[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 105 : Tức nhưỡng (c521-c525)
❮ sautiếp ❯Chương 521: Tức nhưỡng
(1)Tức nhưỡng: Một loại thần vật trong truyền thuyết, một loại đất đai có khả năng tự sinh trưởng.
Bởi vì Ninh Vũ Điệp đã tán công chín lần, không ngừng thay đổi tu vi2nên mọi người rất khó để đánh giá thực lực của nàng.
Không ít người cho rằng, cho dù thực lực của Ninh Vũ Điệp có khôi phục lại về Hư Kiếp Cảnh thì cũng5chỉ mạnh hơn Trác đại tiên sinh và Đại Mộng chân nhân một chút thôi.
Nhưng hiện giờ mới thấy, Ninh Vũ Điệp mạnh hơn bọn họ không chỉ một hai phần.
Nếu Ninh6Vũ Điệp tiến vào Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ, chỉ sợ còn có thể đối kháng với một cường giả Sinh Tử Cảnh Nhất Kiếp.
Xử lý xong âm thi Yêu Đế này, Ninh Vũ5Điệp lại tiếp tục dẫn dắt mọi người tiến lên phía trước.
Cùng lúc đó, các cường giả trong tám con đường khác vào mộ Tiên cũng tiếp tục di chuyển không ngừng.
Phía sau Thôi3Tà, sáu võ giả khoác áo choàng không nói lấy một lời.
Đối mặt với đám âm thi này, Thôi Tà và sáu võ giả Hư Kiếp Cảnh độc lập kia dường như hoàn toàn nghiền nát chúng chỉ trong mấy nhịp thở.
Về phần võ giả Huyết Mộc Nhai, Hắc Sơn Tông, Huyền Âm Quán cũng vượt qua được đoạn đường ngày mà không gặp nguy hiểm gì.
Trong chín thế lực ở đây chỉ có nhóm võ giả đến từ Thần quốc là có tốc độ đi nhanh nhất, hơn nữa cô gái mặc đồ đen và anh chàng tuấn tú kia còn chưa hề động tay.
Có một người lao lên từ phía sau bọn họ, lấy một cây cung lớn màu vàng ròng, bắn ra năm mũi tên nhọn về phía đám âm thi!
Năm mũi tên nhọn này biến thành mười mũi tên rồi lại bắn về phía mười âm thi.
Sau khi hấp thụ hết sức mạnh của mười âm thi này thì mười mũi tên bỗng biến thành hai mươi mũi, bốn mươi mũi, tám mươi, một trăm sáu mươi mũi tên nhọn!
Chỉ trong nháy mắt, mấy trăm âm thi đã bị giải quyết hết, sau đó tất cả các mũi tên đều hợp lại làm một, tiến về phía âm thi Yêu Đế ở đằng sau cùng.
Bị một mũi tên xuyên qua, Yêu Đế kia lập tức bị xuyên thủng.
Uy lực của cây cung này, nếu để cho phần lớn các võ giả trong Trung Vực nhìn thấy thì có lẽ họ sẽ hâm mộ đến mức không nói ra được lời nào.
Nếu xảy ra chiến tranh tông môn, dựa theo đặc tính một hóa hai, hai hóa bốn, bốn hóa tám… của cây cung này thì có lẽ chỉ cần bắn ra một mũi tên cũng có thể giết chết hàng trăm võ giả!
“Một cung Thái Hư Hóa của lão Cung quả nhiên danh bất hư truyền, haha…” Một hộ vệ Sinh Tử Cảnh khác tán thưởng.
Vị võ giả cầm cây cung kia trong tay chỉ mỉm cười rồi thu cung lại.
Về phần cô gái mặc đồ đen và chàng trai tuấn tú kia thì cứ như cảnh trước mặt thật bình thường vậy, nên cũng không để ý gì tới cuộc nói truyện giữa hai cường giả Sinh Tử Cảnh, sắc mặt cũng không hề thay đổi, cứ như tất cả vốn nên như thế.
Hai người lướt qua đám âm thi dưới đất, đi thẳng về phía trước…
Nếu bàn về xui xẻo nhất thì phải là một thế lực của gia tộc tam phẩm – Nghiêm gia đến từ thành Thiết Diêm.
Thế lực gia tộc tam phẩm này cũng coi như là một thế gia trong Trung Vực, tộc trưởng Nghiêm Thiếu Phong chính là cường giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ.
Đáng tiếc, Nghiêm gia ngoài Nghiêm Thiếu Phong ra thì những người khác hầu như đều là Thần Đan Cảnh.
Nghiêm gia vẫn luôn cố gắng tiến đến trở thành thế lực gia tộc tứ phẩm, Tiên Mộ Linh Đăng chính là bảo vật bí mật được tổ tiên Nghiêm gia truyền lại, Nghiêm gia chờ đợi ngày này cũng đã mấy trăm năm rồi!
Nhưng sau khi bị áp chế tu vi trong mộ Tiên Thiên Miểu, ngoài Nghiêm Thiếu Phong có thực lực để bảo vệ mình ra thì những người khác căn bản không có sức đối phó với đám âm thi kia, vậy nên chưa được bao lâu đã bị đám âm thi xé nát, chỉ còn một mình Nghiêm Thiếu Phong còn sống.
Giờ khắc này, Nghiêm Thiếu Phong muốn phát điên biết bao, nhưng rõ ràng chỉ còn sót lại duy nhất mình hắn, hơn nữa âm thi Yêu Đế cuối cùng cũng lộ mặt nên Nghiêm Thiếu Phong không thể không lui lại, trở về hành lang.
Nếu Nghiêm gia không có cường giả Hư Kiếp Cảnh là hắn, chắc chắn từng giây từng phút sẽ bị những thế lực và gia tộc khác chia cắt, vậy nên hắn không thể chết được.
Nhưng mà khi Nghiêm Thiếu Phong đang đi về phía lối đi chỗ hành lang kia thì chợt nghe thấy một giọng nói nhàn nhạt vang lên…
“Vào mộ Tiên Thiên ta… đừng mong có đường lui…”
“Là ai?” Khi Nghiêm Thiếu Phong nghe được giọng nói kia, hắn không nhịn được mà bắt đầu luống cuống, sử dụng tốc độ cao nhất để chạy về phía hành lang.
“Thần Kinh cai quản trời… ló đầu nhận trường sinh…”
Giọng nói kia cứ nói đứt quãng mãi, Nghiêm Thiếu Phong lại càng hoảng loạn hơn.
Chẳng qua tuy lối đi này dài, nhưng khi cường giả Hư Kiếp Cảnh bay đi thì rất nhanh đã có thể đi qua rồi.
“Lối vào ngay phía trước!”
Chỉ cần lao ra khỏi lối đi này là có thể tiến vào trong thông đạo không gian, Nghiêm Thiếu Phong có thể trở lại thành Thiết Diêm!
Nhưng đúng lúc hắn vọt tới cuối con đường thì lại phát hiện ở trước cửa xuất hiện thêm một mộ bia!
Mộ bia được khắc vài chữ tỉ mỉ nắn nót.
Những chữ đó cũng không khó đọc, nhưng lúc này Nghiêm Thiếu Phong nào còn tâm trí đâu mà đọc những chữ trên đó nữa?
Vừa chạy trốn, chân nguyên của Nghiêm Thiếu Phong đồng thời phát ra giống như những đường sáng mờ, hắn đánh ra một quyền!
“Một mộ bia mà lại muốn cản đường ta? Vỡ cho ta! Phần Thiên Quyền!”
“Ầm!”
Thoạt nhìn thì mộ bia này được tạo thành từ một tấm đá bình thường, cho dù là võ giả Luyện Cốt Cảnh, sau khi vận lực thì đều có thể đánh nát, nhưng sau khi chịu một quyền này của Nghiêm Thiếu Phong, mộ bia kia lại không hề sứt mẻ, vững vàng đứng đó.
“Phá!”
“Ầm!”
“Vỡ tan!”
“Ầm!”
Không thể thông qua mộ bia này, Nghiêm Thiếu Phong dường như phát điên, liều mạng đánh lên mộ bia.
Nhưng bị nện không ngừng như vậy nên những nét chữ được viết trên mộ bia bỗng tỏa ra một chút ánh sáng.
Lúc này Nghiêm Thiếu Phong mới chú ý tới những chữ trên mặt bia: “Vào mộ Tiên Thiên ta, đừng hòng có đường lui, Thần Kinh cai quản trời, ló đầu được trường sinh!” Bên cạnh còn có một câu lạc khoản(2), trên đó viết hai chữ “Thiên Miểu!”
