Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 78 : Nhận lệnh (1) (c386-c390)
❮ sautiếp ❯Chương 386: Nhận lệnh (1)
Đa Lỗ Nhân trước đó đã xem qua thẻ công huân của Lôi Lâm, biết bên trên chỉ có hơn 560 điểm cống hiến.
Dù Lôi Lâm tiêu hết toàn bộ cũng trong phạm vi hạn mức của hắn, tự nhiên lộ ra vẻ phi thường hào phóng.
“Rõ! Đại nhân!”
Nhân viên bên trong hiển nhiên có biết Đa Lỗ Nhân, sau khi nhận một tấm tinh tạp đỏ như màu máu Đa Lỗ Nhân đưa tới thì mỉm cười nói với Lôi Lâm: “Vị đại nhân này! Bởi Đa Lỗ Nhân đại nhân sử dụng quyền hạn của hắn, bởi vậy, lần này tất cả vật phẩm trên màn ảnh đều sẽ giảm 10% cho ngài. . .”
“Rất tốt!”
Lôi Lâm gật gù: “Trước tiên cho ta ba phần hoa mê huyễn hư vô!”
Loại hoa này là tài liệu cần thiết để luyện chế rất nhiều thuốc thời thượng cổ, Lôi Lâm từng cho rằng ở Nam Hải bờ đã tuyệt tích, không ngờ ở đây lại phát hiện ra, thực sự là niềm vui bất ngờ.
“Ừm! Mỗi phần 50 điểm công huân!”
Nhân viên nhận thẻ công huân của Lôi Lâm, quét một cái trên một vật giống là như máy quẹt thẻ.
Keng! Trên huân chương phát ra tiếng vang lanh lảnh.
Lập tức, con số ở mặt sau đã biến đổi, từ 563 biến thành 428.
Chờ đến khi xác nhận điểm công huân tới sổ, nhân viên rất nhanh đưa ba lọ thủy tinh lớn chừng quả đấm cho Lôi Lâm, mà trong bình thủy tinh óng ánh long lanh, có thể thấy rõ một đóa hoa nhỏ có chút hư ảo màu trắng.
Đóa hoa nhỏ này nhìn phi thường xinh đẹp, xuyên qua cánh hoa và rễ cây nửa trong suốt, có thể mơ hồ nhìn thấy kinh mạch trong đóa hoa, đồng thời, ở giữa đóa hoa màu vàng óng còn có vài nhụy hoa màu vàng nhạt nhu nhược lộ ra.
Cả đóa hoa được chưa trong lọ thủy tinh, càng lộ ra vẻ mộng ảo.
“Mê huyễn hư vô hoa!”
Lôi Lâm nhận ba lọ thủy tinh, trong miệng lẩm bẩm.
“Loại tài liệu thực vật quý giá này một khi lộ ra trong không khí, sẽ tiêu tan rất nhanh.
Bởi vậy, chúng ta chọn dùng thủy tinh có vu thuật đọng lại để bảo tồn, cách giải phong ấn thuật là. . .”
Nhân viên rất nhanh lại nói ra những chuyện cần chú ý cho Lôi Lâm.
Lôi Lâm gật gù, nhớ kỹ những chuyện này, đồng thời lại cất số tài liệu kia đi cẩn thận, sau đó lại chỉ vào màn hình:
“Đối với bút ký của Thái Văn đại sư, ta cũng ngưỡng mộ đã lâu, ta muốn cái kia. . .”
Đa Lỗ Nhân nhìn theo ngón tay Lôi Lâm chỉ, nhìn đến một hàng chữ nhỏ bên ngoài trên màn ảnh đổi vâth: ” Bút ký của Thái Văn đại sư; trạng thái: Không trọn vẹn, giá cả đổi bản đơn lẻ: 100 điểm công huân. . .”
Trên mặt của hắn cứng đờ.
Nhìn dáng vẻ này thì có lẽ Lôi Lâm muốn một lần tiêu hết số điểm công huân.
Nhưng hắn vốn ôm tâm tư hao tài tiêu tai.
Nghĩ tới chính hắn không dùng hạn mức một tháng thì thế nào, cho dù lần này Lôi Lâm tiêu phí toàn bộ, hắn vẫn chống đỡ được, cùng lắm thì chính hắn cố nhịn một tháng là được rồi, bởi vậy, cũng không có phản đối.
Lại bỏ ra 90 điểm công huân, sau khi nhận được một quyển bút ký có bìa màu đen đã khá tàn tạ, nụ cười trên mặt Lôi Lâm càng tăng lên.
“Mặt khác, lại cho ta phương pháp phối chế thuốc thượng cổ kia.
Còn có cái này. . .”
Lôi Lâm không chút khách khí lại chỉ tới rất nhiều tài liệu quý giá cùng tri thức ngành học cao đẳng, trong này có một số loại mà hắn tìm mọi cách mà vẫn không thể có được, còn có một số loại là tri thức cao đẳng ở các học viện bạch phù thủy khác, có tiền cũng không mua được, mà hiện tại đều xuất hiện trên bảng đổi điểm công huân.
Mấy phút sau, con số trên thẻ công huân của Lôi Lâm nhanh chóng tiêu hao, trực tiếp biến thành 0.
Một lần trao đổi nhiều đồ như vậy, cho dù là nhân viên ở đây lâu như vậy, cũng rất khó gặp được mấy lần.
Đa Lỗ Nhân đau lòng muốn chết.
Lôi Lâm này gần như đã tiêu sạch hạn mức tháng này của hắn, nhưng hiện tại, hắn đã có thể thở phào nhẹ nhõm: “Ha ha. . .
Lôi Lâm cậu đổi nhiều như vậy, e rằng đã đủ để lọt vào top mua bán nhiều nhất ở nơi này. . .”
Nhưng lập tức, sắc mặt của hắn lại sững sờ.
Chỉ thấy trên mặt Lôi Lâm lộ ra một nụ cười xán lạn, lại lấy từ trong lồng ngực ra một tấm chứng minh thân phận, đưa cho nhân viên bên trong.
“Ta thấy quy định nếu công huân không đủ, cũng có thể dùng điểm cống hiến ở Hoa Viên Bốn Mùa lấy tỉ lệ 2: 1 để đổi, đúng không?”
Trong chớp mắt này, Đa Lỗ Nhân có cảm giác nụ cười của Lôi Lâm giống như ma quỷ vậy, mà chính hắn dường như đã rơi vào rồi một vực sau không đáy. . .
Chỉ chốc lát sau, Lôi Lâm mới cười vui vẻ từ trung tâm đổi điểm đi ra, mà Đa Lỗ Nhân đi sau lại mặt lạnh, nhanh chóng từ biệt.
