1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 129 : Luyện hoá cự kiếm (c641-c645)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 129 : Luyện hoá cự kiếm (c641-c645)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 641: Luyện hoá cự kiếm

Cái xác khô kia mở to mắt, lập tức khiến mọi người hoảng sợĐặc biệt là Mông Xung ở gần Vân Lạc nhất, trông hắn cứ như bị rắn độc cắn vậy, cả người lui về phía sau tới bảy tám bước, vẻ mặt cảnh giác nhìn chằm chằm vào cái xác khô.

Dù gì thì cũng là cường giả cấp Giới Chủ, thực lực của người này lúc còn sống có thể khống chế cả một đại giới! Cho dù đã tọa hóa* ở chỗ này đến mức chỉ còn lại một cái xác khô thì khi mở hai mắt ra vẫn khiến người ta có cảm giác run sợ trong lòng!

*Tọa hóa: Là từ chỉ một dáng ngồi chết của hòa thượng, thường được dùng trong đạo Phật.

Vân Lạc thản nhiên liếc mắt nhìn Mông Xung một cái, ngay sau đó nói: “Trước kia không có, bây giờ có”

Mọi người đều cẩn thận nhìn chằm chằm vào cái xác khô kia, chỉ sợ nó có thể hoàn hồn.

Thực lực của cường giả ở cấp bậc Giới Chủ căn bản không phải thứ bọn họ có thể tưởng tượng được.

Có lẽ chỉ cần giữ lại một phần vạn thực lực thôi cũng đã đủ giết sạch mọi người ở đây rồi!

Chẳng qua dưới tình huống vô cùng cảnh giác như vậy, không ít người giống cũng như Mông Xung, trong mắt đều hiện lên một tia tham lam!

Cho dù cái xác khô này đã từng có thân phận gì thì đối với mỗi người mà nói, bí mật cất giấu trên người ông ta đều là một cơ duyên không nhỏ.

Trước hết không nói về giá trị của riêng cái xác khô này, chỉ riêng chiếc vòng tay vân tước mà Vân Lạc vừa mới lấy được kia thôi thì những đồ vật được cất giấu trong đó đã khó có thể tưởng tượng nổi rồi.

Nhưng động lòng thì động lòng chứ mọi người còn giữ lại được một tia lý trí.

Chính xác thì Vân Lạc còn hiểu rõ về động Huyền Minh nhiều hơn tất cả mọi người, hơn nữa nàng ta vừa mới nói rằng có cách rời khỏi nơi này.

Tuy cơ duyên quan trọng, nhưng so ra thì tính mạng lại càng quan trọng hơn.

Dù có thế nào thì trước hết phải rời khỏi đám sương mù đáng chết này đã rồi nói, nếu không thì dù có lấy được bảo bối tốt đến đâu cũng chẳng có mạng mà hưởng thụ!

Suy nghĩ của La Chinh lại không giống những người khác, hắn chỉ thấy kỳ quái, vì thế nhỏ giọng hỏi: “Nếu Vân Lạc đã sớm biết rõ ca ca nàng ta tọa hóa tại đây thì vì sao phải chờ tới bây giờ mới đi vào động Huyền Minh?”

Theo La Chinh biết thì thời gian Vân Lạc vào trong tháp Tội Ác cũng khá dài, nếu mục đích của nàng là thu thập di vật của ca ca thì hoàn toàn không cần phải chờ tới bây giờ mới đi vào động Huyền Minh, dù sao thì mỗi năm đều có một cơ hội để vào trong động.

Huân lắc đầu nói: “Không rõ lắm” Ngay sau đó nàng nghiêng đầu nghĩ lại rồi nói: “Có lẽ, là bởi vì ngươi”

“Ta?” La Chinh nhíu mày.

“Ta cũng chỉ suy đoán thôi.

Hành trình đến động Huyền Minh lần này, từ lúc bắt đầu nàng ta đã bám riết theo ngươi, mục đích của nàng chắc chắn không chỉ là thu thập di vật của ca ca, mà có lẽ còn có mục đích khác” Huân chớp mắt một cái rồi nói thêm: “Cái tên Thiên Miểu kia cho ngươi một viên ngọc Hồ Điệp, có lẽ kẻ đó cũng có mục đích của chính mình.

Nếu ngươi tìm được truyền thừa kia thì phải tùy tình hình mà làm, chưa chắc… hắn đã là người tốt”

Điều Huân nói cũng chỉ là suy đoán, đứng ở góc độ của Huân thì Nhân tộc trên Thượng Giới là một chủng tộc cực kỳ khổng lồ, về mặt khống chế cũng hơn rất nhiều lần so với Yêu Dạ tộc, hơn nữa trong Nhân tộc vốn cũng không bền chắc như thép.

Theo nàng phán đoán, rất có thể chuyện xảy ra trong động Huyền Minh là do đấu đá nội bộ Nhân tộc, cũng không liên quan đến chủng tộc khác.

Mục tiêu của Huân chỉ có một, chính là hy vọng La Chinh nhanh chóng trưởng thành, một ngày kia có thể giúp nàng trở về Yêu Dạ tộc, cho nên nàng cũng không hy vọng La Chinh trở thành vật hy sinh cho cuộc đấu đá nội bộ Nhân tộc.

La Chinh gật gật đầu.

Tuy nói Thiên Miểu chỉ là một linh hồn thoi thóp, nhưng ông ta có mục đích của chính mình, khi thực sự đến thời điểm mấu chốt, La Chinh cũng phải tự mình đưa ra lựa chọn, Huân nhắc nhở cũng không sai.

Chỉ chốc lát sau, Vân Lạc đã thu cái xác chết kia vào nhẫn tu di.

Nhẫn tu di không giống không giống Tiểu Thế Giới, trong nhẫn tu di không thể chứa vật sống, nếu vật còn sống đó mạnh mẽ mà bị nhét vào trong thì sẽ bị nó đẩy ra bên ngoài, nhưng nếu vật còn sống mà hơi yếu một chút thì sẽ trực tiếp bị giết chết.

Sau khi thu xác chết vào, Vân Lạc lại lấy chiếc vòng tay ra, đặt ngón tay trắng trẻo ở bên miệng rồi nhẹ nhàng cắn một cái.

Một giọt máu tươi từ đầu ngón tay chảy ra, đọng trên con chim sơn ca màu vàng ở phía đuôi chiếc vòng tay kia.

Giọt máu tươi nhanh chóng thấm vào chiếc vòng.

Ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào chiếc vòng đó.

Đương nhiên bọn họ đều hiểu rõ là Vân Lạc đang luyện hóa nó, đặc biệt là đám người Mông Xung, Thiên Hổ và Huyết La Thiên, bọn họ đều rất muốn biết, nếu trong chiếc vòng thật sự có một không gian tu di thì rốt cuộc nó chứa bảo vật gì kinh người! Bảo vật của cường giả ở cấp bậc này, tùy tiện lấy một cái cũng có thể giúp bọn họ có được lợi ích vô cùng!

Chờ sau khi Vân Lạc luyện hóa chiếc vòng xong, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đó, lấy ra một thứ.

Ánh mắt mọi người đều rất hừng hực, quả nhiên trong đó có giấu đồ vật!

Chỉ thấy trong tay Vân Lạc lại cầm một đồ vật trông giống như con cua, ở phía dưới con cua còn có một vòng dây xích kim loại thật dài, nhìn qua thì trông như là một món đồ trang sức nho nhỏ.

Vân Lạc chậm rãi bò từ dưới đáy hố to lên rồi đi thẳng về hướng La Chinh.

“Chuyện gì vậy?” La Chinh nhìn chằm chằm Vân Lạc rồi hỏi.

“Đừng cử động” Vân Lạc đi đến trước mặt La Chinh, sau đó kéo dây xích kim loại ra rồi vòng qua đầu hắn mà đặt xuống.

Sau khi nàng treo con cua trên ngực La Chinh thì cũng chẳng giải thích gì nhiều mà chỉ nói: “Tặng cho ngươi” Ngay sau đó nàng đưa mũi ngửi ngửi người hắn rồi lại quay đầu tiếp tục đi thẳng về phía trước!

Lúc này, đầu óc mọi người hoàn toàn trở nên mờ mịt, những hành động này của Vân Lạc thật sự quá mức quái dị, hoàn toàn không thể đoán được…

Mọi người cũng không nói, không hỏi gì nhiều.

Nếu Vân Lạc cho bọn họ một tia hy vọng, vậy thì lúc này cứ ngoan ngoãn đi theo nàng là được.