(2)Lạc khoản: là chỉ dòng chữ nhỏ, thường ghi rõ ngày tháng hoặc tên người vẽ tranh, câu đối, dựng bia mộ…
Chỉ là hai chữ thôi, vậy mà lại như một ngọn núi thật lớn, Nghiêm Thiếu Phong liếc mắt nhìn lên một cái đã cảm thấy hai mắt bỗng tối sầm, một ngụm máu tươi phun tới!
Đúng lúc này, phía sau lưng Nghiêm Thiếu Phong truyền đến một tràng tiếng “ô ô”, chính là một đám âm thi và âm thi Yêu Đế cùng chạy vào hành lang, ngăn phía sau hắn.
Nghiêm Thiếu Phong dựa lưng vào mộ bia, trong hai mắt tràn đầy vẻ tuyệt vọng, trong lòng cũng hối hận vạn lần.
Một gia tộc tam phẩm nhà hắn, vì sao lại muốn đoạt đồ ăn nơi miệng hổ, đi góp vui với mấy tông môn tứ phẩm ngũ phẩm kia chứ!
Thân là võ giả, quan trọng nhất chính là biết đánh giá đúng khả năng và sức lực bản thân, còn nếu muốn cạnh tranh với một đám thế lực đứng đầu Trung Vực thì sẽ chỉ tự nhận lấy diệt vong thôi…
La Chinh đi theo sau Ninh Vũ Điệp, chậm rãi đi tiếp vào trong mộ Tiên.
Từ khi diệt hết đám âm thi xong, mọi người cũng không gặp phải nguy hiểm gì tương tự như vậy nữa.
Không gian trong mộ Tiên này rộng lớn tới mức người ta khó có thể tưởng tượng được, mọi người đi bộ được khoảng hai nén nhang thì chợt nghe Trác đại tiên sinh kinh ngạc, vui mừng nói: “Vườn thuốc!”
Mọi người nhìn theo ánh mắt Trác đại tiên sinh, cách đó không xa quả nhiên có một vườn thuốc nho nhỏ!
Mộ Tiên này từ khi được tạo nên không hề có ai đến thăm, nếu trước đây trong vườn thuốc thực sự được trồng các loại Tiên thảo thì sau mấy ngàn năm như vậy, có lẽ không thể đánh giá nổi giá trị của nó!
Trên mặt Ninh Vũ Điệp lộ ra vẻ vui mừng.
Nếu có thể tìm được Sinh Tử Hoa trong vườn thuốc này thì thật không gì tốt hơn! Đối với nàng, đối với sư phụ mà nói, Sinh Tử Hoa đều là thứ vô cùng quan trọng.
Mọi người của Vân Điện đều bay nhanh về phía vườn thuốc kia, còn La Chinh cũng theo sát phía sau.
Trên phần đất trước cửa vườn thuốc này được viết một chữ “Lễ”!
Nhìn thấy chữ “Lễ” kia, mắt La Chinh hơi chớp.
Đây là có ý gì? Lễ? Lễ vật?
Khắp cái mộ Tiên Thiên Miểu này chỗ nào cũng rất quỷ dị.
Nếu nói đây thực sự là nơi nguy hiểm trùng trùng lớp lớp, vậy đám âm thi ở cửa vào rất nguy hiểm ư? Đến ngay cả tông môn tứ phẩm cũng vào được? Ai sẽ xây dựng chốn an nghỉ của mình thành thế này? Lại còn nuôi một đống âm thi để bảo vệ mộ Tiên?
Các trưởng lão của Vân Điện nào nghĩ nhiều đến thế?
“Có lẽ là do mình quá lo lắng thôi.” La Chinh thầm nghĩ, hắn cũng lập tức đi vào trong vườn thuốc.
Nháy mắt khi hắn bước vào, đủ loại hương thơm kỳ lạ liền chui vào mũi hắn.
“Thơm quá!”
Phóng mắt nhìn qua thì thấy trong vườn thuốc này đầy các loại hoa cỏ kỳ lạ, hoặc có lẽ là bởi mấy ngàn năm không có ai chăm sóc nên đám hoa cỏ này hơi lộn xộn.
“Đây là Long Tiên Thảo!” Tiếng một trưởng lão kinh ngạc, mừng rỡ kêu lên.
“Mộng Ấn Hoa! Đúng là Mộng Ấn Hoa!” Lại có một trưởng lão khác cười nói.
Ninh Vũ Điệp đi lướt qua từng bụi hoa cỏ kỳ lạ, trên mặt dần lóe ra nét thất vọng, nàng không tìm được Sinh Tử Hoa trong truyền thuyết.
Những loại thảo dược này đương nhiên rất quý giá, thế nhưng cũng chỉ có thể làm nguyên liệu của những đan dược ngũ phẩm, lục phẩm mà thôi, đương nhiên không thể lọt vào mắt Ninh Vũ Điệp.
La Chinh cũng ngắt lấy vài cọng thảo dược thích hợp, thế nhưng đều là những loại thảo dược có thể củng cố tu vi mà thôi.
Đúng lúc này, tiếng Thanh Long lại vang lên: “La Chinh, thảo dược trong vườn thuốc này đều rất bình thường, thế nhưng có một thứ lại cực kỳ quý báu!”
“Cái gì rất quý?” La Chinh nghi ngờ hỏi: “Thứ quý báu nhất trong vườn thuốc không phải là thảo dược sao?”
Thanh Long cười ha ha một tiếng rồi nói: “Ở giữa vườn thuốc này có một chỗ đất nâu.
Giá trị nằm ở chỗ đất này, mau lấy đống đất này đi.”
“Một đống đất?” Vẻ mặt La Chinh hơi nghi ngờ.
“Đúng! Đây không phải là đất bình thường mà là tức nhưỡng.” Thanh Long thản nhiên nói.
Chương 522: Vực thẳm
Mắt Thanh Long rất tinh, đám thảo dược này nào có lọt được vào mắt nó đâu.
Vì vậy La Chinh cũng không hề do dự mà tiến thẳng về giữa vườn thuốc.
Mấy vị trưởng lão đang điên cuồng ngắt lấy đám thảo dược kia, đối với chuyện này, Ngọc bà bà và Ninh Vũ Điệp cũng không hề ngăn cản.
Vân Điện cũng có vườn thuốc của mình, tuy đám2thảo dược kia tốt hơn mấy loại thảo dược trong vườn thuốc của Vân Điện một chút, nhưng các trưởng lão này chịu mạo hiểm tính mạng để tiến vào trong mộ Tiên một lần vốn là vì muốn tìm cơ duyên của mình, giành lấy một phần lợi ích, cho nên Ninh Vũ Điệp cũng mặc kệ đám trưởng lão này thu thập thảo dược.
Về phần đám đệ tử5Vân Điện kia, cả đám lại càng mừng rỡ như điên!
Trong Vân Điện, những linh thảo linh dược này cũng được coi là thảo dược cấp cao, mỗi gốc cây đều có giá trị xa xỉ, cho dù là các trưởng lão Hư Kiếp Cảnh cũng đều coi như thảo dược thượng phẩm, vậy nên nghĩ cũng biết chúng có ý nghĩa tới mức nào đối với đám võ giả6Thần Đan Cảnh bọn họ.
Tuy bọn họ không dám tranh với các trưởng lão trong vườn thuốc, nhưng chỉ ngắt thảo dược ở rìa thôi, họ cũng cảm thấy mỹ mãn rồi.
La Chinh lững thững đi tới giữa vườn thuốc, đông đảo các trưởng lão đều liếc hắn một cái nhưng chẳng để ý đến hắn làm gì.
Ánh mắt La Chinh di chuyển xuống mặt đất đánh giá một phen.5Trong vườn thuốc này, tất cả đều là đất đai màu đen, thế nhưng lúc này dưới chân La Chinh có một chỗ chỉ bằng bàn tay lại có màu nâu.
“Đây là tức nhưỡng?” La Chinh hỏi.
“Đúng.
Đào nó lên là được, sau này sẽ có chỗ cần dùng.” Thanh Long thản nhiên nói.
La Chinh không nói hai lời, lấy trường kiếm trong tay ra, cắm vào đất đánh vèo3một tiếng, vạch ra bốn đường trên mặt đất rồi nhẹ nhàng bẩy lên, khối tức nhưỡng màu nâu này đã được cạy ra.
Không như dự liệu của La Chinh, cái thứ này thoạt nhìn thì trông như một khối đất màu nâu, nhưng khi cầm trên tay lại vô cùng nặng.
Với lực cánh tay hiện tại của La Chinh mà còn có cảm giác nặng nữa là! Hơn nữa, sau khi khối tức nhưỡng này được đào ra lại không ngừng động đậy, tạo thành một quả cầu nhỏ màu nâu, tỏa ra ánh kim loại sáng bóng.
