Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 96 : Nóng rực chi xúc (c476-c480)
❮ sautiếp ❯Chương 476: Nóng rực chi xúc
Khiến Lôi Lâm cảm thấy bất đắc dĩ nhất chính là loại độc tố này phát tác quá nhanh, ngay cả hắn cũng không có biên pháp giải cứu.
Loại nọc độc của Khoa Mạc Âm cự xà này dường như không chỉ là độc tố thần kinh, mà còn chứa cả tà niệm và ác ý, phi thường khó giải trừ.
Sở dĩ chính Lôi Lâm không sợ là bởi vì sau khi trái tim cải tạo xong, hắn đã được xem như là Khoa Mạc Âm cự xà, đương nhiên sẽ không bị nọc độc của chính mình độc đến, nhưng muốn đi cứu người thì có long mà không có lực.
Dựa vào suy đoán của hắn, loại độc tố này dù là phù thủy cấp ba dính phải cũng phi thường phiền phức, có lẽ chỉ có phù thủy đạt đến cấp bốn mới có biện pháp giải cứu.
“Xem ra sau này không thể dùng năng lực này linh tinh! Chỉ có thể làm lá bài tẩy áp đáy hòm!”
Lôi Lâm thoáng cười khổ.
Đòn công kích này có phạm vi quá rộng, lại không phân địch ta, nếu như sau này dùng nhất định sẽ khiến số lượng lớn sinh vật vô tội thương vong, làm quần chúng nộ.
Tuy rằng Lôi Lâm không có tâm tư hổ thẹn gì, nhưng cũng không muốn tự nhiên có thêm nhiều kẻ thù.
Ví dụ như hiện tại, sau khi nhìn thấy thủ hạ của chính mình bị diệt sạch, hai phù thủy cấp hai là Khoa Bản cùng Lôi Tư Mạn đều đã sắp nổi khùng!
“Cậu… Cậu dám…”
Lôi Tư Mạn gào thét, dấu ấn chớp giật trên trán cũng bắt đầu lấp lóe, “Cậu dám hủy diệt sấm sét quân đoàn, ta muốn giết cậu!”
Lần này hắn mang tinh nhuệ trong quân đoàn Chớp Giật đến đây, cộng với hai đại đội trước đó ở lại phòng thủ, có thể nói là toàn bộ quân đoàn Chớp Giật đều bị tiêu diệt vì gan kịch độc của Lôi Lâm, điều này khiến hai mắt Lôi Tư Mạn mơ hồ đỏ lên.
Một luồng khí tức bạo ngược không ngừng dập dờn qua lại trên người hắn.
So với Lôi Tư Mạn, biểu hiện của Khoa Bản vẫn khá hơn rất nhiều.
Dù sao, ông ta vốn là hắc vu sư, lại quen sát phạt, dù thuộc hạ dưới tay chết bao nhiêu thì ông ta đều không quan tâm.
Lúc này ông ta đều bị vu thuật quỷ dị của Lôi Lâm dọa sợ.
” Năng lực thật khủng khiếp! Đây chính là thiên phú vu thuật của hắn sao? Độc tố công kích phạm vi lớn như vậy? Ngay cả phù thủy cấp 1 đều không thể chống lại…”
Làm một hắc vu sư có chút danh tiếng, Khoa Bản lập tức bắt đầu tính toán sức chiến đấu của Lôi Lâm, đồng thời tưởng tượng đến sự khủng bố khi Lôi Lâm dùng loại năng lực này trên chiến trường!
Chuyện này quả thật chính là sức chiến đấu cấp hủy diệt!
“Không tốt!” Sắc mặt Khoa Bản cùng Lôi Tư Mạn đồng thời trắng nhợt, thân thể trôi nổi ở giữa không trung cũng bắt đầu khẽ run lên.
Một luồng khói tím đen không ngừng tiến thẳng trên mặt bọn họ, đây là nọc độc của Khoa Mạc Âm cự xà! Thậm chí ngay cả phù thủy cấp hai cũng không thể hoàn toàn loại bỏ!
“Vạn độc phong ấn!” Bướu thịt trên bả vai Khoa Bản nổ tung, trong máu màu đỏ tụ thành một vòng tròn phù văn quỷ dị vặn vẹo, phong ấn toàn bộ khói tím đen ở bên trong.
Chờ sau khi phong ấn được những độc khí này, ông ta mới có thời gian nhìn trạng thái của đối thủ cũ Lôi Tư Mạn.
Tình huống của Lôi Tư Mạn so với ông ta còn bết bát hơn, chỉ thấy vầng sáng sấm sét trên mặt Lôi Tư Mạn chói lọi, dấu ấn tia chớp ở mi tâm cũng không ngừng lan khắp, ép độc tố màu đen đến gần cánh tay phải, lập tức, trên mặt Lôi Tư Mạn hiện vẻ hung ác, tay trái giống trường đao chớp giật mạnh mẽ cắt xuống, hắn lại chém cả cánh tay của chính mình xuống!
Tuy rằng phù thủy có thể thông qua các loại thủ đoạn để khiến tay cụt mọc lại, nhưng thiếu đi một cánh tay, lực chiến đấu cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn!
“Lão bất tử, lão thế nào?” Khoa Bản cùng Lôi Tư Mạn là một đôi kẻ thù cũ, lúc này đối mặt với Lôi Lâm hung uy ngập trời lại bắt đầu cùng chung mối thù.
“Không… Không sao!” Lôi Tư Mạn thở hổn hển, một vòng sấm sét lại lan tới miệng vết thương, trong nháy mắt máu tươi đã ngừng lại.“Chỉ là thực lực nhiều nhất chỉ còn bảy phần so với lúc toàn thịnh mười! Lão thì sao?”
