Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 82 : Đi (c406-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 406: Đi
Từ trong giọng nói của Ông Lão, Lôi Lâm rõ ràng nghe được sự hoảng sợ.
Dơi và Quạ Đen cũng là thủ hạ của Lôi Lâm, hiện nay hai người này bị giết đi, hắn cũng không tiện ăn nói với Hoa Viên Bốn Mùa.
“Hi Sơn tổ trưởng đại nhân đã lên tiếng rồi, hạn ngài trong vòng mười ngày phải giải quyết vấn đề này, nếu không thì ngài ấy sẽ…”
“Sẽ cái gì?” Lôi Lâm phi thường bình tĩnh, không nghe ra một tia hỉ nộ.
Nhưng Ông Lão ở đầu bên kia lại run rẩy đáp: “Sẽ lấy tội không làm tròn trách nhiệm để bắt ngài!”
“Ồ!” Phẫn nộ trong dự liệu cũng không có, Lôi Lâm lạnh nhạt gật gật đầu: “Nói cho hắn là ta đã biết rồi!”
Lập tức, Lôi Lâm trực tiếp đóng lại dấu ấn liên hệ.
“Mã Nhĩ Bố sao?” Con mắt của hắn dường như lại thấy được lão già kim loại hóa có chút điên cuồng kia.
Mã Nhĩ Bố này khẳng định được hắn là người phụ trách tin tức ở khu săn giết thứ ba này nên mới dùng kế sách này.
“Giết chết hắn đi! Thuận tiện lại giải quyết Lily gia tộc!”
Lôi Lâm tùy ý làm quyết định.
Tuy rằng người khổng lồ thuộc Thiên Diệp Thủ đồng ý sẽ điều hòa mâu thuẫn giữa hắn và Lily gia tộc, nhưng Lôi Lâm căn bản không muốn như vậy.
Theo hắn, nếu như đã kết làm cừu hận thì vẫn nên nhổ cỏ tận gốc thì tốt hơn.
Đồng thời, hiện tại Mã Nhĩ Bố đã hoàn toàn không đáng nhắc tới trước mặt Lôi Lâm.
Nếu như nói trước khi huyết mạch nhảy vọt lần hai , Lôi Lâm chỉ có cách là dùng số hai và số ba phụ trợ mới có đánh giết đối phương, nhưng hiện tại Lôi Lâm có lòng tin trong quyết đấu chính diện có thể giết chết đối phương! Khiến đối phương muốn chạy trốn cũng không được!
“Đi thôi!”
Lôi Lâm vung áo bào, mang theo hai tên dấu ấn kiếm sĩ rời đi hang động.
“Gào! ! !” Sau đó, bóng một con nọc độc Phi Long to lớn từ bên ngoài sơn động bay lên cao…
“Vù vù!”
Trên một cánh đồng, hai bóng người tỏa ra quang ảnh mờ mịt, tốc độ hầu như vượt qua cực hạn mắt thường có thể thấy, đang một đuổi một chạy.
Chạy ở phía trước là một cô gái mặc áo choàng màu trắng, tóc hơi cong lên, trước ngực đầy đặn như muốn bứt rách áo.
Mỗi lần di động, hai luồng to lớn trước ngực cô đều sẽ run run, phối hợp với khuôn mặt đẹp đẽ của cô, hầu như có thể làm cho tất cả đàn ông có kích động muốn hóa thân làm sói.
Đáng tiếc, khuôn mặt đẹp kinh người của cô lại vô hiệu đối với phù thủy phía sau.
Phì! Tiếng lưỡi dao sắc phá không từ phía sau truyền đến, cô gái biến sắc mặt.
Nắm lấy một chuỗi dây xích trên cổ tay vung một cái về phía sau.
Ong ong!
Từ trên dây xích bắn ra một vầng sáng màu xanh lục, ánh sáng hội tụ, đã biến thành một tấm lưới lớn, hung hang va chạm vào hai thanh trường mâu màu bạc từ phía sau.
Ầm ầm!
Màu xanh lục cùng vầng sáng màu bạc bùng lên, một luồng khí lưu nổ tung kịch liệt từ phía sau đập tới, đánh vào trên lưng cô gái.
Roẹt! Áo choàng của cô bị xé ra hơn nửa, lộ ra tấm lưng trơn bóng phía sau.
“Lão quỷ chết tiệt! Đã nói là lão nương không quen biết Lôi Lâm đó, tại sao lão còn đuổi sát không buông…”
Cô gái không hề chú ý cảnh “xuân” của chính mình lộ ra ngoài, lại gỡ ra một quyển trục.
Xẹt xẹt! Từ phía sau cô ta, đột nhiên mọc ra một đôi cánh nhỏ nửa trong suốt.
Đôi cánh này rất nhỏ, ngoại hình hiện ra hình nửa trái tim.
Nhìn có chút đáng yêu, giống đồ trang sức vậy.
Phần phật! Cánh chấn động lên, mang theo từng luồng khí lưu.
Nhưng thân thể cô gái cũng không bay lên, mà chỉ hơi trôi nổi lên, thật giống trên người có thêm một sức nổi khiến tốc độ của cô càng nhanh thêm mấy phần sau khi vỗ cánh, sau đó mới có thời gian quay đầu lại quát mắng.
“Mày là bạch phù thủy ở khu vực này! Khẳng định cũng được Lôi Lâm che chở! Mày lại không quen biết hắn?”
Ở phía sau truy đuổi là một ông lão có mái tóc màu trắng bạc, trên mặt còn đeo trang sức kim loại, nhìn thấy cô gái lấy ra quyển sách thì phía sau lão cũng bốc lên một vòng ánh sáng kim loại màu trắng bạc.
Vù vù!
Ánh sáng kim loại không ngừng phun ra phía sau, giống hai tua rua màu trắng bạc, bồng bềnh sau thân ông lão.
Rầm! Tốc độ của ông ta lập tức mạnh thêm, lại nhanh hơn mấy phần so với tốc độ bây giờ của cô gái, không ngừng rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Cô gái kia bực đến muốn khóc tâm: “Lão nương chỉ là một phù thủy du đãng! Dù nơi này là địa bàn của Hoa Viên Bốn Mùa, cũng không cấm chỉ chúng ta ra vào, lão thật sự đã nhận lầm người!”
Đối với lời giải thích của cô, Mã Nhĩ Bố không hề cảm xúc, tay phải đánh về phía trước một chiêu, một quả bom kim loại màu trắng bạc trực tiếp xuất hiện trên tay lão.
Trong con ngươi của lão không hề lay động, dường như cô gái phía trước đang lộ cảnh “xuân” kia chỉ là một bộ thi thể mục nát.
Vung tay lên! Bom kim loại xẹt qua một đường vòng cung xinh đẹp, rơi vào con đường phía trước cô gái kia.
Ầm ầm! ! !
Quả bom màu trắng bạc ầm ầm nổ tung, ánh lửa không ngừng lan ra bên ngoài, thỉnh thoảng còn có mảnh vụn kim loại không ngừng bắn ra.
Vẻ mặt cô gái vô cùng khó coi, cô hiểm hiểm tránh thoát dư âm nổ tung, nhưng cánh trên lưng đã bị nổ mất hơn một nửa, tốc độ nhất thời hạ xuống, cô thậm chí có thể cảm giác được một đôi mắt khát máu đang nhìn chằm chằm vào mình.
Ánh mắt này không giống ánh mắt sắc dục của rất nhiều nam phù thủy, trong mắt này chỉ có dục vọng giết chóc đơn thuần, lại không có dâm dục.
Cô gái đã duyệt vô số người này tuyệt đối sẽ không cảm ứng sai ở phương diện này.
