[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 127 : Ngăn cản (c631-c635)
❮ sautiếp ❯Chương 631: Ngăn cản
Nghe thấy âm thanh đó, một luồng khí lạnh buốt tức thời chạy dọc sống lưng mọi ngườiTất cả võ giả đều không nhịn được mà muốn quay đầu lại.
Không thể đưa lưng về phía kẻ địch, đây gần như là phản ứng đầu tiên của bọn họ! Nhưng mọi người vừa định ngoảnh đầu thì Vân Lạc lại nhìn thẳng về phía trước, lạnh giọng nói: “Đừng quay đầu! Quay đầu sẽ chết!”
Nghe thấy lời nhắc nhở của Vân Lạc, La Chinh tức khắc xoay nửa mặt trở về.
Đám người Lăng Yên, Triệu Phần Cầm, Chu Chử Hạc cũng không quay đầu lại nữa, nhưng có một vị Chiến Tôn cấp cao Yêu Dạ tộc quay đầu quá nhanh nên đã thấy được thứ sau lưng mọi người!
Mặc dù ai nấy đều không thể ngoảnh đầu, song lại có thể thấy rõ vẻ mặt của vị Chiến Tôn cấp cao Yêu Dạ tộc kia!
Hai mắt người đó trợn tròn, tựa như thấy được thứ gì đó cực kỳ khó tin, sắc mặt hoảng sợ tột độ.
Vị Chiến Tôn cấp cao này dường như muốn thét chói tai, nhưng vừa há miệng lại không thể kêu thành tiếng, trong cổ họng chỉ phát ra tiếng rên rỉ trầm khàn vô nghĩa…
Người có thể trở thành Chiên Tôn cấp cao đều phải trải qua vô số kiếp nạn đứng giữa ranh giới sự sống và cái chết, có gì mà họ chưa từng nhìn thấy? Bọn họ từng chứng kiến cảnh tượng hài cốt chất chồng, người chết trên tay họ nhiều không đếm xuể, có thể nói là từng bước đạp trên núi xác biển máu mà đi tới!
Nhưng trong nháy mắt, hình như vị Chiến Tôn cấp cao này đã bị dọa đến phát điên rồi!
Trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ khản đặc, ngay sau đó hắn khẽ nở nụ cười quái dị, ánh mắt bắt đầu rã rời, mất đi linh tính vốn có.
“Rắc…”
Một vết nứt quái đản đột ngột xuất hiện trên trán vị Chiến Tôn cấp cao kia, sau đó không ngừng chạy dọc xuống phía dưới, cả mặt và cơ thể hắn nhanh chóng xuất hiện đầy vết nứt, giống như một mảnh ngói lưu ly bị đập nát.
Thế rồi toàn bộ thân thể hắn ầm ầm sụp đổ, song quần áo vẫn chỉnh tề nguyên vẹn, không hề bị hư hại chút nào.
Thấy cảnh tượng đó, Triệu Phần Cầm gần như sụp đổ: “Rốt cuộc sau lưng chúng ta là thứ quỷ quái gì vậy!”
Chân mày La Chinh nhíu chặt, trong ánh mắt phủ kín sự thận trọng, dù tâm trí La Chinh vững vàng đến đâu thì hiện tại hắn cũng đang phải đối mặt với áp lực cực độ!
“Không rõ lắm, Vân Lạc, giờ phải làm gì?” La Chinh hỏi.
“Đừng quay đầu, dù chuyện gì xảy ra cũng đừng quay đầu!” Vân Lạc như đang đắm chìm trong một trạng thái kỳ diệu, chỉ lẩm bẩm đáp lời La Chinh.
Hiện tại không cần Vân Lạc nhắc nhở thì cũng chẳng ai dám quay đầu lại nữa.
Vị Chiến Tôn cấp cao của Yêu Dạ tộc vừa rồi có thực lực không hề yếu, thậm chí còn mạnh hơn Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc một chút, song vừa quay đầu thì tử trạng đã thê thảm như thế, những người khác sao dám dẫm lên vết xe đổ đó?
Huân cũng không quay đầu lại, nàng nhìn thẳng phía trước, chân mày nhíu nhẹ, dường như đang đắm chìm trong suy tư.
Không phải nàng sợ lệ quỷ gì đó, với cấp bậc của Huân, ngay cả sông Hoàng Tuyền ở Minh giới nàng cũng có tư cách đặt chân tới, vậy nên tà vật không phải là thứ bất khả chiến bại trong mắt nàng, nàng chỉ đang nghĩ xem rốt cuộc sau lưng là vật gì, nên đối phó với nó như thế nào mà thôi.
“Hức hức hức…”
Ban đầu, tiếng khóc kia dường như ở một nơi rất xa, nhưng theo thời gian dần trôi, tiếng khóc lại làng lúc càng gần.
Đồng thời, khóe mắt La Chinh nhác thấy có một luồng dư quang lờ mờ rọi tới từ phía sau.
“Kia, vật kia ngày càng tới gần” Triệu Phần Cầm run rẩy nói.
Dù gì hắn cũng là nam tử hán thân cao bảy thước, đường đường là Chiến Tôn cấp cao, cho dù bị một đao đâm toạc bụng cũng không khiến hắn sợ hãi như vậy, ấy vậy mà lúc này cả người hắn đều đang run lẩy bẩy.
“Rốt cuộc là thứ quỷ quái gì, Vân Lạc, nếu biết thì ngươi nói đi…” Chu Chử Hạc khẩn cầu.
Vân Lạc vẫn chìm đắm trong trạng thái đặc biệt, chỉ không ngừng lặp lại: “Đừng quay đầu, tuyệt đối đừng quay đầu!”
Mọi người dùng khóe mắt liếc nhìn dư quang đang rọi tới mỗi lúc một gần, tiếng khóc ai oán kia cũng ngày càng vang dội, dường như chỉ cách phía sau họ một trượng.
“Thứ kia tới rồi” Triệu Phần Cầm thở hổn hển.
Hắn đã thôi run rẩy, nhưng cả người lại cứng ngắc như tượng đá.
Sắc mặt Lăng Yên càng căng thẳng hơn, đầu ngón tay đã nén một luồng chân nguyên tới cực hạn.
Mặc dù biết không thể quay đầu, song nàng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Cái tâm võ đạo của nàng luôn kiên định vững chắc, dù không cách nào chống lại tuyệt cảnh thì nàng vẫn sẽ liều chết đánh cược một phen!
Ánh sáng càng lúc càng mạnh, âm thanh cũng càng lúc càng lớn.
Đúng lúc ấy, một đoạn xúc tu nhỏ dài từ từ vươn ra từ sau lưng họ, nhanh chóng vây kín nhóm người.
Những xúc tu kia dường như không phải thực thể, chỉ là do một loại ánh sáng màu vàng nhạt ngưng tụ mà thành.
Hầu như xúc tu không có bất kỳ sức nặng nào, chạm lên mặt, lên cổ, lên cánh tay họ như một lớp khăn lụa mỏng manh xẹt qua!
“A! Ta không chịu được nữa rồi! Ta muốn chém thứ này!” Triệu Phần Cầm gào thét, đôi mắt hằn đầy tia máu.
Trong tình trạng bị đè nén kinh khủng này, Triệu Phần Cầm gần như đã đến bờ vực sụp đổ, hành động đã có chút mất kiểm soát.
Nguy rồi! Nếu tiếp tục như vậy, chắc chắn Triệu Phần Cầm sẽ mất mạng! La Chinh thấy Triệu Phần Cầm sắp quay đầu liều mạng với thứ không biết là gì ở phía sau kia, dưới tình thế cấp bách, một mũi nhọn sắc bén chợt lao ra từ chân mày hắn, mạnh mẽ đâm vào người Triệu Phần Cầm!
“Kinh Thần Thứ!”
Linh hồn La Chinh mạnh mẽ đến mức nào? Huống hồ, trạng thái tinh thần hiện giờ của Triệu Phần Cầm cực kỳ tệ, căn bản không thể phòng ngự được,vì vậy Kinh Thần Thứ một kích liền đâm trúng!
“A!”
Triệu Phần Cầm vừa định quay người liền hét thảm một tiếng, ôm đầu quỳ sụp xuống.
Thấy cảnh tượng đó, Lăng Yên kinh ngạc tột độ.
Vừa rồi nàng không nhìn thấy phương thức mà La Chinh thi triển công kích linh hồn.
Dù đây chỉ là một phương thức tấn công linh hồn rất đơn giản, song đơn giản thì đơn giản, Lăng Yên vẫn không dám mảy may khinh thường!
Bởi vì linh hồn thi triển Kinh Thần Thứ này không đơn giản, linh hồn La Chinh như được bao phủ bởi sắc ngọc bích nhạt, đó là linh hồn sắp bước vào giai đoạn Bích Hồn Cảnh.
Nói cách khác… La Chinh đã có linh hồn Chiến Hồn Cảnh!
Cũng khó trách Lăng Yên cảm thấy kinh ngạc như thế.
Trong nhóm võ giả Chiến Tôn cấp cao, chưa ai có được linh hồn Chiến Hồn Cảnh cả.
Đừng nói là Chiến Tôn cấp cao, ngay cả cường giả cấp bậc Chiến Thánh cũng chỉ có rất ít người có linh hồn Chiến Hồn Cảnh mà thôi.
Nhưng hiện tại, La Chinh mới chỉ là Chiến Tướng cấp chín, vậy mà đã có linh hồn Chiến Hồn Cảnh, hơn nữa còn mơ hồ tản ra hào quang xanh nhạt, rõ ràng không bao lâu sau sẽ đạt tới Bích Hồn Cảnh.
Chuyện này đúng là không thể tưởng tượng nổi…
Chẳng qua kinh ngạc thì kinh ngạc vậy thôi, La Chinh cũng từng mang đến cho nàng biết bao kinh ngạc rồi nên lúc này cũng không phải lúc để kinh ngạc.