“Tốt hơn một chút! Có thể phát huy được tám phần thực lực! Dùng nhiều hơn nữa thì phong ấn của tao sẽ mất đi hiệu lực…” Khoa Bản hiện ra nụ cười khổ, ” Lôi Lâm kia lại dám sát hại con trai tao! Tao nhất định phải giết hắn!”
Trước đó dưới độc tố công kích của Lôi Lâm, Người Khổng Lồ và Hi Sơn vốn đã trọng thương hôn mê tự nhiên cũng là không thể may mắn thoát khỏi.
Đồng thời, bé trai trước đó bị Lôi Lâm đánh giết cũng chưa phục sinh, ba bộ tinh thần phân liệt của Hi Sơn thể đã tử vong toàn bộ, nói cách khác, hắn đã thật sự chết rồi!
Khoa Bản là phụ thân của Hi Sơn, vốn dĩ quan hệ với Lôi Lâm đã không tốt đẹp gì, hiện tại còn có thêm một mối thù giết con này nữa!
“Xem ra chúng ta nhất định phải liên thủ!” Sắc mặt Lôi Tư Mạn phi thường thận trọng.
“Ừm! Cũng không biết quái thai này tu luyện thế nào!” Khoa Bản cùng Lôi Tư Mạn mơ hồ đến gần nhau.
“Ai…”
Lúc này Lôi Lâm lại thở dài một tiếng, cũng xong tới trước mặt Khoa Bản và Lôi Tư Mạn.
“Giết!” Lôi Lâm ra tay trước, số lượng lớn hỏa cầu lớn màu đen xuất hiện giữa không trung, giống từng ngôi sao bang vậy.
Chuyện đã đến nước này, mâu thuẫn giữa Lôi Lâm và hai phù thủy cấp hai này đã đến mức độ không thể điều hòa, hiện tại song phương nhất định phải có một phương hoàn toàn hủy diệt mới có thể kết thúc.
Sau khi lên cấp hai, uy lực vu thuật cấp một mà Lôi Lâm sử dụng cũng được tăng cường rất lớn.
Hiện tại uy lực của tiềm ảnh hỏa cầu so với khi Lôi Lâm còn là thuật sĩ cấp 1 sử dụng đâu chỉ gia tăng mấy cấp!
Cầu lửa màu đen cắt ra bầu trời, dường như muốn thiêu đốt cả không khí biến thành hư vô.
“Hắn vừa lên cấp, vẫn không có ghi chép mẫu vu thuật cấp hai, cẩn thận kịch độc thiên phú của hắn!”
Khoa Bản cùng Lôi Tư Mạn liếc mắt nhìn nhau, một người bắn ra số lượng lớn sấm sét, một kẻ lại đánh ra cơn lốc màu xám đen, đánh tới Lôi Lâm.
Sấm sét, cơn lốc, còn có ngọn lửa màu đen, đột nhiên đụng vào nhau.
Lực lượng tinh thần màu bạc xé rách hư không, bão táp tinh thần khổng lồ dập dờn lan ra!
Hiện tại lực lượng tinh thần đã thực chất hóa, vu thuật do phù thủy cấp hai đánh ra đều phát huy ra uy lực khủng bố vượt xa cấp một, biến tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa thành một vùng phế tích.
Ba bàn tay lớn màu bạc, mỗi cái đều dài mười mấy mét giống người khổng lồ ở thời kỳ thượng cổ không ngừng đấu sức giữa không trung.
“Gan kịch độc!”
Sau khi dây dưa qua lại mấy chục chiêu, ánh mắt Lôi Lâm ngưng lại, một luồng sóng gợn độc tố vô hình bay tới hai phù thủy cấp hai đối diện.
Lần này, thậm chí ngay cả không khí cũng bắt đầu hơi vặn vẹo lên.
“Cẩn thận độc tố công kích của hắn!” Khoa Bản cùng Lôi Tư Mạn giống như nhìn thấy rắn độc vội tách ra.
“Ong ong!”
Sóng gợn vô hình đánh tới thiên phú phòng ngự của hai người, phát ra tiếng vang xì xì ăn mòn.
Trong đôi mắt Lôi Lâm chợt lóe lên vẻ quỷ dị, sóng gợn vô hình hóa thành bàn tay lớn trong suốt, trực tiếp vồ về phía Khoa Bản.
Đùng! Thiên phú phòng ngự trước mặt Khoa Bản không đỡ nổi một đòn của bàn tay lớn trong suốt, bị ăn mòn ra lỗ thủng lớn.
“A! Tứ phương héo tàn!”
Vẻ mặt Khoa Bản nhăn nhó, lập tức hô to lên.
Một cơn lốc màu đen lập tức bao phủ bát phương, giống một búp hoa màu đen nở rộ ra bốn phía.
Ầm! Bàn tay lớn trong suốt và nhụy hoa màu đen chạm vào nhau, cơn lốc cánh hoa màu đen tản ra, từng tia năng lượng tiêu tán ra bên ngoài không ngừng lan rộng.
Hư không vặn vẹo nổ tung, từng vết nứt không gian màu đen không ngừng xuất hiện ở xung quanh.
Lôi Lâm cùng Khoa Bản cùng bắn về phía sau.
Cùng lúc đó, khóe miệng Lôi Lâm xẹt qua một nụ cười quỷ bí, khoát tay, một đám lớn bột phấn màu đỏ bay trong không khí, giống một đám mây màu đỏ: “Tiếp xúc nóng rực!”
Hai đường sáng tràn ngập năng lượng nóng bỏng, trong nháy mắt cắt ra không gian, bắn tới trước mặt Khoa Bản.
Sóng năng lượng từ đường sáng tản ra khiến Khoa Bản liên tục biến sắc: “Vu thuật cấp hai! Làm sao có khả năng? Hắn vừa mới lên cấp?”
Phốc! Phốc!
Hai đường sáng nóng rực xuyên qua bụng dưới và bả vai bên phải Khoa Bản, tạo thành hai vết thương cháy đen lớn.
