Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 68 : Ác chiến (1) (c336-c340)
❮ sautiếp ❯Chương 336: Ác chiến (1)
Oán linh căm hận là một loại sinh vật phù thủy hợp thành mà Lâm Lôi nhìn thấy trên thư tịch cổ đại.
Lai lịch cụ thể của nó là gì thì đã không rõ ràng lắm, nhưng Lâm Lôi nhớ rất rõ trên bản sách cổ lúc trước mình đọc được kia, oán linh căm hận lại trực tiếp bị miêu tả là ác ma.
Loại sinh vật này không chỉ có huyết nhục và sức sống cực kỳ mạnh mẽ, càng làm người ta sợ hãi chính là trên người nó luôn luôn toả ra linh thể ô nhiễm.
Loại ôn dịch trên linh hồn này, người bình thường căn bản không thể chống lại, thường thường vừa gặp đã chết một đám lớn.
Vì lẽ đó khi oán linh căm hận xuất hiện, thường thường đại diện cho việc người bình thường ở một thậm chí mấy thành trì diệt vong.
Mà một lần nghiêm trọng nhất là xuất hiện hơn một trăm con oán linh căm hận!
Quân đoàn khủng bố này thậm chí còn mạnh mẽ đánh tan hai tổng bộ phù thủy thượng cổ, khiến gần hai phần mười người bình thường ở Nam Hải bờ bị diệt vong!
Cuối cùng là do một vị thần tinh phù thủy không biết tên thời thượng cổ ra tay, mới hủy diệt được quân đoàn khủng bố này.
“Không ngờ loại oán linh căm hận này lại là do Đồ Hồn Giáo thượng cổ làm ra! Cũng đúng, thời gian cũng trừng khớp!”
Trong mắt Lâm Lôi hiện ra vẻ hiểu rõ.
Căn cứ vào lịch sử ghi chép trong phù thủy thế giới, sau khi thiên tai oán linh căm hận kết thúc, Đồ Hồn Giáo lập tức rơi vào một loại trạng thái quỷ dị, đầu tiên là tuyên dương tín ngưỡng bọn họ- Cách Cách Vu chí cao chắc chắn sẽ giáng lâm, lập tức thống trị thế giới này, sau đó lại tiến hành mấy lần huyết tế cùng hi sinh có quy mô vô cùng lớn, từ đó hoàn toàn biến mất ở phù thủy giới.
Bây giờ nhìn lại, Đồ Hồn Giáo rõ ràng là khiến quần chúng phẫn nộ nên bị phù thủy giới ở Nam Hải bờ đồng loạt ra tay, liên thủ tiêu diệt!
Lúc này, oán linh căm hận đang đi tới cũng phát hiện ra Lâm Lôi.
Trong đôi mắt một lớn một nhỏ của nó toát ra vẻ khát máu.
Thậm chí, ngay cả thân thể dài rộng mập mạp cũng hưng phấn đến mức khẽ run.
Một luồng sương mù màu xanh nhạt trực tiếp bao trùm toàn bộ hoa viên.
“Linh hồn ôn dịch!” Trên mặt Lâm Lôi hiện ra vẻ căng thẳng, nhận ra thứ mà oán linh căm hận làm người sợ hãi nhất này.
“Khoa Mạc Âm chi lân!”
Lâm Lôi hơi động suy nghĩ, toàn thân hắn lập tức có một tầng vảy dày đặc bao trùm lên, lớp vảy màu đen, lít nha lít nhít mọc đầy thân thể Lâm Lôi, ngay cả trên mặt cũng không bỏ xót.
Có vảy bao phủ, hiện tại hình dáng Lâm Lôi đã đại biến, ngay cả hai mắt cũng mơ hồ biến thành màu hổ phách.
Mà lớp vảy này cũng không khiến hắn có vẻ hung ác, mà dưới mị lực của huyết mạch thuật sĩ, cả người hắn lại càng tràn ngập vẻ đẹp.
Cho dù là một người bình thường đến xem, cũng sẽ cho rằng hiện tại trên người Lâm Lôi tràn ngập vẻ đẹp dã thú.
Thậm chí, nếu như hiện tại Lâm Lôi là bán thú nhân xà tộc, thậm chí sẽ bị xem là cống phẩm quý giá, được hiến cho xà mẫu, tuy rằng Lâm Lôi nhất định cũng không muốn thế.