Lôi Lâm tiêu phí ở trung tâm đổi điểm đã vượt xa hạn mức tháng này của hắn, mà một thành chênh lệch giá còn lại chính hắn phải bù vào! Sắc mặt Đa Lỗ Nhân có thể tốt mới là lạ!
Nhưng cuối cùng có lẽ hắn đang kiêng kỵ cái gì nên không trực tiếp trở mặt.
“Lại là một người đáng thương bị quy tắc ràng buộc!” Lôi Lâm nhìn chằm chằm vào bóng lưng Đa Lỗ Nhân, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng.
Các phù thủy chính thức có tuổi thọ dài đằng đẵng, bởi vậy, rất nhiều lúc, bọn họ đều sẽ thỏa hiệp đối với cường giả cùng cấp bậc, vì cuộc sống chung hòa bình sau đó.
Đa Lỗ Nhân cùng Lôi Lâm lại là người cùng một tổ chức, sau này khó tránh khỏi mỗi ngày gặp mặt.
Mà chính hắn lại có lỗi với Lôi Lâm trước, vì lẽ đó, lần này dù Lôi Lâm làm có chút quá tay, Đa Lỗ Nhân cũng đành nhẫn nhịn.
Chương 387: Nhận lệnh (2)
Nhưng cứ như vậy, Đa Lỗ Nhân từ thân phận hại người biến thành người bị hại, sau này nếu như xảy ra mâu thuẫn gì cùng Lôi Lâm, dư luận nhất định sẽ nghiêng về phía hắn.
Nếu như Lôi Lâm dự định vẫn lẫn trong trận doanh bạch phù thủy, vì chút lợi ích này mà vứt bỏ danh dự của chính mình, tự nhiên là một việc rất không sáng suốt.
Nhưng hắn lại không phải một bạch phù thủy thuần túy! Thiên Diệp Thủ đưa ra nhiệm vụ nằm vùng, đã đặt Lôi Lâm ở phía đối lập với toàn bộ thế lực bạch phù thủy.
Càng bết bát hơn chính là, chính Lôi Lâm cũng không chống cự được yêu cầu của đối phương, dù sao, phía sau đối phương còn có một hắc vu sư cấp hai mạnh mẽ! Càng có vô số liên hệ cùng toàn bộ thế lực hắc vu sư.
Bởi vậy, Lôi Lâm đoán dù cuối cùng hắn có thể thành công thoát thân, cũng khẳng định không thể sẽ tiếp tục sống ở trong Hoa Viên Bốn Mùa.
Sau này cho dù có gặp mặt Đa Lỗ Nhân, hai người là tử địch sẽ có độ khả thi nhiều hơn một chút! Nếu như vậy, hiện tại bớt dùng của hắn một điểm là hành vi kẻ ngu si mới làm ra!
Đối với vị Phó tổ trưởng tổ bảo vệ Đa Lỗ Nhân này, Lôi Lâm chỉ thoáng cảm thán rồi cũng mặc kệ không quan tâm nữa.
Bây giờ hắn đi tới kiến trúc trung tâm của Hoa Viên Bốn Mùa ở bí cảnh sông Hằng được phòng giữ càng thêm nghiêm ngặt, chờ đợi tiếp kiến, đồng thời tiếp mệnh lệnh mới.
Trong một gian phòng làm việc có bàn ghế hoàn toàn do thực vật xanh tạo thành, Lôi Lâm lần thứ hai nhìn thấy vị nguyên thủ Lai Ngang của Hoa Viên Bốn Mùa.
“Lai Ngang đại nhân!” Lôi Lâm khom mình hành lễ, kỹ thuật áp súc lực lượng tinh thần từ mụ phù thủy lúc này đã toàn lực vận chuyển lên.
Dưới kính mắt viền vàng của Lai Ngang là một đôi mắt toả ra ánh sáng trí tuệ, nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm, thỉnh thoảng có vài tia nghi hoặc.
“Lôi Lâm phù thủy! Cậu ở khu mười ba làm ra cống hiến, hội nguyên lão chúng ta đều nhìn thấy!”
Sau một hồi quan sát rất lâu mà không có phát hiện gì, Lai Ngang nhẹ giọng mở miệng.
“Chúng ta nhất trí cho rằng, việc làm phù thủy phòng giữ đối với cậu hoàn toàn chính là khuất tài, cậu nên được một cương vị thích hợp để phát huy sở trường. . .”
Ngoài mặt Lôi Lâm vẫn tỏ vẻ cung kính, trong lòng lại trợn tròn mắt, chức vị gì càng thêm thích hợp? Còn không phải tùy tiện do các nguyên lão quyết định sao?
Trong long nghĩ thì nghĩ nhưng Lôi Lâm vẫn không dám lộ tâm tình của của mình ra ngoài.
Ngược lại, trên mặt hắn hiện ra một tia ửng hồng, hơi ngẩng lên đầu: “Cảm tạ hội nguyên lão sự tin tưởng ta, ta nhất định sẽ nỗ lực làm tốt chức vụ mới. . .”
“Rất tốt!” Lai Ngang gật gù, kí vài nét bút lên một phần nghị định bổ nhiệm trên mặt bàn.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ! Ta tuyên bố, thăng cấp cho cậu làm Phó tổ trưởng tổ săn giết, do Hi Sơn quản lý! Đi tới chỗ hắn nhận lệnh đi!”
“Tổ săn giết! Hi Sơn!”
Trong nháy mắt Lôi Lâm lại nghĩ tới phù thủy ba mắt kia, nhìn tình hình này thì gút mắc giữa hắn cùng vị Hi Sơn phù thủy này không thể giải quyết nhanh như vậy.
“Làm sao? Cậu có dị nghị sao?” Lai Ngang rất hứng thú nhìn chằm chằm Lôi Lâm, giống như muốn dựa vào nét mặt của hắn để nhìn ra cái gì đến.
Một tia sóng tinh thần bí ẩn mà lại nhỏ bé còn bồi hồi bên thân Lôi Lâm, nỗ lực phân tích ra tâm tình chân thực của hắn.
Đáng tiếc, có chíp quét hình, tia lực lượng tinh thần này hoàn toàn không chỗ che thân.
“Không cái gì! Chỉ là có chút kinh ngạc! Dù sao, trước đó ta chỉ làm dược tề sư cùng phù thủy phòng giữ, đối với công tác ở tổ săn giết, thực sự có chút không quá hiểu. . .”
Lôi Lâm lạnh nhạt nói, che dấu vẻ mặt chân thực thật sâu ở đáy lòng.
“Việc này không có vấn đề gì, Hi Sơn sẽ cố gắng dạy cậu!”
Trên mặt Lai Ngang chất chứa ý cười, giống như thật sự không biết chuyện giữa Hi Sơn và Lôi Lâm.
