[Audio] Bắc Tống Phong Lưu
Tập 29 : Triệu Giai Lôi Kéo (c281-c290)
❮ sautiếp ❯Chương 281: Triệu Giai Lôi Kéo
DTV-EBOOK
Dựng mấy cái bếp đơn giản ngay tại chỗ.
Ba bốn người vây ngồi vây quang đống lửa, nướng gà rừng, nai rừng để ăn.
Phiêu hương mười dặm.
Ở bên cạnh Triệu Giai, đám người Hồng Thiên Cửu khá câu nệ.
Cho nên bọn họ rất ăn ý ngồi chỗ khác, lưu lại hai người Lý Kỳ và Triệu Giai.
Triệu Giai uống một ngụm rượn ngon mà Cao nha nội mang theo, lắc đầu nói:
– Lý huynh, ta thấy ta càng ngày càng không nhìn thấu ngươi.
Ngươi ấy à, có bao giờ nhìn thấu ta đâu.
Lý Kỳ cười ha hả:
– Sao Triệu huynh lại nói như vậy? Ta vốn là người rất đơn thuần, tuấn tú lịch sự, phong lưu phóng khoáng, vừa nhìn là biết mà.
Triệu Giai cười ha hả, học theo khẩu khí của Lý Kỳ:
– Hiện tại thì coi như hiểu.
Y vừa nói xong, hai người liền cười to.
Cười một lúc, Triệu Giai bỗng nghiêm mặt nói:
– Lý huynh, tài trí hơn người của Lý huynh, phải làm một đầu bếp nho nhỏ cho Túy Tiên Cư, chẳng phải là nhân tài không được trọng dụng sao? Đương nhiên tài nấu nướng của Lý huynh không cần phải bàn, nhưng ta vẫn thấy có chút đại tài tiểu dụng.
Y đang lung lạc mình?
Lý Kỳ sững sờ, cười ha hả:
– Chẳng lẽ Triệu huynh muốn nâng đỡ tại hạ?
– Không sai, ta chính có ý đó.
Triệu Giai gật đầu:
– Ta đang đảm nhiệm chức Hoàng Thành Tư.
Nếu Lý huynh không chê, ta có thể giúp Lý huynh tìm một chức quan.
Dù chức vị không cao lắm, nhưng vẫn tốt hơn làm đầu bếp nhiều.
Hơn nữa Vương tương cũng không tới tìm huynh làm phiền.
Chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện.
Lý Kỳ thấy y không giống nói đùa, trong lòng âm thầm cân nhắc.
Mặc dù hắn rất có hảo cảm với Triệu Giai, nhưng từ bữa tiệc tròn tuổi, hắn nhìn ra giữa Triệu Giai và Thái Tử có khúc mắc.
Hai người bọn họ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Lý Kỳ không rõ ràng lắm.
Nhưng hắn biết, cuối cùng vẫn là Thái tử lên ngôi.
Nói cách khác, Triệu Giai chỉ là một kẻ thất bại.
Hơn nữa quan hệ giữa Triệu Giai và Vương Phủ có vẻ cũng không đơn giản.
Mà hắn cũng biết, chẳng bao lâu nữa Vương Phủ sẽ thất thế.
Tất cả nguyên nhân này, đã khiến Lý Kỳ không dám chọn bên nào.
Càng không dám gia nhập trận doanh của Triệu Giai.
Nhưng về mặt cảm tình, hắn lại không hy vọng Triệu Giai thua, muốn giúp y một tay.
Thật đúng là khó xử.
Tuy nhiên cuối cùng lý trí vẫn chiến thắng cảm tính.
Lý Kỳ không dám cầm cái mạng của mình làm trò đùa.
Cứ xem tình hình thế nào rồi nói sau.
Hắn đang chuẩn bị từ chối nhã nhặn, bỗng cảm giác lời này của Triệu Giai có chút quen quen.
Trong đầu bỗng toát ra một người.
Hắn lại cẩn thận nhìn Triệu Giai, sắc mặt cả kinh.
Thầm nghĩ, tướng mạo của hai người của chút giống nhau.
Đúng rồi, sao trước kia mình không chú ý tới nhỉ.
Lý Kỳ nhíu mày, bỗng cười nói:
– Triệu huynh, ta chợt nhớ ra có một vị khách của Túy Tiên Cư có dung mạo khá giống Triệu huynh.
Hơn nữa rất trùng hợp, người đó cũng họ Triệu.
Triệu Giai sững sờ, hiếu kỳ hỏi:
– Ai?
– Nàng họ Triệu, tên Tinh Yến, không biết Triệu huynh có quen không?
Lý Kỳ nhìn chằm chằm vào y.
Triệu Giai kinh hô:
– Lý huynh quen biểu muội của ta?
– Biểu muội?
Lý Kỳ ngây ngẩn cả người:
– Ngươi nói Triệu Tinh Yến là biểu muội của ngươi?
Triệu Giai gật đầu:
– Không sai, nàng chính là con gái của Khánh Quốc Công, phong hào Yến Phúc Tông Cơ.
– Khánh Quốc Công? Yến Phúc Tông Cơ?
Lý Kỳ kinh ngạc:
– Triệu huynh, Khánh Quốc Công là vị nào?
Triệu Giai cười đáp:
– À, ông ấy là đường thúc của ta.
Chính là hậu duệ của Thái Tổ Thánh Thượng, tộc đệ của phụ hoàng ta.
Thái Tổ? Triệu Khuông Dận? Má ơi, quan hệ thật lằng nhằng.
Lý Kỳ dùng cổ áo quạt, đầu đầy mồ hôi, không biết là do lửa nóng hay là bị dọa.
Triệu Giai nhìn hắn, hiếu kỳ hỏi:
– Sao vậy? Lý huynh rất quen với biểu muội ta à?
– Không quen lắm, không quen lắm.
Lý Kỳ vội đáp.Trước kia hắn từng nghe thầy dạy lịch sử nói qua, cái chết của Triệu Khuông Dận, hình như có liên quan tới đệ đệ của ông ta là Triệu Quang Nghĩa.
Cho nên hắn phải rất cẩn thận.
– Kỳ quái, Lý huynh nói biểu muội của ta là khách quen của Túy Tiên Cư, vì sao ta chưa bao giờ nhìn thấy?
– À, nàng ấy hay giả trang thành con trai, nên chắc Triệu huynh không chú ý.
– Vậy sao Lý huynh lại biết?
– Điều này, là do ta nhìn ra được.
– Nàng nói cả tên thật cho Lý huynh biết?
– Ừ, hình như ngày đấy nàng uống hơi nhiều.
– Uống hơi nhiêu?
Khóe miệng Triệu Giai giương lên, cười nói;
– Ta thấy không phải đâu.
Biểu muội của ta từ nhỏ tới lớn, đều ru rú trong nhà, bình thường cũng rất ít nói chuyện với người khác.
So với các ca ca đệ đệ khác, quan hệ giữa ta và nàng coi như không tồi.
Ta chưa bao giờ thấy muội ấy uống rượu, hơn nữa còn nói tên thật cho Lý huynh biết.
Chỉ sợ quan hệ của hai người không đơn giản.
– Bình thường thôi, bình thường thôi.
Thực ra nàng ấy cũng thích nghe ta kể Tam Quốc, mới bất chợt nói chuyện phiếm với ta vài câu.
Còn tên của nàng là trong lúc vô tình nàng nói cho ta biết.
Lý Kỳ lau mồ hôi, giải thích.
– Thì ra là thế.
Triệu Giai gật đầu, thấy Lý Kỳ đầu đầy mồ hôi, hỏi:
– Lý huynh khẩn trương như vậy làm gì?
– Ta khẩn trương à? Ta đương nhiên khẩn trương.
Lý Kỳ cố nặn vẻ tươi cười:
– Triệu huynh, tại hạ chỉ là một đầu bếp mà thôi.
Huynh tùy tiện đã nói ra một vị hoàng thân quốc thích, làm sao tại hạ không khẩn trương được.
Suy nghĩ đã sớm bay tới trên người Triệu Tinh Yến.
Nếu nàng là hậu duệ của Triệu Khuông Dận, lại tận lực khuyên nhủ ta tiến vào quan trường, rốt cuộc là nàng ta có ý gì? Mịa, sao mình luôn chọc vào những người như vậy nhỉ? Còn để mình sống yên ổn không.
Triệu Giai bất mãn nhìn hắn một cái:
– Lời này của Lý huynh rất không ổn.
Cái gì mà tùy tiện liền nói ra một vị hoàng thân quốc thích.
– Thực xin lỗi, trình độ văn hóa có hạn, mong Triệu huynh đừng trách.
Lý Kỳ ngượng ngùng nói.
Triệu Giai thấy Lý Kỳ nói chẳng đâu vào đâu, cười khổ lắc đầu:
– Lý huynh yên tâm, biểu muội chính là một người biết tri thức hiểu lễ nghĩa.
Nếu Lý huynh không làm chuyện gì quá phận, nàng sẽ không so đo với Lý huynh.
Chính vì ta làm rất nhiều chuyện quá phận, nên ta mới sợ a.
Lý Kỳ chột dạ:
– Chỉ hy vọng như thế.
Triệu Giai lại lắc đầu, quay về chính đề, hỏi:
– Tốt lắm, tạm thời không nói tới việc đó, chuyện vừa rồi Lý huynh nghĩ thế nào?
– À, à, chuyện đó ấy à.
Hiện tại dòng suy nghĩ của Lý Kỳ rất loạn, càng không dám đáp ứng linh tinh, lâp lờ đáp:
– Triệu huynh, ta cảm thấy ta còn trẻ, làm việc cũng còn lỗ mạng.
Rất nhiều quy củ ta đều không hiểu. hơn nữa hiện tại Túy Tiên Cư đang có một cục diện rối rắm cần ta xử lý.
Hay thế này vậy, chờ ta giải quyết xong những việc kia, lại cẩn thận suy nghĩ, Triệu huynh thấy thế nào?
Triệu Giai cũng không nóng lòng nhất thời, gật đầu:
– Điều này cũng đúng.
Vậy được rồi, chờ Lý huynh qua giai đoạn bận rộn này, chúng ta lại từ từ nói chuyện.
Nói chuyện? Xin nhờ, không cần đâu.
Lý Kỳ buồn bực.
Yến Phúc Tông Cơ? Hài, cô định dấu ta tới bao giờ nữa.
Chương 282: Dời Về Phía Nam (P1)
DTV-EBOOK
Triệu Khuông Dận chính là Hoàng đế khai quốc của nhà Tống.
Nhưng tiếc rằng anh niên tảo thệ, làm vua được mười sáu năm thì đần độn u mê mà chết.
Càng thêm tiếc nuối, chính là con cái của ông ta không được kế thừa ngôi vị Hoàng đế.
Mà là do đệ đệ của ông ta, Triệu Quang Nghĩa lên ngôi.
Đây là một điều rất hiếm thấy trong lịch sử các triều đại.
Có lẽ, thực sự là Triệu Khuông Dận và đệ đệ của ông ta tình như thủ túc, truyền ngôi vị cho người em.
Có lẽ là do lúc ấy con trai của Triệu Khuông Dận còn quá nhỏ.
Không muốn dẫm vết xe đổ của Hậu Chu, nên mới làm như vậy.
Nhưng có một giả thiết mãi mãi tồn tại.
Chính là Triệu Quang Nghĩa dựa vào thủ đoạn để dành ngôi vị Hoàng đế.
Thậm chí chính là do y mưu hại Triệu Khuông Dận.
Sự thật thế nào khó mà biết được.
Nhưng bất kể như thế nào, hậu nhân của Triệu Khuông Dận đều phải tiếp nhận một sự thật.
Chính là hiện tại bọn họ chỉ là thân thuộc của vua, chứ không hơn.
Thân phận tương phản thật quá lớn.
Vốn là đồ đạc của mình, lại bị người khác cướp mất, nhưng lại không dám lên tiếng.
Đổi thành bất kỳ ai, chỉ sợ cũng rất khó tiếp nhận.
Sau khi biết được Triệu Tinh Yến là hậu nhân của Triệu Khuông Dận, tâm trạng của Lý Kỳ vẫn rất nặng nề.
Hắn không dám xác định Triệu Tinh Yến có âm mưu hay không.
Nhưng hắn không dám bài trử khả năng này.
Hắn cũng không phải là người của hoàng gia.
Càng chưa từng làm vua bao giờ.
Những điều hắn biết về thời Tống đều qua sách sử và lời của một số chuyên gia.
Còn sự thật thế nào, có quỷ mới biết được.
Sách sử là ai viết? Là người viết, đã là người viết, thì không nhất định đều là thật.
Cho dù ngươi nói Triệu Khuông Dận vì tâm lực tiều tụy mà chết, người khác cũng không thể chứng minh ngươi nói sai.
Cho nên về điểm này, một kể xuyên việt như Lý Kỳ, căn bản không hề có ưu thế gì.