Trước đó Lôi Lâm dây dưa cùng hai phù thủy cấp hai này, chính là vì muốn tích góp đủ thời gian, phân tích vu thuật cấp hai trong cự xà chi thư!
Sau khi chiếm được cự xà chi thư, Lôi Lâm đã thu được ba mẫu vu thuật cấp hai, nhưng khi còn là thuật sĩ cấp 1, chíp căn bản không thể phân tích đi ra.
Mãi đến hiện tại, sau khi thành công lên cấp, chíp rốt cục đã có thể phân tích ba vu thuật cấp hai này.
Lôi Lâm trực tiếp chọn một vu thuật công kích thuộc tính “hỏa” để chíp phân tích, chíp dùng năng lực giải toán lực mạnh mẽ để phân tích, rốt cục vừa nãy đã phân tích ra, đồng thời truyền đến khu ký ức trong đầu Lôi Lâm.
“Lôi Vân Phong bạo!” Sau khi nhìn thấy chiến hữu bị thương, Lôi Tư Mạn lập tức xông lại cứu viện.
Cơn bão sấm sét khổng lồ giống sóng biển sôi trào mãnh liệt, bay về Lôi Lâm.
“Khoa Mạc Âm chi lân!” Trên mặt Lôi Lâm hiện vẻ hung ác, vảy màu đen lập tức bao trùm cả người hắn.
Sau khi trở thành thuật sĩ cấp hai, vầng sáng màu đen của lớp vảy trên người Lôi Lâm tỏa ra càng dày đặc, bên ngoài vảy còn hình thành hoa văn không trọn vẹn, mơ hồ tạo thành phù văn hệ âm u.
Vầng sáng màu đen khổng lồ trong nháy mắt hình thành một tấm khiên dày lớn đầy phù văn màu đen, che phía trước Lôi Vân Phong bạo.
Lôi Lâm không quan tâm tới công kích liều mạng của Lôi Tư Mạn, con mắt đã biến thành thụ đồng màu hổ phách, nhìn thẳng vào Khoa Bản đang không ngừng chảy máu bay ngược lại kia.
“Hoá đá chi đồng!” Từ thụ đồng màu hổ phách của Lôi Lâm bắn ra hai tia sáng hoá đá khủng bố, trong nháy mắt đuổi theo Khoa Bản.
“A…” Khoa Bản kêu lên thảm thiết, đưa tay che mắt, một vòng vỏ đá màu xám trắng lan tràn trong mắt ông ta.
Năng lực của thuật sĩ cấp hai vốn cường hãn hơn, hai thiên phú vu thuật cấp 1 của Lôi Lâm cũng được tăng cường rất lớn, ngay cả phù thủy cấp hai cũng chịu ảnh hưởng.
Tốc độ Lôi Lâm tăng vọt, trong nháy mắt đã đuổi theo Khoa Bản đang chạy trốn.
Trong mắt của hắn không mang một tia tình cảm, tiếp xúc nóng rực màu đỏ, lần thứ hai bị thả ra.
Ba đường sáng màu đỏ rực dung hợp lại cùng nhau, to bằng cánh tay, bắn đầu Khoa Bản.
Oành! ! !
Đầu của Khoa Bản giống dưa hấu nổ tung, máu đỏ va óc màu trắng chảy đầy đất.
Ầm!
Tấm khiên lớn màu đen vỡ vụn ra, từng tia sấm sét từ trong vết nứt tràn vào, bắn tới Lôi Lâm.
Xì xì!
Sấm sét màu xanh lam nổ tung sau lưng Lôi Lâm, khiến sắc mặt Lôi Lâm trắng nhợt.
Chương 477: Hủy diệt (1)
“Hiện tại tới lượt ông!”
Lôi Lâm xoay người lại, lạnh lùng nhìn Lôi Tư Mạn.
Mấy ngày sau, một tin tức khung bố lan truyền khắp Nam Hải bờ.
Hắc vu sư lần thứ hai tập kích tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa, toàn bộ phù thủy của Hoa Viên Bốn Mùa ở lại phòng thủ đều không thể may mắn thoát khỏi, cửa lớn vào bí cảnh bị hủy diệt tại chỗ, ngay cả phù thủy cấp hai Lôi Tư Mạn tới cứu viện cũng chết trận.
Mà làm người nghe kinh ngạc chính là trong chiến dịch này, hắc vu sư là phe tấn công cũng không kiếm được chỗ tốt, không chỉ có Khoa Bản là kẻ cầm đầu chết trận, ngay cả hắc vu sư tinh nhuệ phái đi cũng bị diệt toàn quân.
Mà sau trận đại chiến này, danh tiếng của Lôi Lâm cũng hoàn toàn truyền bá ra.
Là người đánh giết hai phù thủy cấp hai, thậm chí còn là kẻ cầm đầu phá hủy cửa lớn bí cảnh, Lôi Lâm bị hắc vu sư cùng bạch phù thủy liên thủ truy nã.
Bất kỳ một tên phù thủy cấp hai nào ở Nam Hải bờ đều là nhân vật hết sức quan trọng, đủ được coi trọng.
Đồng thời, một phù thủy cấp hai độc hành không bị ràng buộc, còn nắm giữ năng lực khủng bố có thể trong nháy mắt thao túng chiến trường kia, sự tồn tại của Lôi Lâm đã khiến rất nhiều phù thủy cao cấp kiêng kỵ!
Cái tên “Kịch độc Ma Vương” của hắn cũng âm thầm được truyền ra.
Tại phía tây Nam Hải bờ, một khu vực tên là Vĩnh Quang Chi Địa.