Vân Lạc như một con ngựa đi ở phía trước, còn đám La Chinh thì theo đuôi phía sau, mà Mông Xung cũng bám sát theo cuối cùng.

Lúc trước, đây là một đoạn đường cực kỳ hoang vắng, mọi người càng ngày càng tới điểm đỏ nơi chân trời kia thì những thứ quái lạ xung quanh cũng càng ngày càng nhiều.

Vừa đi khỏi cái hố to được một lát, cách đó không xa có cắm một thanh kiếm rất lớn!

Lúc trước ở Thử Luyện Giả Chi Lộ, thanh cự kiếm của Huyết Ma Đại Đế mà La Chinh đã mang đi cũng đã đủ lớn rồi, nhưng so sánh với thanh kiếm trước mắt này thì chẳng khác nào gặp sư phụ.

Thanh cự kiếm trước mắt ước chừng cao hơn trăm trượng, còn cao hơn một vài ngọn núi tầm trung.

Dưới lớp sương mù bao phủ, ngẩng đầu nhìn lên thì căn bản nhìn không thấy chuôi của thanh kiếm này…

Một thanh kiếm lớn như vậy, cứ cho như là người của Cự Nhân tộc cũng không thể vung được, không biết là dạng nhân vật gì mới có thể điều khiển được nó.

Đám người Lăng Yên, Triệu Phần Cầm, Mông Xung cũng động tâm với thanh kiếm này…

Lúc đầu, Lăng Yên và Triệu Phần Cầm muốn lợi dụng nhẫn tu di để lấy thanh kiếm này, nhưng họ đã nhanh chóng phát hiện ra rằng hành động này thật phí công.

Cho dù không gian tu di của bọn họ có thể chứa nổi thì thanh cự kiếm này vẫn không hề nhúc nhích.

Về phần Mông Xung thì lại càng dứt khoát hơn, gã trực tiếp bay lên, đứng trên chuôi của thanh cự kiếm, hai tay ôm lấy chuôi kiếm, muốn rút nó ra khỏi mặt đất.

“Ha!”

Mông Xung quát lên một tiếng lớn.

Người Ma tộc vốn mạnh mẽ hơn nhiều so với các chủng tộc khác, dường mỗi người đều có thần lực trời sinh, huống hồ hiện tại Mông Xung đã ăn quả Hắc Thiên Ma Thần nên tu vi đã tăng vọt, cương nguyên trong cơ thể bất chợt bùng nổ, sức mạnh cuồng bạo như thế thì cho dù là một ngọn núi nhỏ cũng bị hắn dọn sạch!

Nhưng dù có dùng sức thế nào thì thanh cự kiếm vẫn không hề nhúc nhích.

Cuối cùng, Mông Xung chỉ có thể hậm hực nhảy xuống.

“Không thể mang thanh cự kiếm này đi được!” Mông Xung trừng mắt ra nhìn, đi sang một bên rồi đứng khoanh tay.

Vào được núi báu vật mà phải tay không ra về thì đúng là một chuyện khiến người ta buồn bực.

Đúng lúc này, La Chinh lại đi thẳng về hướng thanh cự kiếm.

“Hừ, ngươi cho rằng ngươi có thể rút được thanh kiếm này sao?” Mông Xung cười lạnh.

Triệu Phân Cầm cũng nhắc nhở: “La Chinh, trọng lượng của thanh kiếm này không có cách nào tính toán được, cứ cho là sức mạnh của ngươi khác hẳn với người thường thì cũng không rút nó ra được đâu”

La Chinh hơi mỉm cười: “Ai nói ta muốn rút thanh kiếm này ra?”

Hắn vừa nói xong, Vân Lạc bên cạnh lập tức hiểu rõ hắn muốn làm gì, mà Huân lại còn đồng tình nói: “Thanh kiếm này đã là vật vô chủ, nếu không mang đi được thì luyện hóa nó đi cũng không tiếc”

“Luyện?” Huyết La Thiên híp mắt cười nói: “Muốn luyện thanh kiếm này? Làm gì đơn giản như vậy!”

“Đồ vật ở Thượng Giới ấy mà, đứng sừng sững ở chỗ này vô số năm rồi, phía trên cự kiếm cất giữ một sức mạnh mà không phải là thứ bọn họ có thể tưởng tượng được, cho dù mời tất cả các luyện khí sư trên khắp thiên hạ tới đây thì có lẽ cũng không thể luyện nổi…” Chu Chử Hạc cũng lắc đầu nói.

La Chinh lại không nói gì, hắn đi tới cạnh cự kiếm rồi khoanh chân ngồi xuống, Hắc Hỏa trong đầu đã bày ra trước mặt mọi người.

La Chinh cũng không cần phải kiêng kỵ gì, ánh mắt hắn chợt lóe lên, Hắc Hỏa trong đầu cũng đã lượn lờ bay ra, tiến đến thanh cự kiếm kia!

“Ngọn lửa màu đen này…” Hai người Lăng Yên và Triệu Phần Cầm đã từng thấy ngọn lửa màu đen của La Chinh, nhưng Mông Xung thì chưa, gã chỉ thấy ngọn lửa màu đen đó bay ra ngoài rồi tức khắc tạo ra một lỗ hổng nho nhỏ trên thân thanh cự kiếm!

– Hết tập 43 –


Chương 642: Tu sửa tượng rồng

Không chỉ Mông Xung, ngay cả Triệu Phần Cầm và Lăng Yên khi nhìn thấy cảnh như vậy cũng rất hoảng sợTrước đây, lúc La Chinh bộc phát ra Hắc Hỏa thì đã có thể nói là vô địch rồi, ngay cả lưỡi của Mãng Cổ Cự Thiềm cũng bị ngọn lửa kỳ dị đó đốt cháy.

Chẳng qua, dù con Mãng Cổ Cự Thiềm có lợi hại cỡ nào đi nữa thì chung quy cũng chỉ là máu thịt, Hắc Hỏa của La Chinh có thể làm bỏng đầu lưỡi nó thì cũng không phải là chuyện đặc biệt khó chấp nhận gì.

Nhưng chắc chắn thanh cự kiếm trước mắt này còn vượt qua cả thánh khí!

Nói không chừng còn là thần khí trong truyền thuyết!

Tuy mọi người không thể khẳng định, nhưng đã đoán chắc tám chín phần, vậy mà La Chinh vừa thả Hắc Hỏa ra, nói đốt liền đốt luôn? Hơn nữa sao tốc độ luyện lại có thể nhanh như vậy?

Đám Lăng Yên cảm thấy nhanh, nhưng ngược lại La Chinh lại cảm thấy chậm.

Trước kia, dù đốt bất kỳ vũ khí gì thì gần như Hắc Hỏa chỉ cần lướt qua một cái là có thể nung sạch cả tạp chất trong đó, vậy mà thanh cự kiếm này lại khác.

Sau khi Hắc Hỏa cháy đi cháy lại hai ba lần thì mới dần dần khiến nó chảy ra, Thiên Diễn Tinh Hoa chảy ào ào về phía La Chinh như dòng nước suối!

“Nhiều Thiên Diễn Tinh Hoa quá!”

“Lấy để luyện khí thì không biết được bao nhiêu…” Triệu Phần Cầm cảm thán nói.

Nhưng ở đây lại chẳng có luyện khí sư nào, tuy Thiên Diễn Tinh Hoa hiếm, nhưng đối với người thường thì cũng không có tác dụng gì mấy.

La Chinh không ngừng luyện hóa, cự kiếm ở phía dưới bị Hắc Hỏa dần dần đốt cháy ra một cái lỗ nhỏ, sau đó nó dần dần biến lớn.

Cuối cùng, phần nửa dưới của cự kiếm bị La Chinh thẳng tay đốt đứt!

Trong nháy mắt, cự kiếm đã bị tách ra làm hai, nửa đoạn trên rơi cái ầm, nện thật mạnh xuống mặt đất làm mặt đất lõm sâu xuống…

La Chinh vẫn nhìn không chớp mắt, tiếp tục chuyên tâm luyện thanh cự kiếm này.

Số lượng Thiên Diễn Tinh Hoa mà thanh cự kiếm này sinh ra phải tương đương với mấy trăm vạn món tiên khí! Thiên Diễn Tinh Hoa giống như nước lũ, không ngừng chảy về phía La Chinh để hắn thu vào.

Thực lực của La Chinh tăng lên, sức mạnh của vảy rồng cũng càng ngày càng quan trọng.