Điều hắn có thể làm, chính là cố gắng không tham dự vào trong đó.
Hắn có thể lựa chọn ba thế lực Triệu Giai, Thái tử Triệu Hằng hoặc là Thái Kinh và Vương Phủ.
Nhưng hắn không dám lựa chọn đứng bên phe Triệu Khuông Dận hay là Triệu Quang Nghĩa.
Chọn cái nào trong hai cái đó cũng, kết quả đều chỉ một chữ chết.
Xem ra sau này gặp lại Triệu Tinh Yến, chỉ có thể cùng nàng nói chuyện phong nguyệt, bớt nói chuyện quân quốc đại sự.
Trong lòng Lý Kỳ không ngừng nhắc nhở bản thân.
Triệu Giai thấy hắn có vẻ tâm sự nặng nề, cũng không nhiều lời nữa.
Sau khi ăn xong bữa trưa, mấy người ai về nhà nấy.
Buổi chiều, lúc Lý Kỳ và Trần A Nam trở lại Túy Tiên Cư, thực khách bên trong nhìn thấy con báo kia, đều phát ra thanh âm sợ hãi than.
Trần A Nam hoàn toàn chiếu theo lời Lý Kỳ dặn, kể lại từ đầu đến cuối những hành động anh hùng ngày hôm nay của Lý Kỳ cho thực khách nghe.
Lý Kỳ tự nhiên rất vô liêm sỉ lần nữa tiếp nhận sự sùng bái của mọi người.
Hai mươi xâu tiền đúng là không lãng phí chút nào.
Sùng bái qua đi, Lý Kỳ liền bảo Trần A Nam mang con báo vào trong phòng bếp.
Ánh mắt nhìn về phía quầy, kinh ngạc phát hiện Ngô Phúc Vinh không đứng ở đó.
Mà thay vào một nữ tiểu nhị.
Vội vàng đi tới hỏi:
– Ngô đại thúc đâu?
Nữ tiểu nhị đáp:
– Hình như chưởng quầy vùa đi tìm huynh.
– Tìm ta?
Lý Kỳ nhướn mày:
– Cô biết là chuyện gì không?
Nữ tiểu nhị lắc đầu:
– Ông ấy không nói với muội.
Lý Kỳ nhíu mày:
– Ta tới phòng bếp trước đây.
Tí nữa nếu Ngô đại thúc quay lại, cô liền bảo ông ấy ta đã trở về.
Dặn dò xong, Lý Kỳ đi vào phòng bếp.
Vừa mới vào, Ngô Tiểu Lục và hai anh em Đại, Tiểu Trụ đã vây tới hỏi han con báo, líu ra líu ríu không ngừng.
– Lý ca, huynh tính toán xử lý con báo này như thế nào?
Ngô Tiểu Lục đầy vẻ chờ mong hỏi.
Lý Kỳ sững sờ, cười đáp:
– Ta tính toán nhờ người may một bộ áo khoác da.
Nhưng số da đó chỉ đủ may một bộ.
Các ngươi đừng mơ tưởng.
– Bọn đệ biết rồi.
Ngô Tiểu Lục cười hắc hắc:
– Vậy…vậy còn thịt báo, huynh tính toán xử lý thế nào? Đệ lớn gần này rồi, còn chưa từng nếm qua thịt báo.
Bản tính tham ăn của tiểu tử này đúng là khó thay đổi.
Lý Kỳ cười nói:
– Thịt thì tùy các ngươi xử lý, thích làm thế nào thì làm.
– Nhưng bọn đệ chưa từng xử lý qua thịt báo, cũng không biết nấu kiểu gì.
Huynh dạy bọn đệ đi.
Ngô Tiểu Lục vội la lên.
– Các ngươi chưa từng làm qua, ta cũng vậy.
Huống hồ thịt báo chỉ có ngần đấy, lấy để nấu thử cũng không đủ.
Hơn nữa cũng không phải ngày nào cũng có mà ăn.
Cho nên các ngươi tự mình nghĩ biện pháp.
Lý Kỳ phất tay, tùy ý nói.
Thời của hắn, báo là loại động vật cần bảo vệ.
Ai dám săn báo để ăn cơ chứ.
Chẳng lẽ muốn tới đồn công an uống nước trà.
Ngô Tiểu Lục và hai anh em Đại, Tiểu Trụ nhìn nhau, trong mắt lộ vẻ mờ mịt.
Lý Kỳ không muốn tiếp tục dây dưa, hỏi:
– Đúng rồi, dê bít tết và sườn lợn rán làm thế nào rồi?
– Không sai biệt lắm.
Ba vị đồ đệ đồng thanh đáp.
– Không sai biệt lắm?
Lý Kỳ nhướn mày:
– Vậy gia tăng tiến độ đi.
Ta cho các ngươi thêm mấy ngày nữa.
Nếu các ngươi còn chưa xong, ta liền thay người.
– Đừng nha, Lý ca.
Vừa rồi bọn đệ chỉ là khiêm tốn.
Ba người bọn đệ luyện tập lâu như vậy rồi, đạt tiêu chuẩn nhất định không phải là vấn đề.
Ngô Tiểu Lục vội sửa lời.
Lý Kỳ vỗ vào đầu cậu ta một cái:
– Chút bản lĩnh đó của các ngươi còn đòi học quân tử chơi trò khiêm tốn? Cũng không đi soi gương nhìn xem.
Đã như vậy, tối nay mỗi người các ngươi chuẩn bị dê bít tết và sườn heo rán cho ta nếm thử xem.
“Thì đều học sự khiêm tốn của huynh mà”.
Ngô Tiểu Lục giận mà không dám nói, gật đầu đáp:
– Vâng, tiểu đệ biết rồi.
Đúng lúc này, lão hàng Ngô Phúc Vinh chợt chạy vọt vào, sốt ruột hô lên:
– Lý sư phó, bọn họ đã tìm tới cửa, đã tìm tới cửa…
Lý Kỳ nghe như lọt vào sương mù, nghi ngờ hỏi:
– Ngô đại thúc, chú nói kỹ một chút, ai tìm tới cửa?
Nói xong, lại hướng Trần A Nam phân phó:
– A Nam, ngươi đi lấy cây quạt cho ta.
Ta muốn xem ai có lá gan lớn như vậy.
– Không cần, không cần quạt.
Ngô Phúc Vinh sững sờ, vội ngăn cản Trần A Nam, lại liếc nhìn mấy người Ngô Tiểu Lục, thấy bọn họ đều lộ vẻ bát quái nhìn mình, mới hướng Lý Kỳ nói:
– Chúng ta tới hậu viện nói chuyện.
Mấy người Ngô Tiểu Lục vừa nghe, liền ỉu xìu.
Lý Kỳ tự nhiên hiểu ý của Ngô Phúc Vinh, gật đầu:
– Vâng.
Lý Kỳ đi cùng Ngô Phúc Vinh tới hậu viện.
Còn chưa ngồi vững vàng, Ngô Phúc Vinh chợt dán cái mặt già tới gần, khiến Lý Kỳ sợ tới mức rụt mạnh về phía sau, sợ hãi hỏi:
– Ngô đại thúc, chú muốn làm gì vậy?
Ngô Phúc Vinh cực kỳ vui mừng:
– Lý công tử, quả nhiên không ngoài sở liệu của cậu.
Những chưởng quầy của Chân Điếm kia đã tìm tới cửa, đều muốn gia nhập liên minh đại lý của chúng ta.
Một chiêu này của cậu thật là quá khéo.
Lý Kỳ kinh ngạc:
– Nhanh như vậy.
Ngô Phúc Vinh gật đầu mạnh.
Chương 283: Dời Về Phía Nam (P2)
DTV-EBOOK
Không thể nào,mới có một hai ngày,bọn họ đã tìm tới cửa rồi.Xem ra thương nhân của thời này rất có tầm nhìn xa.Nhanh như vậy đã hiểu rõ chi tiết của đại lý.Sớm biết như vậy,thì sáng nay lão tử đã không đi săn rồi.
Lý Kỳ híp mắt,hỏi:
– Có bao nhiêu người tới? Chú đừng nói rằng,chưởng quầy của Chân Điếm toàn thành kéo tới đấy nhé.
– Đâu đến mức ấy.
Ngô Phúc Vinh thật thà phúc hậu cười,duỗi hai ngón tay đáp:
– Tuy nhiên cũng có hơn hai mươi nhà.
Lý Kỳ mặt không biểu tình:
– Vậy chú đã trả lời bọn họ thế nào?
– Cậu không ở đây,ta cũng không biết nên nói gì.Cho nên mới bảo bọn họ ngày mai lại tới.
Ngô Phúc Vinh ngượng ngùng đáp.
Lý Kỳ nghe thấy vậy,trong lòng cười khổ,cả cái Túy Tiên Cư này giống như chỉ có mỗi mình hắn quản lý vậy.
– Phu nhân đâu,cháu còn ở đây,còn có phu nhân đó sao?
Phu nhân buồn bực đáp:
– Sáng nay phu nhân có tới nhưng lại về rồi.Tuy nhiên dù có phu nhân ở đó,cậu cũng không thể để cho phu nhân đối diện với nhiều nam nhân như vậy chứ.
– Ài,phu nhân khai trí chậm thật.
Lý Kỳ lắc đầu,thản nhiên nói:
– Cháu thấy chuyện này cứ giao cho phu nhân đi.
– Ừ?
Ngô Phúc Vinh giật mình,há hốc miệng,bộ dáng rất kinh ngạc.
Lý Kỳ thở dài:
– Ngô đại thúc,chú nghĩ lại mà xem.Chú đã gần ấy tuổi rồi,làm được năm nào hay năm ấy.Mà sau này cháu có khả năng không tới cửa hàng thường xuyên…
Ngô Phúc Vinh nghe đến đây,khẩn trương hỏi:
– Cậu muốn đi đâu?
– Cháu không đi đâu cả,chỉ là cháu cũng không biết cháu có thể ở lại bao lâu,dù sao thế sự khó liệu.
Lý Kỳ hít một hơi,lại nói:
– Tiểu Ngọc vốn là một nhân tuyển không tồi,năng lực rất khá.Nhưng địa vị của nàng vẫn chưa đủ.Cho nên còn cần thời gian.Nếu một ngày nào đó,cháu đi,chú cũng đi,trong tiệm không có người chủ trì đại cục,vậy thì Túy Tiên Cư chẳng phải trở lại như trước kia? Cho nên chúng ta phải nhanh chóng khiến cho phu nhân trưởng thành mới được.
– Cậu nói cũng có lý.
Ngô Phúc Vinh gật đầu:
– Chính là phu nhân rất ít khi tham dự đàm phán,chuyện lớn như vậy lại giao cho nàng,ta sợ…
Lý Kỳ híp mắt,trầm tư một lúc:
– Như vậy đi,lần này để cho Tiểu Ngọc ở một bên hỗ trợ.Chú cũng không cần tham gia.Phu nhân thấy được chú,như trẻ con ba tuổi thấy được phụ thân vậy,chuyện gì cũng không nghĩ.Đừng để đến lúc đó lại ngồi yên như cái bình hoa.
Nói cái kiểu gì vậy? Ngô Phúc Vinh dở khóc dở cười:
– Vậy được,việc này cứ quyết định như thế.Tuy nhiên,cậu định làm thế nào? Để cho toàn bộ những chưởng quầy kia gia nhập đại lý của chúng ta?
– Đương nhiên là không.
Một là ta không có nhiều người như vậy,hai là ta cũng không lấy ra được nhiều vịt như vậy.
Lý Kỳ hơi trầm ngâm:
– Thế này đi,chú chọn cho cháu mười Chân Điếm có thực lực nhất trong đó.Bảy nhà bán bánh Hambuger,ba nhà bán vịt nướng.Nhưng chú phải nhớ kỹ,vị trí của bọn họ phải tốt,hơn nữa phải cách xa chút,đừng gần nhau.
Ngô Phúc Vinh gật đầu:
– Lão hủ đã hiểu.
Lý Kỳ bỗng nhớ tới cái gì đó:
– Đúng rồi,Ngô đại thúc,Túy Tiên Cư của chúng ta cũng nên khuếch trương.Chú có thể thừa cơ hội lần này,thu mua mấy Chân Điếm,phát triển Doanh Điếm của mình.
– Đúng,đúng,cũng đến lúc nên khuếch trương.
Ngô Phúc Vinh đã sớm nghĩ tới điều đó,luôn giữ trong lòng mà không nói ra.Hôm nay Lý Kỳ đã mở miệng,ông ta tất nhiên là tán thành,gật đầu,lại nói:
– Nhưng hiện tại chúng ta không thiếu tiền,việc gì phải thu mua những Chân Điếm nhỏ kia.Chúng ta có thể như Phỉ Thúy Hiên,thu mua mấy quán ăn,coi như là chi nhánh của Túy Tiên Cư.