“Được rồi! Ta sẽ cố gắng học tạp Hi Sơn đại nhân!”
Lôi Lâm trầm mặc lại, rốt cục tiến lên, tiếp nhận nghị định bổ nhiệm mới.
Chờ đến sau khi Lôi Lâm rời đi, Lai Ngang dùng quyền trượng gõ gõ sàn nhà.
Đùng! Đùng!
Tiếng vang có chút nặng nề vang vọng trong cả phòng làm việc, lập tức, giá sách bên cạnh văn phòng nứt ra.
Vô số thực vật dây leo tách ra hai bên, lộ ra một đường nối thâm thúy đen kịt.
Một phù thủy mặc áo choàng màu đen, bên trên còn có đường viền hoa màu máu từ trong thông đạo đi ra.
Làm người kinh ngạc chính là, vị trên trán phù thủy này vẫn còn có một con mắt thứ ba!
“Hi Sơn! Tên tiểu tử này sau này sẽ đến chỗ cậu! Cậu phải cố gắng nhìn hắn!” Lai Ngang nói với Hi Sơn.
“Đó là tự nhiên!” Hi Sơn gật gù, khóe miệng nứt ra một nụ cười khát máu.
“Ta tràn ngập hứng thú đối với việc hắn có thể tăng lên tới trình độ như thế này trong thời gian ngắn đấy!”
Sắc mặt Hi Sơn trở nên có chút nghiêm nghị lên: “Nhìn dáng vẻ thì lúc trước hắn được truyền thừa, e rằng không phải thứ đơn giản. . .”
Lai Ngang lắc lắc đầu.
“Vừa nãy ta nhìn kỹ, tiến độ nguyên tố hóa của Lôi Lâm cũng chính là ở tầm 50%, kết hợp với ghi chép trước đó hắn dùng điểm cống hiến để trao đổi kết tinh hạt năng lượng căn bản, hẳn là vì thế mà mạnh mẽ tăng lên lên. . .
Mặc dù hắn có thể xông ra những chiến tích này, hẳn là do lúc trước trong di tích kia đã đoạt được vật phẩm ma hóa có uy lực lớn hoặc là bí kỹ. . .”
Chương 388: Lập uy
“Dù là như vậy cũng là rất đồ tốt, thế nào? Có cần con động thủ không?”
Hi Sơn vẫn không từ bỏ dự định trước đó.
Nhưng lần này, Lai Ngang hiếm thấy trầm mặc.
Hi Sơn đương nhiên hiểu rõ, trước đó không động vào Lôi Lâm là bởi vì bọn họ cho rằng đồ vật mà hắn đoạt được trong bí cảnh di tích cũng không quý giá gì, đồng thời, có thể dùng thời gian chậm rãi, cũng không cần làm đến mức khó coi như thế, dù sao, bọn họ cũng là bạch phù thủy! Đối với phù thủy cùng cấp vẫn cần chú ý tín dự!
Nhưng hiện tại, dù Lôi Lâm cố gắng che giấu, chiến tích của hắn cũng không thể che lấp được.
Đồng thời, vừa nãy trên người Lôi Lâm tản ra khí tức và sóng năng lượng, cũng khiến Lai Ngang cảm thấy có chút vấn đề.
Dù Lôi Lâm ở bí cảnh mặt đọa được ma hóa vật phẩm hay bí kỹ có uy lực lớn, thứ này vào thời chiến cũng có thể thay đổi kết cục của một chiến trường nho nhỏ.
Bởi vậy nên Lai Ngang có chút động lòng.
Trên thế giới này không có việc gì tuyệt đối không thể việc, trước đây không động thủ, chỉ là vì thu hoạch và trả giá không ngang bằng mà thôi.
Nhưng hiện tại, tất cả đều đã khác biệt.
“Có thể thử nghiệm một chút, nhưng phải chú ý đúng mực!” Lai Ngang cầm một cái chén bằng gốm sứ, có vẻ rất thích ý uống một hớp trà nóng bên trong rồi mới chậm rãi nói.
“Ta biết rồi!”
Hi Sơn gật gật đầu, thân ảnh biến mất trong bóng tối.
Một bên khác, Lôi Lâm dựa theo bảng hướng dẫn trên đường, một đường đi tới tổ săn giết.
Đi đến bên này, phù thủy và học đồ trên đường đều rất hiếm thấy, trong không khí dường như tràn ngập một mùi máu tanh và nặng nề, khiến cho trong lòng mỗi người đều giống như bị một tảng đá lớn đè ép.
“Thực sự là… Bầu không khí khiến người ta không thoải mái!”
Lôi Lâm nhìn bầu trời cũng có vẻ âm trầm hơn mấy phần, không khỏi nhíu mày.
Ở tổ săn giết, tình cờ còn có thể nhìn thấy mấy thành viên thuộc tổ săn giết.
Những thành viên này đều mặc áo bào phù thủy màu đen, trên mặt còn có một vòng đường viền hoa màu máu, toát lên vẻ người sống chớ lại gần.
Lôi Lâm còn ngửi được mùi máu tanh dày đặc trên người các thành viên, thậm chí, còn có chút khí tức đồng loại.
Rất hiển nhiên, có lẽ trước đây những phù thủy này đều là hắc vu sư, sau đó mới gia nhập tổ săn giết.
“Nhưng kiến trúc này có diện tích rất lớn, mấu chốt nhất là sao mình biết Hi Sơn ở nơi nào?”
Lôi Lâm cầm nghị định bổ nhiệm trong tay, thoáng suy nghĩ một chút, lông mày khẽ nhíu lại.
Hắn tùy ý ngăn lại một phù thủy thuộc tổ săn giết.
“Làm gì?” Tên phù thủy bị ngăn đường kia có thân hình cao lớn, trên mặt có một vết thương lớn kéo dài chéo qua trán, từ giữa khuôn mặt hắn chém thành hai mảnh.
Có thương thế khủng bố này khiến cho gương mặt hắn vốn có chút hung thần ác sát lại càng kinh khủng.
Lúc này trong đôi mắt hắn bắn ra hung quang, vẻ mặt bất thiện nhìn chằm chằm Lôi Lâm, trên người còn có gợn sóng hạt năng lượng căn bản loé lên.
“Tính cảnh giác rất cao! Đồng thời, không kiêng dè chút nào!” Lôi Lâm ở trong lòng thoáng đưa ra lời bình.
Sau đó trên mặt lại lộ ra một nụ cười xán lạn: “Ta là phù thủy mới tới tổ săn giết, muốn hỏi Hi Sơn đại nhân…”
“Người mới tiến vào tổ săn giết, luôn luôn do Hi Sơn tổ trưởng tự mình dẫn vào, đồ gian tế này!”