Sức mạnh bộc phát ở thời điểm mấu chốt có thể phát huy công dụng thần kỳ.

Hiện tại La Chinh đã mở Bách Hội Đài, sau khi tiến hành luyện thể, thể chất của hắn cũng đã tăng lên thêm một bậc.

Với tố chất thân thể hiện tại của hắn, rõ ràng có thể tiếp nhận sức mạnh lớn hơn nữa.

Khi luyện hóa cự kiếm này, La Chinh đột nhiên hỏi Thanh Long trong đầu: “Nếu thắp sáng tất cả vảy rồng thì chuyện gì sẽ xảy ra?”

Lúc trước La Chinh mới chỉ thắp sáng mấy chiếc vảy rồng, cũng chưa từng nghĩ tới chính mình có thể thắp sáng tất cả chúng lên.

Dù sao thì với tầm mắt của La Chinh lúc ấy, để thắp sáng tất cả vảy rồng e rằng phải cần tới ngàn vạn, thậm chí hơn triệu Thiên Diễn Tinh Hoa, hắn làm sao có thể chuẩn bị nhiều Thiên Diễn Tinh Hoa như vậy được?

Nhưng đến giờ La Chinh đã rõ, số lượng Thiên Diễn Tinh Hoa trong một món thánh khí nhiều hơn tiên khí vô số lần.

Cứ như vậy thì tính ra, sau này La Chinh thực sự có thể thắp sáng toàn bộ vảy rồng.

Thanh Long cười nhạt hai tiếng rồi nói: “Nếu như thắp sáng toàn bộ vảy rồng thì có thể giúp ta đúc lại thân Thiên Diễn”

“Thân Thiên Diễn?”

Thanh Long lập tức thở dài một tiếng: “Hồi ngươi bắt đầu thắp sáng vảy rồng, ta cũng không ngờ ngươi thật sự có thể trưởng thành tới mức này, tinh phách của chín huynh đệ chúng ta bị trấn áp dưới lò luyện này, toàn bộ thân thể đều đã bị hủyThiên Diễn Tinh Hoa chính là do luyện khí sư lĩnh ngộ tia Thiên Diễn mà thành.

Nếu có thể tạo ra được thân thể lần nữa thì chín huynh đệ chúng ta thực sự có ngày rẽ mây nhìn thấy mặt trời…”

Trong lời nói của Thanh Long ẩn chứa chút tình cảm rất phức tạp.

Tạo ra thân thể Chân Long, đối với Thanh Long là chuyện ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Nhưng sau này, Thanh Long lại nghĩ có thể La Chinh có mệnh Đại Thế Chi Tranh, nên khả năng cũng lớn hơn.

Mà theo sự trưởng thành không ngừng của La Chinh, khả năng này ngày càng trở nên rõ hơn.

Có thể thấy ngay lúc này, cho dù La Chinh giúp chín huynh đệ bọn họ đắp lại thân thể thì cũng không phải là chuyện không thể!

Như vậy sao lại không làm Thanh Long xúc động cho được?

“La Chinh, cảm ơn ngươi!” Thanh Long nói nhỏ.

La Chinh mỉm cười: “Sao ngươi lại cảm ơn ta? Ta cũng cần mượn sức mạnh vảy rồng của ngươi mà.

Huống hồ, cũng chưa biết tới khi nào mới có thể giúp các ngươi thắp sáng tất cả vảy rồng”

“Khà khà, đúng là không biết tới khi nào” Thanh Long cũng hiểu, bây giờ La Chinh đã có chiều hướng có thể bay một phát lên Thượng Giới, chỉ cần hắn không ngã xuống thì sau này muốn thu về Thiên Diễn Tinh Hoa cũng không phải là chuyện quá khó khăn.

Đến lúc đó, đừng nói là một cái vảy rồng của Thanh Long, cho dù là thắp sáng hết vảy của cả tám con rồng lên cũng không quá khó!

Đúng lúc này, một giọng nói lại vang lên trong đầu La Chinh: “La Chinh, ngươi giúp lão Cửu thắp sáng lên nhiều vảy rồng như vậy thì cũng phải giúp ta!”

Giọng nói này là của lão Thất, là con Xích Long kia.

La Chinh lại cười khà khà, nói: “Không vội, ta giúp Thanh Long thắp sáng tất cả vảy rồng trước rồi sẽ giúp ngươi!”

Xích Long cũng chỉ nói đùa một câu vậy thôi, nếu La Chinh có thể thắp sáng tất cả vảy rồng của Thanh Long rồi giúp Thanh Long tạo thân Thiên Diễn thì Thanh Long có thể sẽ khôi phục được tất cả sức mạnh! Tuy lão Cửu là người yếu nhất trong số chín con rồng, nhưng dù sao cũng là thần thú siêu cấp hàng thật giá thật, đến lúc đó có thể trở thành một trợ lực lớn cho La Chinh…

Hiện tại cũng đã kéo dài lắm rồi, rõ ràng là nên giúp Thanh Long trước.

Dưới sự lan rộng của Hắc Hỏa, cự kiếm dài trăm trượng đã bị luyện hóa từng chút một, sau đó được cất trong nhẫn tu di của La Chinh.

Trong lòng mọi người, thanh kiếm này như là một thánh khí, vậy mà lại bị La Chinh luyện hóa thành Thiên Diễn Tinh Hoa, thật quá lãng phí.

Nhưng cũng đành chịu thôi, chẳng ai lấy được thanh kiếm này đi nên chỉ có thể trơ mắt nhìn La Chinh hủy nó mà thôi.

Khoảng nửa canh giờ sau, La Chinh mới hoàn toàn luyện hóa xong thanh kiếm.

Lúc này, hắn mới vừa lòng đứng dậy, nói với đám Lăng Yên: “Các vị, chúng ta có thể xuất phát rồi”

Vân Lạc không nói gì, thản nhiên nhìn thoáng qua La Chinh.

Mọi người tiếp tục đi về phía trước.

Trên đường đi có thể nhìn thấy đủ các hố to và hài cốt, xung quanh rất gồ ghề.

Cho dù vùng đất trước mặt đã hoang tàn theo năm tháng thì mọi người vẫn có thể hiểu rõ trận chiến ngày trước thảm thiết cỡ nào.

Có trời mới biết rốt cuộc đã có bao nhiêu cường giả ngã xuống trong trận chiến này!

Chỉ cần chạm một cái thì những hài cốt kia liền hóa thành tro bụi, mặc dù chủ nhân của đống hài cốt này còn mạnh hơn rất nhiều so với cường giả Thần Hải Cảnh.

Mà mấy người Mông Xung, Thiên Hổ và Huyết La Thiên, lúc này có thể nói là mở to hai mắt, tìm kiếm cơ duyên xung quanh.

Chỉ cần nhìn thấy cái gì không tầm thường thì bọn họ ắt sẽ xông lên tìm kiếm một phen.

Nếu đi tới khu vực trung tâm, thêm vào đó Vân Lạc lại hứa có thể đưa bọn họ ra ngoài vậy thì có thể tìm được cơ duyên ở đây chẳng phải quá tuyệt vời hay sao?

Nhưng điều khiến đám Mông Xung thất vọng chính là dù có tìm cả nửa ngày cũng không tìm ra được cái gì giống pháp bảo, mặc dù cũng tìm ra được mấy thứ, nhưng cơ bản đều là vụn vặt mà cũng không còn nguyên trạng.

Sau khi vũ khí và pháp bảo bị hư hại, Thiên Diễn Tinh Hoa rất dễ bị phân tán ra ngoài, làm linh tính trong binh khí hoàn toàn biến mất, trở thành một món sắt vụn.

Kết quả, bọn họ đều trở thành người đi thu gom rác.

Thứ tốt thì không tìm được, rác rưởi lại thu về cả đống!

Khi bên này đang tìm kiếm thì bên kia vẫn đang trong quá trình đi về phía trước, nhưng cuối cùng mọi người cũng cảm thấy có sự thay đổi?

Huyền Minh Tử Quang càng lúc càng mãnh liệt!

Điểm đỏ ở phía chân trời lúc này đã lớn bằng chiếc bánh xe, mặc dù có nhiều lớp sương mù ngăn cản, nhưng khi Huyền Minh Tử Quang chiếu xuống khiến chân nguyên bảo hộ của mọi người chịu áp lực nhiều hơn gấp bội.

Mặc dù chân nguyên hộ thể của mọi người còn có thể chống đỡ được, nhưng tốc độ tiêu hao lại càng lúc càng nhanh.