– Cháu nhìn trúng các Chân Điếm,vì cháu muốn đi theo hướng tích tiểu thành đại.
Lý Kỳ mỉm cười:
– Ngô đại thúc,có chuyện cháu vốn muốn đợi thời gian nữa mới thương lượng với chú.Nhưng giờ nhân tiện nói luôn.Thực ra cháu không có ý định dùng quá nhiều bạc phát triển ở Đông Kinh.
– Vì sao?
Ngô Phúc Vinh kinh ngạc.
Lý Kỳ cười đáp:
– Cháu muốn chờ mấy ngày nữa,sẽ chuyển một bộ phận tài chính tới phía nam.
Chuyển về phía nam?
Ý tưởng này của Lý Kỳ vượt quá ngoài dự liệu,khiến cho Ngô Phúc Vinh vốn già nua có chút theo không kịp.Sững sờ nửa ngày mới hỏi:
– Ý cậu là sao?
– Chính là cháu muốn dùng bạc đầu tư phía nam,mở thêm mấy quán ăn lớn.
Lý Kỳ cười giải thích.
Đây cũng không phải là hắn nhất thời ngẫu hứng nói ra dọa Ngô Phúc Vinh.Mà là hắn đã sớm tính toán như vậy.Nguyên nhân tất nhiên là phòng ngừa biến cố Tĩnh Khang.Dù hắn biết hắn bị đưa tới nơi này có thể không thay đổi dấu mốc lịch sử sỉ nhục của người Hán đó.Đã không xác định,vậy thì hắn phải có trách nhiệm lưu lại đường lui cho một trăm người sống nhờ Túy Tiên Cư.Hơn nữa,với một thương nhân mà nói,việc bỏ tất cả trứng gà vào trong một giỏ là điều không nên.
Nhưng Ngô Phúc Vinh lại không hiểu dụng ý của Lý Kỳ.Thời này,Biện Kinh vốn là thành thị đông đúc và giàu có nhất của Đại Tống.Người bên ngoài chỉ muốn tranh cướp tới nơi này buôn bán.Vậy mà Lý Kỳ lại muốn chuyển ra ngoài.Ông ta kinh ngạc hỏi:
– Cậu muốn di dời tài chính về phía nam? Vì sao? Chúng ta đang yên ổn ở đây,vì sao phải đi.Mặc dù muốn mở chi nhánh ở phía nam,cũng phải mở chi nhánh ở Biện Kinh trước chứ.
Lý Kỳ thở dài:
– Ngô đại thúc,ngành ăn uống ở Biện Kinh đã bão hòa rồi,nên có đều có.Chú muốn tiến thêm một bước,thật quá khó khăn.Mà ở phía nam thì đang phát triển,rất thích hợp cho chúng ta thi triển quyền cước.Mượn chuyện lần này để nói,Thái Mẫn Đức chỉ dùng một thủ đoạn nho nhỏ,đã khiến chúng ta thiếu chút nữa bại trận.Nếu không có Phàn Lâu kịp thời tương trợ,hậu quả thực sự không thể tưởng tưởng nổi.Nếu ở phía nam có cửa hàng của chúng ta,vậy thì chúng ta sẽ không sợ.Bên này thiếu tiền,có thể dùng tiền ở phía nam bổ sung.Đây là đạo lý đừng bỏ chung trứng gà vào trong một giỏ.Miễn cho nếu một ngày nào đó cái giỏ này bị hỏng,thì toàn bộ trứng gà đều tan tành.
Ngô Phúc Vinh nghe Lý Kỳ nói xong,liền rơi vào trầm tư.
Lý Kỳ mỉm cười,nói tiếp:
– Ngô đại thúc,chú cũng đừng quá lo lắng.Cháu chỉ mới dự tính mà thôi.Còn cụ thể thế nào,chúng ta vẫn cần thương lượng kỹ càng với phu nhân.Tuy nhiên,một bước này không thể không đi.Đương nhiên,cháu cũng sẽ không để chú chạy qua bên kia.
Ngô Phúc Vinh gật đầu cười:
– Nếu có lợi cho Túy Tiên Cư,cho dù muốn lão hủ đi một chuyến,lão hủ cũng không dị nghị.
– Việc đó về sau hẵng nói.
Lý Kỳ cười ha hả,lại hỏi:
– Ngô đại thúc,gần đây các quán ăn khác có động tĩnh gì không?
Ngô Phúc Vinh cười hớn hở:
– Bọn họ ấy à,cả ngày tụ họp thương lương làm sao bán được số thịt trong tay.Hiện tại giá thịt lợn lại giảm một văn.Tiếp tục bán như vậy một tháng,đủ cho bọn họ lỗ nặng.Thế đã là tốt rồi,nếu bán không được,thì bọn họ còn không nhảy sông tự vẫn.
Oa! Nếu nhiều viên ngoại cùng lúc nhảy sông tự vẫn,cảnh tượng sẽ đồ sộ ra sao a!
Chương 284: Dời Về Phía Nam (P3)
DTV-EBOOK
Lý Kỳ tà ác nghĩ,bỗng nhiên hỏi:
– Ngô đại thúc,chú nói xem,thịt có khả năng giảm giá tiếp không?
– Ta thấy rất có khả năng này.Thịt dê đoán chừng không giảm quá nhiều.Nhưng thịt lợn khẳng định có thể giảm.Tuy nhiên,hiện tại giá thịt vịt đang tăng một chút.
Ngô Phúc Vinh nói tới phần sau,vẻ mặt buồn bực.
Lý Kỳ cười ha hả:
– Hiện tại đang là thời kỳ phi thường,vịt quay mới được bày bán,chờ thêm một thời gian,cháu đoán giá vịt sẽ lại giảm xuống.Tuy nhiên,mấy ngày này cũng đủ cho chúng ta báo thù.
Ngô Phúc Vinh nhếch miệng,gật đầu:
– Đúng vậy,đúng vậy.
Đang lúc Lý Kỳ và Ngô Phúc Vinh đang nói tới hào hứng,chợt bên ngoài vang lên tiếng của Trần A Nam:
– Ngô đại thúc,Lý đại ca,Phàn công tử tới.
Phàn Thiếu Bạch?
Lý Kỳ nhướn mày hỏi:
– Y tới làm gì vậy nhỉ?
Ngô Phúc Vinh lắc đầu:
– Lão hủ cũng không biết.Chẳng lẽ phía đại lý đã xảy ra chuyện gì?
– Ngô đại thúc,chú có thể đừng nói những lời không may được không.
Lý Kỳ tức giận nhìn Ngô Phúc Vinh một cái,sau đó hướng Trần A Nam phân phó:
– A Nam,ngươi mời Phàn công tử vào đây.
– Vâng.
Chỉ sau chốc lát,Phàn Thiếu Bạch mang theo vẻ mặt như tắm gió xuân đi vào.
Lý Kỳ thấy nụ cười trên mặt Phàn Thiếu Bạch,liền biết Ngô Phúc Vinh lại tiên đoán thất bại.Rõ ràng là tới báo hỉ mà.
– Phàn công tử.
– Ngô chưởng quầy,Lý sư phó.
Ba người cùng thi lễ,Phàn Thiếu Bạch hướng Lý Kỳ thở dài nói:
– Lý sư phó,lúc trước Thiếu Bạch có mắt không nhìn được núi Thái Sơn,có chỗ nào đắc tội,mong rằng Lý sư phó bỏ qua cho.
Hiện tại y coi như phục Lý Kỳ,cũng minh bạch dụng ý của Phàn Chính.
Lý Kỳ vội nâng y dậy,cười ha hả:
– Phàn công tử nói gì vậy.Hai chúng ta vẫn rất hòa thuận mà,làm gì đắc tội hay không đắc tội.Công tử cứ quá khách khí.
Phàn Thiếu Bạch lộ vẻ xấu hổ,nhẹ gật đầu.
Lý Kỳ mời Phàn Thiếu Bạch ngồi xuống,lễ phép hỏi:
– Phàn công tử đã ăn cơm chưa?
Phàn Thiếu Bạch cười ha hả đáp:
– Lúc đi đường đã ăn hai cái bánh Hambuger,hiện tại bụng vẫn còn no căng.Bánh Hambuger của ngươi thật đúng là đồ tốt.Người bình thường ăn một cái là no rồi,hơn nữa giá cũng rẻ.So với thịt còn lời nhiều hơn.HIện tại ai còn đi mua thịt chín.Khắp nơi là cảnh mọi người cầm bánh Hambuger vừa đi vừa ăn.
Ngươi nói cũng quá khoa trương chút.
Lý Kỳ cười ha hả:
– Tại thứ bánh đó mới lạ thôi,còn phải đợi thời gian khảo nghiệm đã.Phàn công tử chớ khen nó quá,cẩn thận kiêu ngạo tự mãn.
– Nên khen,nên khen.
Phàn Thiếu Bạch cười ha hả,lại nói:
– Lý sư phó,không dối gạt gì ngươi,hôm nay ta mạo muội tới thăm là muốn thương lượng với ngươi một chuyện.
Lý Kỳ hiếu kỳ hỏi:
– Chuyện gì?
– Ta muốn mượn ngươi một người.
– Mượn người?
Lý Kỳ hỏi:
– Người nào?
– Tiểu Ngọc.
Phàn Thiếu Bạch cười đáp.
– Tiểu Ngọc?
Lý Kỳ nhướn mày,người này ngược lại rất biết nhìn hàng.Tiểu Ngọc mới tới tiệm của y làm một hai ngày,y đã muốn đục tường rồi,con mẹ ngươi cũng quá nóng vội đi.Thử nói:
– Không biết vì sao Phàn công tử lại có suy nghĩ này?
Phàn Thiếu Bạch vội đáp:
– Là như vậy,ta rất có hứng thú với kiểu phục vụ khách hàng của Lý sư phó.Cho nên muốn cho tiểu nhị của quán ta cũng học tập theo.Ta nghe nói những nữ tỳ tham dự yến tiệc tròn tuổi lần trước,đều do cô nàng Tiểu Ngọc huấn luyện ra.Cho nên muốn mời nàng dạy cho tiểu nhị của tiểm điếm một thời gian.
Thì ra là việc này.Có phải y nhàn tới trứng đau,nên một việc nhỏ như vậy cũng đích thân chạy tới.
Lý Kỳ nhìn Phàn Thiếu Bạch,thực ra hắn không có ý phản đối.Dù sao kiểu phục vụ kia một khi được phổ cập,cũng có thể đề cao địa vị của tiểu nhị.Miễn cho có một vài khách hàng,không có việc gì lại kêu đến kêu đi,một chút tôn nghiêm cũng không cho.Như vậy thật quá coi thường người.Nhưng hắn sẽ không giao Tiểu Ngọc cho Phàn Lâu mượn.Bởi vì Tiểu Ngọc chính là đối tượng mà hắn trọng điểm bồi dưỡng.Hắn cười đáp:
– Việc này không khó.Tuy nhiên tại hạ còn có nhiệm vụ phải giao cho Tiểu Ngọc.Như vậy đi,tại hạ sẽ phái một người khác tới quý điếm dạy bọn họ.Phàn công tử yên tâm,người đó dạy sẽ không kém Tiểu Ngọc chút nào.Phàn công tử thấy được không?
– Cũng được,Thiếu Bạch đa tạ Lý sư phó và Ngô chưởng quầy.
Phàn Thiếu Bạch chắp tay cười nói.Thực ra y cũng không hoàn toàn minh bạch thực lực của Tiểu Ngọc.Cho nên y không phải nhắm vào Tiểu Ngọc mà tới.Y muốn nhất vẫn chính là học tập kiểu phục vụ kia của Lý Kỳ.
Lý Kỳ đáp lễ:
– Có gì đâu,tiện tay mà thôi.
Phàn Thiếu Bạch cười cười,lại nói:
– Mà cũng kỳ quái,vịt nướng và bánh Hambuger sau khi được bày bán,sinh ý của tiểu điếm cũng chịu ảnh hưởng không nhỏ.Nhưng lần này,khách hàng tới tiểu điếm càng ít,ta càng vui mừng.
Lý Kỳ cười ha hả:
– Phàn công tử cứ nói đùa.Dù sao cuối cùng bạc vẫn rơi vào trong túi của công tử.Chẳng qua chỉ là thay đổi cách thức mà thôi.
– Ài,bạc chỉ là chuyện nhỏ.
Phàn Thiếu Bạch phất tay:
– Điều quan trọng nhất chính là,hiện tại những chưởng quầy của quán ăn kia có thể thảm.Cả ngày tìm người mua thịt.Hôm qua còn có vài chưởng quầy tới tìm tiểu điếm.
Thì ra người này có mưu đồ khác!
Hai mắt Lý Kỳ hiện lên tinh mang,ngoài miệng lại kinh ngạc hỏi:
– Cái gì? Công tử nói Thái viên ngoại và những chưởng quầy của quán ăn lớn kia tìm tới quý điếm?
– Ta sao dám nói linh tinh.Tuy nhiên Thái viên ngoại không tới.