Một chiêu “Kinh Thần Thứ” của La Chinh đã cứu Triệu Phần Cầm một mạng, Triệu Phần Cầm ôm đầu quỳ trên mặt đất kêu thảm thiết, không có cơ hội quay người nhìn thứ phía sau.
Đúng lúc ấy, Vân Lạc đã dần khôi phục lại vẻ tỉnh táo, khẽ cắn đôi môi nói: “Thứ kia sắp tới đây rồi, nó muốn bao vây chặn đường chúng ta”
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Chu Chử Hạc vội nói.
“Chạy” Vân Lạc thốt ra một chữ cực kỳ đơn giản.
“Chạy đi đâu?” Lăng Yên lên tiếng.
“Phía trước, chỉ cần không quay đầu là được” Vân Lạc nhếch môi.
“Khi nào thì chạy?” Nhìn xúc tu không ngưng bao vây bản thân, La Chinh lại hỏi.
“Chính là lúc này, chạy!”
Vân Lạc vừa dứt lời, thân thể lập tức lao thẳng về phía trước.
Cùng lúc đó, Chu Chử Hạc, Lăng Yên và những khác Chiến Tôn cấp cao khác cũng xông ra ngoài trong nháy mắt, còn La Chinh lại chạy thẳng tới chỗ Triệu Phần Cầm, vươn tay bắt được phần cổ áo của hắn, kéo hắn bay vút đi!
Sự đau đớn khi linh hồn bị đâm thủng khiến Triệu Phần Cầm gần như không cách nào để ý đến tình cảnh bây giờ, nhưng dù thế nào thì La Chinh cũng không thể để mặc hắn ở nơi này được.
May mà La Chinh có sức mạnh kinh người, mang theo Triệu Phần Cầm chạy trốn cũng không phải gánh nặng quá lớn.
Trong lúc mọi người đang cuống cuồng tháo chạy, tiếng khóc thê lương sau lưng chợt vang vọng chói tai!
Đồng thời, mọi người cũng nghe được động tĩnh cho thấy thứ kia kia đang đuổi theo sát phía sau.
Lúc này mọi người đã bình tĩnh hơn một chút, xem ra chỉ cần không quay đầu lại thì sẽ không đến mức bỏ mạng thê thảm, nhưng tiếp tục như vậy cũng sẽ không cắt đuôi được “thứ kia”, làm sao bây giờ?
“Làm sao bây giờ, Vân Lạc?” La Chinh gọi Vân Lạc.
Vân Lạc lơ lửng cách mặt đất một trượng, tập trung lao về phía trước, nàng chỉ đáp ngắn gọn: “Chờ ta xử lý nó!”
“Chờ bao lâu?” Lăng Yên hỏi.
Vân Lạc thốt ra hai tiếng: “Không biết”
Chương 632: Cửa Luân Hồi
Sau đó Vân Lạc duỗi ngón tay thon dài vẫn luôn trắng nõn sạch sẽ ra, mười ngón tay liên tục bay múa, từng chút chân nguyên cũng liên tục được nàng kết lại với nhau, tạo thành một ấn phù!“Đó là thần văn!” Nhìn ấn phù trong tay Vân Lạc, lông mày La Chinh nhướng lên.
Hắn cũng nhận ra, những ấn phù kia vô cùng giống với những thần văn mà Thanh Long đã dạy mình.
“Thần văn cũng không phải thứ chỉ Chân Long giới mới có, trình độ thần văn của nhân loại các ngươi cũng vô cùng mạnh…” Thanh Long thản nhiên trả lời.
“Rốt cuộc nàng muốn làm gì?” La Chinh hỏi Thanh Long.
Thanh Long cũng chú ý đến những ấn phù trong tay Vân Lạc, lập tức nói: “Nếu như ta đoán không nhầm, có lẽ nàng muốn ‘phong ma’*!”
*Phong ma: phong ấn ma vật.
“Phong ma?” Ánh mắt La Chinh loé lên.
Bây giờ mặc dù Vân Lạc đang vẽ thần văn, thế nhưng nàng chỉ sử dụng mỗi chân nguyên để vẽ, cũng không cần bất kỳ nguyên liệu nào, vậy mà cũng làm được ư?
“Ha ha.
Lai lịch của thần văn còn phức tạp hơn suy nghĩ của ngươi nhiều.
Sau khi ngươi phi thăng lên Thượng Giới, tất nhiên cũng có thể tiếp xúc với mấy thứ này” Thanh Long trả lời.
Ấn phù trong tay Vân Lạc càng ngày càng nhiều, kết cấu của ấn phù cũng càng ngày càng phức tạp.
Mười, hai mươi, ba mươi, năm mươi cái…
Lúc số ấn phù trong tay Vân Lạc đạt trới một trăm thì nàng vung tay lên, ấn phù tựa như những hạt mưa, nhanh chóng bay tới rấp ra phía sau nàng!
“Định!”
Vân Lạc quát lên một tiếng.
Chữ “định” vừa thốt ra, tiếng kêu rên thê lương phía sau mọi người bỗng ngừng lại…
“Thành công?” Ánh mắt La Chinh loé lên.
Sau khi âm thanh kia biến mất, Lăng Yên cũng thở ra một hơi thật sâu, nhìn có vẻ như là thành công rồi.
“Ta chỉ có thể tạm thời ngăn nó lại thôi, chỉ kéo dài được trong thời gian ngắn, chúng ta đi mau” Vân Lạc nói.
Lời nói của Vân Lạc lập tức khiến trái tim mọi người lại căng lên.
Mọi người tiếp tục chạy như điên về phía trước, chạy thẳng một mạch hơn mười dặm mới dừng, nhưng không ai dám quay đầu lại.
“Ôi…”
Lúc này Triệu Phần Cầm rên dài một tiếng, thở dài một hơi rồi mới thoát khỏi nỗi đau đớn do Kinh Thần Thứ mang đến.
Mặc dù hắn đau đến mức không nghĩ được gì, nhưng cũng biết chuyện vừa xảy ra nên thảm thương nói: “Cũng may.
La Chinh, coi như ngươi vừa cứu ta một mạng!”
“Bây giờ có thể quay đầu lại chưa?” Lăng Yên hỏi, không riêng gì Lăng Yên, lúc này mọi người vẫn còn đắm chìm trong sợ hãi.
Vân Lạc gật đầu: “Ta nghĩ chúng ta bỏ xa thứ kia rồi”
Lúc này mọi người mới nhao nhao quay đầu lại.
Thân là võ giả, mọi người cũng không sợ đám ma vật mạnh mẽ, thứ thật sự khiến bọn họ sợ hãi chính là những thứ không rõ ràng, giống như thứ đồ chơi hồi nãy trôi nổi sau lưng vậy.
Đến tận bây giờ, tất cả mọi người vẫn không rõ đó là thứ gì!
Quay đầu lại nhìn, sau lưng đã không còn gì nữa.
La Chinh quay đầu nhìn về phía xa, hào quang xanh biếc hiện lên trong đôi mắt của hắn.
Thanh Mục Linh Đồng có thể giúp hắn nhìn những thứ ở rất xa.
Có điều, bởi vì khoảng cách tương đối xa nên thứ La Chinh thấy được cũng vô cùng mơ hồ.
Hắn nhìn thấy ở nơi xa đó có một điểm sáng màu trắng đang nhảy nhót, mà xung quanh điểm sáng kia lại hiện lên không ít ấn phù – thần văn mà Vân Lạc vừa mới đánh ra.
Hình như điểm sáng đang không ngừng giãy giụa, muốn vùng ra khỏi đám ấn phù kia.
“Đừng nhìn, nó… có thể cảm nhận được cái nhìn của ngươi” Vân Lạc nhanh chóng ngăn cản hành động nguy hiểm này của La Chinh.
“Cái này mà cũng cảm nhận được?” Trong lòng La Chinh kinh hãi, lập tức thu lại Thanh Mục Linh Đồng, ánh mắt cũng nhanh chóng thu về, còn điểm sáng kia cũng nhanh chóng biến mất trong bóng tối.
“Ừ.
Vừa rồi đúng là rất nguy hiểm.
Cũng may, thứ đó vẫn chưa trưởng thành!” Vân Lạc chép chép miệng, lộ ra ý cười hiếm thấy.
“Trưởng thành?” La Chinh kinh ngạc nói: “Rốt cuộc nó là thứ gì vậy?”
“Không thể nói, cũng không thể nghĩ đến.
Nếu như ta nói, nó cũng sẽ biết, rất có thể sẽ lại đuổi tới đây” Vân Lạc lắc đầu nói.
Mọi người hoàn toàn bó tay.
Rốt cuộc thứ kia là gì mà lại tà tính như vậy? Đến nghĩ cũng không được nghĩ?
Đúng vào lúc này, Huân lại thản nhiên nói: “Ta biết nó là thứ gì!”
“Là cái gì?” La Chinh lại hỏi lần nữa.
“Đã nói với ngươi rồi, quả thực không thể nhắc đến nó!” Huân cũng lắc đầu.
Mọi cùng bị ép điên hết cả rồi, chỉ có thể nói rằng chuyện quỷ dị trên thế giới này nhiều lắm mà thôi.
Có điều, dù thứ đồ chơi kia là gì thì mọi người cũng không muốn thảo luận lại nữa.
Trải qua loại sợ hãi cực điểm này rồi, chẳng ai muốn thể nghiệm lại lần thứ hai.
Đúng vào lúc này, Lăng Yên quan sát hoàn cảnh xung quanh, bỗng nhiên “ồ” lên một tiếng, trong ánh mắt lộ ra một tia sáng!
“Không ngờ chúng ta lại đến nơi này!” Lăng Yên kinh ngạc nói.
Triệu Phần Cầm lấy một viên đan dược chữa trị linh hồn ra rồi nhét vào miệng.
