[Audio] Bắc Tống Phong Lưu
Tập 16 : Giữa Đường Gặp Nhau (c151-c160)
❮ sautiếp ❯Chương 151: Giữa Đường Gặp Nhau
DTV-EBOOK
Lý Kỳ cưỡi lừa, Ngô Tiểu Lục và Trần A Nam đi bộ.
Mặt khác hắn còn thuê một xe lừa.
Trên đó có chở đồ làm bếp và một số nguyên liệu.
Vừa tới đầu cầu Biện Hà, thì thấy một đoàn người đi tới.
Đây là nhóm người của Phỉ Thúy Hiên.
Chỉ thấy Thái Lão Tam và Hoàng Văn Nghiệp cưỡi lừa đi phía trước.
Đằng sau là một cỗ kiệu.
Không cần phải nói, ngồi trong kiệu khẳng định là Thái Mẫn Đức.
So sanh đôi bên, khí thế bên Lý Kỳ kém nhiều lắm.
– Chào Thái quản gia.
Đợi bọn hắn đến gần, Lý Kỳ chắp tay cười nói.
Trong mắt Thái Lão Tam hiện lên tia oán hận, nhưng khuôn mặt mỉm cười, chắp tay nói: – Lý công tử, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ?
– Là Lý công tử à?
Vừa dứt lời, Thái Mẫn Đức liền xốc màn kiệu, lộ ra một nửa người, nhìn Lý Kỳ, cười nói: – Lý công tử, tí nữa mong công tử hạ thủ lưu tình.
Tốt xấu lưu cho Thái mỗ một chút tình mọn.
Nhưng thanh âm lại tràn ngập tự tin.
– Ở đâu, ở đâu, viên ngoại cứ nói quá lời.
Hôm nay tại hạ tới đó chỉ là góp thêm phần náo nhiệt mà thôi.
Tại hạ hy vọng viên ngoại có thể chiến thắng.
Như vậy Túy Tiên Cư cũng có thể dính chút quang.
Lý Kỳ cười ha hả nói.
Hai người dù bề ngoài khiêm tốn, nhưng lòng dạ biết rõ.
Thái Mẫn Đức cười ha hả, dư quang nhìn về phía nồi hầm trên xe lừa, hiếu kỳ hỏi: – Ủa, tí nữa Lý công tử tính toán làm món gì vậy? Vì sao phải chuẩn bị một cái nồi hầm to như thế?
Lý Kỳ cười đáp: – À, về vấn đề này, tại hạ nghĩ như vậy.
Luận trù nghệ, tại hạ đương nhiên không kịp viên ngoại.
Cho nên muốn làm nhiều chút ít.
Nói không chừng Thái sư lão nhân gia thấy thành ý của tại hạ, mà ban cho một phần thưởng an ủi.
Ngô Tiểu Lục và Trần A Nam vừa nghe, âm thầm buồn cười.
Chỉ sợ đến lúc đó huynh lại là người làm ít nhất.
Thái Mẫn Đức sao có thể tin chuyện ma quỷ của Lý Kỳ, lắc đầu ảo não, nói: – Lý công tử, cậu làm vậy là không phải?
Lý Kỳ sững sờ, hỏi: – Ủa? Sao viên ngoại lại nói vậy?
Thái mẫn đức giả bộ tức giận, nói: – Biện pháp tốt như vậy, sao cậu không nói sớm cho ta biết? Bằng không ta cũng giống như cậu, mang theo nồi lớn, bát lớn rồi.
Lý Kỳ cười ha hả: – Viên ngoại cứ nói đùa.
– Đâu có, đâu có.
Thái mẫn đức bỗng nghiêm mặt nói: – Tuy nhiên có thể đường đường chính chính tỷ thí với Lý công tử, chính là cơ hội khó được với Thái mỗ.
Hiện tại Lý Kỳ thanh danh đại chấn.
Nếu như y có thể đánh bại được Lý Kỳ, thì Phỉ Thúy Hiên sẽ tiến một bước nhảy vọt trong việc thâu tóm Túy Tiên Cư.
Tuy nhiên, làm sao Lý Kỳ không nghĩ như vậy.
Hai người đều coi đối phương vừa là địch vừa minh hữu.
Cho nên trên đường đi nói chuyện, song phương đều rất hòa khí.
Bất chợt còn kể cho nhau nghe những chuyện lý thú xảy ra trong cửa hàng.
Rồi cười thật vui.
Hai thiếu niêu chưa trải đủ sự đời như Ngô Tiểu Lục và Trần A Nam, thấy Lý Kỳ và Thái Mẫn Đức giống như hai anh em kết nghĩa, đều choáng váng.
Hai đoàn người hạo hạo đãng đãng đi tới Thái phủ thái sư.
Chỉ sau chốc lát, đã tới tây thành.
Lại qua một đoạn đường, Ngô Tiểu Lục bỗng chỉ tay về phía trước, nói: – Lý ca, chỗ đó chính là Thái phủ thái sư.
– Đâu? Nơi nào?
Lý Kỳ đưa mắt nhìn.
Chỉ thấy một tòa phủ đệ hùng vĩ trang nghiêm ở phía xa xa.
Trong lòng hắn âm thầm kinh ngạc.
Bạch phủ so với tòa phủ đệ đó, quả thực giống như biệt thự loại nhỏ và đại trang viên vậy.
Lý Kỳ đến Bắc Tống đã lâu, nhưng đây mới là lần đầu tiên nhìn thấy Thái phủ thái sư.
– Ngừng kiệu, ngừng kiệu.
Đúng lúc này, Thái Mẫn Đức bỗng đi ra từ kiệu, sau đó đi bộ.
Thái Lão Tam và Hoàng Văn Nghiệp thấy vậy, cũng xuống lừa đi bộ.
Lý Kỳ nhìn thấy, hiếu kỳ hỏi: – Viên ngoại, chỗ này còn cách Thái phủ thái sư khá xa, vì sao viên ngoại đã xuống kiệu rồi?
Thái thái sư cười mà không đáp, bước nhanh tới Thái phủ thái sư.
“Mịa! Ngươi không ngồi thì để cho ta ngồi.
Cưỡi lừa lâu cũng có chút không thoải mái.”
Lý Kỳ vặn vẹo cái mông, thâm tình nhìn cỗ kiệu kia.
Lại cúi đầu thầm mắng chú lừa một phen.
Đi tới trước cửa phủ thái sư, Lý Kỳ mới nhảy xuống lưng lừa.
Chỉ thấy giờ đây, cửa lớn đỏ thẫm cửa phủ đã được mở rộng.
Bảy tám gia đinh chia làm hai nhóm đứng trước cửa.
Một vị nam tử trung niên mặc áo xanh đứng ở bậc thang đón khách, vẻ mặt rất vui sướng.
– Viên ngoại đã tới rồi à.
Nam tử trung niên kia vừa nhìn thấy Thái Mẫn Đức, vội vàng chắp tay cười nói, nhưng không đi lên nghênh đón.
Ngược lại Thái Mẫn Đức bước nhanh tới, vẻ mặt bất mãn nói: – Vương lão đệ, ta và ngươi đâu cần phải khách sáo như vậy.
Mặc dù Mẫn Đức rời phủ thái sư đã lâu.
Nhưng Mẫn Đức luôn coi mình là người của phủ thái sư mà.
Lời này vừa thốt ra, Lý Kỳ nổi hết da gà.
Nhưng trong lòng lại hết sức tò mò.
Dù gì Thái Mẫn Đức cũng là người giàu có một phương.
Vì sao phải hạ mình cúi người với một hạ nhân của Thái phủ thái sư.
Còn xưng huynh gọi đệ.
Thật là kỳ quái.
Đúng lúc này, Lý Kỳ bỗng nhìn thấy Thái Mẫn Đức bí mật nhét một thỏi bạc vào tay nam tử trung niên kia.
Nam tử trung niên kia ra vẻ từ chối một lúc, liền thu nhận.
“Mẹ nó, còn phải nộp phí vào trong nữa.”
Lý Kỳ lập tức lục lọi trong người một lúc, sắc mặt xiết chặt.
Chết, quên mang bạc rồi.
Vội vàng hướng Ngô Tiểu Lục và Trần A Nam, hỏi: – Hai người các ngươi có mang theo tiền không?
– Có.
Hai người đồng thời đáp.
– Lấy ra.
– Vâng.
Hai người phân biết móc ra mười đồng tiền từ trong ngực đưa cho Lý Kỳ.
Lý Kỳ nhìn thấy, ngạc nhiên: – Chỉ có ngần ấy? Không có thỏi bạc nào à?
Hai người đồng thời lắc đầu.
Cái dis!
Lý Kỳ trừng mắt, nghĩ bụng.
Thôi, dù sao là Thái Kinh mời mình tới.
Tin rằng cho dù không giao tiền, tên kia cũng không dám không cho mình vào.
Quay đầu nhìn, chỉ thấy Thái Mẫn Đức và Hoàng Văn Nghiệp đã đi vào bên trong.
Mà Thái Lão Tam thì đi tới một quán ăn nhỏ bên cạnh để chờ.
Thái phủ thái sư là nơi nào, sao có thể cho những người không liên can tùy ý ra vào.
Cho nên ngay từ đầu, Thái Kinh liền hạn định mỗi đầu bếp dự thi, chỉ cho phép mang theo một trợ thủ.
Lý Kỳ vội sai Ngô Tiểu Lục gỡ đồ đặc từ trên xe lừa xuống, sau đó phân phó Trần A Nam dắt con lừa về.
Đợi Trần A Nam đi rồi, Lý Kỳ và Ngô Tiểu Lục cầm theo dụng cụ và nguyên liệu đi tới.
Vừa tới cửa, nam tử trung niên bỗng nhiên ngăn cản bọn họ, hỏi: – Các ngươi là? Lý Kỳ gật đầu, cười nói: – À, ta là đầu bếp của Túy Tiên Cư.
Nói xong, hắn liền đưa thiệp mời cho nam tử trung niên.
Nam tử trung niên nhận lấy thiệp mời, nhìn một lúc, khinh thường cười cười, sau đó trả lại thiệp mời cho Lý Kỳ: – Các ngươi đi nhầm chỗ rồi. – Ủa?
Lý Kỳ ngạc nhiên nhìn nam tử trung niên.
– Các ngươi đi vào từ cửa kia.
Nam tử trung niên chỉ tay về phía bên trái. “Mẹ nó! Không phải là không cho tiền boa đó sao, có cần phải nói như vậy không.”
Chương 152: Cảnh Tỉnh
DTV-EBOOK
Lý Kỳ âm thầm khinh bỉ, nhưng vẻ mặt vẫn tươi cười nói: – Vị đại ca này, huynh xem chúng ta cầm theo nhiều đồ như vậy, hành động có chút không tiện, huynh có thể dàn xếp chút được không.
Nam tử trung niên vẻ mặt không kiên nhẫn nhìn Lý Kỳ: – Ngươi người này thật dong dài.
Đi sang cửa kia đi.
Chỗ đó tất nhiên sẽ có người tiếp đón các ngươi.
Lý Kỳ vừa nghe, nhất thời giận dữ, hướng nam tử trung niên, nói: – Vậy vì sao vừa rồi Thái viên ngoại có thể đi vào bằng cửa này?
Nam tử trung niên cười lạnh: – Người ta là viên ngoại.
Mà ngươi chỉ là một đầu bếp, sao có thể so sánh.
Lý Kỳ khẽ nói: – Ta chỉ biết ta và Thái viên ngoại đều do Thái sư lão nhân gia mời tới.
– Mời?
Nam tử trung niên cười ha hả, lạnh lùng nói: – Lão gia nhà ta bảo các ngươi tới, đã là vinh hạnh của các ngươi rồi.
Đừng không biết nặng nhẹ.
Đi nhanh đi, đừng ngăn cản trước cửa.
Nếu quấy nhiễu khách quý, thì ngươi đảm đương được không.
“Dm, không cho lão tử vào, lão tử càng muốn vào.”
Lý Kỳ bỗng lớn tiếng kêu lên: – Chớ không phải vì ta không cho ngươi bạc, nên ngươi mới không cho ta vào?
Trung niên nam tử kia vừa nghe, khó thở nói: – NgươiNgươi nói bậy nói bạ gì vậy.
Lý Kỳ cười lạnh: – Ta nói bậy? Hừ, vừa nãy ta rõ ràng nhìn thấy Thái viên ngoại cho ngươi một thỏi bạc, ngươi mới để y đi vào.
Nếu thật là như vậy, ngươi cứ mở miệng, ta lập tức sai người trở về tiệm lấy bạc cho ngươi.
Trung niên nam tử kia cả giận: – NgươiTa thấy ngươi không phải tới tham gia yến tiệc gạch cua, mà là cố ý tới gây sự.
Lý Kỳ khẽ nói: – Ta mang theo dụng cụ nấu nướng, là thành tâm thành ý tham gia yến tiệc gạch cua.
Một tên hạ nhân coi cửa như ngươi, chẳng những không dùng lễ đối đãi, ngược lại khắp nơi gây khó dễ.
Chẳng lẽ đây chính là đạo dãi khách của phủ thái sư các ngươi sao?
Trung niên nam tử kia nghe Lý Kỳ nói y là một hạ nhân trông cửa, nhất thời nổi trận lôi đình, cũng không cố kỵ nữa, cả giận: – Có ai không, lập tức đuổi cái tên đầu bếp không biết tôn ti này cho ta.
Thực ra lời này của y, còn lưu đường sống.
Nếu không phải Lý Kỳ tới tham gia yến tiệc gạch cua, thì y đã hung hăng giáo huấn Lý Kỳ một trận rồi.
Sao có thể thả hắn đơn giản như vậy.
– Không cần ngươi đuổi, ta tự mình đi.
Lý Kỳ tức giận vung tay áo, hướng Ngô Tiểu Lục quát: – Chúng ta đi thôi.
Nếu như thiếp mời nói rõ, những đầu bếp tới tham gia yến tiệc gạch cua phải đi cửa bên, thì Lý Kỳ đã không tức giận.
Dù sao ở thời này, địa vị của đầu bếp không cao.
Nhưng hắn đã thấy Thái Mẫn Đức đi vào bằng cửa chính.