Chỉ trong chốc lát, Triệu Phần Cầm đã lấy hai viên đá chân nguyên cực phẩm ra rồi bóp nát, sau đó tiến hành hấp thu bổ sung chân nguyên.

Về phần hai người Mông Xung và Thiên Hổ, thì lại càng phiền hơn.

Bọn họ là người luyện thể, nên chỉ có thể dựa vào cương nguyên hộ thể.

Nhưng cương nguyên lại chỉ được thân thể sản sinh ra, không thể bổ sung qua đá chân nguyên được!

Lúc đầu còn đỡ, áp lực của Huyền Minh Tử Quang cũng không lớn, lượng cương nguyên hộ thể tiêu hao đi rất ít.

Lúc đó, Mông Xung và Thiên Hổ dựa vào thân thể cường hãn của Ma tộc cũng có thể gắng gượng chống đỡ, không cần cương nguyên hộ thể bảo vệ.

Nhưng càng tới gần điểm đỏ, Huyền Minh Tử Quang càng lúc càng mãnh liệt, hai người đành phải dùng cương nguyên hộ thể để bảo vệ bản thân.

Tuy nhiên, nếu sử dụng cương nguyên hộ thể thì bọn họ cũng không lo lắng lắm, bởi dù sao tốc độ tiêu hao cương nguyên cũng không bằng tốc độ sản sinh ra từ trong cơ thể bọn họ.

Nhưng mà bây giờ lại rất phiền, tốc độ tiêu hao cương nguyên tăng lên cực kỳ nhanh, cương nguyên của bọn họ không thể bổ sung kịp.

Một khi tiêu hao hết cương nguyên, thân thể bọn họ sẽ bị Huyền Minh Tử Quang càng lúc càng mãnh liệt kia chiếu thẳng vào người.

Việc này giống như một người ở trần đứng trong trời băng đất tuyết, làm sao bọn họ có thể chịu được?


Chương 643: Lá xanh

Mông Xung và Thiên Hổ không phải là kẻ ngốc, bọn họ ý thức được rằng tình hình càng lúc càng không ổn, tình thế ngày càng bất lợi đối với bọn họMông Xung đột nhiên lạnh mặt, quát: “Đứng lại!”

La Chinh quay lại nhìn Mông Xung, rồi hỏi: “Chuyện gì?”

“Chúng ta không thể đi tiếp” Mông Xung nói.

Thật ra không chỉ Mông Xung và Thiên Hổ gặp phải vấn đề này, chẳng qua là bởi bọn họ tu luyện cương nguyên cho nên dường như vấn đề đến sớm hơn mà thôi.

Triệu Phần Cầm và Lăng Yên tu luyện theo hệ thống chân nguyên, tất nhiên có thể bổ sung chân nguyên qua đá chân nguyên, nhưng tốc độ chân nguyên hộ thể tiêu hao càng nhanh thì tốc độ tiêu hao đá chân nguyên cũng càng nhanh, khó nói có thể chống đỡ được bao lâu nữa.

Lúc này Triệu Phần Cầm cũng nói: “Đúng, La Chinh, nếu chúng ta còn tiếp tục đi về phía trước thì chỉ sợ không thể chịu nổi Huyền Minh Tử Quang!”

Ai ngờ Huân ở bên cạnh cười lạnh nói: “Không phải vừa mới nói không sao ư? Ở trong sương mù, dù ngươi không đi thì cũng sẽ bị kéo tới gần điểm đỏ kia thôi!”

Huân nói xong lời này lại làm cho mọi người càng thêm hoảng loạn, càng tới gần điểm đỏ kia, Huyền Minh Tử Quang lại càng tỏa ra mãnh liệt, vậy thì phải làm sao? Nếu thực sự tới gần trung tâm, khi không còn sương mù ngăn cản, Huyền Minh Tử Quang sẽ chiếu thẳng xuống mà bọn họ không thể ngăn cản được!

Ánh mắt mọi người không hẹn lại cùng nhìn về phía Vân Lạc…

Vân Lạc lại thản nhiên nhìn thoáng qua La Chinh, nói ngay: “La Chinh, rót chân nguyên vào thứ ở trong ngực ngươi”

Vừa rồi Vân Lạc đưa cho La Chinh con cua nhỏ gì đó đeo ở ngực, mọi người còn cảm thấy rất kỳ quái, hiện tại nàng lại đột nhiên nói vậy nên ánh mắt mọi người cũng nhìn về phía con cua kia…

“Con cua này có ích gì?”

“Nhìn qua trông giống như một bảo vật…”

“Thứ này có thể bảo vệ chúng ta sao?

La Chinh cũng không biết nguyên nhân, chẳng qua nếu Vân Lạc nói như vậy thì đương nhiên hắn sẽ nghe theo.

Dù sao thì nghe ngữ khí của Vân Lạc, có vẻ như nàng nắm chắc một phần không nhỏ có thể đưa mọi người đi ra khỏi sương mù, thế thì hẳn là nàng cũng có cách để chống lại Huyền Minh Tử Quang.

La Chinh lập tức giơ tay lên rồi truyền một luồng chân nguyên vào trong con cua ở trước ngực.

“Ong ong vù vù…”

Con cua trên ngực La Chinh đột nhiên tản ra một chùm các tia sáng màu cam, sau đó nhanh chóng lan rộng ra xung quanh, bao trùm trong phạm vi hai mươi trượng.

Ánh sáng kia lan rộng rồi bao phủ mọi người ở phía trong.

Lúc này, đám người Mông Xung đã cảm thấy áp lực từ Huyền Minh Tử Quang được giảm đi không ít!

“Không ngờ thứ đồ chơi này lại là thần khí, có thể ngăn cản Huyền Minh Tử Quang!”

“Xem ra Vân Lạc thật sự có cách!”

“Thế nhưng, sao nàng lại giao thứ này cho La Chinh?”

Cách của Vân Lạc rất hiệu quả, khiến mọi người có niềm tin mãnh liệt rằng nàng thật sự có cách đối phó với những rắc rối ở khu vực trung tâm, vì vậy khả năng đưa mọi người ra ngoài cũng lớn hơn rất nhiều.

Đúng lúc này, ánh mắt Mông Xung chợt lóe lên, nhanh chóng tiếp cận La Chinh…

“Ngươi làm gì vậy?” Ba người Lăng Yên, Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc nhanh chóng chắn trước người La Chinh.

Tuy hai bên tạm thời chung sống hòa bình, nhưng không có nghĩa là không hề đề phòng đối phương.

Mông Xung nhướng mày, lập tức nói: “Ta chỉ muốn đứng gần La Chinh một chút!”

“Ngươi dựa vào cái gì?” Huân bên cạnh cười lạnh nói, liếc mắt một cái nàng liền nhận ra ý đồ của gã ta.

Khi mọi người ngày càng đến gần điểm đỏ kia, uy lực của Huyền Minh Tử Quang cũng càng ngày càng mãnh liệt hơn, mà chung quy thì hai bên cũng chẳng phải bạn bè gì, nhỡ đến lúc đó La Chinh bỏ rơi Mông Xung, Thiên Hổ và ba người Dạ tộc thì chẳng phải bọn họ sẽ bị Huyền Minh Tử Quang giết chết chỉ trong nháy mắt sao?

Mông Xung sẽ không để mình lâm vào tình thê bị động như vậy…

Gã nghĩ, nếu bản thân không thể thoát khỏi sương mù thì nhất định phải kéo La Chinh cùng chết, còn nếu có thể thoát khỏi sương mù thì lúc đó sẽ dựa vào bản lĩnh hai bên!

“Vậy thì sao, nếu các người không đồng ý, vậy bây giờ ta liền ra tay” Khí tức màu đen lóe ra bên ngoài thân người Mông Xung, đôi cánh màu đen vốn co lại sau lưng gã lại dựng lên.

Mới duy trì trạng thái hòa bình được mấy canh giờ mà bây giờ hai bên đã lại gươm súng sẵn sàng!

La Chinh nhìn chằm chằm Mông Xung, cười lạnh nói: “Ra tay ở đây cũng chẳng phải lựa chọn sáng suốt!”

“Ta biết” Mông Xung gật đầu: “Nhưng chẳng bao lâu nữa, chỉ sợ đến cả tư cách ra tay ta cũng không có! Trừ phi ngươi đồng ý với điều kiện của ta!”

“Đại nhân Mông Xung nói đúng.