Mặc dù Kinh Thần Thứ của La Chinh không tổn thương quá lớn đối với hắn, nhưng linh hồn hắn lại không mạnh mẽ được như La Chinh, linh hồn yếu ớt nên không thể qua loa.
Sau khi nuốt đan dược xuống, Triệu Phần Cầm hỏi: “Nơi nào?”
Lăng Yên vung tay lên, trong tay xuất hiện một tấm bản đồ, đó chính là bản đồ của động Huyền Minh.
Ngay sau đó, Lăng Yên chỉ vào một ký hiệu trên bản đồ rồi nói: “Ba năm trước ta từng đánh dấu chỗ này, có lẽ ở đây có di tích của một cường giả siêu cấp nào đó! Có điều, khi đó ở vùng này có hơn mười con chồn độc bảo vệ nên không cách nào tiến vào trong được”
Thực lực của cường giả trong động Huyền Minh rất khó đoán, bất kỳ nơi toạ hoá của cường giả nào thì cũng đều có lợi ích khó có thể tưởng tượng được!
Lúc ấy Yêu Dạ tộc cũng phải trả một cái giá tương đối lớn mới tới được đây nên làm gì chịu từ bỏ cho được?
Thế nhưng thực lực của mấy con chồn độc kia lại quá mạnh, hoàn toàn không phải là thứ mà Chiến Tôn cấp cao có thể chống lại được.
Yêu Dạ tộc mất hơn mười mạng người để dẫn đám chồn độc kia đi, nhưng mãi vẫn không thành công.
Rơi vào đường cùng nên họ chỉ còn cách chọn từ bỏ.
Chỉ là Lăng Yên không thể ngờ đến, lần này sóng hỗn loạn bộc phát, vậy mà tầng trong lại rỗng tuếch.
Thế nên tất nhiên cửa vào di tích của cường giả này cũng sẽ mở rộng.
Sao điều này lại không khiến Lăng Yên vui mừng cho được!
Lăng Yên vừa nói như vậy xong, trong mắt hai người Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc đều toát ra vẻ kinh ngạc.
Bất chấp nguy hiểm tính mạng, chạy một vòng ở tầng trong, cuối cùng cũng không thể không có lợi ích gì được!
Cường giả trong động Huyền Minh có ý nghĩa như thế nào? Bọn họ đều hiểu rõ.
Trong di tích của một cường giả ẩn chứa vô số thứ khó có thể tưởng tượng được!
“Đã vậy thì chúng ta vào trong xem một chút đi” La Chinh mở miệng nói.
Trải qua một đường chạy như điên vừa rồi, ngọn lửa toả ra từ ngọc Hồ Điệp trong nhẫn tu di rõ ràng đã yếu hẳn đi, rõ ràng phương hướng không đúng.
Có điều, bây giờ La Chinh cũng không vội.
Nếu như Lăng Yên khẳng định nơi này có cơ duyên rất lớn thì hắn cũng không để ý đến chuyện đi vào mà tìm tòi một phen.
Vì vậy, dưới sự dẫn dắt của Lăng Yên, mọi người tiếp tục tiến lên.
Sau khi đi qua một rừng cây, Lăng Yên chỉ về phía trước rồi nói: “Chính là chỗ này!”
Mọi người vừa mới đi vòng qua rừng cây, sau đó lập tức nhìn thấy đằng trước xuất hiện một cánh cửa, một cánh cửa lẻ loi trơ trọi!
Thoạt nhìn thì cảnh này vô cùng quỷ dị.
Không có phòng ốc, không có nóc nhà, không có vách tường, ngoài một cánh cửa đứng ở đây thì chẳng còn thứ gì khác.
Hơn nữa, thoạt nhìn cánh cửa này cũng tương đối bình thường, chỉ là một cửa nhỏ của loại nhà đơn bình thường mà thôi.
“Đây là di tích kia ư?” Triệu Phần Cầm hỏi.
“Đúng.
Có lẽ trên cánh cửa có chữ viết đấy” Cho dù là lúc này, Lăng Yên vẫn giữ tinh thần cảnh giác tương đối cao.
Vẫn còn cách thật xa nhưng Lăng Yên đã đánh một đạo chân nguyên về phía cánh cửa kia.
Lúc trước, Lăng Yên dẫn theo người Yêu Dạ tộc đến đây, vừa mới chạm được vào cánh cửa một chút thì đã bị một đám chồn độc vây công, cuối cùng không thể không từ bỏ, chọn cách rời đi!
Sau khi Lăng Yên rót chân nguyên vào cánh cửa kia, trên cửa lại hiện ra một hàng chữ to!
“Ta chính là Thanh Nguyên Tử, phí cả một đời, giấc mộng vụt tắt, thật là…”
Hiển nhiên, chữ trên cánh cửa này chính là những lời vị Thanh Nguyên Tử kia viết lên bia mộ của chính mình.
Vân Lạc thản nhiên nhìn thoáng qua cánh cửa, ánh mắt hơi loé lên, trên mặt mơ hồ có chút đau thương.
Mà lông mày Huân thì nhíu lại: “Thanh Nguyên Tử, vậy mà chết rồi à? Không ngờ hắn lại chết ở đây!” Nói rồi, Huân lại nhìn về phía Vân Lạc, trên mặt lộ ra vẻ hết sức kỳ quái.
“Ngô Vương, vị Thanh Nguyên Tử này là?” Lăng Yên hỏi.
Huân cười nhạt một tiếng: “Một nhân vật lợi hại.
Năm đó là người oai phong một cõi, không ngờ lại toạ hoá ở nơi này.
Đúng là châm chọc mà!”
Nghe lời Huân nói, Vân Lạc nhẹ cắn bờ môi, không nói lời nào.
“Vậy cánh cửa này, chính là bảo vật còn sót lại của Thanh Nguyên Tử sao?” Lăng Yên lại hỏi.
“Đúng.
Đúng là có thể nói như vậy! Đây là pháp bảo bản mệnh của Thanh Nguyên Tử, cửa Luân Hồi!” Huân thản nhiên nói.
Thật ra kiến thức của Huân cũng không ít hơn Vân Lạc, có điều bí mật trong động Huyền Minh này lại đến từ Nhân tộc nên tất nhiên nàng không hiểu rõ được giống như Vân Lạc.
Chương 633: Tu luyện cái tâm võ đạo
Nghe tên pháp bảo mà Huân nói ra, ánh mắt mọi người lập tức sáng lên.
Nếu có thể lấy được pháp bảo này, chẳng phải là…Mặc kệ pháp bảo này thuộc phẩm cấp gì, nếu như Thanh Nguyên Tử kia dựa vào cánh cửa này để oai phong một cõi thì ít nhất nó cũng phải từ thánh giai trở lên.
Trên đại lục Hải Thần, loại pháp bảo thế này còn chưa từng xuất hiện!
Đáng tiếc, ngay sau đó Huân lại tạt một xô nước lạnh lên đầu bọn họ: “Các ngươi không nên trông chờ vào chuyện luyện hoá cánh cửa Luân Hồi này làm gì.
Cánh cửa này, đừng nói là các ngươi, cho dù là Lưu Vũ đến thì cũng không thể luyện hoá được, cũng hoàn toàn không thể mang đi!”
“Vì sao?” Triệu Phần Cầm hỏi.
Huân cũng lười để ý đến Triệu Phần Cầm, nàng chỉ nói: “Thử đi rồi biết”
Không thể không nói, lực hấp dẫn của cửa Luân Hồi này đối với đám người Triệu Phần Cầm thật sự quá lớn.
Có thể lấy được cánh cửa này thì tuyệt đối nó có thể trở thành pháp bảo trấn tộc!
Nghe thấy Huân nói như vậy, Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc lại có chút không tin, cất bước đi về phía cửa Luân Hồi kia.
Thật ra Lăng Yên cũng muốn đi thử một chút, nhưng Huân chính là Vương của nàng, nếu như Huân đã nói vậy, Lăng Yên sẽ không chút nghi ngờ mà tin tưởng lời Huân nói.
Cánh cửa này không thể mang đi được, vì vậy Lăng Yên kiềm chế lại nỗi xúc động trong lòng.
Ngay lúc hai người Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc đi về phía cánh cửa kia thì những chữ trên cửa lại càng ngày càng lớn trong mắt bọn họ!
Hơn nữa, từng chữ đó lại tản ra khí thế vô tận.
Nếu muốn đến gần cánh cửa Luân Hồi này, dĩ nhiên là chuyện vô cùng khó khăn.
“Tà tính, đúng thật là tà tính!” Triệu Phần Cầm nhịn không được kêu lên.
Cánh cửa này đứng sừng sững nơi đây không biết đã bao nhiêu năm rồi, thời gian trôi qua, khí thế bên trên những chữ kia cũng liên tục suy yếu đi.
Nhưng dù đã yếu đi theo năm tháng thế mà vẫn có thể giữ được áp lực mạnh mẽ như thế.
Chỉ vẻn vẹn mấy chữ, cũng không rót vào bất kỳ lực lượng gì để viết chữ ra, nhưng lại khiến cho Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc cảm thấy khó khăn đến thế!
Vậy thì chủ nhân của cánh cửa này phải mạnh đến mức nào?
Hai người Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc mất trọn một nén nhang mới có thể miễn cưỡng tiến đến trước cánh cửa kia, trên mặt họ đã mồ hôi đầm đìa, thở hồng hộc!
“Cái cửa này đúng là quỷ dị thật!”
“Có điều cuối cùng cũng tới được rồi!”
Hai người nghỉ ngơi một lát, nhưng trong lòng bọn họ thì lại suy nghĩ.
Dù sao La Chinh cũng ở đây, không phải cô nàng kiếm linh bên cạnh hắn nói bọn họ không thể nào luyện hoá được sao? Nếu như bọn họ thật sự có thể luyện hoá được, vậy chẳng phải là bọn họ có thể lấy đi được ư?
“Để ta thử trước đi!” Triệu Phần Cầm nói.