Một kiến trúc giống pháo đài chổng ngược, kỳ dị đứng sừng sững ở đó, phù văn phòng ngự bên ngoài kiến trúc không ngừng lập loè ánh sáng, đây là trụ sở của cho Ba Đặc Lợi gia tộc nghe đồn có nắm giữ thiên phú tiên đoán, tuy rằng trong mấy trăm năm gần đây có chút suy yếu, nhưng cũng giữ lại được mấy phần thực lực so với lúc toàn thịnh.
Từ pháo đài hai thủ vệ kỳ dị bằng đá bên cạnh cửa lớn kia là có thể thấy.
Trước cửa lớn pháo đài, đứng sừng sững hai cái cầm cự kiếm cũng đứng trên mặt đất, hai pho tượng này đều cao mười mấy mét; rộng hai, ba mét, khuôn mặt như đao gọt, để lộ ra một luồng khí tức cương nghị.
Lúc này, trong pháo đài, một căn hầm tràn ngập hàn khí màu trắng.
Đâu đâu cũng có khối băng lớn nửa trong suốt, mà ở vị trí trung tâm hầm chứa, trong quan tài băng trong suốt có một thiếu nữ hai tay đặt trên bụng, khí chất quý tộc cao nhã, đang lẳng lặng nằm ở bên trong.
Trân Na tuy rằng vẫn đang mê man, nhưng vết thương nguyền rủa trên cổ cô ta đã bắt đầu không ngừng khuếch tán, từng bướu thịt màu đen và mạch máu không ngừng lan tràn.
Mà trên khuôn mặt Trân Na, một vòng khí màu đen ngưng tụ không tiêu tan, giống con rắn nhỏ đang xoay quanh.
Khi con rắn nhỏ không ngừng chiếm giữ, mí mắt Trân Na không ngừng động đậy, xuất hiện vẻ thống khổ kịch liệt.
Từ lúc Lôi Lâm bố trí nguyền rủa tới bây giờ đã sắp tới một tháng, mà nguyền rủa trên người Trân Na đã sắp đạt đến trạng thái hoàn toàn bạo phát.
Nếu như vẫn không thể thu được phương pháo giải cứu, cuối cùng Trân Na nhất định sẽ trở thành một bộ xương khô như Mạn Lạp!
Ầm! Cửa lớn hầm băng bị kéo ra, bà lão trước đó vừa gặp mặt cùng Lôi Lâm đi vào.
“Trân Na! Chỉ dẫn giả đời này của chúng ta! Dựa vào ý chỉ của mẹ hòa bình vĩ đại! Con chắc chắn sẽ tiếp tục tồn thế!”
Bà lão lẩm bẩm, đặt một chìa khoá đ màu máu lên quan tài băng.
Ong ong! Một chùm sáng màu đỏ ngòm từ trong chìa khoá tản ra, chậm rãi thẩm thấu vào trong quan tài bang, tia sáng màu đỏ trong nháy mắt đã lan rộng thân thể Trân Na.
Được tia sáng màu đỏ chiếu rọi, khí đen trên mặt Trân Na chậm rãi biến mất, sức mạnh nguyền rủa đáng sợ lui xuống bằng tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.
“Lôi Lâm đưa ra phù văn giải chú, quả nhiên hữu hiệu!” Bà lão nhìn quan tài bang toả ra tia sáng màu đỏ, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng rõ ràng.
Sau khi giao dịch với Lôi Lâm đích, bà ta dùng phương pháp minh tưởng cao cấp được truyền thừa không trọn vẹn để đổi lấy cách giải phù văn, bà ta một đường không ngừng về nhà, rốt cục đã về kịp trước khi nguyền rủa bạo phát.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ! Kẻ khinh nhờn hòa bình nhất định sẽ bị mẹ hòa bình trừng phạt!” Trong tay bà lão đánh ra mấy thủ thế, thấp giọng cầu khẩn.
Lách tách!
Một giọt chất lỏng màu đỏ như máu từ trong chìa khoá tan ra, xuyên qua tầng băng dày đặc, trực tiếp nhỏ xuống đến cái cổ trắng nõn của Trân Na.
Xì xì! Từng làn khói trắng bay lên, sau khi chất lỏng màu đỏ ngòm rơi xuống, vết thương trên cổ Trân Na lập tức khôi phục như cũ.
Vù!
Trân Na trước đó vẫn hôn mê bất tỉnh đột nhiên mở mắt ra!
Ầm ầm ầm! Quan tài băng vỡ nát thành vô số khối băng bắn tung toé ra, từng gợn sóng kỳ dị từ trong hầm băng lan ra.
Bà lão hết sức quen thuộc với loại sóng năng lượng này, là hiện tượng khi người chỉ dẫn đang tiên đoán!
” Hiện tại lại bắt đầu chỉ dẫn?” Trên mặt bà lão hiện ra vẻ nghi ngờ không thôi.
“Ta thấy vô tận tử vong! Ma Vương! Ma Vương nắm giữ năng lực kịch độc đang nhanh chóng tiếp cận. . .”
Con mắt của Trân Na đột nhiên biến thành tròng trắng, từ trong miệng cô ta phát ra âm thanh trầm thấp mà lại ngắn ngủi.
“Kịch độc? Ma Vương? Lẽ nào là. . .” Trong long bà lão cả kinh, đột nhiên nghĩ đến tình báo gần nhất.
Ong ong!
Chìa khoá đỏ như máu trước đó đột nhiên trôi nổi giữa không trung, tỏa ra một tia sáng chói mắt.
“Dấu ấn định vị? Không được! ! !” Con ngươi bà lão co lại thành lỗ kim!
Đúng lúc này, bên ngoài pháo đài chổng ngược, Lôi Lâm mặc áo choàng màu đen xuất hiện ở nơi đó.
“Đây chính pháo đài chổng ngược trong lời đồn sao? Quả nhiên phi thường kỳ dị!”
Lôi Lâm tháo mũ trùm ra, nhìn kiến trúc kỳ dị trước mắt, than thở một tiếng.
