Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 86 : Giết chết Bỉ Nhĩ (1) (c426-c430)
❮ sautiếp ❯Chương 426: Giết chết Bỉ Nhĩ (1)
Lôi Lâm không chút khách khí lục lọi trong kho tài nguyên, đồng thời lấy vài thứ có thể tích nhỏ nhất mà giá trị cao nhất thu vào trong túi của chính mình.
Con chuột đi theo sau lưng Lôi Lâm cáo mượn oai hùm, cũng kiếm được không ít chỗ tốt.
Chờ đến khi Lôi Lâm cướp đoạt thỏa mãn, hắn mới đi ra cửa, nói với một đám hắc vu sư đang trông mòn con mắt: “Còn lại đều là của chúng mày…”
“Đa tạ Huyết Thủ đại nhân! ! !”
Đám hắc vu sư ở đây vội hành lễ với Lôi Lâm, sau đó hoan hô một tiếng, bắt đầu vội vã không nhịn nổi nhảy vào trong kho, tùy ý cướp đoạt.
“Đáng tiếc! Nếu như mình có ma hóa vật phẩm loại không gian thì mới không để lại chuyện tốt như thế cho bọn hắn…”
Lôi Lâm nhìn kho tài nguyên to lớn bị chà đạp, trong lòng hiện ra vẻ tiếc nuối.
Những thứ này cho dù hắn không dùng được, cũng có thể dùng để đổi lấy ma thạch.
Nhưng hiện tại, thời gian eo hẹp, trên người hắn lại không mang theo được quá nhiều đồ, chỉ có thể tiện nghi bọn hắn.
“Chuột! Tới đây!”
Lôi Lâm gọi.
“Đại nhân! Xin hỏi ngài có gì phân phó!” Sau khi đã được chứng kiến chiến tích của Lôi Lâm ngày hôm nay, phù thủy như con chuột này đã vô cùng khâm phục đối với Lôi Lâm, có ý muốn đầu quân.
“Mày có sở trường ở phương diện sưu tầm đúng không? Ta nhớ tới lần trước khi tìm kiếm lối vào bí cảnh, mày chính là ngươi thứ nhất phát hiện…”
Ngữ khí của Lôi Lâm phi thường bình thản, nhưng trong đôi mắt lóe lên ánh sáng sắc bén, dường như đã nhìn thấu từ trong ra ngoài con chuột này.
“Chỉ là một hiệu quả do cố định biến hình thuật mang đến mà thôi…” Trong lòng con chuột đột nhiên phát lạnh, cứng ngắc cười nói.
“Rất tốt! Mày tìm cho tao vị trí của khí tức này!”
Lôi Lâm đưa ngón trỏ ra, từng tia khói đen bốc lên, biến thành một mãng xà bé nhỏ màu đen.
Trong nháy mắt đi tới trước mặt con chuột, cắn một cái lên mũi của nó.
“A…” Con chuột kêu thảm một tiếng, nhưng đau nhức trong dự liệu lại không truyền đến, trái lại là khí tức một phù thủy đã vững vàng truyền vào trong trí nhớ của nó.
“Chính là hắn! Mang tao đi tìm tới hắn!” Lôi Lâm bình tĩnh nói, không nghe ra một tia hỉ nộ, nhưng trạng thái như thế này lại khiến con chuột càng thêm e ngại.
“Được! Được! Đại nhân! Ta sẽ dẫn ngài đi!”
Con chuột nằm trên mặt đất một lúc, ghé mũi xuống đất ngửi ngửi.
Đợi mấy phút sau, nó lập tức quyết định một phương hướng: “Ở chỗ này, đại nhân mời đi theo ta!”
Khuôn mặt Lôi Lâm dưới mặt nạ màu đỏ khẽ cười nhạt, trước đó hắn cho con chuột ngửi chính là khí tức trên người Bỉ Nhĩ: Chủ quản giao dịch điểm công huân nơi này.
Làm phù thủy đầu tiên bị Lôi Lâm doạ dẫm.
Lôi Lâm tự nhiên giữ lại một phần khí tức trên người Bỉ Nhĩ để dự bị.
Hắn rất rõ ràng nghe được từ chỗ Bỉ Nhĩ rằng nơi hắn vừa cướp đoạt chỉ là một kho phụ, nhà kho chân chính, ngay cả Bỉ Nhĩ đều không có quyền hạn dẫn người vào.
Hiện tại, đúng là một cơ hội tốt ngàn năm một thuở!
Lôi Lâm đoán trong kho tàng chân chính kia, khẳng định để toàn bộ tài liệu quý giá đỉnh cấp mà Hoa Viên Bốn Mùa thu được ở bí cảnh sông Hằng!
Nếu như lấy được tới tay! E rằng hắn có thể thuận lợi một đường tu luyện tới phù thủy cấp hai trở lên…
Nghĩ đến đây, hô hấp của hắn dần không thể kiềm chế bắt đầu nặng nề hơn.
Phù thủy giống con chuột kia có sức chiến đấu chẳng ra sao, nhưng cũng có thể được Thiên Diệp Thủ coi trọng, chính là dựa vào thiên phú lần theo này.
Lôi Lâm đi theo con chuột lớn này. liên tiếp vượt qua vài con đường bí ẩn, dọc theo đường đi tự nhiên cũng có rất nhiều thủ đoạn cảnh báo cùng vu thuật cạm bẫy, nhưng đều bị Lôi Lâm dùng bạo lực phá giải.
Những cạm bẫy này có tác dụng lớn nhất là cảnh báo, một khi phát hiện phù thủy xông vào, lập tức sẽ triệu hoán lượng lớn phù thủy Hoa Viên Bốn Mùa lại đây.