Hắn cũng biết cánh cửa này không dễ luyện hoá như vậy, vì vậy vừa tiến lên đã cắn nát đầu ngón tay mình, dùng máu tươi của mình để hỗ trợ tiến hành luyện hoá.
Cách đó không xa, trên mặt Huân hiện ra vẻ châm chọc.
La Chinh nhìn biểu cảm trên mặt Huân, sau đó nói: “Có lẽ ngươi nên giải thích rõ ràng với bọn họ”
“Giải thích cái gì? Dù ta có nói với bọn họ, bọn họ cũng sẽ không nghe” Huân lắc đầu, rồi lên tiếng: “Phí thời gian!”
Vân Lạc thì lại lắc đầu, đứng thẳng một bên không nói gì.
Nàng cũng biết rõ, chuyện luyện hoá cửa Luân Hồi này chính là chuyện mơ mộng hão huyền.
Nhưng tính cách nàng vốn lạnh nhạt, cho dù biết rõ không thể nào luyện hoá thì cũng không tuỳ tiện mở miệng nhắc nhở làm gì.
Triệu Phần Cầm tốn rất nhiều sức lực mới có thể lợi dụng máu của mình tạo nên một chút kết nối với cánh cửa Luân Hồi kia.
Nhưng khi vừa có hiệu quả một chút thì lại có một lực đẩy vô hình bắn ra từ giữa cánh cửa!
Lực đẩy này vô cùng khổng lồ, trong nháy mắt đã đẩy Triệu Phần Cầm ra, ngã bịch một cái trên mặt đất.
Cũng may nó chỉ đẩy Triệu Phần Cầm ra, chứ nếu như dùng lực này để giết người thì e rằng có thể giết Triệu Phần Cầm đến mấy trăm lần rồi!
“Không sao chứ?” Chu Chử Hạc hỏi.
Nhìn thấy dáng vẻ của Triệu Phần Cầm thê thảm như thế, Chu Chử Hạc cũng hiểu bản thân không cần thử làm gì nữa.
Có lẽ sau khi tìm được đường sống trong chỗ chết, sự cố chấp trong lòng Triệu Phần Cầm cũng bị dấy lên.
Hắn nhảy lên khỏi mặt đất, vẻ mặt tràn đầy không phục: “Hôm nay ta không tin! Ta phải mang cái thứ này về mới được!”
Nói xong, Triệu Phần Cầm lại xông lên lần nữa, muốn trực tiếp thu cánh cửa này vào trong nhẫn tu di của hắn!
Trong nhẫn tu di thật ra có chứa lực không gian, nhưng nó lại được chế tạo từ vật liệu nên khác với quy tắc không gian mà bình thường võ giả lĩnh ngộ được.
Triệu Phần Cầm chính là muốn lợi dụng lực không gian trong nhẫn tu di để cất cánh cửa này vào đó trước.
Chỉ cần có thể mang nó trở về thì còn có rất nhiều cơ hội để luyện hoá.
Cho dù không thể luyện hoá được thì bày trong thánh địa Tử Tâm thôi cũng có thể trở thành thánh vật.
Đây chính là ý định trong lòng Triệu Phần Cầm.
“Nằm mơ” Huân bĩu môi nói.
Vân Lạc cũng khẽ lắc đầu, nàng nhìn qua những chữ trên cánh cửa kia, nét bi thương trên khuôn mặt cũng càng ngày càng đậm.
Ngay lúc Triệu Phần Cầm cố gắng dùng nhẫn tu di để thu cánh cửa này vào thì trên nhẫn tu di của hắn lập tức xuất hiện một vết nứt.
Vẻ mặt Triệu Phần Cầm liền thay đổi, vội vàng kêu lên một tiếng, sau đó ném ngay nhẫn tu di trong tay xuống…
“Vù vù vù… Bùm!”
Chiếc nhẫn tu di kia lăn vài vòng trên mặt đất, sau đó lại bất ngờ nổ tung.
Mà trong lúc đang nổ tung lại còn sinh ra một vòng xoáy không gian nho nhỏ, sau đó vòng xoáy này nuốt sạch cái nhẫn, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
“Nhẫn tu di của ta…” Triệu Phần Cầm khóc không ra nước mắt.
Không gian trong nhẫn tu di cũng không phải vững chắc vĩnh viễn, bình thường đều có hạn chế về mặt thời gian.
Có vài không gian tu di, sau khi được tạo ra chỉ có thể kéo dài trong thời gian khoảng năm năm, mười năm mà thôi.
Những cái đó là nhẫn tu di có cấp bậc tương đối thấp, hơn nữa không gian trong mấy cái nhẫn tu di này cũng là nhỏ nhất.
Cái nhẫn tu di mà lúc trước La Chinh lấy từ chỗ Tà Lang là thuộc về loại này.
Bởi vì không gian chưa đủ vững chắc, nên mấy năm sau đó, không gian tu di trong đó sẽ bị sụp đổ, tất nhiên đồ vật chứa trong đó cũng tan thành mây khói.
Mà sau đó, cái nhẫn tu di mà Tiểu Điệp đưa cho La Chinh cũng xem như không tệ.
Không chỉ không gian bên trong lớn hơn gấp trăm lần, hơn nữa không gian còn được củng cố hơn rất nhiều.
Cho dù là năm mươi năm thì không gian trong đó cũng không sụp đổ, thậm chí lâu hơn còn có thể lên tới hơn trăm năm.
Cái nhẫn tu di của Triệu Phần Cầm có phẩm cấp không khác với cái trong tay La Chinh cho lắm, nên toàn bộ tài sản của Triệu Phần Cầm đều được chứa trong đó.
Vừa rồi hắn cưỡng ép sử dụng nhẫn tu di, hy vọng lợi dụng không gian trong đó để thu cửa Luân Hồi này vào, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới cái nhẫn tu di này lại trực tiếp bị cửa Luân Hồi dẫn động, khiến nó trực tiếp hỏng luôn!
“Đáng đời” Huân cười lạnh nói.
La Chinh buông tay.
Chuyện này hắn không tiện nhúng tay vào.
“Ngô Vương, nếu như cánh cửa này không thể lấy đi được, vậy thì rốt cuộc nó có tác dụng gì?” Lăng Yên hỏi Huân.
Huân chỉ cười nhạt một tiếng: “Mặc dù cánh cửa này không thể mang đi được, nhưng có điều lại rất có ích với các ngươi”
“Có tác dụng gì?” La Chinh đột nhiên hỏi.
“Nếu nó đã có tên là cửa Luân Hồi thì khả năng quan trọng nhất trong đó chính là giúp các ngươi cảm nhận được luân hồi! Trực tiếp tu luyện cái tâm võ đạo của các ngươi!” Huân trả lời.
“Cái tâm võ đạo cũng có thể tu luyện được à?” Lời Huân nói rơi vào tai đám người Lăng Yên và La Chinh, lập tức khiến họ cảm thấy không tưởng tượng nổi.
“Đúng!” Huân gật đầu.
Trong mắt đám võ giả Hạ Giới như La Chinh, Lăng Yên và Triệu Phần Cầm, cái tâm võ đạo cần phải từ từ rèn luyện mà ra.
Liên tục chịu đả kích, liên tục hăng hái tiến về phía trước, liên tục củng cố cái tâm võ đạo của bản thân… Đây là cách để võ giả rèn luyện cái tâm võ đạo, cũng là quá trình một võ giả thiếu niên dần dần trưởng thành!
Nhưng cái tâm võ đạo vốn là một loại tâm tính của võ giả, nói trắng ra thì chẳng qua cái tâm võ đạo chỉ là một từ dùng để hình dung mà thôi, sao lại có cách để tu luyện được? Thật sự đám người La Chinh không thể tưởng tượng nổi, mà căn bản cũng không nghĩ ra.
Nhìn vẻ mặt khó tin của bọn họ, Huân lập tức nói: “Trong Thượng Giới, các loại phương pháp tu luyện vốn đã không thể tưởng tượng nổi rồi, nếu như cửa Luân Hồi đã ở đây, vậy thì ta nghĩ chắc Vân Lạc cũng sẽ không để ý tới chuyện các ngươi tiến vào đó để tu luyện đâu, đúng không, Vân Lạc?”
Mọi người lại càng phiền muộn hơn.
Tiến vào cửa Luân Hồi thì liên quan gì đến Vân Lạc? Lời Huân nói hơi khó hiểu.
Ai ngờ Vân Lạc lại cẩn thận gật đầu: “Ta đồng ý cho các ngươi vào tu luyện”
“Ngươi đồng ý?” Lăng Yên buồn bực nhìn chằm chằm vào Vân Lạc: “Đừng nói cánh cửa này là của ngươi đấy nhé?”
Vân Lạc không trả lời, mà hình như Huân cũng không có ý định giải thích cho bọn họ.
Có điều nghi hoặc thì nghi hoặc vậy thôi, nếu như cánh cửa này thần kỳ như lời Huân nói, hơn nữa căn bản lại không thể mang đi thì đương nhiên bọn họ sẽ không bỏ qua cơ hội tu luyện này.
Cái tâm võ đạo, chỉ có thể dựa vào đủ loại thăng trầm để rèn luyện, có liên quan đến hoàn cảnh lớn lên và những chuyện mà một người đã trải qua.
Ví dụ như một thiên tài đến giờ vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, hay ít nhất thì cũng luôn được đủ loại hào quang bao lấy, từ lúc tu luyện đến nay ít khi gặp phải bình cảnh thì cái tâm võ đạo lại vô cùng yếu ớt, rất dễ bị đả kích trầm trọng! Một khi cái tâm võ đạo bị áp chế, rất có thể sẽ không gượng dậy nổi, từ đó về sau không cách nào để tiếp tục đi trên con đường này được nữa.
Nhưng nếu thiên tài ấy có thể chịu được đả kích này, vậy thì cái tâm võ đạo sẽ lớn lên, trở nên vững chắc hơn, càng thêm tự tin hơn!
