[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 104 : Ngọn đèn cuối cùng (c516-c520)
❮ sautiếp ❯Chương 516: Ngọn đèn cuối cùng
Trong Trung Vực có bao nhiêu người dám đối đầu với Thôi Tà?
Cho dù là La Chinh thì cũng chẳng muốn đối đầu với Thôi Tà làm gì.
Không có lý do mà lại đi gây sự với một cường giả Sinh2Tử Cảnh, trừ khi não hắn hỏng rồi.
Nhưng La Chinh lại không còn lựa chọn nào khác.
Từ sau khi Thôi Tà mang La Yên đi, giữa hắn và Thôi Tà đã đi đến cục diện không chết không ngừng.
Hắn và5Thôi Tà không còn đường để giải hoà được.
Vì vậy khi gặp Thôi Tà, La Chinh mới dám bật ra lời nói khiến người ta sợ hãi như thế.
Nếu như biết rõ cầu xin không được, chỉ có thể dựa vào6hai quyền của mình để cứu La Yên về, vậy thì chi bằng cứ tàn nhẫn nói thẳng, chó cùng rứt giậu mà thôi.
Có lẽ, đây chính là đạo của La Chinh.
Sau khi Thôi Tà rời đi, đại trận hộ tông ở5Vân Điện cũng nhanh chóng được truyền bá khắp Trung Vực.
Một đại trận hộ tông hoàn toàn có thể ngăn được sự tấn công của Thôi Tà, thậm chí còn có cơ hội đánh chết được Thôi Tà.
Đây đúng là chuyện3không thể tưởng tượng nổi!
Điều này nói rõ cái gì? Nói rõ trong Trung Vực không có bất cứ tông môn nào, hoặc võ giả nào có thể lay động Vân Điện được.
Nếu như phát động chiến tranh tông môn thì tổn thất của Vân Điện cũng nhỏ nhất.
Vào giờ phút này Vân Điện đã được xem như là tông môn ngũ phẩm thật sự rồi!
Một tông môn tứ phẩm, cuối cùng lại dựa vào một phù văn sư để thay đổi vận mệnh, La Chinh nhất định sẽ được ghi vào lịch sử của Trung Vực.
Ít nhất, bây giờ tất cả mọi người có thể xác định, trình độ phù văn của La Chinh còn cao hơn cả Phong Quan Ngọc trong lịch sử nhiều.
Trong thời gian hai ba ngày này, trong những quán rượu ở các thành lớn khắp Trung Vực, hầu như khắp nơi đều có thể nghe thấy tiếng bàn tán về chuyện của La Chinh.
“Có lẽ tên La Chinh này sắp trở thành hồng nhân nóng bỏng tay đối với tất cả những đại tông môn ở Trung Vực!”
“Hắc hắc.
Lúc trước một cái tháp phù văn sống dở chết dở cứ làm như ông nội người ta vậy, thế không phải sau này La Chinh cũng trở thành ông tổ luôn rồi sao?”
“Có điều, đúng là thuật phù văn của hắn lợi hại thật, nhưng Thôi Tà cũng không phải dễ trêu.
Một khi La Chinh rời khỏi Vân Điện, không có sự che chở của đại trận hộ tông thì chỉ có chết thôi!”
Trong một quán rượu vô cùng náo nhiệt, đang thảo luận về chuyện của La Chinh.
Bỗng nhiên có một võ giả thân hình cao lớn vỗ bàn một cái, cười hắc hắc nói: “Thế thì chưa hẳn đâu! Các ngươi còn chưa biết thiên phú của La Chinh khủng bố đến mức nào.
Chiếu Thần Cảnh có thể đánh bại võ giả Thần Đan Cảnh trung kỳ! Không nghe thấy câu mà hắn nói với Đông Tà Vương hay sao? Tha chết cho ngươi! Ha ha, điều này cần dứt khoát bao nhiêu mới có thể nói ra được!”
“Đó là do hắn trốn trong mai rùa đùa giỡn thôi, chứ nếu không phải có đại trận hộ tông bảo vệ thì một đầu ngón tay của Thôi Tà cũng đủ để nghiền nát hắn rồi.” Lại có một giọng nói bùi ngùi lên tiếng phản bác.
“Thế thì sao? Dù sao ta cũng nhìn trúng tên La Chinh này! Thằng nhóc này không lên tiếng thì thôi chứ lên tiếng một cái là ai nấy cũng đều phải kinh ngạc, đã định trước tiềm lực trong tương lai vô hạn rồi!”
Đủ loại thảo luận và quan điểm, liên tục va chạm giữa đông đảo các võ giả, tất nhiên trong đó cũng bao gồm cả Vân Điện.
Ít nhất bây giờ người trong Vân Điện, đã hoàn toàn không coi La Chinh như đệ tử Vân Điện nữa rồi, thậm chí còn không coi La Chinh là một vị chấp sự của Vân Điện, mà là nhân vật có thể so với trưởng lão!
Mặc dù tên tai hoạ Thôi Tà này là do La Chinh rước về, thế nhưng La Chinh cũng dựa vào thực lực của mình để đuổi hắn ta đi.
Phần năng lực này, trong Vân Điện có ai làm được?
Ngoài ra, còn có một lời đồn khác được truyền đi.
Ví dụ như cho rằng La Chinh đã bị Ninh Vũ Điệp độc chiếm, hai người đã sớm châu thai ám kết(1) rồi… có điều loại lời đồn này chỉ là lén lút truyền đi một chút thôi.
(1)Châu thai ám kết: ý chỉ hai người đã ăn nằm với nhau, Ninh Vũ Điệp đã có thai với La Chinh rồi.
Mấy ngày sau, lại đến lễ đốt đèn mỗi năm một lần.
Màn đêm buông xuống, từng ngọn đèn màu lửa đỏ được thắp sáng lên trong thành Vân Hải.
Từng đám trẻ con cầm lồng đèn nho nhỏ đi khắp đường lớn ngõ nhỏ, mang chút ánh sáng nhàn nhạt chiếu đến từng nơi âm u hẻo lánh.
Đối với người bình thường mà nói, đây là một ngày lễ rất náo nhiệt, ngoài đám trẻ con cầm lồng đèn trong tay ra, thì người lớn còn đi thả đèn trời.
Truyền thuyết kể rằng, thả đèn trời có thể mang đến vận may cho năm sau.
Bắt đầu từ lúc chạng vạng tối đã có vô số đèn trời được thả lên.
Một số đèn trời bay theo chiều gió, đâm vào bên ngoài kết giới khổng lồ của Vân Điện, tạo ra ánh lửa rực rỡ tươi đẹp.
Ngoài thả đèn trời ra, người ta còn giết gà, mổ trâu, đãi khách bằng một bữa tiệc thịnh soạn, rất náo nhiệt.
Có điều đối với võ giả thì, ngày hôm nay lại đặc biệt hơn một chút.
Sâu trong đầm Vân Mộng ở Trung Vực, sương mù dập dờn quanh năm mãi không tan, có một loại yêu thú đặc biệt tên là Thôn Vân Thú.
Yêu đan của con Thôn Vân Thú này có thể luyện thành đan dược giúp kéo dài tuổi thọ, vì vậy hằng năm đều có vô số võ giả xông vào đầm Vân Mộng này.
Trong đầm lầy này cũng có không ít cơ duyên lớn, hằng năm đều có võ giả đạt được rất nhiều lợi ích từ đây.
Thế nhưng mỗi năm cũng có vô số võ giả bỏ mạng trong đó.
Võ giả Chiếu Thần Cảnh hoàn toàn không có tư cách đi vào trong, mà võ giả Thần Đan Cảnh thì lại chỉ có thể tiến vào đầm Vân Mộng được khoảng ba trăm dặm.
Cho dù là cường giả Hư Kiếp Cảnh thì tối đa cũng chỉ xông vào được tám trăm dặm mà thôi.
Vào sâu hơn… thì cho dù là võ giả Hư Kiếp Cảnh cũng có khả năng phải bỏ mạng.
Đi sâu vào trong một nghìn dặm, chính là đường cùng không cách nào thăm dò được!
Đến nay vẫn chưa có tài liệu lịch sử nào ghi lại về nơi sâu khoảng một nghìn năm trăm dặm trong đầm Vân Mộng, đã không thể chỉ hình dung bằng câu “ít người lui tới”.
Nơi đó có một đầm lầy màu đen khổng lồ, không có bất kỳ gợn sóng nào, rõ ràng là một đầm lầy chết…
Bên bờ đầm lầy đen này có một gian nhà tranh nho nhỏ, một nơi như vậy mà lại có người ở! Gian nhà tranh này vô cùng đơn sơ, toàn bộ vách tường và nóc nhà trong phòng đều dùng cỏ tranh bện lại.
