1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 126 : Cướp đoạt (c626-c630)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 126 : Cướp đoạt (c626-c630)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 626: Cướp đoạt

Động Huyền Minh được Huyền Minh Tử Quang chiếu rọi quanh năm nên hoàn cảnh nơi đây vô cùng khắc nghiệt, những sinh vật có thể sinh sống và phát triển ở trong này tất nhiên mạnh mẽ hơn nhiều so với ở bên ngoàiDưới ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt, trên mặt đất có một cây cỏ bị một cái chân giẫm cong, chờ khi cái chân kia rời đi thì gốc cây lại cứng cỏi đứng thẳng lên, thậm chí còn rung rung phiến lá giống như lưỡi dao, như muốn phản kích! Phiến lá mỏng manh kia vậy mà lại có thể thoải mái cắt phá huyền khí bình thường!

Nếu như là dã thú thông thường hoặc dân thường đi vào loại rừng cây đầy loại cỏ nhỏ này thì sẽ vĩnh viễn không thể đi ra, bởi vì chưa đi được một nửa, bọn họ sẽ phát hiện dưới chân có vô số lưỡi dao sắc bén cắt phá hai chân bọn họ, nhanh chóng xé bọn họ thành mảnh vụn.

Nhưng loại cỏ nhỏ này lại không hề có tính uy hiếp với đa số các Chiến Tôn cấp cao, vì ngay cả chân nguyên hộ thể trên người bọn họ, loại cỏ này cũng không thể cắt vỡ được!

Lăng Yên nhanh nhẹn bước đi, khom mình dẫn đường phía trước.

Đám người La Chinh theo sát phía sau.

Vài tên Chiến Tôn cấp cao của Dạ tộc thì giấu hết tất cả hơi thở của mình một cách quỷ dị, qua lại như con thoi ở xung quanh.

“Phía trước chính là quan ải Huyết Khẩu, mọi người thu lại toàn bộ chân nguyên và cương nguyên, đừng phát ra bất cứ âm thanh gì cả” Ở phía trước, Lăng Yên dùng chân nguyên truyền âm nói.

“Quan ải Huyết Khẩu?” La Chinh nhìn phía trước thấy có hai ngọn núi thấp bé tạo thành một cái góc, kéo dài một đoạn đường, quả thật là một quan ải, nhưng vì sao lại phải thu hồi toàn bộ chân nguyên và cương nguyên?

“Hai bên quan ải Huyết Khẩu là sào huyệt của hai loại ma vật lợi hại, một là Thanh Thương Lang, còn một loại chính là Thôn Nã Điểu – con quái điểu chúng ta từng gặp qua lúc trước.

Đi qua quan ải này nhất định phải giấu hết toàn bộ hơi thở” Triệu Phần Cầm nói xong liền lấy một cái áo choàng ra khỏi nhẫn tu di, trùm lên trên người mình.

Những người khác cũng làm thế, dùng áo choàng bao lấy bản thân.

Không phải ai cũng có thể giống như La Chinh, dựa vào thân thể đã có thể ngăn cản ánh sáng màu đỏ của Huyền Minh Tử Quang, tuy nó đã bị suy yếu, nhưng loại ánh sáng này giống như những cây châm nhỏ xíu, đâm vào trên da cũng tương đối khó chịu, sau khi thu lại chân nguyên hộ thể hoặc cương hộ thể, tất nhiên sẽ cần dùng tới áo choàng để che chắn.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, mọi người đều ngừng thở, cẩn thận đi về phía trước.

Bốn phía đều là một khoảng không im ắng, bốn gã Chiến Tôn cấp cao của Dạ tộc giống như những con báo nhanh nhẹn, xẹt qua một rừng cây phía trước, không phát ra bất cứ tiếng động gì.

Đám người Lăng Yên thì không làm được như thế, tốc độ đi chậm hơn rất nhiều.

Càng ngày càng đến gần quan ải Huyết Khẩu hơn, mọi người cũng càng thêm cảnh giác.

Trong hoàn cảnh yên tĩnh như thế, mơ hồ có thể nghe được tiếng kêu quái dị của Thôn Nã Điểu ở cách đó không xa, tiếng kêu quác quác không đồng đều cho thấy cách đó không xa có ít nhất là một đám Thôn Nã Điểu sinh sống.

Mà ở một bên khác trong quan ải Huyết Khẩu thì có thể mơ hồ nghe được tiếng sói tru…

Tuy La Chinh chưa từng thấy qua Thanh Thương Lang là cái dạng gì, nhưng hắn đoán nó cũng là một thứ không kém gì Thôn Nã Điểu, cho dù kinh động đến đám nào thì bọn họ cũng đều không đỡ nổi!

Mỗi người đều ngừng thở, cẩn thận đi trong ánh sáng nhàn nhạt, gần như có thể nghe được tiếng tim đập thình thịch thình thịch.

May mắn là quan ải Huyết Khẩu cũng không lớn, hai ngọn núi thấp bé tạo thành một lá chắn tự nhiên, chỉ cần đi vào được bên trong thì cơ bản đều an toàn.

Cẩn thận đi lại trong khoảng thời gian một nén nhang, ước chừng cũng đi vào trong quan ải rồi, lộ trình chỉ còn chưa đến 30 trượng nữa thôi thì coi như là đi qua.

“Lần này coi như bình an vượt qua” Triệu Phần Cầm thoáng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Sắc mặt mọi người lập tức thoải mái hẳn lên.

Đúng lúc này, trên khóe mắt mọi người bỗng hiện lên một chút ánh sáng.

Một tia sáng rực rỡ lờ mờ lóe ra cách đó không xa.

Ánh mắt La Chinh dịch qua theo ánh sáng đó liền thấy được một cây cỏ.

Cây cỏ kia to cỡ bàn tay, ba phiến lá dài hướng về ba phía khác nhau, thân cây thẳng tắp mà cao vút, chỉ có những đóa hoa đầy lông xù nở rộ tỏa ra ánh sáng màu cam nhàn nhạt.

“Hải Đường Ánh Trăng!”

Mọi người thấy gốc cây kia thì sắc mặt rõ ràng thay đổi ngay lập tức, nhất là bốn gã Chiến Tôn cấp cao Dạ tộc, trên mặt đều tỏa ra vẻ tham lam, giống như mất kiểm soát, cứ thế tự động tiến về phía bên kia.

Hải Đường Ánh Trăng chính là một cây hoa kỳ lạ do động Huyền Minh tạo ra.

Nghe nói Hải Đường Ánh Trăng có thể mở rộng đan điền, là một thứ vô cùng có ích cho võ giả muốn tiến sâu vào Thần Hải Cảnh.

Cho tới nay, động Huyền Minh mới chỉ tạo ra ba gốc Hải Đường Ánh Trăng mà thôi.

Những Chiến Thánh đã từng dùng ba gốc Hải Đường Ánh Trăng này hiện tại đều đã là cường giả bước chân vào Thần Hải Cảnh rồi.

Mà Lưu Vũ – cường giả mạnh nhất trong đại lục Hải Thần hiện tại, cũng từng dùng qua một trong ba gốc này.

Lưu Vũ có thể trở thành người mạnh nhất trong số các vị Thần Hải Cảnh, cũng có khả năng không phải là do công hiệu của Hải Đường Ánh Trăng.

Tuy nhiên, Hải Đường Ánh Trăng có thể giúp võ giả tăng thực lực vô cùng lớn là sự thật không thể thay đổi.

Sau khi mở rộng đan điền, tổng lượng chân nguyên cũng sẽ nhiều hơn, đến lúc thi triển bất kỳ một công pháp nào thì cũng sẽ càng thành thạo hơn.

Lăng Yên nhìn gốc Hải Đường Ánh Trăng kia, vẫy tay về phía bốn gã Chiến Tôn cấp cao Dạ tộc, làm một động tác cấm!

Hải Đường Ánh Trăng này sinh trưởng trong địa bàn của Thanh Thương Lang, tuy công pháp ẩn nấp của Dạ tộc rất mạnh, nhưng nếu tiến lên hái vẫn sẽ vô cùng nguy hiểm!

Nhưng lúc này Lăng Yên lại không thể nói lớn, cũng không thể dùng chân nguyên truyền âm.