Sau cùng dù là Lai Ngang cũng sẽ bị kinh động, có một phù thủy cấp hai như ông ta ở đây, tự nhiên là vững như Thái sơn.
Nhưng hiện tại không giống, toàn bộ tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa ở bí cảnh sông Hằng đều rơi vào trạng thái hoảng loạn, phù thủy cấp hai Lai Ngang vốn tọa trấn nơi này lại bị hắc vu sư cấp hai của Thiên Diệp Thủ dụ đi.
Trong tình huống lực lượng cơ động đều biến mất, dựa vào mấy cạm bẫy cứng nhắc đích và vu thuật muốn muốn ngăn cản Lôi Lâm thì chỉ là trò cười!
“Đến rồi! Đại nhân, nếu như ta cảm ứng không có sai, chủ nhân khí tức kia chính là ở trong lối đi này…”
Sau khi xuyên qua một mê cung đầy cạm bẫy và lối rẽ, chuột lớn chỉ vào một con đường màu xanh lục ở đối diện, phi thường khẳng định nói tiếp nói.
Lối đi này nhìn phi thường nhỏ hẹp, chỉ có thể để một người đi qua, đồng thời phía trước con đường còn có một bức tường lớn do vô số dây leo màu xanh quấn quanh tạo thành lục, trên vách tường còn truyền đến gợn sóng năng lượng mạnh mẽ, khí tức nguồn năng lượng này mơ hồ có chút quen thuộc, trước đây không lâu Lôi Lâm còn vừa thấy, là phù thủy cấp hai Lai Ngang kia! ! !
“Không sai! Chính là chỗ này!”
Lôi Lâm đánh giá vu thuật cấm chế trước mặt, tim đập cũng nhanh thêm mấy phần.
Bỉ Nhĩ làm người phụ trách trao đổi điểm công huân, ở thời điểm này nhất định sẽ trở lại trông coi kho tài nguyên thật sự, đồng thời, bởi nơi này bí ẩn và có lượng lớn vu thuật trận pháp phòng ngự, tính an toàn cũng vượt xa bên ngoài đầy rẫy nguy cơ, bởi vậy, có tám phần mười khả năng hắn có thể sẽ lựa chọn trốn ở trong kho tài nguyên thực sự để tị nạn.
Chương 427: Giết chết Bỉ Nhĩ (2)
Trước đó Lôi Lâm để con chuột tìm được hơi thở của hắn, cũng chính là muốn đánh cược một lần! Mà hiện tại, trận pháp bảo vệ của phù thủy cấp hai Lai Ngang này lại xuất hiện đã càng là chứng minh điểm này.
Cho dù không phải như vậy, nơi bị một vị phù thủy cấp hai phong cấm cũng tuyệt đối có một số đồ tốt.
Lôi Lâm hét dài một tiếng, hai tay đột nhiên biến hồng, uy lực từ bàn tay đỏ tươi mở ra, cự trảo huyết sắc to lớn mang theo ngọn lửa màu đỏ ngòm hừng hực đốt cháy, trực tiếp đánh lên trên vách tường dây leo!
Ầm ầm ầm! ! !
Sóng trùng kích mang theo năng lượng khổng lồ không ngừng bắn ra bốn phía, trong thông đạo chấn động run rẩy, các loại đá vụn và tro bụi không ngừng từ đỉnh rơi xuống.
Chờ đến sau khi tro bụi tản đi, phù thủy con chuột trốn ở phía sau Lôi Lâm lập tức nhìn thấy trên cửa chính ở vách tường có một lỗ thủng lớn cỡ trái bóng rổ.
Chung quanh lỗ thủng này cháy đen, còn có từng ngọn lửa màu đỏ ngòm đang không ngừng đốt cháy cùng lan tràn.
Ào ào ào! ! ! Ánh sáng xanh lục lóe lên, cả cánh cửa lớn đột nhiên “Sống” lại đây, vô số dây leo giống sợi tóc quấn quanh, lấp đầy lỗ thủng kia, đồng thời, từng tia sáng màu xanh lục từ mặt ngoài dây leo bốc lên, quấn quýt lấy ngọn lửa màu đỏ ngòm, tia sáng màu xanh lục và màu đỏ sau khi quấn lấy nhau thì đã tắt xuống rất nhanh.
“Phù thủy cấp hai bày ra vu trận phòng ngự, quả nhiên không tầm thường!”
Lôi Lâm phát ra tiếng than thở, trong đôi mắt lại không có vẻ thất vọng.
Bàn tay đỏ tươi chỉ là một loại vu thuật hắn dùng để che giấu thân phận, không thể đại biểu cho thực lực bản thân hắn!
Bây giờ hắn đã đạt đến cảnh giới vô hạn gần tới phù thủy cấp hai, cho dù chính diện đối mặt với phù thủy cấp hai, cũng có cơ hội nhất định có thể chạy trốn, chỉ là một trận pháp do phù thủy cấp hai bố trí xuống, tự nhiên sẽ không thể ngăn cản hắn.
“Chíp! Đã ghi chép rồi sao?”
Khuôn mắt dưới mặt nạ không người nào nhìn thấy, trong con ngươi Lôi Lâm lóe lên một tia sáng màu xanh lam, ở đáy lòng yên lặng hỏi.
“Đã ghi chép 89% vu trận vận chuyển, đang mô phỏng thí nghiệm, tính toán điểm năng lượng yếu nhất…”
Chíp trung thực phản hồi, lập tức lại truyền tới mấy tiết điểm của vu thuật trận pháp dùng để vận hành năng lượng trước mắt Lôi Lâm.