Chỉ một lát sau, có một gã đàn ông vóc người thấp bé đi ra khỏi nhà tranh, rõ ràng lại là một cường giả Sinh Tử Cảnh.
Trong Trung Vực, cường giả Sinh Tử Cảnh có thể đếm được trên một bàn tay, mà hiển nhiên người này không thuộc trong số đó.
Gã là một cường giả lánh đời không xuất hiện.
Sau khi ra khỏi nhà tranh, nhìn bầu trời dần xám xịt, gã lẩm bẩm nói: “Lại đến lễ đốt đèn rồi sao? Đèn này ta đã thắp bảy mươi bảy lần rồi… Không biết năm nay có được như ý nguyện hay không.”
Tiên Mộ Linh Đăng được thắp vào lễ đốt đèn hàng năm, bảy mươi bảy lần cũng chính là bảy mươi bảy năm…
Nói xong, gã lấy một ngọn đèn nhỏ không bắt mắt từ sau lưng ra, dùng tay vuốt nhẹ một cái, sau đó trên đầu ngón tay lập tức xuất hiện một nhúm lửa màu đỏ, nhẹ nhàng thắp lên Tiên Mộ Linh Đăng.
Một vầng sáng màu vàng nhạt toả ra.
Xung quanh ngọn Tiên Mộ Linh Đăng này còn có chín ấn ký nho nhỏ, giờ phút này đã có sáu ấn ký được thắp sáng lên.
Vị cường giả Sinh Tử Cảnh này nhìn sáu ấn ký kia, trên mặt toát ra nụ cười khẽ.
Chín ấn ký, dù chỉ thiếu một cái cũng trở nên vô dụng…
Năm trước đã có tám ấn ký sáng lên rồi, năm nay, ấn ký cuối cùng có sáng không đây?
Ở tổng bộ của Thiên Hạ Thương Minh, trên một ban công tinh xảo, ba vị Minh chủ Thạch Khắc Phàm, Yên Duyệt Sơn và Mạc Hải Sơn đã tụ lại một chỗ, trước mặt bọn họ đặt một ngọn Tiên Mộ Linh Đăng.
Có điều giờ phút này bọn họ vẫn còn đang đợi người nào đó.
Sau thời gian một nén nhang, vị trùm thiên cổ kia của Thiên Hạ Thương Minh từ từ đáp xuống ban công, nói với Thạch Khắc Phàm: “Thắp đi, thuận tiện triệu tập luôn những trưởng lão của Thiên Hạ Thương Minh ta lại…”
Trên mặt Yên Duyệt Sơn lộ ra vẻ kinh ngạc: “Ý của ngài là, năm nay ngọn đèn thứ chín…”
Ông trùm thiên cổ kia gật đầu: “Đúng! Ta đã tính qua một lần, có một loại dự cảm mãnh liệt rằng ngọn đèn thứ chín đã xuất hiện, chẳng qua lại không rõ nó rơi vào tay ai, vì vậy ta mới để các ngươi phát thiếp mời rộng rãi, cố gắng thúc đẩy bọn họ thắp đèn!”
“Vậy thì nhanh lên một chút!” Tính tình Yên Duyệt Sơn nóng nảy, hắn bất ngờ đứng lên, vỗ nhẹ tay, một ngọn lửa bắn về phía Tiên Mộ Linh Đăng, thắp ngọn đèn lên một cách ổn định.
Giờ phút này, ấn ký thứ bảy trên Tiên Mộ Linh Đăng cũng sáng lên.
Mạc Hải Sơn kiệm lời ít nói gật đầu: “Tốc độ năm nay rất nhanh.
Năm ngoái chờ mãi đến nửa đêm mới thấy ấn ký thứ tám sáng lên, suýt chút nữa còn cho rằng người giữ ngọn đèn thứ tám đã từ bỏ rồi…”
“Hy vọng có thể thành công.
Ta đi triệu tập trưởng lão Thiên Hạ Thương Minh.” Thạch Khắc Phàm nhìn những ấn ký bên trên, cười tủm tỉm nói.
Trong Nam Hải mênh mông bát ngát, trên một hòn đảo nhỏ, Thôi Tà cũng suy nghĩ rồi lấy ngọn Tiên Mộ Linh Đăng thuộc về hắn ra.
Hành trình đi mộ Tiên Thiên Miểu này, Thôi Tà hắn đã chuẩn bị kỹ càng từ lâu.
Hắn ngồi trên đỉnh một cây đại thụ trên đảo nhỏ, mà xung quanh thân cây này lại có sáu cường giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ và hậu kỳ mặc áo choàng.
Bọn họ nguyện ý thề chết đi theo Thôi Tà, phụ tá hắn hoàn thành nghiệp lớn thành lập Thần Quốc!
Vì vậy hành trình đi vào mộ Tiên Thiên Miểu, Thôi Tà nhất định phải dẫn bọn họ theo…
Có điều ngọn đèn cuối cùng có được thắp sáng lên hay không thì Thôi Tà cũng không rõ.
Bây giờ hắn chỉ tập trung thắp sáng ngọn đèn nhỏ của bản thân lên mà thôi.
Ấn ký thứ tám cuối cùng cũng sáng lên.
Thôi Tà nhìn những ấn ký mờ nhạt trên ngọn đèn nhỏ, thì thào nói: “Không biết ấn ký cuối cùng, có thể sáng lên hay không?”
Chương 517: Thăm dò
Tám ngọn Tiên Mộ Linh Đăng rơi vào tay những thế lực khác nhau ở Trung Vực.
Võ giả Trung Vực có thể xác định là Thôi Tà và Thiên Hạ Thương Minh đều cầm một ngọn Tiên Mộ Linh Đăng, ngoài ra thì hoàn toàn không biết sáu người giữ đèn khác là ai.
Có thể là Huyết Mộc Nhai có Tiên Mộ Linh Đăng, có lẽ Huyền Âm2Quán cũng có một ngọn nữa, thậm chí người giữ Tiên Mộ Linh Đăng hoàn toàn không ở Trung Vực!
Có điều, cho dù thế nào thì những người giữ Tiên Mộ Linh Đăng đều hy vọng ngọn đèn cuối cùng sẽ được thắp sáng vào tối nay.
Trên một đài cao ở gần biên giới của Vân Điện nhất, Ninh Vũ Điệp đứng sừng sững nhìn từng ngọn đèn trời nho5nhỏ đang phấp phới bay lên trời, giống như những ngôi sao nhỏ lúc sáng lúc tối.
Các vị trưởng lảo Vân Điện đã nhận được tin tức từ một ngày trước.
Hoá ra ngọn Tiên Mộ Linh Đăng cuối cùng đã rơi vào tay Ninh Vũ Điệp.
Chuyện này khiến các trưởng lão chấn động rất lớn.
Bọn họ không ngờ đợi đã nhiều năm như vậy, vậy mà ngọn đèn6cuối cùng lại nằm ở Vân Điện!
Mộ Tiên Thiên Miểu đối với võ giả Trung Vực mà nói, chính là một cơ duyên vô cùng lớn!
Trong mộ Tiên Nhân có chứa bảo bối và cơ hội khiến trong lòng rất nhiều võ giả tràn đầy mơ mộng.
Bởi vậy nên có nhiều võ giả đi vào Bạo Loạn Tinh Hải, muốn lẻn vào trong mộ Tiên.
Có điều, từ trước5đến nay, số võ giả chết trong Bạo Loạn Tinh Hải có đến trăm nghìn vạn, nhưng chưa từng có ai thành công bao giờ.
Như vậy, Tiên Mộ Linh Đăng chính là cách duy nhất để vào trong mộ Tiên.
Đương nhiên, cùng với sự xuất hiện của Tiên Mộ Linh Đăng thì các loại thuyết âm mưu cũng ra đời theo.
Có người cho rằng Tiên Mộ Linh Đăng này nhất3định là một cái bẫy lớn, nếu không thì vì sao, vị Tiên Nhân Thiên Miểu kia lại phải để lại chín ngọn đèn để người ngoài tiến vào?
Trước đây La Chinh cũng từng hoài nghi như vậy.
Có điều đối với võ giả mà nói, cơ hội luôn tồn tại cùng với mạo hiểm.
Võ giả sợ đầu sợ đuôi thì hoàn toàn không thể nào tiến bộ được.
Mọi vật, mọi chuyện trên thế gian này đều là như thế!
Sau khi đám trưởng lão Vân Điện bàn bạc với nhau thì tổng cộng có sáu trưởng lão quyết định đi vào mộ Tiên.