Sau khi thiên phú vu thuật phòng ngự thuấn phát ra, Lâm Lôi vẫn chưa thỏa mãn, bàn tay lập tức lướt qua dưới cổ.
Một chùm hào quang màu đỏ sậm từ dưới cổ hắn lan ra, sau đó cũng bao trùm đến toàn thân, mơ hồ hình thành một bộ khôi giáp.
Đối mặtvới sự khủng bố từ linh hồn ôn dịch.
Lâm Lôi cũng cẩn thận hơn mấy phần, không chỉ toàn lực phát động thiên phú vu thuật, ngay cả lá bài tẩy Đọa Tinh Chi Trụy cũng kích phát ra.
Oán linh căm hận có thực lực tuyệt đối vượt xa phù thủy cấp 1 bình thường, hơn nữa còn không biết nó bị phù thủy của Đồ Hồn Giáo thêm vào năng lực biến thái gì, nên càng quỷ dị và khó chơi hơn.
Lâm Lôi không muốn bởi vì chính mình nhất thời sai lầm mà khiến bản thân gặp phải phiền phức không cắt đuôi được——Vấn đề trên linh hồn tuyệt đối khó có thể chữa trị hơn so với tổn thương trên thân thể!
Mà hiện tại, trên người hắn ngoại trừ màng ánh sáng đỏ như máu lúc trước.
Lại có thêm hai tầng phòng ngự là Khoa Mạc Âm chi lân và Đọa Tinh Chi Trụy.
Ngay sau khi Lâm Lôi bố trí xong, sương mù màu xanh nhạt cũng bao phủ đến chỗ hắn đứng.
Vù!
Ngay trong nháy mắt sương mù bao phủ đến, Lâm Lôi lập tức cảm thấy đầu óc ngây ngất, hào quang màu đỏ trong thức hải ngòm dập dờn, tinh thể ở trung tâm bắn ra một luồng lực lượng tinh thần, xua tan cảm giác choáng váng này trong nháy mắt.
Xì xì!
Cùng lúc đó, Lâm Lôi màng ánh sáng màu đỏ tươi phòng ngự ở ngoài cùng vừa va vào sương mù trong nháy mắt đã phát ra tiếng vật thể bị ăn mòn, mấy giây sau đã hoàn toàn tán loạn.
Sau đó, bóng mờ áo giáp do Đọa Tinh Chi Trụy hình thành cũng bắt đầu vang lên âm thanh không chịu nổi, năng lượng dự trữ bên trong không ngừng tiêu hao.
“Đây là còn chưa phá tán phòng ngự, chỉ là dư âm từ linh thể ô nhiễm đã có ảnh hưởng như vậy!”
Lâm Lôi nhìn chằm chằm vào oán linh căm hận càng ngày càng gần, vẻ kiêng dè trên mặt càng thêm rõ ràng.
“Gào! ! !”
Sau lưng oán linh căm hận đột nhiên lần thứ hai mọc ra hai cánh tay tráng kiện, đẩy một cái trên mặt đất!
Dựa vào lực bộc phát này, tốc độ của oán linh căm hận tăng vọt, vọt thẳng đến trước mặt Lâm Lôi, lưỡi búa ở tay trái mạnh mẽ chém tới eo Lâm Lôi!
Sức mạnh khổng lồ còn chưa tới, những dường như đã khiến không khí chung quanh bị áp súc thành tinh thể, vọt mạnh tới Lâm Lôi!
Trong đôi mắt Lâm Lôi lóe lên hào quang màu xanh lam, thân thể vặn vẹo một góc độ khó mà tin nổi, tránh được lưỡi búa kia.
“Tiềm ảnh Hỏa Cầu!”
Sau khi tránh thoát được công kích, Lâm Lôi nhìn chung quanh một chút, hoa viên bốn phía đều bị sương mù màu xanh lục ngăn cản, nếu như không đánh giết con oán linh căm hận này được thì sẽ hoàn toàn không thông qua được.
Chương 337: Ác chiến (2)
Đồng thời, Lâm Lôi cũng không tin thượng cổ phù thủy lúc trước sẽ dễ dàng thả hắn rời đi như vậy.
Bởi vậy, Lâm Lôi điên cuồng phát động phản kích, vừa ra tay đã dùng tới vu thuật bình thường có uy lực cường đại nhất!
Ầm!
Sau khi Lâm Lôi ngâm xong mấy âm tiết, từ cái bóng của con oán linh căm hận này đột nhiên bốc lên rất nhiều Hỏa Cầu màu đen!