Hơn nữa cái tay hạ nhân trông cửa khắp nơi trào phúng, hắn làm sao có thể nuốt trôi cơn tức này.
Dù gì hắn cũng là một thanh niên huyết khí phương cương.
Lý Kỳ quay đầu bước đi, ngược lại khiến cho Ngô Tiểu Lục sợ hãi, vội vàng đuổi theo nói: – Lý ca, chúng ta cứ đi như vậy?
– Ngươi muốn vào thì một mình ngươi vào đi.
Lý Kỳ lườm cậu ta, khẽ nói.
Mặc dù hắn biết tầm quan trọng của yến tiệc này.
Nhưng lòng tự ái không cho phép hắn quay đầu lại.
Ngô Tiểu Lục thấy Lý Kỳ thực sự tức giận, cũng không dám nhiều lời nữa.
Trong lòng rất là thất vọng, ôm cái nồi hầm vào người, hốc mắt hơi đỏ.
– Lý sư phó, Lý sư phó.
Lý Kỳ vừa mới đi một đoạn, chợt nghe thấy có người gọi hắn.
Quay đầu nhìn, chỉ thấy Tả Bá Thanh chính đang đi về hướng bên này. – Tả đại ca?
Tả Bá Thanh đi tới, chắp tay, thấy hắn cầm theo cái rổ, cười nói: – Lý sư phó tới tham gia yến tiệc gạch cua à?
Lý Kỳ cố nặn nụ cười, đang định mở miệng, thì Ngô Tiểu Lục đã tranh trước: – Còn yến tiệc gạch cua gì nữa, ngay cả cửa cũng không được vào, phải quay về.
Thanh âm lộ rõ sự buồn bực.
Lý Kỳ nhướn mày, trừng mắt nhìn cậu ta.
Tả Bá Thanh sững sờ, cũng nhìn ra sắc mặt của Lý Kỳ có chút không vui, hỏi: – Lý sư phó, thứ cho ta mạo muội hỏi một câu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lý Kỳ mỉm cười, nói: – Không có gì, chỉ là tiểu đệ chợt cảm thấy không được khỏe lắm.
Cho nên mới không tham gia.
Tả Bá Thanh nhìn Lý Kỳ từ trên xuống dưới, thấy hắn vẫn khỏe mạnh bình thường, hỏi: – Có phải cậu gặp việc gì khó nói không? Nếu không ngại thì nói cho ta nghe một chút.
Có khả năng ta giúp được cậu.
Lý Kỳ thấy y có hảo ý, giữ trong lòng lại khó chịu, liền thở dài một tiếng, kể lại chuyện vừa xảy ra ở trước cửa phủ thái sư cho Tả Bá Thanh nghe.
Tả Bá Thanh nghe xong, híp mắt nói: – Lý sư phó, cậu đã gọi ta một tiếng đại ca, ta có một câu, không biết cậu có nghe không.
Lý Kỳ sững sờ: – Tả đại ca cứ nói, đừng ngại.
Tả Bá Thanh khuyên nhủ: – Lần yến tiếc này là do đích thân Thái thái sư tổ chức.
Nếu tí nữa ông ta không thấy người của Túy Tiên Cư tham dự, cậu thấy lão nhân gia sẽ nghĩ như thế nào? Thực ra đây chỉ là một chuyện nhỏ, Lý sư phó đừng hành động theo cảm tính.
Đừng vì nhỏ mà mất lớn.
– Tiểu đệ cũng biết chứ.
Lý Kỳ chỉ tay về nồi hầm trong ngực của Ngô Tiểu Lục, nói tiếp: – Huynh xem, ngay cả dụng cụ tiểu đệ đều mang tới.
Tiểu đệ đương nhiên là muốn tham gia yến tiệc lần này rồi.
Chỉ là tên hạ nhân kia thật đáng giận.
Tả Bá Thanh cười nhạt một tiếng, nói: – Thực ra tay hạ nhân đó nói cũng không sai.
– Y nói không sai?
Lý Kỳ tức giận nói: – Chẳng lẽ là tiểu đệ sai? Hừ, có ai quy định tiểu đệ không được đi vào bằng cửa chính đâu.
– Thực ra đây đã là quy định bất thành văn rồi.
Tả Bá Thanh cười giải thích: – Thái thái sư lão nhân gia tổ chức yến tiệc gạch cua, đâu chỉ mời hai mươi đầu bếp tới.
Khẳng định còn mời rất nhiều khách quý.
Cậu ngẫm lại mà xem, các cậu cầm nồi, cầm bát đi vào bằng cửa chính.
Mà những khách quý kia cũng đi vào bằng cửa chính.
Vạn nhất xảy ra sơ suất gì, thì ai chịu trách nhiệm? Chẳng lẽ lại để cho những khách quý kia đi bằng cửa bên? Cho nên phủ thái sư bố trí như vậy cũng vì tốt cho các cậu.
Hình như có chút đạo lý.
Lý Kỳ nghe xong, hơi gật đầu.
Oán giận trong lòng đã vơi hơn nửa.
Nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thua: – Tuy nói như vậy, nhưng lúc đó có ma nào đâu.
Hơn nữa tiểu đệ lại cầm nhiều đồ như vậy.
Y dàn xếp chút không được sao? Dù sao cũng không có quy định rõ ràng.
Hơn nữa, cái tay Thái viên ngoại của Phỉ Thúy Hiên chính đi vào bằng cửa chính.
Nói tới nói đi, còn không phải vì tiểu đệ không cho tay đó bạc.
– Cậu cho rằng hạ nhân của phủ thái sư sẽ để ý chút bạc đó sao?
Tả Bá Thanh cười ha hả nói: – Thái viên ngoại của Phỉ Thúy Hiên, ta cũng nghe nói qua.
Y vốn là người của phủ thái sư, những hạ nhân kia ít nhiều cũng phải nể mặt y.
Điều này không liên quan gì tới bạc.
Đúng rồi, mẹ nó chứ, hạ nhân kia nói không chừng là lão chiến hữu của Thái lão hồ ly.
Chết tiệt, vì sao mình lại quên mất chuyện này.
Lý Kỳ híp mắt, bỗng cảm thấy việc này có chút kỳ quặc.
Lại nghe Tả Bá Thanh nói: – Chắc hẳn cậu đã tốn công tốn sức chuẩn bị cho lần yến tiệc này.
Nếu cứ bỏ đi như vậy, khẳng định cũng không cam lòng.
Thôi thế này, đúng lúc ta cũng muốn tới phủ thái sư.
Hai ta liền đi cùng nhau.
Ta giúp cậu nói vài tiếng, tin rằng không có vấn đề gì.
Lý Kỳ sững sờ: – Tả đại ca cũng tham gia yến tiệc gạch cua?
Tả Bá Thanh gật đầu.
Lý Kỳ hỏi: – Nhưng không biết Tả đại ca là đầu bếp của quán nào?
– À, ta được mời tới để thưởng thực mỹ thực, chứ không phải tới dự thi.
Tả Bá Thanh cười ha hả, cũng không nhiều lời, vỗ vai Lý Kỳ, nói: – Đi thôi, nhìn đồ đệ của cậu có vẻ như đã mệt vì xách đồ rồi kìa.
Nói xong, liếc mắt nhìn Ngô Tiểu Lục.
Ngô Tiểu Lục thì quăng ánh mắt chờ đợi về phía Lý Kỳ.
Lý Kỳ tức giận lườm cậu ta một cái, như đang nóiNgươi đừng khiến ta mất mặt được không.
Sau đó lại hướng Tả Bá Thanh, nói: – Vậy thì làm phiền Tả đại ca rồi.
– Không sao, không sao.
Ba người cùng nhau đi tới trước cửa phủ thái sư.
Nam tử trung niên kia thấy Lý Kỳ đi rồi còn quay lại, hơi chút sững sờ.
Nhưng thấy bên cạnh hắn còn có một người, cẩn thận nhìn, hai mắt hiện lên tia kinh ngạc.
Đợi cho bọn họ tới gần, vội vàng đi lên đón, chắp tay hướng Tả Bá Thanh nói: – Tả đại gia, gần đây ngài khỏe không?
– Đa tạ Vương quản gia, ta vẫn khỏe.
Tả Bá Thanh cũng chắp tay, khẽ cười.
” Tả đại gia? Không thể nào.
Không thể tưởng được người này tướng mạo bình thường, nguyên lai lại ngưu bức như vậy.”
Lý Kỳ thấy, âm thầm kinh ngạc.
Lại thấy Tả Bá Thanh chỉ vào Lý Kỳ, nói: – Vị Lý sư phó này chính là bạn thân của tại hạ.
Mong Vương quản gia có thể nể mặt.
Vương quản gia ngẩn ra, liếc mắt Lý Kỳ, vẻ mặt không còn khinh khỉnh như vừa nãy, cười ha hả: – À, nguyên lai là bạn thân của Tả đại gia.
Vương mỗ vừa rồi thật là thất lễ.
Nhưng trong giọng nói không có nửa phần xin lỗi.
Thân thủ không đánh khuôn mặt cười.
Cho dù trong lòng Lý Kỳ rất chán ghét cái tay Vương quản gia này.
Nhưng hiện tại chỉ có thể ẩn nhẫn.
Hắn mỉm cười, đáp: – Vừa rồi Lý Kỳ nếu có chỗ nào đắc tội, mong quản gia đại nhân đại lượng.
– Dễ nói, dễ nói.
Vương quản gia cười ha hả, duỗi tay: – Mời ba vị vào.
– Làm phiền.
Một gia đinh lập tức đi lên dẫn dường.
Ba người đi theo vào trong phủ thái sư.
– Tả đại ca, vừa nãy thật sự là rất cảm ơn huynh.
Vừa vào trong phủ, Lý Kỳ liền chắp tay cảm ơn Tả Bá Thanh.
Tả Bá Thanh lắc đầu cười nói: – Việc nhỏ mà thôi.
Tí nữa thật muốn chứng kiến trù nghệ cao siêu của Lý sư phó.
Lý Kỳ ha ha cười, dư quang nhìn về phía góc tường bên trái.
Có hai thân ảnh đang lấp ló ở đó, thầm nghĩ:Là bọn chúng.
Tả Bá Thanh lại nói: – Tốt rồi, chúng ta tạm biệt tại đây.
Lý công tử đi chuẩn bị đi.
Bởi vì Tả Bá Thanh là khách mời, mà Lý Kỳ là đầu bếp dự thi.
Nên chỗ chờ của bọn họ cũng khác nhau.
Lý Kỳ vội gật đầu cười nói: – Vâng, tí nữa gặp lại.
Tả Bá Thanh lại chắp tay, sau đó đi theo gia đinh tới phía trước.
Một gia đinh khác, giơ tay hướng bên trái nói: – Lý sư phó, mời đi bên này.
Lý Kỳ gật đầu, bỗng hướng bên trái hô: – Ơ, viên ngoại, ngài còn ở đây à? Chẳng lẽ ngài đang đợi tại hạ? Nói xong, liền bước nhanh tới.
Hai thân ảnh vừa nãy chính là Thái Mẫn Đức và Hoàng Văn Nghiệp.
Hai người đang chuẩn bị rời đi, thì bị Lý Kỳ gọi lại.
Rơi vào đường cùng, Thái Mẫn Đức đành phải xoay người lại, hướng Lý Kỳ cười nói: – Thái mỗ thấy công tử chậm chạp chưa vào, còn tưởng xảy ra chuyện gì.
Đang chuẩn bị đi xem, thì thấy công tử bình yên vô sự.
Đúng là may mắn.
“Lão hồ ly ngươi có mà chuẩn bị đi ra ngoài xem lão tử có vào được không.”
Bắt gặp Thái Mẫn Đức chờ ở chỗ này, Lý Kỳ liền hiểu ra vấn đề.
Thái Mẫn Đức từng sinh sống trong phủ thái sư, sao có thể không biết quy định bất thành văn kia.
Nhưng mà khi y tới, y không nói một lời.
Còn cố ý dẫn Lý Kỳ tới trước cửa chính.
Đơn giản là muốn thấy Lý Kỳ xấu mặt.
Y biết Vương quản gia tuyệt đối sẽ không cho Lý Kỳ đi vào.
Mà một khi Lý Kỳ bỏ đi, thì Thái thái sư kiểu gì cũng trách tội.
Nhưng tiếc rằng âm mưu lại thất bại trong gang tấc.
“Món nợ này, lão tử sớm muộn gì cũng trả cho ngươi.”
Hiện tại Lý Kỳ cảm thấy có chút nghĩ mà sợ.
Trong lòng cười lạnh, nhưng vẻ mặt lại lộ cảm kích, nói: – Đã khiến cho viên ngoại lo lắng, Lý Kỳ thật sự áy náy không thôi.
– Không sao, bình an vô sựu là tốt rồi.
Thái Mẫn Đức cười ha hả, nhưng ánh mắt mang theo mấy phần thất vọng.
Vừa rồi y thấy Lý Kỳ nổi giận đùng đùng bỏ đi, trong lòng cực kỳ vui vẻ.
Nhưng không ngờ, mới một lúc, Lý Kỳ đã quay trở lại.
Cho nên đương nhiên là thất vọng.
Duỗi tay về phía trước, nói: – Mời.
– Không dám, mời viên ngoại đi trước.
Chương 153: Bầy Trù Tụ Hợp (P1)
DTV-EBOOK
Ấn tượng đầu tiên của Lý Kỳ khi vào trong Thái phủ thái sư, chính là một chữ Lớn.
Quả thực là quá lớn.
Không nói tới hòn non bộ, bên trong còn có cả hồ nhân tạo.
Con mẹ nó thật quá khoa trương.
Đình đài lâu tạ, kỳ thạch trân tú, cầu nhỏ nước chảy.
Đi qua đường lát gạch, lại xuyên con đường trải bằng đá cuội.
Khắp nơi là tiếng chim kêu, hoa thơm cỏ biếc, cây mọc thành rừng.
Cứ đi vài bước, lại thấy hai, ba gia đinh hoặc là bốn, năm tỳ nữ vội vã đi qua.
Cách đi đường giống hệt người Hồng Kong đời sau.
Bất chợt còn có thể nhìn thấy vài hạ nhân điều khiển xe lừa đi qua.