Phàn Thiếu Bạch thở dài:
– Lúc trước Thái viên ngoại và hơn hai mươi cửa hàng liên kết khống chế thị trường thịt,mưu toan lật dổ Túy Tiên Cư của ngươi.Chính là chưa từng nghĩ tới,hiện tại bọn họ sợ số thịt kia còn hơn cả độc dược.Khách hàng không mua thịt của bọn họ,các cửa hàng bán thịt buộc bọn họ phải bán thịt.HIện tại bọn họ thật đúng là đâm lao phải theo lao.Số thịt trong tay bọn họ càng ngày càng nhiều.Lúc này,có thể mua được số thịt kia,lại không ký kết khế ước với lò mồ,chỉ còn tiểu điếm và Túy Tiên Cư các ngươi.Hai nhà chọn một,bọn họ tự nhiên lựa chọn tiểu điếm.
Lý Kỳ nhíu mày,cười hỏi:
– Chắc hẳn giá tiền rất thấp.
– Không sai,nhưng hiện tại không phải là vấn đề giá tiền,vấn đề là ta muốn thu mua số thịt này,nếu bán không được,thì chẳng phải không may.
Phàn Thiếu Bạch lắc đầu nói.
– Điều này cũng đúng.
Lý Kỳ gật đầu:
– Vậy công tử định cự tuyệt bọn họ?
Phàn Thiếu Bạch gật đầu:
– Ừ,ta thấy ít ngày nữa,bọn họ sẽ buông xuống mặt mũi,tìm tới quý điếm.
Kẻ này nói nửa ngày,thì ra là muốn lôi kéo lão tử.
Lý Kỳ nhãn châu xoay động,từng đạo tinh mang xẹt qua,bỗng cười nói:
– Phàn công tử,quý điếm không dám nhận mua số thịt kia,vậy thì tiểu điếm càng không cần phải nói.Lúc trước công tử nên nói cho bọn họ biết,ngàn vạn lần đừng tới Túy Tiên Cư.Miễn cho khiến bản thân không thoải mái.Ngay cả chén nước trà,ta cũng sẽ không cho bọn họ.
Chương 285: Đột Nhập Bất Thành (P1)
DTV-EBOOK
Phàn Thiếu Bạch cười ha hả:
– Là ta nghĩ rằng Lý sư phó có thể nghĩ ra biện pháp ôm trọn số thịt đó.
Lý Kỳ cười khổ:
– Không nói tới chúng ta không có thực lực này.
Cho dù có thực lực, cũng không có nhiều người ăn như vậy.
– Ừ.
Phàn Thiếu Bạch hơi có chút hả hê:
– Đã đến lúc những quán ăn kia chịu tội rồi.
– Điều này cũng không quan hệ gì tới tại hạ.
Lúc trước cũng không phải tại hạ bảo bọn họ ký kết hiệp ước với các lò mổ.
Bọn họ muốn tìm thì nên tìm Thái viên ngoại mà nói chuyện.
Lý Kỳ lắc đầu.
Phàn Thiếu Bạch sững sờ:
– Lý sư phó nói đúng lắm.
Rồi y cười phá lên.
Phàn Thiếu Bạch biết được Lý Kỳ không có ý định thu mua số thịt kia, hàn huyên một lúc, liền cáo từ.
Y vừa mới đi, Lý Kỳ lập tức phân phó cho Ngô Phúc Vinh:
– Ngô đại thúc, chú lập tức chuẩn bị bạc.
– A? Chẩn bị bạc làm gì?
– Mua thịt.
Lý Kỳ mỉm cười đáp.
– Cái gì? Không phải vừa nói không mua sao?
Ngô Phúc Vinh ngạc nhiên.
– Vừa nãy là cháu lừa dối Phàn Thiếu Bạch.
Lý Kỳ cười ha hả:
– Hiện ta cả nước đang trong thời kỳ chiến tranh, giá thịt chỉ tăng chứ không giảm.
Chỉ có Thái viên ngoại thích làm vui người khác, cưỡng chế giảm giá thịt xuống.
Hôm nay những quán ăn kia muốn bán thịt đến điên rồi.
Cháu thấy giá thịt nhất định sẽ giảm xuống mức thấp nhất.
Tiện nghi như vậy, có đồ ngốc mới không cần.
Ngô Phúc Vinh buồn bực hỏi:
– Nhưng nhiều thịt như vậy, cậu bán hết được không?
– Chú yên tâm, số thịt đó nếu đặt ở trong tay Phàn Thiếu Bạch, phỏng chừng là lỗ vốn.
Nhưng vào trong tay cháu, thì chính là bạc trắng bóng.
À, đúng rồi, chú giúp cháu liên lạc với thuyền hàng Hạ Nam.
Lần này cháu muốn danh tiếng của Túy Tiên Cư truyền khắp cả nước, thuận tiện mở con đường cho chúng ta xuôi nam.
Khóe miệng Lý Kỳ giương lên.
Làm một người thương nhân, có đôi khi Lý Kỳ đều không dám tin lời mình nói.
Nhưng làm một người nam nhân, hiện tại bạn gái của hắn bị giam lỏng, hắn sao có thể ở bên ngoài phong lưu khoái hoạt.
Vừa qua canh hai, Lý Kỳ vừa hống vừa dọa, mới kéo theo được Mã Kiều tới chỗ góc tường lần trước.
Cửa chính chắc chắn không vào được rồi.
Tuy nhiên hôm nay hắn đã có chuẩn bị.
Buổi tối lúc nói chuyện với Tần phu nhân, hắn có nói bóng nói gió hỏi ra được vị trí cụ thể khuê phòng của Bạch Thiển Dạ.
– Ngươi nên mang theo cái thang.
Mã Kiều đứng ở góc tường nhìn lên bờ tường cao, rất buồn bực nói.
Lý Kỳ cười hắc hắc:
– Cầm thang theo dễ bị phát hiện, chúng ta vẫn làm như lúc trước.
– Lại giẫm vai?
Mã Kiều ủy khuất nói:
– Vai của Mã Kiều ta chưa từng bị người giẫm lên.
Liệu ngươi có thể gọi người khác tới được không.
Đổi người? Hừ, nếu không phải thân thể của ngươi khỏe mạnh, lão tử đã sớm đuổi ngươi về Dương Châu rồi.
Nhưng đang là lúc cầu người, cho nên Lý Kỳ cũng không dám nói quá phận, cười ngượng ngùng:
– Chuyện này sao có thể trắng trợn tuyên dương.
Ta thấy ngươi là người nghĩa mỏng vân thiên, nên mới kêu ngươi đi cùng.
Ngươi cũng đừng càu nhàu, dù sao việc này chỉ có ta và ngươi biết, sẽ không ảnh hưởng gì tới thanh danh của ngươi.
Mã Kiều thở dài, hơi cúi người xuống nói:
– Lên đây đi.
– Đắc tội rồi.
Lý Kỳ cười ha hả, giẫm lên bả vai của Mã Kiều, trèo vào
Nhưng hắn còn chưa ổn định thân hình, chợt nghe cách đó không xa truyền tới tiếng kêu la:
– Có trộm, có trộm, mau tới bắt trộm!
Cái shit gì vậy!
Lý Kỳ bị dọa tới sững sờ.
Chỉ thấy không biết từ nơi nào xuất hiện ba nam tử ăn mặc theo kiểu gia đinh, tay cầm gậy hướng về phía hắn, hiển nhiên là sớm có chuẩn bị.
Dm! Không phải chứ, lẽ nào lão tử phải hy sinh ở đây.
Trong nháy mắt, ba người kia cầm gậy đã vọt tới trước mặt Lý Kỳ.
Lý Kỳ xoay người muốn chạy trốn, nhưng bức tường cao kia đã khiến hắn trợn tròn mắt, vô ý thức giơ hai tay bảo vệ đầu.
Chợt nghe thấy có người kêu lên:
– Người nào?
Lại nghe thấy ba tiếng bịch bịch bịch.
– Ối!
– Á!
Chuyện gì vậy?
Lý Kỳ hơi dịch chuyển cánh tay để nhìn, nhất thời hít một hơi khí lạnh.
Chỉ thấy ba gia đinh vừa rồi còn giương nanh muốt vúa, hiện tại đã nằm vật xuống mặt đất.
Chỉ có một thân ảnh lạnh lùng tiêu sái đứng đó.
Người này tất nhiên là người mới giúp hắn vào, Mã Kiều.
Y quay lại liếc nhìn Lý Kỳ, lắc đầu, than nhẹ một tiếng
Lý Kỳ âm thầm thở phào, lập tức mặt tối sầm, khó chịu nói:
– Mã Kiều, biểu lộ này của ngươi là có ý gì?
Mã Kiều rất thành thực đáp:
– Một nam nhân to tồng ngồng như ngươi, đối mặt với ba hạ nhân, có cần sợ tới mức ôm đầu chạy kiểu đó không?
– Ngươi thấy ta chạy trối chết khi nào?
Lý Kỳ tức giận hừ một tiếng, ở đâu còn nhớ rõ ba tên gia đinh đang nằm rên rỉ dưới mặt đất, phản bác nói:
– Còn có, ta chỉ một người, đối phương ba người, hơn nữa ai cũng cầm vũ khí.
Ngươi bảo ta đấu thế nào?
Mã Kiều khinh thường cười:
– Cái hạng hạ nhân chưa từng huấn luyện này, đừng nói ba người, cho dù ba mươi người, Mã Kiều ta cũng không để vào mắt.
Vừa dứt lời, chợt nghe cách đó không xa vang lên tiếng ồn ào.
– Kẻ trộm ở nơi nào?
– Là tên đui mù nào dám tới Bạch phủ ăn trộm?
– Các huynh đệ, chúng ta ở chỗ này, mau tới cứu chúng ta!
Ba gia đình vừa rồi còn như hấp hối, bỗng trở nên long tinh hổ mãnh, vẫy tay la lớn.
Dm! Thì ra là giả chết.
Lý Kỳ phẫn nộ tung cước đá vào bụng gia đinh kia, khiến y đau đến mức nhe răng nhếch miệng.
Nhưng tiếng cầu cứu vừa này của tay gia đinh, vẫn đưa tới sự chú ý của những người khác.
Chỉ thấy một đoàn người đang lao về bên này rất nhanh.
Nghe tiếng bước chân, ít nhất không dưới hai mươi người.
Lý Kỳ sững sờ, bỗng một thân ảnh xẹt qua trước mặt.
Cẩn thận nhìn, chỉ thấy Mã Kiều vừa mới còn đứng trước mặt hắn, đã đứng trên tường rồi.
Ta fuk, người này chạy trốn đúng thật là nhanh.
Lý Kỳ tức giận:
– Không phải ngươi vừa nói có thể đánh lại ba mươi người đó sao?
– Nói vậy cũng tin à?
Mã Kiều hừ một cái, liền nhảy xuống.
Má!
Lý Kỳ thiếu chút nữa phun ra một bụm máu.
Mắt thấy đám người càng ngày càng tới gần, trong lòng luống cuống, vội hô:
– Hỗn đản, lão tử còn chưa rời đi.
Vừa dứt lời, Mã Kiều lại xuất hiện trên tường, cười ngượng ngùng:
– Xin lỗi, thiếu chút nữa quên mất ngươi.
Nói xong, y nằm sấp xuống, vươn tay ra.
Lý Kỳ trừng mắt nhìn y một cái.
Nhưng hiện tại cũng không phải là lúc tức giận, vội vươn tay tới.
Mã Kiều giữ chặt lấy tay Lý Kỳ, rồi nhấc lên, rất thoải mái kéo đươc Lý Kỳ, sau đó thúc giục:
– Nhanh nhảy xuống.
Lý Kỳ cũng bất chấp tường cao, nhắm mắt theo Mã Kiều nhảy xuống.
Chỉ thấy vô số cây gậy bay sát qua đầu.
Con mẹ nó, đúng là suýt chết.
Lý Kỳ nhất thời bị dọa ra đầy mồ hôi lạnh, trong lòng thầm mắng, Bạch phu nhân, bà được lắm.
Cũng dám hạ độc thủ với lão tử.
Bà cứ chờ xem.
Hai người dùng tốc độ nhanh nhất, rời khỏi phạm vi của Bạch phủ.
Chương 286: Đột Nhập Bất Thành (P2)
DTV-EBOOK
Đợi cho xác định mình đã an toàn, hai người mới dừng lại.
Mã Kiều vỗ ngực nói:
– Nguy hiểm thật, không ngờ Bạch phủ lại có nhiều hạ nhân như vậy.
Lý sư phó, ta thấy vẫn nên trở về sớm thôi.
Lý Kỳ tức giận, trừng mắt:
– Trở về làm gì? Trò chơi chỉ mới bắt đầu, ngươi đi theo ta.
Mã Kiều sững sờ, còn chưa kịp phản ứng, Lý Kỳ đã đi được mấy mét.
