[Audio] Bắc Tống Phong Lưu
Tập 28 : Phản Công (c271-c280)
❮ sautiếp ❯Chương 271: Phản Công
DTV-EBOOK
Khoảng thời gian này, Thái Mẫn Đức cùng hơn hai mươi quán ăn đã khiến cho thị trường thịt, thậm chí là cả ngành ẩm thực của Biện Kinh chướng khí mù mịt.
Các dân chúng gần như quên mất sự tồn tại của ngõ Giết Heo.
Dù Túy Tiên Cư có Phàn Lâu tương trợ, nhưng khoảng thời gian này hai nhà cũng rất chật vật.
Dù sao thịt dê và thịt lợn chính là hai thứ thịt bán chạy nhất.
Khiến cho lợi nhuận tháng này của hai quán ăn giảm xuống ba bốn thành.
Đây cũng không phải là con số nhỏ.
Tuy nhiên hôm nay có sự thay đổi bất ngờ.
Vừa mới sáng sớm, tám nhà Chân Điếm ở phía tây thành thuộc Phàn Lâu đồng thời khai trương, thanh thế to lớn.
Nhưng làm cho người ta nghi hoặc, chính là vì sao chi nhánh của Phàn Lâu, lại dán biển Túy Tiên Cư?
Điều này đã khiến mọi người hiếu kỳ, đều đi tới hỏi thăm.
Không hỏi không biết, vừa hỏi lại không hiểu.
Nhưng hai chữ ‘đại lý’ rất nhanh được truyền bá rộng rãi.
Người ngoài nghề không hiểu, nhưng người trong nghề thì sao? Bọn họ buôn bán lâu năm, kinh nghiệm đầy mình, sao không rõ hàm nghĩa của đại lý.
Cho nên tất cả các quán ăn lớn nhỏ, các Chân Điếm đều phái người tới tìm hiểu.
Chỉ thấy từng con vịt mập mạp bóng loáng treo ở cửa sổ.
Chỉ riêng bề ngoài thôi dã hấp dẫn người rồi.
Ba nhà bán thịt vịt, vừa mới mở cửa, mọi người liền chen chúc mà vào.
Chen chúc tới chật như nêm cối.
Hiện tại ngay cả cái phao câu cũng khó mà kiếm được.
Như vậy còn chưa là gì, năm nhà bán Hambuger càng khoa trương.
Bên trong đông nghịt một mảnh, bên ngoài cũng ngồi đầy người, tay cầm bánh Hambuger, ăn say sưa có vị.
Tám nhà Chân Điếm này đều thống nhất bán kiểu tự phục vụ.
Sau yến tiệc tròn tuổi, danh tiếng của Lý Kỳ truyền khắp.
Nhưng về cách thức yến tiếc, mọi người chỉ nghe sơ qua, cũng không rõ ràng cụ thể.
Nhưng hôm nay bọn họ rốt cuộc có thể tự mình cảm nhận.
Văn hóa tự phục vụ cũng rất nhanh lan truyền khắp Biện Kinh.
Sư Tử Lâu bị tám nhà Chân Điếm bao quanh thì lãnh thanh thanh.
Dù trước cửa, trên đường cái rất nhiều người, nhưng không người đi vào.
Chưởng quầy của Sư Tử Lâu chứng kiến dòng người kết thành hàng, trong lòng vừa hâm mộ vừa ghen ghét.
Nhưng y lại lo lắng nhiều hơn.
Dù mấy ngày nay bọn họ đã liều mạng tiêu thụ thịt ra ngoài.
Nhưng trong tay vẫn nắm giữ rất nhiều thịt lợn và thịt dê.
Hơn nữa, khế ước mà bọn họ ký còn kéo dài hai mươi ngày nữa mới hết hạn.
Thịt này không thể để lâu.
Nếu không thể kịp thời bán, thì sẽ mốc meo ở bên trong.
Tổn thất như vậy, Sư Tử Lâu làm sao chịu được.
Trong một hẻm nhỏ bên cạnh Sư Tử Lâu, một cỗ kiệu dừng ở đó.
Cỗ kiệu này ngoại trừ bốn kiệu phu, còn có một nam tử anh tuấn đứng bên cạnh.
Nam tử này chính là Phàn Thiếu Bạch.
Chứng kiến khách hàng kéo tới nườm nượp, y mới yên lòng.
Hướng trong kiệu nói:
– Phụ thân, tay Lý sư phó kia quả nhiên là lợi hại.
Con thấy một chiêu này của hắn đã đủ cho Thái Mẫn Đức vò đầu bứt tay rồi.
Bên trong truyền tới tiếng cười của Phàn Chính:
– Thiếu Bạch, con vẫn quá coi thường Lý sư phó.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Hãy chờ xem, sau này chỉ sợ Thái viên ngoại không có một ngày yên ổn.
Đương nhiên, chịu ảnh hưởng không chỉ là Sư Tử Lâu, các quán ăn và Chân Điếm khác cũng ít nhiều chịu ảnh hưởng.
Mà ngay cả Túy Tiên Cư cũng không ngoại lệ.
Mà người khởi xướng hết thảy, đang ở quầy hàng nói chuyện với Ngô Phúc Vinh.
– Lý sư phó, sao cậu không tới thành tây nhìn xem?
Ngô Phúc Vinh nhìn Lý Kỳ đầy vẻ nhàm chán, hiếu kỳ hỏi.
Lý Kỳ tựa vào quầy, một bên giở sổ, một bên nhà nhạt trả lời:
– Có gì hay mà xem.
Tiểu Ngọc và mấy người ở đó là được rồi.
Cháu có đi hay không cũng không quan trọng.
Bởi vì đây là lần đầu tiên kiểu bán tự phục vụ phổ biến, nên cho dù Phàn Lâu đã cung cấp tiểu nhị, Lý Kỳ vẫn bố trí Tiểu Ngọc cùng với vài nữ tiểu nhị đã tham giam yến tiệc tròn tuổi tới hỗ trợ.
Đương nhiên, các nàng cũng không phải tới là để châm trà rót nước, mà chính là cao cấp chủ quán.
Thù lao là do Phàn Lâu chi trả.
Đúng lúc này, một thanh niên ăn mặc theo kiểu thư sinh vội vội vàng vàng xông vào, rồi chạy thẳng tới một nhã gian trên lầu hai, kêu lên:
– Quý Xuân huynh, ngươi còn ở đây làm chi? Cha ngươi bảo ta gọi ngươi tới thành tây mua vịt nướng.
Nhanh đi thôi, bằng không ngay cả lông vịt cũng không mua được.
Người ở trên vội vàng đáp:
– Ừ, ừ, chờ ta, ta xuống ngay đây.
Tiếp theo hai người vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.
Ngô Phúc Vinh nhìn cửa ra vào, thở dài, không hiểu hỏi:
– Lý sư phó, đây gọi là mua dây buộc mình.
Đã ba lượt khách bị kéo tới tây thành rồi.
Lý Kỳ cười khua tay:
– Không sao, bọn họ đi mua vịt nướng, chúng ta nên cao hứng mới đúng.
Dù sao chúng ta và Phàn Lâu hợp tác, chúng ta nắm phần hơn.
Chính là bán càng nhiều, chúng ta lợi nhuận càng nhiều.
Chẳng qua là đổi cách thức mà thôi.
Ngô Phúc Vinh buồn bực nói:
– NHưng ít nhất cậu cũng cầm ít vịt nướng, bánh Hambuger bán ở đây chứ.
Lý Kỳ lắc đầu:
– Ngô đại thúc, chú có điều không biết, hiện tại số lượng vịt nướng đã không còn nhiều.
Cung không đủ cầu.
Cho nên chú chấp nhận một chút.
Qua khoảng thời gian, cháu sẽ mang vịt nướng bán ở Túy Tiên Cư.
Còn bánh Hambuger, nó là đồ ăn nhanh, chúng ta toàn bán thức ăn đắt tiền, không cần cũng được.
Dù Ngô Phúc Vinh vẫn không rõ, nhưng Lý Kỳ đã nói như vậy, ông ta cũng không nhiều lời, gật đầu:
– Ừ, nghe theo lời cậu vậy.
– Lý đại ca, Lý đại ca, ha ha.
Đúng lúc này, bên ngoài chợt truyền tơi tiếng cười không đụng hàng của Hồng Thiên Cửu.
Mịa, khó khăn lắm mới có được ngày nghỉ ngơi, buổi tối ngươi tới không được à?
Lý Kỳ quay đầu nhìn, chỉ thấy Hồng Thiên Cửu, Chu Hoa còn có Từ Phi đang ngênh ngang đi vào.
Chu Hoa và Từ Phi còn cầm một cái đùi vịt nướng.
Mà Hồng Thiên Cửu càng khoa trương, tay phải cầm vịt nướng, tay trái cầm bánh Hambuger to, miệng ba người đầy dầu.
Hình tượng này đúng là một chiêu bài sống.
– Tiểu nhị, tính tiền.
– Tính tiền.
Nhất thời có vài thực khách lập tức xông ra cửa, đi thẳng tới phía tây thành.
Dm, có cần khoa trương như vậy không?
Lý Kỳ thấy bộ dáng vội vã không thể chờ đợi được của bọn họ, cả người ngây như phỗng.
Hồng Thiên Cửu chứng kiến vẻ hâm mộ của các thực khách còn lại, khuôn mặt đầy đắc ý, đi tới quầy, hướng Lý Kỳ cười hắc hắc:
– Lý đại ca, nghe nói vịt nướng và bánh Hambuger này đều do huynh làm?
Lý Kỳ nao nao:
– Ngoại trừ ta ra, ai có thể làm được những thứ ăn ngon như vậy?
– Đó là, trù nghệ của Lý sư phó ngay cả Hoàng thượng đều khen.
Chu Hoa cắn đùi vịt, nói mơ hồ không rõ.
Hồng Thiên Cửu cũng cười gật đầu, cắn bánh Hambuger, lại cắn thịt vịt, mồm nhai nhồm nhoàm.
– Tiểu Cửu, ngươi ăn chậm chậm thôi, cũng không ai tranh đoạt với ngươi.
Lý Kỳ thấy bộ dáng lang thôn hổ yết của Hồng Thiên Cửu, bất đắc dĩ nói.
– Ừm, ừm..
Hồng Thiên Cửu gật đầu, lại cắn thêm miếng thịt nữa.
Thôi, coi như lão tử chưa nói.
Ăn thế có ngày chết vì nghẹn.
Lý Kỳ tức giận lườm cậu ta một cái.
Ực một tiếng.
Hồng Thiên Cửu vất vả lắm mới nuốt số thức ăn vào bụng, vội hướng Lý Kỳ nói:
– Lý đại ca, vịt nướng phối hợp với bánh Hambuger, ăn ngon thật.
Lý Kỳ cười ngượng vài tiếng, không trả lời.
Hồng Thiên Cửu lại nói:
– Đúng rồi, vừa nãy tiểu đệ tới thành tây mua vịt nướng, thuận tiện còn tới quán bar của chúng ta tham quan.
Chậc chậc, quá thú vị, mỗi đồ vật bên trong đều đặc sắc.
Đệ chỉ hận không thể ngày mai khai trương luôn.
Tiếc rằng ca ca không thể ra ngoài.
Bằng không cũng cao hứng như đệ rồi.
– Ca ca?
Lý Kỳ nhướn mày hỏi:
– Ngươi nói là Cao nha nội?
– Vâng.
– Ngươi nói Cao nha nội không được ra ngoài, là có ý gì?
Lý Kỳ hiếu kỳ hỏi.
Hồng Thiên Cửu thở dài đáp:
– Cụ thể thế nào đệ không rõ lắm.
Chỉ biết là Cao thái úy nhốt ca ca trong nhà, không cho phép ra ngoài.
Hôm qua đệ còn chơi bên đó một ngày, thật là nhàm chán.
Đúng rồi, từ sau yến tiệc tròn tuổi, chưa từng thấy mặt Cao nha nội.
Chẳng lẽ là do Cao Cầu cố kỵ Vương Phủ, cho nên tạm thời không cho phép Cao nha nội xuất môn, sợ con mình lại chạy tới Túy Tiên Cư?
Nghĩ tới đây, Lý Kỳ bỗng nhiên nhớ tới một người, chính là Bạch Thiển Dạ.
HÌnh như nàng ấy cũng như Cao nha nội, từ sau yến tiệc tròn tuổi, cũng không thấy mặt.
Mấy ngày hôm nay hắn bận tới đầu váng mắt hoa, cho nên không để ý.
Hiện tại ngẫm lại, thấy việc này đúng là rất kỳ quặc.
Lẽ nào Thất Nương cũng bị lão hàng Bạch Thế Trung cấm cửa?
Không sai, với tính cách của Thất Nương, nếu nàng biết mình đắc tội Vương Phủ, nhất định sẽ tới gặp mình.
Xem ra nàng cũng đã bị giam lỏng.
Bạch Thế Trung, lão được lắm, dám chơi trò này với con rể tương lai.
Hừ, lão không cho Thất Nương đi ra, thì lão tử liền tới thăm, ai sợ ai?
– Lý đại ca, Lý đại ca.
Hồng Thiên Cửu thấy Lý Kỳ im lặng không nói, vẻ mặt âm tình bất định, liền nhỏ giọng hô.
Lý Kỳ nao nao, hỏi:
– Cái gì?
Hồng Thiên Cửu cười hắc hắc:
– Hôm qua đệ nghe ca ca nói, ngày ấy huynh chỉnh cho Vương nha nội phải chổng vó, thực là thống khoái mà.