Rèn luyện cái tâm võ đạo chính là lần lượt chịu đả kích, đây là quá trình phát triển mà một võ giả khó có thể tránh được.
Cơ hội rèn luyện cái tâm võ đạo chỉ có thể gặp mà không thể cầu, chỉ cần xử lý có phần không tốt cũng có thể mang đến hậu quả xấu, vì vậy nghe nói có thể tu luyện cái tâm võ đạo, tất nhiên mọi người sẽ cảm thấy kỳ quái!
“Để ta tới trước đi” Triệu Phần Cầm dẫn đầu đi về phía cánh cửa kia.
Tuy rằng không lấy được cánh cửa này, thế nhưng trên đó cũng không đặt cấm chế gì, Triệu Phần Cầm nhẹ nhàng đẩy một cái nó đã mở ra ngay.
Ở giữa cánh cửa chỉ xuất hiện một vòng xoáy nho nhỏ, từ từ chuyển động theo chiều ngược lại.
“Cánh cửa này… không có gì nguy hiểm chứ?” Triệu Phần Cầm vẫn có chút không yên lòng.
Cẩn thận thì có thể dùng thuyền vạn năm, mặc dù hình như Vân Lạc và Huân đều biết rõ lai lịch của thứ này, nhưng liệu họ có biết bên trong ẩn chứa nguy hiểm gì hay không?
Huân lắc đầu: “Không có gì nguy hiểm, ngươi có thể tiến vào”
Lúc này Triệu Phần Cầm mới gật đầu, bước một bước vào trong vòng xoáy kia.
Vừa bước vào xong, lập tức có một luồng sáng mờ màu vàng loé lên, tất cả mọi người đều cảm nhận được thời gian đang trôi qua trong luồng sáng này.
“Là quy tắc thời gian” La Chinh nhìn chằm chằm vào luồng sáng kia rồi nói.
Hơn nữa, quy tắc thời gian này còn không phải loại quy tắc thời gian có cấp bậc khá thấp như tầng một, tầng hai, mà lại là quy tắc thời gian có cấp bậc tương đối cao.
Nhưng ở đây lại không có ai có thể nhìn ra sự huyền diệu trong đó.
Dù sao thì trên đại lục Hải Thần này nhiều lắm cũng chỉ lĩnh ngộ được đến tầng thứ nhất, hoặc là tầng thứ hai của quy tắc thời gian mà thôi.
Cũng giống như ở Trung Vực thì càng không có ai lĩnh ngộ được quy tắc thời gian.
Trái ngược với quy tắc không gian, quy tắc thời gian lại càng thần bí, hiếm thấy hơn.
Hào quang trên cửa Luân Hồi từ từ loé lên, mọi người vốn cho rằng phải chờ không ít thời gian, thậm chí có thể tới một ngày hoặc mấy ngày, bởi dù sao cứ liên quan đến tu luyện thì tốc độ không thể nhanh được.
Có vài công pháp tu luyện còn lấy năm làm đơn vị, từ vài chục năm lên đến hơn trăm năm mới có thể hoàn toàn đại thành.
Cũng may thời gian trong động Huyền Minh không gấp gáp lắm, thời gian Huyền Minh Tử Quang suy yếu sẽ kéo dài khoảng một tháng.
Nhưng mà, mọi người không ngờ chỉ sau mấy nhịp thở, Triệu Phần Cầm đã đi ra.
“Sao lại nhanh như vậy?”
“Thời gian ngắn như thế, có thể tu luyện cái gì?”
“Có lẽ liên quan đến quy tắc thời gian.
Quy tắc thời gian huyền diệu như thế hẳn là có thể nén thời gian đến tận cùng, Có lẽ trong đó đã trải qua không ít thời gian…”
“Triệu Phần Cầm, ngươi nói câu gì đi chứ!”
Lúc này mọi người mới phát hiện, Triệu Phần Cầm cứ vậy mà đứng trước cửa Luân Hồi, hai mắt nhìn thẳng về phía trước, ngẩn người.
“Choáng váng?” Chu Chử Hạc lắc mình một cái, đi đến trước mặt Triệu Phần Cầm, lấy tay huơ huơ trước mặt hắn.
Ai ngờ Triệu Phần Cầm lại vung tay lên, hất tay Chu Chử Hạc ra, thản nhiên nói: “Đừng đụng vào ta, ta đang suy nghĩ vấn đề…”
“Ở đây suy nghĩ vấn đề?” Chu Chử Hạc lập tức bó tay. “Rốt cuộc trong cửa Luân Hồi này có thứ quỷ gì vậy? Đừng nói là biến người khác thành kẻ đần đấy nhé?”
“Ngươi mới biến thành kẻ đần!” Triệu Phần Cầm trợn mắt lên, sau đó tránh sang một bên kéo Chu Chử Hạc một chút. “Ngươi cũng vào đi, cửa Luân Hồi này đúng là vô cùng có ích đấy!”
“Rốt cuộc là thứ đồ chơi gì…” Chu Chử Hạc bĩu môi nói.
Đúng là Triệu Phần Cầm quay về từ cửa Luân Hồi mà không gặp vấn đề gì, nhưng Chu Chử Hạc lại cảm thấy Triệu Phần Cầm có chút thay đổi nhỏ.
Ít nhất thì ánh mắt của hắn cũng thâm thuý hơn!
Có điều quan hệ giữa hai người bọn họ lại giống như huynh đệ vậy, Chu Chử Hạc cũng biết rõ Triệu Phần Cầm sẽ không hại mình, vì vậy hắn cũng không suy nghĩ nhiều mà bước một bước vào trong cửa Luân Hồi.
Sau mấy nhịp thở, Chu Chử Hạc cũng quay trở ra.
Hắn cũng giống như Triệu Phần Cầm, hơi ngây ngốc một chút, thậm chí vẻ mặt còn hơi dại đi.
Hắn nhếch khoé miệng lẩm bẩm nói: “Hoá ra là như vậy, hoá ra là như vậy…”
Vân Lạc và Huân đều không nói gì, dường như hai người họ biết rất rõ trong đó xảy ra chuyện gì.
Ngược lại thì vẻ mặt Lăng Yên và hai vị Chiến Tôn cấp cao khác của Yêu Dạ tộc lại đầy vẻ buồn bực.
Bọn họ cũng vô cùng tò mò đối với cửa Luân Hồi này!
Vì vậy Lăng Yên cũng lên trước một bước, tiến vào trong đó.
Lúc Lăng Yên đi ra, ánh mắt bình tĩnh như nước, đôi mắt đen láy kia giống như viên trân châu đen, tản ra ánh sáng âm u mờ nhạt, sau đó nàng không nói tiếng nào đi đến bên cạnh Huân.
Kế tiếp, hai vị Chiến Tôn cấp cao còn lại của Yêu Dạ tộc cũng theo thứ tự mà tiến vào cửa Luân Hồi.
Người cuối cùng tiến vào chính là La Chinh.
Vừa rồi La Chinh cũng hỏi Huân, rốt cuộc thứ đồ chơi này là cái gì.
Thế nhưng, Huân chỉ cười nhạt một tiếng, không trả lời vấn đề của hắn.
Nàng chỉ nói với La Chinh rằng, tiến vào cửa Luân Hồi rồi sẽ hiểu.
May mà thời gian chờ đợi cũng không lâu, thoáng chốc đã đến lượt La Chinh.
Hắn đi đến trước cửa Luân Hồi quan sát một lát, sau đó mới cất bước tiến vào trong.
Lực quy tắc thời gian mãnh liệt vây lấy La Chinh.
Vào giờ khắc này, La Chinh cảm thấy thời gian nơi đây giống như đã ngừng trôi, tất cả âm thanh đều biến mất, trong bóng tối chỉ còn hắn đang lẻ loi một mình.
Tu luyện cái tâm võ đạo thế nào, La Chinh cũng vô cùng cảm thấy hứng thú.
Nếu như trong tên của cánh cửa này đã có hai chữ “luân hồi”, vậy thì nhất định sẽ liên quan đến việc sinh mệnh luân hồi.
Việc luân hồi sống chết trên đời này thậm chí còn khó đoán hơn cả số mệnh.
Rốt cuộc ngươi có thể luân hồi hay không, có kiếp sau hay không, điều này hoàn toàn không thể nào xác định được.
Trong truyền thuyết, con người sau khi chết sẽ gặp phải Lục Đạo Luân Hồi, rơi xuống địa ngục A Tỳ*, thế nhưng địa ngục ở đâu, lục đạo ở nơi nào?
*Địa ngục A Tỳ: hay còn gọi là địa ngục Huyết Trì, đứng thứ mười ba trong các tầng địa ngục, là địa ngục nặng nhất, dùng để trừng trị những kẻ bất hiếu.
Lần trước khi La Chinh tu luyện Sao Chiến Thể, sử dụng ý thức để ngao du thiên hạ, thấy được bộ mặt thật của Đại Thế Giới này, cũng đã mở mang tầm mắt của bản thân rất nhiều.
Có điều, La Chinh cũng hiểu rõ, thứ hắn thấy chỉ mới là một góc của thiên hạ này thôi.
Trong thiên hạ này, những điều huyền bí vẫn vô cùng vô tận, không biết phải tốn bao nhiêu năm tháng mới có thể tìm tòi cho hết được!
Có lẽ quá trình tìm tòi này mới là ý nghĩa của sinh mệnh!
Giữa lúc đang suy tư, La Chinh lại nhìn thấy phía trước xuất hiện một vòng xoáy màu vàng khổng lồ, sau đó hắn bị vòng xoáy màu vàng ấy dẫn dắt vào trong, cảnh sắc xung quanh dần dần biến đổi…
“Đây là…” Ánh mắt La Chinh loé lên.
Hắn phát hiện trên người mình mặc kim giáp, đứng trên tường thành của Đế Đô Phần Thiên, trong tay cầm một đại đao lóng lánh ánh vàng, ngắm nhìn về nơi phương xa!