Nơi này không phải là nơi ở, mà là một công viên rộng lớn.
Lý Kỳ âm thầm giật mình.
Đệ nhất gian thần của Bắc Tống quả thật không phải nói ngoa.
Lúc đi đường, Lý Kỳ có hỏi Thái Mẫn Đức vài điều về phủ thái sư.
Ai ngờ Thái Mẫn Đức nói lúc y còn làm đầu bếp trong phủ, là làm ở phía tây viện.
Chỗ này y chưa từng tới.
Chỉ sợ hoàng cung cũng chỉ như vậy mà thôi.
Lý Kỳ lắc đầu, sợ hãi than.
Gia đinh kia dẫn bọn họ tới một gian phòng lớn.
Bảo bọn họ nghỉ ngơi một lúc, tí nữa sẽ có người tiếp bọn họ tới tiền viện gặp Thái thái sư.
Mấy người đi vào trong phòng.
Bên trong đã có mười mấy người, tốp năm tốp ba trò chuyện.
Hơn nữa bọn họ đều giống nhau một điểm, chính là dáng người mập mạp.
Giống như sợ người khác không biết bọn họ là đầu bếp vậy.
Nếu so sánh, thì thầy trò Lý Kỳ và Ngô Tiểu Lục chính là hai người gầy nhất.
Đám người này nếu đặt ở hậu thế, ai sẽ nghĩ bọn họ là đầu bếp giỏi nhất cả nước.
Mà chỉ tưởng rằng là một đám đồ phu giết heo.
Lý Kỳ âm thầm cười khổ.
May mắn không phải lên võ đài.
Bằng không với cơ thể của hắn, không chịu nổi mấy tên kia tàn phá.
Mọi người vừa thấy Thái Mẫn Đức tới, liền đi lên hành lễ.
Nhóm của Thái Mẫn Đức coi như là đặc biệt.
Ngoại trừ Lý Kỳ là lão bản không lộ ra ngoài, thì y chính là là lão bản duy nhất tham gia yến tiệc lần này.
Thân phận tự nhiên cũng cao hơn đám đầu bếp kia một bậc.
Tuy nhiên, những đầu bếp đó hành lễ, ngữ khí dù cung kính, nhưng vẻ mặt rất bình thản.
Lý Kỳ thấy vậy, âm thầm mỉm cười.
Thấy vậy nhân duyên của lão hồ ly này cũng không tốt lắm.
Vẫn nên bảo trì cự ly với y tốt hơn.
Miễn cho người ta hiểu lầm.
Đang lúc Lý Kỳ chuẩn bị tìm một góc để nghi ngơi, thì một trung niên vừa béo vừa lùn, tuổi chừng bốn mươi đi tới hỏi: – Vị này có phải là đầu bếp của Túy Tiên Cư, Lý sư phó không?
Lý Kỳ nhìn y, thấy đó có vẻ là một người thật thà phúc hậu, âm thầm ngạc nhiên.
Hắn không nhớ đã từng gặp người này ở đâu.
Ngô Tiểu Lục vội vàng nỏi nhỏ bên tai Lý Kỳ: – Lý ca, vị này chính là đầu bếp của Dương Lâu, Lưu Vĩnh Phúc, Lưu sư phó.
– Nguyên lai là Lưu sư phó, kính đã lâu, kính đã lâu.
Tại hạ Lý Kỳ.
Lý Kỳ vừa nghe, vội vàng chắp tay cười nói.
Nhớ ngày đó Túy Tiên Cư khai trương, trong số các quán ăn, chỉ có mỗi Dương Lâu là tặng quà tới mừng.
Cho nên Lý Kỳ rất có hảo cảm với Dương Lâu.
Thực ra đây cũng là lần đầu tiên Lưu Vĩnh Phúc được gặp Lý Kỳ.
Nhưng ông ta lại nhận ra Ngô Tiểu Lục, chắp tay, nhếch môi cười nói: – Không thể tưởng được Lý Sư phó lại trẻ tuổi như vậy.
Lúc ta bằng tuổi Lý sư phó, vẫn còn đi theo sư phụ học nghề.
“Hắc, cái tay béo này đúng là thật thà phúc hậu.”
Lý Kỳ mỉm cười, khiêm tốn đáp: – Đâu có, đâu có, Lưu sư phó quá đề cao tại hạ rồi.
Tại hạ có thể có ngày hôm nay, tất cả đều dựa vào phu nhân và Ngô đại thúc nâng đỡ.
Lưu Vĩnh Phúc nghe Lý Kỳ nhắc tới Tần phu nhân, vẻ mặt khâm phục, chậc chậc tán dương: – Nhắc tới Tần phu nhân, ta lại khâm phục.
Một nữ tử yếu đuối lại có tài buôn bán như vậy.
Vừa ra mặt đã khiến Túy Tiên Cư phát triển không ngừng.
Đúng là giỏi.
Tính cách của người này vốn thành thật.
Mặc kệ người khác nói gì, đều tin.
Nên làm sao nghĩ tới hết hảy đều do Lý Kỳ thao túng phía sau.
Hơn nữa từ nhỏ ông ta đã cho rằng đầu bếp sinh ra chỉ để nấu ăn.
Những việc lục đục kia, căn bản không liên quan gì tới đầu bếp.
Lời này của Lưu Vĩnh Phúc đã khiến những người khác chú ý.
Bọn họ vừa nghe người thanh niên kia chính là đầu bếp của Túy Tiên Cư, vẻ mặt vừa kinh ngạc, vừa ghen ghét.
Hiện tại trong thành Biện Kinh, danh tiếng của Lý Kỳ có thể nói là không người không biết, không người không hiểu.
Càng truyền càng thần kỳ.
Đây là lần đầu tiên trong giới đầu bếp của Bắc Tống có một người như vậy.
Thân là người cùng nghề, ngoài miệng dù không nói, nhưng trong lòng khẳng định rất đố kỵ Lý Kỳ.
Lý Kỳ vốn định làm quen với những người ở đây.
Dù sao ở chỗ này hắn coi như là vãn bối.
Nhưng thấy bọn họ có địch ý với mình như vậy.
Người nào người nấy lộ vẻ khinh thường, liền không đi đòi mất mặt.
Trong lòng còn cười thầm.
Với lòng dạ hẹp hòi của các ngươi, khó trách Thái lão hồ ly không để các ngươi vào mắt.
Lưu Vĩnh Phúc hàn huyên với Lý Kỳ một lúc, liền rời đi.
Lý Kỳ dẫn Ngô Tiểu Lục tùy tiện tìm một cái ghế ngồi xuống.
Trong đại sảnh, tất cả mọi người đều đang thảo luận lần yến tiệc gạch cua này.
Duy chỉ có hai phe Lý Kỳ và Thái Mẫn Đức có phần cô đơn.
Các đầu bếp còn lại tựa hồ kính nhi viễn chi đối với bọn họ.
Tuy nhiên, hai người cũng lơ đễnh, thưởng thức trà ngon thượng đẳng của phủ thái sư.
Thỉnh thoảng thì nói chuyện phiếm với trợ thủ của mình vài câu, rất là thích ý.
Một lát sau, có bốn người từ bên ngoài đi vào.
Hai người đi đằng trước là một nam một nữ.
Nam tuổi chừng ba mươi, dáng người cường tráng, lông mày rậm, mũi to, khuôn mặt xấu xí.
Nữ tuổi chừng ba mươi, tương đối cao, tướng mạo thường thường, tóc dài vén lên, tứ chi tráng kiện, nhưng thân hình tương đối mảnh mai, nhìn vẻ ngoài rất là kỳ lạ.
Ngô Tiểu Lục vừa thấy hai người kia, liền thấp giọng nói: – Lý đại ca, hai vị kia chính là đầu bếp của Phàn Lâu và Phan Lâu.
Nam tên là Cổ Đạt, là đầu bếp của Phan Lâu.
Nữ tên là Trương Xuân Nhi, là đầu bếp của Phàn Lâu.
Lý Kỳ sững sờ, cả kinh nói: – Ngươi nói nữ nhân kia là đầu bếp của Phàn Lâu?
Hắn vạn lần không ngờ, đầu bếp của đệ nhất lâu Bắc Tống lại là một nữ nhân.
Không khỏi nhìn Trương Xuân Nhi kia kỹ hơn.
Thấy nàng vẻ mặt ngạo khí, trong lòng biết nữ nhân này khẳng định không đơn giản.
Ngô Tiểu Lục gật đầu nói – Không sai.
Trù nghệ của vị Trương nương tử này rất cao.
Còn được xưng là đệ nhất nữ đầu bếp của Đại Tống.
Nghe nói ngay cả đương kim Thánh Thượng cũng khen món nàng nấu.
Lý Kỳ thấy vẻ mặt khâm phục của cậu ta, hiếu kỳ hỏi: – Chẳng lẽ tiểu tử ngươi đã từng nếm qua đồ ăn nàng ấy nấu?
Ngô Tiểu Lục lắc đầu: – Tiểu đệ đâu có phúc phận ấy.
Huống hồ tiểu đệ cũng không có nhiều tiền.
Chương 154: Bầy Trù Tụ Hợp (P2)
DTV-EBOOK
– Ha ha, Cổ sư phó, Trương nương tử, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ?
Thái Mẫn Đức thấy Trương Xuân Nhi và Cổ Đạt tới, liền đứng dậy, chắp tay hướng hai người cười nói.
Hai người cũng chắp tay hành lễ Thái Mẫn Đức.
– Thật không ngờ lần này viên ngoại lại tự thân xuất mã, tham gia dự thi cùng với những đầu bếp như chúng tôi.
Trương Xuân Nhi thản nhiên nói, lời nói có chút chói tai.
Nhưng đứng phía sau nàng chính là Phàn Lâu.
Hơn nữa địa vị của nàng ở Phàn Lâu không giống với những đầu bếp bình thường.
Cho nên cũng không sợ Thái Mẫn Đức.
Thái Mẫn Đức không tức giận, mà thở dài: – Thái mỗ cũng đâu muốn như vậy.
Nhưng khổ nỗi tiểu điếm không có đầu bếp trù nghệ cao siêu như Trương nương tử.
Bằng không Thái mỗ đã không tham gia náo nhiệt rồi.
Ài, Thái mỗ sinh ra đã là số khổ, không thể so sánh với lão gia nhà cô.
Trương Xuân Nhi cười nói: – Viên ngoại không cần quá khiêm tốn.
Trong mắt của ta, trù nghệ của viên ngoại, là số một số hai của cả Đông Kinh, thậm chí là cả nước.
Đương nhiên nếu lão gia nhà ta có được sự khoáng đạt như viên ngoại, thì hôm nay chỉ sợ ta tham gia với thân phận trợ thủ rồi.
Những năm gần đây, Phỉ Thúy Hiên tranh đấu gay gắt với Phàn Lâu, những người ngồi chỗ này đều biết.
Thấy hai người đấu võ mồm, đều làm ra vẻ xem kịch vui.
Thái mẫn đức cười ha hả: – Lời này của Trương nương tử sai rồi.
Xa không nói, hiện tại trong phòng này có một vị thanh niên tài tuấn.
Trù nghệ chỉ sợ trên cả ta và cô.
Nói xong, ngoắc tay hướng Lý Kỳ: – Lý lão đệ, nhanh tới đây.
Ta giới thiệu cho cậu một vị nữ đầu bếp tài nghệ phi thường.
Một tiếng Lý lão đệ này không thể nghi ngờ là lôi kéo Lý Kỳ về phe của y.
“Mẹ nó, lão hồ ly này đúng là thời thời khắc khắc nhớ thương lão tử.”
Lý Kỳ vừa nghe, trong lòng liền ân cần hỏi thăm cả nhà Thái Mẫn Đức mấy lượt.
Hắn không muốn vì vậy mà trở thành bia ngắm trong mắt mọi người.
Dù vạn lần không muốn, nhưng Lý Kỳ vẫn mỉm cười đi tới.
– Trương nương tử, vị này chính là đầu bếp của Túy Tiên Cư, Lý Kỳ, Lý sư phó.
Lẩu uyên ương, còn có rượu Thiên Hạ Vô Song đều do đích thân Lý lão đệ làm ra.
Trương Xuân Nhi nghe thấy vậy, hơi sững sờ, kinh ngạc nhìn Lý Kỳ.
Tiếp theo Thái Mẫn Đức lại giới thiệu cho Lý Kỳ: – Lý lão đệ, vị nương tử này, chính là đầu bếp của Phàn Lâu.
Có danh xưng là đệ nhất nữ đầu bếp, Trương nương tử.
– Nguyên lai là Trương nương tử của Phàn Lâu.
Kính đã lâu, kính đã lâu.
Lý Kỳ chắp tay cười.
– Không dám, cái gì mà đệ nhất nữ đầu bếp, Trương Xuân Nhi thực sự xấu hổ không dám nhận.
Mong viên ngoại đừng nhắc lại.
Trương Xuân Nhi ngoài miệng dù khiêm nhượng, nhưng vẻ mặt lại đắc ý, nhìn Lý Kỳ hỏi: – Lý sư phó, nghe nói món Khai Thủy Tùng Diệp của quý điếm, giá tận ba mươi xâu.
Không biết có thật hay không?
Lý Kỳ sững sờ, gật đầu đáp: – Không sai.
Thái mẫn đức bỗng nói xen vào: – Lý lão đệ có điều không biết.
Món đó của quý điếm, đã vượt qua món Kim Ngọc Mãn Đường của Trương nương tử.
Biến thành món ngon đắt tiền nhất của thành Biện Kinh chúng ta.
“Dm, còn nữa hay không.
Con mẹ ngươi có phải muốn thấy ta và Trương Xuân Nhi đánh nhau một trận, thì mới bỏ qua?”
Lý Kỳ sao không biết dụng ý của Thái Mẫn Đức. trong lòng rất khó chịu, nhưng bên ngoài lại dấu diếm thanh sắc, chỉ hơi hơi liếc nhìn Thái Mẫn Đức.
Hai mắt Trương Xuân Nhi cũng hiện lên một tia không vui: – Không biết món đó của quý điếm rốt cuộc là món như thế nào, mà đắt như vậy?
Lý Kỳ cười đáp: – Đó là một món súp.