Chương 478: Hủy diệt (2)
Lúc trước, sau khi đánh giết hai tên phù thủy cấp hai, biết mình nhất định sẽ bị hai phe truy nã và truy sát, hắn lập tức dịch dung cải trang, từ một cửa khác trong bí cảnh sông Hằng đi ra.
Tuy rằng mỗi lối vào bí cảnh đều có thủ đoạn đo lường nghiêm ngặt, nhưng những thủ đoạn này nhiều nhất chỉ đo lường vật tư quý giá có chứa khí tức của bí cảnh sông Hằng, đề phòng người khác bí mật mang ra.
Lấy thủ đoạn thuật sĩ cấp hai của Lôi Lâm, tự nhiên là phi thường dễ lừa gạt để đi ra.
Còn những vật tư hắn cướp đoạt được đều đặt trong túi da không gian, có phù văn không gian ngăn cách, liền ngay cả trận pháp đo lường tinh vi nhất cũng không thể phát hiện ra dấu vết.
Lôi Lâm giơ tay phải lên, trên cổ tay phải của hắn, một dấu ấn chìa khoá đỏ như màu máu đang tỏa ra từng tia sáng.
“Chính là chỗ này!”
Lôi Lâm nhìn dấu ấn trên tay mình, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.
Vị trí gia tộc của Trân Na phi thường bí mật, dù là Hải Tháp Nhĩ cũng nhất định phải thông qua bà lão chỉ dẫn mới có thể đi vào, không có bản đồ cụ thể.
Trong lần này giao dịch với bà lão đích này, tuy rằng bà lão của gia tộc Trân Na không có ý tốt, muốn Lôi Lâm tu luyện phương pháp minh tưởng cao cấp không trọn vẹn mà tẩu hỏa nhập ma, nhưng Lôi Lâm cũng không có ý tốt gì, trong phù văn giải chú cho bà lão có bỏ thêm đánh dấu định vị.
Dưới sự chỉ dẫn của dấu ấn, rốt cục đã tìm ra sào huyệt của gia tộc Trân Na này ra.
“Phương pháp minh tưởng cao cấp Thánh Quang Chúc Hỏa này cho dù không trọn vẹn bản, nhưng lại có đặc tính duy nhất! Loại đặc tính này phi thường phiền phức, nói cách khác, trên thế giới này, chỉ có một người có thể tu luyện. . .”
Khóe miệng Lôi Lâm hiện ra sát cơ mãnh liệt, đối với gia tộc tự mãn đến tận bầu trời này, hắn cũng vẫn không có hảo cảm gì, hiện tại nếu như đã tìm ra sào huyệt của đối phương, tự nhiên ra tay một lần nhàn nhã cả đời là tốt nhất.
“Đứng lại! ! !” Hai pho tượng hộ vệ ở cửa pháo đài lập tức sống lại, từng khối bắp thịt trên người vô cùng trôi chảy, trầm thấp hô lên.
“Hai sinh vật vu thuật? Liên thủ lại có thực lực gần bằng phù thủy cấp 1!” Trong con ngươi Lôi Lâm hơi lóe lên, đã nhìn ra nội tình của hai thủ vệ này.
“Trình độ phòng ngự như thế này, trong các gia tộc phù thủy cũng là không tệ!”
Lôi Lâm đánh ra một chiêu, hai hỏa cầu lớn màu đen bay ra, đón lấy cái kiếm do thủ vệ bằng đá bổ tới.
Ầm! Ầm!
Hỏa cầu va chạm vào kiếm đá, lập tức giống dòng nước bao trùm đến toàn thân thủ vệ, hai thủ vệ này lập tức giống như hai bó đuốc màu đen bắt đầu hừng hực bốc cháy lên.
Lôi Lâm dùng tiềm ảnh hỏa cầu công kích, hai thủ vệ bằng đá đã truyền thừa hơn một nghìn năm này lập tức hóa thành một đống bột phấn màu đen.
“Địch tấn công! ! !” “Là ai?”
Từng tiếng quát dồn dập trong pháo đài không ngừng vang lên, sau đó còn có thê tiếng chuông đồng ác liệt, toàn bộ phù văn ngoài pháo đài bắt đầu động đậy.
Loại phòng ngự của gia tộc cổ xưa này, một khi thôi thúc toàn bộ, cho dù là phù thủy cấp một đỉnh cao, cũng không thể đột pháv.
“Hô. . .”
Lôi Lâm thở ra một hơi dài, từng tia lực lượng tinh thần màu bạc không ngừng từ trên người hắn lan ra, lập tức, cả người hắn quỷ dị trôi nổi giữa không trung, hóa thành một khuôn mặt lớn màu bạc.
“Gan kịch độc! ! !”
Từ đôi môi trên khuôn mặt lớn màu bạc phun ra tiếng chú văn lạnh lẽo.
Độc tố đến từ thượng cổ sinh vật khủng bố ——Khoa Mạc Âm cự xà, bắt đầu vô thanh vô tức thẩm thấu vào toàn bộ pháo đài!
Phù văn bên ngoài toàn bộ pháo đài dường như không có hiệu quả đối với loại công kích độc tố này, từng người trong pháo đài, dù là học đồ, ta tớ, thậm chí là phù thủy chính thức, đều nhanh chóng ngã trên mặt đất, thân thể bắt đầu mục nát lên.
Không chỉ ở pháo đài, ngay cả thực vật ở mười mấy dặm chung quanh cũng bắt đầu dần dần khô vàng, mục nát rơi xuống đất.
Yên tĩnh! Tử vong yên tĩnh! Lấy pháo đài làm trung tâm bao phủ một khu vực lớn.
Trong khu vực này, bất cứ sinh vật nào cũng không thể may mắn thoát khỏi, rơi vào tử vong vĩnh hằng.
Ầm! Cửa lớn màu xám cổ xưa, bên trên còn tràn ngập hoa văn khí tức lịch sử, lẳng lặng đổ trên mặt đất.