“Tay chân của ta không chịu theo điều khiển!” La Chinh muốn hoạt động một chút theo bản năng, thế nhưng hắn lại phát hiện mình không thể cử động được!
La Chinh không tự chủ được mà vung đại đao, rít gào lao về phía trước: “Các tướng sĩ, Đế Đô Phần Thiên đã bị phá, đợi ta khoác lên hoàng bào, sẽ cùng các tướng sĩ trông coi thiên hạ này!”, “Xông lên!”
Bên dưới tường thành là đông đảo các tướng sĩ người mặc kim giáp cứ như thuỷ triều, bắt đầu di chuyển vào trong Đế Đô Phần Thiên.
Mà toàn bộ bên trong Đế Đô Phần Thiên, bốn phía đều nổi lên khói lửa, tiếng kêu than vang dội khắp trời đất…
Đúng lúc La Chinh đang cảm thấy kỳ quái thì trên bầu trời phía trước bỗng nhiên dâng lên hơn mười đường ánh sáng màu xanh, mà người cầm đầu lại là Tô Linh Vận!
Bên cạnh Tô Linh Vận lại có không ít võ giả Thần Đan Cảnh đang vây quanh!
“Nghịch tặc La Chinh, Phần Thiên Cung ta hôm nay tử chiến đến cùng, cho dù phải dốc cạn sức lực cũng phải giết chết nhà ngươi!”
Tô Linh Vận dẫn theo đám võ giả Thần Đan Cảnh kia, hoá thành một luồng sáng bao vây về phía La Chinh.
La Chinh cười điên cuồng một tiếng, vung đại đao màu vàng trong tay, nghênh đón bọn họ, hai bên bắt đầu kịch chiến.
Mặc dù La Chinh đang ở trong thân thể này, thế nhưng giọng nói, hành động lại hoàn toàn không chịu sự khống chế của hắn…
Hắn chỉ biết là, bản thân biến thành loạn thần tặc tử trong vương triều Phần Thiên, mà bây giờ thì đang cướp đoạt chính quyền trước mắt, chỉ cần đánh bại những người trước mắt là bản thân có thể quân lâm thiên hạ, trở thành Đế Vương mới của Đông Vực!
“Đây là chuyện sẽ xảy ra sao? Hay chỉ là cảnh trong mơ thôi?”
La Chinh bình tĩnh nhìn chăm chú cảnh chém giết trước mắt này, hắn chỉ như một vị khán giả, thản nhiên xem vở kịch lớn trước mắt.
Chương 634: Chín mươi chín kiếp
Trận chiến này chỉ kéo dài trong vòng một ngày một đêm, thây phơi khắp nơi trong Đế Đô Phần Thiên, bốn phía là ánh lửa lượn lờ, đương nhiên là trăm họ lầm thanLa Chinh lấy sức một người, chém giết mười vị cường giả Thần Đan Cảnh, chỉ có một mình Tô Linh Vận trốn thoát được…
Sau đó hắn dẫn đầu đông đảo tướng sĩ, giẫm thẳng lên rồng vàng, đi về hướng Phần Thiên Cung!
Cuối cùng, La Chinh thuận lợi leo lên ngôi vị hoàng đế mà hắn tha thiết mơ ước, đứng trên đỉnh Phần Thiên Cung, nhìn xuống thiên hạ.
Đại quân trăm vạn người mặc kim giáp, quỳ rạp xuống trước mặt hắn, tình cảnh rất náo nhiệt.
Đây là một cảnh nhỏ trong cuộc đời đỉnh cao của La Chinh.
Mà Tô Linh Vận, người cuối cùng mang trong mình huyết thống của Tô gia cũng bị bắt làm tù binh.
“Đây, chính là một cuộc đời khác của ta sao?” La Chinh cau mày.
Những cảnh tượng mà La Chinh đang xem này, tuy chỉ là chuyện hư vô mờ mịt, nhưng tất cả lại rõ mồn một ngay trước mắt.
Tất cả các chi tiết đều chất chứa trong đó, chân thật, nhưng cũng hết sức hoang đường!
“Công chúa cuối cùng của Tô gia, sẽ do tự tay ta chém chết!”
La Chinh nhảy lên, tay cầm đại đao màu vàng, chém một đao về phía Tô Linh Vận.
Nhưng trong nháy mắt, đao vừa mới chém về phía Tô Linh Vận, một đường ánh kiếm bỗng nhiên bay đến!
“Keng!”
Ánh kiếm kia lại nhẹ nhàng đánh trúng đao vàng trong tay La Chinh.
“Hoa Thiên Mệnh?” La Chinh nhìn thấy Hoa Thiên Mệnh mặc một bộ đồ trắng, vẻ mặt lạnh nhạt, đứng trước đại quân trăm vạn người nhưng chẳng hề có chút vẻ sợ hãi nào.
“Ngươi là ai?” La Chinh không tự chủ được hỏi ra lời này.
Hoa Thiên Mệnh cười nhạt một tiếng: “Ta? Ta chỉ là một kiếm khách mà thôi”
“Sao lại đến đây?” La Chinh lại hỏi.
“Vương triều Phần Thiên chính là đồng minh của Thanh Vân Tông ta, mà Thanh Vân Tông thì lại là một phần của Vân Điện.
Ta, chính là đến từ Vân Điện” Hoa Thiên Mệnh thản nhiên nhìn qua La Chinh. “Ngươi muốn cướp nước, trước tiên phải hỏi Vân Điện có đồng ý hay không đã!”
“Đi chết đi!” La Chinh hét lớn một tiếng, lao về phía Hoa Thiên Mệnh.
“Leng keng…”
Hai người liên tục phát động xông kích, trong nháy mắt đã giao thủ mấy nghìn lần.
Cuối cùng Hoa Thiên Mệnh lui ra trăm trượng, trường kiếm giơ về phía trước, toàn bộ trời đất mây gió đều biến sắc.
Khí thế chất chứa trong một kiếm này còn áp chế cả khí thế của đại quân trăm vạn người.
“Chỉ dựa vào thực lực của ngươi, muốn soán ngôi cướp nước, còn lâu mới đủ tư cách!” Hoa Thiên Mệnh nói xong liền đâm ra một kiếm.
Một kiếm này vô cùng uy lực, La Chinh thì lại không cách nào ngăn cản được, trực tiếp bị một kiếm của Hoa Thiên Mệnh đâm xuyên qua, cuối cùng đầu thân tách biệt…
Trong khoảnh khắc cơ thể bị chém, bỗng nhiên La Chinh cảm nhận được những tâm tình chất chứa bên trong cơ thể này ào ào hỗn loạn cuốn tới.
Nào là không cam lòng, phẫn nộ, bất đắc dĩ, đủ mọi tâm tình cuốn vào trong đầu La Chinh.
“Đây… là vận mệnh luân hồi?” Tất cả cảnh tượng dần dần biến mất, La Chinh lại một lần nữa chìm vào bóng đêm.
Bây giờ hắn đã đã bắt đầu hiểu ý nghĩa của cửa Luân Hồi này rồi.
Khó trách khi vượt qua cửa Luân Hồi thì có thể tu luyện được cái tâm võ đạo.
Nói trắng ra thì hình như cửa Luân Hồi này có tạo nên sự luân hồi của từng sinh mệnh một cách liên tục, mà sau khi bản thân tự trải qua rồi thì sẽ nhận được những cảm xúc trong đúng vòng luân hồi đã trải qua ấy! Bản thân đồng cảm, sau đó cảm ngộ, rồi lĩnh ngộ…
Những thứ huyền diệu trên Thượng Giới đúng là vô cùng thần kỳ, loại phương pháp tu luyện cái tâm võ đạo này đúng là khiến La Chinh phải mở rộng tầm mắt, không thể tưởng tượng nổi!
Ngay sau đó, phía trước lại xuất hiện một vòng xoáy màu vàng, tiếp đến xung quanh lại xuất hiện cảnh sắc mới.
Trong kiếp này, La Chinh không còn là một võ giả, mà là một đầu đếp trông coi bếp lò, cả ngày hun khói châm lửa, bận rộn bên cạnh lò lửa.
Mãi cho đến một ngày, khi La Chinh giết chết một con chó hoang, sau đó phát hiện ra một miếng ngọc bội thần khí bên trong con chó hoang ấy.
Chính miếng ngọc bội kia đã thay đổi vận mệnh của bản thân hắn, khiến hắn một lần nữa bước lên con đường võ giả.
Nhưng La Chinh lại không tiến vào Thanh Vân Tông, mà lấy thân phận võ giả độc lập, nhanh chóng quật khởi ở Trung Vực, khai tông lập phái, cuối cùng sáng lập ra một đại tông môn có thể so với Thanh Vân Tông, trở thành một tông đứng đầu…
Trong lần luân hồi thứ ba, La Chinh lại trở thành một vị đại nho danh chấn Đông Vực! Đối mặt với sự tấn công từ Yêu tộc, hắn dứt khoát lấy văn nhập đạo, dẫn dắt thành Bạch Đế chống lại sự tiến công của Yêu tộc…
Lần luân hồi thứ tư…
Lần luân hồi thứ năm…
Lần luân hồi thứ sáu…
Từng lần luân hồi xoay quanh La Chinh rất nhanh, những lần luân hồi này rõ mồn một trước mắt, cũng hình thành những ấn tượng khó phai trong lòng La Chinh!
Một người trải qua càng nhiều chuyện, thì suy nghĩ của hắn lại càng sâu sắc hơn, tư tưởng cũng càng ngày càng thâm thuý.
Bên trong vòng luân hồi này, cái tâm võ đạo của La Chinh cũng thăng hoa lên từng chút.
Từng vòng luân hồi cứ tiếp tục chuyển động, đủ mọi vận mệnh thoáng hiện lên.