Ai biết, Lôi Lâm mới vừa nói một câu mà tên phù thủy đối diện đã lớn tiếng rít gào lên.
Trong lòng Lôi Lâm cả kinh, rồi lập tức nhìn mấy phù thủy tổ săn giết ở chung quanh dừng lại, bày ra vẻ xem kịch vui, trong nháy mắt hắn đã hiểu được.
“Bắt nạt người mới sao? Thực sự là tập tục xấu đáng ghét!”
Phù thủy mặt thẹo gào thét, trên tay hắn lập tức xuất hiện hai thanh trường đao bằng kim loại, những lưỡi dao này dài khoảng hai mét, trên lưỡi dao toả ra ánh sáng làm người sợ run.
“Bão táp!”
Phù thủy hô lớn ra một tiếng, trong phút chốc, bên trái lưỡi dao của hắn bắt đầu bốc lên màu đỏ như lửa, mà bên phải lưỡi dao lại là từng tia sương mù màu trắng ngưng tụ, biến thành một dao băng!
Khí tức nóng rực bên trái và hàn băng lạnh lẽo bên phải bắt đầu dung hợp lại cùng nhau, tạo thành một cơn lốc màu đỏ lẫn màu xanh lam, bao phủ tới Lôi Lâm.
” Vu thuật hệ kim loại: Cơn bão lưỡi dao sắc bản cải tiến có thêm vu thuật phù văn hệ “băng” và hệ “hỏa”, hơn nữa có nguyên tố hóa của hắn bổ trợ, uy lực ít nhất đạt tới 35 độ trở lên!”
Trong mắt Lôi Lâm lóe lên một tia sáng, trong nháy mắt đã đoán ra uy lực và lai lịch của vu thuật này.
“Trình độ vu thuật như thế này, phù thủy bình thường mới lên cấp e rằng sẽ bị thuấn sát! Đúng là tên điên!”
Nhưng trên mặt của hắn lại chỉ lộ ra một nụ cười như ý: “Ha ha… Đang lo không tìm được người để lập uy đây!”
Tuy rằng vừa đến đã trực tiếp động thủ sẽ ảnh hưởng rất lớn, nhưng Lôi Lâm không phải là tổ viên bình thường, mà là Phó tổ trưởng tổ săn giết! Đồng thời, còn do đối phương động thủ trước, dù có bẩm báo tới chỗ Lai Ngang cũng không sợ.
Đồng thời, nếu như có thể miễn trừ chức vụ này của hắn, Lôi Lâm lại càng vui hơn.
Trong đầu lóe lên những suy nghĩ này, nhưng ngoài hiện thực còn chưa quá một giây, mà cơn bão lưỡi dao của phù thủy đối diện đã đi tới trước mặt Lôi Lâm rồi.
Bão táp kèm theo từng đợt gió mạnh, khiến vách tường hai bên hành lang bị tàn phá liểng xiểng, từng đợt gió tạo thành đao gió cũng có uy lực như vũ khí bình thường!
Răng rắc! Răng rắc!
Dường như đao gió đã biến thành thật, chém lên người Lôi Lâm, nhưng lại bị một tầng áo giáp màu đỏ sậm đỡ.
“Công kích không tệ! Đáng tiếc! Người mày đối phó chính là tao!”
Lôi Lâm bình tĩnh, lạnh nhạt đánh giá.
Sau đó trên người hắn lóe lên hào quang màu đen, cả người không lùi mà tiến tới, hung hãn nhảy vào cơn bão lưỡi đao do liệt hỏa và hàn băng tạo thành.
“Hắn điên sao?” Không chỉ có phù thủy vây xem ở chung quanh, ngay cả chính tên mặt thẹo cũng sinh ra suy nghĩ này trong lòng.
Rồi bọn họ lại lập tức nhìn thấy một cảnh tượng làm bọn họ vĩnh viễn khó quên!
Oành! Oành! Oành!
Binh khí kim loại to lớn mang theo liệt hỏa và hàn bang, chém đến trên người Lôi Lâm lại chỉ phát ra tiếng va chạm to lớn.
Sắc mặt Lôi Lâm bất biến, bước chậm trong cơn bão giống như đang đi dạo trong hậu hoa viên của chính mình.
Có Đọa Tinh Chi Trụy phòng ngự, kết hợp thêm với vu thuật của Lôi Lâm, trình độ công kích như thế này đã không tính là gì.
Thân ảnh Lôi Lâm hư ảo, giống một bóng màu đen, đi tới nơi nào đó trong cơn bão, duỗi ra một ngón tay trắng nõn như ngọc, hơi điểm nhẹ!
Phốc!
Giống một quả bóng bị đâm thủng, cơn bão kim loại với năng lượng khổng lồ hoàn toàn vỡ tung, từng điểm sáng màu xanh lam và ngọn lửa màu đỏ cùng bắn ra bốn phía, sau đó ở giữa không trung nhanh chóng bị dập tắt.
“Chuyện này…” Tên mặt thẹo há hốc mồm, ngay cả lời cũng không nói ra được.
Cơn bão lưỡi đao băng hỏa này là sát chiêu của hắn, hắn đã từng dùng thủ đoạn này, giết chết không biết bao nhiêu phù thủy chính thức, nhưng hiện tại, phù thủy đối diện kia không chỉ hành động như thường trong cơn bão, còn nhẹ nhàng chỉ tay đã phá tan được đòn sát thủ của hắn!
Điều này làm cho tên mặt thẹo kinh ngạc đến ngây người, cho rằng bản thân đang nằm mơ.
Nếu như dựa vào Lôi Lâm, hắn chỉ có thể dùng vu thuật của mình để trực tiếp đấu cùng cơn bão lưỡi đao này, tuy rằng cuối cùng cũng có thể phá tan cơn bão này, hơn nữa hiệu quả có lẽ sẽ càng hoa lệ hơn, nhưng sức lực tiêu hao sẽ hơi lớn.
Bởi vậy Lôi Lâm không dùng chiêu này, mà lợi dụng chip tính toán ra điểm yếu nhất trong vu thuật của đối phương, sau đó lợi dụng ưu thế phòng ngự của mình, xông vào bên trong vu thuật để giải quyết đối phương.
Thủ đoạn nhỏ này cũng chỉ có thể đối phó với kẻ có thực lực yếu hơn Lôi Lâm, nếu như uy lực pháp thuật của đối phương quá lớn, Lôi Lâm cũng không dám mạo hiểm nhiên chui vào.
Nhưng hiện tại dùng đến chiêu này, hiệu quả dường như tốt đến quá mức.
Lôi Lâm nhìn đám phù thủy chung quanh đang kinh ngạc đến ngây người thì khẽ mỉm cười, thân ảnh lóe lên, đã đi tới trước mặt tên phù thủy mặt thẹo kia.