Nếu như khi phòng ngự vu trận tầm thường không có kích phát, chíp cũng không có khả năng có thể thu được số liệu tỉ mỉ như thế, nhưng vừa nãy, Lôi Lâm thông qua bàn tay đỏ tươi công kích, khiến đại trận tự động vận chuyển, các loại sóng năng lượng lộ ra đều bị chíp quét hình, bị chíp sưu tập lượng lớn tin tức rất cặn kẽ, bởi vậy mới có thể một lần bị phá!
“Hóa ra là như vậy!” Lôi Lâm cẩn thận nhìn chằm chằm mấy tiết điểm mà chíp mô phỏng ra, tia sáng màu đỏ trên tay lần thứ hai thoáng hiện lên.
“Bàn tay đỏ tươi! ! !” Cự trảo màu máu lại một lần nữa xuất kích! ! ! Bóng mờ lợi trảo lớn, mặt ngoài mang theo ngọn lửa rừng rực bỗng nhiên đánh lên một chỗ cách vị trí trung tâm tầm 3m ở cánh cửa dây leo kia.
Băng! ! ! Cả cánh cửa lớn kịch liệt lên run rẩy, lập tức, lượng lớn dây leo nhào trên, bổ sung nơi bị tổn hại.
“Hây!” Lôi Lâm liên tục vung tay, cự trảo màu máu lần thứ hai vung ra, đánh trúng mấy vị trí trên cửa lớn.
Răng rắc! Răng rắc! Cả tòa cửa lớn phát ra tiếng nổ vang vì không chịu nổi gánh nặng, ngay cả dây leo đều trở nên chậm chạp.
“Chính là hiện tại! ! !” Trong con ngươi Lôi Lâm lóe lên màu đỏ ngòm.
Ầm! Từ mấy điểm trên cửa lớn vừa nãy bị đánh trúng, ngọn lửa màu đỏ ngòm bùng lên, ngọn lửa màu đỏ ngòm vắt ngang, ở trong hư không bỗng nhiên hợp lại.
Ong ong!
Một quả cầu lửa to lớn xuất hiện, dùng một loại tần suất đặc biệt oanh kích đến vị trí trung tâm cửa lớn dây leo.
Xì xì! ! !
Giống tấm giấy bằng da dê bị người xé nát, cửa lớn bằng dây leo màu xanh lục tan rã, màu sắc cũng từ màu xanh lục đã biến thành khô vàng, giống như trong nháy mắt mất đi tất cả sức sống rơi trên mặt đất.
Răng rắc! Cả tòa cửa lớn lập tức chia năm xẻ bảy!
Lôi Lâm bước thẳng vào.
Mà ở phía sau hắn, trên mặt phù thủy con chuột lóe lên ánh sáng giãy dụa, bước chân mấy lần giơ lên, nhưng cuối cùng, nó lại thở dài, rời khỏi nơi này.
“Lại có thể phát hiện nơi này?”
Sau khi đi qua đường nối, Lôi Lâm lại đi tới một nơi giống nhà kho nhỏ, mà ở phía trước có một phù thủy ăn mặc thật giống chuyên gia giám định, trên mặt còn đeo kính mắt viền vàng, lẳng lặng đứng nơi đó.
Lúc này trên mặt Bỉ Nhĩ mang theo sự vui vẻ như trút được gánh nặng: “Tao vẫn đang lo lắng sau khi phòng khách giao dịch bị công phá sẽ không tiện ăn nói, nhưng hiện tại, dường như tao không cần phải bận tâm…”
Lập tức, hắn lại nhìn chằm chằm Lôi Lâm một chút: “Có thể nhanh như vậy đi tới đây, nhất định là người quen thuộc với tao! Có thể nói cho tao viết thân phận thực sự của mày sao?”
Lôi Lâm không them để ý tới ý định của Bỉ Nhĩ! Hắn đột nhiên bước lên trước một bước, một luồng hạt năng lượng căn bản màu đen giống sương mù một dạng bao phủ hắn và Bỉ Nhĩ…
Hí! Lượng lớn sương mù lan tràn, bên trong lại không truyền ra chút tiếng vang nào.
Mấy phút sau, Lôi Lâm hờ hững đi ra, lập tức tiến vào trong kho hàng mà Hoa Viên Bốn Mùa cất giấu.
Chương 428: Túi da
Sau khi Lôi Lâm rời đi, sương mù ở nơi này cũng dần dần tản ra, lộ ra một pho tượng phù thủy màu xám trắng.
Pho tượng này giống Bỉ Nhĩ lúc trước như đúc, chỉ là trên mặt còn mang theo vẻ kinh hãi đến cực điểm!
Đùng! Đùng!
Vô số vết rách giống mạng nhện không ngừng lan tràn trên tượng đá.
Ầm!
Lập tức, tượng đá ầm ầm vỡ thành vô số mảnh vụn. . .
Hiện tại Lôi Lâm đã là phù thủy cấp 1 đỉnh cao, hơn nữa sức mạnh huyết mạch bổ trợ, toàn lực triển khai ra vu thuật thiên phú, cho dù Bỉ Nhĩ cũng là phù thủy cấp 1 đỉnh cao cũng không phải đối thủ của hắn.
Nhưng bây giờ hắn không có thời gian suy tư những chuyện này, con mắt của hắn trong nháy mắt bị đồ vật trước mắt hấp dẫn.
Nhà kho này có diện tích rất nhỏ, chỉ tầm mười mấy mét vuông.
Lôi Lâm chỉ liếc mắt đã quét qua toàn bộ nhà kho một lần, giá gỗ ở nơi này để bày ra tài nguyên đều rất ít, ở vị trí trung tâm nhất có một bệ đá đầy phù văn kỳ dị.