Nếu chúng ta tới gần Huyền Minh Tử Quang, La Chinh dời ánh sáng này đi thì chẳng phải thứ chờ chúng ta chính là cái chết sao?” Huyết La Thiên cũng hùa theo, hai vị Chiến Tôn cấp cao Dạ tộc và Thiên Hổ cũng gật đầu, tỏ vẻ tán thành.

“Vậy các ngươi nói giờ phải làm sao?” La Chinh hỏi ngược lại.

Mông Xung nhìn chằm chằm La Chinh cười nói: “Rất đơn giản, ngươi đi cùng với chúng ta là được!”

Nếu đi kèm hai bên La Chinh, họ sẽ an toàn hơn.

“Nếu ta không đồng ý?” La Chinh lại hỏi.

Mông Xung lắc đầu nói: “Vậy thì hơi phiền phức, có lẽ bây giờ chúng ta sẽ ra tay!”

Đúng lúc này, Vân Lạc thản nhiên đi tới nói: “La Chinh sẽ đi cùng ta” Rồi Vân Lạc chỉ vào đám người Lăng Yên và Triệu Phần Cầm ở phía sau: “Các ngươi đi cùng với bọn họ!”

La Chinh và Vân Lạc đi ở phía trước, về phần những người còn lại thì phối hợp hành động với nhau.

Nếu đến lúc đó La Chinh chạy trốn, không chỉ đám Mông Xung chết mà đám Triệu Phần Cầm, Lăng Yên cũng sẽ bị Huyền Minh Tử Quang chiếu chết.

Lời đề nghị này có thể xem là một biện pháp.

Mông Xung do dự một lát, dường như còn muốn cò kè mặc cả, nhưng Vân Lạc lại nói: “Nếu không chấp nhận lời đề nghị này thì các ngươi cũng đừng hòng ra ngoài nữa”

Lời uy hiếp của Vân Lạc quả thực có hiệu quả, ít nhất thì phương án nàng đưa ra có thể bảo vệ an toàn của đám Mông Xung ở một mức độ nhất định.

Sau khi khó khăn lắm mới đưa ra quyết định thì vẻ mặt Huyết La Thiên ở bên cạnh đột nhiên khẽ động, hai mắt gã nhíu lại, nhìn về hướng nào đó, lập tức vận chân nguyên hộ thể, hoảng sợ chạy ra khỏi màn ánh sáng màu cam!

Hiện tại, chân nguyên hộ thể của gã còn đủ để chống lại Huyền Minh Tử Quang, nhưng mọi người cũng cảm thấy kỳ lạ, rốt cuộc là thứ gì mà hiến Huyết La Thiên phải chạy vội ra ngoài? Hay gã đã phát hiện được cơ duyên gì?

Trên đường đi đến đây toàn nhặt được một đống đồ linh tinh, chẳng có nổi lấy một thứ có ích, nên có lẽ lúc này cũng chỉ là mấy món đồ vứt đi mà thôi, mọi người cũng lười để ý.

Chỉ thấy Huyết La Thiên vọt tới bên trên một sườn núi nhỏ, có một gốc cây tươi xanh mềm mại sinh trưởng trên sườn núi cao vút, cả cây chỉ có hai chiếc lá, nhưng hai chiếc lá lại tỏa ra màu xanh biếc rực rỡ!

Mọi người cũng thấy gốc cây kia, trong lòng Mông Xung khẽ động, cười lạnh một tiếng.

Mặc kệ người này phát hiện được cái gì, cuối cùng cũng sẽ nằm trong tay mình thôi.

Về phần Lăng Yên và Triệu Phần Cầm, trên mặt cũng hiện vẻ toan tính, cái cây họ vừa nhìn thấy kia cũng không phải là vật bình thường!

Nhưng vào lúc này, mặt Vân Lạc căng lên giống như một con rối gỗ, vẻ mặt đột nhiên thay đổi, lập tức vội vàng thúc giục La Chinh: “Đi! Đi mau!”

“Cái gì…” La Chinh không kịp hỏi, Vân Lạc đã trực tiếp túm lấy hắn mà chạy như điên!

La Chinh vừa đi khỏi thì ánh sáng màu da cam cũng nhanh chóng di chuyển theo, mọi người thấy ngay cả người luôn bình bĩnh như Vân Lạc mà lúc này sắc mặt lại kém như vậy thì trong lòng cũng cảm thấy không ổn.

Huống hồ nơi này vốn là vùng đất nguy hiểm trong nguy hiểm, sao còn có thể ở lại? Vậy nên mọi người cũng không ngừng chạy theo vào màn ánh sáng.

Nhưng lúc mọi người mới lao đi thì Huyết La Thiên đã chạy tới bên cạnh gốc cây thần khí kia, lập lức vươn tay tới ngắt lấy.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, gốc cây kia liền vươn cao lên, giữa hai chiếc lá nhanh chóng nở ra một nụ hoa nhỏ, chỉ nháy mắt sau nụ hoa đã nở rộ!

Nhưng đó không phải một đóa hoa tươi, mà là một thứ có gương mặt vô cùng kỳ quái.

Thứ kia gầm lên một tiếng bén nhọn với Huyết La Thiên.

Mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn chân nguyên hộ thể của Huyết La Thiên tán loạn chỉ trong nháy mắt.

Sau đó, làn da bên ngoài của gã ngay lập tức biến mất, để lộ ra lớp thịt màu đỏ tươi bên trong.

Chẳng mấy chốc, da thịt cũng bị cắt đứt rơi đầy trên mặt đất, để lộ ra bộ xương trắng…

Rồi cuối cùng xương trắng biến mất, chỉ còn lại quần áo rơi xuống đất.

“Đây lại là cái thứ quái quỷ gì…” Nhìn thấy tình trạng bi thảm của Huyết La Thiên, cho dù là Mông Xung cũng cảm thấy da đầu tê dại một lúc.

Triệu Phần Cầm lắc đầu: “Có quỷ mới biết được.

Dù sao nơi này cái quái gì cũng có!”

“Nhưng thứ kia không có tay và không có chân, hẳn là không đuổi tới đây chứ?” Chu Chử Hạc hỏi.

Nhưng Vân Lạc không trả lời, chỉ kéo theo La Chinh mà chạy như điên về phía trước…

Ngay lúc Chu Chử Hạc vừa nói xong thì trước mặt mọi người liền xuất hiện một mảnh màu xanh biếc, nhìn thoáng qua thì biết đó chính là cành lá của gốc cây độc nhất vô nhị vừa rồi.

Rõ ràng nó vừa mới chui từ lòng đất tới đây!

Lúc này mọi người mới hiểu, vì sao Vân Lạc lại phải lôi La Chinh chạy.

Quả thực cái thứ này không có tay không có chân, nhưng chúng lại có thể xuyên qua mặt đất!


Chương 644: Chó canh cửa địa ngục

Nhìn thấy gốc cây kia nhanh chóng lớn lên, sao đó lập tức nở ra một nụ hoa, mà tốc độ nở của nụ hoa kia còn có thể thấy được rõ ràng!“Chết đi!”

Mông Xung tung một cú đấm về phía sau.

Cú đấm mãnh liệt trực tiếp bao phủ toàn bộ gai nhọn của gốc cây, nổ ra một tiếng trầm đục, bụi bay mù mịt!

Sau khi bụi tan hết, lại thấy cây hoa kia không hề tổn hại một chút nào! Nụ hoa vẫn nở rộ như trước, ở giữa còn lập tức hình thành một mặt quỷ!

“Nhanh nhanh nhanh! Bay lên đi!” Triệu Phần Cầm thúc giục.

La Chinh cũng tập trung tinh thần cao độ.

Khi nghe thấy Triệu Phần Cầm nói vậy thì thân mình lập tức bay lên cao.

Còn màn ánh sáng màu da cam thì biến thành một vòng tròn bảo vệ, bao xung quanh mọi người!

Nhưng điều khiến mọi người không nói nên lời là sau khi bọn họ bay lên thì gốc cây màu xanh kia cũng nhanh chóng biến lớn, tốc độ sinh trưởng của nó không hề chậm hơn tốc độ bay của bọn họ!

“Xông lên! Tiến về phía trước!”

Chu Chử Hạc gào lên, mọi người cũng phát huy tốc độ của bản thân lên mức tối đa, đợi đến khi nụ hoa kia hoàn toàn nở rộ, lộ ra mặt quỷ bên trong thì mọi người đã chạy được một khoảng khá xa.

Nghe thấy một tiếng thét chói tai truyền tới từ phía sau, mọi người nghĩ lại mà còn rùng mình.