– Ngươi đừng đứng ngây người nữa, đi thôi…
– A..
Mã Kiều nao nao, mang theo vẻ nghi hoặc đi theo hắn.
Lý Kỳ dẫn Mã Kiều đi dạo quanh Bạch phủ nửa vòng, rồi tới một chỗ khá là bí mật của Bạch phủ.
– Lên.
Lý Kỳ giơ ngón tay cái lên, nói.
– Còn vào?
Mã Kiều cả kinh.
– Đương nhiên, đây chính là một cơ hội cực tốt.
Bọn họ khẳng định không thể tưởng được chúng ta lại sử dụng một chiêu hồi mã thương.
Ngươi yên tâm, lần này đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Lý Kỳ lời thề son sắt.
Mã Kiều cũng không ngốc, tức giận hỏi:
– Vậy vì sao ngươi không vào trước?
– Ta là một người rất công bằng.
Vừa rồi là ta vào đầu tiên, lần này tới lượt ngươi.
Lý Kỳ chân thành đáp.
– Như vậy mà gọi là công bằng?
Mã Kiều cả giân:
– Ngươi đừng quên, là ta đang giúp ngươi.
Ngươi còn không biết xấu hổ nói công bằng?
– Ài, sao ngươi không nghĩ tới, ngươi ăn, ngươi mặc đều là ai cho ngươi?
– Rồi, rồi, ta đi là được.
Mã Kiều không thể làm gì được nhận lệnh.
– Thế mới tốt chứ.
Lý Kỳ cười ha hả.
– Ngươi đúng thật là biết công bằng.
Mã Kiều châm chọc Lý Kỳ một câu, sau đó đạp lên tường vài cái rồi nhảy vào.
Chỉ sau một lát, bên trong liên tiếp vang lên tiếng kêu.
– Kẻ trộm lại tới nữa rồi, mau băt hắn, mau bắt hắn.
Không phải chứ, chỗ này cũng có người?
Lý Kỳ đứng bên ngoài ảo não gãi đầu, cắn răng nói:
– Coi như bà hung ác.
Lời còn chưa dứt, Mã Kiều chợt từ trên trời giáng xuống, không dừng lại chút nào, quăng một câu:
– Chuồn.
Rồi chạy như điên về phía trước.
– Chờ ta.
Lý Kỳ nao nao, vội vàng cúi đầu đuổi theo.
Trải qua lần này, Lý Kỳ biết đêm nay không thể lẻn vào Bạch phủ được rồi.
Lại nghĩ tới những gia đinh kia vừa xông tới là hạ độc thủ, trong lòng tức giận cực kỳ.
Lý Kỳ biết đây nhất định là do Bạch phu nhân phân phó.
Hiện tại phía trên hắn có Thái Kinh và Hoàng thượng che chở.
Cho dù có bị Bạch phu nhân bắt được, nàng ta cũng không dám làm gì hắn.
Nhưng nếu ở cảnh tối lửa tắt đèn, bị người ta cho rằng là trộm đánh một trận.
Vậy thì chỉ có thể ách ba ăn hoàng liên, có khổ nói không lên lời.
(Người câm ăn hoàng liên, đắng ngắt mà không thể nói)
Đúng là một vị nhạc mẫu ngoan độc mà!
Lý Kỳ mang theo lòng phẫn nộ, chật vật chạy về Tần phủ.
…..
Phỉ Thúy Hiên.
Thái Mẫn Đức ngồi trước bàn, thẫn thờ nhìn đĩa vịt quay và bánh Hambuger đặt trên bàn, ánh mắt mang theo vẻ phẫn nộ và sợ hãi.
Trong thương trường, có thể khiến cho Thái Mẫn Đức sợ hãi, đúng là hiếm thấy.
Một lát sau, Thái Lão Tam chợt đi vào.
Hiện tại trên mặt y không còn vẻ kiêu ngạo, đắc ý như lúc trước.
Y hướng Thái Mẫn Đức, cung kính thưa:
– Lão gia, người của Sư Tử Lâu lại tới.
– Không gặp.
Thái Mẫn Đức khua tay.
– Lão gia, lần này là đích thân Tiền viên ngoại tới.
– Ngươi nói ta đã đi vắng.
Thái Mẫn Đức thản nhiên đáp.
– Vâng, lão gia.
Thái Lão Tam hành lễ, liền rời đi.
Thái Lão Tam mới đi không được một lúc, Hoàng Văn Nghiệp liền đi vào:
– Lão gia, vừa rồi ta có thấy cỗ kiệu của Tiền viên ngoại ở bên ngoài, lẽ nào y đã tự mình tới đây?
Thái Mẫn Đức nhẹ gật đầu.
– Lão gia không muốn gặp y à?
Thái Mẫn Đức lắc đầu cười nói:
– Ta biết y muốn gặp ta làm gì.
Nhưng cho dù ta có gặp y, ta cũng không thể giúp được y.
Hoàng Văn Nghiệp than nhẹ một tiếng:
– Hiện tại những quán ăn kia giống như đòi nợ chúng ta vậy.
Ngày nào cũng phái người tới một chuyến, cứ như lúc trước là chúng ta bắt ép bọn họ gia nhập đối phó với Túy Tiên Cư không bằng.
Lão gia, theo ta thấy, chúng ta cứ dứt khoát với bọn họ, bảo rằng chúng ta còn không giải quyết được, bọn họ tự đi mà nghĩ biện pháp.
– Không được!
Thái Mẫn Đức lắc đầu:
– Tuyệt đối không được.
Chúng ta đã thua một bậc.
Nếu lúc này lại quyết liệt với bọn họ, vậy thì tình hình sẽ trở nên rất không ổn.
Bọn họ rất có thể sẽ chuyển cừu hận từ Túy Tiên Cư sang người chúng ta.
Đến lúc đó, nếu Túy Tiên Cư lại châm ngòi, liên kết với bọn họ đối phó với chúng ta, vậy thì chúng ta triệt để xong đời rồi.
– Lão gia nói rất đúng, là ta nghĩ chưa đủ chu toàn.
Hoàng Văn Nghiệp gật đầu, lại nói:
– Vậy lão gia đã nghĩ ra biện pháp bán số thịt mà chúng ta đang giữ chưa?
Thái Mẫn Đức nhíu mày:
– Văn Nghiệp, ngươi thấy làm như vậy được không.
Chúng ta sẽ dùng thuyền chở thịt, xuôi theo kênh đào Hoàng Hà đi về phía nam.
Rồi bán thịt ở ven đường những nơi đi qua.
Số thịt còn lại thì bán ở Kim Lăng.
Hoàng Văn Nghiệp cau mày, trầm tư một lúc, lắc đầu nói:
– Lão gia, ta cảm thấy làm như vậy không ổn.
Dù hiện tại giá thịt của chúng ta coi như rất rẻ, nhưng đây chỉ là giá thịt kinh thành.
Giá thịt ở phía nam khéo lại rẻ hơn Biện Kinh nhiều lắm.
Giá thịt của chúng ta căn bản không có ưu thế gì.
Hơn nữa phí chuyên chở, đừng nói các quán ăn khác, mà ngay cả chúng ta cũng không tiếp nhận nổi.
Hơn nữa, thịt không thể để lâu.
Nếu bị ôi thiu trên thuyền, thì chúng ta sẽ lỗ nặng.
– Ngươi nói cũng có lý.
Thái Mẫn Đức nhíu mày, lại thở dài một cái:
– Xem ra chỉ có thể cầu Phàn Lâu và Túy Tiên Cư hỗ trợ.
– Ta thấy bọn họ chưa chắc dám ôm số thịt lớn như vậy.
Hoàng Văn Nghiệp lo lắng nói.
Thái Mẫn Đức gật đầu:
– Phàn Thiếu Bạch có lẽ không dám mạo hiểm.
Nhưng cả thành Biện Kinh, chỉ có Lý Kỳ có đảm lượng đó.
Cũng chỉ có hắn có biện pháp tiêu thụ số thịt kia.
– Nhưng liệu hắn có giúp chúng ta không?
– Dựa theo những gì ta biết về hắn, hắn chắc chắn sẽ không giúp chúng ta.
Nhưng hắn lại có khả năng tiếp nhận số thịt đó.
Chỉ có điều giá thịt khả năng sẽ rất thấp.
Ngươi đi bảo các quán ăn khác nên chẩn bị sẵn sàng.
Thái Mẫn Đức nói tới đây, lại gật đầu nói tiếp:
– Ta thấy cứ làm như vậy đi.
Ngươi lập tức phái người liên hệ với Phàn Thiếu Bạch và Lý Kỳ.
Tuy nhiên, chủ yếu nhất vẫn là liên hệ được với Lý Kỳ.
Tần phủ.
…..
“Chuyện hợp tan cũng là lẽ thường tình, không có gì là trường tồn bất tận.
Nhưng mà, có những lúc muội tình nguyện lựa chọn lưu luyến mãi không rời,
Cho đến khi vạn vật đều hiển hiện.
Có thể huynh sẽ cùng bên muội ngắm nhìn sông thủy trường lưu…”
– Ba ba ba.
Quý Hồng Nô vừa hát xong bài Hồng Đậu của Vương Phi, làm một thính giả duy nhất, Lý Kỳ liền vội vàng đứng dậy vỗ tay.
Khoan hãy nói, giọng ca của Quý Hồng Nô thật có vài phần giống với Vương Phi.
Thậm chí hát còn hay hơn cả Vương Phi.
Quả nhiên là quanh quẩn ba ngày, hàm súc du dương, khiến người ta trầm mê vào trong đó.
Chương 287: Cầu Lông (P1)
DTV-EBOOK
– Hồng Nô, muội hát càng ngay càng tiến bộ.
Lý Kỳ mừng rỡ cười.
Quý Hồng Nô cười yếu ớt đáp:
– Lý đại ca, là bài hát huynh dạy dễ nghe.
Hồng Nô rất thích bài Hồng Đậu này.
– Muội thích là tốt rồi.
Tuy nhiên, với giọng ca của muội, cho dù có tùy ý hát hai ba câu, cũng đủ khuynh đảo chúng sinh.
Huynh chỉ là thêu hoa dệt gấm thôi, không đáng nhắc tới.
Lý Kỳ thấy Quý Hồng Nô lộ vẻ e lệ, cười ha hả, lại hỏi:
– Không biết muội thích hát bài nào nhất?
Quý Hồng Nô nghiêng đầu suy nghĩ:
– Thủy Điều Ca Đầu, Hồng Đậu, Sứ Thanh Hoa, Tỉnh Mộng, còn cả bài Khói Bếp nữa.
Oa! Năm bài thì có ba bài của Vương Phi.
Nếu như Quý Hồng Nô sống ở đời sau, chắc chắn là fan trung thành của Vương Phi.
Lý Kỳ gật đầu, híp mắt, như đang suy nghĩ tới cái gì đó.
Lại nghe Quý Hồng Nô nói:
– Lý đại ca, lúc nào huynh để cho muội tới Túy Tiên Cư ca hát?
Lý Kỳ khẽ giật mình, hiếu kỳ hỏi:
– Có chút nóng ruột rồi à?
Trước kia đối với việc tới Túy Tiên Cư ca hát, Quý Hồng Nô luôn có tâm trạng mâu thuẫn.
Nhưng hôm nay rõ ràng tự động nói ra, đã khiến Lý Kỳ rất là nghi hoặc.
Quý Hồng Nô khẽ thở dài:
– Muội nợ huynh và phu nhân nhiều lắm.
Muội thực sự muốn làm chút chuyện cho huynh và phu nhân.
Cho dù làm những công việc dọn dẹp, giặt quần áo như mấy người Trần đại nương cũng được.
Cô nàng Quý Hồng Nô này cũng thật là an phận.
– Dọn dẹp? Giặt quần áo? Thiệt thòi muội nghĩ ra được.
Huynh cũng không hào phóng tới mức để muội dùng đôi tay đó vò quần áo.
Lý Kỳ tức giận nhìn nàng một cái:
– Ta đây gọi là nuôi binh ngàn ngày, dùng binh một giờ.
Ài, thực ra ta vốn tính toán vừa qua yến tiệc tròn tuổi, lập tức cho muội tới Túy Tiên Cư ca hát.
Nhưng thật không ngờ, gần đây có nhiều chuyện xảy ra, đến hiện tại ta vẫn còn loay hoanh giải quyết.
Đã khiến muội buồn bực trong nhà.
Quý Hồng Nô vội nói:
– Lý đại ca, huynh đã bận rộn như vậy, thì không cần dành thời gian tới dạy muội hát đâu.
Cần chú ý sức khỏe, nghỉ ngơi nhiều mới tốt.
Thù không biết, hiện tại Lý Kỳ là không dám ra cửa, nên mới trốn tới đây.
Bởi vì Thái Mẫn Đức đang đi khắp nơi tìm hắn.
Trước cửa Tần phủ và Túy Tiên Cư đều có trạm gác ngầm của Thái Mẫn Đức.