Trên bệ đá bày ra ba vật phẩm, mặc dù đều có chút không đáng chú ý, nhưng nếu như có thể được đưa nào nơi này để cất giữ thì khẳng định không phải vật đơn giản.
Lôi Lâm quan sát tỉ mỉ đồ trên bệ đá.
Ngoài cùng bên trái là một vật tương tự túi da bò, màu đen, bên trên còn có hoa văn màu bạc, tuy rằng nhìn rất bình thường, nhưng mơ hồ có một loại gợn sóng nhỏ bé đặc biệt từ túi da tản ra, ngay cả Khoa Mạc Ân cự xà huyết mạch trong cơ thể Lôi Lâm đều có chút cảm ứng kỳ dị.
“Cảm giác này, xem ra, túi da này hẳn là dùng một loại sinh vật thượng cổ nào đó làm tài liệu để chế tạo. . .”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, trong đầu nhanh chóng chuyển động: “Có thể sử dụng da của sinh vật thượng cổ chế tác, nhìn lại không phải ma hóa vật phẩm có tính chất công kích, lẽ nào. . .”
Trong nháy mắt, một khả năng mơ hồ xẹt qua đầu Lôi Lâm, làm hô hấp của hắn cũng dồn dập lên.
“Chíp! Quét hình hoa văn trên túi da, so sánh với sinh vật thượng cổ trong kho dữ liệu!”
“Keng! Thành lập nhiệm vụ, bắt đầu quét hình. . .”
Chíp trung thực phản hồi.
Mà lần này, bởi vì có mục lục chỉ dẫn cụ thể, chíp trong nháy mắt chip đã có kết luận.
“Kết quả so sánh: Độ tương tự da của sinh vật thượng cổ —— Hư Không Bạch Nhãn Xà: 92. 6%; Vô Vĩ Hàm Hoàn Xà: 46. 9%; Hư Không Độ Nha: 12. 3%. . .”
“Quả nhiên, chính là Hư Không Bạch Nhãn Xà!” Trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ vui mừng.
Loại sinh vật thượng cổ này cho dù ở thời đại viễn cổ cũng là vật chủng phi thường quý giá, đồng thời, năng lực thiên phú của Hư Không Bạch Nhãn Xà chính là có liên quan cùng không gian! Cũng chính vì như thế, da của nó thường thường bị dùng để chế ra một loại vật phẩm chứa đựng nào đó.
“Chíp! Đưa ra tư liệu có liên quan tới Hư Không Bạch Nhãn Xà!” Lôi Lâm lập tức ra lệnh.
“Hư Không Bạch Nhãn Xà- sinh vật thượng cổ, là con cưng của hư không, sau khi trưởng thành là có thể thức tỉnh năng lực có liên quan đến không gian, nắm giữ thiên phú tương tự xuyên qua không gian mạnh mẽ! Lớp da của nó bởi tràn ngập phù văn thiên nhiên hư không, bởi vậy thường thường bị gia công thành công cụ chứa đựng, có thể chứa đựng lần vật phẩm có thể tích lớn gấp hàng ngàn, hàng vạn so với nó.
Nhưng bởi phù thủy thượng cổ săn giết quá độ nhiều.
Vào trung kỳ thời đại thượng cổ đã bị tuyên bố là tuyệt tích. . .
Khởi nguồn tư liệu: Sách tranh về sinh vật thượng cổ, lịch sử phù thủy thế giới, bản thứ ba mươi bảy!”
“Quả nhiên, ma hóa vật phẩm không gian trong truyền thuyết!”
Lôi Lâm nhìn chằm chằm vào túi da trên đài đá màu đen, trong đôi mắt lóe lên vẻ hừng hực.
Thứ này đối với thế lực lớn như Hoa Viên Bốn Mùa có thể chỉ là vật có cũng được mà không có cũng được, như dệt hoa trên gấm, nhưng đối với phù thủy quen độc lai độc vãng như hắn thì nghĩa quá trọng đại!
Nếu như lúc nãy Lôi Lâm có túi da này, hắn chắc chắn sẽ không để đồ trong phòng kho phụ cho hắc vu sư khác, tuyệt đối sẽ lựa chọn chính mình độc chiếm!
Đặc biệt hiện tại, đối với Lôi Lâm đang chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào tới nói, một khi có vật này, tính cơ động và sự linh hoạt của hắn đều có thể tăng lên không ít.
Có thể nói, đồ vật trong cả bảo khố này, nếu như Lôi Lâm nhất định phải chọn một vật thì hắn nhất định sẽ không chút do dự mà lựa chọn vật này!
Chỉ là càng vào lúc này, Lôi Lâm càng có thể dưới kiềm chế dục vọng của chính mình.
Hắn cưỡng chế kích động muốn lập tức động thủ trong lòng chính mình, lại nhìn hai vật bên cạnh túi da màu đen một chút.
Ở chính giữa bệ đá, bày ra chính là một quyển sách màu đen phi thường dày, giống từ điển vậy, ở góc viền còn có dấu vết tàn tạ rất rõ ràng.
“Đây là thư tịch mà Hoa Viên Bốn Mùa thu được từ bí cảnh sông Hằng, bởi vì đây là dó phù thủy tạo ra bí cảnh lưu lại, vì thế càng thêm quý giá. . .”
Thứ này chỉ hữu dụng với những thế lực lớn kia, một khi tới tay phù thủy độc hành như Lôi Lâm sẽ thành của khoai lang nóng bỏng tay, chọc lửa thiêu thân.
Bên phải quyển sách vĩ đại màu đen này, là một vật giống một khối tương tự than tổ ong màu đen, ngoài lỗ than loang lổ còn có từng viên trân châu màu xanh sẫm, khảm nạm trong lỗ than, phi thường kỳ dị.