Bởi vậy, cô hiểu rất rõ ràng một khi rơi vào trên tay đối phương, ngoại trừ tử thì sẽ không có đường khác, mà khuôn mặt đẹp cô vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo cũng không đưa đến bất kỳ tác dụng gì.
“Tuy rằng mày là phù thủy du đãng, nhưng tóm lại là một phương của Hoa Viên Bốn Mùa, nếu như chết ở chỗ này, hắn cũng không tiện ăn nói…”
Mã Nhĩ Bố lạnh lùng nói, vì bức ép Lôi Lâm đi ra, lão đã dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.
Trong tình huống phù thủy cấp hai đều tọa trấn một phương, không dễ dàng điều động, lấy thực lực phù thủy cấp 1 đỉnh cao như lão cũng đầy đủ đại sát tứ phương.
“Mẹ nó! Sao lão nương lại gặp phải một người điên thế này!”
Cô gái tóc quăn mắng một tiếng, khóc không ra nước mắt, chạy trốn càng nhanh hơn.
“Chạy? Mày trốn được sao?”
Tên tay Mã Nhĩ Bố hội tụ kim loại trạng thái lỏng màu bạc rồi biến thành một đoản trượng.
Lão cầm đoản trượng kim loại màu bạc chỉ về phía trước nơi cô gái còn đang lao nhanh kia.
Roẹt! Đoản trượng kim loại nứt ra, từ bên trong bay ra vô số bi thép bé nhỏ màu bạc.
Bồng!
Những bi thép kim loại này giống trời mưa, hiện ra hình quạt rồi tản ra, vọt tới phía trước, chặn lại tất cả phương hướng mà cô gái muốn tránh né.
Leng keng leng keng!
Cô gái cắn răng một cái, trên người hiện lên một màng ánh sáng màu phấn hồng.
Viên bi kim loại màu bạc đánh vào mặt trên, phát ra tiếng vang dày đặc.
“Biến hình!” Vào lúc này, Mã Nhĩ Bố phía sau lại quát lạnh một tiếng, hai tay vung về phía trước làm ra một vồ thủ thế khẽ!
Hí! Bi thép bắn vào màng ánh sáng màu phấn hồng đột nhiên hòa tan, biến thành một tầng chất lỏng màu bạc, bao trùm đến mặt ngoài màng ánh sáng.
Mà Mã Nhĩ Bố đánh ra thủ thế khẽ vồ, một luồng khí lưu vô hình tác dụng lên những chất lỏng màu bạc này, sức mạnh khổng lồ không ngừng lôi kéo cô gái về phía sau.
Ầm!
Tay phải Mã Nhĩ Bố nắm lại, kim loại trạng thái lỏng màu bạc bao trùm , khiến cho cả tay phải của lão đều đã biến thành màu bạc xinh đẹp.
Nắm đấm màu bạc kim loại mạnh mẽ đánh vào màng ánh sáng màu phấn hồng.
Màng ánh sáng lập tức lõm xuống, khi Mã Nhĩ Bố không ngừng tăng lực, còn phát ra tiếng vang chít chít không thể tả.
Rốt cục, trong ánh mắt tuyệt vọng của cô gái, màng ánh sáng màu phấn hồng hoàn toàn bị đánh vỡ, biến thành từng mảng giống hồ điệp rải rác ở giữa không trung.
“Phốc…” Thiên phú vu thuật bị phá, trên mặt cô gái tái nhợt, giống như trong nháy mắt bị một thanh búa đập trúng, xụi lơ ở trên mặt đất.
“Được! Lão nương chính là ở đây! Tùy tiện lão muốn làm thế nào thì làm!”
Cô gái nhìn Mã Nhĩ Bố, nhận mệnh nhắm hai mắt lại, chỉ là khi cô nhắm mắt, hai chân lại hơi tách ra, áo choàng xé rách, lộ ra váy ngắn phía dưới, một vệt bóng đen ở giữa càng làm người phát điên, có dục vọng tìm tòi hư thực.
“Thời điểm như thế này Còn giở trò!” Mã Nhĩ Bố cười lạnh nói.
Tuy rằng đại đa số phù thủy sau khi lên cấp đều phi thường yêu thích hưởng thụ, ở phương diện này càng thoải mái, dù là nam nữ đều là như vậy.
Nhưng Mã Nhĩ Bố lại khác!Lão đã dung hợp cùng kim loại sinh mệnh, mất đi năng lực sinh sản, bởi vậy mới coi trọng huyết mạch duy nhất là Ba Tát Vi.
Lập tức, tay phải lão biến thành một thanh dao bầu!
“Ngủ yên đi! Nơi này không ai có thể cứu được mày đâu!”
Cô gái nghe Mã Nhĩ Bố tuyên bố, trong lòng dâng lên một tia tuyệt vọng, cô chỉ là một phù thủy bán nguyên tố hóa, chỉ có chút bản lĩnh trong việc chạy trối chết, nhưng ở trước mặt cấp 1 đỉnh cao như Mã Nhĩ Bố lại yếu đuối giống một đứa bé.
“Phải chết ở chỗ này sao? Lão sư, xin lỗi, không thể hoàn thành giao phó của ngài!”
Khi dao bầu chém xuống, co gái khẽ nỉ non.
“Thật không?”
Ầm!
Cảm giác đau trong tưởng tượng cũng không truyền đến, trái lại còn có giọng nói của người thứ ba vang lên.
Nữ phù thuỷ mở mắt ra, nhìn thấy một cự mãng màu đen, trên vảy lập loè vầng sáng đen bóng, cắn đứt dao bầu!
Sau khi cắn đứt dao bầu, cự mãng hóa thành hắc khí, bay tới một nam phù thủy phi thường anh tuấn, biến thành một vòng hạt năng lượng căn bản màu đen, giống vòng sáng trôi nổi ở nơi đó.
“Khuôn mặt quen thuộc! Hình như là người phụ trách khu săn giết thứ ba trên tình báo… Lôi Lâm!”
Nữ phù thuỷ thả lỏng, trên mặt lại là vẻ dửng dưng như không: “Cậu rốt cục đến rồi! Đây là phiền phức cậu gây ra, lão nương mặc kệ!”
Lập tức, nữ phù thuỷ giống người không liên quan đứng lên, bước chân lại không chậm, trong nháy mắt đã chạy đi một khoảng xa.
“Lại nói, ta và cô rất quen sao?” Lôi Lâm ở trong lòng âm thầm trợn mắt.
Nơi này thuộc về hắn quản lý, nếu như phù thủy thuộc phe bạch phù thủy hay phù thủy du đãng muốn đi qua thì đều cần chào hỏi hắn, nhưng Lôi Lâm luôn luôn ít giao du với bên ngoài, căn bản không quản việc thế nào, tự nhiên cũng không quen biết cô gái này.
Nhưng nếu như đối phương chết ở chỗ này, hắn xác thực sẽ bị ghi lại một bút, cũng sẽ không tính toán với cô ta.
Hiện tại, sự chú ý của Lôi Lâm đều đặt ở trên người Mã Nhĩ Bố đối diện.
Chương 407: Quyết ý
Sau khi nhìn thấy Lôi Lâm, hai mắt Mã Nhĩ Bố sắc như đao nhìn chằm chằm vào Lô trên ngườii Lâm.
“Rốt cục… Mày rốt cục đã xuất hiện… Lôi Lâm! ! !”
Mã Nhĩ Bố nhẹ giọng nói, nhưng hàn ý và quyết tâm trong giọng nói lại khiến nữ phù thuỷ đứng gần đó đổ mồ hôi lạnh.