Sớm biết như vậy, đệ đã cầu huynh dẫn đệ đi theo rồi.
Thống khoái? Ta thấy thống khổ thì đúng hơn.
Lý Kỳ vội lắc đầu:
– Làm gì có việc đó, ngươi đừng nghe Cao nha nội nói bậy nói bạ.
Chương 272: Nhầm Người (P1)
DTV-EBOOK
Hồng Thiên Cửu trừng mắt, bất mãn nói:
– Ai nha, Lý đại ca, huynh cứ yên tâm đi, đệ với tay Vương nha nội kia như kẻ thù vậy.
Huynh chỉnh y, bọn đệ cao hứng còn không kịp, huynh việc gì phải giấu diếm.
– Không phải Cao nha nội đã kể với ngươi rồi sao?
– Ca ca nói rằng lúc ấy ca ca không chú ý, nên cũng không biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.
Hồng Thiên Cửu nói.
Chu Hoa và Từ Phi cũng gật đầu.
– Ừ, có gì to tát đâu, chỉ là Vương nha nội không cẩn thận, nên bị ngã mà thôi.
Lý Kỳ đơn giản kể.
Ba người Hồng Thiên Cửu sững sờ, sau đó đều lộ vẻ thất vọng.
– À, Lý đại ca, nàgy mai bọn đệ ra ngoài thành đi săn, huynh có đi cùng không?
Hồng Thiên Cửu vẻ mặt chờ đợi hỏi.
Lý Kỳ còn chưa mở miệng, Chu Hoa xen vào:
– Đúng vậy, huynh luôn ở trong cửa hàng, chắc cũng buồn chán.
Không bằng ngày mai đi săn cùng bọn đệ a.
Nói có lý, lão tử cũng nên giải trí một tí.
Đi săn? Không tồi, có chút ý tứ, lão tử chưa từng đi săn bao giờ.
Lý Kỳ có chút tâm động, hỏi:
– Lúc nào thì đi?
– Đương nhiên là buổi sáng.
Hồng Thiên Cửu đáp.
Sáng mai đúng lúc không có việc gì, Lý Kỳ gật đầu:
– Ừ, ngày mai các ngươi tới Tần phủ gọi ta.
– Quyết định như vậy nhé.
– Ừ.
….
Đêm tối mờ trăng, chính là thiên đường của trộm cắp.
Lúc này, ở một góc tường của Bạch phủ, có hai thân ảnh run rẩy đứng đó.
– Ài, Lý sư phó, đêm khuynh lạnh lẽo như vầy, ngươi chạy tới nơi này làm gì?
– Ta chả nói rồi sao, ta tới đây tìm người.
Con mẹ nó, ai biết ban ngày còn nắng chang chang, ban đêm bỗng lạnh như ma vậy, quá đen đủi.
Hai người này chính là Lý Kỳ và Mã Kiều.
– Tìm người?
Mã Kiều buồn bực:
– Tìm người thì nên tìm ban ngày, ngươi chạy tới góc tường nhà người ta làm gì?
– Nếu có thể đi ban ngày, việc gì ta phải nhờ tới ngươi.
Lý Kỳ tức giận trừng mắt nhìn y một cái, chỉ vào bờ tường cao đến ba thước hỏi:
– Ngươi có thể bay qua không?
– Ta làm sao bay được?
Mã Kiều lắc đầu:
– Tuy nhiên, nhảy qua không phải là vấn đề.
Lý Kỳ cắn răng:
– Vậy ngươi nhảy qua cho ta xem?
Mã Kiều khó xử:
– Như vậy không tốt lắm đâu, đây là nhà người ta mà.
Lý Kỳ ôn tồn nói:
– Yên tâm, có chuyện gì mình ta gánh chịu.
– Vậy ngươi cũng không thể nói cho sư muội ta biết.
– Ta thề, sẽ không nhắc một chữ cho bất kỳ người nào.
Lý Kỳ dựng ba ngón tay thề.
Những chuyện như thế này, cho dù Mã Kiều không nói, hắn cũng không dám đi khắp nơi nói linh tinh.
– Ừ, xem ta đây.
Vừa dứt lời, chợt nghe hai tiếng Phốc Phốc, Mã Kiều liền không thấy bóng dáng.
Dm, người đâu rồi?
Bởi vì tốc độ trèo tường của Mã Kiều quá nhanh, Lý Kỳ có chút phản ứng không kịp, nhỏ giọng hô:
– Mã Kiều, ngươi đã vào chưa?
Rất nhanh vang lên tiếng bên kia:
– Rồi.
Nhiều một chữ sẽ chết à?
Lý Kỳ lại hỏi:
– Tình hình bên trong thế nào rồi?
– Không rõ ràng lắm.
– Có ý gì?
– Quá tối, không thấy rõ.
Thì phải là không có người.
Lý Kỳ cười nói:
– Ngươi lại nhảy ra đi.
Mã Kiều tức giận:
– Ngươi bảo ta vào, giờ lại bảo ta ra.
Ngươi đang tiêu khiển ta phải không?
– Ta có tiêu khiển ngươi đâu.
Nhưng ngươi đi vào thì có tác dụng quái gì.
Quan trọng là ta đây này.
Lý Kỳ thấp giọng mắng.
– Vậy ngươi cũng nhảy vào đi.
– Nếu ta có thể nhảy, còn cần một cao thủ như ngươi làm con mẹ gì?
Phốc phốc.
Mã Kiều bỗng rơi từ trên trời xuống, rồi xuất hiện trước mặt Lý Kỳ.
Khiến Lý Kỳ sợ tới mức lùi về sau hai bước, ổn định tinh thần, vội hỏi:
– Cao thủ quả nhiên là cao thủ, đợi tí nữa phải làm phiền ngươi rồi.
Mã Kiều lâng lâng nói:
– Không có vấn đề.
Một lát sau, Mã Kiều ngửa đầu nhìn Lý Kỳ đang đứng ở bờ vai mình, buồn bực nói:
– Lý sư phó, nếu chỉ như vậy thì ai mà chả làm được, cần gì phải mời một cao thủ như ta tới làm gì?
– Để cao thủ làm, ta có thể đứng cao hơn.
Lý Kỳ cười ha hả, dẫm lên bả vai của y, rất nhanh nhảy vào Bạch phủ.
Trong lòng hắn âm thầm đắc ý.
Bạch Thế Trung a Bạch Thế Trung, lão không cho con gái lão ra ngoài, thì ta không thể tự mình tới cửa sao? Hắc hắc.
Hôm nay hắn tới đây, tự nhiên là vì muốn tìm Bạch Thiển Dạ, hỏi rõ tình huống.
Tiếp theo hắn bảo Mã Kiều nhảy vào.
Có y ở bên cạnh, an toàn mới được bảo đảm.
Đã vào được, nhưng còn một vấn đề khó khăn không nhỏ, chính là hắn không biết khuê phòng của Bạch Thiển Dạ ở chỗ nào.
Lão tử thực không xứng là một người bạn trai.
Lý Kỳ âm thầm khách sáo chính mình một phen, dẫn theo Mã Kiều mò mẫm trong Bạch phủ.
May mà Mã Kiều khá cơ linh, nếu Lý Kỳ đi một mình, chỉ sợ đã sớm bị nữ tỳ và gia đinh trong phủ phát hiện.
Đi vòng vo chừng nửa canh giờ, hai người bọn họ ngồi xổm xuống một góc tường, thở hổn hển.
– Lý sư phó, ngươi rốt cuộc có biết phòng của Thất Nương ở đâu không?
– Chắc là ở gần đây.
Mã Kiều nhìn xung quanh, ủa, nơi này nhìn quen quen, hình như đã đi qua.
Bỗng hít một hơi khí lạnh, cả kinh nói:
– Lý sư phó, đây không phải là chỗ chúng ta vừa trèo tường vào sao?
Lý Kỳ sững sờ, nhìn xung quanh, gãi đầu, vẻ mặt xấu hổ, nhãn châu xoay động, nói:
– Đúng rồi, nói không chừng nàng ở chỗ đó.
– Ở đâu?
– Ngươi cứ đi theo ta.
Lý Kỳ lại dẫn Mã Kiều chuyển vài vòng, đi tới trước cửa một khu vườn nhỏ.
Đây chính là khu vườn mà Lý Kỳ hai lần gặp gỡ Bạch Thiển Dạ.
Đầu tiên Lý Kỳ ra hiệu cho Mã Kiều chớ lên tiếng, sau đó hai người nhún chân đi tới, mang theo tâm trạng không yên đứng ở ngoài cửa nhìn bên trong.
Trong lòng nhất thời vui mừng.
Chỉ thấy một thân ảnh đứng trong cái đình nhỏ, ngửa đầu nhìn trăng sáng.
Nhìn bề ngoài hẳn là là một nữ tử.
Lý Kỳ từng nghe Phong Phong nói qua, nếu không được sư cho phép của Bạch Thiển Dạ, không ai được tự tiện đi vào khu vườn này.
Là Bạch Thiển Dạ, khẳng định không sai.
Lý Kỳ nhỏ giọng nói vào tai Mã Kiều:
– Ngươi tìm chỗ trốn đi, ta đi chút sẽ trở lại.
Nhớ kỹ, đừng để người khác phát hiện.
Dm, đúng là điển hình của qua cầu rút ván.
Mã Kiều khách sáo Lý Kỳ một phen, sau đó mang theo ánh mắt cô đơn rời đi.
Lý Kỳ lén lút đi tới, chuẩn bị cho Bạch Thiển Dạ một sự kinh hỉ.
Bảo bối của ta, hình như dạo này thân hình càng thêm đầy đặn mượt mà thì phải.
Trong lòng Lý Kỳ đầy lửa nóng, vô thanh vô tức đi tới sau lưng nàng kia.
Nàng kia căn bản không hề phát giác.
Lý Kỳ âm thầm cười trộm, bỗng duỗi hai tay che mắt của nữ nhân kia, ra vẻ trầm giọng hỏi:
– Đoán xem ta là ai?
– A! Người đâu, có trộm!
Nữ nhân kia sợ tới mức toàn thân run lên, bỗng hô to.
Má!
Lý Kỳ cũng bị dọa sững sờ, tranh thủ thời gian che miệng của nàng, một tay ôm eo, nói nhỏ vào tai:
– Là huynh đây, Thất Nương.
Ủa không đúng, sao đầy đặn vậy?
– Ưm ưm…
Nữ nhân kia không ngừng giãy.
Lý Kỳ cưỡng chế ôm lấy nàng, quay đầu nàng để nhìn kỹ.
Nhờ ánh trăng, chỉ thấy nữ nhăn này căn bản không phải là Bạch Thiển Dạ.
Mà là một phu nhân nhìn không ra tuổi.
Khuôn mặt hình trứng ngỗng, mắt xếch, sắc mặt hồng nhuận, đôi mắt sáng ngời lộ ra một tia sợ hãi nhìn Lý Kỳ.
Dm, sờ nhầm người, không đen đủi như vậy chứ?
Chương 273: Nhầm Người (P2)
DTV-EBOOK
Lý Kỳ nhất thời đổ mồ hôi,vội nhỏ giọng:
– Cô,cô yên tâm,ta không phải là trộm,ta sẽ không hại cô,chỉ cần cô đừng kêu.Ta sẽ buông cô ra,nếu cô đáp ứng,thì gật đầu.
Nữ nhân kia ngẩn ra,nhẹ gật đầu.
Lý Kỳ thấy nàng đáp ứng,liền buông tay ra.Ai ngờ,tay vừa rời khỏi miệng,nàng lại kêu lên:
– Có ưm ưm ưm.
Lý Kỳ giật mình,tranh thủ thời gian che miệng nàng lại,ngượng ngùng nói:
– Cô đúng là nói lời không giữ lời,đã bảo đừng kêu,còn kêu.Ta đã nói ta không phải là trộm.Như vậy đi,ta cho cô thêm cơ hội lần nữa,nếu cô lại kêu,thì ta sẽ đánh cô bất tỉnh.
Trong lòng thì nói,mình đánh bất tỉnh nàng ta được không.
Sau đó hắn chậm rãi buông tay.
Lần này nữ nhân kia không kêu,lông mày đen khẽ dựng,hai mắt bắn ra lửa,cả giận nói:
– Bỏ cái bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra.
Lúc này Lý Kỳ mới nhớ tới mình còn đặt một tay ở hông của nàng,vội vàng buông ra,nói lời xin lỗi:
– Tỷ tỷ,đây chỉ là hiểu nhầm,ta thực không phải là người xấu.
Nữ nhân kia cũng nhìn ra Lý Kỳ không phải hạng người độc ác,đánh giá hắn một cái,trầm giọng hỏi:
– Ai là tỷ tỷ của ngươi,ngươi là ai? Lẻn vào Bạch phủ là có ý đồ gì?
– Ta là ai? Hỏi hay lắm.
Lý Kỳ cười ha hả,lặng lẽ lùi về phía sau,tùy thời chuẩn bị chạy trốn.
Nữ nhân kia như biết được tâm tư của Lý Kỳ,vung tay áo lên,lạnh lùng nói:
– Nếu hôm nay ngươi không giải thích rõ ràng,thì đừng hòng rời khỏi đây.
Chết tiệt,sớm biết như vậy,đã bảo Mã Kiều đi theo bên cạnh rồi.
Lý Kỳ dừng lại,cười ngượng ngùng:
– Thực ra ta là gia đinh mới tới của Bạch phủ,bởi vì lạc đường nên mới tới đây.