Tất cả những lý do của bọn họ không giống nhau.
Ví dụ như người có thực lực mạnh mẽ như Trác đại tiên sinh, hơn nữa lại còn là trưởng lão tương đối trẻ tuổi, tất nhiên vẫn muốn theo đuổi thêm cơ hội và cơ duyên lớn.
Còn như trưởng lão Phí Hàm, tuổi tác của lão đã cao, tuổi thọ sắp hết, nếu không cách nào đột phá được, cuối cùng sẽ phải ngã gục trước cửa trường sinh…
Những trưởng lão khác, đều có rất nhiều lý do.
Lúc này Ngọc bà bà cũng quyết định sẽ đi vào mộ Tiên.
Bà có cùng lý do với trưởng lão Phí Hàm, thậm chí còn vội vàng hơn cả trưởng lão Phí Hàm nữa.
Thân là cường giả Sinh Tử Cảnh, sẽ phải đối mặt với kiếp nạn Sinh Tử.
Nếu như không có gì bất ngờ, thì bà không thể vượt qua được kiếp nạn Sinh Tử thứ hai này, mà chắc chắn sẽ bỏ mạng!
Gửi gắm hy vọng vào Sinh Tử Hoa trong tuyền thuyết, gần như là lựa chọn duy nhất của Ngọc bà bà.
“Đốt đèn đi…” Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng nói.
La Chinh gật đầu, lặng lẽ vận chuyển chân nguyên hoá thành một nhúm lửa, chậm rãi bay về phía ngọn Tiên Mộ Linh Đăng.
Ngọn Tiên Mộ Linh Đăng thứ chín cuối cùng cũng được thắp lên.
Gần như vào cùng lúc đó, hai mắt những võ giả giữ chín ngọn đèn này bỗng nhiên phát sáng hết cả lên!
“Ấn ký thứ chín đã sáng lên rồi!” Trong tổng bộ của Thiên Hạ Thương Minh, Yên Duyệt Sơn cười ha ha nói.
Trong đầm Vân Mộng, vị võ giả vóc người thấp bé kia nhìn ngọn Tiên Mộ Linh Đăng trước mắt, mặt mũi dần dần cũng giãn ra.
Về phần Thôi Tà và những người khác, trên mặt tất cả đều là vẻ hưng phấn.
Chờ chín ngọn đèn hơn một nghìn năm, rốt cuộc cũng được thắp sáng cùng một lúc! Sao chuyện này không khiến bọn họ kích động cho được?
Sau khi chín ngọn đèn được thắp lên, sâu trong Bạo Loạn Tinh Hải, bên ngoài một toà kiến trúc khổng lồ bắt đầu tản ra ánh sáng màu xanh.
Toà kiến trúc này chính là mộ Tiên Thiên Miểu.
Không ít võ giả trong Trung Vực được nhìn thấy toà kiến trúc này, nhưng cùng lắm cũng chỉ có thể đứng cách biển sâu nhìn từ phía xa.
Hễ có võ giả tiến lại gần thì đều bị một loại lời nguyền đặc biệt bên trong mộ Tiên Thiên Miểu rủa chết.
Cho dù ngươi là võ giả Hư Kiếp Cảnh hay là võ giả Sinh Tử Cảnh thì đều chỉ có thể bị rủa chết, không có bất cứ ngoại lệ nào.
Sau khi mộ Tiên Thiên Miểu tản ra ánh sáng nhàn nhạt, bên trong có một quầng sáng bắt đầu chậm rãi xoay tròn, sau đó lại xuất hiện chín quả cầu sáng nho nhỏ ở những vị trí khác nhau.
Mà trên đỉnh cao nhất của mộ Tiên Thiên Miểu, trong một mật thất hình tam giác, có một quả cầu thuỷ tinh nho nhỏ chứa những hạt bụi phấn nhỏ vụn.
Những bụi phấn nhỏ vụn này đã tồn tại ở đây mấy nghìn năm, nhưng giờ phút này dường như đã tỉnh lại.
Chúng liên tục ngưng kết lại với nhau, cuối cùng tạo thành một loại vật chất màu đen.
Vật chất màu đen này không ngừng dung hợp, cuối cùng cũng biến thành hình khuôn mặt của một người.
“Chậm quá.
Không ngờ… một lần chờ đợi lại hơn hai nghìn năm…”
Khuôn mặt người kia phát ra một giọng nói khàn khàn, giống như yếu ớt đến cực điểm.
La Chinh nhìn từng vầng sáng màu xanh liên tục bốc lên từ ngọn Tiên Mộ Linh Đăng.
Vầng sáng này từ từng sáng lên, sau đó Tiên Mộ Linh Đăng bắt đầu từ từ xoay tròn trên không trung.
“Cổng truyền tống.” Ninh Vũ Điệp thì thào nói.
Mặc dù mọi người đều biết Tiên Mộ Linh Đăng là cách duy nhất để tiến vào mộ Tiên Thiên Miểu, thế nhưng chẳng ai ngờ rằng cái đèn nho nhỏ này lại có thể gọi ra một truyền tống trận.
“Vào đi.” Ninh Vũ Điệp nhìn sư phụ rồi nhìn La Chinh một chút.
La Chinh lập tức gật đầu, bước chân vào vòng xoáy màu xanh da trời kia đầu tiên, sau đó bóng dáng của Ninh Vũ Điệp cũng bay lên, chui vào trong đó.
Kế tiếp chính là Ngọc bà bà cùng với các vị trưởng lão và mấy đệ tử tinh anh của Vân Điện.
Mặc dù một số đệ tử tinh anh chỉ mới có tu vi Thần Đan Cảnh, nhưng nếu bọn họ dám tiến vào trong đó rèn luyện thì đó cũng là một phần cơ duyên.
Chỉ cần không chết, có thể bình an trở về từ trong mộ Tiên Thiên Miểu thì chắc chắn sẽ vô cùng có ích cho bọn họ sau này.
Bước vào truyền tống trận màu xanh da trời này, mọi người lập tức cảm thấy mình như bị một vầng sáng bao quanh lấy.
Nhưng điều khiến mọi người cảm thấy kỳ quái chính là hình như lối truyền tống này vô cùng vững chắc, không thấy bất cứ đợt bão không gian nào xuất hiện.
Mà trên vách của lối truyền tống này, thậm chí còn khắc những hoa văn màu xanh da trời.
Phương pháp như thế không phải là thứ mà võ giả Trung Vực có thể làm được, chắc hẳn cũng là vị Tiên Nhân Thiên Miểu kia làm ra.
Trong không gian này, không cảm nhận được sự trôi đi của thời gian, giống như rất chậm, nhưng cũng giống như chỉ trong nháy mắt, mọi người đã xuyên qua thông đạo rồi.
Trong nháy mắt lúc La Chinh vừa mới xông ra khỏi lối đi không gian này, hắn lập tức nhìn thấy một con hung thú khổng lồ miệng to như chậu máu nhảy ra, xông về phía bản thân.
Thân thể La Chinh bỗng nhiên chuyển động, chuẩn bị đánh trả lại.
Có điều, khi tập trung nhìn vào thì lại thấy con hung thú khổng lồ này đã đâm vào một màn sáng thật mỏng, sau đó thì bị bắn ngược ra, rồi chao đảo đi về phía vùng biển sâu hơn.
“Thâm Hải Ma Côn, chỉ cần mở to miệng là có thể cắn nuốt hết tất cả.
Thực lực của loại hung thú này có thể so ngang với Sinh Tử Cảnh, đây cũng là một trong những lý do vì sao khó có võ giả nào có thể tiếp cận được mộ Tiên Thiên Miểu.” Tiểu Điệp cũng đã bước ra khỏi lối đi không gian, đứng sau lưng La Chinh chậm rãi nói.
Con hung thú khổng lồ kia vậy mà có thể so với cường giả Sinh Tử Cảnh, quả nhiên trong Bạo Loạn Tinh Hải này tràn ngập nguy hiểm chết người vô tận!
Đối với võ giả Trung Vực mà nói, Bạo Loạn Tinh Hải vốn chính là nơi giống như cấm địa.
Nhìn trong Bạo Loạn Tinh Hải rộng lớn này xem, số lượng hung thú cùng với những loại sinh linh khác còn nhiều hơn gấp nghìn lần, vạn lần so với số sinh linh ở Trung Vực.
Ở nơi thật sâu dưới đáy biển, nghe nói còn có vài bộ tộc, căn cứ, thậm chí là quốc gia tồn tại.