Lúc trước đại chiến một phen, sau khi lão biết được thực lực và tốc độ trưởng thành của Lôi Lâm, nỗi hoảng sợ cùng hối hận chẳng khác nào kiến hôi, không ngừng gặm nhấm nội tâm Mã Nhĩ Bố.
Lão hối hận! Hối hận tại sao ở hẻm núi Mã Cách Liệt không phái thêm những người khác hoàn toàn giải quyết Lôi Lâm ở nơi đó!
Hiện tại, Lôi Lâm đã trưởng thành, đã sắp trở thành ác mộng của Lily gia tộc.
Từ lúc vừa mới bắt đầu lên cấp đến hiện tại đã gần như có thể cân sức ngang tài cùng Mã Nhĩ Bố lão, tốc độ trưởng thành khủng bố này trong lịch sử giới phù thủy ở Nam Hải bờ, cũng chỉ có tuyệt đỉnh thiên tài mới có.
Hiện tại Mã Nhĩ Bố còn có thể áp chế đối phương, nhưng lại qua thêm một khoảng thời gian nữa thì ngay cả chính lão cũng không có niềm tin chắc chắn.
Mà đến lúc đó Lôi Lâmnhất định sẽ phá hủy toàn bộ Lily gia tộc!
Mã Nhĩ Bố không muốn làm tội nhân của gia tộc, bởi vậy, trong khoảng thời gian này, lão mới giống tên điên tìm kiếm tung tích của Lôi Lâm.
Thậm chí không tiếc liều lĩnh có thể chọc giận phù thủy cấp hai ra tay, ở đây trắng trợn săn giết bạch phù thủy.
Rốt cục, rốt cục đã ép Lôi Lâm ra rồi.
Mã Nhĩ Bố nhìn chòng chọc vào Lôi Lâm, giống như đang sợ chỉ cần lão chớp mắt một cái, Lôi Lâm sẽ chạy mất, biến mất từ trước mắt lão.
“Rất lâu! Tao tìm mày rất lâu…” Mã Nhĩ Bố nhẹ giọng lẩm bẩm.
“Tao cũng đợi rất lâu rồi.
Chuyện lần này hẳn là nên chấm dứt!” Lôi Lâm chắp hai tay sau lưng, lạnh nhạt mở miệng.
Loại vẻ mặt hờ hững này rõ ràng làm Mã Nhĩ Bố hơi nghi hoặc một chút, đồng thời, hôm nay, khí tức trên người Lôi Lâm càng bí ẩn tối nghĩa, khiến lão đều có chút cảm giác không nhìn ra sâu cạn.
Thế nhưng, vì ép Lôi Lâm xuất hiện, hiện tại lão đã không có đường lui rồi!
“Đi chết đi! ! !” Hét vang một tiếng rồi Mã Nhĩ Bố lại đột nhiên động thủ.
Răng rắc! Răng rắc!
Trong nháy mắt, cả người lão đã biến thân thành trạng thái kim loại.
Từng tia ánh sáng ngưng tụ trước ngực lão, hình thành một c vu thuật trận pháp toả ra ánh sáng màu vàng đất.
“Kim loại hóa! Trọng lực vu trận!”
Mã Nhĩ Bố biết rõ Lôi Lâm khó đối phó, trong nháy mắt động thủ đã dùng tới lá bài tẩy!
Ong ong!
Một vòng sáng màu vàng đất trong chớp mắt đã lan rộng toàn trường!
Từng lực hút bắt nguồn từ dưới đất trong nháy mắt giáng lâm đến sân bãi.
“Trọng lực hai mươi lần! ! !” Hai mắt Mã Nhĩ Bố biến thành màu bạc, điên cuồng hét lên.
Ầm! ! ! Vầng sáng màu vàng đất trong nháy mắt tăng vọt, một luồng lực hút so với trước trong nháy mắt từ dưới nền đất bộc phát ra.
Răng rắc! Răng rắc!
Toàn bộ mặt đất trong nháy mắt lún xuống một tầng, đám động vật nhỏ như chuột đồng, sâu kiến còn trực tiếp nổ tung, biến thành từng đám sương máu!
“Người điên! Đều là thằng điên!”
Vị nữ phù thuỷ vừa vặn đứng ở ngoài rìa trận pháp, trong nháy mắt đã bò ở trên mặt đất, da dẻ trên người không ngừng rách ra, máu tươi phun trào khiến cô biến thành một người toàn máu.
“Đùa à? Lão nương sao có thể chết trong dư âm do phù thủy chiến đấu chứ?”
Nữ phù thuỷ cắn răng, đưa tay kéo đứt một sợi dây chuyền trên người.
Động tác bình thường đơn giản đến cực điểm này, sau khi trọng lực tăng hai mươi lần lại biến thành phi thường gian nan.
Trên thực tế, nếu không phải cô cũng là phù thủy chính thức, lại tiến hành thân thể cải tạo, chuyên môn tăng cường thể chất, e là lúc này đũng đã trực tiếp nổ thành sương máu giống những động vật kia.
Xì!
Sau khi kéo đứt dây chuyền, một vòng sáng màu xanh lục trong nháy mắt bao phủ toàn thân nữ phù thuỷ.
Vết thương của cô khép lại trong chớp mắt, nếu không phải có vết máu bên ngoài thì căn bản không thể nhận ra cô từng chịu tổn thương.
Vầng sáng màu xanh lục trải rộng toàn thân, trong nháy mắt nữ phù thuỷ cảm giác trọng lượng trên người nhẹ hơn, cô nhanh chóng sử dụng cả tay chân bò khỏi phạm vi trọng lực trận pháp màu vàng đất bao trùm.
Rào!
Sau khi rời khỏi trận pháp, cảm thụ trên người như trút được gánh nặng, nữ phù thuỷ thở dài một hơi, lúc này mới đứng lên.
“Quá khủng bố! Quá khủng bố! Loại đại chiến của phù thủy cấp 1 đỉnh cao này, quả nhiên không phải những phù thủy vừa mới tiến vào bán nguyên tố hóa có thể nhúng tay…”
Ầm! Ầm! Ầm!
Lúc này, tiếng kim loại va chạm không ngừng truyền đến, phát ra sóng âm chói tai.
Nữ phù thuỷ lập tức lui lại bảy, tám bước giống bị rắn cắn vậy, rồi cô lại lập tức nhìn thấy trong vu thuật trận pháp, hai bóng người đang điên cuồng đụng vào nhau.
Cảnh vật bốn phía, dù là nham thạch hay đại thụ, một khi bị bọn hắn lướt qua, đều sẽ biến thành một đống bột phấn trong nháy mắt.
“Quá nguy hiểm! Nơi này quá nguy hiểm!”
Nữ phù thuỷ biến sắc mặt, trong nháy mắt lại cách xa một khoảng cách lớn, mãi đến khi hai phù thủy kia đều sắp biến mất trong tầm mắt cô mới dừng bước.
“Nơi này… Sẽ không có chuyện gì chứ?”
Tuy rằng nói như vậy, nhưng dưới chân nữ phù thuỷ có một vòng hạt năng lượng căn bản hệ phong vẫn đọng lại không tiêu tan, làm tốt chuẩn bị lùi lại bất cứ lúc nào.
Ầm!
Tay phải Lôi Lâm bao trùm một lớp vảy đen, mạnh mẽ chạm vào loan đao kim loại to lớn của Mã Nhĩ Bố ở đối diện.
Đốm lửa bắn tung toé phát ra tiếng vang cực kỳ chói tai, trong hư không rung động một trận, chung quanh thậm chí còn có vết nứt ngăm đen đang chầm chậm mở ra.
Lách cách! Đang lúc này, một tiếng kim loại gãy vỡ từ bên trong vang lên.
Hai bóng người đang dây dưa nhanh chóng lui ra.