Nữ nhân kia cười lạnh:
– Ngươi tưởng rằng ta sẽ tin lời nói dối này của ngươi sao?
Điều này cũng đúng,có gia đinh nào lạc đường,lại che mắt người khác.
– Thực xin lỗi,ta thấy không khí có vẻ căng thẳng,nên mới định kể chuyện cười để xoa dịu.
Lý Kỳ cười ha hả,lại nói:
– Vị tỷ tỷ này.
– Nếu ngươi lại gọi một tiếng tỷ tỷ,ta nhất định không buông hta ngươi.
Nữ nhân kia quát.
– Dạ dạ,vị a di này.
– Ừ?
Nữ nhân kia lại trừng mắt.
Lý Kỳ cũng có chút khó chịu,dứt khoát nói thẳng:
– Nói thật với cô biết,ta tới nơi này là tìm người.Vừa nãy là ta nhìn lầm cô là nàng,mới thành ra như vậy.
Nữ nhân kia nhíu mày,nhìn Lý Kỳ hỏi:
– Ngươi tới tìm Thất Nương?
– Ủa,cô quen Thất Nương à?
Lý Kỳ cả kinh.
Nữ nhân kia gật đầu.
– Vậy thì tốt,ta và Thất Nương là bằng hữu,vậy thì chúng ta cũng là bằng hữu.Nếu là bằng hữu,thì việc vừa nãy coi như chưa từng xảy ra.Ta có việc phải đi trước.
– Ngươi thử đi một bước xem.
Nữ nhân kia trầm giọng nói.
Lý Kỳ xoay người lại,rất căm tức nói:
– Ài,cô giảng chút đạo lý được không.Ta đã nói tất cả là hiểu lầm,ta cũng dùng hành động chứng minh điểm này,cô còn muốn thế nào nữa? Không ngại nói thật cho cô biết,chỗ này chỉ có hai chúng ta,không còn ai khác,cho nên cô đừng ép ta,cùng lắm thì chúng ta đồng quy vu tận.
Nữ nhân kia nhìn hắn,không chút sợ hãi hỏi:
– Đêm hôm khuya khoắt,một nam nhân như ngươi tới tìm Thất Nương là có mục đích gì?
– Điều này có quan hệ gì tới nửa đêm hay không.Ban ngày ta không rảnh,đành đợi tới buổi tối tìm nàng.
Lý Kỳ tức giận đáp.
Nữ nhân kia lại hỏi:
– Là ai cho ngươi vào?
– Mỗi giờ ta kiếm tỷ bạc,sao còn nhớ tên hạ nhân kia?
Lý Kỳ đầu đầy mồ hôi đáp.
– Ngươi đừng có loanh quanh với ta.
Nữ nhân kia hỏi lại:
– Ta hỏi ngươi,là ai cho phép ngươi vào?
– Thất Nương!
Lý Kỳ không dám nói là Bạch Thế Trung cho phép hắn vào.
– Nói bậy,mới vừa rồi Thất Nương còn đi cùng ta.Nếu như Thất Nương cho phép ngươi vào,vì sao ta không biết?
– Cái gì? Thất Nương vừa đi cùng cô?
Trong lòng Lý Kỳ vui vẻ:
– Giờ nàng đang ở đâu?
Nữ nhân kia trầm mặc một lúc,lại nhíu mày nhìn hắn,thình lình hỏi:
– Ngươi là Lý Kỳ của Túy Tiên Cư?
– Cô quen ta à?
Lý Kỳ vô ý thức hỏi.
– Đâu chỉ là quen,tiểu tử ngươi thật to gan,lại dám nửa đêm nửa hôm xông vào Bạch phủ.
Nữ nhân kia cả giận nói.
Lý Kỳ thấy nữ nhân này tuổi không lớn,thầm nghĩ,chẳng lẽ nàng là chị của Thất Nương? Gật đầu hỏi:
– Không sai,ta chính là Lý Kỳ,cô là ai?
Nữ nhân kia gằn từng chữ:
– Ta là mẫu thân của Thất Nương.
– Cô là…là mẹ của Thất Nương?
Đầu lưỡi Lý Kỳ co lại,cổ họng phát ra tiếng nuốt nước bọt,mồ hôi lạnh ứa ra,lại cẩn thận nhìn nữ nhân kia.Chỉ thấy nét đỏ ửng của nàng ta chưa biến mất,kiều diễm vô cùng.Tuy nhiên khuôn mặt đúng là có vài phần giống Thất Nương.Trong lòng thầm nghĩ khó trách vừa rồi nhìn nàng ta có một cảm giác quen quen.
– Sao,ngươi không tin à?
Bạch phu nhân mắt lé nhìn hắn,khóe miệng giương lên.
Không thể nào,sờ lầm còn chưa tính,lại còn sờ vào mẹ vợ tương lai.Ông trời ạ,ta có làm gì nên tội đâu mà ông hại ta thế.
Lý Kỳ buồn bực sắp khóc,nhưng việc đã xảy ra,chỉ có thể hết sức cứu chữa.Bằng không đêm nay khó mà toàn thân trở ra.Nhãn châu xoay động,lắc đầu nói:
– Cô…cô chớ khi dễ ta không biết.Mặc dù ta chưa từng gặp bá mẫu,nhưng Thất Nương đã gần hai mươi rồi,mẹ của nàng sao có thể trẻ đẹp như cô.
Có thể không cần nịnh hót nhạc phụ,nhưng nhạc mẫu là không thể không nịnh hót.Điểm ấy là phải rõ ràng.Huống hồ hắn còn chưa lấy Thất Nương.Cho nên một khi nắm được cơ hội,là phải buông sức nịnh hót.
Tuy nhiên,có vẻ như Bạch phu nhân không ăn một bộ này của hắn,cười lạnh nói:
– Nếu ngươi không tin,vậy thì chúng ta tới chỗ lão đầu tử làm rõ trắng đen.
Lão đầu tử? Xem ra nhạc mẫu của mình là một con cọp mẹ.Hiện tại tới gặp Bạch Thế Trung,không phải là chui đầu vào lưới sao.Ta đâu ngu như vậy.
Lý Kỳ khẽ nói:
– Đi thì đi,ai sợ ai,tuy nhiên cô phải nói cho ta biết cô là ai đã?
– Chẳng phải ta vừa nói rồi sao,ta là mẹ của Thất Nương.
– Ta không tin.
– Cho nên ta mới bảo ngươi đi cùng tới chỗ lão đầu tử.Lúc đó mọi chuyện chẳng phải rõ ràng.
– Không được,nếu cô không nói cho ta biết cô là ai trước thì ta không đi.Từ nhỏ mẹ của ta đã dạy rằng,đừng tùy tiện đi theo người lạ.
Lý Kỳ rất vô sỉ nói.
Bạch phu nhân hơi sững sờ,lập tức hiểu ra người này đang định chơi xỏ lá,cũng không cưỡng ép,khẽ cười:
– Tiểu tử ngươi thật là gian xảo.
Lý Kỳ quắt miệng chỉ vào đầu mình:
– Bá mẫu,mọi người hay nói cháu là người thành thật,rất đang tin cậy.Còn một đầu khác của cháu thì kiên cường uy mãnh,tin cậy tuyệt đối.
Bạch phu nhân nghe mà không hiểu ra sao,cũng không biết hắn đang nói hươu nói vượn cái gì,lông mày đen khẽ nhíu,nói thẳng:
– Ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa,nửa đêm nửa hôm ngươi lẻn vào Bạch phủ là có ý đồ gì?
Lý Kỳ lườm một cái,đáp:
– Bá mẫu,liệu bá mẫu có thể đừng dùng những từ như lẻn vào,có ý đồ được không.Cháu nghe mà sợ hãi.Không dối gạt gì bá mẫu,cháu là quang minh chính đại đi vào.
– Ngươi leo tường vào thì cứ nói là leo tường.Nam nhân dám làm sao không dám chịu.
Bạch phu nhân có chút không kiên nhẫn.Nàng cảm thấy trao đổi với Lý Kỳ thật là khó khăn.Nói nửa ngày,mà chỉ nghe hắn nói toàn thứ linh tinh.
Chương 274: Nhạc Mẫu Khó Chơi (P1)
DTV-EBOOK
Đổ mồ hôi! Không hổ là mẹ của Thất Nương, quả nhiên còn khó đối phó hơn cả Thất Nương.
Lý Kỳ lập tức chịu thua, ngượng ngùng cười nói:
– Thực ra cháu làm vậy không phải đỡ làm phiền hạ nhân của Bạch phủ sao.
Tuy nhiên, cháu là dẫm lên hòn đá rồi đi vào, chứ không phải trèo tường.
Bạch phu nhân là người thông minh, vừa nghe là hiểu, cười nói:
– Cũng đúng, một mình ngươi sao dám xông vào Bạch phủ giữa đêm hôm.
Chắc chắn là có người giúp đỡ..
Lý Kỳ cười ha hả:
– Đâu có, đâu có, cho dù tìm người giúp đỡ, cháu cũng không dám xông vào Bạch phủ vào ban đêm.
Cháu là tìm cao thủ tới.
Bạch phu nhân sững sờ, che miệng cười khanh khách, phất tay áo lên, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đá.
Cũng không muốn vòng vo với hắn nữa, thực sự là quá mệt mỏi, cười nói:
– Lý Kỳ, cậu tới tìm Thất Nương phải không?
Lý Kỳ biết không thể gạt được nàng, gật đầu cười.
– Vậy cậu tìm Thất Nương có việc gì?
Bạch phu nhân nhìn thấy vẻ mặt không yên của Lý Kỳ, lại nói:
– Ta cũng không muốn làm khó dễ cậu.
Nhưng một người nam nhân, đêm hôm khuya khoắt tới tìm một nữ nhân, là một người mẹ ta phải hỏi rõ ràng, cũng không tính là quá phận.
Lý Kỳ vội đáp:
– Không quá phận, không hề quá phận chút nào.
Đây là việc rất bình thường.
– Vậy hiện tại cậu đã tin tưởng ta chính là mẹ của Thất Nương chưa?
Bạch phu nhân mắt chứa ý cười nhìn Lý Kỳ.
Đổ mồ hôi! Nói lỡ miệng rồi.
Sau lưng Lý Kỳ hơi ướt, nhưng thấy nàng ta không có ác ý gì, vậy thì cứ thành khẩn là được, liền hành lễ:
– Lý Kỳ bái kiến nhạc…Bạch phu nhân.
Bạch phu nhân ừ một tiếng:
– Vậy hiện tại cậu có thể nói cho ta biết cậu tìm Thất Nương làm gì chưa?
– Mang vịt tới.
Lý Kỳ thuận miệng đáp.
Nhưng lời vừa nói ra, chính hắn đều sững sờ.
Chuyện gì xảy ra? Sao lão tử mở miệng lại nói vịt nhỉ.
Chắc tại mấy ngày gần đây toàn ở chung với đám vịt, cho nên mới nghĩ tới chúng.
Bạch phu nhân sững sờ, quăng ánh mắt hỏi thăm.
Lý Kỳ tâm niệm vừa động, vội đáp:
– Không sai, cháu tới chính là tặng vịt.
À không, là phu nhân nhà chá bảo cháu mang vịt tới.
Gần đây Túy Tiên Cư mới bày bán một loại vịt nướng mới.
Hương vị rất tốt.
Cho nên phu nhân nhà cháu cố ý để cho cháu mang tới cho Thất Nương nếm thử.
Chỉ có điều cháu vốn là người thẹn thùng, không giỏi giao tế với người xa lạ.
Cho nên tính toán lén lút đưa cho Thất Nương, sau đó trở về.
Ngươi không giỏi giao tế với người xa lạ? Ngươi quen ta chưa tới nửa canh giờ, đã không ngừng hô tỷ tỷ, a di, bá mẫu rồi.
– Ngươi nói linh tinh gì đó?
Bạch phu nhân lườm hắn một cái, lại gật đầu nói:
– Ta có nghe qua vịt nướng của Túy Tiên Cư các cậu.
Vậy cậu có mang theo vịt không?
– Vịt ấy à?
Lý Kỳ hít một hơi, đầu đầy mồ hôi, cười ha hả đáp:
– Vịt đang trong tay của trợ thủ cháu.
Bá mẫu chờ một lát, để cháu đi tìm y.
Nói xong, liền chuẩn bị lẻn mất.
Đây là lần đầu tiên Lý Kỳ dùng phương thức này gặp gia trưởng, cho nên trong đầu rất hỗn loạn.
Nghĩ bụng vẫn là chuồn đi thì tốt hơn.
Đợi sau này chuẩn bị đầy đủ, lại tới gặp vị nhạc mẫu khó nhằn này.
Nhưng Bạch phu nhân sao có thể để cho hắn rời đi đơn giản như vậy, thản nhiên nói:
– Nếu cậu đi thêm bước nữa, đời này cậu đừng hòng gặp lại Thất Nương.
Lý Kỳ chấn động, lập tức thu chân về.
Bạch phu nhân nhìn hắn, thản nhiên nói:
– Cậu lại đây ngồi đi.
– Vâng.
Lý Kỳ lên tiếng, đi tới đặt mông ngồi bên cạnh Bạch phu nhân.
Lập tức một mùi thơm nhàn nhạt truyền tới.
Nghĩ bụng, hẳn là Bạch phu nhân vừa mới tắm rửa xong.
Chẳng lẽ là tới nơi này hẹn hò với tình nhân? Má ơi, nếu lão tử đúng là làm hỏng chuyện tốt của nàng, sau này nàng còn cho ta quả ngon để ăn sao.