Lý Kỳ nghĩ tới hiện tại Thái Mẫn Đức như đang ngồi trên chảo lửa, âm thầm cười nở hoa.
Lão tử chưa khiến ngươi sụt hai mươi cân, thì lão tử còn chưa đi ra cánh cửa này.
Ngoài miệng lại nói:
– Chuyện lớn bằng trời, cũng không lớn bằng việc tới nghe Hồng Nô hát.
Huống hồ ta vừa nghe muội hát, mệt nhọc lập tức tan biến, cả người khoan khoái dễ chịu.
Đây chính là cách nghỉ ngơi tốt nhất.
Quý Hồng Nô khờ dại tin là thật, đỏ mặt, nhỏ giọng nói:
– Nếu không muội lại hát bài Sứ Thanh Hoa cho huynh nghe?
– Tốt.
Lý Kỳ gật đầu.
Quý Hồng Nô đang định gảy đàn hát lên, thì bên ngoài chợt vang lên tiếng đập cửa, sau đó là giọng của Trần đại nương:
– Lý sư phó, có người tới tìm cậu.
Lý Kỳ nhướn mày đáp:
– Không phải cháu đã nói với thím rồi sao, mặc kệ là ai tới tìm, đều nói cháu không tại.
– Ái chà, hiền chất thật là uy phong! Ngay cả lão phu cũng không chịu gặp.
Vừa dứt lời, cửa liền mở, chỉ thấy Vương Trọng Lăng từ bên ngoài đi vào, vẻ mặt đầy sát khí.
Trần đại nương quăng ánh mắt xin lỗi về phía Lý Kỳ.
Lý Kỳ tất nhiên sẽ không trách bà ta, hơi gật đầu, ý bảo bà ta lui xuống.
Trần đại nương thi lễ một cái, liền vội vội vàng vàng rời đi.
– Đại lão gia.
Quý Hồng Nô sững sờ, vội vàng đứng dậy hành lễ.
Vương Trọng Lăng có nghe nói qua về Quý Hồng Nô, nhưng chưng từng thấy mặt nàng, hơi gật đầu nói:
– Cô đi ra ngoài trước di.
Có lầm không vậy? Lý Kỳ ngượng ngùng nói:
– Vương thúc thúc, đây là phòng của Hồng Nô mà.
Vương Trọng Lăng nghe hắn nói như vậy, lửa giận nhất thời bùng lên, cả giận:
– Lão phu chỉ biết đây là nhà của con gái ta.
Mịa! Lão hàng này không có chút lễ phép nào.
Lý Kỳ rất kinh bỉ Vương Trọng Lăng.
Quý Hồng Nô sợ Lý Kỳ và Vương Trọng Lăng cãi nhau, vội vàng hành lễ, sau đó bước nhanh ra ngoài.
Trước khi đi còn đóng cửa lại.
Quý Hồng Nô vừa đi, căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Lão hàng này dẵm phải cứt chó à?
Lý Kỳ chứng kiến vẻ mặt hận không thể nuốt chửng hắn của Vương Trọng Lăng, trong lòng không yên bất an.
– Hiền chất thật là có nhã hứng.
Tình hình đến mức này rồi, ngươi còn có tâm tình ở đây nghe hát.
Vương Trọng Lăng đặt mông ngồi xuống ghế, cười lạnh nói.
– Đâu có, đâu có.
Lý Kỳ cười ha hả:
– Tiểu chất mới tới đây được một lúc.
Nhưng vẻ mặt tươi cười của Lý Kỳ đã khiến Vương Trọng Lăng càng phẫn nộ, chợt vỗ mạnh bàn, cả giận nói:
– Tiểu tử ngươi thật to gan.
Trước thì đắc tội Vương tương, giờ lại đắc tội Bạch tương.
Ngươi có phải ngại mệnh quá dài hay không? Nếu là như vậy, ngươi nhảy luôn xuống sông tự tử đi, đỡ ở chỗ này hại người hại mình.
– Đắc tội Bạch tương?
Lý Kỳ kinh ngạc:
– Vương thúc thúc, tiểu chất đắc tội Bạch thúc thúc khi nào?
– Tiểu tử ngươi còn chối cãi?
Vương Trọng Lăng tức giận hừ một tiếng:
– Sáng nay lúc vào triều, Bạch tương liền bảo ta đuổi ngươi khỏi Túy Tiên Cư.
Nếu ngươi không đắc tội ông ấy, thì vì sao ông ấy phải làm như vậy? Hiện tại Vương tương đang không ngừng chĩa vào ta, toàn bộ nhờ mấy người Bạch tương hỗ trợ.
Ngươi không giúp đỡ thì chớ, lại còn muốn giậu đổ bìm leo.
Ông ta thực sự bị chọc tức.
Đang yên đang lành bị Vương Phủ ghi hận.
Lại vô duyên vô cớ bị Bạch Thế Trung lên án một trận.
Mà tất cả mọi việc đều do Lý Kỳ gây nên.
– Cái gì?
Lý Kỳ kinh hãi:
– Bạch thúc thúc bảo thúc đuổi cháu khỏi Túy Tiên Cư?
– Ta việc gì phải nói dối ngươi.
Lẽ nào lão phu nhàn tới mức ấy?
Vương Trọng Lăng hừ một tiếng.
Chẳng lẽ Bạch Thế Trung đã biết chuyện mình và Thất Nương? Chẳng lẽ đêm đó…
Lý Kỳ nhướn mày, thử hỏi:
– Không biết Bạch thúc thúc còn nói gì không?
– Đúng rồi, ông ấy còn bảo ta cảnh cáo ngươi, lần sau sẽ không phải là dùng cây gậy chiêu đãi ngươi, mà là cung tiễn.
Vương Trọng Lăng khó hiểu nói.
Ông ta không biết nguyên nhân trong đó, càng không biết Bạch Thế Trung nhờ nhắn lại như vậy là có ý gì.
Vương Trọng Lăng không rõ, nhưng Lý Kỳ lại nhất thanh nhị sở, sau lưng lạnh băng băng.
Nghĩ bụng, hóa ra đêm đó không liên quan tới Bạch phu nhân, mà tất cả đều là do Bạch Thế Trung phân phó.
Chắc thời gian qua Thất Nương còn ưu phiền hơn mình tưởng tượng.
Lý Kỳ vừa nghĩ tới Bạch Thiển Dạ, trong lòng lại lo lắng.
Vương Trọng Lăng thấy Lý Kỳ lặng lẽ không nói, vội la lên:
– Bây giờ ngươi định làm thế nào?
Nếu không phải Lý Kỳ còn có cổ phần ở Túy Tiên Cư, thì ông ta đã sớm đuổi Lý Kỳ đi rồi.
Đâu cần đợi tới ngày hôm nay.
– Đánh.
– Cái gì?
Đổ mồ hôi! Nhất thời không cẩn thận, lỡ miệng.
Lý Kỳ cười ngượng ngùng:
– Không có gì, không có gì.
Vương Trọng Lăng trừng hắn một cái, rất vô lại nói:
– Chuyện giữa ngươi và Bạch tương, ta không muốn hỏi tới.
Tuy nhiên việc này nếu là do ngươi gây ra, vậy thì ngươi phải chịu trách nhiệm.
– Tiểu chất biết rồi.
Lý Kỳ thấy ánh mắt muốn ăn thịt người của Vương Trọng Lăng, rất sợ ông ta tức giận đến đau tìm mà chết, vội vàng gật đầu, cười nói:
– Vương thúc thúc, hiện tại thúc lo lắng nhất là Vương tương phải không?
Ngươi đây không phải là nói nhảm sao? Vương Trọng Lăng trừng mắt một cái, gật đầu.
– Vậy Vương tương sợ ai nhất?
Lý Kỳ cười hỏi.
Chương 288: Cầu Lông (P2)
DTV-EBOOK
Vương Trọng Lăng buồn bực đáp:
– Hiện tại y quyền nghiên vua và dân, ngoại trừ Hoàng thượng ra, ai cũng không dám động vào y.
Lý Kỳ gật đầu:
– Đó, chỉ cần thúc được Hoàng thượng coi trọng, vậy thì y còn dám cáo buộc thúc nữa sao?
– Đạo lý kia ta biết, chính là…
Vương Trọng Lăng nói tới một nửa, hai mắt hiện lên tinh mang, híp mắt, cười ha hả nói:
– Đúng rồi, thiếu chút nữa ta đã quên, ngươi còn nợ ta một món bảo bối.
Thấy vậy lão hàng này còn chưa tức giận tới choáng váng đầu óc.
Lý Kỳ cười cười:
– Vương thúc thúc, chúng ta nói chuyện lâu trong phòng của Hồng Nô, có phải có chút không ổn? Nếu không chúng ta tới tiền viện, cháu sẽ cho chú xem bảo bối kia.
– Vậy còn dài dòng làm gì nữa, mau đi thôi.
Vương Trọng Lăng nói xong, liền nắm chặt tay Lý Kỳ, vội vàng đi ra ngoài.
Tiền viện.
Vương Trọng Lăng cầm một cái vợt làm bằng gỗ, chỉ thấy đầu vợt được làm bằng những sợi tơ xen kẽ nhau, hình dáng rất kỳ lạ.
Tay kia thì cầm một quả cầu làm bằng lông ngỗng.
Ông ta nhìn trái, ngó phải, cũng không nhìn ra hai thứ này dùng để làm gì, liền hiếu kỳ hỏi:
– Hiền chất, đây là bảo bối mà ngươi nói?
– Vương thúc thúc, cái đó gọi là cầu lông, là cháu mới phát minh ra.
Lý Kỳ cười ha hả.
– Cầu lông?
Vương Trọng Lăng cau mày hỏi:
– Vậy cầu lông này dùng làm gì?
– Để chơi!
Lý Kỳ đáp, chợt thấy Quý Hồng Nô đi qua, vội vàng hô:
– Hồng Nô, muội tới đây một lát.
Quý Hồng Nô đi tới, hướng hai người thi lễ, sau đó hỏi:
– Lý đại ca, huynh gọi muội có chuyện gì?
Lý Kỳ cười ha hả:
– Muội ở trong nhà suốt, cũng nên vận động chút.
Nói xong, hắn hướng Vương Trọng Lăng:
– Vương thúc thúc, trò cầu lông nếu này nói mồm chỉ sợ không hiểu.
Không bằng tiểu chất và Hồng Nô chơi một lần cho thúc nhìn.
Vương Trọng Lăng gật đầu, rất chờ đợi nói:
– Ừ, các ngươi cứ tùy tiện.
Đầu tiên hắn sai người lấy cái lưới đã chuẩn bị sẵn, rồi đóng hai cọc gỗ để chăng lưới.
Lý Kỳ thừa dịp hạ nhân làm việc, giải thích một vài động tác căn bản của cầu lông cho Quý Hồng Nô nghe.
Còn bảo Quý Hồng Nô dùng vợt tập tâng cầu.
Một lát sau, một cái sân chơi cầu lông đơng giản đã dựng xong.
Quý Hồng Nô đã có cái nhìn đại khái về môn này.
Dù sao nàng vẫn còn trẻ, tiếp nhận những cái mới lạ tương đối nhanh.
Lý Kỳ và Quý Hồng Nô phân biệt đứng ở hai bên lưới.
Lý Kỳ đánh trước, hắn rất nhẹ nhàng đánh cầu sang.
Có thể là do Vương Trọng Lăng ở chỗ này, cho nên Quý Hồng Nô có chút khẩn trương, luống cuống tay chân dùng vợt đỡ, nhưng vẫn đỡ hụt.
Khuôn mặt hiện lên một tia đỏ ửng, có lỗi nói:
– Xin lỗi Lý đại ca.
Lý Kỳ cười ha hả:
– Không sao, lần đầu ai chả như vậy.
Chúng ta tiếp tục đánh.
Quý Hồng Nô gật đầu, nhặt cầu lên, học tư thế đánh cầu của Lý Kỳ, đánh sang bên.
Tuy nhiên, do nàng dùng sức hơi yếu, nên quả cầu chỉ bay sát qua võng rồi rơi xuống.
Má, đánh hiểm thế.
Trước kia Lý Kỳ thường xuyên chơi cầu lông để rèn luyện sức khỏe, cho nên coi như là thành thạo.
Liền bước nhanh tới, vung vợt đỡ cầu.
Quả cầu bay qua lưới, rơi chính xác xuống vị trí của Quý Hồng Nô.
Lần này, dù Quý Hồng Nô không đánh hút, nhưng lại đánh như đánh golf, khiến cho quả cầu bay rất mạnh.
Má, chơi mình à!
Lý Kỳ lại vội vàng vọt tới, khó khăn lắm mới cứu được cầu.
Tiếc nuối chính là lần này Quý Hồng Nô đánh không qua lưới.
Tuy nhiên, dần dần Quý Hồng Nô cũng hiểu ra một vài mánh khóe của cầu lông.