Lôi Lâm vẩy vẩy cánh tay, trên bàn tay của hắn đang cầm chặt lấy một đoạn mũi đao! Trong chiến đấu mới vừa rồi, Lôi Lâm lại dựa vào lực lượng mạnh mẽ của mình mà miễn cưỡng bẻ gãy một đoạn mũi đao của Mã Nhĩ Bố xuống!
Lúc này, trên mũi đao còn đang không ngừng nhúc nhích, biến thành hàm răng kim loại sắc bén, gặm nhấm bàn tay Lôi Lâm.
Răng rắc!
Hàm răng kim loại cắn lên lớp vảy, phát ra tiếng vang lanh lảnh, nhưng một chút dấu ấn đều không để lại.
Khi huyết mạch nhảy vọt, thiên phú vu thuật của Lôi Lâm —— Khoa Mạc Ân chi lân cũng thu được rất nhiều chỗ tốt.
Vật lý phòng ngự cùng kháng tính phép thuật đều tăng cao đến 30 độ trở lên, phối hợp với vu thuật bổ trợ của Lôi Lâm, vũ khí kim loại của Mã Nhĩ Bố đã rất khó làm gì được Lôi Lâm.
“Hả? Còn dám phản kháng!”
Lôi Lâm trố mắt nhìn, lập tức, bắp thịt trên tay phải hắn nhô lên, sức mạnh vượt qua 20 điểm lập tức bộc phát ra!
Vù!
Khi tay phải hắn nắm chặt, từ trong khe hở móng tay đột nhiên truyền ra một tiếng kêu thảm thiết trước khi chết.
Sau đó Lôi Lâm xòe tay phải ra, mấy miếng kim loại rõ ràng đã trở thành phế phẩm bất quy tắc bị ném trên đất.
Khi Lôi Lâm làm những chuyện này, thân thể Mã Nhĩ Bố đối diện với hắn cũng khẽ run lên, giống như là bị tổn thương gì —— Ở kim loại trạng thái lỏng, linh hồn Mã Nhĩ Bố kỳ thực phân bố đều ở mỗi một nơi trên người.
Mà khi Lôi Lâm triệt để hủy hoại kim loại trạng thái lỏng trên tay hắn, một phần linh hồn của Mã Nhĩ Bố sống nhờ ở vị trí kia cũng lập tức suy vong đi.
“Mày… Lại không có chuyện gì! Nơi này là lĩnh vực trọng lực gấp hai mươi lần…”
Mã Nhĩ Bố nhìn Lôi Lâm như không có chuyện gì xảy ra, vẻ mặt tràn đầy vẻ không thể tin tưởng.
Mười mấy ngày trước, lão dùng tới chiêu này, Lôi Lâm chỉ có thể chạy trốn, nhưng hiện tại, trong vu trận trọng lực, Lôi Lâm vẫn linh hoạt như thế.
Tình huống như thế khiến Mã Nhĩ Bố vừa trải qua nỗi đau trên linh hồn càng thêm kiêng kỵ .
Mặc dù sớm đã có nhận thức về thiên phú của Lôi Lâm.
Nhưng hiện tại, Mã Nhĩ Bố phát hiện, tốc độ tiến bộ của Lôi Lâm còn vượt xa hắn dự liệu!
“Trọng lực sao?” Lôi Lâm nhìn trận pháp màu vàng đất chung quanh, cười lạnh.
Trong cơ thể hắn, một màng năng lượng mỏng trong suốt toả ra hào quang màu đỏ tím mờ mịt, bảo vệ mấy vị trí yếu hại.
Đây là năng lực phòng ngự từ huyết mạch Khoa Mạc Ân cự xà, đồng thời dù không kích phát tầng màng bảo hộ này, Lôi Lâm chỉ dựa vào thể chất của chính mình cao tới 25. 7 cũng đủđể chống chọi tầng trọng lực này, dù sao, hiện tại trình độ cường hãn của hắn đang đang không ngừng phát triển theo phương hướng Khoa Mạc Ân cự xà thời thượng cổ.
“Ngày hôm nay! Mày nhất định phải chết ở chỗ này!” Vẻ mặt Mã Nhĩ Bố nghiêm túc, giống như đã làm ra quyết định gì vậy.
” Trọng lực hai mươi chín lần!” Lão đột nhiên rống to, trên người bị một tầng vầng sáng màu vàng đất trọng lực bao phủ.
Răng rắc! Răng rắc!
Trọng lực so với vừa nãy còn to lớn hơn giáng lâm, cho dù là Lôi Lâm cũng cảm giác được một luồng áp lực khổng lồ, thân thể cũng nặng nề hơn không ít.
Nhưng càng thêm thê thảm hơn so với hắn vẫn là Mã Nhĩ Bố.
Sau khi thuấn phát ra công kích, trên người lão cũng truyền đến tiếng gốm sứ vỡ vụn.
Từng vết nứt giống mạng nhện trải rộng toàn thân lão.
“Cho dù đánh bạc danh hiệu Lily và sinh mệnh của tao, cũng nhất định phải đưa giết chết mày ở đây!” Trên mặt Mã Nhĩ Bố vốn có chút điên cuồng lúc này lại tràn ngập vẻ thần thánh.
“Muốn liều mạng sao?”
Sắc mặt Lôi Lâm cũng nghiêm nghị, tuy rằng sau khi trải qua hai lần huyết mạch nhảy vọt, sức chiến đấu của hắn trong nháy mắt vượt qua cấp 1 phù thủy đỉnh cao, nhưng dù sao còn không phải cấp hai!
Đối mặt với sự liều mạng của một phù thủy cũng là đỉnh cao, cho dù là hắn, cũng không thể không cẩn thận nhiều hơn.
Ầm ầm! Ầm ầm!
Âm thanh làm người ta sợ hãi vang lên, bắp thịt trên người Mã Nhĩ Bố đối diện đã kim loại hóa gồ lên, cả người bắt đầu quỷ dị biến lớn lên.
Trong nháy mắt, Mã Nhĩ Bố từ một ông lão có thể hình bình thường biến thành một tráng hán kim loại thân cao hơn năm mét.
Ngoài thân thể lão trải rộng ánh sáng lộng lẫy của kim loại, từng vết nứt càng thêm to lớn, giống như vào giây tiếp theo sẽ tan vỡ vậy.
Hai mắt Lôi Lâm lóe lên, sau khi Mã Nhĩ Bố biến hình, hắn cảm giác được trên người lão gợn sóng hạt năng lượng căn bản kịch liệt bất ổn.
“Muốn đồng quy vu tận với tao? Nằm mơ!”
Thân ảnh Lôi Lâm nhanh chóng rút lui, cùng lúc đó, hắn nhanh chóng niệm tụng ra mấy âm tiết.
Ầm! ! !
Mấy trăm hỏa cầu màu đen từ bóng tối ở mặt đất xông ra, lít nha lít nhít trôi nổi giữa không trung.
Tiềm ảnh hỏa cầu vốn là có uy lực to lớn sau khi được nguyên tố hóa bổ trợ, uy lực đã tiếp cận 60 độ!
Đây gần như là cơ hồ là lực công kích cực hạn của phù thủy cấp 1, dưới hỏa cầu màu đen, mặt đất dần hòa tan, biến thành kết tinh tương tự gốm sứ cùng pha lê.
Chương 408: Đánh giết
“Tiềm ảnh Hỏa cầu!”
Tay phải Lôi Lâm đánh ra một chiêu, mấy trăm hỏa cầu màu đen loại nhỏ ở trước mặt hắn không ngừng cô đọng dung hợp, cuối cùng biến thành một hỏa cầu to bằng đầu người, màu đen bên trong càng thêm nồng nặc, sâu không thấy đáy, giống như muốn hút cả linh hồn nhân loại vào trong.