Lý Kỳ càng nghĩ càng xa, không biết đã trôi tới nơi nào, chợt nghe Bạch phu nhân trầm giọng nói:
– Ngồi đối diện.
Đổ mồ hôi! Lão tử cũng không hôi nách, việc gì phải ngồi xa như vậy? Nói chuyện chẳng phải tốn hơi hơn không.
Lý Kỳ quắt miệng, ủy khuất dịch chuyển cái mông, ngồi đối diện, hỏi:
– Bá mẫu có gì phân phó?
Bạch phu nhân có thâm ý khác nhìn hắn, cười nói:
– Thực ra ở trước mặt ta, cậu không cần phải che che lấp lấp.
– Bá mẫu, hôm nay trời lạnh như vậy, bá mẫu sẽ không bảo cháu cởi quần áo ra chứ?
Lý Kỳ cả kinh, âm thầm sợ hãi than.
Không thể tưởng được Bạch phu nhân lại sống thoáng như vậy.
Bạch phu nhân sững sờ, thẹn quá hoá giận, vỗ mạnh bàn:
– Cậu lại nói linh tinh gì vậy? Cậu đừng quên, nơi này chính là Bạch phủ, cậu tưởng rằng ta không dám trị cậu chắc?
Má ơi, quạt, quạt của ta đâu.
Lý Kỳ cuống quít lục lọi bên hông, đột nhiên nhớ ra, hình như đã quên mang theo cây quạt mà Hoàng thượng ban tặng, vẻ mặt liền đưa đám nói:
– Thì chính bá mẫu đã nói cháu không cần che che lấp lấp mà.
Bạch phu nhân tức giận tới bộ ngực sữa phập phồng, híp mắt, cắn răng nói:
– Ta nói tới chuyện của cậu và Thất Nương.
Lẽ nào bà ta đã biết rồi?
– Cháu và Thất Nương có chuyện gì đâu? Nếu là vịt, thì cháu đang nợ nàng ấy một con.
Lý Kỳ nhún vai đáp.
Nhưng trong lòng thì không yên bất an.
Cũng không phải hắn sợ Bạch phu nhân biết chuyện hắn và Thất Nương.
Chỉ có điều hiện tại không phải là thời điểm tốt.
Bạch phu nhân chỉ biết lắc đầu, nói:
– Thực ra chuyện giữa cậu và Thất Nương, ta đã sớm biết.
Cậu đừng nghĩ linh tinh, là Thất Nương nói cho ta biết.
Ta cũng biết, vì sao hôm nay cậu lại tới đây.
Vừa rồi ta chỉ cố ý thử cậu, xem cậu có giống như người mà Thất Nương nói không.
Tuy nhiên, cho tới bây giờ, ta chỉ thấy cậu ngoài ăn nói ngọt xớt ra, chẳng thấy có bản lĩnh gì.
Không thể nào, Thất Nương lại nói chuyện như vậy cho nàng ta biết?
Lý Kỳ lắc đầu:
– Bá mẫu, cháu không biết bá mẫu đang nói cái gì.
Bạch phu nhân cười hỏi:
– Không phải cậu còn nói cầm nồi niêu xoong chảo tới cưới Thất Nương nhà ta sao?
– Điều đó Thất Nương cũng nói cho bá mẫu?
Lý Kỳ ngẩn ra.
Bạch phu nhân mỉm cười:
– Thất Nương là con gái ta, có lời gì mà không thể kể được?
Ài, sao không nói sớm, để lão tử phải tốn hết nước bọt.
Lý Kỳ ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt chánh khí nói:
– Bá mẫu, thực ra những gì bá mẫu vừa thấy, chỉ là biểu hiện giả dối.
HIện tại cháu mới là Lý Kỳ chân chính.
Hôm nay cháu tới đây, chỉ là muốn biết, vì sao mấy ngày này Thất Nương không tới Túy Tiên Cư.
Có phải là bị bệnh gì không? Ài, một người nam nhân biết săn sóc như cháu, chắc là lần đầu tiên bá mẫu gặp được.
Bạch phu nhân cười khúc khích:
– Đúng là lần đầu tiên ta thấy một người nam nhân còn dẻo mỏ hơn cả bà mối.
Lý Kỳ chắp tay cười nói:
– Đa ta bá mẫu khích lệ, xem ra sau này cháu hỏi vợ, cũng đở một khoản mời bà mối.
– Ai nói thế? Hôn nhân là chuyện lớn, sao có thể tùy tiện như vậy.
Phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn, một thứ cũng không thể thiếu.
– Đó là, đó là, không biết bá mẫu thích bà mối nào, để ngày mai cháu đi tìm xem.
Lý Kỳ gật đầu.
Chương 275: Nhạc Mẫu Khó Chơi (P2)
DTV-EBOOK
– Ta…
Bạch phu nhân vừa định mở miệng,bỗng sững sờ,lập tức phản ứng tới,thầm nghĩ tiểu tử này đúng thật là giảo hoạt.Thiếu chút nữa thì mình dính bẫy của hắn.Cười lạnh nói:
– Ta đáp ứng gả Thất Nương cho cậu khi nào?
– Chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.
Lý Kỳ cười hắc hắc.
Bạch phu nhân cười cười:
– Cậu đúng là tự tin.
– Có một chút.
Bạch phu nhân gật đầu:
– Tốt,cậu nói cho ta biết,cậu có thể cho Thất Nương cái gì?
– Hạnh phúc.
Lý Kỳ trả lời đơn giản.
– Hạnh phúc?
Bạch phu nhân nhíu mày:
– Hiện tại bản thân cậu cũng khó bảo toàn,nói gì tới cho Thất Nương hạnh phúc? Cậu có biết,vì sao mấy ngày hôm nay Thất Nương không tới Túy Tiên Cư không?
Còn không phải bị các ngươi giam lỏng.
Trong lòng Lý Kỳ như gương sáng,nhưng vẫn giả bộ mờ mịt,lắc đầu đáp:
– Không biết.
Bạch phu nhân cũng không quan tâm hắn không biết hay là giả vờ không biết,nói thẳng:
– Thật ra là ta lo lắng Thất Nương tới Túy Tiên Cư tìm cậu,nên mới không cho phép nó xuất môn.Hiện giờ cậu đang đắc tội với đương triều Thiếu Tể.Thất Nương lại là con gái của hữu thừa tướng,ta làm như vậy,cũng vì tránh những phiền toái không cần thiết.Cậu hiểu chưa?
– Hiểu rồi.
Lý Kỳ gật đầu.Thầm nghĩ,thì ra người một mực vòng vo chính là bà ta.Cười đáp:
– Bá mẫu,người có yêu cầu gì thì cứ nói thẳng là được.Chúng ta sắp thành người một nhà rồi,đừng khiến cho xa lạ.
Đến một bước này rồi,sao Lý Kỳ không nhìn ra.Nếu Bạch phu nhân không muốn hắn và Thất Nương lui tới,thì vừa nãy trực tiếp đuổi hắn đi rồi,cần gì lưu hắn lại,nghe hắn nói đông nói tây.Thầm nghĩ,vị phu nhân này không buôn bán đúng là lãng phí.
Hai mắt Bạch phu nhân hiện lên một tia khen ngợi,nói:
– Rất đơn giản,chỉ cần cậu khiến Vương tương bỏ qua mọi chuyện,không tìm cậu trả thù nữa,thì ta liền đáp ứng gả con gái cho cậu.
– Bá mẫu,rõ ràng người đang đùa giỡn cháu mà.Chúng ta đều là người hiểu chuyện,nếu người muốn Vương tương không động tới cháu,trừ phi…
Lý Kỳ nói tới đây,bỗng dừng lại,tinh mang trong mắt lóe lên,có thâm ý cười nói:
– Bá mẫu,người đang chọn con rể,hay là chọn đao phủ vậy?
Bạch phu nhân cười đáp:
– Ta chỉ đang suy nghĩ cho Thất Nương mà thôi.
Lời này cũng không giả.Thử hỏi ai dám gả con gái cho một cừu nhân của tể tướng quyền nghiêng vua và dân?
Lý Kỳ thản nhiên hỏi:
– Bạch tương có biết việc này không?
Bạch phu nhân lắc đầu:
– Nếu ông ấy biết,cậu cho rằng cậu có thể yên ổn ngồi chỗ này à? Tuy nhiên,cậu yên tâm,chỉ cần cậu có thể hóa giải nguy hiểm,ta tự nhiên sẽ thay cậu làm chủ.Đến lúc đó,đừng nói cậu mang nồi niêu xoong chảo,cho dù cậu bưng cái bếp của Túy Tiên Cư tới,ta cũng hoan nghênh.
Thấy vậy vị Bạch phu nhân này đúng là một vị nội trợ hiền.Bạch Thế Trung có vị trí như ngày hôm này,chắc hẳn không thiếu nàng xuất lực.
Tuy nhiên,mình cũng không phải ngồi không.Chơi trò này với mình? Hừ,quay về xem nhiều kịch truyền hình rồi hẵng nói.
Lý Kỳ trầm mặc một lúc,bỗng đứng dậy,hành lễ nói:
– Bá mẫu,người vì Bạch tương suy nghĩ,cháu có thể hiểu được.Nhưng cháu không thích bị người khác coi như con rối.Huống hồ đây vốn là hai chuyện khác nhau.Bá mẫu là mẹ của Thất Nương,người đương nhiên có quyền bảo vệ nàng.Nhưng người không quản được cháu.Nếu bá mẫu không cho phép Thất Nương xuất môn,cùng lắm thì ngày nào cháu cũng tới là được.Cháu còn không tin,Vương tương còn không dám làm gì cháu,bá mẫu có thể làm được gì?
Lời này đúng là vô lại.
Một chiêu có cả cương nhu này của Lý Kỳ,khiến Bạch phu nhân ngây ra như phỗng.Nàng không rõ vừa rồi Lý Kỳ còn không ngừng nịnh nọt nàng,giờ lại chợt trở nên cường ngạnh như vậy.
– Bá mẫu,sắc trời đã tối,Lý Kỳ xin cáo từ.
Lý Kỳ thừa dịp nàng ngây người,nhấc chân bước đi.Đợi thoát khỏi khu vực nguy hiểm,hắn mới quay đầu nói:
– Bá mẫu,có lẽ người là một người vợ tốt,nhưng người không phải là một người mẹ tốt.Ít nhất cháu cho rằng như vậy.
Nói xong,Lý Kỳ liền bước nhanh rời đi.Dù sao nơi này vẫn là địa bàn của nàng ta.
Đợi Lý Kỳ đi rồi,Bạch phu nhân mới hồi phục tinh thần,cười khúc khích,tự nhủ:”Tiểu tử được lắm,lại dám giáo huấn mình.Quả nhiên không giống người thường.Tuy nhiên,cho dù ta không nói việc đó,chẳng lẽ ngươi không đi làm sao?”
Nghĩ tới đây,nàng lại cười khanh khách.
Lý Kỳ mới ra vườn hoa,Mã Kiều không biết từ nơi nào xuất hiện,run rẩy hỏi:
– Nói chuyện xong chưa?
– Rồi.
Lý Kỳ gật đầu:
– Ngày mai mặc thêm nhiều quần áo chút.
– Có ý gì?
– Ngày mai lại tới.
– A?
…
Hôm sau.
Mặt trời mọc ở hướng đông.
– Sao còn chưa ra nhỉ?
Hồng Thiên Cửu đứng trước cửa Tần phủ,vẻ mặt không kiên nhẫn.Bên cạnh cậu ta còn có Chu Hoa và Từ Phi.
Ba con tuấn mã ở một bên thở phì phì,bất chợt hất chân lên,có lẽ cũng đợi không nhịn được.
Lại qua một lát,cửa chính rốt cuộc mở.Từ bên trong đi ra ba người.Người cầm đầu đội nón lá,mặc áo da choàng vai,dây lưng bó chặt,đeo giày cao.Sau lưng là cung,ở thắt lưng còn treo bao da đựng tên.
Tư thế khá là oai hùng.
Người này chính là Lý Kỳ.Luận về tạo hình,chỉ sợ cả Đại Tống không có ai bằng.Nhưng luận về chân công phu,cái này…còn cần nghiên cứu thêm.
Phía sau Lý Kỳ là Mã Kiều và Trần A Nam.Bọn họ vẫn ăn mặc như thường ngày.Chỉ là một người thì hào hứng dạt dào,một người thì liên tục ngáp.
– Lý đại ca,huynh ra muộn vậy?
Hồng Thiên Cửu buồn bực hỏi.
Lý Kỳ cười ha hả:
– Tại ta còn phải chuẩn bị vài thứ.
Tối hôm qua tới Bạch phủ,chẳng những không được gặp Bạch Thiển Dạ,còn tốn không ít thời gian.May mà có người trong nghề như Mã Kiều,rất nhanh mua được bộ cung tên.
Còn Trần A Nam,Lý Kỳ thấy cậu ta thích vận động,hơn nữa cũng bận rộn nhiều ngày rồi,liền dẫn theo cậu ta chơi đùa.
Lý Kỳ tự nhiên không cưỡi ngựa,mà vẫn là chú lừa kia.Hắn không cưỡi ngựa,tất nhiên sẽ không để Trần A Nam và Mã Kiều cưỡi ngựa.Bằng không như vậy đi ra ngoài cũng quá mất mặt.
Ba con ngựa,ba con lừa,hạo hạo đãng đãng đi tới cửa đông.
Vừa tới gần cửa đông,sáu người bỗng nghe thấy một tiếng gọi:
– Tiểu Cửu,Tiểu Cửu,bên này.