“Cũng may, bên ngoài mộ Tiên Thiên Miểu này còn một tầng kết giới.” La Chinh thở dài một tiếng.
Cho dù chỉ là một Bạo Loạn Tinh Hải, nhưng đó cũng không phải là thứ mà La Chinh có thể tưởng tượng được.
Vào lúc này, Ngọc bà bà, Trác đại tiên sinh, trưởng lão Phí Hàm, Đại Mộng chân nhân và các vị trưởng lão khác cũng ra khỏi lối đi không gian.
Mọi người phát hiện ra mình đang đứng ngoài rìa của mộ Tiên, mà ngay phía trước bọn họ có một lối đi hẹp dài.
Lối đi kia bị kết giới ngăn cách, còn bên ngoài kết giới là nước biển vô tận.
“Chỉ có một lối vào này thôi.” Đại Mộng chân nhân đứng ở cửa vào lối đi đó, vừa nói xong, hắn đã lôi một “người” ra từ nhẫn tu di.
Người này cũng giống như những võ giả bình thường khác, cho dù là làn da hay khuôn mặt thì đều vô cùng tinh xảo.
Có điều, trong đôi mắt lại không có bất cứ cảm xúc gì, giống như người chết vậy, không hề có sức sống.
Đợi sau khi Đại Mộng chân nhân thả “người” kia ra, người này lập tức chạy vào trong lối đi kia, tốc độ cũng vô cùng nhanh.
“Đó là một con rối! Đây là thuật con rối của Đại Mộng chân nhân.” Mí mắt La Chinh giật khẽ.
Lúc hắn vừa mới tiến vào Vân Điện, đã từng bị Đại Mộng chân nhân điều khiển như con rối trong một thời gian dài.
Để một con rối đi trước dò đường, nhìn thử xem có gì nguy hiểm trong đó không, vào lúc này hình như thuật con rối rất có tác dụng.
Mọi người đứng ở cửa ra vào của lối đi chờ một hồi lâu, sau đó Đại Mộng chân nhân gật đầu nói: “Bên trong lối đi này không có gì nguy hiểm cả, chúng ta có thể tiến vào.”
Chương 518: Lực lượng áp chế
Cũng vào lúc này, xung quanh mộ Tiên Thiên Miểu có khoảng tám vòng xoáy ánh sáng đang lơ lửng khác, một đám võ giả lục tục đi từ trong đó ra.
Phần2lớn trong số đó đều là võ giả Trung Vực, giống như không ít người ở Trung Vực đã phỏng đoán, mấy ngọn Tiên Mộ Linh Đăng này đúng là rơi vào5tay các đại tông môn.
Bình thường, nếu tông môn nhỏ, gia tộc võ giả nhỏ có lấy được ngọn Tiên Mộ Linh Đăng này thì cũng không có tác dụng lắm.
Thực6lực bản thân không đủ thì làm gì dám tranh đoạt cơ duyên trong mộ Tiên Thiên Miểu với những võ giả đứng đầu Trung Vực kia chứ? Đúng là không biết5viết từ “chết” thế nào! Chi bằng giao thứ này cho đại tông môn để đổi về một chút lợi ích thực tế mới là thượng sách.
Vì vậy trong chín thế lực3tiến vào mộ Tiên Thiên Miểu lần này, không chỉ có Vân Điện và Thiên Hạ Thương Minh mà còn có đám người Huyết Mộc Nhai, Huyền Âm Quán và Hắc Sơn Tông.
Ngoài ra thì là một số võ giả độc lập lánh đời không xuất hiện ở Trung Vực, trong đó cũng không thiếu cường giả Sinh Tử Cảnh lánh đời!
Có điều, trong chín thế lực này, lại có một thế lực không phải đến từ Trung Vực.
Thế lực này cách mộ Tiên Thiên Miểu xa nhất, vì vậy thời gian đi xuyên qua lối đi không gian cũng dài nhất.
Đợi đến lúc mọi người ở Trung Vực đã tiến vào lối đi vào mộ Tiên Thiên Miểu thì trong vòng xoáy ánh sáng kia mới có mấy người xuất hiện.
“Ồ! Đây chính là chỗ gọi là mộ Tiên Thiên Miểu sao?” Người nói chuyện là một cô gái mặc áo đen.
“Đúng.
Sư muội, đây chính là mộ Tiên Thiên Miểu!” Một chàng trai dáng người vừa phải, tướng mạo tuấn tú cười nói.
Sau khi cô gái áo đen đánh giá một vòng, thì lại hỏi: “Không phải ngươi nói, lúc chín cái đèn nhỏ gì đó thắp lên cùng lúc mới có thể tiến vào sao? Nếu như hôm nay cả chín ngọn đèn đều được thắp sáng, vậy sao lại không thấy những người khác?”
Vấn đề này là hỏi chàng trai tuấn tú kia.
Hắn hít mũi, lập tức nói: “Có lẽ có chín lối vào khác nhau tương ứng với chín ngọn đèn mộ Tiên này.
Có điều sư muội này, không cần đặt mấy con kiến nhỏ kia trong lòng đâu.
Theo ta được biết, tám ngọn đèn khác đều lạc trong ‘Thiên Bắc Vực’, những con kiến kia không đủ khiến chúng ta sợ hãi, chúng ta chỉ cần tìm được thứ cần tìm là đủ rồi.”
Cô gái áo đen gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ tàn nhẫn: “Mấy thứ đồ chơi gì mà xương cốt Tiên Nhân, Sinh Tử Hoa ta cũng không thèm, ta chỉ muốn thứ kia thôi.
Ai dám giành với ta, ta giết kẻ đó!”
Chàng trai tuấn tú cười ha ha: “Sư muội, lũ kiến nhỏ bé ấy làm sao dám tranh với ngươi được!”
“Đi!” Cô gái áo đen không suy nghĩ nhiều, hình như cũng không thèm để ý trong lối đi có nguy hiểm gì hay không, chẳng thèm dò xét gì mà cứ đi thẳng vào trong đó.
Chàng trai tuấn tú và cô gái áo đen này đều đến từ tứ đại Thần Quốc.
Mà Trung Vực chỗ La Chinh ở, theo cách gọi của tứ đại Thần quốc, chính là Thiên Bắc Vực.
Có một vài người Thần Quốc xem thường Thiên Bắc Vực, thậm chí còn gọi Thiên Bắc Vực là Thiên Bắc Đảo…
Thật ra lấy Trung Vực và bốn vực Đông Tây Nam Bắc xung quanh cộng lại thì điện tích cũng rất khó có thể tưởng tượng được.
Nhưng trong mắt tứ đại Thần Quốc thì lại tương đối cằn cỗi.
Năm đó nhờ duyên phận đưa đẩy nên Tiên Mộ Linh Đăng đã rơi vào trong tay gia tộc của chàng trai tuấn tú kia.
Bọn họ cũng giữ bí mật này suốt hai nghìn năm, không dám tiết lộ chút nào, sợ rằng cường giả trong tứ đại Thần Quốc biết được, sẽ tiến vào mộ Tiên Thiên Miểu để tranh giành bảo vật trong đó.
Những thế lực trong Thiên Bắc Vực? Bọn họ còn không thèm để vào mắt!
Một nam một nữ này, chẳng qua chỉ là cường giả Hư Kiếp Cảnh mà thôi, có điều sau lưng bọn họ lại có mấy hộ vệ là cao thủ Sinh Tử Cảnh.
Sau khi bọn họ tiến vào lối đi, trán cô gái áo đen hơi nhăn lại một chút: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Chàng trai tuấn tú cũng toát ra vẻ hoài nghi: “Lực lượng áp chế mạnh mẽ thật.
Hình như lực lượng áp chế này được kích phát ra bởi loại trận pháp mạnh mẽ nào đó! Không thể chống lại được!”
Giờ phút này không chỉ có đám người bọn họ cảm nhận được luồng lực lượng áp chế mạnh mẽ này, mà hầu như tất cả những võ giả tiến vào lối đi đều cảm nhận được điều đó.
Cho dù là Sinh Tử Cảnh, hay Hư Kiếp Cảnh, hoặc là võ giả Thần Đan Cảnh, không ai có thể thoát khỏi lực lượng áp chế này.
Trên ngón tay, một chút băng tinh loé ra, trên mặt Ninh Vũ Điệp cũng toát ra vẻ nghi ngờ: “Tu vi bị áp chế trọn một cảnh giới lớn.
Bây giờ ta chỉ có thể phát huy được thực lực của Thần Đan Cảnh trung kỳ mà thôi!”
Tu vi của Ninh Vũ Điệp đã khôi phục về Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, sau khi áp chế hoàn toàn xuống một cảnh giới lớn, tất nhiên là Thần Đan Cảnh trung kỳ rồi.