Những Hỏa Cầu này trong nháy mắt tụ lại thành một, thể tích tăng vọt mấy chục lần, muốn nổ tung bên ngoài oán linh căm hận.
Ngọn lửa màu đen trong nháy mắt bao trùm toàn thân oán linh căm hận, rất nhiều cánh tay dài nhỏ trực tiếp bị nổ gãy xuống.
Thậm chí, dù chỉ một đốm lửa nhỏ màu đen rơi xuống đất đều sẽ khiến mặt đất xuất hiện một lỗ nhỏ sâu không thấy đáy.
“Công kích trúng mục tiêu! Tiềm ảnh Hỏa Cầu có uy lực: 51 độ, nguyên tố hóa lực lượng tinh thần bổ trợ: 21 độ! Vòng phòng ngự bên ngoài của mục tiêu bị đánh tan! Thu được số liệu dò xét!”
Nhắc nhở của Chíp trong nháy mắt vang lên.
Là vu thuật của Lâm Lôi có uy lực chỉ đứng sau hoá đá chi đồng ở giai đoạn hiện nay, hiện tại tiềm ảnh Hỏa Cầu được nguyên tố hóa lực lượng tinh thần của Lâm Lôi toàn lực bổ trợ, uy lực đã đạt đến mức doạ người là51 độ!
Dù oán linh căm hận là loại hung vật có hung danh thời thượng cổ, cũng chỉ có thể run rẩy trong hỏa diễm!
“Keng! Oán linh căm hận có sức mạnh: 34; nhanh nhẹn: 19; thể chất: 40 ; tinh thần: 25; kỹ năng đặc thù: 1, linh hồn ôn dịch: Bên ngoài thân oán linh căm hận luôn có một luồng do thượng cổ phù thủy phóng ra linh hồn ôn dịch, một khi bị nhiễm vào linh hồn, sinh vật sẽ phải chịu nguyền rủa vĩnh hằng, linh hồn từ từ tiêu vong! 2, nuốt chửng: Oán linh căm hận có thể thông qua nuốt chửng lượng lớn huyết nhục mới mẻ để khôi phục thương thế, đồng thời, lượng lớn linh thể có thể khiến oán linh căm hận tiến hóa thành sinh vật càng thêm mạnh mẽ.”
Nhìn số liệu do chíp đưa ra, Lâm Lôi có chút thán phục nhìn quái vật trước mặt còn đang kêu rên trong ngọn lửa màu đen.
“Thực lực như vậy ít nhất cũng có thể so với phù thủy bán nguyên tố hóa, nếu như tạo thành quân đoàn, có thủ lĩnh càng mạnh mẽ hơn, thì rất nhiều tổ chức phù thủy đều không đối phó được, cần phải chạy trốn…”
Cảm thán thì cảm than nhưng trong nháy mắt Lâm Lôi lại đánh ra một lần tiềm ảnh Hỏa Cầu.
Vô số màu đen Hỏa Cầu từ trong khe hở bóng tối ở bốn phía bốc lên, không ngừng xông tới bó đuốc màu đen kia, khiến hắc diễm trở nên càng thêm mạnh.
Mặc dù Lâm Lôi rất có hứng thú đối với oán linh căm hận, nhưng cũng sẽ chỉ đợi nó tử vong rồi lấy chút dịch thể để nghiên cứu chứ sẽ không có suy nghĩ bắt sống gì dód.
Bởi vậy, sau khi thấy tiềm ảnh Hỏa Cầu công kích hữu hiệu, trong nháy mắt Lâm Lôi lần thứ hai bắn ra lượng lớn Hỏa Cầu màu đen, muốn một lần đánh giết oán linh căm hận!
“Gào!”
Oán linh căm hận biến thành ngọn đuốc không ngừng kêu rên đầy khủng bố, các cánh tay dài nhỏ trên người bắt đầu bị hoà tan, rơi rụng trên mặt đất lên.
Ầm! ! !
Ngọn lửa màu đen thiêu nứt cái bụng to mọng của oán linh căm hận, trong nháy mắt, lượng lớn linh thể từ trong bụng oán linh căm hận chạy ra.
Khuôn mặt những linh thể này có nữ có nam, có trẻ có già, đồng thời, rất nhiều linh thể có hình thù phi thường kỳ quái, không phải trên mặt có thêm một bàn tay thì trên bụng có thêm ba cái chân, có thân thể thậm chí trên toàn thân đều che kín các loại bộ phận, rất tương tự con oán linh căm hận.