Thứ này chẳng phải vàng cũng chẳng phải đất, rõ ràng là loại đồ vật rất kỳ quái.
“Đó là cái gì?” Ánh mắt Trác đại tiên sinh chợt lóe lên, đi về phía La Chinh rồi đột nhiên giơ tay ra!
Ánh mắt mấy vị trưởng lão cũng nhìn qua phía này, ánh mắt thèm muốn nhìn quả cầu nhỏ trong tay La Chinh.
Tuy bọn họ không biết thứ này, nhưng cũng hiểu rõ chắc chắn không phải vật tầm thường.
Ninh Vũ Điệp không lên tiếng ngăn cản.
Đồ vật trong vườn thuốc này, đương nhiên ai phát hiện thì là của người đó.
Chỉ là Trác đại tiên sinh phản ứng nhanh nhất, định nhanh tay cướp đi tức nhưỡng trong tay La Chinh khi hắn không đề phòng.
Nhưng ai ngờ, La Chinh lật tay một cái liền tránh ngay được móng vuốt của Trác đại tiên sinh.
Sau đó La Chinh lấy tốc độ nhanh như sét đánh mà nhét khối tức nhưỡng này vào nhẫn tu di, rồi thản nhiên liếc nhìn Trác đại tiên sinh một cái, hỏi ngược lại: “Ông làm gì vậy?”
Trác đại tiên sinh cười hắc hắc: “Không có gì, chỉ là tò mò muốn nhìn một cái thôi.”
La Chinh cười lạnh một tiếng rồi cũng quay đầu đánh giá linh dược, linh thảo trong vườn thuốc xem có loại nào hắn cần dùng không.
Trác đại tiên sinh nói thì đơn giản lắm, nhưng cũng may ban nãy hắn phản ứng nhanh, nếu không bị ông ta lấy đi mất, khi mình muốn lấy lại chắc cũng không dễ dàng gì.
Chẳng lẽ chuyện cỏn con này cũng cần phải để Ninh Vũ Điệp ra mặt?
Nói vậy, Trác đại tiên sinh chắc cũng đoán ra điểm này, cho nên mới bất ngờ ra tay cướp đoạt, thế nhưng ông ta lại không ngờ La Chinh phản ứng nhanh như vậy.
Chỉ chốc lát sau, cả khu vườn thuốc đã bị mọi người hái sạch sẽ, đến cái gân lá linh thảo cũng không hề bỏ qua.
Sau khi thu thập hết cả vườn thuốc, mọi người cũng không dừng lại mà tiếp tục đi về phía trước.
Lúc này La Chinh mới nhớ tới chữ “Lễ” to tướng ở trước cửa vườn thuốc.
Một vườn thuốc được dựng ở đây, vốn là chuyện vô cùng kỳ quái, bên trên lại còn viết một chữ “Lễ”.
Cách giải thích duy nhất cho chuyện này chính là bởi chủ nhân mộ Tiên cố ý thiết kế như vậy.
Tiên Mộ Linh Đăng, đường vào, tặng lễ… căn bản chính là gậy ông đập lưng ông.
Chỉ là không biết cuối cùng, kết cuộc là gì.
Hơn nữa, nếu đã tiến vào rồi thì cũng chẳng còn đường nào mà quay lại.
Sau khi đi qua vườn thuốc, mọi người liền nhìn thấy một cánh cửa thật lớn.
Cánh cửa này hơi kỳ lạ, phía trên nó còn có rất nhiều cửa nhỏ được xếp thành hàng ngang.
La Chinh tùy ý liếc mắt xem qua một lượt, ước chừng có tới khoảng 45 cái cửa nhỏ…
“Sao lại nhiều cửa nhỏ như vậy?” Ninh Vũ Điệp cau mày nhìn lướt qua.
“Mọi người cùng đi vào một cửa thôi.” Đại Mộng chân nhân nói.
Thăm dò loại tuyệt cảnh như này, tùy tiện tách nhau ra chính là điều tối kỵ, vậy nên rõ ràng, ý tưởng của Đại Mộng chân nhân là đúng.
Ninh Vũ Điệp chần chừ một chút, sau đó dẫn đầu mở ra một cánh cửa.
Vừa mới đi vào trong xong, cánh cửa kia liền đóng lại.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” La Chinh và Ngọc bà bà đồng thời nhíu mày.
“Mỗi cửa chỉ một người được đi qua?” La Chinh giơ tay kéo cánh cửa kia thì phát hiện ra cánh cửa không hề động đậy.
Ngọc bà bà giơ quải trượng lên, dùng sức đâm vào cánh cửa nhỏ kia.
“Thùng!”
Ngoài việc phát ra một tiếng vọng lại thì cánh cửa đó không hề bị phá hỏng.
Mọi người hai mắt nhìn nhau, không biết Ninh Vũ Điệp tiến vào cánh cửa kia đã gặp phải cái gì rồi.
Sắc mặt La Chinh trầm xuống, giơ tay mở ra một cánh cửa nhỏ khác bên cạnh cánh cửa Ninh Vũ Điệp vừa bước vào, cả người lập tức chui vào trong.
Vừa mới vào tới nơi, La Chinh cũng cảm nhận thấy một luồng lực hút rất lớn, kéo bản thân hắn thật mạnh về phía trước.
Hắn căn bản không thể phản kháng lại với luồng sức mạnh này, cho nên cũng không thể lui về phía sau.
Sau đó cánh cửa lập tức bị đóng lại thật mạnh…
Khó tránh Ninh Vũ Điệp lại để cánh cửa đóng lại, đã bước vào đây rồi thì căn bản là không lui ra được.
Giờ phút này La Chinh phát hiện bản thân mình ở trong một không gian tối đen, ngoài một luồng ánh sáng ở phía trước ra thì khắp bốn phương tám hướng đều là một vùng tối đen như mực.
“Vậy chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước thôi.” La Chinh đi được một đoạn đường trong không gian tối đen này, khoảng cách với luồng sáng kia càng ngày càng được rút ngắn.
Cuối cùng cũng gần đến luồng sáng rồi, hắn lại tiếp tục bước đi về phía đó.
Nhưng vừa bước ra khỏi lối đi tối đen, hắn lại phát hiện mình đang đứng trên một đài bằng phẳng rộng khoảng nửa trượng, dài cỡ một trượng.
“La Chinh!” Tiếng Ninh Vũ Điệp truyền đến từ phía bên trái La Chinh.
Thấy Tiểu Điệp bình yên vô sự, trong lòng La Chinh bỗng thở phào một hơi, thì ra Tiểu Điệp ở ngay trên đài cao bên cạnh hắn.
Giữa hai cái đài này gần như chỉ cách nhau khoảng vài thước, một người thành niên chỉ cần bước một bước là có thể vượt qua.
Nhưng khi La Chinh vừa mới bước tới mép đài thì liền có một kết giới màu xanh biếc chắn trước mặt hắn.
“Đây là cái gì?” La Chinh nhíu mày.
Ninh Vũ Điệp cũng tiến sát đến bên mép đài, giơ ngón tay trắng nõn như hoa lan ra nhẹ nhàng dò xét.
Đầu ngón tay nàng vừa mới lướt tới mép đài thì liền có một kết giới màu xanh được dâng lên: “Xung quanh cái đài này có kết giới, ngươi không qua được.”
Sau khi thử mà không có kết quả, La Chinh mới bắt đầu đánh giá hoàn cảnh ở đây.
Đây là một vực sâu hình tròn thật lớn.
Cái vực sâu này căn bản không thể nhìn thấy đáy, mà chỉ có thể thấy tầng tầng lớp lớp tối tăm, giống như vực sâu này chính là lối dẫn xuống địa ngục vậy.
Chẳng qua trước mặt La Chinh, bên trái, bên phải đều bị kết giới màu xanh này bao vây lại, vậy nên dù hắn có muốn nhảy xuống thì cũng chẳng nhảy được.
Vực sâu này rộng khoảng năm trăm trượng, La Chinh thấy xung quanh vực có tổng cộng chín khu, mỗi khu đều có khoảng bốn, năm mươi cái đài bằng phẳng xuất hiện.
“Chín khu…” La Chinh trầm ngâm một chút.
Con số “chín” này tương ứng với chín Tiên Mộ Linh Đăng.
Lần này, cả chín Tiên Mộ Linh Đăng đều được đốt lên, theo lý thuyết thì chắc chắn có chín thế lực tham gia vào, thế nhưng dọc đường bọn họ cũng không nhìn thấy các thế lực khác, xem ra hẳn là cả chín thế lực đều tập trung tại đây.