“Mày…”
Tên mặt thẹo đưa tay phải ra, vô số sợi long màu đen từ trên bàn tay của hắn dài ra, đồng thời ngưng thành một đầu sư tử mắt đỏ.
Đầu sư tử mở to miệng rộng, giống như muốn phun ra công kích gì đó.
Răng rắc!
Lôi Lâm ra tay nhanh như chớp, mặt thẹo chỉ cảm thấy hai mắt hoa lên rồi lập tức, một bàn tay lớn tạo thành từ bóng tối trực tiếp cào nát vu thuật phòng ngự thiên phú của hắn, rồi nắm chặt tay phải của hắn.
Kèm với tiếng gãy xương chói tai, đầu sư tử trên tay phải mặt thẹo trực tiếp tan vỡ, lập tức, tay phải của hắn bị bàn tay ám hắc gập lại, hiện ra một độ cong quỷ dị.
Trên mặt tên phù thủy mặt thẹo hiện ra vẻ thống khổ, sau đó biến thành vẻ tàn nhẫn muốn liều mạng.
Tay trái còn nguyên vẹn của hắn mò vào trong túi da, muốn lấy ra đồ gì đó.
“Hả? Còn muốn phản kháng?”
Lôi Lâm nhíu nhíu mày, lập tức, trước người hiện ra một lưỡi dao sắc màu đen, xẹt qua tay trái tên phù thủy này.
Ầm!
Lưỡi dao sắc màu đen vô thanh vô tức xẹt qua, chợt, tay trái tên phù thủy này trực tiếp rơi xuống.
Chờ mấy giây sau, máu tươi mới phun trào ra giống suối phun.
“A!” Bắp thịt trên mặt tên mặt thẹo vặn vẹo, khiến hắn càng thêm dữ tợn khủng bố.
Nhưng trong mắt Lôi Lâm thì hắn chỉ là thằng hề mà thôi!
Hắn vươn ra một tay, từ năm ngón tay đều bắn ra từng sợi dây nhỏ màu đen, những sợi dây nhỏ này giống như có tính mạng cùng trí tuệ, leo đến người tên mặt thẹo, ấn hắn ngã xuống đất, đồng thời dọc theo mũi cùng lỗ tai, miệng của hắn chui vào.
Giống con vịt bị bóp cổ, sắc mặt tên phù thủy này tái đi, sóng năng lượng trên người trong nháy mắt tiêu tan.
“Mày…”
Mặt thẹo còn muốn nói gì, nhưng Lôi Lâm không cho hắn cơ hội này.
Sắc mặt hắn lãnh đạm tiến lên, giơ lên ủng da tốt nhất, đạp một cước lên trước ngực tên mặt thẹo!
Răng rắc!
Trước ngực mặt thẹo lõm xuống, sắc mặt hắn lại đỏ lên trong nháy mắt, lần thứ hai chuyể thành màu tím, phun ra một búng máu.
Lôi Lâm không them để ý đến hắn nữa, mà là nhìn phù thủy thuộc tổ săn giết ở xung quanh.
Sau khi hắn đánh bại tên mặt thẹo này, phù thủy thuộc tổ săn giết ở đây giống như đã hiểu ngầm ý nhau, âm thầm vây quanh hắn.
“Làm sao? Các người cũng muốn động thủ sao?”
Chương 389: Phó tổ trưởng tổ săn giết
Chân phải Lôi Lâm giẫm lên ngực tên mặt thẹo vẫn bất động, hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng nhìn chằm chằm đám phù thủy ở đây.
Một luồng sát khí to lớn và khí tràng lạnh lẽo đột nhiên xuất hiện ở toàn bộ sân bãi.
“Ta là Phó tổ trưởng tổ săn giết tân nhiệm—— Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ! Vừa nãy kẻ này bất kính với ta, ta chỉ thoáng trừng phạt hắn một chút! Các người có dị nghị sao?”
Lôi Lâm quét mắt nhìn quanh một vòng, lạnh lùng hỏi.
Đánh ngã một phù thủy để tạo dựng uy tín thì được, nhưng muốn tiếp tục động thủ thì có chút quá mức.
Đồng thời, ở đây có tới hơn mười phù thủy thuộc tổ săn giết, đều là loại người đã thân kinh bách chiến, Lôi Lâm muốn giải quyết hết cũng hơi phiền toái.
Sau khi nghe được lời nói này của Lôi Lâm, đám phù thủy ở đây quay sang nhìn nhau một hồi, sau đó một phù thủy có vẻ có chút địa vị đi ra, hỏi: “Nếu như là đại nhân mới tới! Như vậy, có thể mong ngài thả Ngõa Lực trước không!”
“Không được!” Lôi Lâm lắc đầu.
“Tên phù thủy này lại dám mạo phạm ta- Phó tổ trưởng đại nhân tổ săn giết! Trước khi hắn nhận được giáo huấn và trừng phạt mà hắn nên được, ta vẫn có quyền lực truy cứu hắn…”
“Xem ra hắn còn không muốn dừng tay!”
Đám phù thủy ở đây được nghe lời này của Lôi Lâm thì trong lòng không hẹn mà cùng phát lạnh.
Vị phù thủy Lôi Lâm này rõ ràng là muốn đuổi tận giết tuyệt!
Cục diện rơi vào giằng co.
Nhưng cũng may, mấy phút sau lại có một giọng nói truyền đến, giúp bọn họ giải vây.
“Lôi Lâm phù thủy! Cậu đang làm gì?”
Một đoàn sương mù màu máu ngưng tụ trên đất, cuối cùng biến thành một bóng người có chút hư ảo.
“Hi Sơn tổ trưởng!” Đám phù thủy thuộc tổ săn giết vội khom mình hành lễ.
“Ừm!” Hi Sơn tùy ý gật gật đầu, sau đó lại nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm.
“Lôi Lâm, đây là chuyện gì? Ta hy vọng cậu có thể cho ta một lời giải thích!”
“Ngài không thấy được sao? Hi Sơn đại nhân!”
Chân phải Lôi Lâm hơi dùng sức.
Lập tức, tên mặt thẹo dưới chân hắn trực tiếp hôn mê.
“Tên phù thủy này không chỉ mạo phạm ta, đồng thời còn dám động thủ ở nơi này, sử dụng vu thuật nguy hiểm! Ta chỉ là dùng chức quyền Phó tổ trưởng để ngăn lại hắn mà thôi!”
Giọng nói của Lôi Lâm có chút trêu tức, “Nếu như ngài cho rằng không phải như vậy, chúng ta còn có thể đi xem vu thuật quản lý…”
Có lẽ là ảo giác, sau khi nghe Lôi Lâm giải thích, bóng người từ sương mù ngưng tụ thành kia thoáng chấn động, giống như sắp bị Lôi Lâm chọc tức đến mức trực tiếp tiêu tan.