Về phần những trưởng lão Hư Kiếp Cảnh khác, ví dụ như đám người Phí Hàm cũng giống như thế, giờ phút này bọn lão đều chỉ có thể phát huy được thực lực Thần Đan Cảnh mà thôi.
Mà tu vi của Ngọc bà bà vốn là Sinh Tử Cảnh, nhưng bây giờ chỉ có thực lực của Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ!
Vẻ mặt mọi người đều hơi khó coi.
Thứ võ giả tin tưởng nhất chính là thực lực và tu vi của mình, bây giờ đến thứ này cũng bị tước đoạt mất, hạ thấp một cảnh giới lớn, vậy phải đối mặt với tầng tầng sát cơ trong mộ Tiên Thiên Miểu thế nào đây?
Về phần La Chinh…
Vốn tu vi của hắn là thấp nhất, trong khoảng thời gian này tu luyện khắc khổ, nhưng cũng chỉ đến Chiếu Thần Thất Trọng mà thôi.
Nếu như bị áp chế một cảnh giới lớn, vậy thì sẽ trực tiếp lùi về Tiên Thiên Thất Trọng!
Nhưng sự thật lại không phải như thế.
Hắn không cảm nhận được lực lượng áp chế này!
Nhìn thấy trên mặt mọi người đầy vẻ nghi hoặc, trong lòng La Chinh cũng hơi giật mình.
Tu vi của ai cũng phải chịu áp chế, vậy vì sao bản thân lại không có chút phản ứng nào?
Lúc La Chinh còn đang nghi hoặc, thi hắn cảm nhận được nhẫn tu di của bản thân có hơi nóng lên.
Cái nhẫn tu di này là thứ Ninh Vũ Điệp đưa cho mình, bởi vì là nhẫn kiểu nữ, nên La Chinh cũng không đeo lên tay.
Nhẫn tu di không thể chứa nhẫn tu di được, bởi vì không gian trong hai chiếc nhẫn sẽ xung đột lẫn nhau, cuối cùng tạo ra bão không gian trong nhẫn, phá nát tất cả những thứ được đặt bên trong.
Vì vậy La Chinh tìm một sợi dây để đeo cái nhẫn kia trước ngực mình.
Bởi vì không gian trong cái nhẫn ấy rất lớn, nên lúc trước La Chinh đã chuyển một phần vật phẩm tương đối vào trong đó.
Mà giờ phút này, cái nhẫn có khắc hình chim phượng lại hơi nóng lên…
Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? La Chinh cũng thầm hỏi, không phải là cái nhẫn tu di này giúp hắn chặn lực lượng áp chế kia lại đấy chứ? Nhẫn tu di của Tiểu Điệp còn có khả năng này à?
Rõ ràng là không thể nào.
Ít có nhẫn tu di nào được bổ sung thêm những chức năng khác, cho dù có được năng lực đặc biệt nào đó thì không thể có chuyện Tiểu Điệp cũng không biết được.
Có lẽ vấn đề nằm ở thứ trong nhẫn tu di chăng?
La Chinh rót lực linh hồn của mình vào trong nhẫn tu di, bắt đầu nhìn lướt qua những thứ trong nhẫn.
Rất nhanh, hắn đã thấy có một thứ nho nhỏ đang liên tục phát ra ánh sáng.
Đó là một tấm lệnh bài.
Từ Đông Vực đến Trung Vực, La Chinh đã có được rất nhiều tấm lệnh bài.
Có lệnh bài của Thanh Vân Tông, có Chương gia, có Vân Điện, có Thiên Hạ Thương Minh, toàn bộ được chất đống ở một góc hẻo lánh trong không gian tu di…
Trong những tấm lệnh bài này, có một tấm đang lập loè ánh sáng, trên tấm lệnh bài này có khắc một từ “Tốn”.
Tấm lệnh bài này là thứ trên đường từ thành Bạch Đế trở về, La Chinh lấy được trong Tiên Phủ ở Ngọc Long Cốc tại quận Quảng Hán!
“Đây là lệnh bài của Tiên Phủ!” Tim La Chinh hơi nhảy lên.
Lúc trước sau khi La Chinh lấy được tấm lệnh bài này, rời khỏi Tiên Phủ, từ đó về sau vẫn chưa từng quay lại.
Theo lời A Phúc nói, lúc ấy La Chinh hoàn toàn không có tư cách khống chế toà Tiên Phủ này mà chỉ có thể coi là chủ nhân trên danh nghĩa mà thôi, không phải chủ nhân thật sự.
Vì vậy La Chinh cũng không quay lại toà Tiên Phủ kia làm gì.
Dù sao thì hắn cũng hoàn toàn không có quyền được sử dụng phường luyện khí, phòng luyện đan trong Tiên Phủ.
Lúc rời đi, A Phúc cho La Chinh tấm lệnh bài này, bên trên khắc một từ “Tốn” trong bát quái.
Tấm lệnh bài này, chỉ có thể giúp La Chinh đi vào Tiên Phủ mà không bị hai con rối giống như hai ngọn núi nhỏ kia công kích.
Vậy nên dù là Đông Vực hay Trung Vực, tất nhiên La Chinh cũng không dùng được, vì vậy hắn vẫn luôn ném ở một xó trong nhẫn tu di.
Không ngờ sau khi tiến vào mộ Tiên Thiên Miểu, lệnh bài chữ “Tốn” này lại cản được luồng lực lượng áp chế này!
“Tiên Phủ… mộ Tiên.” La Chinh lại trầm ngâm trong lòng.
Rốt cuộc giữa hai thứ này này có liên quan gì? Chẳng lẽ chủ nhân của toà Tiên Phủ này có quan hệ gì đó với Thiên Miểu Đạo Nhân hay sao? Thậm chí có thể nói Thiên Miểu đạo nhân chính là chủ nhân của Tiên Phủ kia?
Những bí ẩn này không có chút manh mối, nên La Chinh chỉ có thể đoán bừa lung tung.
Nhưng cho dù thế nào, có thể giúp La Chinh thoát khỏi lực lượng áp chế đã là một tin tốt đối với hắn rồi.
Lấy tu vi Chiếu Thần Cảnh của La Chinh, vốn có thể đánh bại võ giả Thần Đan Cảnh, bây giờ đám cường giả Hư Kiếp Cảnh kia đều bị áp chế xuống Thần Đan Cảnh, mà tu vi của La Chinh lại không bị áp chế chút nào…
Nói cách khác, trong mộ Tiên Thiên Miểu này La Chinh sẽ có thực lực để đánh một trận với cường giả Hư Kiếp Cảnh!
Đương nhiên, bây giờ đi theo người của Vân Điện, nên La Chinh sẽ không có hành động gì.
Vừa mới đi xuyên qua con đường thật dài, đến cuối đường thì đã cảm nhận được từng trận âm phong, sau đó chợt nghe thấy tiếng Ngọc bà bà vang lên: “Mọi người cẩn thận, phía trước… có cái gì đó.”
Chương 519: Một kiếm oanh nát
Sau khi vào mộ Tiên, mọi người liền đẩy cảnh giác lên tới cực hạn.
Bởi tu vi bị áp chế nên đã tạo ra áp ực tâm lý tương đối lớn, lại thêm từng đợt gió lạnh lẽo từ giữa lối đi thổi tới khiến không khí càng áp lực hơn.
Dù sao đây cũng là phần mộ của Tiên Nhân.
Trong truyền thuyết, Tiên Nhân chính là sự tồn tại trái với lẽ trời.
Mặc dù đã chết, nhưng mộ Tiên này cũng2là do Tiên Nhân tạo ra, đương nhiên cũng có rất nhiều cơ quan trùng điệp!
Mấy đệ tử Thần Đan Cảnh của Vân Điện đều đi theo sát phía sau các trưởng lão, chỉ như vậy họ mới cảm thấy an toàn.
Nhiều khi võ giả không sợ chết, mà chỉ sợ chết uổng.
May là có Đại Mộng chân nhân vẫn luôn điều khiển con rối của hắn đi đằng trước, suốt cả đường cũng chưa đụng tới cơ quan nào.
Giờ khắc này,5mọi người vẫn có thể nhìn thấy con rối dò đường phía trước kia.
Thế nhưng con rối kia rõ ràng vẫn còn rất ổn, tại sao Ngọc bà bà lại phải nhắc mọi người cẩn thận?
Ngọc bà bà chính là cường giả Sinh Tử Cảnh, cho dù bà có bị áp chế tu vi thì thực lực vẫn mạnh hơn mọi người rất nhiều.