Chẳng qua, mộ Tiên thiết kế thế này, rốt cuộc là có ý gì?
Chẳng lẽ thiết kế ra một con đường chết không thể vượt qua? Để khiến mọi người cùng chết ở chỗ này ư?
Đúng lúc này, Ngọc bà bà cũng thông qua cánh cửa nhỏ, tiến vào một cái đài bên trái Ninh Vũ Điệp, còn những người khác của Vân Điện cũng bắt đầu đứng lên đài của mình.
Chỉ chốc lát sau, đối diện La Chinh cũng có người xuất hiện!
“Là Hư Linh Thất Tử, người của Hư Linh Tông!”
La Chinh nhìn thấy trên cái đài phía đối diện không ngừng có người xuất hiện, cuối cùng chiếm cứ hết cả 34 cái đài.
Nói các khác, Hư Linh Tông lúc này phái ít nhất là 34 người tiến vào mộ Tiên Thiên Miểu.
“Ngọc bà bà, không ngờ Vân Điện các ngươi lại lấy được một chiếc đèn.” Sau khi đứng trên đài của mình, Thanh Hư đạo nhân cười nói.
Ngọc bà bà nhàn nhạt cười: “Ta cũng không ngờ trong chín chiếc đèn lại có một chiếc nằm trong tay Hư Linh Tông.”
Trong Trung Vực, chín chiếc đèn nằm trong tay ai vẫn luôn là suy đoán suốt mấy trăm năm nay, lần này hẳn là đã rõ ràng.
“La Chinh!” Bên phía Hư Linh Tông truyền tới một giọng nói hơi có vẻ trẻ con.
La Chinh nhìn qua, thản nhiên cười, người kia chính là Tiểu Giới, cũng là thiên tài cấp Thần của Hư Linh Tông.
“Chúng ta còn chưa được đấu với nhau một trận đâu!” Giọng nói của Tiểu Giới tuy hơi trẻ con, nhưng lại rất trong trẻo.
La Chinh nhún vai: “Có cơ hội lại đấu!”
Mãi cho đến khi La Chinh rời khỏi đại hội võ đạo, điều khiến Tiểu Giới thất vọng và tiếc nuối nhất vẫn là không có cơ hội giao đấu với La Chinh.
Cho dù trở lại Hư Linh Tông rồi, nhưng hắn vẫn cứ nhắc tới chuyện này mãi.
“Nói hay lắm! Không được quên đâu đó.” Tiểu Giới bĩu môi nói.
“Ừ.” La Chinh thản nhiên trả lời, giờ phút này, tâm tư hắn không đặt vào người Tiểu Giới.
Trong đại hội võ đạo, Thôi Tà từng tuyên bố hắn có một chiếc Tiên Mộ Linh Đăng, như vậy thì hẳn là lúc này hắn sẽ xuất hiện.
Đúng lúc đang nghĩ như vậy thì một giọng nói mạnh mẽ chợt truyền đến: “Nhóc con, chúng ta lại gặp mặt.”
Chương 523: Xúc xắc
Cái vực sâu này giống như một cái ống khói thật lớn, tất cả các đài đều được phân bổ trên cùng một độ cao.
Giờ phút này, lần lượt mọi người đều đứng lên đài cả.
Mà giọng nói mạnh mẽ kia lại được truyền tới từ một đài cao bên cạnh.
La Chinh nhíu mày, người nói chuyện đúng là Thôi Tà.
Mọi người trong2Vân Điện nhìn thấy Thôi Tà, trên mặt nhất thời hiện lên vẻ lo lắng.
Bởi vì có đại trận hộ tông nên đến giờ có thể nói, Vân Điện và Thôi Tà rơi vào cục diện không chết không ngừng.
Nếu như ở trong Vân Điện thì vẫn còn may, vì ít nhất còn có ba sát trận có thể bảo vệ bọn họ5an toàn quanh năm suốt tháng, nhưng nếu lúc này mà Vân Điện chỉ đơn thuần đối diện với Thôi Tà thì chống đỡ thế nào?
Nghe thấy lời của Thôi Tà, La Chinh lại cười lạnh một tiếng: “Thật vinh hạnh!”
Đúng lúc này, ở một khu đài khác lại có người xuất hiện, rõ ràng lại là ba tên mập của Thiên Hạ6Thương Minh cùng với ông trùm thiên cổ của họ, ngoài ra còn có các trưởng lão.
La Chinh phát hiện người tên lão Tiêu cũng ở trong đám này.
Lão Tiêu cũng thuộc loại đã có tuổi, nhưng bản thân lại là võ giả không thể đột phá.
Dưới tình huống này, bọn họ sẽ ra ngoài tìm cơ duyên, hy vọng có5thể đột phá, kéo dài tuổi thọ của mình.
Dù sao thì cố gắng một phen còn có thể sống lâu thêm mấy trăm năm, không thì cùng lắm là chết mà thôi.
Nếu an hưởng tuổi già thì kết cục vẫn là cái chết.
Đây là chuyện mà võ giả, hay chính xác hơn là những võ giả đã tu luyện đến3cảnh giới của bọn họ, không muốn đối mặt nhất.
“Thạch minh chủ, Yên minh chủ, Mạc minh chủ.” Ninh Vũ Điệp gật đầu chào ba Minh chủ của Thiên Hạ Thương Minh.
Vân Điện và Thiên Hạ Thương Minh có quan hệ khá tốt, hơn nữa lúc này ông trùm thiên cổ của bọn họ cũng tới, nếu giúp đỡ lẫn nhau thì cũng chẳng ngại gì Thôi Tà.
Cho nên người Vân Điện thấy người của Thiên Hạ Thương Minh thì cả đám cũng thầm thả lỏng.
Ngay sau đó, người xuất hiện càng ngày càng nhiều, Tông chủ và các trưởng lão của Huyết Mộc Nhai, Hắc Sơn Tông cũng ào ào xuất hiện trên các đài cao.
Thế nhưng có một khu đài lại rất kỳ lạ, một khu có 45 đài cao mà lại chỉ có duy nhất một người xuất hiện.
Đó là một võ giả trung niên không cao lắm, nhưng cũng có tu vi là Sinh Tử Cảnh!
Số lượng cường giả Sinh Tử Cảnh trong Trung Vực, đếm cũng chỉ hết một bàn tay.
Nhưng người này lại là một gương mặt mới, cho nên mọi người cũng không nhịn được mà đánh giá hắn.
Thôi Tà cũng âm thầm kinh hãi, hắn cảm nhận được thực lực võ giả kia không hề kém chính mình chút nào, vì thế hắn lên tiếng hỏi: “Anh bạn, xin hỏi ngươi tới từ nơi nào Trung Vực vậy?”
Sau khi võ giả kia lên đài cao, phát hiện xung quanh có một đường kết giới không thể phá được thì lập tức khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
Nghe được Thôi Tà nói, võ giả trung niên mở to mắt thản nhiên liếc Thôi Tà một cái: “Ha ha, đường đường là Đông Tà Vương – Thôi Tà, võ giả đứng đầu Trung Vực mà cũng có người ngươi không biết cơ đấy?”
Thôi Tà nhíu mày.
Đây không phải lời hay ho gì, thậm chí còn có chút khiêu khích, nhưng Thôi Tà cũng không hề có ấn tượng gì với người này.
Võ giả trung niên lạnh lùng mỉm cười: “Chạy trốn trong suốt tám nghìn ngày đêm khỏi bốn trăm vạn người không ngừng đuổi giết, không biết Thôi Tà có nhớ tới ta? Hư Linh Tông, Vân Điện, cả Thương Minh có còn nhớ ta không?”
Nghe thấy lời võ giả trung niên nói, chân mày của những người thuộc các thế lực ở đây đều nhíu hết cả lại, trong ánh mắt liền toát ra vẻ khó tin!
Ninh Vũ Điệp bĩu môi nói: “Thì ra là hắn.”
“Hắn là ai vậy?” La Chinh ngạc nhiên nói.
Cái gì mà trong tám ngàn, cái gì mà bốn trăm vạn? La Chinh nghe mà chẳng hiểu gì cả.
“Độc Vương – Vu Chiêm Hà.
Trước đây khi hắn mới có tu vi là Hư Kiếp Cảnh, bởi vì đạt được bí điển ngũ độc – Ngũ Độc Chân Kinh nên bị các võ giả khắp Trung Vực đuổi giết.