Về phần vì sao đắt như vậy, cô nương nên đến hỏi phu nhân nhà ta.
Giá tiền đó do phu nhân quy định.
Tần phu nhân thật không biết đã mang bao nhiêu tiếng xấu hộ Lý Kỳ.
Trương Xuân Nhi khẽ cau mày, lại nói: – Vậy không biết đã có khách hàng nào gọi món đó chưa?
“Đồ mồ hôi! Không phải là một món có chút đắt sao? Cần gì phải quấn quít như vậy?”
Lý Kỳ cảm thấy rất bất đắc dĩ.
Nhưng hắn lại không biết.
Trương Xuân Nhi từ trước tới nay vốn tâm cao khí ngạo.
Đương nhiên, nàng cũng có tiền vốn để tự ngạo.
Một nữ nhân có thể đảm nhiệm đầu bếp tại Phàn Lâu.
Riêng việc đó thôi cũng đủ để kiêu ngạo rồi.
Còn về danh tiếng của Lý Kỳ, nàng đã sớm nghe thấy.
Nhưng nàng lại cho rằng, Lý Kỳ sở dĩ có thể vang danh, chẳng qua là Lý Kỳ toàn làm những món mới lạ, còn trù nghệ chỉ bình thường.
Hôm nay thấy Lý Kỳ lại trẻ tuổi như vậy, trong lòng càng không phục.
Thái Mẫn Đức chính vì biết tính cách này của nàng, mà không ngừng châm ngòi.
Với thực lực hiện tại của Túy Tiên Cư, không nên gây thù chuốc oán quá nhiều.
Cho nên Lý Kỳ tuy khó chịu, nhưng không biểu lộ ra ngoài, cười ha hả: – Nói ra thật xấu hổ, tới hiện tại mới chỉ có một vị khách gọi món đó.
Cổ Đạt đứng bên cạnh bỗng nói: – Vậy cũng khó lường rồi.
Món đó của Lý sư phó đã hơn cả món Kim Ngọc Mãn Đường.
Lý Kỳ vừa nghe, âm thầm nhíu mày.
Giờ lại tới Phan Lâu của ngươi tham gia náo nhiệt.
Được thôi, món nợ này, lão tử ghi nợ ở đó.
Ngày khác sẽ trả lại.
Những người đang ngồi đây, đều là người cùng nghề.
Đã là cùng nghề, thì không thể tránh khỏi cạnh tranh.
Mặt ngoài nhìn hòa hòa khí khí, sau lưng đều có tâm tư.
Một người sáng chói như Lý Kỳ, khó tránh khỏi trở thành đối tượng bị công kích.
Quả nhiên, Trương Xuân Nhi nghe xong, sắc mặt càng khó coi: – Chắc hẳn vị thực khách kia rất tán thưởng món Khai Thủy Tùng Diệp?
Lý Kỳ cười cười, cũng không lên tiếng.
Trương Xuân Nhi lại nói: – Ngày khác Trương Xuân Nhi nhất định đăng môn bái phỏng, nếm thử món Khai Thủy Tùng Diệp kia của quý điếm.
Hạ chiến thư?
Lý Kỳ chắp tay cười nói: – Vậy thì xin hoan nghênh.
Người ta đã cưỡi lên đầu, Lý Kỳ cũng không có lý do gì mà lùi bước.
Đúng lúc này, ba nữ tỳ đi vào, người đi trước nói: – Các vị sư phó, lão gia nhà ta mời các vị tới tiểu viện.
Rốt cuộc cũng được gặp mặt vị đệ nhất quyền thần của Bắc Tống này.
Hiện tại trong đầu Lý Kỳ suy nghĩ rất nhiều.
Muốn nói hận, dù sao hình tượng gian thần Thái Kinh đã mọc thâm căn cố đế trong lòng hắn.
Nhưng nói trở lại, những điều này là do ngày trước thầy giáo lịch sử rót vào đầu hắn.
Ít nhất, tới bây giờ Thái Kinh còn chưa từng làm điều gì gây hại cho hắn.
Hắn muốn hận, lại không biết bắt đầu từ đâu.
Không chỉ những thế, hắn có một cảm giác thân thiết khó giải thích với Thái Kinh.
Dù sao Thái Kinh cũng là một danh nhân lịch sử quen thuộc mà hắn được gặp, sau Lý Thanh Chiếu và Bạch Thế Trung.
Đương nhiên, trong đó cũng có khẩn trương.
Lý Kỳ luôn tự nhủ bản thân, tí nữa không được nói bậy.
Đoàn người hạo hạo đãng đãng đi theo mấy nữ tỳ đi tới một sân rộng ở tiền viện.
Cái sân này rộng bằng một cái sân bóng.
Phía sau có một loạt những căn phòng nhỏ mới dựng bằng gỗ.
Ước chừng hai mươi gian.
Từng gian đặt một cái bếp và bàn vuông.
Đây chính là nơi bọn họ tỷ thí.
Phía trước dưới mái hiên đặt hơn hai mươi cái bàn.
Trên bàn bày hoa quả, nước trà, đồ điểm tâm.
Bát đĩa đều bằng bạt, chén bằng ngọc lưu ly, trông rất xa hoa.
Chỉ là hiện tại chỗ đó chưa có ai ngồi.
Chương 155: Bị Dọa Chết Khiếp
DTV-EBOOK
Lý Kỳ và những đầu bếp đứng thành một hàng trong sân.
Các trợ thủ thì đứng sau bọn họ.
“Mẹ nói, thì ra lão hàng kia vẫn chưa tới.”
Lý Kỳ đợi một lúc, bắt đầu không kiên nhẫn.
Vụng trộm nhìn những đầu bếp khác.
Thì thấy ngoại trừ Trương Xuân Nhi và Thái Mẫn Đức lộ vẻ bình tĩnh ra, những người còn lại, người thì lộ vẻ hưng phấn, người thì không yên.
Chỉ có mỗi mình hắn là lộ vẻ buồn bực.
Lại qua một lúc, bỗng có tiếng chân xôn xao truyền tới từ bên trái.
Mọi người quay đầu nhìn, chỉ thấy một đám người đi ra.
Ước chừng hai, ba mươi người.
Ngoại trừ bảy tám nữ tỳ, người còn lại đều mặc cẩm y hoa phục.
Chuyện trò vui vẻ, rất là náo nhiệt.
Bởi vì bọn họ đều mặc y phục thường ngày, cho nên nhìn không ra lai lịch của bọn họ.
Đứng trung tâm là một lão già râu tóc bạc trắng, đầu đội mũ tứ phương màu xanh, mặc trường bào đỏ sẫm, dáng người thon dài, nhưng lưng có hơi còng.
Hai mắt trũng vào, mặt đầy nếp nhăn, bộ râu vừa dài vừa rậm rạp.
Bảy tám nữ tỳ vây quanh ông ta.
Cho dù dùng cái mông để nghĩ, cũng biết lão già kia chính là Thái Kinh.
Đi bên trái Thái Kinh là một nam tử trung niên, tuổi chừng bốn mươi, khuôn mặt có vài phần giống Thái Kinh.
Vị này chính là thứ tử của Thái Kinh, Thái Thao.
Trong đám người kia, ngoại trừ Thái Kinh, Lý Kỳ chỉ nhận ra Tả Bá Thanh, còn lại đều không quen.
Đương nhiên ánh mắt của hắn từ đầu đến cuối chỉ tập trung vào Thái Kinh.
Đoàn người tới trước sân đợi Thái Kinh ngồi vào cái bàn ở giữa xong, những người còn lại mới theo thứ tự ngồi xuống.
Tả Bá Thanh thì ngồi ở phía bên phải sau cùng.
Xem ra so với những người khác, địa vị của y tương đối thấp.
– Thảo dân bái kiến thái sư.
Mọi người đều cúi người hành lễ.
Lý Kỳ cũng bắt chước mọi người làm bộ làm dáng.
Các khách quý vừa ngồi xuống, liền quăng ánh mắt về phía các đầu bếp, rồi chụm đầu ngé tai thảo luận.
Thái Kinh quét mắt nhìn những đầu bếp phía dưới, sau đó gật đầu ra hiệu cho một nam tử trung niên có thân hình hơi mập mạp.
Lý Kỳ nhận ra nam tử kia.
Y chính là người lần trước tống thiệp mời tới Túy Tiên Cư.
Nghe nói y là đại quản gia của Thái phủ, tên là Thái Dũng.
Thái Dũng hướng Thái Kinh khom người, rồi đi lên, chắp tay, cất cao giọng nói với đám đầu bếp: – Tuy bận rộn, nhưng các vị sư phó vẫn dành thời gian tham gia yến tiệc gạch cua của tệ phủ tổ chức, tệ phủ trên dưới đều cảm thấy rất vinh hạnh.
Lão gia nhà ta cũng vì thế mà vui mừng.
Cho nên, đợi tí nữa dù thắng hay bại, lão gia nhà ta đều có hậu lễ.
– Đa tạ thái sư hậu thưởng.
Mọi người đồng thanh đáp.
Thái Dũng nói xong, liền lùi sang một bên.
Thái Kinh quét mắt, đột nhiên hỏi:
– Ai là Lý sư phó của Túy Tiên Cư?
Đừng nhìn ông ta đã già, nhưng trung khí mười phần.
Lý sư phó của Túy Tiên Cư? Không phải là mình sao?
Lý Kỳ thật không ngờ Thái Kinh lại điểm danh gọi mình, nhất thời sững sờ.
– Lý ca, thái sư gọi huynh.
Ngô Tiểu Lục đứng phía sau, thấy Lý Kỳ đứng lăng tại đó, vội vàng nhỏ giọng nhắc nhở.
Lý Kỳ nao nao, bước lên phía trước một bước, hô:
– À, ta ở đây.
Lời vừa mới ra khỏi miệng, liền cảm thấy quá thất lễ, vội vàng chắp tay hành lễ nói: – Túy Tiên Cư Lý Kỳ bái kiến Thái sư.
Thái Kinh đánh giá Lý Kỳ một phen, nói: – Có ai không, đem tiểu tử này ra ngoài đánh mười roi.
What?
Lý Kỳ ngây như phỗng, trong đầu trống rỗng.
Hắn vạn lần không ngờ, câu nói đầu tiên của Thái Kinh với hắn, lại là đánh hắn.
Không chỉ nói Lý Kỳ, mà tất cả mọi người ở đây đều sững sờ.
Đều không biết vì sao Thái Kinh lại nổi giận với một đầu bếp như vậy.
Tả Bá Thanh vừa nghe, vội vàng đứng dậy, hướng phía Thái Kinh khom người nói: – Thái sư
– Ngồi xuống.
Thái Kinh phất thay, ngắt lời Tả Bá Thanh: – Bá Thanh, ngươi không cần phải cầu tình cho tiểu tử này.
Tiểu tử này to gan lớn mật, hôm nay lão phu phải giáo huấn hắn một trận.
Lý Kỳ đã hồi phục tinh thần.
Đánh roi? Hắn chưa từng bị đánh thế bao giờ, cũng không muốn bị đánh, vội hỏi: – Thái sư muốn giáo huấn tiểu tử, tiểu tử tự nhiên không dám kháng cự.
Tuy nhiên thái sư có thể cho tiểu tử biết nguyên nhân.
Để tiểu tử biết chỗ nào sai mà sửa.
Trong lòng lại nghĩ, chẳng lẽ là vì chuyện xảy ra sáng nay?
Thái Kinh phất tay áo, đầu tiên ngăn cản mấy gia đinh đang định đi lên.
Sau đó hướng Lý Kỳ nói: – Lão phu hỏi ngươi, sáng nay có phải lúc ở cửa, ngươi đã gây sự với Vương quản gia?
Thái Mẫn Đức vừa nghe, khóe miệng lộ vẻ đắc ý.
Những người còn lại thì cả kinh, sau đó đều âm thầm vui mừng.
“Mẹ nó, quả nhiên là vì việc kia.
Lão hàng này cũng thật thù dai.”
Lý Kỳ đổ mồ hôi lạnh, trong lòng âm thầm kêu khổ.
Còn chưa kiếm được chỗ tốt nào, đã chuẩn bị ăn đánh rồi.
Thật quá con mẹ nó đen đủi.
– Thái sư, xin bớt giận.
Chuyện sáng nay chỉ là hiểu nhầm.
Lý sư phó tuổi còn trẻ, có nhiều quy củ cậu ta không rõ ràng lắm.
Mong thái sư đại nhân đại lượng, bỏ qua cho cậu ta.
Tả Bá Thanh lần nữa đứng dậy, liên tiếng cầu tình.
Lý Kỳ vội gật đầu nói: – Đúng vậy, là hiểu lầm.
Tại hạ đâu dám gây sự với Vương quản gia.
Chỉ là đôi bên có chút ma xát mà thôi.
Trên trán đã đổ mồ hôi lạnh đầm đìa.
– Thật không?
Thái Kinh hừ lạnh một tiếng, nói: – Hiểu lầm cũng tốt, ma xát cũng được.
Ngươi vào từ cửa chính hay cửa bên, lão phu cũng không quan tâm.
Cũng không vì thế mà trách tội ngươi.
Nhưng ta nghe Bá Thanh nói, tiểu tử ngươi vì một chuyện nhỏ như vậy, đã phẩy tay áo bỏ đi.
Rõ ràng là không để lão phu vào mắt.
Ngươi thấy có nên bị đánh không?
“Má ơi, thì ra là do Tả đại ca kể lại.”
Lý Kỳ rất buồn bực, lén nhìn sang Tả Bá Thanh.
Thấy y cũng quăng tới ánh mắt xin lỗi.
Lý Kỳ biết đây không phải là lỗi của y.
Hơn nữa, chuyện đã đến mức này, điều đó đã không quan trọng.
Quan trọng là làm sao thoát khỏi bị ăn đánh.
Hắn hơi trầm ngâm, la lớn: – Thái sư, oan uổng tại hạ.
– Lớn mật.
Thái Thao vừa nghe Lý Kỳ còn dám kêu oan uổng, liền đứng dậy, cả giận nói: – Thằng nhãi ngươi có phải muốn nói, phụ thân đại nhân của ta nhàn rỗi vô sự, cố ý khi dễ một đầu bếp như ngươi phải không? Đúng là buồn cười.