Nơi này rất gần chỗ của hai loại ma vật Thôn Nã Điểu và Thanh Thương Lang, chỉ cần có một chút chân nguyên dao động thôi cũng sẽ kinh động tới bọn chúng.

Vẻ mặt Lăng Yên lạnh lùng nhìn chằm chằm mấy gã Chiến Tôn cấp cao của Dạ tộc, đáng tiếc bọn họ căn bản không nghe!

Trên mặt Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc đều toát mồ hôi.

Chưa nói đến cây Hải Đường Ánh Trăng quỷ quái này, nếu kinh động đến những ma vật kia thôi, hơn mười người bọn họ sẽ chết chắc.

“Huân” La Chinh nhìn thoáng qua Huân ở bên cạnh.

Huân là kiếm linh của La Chinh, nàng giống như hắn, không cần vận chuyển chân nguyên cũng có thể ngăn cản Huyền Minh Tử Quang đã bị suy yếu, hơn nữa lại có một ưu thế càng lớn, đó là có thể bay!

Thân thể kiếm linh của nàng vốn thuộc về La Chinh, cho nên lúc nàng bay sẽ không tiêu hao chân nguyên, tất nhiên sẽ không sinh ra dao động của chân nguyên.

La Chinh liếc mắt nhìn qua một cái, Huân lập tức hiểu rõ, bóng dáng giống như một linh hồn không có hai chân trôi nổi về phía Hải Đường Ánh Trăng.

Tuy hành động này của Huân chưa chắc đã kinh động đến đám ma vật kia, nhưng La Chinh nghĩ, dù sao thì Dạ tộc các ngươi cũng có khả năng làm kinh động đến đám ma vật, vậy nếu các ngươi đã quyết muốn có được Hải Đường Ánh Trăng, chi bằng để ta tới hái!

Bốn gã Chiến Tôn cấp cao Dạ tộc chậm rãi ẩn nấp rồi đi qua, còn Huân lại trực tiếp bay tới, đương nhiên tốc độ nhanh hơn rất nhiều.

Gần như là trong nháy mắt, nàng đã tiếp cận gốc cây Hải Đường Ánh Trăng kia.

Bốn gã Dạ tộc nhìn thấy Huân muốn hái Hải Đường Ánh Trăng thì lập tức lạnh mặt.

Làm sao bọn họ lại không biết sẽ có nguy hiểm? Nhưng công hiệu của gốc cây hiếm thấy này hoàn toàn đáng để bọn họ cược cả tính mạng mà hái về.

Nhưng bọn họ cẩn thận lần mò cả buổi, còn chưa tới gần được gốc cây kia mà đã bị người ta nẫng tay trên, bảo họ sao có thể không tức giận?

Nhưng làm gì có chuyện Huân thèm để ý sắc mặt của bọn họ! Nàng nhẹ nhàng đâm trường thương xuống, mũi thương vô cùng tinh chuẩn đâm vào trên gốc cây Hải Đường Ánh Trăng, sau đó nhẹ nhàng rung lên, rễ cây Hải Đường Ánh Trăng đã bị mũi thương cắt đứt, gốc cây ngoan ngoãn nằm trên đầu mũi thương.

Huân thản nhiên nhìn đám người Dạ tộc, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh, quay đầu bay về phía La Chinh.

Bốn gã Dạ tộc mặc kệ, một người trong đó đè thấp giọng nói: “Trả cho bọn ta!”

“Đám heo các ngươi, có tư cách gì mà đòi?” Huân cũng đè thấp giọng đáp trả.

“Nếu không, bọn ta sẽ dẫn đám Thanh Thương Lang kia tới!” Một Chiến Tôn cấp cao Dạ tộc nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ngươi dám thì cứ dẫn đi!” Thân là Vương của Yêu Dạ tộc, đã bao giờ Huân lại sợ khi bị người khác uy hiếp? Dường như nàng còn chẳng thèm để ý đến lời nói của gã Chiến Tôn kia.

Nhưng sắc mặt của mấy người Lăng Yên và Triệu Phần Cầm thì lập tức trở nên khó coi.

Lẽ ra không nên để đám người Dạ tộc này đi theo, mới vừa rồi còn có nề có nếp một chút, bây giờ đã muốn gây chuyện xấu.

Một gã Dạ tộc nhìn chằm chằm mũi thương của Huân, Hải Đường Ánh Trăng còn đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt trên đó, bóng dáng người nọ chợt bắn ra, tuy nhiên cũng không dám đi sát hai bên quan ải nguy hiểm mà phóng thẳng về phía Huân.

“Đỡ lấy” Huân rung trường thương lên, ném Hải Đường Ánh Trăng nàng hái được cho La Chinh, sau đó quay trường thương trong tay một vòng, không thèm nhìn về sau mà đã đâm xuyên qua bóng dáng mơ hồ đang hướng về phía mình.

Thân pháp của gã Chiến Tôn cấp cao Dạ tộc này vô cùng ảo diệu, cho dù là La Chinh đối đầu với gã cũng không nắm chắc có thể phá giải chỉ trong phút chốc, vậy mà trường thương của Huân lại vô cùng tinh chuẩn, chỉ một thương tùy tay đã đâm xuyên qua ngực của gã Chiến Tôn Dạ tộc!

Sau khi gã Chiến Tôn Dạ tộc trúng thương, trên mặt đều là vẻ không thể tin nổi.

Gã không tin bản thân ngay cả một thương này cũng không tránh được!

Khi ngã xuống, gã Chiến Tôn này còn phát ra một tiếng kêu thảm thiết…

Nghe thấy tiếng kêu này, tim mọi người lập tức run lên!


Chương 627: Luyện Ngục Hỏa Xà

Mọi người cẩn thận như vậy chỉ vì muốn có thể đi qua quan ải Huyết Khẩu một cách an toànTriệu Phần Cầm và Lăng Yên cũng không phải lần đầu tiên tới nơi đây, hai bên quan ải có hai loại ma vật sinh sống, giữa hai bên nước sông không phạm nước giếng, thông thường sẽ không đụng chạm lẫn nhau.

Tuy nhìn qua có chút nguy hiểm, nhưng chỉ cần chú ý chút thì vẫn tương đối an toàn, ít nhất thì cũng an toàn hơn nhiều so với nơi đại hung kia.

Trước kia từng bình yên vô sự đi qua rất nhiều lần, bởi vì không ai lại ngu ngốc đi kinh động tới những ma vật đó.

Nhưng không ngờ lần này lại bị mấy tên Dạ tộc kia quấy rối.

“Lũ lợn này, nếu có thể trở lại tháp Tội Ác, nhất định sẽ đuổi toàn bộ lũ Dạ tộc ra ngoài!” Lăng Yên nghiến răng nghiến lợi nói: “Xông lên!”

Mất đi sự che chở của Ma tộc, tình cảnh của Dạ tộc trong tháp Tội Ác vốn đã tràn ngập nguy cơ, nếu ngay cả Ma tộc mà La Chinh cũng có thể đuổi được, thì việc đuổi Dạ tộc ra ngoài cũng chỉ đơn giản như một bữa sáng.

Trước đây còn có chút băn khoăn, bởi dù sao nếu đuổi quá nhiều chủng tộc đi thì còn phải đề phòng chúng kết minh với Song Ma thánh địa.

Một Song Ma thánh địa thì thánh địa Thiên Vũ còn có thể áp chế được, chứ nếu mấy chủng tộc lớn mà cùng liên thủ lại thì cục diện sẽ tương đối bị động.

Lúc này mọi người cũng chẳng còn tâm tư đâu mà nghĩ ngợi gì nữa, cả đám xếp thành một đường nhỏ, phi như bay về phía cửa ra quan ải Huyết Khẩu.

Chỉ để lại gã Chiến Tôn bị trường thương của Huân đâm trúng, còn nằm run rẩy không ngừng trên mặt đất, trong mắt gã tràn đầy vẻ không thể hiểu nổi, tại sao cô ta lại kia dám ra tay…

Mấy gã Chiến Tôn Dạ tộc vốn đã không mang ý đồ tốt gì, bọn họ đi theo La Chinh tất nhiên là để gửi tin tức cho Mông Xung.

Ma tộc có thể lật lại bàn cờ hay không, có thể nói là vô cùng ảnh hưởng tới Dạ tộc bọn họ.