“Trên mặt đất! Mau nhìn!” Vẻ mặt một vị Chiến Tôn cấp cao của Dạ tộc sợ hãi nói.

Trên mặt đất trước mặt mọi người, từng chấm màu xanh biếc bắt đầu xuất hiện.

Rõ ràng mỗi một chấm xanh nhỏ là một gốc cây kia… hoặc có thể nói là nó vốn chỉ là một cây, nhưng bản thể của nó bị chôn sâu dưới lòng đất, nên lúc này rễ của nó đang không ngừng lan rộng dưới lòng đất!

“Chỉ có thể kiên trì tiến lên!” La Chinh nói: “Mọi người cố gằng nâng cao tốc độ của mình lên hết mức đi! Đuổi theo ta!”

La Chinh vừa nói xong, cương nguyên trong cơ thể đột nhiên bạo phát, cả người biến thành một đường nhỏ, bay nhanh mà xuyên qua từng tầng sương mù, tốc độ của hắn lúc đó đột nhiên tăng thêm ba phần!

Mọi người thấy La Chinh tăng tốc thì tất nhiên cũng phải tăng tốc theo để đuổi kịp màn sáng của La Chinh.

Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc liếc nhau, hai người liền hòa vào nhau, tạo thành một bóng hình màu xám, tốc độ hai người miễn cưỡng mới có thể đuổi kịp tốc độ của La Chinh.

Vân Lạc không sử dụng bất cứ phương pháp bí mật nào, dường như trước sau nàng vẫn duy trì tốc độ ngang với La Chinh, đi theo bên người hắn.

Nếu La Chinh đi nhanh thì tốc độ của nàng cũng nhanh, La Chinh chậm lại thì tốc độ của nàng cũng chậm lại.

Mà Mông Xung nắm lấy Thiên Hổ, đôi cánh màu đen sau lưng không ngừng vẫy, theo sát phía sau, cách La Chinh không xa.

Mặc kệ thế nào, mục tiêu lớn nhất của gã chính là không thể để La Chinh bỏ rơi.

Tốc độ của Lăng Yên cũng không chậm, trên người nàng và hai vị Chiến Tôn cấp cao của Yêu Dạ tộc khác đều lóe ra một luồng ánh sáng trắng mờ nhạt, kẹp chặt đám người Mông Xung ở phía sau.

Nhưng hai người Dạ tộc lúc này lại khá thảm.

Dạ tộc giỏi về tàng hình và ẩn nấp, nhưng lại không phù hợp với việc di chuyển với tốc độ cao như vậy.

Lúc mới bắt đầu thì có lẽ còn miễn cưỡng theo kịp, nhưng sau khi mọi người cùng bạo phát, hai người bọn họ đã bị bỏ lại ở ngoài phạm vi màn ánh sáng!

“Chờ… chờ chúng ta một chút…”

“Cứu mạng!”

Hai vị Chiến Tôn cấp cao Dạ tộc kia ở phía sau liền kêu lên.

Nhưng lúc này còn ai quan tâm tới bọn họ nữa? Huống hồ, nguy cơ hiện tại đều là do Huyết La Thiên của Dạ tộc gây ra.

Cho dù bọn họ không chết thì khi mọi người thoát khỏi nguy hiểm này, thoát được mệnh trời, chắc hẳn Mông Xung cũng sẽ ra tay xử lý bọn họ!

Hai vị Chiến Tôn cấp cao kia nhanh chóng bị cái cây màu xanh vây quanh.

Phía sau lập tức truyền đến từng tiếng thét chói tai thảm thiết, không cần quay đầu lại thì tất cả mọi người đều biết kết cục của hai người kia!

Lúc này mọi người vẫn chưa thể thoát khỏi nguy hiểm trước mắt, tốc độ xuyên qua mặt đất của cái cây này cũng nhanh kinh người.

Mọi người nỗ lực duy trì tốc độ nhanh như thế, mà trên mặt đất, những chấm xanh nhỏ vẫn không ngừng xuất hiện!

Thời gian trôi qua khoảng một nén nhang…

Đám người Triệu Phần Cầm đã liên tục bổ sung thêm đá chân nguyên, ngay cả La Chinh cũng đã bóp nát hai viên rồi hấp thu hết chân nguyên ở bên trong.

Cuối cùng cũng không nhìn thấy chấm xanh nhỏ trên mặt đất đâu nữa…

Tim mọi người dần được thả lỏng.

Mọi người đều cảm thấy may mắn khi có thể chạy thoát được sự đuổi bắt của quái vật ở khu vực trung tâm.

Ai nấy đều cảm thấy mệt mỏi, chỉ có Huân vẫn ôm trường thương của mình mà vẻ mặt thậm chí còn thoải mái.

Thân thể nàng là kiếm linh, hầu như không nặng, hoàn toàn do La Chinh kéo nàng bay đi…

“Dừng, nghỉ ngơi một chút” Mọi người hạ xuống dưới, La Chinh đặt mông ngồi dưới đất.

Nhưng Lăng Yên lại đứng thẳng tắp, nhìn chằm chằm về phía trước, lạnh giọng nói: “Chỉ sợ ngươi không có cơ hội nghỉ ngơi rồi!”

Mọi người nhìn lên, lúc này mới phát hiện điểm đỏ nhỏ ở phía trước chỉ còn cách mọi người không xa…

Mà giờ đây không thể miêu tả nó là một điểm đỏ nhỏ nữa!

Trước mặt mọi người là một con vật khổng lồ đang ngủ say!

Mọi người khó có thể miêu tả kích thước của con vật khổng lồ kia, bởi vì trước mặt họ vài dặm là một cái hố lớn.

Đối với con vật khổng lồ trước mặt thì là một cái hố lớn, nhưng đối với Nhân tộc, với Ma tộc và Yêu Dạ tộc mà nói thì đây chính là một vực sâu không đáy!

Toàn thân con vật khổng lồ kia có màu da ngăm đen, gần như chỉ lộ cái đầu ra khỏi vực sâu, nhưng chỉ riêng cái đầu nó cũng to bằng cỡ mười ngọn núi! Lúc nó ngủ say, hai cái răng nanh vẫn lộ ra ngoài.

Nếu so sánh một chút thì hai chiếc răng nanh kia phải cao xấp xỉ bằng một ngọn núi! Về phần điểm đỏ nhỏ, thật ra là được phóng ra từ một khe hở ở trên đỉnh đầu con quái vật.

“Đây, đây rốt cuộc là quái vật gì…”

“Đây là thần thú siêu cấp sao? Ta chưa từng nhìn thấy thứ gì khổng lồ như vậy!”

“Quái vật lớn như thế mà lại ngủ say dưới đại lục Hải Thần của chúng ta, nếu nó tỉnh dậy, chẳng phải cả đại lục Hải Thần đều bị nhấc lên sao?

Mọi người cố gắng hết sức đè thấp giọng nói.

Nghe bọn họ cẩn thận như vậy, Huân bỗng nhiên cười hì hì, lớn tiếng nói: “Các ngươi sợ cái gì?”

“Suỵt…”

“Suỵt!”

Đám người Triệu Phần Cầm và Lăng Yên liền làm động tác đừng lên tiếng, ý bảo Huân nói nhỏ một chút.

Huân mỉm cười, bĩu môi nói: “Nếu thứ này dễ bị đánh thức như vậy thì đại lục Hải Thần các ngươi đã sớm biến mất rồi!”

Lúc này Vân Lạc mới cười nói: “Đúng, nó không dễ bị đánh thức như vậy đâu”

“Đây rốt cuộc là thứ quái quỷ gì vậy?” Mông Xung hỏi với ánh mắt phức tạp.

Mục đích ban đầu của Mông Xung chỉ là xử lý La Chinh, nhưng bây giờ dường như tình hình đã phát triển đến mức mà đừng nói gã có thể kiểm soát được, ngay cả hiểu gã còn chẳng thể hiểu nổi nữa là!

Từ khi nào dưới đại lục Hải Thần lại có thứ quỷ quái này vậy?

Trong thế gian này sẽ không tồn tại loại vật cường hãn như vậy… Lỡ ngày nào đó thứ đồ chơi này tỉnh dậy thì cái gọi là Song Ma thánh địa cũng chỉ là chuyện cười mà thôi.

Vân Lạc kéo La Chinh, nói: “Chúng ta tiếp tục đi thôi!”