“Ba món đồ này mặc dù là quyển sách ở giữa quý giá nhất, nhưng đối với mình thì vẫn lên lấy túi da là hơn!”
Vẻ mặt Lôi Lâm nghiêm túc, lẳng lặng đi tới trước bệ đá.
Phàm là vật được giữ trong kho phù thủy, không chỉ bố trí phòng ngự vu trận ở ngoài, cho dù trên vật phẩm cũng sẽ có trận pháp.
Đồng thời, những trận pháp này đa số có chứa tính chất tự hủy, một khi phương pháp mở ra không đúng, vật phẩm thường thường sẽ tự hủy, khiến đám cường đạo rơi vào cảnh công dã tràng.
Nhưng Lôi Lâm và những hắc vu sư của Thiên Diệp Thủ đã quen với chuyện như vậy rồi, tất cả đều có thiên phú cùng tuyệt kỹ ở phương diện giải phong ấn này.
Trước đó trong kho hàng phụ, Lôi Lâm lợi dụng tuyệt kỹ của hắc vu sư giải phong thuật mới thuận lợi thu được mấy thứ vật phẩm quý giá nhất.
Nhưng vu trận nơi này rõ ràng còn rườm rà cùng phức tạp hơn ở kho phụ, đặc biệt ba vật phẩm trên bệ đá này, khẳng định còn có thêm các thuật thức khác.
Kết hợp với phù văn trên đài đá, trình độ như thế này, ngay cả Lôi Lâm có chíp trợ giúp, đều là có chút đau đầu!
“Đáng tiếc! Nơi này là kho chủ, ngay cả lệnh bài và quyền hạn của Bỉ Nhĩ đã chết kia đều không có tác dụng gì!”
Lôi Lâm thở dài một tiếng, lập tức lấy ra một túi nhỏ chứa bột phấn màu tím, cẩn thận mà bôi lên trên tay của chính mình.
“Vù vù!”
Trong mật thất đột nhiên nổi lên gió, từng luồng khí lưu màu tím bé nhỏ từ trên tay Lôi Lâm không ngừng tản mát ra, leo lên đến bệ đá.
Đây là thuật thức mà Lôi Lâm lấy được từ chỗ Thiên Diệp Thủ chuyên môn dùng để đối phó với loại phong ấn tự hủy này, sau khi chiếm được lại dùng chíp tối ưu hóa, uy lực càng tăng lên gấp bội!
Nhưng sau khi chíp thay đổi thuật này thức, độ khó khi vận dụng cũng tằng so với trước hơn mười lần còn không hết, cần thủ đoạn thao tác cực kỳ tinh vi cùng kỹ thuật nghiêm ngặt!
Bởi vậy, ở Nam Hải bờ, có lẽ chỉ có Lôi Lâm là có thể vận dụng thủ đoạn giải trừ hiện tại này.
Khí lưu màu tím giống dòng nước, dần dần chảy đầy toàn bộ bệ đá.
Mà phù văn trên đài đá chỉ lài hơi lấp lóe rồi lập tức lại yên tĩnh lại, dường như không phát hiện ra động tác phía ngoài.
Chờ đến khi màu tím lan khắp bệ đá, trong mắt Lôi Lâm lóe lên quyết ý.
“Là thời điểm rồi! Ma hóa!”
Hắn đột nhiên ngâm lên mấy âm phù khó đọc, từng vòng sóng gợn quỷ dị đột nhiên lấp lóe lên trên bệ đá.
Ong ong!
Khí lưu màu tím bao trùm ngoài bệ đá trong nháy mắt đọng lại, biến thành một vòng dịch đặc màu đen, bao phủ cả bệ đá vào trong.
Phù văn trên bệ đá lúc này mới phản ứng được, phát động phản kích mãnh liệt nhất, ánh sáng liên tiếp bùng lên, như muốn phá vỡ vong vây của dịch đặc màu đen.
“Bao trùm!” Dưới sự chỉ huy của Lôi Lâm, dịch đặc màu đen giống dầu mỏ bao phủ cả bệ đá lại, các loại ánh sáng phù văn đều bị ngăn cách lại.
“Chính là lúc này!”
Tay phải Lôi Lâm bắn ra một sợi dây nhỏ màu xanh lam, giống tơ nhện cuốn lấy túi da màu đen kia.
Từng sợi tơ màu xanh lam giống như sống lại, dọc theo túi da không ngừng thâm nhập, tiếng khí bạo nhỏ bé liên tiếp từ phía trên truyền ra.
Tinh lực của Lôi Lâm đa số đều đặt lên việc giải trừ thuật thức, trên trán hắn dần chảy xuống mồ hôi.
Rốt cục, từng sợi tơ đã cuốn quanh túi da trâu, hình thành một vật trông như cái kén màu xanh lam.
Lôi Lâm đưa tay chộp một cái, cái kén màu xanh lam tự động từ trên bệ đá bay ra, rơi vào trong tay hắn.
“Được rồi! Thành công!” Trong lòng Lôi Lâm vui vẻ, lúc này, chất lỏng màu đen đã bắt đầu không bao vây được phù văn ở bệ đá, một chút ánh sáng cũng mơ hồ bắn ra.
“Tranh thủ thời gian! Trở lại!”
Lôi Lâm lần thứ hai chỉ tay một cái, sợi tơ màu xanh lam bắt đầu cuốn lấy khối than tổ ong cạnh sách vở màu đen.
Đối với Lôi Lâm mà nói, quyển sách ở giữa nghi là bút ký của phù thủy thượng cổ tạo ra bí cảnh sông Hằng kia, có lấy được cũng chỉ là dẫn lửa thiêu thân, so với việc lấy vật này, không bằng đánh bạc một cái!