Chỉ cần Ma tộc có thể quay về tháp Tội Ác, Dạ tộc bọn họ sẽ có thể được chia cho một bát canh!

Ngoài mục đích này ra, nếu có thể kiếm được chút lợi ích trong động Huyền Minh thì tất nhiên bọn họ sẽ không bỏ qua.

Nhìn thấy Hải Đường Ánh Trăng, bọn họ liền hiểu đây là một cơ hội vô cùng tốt, bọn họ không tin đám người kia dám ra tay ở chỗ này!

Không ngờ cô nàng cầm trường thương kia căn bản như không hề suy xét đến tính nghiêm trọng của chuyện này, trực tiếp ra tay giết chết gã.

Nếu là bình thường, chưa chắc gã đã thảm như thế, bởi dù sao cũng là Chiến Tôn cấp cao, hơn nữa thân pháp của Dạ tộc lại quỷ thần khó lường, sao có thể dễ dàng bị đâm trúng một thương như vậy?

Nhưng hơn cả là gã chưa từng nghĩ Huân sẽ ra tay, hơn nữa vừa ra tay đã giết chết được mình…

Dưới tiếng thét chói tai của gã, một tiếng sói tru chợt truyền đến từ cách đó không xa.

“À hú…”

Bên trong rừng cây không ngừng có những cái bóng màu xanh chớp lên, một đàn ma vật lớn đang tiến về phía này, khiến cho cả rừng cây không ngừng lay động.

Cùng lúc đó, từ một bên khác của quan ải Huyết Khẩu vang lên từng tiếng kêu “cạc cạc cạc” quái dị, rõ ràng tiếng thét vừa rồi đã kinh động đến Thôn Nã Điểu.

Giữa không trung nhanh chóng tạo thành một đám mây thật lớn, trong quá trình chạy trốn, La Chinh quay đầu lại nhìn một cái thì cũng thầm giật mình.

Đám quái điểu đông nghìn nghịt kia có khi phải hơn năm nghìn con…

“Đi!”

“Vèo vèo vèo…”

Hơn mười cái bóng nhanh chóng tiến về phía cửa ra quan ải Huyết Khẩu.

Ba tên Chiến Tôn Dạ tộc còn lại cũng theo sau Lăng Yên, vẻ mặt Lăng Yên trầm xuống, quát: “Cút ngay!”

Trong tay Lăng Yên lóe ra ánh sáng kỳ dị, nở rộ ra một đám hoa tươi rực rỡ, những đóa hoa đó liền bay về phía đám Chiến Tôn Dạ tộc kia.

Nếu bị những cái hoa đó dính vào người thôi cũng đủ để mất mạng.

Nhưng dù Lăng Yên có lợi hại đến mấy thì cũng chẳng có khả năng vừa ra tay đã giết chết được ngay cả ba gã Chiến Tôn cấp cao.

Dù sao thì nàng cũng chỉ là Chiến Tôn cấp cao mà thôi, huống chi những đóa hoa đó nàng lại chỉ tùy tay phát ra, mục đích chỉ là muốn bỏ lại mấy gã đó ở phía sau!

Lúc này không cần chạy nhanh nhất, chỉ cần nhanh hơn những người khác là được!

Trên mặt mấy gã Chiến Tôn đều lộ vẻ đau khổ.

Sớm biết đám người kia liều mạng như thế thì bọn họ đã không đi hái Hải Đường Ánh Trăng rồi.

Tuy thân pháp và tốc độ của bọn họ đều là số một, nhưng giờ phút này phải đối mặt với bầu trời đầy hoa kia, bọn họ cũng chỉ có thể không ngừng né tránh, vì thế đã khiến tốc độ di chuyển bị giảm đi rất nhiều.

Sau mấy chục nhịp thở, mọi người đã đi qua quan ải Huyết Khẩu, còn mấy gã Chiến Tôn bị công kích của Lăng Yên làm chậm lại nên lúc này đang Thôn Nã Điểu và Thanh Thương Lang đuổi đến càng ngày càng gần!

Vẻ mặt Lăng Yên lạnh lùng, hy vọng mấy gã Chiến Tôn Dạ tộc có thể dùng sinh mệnh bọn họ ngăn cản một chút.

Cứ cho là sau đó bọn họ may mắn không chết thì Lăng Yên cũng sẽ tự tay lấy mạng họ.

Mấy gã Chiến Tôn Dạ tộc kia cũng không phải hạng vô danh tiểu tốt gì.

Bọn họ biết rõ trong động Huyền Minh đã xảy ra sóng hỗn loạn mà còn dám ở lại thì cũng là kẻ tài cao gan lớn! Dạ tộc, Yêu Dạ tộc và Nhân tộc đều giống nhau, sau khi phát hiện sóng hỗn loạn bùng nổ liền phân chia một nhóm thành viên trong tộc quay trở về tháp Tội Ác.

Bốn người còn ở lại này chính là những kẻ nắm giữ chỗ ngồi trong Dạ tộc, hơn nữa là còn thuộc tốp bốn người đứng đầu.

Vừa rồi một gã không kịp đề phòng nên đã bị Huân ám sát, lúc này ba người còn lại cũng chỉ có thể liều chết chống cự.

Nhưng Dạ tộc quả thực cũng có chút bản lĩnh, trên bầu trời quái điểu nhiều như mưa, bao phủ lấy ba người bọn họ, mà Thanh Thương Lang cũng đã xuất hiện, mạnh mẽ giống như thủy triều ở cách đó không xa.

Chân nguyên lóe ra trên người bọn họ, sau đó chợt hóa thành sương mù màu đen, chậm rãi phiêu đãng.

“Thuật ẩn nấp…”

Sau khi mấy gã Dạ tộc hóa thành sương mù, Thanh Thương Lang và Thôn Nã Điểu quả thật không có cách gì.

Thế nhưng khứu giác của ma vật sắc bén tới mức nào? Chúng rất rõ ba người kia đang trốn trong đám sương mù, vì thế cả đám liền bám theo đám sương mù đó…

Ba gã Chiến Tôn hóa thành sương mù nên tốc độ di chuyển rất chậm, chỉ có thể trôi nổi từng chút một, nhưng cũng đành chịu thôi, nếu không làm vậy thì bọn họ đã chết rồi.

“Hừ! Theo ta biết thì thuật ẩn nấp này rất tốn chân nguyên, bọn họ chẳng chống đỡ được bao lâu đâu, thể nào rồi cũng chết thôi.

Gieo gió gặt bão!” Lăng Yên oán hận nói.

“Người gặp phiền phức lại là chúng ta…” Triệu Phần Cầm lắc đầu, ảo não nói.

Một phần đám Thanh Thương Lang và Thôn Nã Điểu thấy chưa thể làm gì được ba gã Dạ tộc kia ngay nên giờ đây lại nhào về phía bên này lần nữa.

Mọi người không dám chậm chút nào, lúc này có thể chạy nhanh bao nhiêu thì chạy.

“Thật sự là quái lạ, sao đám sói với chim này không đánh nhau nhỉ!” Chu Chử Hạc buồn bực nói.

Bình thường, giữa ma vật cũng có tranh chấp, nhưng không biết tại sao hai loại ma vật này lại có thể chung sống hoà bình.

Sau khi đi qua quan ải Huyết Khẩu, phía trước liền xuất hiện hai lối rẽ.

Bình thường đa số đều sẽ lựa chọn lối rẽ bên trái, nhưng khi mọi người đi tới đó, lại nhìn thấy có hai con rắn màu lửa đỏ đang ở một góc con đường bên trái này.

Hai con rắn màu lửa đỏ ở cùng một chỗ, uốn lượn loanh quanh, không ngừng vặn vẹo, một đực một cái, đang sinh sản đời sau.

La Chinh nhìn thấy hai con rắn như được tạo ra từ ngọn lửa thì cũng chưa có cảm giác gì, chỉ có con cóc lớn lúc vừa tiến vào động Huyền Minh mới khiến hắn cảm thấy nguy hiểm mà thôi.

Nhìn qua thì hai con rắn này cũng không lớn, thậm chí còn không thể gọi là trăn, chỉ có thể xem như là con rắn bình thường mà thôi.

Nhưng khi Lăng Yên và Triệu Phần Cầm nhìn thấy chúng thì mặt mũi lại lập tức biến sắc!