Thiên Hạ Thương Minh liên hợp với các đại tông môn chúng ta, treo giải thưởng lên tới cả trăm vạn viên đá chân nguyên cực phẩm, cho dù là võ giả chỉ phát hiện manh mối của Vu Chiêm Hà thì cũng được thưởng rất hậu hĩnh, cho nên toàn bộ Trung Vực đều bao vây để tiêu diệt người này.
Chẳng qua sau khi hắn tu luyện Ngũ Độc Chân Kinh thì độc công trên người hắn hết sức lợi hại, bị đuổi giết suốt tám nghìn dặm, cả trăm vạn võ giả được điều động… vậy mà cuối cùng vẫn để hắn chạy thoát.” Ninh Vũ Điệp nói nhỏ: “Chẳng qua lúc đó ta cũng không tham gia, bởi khi đó còn nhỏ…”
“Khi đó còn nhỏ? Vậy hiện tại Tiểu Điệp bao nhiêu tuổi?” La Chinh đột nhiên hỏi.
Đôi mắt xinh đẹp của Ninh Vũ Điệp trừng lên nhìn La Chinh: “Dù sao cũng lớn hơn ngươi!”
Thấy Ninh Vũ Điệp thẹn quá hóa giận, La Chinh lại chỉ cười ha ha.
Thôi Tà cười nhạt: “Thì ra là ngươi! Không ngờ sau khi chạy thoát ngươi lại có thể đột phá lên Sinh Tử Cảnh.
Lúc ấy ngươi dùng thuật độc cao nhất thiên hạ, chạy thoát từ trong tay ta, ta đã cho rằng ngươi cũng là người có vận số lớn.
Không tồi, không tồi!”
“Không tồi cái rắm! Ta bị các ngươi ép nhảy vào trong đầm Vân Mộng, sống cuộc đời ăn lông ở lỗ, một ngày mà như cả chục năm, người không ra người, quỷ không ra quỷ! Đợi đến ngày ông đây lấy được truyền thừa của Thiên Miểu đạo nhân, chắc chắn ta sẽ huyết tẩy Trung Vực, diệt sạch mấy tông môn tứ phẩm, ngũ phẩm chó má các ngươi, thành lập thánh địa của ông đây!” Vu Chiêm Hà lạnh giọng nói.
Lông mày Thôi Tà khẽ nhướng, hắn cũng chỉ cười hắc hắc hai tiếng rồi không nói gì.
Tuy Vu Chiêm Hà mạnh thật, nhưng chưa chắc đã là đối thủ của Thôi Tà.
Huống chi người này không chỉ nhằm vào một mình Thôi Tà.
Vu Chiêm Hà tỏ rõ nỗi hận đến tận xương tủy với cả Hư Linh Tông, Thiên Hạ Thương Minh và Vân Điện, vậy Thôi Tà hắn tội gì phải chịu sự phẫn nộ thay bọn họ?
Thế nhưng người Hư Linh Tông, Vân Điện và Thiên Hạ Thương Minh thì tỏ vẻ cảnh giác.
Những gì xảy ra trước đây cứ như mới xảy ra hôm qua, vẫn còn rõ ràng ngay trước mắt.
Vu Chiêm Hà xuất hiện, đối với mọi người chẳng phải là tin tức tốt đẹp gì.
Đúng lúc này, trên một đài cao ở khu tiếp theo cũng có người xuất hiện, rõ ràng là một cô gái mặc đồ đen và một chàng trai tuấn tú.
Cô gái mặc đồ đen này mới chỉ là Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ, còn chàng trai tuấn tú kia thì là Hư Kiếp Cảnh trung kỳ.
Sau khi hai người xuất hiện thì thản nhiên nhìn quét qua một vòng, trên mặt cô gái mặc đồ đen kia tỏa ra một chút hào khí bễ nghễ, thản nhiên nói: “Những người này, chính là võ giả Thiên Bắc Vực sao?”
“Thiên Bắc Vực?” Cô gái mặc đồ đen kia khá gần Thôi Tà, nên khi hắn nghe nói vậy thì hơi sửng sốt: “Các người tới từ Thần quốc?”
Lời của Thôi Tà lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Thậm chí còn có cả võ giả Thần quốc? Nói cách khác, trong chín chiếc đèn thì có một chiếc nằm trong Thần quốc!
“Đồ kiến, ngươi không có tư cách hỏi ta.” Cô gái mặc đồ đen thản nhiên nói.
Nghe thấy câu này, gân xanh trên cổ Thôi Tà lập tức nổi lên ầm ầm, âm trầm nhìn chằm chằm cô gái kia: “Ngươi nói cái gì? Có bản lĩnh lặp lại lần nữa!”
“Sư muội ta nói ngươi là con kiến, sao vậy? Ta cảm thấy gọi thế là còn tôn trọng ngươi rồi, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh mới phải.” Chàng trai tuấn tú kia mỉm cười.
Khí thế mãnh liệt từ trong cơ thể Thôi Tà tản ra, nhưng tất cả đều bị kết giới xanh biếc bao quanh đài cao chặn lại.
Trong khoảng thời gian này, Thôi Tà bị người ta cho ăn thiệt khá nhiều rồi! Trên đại hội võ đạo, La Chinh giết chết Tư Diệu Linh ngay trước mắt Thôi Tà! Sau đó lại trốn trong đại trận hộ tông của Vân Điện, khiến hắn nhục nhã.
Giờ đây lại còn có hai tên tiểu bối Hư Kiếp Cảnh gọi hắn là con kiến!
Điều này làm sao Thôi Tà có thể nhịn được?
“Các ngươi, không sợ chết sao?” Thôi Tà lạnh giọng nói.
Một nam một nữ bên kia lập tức cười lạnh.
Cô gái lập tức nói: “Chỉ bằng mấy con kiến ở Thiên Bắc Vực các ngươi? Chỉ sợ còn chưa đủ tư cách!”
Đông đảo võ giả Trung Vực nghe thấy lời này, sắc mặt cả đám bắt đầu đen lại.
Hai người đến từ Thần quốc này dường như cũng không phải đèn cạn dầu, hơn nữa bọn họ không chỉ nhắm vào Thôi Tà mà là nhắm vào tất cả võ giả Trung Vực.
Thế nhưng, hai người này, một là Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ, một là Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, sao lại dám càn rỡ như thế?
Nhìn qua thì bọn họ vẫn còn rất trẻ, cốt linh đều không lớn, thiên phú cũng không tồi, nhưng bàn về thực lực thì chỉ sợ không phải là đối thủ của bất kỳ tông môn tứ phẩm nào.
Ngay khi cô gái kia vừa dứt lời, bên cạnh hai người liền xuất hiện mấy vị võ giả mặc đồ đen, tất cả bọn họ đều là cường giả Sinh Tử Cảnh.
La Chinh lắc đầu ngay: “Khó trách bọn họ chắc chắn như vậy, thì ra là có một nhóm Sinh Tử Cảnh bảo hộ!”
Những võ giả mặc đồ đen kia sau khi xuất hiện thì chẳng nói năng gì, xem ra thế lực này là do đôi nam nữ kia dẫn đầu.
Nhìn thấy những võ giả mặc đồ đen kia, mặt Thôi Tà cũng toát ra vẻ kiêng kị.
Người của cả tám thế lực còn lại cũng đang đứng trên đài cao xung quanh nhìn về khu đài cuối cùng còn chưa có ai xuất hiện.
Đương nhiên mọi người không thể tưởng tượng được rằng khu cuối cùng kia vốn thuộc về Nghiêm gia của thành Thiết Diêm, lúc này đây toàn bộ người của Nghiêm gia đều đã bị âm thi giết chết.
Mọi người thầm suy đoán, đánh giá lẫn nhau hoặc là dùng chân nguyên truyền âm để bàn tán về chuyện sắp xảy ra.
Nhưng chẳng ai biết rõ, vì sao trong mộ Tiên Thiên Miểu lại được thiết kế như thế này.
Thiên Miểu đạo nhân rốt cuộc muốn làm gì?
Mọi người đang sôi nổi phỏng đoán thì dưới vực sâu ở giữa xuất hiện một đốm sáng giống như giọt nước mưa vậy.
Nó không ngừng biến đổi rồi cuối cùng lại hóa thành một hình lập phương.
Sau khi củng cố lại hình dạng thì liền phát ra những điểm sáng màu trắng ngà và màu đỏ.
Cuối cùng cả khối sáng đó biến thành một cái xúc xắc có sáu mặt thực bình thường trong các quán bạc.
Chương 524: Đếm số
Ánh mắt mọi người tập trung trên khối xúc xắc kia, trên mặt toát ra vẻ nghi ngờ.
Trong mộ Tiên này mà lại xuất hiện một khối xúc xắc sáu mặt, đây rõ ràng mà một chuyện thật kỳ quái.