Ủa,không phải là giọng Cao nha nội đó sao?
Lý Kỳ ngẩng đầu nhìn.Chỉ thấy trước cửa thành đứng hai con tuấn mã.Ngồi trên tuấn mã là hai vị công tử ăn mặc hoa lệ.Trong đó một vị tự nhiên là ‘thật lâu không thấy’ Cao nha nội,còn vị kia là Vận Vương Triệu Giai.
Là y?
Lý Kỳ nhíu mày.
Hồng Thiên Cửu vừa thấy Cao nha nội,hưng phấn thúc ngựa chạy tới,kích động hỏi:
– Ca ca,huynh cũng tới đây à? Không phải cha huynh cấm cửa đó sao?
Cao nha nội gãi đầu cười,còn chưa mở miệng,chợt nghe tiếng Lý Kỳ cười nói:
– Chắc là nhờ điện…Triệu huynh nói đỡ.
Nói xong,hắn lại hướng Triệu Giai chắp tay:
– Triệu huynh.
Triệu Giai cũng chắp tay cười đáp:
– Xem ra việc gì cũng không thể gạt được Lý huynh.
Cao nha nội cười hắc hắc:
– Lý Kỳ,không thể tưởng được ngươi rất giảng nghĩa khí,trước kia là bản nha nội trách lầm ngươi.
Lý Kỳ sững sờ:
– Nha nội nói gì vậy?
Chương 276: Đi Săn (P1)
DTV-EBOOK
– Ai nha,Lý Kỳ,ngươi cũng không cần phải giả vờ trước mặt ta.Ta biết lần trước ở phủ thái sư,vì để ta hả giận,ngươi cố ý khiến Vương Tuyên Ân xấu mặt.Lúc ấy nếu không phải cha ta giữ ta lại,thì ta đã đi ra nói hộ ngươi vài câu rồi.
Cao nha nội hưng phấn.
Nghĩa khí cái mốc khỉ,ra mặt hả giận cho ngươi? Nằm mơ à?
Lý Kỳ ngượng ngùng nói:
– Nha nội,ngài chớ nói linh tinh.Đây là lần cuối cùng ta nhắc lại,là do Vương nha nội sơ ý mà bị ngã.
– Đúng,đúng,là do y không cẩn thận bị ngã.
Cao nha nội cười hắc hắc,nhưng hai mắt hiện lên tia giảo hoạt vui vẻ.
Xong rồi,mình lại bị hiểu lầm.
Lý Kỳ trợn mắt,chẳng muốn giải thích với hạng bao cỏ như Cao nha nội.
Cao nha nội lại nói:
– Tuy nhiên ngươi cũng làm những chuyện không tốt.
– Lại chuyện gì?
Lý Kỳ buồn bực.
Cao nha nội nói:
– Vì sao ngươi không nói với ta chuyện ngươi dạy điệu nhảy ăn bớt cho Phong nương tử? Nếu như ta biết,thì ta có thể đi theo học.Rồi tới hôm đó ngươi bố trí cho ta nhảy cùng với nàng.
Dâm tiện.
Bảy người còn lại lập tức quăng ánh mắt khinh bỉ về phía Cao nha nội.
Cao nha nội giống như bị mấy ngày cấm cửa làm cho nghẹn tới điên rồi.Vừa mới ra khỏi thành,y liền như con thú hoang thoát khỏi lồng,cùng với Hồng Thiên Cửu giục ngựa lao nhanh,hát rống bài ‘Hồng trần làm bạn’.Bất chợt chứng kiến tiểu cô nương đi ngang qua,còn dừng lại đùa giỡn đôi câu,khủng bố hơn cả tứ đại tài tử xuất môn.(Chỉ tứ đại tài tử trong phim Đường Bá Hổ của Châu Tinh Trì)
Trình độ cưỡi lừa của Trần A Nam cũng không tệ lắm,cũng giục lừa đi theo sau,hào hứng bừng bừng.
Mà Lý Kỳ,Triệu Giai và Mã Kiều thì chầm chập đi ở phía sau.
Điều khiến Lý Kỳ hiếu kỳ,chính là vì sao hôm nay Triệu Giai và Cao nha nội xuất môn lại không mang theo gia đinh hay thủ hạ.Không hỏi không biết,vừa hỏi liền hoảng sợ.Thì ra Cao nha nội đã sớm phái những thủ hạ kia trông coi.
Trông coi ở đây chính là bảo vệ những con động vật hoang dã kia.Thời này động vật hoang dã tuy nhiều,nhưng thợ săn càng nhiều.Nếu tới chậm,đừng nói là dã lộc,mà ngay cả con thỏ cũng không tìm thấy.Cho nên y mới phái thủ hạ đi ngăn cản đám thợ săn giết hại,để cho đám người Cao nha nội có con mồi để mà săn.Nói đi nói lại,những động vật hoang dã kia không thể tránh khỏi vận mệnh đau buồn.
Lý Kỳ tới Bắc Tống lâu như vậy,nhưng mới là lần đầu tiên tham dự một hoạt động giải trí của thời Bắc Tống.Trong lòng vừa hưng phấn,vừa chờ mong,không ngừng hỏi Triệu Giai cái này cái kia.
Nhưng Triệu Giai hình như có mấy lời muốn nói chuyện riêng với Lý Kỳ.Liếc mắt nhìn Mã Kiều đang lim dim đôi mắt đi phía sau,hiếu kỳ hỏi:
– Lý huynh,vị này là bằng hữu của ngươi à?
Bằng hữu? Ngươi cũng quá để mắt y rồi.
Lý Kỳ cười ha hả,cũng nhìn ra dụng ý của Triệu Giai:
– À,đây chỉ là một người thủ hạ không nên thân của ta mà thôi.Đã khiến Triệu huynh chê cười.
Nói xong,hắn hướng Mã Kiều:
– Mã…
Chữ Mã vừa thốt ra,Mã Kiều bỗng vung roi,giục lừa chạy về phía trước.
Để lại đám bụi mờ mịt.
Tay Mã Kiều này cũng thật là có cá tính.
Lý Kỳ và Triệu Giai đều sững sờ nhìn bóng lưng dần xa của Mã Kiều.Không thể không nói,cao thủ chính là cao thủ,ngay cả tư thế cưỡi lừa cũng tiêu sái hơn đám người Cao nha nội cưỡi ngựa nhiều lắm.Xem ra là dân chuyên nghiệp.
Nửa ngày qua đi,Triệu Giai cười khổ một tiếng:
– Lý huynh,vị thủ hạ này của ngươi thật là thú vị.
Thú vị cái rắm.Ỷ vào chút thông minh,ngay cả tí mặt mũi cũng không cho lão tử.
Lý Kỳ cười ngượng ngùng,thở dài:
– Không dối gì Triệu huynh,thực ra nhiều khi ngay cả ta cũng không rõ,rốt cuộc ta là lão đại,hay là y là lão đại.
Triệu Giai cười ha hả,bỗng có thâm ý khác nhìn Lý Kỳ:
– Lý huynh,gần đây Vương Tuyên Ân có đi tìm ngươi không?
Lý Kỳ sững sờ,lắc đầu:
– Không có,sao vậy? Lẽ nào Vương nha nội còn muốn tìm ta gây khó xử?
Triệu Giai gật đầu:
– Lần này ta đến,thực ra là muốn nói với ngươi chuyện này.Ta nghe nói mấy ngày nữa Vương Tuyên Ân sẽ tới tìm ngươi.Ngươi cần chú ý chút.Tên kia bình thường rất bướng bỉnh,mà ngay cả Vương tương cũng không quản được y.Nếu không phải là chuyện lớn gì,ngươi có thể tạm thời ẩn nhẫn chút.
Đổ mồ hôi,nếu lão tử muốn ẩn nhẫn,thì lúc đó đã nhịn rồi,sao phải đợi tới ngày hôm nay.Nói sau,tay Vương nha nội kia mà gọi là bướng bỉnh? Rõ ràng chính là một tiểu nhân âm hiểm.Cho dù ta có nhịn,ngươi có bảo đảm y sẽ không tới tìm ta lần nữa không? Thiệt là,cái tay Vương Phủ kia cũng quá vô dụng.Ngay cả con mình mà không quản được.
Lý Kỳ vừa nghe tới Vương Tuyên Ân,trong lòng lại tức giận.Hiện tại hắn còn phải đối phó với Thái Mẫn Đức,thời gian đâu ứng phó với y.Nhưng ngoài miệng vẫn nói:
– Đa tạ Triệu huynh đã quan tâm,Lý Kỳ vô cùng cảm kích.
Bỗng lời nói xoay chuyển:
– Tuy nhiên,Vương nha nội dù gì cũng là con trai của tể tướng.Chắc sẽ không làm những việc đi quá giới hạn.
Trong lòng lại nghĩ,ngươi nha,đừng chọc giận lão tử.Bằng không cho dù lão tử liều cái mạng này,cũng muốn cha con các ngươi không được chết già.
– Ta cũng không biết nữa.Nhưng ngươi phải cẩn thận chú ý.
Triệu Giai lắc đầu,vẻ mặt ẩn ẩn có một tia bất đắc dĩ:
– Lẽ nào Lý huynh thực sự không muốn ta ra tay giúp ngươi?
Lý Kỳ lắc đầu,cau mày,từ chối nhã nhặn:
– Đa tạ ý tốt của Triệu huynh,tạm thời xem tình hình thế nào đã.Ta không muốn việc này trở nên phức tạp.
– Vậy được rồi.
Triệu Giai gật đầu,trở về chính đề:
– Đợi tí nữa tới lúc săn bắn,Lý huynh nên nhường ta đấy!
Nhường ngươi? Ngươi đang tiêu khiển ta à?
Lý Kỳ âm thầm cười khổ,ngoài miệng lại ngạc nhiên hỏi:
– A? Lẽ nào Triệu huynh đã được chứng kiến tài bắn cung như thần của ta?
– À,chưa từng.
Triệu Giai lắc đầu,cười ha hả:
– Tuy nhiên ta quen Lý huynh lâu như vậy,còn chưa thấy chuyện gì mà Lý huynh không làm được.Huống hồ hôm nay ta thấy Lý huynh chỉ cưỡi lừa đi săn,chắc hẳn Lý huynh đã tính trước.
Ài,ta muốn cưỡi ngựa lắm chứ,nhưng ta còn sợ ngã từ trên lưng ngựa xuống hơn.
Tuy nhiên,Triệu Giai đã nói tới mức này,Lý Kỳ chỉ có thể mày dạn mặt dày,giả trang cao thủ,chắp tay cười nói:
– Nhất đinh,nhất định.
Trong lòng lại không yên bất an.
…
Mấy người lần lượt đi tới khu vực săn bắn.Những thủ hạ kia đã sớm cung kính đón chào.Một bãi cỏ rộng lớn,bốn phía thưa thớt cây cối.Có đủ không gian để tuấn mã lao nhanh,là nơi tốt để đánh dã chiến.
– Lý Kỳ,con lừa của ngươi được không vậy? Ta thấy đuổi theo bắn thỏ còn khó nữa là.
Cao nha nội liếc mắt nhìn con lừa nhỏ mà Lý Kỳ đang cưỡi,hèn mọn nói.
Nhưng hai chủ tớ này lại quăng cho y ánh mắt bình tĩnh.
Lý Kỳ cười ha hả đáp:
– Cao nha nội,tại hạ hỏi ngài một câu,lừa nhanh hơn hay ngựa nhanh hơn?
Cao nha nội lườm hắn một cái,đáp:
– Tất nhiên là ngựa nhanh hơn rồi.Nếu ngươi không phục,hai ta có thể đua xem.Tiền cược là năm trăm xâu.
Năm trăm xâu? Ngươi đang định hại ta đấy à.
– Phục,đương nhiên là phục.
Lý Kỳ mỉm cười,lại hỏi:
– Vậy ngựa chạy nhanh hơn,hay là nai chạy nhanh hơn?
– Điều này phải xemm tình huống.Tuy nhiên nếu ở tình huống bình thường,vẫn là ngựa chạy nhanh hơn.
Cao nha nội khinh thường đáp.
– Vậy ta lại hỏi ngài,là ngựa chạy nhanh hơn,hay tên bay nhanh hơn?
– Ách…tất nhiên là tên bay nhanh hơn rồi.Tuy nhiên ngựa lại chạy được xa hơn.
– Đấy,trong số đó thì tên bay là nhanh nhất.Cho nên ta cưỡi lừa hay cưỡi ngựa có gì mà khác nhau.Dù sao những động vật kia cũng không nhanh bằng tên của ta.
Lý Kỳ nhún vai đáp.
– Ừ,ngươi nói cũng có chút đạo lý.
Cao nha nội bị Lý Kỳ lừa dối làm cho sững sờ,nghiêng đầu suy nghĩ,vẫn cảm giác lời của Lý Kỳ có chỗ nào không đúng.Còn cụ thể là gì,y lại không nói ra được.
Chương 277: Đi Săn (P2)
DTV-EBOOK
Triệu Giai nhìn Cao nha nội, lắc đầu cười khổ, hướng Lý Kỳ nói:
– Theo như lời Lý huynh, thì tài bắn cung của Lý huynh chắc đã đạt tới mức đăng phong tạo cực.
Đợi tí nữa ta nhất định phải mở rộng tầm mắt mới được.
– Không dám nói tới đăng phonng tạo cực.
Chỉ là mọi sinh vật xuất hiện trong tầm mắt của ta, chỉ cần ta muốn, thì rất khó thoát khỏi tên ta bắn.