“Nguy rồi!”

“Làm sao đây?”

Hai người trăm miệng một lời kêu lên.

“Làm sao cái gì?” La Chinh khó hiểu hỏi.

“Là Luyện Ngục Hỏa Xà…”

“Là một trong những ma vật mạnh nhất của tầng trong, tại sao chúng lại chạy ra đây?”

“Trước đây từng có mười bảy Chiến Tôn cấp cao của Cự Nhân tộc bị hai con rắn nhỏ này giết chết chỉ trong nháy mắt, chỉ có một người lợi dụng bí thuật, dùng cách linh hồn thoát xác mới có thể trốn thoát!”

Tuy thời điểm sóng hỗn loạn bùng nổ thì trong động Huyền Minh sẽ vô cùng loạn, nhưng nói thì nói vậy, ma vật ở tầng trong cũng rất ít khi chạy ra tầng ngoài.

Nhìn qua sẽ thấy động Huyền Minh hơi loạn, nhưng thực tế chúng vẫn tuân thủ một vài quy luật vô hình nhất định.

Ví dụ như khoảng cách giữa tầng trong và tầng ngoài cũng không xa, nhưng ma vật khu vực bên trong sẽ không bao giờ chạy ra tầng ngoài dù chỉ một bước!

Không ai biết vì sao đám ma vật này phải tuân theo quy tắc đó, nhưng chính bởi vì có loại quy tắc này nên mới có nhiều Chiến Tôn cấp cao dám tiến vào động Huyền Minh, thậm chí còn mang theo một vài Chiến Tướng vào theo để tôi luyện.

Ma vật ở tầng trong hoàn toàn khác với tầng ngoài, thực lực cũng mạnh hơn vô số lần.

Huống chi là hai con rắn nhỏ giống như ngọn lửa này lại chính là ma vật mạnh nhất của tầng trong, thế này làm sao bọn họ dám tiến lên?

Nghe bọn họ nói vậy, sắc mặt La Chinh cũng trở nên nghiêm túc.

Hắn không ngờ hai con rắn nhìn qua không mạnh lắm này lại có lai lịch như thế…

“Không phải vẫn còn một đường nữa sao?” La Chinh nhìn ngã rẽ, phía bên phải còn một con đường.

“Không được!”

Lăng Yên và Triệu Phần Cầm đồng loạt nói ra.

“Vì sao?” La Chinh lại hỏi.

“Đó là đường tiến vào tầng trong!”

– Hết tập 42 –


Chương 628: Phản ứng

Lần bùng nổ sóng hỗn loạn này là thời cơ đối với Lăng Yên, nhưng tuyến đường mà Lăng Yên đã dự tính vẫn chỉ nằm ở tầng ngoài của động Huyền Minh mà thôiNàng muốn đến những nơi có khả năng tồn tại cơ duyên để thăm dò trước, bởi bình thường những chỗ đó căn bản không thể nào vào được, nhưng vì sóng hỗn loạn bùng nổ nên đã mở ra một lối đi.

Trong lòng Triệu Phần Cầm thực ra cũng có suy nghĩ như vậy.

Cho dù bình thường, khi không có sóng hỗn loạn thì cũng phải chuẩn bị vẹn toàn mới có thể vào tầng trong, đồng thời cũng phải chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ chết, bởi vì một khi đã vào bên trong thì tỉ lệ sống sót thực sự rất thấp!

Hiện giờ khi sóng hỗn loạn tới, mức độ nguy hiểm lại tăng lên gấp vài lần thì càng không có ai dám vào tiến vào tầng trong!

“Vậy thì vào khu vực tầng trong” La Chinh chớp mắt một cái, nghiêm túc nói.

“Bây giờ mà vào trong thì chỉ có chết!” Triệu Phần Cầm đáp lại.

La Chinh nhìn phía sau là khung cảnh đám ma vật đen sì, sau đó lại nhìn hai con Luyện Ngục Hỏa Xà đang quấn quýt phía trước thì nhún vai: “Ở lại đây thì cũng chết”

Vẻ mặt của mọi người vô cùng phức tạp, chỉ có hai kẻ quái thai là Huân và Vân Lạc thì vẻ mặt lúc nào cũng rất bình tĩnh, cho dù có gặp phải tình huống gì đi nữa.

La Chinh nói không sai, Thôn Nã Điểu Điểu và Thanh Thương Lang đang ùn ùn kéo đến ở phía sau kia tuyệt đối có thể xé bọn họ thành trăm mảnh.

Còn hai con Luyện Ngục Hỏa Xà… mặc dù nhìn có vẻ không có gì lợi hại nhưng Lăng Yên và Triệu Phần Cầm càng biết rõ bọn họ không có khả năng bình an vô sự mà đi qua trước mặt chúng.

Nói cách khác, bọn họ không có sự lựa chọn.

Lăng Yên rối rắm mất gần hai nhịp thở rồi lập tức nghiêm nghị nói: “Chúng ta vào tầng trong!”

Những Chiến Tôn cấp cao ở đây cũng trưởng thành từ giết chóc mà ra, vào thời điểm mấu chốt thì cũng vô cùng quyết đoán, huống hồ lựa chọn trước mắt lại không hề khó khăn, chỉ có thể đi bước nào hay bước đấy, càng trì hoãn thì sau này dù có muốn đi cũng không đi được nữa!

Lăng Yên vừa nói xong thì mọi người đã lựa chọn con đường bên phải rồi trực tiếp xông thẳng lên!

Mà khoảng cách giữa Thôn Nã Điểu và Thanh Thương Lang với mọi người cũng ngày càng gần.

“Tăng tốc!”

Hiện giờ mọi người không kiêng kỵ gì nữa mà dốc toàn lực tiến vào tầng trong.

“Đuổi kịp rồi!”

Có người hô lên một tiếng, hàng ngàn con Thôn Nã Điểu trên không trung đã bắt đầu lao xuống phía dưới!

“Aaaaa!”

Không kịp đề phòng, một Chiến Tôn Yêu Dạ tộc đã bị Thôn Nã Điểu nuốt chửng, ngay lập tức tiếng kêu kia liền im bặt.

Nhìn thấy cảnh này, tóc gáy mọi người đều dựng đứng cả lên, tốc độ chạy càng nhanh thêm mấy phần.

“Không được, e là chúng ta không vào nổi tầng trong rồi” Chu Chử Hạc phàn nàn.

“Ở ngay phía trước rồi, xốc tinh thần lên, xông vào trong!” Lăng Yên chuyên tâm nói, ánh mắt nàng sáng rực nhìn chằm chằm phía trước.

Phía trước mọi người có một đường phân cách rõ ràng, còn có thể phân biệt được màu sắc cảnh vật bên ngoài đường phân cách đó, mà bên trong thì lại là một mảnh xám xịt giống như trong thế giới đó chỉ tồn tại một màu đen.

Những con Thôn Nã Điểu và Thanh Thương Lang kia sau khi xé vụn một vị Chiến Tôn cấp cao Yêu Dạ tộc thì lại lần nữa xông về phía mọi người, đoàn Thôn Nã Điểu gần nhất chỉ còn cách bọn họ khoảng cách hai ba trượng, hơn nữa lại tiếp tục xông về phía bọn họ!

“Sắp rồi!”

“Xông vào trong thì tạm thời sẽ an toàn!”

“Cố lên!”

Mọi người liền khích lệ lẫn nhau.

Đám Thôn Nã Điểu đen sì đã ập đến phía đám người, có một số con đã mở to miệng để bổ về phía đám La Chinh mà cắn.

Chỉ cần bị chúng chộp được thì tuyệt đối chết không có chỗ chôn thân!

“Chết đi!”

La Chinh vừa lao về phía trước, vừa xoay người một cái, Hắc Hỏa lại lần nữa được phóng ra từ giữa mi tâm!

Đã rất lâu La Chinh không dùng đến Hắc Hỏa, dù gì trước đây cũng chưa từng gặp phải tình huống gì quá nguy hiểm, chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ thì hắn không muốn thả Hắc Hỏa ra lộ diện trước mặt mọi người.

Đám Hắc Hỏa kia xoay vòng một hồi rồi khẽ lượn xung quanh La Chinh, sau đó nhanh chóng phóng lên không trung.