Bà vừa dứt lời, một bóng dáng đen xì chợt xuất hiện, nhảy bật về phía con rối mà Đại6Mộng chân nhân đang điều khiển kia.
Trong đám trưởng lão của Vân Điện, thực lực của Đại Mộng chân nhân có thể xếp vào tốp ba, có thể nói là chỉ đứng sau Ngọc bà bà, Ninh Vũ Điệp, không phân trên dưới với Trác đại tiên sinh.
Trước đây Đại Mộng chân nhân khống chế La Chinh, lấy thực lực Tiên Thiên Cảnh của La Chinh mà thoải mái đối phó với một đám đệ tử trong Tinh Anh Đường, điều này chứng tỏ5thuật điều khiển con rối của hắn đã cao tới mức nào! Dưới sự khống chế của Đại Mộng chân nhân, đương nhiên con rối ở cách đó không xa cũng không hề kém, ít nhất cũng tương đương với võ giả Thần Đan Cảnh.
Đối mặt với bóng dáng đen xì kia, Đại Mộng chân nhân cũng phản ứng rất nhanh, trong tay con rối gỗ đột nhiên bắn ra một thanh kiếm nhỏ, hẹp dài.
Tuy hình dáng con rối này giống y như3con người, nhưng dù sao nó cũng là con rối được Đại Mộng chân nhân tạo ra, vậy nên vũ khí được giấu trong cánh tay nó.
Thanh kiếm nhỏ hẹp này vừa được bắn ra liền hung hăng chém về phía bóng đen.
“Keng!”
Thanh kiếm nhỏ này có thể so với tiên khí, thế mà chém vào bóng đen kia lại tóe ra từng tia lửa, đồng thời phát ra âm thanh như va chạm vào sắt thép.
Lúc này mọi người mới nhìn rõ bóng đen kia là cái gì.
“Không ngờ lại là một âm thi được luyện chế!” Đại Mộng chân nhân cau mày nói.
Luyện chế âm thi vốn là một loại tà thuật âm độc, sử dụng thi thể để luyện chế thành một loại vũ khí cường đại, hơn nữa nếu người chết khi còn sống có thực lực càng mạnh thì uy lực của âm thi cũng càng lớn.
Âm thi kia bị con rối của Đại Mộng chân nhân chém cho phải lui lại mấy bước, lại lập tức giơ hai cánh tay ra nắm chặt lấy con rối ấy.
Đại Mộng chân nhân vừa nhíu mày liền điều khiển con rối bắt đầu phản kích.
Ngay lập tức, hai thanh phi đao liền bắn từ ngực con rối ra, đồng thời ở phần đầu gối cũng xuất hiện một mũi nhọn sắc bén, vừa nhấc chân liền đánh về phía âm thi.
“Keng, keng…”
Da thịt của âm thi này dường như vô cùng cứng cỏi, con rối tiến công hai lần đều không tạo được chút tổn thương nào cho âm thi kia.
Ngược lại, âm thi bỗng nhiên di chuyển hai tay, giống như hai thanh đao đâm vào ngực con rối, sau đó dùng sức kéo một cái, trực tiếp xé nát con rối của Đại Mộng chân nhân.
Sau khi âm thi kia xé nát con rối, thân hình nó liền nhoáng lên một cái, nhào về phía những người của Vân Điện.
Âm thi không có suy nghĩ nên bất cứ sinh vật nào xâm phạm tới lãnh địa của nó đều sẽ bị tấn công như nhau.
Ngọc bà bà và Ninh Vũ Điệp đều bất động, ngược lại, Trác đại tiên sinh vẫn luôn trầm mặc không nói gì lại cười lạnh một tiếng rồi bước ra một bước, trong tay ông ta bỗng có thêm một cây trường thương, đâm một thương về phía âm thi.
Trên trường thương kia được bao phủ một lớp sóng điện.
Một thương này đâm ra giống như một con rồng điện vậy, vừa nhanh vừa chuẩn đâm thẳng vào đầu âm thi.
“Ầm!”
Đầu âm thi lập tức bị thương kia chém nổ!
Nếu bàn về lực công kích, thực lực của Trác đại tiên sinh còn mạnh hơn Đại Mộng chân nhân, trong Vân Điện có lẽ chỉ đứng sau Ngọc bà bà và Ninh Vũ Điệp.
Âm thi mất đầu nên chỉ lắc lư được hai cái rồi thân thể cứng ngắc liền đổ xuống đất.
Tuy một chiêu của Trác đại tiên sinh đã tiêu diệt được cái xác này, nhưng tâm tình mọi người cũng không hề giãn ra chút nào.
Trong ấn tượng của mọi người, âm thi loại này chẳng phải thứ đáng chú ý tới, trong mấy tông môn nhị phẩm và tam phẩm ở Trung Vực đều có truyền thừa cách luyện chế âm thi.
Các loại âm thi trong đó cũng không hề lợi hại, là thứ mà các võ giả Thần Đan Cảnh tiện tay cũng có thể giết chết.
Thế nhưng lúc này lại phải để Trác đại tiên sinh ra tay, vậy chẳng phải những thứ khác trong mộ Tiên Thiên Miểu lại càng cường đại hơn sao?
Sau khi đánh chết âm thi kia, mọi người tiếp tục tiến về phía trước, đường đi càng ngày càng trống trải, nhưng âm khí thì càng ngày càng nặng.
“Hai bên này, tất cả đều là âm thi!” Một đệ tử tinh anh của Vân Điện run giọng nói.
Người này là võ giả Thần Đan Cảnh, nhưng nhìn thấy nhiều âm thi như vậy, da đầu cũng run cả lên.
La Chinh đi phía sau đám người, nhìn lướt qua.
Ở hai bên lối đi rộng lớn này có hai hàng sắt đen được dựng làm hàng rào, bên trong hàng rào đó là cả một đám đầy âm thi.
Mỗi hàng trong hàng rào kia đều có khoảng mười âm thi, La Chinh ước chừng cả hai bên hàng rào thì cũng có tới khoảng ba bốn trăm âm thi rồi.
Những âm thi kia bị ngăn cách bởi hàng rào, hai tay màu đen giơ ra, người không ngừng nhảy lên.
Đặc biệt khi nhìn thấy có người tiến đến, cả đám âm thi càng xôn xao cả lên, vài âm thi còn không ngừng phát ra tiếng “ôi ôi”, cực kỳ đáng sợ.
“Không phải sợ, những âm thi này bị nhốt trong hàng rào rồi, không ra được đâu!” Một trưởng lão lập tức nói.
Nghe thấy trưởng lão nói vậy, trong lòng mấy đệ tử tinh anh cũng được an ủi đôi chút.
Những thanh sắt đen được dùng làm hàng rào kia dường như rất rắn chắc, mặc cho sức mạnh của đám âm thi này lớn tới mức nào đi nữa thì cũng chẳng xé hàng rào mà ra được.
Nhưng khi mọi người mới tiến lên thêm được vài bước, bỗng nhiên chợt nghe thấy một tiếng “lách cách” giòn vang truyền đến, hàng rào hai bên đường vậy mà cùng lúc rút lại vào trong vách tường.
Đám âm thi kia không còn bị hàng rào ngăn cản nữa, liền ào ào nhào về phía người của Vân Điện.
Ngọc bà bà hừ lạnh một tiếng, chỉ nói: “Giết chúng!” Nói xong liền quơ quải trượng trong tay, nhằm về phía một đám âm thi trước mặt.
Số lượng âm thi đương nhiên rất nhiều, nhưng các trưởng lão Hư Kiếp Cảnh dù bị áp chế tu vi, thì đối phó với đám âm thi này thì cũng không gọi là cố sức quá.
“Phập! Phập! Phập!”
Trác đại tiên sinh lập tức đâm ra ba thương, mỗi thương đều có một đường ánh chớp hẹp dài lóe ra, ngay trong khoảnh khắc đã làm nổ tung ba đầu âm thi.
Tốc độ người thật của Đại Mộng chân nhân cũng không chậm, giờ phút này tay hắn có đeo một đôi bao tay lóe ra màu đồng, mỗi khi bước lên một bước thì bóng dáng dường như lại chạy ra phía sau âm thi, một quyền đánh ra liền trực tiếp đập nổ đầu âm thi!
Thứ Đại Mộng chân nhân am hiểu nhất chính là Huyễn Thần Bộ, thế nhưng lúc này cũng không phải lúc cần phải dùng đến nó.
Các trưởng lão khác thì không ngừng giết đám âm thi ngay trước mặt, còn những đệ tử Vân Điện là võ giả Thần Đan Cảnh thì lại khá thảm.