Trong khi bị kịch độc ăn mòn, phòng ngự vu trận của toàn bộ pháo đài không ngừng run rẩy, ngay cả kiến trúc chủ thể đều bị đả kích mang tính chất hủy diệt.
Đá hoa cương nhìn như vô cùng kiên cố, lúc này đã thủng trăm ngàn lỗ, tràn ngập khí tức mục nát, cả tòa pháo đài lung lay rung lắc, Lôi Lâm cảm giác dường như hắn chỉ cần đẩy một cái, cả tòa pháo đài này đều sẽ ầm ầm ngã xuống.
Trong hành lang tràn ngập mùi hôi thối, đâu đâu cũng có thi thể đang mục nát.
Lôi Lâm đi theo dấu ấn đánh dấu một đường thâm nhập, tới vị trí hầm băng nơi sâu nhất pháo đài.
Hắn đi vào hầm băng tràn ngập sương mù màu trắng, nhìn hai bộ thi thể lặng lẽ không nói.
Bà lão trước đó từng gặp qua chết cực kỳ đau đớn, trong tay còn cầm lấy chứa ống nghiệm thuốc giải độc, nhưng rất rõ ràng không có bất kỳ tác dụng gì, bắp thịt trên người còn đang không ngừng mục nát.
LÀm phù thủy chính thức, kháng tính độc tốc độ của bà ta rõ ràng mạnh hơn so với người bình thường, cho dù chết cũng càng khó bị mục nát hơn học đồ.
Chương 479: Sắp xếp (1)
Mà ở trong quan tài băng, thi thể Trân Na lẳng lặng nằm ở đó, trên khuôn mặt bị ăn mòn hơn nửa tràn ngập vẻ điên cuồng, giống như tổng hợp khuôn mặt của các loại người khác nhau lên cùng một nơi, khóe miệng còn nở một nụ cười như được giải thoát, vô cùng quỷ dị.
Độc tố của Khoa Mạc Âm cự xà cũng có tác dụng ăn mòn cực kỳ mãnh liệt đối với linh hồn, linh hồn tổ tiên các đời sống nhờ trong thân thể Trân Na đều bị độc tố khủng bố ăn mòn hầu như không còn.
“Đáng thương!” Sau khi chiếm được bộ phương pháp minh tưởng cao cấp Thánh Quang Chúc Hỏa này, Lôi Lâm thông qua chíp cũng thôi diễn được đặc tính của bộ phương pháp minh tưởng này.
Linh hồn các đời tổ tiên tụ tập, sống nhờ trên người huyết mạch hậu duệ, bộ phương pháp minh tưởng cao cấp này cho dù là hắc vu sư nhìn thấy cũng tà dị quỷ bí đến đáng sợ!
Đồng thời, Trân Na là người bị sống nhờ, tinh thần cũng sẽ rơi vào bệnh trạng tinh thần phân liệt, trở nên không giống người không giống quỷ.
Từ trình độ nào đó tới nói, sau khi tu tập Thánh Quang Chúc Hỏa, kế thừa linh hồn tổ tiên thì Trân Na kia đã chết rồi.
“Thực sự là phương pháp minh tưởng quỷ dị! Một gia tộc đầy bi ai!” Lôi Lâm sờ sờ cằm.
Đặc tính quỷ dị này của Thánh Quang Chúc Hỏa khiến trong lòng hắn cũng có chút mơ hồ kiêng kỵ, sau khi hoàn toàn biết rõ bộ phương pháp minh tưởng này, đồng thời trước khi nghiên cứu ra thủ đoạn chuyên môn lẩn tránh, hắn chuẩn bị tu luyện phương pháp này.
Chỉ nửa ngày sau, Lôi Lâm đã từ trong pháo đài đi ra.
Ào ào ào! Sau khi hắn rời đi, từng viên đá màu xám không ngừng từ trên pháo đài rơi xuống, sau đó, khe nứt to lớn che kín cả tòa pháo đài.
Ầm ầm!
Trong tiếng vang lớn, cả tòa pháo đài hoàn toàn sụp đổ, biến thành một vùng phế tích.
Từ nay về sau, gia tộc Ba Đặc Lợi vĩnh viễn biến mất trên thế giới này…
Mây đen dày đặc che kín bầu trời, thỉnh thoảng còn có tiếng sấm nặng nề vang lên.
Chỉ chốc lát sau, một hạt mưa màu đen từ phía chân trời nhỏ xuống.
Cách đó không xa núi lửa Đặc Lý Quỳnh Tư bỗng nhiên phun ra cột lửa to lớn lên bầu trời, từng luồng tro núi lửa bị đưa lên trên không.
Sau khi bỏ thêm các vật nhân tạo khác vào thì những tro bụi này đã biến thành hạt mưa phân bón rơi trên mặt đất.
Mang đến cho đại bình nguyên Đặc Lý Quỳnh Tư sức sống to lớn!
Nông phu canh tác hai bên đường vội vàng dồn dập quỳ bên đường, trong miệng ca tụng phù thủy trong Bất Dạ Thành.
Được các phù thủy che chở cho, hàng năm bọn hắn cũng có thể thu được thu hoạch phong phú.
Thậm chí sau khi bọn hắn giao nộp số lượng lớn thuế má và cống hiến cho lãnh chúa, vẫn còn lại một phần đủ cho bọn hắn trải qua sinh hoạt không lo áo cơm.
Một tuấn mã màu đen to lớn xẹt qua màn mưa, mơ hồ có thể nhìn thấy thân ảnh một chàng thanh niên bên trên.
“Hạo Khắc… Thực sự là đáng tiếc…”
Lôi Lâm vừa giục ngựa lao nhanh, trong lòng vừa lạnh nhạt nghĩ.