“Vù vù…”

Đám Hắc Hỏa đó cứ nhẹ nhàng như vậy, chỉ trong nháy mắt đã xuyên qua mấy chục con Thôn Nã Điểu, từng đợt từng đợt lửa bùng cháy lên, kèm theo đó là tiếng kêu thảm thiết của chúng.

Giữa sự ánh sáng chói mắt, ngọn lửa ấy đã giết chết ít nhất 50-60 con Thôn Nã Điểu!

Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc đã từng thấy qua uy lực Hắc Hỏa của La Chinh, ngay cả lưỡi của con Mãng Cổ Cự Thiềm kia cũng không chống lại được sự thiêu đốt của ngọn Hắc Hỏa này thì nói gì tới mấy con Thôn Nã Điểu?

Thế nhưng trong mắt mấy Chiến Tôn cấp cao Yêu Dạ tộc và Lăng Yên thì đều lộ biểu cảm kinh hãi, Hắc Hỏa này của La Chinh là thứ gì? Sắc bén quá đi mất!

Mặc dù Thôn Nã Điểu sợ lửa, nhưng nếu là lửa thông thường thì dù có cháy cả một canh giờ cũng chưa chắc có thể đốt hết được chúng.

Nhưng Hắc Hỏa của La Chinh lại như không hề gặp bất kỳ trở ngại nào, chỉ cần Thôn Nã Điểu đụng phải Hắc Hỏa thì lập tức đều bị cháy sạch sẽ!

Chính hành động này của La Chinh đã thành công tạo ra một không gian cho mọi người.

Nhưng không gian này cũng không lớn, linh trí của đám ma vật này không cao cho lắm, cho dù thấy đồng bọn bị giết như thế nhưng bọn chúng vẫn tiếp tục lao về phía trước, chỉ trong nháy mắt đã lấp đầy khoảng không vừa mới kéo giãn ra.

Có điều, lúc này mọi người đã xông vào trong đường phân cách rõ ràng kia rồi!

“Quác quác quác…”

Đám Thôn Nã Điểu cuồn cuộn kéo tới cứ như một đợt thủy triều, nhưng khi đến gần đường phân cách đó lại giống như lao vào đê đập, lộn ngược trở về, chúng không dám tiến vào tầng trong!

Đám Thanh Thương Lang cũng tương tự như vậy, chúng xông đến bên cạnh đường phân cách kia liền dừng chân lại, trong mắt lóe lên vẻ nguy hiểm, nhìn chằm chằm mọi người.

Một số con còn không ngừng kêu gào thảm thiết, cứ như là vô cùng đáng tiếc vì đã để đám La Chinh chạy thoát vậy!

La Chinh đứng ở khu vực màu xám quay đầu nhìn đám ma vật đang không ngừng thở phì phò kia.

Không chỉ La Chinh, cho dù là Lăng Yên, Triệu Phần Cầm, đến cả phần lớn Chiến Tôn cấp cao thì lồng ngực cũng đang không ngừng phập phồng.

Cuộc công kích vừa rồi gần như đã ép bọn họ bộc lộ toàn bộ tiềm năng của mình ra.

Mọi người nghỉ ngơi một lúc, những con Thanh Thương Lang và Thôn Nã Điểu kia vẫn chắn ở đây, hình như không có dấu hiệu rời đi.

“Chúng ta ở đây đợi đi.

Ta không tin những con ma vật này sẽ ở đây mãi!” Chu Chử Hạc ngồi xuống.

Hắn tính toán cả rồi, những ma vật này chung quy sẽ không nhẫn nại được lâu, đợi sau khi bọn chúng bỏ đi thì họ lại rút ra khỏi khu vực tầng trong.

Triệu Phần Cầm và Lăng Yên cũng đồng ý với cách này.

Dù sao thì đợi ở đây vẫn an toàn hơn là đi vào tầng trong!

Nhưng ngay khi La Chinh vừa bước vào tầng trong, đột nhiên hắn lại cảm thấy nhẫn tu di ở lồng ngực bắt đầu nóng lên!

La Chinh đưa một luồng ý thức vào trong nhẫn tu di.

Vừa đưa ý thức vào trong liền giật mình một cái.

Trong không gian của nhẫn tu di, từng đóa hồ điệp nhỏ đang không ngừng xoay tròn, mà chúng lại giống như ngọn lửa, không ngừng tỏa ra ánh lửa mãnh liệt!

“Chuyện gì thế này?”

Đương nhiên La Chinh đã nhận ra đây là ngọc Hồ Điệp mà lúc đầu Thiên Miểu Tiên Nhân đưa cho hắn.

Theo ý của Thiên Miểu Tiên Nhân, dựa vào tín vật này thì có thể đạt được truyền thừa vô cùng quan trọng trong động Huyền Minh.

Hắn đã vào động Huyền Minh lâu như vậy, tín vật này vẫn yên tĩnh nằm đó, không hề có một chút phản ứng.

Nhưng hiện giờ, hắn vừa mới vào tầng trong thì ngọc Hồ Điệp lại bốc hỏa ngay.

Xem ra… có lẽ tín vật của Thiên Miểu Tiên Nhân nằm ở tầng trong rồi!

Đám người Triệu Phần Cầm định ở lại đây đợi đám ma vật kia đi khỏi thì lại trở về theo đường cũ, hình như căn bản không định thăm dò tầng trong.

Thực ra La Chinh cũng đồng ý với phán đoán của họ.

Dù gì thì điều quan trọng nhất của võ giả là tính mạng, tính mạng không còn thì tất cả cũng tan biến.

Nhưng hiện giờ, tín vật trong nhẫn tu di của La Chinh đã có phản ứng, hắn không thể không suy nghĩ lại.

Xem ra lần này hắn buộc phải vào tầng trong thăm dò!

Thực tế theo lý mà nói, La Chinh hoàn toàn có thể đợi đến năm sau rồi lại vào động Huyền Minh lần nữa.

Thời gian một năm đủ để hắn trở thành Chiến Tôn cấp cao, lúc đó “Sao Chiến Thể” có lẽ cũng đã đại thành.

Dựa vào uy lực của thần võ tối cao, thậm chí còn có thể giúp La Chinh đối đầu với cường giả Chiến Thánh.

Đến khi đó, đi vào động Huyền Minh lần nữa thì sẽ chắc ăn hơn nhiều…

Có điều La Chinh hiểu, hắn không còn nhiều thời gian nữa.

Hắn nhìn Lăng Yên và Triệu Phần Cầm, sau đó lắc đầu: “Các người ở đây đi, ta phải tiếp tục thăm dò tầng trong”

Trường thương của Huân dựng lên, đi theo phía sau La Chinh, Vân Lạc cũng không nói một lời, cứ thế mà đi theo.

Nghe thấy La Chinh nói vậy, sắc mặt Triệu Phần Cầm và Lăng Yên lập tức cũng trở nên khó coi.

Hai người gần như cùng lúc chắn trước mặt La Chinh, Triệu Phần Cầm kiên quyết nói: “La Chinh, lần này dù thế nào ta cũng sẽ không cho huynh tiếp tục xông vào bên trong!”

Còn Lăng Yên thì quỳ một chân xuống đất nói với Huân: “Ngô Vương, xin người hãy nghĩ lại!”


Chương 629: Cọng rơm cứu mạng

Cho dù không xảy ra sóng hỗn loạn thì Triệu Phần Cầm và Lăng Yên đều sẽ cố gắng hết sức để ngăn cảnHuống hồ hiện giờ dưới sự bộc phát của sóng hỗn loạn, tất cả các khu vực tầng trong đều đã thay đổi, tùy tiện vào trong thì tuyệt đối chỉ có đường chết.

Nhìn Triệu Phần Cầm chặn ở phía trước mình, trên mặt La Chinh lộ vẻ bất đắc dĩ.

Triệu Phần Cầm không phải La Chinh nên hắn không thể hiểu những gì La Chinh nghĩ, huống hồ La Chinh cũng không có ý định nói bí mật của mình ra cho người khác biết.

“Tránh ra, ta có chuyện rất quan trọng phải làm” La Chinh lạnh nhạt nói.

Chu Chử Hạc cũng chặn trước mặt La Chinh: “La Chinh, huynh quá quan trọng với thánh địa Tử Tâm chúng ta, chúng ta không thể để huynh tiếp tục tiến về phía trước đi tìm cái chết!”