“Được! Rất tốt!”
Hi Sơn lạnh lùng gật đầu cười, lại nhìn về phía phù thủy ở đây.
“Ngõa Lực mạo phạm phù thủy cấp trên, đồng thời nỗ lực sử dụng vu thuật ở khu vực công cộng, phạt giam cầm ba tháng tại hắc lầu tháp, cắt hết số lượng tài nguyên năm nay!”
“Làm như vậy, cậu hài lòng chưa? Lôi Lâm Phó tổ trưởng?” Hi Sơn đặc biệt nhấn mạnh mấy âm tiết cuối cùng, dường như là có ý riêng.
“Đương nhiên! Ta phi thường hài lòng!”
Lôi Lâm mỉm cười thu chân phải về, đồng thời thoáng hành lễ với Hi Sơn.
Kết quả này đã là vô cùng tốt rồi, hắn cũng hiểu được đạo lý thấy đỡ thì thôi.
“Còn nữa, cậu đi theo ta!” Hi Sơn lại nói với Lôi Lâm.
Lôi Lâm nhún nhún vai, trước ánh mắt đầy kính nể và sợ hãi của đông đảo phù thủy thuộc tổ săn giết, hắn thản nhiên rời đi sân bãi, chỉ còn dư lại phù thủy tên là Ngõa Lực kia vẫn nằm ở nơi đó.
“Hắn… Hắn lại mạnh như vậy!”
Chờ sau khi Lôi Lâm rời đi, một phù thủy ở đây mới kêu lên một tiếng đầy vẻ khó tin.
“Mạnh là một chuyện, then chốt nhất là hắn lại dám chống đối với tổ trưởng đại nhân của chúng ta! Hắc hắc…” Một phù thủy khác lại phát ra tiếng cười trên sự đau khổ của người khác.
Tổ trưởng Hi Sơn của bọn hắn cũng không phải người tốt gì! Đồng thời, làm tổ trưởng tổ săn giết, hắn có rất nhiều thủ đoạn dằn vặt, cũng có thể khiến phù thủy chính thức trực tiếp tan vỡ tinh thần.
“Lôi Lâm? Lôi Lâm! Ta nhớ rồi! Là hắn! Lôi Lâm ở khu mười ba!”
Lúc này, một phù thủy rốt cục nhớ ra thân phận của Lôi Lâm.
“Vị đại nhân đánh giết chín tên hắc vu sư, đồng thời bắt được tám tên phù thủy chính thức làm tù binh? Không sai, vị đại nhân kia hình như cũng tên là Lôi Lâm.
Đồng thời cũng được triệu hồi về tổng bộ, sẽ không trùng hợp như vậy chứ?”
Một phù thủy trên mặt còn bôi thuốc màu kỳ dị tiếp lời, chỉ là vẻ mặt lại có chút cười khổ.
Lôi Lâm có thể liên tiếp đánh giết thậm chí bắt được phù thủy chính thức làm tù binh, trong đó thậm chí còn có cả cường giả là phù thủy bán nguyên tố hóa, đại danh ở chỗ này cũng coi như sấm bên tai.
Mà mãi đến bây giờ, những phù thủy này mới biết bọn hắn đã chọc tới ai.
“Chẳng trách! Nếu như là Lôi Lâm kia thì hắn đúng là có vốn để tự kiêu!”
Một người trung niên có tuổi khá lớn nhìn về phía Lôi Lâm rời đi, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Những thành viên phổ thông thuộc tổ săn giết như bọn họ này, thực lực cũng chỉ tầm bán nguyên tố hóa, mà phù thủy trình độ như thế này, chết trên tay Lôi Lâm cũng không ít, phù thủy giới luôn lấy thực lực để nói chuyện.
Lúc đầu bọn hắn không biết thân phận của Lôi Lâm, cho rằng đối phương như vậy là khiêu khích, nhưng hiện tại nhớ lại, trái lại cảm thấy đó là biểu hiện của cao thủ.
Những phù thủy thuộc tổ săn giết này lại một lần nữa nhìn thấy Lôi Lâm trong buổi tiệc tối cùng ngày.
Chỉ là lần này sẽ không có kẻ nào không có mắt dám đi lên khiêu khích cái gì.
Lôi Lâm ngồi ở cái bàn phía bên phải, lẳng lặng đánh giá phù thủy ở đây.
Số phù thủy thuộc tổ săn giết ít hơn tổ thuốc một chút, nhưng cũng có hơn năm mươi người, đồng thời khí tức năng lượng trên người đều rất mạnh mẽ, hầu như người nào cũng đạt đến cấp độ bán nguyên tố hóa, có thể nói đều là tinh anh trong hàng ngũ phù thủy chính thức.
“Chư vị!” Trên vị trí thủ tọa, Hi Sơn hắng giọng một cái.
Nhất thời, toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, đám phù thủy ở đây đều cung kính mà đứng thẳng lên, chờ đợi mệnh lệnh của Hi Sơn.
“Trước khi mở tiệc chia vui, cho phép ta giới thiệu với mọi người một người mới!” Trên mặt Hi Sơn tràn ra nụ cười xán lạn.
“Vị này chính là Lôi Lâm phù thủy! Hắn sẽ gia nhập tổ săn giết chúng ta, đồng thời đảm nhiệm chức vị phó tổ trưởng! Mọi người cùng hoan nghênh nào!”
Sau khi Hi Sơn giới thiệu, Lôi Lâm cũng rất phối hợp đứng lên, thoáng chào hỏi với bốn phía.
“Lôi Lâm Phó tổ trưởng đại nhân!”
Đám phù thủy từng chứng kiến Lôi Lâm phát uy hiện tại nào còn dám có động tác gì? Cả đám vội khom lưng hành lễ, gần như cúi gập người chín mươi độ.
“Ừm! Rất tốt!”
Hi Sơn nhìn thấy cảnh này thì hài lòng gật gù, sau đó lại nói tiếp: “Lôi Lâm phù thủy có thực lực thế nào! Các vị ở đây có lẽ rất nhiều người đều đã được chứng kiến, bởi vậy, ta ở đây tuyên bố, Lôi Lâm Phó tổ trưởng, sau này sẽ đảm nhiệm chức vụ quan chỉ huy săn giết ở khu ba…”
“Chờ đã!” Một giọng nói xuất hiện, cắt lời của Hi Sơn.
Hi Sơn cau mày, nhìn về phía người vừa lên tiếng, sau đó vẻ mặt dần trở nên hoà hoãn lại: “Lôi Lâm Phó tổ trưởng, có dị nghị gì sao?”