Bị nhiệt độ cao thiêu đốt, ngay cả ánh sáng trọng lực màu vàng đất trên mặt đất cũng bắt đầu co duỗi bất định.
Nhìn người khổng lồ ở đối diện, trên mặt Lôi Lâm lóe lên ánh sáng lạnh.
Tiềm ảnh Hỏa cầu cắt không khí ra, dường như trong nháy mắt xuyên qua cả không gian, đi tới trước mặt người khổng lồ kim loại.
Trường lực lửa đen nhiệt độ cao nhất thời khiến người khổng lồ kim loại chấn động, kim loại trạng thái lỏng không ngừng bị hòa tan, nhỏ xuống đất.
Đối mặt với công kích khủng bố này, trên mặt Mã Nhĩ Bố hiện vẻ hung ác, tay trái nắm lấy cánh tay phải của chính mình!
Răng rắc!
Làm người ghê răng tiếng gãy xương vang lên, Mã Nhĩ Bố cánh tay phải, lại bị chính hắn mạnh mẽ địa bài gãy xuống.
“Đi!” Vẻ điên cuồng trên mặt Mã Nhĩ Bố càng thêm dày đặc, vung cánh tay phải đánh tiềm ảnh Hỏa cầu văng ra ngoài.
Bị nửa đoạn cánh tay kim loại ở giữa không trung bắt đầu hòa tan, cuối cùng biến thành một quả bóng kim loại hình bầu dục va chạm với màu đen Hỏa cầu đối diện!
Ầm ầm! ! !
Một ánh sáng khổng lồ không ngừng lan ra phía ngoài, ở trung tâm còn có một chút vầng sáng màu đen và màu trắng bạc không ngừng dây dưa… Nuốt chửng…
Mà cho dù Mã Nhĩ Bố cố gắng rời xa cũng bị năng lượng lan đến gần, răng rắc! Trọng lực vu trận trước ngực lão nhất thời bị phá nát!
Đùng!
Ánh sáng màu vàng đất từ trọng lực vu trận trên mặt đất trực tiếp tan vỡ.
Trọng lực chung quanh trong nháy mắt khôi phục bình thường.
Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng nổ tung liên tiếp giống hạt đậu nổ, không ngừng nổ vang trên mặt đất.
Chỉ là mười mấy giây sau, một khu vực đã hoàn toàn bị san bằng, ngay cả mặt đất đều bị lật đi một tầng dày đặc.
Mà ở trung tâm còn có một hố sâu, đen nhánh không thấy đáy.
Đến khi bụi mù tản đi, Lôi Lâm ung dung đi tới mép hố lớn, nhìn chung quanh còn có từng đốm lửa màu đen đang không ngừng đốt cháy, trong đôi mắt tựa hồ có ánh sáng loé lên: “Chết rồi sao?”
Bạch!
Một bóng người màu trắng bạc trong nháy mắt xuyên qua bụi mù, đi tới trước mặt Lôi Lâm.
“Mã Nhĩ Bố? !” Trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ kinh ngạc, không ngừng bay ngược về đằng sau!
“A! A! A…” Hiện tại trạng thái của Mã Nhĩ Bố phi thường thê thảm, không chỉ mất đi một cánh tay phải, ngay cả lồng ngực và trên đùi đều có mấy vết thương sâu thấy được tận xương.
Đặc biệt ở một chỗ trên eo hầu như đã cắt cả người lão thành hai nửa.
Nếu như người bình thường, thậm chí phù thủy chính thức, khi bị thương thế này thì đừng nói tới chuyện xung phong, ngay cả bảo mệnh đều là một vấn đề khó khăn!
Nhưng Mã Nhĩ Bố hiển nhiên không giống, từ trên người lão, kim loại trạng thái lỏng không ngừng lưu động, mạnh mẽ gắn thân thể của lão vào.
Sau khi nhìn thấy Lôi Lâm, trong ánh mắt của lão càng bắn ra ánh sáng màu bạc như thực chất hóa.
Ầm ầm!
Sau lưng của lão có hai quả bom kim loại lớn nổ tung, lực xung kích trong nháy mắt tác dụng vào lưng lão.
Lợi dụng phương thức này, lão đuổi tới Lôi Lâm.
“Cùng chết đi!” Mã Nhĩ Bố bổ nhào về phía trước.
Ở giữa không trung, cả người lão triệt để tản ra, đã biến thành hình thức một tấm màn sân khấu màu trắng bạc.
Màn sân khấu kim loại giống như có sinh mệnh, vây quanh Lôi Lâm, chỉ còn dư lại một xương sọ ở ngoài.
“Hả? Công kích rất thú vị! Đây chính là thủ đoạn cuối cùng của mày sao?” Lôi Lâm nhìn kim loại trạng thái lỏng màu bạc giống cái kén đang bao vây chính mình, trên mặt lại quỷ dị không có hoảng loạn gì.
Ùng ục! Ùng ục!
Một đoàn kim loại trạng thái lỏng tụ lại ở vai Lôi Lâm, hình thành dáng vẻ một cái đầu của ông lão.
“Vì gia tộc! Vì Ba Tát Vi ! Kim loại số một hủy diệt…” Trên mặt ông lão đầy vẻ điên cuồng, mơ hồ còn có ánh sáng của người chết vì đạo.
“Tao nói này… Mày chuẩn bị cùng chết với con rối sao?”
Ngay khi Mã Nhĩ Bố chuẩn bị tự bạo, lại một giọng nói có chút lười biếng từ một mặt chiến trường khác vang lên.
Mã Nhĩ Bố không thể tin tưởng quay đầu lại, lão lập tức nhìn thấy một Lôi Lâm khác, xuất hiện ở trên đất, đang dùng ánh mắt đùa cợt, lạnh lùng đánh giá lão.
“Mày quên à! Tao là phù thủy chủ tu hạt năng lượng căn bản hệ âm u, đối với chúng ta, làm cho mình một thế thân bóng tối, thực sự là quá đơn giản…”
Theo tiếng nói chuyện của Lôi Lâm, “Lôi Lâm” bị Mã Nhĩ Bố vây quanh bắt đầu nổi lên biến hóa kỳ dị.
Cả người biến thành đen, hóa thành bóng tối đen như mực.
“Ồ! Không!” Một đôi tay màu trắng bạc từ màn sân khấu đưa ra ngoài, Mã Nhĩ Bố hô to, muốn hạ xuống từ thế thân này.
“Đã quá trễ rồi!” Lôi Lâm lạnh nhạt nói, thậm chí trong giọng nói còn mang theo một tia thương hại.
Xoạt xoạt xoạt!
Trong vòng vây của Mã Nhĩ Bố, một bóng đen đột nhiên duỗi ra vô số xúc tu, trói chặt lấy Mã Nhĩ Bố.
Mã Nhĩ Bố gào thét, trên người bốc lên vô số lưỡi dao xoay tròn.
Răng rắc! Răng rắc! Lưỡi dao cùng xúc tu chạm vào nhau, cọ sát tạo ra từng đốm lửa nhỏ.
Nhưng lần này bóng tối xúc tu có độ bền hơn lần trước đâu chỉ vài lần? Lưỡi dao màu trắng bạc dần dần bị kẹp lại, thậm chí còn có cái trực tiếp đứt rời.
“Tạm biệt! Mã Nhĩ Bố!”
Lôi Lâm nhìn Mã Nhĩ Bố đã bị bóng tối xúc tu trói chặt, vẻ mặt phi thường kỳ quái.
Lập tức, hắn đưa tay về trước, đột nhiên nắm chặt!
Ầm! ! !
“Chiến đấu kết thúc rồi sao?”