Từng sợi tơ tỉ mỉ màu xanh lam, mềm mại mà lại kiên định bắn về khối than tổ ong bắt đầu cuốn quanh.
Đột nhiên, trên đài đá rung động, chất lỏng màu đen bao vây bệ đá trong nháy mắt bị phá đi không ít.
Một tia sáng màu vàng phù văn lộ ra.
Ong ong! ! ! Phù văn màu vàng lập tức bay đến giữa không trung, bay tới hai vật còn sót lại trên bệ đá.
“Đi!” Trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ hung ác, dầu mỏ màu đen trước đó bao vây bệ đá lập tức sôi trào lên, tạo thành một tấm khiên màu đen loại nhỏ, chặn ở phía trước khối than tổ ong.
Răng rắc!
Màu vàng phù văn bắn tới tấm khiên nhỏ, giống đụng phải cách trở cứng rắn, bị văng ra ra ngoài.
Nhưng một mặt khác bởi không có ngăn cản, phù văn màu vàng lập tức bắn tới thư tịch màu đen.
Rầm!
Ngoài quyển sách màu đen lóe lên ánh sáng, bắt đầu rạn nứt lên, chỉ ngăn ngắn mấy giây, toàn bộ thư tịch hóa thành tro bụi ở ngay trước mắt Lôi Lâm.
Đùng!
Nhưng vào lúc này, sợi tơ màu xanh lam rốt cục đã bao lại cả khối than tổ ong, bay đến trong tay Lôi Lâm.
Ầm ầm!
Lập tức, cả tòa bệ đá ầm ầm vỡ vụn ngay trước mặt Lôi Lâm, đã biến thành vô số vôi cùng bột phấn.
Chương 429: Bảo vệ (1)
Sau khi nhìn thấy bệ đá và quyển sách màu đen ở giữa tự hủy, trên mặt Lôi Lâm cũng không có một tia đáng tiếc nào.
Đối với hắn thì thu hoạch lớn nhất trong chuyến này đã tới tay, dù sau đó không thu hoạch được gì cũng là không có gì tiếc nuối.
Đùng! Đùng!
Hai cái kén màu xanh lam cũng vỡ vụn trước mặt Lôi Lâm, lộ ra hai vật phẩm kia.
Lôi Lâm vững vàng tiếp được.
Túi da màu đen dùng da Hư Không Bạch Nhãn Xà làm ra sờ ở trong tay chỉ thấy vô cùng mềm mại, lại có cảm giác ấm áp không ngừng truyền đến.
Hoa văn màu bạc phía trên giống như sống lại, không ngừng bơi lội ngoài túi da, tỏa ra ánh sáng lung linh.
“Không hổ là Hư Không Bạch Nhãn Xà, nghe đồn là con cưng của không gian, khi đạt đến thể thành niên thì bên ngoài đều sẽ từ mang phù văn không gian. . .”
Lôi Lâm không ngừng than thở, ngón tay không ngừng xoa xoa túi da.
“Đáng tiếc! Hư Không Bạch Nhãn Xà không phải sinh vật huyết mạch, bằng không, cho dù túi da này đã bị thượng cổ phù thủy cố thiêu, mất đi hoạt tính, mình cũng có thể thử nghiệm tinh luyện ra huyết mạch. . .”
Lôi Lâm hơi thở dài, lập tức vừa nhìn về phía khối than tổ ong bên cạnh.
Từng viên trân châu màu xanh sẫm khảm nạm trong lỗ than, giống từng con mắt quỷ dị, nhìn lâu một chút, Lôi Lâm có cảm giác choáng váng.
“Vật này thật quỷ dị! Xem ra sau đó cần tìm tư liệu, phân tích thành phần. . .”
Lôi Lâm thoáng nghĩ, lập tức dùng một tia lực lượng tinh thần leo lên túi da dùng da Hư Không Bạch Nhãn Xà làm thành kia.
Rầm!
Miệng túi da mở ra, lộ ra một cái động khổng lồ đen nhánh, trong nháy mắt Lôi Lâm cảm giác tinh thần lực của mình đã tiến vào một không gian kỳ dị.
Không gian này có thể tích không lớn, chỉ cỡ hai, ba gian phòng nhỏ.
Bốn phía đều là một ánh sáng trắng xóa lộng lẫy, còn có ánh sáng không gian phù văn giống ngoài túi da không ngừng lấp lóe.
Thông qua lực lượng tinh thần, Lôi Lâm cảm giác dường như mình có thể nhết bất kỳ vật nào không có sự sống vào trong.
Lập tức, hắn nhìn về phía quả bóng than tổ ong ở bên cạnh.
Xèo! Quả bóng than tổ ong trong nháy mắt biến mất ở trên tay Lôi Lâm, mà trong không gian lúc trước, một quả bóng than tổ ong mặt ngoài có vô số trân châu khảm nạm đang chậm rãi trôi nổi giữa hư không.
“Cảm giác thật kỳ dị.
Đồng thời, trọng lượng túi da cũng không tăng lên . .” Lôi Lâm ước chừng túi da một chút.
Ngay khi hắn chuẩn bị đóng lại túi da.
Một luồng tin tức từ sâu dưới túi da truyền tới.
“Người đến sau! Chúc mừng cậu đoạt được tác phẩm của ta —— Áo da tham lam vô tận! Lúc đầu ta hy vọng có thể chế tạo ra một ma khí đủ để vang danh thiên cổ trước khi sinh mệnh đi đến điểm cuối! Đáng tiếc, cuối cùng chỉ kẹt ở trình độ ma hóa vật phẩm cao đẳng! Mong cậu cẩn thận đối xử tử tế với nó.