“Vậy sao?” La Chinh nở nụ cười nhạt. “Nhưng ta có chuyện quan trọng phải làm thì sao? Lẽ nào, chỉ vì ta quan trọng với thánh địa Tử Tâm các người thì ta buộc phải từ bỏ bản thân?”

“Điều này… điều này sao có thể nói là từ bỏ?” Chu Chử Hạc không hiểu hỏi.

La Chinh lắc đầu, sau đó nói: “Ta không cần mọi người đi theo, một mình ta đi là được!”

Còn Huân cũng nhìn Lăng Yên đang quỳ dưới đất, cúi đầu hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”

“Ngô Vương, tầng trong tuyệt đối không phải là nơi hiện giờ mọi người có thể xông vào, vẫn nên ở đây thôi, đợi đám ma vật rời đi rồi chúng ta cũng ra ngoài” Lăng Yên cúi đầu nói.

Trong lòng Lăng Yên, Vương là sự tồn tại chí cao vô thượng.

Theo lý mà nói thì sự an nguy của Huân vẫn chưa đến lượt Lăng Yên lo lắng, nhưng Lăng Yên cũng hiểu Yêu Dạ tộc trên Thượng Giới đã xảy ra biến cố, tượng của Huân đã ảm đạm không có ánh sáng.

Nói cách khác, thân thể kiếm linh trước mắt chính là một phần thần cuối cùng của Huân!

Nhưng một khi La Chinh chết thì phần thần này cũng tan thành mây khói, kết quả cuối cùng chính là Vương cũng sẽ ngã xuống!

Đây là chuyện mà cho dù thế nào Lăng Yên cũng không muốn nhìn thấy.

“Chuyện của ta không đến lượt ngươi quyết định” Huân lại khôi phục vẻ cao cao tại thượng, lạnh lùng nói với Lăng Yên.

Lăng Yên nghiến răng.

Nàng rất rõ bản thân căn bản không có tư cách khuyên bảo và thuyết giáo Huân.

Đừng nói là Lăng Yên không có tư cách này, cho dù là Lưu Vũ của thánh địa Thiên Vũ thì cũng không có tư cách đó!

“Nếu đã như vậy, ta vẫn nên ở bên cạnh ngô Vương!” Lăng Yên nghiêm túc nói.

Cùng lúc đó, mấy vị Chiến Tôn cấp cao của Yêu Dạ tộc bên cạnh Lăng Yên cũng đồng thời quỳ xuống, trên mặt lộ rõ vẻ kiên quyết.

Bọn họ hiểu rõ, lúc này vào tầng trong sẽ lành ít dữ nhiều, nhưng vẫn lựa chọn đi theo.

Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc nhìn hành động của Yêu Dạ tộc, sắc mặt càng thêm buồn rầu.

Nếu những tên Yêu Dạ tộc này đã theo La Chinh vào trong, vậy thì ở đây chỉ còn lại hai người bọn họ.

Cuối cũng, Triệu Phần Cầm vẫn ôm đầu nói: “Được rồi, ta thấy chúng ta vẫn phải vào tầng trong một chuyến!”

Có lúc quả thực là tình thế bắt buộc!

Huống hồ những ma vật ở tầng ngoài không hề có ý định rời đi.

Nếu chúng cứ mãi không chịu đi thì bọn họ tốn thời gian ở đây càng không phải là cách.

Cuối cùng, đoàn người vẫn xuất phát đi vào tầng trong!

Ngay khi đám người La Chinh vừa rời đi không lâu, ở gần quan ải Huyết Khẩu có ba luồng ánh sáng ngược hướng phóng tới!

Ba người Dạ tộc này đúng là có không ít chỗ độc đáo.

Ba người bọn họ hóa thành sương mù, chầm chậm di chuyển về phía quan ải Huyết Khẩu.

Duy trì thuật ẩn thân thế này tương đối tốn chân nguyên, nhưng mỗi khi chân nguyên hao tổn chỉ còn lại ba phần, ba người sẽ xuất hiện ngay dưới móng vuốt của Thanh Thương Lang và mỏ của Thôn Nã Điểu, sau đó nhanh chóng kéo giãn một khoảng cách.

Trong quá trình đó, bọn họ lấy đá chân nguyên ra để bổ sung chân nguyên!

Sau khi bổ sung chân nguyên xong, bọn họ lại hóa thành từng đám sương mù một lần nữa, cứ như vậy mà tiến lên!

Nhưng đáng tiếc là dù tạm thời có thể giữ được tính mạng, nhưng những ma vật đó cứ như âm hồn không tan mà đi theo bọn họ, nguy hiểm của bọn họ vẫn không được giải trừ.

Di chuyển như vậy có hiệu suất vô cùng thấp, tóm lại cũng không thể duy trì trạng thái này, lặp đi lặp lại để trở lại tháp Tội Ác được.

Cho dù họ có muốn thì thời gian cũng không đủ, lại càng không đủ đá chân nguyên!

Số lượng đá chân nguyên cực phẩm trong tay họ không ít, nhưng cũng không phải là vô hạn.

Dùng một viên là ít đi một viên, cứ như vậy một thời gian, mỗi người đều đã tốn mất một nửa số đá chân nguyên rồi.

Nếu tiếp tục như vậy nữa thì chưa đến một canh giờ ba khắc, kết quả cuối cùng thì bọn họ vẫn bị đám ma vật kia nuốt chửng.

“Làm sao đây, đại ca?”

“Ngươi hỏi ta, ta làm sao biết?”

“Ai đến dẫn dụ những con ma vật đáng ghét này đi?”

Ba người trong sương mù không ngừng dùng chân nguyên truyền âm liên lạc với nhau.

Ngay khi ba người đang hoảng sợ thì trên đường bọn họ đi tới đột nhiên xuất hiện hai luồng ánh sáng một đen một đỏ.

Hai thân ảnh như ngọn núi nhỏ nhanh chóng tiếp cận.

Ba người ngẩn ra, sau đó một Chiến Tôn cấp cao nói: “Ta… ta nghĩ chúng ta được cứu rồi!”

“Là Mông Xung! Bọn họ đến rồi!” Một người khác cũng kêu lên.

“Chẳng phải Ma tộc đã bị trục xuất ra khỏi tháp Tội Ác rồi sao? Bọn họ thực sự có thể vào động Huyền Minh?”

Ma tộc không hề chia sẻ bí mật bên dưới tháp Tội Ác cho Dạ tộc.

Bí mật quan trọng như vậy, bọn họ căn bản không thể chia sẻ cho tộc khác được, cho dù Dạ tộc là tộc dưới trướng bọn họ đi nữa.

Có điều, vì để đạt được mục đích của mình, Ma tộc chỉ để lại một mệnh lệnh cho Huyết La Thiên rằng một khi phát hiện bí mật của La Chinh trong động Huyền Minh thì lập tức dùng phù truyền âm báo về cho Mông Xung!

Vì thế Huyết La Thiên vẫn buồn bực rất lâu, gã vốn cho rằng Ma tộc ra lệnh cho gã giết chết La Chinh, nhưng không ngờ cuối cùng lại chỉ là một mệnh lệnh như vậy.

Báo cáo cho Mông Xung? Báo cho Mông Xung thì có tác dụng gì? Lẽ nào Mông Xung có thể vào động Huyền Minh?

Hay là Mông Xung vốn đã ở trong động Huyền Minh?

Huyết La Thiên không đoán được, mà lệnh của Ma tộc đưa ra gã không thế không làm theo.

Mặc dù hiện giờ Ma tộc không thể bước vào tháp Tội Ác nữa, nhưng thánh địa Vĩnh Dạ của Dạ tộc gã vẫn phải phụ thuộc vào Song Ma thánh địa!

Không ngờ sau khi hắn dùng phù truyền âm chưa được bao lâu, Mông Xung và Thiên Hổ thực sự đã tới!

“Mông Xung, tu vi của Mông Xung hình như là Chiến Thánh…!”

“Trời ơi, chắc chắn Ma tộc vẫn còn giữ bí mật khác của tháp Tội Ác.

Vốn dĩ đã có hai Chiến Thánh là Thiên Khung và Thiên Huy, giờ đến cả Mông Xung cũng thăng lên làm Chiến Thánh rồi!”