Lý Kỳ cười đắc ý nói.
Nghĩ bụng, dù sao đợi tí nữa các ngươi đều đi săn, ai còn chú ý tới ta.
Cùng lắm thì mượn chiến lợi phẩm của Mã Kiều để dùng.
– Oa, có lợi hại như vậy không?
Cao nha nội nhìn Lý Kỳ với vẻ không tin.
Bỗng chỉ về phía đằng sau Lý Kỳ, nói:
– Lý Kỳ, con thỏ.
Thỏ?
Lý Kỳ ngẩn ra, quay đầu nhìn, chỉ thấy cách đó mười mét có một con thỏ trắng khá lớn đang nằm sấp.
Sắc mặt xiết chặt, dm, tiểu gia hỏa này tới là ngáng chân mình à.
Liền hét lớn một tiếng:
– Tiểu tử kia được lắm, dám ở trước mặt ta làm càn, ta thực sự bội phục dũng khí của ngươi.
Tiếng kêu đột nhiên của Lý Kỳ đã khiến con thỏ sợ tới mức nhảy vài cái.
Nhưng nhảy chưa xa, lại dừng lại.
Lý Kỳ ngây ngừoi, thầm nghĩ, con thỏ này bị ngu à, như vậy mà không chạy trối chết đi.
Mã Kiều vừa nghe, buồn bực nói:
– Lý sư phó, ngươi lớn tiếng như vậy chẳng phải dọa nó chạy mất?
– Ngươi biết cái gì.
Lý Kỳ trừng mắt:
– Ta chính là muốn dọa…dọa…cho nó sợ tới mức không dám động đậy, sau đó bắt về cho phu nhân chơi.
Như vậy cũng được?
Những người còn lại vừa nghe, thiếu chút nữa ngã xuống lưng ngựa.
– Lý huynh, xung quanh đây thiếu gì thỏ, đợi tí nữa ta sai người bắt một con tặng Lý huynh là được.
Lý huynh vẫn nhanh thể hiện tài bắn cung thần hồ kỳ kỹ của mình đi.
Triệu Giai hào hứng dạt dào nói.
Ý của y chính là muốn hắn bắn chết con thỏ kia.
Những người còn lại đều gật đầu, quăng ánh mắt về phía Lý Kỳ.
Chết cha, chém gió hơi quá rồi.
Mà con thỏ kia tới thật không đúng lúc.
Tuy nhiên lúc trước ở quán bar, mình cũng được xưng là vua phi tiêu, không có lý do gì ở gần như vậy lại không bắn trúng.
– Được rồi, đã mọi người cao hứng như vậy, ta liền bêu xấu.
Lý Kỳ gỡ cây cung bằng trúc xuống, cài tên, tư thế mười phần.
Mặc dù hắn chưa từng dùng đồ chơi này, nhưng đã thấy không ít trên TV.
Bắn chuẩn hay không, chưa nói được, nhưng luận tư thế, có thể coi là chuyên nghiệp.
Lý Kỳ dùng hết sức bú sữa mẹ, ỷ vào đôi tay mà hắn hay tự hào, kéo cung thành hình trăng rằm, cây cung uốn lượn vang lên tiếng kẽo kẹt.
Mọi người thấy mà há hốc mồm, thẫn thờ tại chỗ.
Sưu một tiếng.
Đông…
Mọi người trợn mắt, kể cả con thỏ kia, cũng ngơ ngác nhìn cây đại thụ cách nó hơi mười thước.
Chỉ thấy mũi tên chui vào thân cây, đuôi tên còn rung bần bật, phát ra tiếng ong ong.
Không thể nào, cách xa như vậy?
Lý Kỳ há hốc miệng, thiếu chút nữa mắt trừng lòi ra ngoài.
Quá bêu xấu rồi.
– Ha ha.
Cao nha nội lặng hồi lâu, rốt cuộc cất tiếng cười to, giễu cợt nói:
– Lý Kỳ nha, tên của ngươi quả thực là nhanh, tuy nhiên lại chạy lộn chỗ.
– Lý đại ca, có phải huynh còn chưa tỉnh ngủ, hai mắt còn lèm nhèm không?
Hồng Thiên Cửu vẻ mặt lo lắng hỏi, giống như Lý Kỳ có bệnh bất trị vậy.
Triệu Giai cũng kinh ngạc nhìn Lý Kỳ.
Mà Trần A Nam và Mã Kiều, thì đều xấu hổ cúi đầu.
Đi săn với một lão đại như vậy, thật quá dọa người.
Che lấp chính là bản lĩnh mà Lý Kỳ am hiểm nhất.
Nhãn châu xoay động, hừ một tiếng nói:
– Cũng khó trách, với tư chất của các ngươi làm sao nhìn ra mục đích của mũi tên kia.
Mọi người đều sững sờ, Cao nha nội hiếu kỳ hỏi:
– Mũi tên đó của ngươi có mục đích gì?
– Mũi tên đó của ta có tên là ‘Mũi tên phẫn nộ’.
Lý Kỳ nhếch miệng đáp.
– Mũi tên phẫn nộ?
Cao nha nội hít một hơi khí lạnh, lắc đầu nói:
– Không hiểu.
Lý Kỳ mỉm cười giải thích:
– Không dối gì các vị, ta ba tuổi bắn báo, tám tuổi bắn hổ, mười hai tuổi bắn chim điêu, mười lăm tuổi bắn nữ nhân, trăm phát trăm trúng.
Đến mức đi khắp đại giang nam bắc, yêu ma quỷ quái, mỹ nữ dã thú nghe tin đã sợ mất mật.
Các ngươi lại bảo ta bắn một con thỏ vừa đáng yêu vừa thiện lương, đây quả thực là vũ nhục ta.
Thẩm thẩm có thể nhẫn, nhưng thúc thúc không thể nhẫn.
– Câu đấy phải là ‘Thị khả nhẫn, thục bất khả nhẫn’.
Mã Kiều khép hờ mắt, cải chính.
Rõ ràng y không tin chuyện ma quỷ của Lý Kỳ.
(* Cái này đều có thể nhịn lại còn gì không thể nhịn)
Đây gọi là ẩn dấu, ngươi hiểu cái đếch gì?
Lý Kỳ hung hăng trừng mắt nhìn Mã Kiều, mà y đơn giản nhắm mắt làm ngơ.
Nhưng Cao nha nội lại bắt được điểm mấu chốt, hiếu kỳ hỏi:
– Lý Kỳ, ngươi nói ngươi cầm cung bắn nữ nhân?
Quả nhiên là hạng dâm đãng, Lý Kỳ tức giận nói:
– Ta là người tàn bạo như vậy sao? Ta là dùng tên chuyên dụng bắn nữ nhân.
Tuy nhiên tên này là bảo bối của ta, bình thường chỉ dùng để đối phó với nữ nhân.
Cũng không cho phép nam nhân nhìn.
Cao nha nội mắt lé nhìn hắn:
– Ngươi đang khoác lác phải không.
Nơi này cũng không có hổ, báo, nữ nhân cho ngươi bắn.
Ngươi thích nói kiểu gì chả được.
Ủa? Cái tay Cao nha nội bị giam mấy ngày, sao đầu óc bỗng trở nên thông minh như vậy?
Lý Kỳ thở dài một hơi:
– Ta cũng biết vậy, nên không tính toán bắn điêu bắn hổ.
Chỉ cần một con nai để ta hoạt động gân cốt là ta cảm thấy mỹ mãn rồi.
– Kìa, Lý đại ca, có một con nai ở đằng kia.
Lý Kỳ còn chưa dứt lời, chợt nghe Trần A Nam kinh hô.
Không trùng hợp như vậy chứ?
Lý Kỳ giật mình, theo hướng Trần A Nam chỉ nhìn sang.
Chỉ thấy đúng là có một con nai con đứng ở hàng cây, cúi đầu ăn cỏ, giống như mới từ chui ra trong rừng.
Trong lòng lộp bộp, nhất thời lạnh lẽo.
Mã Kiều vỗ trán một cái, giống như đang mặc niệm cho Lý Kỳ.
Triệu Giai cười nói:
– Lý huynh, hiện tại có thể cho chúng ta mở rộng tầm mắt được chưa?
– Đúng vậy, đúng vậy.
Hồng Thiên Cửu gật đầu, hưng phấn nói:
– Lý đại ca, huynh mau bắn đi.
Lão tử có sức bền bỉ rất cao, bắn nhanh làm sao được.
Lý Kỳ tức giận trừng Hồng Thiên Cửu một cái:
– Ngươi mới mau bắn ấy.
Một câu bình thường qua cái miệng của ngươi sao hạ lưu như vậy?
Hồng Thiên Cửu sững sờ, vẻ mặt đầy ủy khuất.
Cao nha nội thúc giục:
– Ngươi đừng dong dài được không, đợi thêm nữa con nai lại chạy mất.
Ta đang hy vọng nó chạy mất đây.
Hốc mắt Lý Kỳ hơi đỏ, vẻ buồn bực thể hiện rõ trên khuôn mặt.
Run run cầm cây cung lên, lần nữa cài tên kéo cung, không dám bày tư thế ngưu bức nữa, thành thành thật thật ngắm bắn.
Trong lòng hò hét, ông trời, cầu ông cho ta bắn trúng.
Sưu!
Phập!
Mọi người lại cả kinh, chỉ thấy mũi tên cắm xuống đất cách con nai con kia chừng một mét.
Đã rất có tiến bộ.
Đúng là buồn cười mà.
Lý Kỳ nổi giận, mọi người và con nai kia còn chưa kịp phản ứng, sưu sưu sưu, tên liên tiếp bắn tới.
Dm, không phải chứ?
Chỉ thấy năm sáu mũi tên phân biệt cắm ở bốn phía con nai, tạo thành một vòng tròn.
Nhưng không có mũi tên nào bắn trúng.
Lý Kỳ có chút mờ mịt, con nai cũng mờ mịt, nghiêng đầu thẫn thờ nhìn Lý Kỳ.
Chương 278: Đi Săn (P3)
DTV-EBOOK
– Ha ha, chết cười mất.
Đây là lần đầu tiên Cao nha nội nhìn thấy kiểu bắn cung vụng về như vậy, ngồi trên lưng ngựa ôm bụng cười to.
May mà da mặt Lý Kỳ đủ dày, nhún vai nói:
– Chắc hẳn các ngươi cũng đã hiểu ý ta.
Ta cố ý dùng mũi tên để làm một cái lồng giam, bao vây nó lại, sau đó bắt sống.
Tới lúc làm thịt vẫn đảm bảo tươi mới.
Mọi người sao còn tin tưởng hắn nữa, đều lộ vẻ buồn cười.
Lý Kỳ thấy bọn họ đều mỉm cười nhìn mình, liền thẹn quá hóa giận, hướng Mã Kiều nói:
– Mã Kiều, giao cho ngươi.
Lại để ta chùi đít thay ngươi?
Mã Kiều nhẹ nhàng lắc đầu, rất nhanh lấy cung tên, đáp tiễn bắn một cái, hai mũi tên liên tiếp bắn ra.
Chỉ nghe thấy hai tiếng rên rỉ.
Sau đó là con thỏ và con nai con kia gục xuống, không dậy nổi.
Thân thể còn run rẩy, hai mũi tên bạo đầu, thủ pháp cực kỳ tàn nhẫn.
Hạng người nếu đặt tại hậu thế, thì đã bị xử bắn rồi.
Lợi hại!
Tất cả mọi người đờ ra kinh hãi.
Có gì đặc biệt hơn người.
Lý Kỳ bĩu môi nói:
– Mã Kiều à Mã Kiều, ta bảo ngươi bắt sống cơ mà.
Ngươi không phát hiện ta đã vây khốn nó sao? Vì sao ngươi lại giết nó.
Chẳng lẽ ngươi không biết có câu nói rằng ‘Ông trời có đức hiếu sinh’ à?
Mã Kiều mắt lé nhìn hắn, lắc đầu than nhẹ một tiếng.
Mịa, mình không chịu nổi như vậy sao.
Hai mắt Lý Kỳ lóe lên nước mắt đau thương.
– Hay, bắn hay lắm.
Triệu Giai vỗ tay, hướng Mã Kiều nói:
– Vị Mã huynh đệ này, có hứng thú tỷ thí với ta một trận không?
Mã Kiều không mặn không nhạt đáp:
– Không có hứng thú, ngươi không sánh bằng ta.
Triệu Giai sững sờ, vẻ mặt xấu hổ, nhiều hơn là khiếp sợ.
Từ bé đến giờ chưa có hạ nhân nào dám làm càn trước mặt y như vậy.
Dm, lại một chiêu này.
Lý Kỳ sắc mặt cả kinh, vội tới bên cạnh Mã Kiều, nhỏ giọng nói:
– Ài, đừng bảo lão đại không nhắc nhở ngươi.
Vị công tử kia chính là Vận Vương Hoàng tử.
Nếu ngươi khiến y không vui, cẩn thận cái đầu của ngươi và sư muội không giữ được.
Mã Kiều giật mình:
– Thật không?
– Đương nhiên là thật.
Ngươi không thấy y đẹp trai tới rối tinh rối mù à?
Điều này liên quan gì tới tướng mạo?
Mã Kiều liếc nhìn Lý Kỳ, thấy hắn không giống nói láo, vội nặn ra vẻ tươi cười, hướng Triệu Giai nói:
– Vị…vị công tử này, nếu ngài đã hào hứng như vậy, thì tại hạ liền so một hồi, ngài thấy thế nào?