Đồng thời trợ giúp nó tăng lên. . .
Mai Bỉ Tư lưu bút!”
“Mai Bỉ Tư, chưa từng nghe nói tới cái tên này, nhưng hẳn là một luyện kim sư ở thời đại thượng cổ!”
Lôi Lâm có chút ngoài ý muốn đánh giá ma hóa vật phẩm cao đẳng đầu tiên tới tay này.
Ở Nam Hải bờ, ma hóa vật phẩm cấp thấp là vật mà học đồ gần đạt tới phù thủy cấp 1 sử dụng, mà phù thủy bán nguyên tố hóa cùng đỉnh cao sử dụng ma hóa vật phẩm trung đẳng.
Chỉ có những thiên chi kiêu tử chân chính kia, hoặc là phù thủy cấp hai, mới có thể có một kiện ma hóa vật phẩm cao đẳng!
Còn ma khí trên cấp ma hóa vật phẩm, từ trước đến giờ bị các thế lực lớn giấu kỹ.
Lôi Lâm chưa từng nghe qua tin tức cụ thể nào.
Mà hiện tại, Lôi Lâm cũng nắm giữ ma hóa vật phẩm cao đẳng, tuy rằng không phải loại công kích nhưng lại có thể giúp đỡ hắn hơn xa một ma hóa vật phẩm cao đẳng loại công kích!
Lôi Lâm nhìn vật phẩm chung quanh.
Ở quanh bệ đá màu đen còn có mấy hàng giá gỗ loại nhỏ, đồ vật bên trên tuy rằng không nhiều, cũng không sánh được với ba vật trên bệ đá, nhưng đặt ở ngoài cũng là thứ tốt khiến phù thủy bán nguyên tố hóa thậm chí phù thủy cấp 1 đỉnh cao đánh vỡ đầu!
“Nếu như đến rồi, những vật này đều thuộc về mình!”
Lôi Lâm cười cợt, sương mù màu đen bay ra hóa thành con rắn nhỏ, nhào tới giá gỗ bốn phía. . .
Sau mười mấy phút, Lôi Lâm tươi cười rời khỏi nhà kho.
Lần này hắn thu hoạch phi thường phong phú, cho dù có một số vật bởi vì trận pháp mà tự hủy, nhưng hắn vẫn cướp được gần tám phần hàng hóa ở đây!
Các loại tài liệu quý giá bên trong trực tiếp khiến Lôi Lâm phải hoa mắt, có tài liệu thậm chí ngay cả trong kho tài liệu của hắn hoàn thiện đến hiện tại mà vẫn không có ghi chép.
Cụ thể đoán được những vật này ít nhất cũng có giá trị mấy ngàn vạn ma thạch trở lên!
“Những tài nguyên này đủ cho mình một đường tăng lên phù thủy cấp hai, hơn nữa còn chống đỡ thêm một quãng thời gian rất dài. . .”
Lôi Lâm sờ sờ một túi da màu đen trong ngực, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
Thu hoạch lớn nhất lần này vẫn là áo da tham lam vô tận này, là ma hóa vật phẩm cao đẳng loại không gian, cho dù là đối với phù thủy cấp hai cũng là thứ tốt chỉ có thể gặp mà không thể cầu.
Hiện tại túi da trong lồng ngực Lôi Lâm, bên ngoài là một mảnh xám xịt, nhìn rất không đáng chú ý, không gian phù văn màu bạc hư ảo trước đó đã bị che giấu toàn bộ.
Sau khi chiếm được tin tức từ luyện kim sư để lại trong túi da lúc trước, Lôi Lâm đã có thể khống chế đơn giản vô tận áo da, để nó thay đổi hình dạng bề ngoài.
Hiện tại vô tận áo da nhìn từ bề ngoài chỉ là một túi da bình thường, ngay cả sóng năng lượng đều không tản ra, người khác căn bản sẽ không liên tưởng đến nó là vật phẩm mang không gian
Hơn nữa, không gian bên trong lớn cỡ hai, ba gian phòng, tổng cộng gần một trăm mét vuông, Lôi Lâm để hết những thứ mình đoạt được trong kho hàng và trên một ít vật tư người mình vào trong, cũng chỉ chiếm mấy góc mà thôi.
Chương 430: Bảo vệ (2)
Có cái túi da này, sau này Lôi Lâm ra ngoài thám hiểm gì đó đều không cần lo lắng về vấn đề đồ vật mang theo nữa!
“Hả? Con chuột đi rồi sao? Đúng là một kẻ thông minh. . .”
Lôi Lâm nhìn chung quanh một chút, lúc này phù thủy con chuột đã đi không biết bao lâu rồi, cả lối đi đều hoàn toàn tĩnh mịch, trên mặt đất chỉ có gạch đá cùng bụi đất rơi đầy.
Ở chỗ rất xa, còn có chấn động nhỏ bé do vu thuật oanh kích truyền đến.
Đó là hắc vu sư của Thiên Diệp Thủ và bạch phù thủy của Hoa Viên Bốn Mùa đang không ngừng chiến đấu ở bên trên.
“Đã gần tới thời gian đám hắc vu sư kia lui lại rồi!”
Lôi Lâm không chút hoang mang lấy ra một đồng hồ quả quýt nhìn thời gian một chút, lập tức cười lạnh.
Lăn lộn trong Thiên Diệp Thủ thời gian dài như vậy hắn, tự nhiên biết đám hắc vu sư này tuy rằng lúc vừa bắt đầu công kích sẽ phi thường mãnh liệt, thậm chí một lần đánh cho bạch phù thủy không ngóc đầu lên được, nhưng những việc này đều xây dựng trên cơ sở phát động bí mật và đột nhiên, khi thời gian càng kéo dài lâu, cứu viện từ liên minh bạch phù thủy nhất định sẽ chạy tới.