Từ hiệp một tới hiệp mười, biểu lộ không còn e lệ như lúc đầu, mà dần dần tự tin, giống như đắm chìm trong đó.
Vương Trọng Lăng ngồi một bên nhìn, càng xem càng hưng phấn.
Đôi mắt ti hí đảo đi đảo lại theo quả cầu.
Lại qua một lúc, Vương Trọng Lăng thực sự nhịn không được, đứng dậy đi tới trước, hướng Quý Hồng Nô nói:
– Cô đánh lâu như vậy chắc cũng mệt, để lão phu thử xem.
Quý Hồng Nô đang đánh có hứng, lấy đâu ra mệt mỏi.
Tuy nhiên nàng cũng không dám nói gì thêm, đưa cây vợt cho Vương Trọng Lăng, sau đó đứng một bên nhìn.
Đối phương từ mỹ nữ biến thành một lão đầu béo ú, tâm cảnh của Lý Kỳ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng, hào hứng giảm nhiều, quả cầu thứ nhất hơi lạc hướng.
Tuy nhiên, đừng nhìn Vương Trọng Lăng mập mạp, nhưng thân thủ tuyệt đối không chậm.
Hơn nữa ông ta ngồi một bên xem lâu như vậy, cũng nắm được một vài bí quyết.
Cất bước đi tới, vung tay lên, rõ ràng đánh trúng cầu, sau đó trở về vị trí.
Mịa, chuẩn vậy?
Lý Kỳ không dám chậm trễ, vội vàng đỡ cầu.
Không thể không nói, khả năng vận động của Vương Trọng Lăng thật không kém.
Có thể đánh với Lý Kỳ năm hiệp dài.
Như vậy đã là không tồi với một tân thủ.
Trong lúc bất tri bất giác, một canh giờ qua đi, thể lực của Vương Trọng Lăng rốt cuộc không chống đỡ nổi, khua tay nói:
– Đừng đánh, đừng đánh, mớ xương già này của ta sắp rụng ra rồi.
Lý Kỳ thì vẫn bình thường, cùng Vương Trọng Lăng sang một bên ngồi, uống một ngụm nước, cười hỏi:
– Vương thúc thúc, thúc thấy môn cầu lông này thế nào?
Vương Trọng Lăng vừa nghe hắn hỏi vậy, không ngừng gật đầu:
– Hay, hay lắm, hiền chất đúng là kỳ tài đương thời.
Nói xong, ông ta nhịn không được hưng phấn trong lòng, cười ha hả.
Tiếp theo, ông ta thừa dịp Lý Kỳ không chú ý, tiện tay kẹp vợt vào nách, bỏ cầu vào túi áo.
Như vậy còn chưa xong, ngay cả cái lưới ông ta cũng không tha.
Sau đó vội vàng rời đi.
Quý Hồng Nô thấy Vương Trọng Lăng lấy mất cả cầu cả vợt, trong mắt hiện lên tia buồn bực.
Nàng đánh còn chưa đã nghiền.
Lý Kỳ nhìn nàng, cười ha hả:
– Hồng Nô, muội chớ buồn rầu.
Vương thúc thúc lấy đi chỉ là hàng thử nghiệm.
Huynh còn lưu lại bộ tốt nhất đây.
Lúc nào rảnh rỗi chúng ta có thể lấy ra chơi một chút.
Quý Hồng Nô lập tức chuyển buồn làm vui, gật đầu:
– Vâng, vâng.
Vì sao Tống Huy Tông trở thành đệ nhất hôn quân của Bắc Tống? Bởi vì bốn chữ, ngoạn vật tang chí.
(Mê chơi mất cả lý trí)
Một Hoàng đế mà không để ý tới quốc sự, cả ngày không thi từ ca phú, thì là chơi xúc cúc, tán gái, sưu tầm kỳ thạch, như vậy có thể là một Hoàng đế tốt sao?
Đây cũng là nguyên do mà Cao Cầu có thể dựa vào tài đá cầu của mình ngồi lên vị trí Thái úy.
Môn cầu lông mà Lý Kỳ dạy cho Vương Trọng Lăng, là môn thể thao trải qua mấy trăm năm không ngừng hoàn thiện mới thành, tự nhiên có chỗ hấp dẫn người ta.
Vương Trọng Lăng có thể dựa vào cầu lông để giống như Cao Cầu, một bước lên trời hay không, Lý Kỳ không dám cam đoan.
Nhưng chắc chắn sẽ được Hoàng thượng thích thú, tìm chút ban thưởng.
Huống hồ, nếu Tống Huy Tông thực sự ưa thích môn cầu lông, thì chắc ngày nào cũng tìm Vương Trọng Lăng tới để chơi cùng.
Dù sao cầu lông là môn dành cho hai người trở lên.
Như vậy, tin rằng Vương Phủ chỉ cần không đập đầu vào tường, thì sẽ không ngáng chân Vương Trọng Lăng nữa.
Đuổi đi Vương Trọng Lăng, Lý Kỳ bắt đầu nghĩ biện pháp ứng đối với Bạch Thế Trung.
Nhưng hiện tại hắn đã là đâm lao phải theo lao, không có cách nào, chỉ có thể cầu trợ Tần phu nhân.
Nhờ Tần phu nhân giúp hắn đi một chuyến.
Nói cho Bạch Thiển Dạ biết, ngàn vạn lần đừng sốt ruột, nhẫn nại chờ đợi thêm mấy ngày.
Lý Kỳ đi tới đi lui ở tiền viện, vẻ lo lắng hiển thị rõ trên khuôn mặt.
Chương 289: Đàm Phán (P1)
DTV-EBOOK
Đợi cả buổi,rốt cuộc Tần phu nhân cũng trở về.
– Phu nhân có gặp được Thất Nương không?
Lý Kỳ vội vàng đi lên đón chào,lo lắng hỏi.
Tần phu nhân lắc đầu,thở dài đáp:
– Không thể tưởng được,ngay cả ta cũng không được phép gặp Thất Nương.Ta thấy lần này Bạch thúc phụ giận thật.
– Mịa,lão đấy muốn đuổi tận giết tuyệt à!
Lý Kỳ đằng đằng sát khí mắng.
Tần phu nhân lườm hắn một cái,nói:
– Tuy nhiên may mà ta có quen vài hạ nhân của Bạch phủ.Ta đã nhờ bọn họ hỗ trợ truyền lời cho Thất Nương.Còn Thất Nương có nhận được hay không,,ta cũng không dám cam đoan.
Lý Kỳ thở dài:
– Bất kể thế nào,tại hạ vẫn cảm ơn phu nhân.
– Cảm ơn thì không cần.Thực ra ta đã sớm nói với ngươi.Mặc dù Bạch thúc phụ rất sủng ái Thất Nương,nhưng với những chuyện như vậy,ông ấy còn cố chấp hơn cả cha ta.Nhưng người lại không nghe lời cơ,còn muốn chuyện bé xé ra to.Hiện tại lại nhờ ta tới hỗ trợ.Lúc trước không phải ngươi nói đã có biện pháp đó sao,vậy ngươi mang ra sử dụng đi.
Tần phu nhân tức giận nói.
Lý Kỳ hừ một tiếng:
– Phu nhân,người cũng không phải không biết,hiện tại đến cửa ta còn không thể ra,làm sao nói chuyện với Bạch thúc thúc được.
– Vì sao ngươi không thể rời cửa? Chẳng lẽ Bạch thúc thúc cũng giam lỏng ngươi?
Tần phu nhân ngạc nhiên hỏi.
Lý Kỳ than nhẹ một tiếng,buồn bực đáp:
– Còn không phải muốn trốn tránh Thái viên ngoại sao.Lúc đầu ta đâu nghĩ tới mọi việc đều xảy ra cùng một lúc.
– Chỉ biết lấy cớ.
Tần phu nhân trừng mắt nhìn hắn:
– Thái viên ngoại tìm ngươi,đơn giản là muốn chúng ta mua số thịt kia.Nếu như ngươi không muốn mua thì cứ nói thẳng với y là được.Còn nếu đã tính toán mua,thì vì sao ngươi còn trốn tránh y.Đây không phải là tự rước phiền não còn gì?
– Gặp thì vẫn gặp.
Lý Kỳ gật đầu,buồn bực nói:
– Nhưng bây giờ chưa phải là lúc.
– Tại sao?
– Bởi vì y chưa đủ sốt ruột…
– Y còn chưa đủ sốt ruột? Ta nghe Ngô đại thúc nói,ngày nào Hoàng Văn Nghiệp và Thái Lão Tam cũng tới Túy Tiên Cư mấy lần.Ngươi bảo còn phải đợi tới khi nào?
Tần phu nhân lườm hắn một cái.
Lý Kỳ ngượng ngùng đáp:
– Phải đợi đến khi y muốn nhảy sông tự vẫn.Đến lúc đó ta đàm phán với y sẽ chiếm được thế chủ động.Đây cũng là một cơ hội cực tốt đối với chúng ta.Phu nhân cứ đợi đếm bạc đi.Lần này kiếm được đủ cho chúng ta ăn uống chơi gái đánh bạc,tiêu đến ba đời.
– Thiệt thòi ngươi còn nghĩ tới những điều đó.Ta thấy Thất Nương đã tin nhầm người rồi.
Lời này của Lý Kỳ đã khiến Tần phu nhân tức giận tới bộ ngực sữa phập phồng.
Lý Kỳ sững sờ,buồn bực nói:
– Ta chỉ lấy ví dụ thế thôi,phu nhân sao có thể tưởng thật.
– Ngươi ấy à,chính là quá bộc lộ tài năng.Số bạc kia rất không bảo đảm.Ngươi lợi nhuận nhiều như vậy,có làm được gì.
– Phu nhân nói đúng là có đạo lý,nhưng nếu như ta cũng suy nghĩ giống như phu nhân,thì ta phải thành thật một câu,Túy Tiên Cư đã sớm suy sụp rồi.Một thương nhân mà không muốn lợi nhuận càng thêm nhiều tiền,thì không bằng đi khuân vác.Như vậy ít nhất sẽ không vì thiếu nợ mà thắt cổ tự sát.
Lý Kỳ giải thích.
– Thôi,ta nói không lại ngươi.
Tần phu nhân lắc đầu,nghiêm mặt:
– Vậy hiện tại ngươi định thế nào? Cứ mặc Thất Nương bị giam trong nhà? Lẽ nào ngươi không thể vì nàng,bớt kiếm thêm tiền sao?
Thái Mẫn Đức à Thái Mẫn Đức,mệnh ngươi thật con mẹ nó tốt.Chuyện trùng hợp như vậy ngươi cũng đụng phải.
Lý Kỳ gãi đầu ảo não,thở dài nói:
– Phu nhân,người yên tâm đi,ta sẽ giải quyết chuyện này nhanh thôi.
Tần phu nhân gật đầu,dặn dò:
– Ngươi cũng đừng lỗ mãng,phải nói chuyện rạch ròi với Bạch thúc phụ đấy.
Lý Kỳ ừ một tiếng:
– Ta biết rồi.
Đúng lúc này,Ngô Phúc Vinh chợt chạy vào,hướng Lý Kỳ nói:
– Lý sư phó,Thái viên ngoại tự mình tới,nói là muốn gặp cậu.
Lý Kỳ cười khổ một tiếng:
– Ngô đại thúc,chú bảo y tối nay tới Tần phủ.Túy Tiên Cư nhiều người nhiều miệng,cháu không dám thương lượng với y ở chỗ này.
Ngô Phúc Vinh sững sờ,vội hỏi:
– Lý sư phó,cậu cứ như vậy tha cho y? Đây chẳng phải là quá tiện nghi y sao.Nếu không chúng ta lại đợi thêm hai ngày nữa.
Đổ mồ hôi! Lão hàng này trở nên ác độc như vậy từ khi nào vậy?
Lý Kỳ cổ quái nhìn ông ta một cái,trong lòng cười thầm,xem ra ông ta đã hận Thái Mẫn Đức thấu xương.
– Ngô thúc,cháu thấy việc này cứ làm theo như lời Lý Kỳ nói đi.
Tần phu nhân mặt đen lên.
Lúc này Ngô Phúc Vinh mới nhìn ra sắc mặt của Tần phu nhân không đúng,lại liếc nhìn Lý Kỳ,thấy vẻ mặt cười khổ của hắn,lập tức phản ứng,vội gật đầu:
– Ừ,ừ,lão hủ biết rồi.
Buổi tối,Lý Kỳ ngồi một mình ở hậu đường,uống trà,nhắm mắt dưỡng thần,đợi Thái Mẫn Đức đại giá quang lâm.Việc đàm phán này,hắn cũng không dám để một nữ nhân không có tâm cơ như Tần phu nhân ở bên cạnh.Vạn nhất nói sai câu gì thì tổn thất có thể to lắm.
Cộc cộc cộc.