Lúc này, ba vị Chiến Tôn cấp cao của Dạ tộc như thấy được hy vọng.

Rất rõ ràng, tu vi của Mông Xung càng cao thì càng có lợi cho bọn họ.

Chỉ có điều…

Mặc dù Thanh Thương Lang và Thôn Nã Điểu lục tục lui về không ít, nhưng xung quanh ba người bọn họ đột nhiên lại có không ít ma vật bay xung quanh.

Mông Xung đột phá thành Chiến Thánh, nhưng cho dù là Chiến Thánh cũng không cách nào đối phó với nhiều ma vật như vậy chứ?

Lo lắng thì lo lắng vậy thôi, lúc này đã có hy vọng, đương nhiên bọn họ sẽ không bỏ lỡ.

“Mông Xung! Mông Xung đại nhân!”

Mông Xung vốn cũng chỉ là người nắm giữ chỗ ngồi chung với những Chiến Tôn cấp cao này, có điều hiện giờ gã đã là cường giả cấp bậc Chiến Thánh, ba người bọn họ dĩ nhiên phải cung kính!

Chân nguyên truyền âm của Chiến Tôn cấp cao Dạ tộc truyền đến bên tai Mông Xung, Mông Xung chăm chú nhìn phía trước, liền thấy ma vật chi chít vây chặt ba đám sương mù.

Ba đám sương mù đó chầm chậm di chuyển, còn đám ma vật thì bám sát theo…

“Là Huyết La Thiên” Thiên Hổ thản nhiên nói: “Có cứu bọn họ không?”

Mông Xung nhìn đám ma vật dày đặc, lông mày cũng nhíu lại.

Mông Xung đột phá cảnh giới Chiến Thánh nên chiếm ưu thế tương đối lớn ở đây.

Có điều, cho dù như vậy thì gã cũng vô cùng thận trọng.

Trong động Huyền Minh, cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh thì cũng phải cẩn thận từng tí, đi sai một bước thì hẳn sẽ chết! Huống hồ Mông Xung chẳng qua chỉ là một Chiến Thánh mà thôi!

Nhiều ma vật như vậy cũng tương đối phiền phức với gã.

“La Chinh ở đâu?” Mông Xung dừng lại, dùng chân nguyên truyền âm hỏi.

Huyết La Thiên nhìn thấy Mông Xung, thấy gã đột nhiên dừng lại thì đương nhiên hiểu rõ.

Xem ra Mông Xung không định cứu ba người bọn họ.

Huyết La Thiên lập tức truyền âm nói: “Bọn chúng xông qua rồi! Có điều, ta đã để lại dấu ấn trên người bọn chúng, bọn ta có thể theo dấu chúng!”

Đương nhiên Huyết La Thiên sẽ không nói cho Mông Xung biết vị trí hiện giờ của La Chinh, nếu làm vậy thì gã làm sao hy vọng Mông Xung cứu mình được?

“Lão cáo già này, hắn không muốn nói!” Thiên Hổ nhe răng cười nói.

Mông Xung lại lắc đầu: “Chuyện thường tình ấy mà.

Huyết La Thiên coi chúng ta là cọng rơm cứu mạng, làm sao chịu bỏ qua? Ba người này bắt buộc phải cứu, mau đưa Ngự Hỏa Thiên Bình mà thánh địa Viêm Ma đưa cho chúng ta ra đây”

Thiên Hổ gật đầu, sau đó liền móc ra một cái bình màu trắng nhỏ.

Ma tộc nắm giữ tháp Tội Ác lâu nhất nên mức độ hiểu rõ động Huyền Minh của họ cũng vượt xa các tộc khác.


Chương 630: Tiếng khóc sau lưng

Thôn Nã Điểu và Thanh Thương Lang là ma vật thường thấy nhất trong động Huyền Minh, ngoài ra còn có Hắc Thứ Thử*, chúng đều là ma vật ở tầng dưới cùng trong động Huyền Minh*Hắc Thứ Thử: Một loài chuột có lông đen, không đuôi, tên khoa học là Dasyprocta fuliginosa.

Lúc đầu, Ma tộc độc chiếm cả tháp Tội Ác, dù chủng tộc khác có đi lên đến đỉnh tháp thì cũng không được phép tiến vào động Huyền Minh! Lúc đó, nhờ việc lấy được đủ loại cơ duyên trong động mà Ma tộc mới có thể nhanh chóng vượt qua rất nhiều chủng tộc khác trên đại lục Hải Thần này!

Nếu không phải thiên phú của Lưu Vũ quá kinh khủng thì cho đến tận bây giờ cũng không ai trong đại lục Hải Thần có thể đối đầu được với Ma tộc.

Chẳng qua lúc ấy một mình Ma tộc khai phá động Huyền Minh nên cũng phải trả một cái giá không nhỏ, đồng thời nghiên cứu ra rất nhiều phương pháp, ví dụ như Ngự Hỏa Thiên Bình này chính là pháp bảo chuyên dùng để đối phó với Thôn Nã Điểu và Thanh Thương Lang.

Mặc dù Ngự Hỏa Thiên Bình chỉ là một thánh khí trung phẩm, khả năng phòng ngự không phải quá lợi hại, nhưng Ma tộc đã phát hiện ra Thôn Nã Điểu và Thanh Thương Lang cực kỳ sợ lửa, cho nên dụng tâm mời luyện khí sư chế tạo pháp bảo này.

Thiên Hổ cầm Ngự Hỏa Thiên Bình, từ từ rót cương nguyên vào một bên, ngọn lửa màu lam nhạt tức thì bùng lên ở đó, chỉ trong nháy mắt đã cuồn cuộn bốc tới tận trời!

“Quác quác quác…”

“Grào grào…”

Vừa thấy ngọn lửa màu lam nhạt kia, Thanh Thương Lang và Thôn Nã Điểu liền phát ra tiếng kêu bất an hoảng loạn!

“Tiến lên!”

Dưới mệnh lệnh của Mông Xung, Thiên Hổ cầm Ngự Hỏa Thiên Bình hóa thành một vệt sáng, lao vào giữa đám ma vật.

Ngọn lửa màu lam nhạt kia theo chân Thiên Hổ, nhanh chóng lan về phía trước.

“Quác quác quác!”

Dưới sự uy hiếp của ngọn lửa, đám Thôn Nã Điểu tựa như nhìn thấy khắc tinh, bắt đầu bay tán loạn, đồng thời bầy Thanh Thương Lang đang bao vây kín mít quanh ba người Dạ tộc cũng nhanh chóng rút lui trong tiếng gầm gừ thảm thiết!

Dùng Ngự Hỏa Thiên Bình liền có thể dễ dàng xua đuổi được bầy ma vật!

Nhìn ba đám sương mù kia, Thiên Hổ cười gằn: “Ra đi, Huyết La Thiên!”

Sương khói dần dần tan, bóng dáng Huyết La Thiên và ba vị Chiến Tôn cấp cao dần hiện ra…

“Thiên Hổ, cảm ơn…”

Huyết La Thiên còn chưa dứt lời, nắm đấm to lớn của Thiên Hổ đã giáng thẳng vào mặt gã.

Dạ tộc vốn đã không thạo đối đầu trực diện, cho dù trong nhóm người nắm giữ chỗ ngồi, thứ hạng của Huyết La Thiên cao hơn Thiên Hổ một chút, nhưng gã cũng không thể tránh được một quyền này của Thiên Hổ.

Bị trúng chiêu, Huyết La Thiên tựa như diều đứt dây, nặng nề ngã vật ra sau.

Đến khi Huyết La Thiên bò dậy, mặt hắn đã be bét máu.

“Ngươi thông minh quá nhỉ?” Thiên Hổ cười lạnh nói.

Huyết La Thiên lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất, lau sạch vết máu ở khóe miệng rồi nói: “Đành phải thế thôi, đôi khi vì mạng sống chỉ có thể làm như vậy”

Thiên Hổ và Mông Xung không thích bị người khác lợi dụng, nhưng bọn họ lại không thể không cứu Huyết La Thiên, bởi vì chỉ có gã mới biết vị trí hiện tại của La Chinh.

Mông Xung chậm rãi bay lại, lạnh lùng liếc Huyết La Thiên một cái: “La Chinh hiện đang ở đâu?”