Trong bí cảnh sông Hằng, phạm vi công kích của gan kịch độc thực sự quá mức rộng rãi, lực sát thương lại quá khổng lồ, ngay cả nọc độc Phi Long Hạo Khắc gửi tại ngoài rìa tổng bộ đều không thoát được, đã mất mạng trong công kích không phân địch ta kia, khiến Lôi Lâm mất đi công cụ dùng thay đi bộ rất thuận lợi kia.
Trước đó Lôi Lâm vừa muốn đọ sức cùng Hi Sơn, lại phải bố trí vạn linh trận pháp, thậm chí còn âm thầm thông báo cho Lôi Tư Mạn, khiến đầu óc của hắn vẫn luôn phải vận chuyển với tốc độ cao.
Nọc độc Phi Long Hạo Khắc chỉ là một sủng vật thay đi bộ, nhất thời hắn cũng không nhớ tới, để nó và các phù thủy bên ngoài đều cùng chết vì kịch độc của Lôi Lâm.
“Chẳng qua, bởi chủng tộc hạn chế nên nọc độc Phi Long đạt tới phù thủy cấp 1 đã là cực hạn! Đặc biệt sau khi mình trở thành thuật sĩ cấp hai, tác dụng của Hạo Khắc đối với mình đã trở nên càng ngày càng nhỏ.
Vốn còn muốn tìm thời gian thả nó ra ngoài, không ngờ…”
Lôi Lâm khẽ thở dài một tiếng vì sự bất hạnh của Hạo Khắc.
Sau đó hắn bỏ qua ý niệm này ra sau đầu, nhìn Bất Dạ Thành to lớn lẳng lặng đứng trong màn mưa, trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh lùng.
Hắn xoay đầu ngựa, tuấn mã bắt đầu lệch khỏi con đường trước kia, chạy tới về một thôn trấn bình thường gần Bất Dạ Thành.
Bởi hiệu ứng tụ tập, bên cạnh Bất Dạ Thành còn có mấy chục thành trấn lớn của phàm nhân, giống vệ tinh quay chung quanh Bất Dạ Thành.
Mỗi ngày đều có rất nhiều người bình thường đến từ bốn phương tám hướng, hoặc là trong lòng có ước mơ trở thành phù thủy, hoặc là vì tránh né truy sát, hay hoặc là chỉ đơn thuần vì thanh xuân và mạo hiểm mà đi tới nơi này, sau đó lĩnh ngộ được hiện thực tàn khốc, bị Bất Dạ Thành trục xuất ra, chỉ có thể bồi hồi ở loại thành trấn này.
Lôi Lâm đi tới một trấn nhỏ tên là Khải Lâm, tìm một quán bar để đi vào, gọi một chén rượu mật ong lẳng lặng uống lên.
“Chủ nhân!”
Sau mười mấy phút, vài người mặc áo chòng màu đen, đội mũ trùm người đi tới, một lão già cầm đầu trầm thấp gọi.
“Ừm! Đi theo ta!”
Lôi Lâm ném ra một miếng ngân tệ, sau đó mang theo đám người kia rời đi quán bar.
Sau đó, ông lão cầm đầu mang Lôi Lâm tới một biệt thự ở ngoài rìa trấn nhỏ .
“Chủ nhân! Sau khi nhận được thông báo của ngài, chúng ta đã lập tức thu thập vật tư, rời đi Bất Dạ Thành, đồng thời thuê lại gian phòng ở đây, chờ đợi ngài đến!”
Chờ sau khi tiến vào biệt thự, người cầm đầu cởi mũ trùm, lộ ra một ông lão tóc bạc.
Đây là nô lệ học đồ cấp ba mà Lôi Lâm mua lại —— Đạt Mễ, cũng là quản gia của hắn, vẫn phụ trách quản lý sản nghiệp của Lôi Lâm ở Bất Dạ Thành.
Chương 480: Sắp xếp (2)
Mà số bốn cùng số năm này hai nữ tính đại kỵ sĩ cũng tại, các nàng lúc này là tốt rồi giống thủ vệ một dạng tại cửa lớn trên biên cảnh giới.
Tại lần thứ nhất gặp phải bé trai, tiếp nhận rồi Thiên Diệp Thủ nằm vùng nhiệm vụ thời điểm, Lôi Lâm thì có một chút dự cảm không tốt, truyền tin để lưu thủ Đạt Mễ mấy người bọn hắn mau chóng rời khỏi Bất Dạ Thành.
Bây giờ nhìn lại, quyết định ban đầu của hắn phi thường chính xác, nếu không thì bây giờ, mấy người Đạt Mễ đã sớm bị bắt trở thành tù binh của bạch bọn phù.
“Đạt Mễ! Số bốn! Số năm! Ta có thể tin các người sao sao?”
Lôi Lâm vẻ mặt thận trọng.
“Chủ nhân! Ý của ngài chính là sứ mệnh của chúng ta!” Nghe thấy Lôi Lâm trịnh trọng mà hỏi như thế, Đạt Mễ cùng số bốn, số năm lập tức quỳ một chân xuống, dùng ngữ khí như đang ngâm xướng nói.
Bọn hắn vốn là linh hồn nô bộc của Lôi Lâm, cũng giống số hai và số ba, dù Lôi Lâm bảo bọn hắn đi chết, bọn hắn cũng không được vi phạm!
“Được! Hiện tại, ta yêu cầu các người vượt qua eo biển tử vong, trở lại cố hương của ta, quần đảo Khoa Lý để bảo vệ gia tộc của ta!”
“Tuân mệnh!” Ba người Đạt Mễ lập tức đồng ý.
“Ta yêu cầu các người lưu lại truyền thừa trên quần đảo Khoa Lý, đồng thời phải thề là học sinh của các người sẽ tiếp tục kế thừa sứ mệnh này! Mãi đến khi thế giới hủy diệt…” Giọng nói của Lôi Lâm càng ngày càng mờ ảo.