Tiếng đập cửa vang lên,bên ngoài truyền tới thanh âm của Trần đại nương:
– Lý sư phó,Thái viên ngoại tới.
– Mời y vào.
Kẹt một tiếng,cửa mở,một thân ảnh mập mạp bước vào.
Nhiều ngày không thấy,Thái viên ngoại có vẻ già đi nhiều.Lý Kỳ vội đứng dậy nghênh đón:
– Thái viên ngoại đại giá quang lâm,Lý Kỳ có lỗi vì từ xa tiếp đón.
Thái Mẫn Đức cũng hướng Lý Kỳ thi lễ:
– Là Thái mỗ không mời mà tới.Mong Lý công tử thứ lỗi mới đúng.
Ngữ khí rất là cung kính.
Lý Kỳ nhìn một màn này,lại nghĩ tới cái cảnh lần đầu tiên mình và y gặp nhau,khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười nghiền ngẫm.Thế giới này đúng thật là công bằng a.Vươn tay nói:
– Mời viên ngoại ngồi.
Hai người ngồi xuống,Lý Kỳ uống một ngụm trà,mỉm cười hỏi:
– Đã muộn như vậy rồi,không biết viên ngoại tới có việc gì?
Hiện tại Thái Mẫn Đức đâu còn tâm tư chơi trò loanh quanh với Lý Kỳ,gọn gàng dứt khoát nói:
– Hôm nay Thái mỗ tới là muốn cùng công tử làm khoản sinh ý.
– À,sinh ý gì?
Lý Kỳ thản nhiên hỏi.
– Ta muốn bán thịt lợn cho công tử.
Thái Mẫn Đức đáp.
Dù bọn họ cũng lũng đoạn cả thịt dê,nhưng dù sao thịt dê là loại thịt được người của Bắc Tống hoan nghênh nhất.Hơn nữa nguồn cung cũng không nhiều.Chỉ cần đến lúc đó y lại giảm giá thịt dê một ít,không lo không bán hết.Huống hồ thịt dê vốn thuộc về loại thịt cao cấp,cho nên bánh Hambuger và vịt quay không ảnh hưởng nhiều tới thịt dê.Còn đối với thịt lợn,thì chính là một đòn mang tính hủy diệt.
– Viên ngoại lại nói đùa với tại hạ rồi.
Lý Kỳ cười ha hả:
– Lúc trước Thái viên ngoại để cho Túy Tiên Cư của chúng tôi ngay cả miếng thịt vụn cũng không có mà bán.Hiện tại vì sao lại muốn bán thịt cho chúng tôi.Tại hạ nhát gan lắm,viên ngoại đừng dọa tại hạ.
Thái Mẫn Đức sao không nghe ra Lý Kỳ đang trào phúng mình,nhưng hiện tại y cũng chỉ có thể nén giận,cười khổ:
– Lúc trước là Thái mỗ không biết tự lượng sức mình,muốn đấu với công tử.Giờ này Thái mỗ rất hối hận,Thái mỗ thua khâm phục khẩu phục.Mong rằng công tử có thể mở một mặt lưới,không kể hiềm khích lúc trước,cứu Thái mỗ lần này.
Lão hồ ly co được duỗi được,đúng là bản sắc của kiêu hùng.
Chương 290: Đàm Phán (P2)
DTV-EBOOK
Lý Kỳ mỉm cười:
– Thái viên ngoại nói gì vậy.Luận thực lực,Túy Tiên Cư sao có thể so sánh với Phỉ Thúy Hiên.Tại hạ tự hỏi không có năng lực cứu được viên ngoại.Tuy nhiên,tại hạ cũng thông cảm với tình hình hiện tại của viên ngoại.Tại hạ có thể giới thiệu cho viên ngoại một người.
Thái Mẫn Đức sững sờ,vội hỏi:
– Mời công tử nói.
Lý Kỳ híp mắt đáp:
– Phàn Thiếu Bạch.
Thái Mẫn Đức vừa nghe,mặt lộ vẻ thất vọng,cười khổ:
– Không dối gì công tử,Thái mỗ cũng đã gặp gỡ Phàn công tử rồi.Nhưng y nói rất rõ ràng với ta rằng,sẽ không nhận số thịt đó.
Nói xong,Thái Mẫn Đức bỗng kích động đứng lên,chắp tay nói:
– Hiện tại cả kinh thành chỉ có Lý công tử là có thể giúp ta.
– Ấy,viên ngoại làm gì vậy.
Lý Kỳ giả bộ nâng y dậy:
– Chúng ta có việc gì cứ từ từ nói,đừng nóng vội,đừng nóng vội.
Ta có thể không vội sao? Hiện tại hơn hai mươi quán ăn đều trông cậy vào lần đàm phán này giữa ngươi và ta đây.
Thái Mẫn Đức lại bắt đầu giở bài tình cảm,thở dài nói:
– Lý công tử,lúc trước cậu lợi dụng chao để kiếm một nghìn xâu của ta làm tiền vốn khai trương Túy Tiên Cư.Về sau cậu lại bán chao cho Dương Lâu,giúp đỡ Dương Lâu đối phó ta.Điều này trong lòng ta rất rõ ràng.Tuy nhiên ta chẳng những không trách cậu,còn rất bội phục tài trí của cậu.Đối với cậu,ta cũng luôn dùng lễ đối đãi.Ta tự hỏi bản thân,còn chưa làm việc gì thực sự có lỗi với cậu.Ta còn luôn coi cậu như một người bằng hữu.Lần này ta thật là cùng đường,mong cậu nhất định phải giúp đỡ.
Lý Kỳ nghe xong,trong lòng cũng hơi có cảm xúc.Không sai,hắn có thể đi lên một bước này,Thái Mẫn Đức có vai trò rất quan trọng.Nhưng việc buôn bán,đâu có thể lôi tình cảm vào đó.Hắn thở dài:
– Thực ra tại hạ cũng luôn coi viên ngoại là bằng hữu.Viên ngoại nói xem,hai nhà chúng ta chỉ cách nhau một con sông,làm hàng xóm hòa thuận chẳng phải tốt hơn sao.Cần gì phải đấu tới người chết ta sống? Như vậy chẳng phải giúp các quán ăn khác chiếm được tiện nghi?
Nếu để ta lựa chọn,cho dù chết ta cũng không muốn làm hàng xóm của ngươi.
Thái Mẫn Đức âm thầm buồn bực,gật đầu,cố nặn vẻ tươi cười:
– Đúng vậy,đúng vậy,Lý công tử nói rất đúng.
Không thể tưởng được Thái Mẫn Đức ngươi cũng có ngày hôm nay.
Hai mắt Lý Kỳ hiện lên tia vui vẻ,ngoài miệng vẫn thở dài:
– Như vậy đi,viên ngoại nói xem hiện tại trong tay viên ngoại đang có bao nhiêu thịt.Tuy nhiên,tại hạ phải nói trước,tại hạ không nhất định có thể giúp được viên ngoại.Nếu viên ngoại không muốn nói cũng không sao.
– Ừ,ừ,Thái mỗ hiểu mà.
Thái Mẫn Đức gật đầu,giơ năm ngón tay.
– Năm vạn cân?
Lý Kỳ hỏi.
Thái Mẫn Đức cười ngượng ngùng:
– Nếu chỉ là năm vạn cân,Thái mỗ đâu dám làm phiền tới Lý công tử.Là hơn năm mười vạn cân,chia làm hai mươi ngày mang tới.Vị chi là hai vạn năm nghìn cân một ngày.
Người này ra tay kinh khủng thật.
Lý Kỳ hít một hơi khí lạnh:
– Viên ngoại,tại hạ không nghe lầm chứ? Năm mươi vạn cân? Ngài mua nhiều thịt như vậy làm gì?
Khóe miệng Thái Mẫn Đức khẽ run:
– Thực ra năm mươi vạn cân đó không phải là cho một mình ta.Là ta và hơn hai mươi quán ăn cộng lại.Ta hy vọng công tử có thể mua số thịt này.
Nguyên lai là như vậy,ta còn tưởng rằng một mình ngươi đã nhập năm mươi vạn cân.Thật sự là hù chết ta.
Lý Kỳ thở phào,nhưng lượng thịt lớn như vậy,vẫn vượt quá dự tính của hắn.Hắn biết rõ,thực ra đây mới chỉ là một bộ phận.Bọn họ khẳng định còn lưu một bộ phận,duy trì việc buôn bán hàng ngày.Có thể nghĩ lúc ấy bọn họ thu mua bao nhiêu thịt.Cũng khó trách lúc đó bọn họ có thể khống chế cả thị trường thịt của Biện Kinh.Hắn lộ vẻ khó khăn nói:
– Viên ngoại để cho một quán ăn mua thịt của hơn hai mươi nhà,có phải là làm khó người khác không?
– Thái mỗ biết chứ.Nhưng ngoại trừ công tử ra,những người còn lại cũng không dám tiếp nhận số thịt đó.Ta tin rằng với tài trí của công tử,nhất định có thể nghĩ ra biện pháp.
Thái Mẫn Đức đầu đầy mồ hôi nói.
Ờ,còn nịnh hót lão tử? Nhưng lão tử không ăn bộ này.
Lý Kỳ làm bộ suy tư một phen,sau đó lắc đầu nói:
– Xin lỗi viên ngoại rồi,số lượng này đúng là quá nhiều.Tại hạ có lòng nhưng không đủ lực.Viên ngoại vẫn nên tìm người khác đi.
Trong lòng Thái Mẫn Đức xiết chặt,vội nói:
– Công tử đừng vội đưa ra quyết định.Nếu không công tử nghe giá tiền trước đã.
Lý Kỳ vuốt mũi hỏi:
– Ủa,lẽ nào giá thịt của viên ngoại còn thấp hơn một trăm văn?
Từ một vừa mới tới bên miệng Thái Mẫn Đức,đã bị Lý Kỳ cho lùi trở về,đành bất đắc dĩ sửa lời:
– Chín…chín mươi lăm văn.
Oa! Thấy vậy lão hàng này đã gấp tới phát hỏa.Vừa lên tiếng liền cho mình cái giá thấp như vậy.Lão tử phải chơi chết ngươi.
Lý Kỳ vẫn lắc đầu,thở dài:
– Viên ngoại à,không phải tại hạ không muốn giúp ngài.Tại hạ thực sự không giúp được.Muốn mua hết số thịt của viên ngoại,cũng phải tiêu tốn hơn bốn vạn xâu.Túy Tiên Cư của tại hạ cho dù đập nồi bán sắt,cũng không mua nổi.
(Một xâu là một nghìn văn tiền)
– Chín mươi văn thế nào?
Thái Mẫn Đức cắn răng nói ra con số,sao mà đau lòng a.
Lý Kỳ cười thầm,ngoài miệng vẫn cự tuyệt:
– Tại hạ biết giá tiền đó coi như đã thấp.Nhưng số lượng thịt nhiều lắm.Nếu không tại hạ chỉ thu mua số thịt mà viên ngoại đang có,còn những quán ăn khác thì mặc kệ bọn họ.
Tiểu tử chết tiệt,đến lúc này rồi còn chơi trò đó với ta.Nếu ta đáp ứng ngươi,các quán ăn khác còn không coi ta như cừu nhân? Đến lúc đó ngươi lại lén bán thịt giúp bọn họ,ta chẳng phải bốn bề thọ địch sao?
– Tám mươi lăm văn,đây là giá tiền thấp nhất.
Mấy chữ này cơ hồ phát ra qua kẽ răng của Thái Mẫn Đức.Hai tay y đã nắm chắt,trong lòng thì nhỏ máu! Y buôn bán hơn nửa đời người,còn là lần đầu tiên thâm hut tiền mua bán như vậy.
Ha ha,khoản tiền này lão tử lợi nhuận chắc rồi.
Trong lòng Lý Kỳ âm thầm nở hoa,hiếu kỳ hỏi:
– Viên ngoại,ngài đã nguyện ý bán giá thấp như vậy,cho dù dựa vào chính các vị,cũng có thể bán ra ngoài mà.Cần gì tới tìm tại hạ?
Thái Mẫn Đức nghe lời này của Lý Kỳ,tức giận thiếu chút nữa thổ huyết tại chỗ.Tất cả còn không phải nhờ hồng phúc của ngươi sao? Chỉ riêng bánh Hambuger kia của ngươi,đã rẻ còn ăn ngon,hương vị có thể thay đổi nhiều kiểu.Tiền mua một cân thịt cũng đủ cho bọn họ ăn no ba cái bánh.Những dân chúng kia,cả ngày đều ăn bánh Hambuger.Còn cả vịt quay nữa,hấp dẫn cả những thực khách có tiền.Hiện tại các Chân Điếm lớn chút đều gia nhập đại lý của các ngươi.Cho dù lão tử có bán lỗ vốn hơn nữa,cũng không đọ được với các ngươi.Huống hồ con mẹ các ngươi còn đang lợi nhuận tiền.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