Thái độ chuyển biến của y, tự nhiên không phải là lo lắng cho bản thân, mà là lo lắng cho Lỗ Mỹ Mỹ.
Triệu Giai nhìn Lý Kỳ, cười cười, hai chân kẹp ngựa, xông vào khu rừng.
– Giá, giá.
Cao nha nội và Hồng Thiên Cửu cũng phản ứng tới, vội vàng phóng ngựa đuổi theo.
Lý Kỳ thấy Mã Kiều vẫn ngồi im trên lưng lừa, vội la lên:
– Còn không đi mau.
Nói cho ngươi biết, nếu y biết ngươi cố ý trêu đùa y, vậy thì ngươi xong đời rồi.
Mà cả sư muội của ngươi cũng đi theo ngươi.
Vừa nãy hắn bị bêu xấu như vậy, tự nhiên hy vọng đám người Triệu Giai cũng xấu mặt.
Như thế mới khiến nội tâm thăng bằng chút.
Không thể không nói, nhân tâm hiểm ác a!
Mã Kiều bị Lý Kỳ dọa cho hoảng hốt.
Dù võ công của y cao tới đâu, nhưng đối mặt với những đại nội cao thủ kia, vẫn chưa đủ trình, vội vàng cưỡi lừa đuổi theo.
Mã Kiều, nếu ngươi có thể khiến cho bọn họ ngay cả một mũi tên cũng không bắn ra được, thì lão tử nhất định tăng lương cho ngươi.
Lý Kỳ âm thầm tự sướng, bỗng cảm thấy yên tĩnh, quay đầu nhìn, bãi cỏ xung quanh đã không có một bóng người.
Mà ngay cả đám hạ nhân cũng không thấy tung tích.
Chỗ rừng núi hoang vắng này, liệu có thổ phỉ cường đạo không vậy?
Lý Kỳ cảm thấy sau lưng hơi lạnh, tự nhủ:
– Thôi, vẫn là đi bên cạnh Mã Kiều tốt hơn, có y bên cạnh, an toàn mới được bảo đảm.
Vung roi lên, hét lớn:
– Giá!
– Giá, giá, giá….
Mặc kệ Lý Kỳ hò hét, ngược đãi như thế nào, con lừa vẫn rất bình tĩnh, chậm rãi đi về phía trước.
– Chóng mặt, quên béng mất là mày không thể chạy.
Lý Kỳ thở phì phò, lắc đầu bất đắc dĩ:
– Thôi, chúng ta đi chậm rãi cũng được.
Dù sao cây cung thiện lương của ta, ở nơi này cũng không phát huy được tác dụng.
– Con thỏ đáng giận, con nai đáng giận, xuất hiện lúc nào không xuất hiện, xuất hiện ngay lúc lão tử đang chém gió.
Thực là chết chưa hết tội.
Xem ra sau này lão tử phải bày bán thêm mấy món như thỏ nướng, nai nướng gì đó, giết sạch thân thích họ hàng nhà bọn bây.
Lý Kỳ cưỡi lừa đi dạo trong rừng, không ngừng lẩm bẩm trong mồm.
Triệu Giai và Cao nha nội giễu cợt hắn còn chưa tính.
Dù sao thân phận của bọn họ vẫn cao hơn hắn một bậc.
Nhưng mà ngay cả Mã Kiều, Trần A Nam, còn có Hồng Thiên Cửu đều khinh bỉ hắn.
Điều này thực sự vô cùng nhục nhã.
Trong lòng hắn căm giận bất bình, thầm nghĩ nhất định phải lấy lại mặt mũi.
Nghĩ thì nghĩ, nhưng làm thế làm đâu phải đơn giản.
Ngay cả ngựa Lý Kỳ cũng không biết cưỡi, quả thực còn khó hơn lên trời.
Hắn đi dạo trong rừng cây một lúc, vẫn không thấy bóng dáng đám người Triệu Giai đâu cả.
Đưa mắt nhìn quanh, ngay cả một con thỏ hoang cũng không có.
Chắc là đã bị đám người Triệu Giai dọa chạy.
Đi săn vì cái gì?
Đương nhiên là muốn tìm cảm giác kích thích, cảm giác săn đuổi, bắn giết.
Nhưng ba điểm này, Lý Kỳ chẳng có cảm giác điểm nào.
Nhiều hơn là mờ mịt, bàng hoàng.
Lần đầu tiên tham gia vận động ngoài trời của Bắc Tống mà lại chật vật như vậy, Lý Kỳ không cam lòng.
– Sớm biết như thế, vừa nãy đã bảo Mã Kiều dẫn mình đi cùng! Không chừng còn được thơm lây.
Lý Kỳ thở dài, cúi đầu nhìn con lừa, lại cười khổ nói:
– Cho dù Mã Kiều có đồng ý, mày cũng theo không kịp.
Ài, không được, không thể kém cỏi như vậy được.
Đợi tí nữa nếu ngay cả tiểu tử Trần A Nam đều săn được mấy con gà rừng, mà hai tay ta trống trơn, chẳng phải dọa người sao.
Lý Kỳ suy tư một phen, kéo dây cương, điều khiển con lừa đi về hướng khác.
Hắn biết nếu đi theo đám người Triệu Giai, Mã Kiều, đừng nói con thỏ, ngay cả chuột có săn được không cũng là vấn đề.
Đi chừng một nén nhang, Lý Kỳ rốt cuộc phát hiện một con nai đang ăn cỏ bên cạnh cây đại thụ.
Hắn liền kích động, hai măt đẫm lệ lưng tròng.
Thương thiên, đại địa a, cầu người cho con bắn trúng một lần.
Lần này Lý Kỳ rất cẩn thận, chậm rãi gỡ cung xuống, cài tên, nhắm mắt trái, bày tư thế ngắm bắn.
Nhưng mũi tên còn chưa rời cung, con nai tựa hồ có cảnh giác, nhìn cũng không nhìn Lý Kỳ, quay đầu bỏ chạy.
Không thể không nói con nai trưởng thành này có kinh nghiệm phong phú hơn con nai con kia nhiều lắm.
Một chút gió thổi cỏ bay cũng không thoát khỏi đôi tai của nó.
Chỉ thấy con nai chạy rất nhanh, vòng vèo vài cái liền biến mất trong rừng cây.
– Ai nha, lão đại, mày đừng chạy, tao còn chưa bắn mà.
Lý Kỳ vung cây cung buồn bực hét lớn.
Phải biết rằng, đang lúc lên đỉnh mà không bộc phát ra, đối với một nam nhân khỏe mạnh mà nói, là một chuyện rất khó chịu.
Dm, hôm nay lão tử đi săn đúng là một lựa chọn sai lầm, đen đủ đường.
Lý Kỳ ngửa mặt lên trời thở dài, thần sắc bi tráng.
Hiện tại ngay cả ý niệm truy kích trong đầu cũng không có.
Bởi vì hắn biết, dựa vào thực lực của vị huynh đệ đang ở dưới mông, muốn đuổi kịp con nai chẳng khác gì người si nói mộng.
Chương 279: Mèo Mù Vớ Cá Rán
DTV-EBOOK
Lần này nếu bị Cao nha nội nhìn thấy, còn không cười tới rụng răng.
Đây là sự khác nhau giữa lừa và ngựa.
Bỏ lỡ con nai, Lý Kỳ cũng không biết đến bao giờ thấy con nữa.
Tinh thần giảm xuống đáy, cưỡi chú lừa, đi dạo khắp nơi không có mục đích.
Lại qua hồi lâu, Lý Kỳ đi ra rừng, tới một vùng đất khá thoáng đạt.
Từ xa có thể trông thấy những dãy núi nguy nga, sương mù mênh mông.
Thật là một bức tranh thiên nhiên khiến người ta thoải mái.
Nhưng hiện tại Lý Kỳ đâu có tâm tư thưởng thức cảnh đẹp, đưa mắt nhìn quanh, mờ mịt hỏi:
– Mình đang ở nơi nào vậy?
Bởi vì nơi này đã là rìa phía đông, mà Lý Kỳ cũng lần đầu tiên tới, thở dài tự nhủ:
– Thôi, đến lúc trở về rồi, miễn cho tí nữa lại bị bọn họ trào phúng.
Lý Kỳ nhìn xung quanh, không biết đâu mới là đường về.
Đúng lúc này, có hai nam tử đi tới.
Một người đầy râu quai nón, một người thì còn trẻ tuổi có làn da trắng.
Hai người vác một cây gậy, cây gậy treo dĩ nhiên là một con báo hoa lớn.
Ở cổ có một lỗ thủng, còn nhỏ máu tươi, xem ra vừa chết không lâu.
Chỉ nghe người nhỏ tuổi nói:
– Đại ca, vừa nãy huynh thật dũng mãnh, một mũi tên đã bắn chết con báo lớn này.
Nếu đệ cũng lợi hại như huynh thì tốt.
Người râu quai nón kia cười ha hả:
– Nhị đệ, đệ còn trẻ như vậy đã dám cùng huynh đi vào rừng sâu đối mặt với mãnh thú.
Chờ đệ bằng tuổi huynh, đừng nói là báo, mà ngay cả lão hổ cũng không nói chơi.
Người trẻ tuổi thật thà phúc hậu cười, lại nghe người râu quai nón nói:
– Tuy nhiên, hiện tại đệ chưa thể đi một mình vào vùng núi đó, quá nguy hiểm.
Đi săn gần đây để luyện tập đã.
Người trẻ tuổi gật đầu, ngữ khí hơi bất mãn:
– Đệ đương nhiên hiểu điều đó.
Đúng rồi, đại ca có biết đám người hôm nay có địa vì gì không? Bọn họ thật bá đạo, chúng ta vốn dựa vào khu rừng này để kiếm sống, vậy mà bọn họ không cho phép chúng ta đi vào săn.
Đây không phải là chặt đứt đường sống của huynh đệ chúng ta sao?
– Ai nha, nhị đệ chớ nói linh tinh.
Người râu quai nón vội nhìn xung quanh, cảnh cáo người trẻ tuổi:
– Nhị đệ, ta nghe nói quý nhân hôm nay tới đây săn chính là con trai của Cao thái úy, Cao nha nội.
Nếu lời này rơi vào tai bọn họ, vậy chúng ta khó mà giữ được tính mạng.
– Cao nha nội?
Người trẻ tuổi hình như cũng nghe qua đại danh của Cao nha nội, sợ tới mức trắng bệch, vội gật đầu:
– Đại ca, đệ biết rồi, đệ sẽ khong nói linh tinh nữa.
Lý Kỳ nghe hai anh em họ nói chuyện, có chút dở khóc dở cười.
Xem ra Cao nha nội còn đáng sợ hơn cả mãnh thú.
Nghĩ bụng, bọn họ nhiều đời đi săn ở đây, chắc là biết đường về thành.
– Hai vị hảo hán, xin dừng bước.
Lý Kỳ kẹp hai chân, điều khiển chú lừa đi tới phía trước.
Hai anh em kia quay đầun hìn, chỉ thấy một thanh niên ăn mặc theo kiểu thợ săn đi tới.
Người râu quai nón hướng Lý Kỳ hỏi:
– Tiểu ca, cậu vừa gọi chúng tôi à?
Lý Kỳ đi tới trước mặt bọn họ, cười gật đầu:
– Ừ, ta là thợ săn trong thành, hôm nay là lần đầu tiên tới chỗ này săn, chính là không ngờ bị cưỡng chế đuổi tới tận đây…
Người trẻ tuổi vừa nghe, nhất thời kinh hô:
– Ngươi cũng bị đám người kia đuổi ra à?
Lý Kỳ gật đầu:
– Không sai, cho nên tới hiện tại vẫn chưa bắt được con mồi nào, lại còn bị lạc đường.
Giờ muốn hỏi thăm hai vị làm sao quay về thành.
Người trẻ tuổi thấy Lý Kỳ cũng bị đám người kia cưỡng chế đuổi đi, liền có cảm giác đồng bệnh tương lân, nhiệt tình chỉ về một lối nhỏ, nói:
– Ngươi đi dọc theo con đường này chừng nửa canh giờ, sẽ thấy một con đường lớn.
Sau đó ngươi theo con đường lớn đi ba dặm sẽ tới ngoại thành.
– A, ta nhớ rồi, đa tạ đa tạ.
Lý Kỳ vội chắp tay nói lời cảm ơn.
– Không có gì.
Lý Kỳ gật đầu, đang chuẩn bị rời đi, dư quang đụng phải con báo mà hai người đang vác.
Chỉ thấy con báo này rất lớn, chiều cao ít nhất cũng phải mét sáu.
Mặc dù đã chết, nhưng bộ dáng vẫn cực kỳ dữ tợn.
Làm cho người ta có một cảm giác sởn cả gai ốc.
Bản lĩnh của hai người này thật là lớn.
Nếu để mình đụng phải con báo kia, phỏng chừng ngay cả bao tên để ở nơi nào cũng không biết.
Nghĩ tới đây, hắn bỗng nghĩ, lâm trận bỏ chạy không giống tác phong của Lý Kỳ ta.
Nếu cứ như vậy rời đi, về sau làm sao dám đối diện với đám người Triệu Giai.
Người râu quai nón thấy Lý Kỳ do dự không tiến, vẻ mặt âm tình bất định, liền sinh lòng cảnh giác, hỏi:
– Tiểu ca, còn có việc gì không?
– À, không có gì.
Lý Kỳ nao nao, ánh mắt hướng về con báo, cười ha hả nói:
– Hai vị hảo hán, quả nhiên trời sinh thần lực.