Nữ phù thuỷ trước đó bởi vì sợ hãi dư âm chiến đấu nên rời đi thật xa, đợi chiến đấu kết thúc mới sợ hãi rụt rè chạy tới.
Không phải cô không muốn chạy trốn, đáng tiếc nếu như người thắng chính là Mã Nhĩ Bố, với tốc độ của cô thì cũng không trốn thoát được, bởi vậy, còn không bằng nhân cơ hội trở về, nếu như Lôi Lâm có thể lưỡng bại câu thương cùng Mã Nhĩ Bố, cô cũng có thể giúp đỡ! Dù sao, như thế cũng là đang giúp chính mình!
“Hay là… Hai người này đồng quy vu tận rồi? Nói như vậy.
Đồ vật của bọn họ đều thuộc về lão nương rồi! Oa ha ha…”
Cô đang tưởng tượng chuyện mình có thể kế thừa di sản của hai cường giả, sau này có thể tung hoành vô địch, nữ phù thuỷ này có chút thần kin cười to.
“Xin lỗi đã khiến cô thất vọng rồi!”
Lập tức, giọng nói của Lôi Lâm lạnh nhạt vang lên, khiến nữ phù thuỷ cười lớn giống con vịt bị bóp lấy cổ mà tạm dừng lại.
“Là cậu! Lôi Lâm tiểu tử hại ta bị đuổi giết…”
Nữ phù thuỷ khẽ nói, rồi lại lập tức vội vã đổi giọng: “Ồ! Không, là Lôi Lâm phù thủy đại nhân!”
Nhìn nữ phù thuỷ đang nịnh nọt kia, Lôi Lâm lắc lắc đầu, hoàn toàn không có dự định nói chuyện với cô nàng.
“Khu săn giết rất nguy hiểm.
Muốn thu góp tài nguyên, vẫn nên đi khu vực khác thì tốt hơn…”
Lôi Lâm nói xong lập tức muốn quay đầu rời đi.
“Ai! Chờ chút! Còn phù thủy gọi là Mã Nhĩ Bố thì sao? Cậu đã đuổi lão đi sao?” Nữ phù thuỷ này mới phản ứng được.
Cô vẫn còn sợ hãi nhìn chung quanh một chút, giống như đang sợ Mã Nhĩ Bố còn có thể trong nháy mắt giết ra.
“Mã Nhĩ Bố sao? Hắn ở đây!”
Lôi Lâm giơ lên một tảng lớn kim loại màu bạc trên tay.
“Ồ?” Nữ phù thuỷ hơi kinh ngạc nhìn đồ trên tay Lôi Lâm một chút.
Đó là một khối khoáng thạch kim loại màu bạc to lớn, lúc đầu cô còn tưởng rằng là Lôi Lâm tìm được tài nguyên gì nên không để ý.
Nhưng hiện tại nhìn kỹ mới thấy trên khoáng thạch kim loại còn có một số vết lồi lõm quỷ dị, thật giống… Một khuôn mặt người? !
Sau khi cẩn thận tổ hợp con mắt, mũi một hồi, nữ phù thuỷ vội rút lui ba bước: “Là Mã Nhĩ Bố! ! ! Cậu giết lão?”
Biểu hiện khác thường như vậy khiến Lôi Lâm hơi kinh ngạc.
“Hắn là hắc vu sư, ta là phù thủy săn giết, đánh giết lão không phải chuyện rất bình thường sao?”
“Cậu… Đầu của cậu rốt cuộc đang suy nghĩ gì? Lão nương, không! Mẹ nó!”
Nữ phù thuỷ bởi vì quá mức kích động nên có chút không biết lựa lời nói.
“Đó cũng là phù thủy cấp 1 đỉnh cao! ! ! Cấp 1 đỉnh cao! Dù ở nơi nào đều là nhân vật có thực quyền tuyệt đối quyền cao chức trọng! Sức chiến đấu cũng siêu phàm, giết những phù thủy mới lên cấp kia cũng không cần chiêu thứ hai! Lại… Lại…”
Cô vẫn không thể tin được mà nhìn khối kim loại trên tay Lôi Lâm một chút.
Ánh mắt nhìn về phía Lôi Lâm cũng đầy vẻ kính nể.
Lôi Lâm thờ ơ cười cợt.
Ở Nam Hải bờ, phù thủy cấp hai đều tọa trấn bản bộ không ra.
Bởi vậy phù thủy cấp 1 đỉnh cao đối với phù thủy bên ngoài chính là có sức chiến đấu cao nhất!
Mà hiện tại, cấp 1 đỉnh cao đại diện cho sức chiến đấu cao nhất lại chết ở trên tay của hắn như thế! Việc này nếu như lan truyền ra ngoài, tuyệt đối sẽ gây nên náo động.
Nếu như là Lôi Lâm trước đây, nói không chừng còn muốn tận lực che giấu cái gì.
Nhưng hiện tại, trải qua huyết mạch nhảy vọt lần hai, sau khi thực lực tăng mạnh.
Trên người hắn cũng càng ngày càng ngưng tụ ra một loại khí thế!
Đó là một loại tâm niệm tuyệt đối tự tin và vô địch ! Cho dù chiến tích lưu truyền đi thì làm sao? Lấy thực lực bây giờ của hắn đã đủ để tự vệ, đồng thời để người đánh chủ ý vào hắn chịu thiệt thòi!
“Gào!”
Lúc này, một con nọc độc Phi Long to lớn xoay quanh hạ xuống đất.
Nó lớn tiếng gầm gừ, sử dụng đầu to lớn cọ cọ lên người Lôi Lâm lấy lòng.
“Đây… Chính là nọc độc Phi Long trong truyền thuyết? Thật dũng mãnh, ta yêu thích…”
Hai mắt nữ phù thuỷ phát sáng, giống như chứa vô số ngôi sao: “Anh chàng đẹp trai! Tiễn ta một đoạn đường nhé?”
Lôi Lâm liếc cô nàng một chút.
Nói thực sự, nữ phù thuỷ này có dáng vẻ không tệ, đặc biệt là vóc người, quả thực nóng bỏng đến bùng nổ! Đồng thời, vừa nãy trong lúc chạy trốn khiến quần áo rách rưới còn chưa thay, càng lộ ra tảng lớn cảnh “xuân”.
Nếu như bình thường, lại có thời gian rảnh rỗi, Lôi Lâm cũng không bài xích vui đùa cùng cô nàng một chút.
Nhưng nơi này là bí cảnh! Trên người hắn lại có đến từ áp lực thật lớn từ song phương phù thủy, có thể có tâm tình này mới là lạ!
“Tẻ nhạt!”
Lôi Lâm lạnh nhạt đáp một câu rồi nhảy lên nọc độc Phi Long.
“Gào a…” Nọc độc Phi Long dường như thị uy rống lớn với nữ phù thuỷ một tiếng, lập tức giương cánh bay lên.
“Xí! Đồ hẹp hòi! Không có cậu lão nương lại không phải sống không nổi!”
Nữ phù thuỷ đợi đến khi nọc độc Phi Long hoàn toàn biến mất ở phía chân trời mới quay về hướng Lôi Lâm rời đi, mới giám giơ ngón tay giữa lên.
Chương 409: Ô Uế điểu (1)
Tổng bộ, khu vực làm việc của tổ săn giết.
Ầm! Một con nọc độc Phi Long to lớn trực tiếp từ không trung hạ xuống, đạp ra hai lỗ lớn trên đất.
Bóng đen lóe lên, từ có một phù thủy mặc áo bào đen nhảy xuống trên lưng Phi Long.
“Đại nhân! Đại nhân!” Một phù thủy có biệt hiệu Ông Lão nhìn thấy nọc độc Phi Long thì sáng mắt lên, lập tức xông tới.