“Đương nhiên là có!” Sắc mặt Lôi Lâm cũng âm trầm, thậm chí còn có chút khó coi: “Săn giết khu ba? Theo ta được biết, nơi đó dường như là địa bàn của Hắc Cốt Lâm!”
Trong bí cảnh sông Hằng, ngoại trừ phân biệt địa bàn do bạch phù thủy cùng hắc vu sư chiếm lĩnh, có đại quân phù thủy trấn áp ra, còn có một số nơi rải rác.
Những khu vực này có nơi ở vào chỗ giao giới giữa hai phe thế lực, có vị trí hẻo lánh, có chỗ dứt khoát trực tiếp ở tiền tuyến.
Bởi vậy, trước khi song phương đều chưa chuẩn bị xong xuôi, điều động đại quân tranh cướp là chuyện không hiện thực, vì lẽ đó, nơi này trở thành nơi giao thủ mà các phù thủy song phương ngầm thừa nhận.
Mà mặc kệ ở bên kia xưng hô như thế nào, Hoa Viên Bốn Mùa phụ trách vài khu vực này, đều bị xếp vào danh nghĩa tổ săn giết, đồng thời bị phân ra từng khu vực.
“Đúng vậy! Chúng ta săn giết kẻ địch chủ yếu ở khu ba, chính là Học viện Hăc Cốt Lâm! Có vấn đề sao?”
Đột nhiên, Hi Sơn lại vỗ trán, “Ồ! Ta quên mất, ta đã xem tư liệu về cậu, Lôi Lâm phù thủy cậu đã từng… Cũng là học đồ của Hắc Cốt Lâm đúng chứ? Lẽ nào? Là có chuyện gì khó nói?”
“Hừ!” Khi tiến vào Hoa Viên Bốn Mùa, Lôi Lâm không hề giấu giếm gì xuất thân của chính mình, dù sao ngoại trừ thu hoạch vườn hoa Địch Luân ra, hắn cũng không có điểm nào khác thường.
Nhưng hiện tại, cảm giác bị người khác nắm lấy nhược điểm đến áp chế, rõ rang không hề dễ chịu gì.
“Khi tiến vào Hoa Viên Bốn Mùa, ta đã phân rõ quan hệ cùng Học viện Hăc Cốt Lâm từ lâu, lẽ nào tổ trưởng còn có nghi vấn?”
Lôi Lâm cứng rắn đáp lại.
“Ừm! Rất tốt!” Hi Sơn cười vỗ tay.
“Như vậy! Chứng minh cho ta xem! Dùng đầu lâu của phù thủy Hắc Cốt Lâm, để chứng minh cậu trung thành với Hoa Viên Bốn Mùa!”
“Nếu như ta nói không thì sao?”
“Như vậy! Xin lỗi, ta sẽ lấy tội danh là kháng mệnh để bắt cậu!”
Vẻ mặt Hi Sơn chuyển lạnh, con mắt dọc thứ ba trên trán mở ra.
Vù!
Một luồng lực lượng tinh thần mạnh mẽ mà lại máu tanh như võng lớn trong nháy mắt che kín cả phòng.
Sắc mặt Lôi Lâm nghiêm túc, tay phải nhẹ nhàng nhấn một cái lên huyệt thái dương!
Cũng là một luồng lực lượng tinh thần, nhưng tràn ngập hắc ám sâu thẳm, cũng xuất hiện đến trên sân.
Răng rắc! Răng rắc!
Không khí trong nháy mắt giống như bị đánh vỡ ra.
Vù vù! Giống như trên đồng bằng xuất hiện một cơn gió cấp mười, bão táp kịch liệt đột nhiên giáng trên đất, khiến mỹ thực trên bàn ăn bị thổi đến mức liểng xiểng.
“Là lực lượng tinh thần bão táp! Mau bỏ đi! ! !”
Các phù thủy ở đây vội lùi về sau, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi đến cực điểm.
“Lực lượng tinh thần tiến bộ không nhỏ, đáng tiếc, còn chưa đủ!”
Đối diện Lôi Lâm đột nhiên truyền tới giọng nói đầy kinh ngạc của Hi Sơn phù thủy, rồi giọng nói này chuyển lạnh, “Vậy đành cho cậu mở mang kiến thức một chút, cái gì là phù thủy cấp 1 đỉnh cao chân chính! Linh nhãn! ! !”
Sau khi nói xong câu này, từ sau lưng Hi Sơn đột nhiên hiện ra bóng mờ một con mắt dọc to lớn.
Con mắt nằm dọc này phi thường tà dị, trong tròng mắt là một mảnh màu đen, rất tương tự con mắt trên trán Hi Sơn kia.
Ầm ầm! ! !
Sauk hi bóng mờ mắt dọc nổi lên, lực lượng tinh thần bão táp trong sân tăng mạnh vài lần, thậm chí, ở vùng biên giới còn xuất hiện vết nứt màu đen nhỏ bé, từ bên trong lộ ra hào quang màu bạc.
” Cảnh giới thực lực của Hi Sơn tổ trưởng đã đến mức có thể lấy lực lượng tinh thần xé rách hư không, trình độ như thế này, tăng lên trên nữa chính là tinh
Chương 390: Khu săn giết thứ ba (1)
Nhìn tinh thần bão táp của Hi Sơn phù thủy hầu như khiến cả không gian vỡ vụn, các phù thủy thuộc tổ săn giết ở đây đều phát ra âm thanh không thể tin tưởng được.
“Ta đã sớm nghe nói hai mươi năm trước Hi Sơn đại nhân đã đạt đến tiêu chuẩn lên cấp hai, nhưng ngài ấy vì con đường sau này mà đặc biệt áp chế mình lên cấp. . .”
Một nữ phù thủy dùng băng gạc che mặt lẩm bẩm nói, trong đôi mắt là ái mộ không hề che giấu đối với Hi Sơn: “Quả nhiên, tổ trưởng đại nhân là cường hãn nhất!”
“Thật mạnh!”
Lôi Lâm khẽ cắn răng, một luồng lực lượng tinh thần lần thứ hai từ trong thức hải phun ra.
Cùng lúc đó, trong con mắt của hắn chợt lóe lên tia sáng màu xanh lam.“Chíp! Dự đoán thực lực đối phương!”
“Keng! Thành lập nhiệm vụ, bắt đầu thu thập năng lượng tiêu tán, xây dựng mô hình suy đoán. . .” Âm thanh máy móc của Chíp truyền đến.
Một chuỗi số liệu lớn hiện lên trước mắt Lôi Lâm, sau đó hóa thành một kết luận.
“Dự đoán lực lượng tinh thần của mục tiêu: 79. 9; thuộc tính lựa chọn tinh thần nguyên tố hóa: Tử Linh nguyên tố hóa; dự đoán tiến trình: 85%-90%!”