Tu vi của bọn họ vốn chỉ là Thần Đan Cảnh, hiện tại lại bị lực áp chế kỳ dị trong mộ Tiên ép xuống, sau khi ép xuống một cảnh giới lớn thì cũng chỉ còn ngang với võ giả Chiếu Thần Cảnh.
“Phương Lực, chúng ta lên!” Một đệ tử Vân Điện rút trường kiếm trong tay ra.
Một đệ tử Vân Điện khác gật gật đầu, đồng thời cũng rút kiếm ra tiến lên.
“Keng, keng…”
Đối với bọn họ, những âm thi kia quả thực đúng là đao thương bất nhập, căn bản không thể tạo nên thương tổn gì cho chúng, dường như chỉ có thể chạy thoát thân mà thôi!
May là lần này còn có sáu trưởng lão của Vân Điện vào cùng.
Khi những trưởng lão này giết âm thi thì vẫn còn thừa sức để bảo vệ đám đệ tử tinh anh này.
Nhìn thấy bọn họ không thể ngăn cản đám âm thi, lập tức có hai trưởng lão vây lại, che chắn cho bọn họ ở phía sau.
“Cẩn thận!” Lúc này một tên đệ tử Vân Điện hét lên với La Chinh.
Phía sau La Chinh có một âm thi lén nhào tới.
Sức mạnh của những âm thi này khiến mấy tên đệ tử Vân Điện rất cảnh giác, có thể xé nát con rối của Đại Mộng chân nhân thì hẳn cũng có thể dễ dàng xé nát bọn họ.
Nghe thấy đệ tử Vân Điện kia nhắc nhở, thân thể La Chinh lập tức nghiêng đi, vừa xoay người liền nhìn thấy một âm thi mặt đầy răng nanh.
Trong quá trình luyện chế, âm thi phải trải qua rất nhiều bước thao tác, cho nên thân thể mới biến thành màu đen.
Âm thi trước mắt này mặt đầy dữ tợn, lộ hết cả răng nanh ra ngoài, lập tức muốn nhào qua.
Một trưởng lão phụ trách bảo vệ đệ tử Vân Điện liền nhanh chóng tiến đến, định giải quyết âm thi kia.
Trưởng lão này biết rõ địa vị của La Chinh trong Vân Điện nên không thể để hắn có sơ xuất gì hết.
Nhưng trưởng lão còn chưa kịp ra tay, La Chinh đã lật tay, một trường kiếm thánh giai hạ phẩm đã lập tức xuất hiện, mũi kiếm rung một trận, một kiếm này chứa đựng sức mạnh của năm trăm tấm vảy rồng.
“Băng Kiếm!”
“Ầm!”
Chỉ một kiếm này, La Chinh đã chém nát đầu âm thi kia.
Ngoài Trác đại tiên sinh và Đại Mộng chân nhân ra, cho dù là đám trưởng lão như Phí Hàm cũng không làm được sạch sẽ, lưu loát đến thế.
Vị trưởng lão chạy tới cứu La Chinh kia nhất thời đơ cả ra.
Mấy tên đệ tử Vân Điện ở Thần Đan Cảnh kia cũng đơ cả người.
Chương 520: Yêu đế âm thi
Nếu là ở thế giới bên ngoài, thực lực những âm thi này cũng không được coi là xuất chúng, những võ giả Thần Đan Cảnh này đều có thể giết được một cách nhẹ nhàng.
Thế nhưng sau khi tiến vào mộ Tiên Thiên Miểu, tu vi của mọi người đều bị áp chế, kể cả có là võ giả Thần Đan Cảnh hay thậm chí hai võ giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ thì thực lực cũng bị áp xuống chỉ còn tương đương với2võ giả Chiếu Thần Cảnh, vậy nên khó có thể giải quyết được đám âm thi này.
Mà trên đại hội võ đạo, La Chinh đã thể hiện rõ thực lực của mình, lấy tu vi Chiếu Thần Cảnh để đánh bại võ giả Thần Đan Cảnh có thiên phú cấp Thần.
Vậy nên mọi người trong Vân Điện đã không đối đãi với La Chinh như là võ giả Chiếu Thần Cảnh nữa rồi.
Chỉ có điều, sau khi tiến vào mộ Tiên Thiên Miểu, tu vi5của mọi người đều bị áp xuống một cảnh giới, như vậy La Chinh đáng lẽ sẽ giống như phần đông võ giả Thần Đan Cảnh, không thể đối phó với đám âm thi này mới đúng.
Nhưng vừa rồi La Chinh đã giết chết âm thi kia chỉ trong giây lát ngay trước mắt họ.
Vậy thì khác nào nói thực lực của La Chinh tương đương với thực lực của Trác đại tiên sinh và Đại Mộng chân nhân sao?
Lần này đầu óc bọn họ thực6sự không thể nghĩ ra được.
Tu vi Chiếu Thần Cảnh đã vượt qua trọn vẹn một cảnh giới lớn để khiêu chiến võ giả Thần Đan Cảnh, trước nay chưa ai có thể làm được điều này.
La Chinh đã làm được, vậy chứng tỏ hắn có thiên phú thực yêu nghiệt, có được thực lực vô cùng khủng bố và cơ duyên rất lớn.
Tuy mọi người không tin, nhưng dần dần cũng chấp nhận được rồi.
Người ta đích thực dựa vào thực lực của mình5để đánh bại Thôi Duẫn, giết chết Tư Diệu Linh, nếu không phải vì uy hiếp của Thôi Tà mà rời khỏi đại hội võ đạo, bố trí cái đại trận hộ tông khiến người khác giận sôi gan, thì chỉ sợ Tiểu Giới của Hư Linh Tông cũng chẳng phải đối thủ của hắn.
Trong lòng rất nhiều người, dù không bằng lòng thừa nhận ngàn vạn lần đi chăng nữa, nhưng cuối cùng vẫn phải chấp nhận.
Chỉ là, vượt qua hai cảnh giới lớn, tương3đương với thực lực của cường giả Hư Kiếp Cảnh thì dường như cũng hơi quá nhỉ?
“La, La Chinh… Sao ngươi làm được vậy?” Một đệ tử Vân Điện hỏi.
Hai trưởng lão Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ cũng nhìn La Chinh, hy vọng hắn nói ra đáp án.
La Chinh thả lỏng tay, mỉm cười, bóng dáng chợt nhoáng lên một cái, bước một bước dài năm sáu trượng trong không gian rồi lại xuất ra một Băng Kiếm.
“Ầm!” Lại một đầu âm thi nữa bị La Chinh dùng trường kiếm thánh giai đánh nổ.
Mất đầu, âm thi lắc lư được hai nhịp liền quỳ gối trước mặt La Chinh.
Đại Kích Huyền Băng trong tay Ninh Vũ Điệp cũng hết đâm ra lại rút về, mỗi lần ra tay thì từng tầng hàn khí đều đóng băng hơn chục âm thi, sau đó mới lao Đại Kích Huyền Băng ra đập nát chúng.
Loảng xoảng, loảng loảng…
Những âm thi kia giống như từng tấm thủy tinh, khi bị Ninh Vũ Điệp lao đến đập nát, tiếng thi thể ngã xuống ầm ầm.
Sau khi diệt được một đợt âm thi trước mắt, Ninh Vũ Điệp thản nhiên quay đầu lại nhìn thì vừa vặn thấy La Chinh cũng vừa đâm nổ đầu một âm thi, ánh mắt nhất thời trở nên kinh hãi, sau đó là thở dài đầy ý cười.
Nàng cảm thấy trong từ điển của La Chinh không hề có hai chữ “không được”, tốc độ tiêu diệt âm thi của La Chinh dường như tương đương với Đại Mộng chân nhân và Trác đại tiên sinh…
Ngọc bà bà thì không hề ra tay, mặc dù những âm thi này hơi phiền phức, nhưng cũng chỉ là phiền toái nhỏ mà thôi.
Nếu như vừa tiến vào, gặp phải chút phiền toái nhỏ này mà Ngọc bà bà cũng phải ra tay thì đoạn đường phía sau khỏi cần phải đi nữa, dọn đường quay về ngay còn kịp.
Ninh Vũ Điệp, các trưởng lão và La Chinh ra tay khiến số lượng âm thi nhanh chóng giảm bớt.
Con âm thi cuối cùng bị Ninh Vũ Điệp dùng Đại Kích Huyền Băng đập nát, sau đó phía trước liền truyền đến một tiếng gào thét thật lớn, rồi lập tức có tiếng bước chân thật mạnh truyền đến.