Nếu Huyết La Thiên không trả lời được, có lẽ Mông Xung sẽ thẳng tay giết chết ba tên Chiến Tôn của Dạ tộc ngay tức khắc.

Có điều, Huyết La Thiên thật sự đã hạ bí thuật theo dấu đặc biệt của Dạ tộc trên người La Chinh.

Loại bí thuật này có thể che mắt cả những người có giác quan nhạy bén nhất, lúc hoạt động không hề gây ra bất cứ dao động nào.

Huyết La Thiên gật đầu: “Nhóm La Chinh tiến vào khu vực tầng trong”

“Tầng trong?” Mông Xung nhíu mày.

Sau khi sóng hỗn loạn ập xuống, dù Mông Xung là Chiến Thánh thì cũng không muốn tiến vào tầng trong.

Có điều, Mông Xung biết rõ sứ mệnh của mình!

Trong tháp Tội Ác, Ma tộc đã thất bại thảm hại, bây giờ hắn là hy vọng chuyển mình duy nhất của Ma tộc!

Đừng nói La Chinh tiến vào tầng trong, cho dù hắn thật sự bước vào khu vực trung tâm thì chỉ cần hắn chưa ngã xuống, Mông Xung sẽ không ngần ngại theo vào.

“Vậy thì dẫn ta vào đi” Mông Xung thản nhiên nói.

“Nhưng, nhưng…” Huyết La Thiên rất muốn từ chối.

Vừa bị ma vật bao vây như vậy, quả thật bọn họ đã bị dọa vỡ mật, hiện giờ chỉ hận không mọc ra một đôi cánh trên lưng mà nhanh chóng rời khỏi động Huyền Minh, đâu còn muốn đuổi theo vào tầng trong nữa?

Nhưng dưới sự uy hiếp từ nắm đấm và đôi mắt trợn trừng của Mông Xung, Huyết La Thiên thức thời ngậm miệng lại.

Mạnh Thiên phát ra khí thế kinh người như thế, không thể nghi ngờ rằng, chỉ cần Huyết La Thiên dám cự tuyệt thì Mông Xung sẽ không hề do dự mà kết liễu gã!

Dù sao thì cũng là chết cả, suy cho cùng đi vào vẫn tốt hơn bỏ mạng ở đây.

Cho nên Huyết La Thiên rất “biết điều” gật đầu, nói: “Vậy để ta dẫn đường!”

“Được” Lúc này, Mông Xung mới thu hồi khí thế của mình lại.

Sau đó Thiên Hổ một tay giơ Ngự Hỏa Thiên Bình, dẫn theo ba người Dạ tộc và Mông Xung đi về phía quan ải Huyết Khẩu!

Phương thức chiến đấu của nhóm Mông Xung tương đối dã man, dùng thế lửa hừng hực tiến quân thần tốc khiến Thôn Nã Điểu và Thanh Thương Lang ẩn nấp ở hai bên quan ải Huyết Khẩu không một con nào dám xông lên…

La Chinh không hề biết mình đã trở thành con mồi.

Hiện tại, hắn đang dẫn mọi người cùng thăm dò ở tầng trong.

La Chinh không cần sử dụng bản đồ, hơn nữa lúc này, bản đồ trong tay Triệu Phần Cầm và Lăng Yên cũng đã trở nên vô dụng.

Trong bản đồ, khu vực tầng trong vốn cũng được vẽ khá sơ sài, rất nhiều chủng tộc đều biết quá ít về khu vực đó.

Tuy nói từ xưa đến nay đã có không ít Chiến Tôn cấp cao tiến vào tầng trong của động Huyền Minh, nhưng đại đa số đều chết thảm.

Có lẽ bọn họ đã phát hiện ra một vài khu vực cực kỳ nguy hiểm, thậm chí gặp được một chút cơ duyên trong đó, nhưng lại chẳng còn mạng để về, càng không có cơ hội để ra ngoài mà đánh dấu những chỗ này trên bản đồ.

Mà lúc này, thứ duy nhất giúp La Chinh phân biệt được phương hướng chính là miếng ngọc Hồ Điệp trong nhẫn tu di.

Sau khi thăm dò một lúc, La Chinh phát hiện ra, lúc hắn đi đúng hướng, miếng ngọc Hồ Điệp trong nhẫn tu di sẽ bốc cháy dữ dội, nếu hắn đi ngược hướng, ngọn lửa tức thì tắt ngúm.

La Chinh dùng vật này để phán đoán phương hướng mình đi có chính xác hay không!

Nhắc tới cũng kỳ quái, thăm dò ở tầng trong lâu như vậy, mọi người lại chưa hề gặp bất cứ nguy hiểm gì.

Có điều việc này hoàn toàn không khiến họ bớt căng thẳng, mà ngược lại càng khiến họ cảnh giác hơn, bởi vì nguy hiểm thường ẩn núp trong sự yên ả, tĩnh lặng.

“Sự yên tĩnh này quỷ quái quá!” Chu Chử Hạc cảnh giác nói.

Lăng Yên gật đầu, nàng cũng phát hiện ra có gì đó không ổn.

Không phải Lăng Yên chưa từng bước vào tầng trong, ba năm trước nàng đã từng vào đây một lần.

Mặc dù tầng trong không có ma vật cấp thấp, nhưng khu vực hung hiểm lại cứ trùng trùng điệp điệp, đâu đâu cũng có ma vật cực mạnh.

Ba năm trước, Lăng Yên suýt nữa đã bỏ mạng ở đây nên ấn tượng với tầng trong cực kỳ sâu sắc.

Mà bây giờ khi làn sóng hỗn loạn trào dâng, ma vật ở khu vực vòng trong hoạt động ngày càng thường xuyên hơn!

Nhưng hôm nay, khung cảnh xung quanh lại im ắng cực kỳ, yên tĩnh đến đáng sợ.

“Cảm giác u ám này khiến người ta thật khó chịu” Triệu Phần Cầm cắn răng kiềm chế sự kích động muốn hét to lên.

Tuy biết rõ gây ra động tĩnh quá lớn ở tầng trong chính là tự tìm đường chết, nhưng cảm giác tĩnh mịch này lại khiến người khác vô cùng áp lực!

Mọi người theo sau La Chinh được một đoạn thì La Chinh bỗng dừng bước, khẽ dỏng tai rồi hỏi: “Mọi người có nghe thấy tiếng gì không?”

“Tiếng gì?” Một vị Chiến Tôn cấp cao của Yêu Dạ tộc hỏi.

“Tiếng khóc, tiếng khóc của phụ nữ” La Chinh bình tĩnh đáp.

“Không nghe thấy!” Triệu Phần Cầm cảm thấy tóc gáy dựng đứng lên.

La Chinh, ngươi đừng nghi thần nghi quỷ!”

Chu Chử Hạc cũng lắc đầu: “La Chinh, ngươi đừng dọa ta.

Mẹ kiếp! Ta tình nguyện gặp phải những ma vật kia, cùng chúng đánh một trận còn tốt hơn lang thang ở nơi u ám này!”

Có điều Vân Lạc đứng bên cạnh lại gật đầu, đôi mắt trắng xám khẽ chớp, nói: “Ta cũng nghe thấy”

“Thật… thật sự có?” Triệu Phần Cầm có chút líu lưỡi.

Sắc mặt Lăng Yên càng lúc càng nặng nề, một luồng chân nguyên quấn quýt giữa những ngón tay thon dài của nàng, sau đó chậm rãi rót vào trong tai.

Thế rồi nàng đột nhiên biến sắc: “Ta cũng nghe thấy rồi!”

“Rốt… Rốt cuộc là cái gì…” Triệu Phần Cầm lắp bắp.

“Ta cũng không rõ lắm” Mặc dù Lăng Yên từng bước vào tầng trong, nhưng nàng chưa từng gặp phải chuyện như thế này.

“Bất kể là cái gì, nơi đây không nên ở lâu, chúng ta đi thôi!” Chu Chử Hạc run rẩy nói.

Đúng lúc ấy, tiếng khóc kia đột ngột cất cao! Một chuỗi âm thanh tựa như tiếng khóc của oán phụ truyền đến từ phía sau mọi người, dường như đang kể lể oan khuất gì đó.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 12 giờ trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box