“Ông Lão! Chuyện ông lâm trận bỏ chạy, ta sẽ tính sổ sau!”
Lôi Lâm chẳng muốn để ý đến ông ta, trực tiếp tiến vào phòng khách.
“Phó tổ trưởng đại nhân! Hi Sơn đại nhân cho mời!” Hai phù thủy thuộc tổ săn giết đi tới trước mặt Lôi Lâm, hơi cúi người, lễ tiết hoàn mỹ không thể xoi mói.
Tuy rằng trước đây Lôi Lâm ở trước mặt Hi Sơn không có sức phản kháng, nhưng đối với đám bọn họ những phổ thông này thì chỉ là việc nhỏ như con thỏ, Ngõa Lực trước đó mạo phạm Lôi Lâm, hiện tại còn đang bị giam lại đấy! Bởi vậy, những kẻ liều mạng ở tổ săn giết này, mặt ngoài vẫn phi thường cung kính đối với Lôi Lâm.
“Đúng dịp, ta cũng muốn đi tìm hắn!”
Lôi Lâm lạnh nhạt gật đầu.
“Răng rắc!” Cửa lớn mở ra, lộ ra Hi Sơn ngồi phía sau bàn làm việc, hai phù thủy dẫn đường xong lại nhanh chóng rời đi.
“Lôi Lâm phù thủy! Cậu đến rất đúng lúc, liên quan với nhiệm vụ lần trước. . .” Hi Sơn còn chưa nói hết, một khối kim loại lớn bị Lôi Lâm ném lên trên bàn.
“Ta đã hoàn thành rồi!”
Trên khối kim loại lớn màu trắng bạc này còn có bộ mặt kỳ dị của một ông lão.
“Kim loại sinh mệnh?” Hi Sơn có vẻ hơi nghi hoặc một chút rồi lập tức, hắn nghĩ tới điều gì, con ngươi đột nhiên co rụt lại.
“Ta cần giám định một chút!”
Sau khi nói xong.
Hi Sơn cầm phù điêu kim loại, bước nhanh rời khỏi văn phòng, để một mình Lôi Lâm ở lại đây.
Tuy rằng Hi Sơn đã từng tuyên bố nhiệm vụ này, nhưng hắn cũng chưa từng nghĩ tới Lôi Lâm có thể hoàn thành, dù sao, Mã Nhĩ Bố là cùng phù thủy cấp 1 tương đương với hắn!
Nhưng hiện tại, Lôi Lâm lại ném một đầu lâu có thể là của Mã Nhĩ Bố tới trước mặt của hắn.
Sao hắn có thể không khiếp sợ?
Trong nháy mắt, Hi Sơn còn hoài nghi rằng Lôi Lâm vì trốn tránh trừng phạt mà giả tạo mang một cái đầu về.
Đùng! Sau mười mấy phút, cửa lớn lại lần nữa bị mở ra.
Hi Sơn xuất hiện trước mặt Lôi Lâm, chỉ là lúc này, sắc mặt của hắn biến thành rất khó coi, thậm chí còn có một chút kinh hãi nữa.
“Không ngờ. . .
Lôi Lâm phù thủy cậu lại thật sự làm được. . .” Trong đôi mắt của Hi Sơn không che giấu nổi khiếp sợ cùng vẻ tò mò.
“Nếu như có thể, có thể chia sẻ với ta về quá trình thực thi nhiệm vụ của cậu không. . .
Cậu biết đấy, làm tổ trưởng tổ săn giết, ta cần biết tình huống mỗi thuộc hạ hoàn thành nhiệm vụ, đồng thời phát khen thưởng. . .”
Hi Sơn lạnh nhạt nói.
“Chuyện kỳ thực rất đơn giản. . .” Lôi Lâm xòe hai tay; ” Sau khi ta nhận được nhiệm vụ thì lập tức đi tìm Mã Nhĩ Bố, vừa vặn thấy lão đang bị trọng thương, vì thế nên mới có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ. . .”
“Lôi Lâm phù thủy. . .” Vẻ mặt Hi Sơn trở nên âm trầm: “Mong cậu hãy tôn trọng sự thực!”
“Sự thực chính là như vậy! Đồng thời, ta còn tiện thể cứu một du đãng phù thủy trung lập.
Ngài có thể đi hỏi cô ấy tình hình cụ thể. . .”
Lôi Lâm không để ý chút nào.
Trên thực tế, chỉ cần không phải người mù, đều có thể thấy được đây là Lôi Lâm đang chống chế!
Nhưng vậy thì thế nào? Mã Nhĩ Bố đã chết rồi.
Hiện tại Lôi Lâm nói lúc đó lão bị trọng thương, vậy thì đúng là trọng thương!
Còn nữ phù thuỷ kia, bản thân cô nàng cũng mới chỉ là phù thủy bán nguyên tố hóa, lại làm sao có khả năng phân được thân thể trạng thái của một vị phù thủy cấp 1 đỉnh cao?
“Cậu. . .” Sắc mặt Hi Sơn từ âm trầm trở nên ửng hồng lên.
Lập tức, hắn lại giống như nghĩ tới điều gì, cả người cũng bình tĩnh lại.
“Dù nói thế nào! Lôi Lâm phù thủy! Cậu vì Hoa Viên Bốn Mùa mà diệt trừ được một tên phù thủy cấp 1 đỉnh cao của đối phương đã chứng minh là cậu trung thành, đồng thời, sự vũ dũng của cậu cũng sẽ được liên minh bạch phù thủy truyền tụng, thậm chí có thể ghi lại trên sách sử. . .”
Hi Sơn giả tạo chúc mừng.
“Cảm tạ ngài khích lệ, nhưng ta càng muốn biết khen thưởng mang tính thực chất hơn!” Lôi Lâm thờ ơ gật gù, lập tức hỏi.
Đối với hắn thì hư danh đều là thứ không đáng kể, nếu như trong điều kiện tiên quyết là không ảnh hưởng tới lợi ích của bản thân, hắn đương nhiên cũng nguyện ý làm tốt hơn, thu hoạch danh tiếng tốt hơn, nhưng nếu như không có ích lợi gì, lại muốn chính mình trả giá lớn để đánh đổi, để đối lấy được lưu danh lịch sử thì đó là việc mà chỉ có kẻ ngu si mới đi làm!
“Hô. . .”
Hi Sơn ở đối diện dường như phải hít một hơi thật sâu, đè lửa giận dưới đáy long rồi mới lạnh lùng nói: “Khen thưởng đương nhiên sẽ có, lên chức thì phải muốn chờ một chút, nhưng điểm công huân đã phát xuống rồi, 1500 điểm! ! ! Yên tâm, trong tổ chức có thẩm tra quy định nghiêm ngặt đối với phương diện này, ta cũng không quyền lực cắt xén!”
Lập tức, Hi Sơn lấy từ trong áo choàng ra một tấm thẻ màu xanh lục, đưa cho Lôi Lâm.
Trong con ngươi Lôi Lâm lóe lên một tia mịt mờ, hờ hững đưa tay nhận lấy.
“Răng rắc!”
Trong nháy mắt nhận lấy tấm thẻ, trong không khí đột nhiên nổ vang một tiếng.
Cơ thể Lôi Lâm và Hi Sơn hơi run lên, lập tức tách ra rất nhanh.
” Tốc độ tiến bộ thực sự làm người phải giật mình! Lôi Lâm phù thủy!” Hi Sơn nhìn vẻ mặt Lôi Lâm, đã mơ hồ có thêm một tia kiêng kỵ.