Khối xúc xắc kia vốn xoay tròn, nay tốc độ dần chậm lại,2cuối cùng liền trôi nổi giữa không trung, không hề nhúc nhích.
Mọi người đang vô cùng khó tin thì trong xúc xắc kia chợt bắn ra một luồng ánh sáng.
Luồng ánh sáng này như một chiếc kim đồng hồ, quay ngang xung quanh, xẹt qua từng người một.
Xẹt qua người của5Huyết Mộc Nhai, xẹt qua người của Hư Linh Tông rồi lại xẹt qua La Chinh, Ninh Vũ Điệp…
Tốc độ xoay tròn của tia sáng này càng ngày càng nhanh, sau khi đạt một tốc độ nhất định thì lại xoay chậm lại, cuối cùng chỉ đến một trưởng lão đứng trên6đài của Hắc Sơn Tông.
Vị trưởng lão đứng trên đài kia lộ vẻ mặt lo lắng, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
“Này, đây rốt cuộc là cái gì?” Trưởng lão hoang mang hỏi.
Không ai có thể trả lời được cho hắn, vì mọi người ở đây đều là5lần đầu tiên nhìn thấy thứ này, làm sao biết rõ được?
Thời gian dần qua, luồng sáng được bắn ra từ khối xúc xắc cũng bắt đầu nhảy lên, đồng thời thay đổi màu sắc của nó.
Ban đầu vốn là vàng sáng lại dần dần chuyển sang màu đỏ, hai loại3màu sắc luân phiên lóe lên không ngừng.
Nhìn thấy những thay đổi của chùm tia sáng kia, trưởng lão của Hắc Sơn Tông cũng bắt đầu hoảng hốt, vẻ mặt kích động nhìn về phía tông chủ Hắc Nha, lớn tiếng hô: “Tông chủ, cứu ta!”
Khoảng cách giữa Hắc Nha với trưởng lão kia cũng không xa, nhưng vấn đề là kết giới màu xanh bao quanh bình đài không thể đột phá, lão ta biết đi cứu thế nào?
Cuối cùng khi luồng sáng này hoàn toàn biến thành màu đỏ thì chợt chiếu lên người trưởng lão của Hắc Sơn Tông.
Từ trong luồng sáng bộc phát ra một luồng năng lượng khiến tim người ta đập nhanh hơn, nháy mắt đã biến trưởng lão kia thành mảnh nhỏ!
Thấy cảnh này, sắc mặt mọi người đều biến đổi!
Hắc Nha đeo mặt nạ nên không thấy rõ ánh mắt của lão, thế nhưng chắc hẳn sắc mặt cũng chẳng thể tốt được.
Năng lượng chất chứa trong luồng sáng kia cực kỳ khủng bố đến mức khiến người ta có suy nghĩ không thể ngăn cản nổi.
Đừng nói là trưởng lão Hư Kiếp Cảnh kia, cho dù là cường giả Sinh Tử Cảnh thì chỉ sợ cũng chẳng ngăn được nó.
Đây là cái thứ quỷ gì vậy? Chùm tia sáng này cứ chiếu đến ai thì người đó chết?
Vấn đề này không ai có thể trả lời, sau khi luồng ánh sáng kia giết chết trưởng lão của Hắc Sơn Tông thì lại ngay lập tức xoay tròn.
Tâm trí tất cả mọi người như đều được treo lên giữa không trung, trong lòng đều cầu nguyện, ngàn vạn lần đừng chiếu đến mình!
Luồng ánh sáng kia cuối cùng cũng vẫn chậm rãi lại, tốc độ càng ngày càng chậm, thế nhưng lại chiếu tới phía Vân Điện.
Người những tông môn khác thấy cảnh này thì nhất thời thở phào một hơi, bởi có lẽ sẽ không chiếu lên người mình…
Giờ phút này, người của Vân Điện đều trầm mặt lại…
Trác đại tiên sinh chậm rãi nhìn luồng sáng đang hướng tới phía mình, sắc mặt lập tức tái xanh cả đi, đến khi luồng sáng xẹt qua rồi ông ta mới thở phào một hơi.
Tiếp đó luồng sáng này chiếu đến Đại Mộng chân nhân, hắn ta cũng cau mày lại, nhìn chằm chằm vào luồng sáng tượng trưng cho cái chết kia, trong lòng không ngừng tính toán phương pháp đối phó.
Nhưng nó vẫn không dừng lại trên người Đại Mộng chân nhân, cuối cùng cũng xẹt qua người Ngọc bà bà, chậm rãi xoay về phía Ninh Vũ Điệp.
“Tiểu Điệp.” Đáy lòng La Chinh nhất thời căng thẳng.
Khi mọi người ở đây đều cho rằng lần này luồng sáng sẽ dừng lại ở Tiểu Điệp thì nó lại dịch chuyển một chút, dừng trên người La Chinh.
Trên mặt Thôi Tà là một nụ cười nhạt, số mệnh tên nhóc này quá nghịch thiên như vậy mà cũng có lúc xui xẻo à? Đến võ giả Hư Kiếp Cảnh còn chẳng chống lại được công kích của luồng sáng thì nhóc con này căn bản cũng chẳng có cửa mà cản.
“La Chinh!” Trên mặt Ninh Vũ Điệp lộ một nét lo lắng.
La Chinh cũng nhíu mày.
Chỉ sau mấy nhịp thở, luồng sáng sẽ chuyển sang màu đỏ, sẽ giết chết hắn, vậy nên lúc này dù là ai cũng không thể bình tĩnh được.
Nhưng giờ phút này La Chinh lại bình tĩnh một cách lạ thường.
Trên người hắn còn có vài chỗ có thể dựa vào, hẳn là có thể đối phó với luồng sáng màu đỏ kia.
Ví dụ như một tấm bùa hộ mệnh mà Cung chủ Long Uyên Cung tặng cho hắn cũng là thứ đến từ Thượng Giới, nên hẳn là có thể ngăn cản được công kích của luồng sáng này.
Lúc này dù có cuống cả lên thì cũng chẳng có tác dụng gì, quan trọng nhất là phải biết suy xét.
Dù mộ Tiên Thiên Miểu được thiết kế như thế này với mục đích gì thì cũng không thể để lại một kết cục chết chóc như vậy.
Theo chuyển động của luồng sáng thì người chết sẽ càng ngày càng nhiều, chẳng lẽ luồng sáng này muốn giết hết mọi người?
Bình tĩnh, bình tĩnh, La Chinh không ngừng tự khuyên bảo mình.
Khối xúc xắc thật lớn ở giữa không gian kia…
Chắc chắn có liên quan đến khối xúc xắc này, vấn đề là làm thế nào để phá giả câu đố?
Xúc xắc…
Vấn đề chắc chắn ở trên xúc xắc.
Chắc chắn mọi người đều phải đối mặt với khối xúc xắc này, như vậy…
Sau vài nhịp thở, luồng sáng màu đỏ lại xuất hiện, lúc này ánh sáng vàng và đỏ bắt đầu luân phiên nhau, một khi chùm tia sáng này hoàn toàn biến thành màu đỏ thì La Chinh sẽ bị giết chết chỉ trong tích tắc.
Trên mặt một số người xuất hiện nụ cười lạnh, đại khái đều là những người có ân oán với La Chinh, ví dụ như Thôi Tà.
Nhưng phần đông thì lại là xuất hiện vẻ lo lắng vô cùng.
Lúc này La Chinh chết, vậy kế tiếp thì sao? Bọn họ cũng phải đối mặt với luồng sáng này, vậy phải làm sao để may mắn thoát khỏi nó?
Ánh sáng màu đỏ ngày càng nhiều hơn, ánh mắt La Chinh chợt lóe, chân nguyên khởi động, một quyền được đánh ra.
Không ngờ quyền ảnh này lại tiến thẳng đến xúc xắc ở giữa không gian!
“Ầm!”
Quỷ dị ở chỗ, khối kết giới trước mặt La Chinh lại không ngăn cản hắn tiến công, đường quyền ảnh này cứ thế tiến thẳng tới xúc xắc.
Khối xúc xắc kia bị La Chinh đánh một quyền thì bắt đầu nảy lên, quay vài vòng, cuối cùng dừng lại ở một điểm số.
“Hai điểm.”
Mà luồng sáng chiếu lên La Chinh cũng dần biến thành màu vàng.
“Không sao?” Thấy cảnh này, trong lòng mọi người bắt đầu thấy mừng.
Ninh Vũ Điệp cũng thở ra một hơi thật dài, số mệnh La Chinh cũng không phải mạnh bình thường.
“Thì ra là phải đánh cái xúc xắc ở giữa không trung kia, nhưng mà không biết chuyện ngày có ý nghĩa gì?”