Ninh Vũ Điệp nghiêm túc đứng trước mọi người, Đại Kích Huyền Băng nằm ngang sau thắt lưng nàng, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm chỗ tối om ở phía trước.
Rất nhanh sau đó liền có một bóng dáng thật lớn vọt ra khỏi bóng tối.
Cùng lúc đó, một luồng yêu khí khổng lồ cũng ập về phía mọi người.
Các trưởng lão Hư Kiếp Cảnh thì còn tạm, có thể ngăn cản được luồng yêu khí ẩn chứa nỗi sợ hãi vô tận này, thế nhưng ngoài Trác đại tiên sinh và Đại Mộng chân nhân ra thì sắc mặt các trưởng lão khác đều hơi hơi biến đổi.
Về phần đám đệ tử Thần Đan Cảnh kia, sắc mặt đã trắng bệch, mặt cắt không còn một giọt máu, hai hàm răng va vào nhau lập cập!
“Yêu… yêu khí thật mãnh liệt.” Một đệ tử Vân Điện không khống chế được nỗi sợ hãi trong lòng mà lắp bắp nói.
Mặt La Chinh không hề đổi sắc, ánh mắt trầm ổn, nhìn chằm chằm vào nơi tối đen kia.
Đối với Yêu tộc, La Chinh cũng không xa lạ gì.
Lúc trước ở trong thành Bạch Đế, hắn từng giết không ít yêu binh, yêu tướng, nhưng suýt chút nữa lại chết dưới tay một Yêu Vương.
Nhưng những Yêu tộc đó, thậm chí là những Yêu Vương lúc trước cũng không thể nào phát ra yêu khí mãnh liệt thế này được! Nếu không phải linh hồn của La Chinh đã tiến vào Chiến Hồn Cảnh thì giờ phút phải đối mặt với yêu khí mãnh liệt thế này, có lẽ hắn cũng không có khả năng ngăn cản.
“Yêu tộc?” Ninh Vũ Điệp nhíu mày.
Yêu tộc trong Trung Vực đã bị đông đảo võ giả đả kích, vây đánh đến mức hoàn toàn tuyệt tích, cho nên một phần Yêu tộc liền chạy qua Đông Vực, tạo nên một khe hở không gian thật lớn với ý muốn chiếm cứ cả Đông Vực, rồi sau đó lấy Đông Vực làm cứ điểm để xâm chiếm Trung Vực.
Cho nên lúc trước La Chinh mới có thể đi thành Bạch Đế thử luyện trước.
Thế nhưng bởi vì có Thanh Vân Tông tồn tại nên Yêu tộc vẫn không có cơ hội mở rộng thế lực.
Yêu tộc là một chủng tộc lớn có thể sánh ngang với nhân loại, cường giả trong tộc đương nhiên chính là những Yêu Vương, yêu tướng.
Thế nhưng nếu chúng đã phái ra Yêu Đế – mạnh mẽ hơn rất nhiều thì tự nhiên Vân Điện cũng sẽ phái cường giả Hư Kiếp Cảnh ra trận, trong lịch sử cũng từng xảy ra loại chuyện như thế này.
“Là một Yêu Đế đã chết bị luyện thành âm thi.
Để ta lên đối phó.” Ngọc bà bà thản nhiên nói, tay cầm quải trượng như muốn tiến lên.
“Một âm thi Yêu Đế thôi mà, không cần sư phụ ra tay đâu, Tiểu Điệp có thể ứng phó được.” Nói xong, Ninh Vũ Điệp liền nhanh chân xông lên trước.
Từ khi bước vào Hư Kiếp Cảnh, Ninh Vũ Điệp vẫn chưa từng ra tay toàn lực, thế nhưng đương nhiên cũng có người ước đoán về thực lực của nàng rằng, dù là Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ, nhưng thực lực thực sự lại tương đương với Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ.
Chỉ thấy bóng dáng màu trắng của Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng di chuyển, dưới tà váy phất phới, một chút băng sương lặng lẽ khuếch tán ra.
“Thùng, thùng, thùng…”
Thực lực của Yêu Đế lớn hơn Yêu Vương khoảng mười lần, kích thước cũng phải cao hơn ba người, đứng trước mặt Ninh Vũ Điệp, đối lập với bóng dáng nhỏ xinh của nàng thì tựa như một người khổng lồ vậy.
“Ô ô!”
Con Yêu Đế này bỗng phát ra những tiếng kỳ quái từ trong yết hầu, quơ hai bàn tay đây móng vuốt về phía Ninh Vũ Điệp.
“Rầm!”
Hai bàn tay đầy móng sắc vừa mới vồ xuống lại bị Đại Kích Huyền Băng của Ninh Vũ Điệp chặn lại.
Một tay Ninh Vũ Điệp nắm chặt Đại Kích Huyền Băng, thế mà lại có thể chặn được sức từ đôi bàn tay của âm thi Yêu Đế!
Chỉ là Đại Kích Huyền Băng này cao hơn cơ thể Ninh Vũ Điệp khoảng hơn bốn thước, mà trên đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng không ngừng lóe ra chân nguyên màu lam nhạt, nắm lấy cây Đại Kích Huyền Băng vô cùng không tương xứng với nàng, chế ngự hai tay của âm thi Yêu Đế.
Thoạt nhìn cảnh này khiến người ta cực kỳ chấn động và quái dị.
Ai có thể tưởng tượng được, trong thân thể nhỏ nhắn của Ninh Vũ Điệp kia lại ẩn chứa sức mạnh lớn đến thế?
Không chỉ vậy, một tay nàng bỗng nhiên xoay ngược lại, hai tay của âm thi Yêu Đế bắt đầu cử động, thế nhưng lại bắt đầu bị ép xuống dưới.
Con âm thi Yêu Đế cứ như một ngọn núi nhỏ kia đã bị Ninh Vũ Điệp dần dần áp chế lại, giống như Đại Kích Huyền Băng đang ngăn chặn nó nặng tới trăm vạn, ngàn vạn cân vậy!
Cuối cùng, con Yêu Đế này không thể chịu được sức nặng nữa, thân thể thật lớn của nó vậy mà lại quỳ một gối xuống đất.
Cho dù đã quỳ một gối xuống, nhưng cái đầu âm thi Yêu Đế vẫn cao hơn Ninh Vũ Điệp không ít.
Yêu Đế đã mất đi linh trí nên tuy biết rõ không địch lại người ta, nhưng vẫn bộc phát sức mạnh toàn thân nhằm ngăn cản áp lực của Đại Kích Huyền Băng phía trên, tiếng “ô ô” trong miệng càng ngày càng vang, đôi mắt kép màu đỏ khiến người ta sợ hãi lại càng nhìn chăm chú vào Ninh Vũ Điệp.
Ninh Vũ Điệp bỗng nhiên nở một nụ cười lạnh, bàn tay nhỏ bé cầm Đại Kích Huyền Băng kia đột nhiên rút lại, bóng dáng nàng nhanh chóng xoay một cái, Đại Kích Huyền Băng cũng theo đó mà xoay quanh nàng tạo thành một vòng tròn, chuyển hướng, hung hăng đâm ngang ngay bên mạn sườn Yêu Đế.
“Ầm!”
Yêu Đế trực tiếp bị Ninh Vũ Điệp quật ra ngoài, đánh thật mạnh vào vách tường cách đó không xa.
Thấy cảnh này, mắt Trác đại tiên sinh cũng lóe sáng.
Ông ta vẫn luôn không phục thực lực của Ninh Vũ Điệp, nhưng lúc này thực lực Ninh Vũ Điệp bộc phát ra đúng là khiến ông ta phải mặc cảm.
Mọi người cũng đều khiếp sợ với sự thô bạo của Ninh Vũ Điệp…
Ninh Vũ Điệp không hề cho âm thi Yêu Đế này cơ hội đứng lên, bóng dáng lại lóe lên lần nữa, trong con mắt bên trái của nàng chợt xuất hiện những hình vẽ như bông tuyết.
“Đóng Băng Tuyệt Đối!”
Lúc này, hàn khí bộc phát ra xung quanh thân thể Ninh Vũ Điệp khiến người khác phải sợ hãi, từng luồng gió lạnh vốn có trong mộ Tiên giờ lại càng lạnh lẽo khắc nghiệt như đang trong hầm băng vậy.
Âm thi Yêu Đế kia vừa mới định đứng lên thì thân thể lập tức cứng ngắc lại trong tư thế ấy, không hề nhúc nhích.
“Két, két!”
Ninh Vũ Điệp tiện nay chém đại kích ra, con Yêu Đế kia liền giống như những âm thi lúc trước, vỡ vụn thành những mảnh nhỏ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