– Thảo dân không dám.
Lý Kỳ khẽ khom người.
Nói: – Thực ra lúc ấy thảo dân không phải muốn rời khỏi yến tiếc.
Chỉ là đây là lần đầu tiên thảo dân và trợ thủ tới phủ thái sư.
Cho nên không biết cửa bên ở đâu.
Vì vậy mới đi tìm khắp nơi.
Thái Kinh thản nhiên hỏi: – Vậy vì sao Bá Thanh lại nói ngươi lúc ấy chuẩn bị rời khỏi yến tiệc gạch cua, quay về Túy Tiên Cư? Chẳng lẽ Bá Thanh cố ý lừa gạt lão phu?
– KhôngKhông phải.
Lý Kỳ vội giải thích: – Khi đó thảo dân đang muốn tìm một người để hỏi thăm.
Đúng lúc Tả đại ca tới.
Tả đại ca thấy vẻ mặt buồn bã của thảo dân, liền đi lên hỏi han.
Bởi vì thảo dân sợ nếu nói thật, thì Tả đại ca sẽ cười thảo dân ngay cả cửa cũng không tìm thấy.
Cho nên mới nói bừa một lý do.
Có lẽ mấy lời đó đã mạo phạm Thái sư.
Nhưng thảo dân thực sự thành tâm thành ý tới tham gia yến tiệc.
Thảo dân luôn cho rằng có thể nấu nướng cho một vị trưởng bối được người người tôn kính như Thái sư, là phúc khí tu luyện mười đời.
Thảo dân sao có thể vì việc nhỏ như vậy, mà bỏ qua một cơ hội khó được.
Còn có chiêu này? Thái Mẫn Đức vừa nghe, chỉ muốn đi lên, nói với Thái Kinh, ngàn lần không thể tin chuyện ma quỷ của Lý Kỳ.
Chương 156: So Tài (P1)
DTV-EBOOK
– Trưởng bối được người người tôn kính?
Thái Kinh nhướn mày, cười ha hả một lát, mới nói: – Tiểu tử ngươi đừng tưởng rằng nói vài câu dễ nghe, lão phu sẽ bỏ qua cho ngươi.
Lý Kỳ nghe thấy Thái Kinh nở nụ cười, âm thầm thở phào một hơi, cúi đầu đáp: – Đương nhiên không phải.
Bất kể thế nào, đều là thảo dân sai trước.
Nhưng thảo dân khẩn cầu Thái sư có thể cho thảo dân nấu ăn cho ngài trước.
Rồi mới đến đánh roi.
Mong Thái sư có thể đáp ứng nguyện vọng nho nhỏ này của thảo dân.
Lời này khiến Thái Kinh rất hưởng thủ, mỉm cười, gật đầu nói: – Được rồi, thấy ngươi thành tâm như vậy, ta đáp ứng ghi nợ đòn roi kia.
Tuy nhiên, nếu tí nữa mà ngươi không làm được món ăn khiến lão phu thỏa mãn.
Vậy thì, hừ, lại thêm mười roi, lúc đấy đừng kêu oan.
“Mịa, nói một tràng nịnh hót như vậy, chỉ đổi được lùi thời gian đánh?”
Lý Kỳ vụng trộm nhìn Thái Kinh.
Thấy ông ta không có vẻ tức giận, ngược lại ánh mắt rất vui vẻ, trong lòng liền giãn ra.
Biết rằng mông mình không phải chịu tội rội.
Thầm nghĩ, thì ra lão hàng này đang dọa mình.
Tuy nhiên, mình suýt nữa bị hù chết.
Lý Kỳ khẽ cười nói: – Thái sư yên tâm, thảo dân nhất định sẽ không để ngài thất vọng.
Thái Kinh mỉm cười gật đầu.
Thái Mẫn Đức nghe xong, than nhẹ một tiếng, thần sắc có phần tiếc hận.
Mà Trương Xuân Nhi thì thở phào một hơi.
Xem ra nàng rất muốn tranh cao thấp với Lý Kỳ.
Kết thúc trò khôi hài này, cũng đến lúc yến tiệc gạch cua bắt đầu.
Được mấy nữ tỳ dẫn đường, mọi người tới gian phòng có ghi tên mình.
Gian của Lý Kỳ là một gian ở phía bên phải.
Thầy trò Lý Kỳ vừa vào trong gian phòng, việc làm đầu tiên chính là uống chén nước trà bình tĩnh lại tâm tình.
Vừa nãy một phen đã dọa hai người chết khiếp.
– Lý ca, đệ suýt nữa bị dọa chết.
Ngô Tiểu Lục uống một hơi hết chén trà, nghĩ mà sợ nói.
Lý Kỳ khinh thường khẽ nói: – Ngươi có chút tiền đồ được không.
Chuyện đấy có gì mà phải sợ.
Ngô Tiểu Lục nhỏ giọng nói thầm: – Vừa nãy chân huynh còn run hơn cả đệ.
– Ngươi nói gì? Lông mày Lý Kỳ dựng lên, cả giận nói.
Ngô Tiểu Lục lại cười lấy lòng: – Đệ chỉ muốn hỏi, hiện tại chúng ta nên làm gì?
– Đun nước.
– Đun nước? Còn chưa xử lý cá và cua, đun nước làm chi vậy?
– Có phải ngươi đã sợ tới choáng váng đầu óc rồi không? Đương nhiên là diệt khuẩn rồi.
Ngươi nha, rốt cuộc có muốn làm hay để ta làm.
– Vâng, vâng, tiểu đệ đi làm ngay đây.
Đông đông đông
Kịch kịch kịch
Chỉ một lát, cả sân rộng đã vang lên tiếng thái thức ăn, tiếng rót nước, tiếng củi cháy lép bép, tiếng xoong nồi va chạm, tiếng nói chuyện, rất là náo nhiệt.
Đám đầu bếp bận nấu nương, Thái Kinh và đám khách quý cũng không nhàn rỗi.
Ngồi ở kia nhấm nháp rượu ngon, chuyện trò vui vẻ.
Chủ đề đương nhiên không rời rượu ngon, món ngon.
Thực ra Thái Kinh tổ chức yến tiệc gạch cua lần này chỉ vì muốn nếm mỹ thực.
Không muốn trộn lẫn quá nhiều nhân tố chính trị trong đó.
Cho nên những người như Vương Phủ, Cao Cầu, Lương Sư Thành, ông ta không mời tới.
Trong lòng ông ta rất rõ ràng, nếu những người đó tới đây, yến tiệc này kiểu gì cũng biến vị.
Nói không chừng lại là một hồi giao phong về chính trị.
Hơn nữa, hiện tại mấy người Vương Phủ đang bận rộn kết bè kết phái, cũng không có thời gian rảnh để tham gia yến tiệc gạch cua gì đó.
Cho nên những khách quý ngồi đây, phần lớn là những người phàm ăn, chức quan có lớn có nhỏ.
Tuy nhiên, chức quan nhỏ nhất cũng không nhỏ bao nhiêu.
– Bá Thanh, nghe nói lần trước ngươi có tới Túy Tiên Cư, hơn nữa còn từng thưởng thức món Khai Thủy Tùng Diệp phải không? Thái Kinh bỗng hướng Tả Bá Thanh hỏi, ngữ khí rất bình thản.
Tả Bá Thanh vừa nghe, có chút sững sờ.
Trong lòng lập tức hiểu ra.
Vừa rồi Thái Kinh không phải là cố ý muốn trừng phạt Lý Kỳ.
Mà chỉ là muốn dọa hắn mà thôi.
Cúi đầu đáp:
– Đúng vậy, mấy ngày trước Bá Thanh có tới Túy Tiên Cư một chuyến.
Thái Kinh khẽ cười nói: – Không biết hương vị của món Khai Thủy Tùng Diệp kia như thế nào?
Tả Bá Thanh gật đầu đáp: – Có thể nói là một món ăn hiếm có.
Nói ra thật xấu hổ, đến bây giờ tại hạ vẫn chưa biết cách làm món đó.
– Vậy à? Có thể làm cho ngươi phải vắt óc suy nghĩ, xem ra tiểu tử kia đúng là có chút bổn sự.
Thái Kinh cười gật đầu nói.
Thái Thao ngồi một bên thì lơ đễnh:
– Tả sư phó quá khiêm nhường rồi.
Ta thấy tiểu tử kia còn trẻ như vậy, trù nghệ dù cao, cũng không cao đươc bao nhiêu.
Tả Bá Thanh chỉ gật đầu cười, không đáp.
Thái Kinh hơi liếc mắt nhìn Thái Thao, thần sắc có vẻ không vui, nhưng cũng không nói gì thêm, khẽ cười nói: – Bá Thanh đã tán thưởng món Khai Thủy Tùng Diệp kia như vậy, sau này lão phu cũng muốn nếm thử xem.
Dừng một chút, lại hỏi tiếp: – Xem ra, ngươi có vẻ coi trọng tiểu tử kia.
Tả Bá Thanh lắc đầu nói: – Về điểm này, Tả Bá Thanh không dám tùy tiện phán đoán.
Chợt nghe thấy một người ngồi bên phải nói: – Theo ta thấy, người chiến thắng hẳn là Trương nương tử của Phàn Lâu.
Người này chính là Hình Bộ Thượng Thư, Triệu Dã.
Người này rất giỏi về giao tế.
Cho nên mọi việc trong triều đều thuận lợi.
Có thể nói là đường làm quan thuận buồm xuôi gió.
Lúc trước khi Thái Kinh và Vương Phủ luân chuyển quyền lực.
Chỉ có y là được cả hai người tín nhiệm.
Không có một người nào có thể nịnh nọt được cả hai bên như y.
Mà y là khách quen của Phàn Lâu, đương nhiên hy vọng Trương nương tử có thể thắng.
Lại nghe một người nói:
– Lời ấy của Triệu Thượng Thư sai rồi.
Nếu chỉ đơn thuần về trù nghệ, ta cho rằng Thái Mẫn Đức của Phỉ Thúy Hiên sàn sàn với Trương nương tử.
Cho nên chưa thể xác định ai là người chiến thắng.
Người này chính là Cấp Sự Trung Ngô Mẫn.
Y đi theo Thái Kinh đã lâu.
Hơn nữa lúc trước Thái Kinh từng có ơn với y, không ngừng đề bạt y đi lên.
Mà lúc đó Thái Mẫn Đức còn đang làm đầu bếp trong phủ thái sư, cho nên y tự nhiên thiên hướng Thái Mẫn Đức.
Triệu Dã cảm thấy không phục, chắp tay hướng Thái Kinh, nói: – Không biết công tương cho rằng ai sẽ là người chiến thắng?
Thái Kinh vuốt vuốt chòm râu.
Lắc đầu nói: – Hai người này đều có trù nghệ tinh xảo.
Hơn nữa còn có nhân tài mới xuất hiện như Lý sư phó.
Lão phu cho rằng phải đợi thưởng thức xong những món họ làm, mới có thể bình luận.
– Ân tương nói đúng.
Ngô Mẫn nói.
Bên kia, Lý Kỳ đã dùng lá sen và lát trúc gói kỹ đậu hũ.
Rồi bỏ vào trong nồi, đặt lên lò lửa.
Việc kế tiếp chính là khống chế hỏa hầu.
Lý Kỳ và Ngô Tiểu Lục ngồi xổm bên lò lừa, đầu đầy mồ hôi.
Tuy nhiên trong số này, chắc chỉ có hai người bọn họ là thoải mái nhất.
– Lý ca, vừa nãy đệ vụng trộm nhìn những nguyên liệu mà Thái viên ngoại chuẩn bị.
Chậc, chậc, huynh đoán xem đệ nhìn thấy gì.
Ngô Tiểu Lục nói.
Lý Kỳ không có hứng thú với mấy thứ đó, nhàn nhạt hỏi: – Ngươi nhìn thấy cái gì?
– Trứng.
Ngô Tiểu Lục vẻ mặt đầy bát quái: – Rất nhiều trứng.
– Trứng?
Lý Kỳ kinh ngạc hỏi: – Trứng gì?
– Đệ cũng không biết.
Nhưng rất nhiều trứng.
Mà cua lão ta mang theo con nào con nấy to vật.
Theo đệ thấy, giống như mới vận chuyển từ biển về.
Ngô Tiểu Lục hâm mộ nói.
Chương 157: So Tài (P2)
DTV-EBOOK
Lý Kỳ nghi ngờ hỏi: – Tiểu tử ngươi nói thật hay không? Để vận chuyển được từ biển vào phải tốn bao nhiêu bạc.
– Đệ làm sao biết.
Dù sao Thái viên ngoại thiếu gì tiền.
Ngô Tiểu Lục càng nói càng hưng phấn: – Còn có, đệ còn nhìn thấy Trương nương tử chuẩn bị một con gà mái.
Cổ sư phó của Phan Lâu chuẩn bị một trái bí đao to.
Nếu so sánh, chỉ có chúng ta là khó coi nhất.
Một miếng đậu hũ, một con cá, một ít đậu nành, còn mấy con cua đồng.
So nguyên liệu thôi, chúng ta đã rơi xuống hạ phong rồi.
Đợi tí nữa nếu lão nhân gia không hài lòng, huynh lại bị ăn roi.
Lý Kỳ vừa nghe tới ăn roi, trong lòng chấn động, hai mắt trừng lên, cả giận nói: – Tiểu tử ngươi có im miệng được không.
Có phải ngươi rất muốn thấy lão tử ăn đánh thì mới hài lòng? Nói cho ngươi biết, nếu mông của lão tử gặp nạn, thì tiểu tử ngươi cũng không có ngày nào tốt lành đâu.
Ngô Tiểu Lục quắt miệng nói: – Đừng đừng, tiểu đệ nói vậy là lo lắng cho huynh mà.
– Lão tử cần ngươi lo lắng à.
Đồ ăn còn chưa làm xong, tiểu tử ngươi đã trù ẻo rồi.
Sớm biết như vậy, lúc trước ta đã dẫn theo hai anh em Đại Trụ, Tiểu Trụ.
Lý Kỳ tức giận nói.
Ngô Tiểu Lục thè lưỡi, không dám cãi lại.