Sau khi đi tới nơi này, sương mù dần mỏng hơn, mà khe hở màu đỏ trên đỉnh đầu quái vật kia vẫn không ngừng chiếu ra Huyền Minh Tử Quang!

Uy lực của loại Huyền Minh Tử Quang này đã đạt tới cực hạn.

Lúc này, chỉ cần mọi người đi ra khỏi màn ánh sáng màu cam thì có lẽ sẽ bị Huyền Minh Tử Quang chiếu chết chỉ trong nháy mắt.

La Chinh vừa đi thì mọi người cũng lập tức đi theo, xung quanh đều là một màu đỏ rực, chẳng ai muốn bị Huyền Minh Tử Quang chiếu chết nên gần như đều phản ứng theo bản năng mà đi sát bên người La Chinh.

Ngay cả Mông Xung cũng không nhịn được mà chen tới phía sau La Chinh…

“Vân Lạc, đây rốt cuộc là thứ gì? Đây là thần thú hay là thần thú siêu cấp?” Lăng Yên không nhịn được mở miệng hỏi.

Quả thực, lần thăm dò ngoài ý muốn này khiến Lăng Yên, Triệu Phần Cầm, Mông Xung cùng sinh ra một loại cảm giác khủng hoảng!

Vân Lạc thản nhiên nói: “Đây không phải là thần thú, cũng không phải là thần thú siêu cấp, nó là Hung Hạt, là một loại thú dữ, chỉ là chó canh cửa địa ngục thôi”

“Canh cửa địa ngục?” Mọi người liền hít một ngụm khí lạnh.

Địa ngục là nơi được nhắc tới trong sách cổ và thần thoại, có thực sự tồn tại hay không, đó vẫn còn là một ẩn số.

Nghe được lời này của Vân Lạc, rõ ràng mọi người đều kinh ngạc.

Ngay sau đó, Lăng Yên truy hỏi: “Thật sự có địa ngục?”

Vân Lạc vẫn không ngừng đi thẳng về trước, nàng lắc đầu trả lời một cách mơ hồ: “Có lẽ có địa ngục…”

Cái gì mà có lẽ có? Lăng Yên cũng biết Vân Lạc không muốn trả lời câu hỏi của mình, mà nàng cũng chẳng thể ép Vân Lạc trả lời được.

Thế nhưng, ít nhất thì câu trả lời này còn tốt hơn câu “ta không nói cho ngươi” kia một chút.

“Bây giờ chúng ta đi đâu?” La Chinh nhìn chằm chằm con thú dữ to lớn kia, hỏi.

“Tiến về phía trước” Vân Lạc thản nhiên nói.

“Nhưng mà phía trước có cái gì?” La Chinh hỏi, dù sao cũng không thể đi xuống vực sâu đúng không? Hay đi vào miệng con thú dữ?

Ai ngờ Vân Lạc bỗng nhiên nói: “Miếng ngọc Hồ Điệp của ngươi sẽ cho ngươi biết đáp án!

Ánh mắt La Chinh bỗng lóe lên: “Ngươi biết ta có ngọc Hồ Điệp?”

Khóe miệng Huân hơi nhếch lên, dường như đã đoán trước được bước này, vẻ mặt giễu cợt nhìn chằm chằm Vân Lạc.


Chương 645: Người ngoài cuộc

Vòng xoáy màu xám trắng trong đôi mắt Vân Lạc liên tục xoay tròn, trong mắt phảng phất như có hai bông tuyết được khảm vào đó“Ừ, đương nhiên là ta biết rõ” Vân Lạc nhẹ nhàng nói.

“Vậy thì ngươi cũng biết mục đích ta đến đây?” La Chinh lại hỏi.

Vân Lạc gật đầu, sau đó nhìn chằm chằm vào La Chinh nói: “Ta biết rất rõ, còn ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ ngoài cuộc không biết sự thật mà thôi”

“Kẻ ngoài cuộc?” La Chinh khẽ cau mày.

“Vận may của Thiên Miểu không tệ, không ngờ ông ta chờ nhiều năm như vậy, bằng lòng hy sinh cả cơ hội luân hồi của bản thân, cuối cùng cũng chờ được một người có mệnh Đại Thế Chi Tranh” Vân Lạc nghiêm mặt nói: “Có điều, gã vẫn chưa nói hết đầu đuôi mọi chuyện cho ngươi”

“Đầu đuôi chuyện gì?” La Chinh truy hỏi.

Đúng là La Chinh có chút không rõ lắm về chuyện này, thậm chí ngay cả truyền thừa mà bản thân đang tìm là gì hắn cũng không biết.

Vân Lạc lại thản nhiên nói: “Ngươi có con đường của chính ngươi, vì vậy ta không khuyến khích ngươi xen vào thế cục này”

“Đó là thế cục gì?” La Chinh hỏi.

Nghe giọng điệu Vân Lạc thì dường như từ Trung Vực đến động Huyền Minh đều bị cuốn vào một tranh chấp lớn nào đó.

Mà giờ xem ra, có thể suy đoán của Huân là chính xác, rất có khả năng cuộc tranh chấp này là tranh chấp nội bộ của Nhân tộc, hơn nữa còn là tranh chấp trên Thượng Giới.

Mà xem tình hình hiện tại thì hình như Thiên Miểu và Vân Lạc tuyệt đối không phải là người cùng một chiến tuyến! Chẳng qua là La Chinh lại không hề biết đầu đuôi chuyện này dù chỉ một chút!

Vân Lạc yếu ớt thở dài một hơi nói: “Là thế cục chết”

Mặt La Chinh nặng nề, sau đó lại nói: “Có thể nói rõ không?”

“Không dễ để nói rõ được” Vân Lạc lắc đầu, bước hai bước đến gần La Chinh, hít một hơi thật sâu, sau đó trên mặt lộ ra một nụ cười hiếm thấy. “Nhưng ngươi đã đi đến bước này rồi, vì vậy ngươi cũng sẽ trở thành người trong cuộc, ta chỉ hy vọng sau khi ngươi kế thừa thứ kia rồi thì sẽ đưa ra một phán đoán chính xác, biết rõ bản thân nên đi con đường nào!”

“Đương nhiên là ta biết rõ bản thân phải đi đường nào” La Chinh nghiêm mặt nói.

Cho dù ở hoàn cảnh nào, cho dù bây giờ có vướng vào tranh chấp nào đi nữa thì La Chinh vẫn kiên định đi tiếp con đường của mình, sẽ không dễ dàng để người khác điều khiển.

Cho dù Thiên Miểu Tiên Nhân hay Vân Lạc có muốn lợi dụng mình đi nữa thì cũng phải xem con đường của bọn họ có mâu thuẫn với con đường của mình không.

Còn chuyện bản thân hai người bọn họ đại diện cho hai thế lực đối nghịch nhau thì không liên quan gì nhiều đến La Chinh.

“Cũng phải” Vân Lạc gật đầu, “Con đường của người có mệnh Đại Thế Chi Tranh là con đường của chính họ, muốn thay đổi con đường của các ngươi thì cũng khó như thay đổi quỹ đạo chuyển động của một ngôi sao vậy.

Có lẽ tiến vào động Huyền Minh… vốn đã là con đường của chính ngươi rồi, còn ta lại vô tình trở thành người dẫn đường của ngươi”

Lời nói của Vân Lạc quá mơ hồ, bản thân La Chinh nghe cũng không hiểu lắm chứ nói gì đến những người khác.

Trong lúc nói chuyện, mọi người cũng càng tới gần vực sâu khổng lồ kia hơn…

Cái gọi là nhìn núi làm ngựa chết, thoạt nhìn thì vực sâu và con mãnh thú kia cũng không cách xa gì, nhưng mọi người tiến về phía vực sâu kia rất lâu rồi mà khoảng cách mới chỉ kéo gần được một chút, còn con thú lớn nằm cạnh vực sâu kia thì càng ngày càng to lên, nếu chỉ dùng thị lực thì hoàn toàn không thể đánh giá được kích thước của nó nữa!

Bay được khoảng hai canh giờ, mọi người mới đến mép vực sâu này.

Đứng ở mép vực sâu, mọi người lập tức cảm nhận được một loại cảm giác vô cùng nhỏ bé!

Thay vì nói đây là một vực sâu thì chi bằng nói rằng đây là một khe hở còn sót lại của cả vùng đất này.

Cho dù dùng một quốc gia cũng khó thể lấp đầy được khe hở này, mà con thú khổng lồ kia thì lại nằm ở một bên, thân thể to lớn khổng lồ, mọc ra những cây gai nhọn dựng đứng, cơ thể của nó trải dài từ mép vực sâu đến chỗ bóng đen vô tận trong vực sâu, thị lực bình thường hoàn toàn không thể nhìn ra được chiều dài của con thú khổng lồ này.