Ngay cả con báo lớn như vậy cũng có thể hàng phục.
Trong giới thợ săn, ta thấy hai vị nhất định là xếp hàng đầu.
Người trẻ tuổi vui vẻ, giành nói:
– Tiểu ca, con báo này vốn do đại ca ta bắn được, không liên quan gì tới ta.
Người râu quai nón cũng vẻ mặt đắc ý, nhưng ngoài miệng lại khiêm nhường:
– Ở đâu, ở đâu, tất cả là nhờ ông trời hỗ trợ, chúng ta mới trùng hợp gặp được con báo này.
Lúc ấy nó đang ăn thịt một con gà rừng, vì nhất thời không chú ý, mới bị chúng ta đắc thủ dễ dàng như vậy.
– Vậy cũng khó lường rồi.
Lý Kỳ hưng phấn, nhảy xuống lưng lừa, đi tới thi thể con báo, chỉ vào lỗ thủng lớn trên cổ nói, chậc chậc khen:
– Nhìn cái lỗ này mà xem.
Nếu không có bản lĩnh, sao có thể bắn chuẩn như vậy được.
Ài, cho dù ta có luyện thêm chục năm, cũng chỉ có thể nhìn bóng lưng của huynh đài thôi.
Hai anh em được Lý Kỳ thổi phồng, đều có chút lâng lâng, mỉm cười ngây ngô.
– Đúng rồi, không biết cao tính đại danh của hai vị?
Lý Kỳ chắp tay hỏi.
– Vũ Đại.
– Vũ Nhị.
Hai người chắp tay đáp.
Dm.
Hai chân Lý Kỳ mềm nhũn, thiếu chút nữa thì ngã sấp xuống, run giọng hỏi lại:
– Tên…tên gì?
– Ta là Vũ Đại, còn đây là nhị đệ của ta, Vũ Nhị.
Vũ Đại đáp.
Lý Kỳ nuốt nước bọt, thấp thỏm hỏi:
– Xin hỏi vị Vũ Nhị này, tên thật của ngươi có phải là Võ Tòng?
Vũ Nhị lắc đầu:
– Tên thật của ta chính là Vũ Nhị.
Võ Tòng là người phương nào?
May mắn chỉ là trùng tên.
Tuy nhiên nếu Võ Đại Lang mà lợi hại như vậy, thì Phan Kim Liên đã không cắm sừng rồi.
Lý Kỳ cười ngượng ngùng:
– Võ Tống là một thợ săn rất nổi tiếng, ta có nghe người khác nói qua, cũng không rõ ràng lắm.
Tại hạ là Lý…
Nói tới đây, hắn nghĩ bụng, không nói tên thật vẫn tốt hơn, miễn cho bị lộ, liền sửa lời:
– Lý Đại Khả.
Đúng rồi, không biết hai vị định xử lý con báo này thế nào?
– Đương nhiên là mang bán.
Vũ Nhị cười đáp.
– Định bán bao nhiêu?
Vũ Đại lắc đầu:
– Ta cũng không biết.
Không dối gì ngươi, đây là lần đầu tiên ta bắn được một con báo.
Vừa rồi còn đang định cùng nhị đệ tới chợ thử vận may.
Lý Kỳ thử nói:
– Là thế này, thực ra tại hạ có biết một hai về loài báo.
Nếu hai vị đồng ý, dứt khoát bán con báo này cho tại hạ.
Tại hạ trả hai mươi xâu.
Chương 280: Một Phen Khoác Lác
DTV-EBOOK
– Hai..hai mươi xâu?
Anh em Vũ thị đều hít một hơi khí lạnh.
– Sao vậy? Quá thấp à?
– Không, không, giá tiền đó đã là rất nhiều rồi…Ta chỉ sợ con báo này không giá trị nhiều tiền như vậy.
Vũ Đại lắc đầu.
Không chê ít là tốt rồi.
Lý Kỳ mỉm cười, móc một thỏi bạc từ trong ngực ra, nói:
– Số bạc này có thể đổi được hai mươi xâu.
Nếu hai vị không còn dị nghị gì, thì chúng ta thành giao.
– Cái này…
Vũ Đại vẫn tỏ vẻ do dự.
Lý Kỳ lấy lui làm tiến:
– Vũ Đại huynh, nếu ngươi ngại số tiền đó ít, vậy chúng ta có thể thương lượng thêm.
– Không, đã quá đủ rồi.
– Vậy hai người cầm đi.
– Ừ, ừ.
Vũ Đại hưng phấn nhận lấy bạc.
Chuyến đi này đúng là lợi nhuận lớn.
Trong lòng bọn họ bắt đầu cảm tạ Cao nha nội.
Lý Kỳ thấy bọn họ nhận bạc, khóe miệng lộ ra một tia cười gian, lại nói:
– Tuy nhiên còn phải nhờ hai vị Vũ huynh giúp một việc nhỏ.
…
Trận tỷ thí đẫm máu trong rừng cây kia cũng chuẩn bị kết thúc.
Đám người Hồng Thiên Cửu, Cao nha nội, Chu Hoa ngẩng đầu ưỡn ngực, cưỡi tuấn mã, vẻ mặt đầy ngạo khí.
Phía sau là đám thủ hạ cầm theo con mồi, người nào người nấy thở phì phò.
Đúng lúc này, bên kia cũng có một nhóm người đi ra.
Chính là Triệu Giai, Mã Kiều và Trần A Nam.
Chỉ thấy số con mồi mà hạ nhân cầm theo ở đằng sau còn hơn mấy người Hồng Thiên Cửu rất nhiều.
– Ca ca, ai thắng vậy?
Cao nha nội vừa thấy Triệu Giai, liền vội vàng đi lên hỏi.
Triệu Giai lắc đầu, cười khổ:
– Mã Kiều cưỡi lừa còn có thể thắng ta một bậc.
Vi huynh thua tâm phục khẩu phục!
Oa!
Đám người Cao nha nội đều kinh ngạc nhìn Mã Kiều.
Mã Kiều mỉm cười không đáp.
– Ủa, nha nội, Lý đại ca không đi cùng mấy người à?
Trần A Nam chợt phát hiện xung quanh không có Lý Kỳ, liền lo lắng hỏi.
Cao nha nội sững sờ, hỏi ngược lại:
– Không phải hắn đi cùng các ngươi sao?
Triệu Giai lắc đầu, vẻ mặt lo lắng, lập tức phân phó hạ nhân đi tìm Lý Kỳ.
Sau đó hướng Cao nha nội nói:
– Chúng ta ra khu rừng này đã, chắc Lý huynh đang chờ chúng ta ở ngoài đó.
Mấy người vừa ra rừng cây, quay lại khu đất trống, nhất thời không ai bảo ai đều hít một hơi khí lạnh.
Chỉ thấy một người đầu đội nón lá, tay phải dựng cung, tay trải đặt lên đùi, ngồi trên một tảng đá lớn.
Thân thể hơi nghiêng, bên cạnh là chú lừa.
Hình tượng quả thực oai phong lẫm liệt.
Nhưng đây không phải là mấu chốt.
Điều khiến người ta kinh ngạc, chính là chân trái của hắn dẫm lên một con nhím.
À không, là một con báo bị cắm tên đầy mình.
Oa! Đẹp trai phong độ làm sao.
Hồng Thiên Cửu vội vàng vọt tới, nhảy xuống ngựa, cẩn thận nhìn con báo, hưng phấn hỏi:
– Lý đại ca, con báo này là do huynh hạ được?
Người này chính là Lý Kỳ.
Lý Kỳ hơi ngẩng đầu, thoáng nhìn Hồng Thiên Cửu, trong mắt hiện lên tia đắc ý, ngoài miệng lại thở dài nói:
– Tiểu Cửu, ngươi nên biết Lý đại ca là một người rất yêu quý những loài động vật nhỏ.
Bình thường đều không nhẫn tâm hạ sát thủ.
Chính là con mèo nhỏ này cũng thật không hiểu chuyện.
Vừa nãy còn muốn ăn chú lừa của ta.
Vì không thể nhịn được, mới bắn vài tên, giáo huấn nó một trận.
Ngươi xem nó đã chết chưa.
Nếu còn chưa chết thì phóng sinh cho nó, ài, tội quá, tội quá.
Hồng Thiên Cửu sững sờ, mắt nhìn con báo, thấy máu sắp khô rồi, đã chết không thể chết hơn, thành thật đáp:
– Lý đại ca, con báo này đã chết rồi.
Lý Kỳ lại thở dài một tiếng.
– Lý Kỳ, con…con báo này thực do ngươi giết?
Cao nha nội mồm há hốc, có thể đút lọt một quả trứng.
– Sai.
Lý Kỳ trừng mắt:
– Con mèo nhỏ này không phải do ta giết chết, mà là chết dưới tên của ta.
Triệu Giai không thể tưởng nổi lắc đầu:
– Lý huynh đúng là thâm tàng bất lộ.
Có thể dựa vào sức một người bắn chết con báo kia.
Ta thật mặc cảm!
Hừ, giờ mới biết sai à? Vừa nãy dám coi thường ta.
Tuy nhiên đòi lại mắt mũi cũng hơi đắt, những tận hai mươi xâu.
Trời ạ!
Lý Kỳ âm thầm quấn quýt, lắc đầu nói:
– Triệu huynh cũng biết ta vốn là người rất thấp điều.
Vừa rồi là ta cố tình che dấu tài bắn tên của mình.
Không ngờ cuối cùng vẫn bị mọi người phát hiện.
– Lý đại ca, huynh thật lợi hại.
Lúc nào có thể dạy cho đệ bản lĩnh đó không?
Trần A Nam hưng phấn hét lên.
– Ài, cái bản lĩnh này sát khí quá nặng, ngươi vẫn không nên học tốt hơn.
Còn có, sau này những hoạt động giết chóc kiểu này, cũng đừng gọi ta, ta sợ ta nhịn không được.
Lý Kỳ ho nhẹ một tiếng:
– Đúng rồi, A Nam, chuyện ngày hôm nay, ngoại trừ thực khách tới Túy Tiên Cư ăn cơm, ngàn vạn lần đừng kể với người khác, biết chưa?
Chỉ nói cho thực khách, chả phải nói cho tất cả mọi người biết sao?
Trần A Nam gãi đầu, ánh mắt trở nên mê man.
– Kỳ quái?
Luôn im lặng không nói, Mã Kiều bỗng nhìn về phía con báo, đôi mắt lộ vẻ nghi hoặc.
Dm, như vậy cũng nhìn ra?
Lý Kỳ nhất thời đổ mồ hôi lạnh, vội đánh lạc hướng:
– Mã Kiều, nghe nói gần đây sư muội của ngươi muốn tới Túy Tiên Cư hỗ trợ.
Ta chính đang suy nghĩ, hôm nay muốn hỏi ý kiến của ngươi.
Lý Kỳ bỗng chuyển chủ đề, khiến mọi người đều sững sờ.
Mã Kiều cũng ngẩn người, vội nhảy xuống lưng lừa, vui vẻ nói:
– Thật không, Lý sư phó đã đồng ý thu sư muội của ta làm đồ đệ?
– Nếu ngươi có thể minh bạch đạo lý im lặng là vàng, bớt gây chuyện cho ta, thì ta còn cho cơ hội.
Lý Kỳ gật đầu đáp.
Vì Lỗ Mỹ Mỹ, cho dù chặt đầu, đổ máu, Mã Kiều cũng không chối từ.
Huống chi chỉ là một yêu cầu không hề có ý nghĩa.
Y vội gật đầu:
– Lý sư phó cứ yên tâm, sau này ta sẽ không nói linh tinh nữa.
– Ừ.
Lý Kỳ gật đầu, cười thầm, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Hắn đứng dậy, rất phong độ bỏ cái nón xuống, ho một tiếng nói:
– A Nam, đợi tí nữa ngươi mang con mèo nhỏ này về Túy Tiên Cư đi.
Rồi sai người lột da nó.
Gần đây trời dần trở lạnh, nhân tiện làm cái áo khoác giữ ấm luôn.
– Vâng, tiểu đệ biết rồi.
Lý Kỳ gật đầu, nhìn xung quanh.
Chỉ thấy bọn họ đều vẻ mặt kính nể nhìn mình, trong lòng nhạc nở hoa.
Hai mươi xâu kia coi như đáng giá.
Sự thật hùng biện hết thảy.
Đầu tiên, nơi này chỉ có một con báo bị chết.
Hơn nữa cũng chỉ có một mình Lý Kỳ.
Nói sau, con báo này đúng là bị cung tên giết chết.
Nói không phải Lý Kỳ giết, cũng không ai tin.
Hiện tại bọn họ đâu còn nghi ngờ tài bắn cung của Lý Kỳ nữa, không ngừng khen ngợi hắn.
Ài, cuối cũng lão tử cũng được hãnh diện một phen.
Thật không dễ dàng a.
Lý Kỳ mặt dày mày dạn tiếp nhận lời khen của mọi người.
Săn được con mồi, kế tiếp đương nhiên là hưởng thụ thành quả lao động của mình.
Đây mới là thế mạnh của Lý Kỳ.
Hồng Thiên Cửu biết Lý Kỳ sẽ đi cùng, nên đã chuẩn bị sẵn đồ gia vị.
Nhưng Lý Kỳ lại vung tay lên, mặc kệ cho bọn họ nướng.
Hôm nay hắn tới đây là giải sầu, cũng không phải tới giúp bọn họ nấu ăn.
Đương nhiên, hắn vẫn giúp đám người Hồng Thiên Cửu tẩm gia vị.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