Rất sợ từ nay về sau Lý Kỳ đưa cậu ta vào lãnh cung.
Thời gian trôi như bay, nháy mắt đã qua giữa trưa.
Hai mươi đầu bếp đã nấu xong món của mình.
Từng gian phòng truyền ra mùi thơm sực nức, khiến người ta thèm ăn.
Từng món mỹ thực được làm từ gạch cua, đặt ở trước mặt Thái Kinh và các vị khách quý.
Như Bách Hoa Giải Hoàng Đỗ, Giải Hoàng Long Hà Giáo, Quy Giải Đấu, vân vân.
Màu sắc rực rỡ, đẹp không sao tả xiết.
Các quý khách ăn cũng rất vui sướng.
Tuy nhiên, đối với mấy món này, Thái Kinh chỉ hơi gật đầu, không có đánh giá gì cả.
NGược lại Tả Bá Thanh đưa ra đánh giá với từng món ăn.
Tuy nhiên có vẻ như chưa có món nào khiến y hài lòng.
Trong thời gian ngắn, đã có mười lăm món ngon trình lên.
Dù những món này không được tán thưởng nhiều, nhưng cũng là trung quy trung củ.
Có thể coi là hoàn thành nhiệm vụ.
Dù sao đằng sau còn có những cao thủ trong cao thủ như Trương nương tử, Cổ Đạt, cùng với Thái Mẫn Đức.
Cho nên những đầu bếp đó không ôm hy vọng quá lớn.
Kế tiếp là Lưu Vĩnh Phúc của Dương Lâu lên sâu khấu.
Món của ông ta là món Hải Hoàng Sâm.
Hải Hoàng Sâm, tên như ý nghĩa, chính là dùng Hải Sâm và gạch cua chế thành.
Mấu chốt của món này, chính là Hải Sâm và gạch cua hoàn toàn tách ra.
Hải Sâm thêm lá thông, rươu, một số gia vị, bỏ vào dầu rán đến khi chuyển sang màu vàng bóng mới hớt lên.
Còn gạch cua thì là dùng thịt cua, gạo nếp, bí đó đặc chế thành gạch cua.
Cuối cùng thì dùng canh gạch cua xối lên Hải Sâm.
Hải Sâm vàng óng ánh giống như một thỏi vàng vậy, khiến cho người ta tâm động.
Thái Kinh nếm thử một miếng, gật đầu nói: – Mềm mà thơm, hương vị ngọt ngào, không tồi, không tồi.
Đây là lần đầu tiên ông ta mở miệng tán dương.
Tả Bá Thanh cũng gật đầu, quăng ánh mắt khen ngợi về phía Lưu Vĩnh Phúc.
Lưu Vĩnh Phúc nghe Thái Kinh khích lệ món ăn của mình, hưng phấn đến hai tay run rẩy.
Kế tiếp là đến Cổ Đạt của Phan Lâu.
Khi Cổ Đạt dâng món ăn lên, mọi người đều kinh hô.
Chỉ thấy trong mâm để một cây quạt như làm bằng ngọc thạch.
Tay cầm cây quạt hiện lên màu đỏ sậm.
Thân quạt có màu xanh nhạt.
Mặt trên còn có hoa văn màu nâu.
Còn có cả những cái tua màu xám.
Nhìn toàn thể, cây quạt trông cực kỳ đẹp đẽ quý giá.
– ĐâyĐây là món ăn sao?
– Cây quạt này được làm bằng gì vậy nhỉ? Sao trông giống như ngọc thạch vậy.
Thái Kinh cũng rất hiếu kỳ, hỏi: – Cổ sư phó, món này của ngươi làm bằng cái gì vậy?
Cổ Đạt đáp: – Thưa Thái sư, món Giải Hoàng Ngọc Phiến này của tiểu nhân được làm từ bí đao.
– Bí đao?
Mọi người lại đồng thanh kinh hô.
Bọn họ không thể ngờ rằng cây quạt hoa lệ như vậy, lại được làm từ bí đao.
Đúng là không thể tưởng tượng nỏi.
Mà ngay cả Lý Kỳ cũng âm thầm kinh ngạc.
Thầm nghĩ, người này tuy xấu xí, dáng vẻ giống như lưu manh, không ngờ kỹ thuật xắt rau lại lợi hại như vậy.
Đúng là nhìn lầm rồi.
Xem ra mình đã hơi coi thường đầu bếp của Bắc Tống.
Giới thiệu xong, Cổ Đạt liền dùng con dao nhỏ rạch phần màu xanh đặt vào bát, rồi dâng lên cho Thái Kinh và các vị khách quý.
Lúc mọi người thấy y dùng dao rạch cây quạt kia, cảm thấy có chút không đành lòng.
Triệu Dã thấy Cổ Đạt chỉ lấy bộ phận ở giữa.
Phần máu đỏ và phần màu xám thì không động vào, liền ngạc nhiên hỏi: – Cổ sư phó, lẽ nào món này của ngươi chỉ ăn được phần giữa?
Cổ Đạt gật đầu nói: – Không sai, phần còn lại chỉ là tiểu nhân trang trí thêm.
– Thì ra là thế.
Thực ra cây quạt kia nhìn trông như thật, mấu chốt ở chỗ vừa rồi mọi người chỉ xa xa mà nhìn, cũng không tới gần xem.
Đợi cho tỳ nữ dâng bát nhỏ đặt trước mặt mọi người, mọi người nhìn kỹ, mới hiểu ra.
Cái vật màu xanh kia không phải là bí đao đó sao.
Hơn nữa bí đao này đã bị lấy ruột.
Bên trong là thứ gì đó màu nâu được đặt cầu kỳ.
Tả Bá Thanh hỏi: – Cổ sư phó, bên trong quả bí đao này là cái gì vậy?
Cổ Đạt đáp: – Tiểu nhân đã dùng gạch cua, nấm, lòng trắng trứng cùng một ít nguyên liệu nấu với bí đao.
Tạo thành hỗn hợp đổ vào đó.
– Thì ra là thế.
Tả Bá Thanh gật gật đầu, khen: – Cổ sư phó xảo đoạt thiên công.
Chỉ dùng bí đao đã điêu khắc được một cây quạt y như thật.
Đúng là rất giỏi.
Thái Kinh cười ha hả nói: – Nếu bàn về kỹ thuật xắt rau, có ai có thể so sánh với Tả Bá Thanh ngươi.
– Thái sư khen trật rồi.
Tả Bá Thanh khiêm tốn cười nói.
Bởi vì phía trước thị giác được thỏa mãn, sau khi nhấm nháp Giải Hoàng Ngọc Phiến, mọi người càng khen không dứt miệng.
Cổ Đạt lộ vẻ mừng rỡ, còn đắc ý nhìn mấy người Thái Mẫn Đức ở đằng sau.
Tuy nhiên Lý Kỳ, Thái Mẫn Đức và Trương nương tử đều lộ ra vẻ khinh thường.
Kế tiếp đến phiên Thái Mẫn Đức ra sân.
Chỉ thấy y bưng lên một quả trứng lớn.
Bề ngoài quả trứng sáng long lanh.
Ánh sáng mặt trời chiếu vào còn lóe ra tia sáng.
Xung quanh được trang trí bằng rau cỏ và hoa quả.
Trông vừa đẹp, vừa kỳ lạ.
Đời này Thái Kinh chưa từng thấy qua quả trứng lớn như vậy, hiếu kỳ hỏi: – Mẫn Đức, món ăn của ngươi tên là gì?
– Thưa lão gia, món này của tiểu nhân tên là ‘Phỉ Thúy Minh Châu’.
Được dùng hai mươi quả trứng chim cút, hai mươi quả trứng gà, hai mươi quả trứng vịt, cùng với gạch cua, chân giò hun khói, bí đỏ phối chế mà thành.
Thái Kinh vừa nghe, trong lòng càng kinh ngạc: – Vậy món này làm như thế nào?
Thái Mẫn Đức đáp:
– Đầu tiên tiểu nhân lấy lòng trắng trứng của sáu mươi quả trứng.
Quấy đều rồi bỏ vào trong bụng heo đã được rửa sạch.
Sau khi bịt kín bụng heo, thì lại ngâm trong nước súp, không ngừng lay đông con heo.
Sau đó lại dùng gạch cua, bí đỏ, chân giò hun khói, rượu vàng đã được điều chế sẵn đổ vào trong bụng heo.
Lại vừa ngâm vừa lay động, đun đến chín mới thôi.
– Diệu, thật là diệu.
Tả Bá Thanh nghe xong, không ngừng gật đầu khen.
Thái Kinh nhìn Tả Bá Thanh, hỏi: – Bá Thanh, ngươi giải thích món này thế nào?
Tả Bá Thanh đáp:
– Thưa Thái sư, món này của Thái sư phó, nếu không có kinh nghiệm hai mươi năm nấu nướng, thì không thể làm ra được.
Thái sư phó đổ lòng trắng trứng vào bụng heo.
Sau đó đun trong nước súp, vừa đun vừa lay động.
Nghe có vẻ dễ dàng, thực ra không hề dễ.
Lay động phải nhanh, hơn nữa không thể dừng lại giữa chừng.
Mục đích chính là để cho lòng trắng trứng trải đều, từng tầng từng tầng dính lên bụng heo, ở giữa thì trống rỗng.
Muốn làm được điều đó, đúng là không dễ.
Hơn nữa Thái sư phó có thể nghĩ tới dùng bí đó xứng với gạch cua, chứng tỏ tốn không ít tâm tư.
Mọi người nghe xong, liền bừng tỉnh đại ngộ.
Lý Kỳ cũng âm thầm bội phục.
Thực ra cho dù Tả Bá Thanh không nói, hắn cũng đã nghĩ ra mấu chốt của món ăn này.
Đợi cho Thái Mẫn Đức rạch quả trứng lớn ra, lòng trắng bên trong quả nhiên như lời Tả Bá Thanh nói, đỏ rực như mặt trời sáng sớm, rất là mê người.
Sau đó nữ tỹ bỏ lòng trắng trứng vào bát, dâng lên cho khách quý.
Thái Thao nếm xong, khen: – Lòng trắng trứng này có thêm nước súp, ăn rất sướng miệng, không tồi, không tồi.
Ngô Mẫn gật đầu nói: – Hơn nữa, lòng đỏ vừa vào miệng liền tan.
Bên trong lại cho thêm bí đỏ, ngon mà không ngán.
Rất tuyệt, ta rất thích món ‘Phỉ Thúy Minh Châu’ này.
Những người còn lại cũng đều gật đầu trầm trồ khen ngợi.
Thái Kinh nghe thấy mọi người tán thưởng, mặt lộ vẻ vui mừng, cũng nêm một ngụm, có vẻ thỏa mãn, hướng Thái Mẫn Đức, gật đầu nói: – Mẫn Đức, không thể tưởng được đã qua nhiều năm như vậy, tài nấu nướng của ngươi không những không giảm mà còn tiến rất xa.
– Đa tạ lão gia khích lệ.
Thái Mẫn Đức khẽ khom người, nói: – Mặc dù tiểu nhân rời phủ thái sư đã hơn mười năm.
Nhưng tiểu nhân luôn coi mình là người của phủ thái sư.
Hy vọng một ngày nào đó lại có thể nấu ăn cho lão gia.
Thái Kinh vừa nghe, không khỏi có chút đau xót, nói: – CÒn nhớ lần đầu tiên ngươi nấu ăn cho ta.
Khi đó ngươi chỉ mới hai mươi tuổi.
Trong nháy mắt, ta và ngươi đều đã già rồi.
Dù ở thời này, địa vị của đầu bếp không cao.
Nhưng Thái Kinh là người sành ăn nhất Bắc Tống.
Yêu ai yêu cả đường đi, cho nên ông ta rất coi trọng những người đầu bếp.
Trừ hoàng cung, thì những đầu bếp trong phủ của ông ta là được đãi ngộ cao nhất.
– Lão gia được ông trời phù hộ, có thể sống lâu trăm tuổi.
Thái Mẫn Đức quỳ xuống đất, hơi nức nở nói.
“Mịa, cha này tới nấu nướng hay là tới nhận thức phụ thân vậy.”
Lý Kỳ thấy lão hồ ly tranh thủ tình cảm, liền thầm mắng y vô sỉ.
Chương 158: Lý Kỳ Ra Trận (P1)
DTV-EBOOK
Mười tám món ăn liên tiếp trình lên, chỉ còn Phàn Lâu Trương Xuân Nhi và Lý Kỳ.
Trương Xuân Nhi là đầu bếp nữ duy nhất của yến tiệc lần này.
Riêng điểm này thôi, nàng đã được ưu ái hơn rồi.
Dù sao trong một xã hội nam quyền như vậy, nữ nhân có thể đi lên một bước như bây giờ, đã rất không dễ dàng.
Món ăn mà Trương Xuân Nhi trình lên rất đơn giản.
Chỉ là một con gà mái trụi lủi, còn bốc hơi nóng.
Còn gà trắng trắng mềm, không có chỗ nào đăc biệt.
Càng không thể so sánh với quạt ngọc và Phỉ Thúy Minh Châu.
Tuy nhiên, Phàn Lâu vốn là đệ nhất tửu lâu của Bắc Tống.
Khách hàng tới đó ăn thường là những quan lại quyền quý.
Cha con Thái Kinh và các khách quý còn lại cũng đều là khách hàng quen của Phàn Lâu.
Bọn họ đều đã được thưởng thức trù nghệ của Trương Xuân Nhi.
Cho nên biết rằng món này khẳng định không đơn giản.
Thái Kinh cười nói: – Trương nương tử, món gà này của cô có tên là gì?
Đầu tiên Trương Xuân Nhi hướng mọi người thi lễ một cái, rồi mới đáp: – Thưa Thái sư, thực ra món này của tiểu nữ không phải là bản thân con gà.
Mọi người vừa nghe, đều tỏ vẻ kinh ngạc.
Chỉ thấy trợ thủ của Trương Xuân Nhi đi lên, rạch bụng gà.
Rầm một tiếng, một thứ nước súp thơm nồng đổ ra từ bụng gà, chảy vào trong mâm.
Không chỉ như thế, trên súp còn có hơn mười con gà con trắng noãn, trông rất mê người.