Từ khởi đầu này cho đến khởi đầu khác đã giúp La Chinh thể nghiệm được chỗ đặc biệt của mỗi loại vận mệnh.
Khi từng vòng luân hồi mới bắt đầu thì cũng chính là lúc một vòng luân hồi cũ chấm dứt.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, La Chinh đã thể nghiệm được chín mươi chín vòng luân hồi!
Khi tất cả các vòng luân hồi đều biến mất, La Chinh đi ra khỏi cửa Luân Hồi.
Hắn cũng hơi ngẩn cả người ra.
Những vòng luân hồi này mang đến cho người ta chấn động quá lớn, không phải chỉ chốc lát là người ta có thể tiêu hoá hết được.
Có điều, tác dụng đối với cái tâm võ đạo cũng rất rõ ràng.
Sau khi đã trải qua một cuộc đời phong phú như thế, đối với sống chết, vinh quang, quyền lợi, dục vọng, con người ta đều có được lĩnh ngộ thông suốt nhất!
“Ngươi trải qua bao nhiêu lần luân hồi?” Lăng Yên hỏi La Chinh.
Mọi người cũng nhìn La Chinh, chờ hắn trả lời.
La Chinh hơi sững sờ: “Sao thế? Số lần luân hồi mọi người trải qua không giống nhau sao? Vừa rồi mất thời gian bao lâu?”
“Một canh giờ” Huân vừa cười vừa nói.
“Lâu như vậy?” La Chinh cũng ngẩn người.
Nhưng hắn lại không biết, tất cả mọi người đều sắp cho rằng hắn đã chết trong đó đến nơi rồi…
“Số vòng luân hồi trong đó được định ra dựa trên sức chống đỡ từ tâm võ đạo của người đi vào.
Tâm võ đạo càng mạnh, số vòng luân hồi cũng càng nhiều” Vân Lạc giải thích.
Một vòng luân hồi cũng đã khiến người ta vô cùng chấn động, nếu như tâm võ đạo không đủ mạnh, bản thân sẽ dần dần mất phương hướng trong một vòng luân hồi nào đó, thậm chí còn không phân biệt được rõ đâu là thật, đâu là luân hồi.
Cho nên khi tiếp nhận tu luyện luân hồi, chỉ cần bản tâm xuất hiện một chút dấu hiệu mất phương hướng thì luân hồi sẽ biến mất, sau đó thả người đó ra khỏi cửa Luân Hồi.
“Ta đón nhận chín kiếp luân hồi” Triệu Phần Cầm nói.
“Ta chỉ có sáu kiếp” Chu Chử Hạc nói.
Lăng Yên thì lại nói: “Ta tiến hành mười ba lần luân hồi… La Chinh, ngươi thì sao?”
“Ta? Hình như là chín mươi chín lần” La Chinh trả lời.
“Chín mươi chín lần!” Tròng mắt Triệu Phần Cầm như sắp rớt ra ngoài. “Sao lại nhiều như thế được? Ngươi không mất phương hướng chút nào sao?”
“Mất phương hướng? Sao mà thế được?” La Chinh nói với vẻ khó hiểu.
Vẻ mặt tất cả mọi người, bao gồm cả Lăng Yên đều buồn bực.
Vậy thì xem ra tâm võ đạo của La Chinh cũng quá mức mạnh mẽ…
“Tâm võ đạo của La Chinh đúng là mạnh hơn người bình thường rất nhiều, cửa Luân Hồi này chính là lấy lực luân hồi từ lục đạo để chế tạo ra, mặc dù không thể thay thế vòng luân hồi thật sự, nhưng lực luân hồi chứa trong đó cũng đủ để rất nhiều người mất phương hướng.
Chín mươi chín lần, chính là cực hạn của cửa Luân Hồi…” Dường như Vân Lạc vô cùng hiểu rõ cửa Luân Hồi này.
“Thì ra là thế…” Bây giờ La Chinh mới hiểu được, vì sao hắn lại tiến hành chín mươi chín vòng luân hồi.
Nhưng có điều, từ đầu đến cuối, tâm võ đạo của hắn đúng là không có bất kỳ cảm giác mất phương hướng nào.
Triệu Phần Cầm chép miệng, chậc lưỡi, nhìn qua cánh cửa Luân Hồi này rồi nói: “Đúng là một món bảo vật thần khí, nếu như có thể mang về thánh địa Tử Tâm thì tốt”
Huân cười lạnh một tiếng: “Mang về? Dù có mang về được thì dựa vào đám các ngươi có thể giữ được nó sao?”
“Sao lại không thể?” Triệu Phần Cầm có chút không phục.
“Loại bảo vật trình độ này, nếu rời khỏi nơi đây, không có mảnh đất nguyền rủa che giấu thì luồng khí mà nó toả ra cũng đủ để dẫn động đám cường giả đứng đầu Thượng Giới xuất đầu lộ diện rồi.
Với thực lực của đám cường giả kia, muốn huỷ diệt trọn đại lục Hải Thần này cũng chỉ cần giơ tay, nhấc chân mà thôi…” Huân thản nhiên nói.
Nghe lời Huân nói, trên mặt Triệu Phần Cầm lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Huân nói không sai, trong động Huyền Minh có vài truyền thừa đúng là vô cùng quý giá, hoàn toàn không phải là thứ mà một thế lực nhỏ bé ở Hạ Giới có thể nắm giữ được.
La Chinh nhìn cánh cửa Luân Hồi kia, hắn vẫn đang từ từ tiêu hoá những cảm xúc phức tạp sinh ra trong luân hồi nên đến lúc này mới mở miệng nói: “Đã như vậy thì chúng ta tiếp tục di thăm dò thôi!”
Tuy rằng cửa Luân Hồi này rất kỳ diệu, nhưng cũng không phải là truyền thừa mà Thiên Miểu Tiên nhân đã nói.
“Chỉ sợ các ngươi không còn cơ hội để đi tiếp nữa rồi!” Đúng lúc này, một giọng nói thâm trầm vang lên tựa như sấm nổ, chấn động ong ong bên tai mọi người.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, sắc mặt La Chinh trầm xuống, nhìn về phía giọng nói phát ra, lại thấy bóng dáng cao to như một ngọn núi nhỏ của Mông Xung xuất hiện cách đó không xa!
Chương 635: Ngăn cản
“Chiến Thánh!”Đồng tử Lăng Yên bỗng co lại, khi nàng phán đoán hơi thở tỏa ra từ trên người Mông Xung thì không ngờ hắn đã bước vào cảnh giới Chiến Thánh!
Sắc mặt Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc cũng lập tức trầm xuống…
Không phải Ma tộc đã rời khỏi tháp Tội Ác rồi sao? Sao hai tên này còn có thể xuất hiện ở đây?
Chuyện quỷ dị này lập tức khiến bọn họ nhớ đến hai người Thiên Khung và Thiên Huy, bọn chúng cũng xuất hiện một cách bất ngờ trong tháp Tội Ác.
Ma tộc hoành hành trong tháp Tội Ác nhiều năm như vậy, quả nhiên còn có một vài bí mật không để người khác biết.
Có điều, mặc dù sắc mặt mọi người đều không dễ nhìn, nhưng cũng không có vẻ gì quá e ngại, trái lại, hơi thở mỗi người vô cùng bình tĩnh.
Đối mặt với gã Chiến Thánh Mông Xung này mà lại bình tĩnh đến không ngờ.
Lúc này lại khiến Mông Xung hơi buồn bực, trên mặt xuất hiện vẻ nghi hoặc, thậm chí còn hơi cảnh giác hơn.
Bọn người kia thế là sao? Sắp chết đến nơi rồi mà hình như chẳng bối rối chút nào?
Không nói đến chuyện Huân và Vân Lạc là kẻ quái thai nên hoàn toàn không thể nhìn theo góc độ bình thường.
Mà trên thực tế, vì Huân và Vân Lạc đều đến từ Thượng Giới, vì vậy còn lâu tâm võ đạo của đám người Hạ Giới này mới so được với các nàng.
Ví dụ như Vân Lạc hoàn toàn không nghĩ đến việc tiến vào cửa Luân Hồi, bởi vì phương pháp tu luyện luân hồi trong cửa Luân Hồi đối với nàng đã không còn dùng được nữa.
Nàng tách linh hồn của mình ra thành trăm vạn mảnh, có trên trăm vạn phân thân đang liên tục rèn luyện, đến khi tập hợp những trải nghiệm này lại thì hiệu quả còn tốt hơn vô số lần so với cửa Luân Hồi!
Thế nhưng, sao hai người La Chinh và Lăng Yên lại bình tĩnh như thế?
Đến cả hai kẻ Chiến Tôn cấp cao Nhân tộc luôn nhát gan như Triệu Phần Cầm, Chu Chử Hạc cũng mang một bộ mặt lạnh nhạt, thế này là sao?
Mông Xung hơi thất vọng, thậm chí còn có chút không cam lòng.
Gã trốn trong lối mật đạo chật hẹp bên dưới tháp Tội Ác kia mấy tháng chính là để chờ đến giờ phút này.
Gã vốn muốn nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt lo sợ của đám người La Chinh, thậm chí còn muốn thấy cảnh chúng quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ, nhưng không ngờ mấy tên này lại không có phản ứng gì quá lớn! Mông Xung suy nghĩ một chút, sau đó cười lạnh nói ngay: “Có phải các ngươi còn tưởng nơi đây là tháp Tội Ác hay không? Tưởng rằng La Chinh vẫn còn thứ năng lực không gì không làm được kia?”
Triệu Phần Cầm nghe thấy lời Mông Xung nói thì thản nhiên trả lời: “Đương nhiên chúng ta không ngốc như ngươi nghĩ, có điều nếu ngươi đã đến đây, chúng ta cũng chỉ có thể bình tĩnh đối phó thôi!”