“Tên trưởng lão của Hắc Sơn Tông kia coi như chết oan!”
“Ai bảo hắn ngu xuẩn, không biết công kích xúc xắc ở giữa không gian kia?”
Mọi người ào ào bàn tán, tuy La Chinh may mắn thoát khỏi, nhưng bọn họ vẫn không hiểu, mộ Tiên Thiên Miểu thiết kế như vậy, rốt cuộc là có ý gì?
Sau khi xúc xắc xuất hiện hai điểm thì kết giới phía trước La Chinh tiêu tan, trước mặt hắn lại xuất hiện hai vòng tròn.
Nhìn thấy hai vòng tròn, trong lòng La Chinh âm thầm gật đầu: “Thì ra là thế.
Công kích xúc xắc phía trước rồi điểm số xuất hiện sẽ tương ứng với số bước tiến về phía trước!”
La Chinh không hề do dự, bước một bước ra khỏi đài cao, giẫm lên vòng tròn rồi bước ra hai bước.
Lúc này La Chinh đã hiểu rõ, lập tức mọi người cũng đều hiểu cả.
Sau khi tính toán trong lòng thì tâm tư cũng bình thản hơn rất nhiều.
Chỉ cần đánh lên xúc xắc kia rồi xuất ra số bước tương ứng là có thể đi lên, điều này cũng không khó.
Cuối cùng tảng đá trong lòng cũng được tháo gỡ, đến khi luồng sáng kia lại bắt đầu xoay tròn, mọi người cũng không còn quá lo lắng nữa.
Sau khi La Chinh bước lên hai bước, luồng sáng kia lại bắt đầu xoay tròn, cuối cùng dừng ở Tiểu Giới của Hư Linh Tông.
Tiểu Giới mỉm cười rồi cũng đánh một quyền lên xúc xắc.
Dưới cú đánh của Tiểu Giới, xúc xắc quay cuồng vài vòng rồi xuất ra điểm số, “sáu”.
Sau đó trước mặt Tiểu Giới xuất hiện sáu vòng tròn, đợi Tiểu Giới bước lên xong, hắn mỉm cười với La Chinh: “La Chinh, số mệnh của ta tốt hơn ngươi!”
La Chinh cười nhạt một tiếng, không hề để ý.
Rất nhanh, luồng sáng ở giữa lại bắt đầu chuyển động lần thứ tư, rồi chỉ đến người một trưởng lão của Huyền Âm Quán.
Vị trưởng lão này cười hắc hắc rồi đánh ra một quyền.
Hắn thân là võ giả Hư Kiếp Cảnh, một quyền này dùng tới tám phần lực, đánh khối xúc xắc kia lên sao, sau đó rơi thật mạnh xuống, điểm số xuất hiện, “ba”.
“Ba điểm, cũng khá tốt!” Trưởng lão của Huyền Âm Quán không hề kiêng dè gì, bắt đầu bước đi.
Nhưng khi hắn vừa mới bước vào vòng tròn thứ ba thì chiếc vòng đó chợt đổi màu, đang từ trong suốt bỗng biến thành màu đỏ rực như lửa.
“Hỏa Ngục Lôi Sát!”
Một giọng nói thản nhiên vang lên bên tai mọi người.
Ùng ùng…
Xung quanh trưởng lão chợt bộc phát ra một đám lửa dữ dội, đồng thời còn có một đường sấm sét màu tím điên cuồng giáng xuống.
Đường sấm sét kia như con rắn đang điên cuồng, kết hợp với ngọn lửa màu đỏ tươi, không ngừng đốt cháy vị trưởng lão nọ.
Một lúc lâu sau, ngọn lửa và sấm sét cũng tan đi, nhưng ở trong vòng tròn thứ ba kia lại chỉ còn một đống than!
Sắc mặt mọi người lại nhăn nhó lần nữa.
Chương 525: Ném thêm lần nữa
Mọi người vẫn nghĩ tình thế trước mắt rất đơn giản, chỉ cần ném xúc xắc là có thể thoát khỏi vực sâu nàyNhưng cảnh ngộ của trưởng lão Huyền Âm Quán kia đã nói cho mọi người biết rằng sẽ không có chuyện như vậy.
Trong những vòng tròn này dường như cũng sẽ có nguy hiểm, thậm chí có thể là cái chết! Với hỏa ngục Lôi Sát vừa mới xuất hiện kia thì cứ cho là cường giả Sinh Tử Cảnh cũng chưa chắc đã có thể ngăn nổi.
Tiếp đó luồng sáng lại chuyển động, sau đó lại có mấy người ném xúc xắc rồi không ngừng tiến về phía vực sâu.
Chẳng qua, bọn họ không gặp hỏa ngục Lôi Sát, có người ném được một điểm, có người lại được năm điểm…
Ngay sau đó, luồng sáng kia chỉ về phía Ninh Vũ Điệp.
Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng đánh ra, xúc xắc không ngừng quay cuồng, cuối cùng cho ra “bốn điểm”.
Trước mặt Ninh Vũ Điệp có bốn cái vòng tròn, ba trong số đó đều trong suốt, còn vòng tròn thứ tư lại là một màu xanh biếc.
Nhìn thấy vòng tròn màu xanh, Ninh Vũ Điệp hơi do dự.
Vừa rồi trưởng lão Huyền Âm Quán giẫm vào vòng tròn màu đỏ nên tạo ra hỏa ngục Lôi Sát, giờ mà giẫm lên vòng tròn màu xanh này thì không biết thành ra cái gì?
Do dự thì do dự, Ninh Vũ Điệp vẫn bước lên, lúc này nàng chẳng còn đường lui nữa rồi.
Nàng vừa mới giẫm lên vòng tròn màu xanh biếc kia xong thì mọi người bỗng nhiên nghe được một giọng nói.
“Ánh Sáng Vạn Thọ, ban thưởng năm trăm năm tuổi thọ…”
Một đường ánh sáng màu xanh lá bắn ra, bao phủ Ninh Vũ Điệp.
“Ban thưởng…” Trên mặt La Chinh toát ra vẻ ngạc nhiên.
Mọi người cũng quay mặt nhìn nhau, sau khi khôi phục tinh thần, ánh mắt đều toát ra vẻ hâm mộ.
Chẳng ai ngờ rằng trong vòng tròn này không chỉ có mấy hình phạt như hỏa ngục Lôi Sát mà còn có những phần thưởng hậu hĩnh!
Năm trăm năm tuổi thọ!
Trong Thiên Bắc Vực cũng có không ít thứ có thể tăng tuổi thọ, ví dụ như Diên Thọ Đan, Trường Thọ Mệnh Đan….
Nhưng những đan dược này không những vô cùng quý báu mà hiệu quả cũng rất có hạn.
Ví dụ như Diên Thọ Đan chỉ có thể kéo dài tuổi thọ trong khoảng ba năm, hơn nữa mỗi võ giả chỉ có thể dùng một lần, dùng tới viên thứ hai thì sẽ mất đi hiệu quả.
Mà Trường Thọ Mệnh Đan tuy có thể kéo dài hai mươi năm tuổi thọ, thế nhưng trong Trường Thọ Mệnh Đan lại chứa một loại độc đặc biệt.
Sau khi chất độc này xâm nhập vào trong thân thể võ giả thì rất khó đào thải ra ngoài.
Tác dụng phụ của chất độc trong đan dược này khiến võ giả suốt đời không thể gia tăng thực lực thêm một bước nào nữa!
Cho nên chỉ có một vài võ giả sắp hết tuổi thọ, ở giây phút cuối cùng mới sử dụng Trường Thọ Mệnh Đan, nói trắng ra là để kéo dài chút hơi tàn!
Nhưng Ninh Vũ Điệp vừa bước một bước đã có được năm trăm năm tuổi thọ… Nàng vốn là võ giả Hư Kiếp Cảnh, vốn đã thọ nghìn tuổi, sau này muốn sống hơn hai nghìn năm thì có lẽ cũng chẳng phải vấn đề gì khó.
Như vậy sao mọi người không hâm mộ cho được?
“Điện chủ Vân Điện, vận số thật tốt quá!”
“Số mệnh Vân Điện cũng không tệ.
Có một tên La Chinh yêu nghiệt rồi, vậy mà số mệnh Ninh Vũ Điệp chẳng kém hơn hắn là bao.
Nếu như Vân Điện không có ý định xưng bá Trung Vực, thành lập Thần Quốc, thì sau này cũng rất có thể sẽ trở thành thánh địa!”
“Nhưng chẳng phải bây giờ bọn họ mới là tông môn tứ phẩm thôi sao?”