– Nguyên lai bên trong còn có Càn Khôn.
Tả Bá Thanh gật đầu.
Trương Xuân Nhi lại hành lễ: – Món này có tên là Bách Tử Thiên Tôn.
Ý vị cung chúc Thái sư con cháu cả sảnh đường.
Lý Kỳ vừa nghe, trong lòng thầm nghĩ, nhìn không ra nữ nhận này một khi đã nịnh họt, còn lợi hại hơn cả lão tử.
Món ăn này của nàng ta rõ ràng là hướng tới yến tiệc tròn tuổi của cháu nội Thái Kinh.
– Tốt, tốt, tốt.
Thái Kinh vừa nghe tên món ăn, liền tâm hoa nộ phóng, liên tục nói ba chữ tốt.
Ông ta không hỏi thêm nữa, mà lập tức sai người bưng lên.
Có vẻ như rất muốn nếm thử.
Tả Bá Thanh vùa nếm, liền cả kinh: – Sủi cảo dê?
Dù Trương Xuân Nhi không biết lai lịch của Tả Bá Thanh, nhưng qua những lời đánh giá của y, nàng liền biết người này tuyệt đối là cao thủ.
Nàng gật đầu: – Tả đại gia nói không sai.
Vỏ sủi cảo này đúng là dùng thịt dê làm.
Bên trong có gạch cua, thịt cua, nấm, cùng với một số nguyên liệu.
Tả Bá Thanh gật đầu: – Vỏ sủi cảo làm từ thịt dê băm.
Rồi chưng chín với gà.
Thịt dê hấp thu tinh hoa của gà.
Mà gạch cua lại hấp thu tinh hoa của gà và dê.Cách làm trong gà có dê, trong dê có cua này, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy.
Tam trọng tiên vị, đúng là đặc biệt.
Thái Kinh nghe Tả Bá Thanh tán dương như vậy, liền cắn thử một miếng, nhất thời nước súp bắn ra bốn phia, hương vị ngập miệng, gật gật đầu: – ỪSủi cảo dê này quả nhiên là thơm ngon.
Đây là lần đầu tiên lão phu được ăn thứ sủi cảo ngon như vậy.
Ha ha, Trương nương tử thật không hổ danh là đệ nhất nữ đầu bếp của Đại Tống.
Triệu Dã cười ha hả: – Xem ra món Kim Ngọc Mãn Đường kia của Trương nương tử phải thoái vị rồi.
Những người còn lại cũng đều gật đầu tán thưởng.
Trương Xuân Nhi nghe mọi người khen ngợi, vẻ mặt không có quá nhiều vui sướng.
Bởi vì tất cả đều nằm trong dự tính của nàng.
Dư quang nhìn sang Lý Kỳ, thấy hắn vẫn rất bình tĩnh.
Nàng âm thầm nhíu mày.
– Lý ca, lần này chúng ta xong rồi.
Huynh xem, những món họ làm đều là những món tinh tế trác tuyệt.
Chúng ta có mỗi miếng đậu hũ, cái gì đều không có, vậy thì so sánh sao được!
Ngô Tiểu Lục hoảng hốt, thấp giọng nói với Lý Kỳ.
– Tiểu tử ngươi bớt nói nhảm đi.
Nhanh nhanh chuẩn bị.
Sắp tới phiên chúng ta lên sân khấu rồi.
Lý Kỳ thúc dục.
Rầm
Khi Ngô Tiểu Lục đặt cái nồi hầm cách thủy lên mặt bàn, xác thực đủ kinh người.
Riêng khí thế thôi cũng đã áp đảo mấy người Trương Xuân Nhi rồi.
Tả Bá Thanh tươi cười nhìn Lý Kỳ, trong lòng rất chờ mong.
Thái Kinh nhìn cái nồi hầm cách thủy to đùng kia, hỏi: – Lý Kỳ, ngươi làm món gì vậy? Vì sao phải dùng cái nồi to thế kia?
– Thưa Thái sư, món này của thảo dân có tên giống như tính cách chất phát của thảo dân, tên là Đậu hũ hầm cách thủy.
Lý Kỳ tiến lên phía trước, khẽ cười.
– Đậu hũ hầm cách thủy?
Mọi người nhìn nhau.
Đậu hũ cũng có thể hầm cách thủy sao? Hơn nữa bên trong đó có bao nhiêu miếng đậu hũ?
Đây là lần đầu tiên Thái Kinh nghe thấy có người giới thiệu thức ăn của mình như vậy.
Không khỏi cười phá lên.
Mọi người cũng rất hiếu kỳ, cho rằng món Đậu hũ hầm cách thủy kia của Lý Kỳ giống như món Bách Tử Thiên Tôn, bên trong có Càn Khôn.
Có lẽ ăn không phải là đậu hũ.
Quả nhiên, khi Lý Kỳ lấy ra hai thứ được gói bằng lá sen từ trong nồi, mọi người càng thêm khẳng định suy nghĩ trong lòng.
Cũng rất chờ mong muốn xem lá sen kia bọc cái gì.
Bởi vì khách quý nhiều lắm, một miếng đậu hũ khẳng định không đủ ăn.
Cho nên Lý Kỳ mới cố ý làm hai miếng.
Khi Lý Kỳ gỡ phiến trúc và lá sen ra, mọi người chỉ nhìn thấy một thứ khô vàng, cũng không có chỗ nào kỳ lạ, trong lòng liền thất vọng.
Khi Lý Kỳ tách lớp mỡ ra, mọi người thấy đúng là miếng đậu hũ, không có bất kỳ chỗ nào đặc biệt.
Trừ Tả Bá Thanh, những người còn lại đều lắc đầu thở dài.
Món đậu hũ hầm cách thủy này, so với vài món ăn trước, quả thật là thiên soa địa viễn.
Ngô Tiểu Lục đứng một bên, nhìn sắc mặt của mọi người, sau lưng đã ướt đẫm.
Cách ăn của món này cũng đơn giản.
Chính là bỏ đậu hũ vào trong nước súp rồi ăn.
Đợi nữ tỳ bưng bát lên, mọi người ngay cả chút khẩu vị cũng không có.
Thái Thao rất không vui, nói: – Lý sư phó, trước khi tổ chức yến tiệc gạch cua, ta đã nói rõ, phải dùng gạch cua làm nguyên liệu.
Chưa biết món đậu hũ hầm cách thủy này của ngươi có hương vị như thế nào.
Nhưng đã không hợp quy củ rồi.
Lý Kỳ đáp: – Mời đại nhân xem, phần khô vàng bên ngoài đậu hũ, chính là gạch cua.
Thái Thao sững sờ: – A? Ngươi nói phần khô vàng này là gạch cua?
Lý Kỳ gật đầu: – Đúng vậy.
Đầu tiên thảo dân bôi một tầng gạch cua bên ngoài đậu hũ.
Sau đó lại bôi một tầng dầu heo, dùng lửa đốt.
Lại dùng lá sen và phiến trúc bao bên ngoài.
Rồi sau đó hầm cách thủy với cá và đậu nành.
– Thì ra là thế.
Tả Bá Thanh nghe xong, gật đầu: – Dùng lá sen và phiến trúc bao bên ngoài đậu.
Lại bỏ vào nồi hầm.
Làm như hầm mới có hiệu quả.
Hương vị của gạch cua có thể thấm hết vào bên trong đậu hũ.
Mà đậu nành và canh cá thì có tác dục nâng lên hương vị của đậu hũ.
Tài sáng tạo của Lý sư phó thật không tồi.
Chuyên gia đúng là chuyên gia, vừa nghe đã thông suốt.
Lý Kỳ mỉm cười: – Tả đại ca quá khen.
Chợt nghe thấy một người kêu lên: – Mùi đậu thật nồng nặc, dễ uống, dễ uống.
Người lên tiếng chính là Ngô Mẫn.
Y vốn không hy vọng gì vào bát súp đậu này.
Chỉ là vừa rồi y ăn nhiều đồ ăn có dầu như vậy, có chút khát nước.
Liền muốn dùng súp đậu này để giải khát.
Không ngờ bát súp nhìn bề ngoài bình thường, lại dễ uống như vậy.
Không khỏi phát ra tiếng kêu kinh ngạc.
Chương 159: Lý Kỳ Ra Trận (P2)
DTV-EBOOK
Mọi người vừa nghe, đều tò mò cầm thìa lên, nếm thử món súp đậu kia.
Nếu xong, đều không nói hai lời, vùi đầu vào uống.
Một bát súp đậu, tính cả đậu hũ trong bát, trong nháy mắt dã bị bọn họ xơi hết.
Vẻ mặt vẫn chưa thỏa mãn.
Biểu lộ của bọn họ, còn chân thực hơn những lời ca ngợi nhiều lắm.
Không thể không nói, món đậu hũ hầm cách thủy này trình lên đúng lúc.
Nếu như đưa lên ngay lúc đầu, đã không có hiệu quả như vậy.
Tả Bá Thanh cẩn thận thưởng thức nước súp, lại nhấm nháp miếng đậu hũ, lông mày nhướn lên, say mê nói: – Súp đậu nồng đậm, trơn mềm sướng miệng.
Đặc biệt là phần khô vàng kia.
Gạch cua nguyên nước nguyên vị phối hợp với mùi rượu thơm ngát.
Có thể nói là hoàn mỹ.
Món đậu hũ hầm cách thủy này tuy dùng những nguyên liệu rẻ tiền.
Nhưng qua trù nghệ tinh xảo của Lý sư phó, đã khiến những nguyên liệu không chút thu hút nào kia, trở nên mỹ vị.
Quả nhiên là hóa mục vi thần kỳ.
Vừa dứt lời, Thái Kinh bỗng lạnh lùng: – Bá Thanh, những lời ngươi nói là thật?
Tả Bá Thanh sững sờ, vô ý thức gật đầu.
Thái Kinh hướng Lý Kỳ, lành lạnh nói: – Lý Kỳ, ngươi thật to gan.
Mọi người vừa nghe, đều kinh ngạc.
Bọn họ không biết vì sao Thái Kinh lại chợt gây khó dễ.
Ngược lại, sắc mặt Lý Kỳ rất bình tĩnh, hỏi: – Vì sao Thái sư nói vậy?
Thái Kinh cười lạnh: – Lão phu hỏi ngươi.
Món này tên là đậu hũ hầm cách thủy, ăn cũng là đậu hũ.
Nhưng vì sao ngươi laị trình lên cho lão phu một bát súp?
Thái Thao vừa nghe, vội vàng đứng dậy nhìn.
Quả nhiên bên trong bát của Thái Kinh chỉ có súp, không có đậu.
Nhất thời kinh sợ, vừa định mở miệng sai người bắt Lý Kỳ, thì lại bị Thái Kinh vung tay ngăn cản.
Ông ta nhìn vẻ mặt bình thản của Lý Kỳ, trong lòng biết hắn có lý do của mình.
Lý Kỳ hơi cúi người: – Thảo dân không dám chỉ trình lên cho ngài một bát súp.
Ngài dùng thìa múc lên là biết.
Thái Kinh sững sờ, thầm nghĩ, lẽ nào bát canh này lại có huyền cơ khác? Cầm thìa lên, móc vào trong bát, sắc mặt liền cả kinh.
Chỉ thấy trong bát có một dị vật.
Cẩn thận quan sát, không phải là một miếng đậu hũ đó sao.
Chỉ là miếng đậu này có màu trắng sữa.
Cho nên cho vào súp đậu, nếu không nhìn kỹ thì sẽ rất khó thấy.
– Nhưng vừa nãy lão phu nghe Bá Thanh nói.
Phần khô vàng cũng là một mỹ vị trong đó.
Vì sao tiểu tử ngươi lại cho lão phu miếng như vậy? Vẻ mặt Thái Kinh không sướng, trầm giọng hỏi.
Lý Kỳ nhấc đầu lên, cao giọng đáp: – Bởi vì với sức khỏe của Thái sư, gạch cua là món trăm hại mà không một lợi.
Việt
Tại yến tiệc gạch cua do Thái Kinh tổ chức, lại nói gạch cua có trăm hại mà không một lợi với sức khỏe của Thái Kinh?
Đây không phải là cưỡi lên đầu Thái Kinh, đánh mặt mũi của ông ta sao.
Quả nhiên, lời này vừa ra, tràng diện vốn huyên náo, thoáng cái trở nên yên tĩnh.
Mọi người thẫn thờ nhìn Lý Kỳ, trong lòng đều nói thầm.
Có phải người này đập đầu vào đâu nên choáng váng, hay là chê mệnh quá dài.
Thái Kinh cũng ngây người, nhướn mày, hai tia ánh mắt lạnh như bằng bắn về phía Lý Kỳ, thản nhiên hỏi:
– Ngươi mới vừa nói cái gì?
Tả Bá Thanh cũng phản ứng tới, vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Lý Kỳ, ý bảo hắn đừng nói linh tinh.
Lý Kỳ thấy vậy, trong lòng cảm động.
Nhưng hắn đã đâm lao thì phải theo lao.
Mà hắn cũng không có ý định lùi bước: – Thảo dân nói rằng món gạch cua có trăm hại mà không một lợi với sức khỏe của Thái sư.
Thái Kinh nhướn mày hỏi: – Vì sao?
Lý Kỳ cất cao giọng:
– Bởi vì bên trong gạch cua chứa rất nhiều cholesterol, không tốt cho người già.
Mọi người nghe xong, hai mặt nhìn nhau.
Bọn họ sống nửa đời người rồi, vẫn là lần đầu tiên nghe thấy từ Cholesterol.
– Ngươi nói bên trong gạch cua chứa Cho gì ấy nhỉ? Thái Kinh hỏi, vẻ mặt không chút biểu tình.
Nhưng nếu là người quen của ông ta, sẽ phát hiện hiện tại ông ta rất căm tức.
– Là cholesterol.
– Vậy cholesterol là cái gì?
Ngay cả cholesterol cũng không biết.
Khó trách người cổ đại không sống được lâu.
Lý Kỳ giải thích đại khái ý nghĩa của cholesterol một lần.
Đương nhiên,, giải thích trong phạm vị mọi người có thể hiểu.