Mông Xung không biết rằng, những người này vừa trải qua từng vòng luân hồi, bọn họ đã đứng ở góc độ sống chết mà nhìn cuộc đời của mình rồi, nên tất nhiên tâm thế đã được củng cố vô cùng vững vàng! Đây là hiệu quả của việc tu luyện tâm võ đạo!
Nếu tâm võ đạo dễ dàng bị kích động, như vậy thường dễ làm hỏng việc ngay thời điểm mấu chốt, thậm chí có khi còn không thể hiện ra được thực lực của mình!
Ví dụ như trước đây khi cả đám bị thứ quỷ dị kia đuổi theo, Triệu Phần Cầm đã sắp sụp đổ đến nơi, thậm chí ngay cả bản năng chạy trốn cũng biến mất.
Nếu không phải La Chinh dùng Kinh Thần Thứ đâm Triệu Phần Cầm bất tỉnh thì có lẽ khi đó hắn đã chết rồi.
Mà Vân Lạc lại có thể suy nghĩ cách ứng đối, lợi dụng thuật phong ma để phong ấn thứ kia lại, dẫn mọi người cùng nhau chạy trốn ngay trong tình cảnh này!
Nếu tâm võ đạo của một người càng được củng cố thì lại càng có thể giữ vững được tỉnh táo, phát huy trăm phần trăm thực lực của mình ở bất cứ thời điểm nào.
Cái tâm võ đạo của mọi người được cửa Luân Hồi tăng lên trên diện rộng, nên tất nhiên lúc này vô cùng bình tĩnh!
“Ứng phó? Ha ha” Mông Xung cười gằn nói: “Chỉ bằng mấy tên Chiến Tôn cấp cao các ngươi?”
Lăng Yên nhìn chằm chằm vào Mông Xung rồi nói: “Lúc ngươi còn là Chiến Tôn cấp cao, còn khuya mới là đối thủ của ta.
Cho dù bây giờ ngươi có đột phá, trở thành Chiến Thánh thì đã sao? Ngươi, xác định có thể là đối thủ của ta ư?”
Trong 128 người nắm giữ chỗ ngồi, Lăng Yên xếp hạng đầu, nàng chính là Chiến Tôn cấp cao mạnh nhất.
Mà trong đám Chiến Tôn cấp cao, Mông Xung chỉ xếp hạng trung bình, cho dù gã có bước chân vào cảnh giới Chiến Thánh thì cũng chỉ là Chiến Thánh cấp một mà thôi, chưa chắc Lăng Yên đã không có sức để đánh lại một trận!
“Hừ! Có phải đối thủ của ngươi hay không, chẳng phải thử là biết sao?” Mông Xung cũng không muốn đứng đây nhiều lời, ở tầng trong đã có thay đổi cực lớn, cho dù gã có là cường giả Chiến Thánh thì cũng vô cùng nguy hiểm, bây giờ gã phải tốc chiến tốc thắng!
Lúc tiến vào mật đạo bên dưới tháp Tội Ác, Mông Xung đã biết rõ, thật ra hắn đã trở thành một tử sĩ! Mà mục tiêu duy nhất của gã, chính là giết chết La Chinh!
Chỉ cần La Chinh chết, tất cả mọi cục diện bất lợi của Ma tộc sẽ tan thành mây khói! Ma tộc bọn chúng sẽ trở về tháp Tội Ác lần nữa!
Nếu như gã có thể giết chết La Chinh, lại an toàn trở về tháp Tội Ác, vậy thì Mông Xung gã chính là đại anh hùng trong Song Ma thánh địa.
Ma tộc là chủng tộc vô cùng coi trọng vinh quang, loại vinh quang này đối với gã mà nói chính là vinh quang cao nhất, tựa như Huân chính là sự tồn tại cao nhất đối với Yêu Dạ tộc vậy…
“Lên!” Mông Xung ra lệnh, chính gã cũng tấn công, thân thể khổng lồ bỗng vọt lên, xông thẳng về phía La Chinh!
Bóng người Mông Xung khẽ động, Thiên Hổ cũng cùng lúc triển khai, cùng hành động với Thiên Hổ chính là ba gã Chiến Tôn cấp cao của Dạ tộc!
“Bảo vệ La Chinh” Nếu như lúc trước gặp phải tình thế ngàn cân treo sợi tóc như thế này, chắc chắn Triệu Phần Cầm sẽ kinh hoảng mà mất phương hướng, nhưng vào lúc này sắc mặt hắn lại bình tĩnh.
Mặc dù hắn biết rõ mình không phải là đối thủ của Mông Xung nhưng vẫn hành động đâu vào đấy! Đây chính là tác dụng mà cửa Luân Hồi mang đến!
“Đúng là ta chỉ vừa mới bước vào cấp bậc Chiến Thánh, lấy thực lực của Lăng Yên ngươi thậm chí có thể giết chết Chiến Thánh cấp hai bình thường! Có điều, các ngươi đừng quên, lúc trước Mông Xung ta cũng là thiên tài cấp Thần!” Cương nguyên trong cơ thể Mông Xung bỗng nhiên bộc phát, khí thế mãnh liệt bạo phát ra, đồng thời trong tay gã cũng xuất hiện một thanh chiến đao dài.
“Ác Thần Trảm!”
Đao đầu tiên của Mông Xung đã bộc phát ra một đòn mạnh nhất của gã với thế nhất định phải một chiêu giết chết được La Chinh!
Gã có thể phân rõ cái gì quan trọng và cái gì không quan trọng, đám người trước mắt này không quan trọng chút nào, người quan trọng nhất chính là La Chinh.
Giết được La Chinh rồi thì mọi thứ sẽ chấm dứt! Chỉ cần Ma tộc nắm bí mật ở tầng dưới cùng của tháp Tội Ác trong tay, thì với thực lực Chiến Thánh của gã, trong tháp Tội Ác không còn ai có thể chống lại được Ma tộc!
Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc một trái một phải, cùng lúc giơ trường kiếm lên, từng đường kiếm ý bắt đầu đan xen lại với nhau, tạo thành một vòng xoáy.
“Song Ngọc Kiếm Khí!”
“Một kiếm phá!”
“Hai kiếm giết!”
“Ba kiếm diệt!”
“Bốn kiếm nạn…”
Chu Chử Hạc và Triệu Phần Cầm phối hợp đâu vào đấy, từng đường kiếm ý huyền ảo tinh diệu tuôn về phía một đao kia của Mông Xung.
Nhưng mà lúc những kiếm ý kia vừa mới va chạm với một đao Mông Xung vừa đánh ra thì trong nháy mắt đã bị chém vỡ nát!
Sắc mặt đám người Triệu Phần Cầm lập tức trầm lại.
Hai người bọn họ liên thủ cũng được xưng là có thể đối phó được với Chiến Thánh bình thường, vậy rõ ràng chứng tỏ Mông Xung không phải Chiến Thánh bình thường.
Triệu Phần Cầm quát lạnh một tiếng: “Biến chiêu!”
Hai người tiếp tục ngăn chặn một đao kia của Mông Xung…
Tất nhiên La Chinh cũng không nhàn rỗi, đối mặt với công kích của Mông Xung, hắn nhanh chóng lùi về sau, ánh mắt loé lên, quanh thân lập tức loé ra ánh sao!
Đòn Ác Thần Trảm này của Mông Xung chém ra giống như thật sự có một vị ác thần hung ác vọt thẳng đến chỗ La Chinh vậy, dù cho hai người Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc có dốc sức cản trở thì vẫn không ngăn lại được…
Nhưng mà mắt thấy một đao kia sắp đến trước mặt La Chinh, hắn lại đánh một quyền về phía trước mặt!
“Sao Rơi Đất Động!”
Ánh sao tạo thành vòng xoáy, lập tức cuốn cỗ ác thần kia vào trong.
“Phá cho ta!”
La Chinh rất rõ uy lực của “Sao Chiến Thể”, thực lực của quyền này đủ để giết Chiến Thánh sơ cấp nên hắn mới dùng để chống lại một đao của Mông Xung!
Nhưng, một cảnh tượng quỷ dị lại lập tức xuất hiện.
Mắt thấy cỗ ác thần hung ác kia đã bị cuốn vào vòng xoáy do Sao Rơi Đất Động sinh ra, nhưng đúng vào lúc này lại chia ra làm ba, hoá thành ba đường đao khí còn hung hiểm hơn, từ ba hướng bủa vây về phía La Chinh!
“Không ổn!”
Vẻ mặt La Chinh trầm xuống.
Rõ ràng hắn đã đánh giá thấp thực lực của Chiến Thánh, hoặc nên nói là hắn đánh giá thấp thực lực của Mông Xung!
Trước khi Ma tộc rời đi đã để lại Mông Xung và Thiên Hổ ở đây, nhất định là đã có kế hoạch chu đáo cả rồi! Sau khi Mông Xung đột phá Chiến Thánh, tuyệt đối không đơn giản như những gì đã biểu hiện ra!
“Hừ, phá cho ta!”
Lúc này Huân bên cạnh La Chinh lại chỉ đâm ra một thương, mũi thương bỗng nhiên đâm về hướng một luồng đao khí trong số đó rồi nhẹ nhàng vặn một cái, luồng đao khí kia lập tức bị cỗ chấn động vô hình làm cho vỡ nát.
Cùng lúc đó, ngón tay Vân Lạc cũng đánh ra một chiêu, đánh nát luồng đao khí khác!
Về phần đạo đao khí cuối cùng thì bị La Chinh miễn cưỡng dùng trường kiếm thánh khí thượng phẩm chặn lại!
Nhìn thấy đám người kia vậy mà tiếp được một đao của mình, trên mặt Mông Xung toát ra vẻ bất ngờ, gã lập tức lắc đầu: “Không tệ, La Chinh.
Sự tiến bộ của ngươi trong mấy tháng này khiến ta phải lau mắt mà nhìn, có lẽ qua một năm nữa, còn lâu ta mới là đối thủ của ngươi, nhưng bây giờ thì… các ngươi còn khuya mới đủ!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