Tuy Vân Lạc nói con thú khổng lồ này được gọi là mãnh thú Hung Hạt, là chó canh cửa địa ngục, nhưng trong mắt La Chinh, với hình thể này thì hoàn toàn không giống chó chút nào, ngược lại còn là sinh vật thuộc họ rắn thì đúng hơn!

“Vực sâu khổng lồ này không phải là thông tới địa ngục thật đấy chứ?” Trong hai mắt Mông Xung xuất hiện một tia sợ hãi.

Sau khi Mông Xung bước chân vào Chiến Thánh, gã có một ước mơ tốt đẹp về tương lai của mình.

Sau khi trở thành Chiến Thánh thì gã không thể rời khỏi tháp Tội Ác được, bởi vì bên ngoài tháp Tội Ác chính là mảnh đất nguyền rủa, với tu vi của gã mà bước vào đó thì chắc chắn phải chết!

Huống hồ, trong tháp Tội Ác cũng không thể xây truyền tống trận được.

Nói cách khác, cả đời này Mông Xung không thể rời khỏi tháp Tội Ác và động Huyền Minh.

Có điều, đối với Mông Xung mà nói thì đây cũng không phải chuyện quá phiền lòng.

Chỉ cần gã có thể tiến vào tháp Tội Ác, thực lực sẽ liên tục đột phá, không những đột phá được cảnh giới Chiến Thánh mà còn có thể bước vào Thần Hải Cảnh, thậm chí là cấp bậc cao hơn nữa!

Chờ sau khi gã có thực lực mạnh mẽ hơn nữa thì có thể lấy hết tất cả cơ duyên trong động Huyền Minh cho mình dùng rồi… Có lẽ đến lúc đó, chuyện rời khỏi mảnh đất nguyền rủa cũng không còn là chuyện gì quá khó khăn.

Đáng tiếc, Mông Xung vẫn còn đánh giá thấp động Huyền Minh.

Bây giờ gã mới phát hiện ra rằng, đừng nói là Thần Hải Cảnh, cho dù gã có mạnh hơn Thần Hải Cảnh gấp mười lần, gấp trăm lần đi nữa thì có lẽ cũng khó đi vào khu vực trung tâm được một lần chứ nói gì đến chuyện lấy cơ duyên!

Nhưng Vân Lạc lại lắc đầu, lạnh lùng nói: “Người đời cho rằng địa ngục là nơi quỷ quái, nhưng thật ra cái gọi là địa ngục, chẳng qua chỉ là một cánh cửa mà thôi”

“Một cánh cửa? Vậy điều này…” Mông Xung lại hỏi.

Vân Lạc lại đoán được vấn đề của Mông Xung: “Muốn biết vực sâu này thông đến đâu? Nhảy vào xem thử là biết”

Đôi mắt lớn cỡ quả đấm của Mông Xung trừng to lên.

Đừng nói đến chuyện nhảy xuống vực sâu này, bây giờ bọn họ đang bị Huyền Minh Tử Quang bao phủ, rời khỏi vòng bảo hộ màu cam này của La Chinh thì sẽ bị Huyền Minh Tử Quang chiếu chết ngay lập tức…

“Làm sao bây giờ?” La Chinh hỏi.

“Lấy miếng ngọc Hồ Điệp kia ra” Vân Lạc ra lệnh.

La Chinh đưa tay lấy ngọc Hồ Điệp từ trong nhẫn tu di ra.

Khi hắn vừa lấy ngọc Hồ Điệp kia ra, ngọn lửa bốc lên từ đó lập tức khiến mọi người hoảng sợ, theo bản năng mà tránh sang một bên.

Có điều, ngọn lửa này lại không gây trở ngại gì đối vói La Chinh, ngọc Hồ Điệp trong bàn tay hắn giống như một tinh linh nhỏ đang khiêu vũ, tia lửa nhảy nhót bắn ra, vô cùng bắt mắt.

“Sau đó?” La Chinh lại cầm ngọc Hồ Điệp hỏi.

“Ném xuống” Vẻ mặt Vân Lạc lạnh nhạt nói.

Trên mặt La Chinh hiện lên vẻ chần chừ, Thiên Miểu cẩn thận giao miếng ngọc Hồ Điệp này cho mình, thế nhưng tới đây hắn lại phải ném miếng ngọc Hồ Điệp này xuống?

Nhìn thấy vẻ do dự của La Chinh, Vân Lạc chớp mắt một cái, thản nhiên nói: “Ngươi biết vì sao Thiên Miểu không nói rõ bất cứ điều gì cho ngươi không?”

“Vì sao?”

La Chinh cũng đang thắc mắc vấn đề này!

Lúc trước Thiên Miểu chỉ đưa miếng ngọc Hồ Điệp này cho La Chinh, sau đó nói với hắn phải xuống dưới tháp Tội Ác, lấy được một truyền thừa rất quan trọng nào đó, rồi chỉ truyền tống La Chinh đến đại lục Hải Thần, còn những thông tin khác thì gần như đều không nói rõ!

Làm thế nào để lấy được truyền thừa này? Làm thế nào để tiến vào khu vực trung tâm? Hay làm thế nào để sử dụng miếng ngọc Hồ Điệp kia? Ông ta đều không nói.

Cho dù số mệnh La Chinh có mạnh, cho dù hắn có là thiên tài đi chăng nữa thì cũng không thể nào đoán ra được cách sử dụng miếng ngọc Hồ Điệp này…

Vân Lạc cười nhạt một tiếng rồi lại quay đầu hỏi Mông Xung đứng cách đó không xa: “Có phải Ma tộc các ngươi từng có một vị Chiến Tôn cấp cao tên là ‘Tu Gia’ không?”

Nghe thấy cái tên này, Mông Xung và Thiên Hổ cùng gật đầu.

Theo lời Vân Lạc nói thì thực lực người này không mạnh, nhưng lại có tiếng tăm rất lớn trong Song Ma thánh địa.

Đừng nói là Mông Xung, cho dù là Triệu Phần Cầm, Chu Chử Hạc hay Lăng Yên đều từng nghe nói đến người này.

Bởi vì vị Chiến Tôn cấp cao tên Tu Gia này đã từng khống chế tháp Tội Ác đến hơn trăm năm!

Thông thường, Chiến Tôn cấp cao trong tháp Tội Ác đều cố gắng áp chế tu vi của mình, đợi đến khi tích luỹ đủ ánh sáng tạo hoá rồi mới rời khỏi tháp Tội Ác để tiến hành đột phá.

Mà thường thì khi áp chế tu vi rồi đột phá bình cảnh như vậy lại có hiệu quả vô cùng tốt, vì vậy Chiến Tôn cấp cao đi ra từ tháp Tội Ác thường đột phá lên Chiến Thánh mà gần như không có bình cảnh!

Có điều, áp chế tu vi cũng không phải chuyện dễ dàng.

Tu vi bị áp chế lâu thì rất có khả năng sẽ tự đột phá.

Vì vậy có không ít Chiến Tôn cấp cao khi cảm thấy mình sắp đột phá sẽ tự động rời khỏi tháp Tội Ác, rời xa mảnh đất nguyền rủa, còn nếu đột phá trong tháp Tội Ác, đó đơn thuần là muốn chết.

Nhưng trong Ma tộc lại xuất hiện một kẻ khác loài, đó chính là Tu Gia!

Lúc đó Tu Gia đã áp chế tu vi của mình ở Chiến Tôn cấp cao, kéo dài đến hơn trăm năm.

Trong hơn trăm năm này, gã vẫn luôn là người nắm giữ chỗ ngồi mạnh nhất, có thể nói Ma tộc có thể khống chế tháp Tội Ác, hơn một nửa công lao trong đó là của Tu Gia!

Về phần Tu Gia làm thế nào để áp chế tu vi của mình ở Chiến Tôn cấp cao đến hơn trăm năm thì vẫn là một bí ẩn to lớn đối với tất cả các sinh linh.

Bởi vì lúc đó, thực lực của Tu Gia quá mạnh, nên gã thật sự được coi là người nắm giữ tháp Tội Ác, vì vậy dù chỉ là một tên Chiến Tôn cấp cao, nhưng Song Ma thánh địa cũng muốn dựa vào mặt mũi của gã một chút!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 16 giờ trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box