Chương 410: Ô Uế điểu (2)
Trước đó hắn còn chắc chắn có thể áp chế Lôi Lâm, nhưng hiện tại, thông qua thăm dò vừa nãy, hắn lại ngơ ngác phát hiện, phù thủy trước đó bị chính mình xem thường này đã đuổi kịp bước chân của chính mình, trở thành một phù thủy đỉnh cao mạnh mẽ! Thậm chí có thể không kém hắn!
Hiện tại Hi Sơn đối mặt với Lôi Lâm sẽ không vậy tùy ý như trước đây nữa, hắn đã nâng địa vị của Lôi Lâm ở trong lòng hắn lên tới mức là đối thủ bình đẳng của hắn.
Đối với lời thán phục của Hi Sơn, Lôi Lâm chỉ khẽ mỉm cười.
Vừa rồi hắn còn ẩn đi một phần sức mạnh từ thuật sĩ huyết mạch, nếu không e là Hi Sơn sẽ ngây dại ra.
Hắn cầm lấy tấm thẻ công huân của mình quét qua tấm thẻ màu xanh lục một cái!
Keng! Một ánh sáng lấp loé, trong nháy mắt phía trên thẻ công huân của Lôi Lâm từ 0 đã biến thành 1500.
“Được rồi! Hiện tại, Lôi Lâm phù thủy, cậu có thể đi về nghỉ ngơi trước một chút, đồng thời chờ đợi tin tức từ hội nguyên lão. . .” Hi Sơn chậm rãi nói.
Lôi Lâm biến hóa, đã khiến hắn cảm thấy có chút xa lạ, bây giờ hắn cần thời gian để nghiên cứu đối sách.
“Cảm ơn!”
Lôi Lâm đứng lên, hơi cúi người, mọi cử động đều lộ ra vẻ tao nhã.
“Thật không? Thực lực có thể so sánh với cậu?”
Trong một căn phòng do các loại dây leo thực vật tạo thành, trong tay Lai Ngang cầm cái chén sứ màu trắng đặt trên mặt bàn, một tay chống lên trán, một cái tay hơi cong ngón tay lên, vô thức gõ nhịp trên bàn, phát sinh từng tiếng vang trầm trầm.
Lúc này Lai Ngang nhìn thật giống một ông lão tinh thần không tốt lắm, nhưng người quen thuộc đều biết, đây là trạng thái ông ta đang suy nghĩ.
Hi Sơn bình tĩnh đứng nghiêm một bên, chờ đợi vị nguyên lão của Hoa Viên Bốn Mùa này đưa ra quyết định cuối cùng.
“Nếu nói như vậy! Điều lệnh để hắn đảm nhiệm vị trí tổng bộ Tuần sát sứ là được rồi!” Lai Ngang suy nghĩ nửa ngày, mãi đến khi khói trăng trong chén sức trên mặt bàn đã hoàn toàn biến mất thì mới lạnh nhạt lên tiếng.
“Rõ!” Đối với chuyện này, Hi Sơn chỉ hơi gật đầu.
“Còn nữa! Ta phát hiện có lẽ trước đó chúng ta để ý tới tên tiểu tử kia có vẻ hơi thiếu. . .
Tìm thời gian đi, tối muốn gặp hắn. . .”
Sau khi nói xong, Lai Ngang khẽ duỗi eo mỏi rồi nhìn Hi Sơn.
“Lẽ nào cậu không biết khi một ông lão sắp sửa ngủ trưa mà tới quấy rầy là một chuyện thất lễ sao?”
“Xin lỗi! Ta cáo lui trước!”
Hi Sơn nhanh chóng khom lưng đi ra ngoài, khóe miệng lại hiện ra một nụ cười thần bí.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ sao?”
Ở phía sau hắn, trong miệng Lai Ngang thì thào cái tên này.
Thiên phú của Lôi Lâm, ông ta đương nhiên nhìn thấy, nếu như hắn thành tâm gia nhập Hoa Viên Bốn Mùa, nếu như trên người hắn chiếm được truyền thừa di tích có giá trị không phải quá cao như vậy, Lai Ngang cũng không đến nỗi không để ý mặt mũi mà sử dụng thủ đoạn, mơ ước truyền thừa của hắn.
Nhưng hiện tại, đầu tiên, từ việc thực lực của Lôi Lâm không ngừng tăng lên thì có thể thấy đồ mà hắn chiếm được hoàn toàn không đơn giản như phán đoán lúc trước.
Lợi ích to lớn, đáng giá để Lai Ngang liều lĩnh nguy hiểm ra tay.
Đồng thời, căn cứ vào tin tức mà ông ta thu được, sau khi Lôi Lâm gia nhập Hoa Viên Bốn Mùa, vẫn lui tới cùng một số hắc vu sư, thậm chí, còn liên quan đến mấy đại án xảy ra ở Bất Dạ Thành !
Vậy thì rất đòi mạng! Bất kỳ tổ chức nào đều sẽ không khoan dung cho kẻ không trung thành!
Tuy rằng hiện tại mới chỉ là suy đoán, nhưng cũng đủ khiến Lai Ngang động thủ!
Ông ta là tồn tại đã trở thành phù thủy cấp hai! Mà mỗi một đẳng cấp phù thủy đều giống lạch trời vậy, dù Lôi Lâm kế thừa truyền thừa phi thường cao cấp, chỉ cần vẫn chưa chính thức tiến vào cấp hai, như vậy, ở trước mặt phù thủy cấp hai chân chính, hắn cũng không có chút sức đánh trả nào!
Chỉ cần một vấn đề là tinh thần thực chất hóa, đã có thể áp đảo đại đa số phù thủy cấp 1!
Mà lúc này Lôi Lâm, dường như không biết gì đối với tất cả những chuyện này.
Lúc này hắn đang ở trong một gian phòng thí nghiệm, trong tay cầm một ống nghiệm chứa chất lỏng màu xám, trong đôi mắt bốc lên ánh sáng màu xanh lam, không ngừng quét hình.
” Dung dịch lông chim ô uế điểu! Nghe đồn ở thời thượng cổ, ô uế điểu và thẩm phán chi nhãn là tử địch trời sinh, lông chim của nó cũng chứa một tia thuộc tính hỗn loạn của bản thể, là thứ mà những kẻ lừa đảo yêu nhất. . .”
Chíp tổng kết ra tư liệu phóng đến trước mắt Lôi Lâm.
“Căn cứ vào tư liệu và mô phỏng thí nghiệm, phần dung dịch này thực sự có thể giải quyết lời thề ràng buộc với Hoa Viên Bốn Mùa. . .
Chỉ là, sau đó không chỉ có vấn đề là một lời thề. . .”
Lôi Lâm lẩm bẩm, trong lúc lơ đãng lại liếc mắt nhìn tình trạng của chính mình.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là thuật sĩ cấp 1 có huyết mạch: Khoa Mạc Ân cự xà; sức mạnh: 20. 1; nhanh nhẹn: 13. 4; thể chất: 25. 9; tinh thần: 76. 1; pháp lực: 76(pháp lực do lực lượng tinh thần đồng bộ quyết định); tiến độ tinh thần nguyên tố hóa: 90%; trạng thái: Trái tim đang cải tạo- tiến độ 69%
Trái tim là vị trí Khoa Mạc Ân cự xà tạo máu, thuật sĩ thượng cổ thông qua cải tạo trái tim để thu được sức sống mãnh liệt và năng lực tạo máu như bọn nó!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Đại Lão Huyền Học Xuống Núi Khuấy Động Cả Thế Giới [Dịch] Đại Lão Huyền Học Xuống Núi Khuấy Động Cả Thế Giới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Dai-Lao-Huyen-Hoc-Xuong-Nui-Khuay-Dong-Ca-The-Gioi-Audio-Truyen.jpg)