“Tứ phẩm? Hắc hắc, Vân Điện là tông môn tứ phẩm hàng đầu đấy.
Thực tế, sau khi Ninh Vũ Điệp lên đến Hư Kiếp Cảnh thì coi như đúng chuẩn tông môn ngũ phẩm rồi.
Lúc này bọn họ còn có một đại trận hộ tông có thể giết cả cường giả Sinh Tử Cảnh.
Chưa bàn tới thực lực thực sự, chỉ cần một đại trận hộ tông như vậy thôi thì liệu tông môn nào có thể đạp Vân Điện xuống? Cho nên Vân Điện hẳn là tông môn ngũ phẩm!”
Võ giả của các tông môn đều sôi nổi bàn tán.
Đợi sau khi ánh sáng màu xanh biến mất, trên mặt Ninh Vũ Điệp toát ra vẻ vui mừng.
“Chúc mừng Điện chủ Vân Điện đạt được cơ duyên lớn!” Vị trùm thiên cổ đứng đầu Thiên Hạ Thương Minh nhàn nhạt cười nói.
Ninh Vũ Điệp cười với lão, nói khẽ: “Cảm ơn” Chẳng qua nàng lại nhìn về phía La Chinh ngay.
Sau khi ra khỏi đài cao, hai người gần nhau chỉ trong gang tấc, nàng vốn muốn nghe La Chinh khen vận số của nàng không tệ, ai ngờ hắn bỗng nhiên hỏi: “Năm trăm năm tuổi thọ.
Tiểu Điệp, ta thật muốn biết bây giờ ngươi đã bao nhiêu tuổi rồi?”
Ninh Vũ Điệp hung hăng liếc La Chinh một phát, mặt đầy vẻ tức giận.
Thấy trong vòng tròn không chỉ có nguy cơ mà còn có phần thưởng như vậy, phần lớn các võ giả cũng tích cực hơn nhiều.
Đối với võ giả mà nói, những nguy hiểm này đương nhiên tồn tại, chẳng qua từ giây phút bước lên trên con đường võ đạo, bọn họ đã hiểu thế giới này rất công bằng.
Nguy hiểm thường đi kèm với cơ hội, về phần có thể nắm bắt được cơ hội hay không thì không chỉ dựa vào vận may của ngươi, mà còn phải xem thực lực và nghị lực của ngươi như thế nào!
Tuy hỏa ngục Lôi Sát đáng sợ, thế nhưng cơ hội lại càng mê người hơn!
Sau khi Ninh Vũ Điệp ném xúc xắc xong, luồng sáng cuối cùng chỉ đến người Thôi Tà.
Thôi Tà duỗi một ngón tay ra, thản nhiên đánh vào cái xúc xắc, viên xúc xắc chỉ ra “năm điểm”, phía trước hắn liền xuất hiện năm cái vòng tròn, mà trên vòng tròn thứ năm lại là một mảng tối đen.
Nhìn thấy màu đen kia, trong lòng Thôi Tà cũng có một dự cảm bất thường.
Thấy cảnh này, La Chinh cũng hơi kích động.
Màu đen vốn biểu thị cho thứ tiêu cực, vòng tròn này rất có thể là một hình phạt đáng sợ.
Nếu nó giết chết Thôi Tà thì không còn gì tốt hơn!
“Đây là một cơ hội!” Trái tim La Chinh bắt đầu nhảy lên.
Tuy hắn không rõ tung tích hiện giờ của La Yên, cũng không biết Thôi Tà đã giấu La Yên ở đâu, nhưng chỉ cần Thôi Tà chết thì chỉ cần dựa vào lực ảnh hưởng của Vân Điện, trong Trung Vực sẽ không ai dám giữ La Yên không buông, mà Hư Linh Tông và Thiên Hạ Thương Minh cũng không có khả năng can thiệp…
Sắc mặt Thôi Tà trầm xuống, lập tức hừ lạnh một tiếng rồi bước ra năm bước, bước lên cái vòng tròn màu đen kia.
“Ảo cảnh Hắc Cực…”
Giọng nói kia vừa vang lên, một luồng ánh sáng màu đen liền bao phủ Thôi Tà, mọi người liền thấy những màn sương đen tạo thành các loại ảo ảnh, không ngừng xuất hiện vây quanh luồng ánh sáng đen kia.
“Ảo cảnh này thật lợi hại! Không ngờ trong đó lại có ảo ảnh của các loại thần thú!”
“Thôi Tà chịu được không? Ta thấy cơ hội không cao!”
“Chết mới tốt.
Thôi Tà mà bất tử thì sau này chắc chắn là ác ma của cả Trung Vực”
Thôi Tà làm việc vừa chính vừa tà, cho nên phần lớn các võ giả đều hết sức kiêng kỵ.
Chỉ là thực lực của hắn quá mạnh mẽ, trong Trung Vực không ai là đối thủ của hắn nên mọi người cũng chỉ có thể tạm thời chịu đựng.
Thế nhưng, từ trong tâm mà nói, không ít người đều mong Thôi tà chết.
Ví dụ như La Chinh, ví dụ như Ngao Tường, hay như người của Hư Linh Tông.
“Ha!”
Tiếng gầm của Thôi Tà đột nhiên truyền đến từ trong luồng ánh sáng đen kia, đồng thời có cả một luồng uy thế lớn lao trào ra.
Uy thế kia mạnh mẽ tới mức xuyên qua ánh sáng đen, tản ra mà phần lớn các võ giả vẫn cảm nhận được áp lực có thể dời núi lấp biển.
Đây chính là thực lực của Thôi Tà!
“Không ngờ trong Thiên Bắc Vực lại sinh ra được loại cường giả này” Chàng trai tuấn tú đến từ Thần Quốc kia thản nhiên nói.
Cô gái mặc áo đen mặt không đổi sắc nói: “Vẫn chỉ là con kiến”
Chỉ một tiếng gầm của Thôi Tà đã khiến ảo ảnh của các loại thần thú trên luồng ánh sáng đen kia bắt đầu tiêu tán, còn ở giữa ánh sáng đen cũng truyền đến vài tiếng động kịch liệt, giống như Thôi Tà đang ác chiến với thứ gì đó cực kỳ lợi hại!
Thời gian dần qua, ảo ảnh thần thú trên ánh sáng đen cứ thế dần biến mất, ánh sáng đen kia cũng dần tan đi, Thôi Tà vẫn vững vàng đứng trên vòng tròn, lạnh lùng hừ một tiếng, trên mặt không có biểu cảm gì.
“Thôi Tà đỡ được rồi!”
“Quá mạnh mẽ.
Cái ảo cảnh Hắc Cực này hẳn là huyễn sát trận nào đó cực kỳ lợi hại, thế mà đã bị Thôi Tà phá mất”
“Không hổ là người đứng đầu Trung Vực…”
Mọi người kinh ngạc với thực lực của Thôi Tà, nhưng chỉ có hắn mới biết rằng vừa rồi mình gặp phải nguy cơ dạng gì! Trong ảo cảnh Hắc Cực không ngừng xuất hiện các loại thần thú, mặc dù những thần thú này không có thực lực thực sự của thần thú, nhưng lúc này thực lực của Thôi Tà đang bị áp chế, tuy là Sinh Tử Cảnh nhưng trên thực tế lại chỉ là Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ.
Muốn giết những con thần thú kia, Thôi Tà cũng tốn không ít công sức, cuối cùng gần như phải dùng mọi thủ đoạn mới có thể miễn cưỡng vượt qua ảo cảnh Hắc Cực!
Đợi Thôi Tà vượt qua được ảo cảnh Hắc Cực xong thì luồng sáng lại tiếp tục chuyển động, sau đó chỉ trên người cô gái mặc áo đen đến từ Thần Quốc kia.
Không biết cô nàng này tu luyện loại bí pháp nào, chỉ thấy cô ta thản nhiên nhìn xúc xắc trong vực sâu kia một cái, vậy mà xúc xắc như bị ánh mắt của cô ta công kích, bắt đầu xoay tròn.
Rất nhanh, xúc xắc cho ra “sáu điểm”.
Cô ta nhìn sáu điểm rồi lạnh lùng bước ra.
Trước mắt cô ta có sáu vòng tròn, vòng tròn cuối cùng lại tản ra vầng sáng màu vàng.
Khi cô ta giẫm lên vòng tròn thứ sáu, bên tai mọi người bỗng nhiên truyền đến một tiếng nói: “Ném thêm một lần…”
Cô ta lại cười nhạt, còn mọi người thì ngây ngẩn cả người.
Còn có đãi ngộ này nữa ư?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