Đồng thời, hắc vu sư đa số đều rất ích kỷ, sau khi kiếm đủ phần của chính mình, muốn bọn hắn lại đi liều mạng là một chuyện hầu như chuyện không thể nào.
“Nhưng hiện tại, Người khổng lồ còn có vị “Đại nhân’ phía trên kia khẳng định còn đang nghi ngờ tại sao mình chưa làm nổ ý thức thể của cánh cửa kim loại ?”
Đường đi trong bí cảnh sông Hằng phi thường địa vững chắc, đặc biệt là cánh cửa kim loại nối tiếp hai nơi.
Chỉ là phù văn mà Lôi Lâm cảm giác được từ phía trên đã phi thường vướng tay chân, đồng thời, cả cánh cửa lớn dường như cũng sử dụng một loại kim loại ký ức để tạo thành, có công năng tự động khôi phục, trừ phi trong nháy mắt phá hủy cửa lớn kim loại, hoặc là bùng nổ ra công kích vượt qua hạn mức tối đa, nếu không thì cửa lớn kim loại sẽ tự động hồi phục tổn hại.
Dựa vào mô phỏng của chíp, cũng chỉ có phù thủy cấp bốn trở lên mới có thể triệt để phá hủy cửa lớn bí cảnh.
Nhưng hiện tại ở Nam Hải bờ có còn phù thủy cấp bậc này hay không còn không biết được!
Lôi Lâm lắc lắc đầu, lập tức chọn một đường đi rồi biến mất trong bóng tối.
“Xì xì!”
Cơn lốc màu xanh lục không ngừng cuốn đi, đánh lên trên kiến trúc, phát ra tiếng vang ăn mòn rất lớn.
Thỉnh thoảng còn có ánh sáng phép thuật lấp lóe, bị sương mù màu xanh lục bao vây không ngừng ảm đạm đi, cuối cùng cả tòa nhà lớn sập xuống ầm ầm, cùng với một dòng chất lỏng màu xanh sẫm.
Trong sương mù màu xanh lục, Người khổng lồ thu bàn tay lớn trước đó còn bóp nát đầu một phù thủy của Hoa Viên Bốn Mùa.
“Xảy ra chuyện gì? Làm sao lại chưa bị làm nổ?” Hắn nhìn về phía khu vực văn phòng của Lai Ngang, biểu hiện mơ hồ bắt đầu có một chút nôn nóng.
Nếu như ý thức của cánh cửa lớn kim loại bị hủy, vậy nhất định sẽ có gợn sóng năng lượng phi thường xuất hiện, mà lối vào bí cảnh cũng sẽ bị tổn hại không thể cứu vãn.
Nhưng hiện tại?
Người khổng lồ vừa liếc nhìn về cửa lớn kim loại, lúc này lối vào bí cảnh vẫn đứng sững ở vị trí trung tâm tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa, cho dù tình cờ bị phép thuật do phù thủy đại chiến lan đến gần, cũng không có một chút gợn sóng nào, giống biển rộng thời viễn cổ, ẩn chứa lực lượng vĩ đại khó có thể tưởng tượng, có thể tồn tại ngàn vạn năm mà không hủy.
“Xem tình hình này thì có lẽ chỗ Lôi Lâm đã gặp sự cố! Nhưng mình còn có hậu chiêu. . .”
Ttrên mặt người khổng lồ lóe lên một tia quỷ dị.
Bên trong phòng làm việc Lai Ngang.
Lúc này, Ngõa Đức đến từ tổng bộ bên ngoài mang theo một vòng phù thủy vội vã chạy tới nơi này.
Nhìn phong ấn hoàn hảo không chút tổn hại, phù thủy có mái tóc màu vàng óng kia không khỏi thở phào nhẹ nhõm: “Đạo sư nói phong ấn vẫn còn, thể ý thức hạt nhân không có vấn đề. . .”
Lập tức lại ra lệnh cho phù thủy phía sau hắn: “Lập tức cảnh giới nơi này! Mức độ cấp5 A! ! ! Đây là mệnh lệnh của Lai Ngang đạo sư, cùng ta là sứ giả tổng bộ! ! !”
“Vâng! Đại nhân!” Phù thủy phía sau hắn nhanh chóng khom người, lập tức phân tán ra,vững vàng bảo vệ tâm trận pháp trong phòng làm việc.
Những phù thủy này đề mặc áo giáp màu đỏ ngòm, bên ngoài còn thêu đầy hoa văn bụi gai thực vật, nhất cử nhất động đều tràn ngập một loại khí tức khát máu , khiến cho các phù thủy khác ở gần đều âm thầm khiếp đảm.
Đây là sức mạnh nòng cốt của tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa ——Tổ bốn mùa! Mỗi một danh thành viên trong này đều ít nhất là phù thủy có tiến độ nguyên tố hóa 60% trở lên, càng tinh thông nhiều loại bí kỹ, ít nhất có thể khiến uy lực vu thuật của bản thân tăng cường đến 70% trở lên, đồng thời, càng là am hiểu liên hợp tác chiến.
Lần này, nếu không phải Ngõa Đức làm tổng bộ sứ giả lại đây, cũng không điều động được bọn họ.
“Đại nhân! Có phải cũng nên chia ra mấy người đi bảo vệ phòng giao dịch điểm công huân không, căn cứ vào tin tức mới nhất, trước đó tội phạm truy nã Huyết Thủ của Thiên Diệp Thủ cấp S đã xuất hiện ở nơi đó. . .”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