“Loại số liệu này? Quả nhiên đã vượt qua ngưỡng cửa lên cấp!”
Phù thủy cấp 1 lên phù thủy cấp cần hai điều kiện tiên quyết, chính là lực lượng tinh thần đạt đến 80, và trình độ nguyên tố hóa cũng đạt đến 80% trở lên.
Nhưng còn có rất nhiều phù thủy thiên tài không muốn dựa vào cơ sở này mà thằn cấp, bọn họ muốn khi lên cấp sẽ thu được càng nhiều chỗ tốt, vì con đường rộng rãi trong tương lai.
Bởi vậy, bọn họ thường sẽ chọn áp chế tinh thần lực của mình, duy trì ở giới hạn.
Đồng thời không ngừng để tiến độ tinh thần nguyên tố hóa của chính mình tăng lên, ít nhất cần đến 90% trở lên mới chọn lên cấp!
Như vậy tăng lên phù thủy cấp hai! Không chỉ có sức chiến đấu vượt xa cùng bậc.
Thậm chí ngay cả việc lên cấp sau này đều sẽ dễ dàng hơn so với phù thủy bình thường.
Mà Hi Sơn cũng là phù thủy thiên tài như vậy! Xem thực lực này, còn mạnh hơn cả Đề Cái- Tổ trưởng tổ thuốc.
Nhưng chuyện này cũng là bình thường, Đề Cái là tổ trưởng tổ thuốc, so với sức chiến đấu thì ông ta vẫn tương đối chú trọng trình độ dược tề học hơn.
Mà Hi Sơn lại phụ trách tổ săn giết của Hoa Viên Bốn Mùa.
Sức chiến đấu khẳng định vượt xa cùng cấp.
Trong lòng Lôi Lâm cả kinh, lập tức liếc mắt nhìn số liẹue của chính mình.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ, thuật sĩ cấp 1, huyết mạch: Khoa Mạc Ân cự xà; sức mạnh: 7. 1; nhanh nhẹn: 6. 7; thể chất: 8. 5; tinh thần: 58. 9; pháp lực: 58(pháp lực do lực lượng tinh thần đồng bộ quyết định); tiến độ tinh thần nguyên tố hóa: 70%; trạng thái: Khỏe mạnh ”
“Lực lượng tinh thần và nguyên tố hóa của mình kém xa đối phương, đây vẫn là do đối phương không dùng toàn lực, nếu không lực lượng tinh thần của mình ở bên ngoài sợ là sớm đã tan vỡ!”
Lôi Lâm cười khổ ở trong lòng.
Đương nhiên, hắn cũng không xuất toàn lực, không chỉ là trình độ nguyên tố hóa, ngay cả lực lượng tinh thần cũng dùng kỹ thuật áp chế chiếm được từ chỗ mụ phù thủy, tự nhiên càng không thể là địch thủ của đối phương!
Sau khi Hi Sơn dùng ra linh nhãn bí kỹ, lực lượng tinh thần của Lôi Lâm liên tục bại lui.
“Phốc!”
Sắc mặt Lôi Lâm đột nhiên tái đi, hừng hực rút lui ba bước.
Mỗi một bước đều khiến trên mặt đất lõm xuống một vết chân phi thường sâu.
Chung quanh thậm chí còn có từng tia khói trắng bốc lên.
Con mắt Lôi Lâm trong nháy mắt tràn ngập tơ máu, lại rất nhanh biến mất , hắn lau lau vết máu nơi khoé miệng.
Có chút không cam lòng nhìn Hi Sơn.
“Tổ trưởng đại nhân quả nhiên lợi hại!”
Tình huống như thế, thắng bại đã rất rõ ràng, nữ phù thủy khi nãy lập tức lớn tiếng hô hay.
“Câm miệng!” Hi Sơn trừng mắt, nữ phù thuỷ kia lập tức im tiếng, nhưng vẻ mặt phi thường oan ức.
Đùng đùng! Vẻ mặt Hi Sơn không chút cảm xúc vỗ tay một cái.
Ngay sau đó, hai hàng học đồ mặc lễ phục lập tức đi vào phòng.
Đối mặt với cảnh tượng khắp nơi bừa bộn này, trên mặt của đám học đồ không hề có chút kinh ngạc nào, chỉ nhanh tay nhanh chân thu dọn.
Thậm chí, linh quang vu thuật đủ mọi màu sắc sáng lên, trong đám này có học đồ cấp ba còn dùng lên thuật dọn dẹp, thuật thanh lý để tăng nhanh tốc độ quét sạch.
Mấy phút sau, toàn bộ phòng khách đã trơn bóng như mới, ngay cả bàn ghế cũng được đổi khác, vị mỹ thực bốc lên khói trắng và toa ra hương thơm mê người cũng được đổi mới.
“Thế nào? Lôi Lâm phù thủy! Cậu chắc chắn chưa?”
Hi Sơn nhìn đ Lôi Lâm đang sầm mặt ở ối diện một chút.
“Nếu như là ý của tổ trưởng đại nhân! Vậy ôi cũng chỉ đành làm theo!” Lôi Lâm lộ vẻ không cam lòng hồi đáp.
“Ừm! Rất tốt!”
Hi Sơn gật gù, “Như vậy! Chư vị! Để chúng ta cùng nâng chén chúc mừng công lao trong tương lai của Lôi Lâm!”
Ầm! Từng ly thủy tinh cao chân đụng vào nhau, phát ra tiếng vang lanh lảnh dễ nghe.
“Đại nhân! Vị trí khu ba mà chúng ta chủ yếu phụ trách chính là từ điểm Lục Diệp Cao bên kia, đến chỗ Hắc Cốt Lâm này, ở đây, tài nguyên trong bí cảnh sông Hằng rất ít, chỉ có một loại tuyền thủy có tác dụng mê hoặc người, là thứ mà phù thủy hai phe đều khá coi trọng. . .”
Một phù thủy thuộc tổ săn giết có độ tuổi không nhỏ, mái tóc đã lấm tấm từng sợi màu trắng đang dẫn đường cho Lôi Lâm, tuần tra khu vực săn giết khu ba này.
Khác với nơi hoàn toàn bị phe mình chiếm lĩnh, tổ săn giết phụ trách những chỗ này đều là khu vực xen kẽ với thế lực như đối phương, thâm nhập địch cảnh lẫn nhau, dù hiện tại trong tầm mắt phát hiện phù thủy chính thức của đối phương, cũng hoàn toàn không cần kinh ngạc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Nguyên Huyết Thần Tọa [Dịch] Nguyên Huyết Thần Tọa](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Nguyen-Huyet-Than-Toa-Audio-Truyen.jpg)