Thái Kinh nghe xong, vẫn cái hiểu cái không, đơn giản trực tiếp hỏi: – Cho dù đúng như lời ngươi nói, vậy vừa rồi ngươi nói vậy là có ý gì.
Vì sao chỉ có một mình lão phu là không ăn được gạch cua?
– Xin hỏi vài năm gần đây, có phải Thái sư thường xuyên cảm thấy choáng đầu, tức ngực, hoa mắt? Lý Kỳ chắp tay hỏi.
Nghĩ bụng con mẹ ngươi không ăn gạch cua, thì là chim cút.
Cholesterol không cao mới là lạ.
Thái Kinh ngẩn ra, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, híp mắt hỏi: – Có thì thế nào, mà không có thì thế nào?
Lý Kỳ bình thản đáp: – Thực ra đây chỉ là dấu hiệu của bệnh.
Nếu Thái sư không sửa lại cách ăn uống, thì hậu quả chỉ sợ
– Lớn mật.
Thái Thao lập tức đứng lên, chỉ vào Lý Kỳ, mắng: – Một đầu bếp nho nhỏ như ngươi mà dám nói như vậy.
Có ai không, lập tức mang kẻ này ra ngoài đánh một trăm gậy.
Một trăm gậy, không thể nghi ngờ là án tử hình cho Lý Kỳ.
– Chậm đã.
Thái Kinh khoát tay, hướng Lý Kỳ hỏi: – Ngươi nói tiếp đi.
– Vâng.
Lý Kỳ cúi người hành lễ, sau đó bắt đầu giảng giải cholesterol quá cao sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe như thế nào.
Hơn nữa hắn còn giảng dạy một số tri thức về dưỡng sinh.
Nói rất là có lý có cứ.
Đối với một đầu bếp thế kỷ 21 như hắn, những kiến thức này đã quen không thể quen hơn.
Nhưng ở thời cổ đại, mọi người trên cơ bản đều là ăn cơm ở quán ăn.
Mặc dù không tự mình đi, cũng gọi quán ăn đưa tới.
Cho nên bọn họ hiểu gì về dưỡng sinh cơ chứ.
Còn những vấn đề về dinh dưỡng càng dốt đặc cán mai.
Chỉ biết ăn cho sướng miệng.
Mọi người ngồi một bên nghe, một bên căn cứ vào tình hình sức khỏe bản thân, âm thầm tự định giá.
Mới cảm thấy những lời này của Lý Kỳ quả thực là chính xác.
Đợi Lý Kỳ nói xong, tràng diện dù vẫn yên tĩnh, nhưng không ít người đã gật đầu.
Thái Kinh im lặng một lúc, đột nhiên hỏi: – Lý Kỳ, ngươi cũng biết những lời ngươi vừa nói sẽ mang tới cho ngươi hậu quả gì không?
– Thảo dân biết rõ.
– Vậy vì sao ngươi còn dám nói.
Lý Kỳ ngạo khí đáp: – Bởi vì tiểu dân là một đầu bếp.
Nhưng ngạo khí của hắn, trong mắt mọi người, lại là ngu đần.
Thái Thao cười lạnh: – Nếu theo như lời ngươi nói, lẽ nào mấy người Mẫn Đức và Trương nương tử cũng không phải là đầu bếp sao?
– Thảo dân không có ý đó.
Chỉ bọn họ không biết gạch cua có cholesterol.
Càng không biết cholesterol có hại với sức khỏe của Thái sư.
Lý Kỳ dừng một chút, lại nói: – Bài học đầu tiên mà phụ thân thảo dân dạy cho thảo dân, chính là, làm một người đầu bếp, trù nghệ chỉ đứng thứ hai.
Đứng đầu chính là đạo đức của người đầu bếp.
Mà đạo đức của người đầu bếp, đàu tiên chính là cam đoan món ăn họ nấu sẽ không ảnh hưởng tới sức khỏe người ăn.
– Bởi vì bệnh từ miệng vào.
Mỗi món ăn mà đầu bếp làm, đều ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe của người ăn hoặc của bản thân.
Nếu như là một đầu bếp có tâm thuật bất chính, vậy thì còn đáng sợ hơn những hung đồ. – Nếu như thảo dân không biết gạch cua có hại cho Thái sư, thì cũng thôi.
Nhưng thảo dân biết rõ lại còn trình gạch cua lên.
Đó chính là hại Thái sư.
Cho dù Thái sư có muốn chém đầu thảo dân, thảo dân vẫn muốn nói ra những lời ấy.
Chương 160: Lý Kỳ Ra Trận (P3)
DTV-EBOOK
Một phen nghĩa chính liêm từ khiến cho Thái Thao á khẩu không trả lời được.
Y cũng biết, thực ra Lý Kỳ có thể không cần nói như vậy.
Dù sao cũng không ai biết.
Mà Lý Kỳ lại vì sức khỏe của Thái Kinh, mạo hiểm tánh mạng nói ra.
Tạm thời không phán xét lời của Lý Kỳ đúng hay sai.
Nhưng phần chân thành chân ý này của Lý Kỳ, đúng là khó được.
Tả Bá Thanh nghe xong, cũng là tràn đầy cảm xúc: – Phụ thân ngươi nhất định là một đầu bếp được mọi người tôn kính.
Đầu bếp được mọi người tôn kính?
Ở thời này mà nói ra lời ấy, sẽ làm cho mọi người cười tới rụng răng.
Nhưng ở thời sau, khi mà mọi người đã có nhận thức mới về nghề đầu bếp.
Một vị đầu bếp chuyên vì sức khỏe của người khác mà suy nghĩ.
Xác thực đáng được mọi người tôn kính.
Vẻ mặt của Thái Kinh buông lỏng, mỉm cười: – Nói như vậy, toàn bộ những điều ngươi làm đều vì nghĩ cho lão phu?
– Thảo dân chỉ làm tròn trách nhiệm của một người đầu bếp mà thôi.
Lý Kỳ không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp: – Vừa rồi Thái viên ngoại có một câu nói rất đúng.
Thái sư được thiên thương phù hộ.
Ông trời đã chiếu cố Thái sư như vậy, vậy thì Thái sư càng nên yêu quý thân thể của mình.
Đến lúc đó lại hướng ông trời mượn thêm hai trăm năm tuổi thọ, có ngại gì.
Thái Kinh vừa nghe, cười lên ha hả, vỗ cái bàn: – Hay hay, một câu Lại hướng ông trời mượn thêm hai trăm năm tuổi thọ, có ngại gì đúng là hay.
Tiểu tử ngươi quả nhiên không giống người thường.
Làm tới địa vị như bây giờ, Thái Kinh không thiếu tiền, thiếu quyền.
Hiện tại ông ta chỉ cầu mình sống lâu trăm tuổi.
Bời vì ông ta muốn dùng nốt quãng thời gian cuối cùng này, trải đường cho hậu đại.
Mà Lý Kỳ chính bắt được tâm lý này của ông ta.
Tả Bá Thanh nghe xong, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mà Ngô Tiểu Lục đứng đằng sau Lý Kỳ, thiếu chút nữa ngất xỉu.
Sớm biết như vậy, thì lúc trước cậu ta đã không tranh dành tới tham gia yến tiệc gạch cua rồi.
Thái Mẫn Đức, Trương Xuân Nhi và đám đầu bếp còn lại mặt mũi đều đã trắng bệch.
Thái Kinh đã tin tưởng những lời của Lý Kỳ.
Như vậy số đồ ăn mà bọn họ vừa trình lên, chẳng phải giống như độc dược?
– Lão gia, tiểu nhân đáng chết.
Thái Mẫn Đức là người phản ứng đầu tiên.
Y chạy tới quỳ gối.
Y biết rất rõ ràng rằng. nếu như lên tiếng phản bác Lý Kỳ, thì chính là cố ý độc hại Thái thái sư.
Đây chả khác gì án tử hình.
Cho nên hiện tại chỉ có một con đường, chính là cầu xin tha thứ.
Các đầu bếp còn lại thấy thế, đều quỳ xuống nhận lầm.
Lý Kỳ âm thầm cười nhạt.
Lão hồ ly chết tiết, phản ứng đúng là nhanh.
Nhìn ngươi lần sau còn dám khắp nơi ngáng chân lão tử không?
Thái Kinh cười cười: – Không sao, vừa rồi Lý Kỳ cũng đã nói, người không biết không có tội.
Lão phu cũng không phải là người không biết lý lẽ.
Các ngươi không cần phải lo lắng như vậy.
Tất cả đứng lên đi.
– Đa tạ Thái sư tha mạng.
Đám đầu bếp vừa nghe, đều thở phào một hơi.
Thái Kinh lại hướng Lý Kỳ hỏi: – Ngươi đã cho rằng gạch cua không thích hợp lão phu.
Vậy bình thường lão phu nên ăn gì?
Lý Kỳ nghiêm mặt đáp: – Thái sư nên ăn những thức ăn nhẹ.
Như đậu nành, mộc nhĩ, nấm hương, đậu hũ.
Còn có một số trái cây, rau củ.
Thực ra mỗi loại nguyên liệu đều có hương vị đặc biệt của nó.
Chỉ cần vận dụng hợp lý, thì rất hữu ích cho Thái sư.
Nếu Thái sư có thể ăn uống đúng cách, thì tuổi thọ tự nhiên sẽ kéo dài.
Thái Kinh vừa nghe, khẽ cười: – Nhưng những thứ mà ngươi nói, lão phu bình thường không thích ăn.
Lý Kỳ mỉm cười: – Xin hỏi Thái sư, Thái sư có thích ăn cua mới nở không?
Thái Kinh ngạc nhiên: – Cua mới nở làm sao ăn được?
Lý Kỳ gật đầu: – Thực ra ăn được hay không, mấu chốt là ở đầu bếp, mà không phải do nguyên liệu.
Nếu là đầu bếp có trù nghệ tinh xảo, cho dù là một miếng đậu hũ, cũng có thể biến thành mỹ vị.
Thái Kinh vừa nghe, cười nói: – Chẳng lẽ ngươi đang nói chính ngươi?
Lý Kỳ chắp tay thở dài: – Thái sư tuệ nhãn như đuốc, nhìn rõ mọi việc, thảo dân cực kỳ khâm phục.
Mọi người vừa nghe, liền cười ha hả.
Tay đầu bếp này đúng là có ý tứ.
Thái Kinh cũng lắc đầu cười, đột nhiên hỏi: – Đã như vậy, ngươi có nguyện ý tới quý phủ nấu ăn cho lão phu không?
Tả Bá Thanh vừa nghe, sắc mặt liền cả kinh.
Mà tâm tư nhanh nhẹn như Thái Mẫn Đức, lập tức lộ vẻ mừng rỡ.
Nếu Lý Kỳ tới phủ thái sư làm việc, vậy thì Túy Tiên Cư không phải cá trên thớt, mặc cho y bài bố sao.
“Má ơi, trang bức quá đà rồi”.
Lý Kỳ sững sờ, vội đáp: – Ngô đại thúc của Túy Tiên Cư có ơn cứu mạng thảo dân.
Nếu thảo dân bỏ mặc Túy Tiên Cư như vậy, đúng là bất nghĩa.
Chắc hẳn Thái sư cũng không hy vọng một đầu bếp bất nhân bất nghĩa nấu ăn cho ngài chứ?
Thái Kinh thấy Lý Kỳ lại dám từ chối ý tốt của mình trước mặt nhiều khách quý như vậy, có chút không vui.
Nhưng lại nghe Lý Kỳ nói tiếp: – Nhưng Thái sư trung quân yêu dân, cúc tung tận tụy vì Đại Tống.
Nếu thảo dân có thể vì Thái sư nấu nướng, quả thật là phúc khí của thảo dân.
Thái Thao nghe hắn trước sau mâu thuẫn, vội la lên: – Rốt cuộc ý ngươi là thế nào?
Lý Kỳ chắp tay đáp: – Thảo dân có một kế sách vẹn toàn đôi bên.
Không biết có được hay không.
Thái Kinh thản nhiên: – Nói đi.
Lý Kỳ đáp: – Chính là phủ thái sư hợp tác với Túy Tiên Cư của thảo dân, chiếu cố ẩm thực của Thái sư.
Do thảo dân đích thân nấu ăn cho Thái sư mỗi ngày.
Làm như vậy, thảo dân không rơi vào tiếng xấu bất nghĩa, lại có thể thỏa mãn nguyện vọng nấu ăn cho Thái sư.
Lời này của Lý Kỳ, khiến mọi người cảm thấy hắn thật liều lĩnh.
Thái Kinh bảo ngươi tới quý phủ làm đầu bếp, chính là vinh dự lớn lao.
Phải biết rằng, bất kỳ một gia đinh nào trong Thái phủ thái sư, khi ra ngoài cũng có thể hất hàm vênh mặt.
Ngươi chẳng những không lĩnh tình, ngược lại còn đàm phán điều kiện với Thái Kinh.
Trong suy nghĩ của bọn họ, làm như vậy thật là ngu xuẩn vô cùng.
Thái Kinh vuốt chòm râu, như đang tự hỏi.
Bỗng ánh mắt thoáng nhìn về phía Tả Bá Thanh.
Thấy y cúi thấp đầu xuống, khẽ cười nói: – Được rồi, lão phu đồng ý.
Lý Kỳ lại nói: – Tuy nhiên, thảo dân còn có hai yêu cầu nho nhỏ.
Một đầu bếp mà dám hướng Thái thái sư yêu cầu? Thấy vậy cái tay đầu bếp này thật đúng là bất cứ giá nào rồi.
Mọi người đều bị kinh ngạc không thôi.
Thái Kinh ngược lại không sao cả, mỉm cười: – Ngươi nói xem.
Lý Kỳ đáp: – Đầu tiên, ẩm thực của Thái sư từ nay về sau phải nghe theo thảo dân bố trí.
Lời vừa nói một nửa, đã bị Thái Thao cắt đứt: – Cái gì? Phụ thân đại nhân của ta phải nghe theo sự bố trí của một đầu bếp như ngươi? Đúng là buồn cười. – Thảo dân không dám, thảo dân chỉ nói về phương diện ẩm thực.
Thái Kinh khoát tay, ý bảo con mình bình tĩnh, sau đó hướng Lý Kỳ: – Ngươi nói tiếp đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