“Tuân mệnh! Đại nhân!” Cơ thể ba linh hồn nô bộc hơi run rẩy, đầu cúi càng thấp hơn.
“Rất tốt!” Lôi Lâm gật gù, vung tay lên, ba tia sáng đen từ trên tay hắn bay ra, trong nháy mắt bay vào trán ba người này.
Xì xì! Ba linh hồn nô bộc lập tức nhăn nhó, ngón tay nắm chặt mặt đất, mà ngoài trán của bọn hắn, bí pháp dấu ấn của Lôi Lâm cũng nổi lên.
“Đây là chúc phúc của ta! Bên trong chứa đựng một vu thuật một lần có uy lực tương đương với một đòn toàn lực hiện tại của ta! Đồng thời có thể thông qua nghi thức để truyền thừa tiếp…”
Hiện tại Lôi Lâm là thuật sĩ cấp hai, thực lực như vậy ở toàn bộ Nam Hải bờ cũng không có mấy người! Một đòn của hắn e rằng cả phù thủy chính thức cũng bị trọng thương thậm chí ngã xuống!
Tác dụng của bí pháp dấu ấn này không chỉ đơn giản như thế, Nam Hải bờ vẫn có một số phù thủy tinh thông bói toán, chiêm tinh cùng tiên đoán, mà trong ấn ký của Lôi Lâm này có thể tránh được hiệu quả như thế ở một mức độ rất lớn.
Dựa vào thực lực thuật sĩ cấp hai hiện tại của Lôi Lâm, bói toán bình thường đối với hắn căn bản không có tác dụng.
Mỗi một phù thủy đều là nguồn phóng xạ ô nhiễm khủng bố, mà trình độ kinh khủng của phù thủy cấp hai càng cao hơn nhiều, Lôi Lâm cảm giác bây giờ mình giống một lò năng lượng cố định đang không ngừng phóng ra sóng năng lượng khủng bố ra phía ngoài, thậm chí ngay cả không khí đều không ngừng vặn vẹo.
Đây là biểu hiện sau khi sức mạnh lớn tới trình độ nhất định, bắt đầu ảnh hưởng ngoại giới! Mà muốn tiên đoán Lôi Lâm vào lúc này, phù thủy cấp hai bình thường cũng không làm được, ít nhất phải là phù thủy cấp ba sở trường tiên đoán mới có thể.
Có dấu ấn che chở, ba thủ hạ này là có thể dễ dàng ẩn núp trong bóng tối, che chở cho gia tộc Pháp Lôi Nhĩ.
Đồng thời, Lôi Lâm cũng không trông cậy bọn hắn có thể chống lại tập kích đến từ hai phe phù thủy, hắn chỉ hy vọng ba người này có thể bảo vệ gia tộc Pháp Lôi Nhĩ vượt qua các nguy cơ ở quần đảo Khoa Lý mà thôi.
Căn cứ vào quy định ở phù thủy giới, trước khi xác định Lôi Lâm đã tử vong, bất kỳ thế lực hắc vu sư và bạch phù thủy nào cũng không dám động thủ đối với gia tộc Pháp Lôi Nhĩ, nếu không bọn hắn sẽ phải đối mặt với sự trả thù điên cuồng của một vị phù thủy đã đạt đến cấp hai, thiên phú vu thuật càng có lực phá hoại khủng bố!
Trình độ công kích như thế này, cho dù là thế lực có phù thủy cấp ba tọa trấn như Hắc Dạ Đăng Tháp đều không muốn chịu đựng!
Bởi vậy, có ba linh hồn nô bộc che chở, Pháp Lôi Nhĩ gia tộc trên quần đảo Khoa Lý tuyệt đối là vững như Thái sơn, đồng thời còn có thể phát triển lớn mạnh!
“Ba người này và người kế nhiệm của bọn hắn hẳn là có thể bảo vệ gia tộc Pháp Lôi Nhĩ hơn năm trăm năm trở lên! Nếu như vậy, mình đối với gia tộc này cũng không có gì hổ thẹn…”
Lôi Lâm thở dài, hiện tại thân thể của hắn vẫn là Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ, mặc kệ người trước đây như thế nào, nếu như hắn đã chiếm dụng thân thể của đối phương thì vẫn luôn cảm thấy có chút mắc nợ người khác.
Nhưng muốn hắn trở lại, nhận một đống người xa lạ làm thân thích thậm chí cha mẹ thì hắn thực sự không muốn.
Bởi vậy, không quan tâm đã trở thành lựa chọn tốt nhất của hắn, thực sự không được, chờ mấy trăm tuổi sau, đến khi người biết Lôi Lâm đều chết hết thì hắn lại trở về, cho gia tộc Pháp Lôi Nhĩ thêm chút chỗ tốt là được rồi.
“Còn có cái này!”
Lôi Lâm nghĩ một hồi, tháo từ trên cổ dỡ một chuỗi thập tự giá kỳ dị màu đỏ sậm.
Đây là trung đẳng ma hóa vật phẩm mà hắn tỉ mỉ chế tạo —— Đọa Tinh Chi Trụy!
Sau khi Lôi Lâm trở thành thuật sĩ cấp hai, sự giúp đỡ của ma hóa vật phẩm đối với cho hắn đã rất nhỏ, hơn nữa, bởi tài liệu hạn chế, không gian để Đọa Tinh Chi Trụy tăng lên cũng phi thường nhỏ hẹp.
“Các người mang theo nó về! Nếu như gia tộc Pháp Lôi Nhĩ một lần nữa xuất hiện một người thừa kế có thiên phú phù thủy thì đưa nó cho hắn!”
Lôi Lâm đưa ra Đọa Tinh Chi Trụy cho ba người kia, cùng lúc đó, hắn cũng cảm giác trong lòng mình dường như dã dỡ xuống một phần ràng buộc…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