Mà điểm giống nhau của nhiều linh thể như vậy chính là trong ánh mắt của bọn hắn đều dại ra, giống như trí tuệ đều biến mất.
“Lẽ nào… Nơi này là một căn cứ mà Đồ Hồn Giáo thượng cổ chế tạo ra oán linh căm hận?” Lâm Lôi nhìn thấy cảnh này, lại so sánh với suy đoán trước đó, không khỏi sinh ra một suy nghĩ.
Những linh thể này vô thức bồi hồi quanh oán linh căm hận, thậm chí không kiêng kỵ hắc diễm đốt cháy trên người oán linh căm hận, chui tới chui lui ở bên trong, Lâm Lôi nhìn mà căng thẳng.
“Thứ này! Lẽ nào là muốn…” Lâm Lôi giật mình, đột nhiên nghĩ tới điều gì.
Lập tức, hắn lần thứ hai ném ra mấy ống thuốc, chính là phấn hồng trân châu có hiệu quả thương tổn đối với linh thể ở bên trong!
Nhưng đã chậm một bước.
Kèm với tiếng gào của oán linh căm hận, linh thể quay chung quanh dồn dập nổ tung!
Rầm rầm! ! !
Giống lần trước mụ phù thủy sử dụng tới thủ đoạn hồn bạo a!
Nhưng lần này có tới mấy chục thậm chí hơn trăm linh thể đồng thời tự bạo, uy lực vượt xa lần trước mụ phù thủy triển khai kia!
Trong tiếng nổ, ngọn lửa màu đen trên người oán linh căm hận trực tiếp bị dập tắt.
Mà một luồng dư âm khủng bố nổ tung trực tiếp nổ đến trên người Lâm Lôi.
Phốc! Lớp phòng ngự Đọa Tinh Chi Trụy trên người hắn đột nhiên lóe lên, lập tức giống bong bóng xà phòng vỡ tan.
Lập tức, Lâm Lôi giống bị một đầu xe lửa va trúng , làm hắn bay ngược ra ngoài, một đường đụng đổ không ít kiến trúc, trên mặt đất vẽ ra một dấu vết kéo lê thật dài.
“Loại kỹ năng khủng bố này, trước đó tại sao không điều tra được?” Lâm Lôi vừa giận vừa sợ.
“Đo lường thấy trong bụng mục tiêu có tầng phòng ngự thứ hai, chíp đo lường xuất hiện hiệu quả ngăn cách!”
Chíp nhắc nhở lần thứ hai bay lên trước mắt Lâm Lôi.
Chương 338: Ẩn núp và động thủ (1)
Tuy rằng năng lực của Chíp đã trải qua nhiều lần tăng mạnh, nhưng ở phù thủy thế giới quỷ dị này vẫn còn có mấy việc lực bất tòng tâm.
Đối mặt loại sai lầm này, Lâm Lôi cùng không thể truy cứu.
Bởi vì lúc này oán linh căm hận đã lần thứ hai truy kích tới!
Hiện tại oán linh căm hận, phần lớn cánh tay trên người bóc ra, còn có thật nhiều dấu vết cháy đen, trên bụng đã vỡ ra một lỗ thủng to, ruột và các bộ phận khác không biết tên lộ ra.
Nhưng những thương tổn này hoàn toàn không ảnh hưởng tới hành động của oán linh căm hận.
Mà hoàn toàn ngược lại, lúc này trong mắt oán linh căm hận bắn ra hào quang màu đỏ, trở nên càng thêm hung ác so với trước.
Gân xanh trên người từng cái từng cái vặn vẹo nhô ra, thật giống như vô số con rắn nhỏ màu xanh quấn quanh đan xen, vọt tới Lâm Lôi.
Bởi thịt mỡ và mỡ dị dạng trên người bị thiêu mất không ít, hiện tại tốc độ của căm hận còn nhanh hơn cả trước đó.
“Được!”
Lớp vảy trên người Lâm Lôi hơi run lên, tro bụi và thổ thạch bán trên người đều rớt xuống.
Vừa nãy hồn bạo tuy rằng mãnh liệt, nhưng sau khi phá vỡ phòng ngự của Đọa Tinh Chi Trụy, lực phá hoại đã hạ thấp một tầng, bị Khoa Mạc Âm chi lân trên người hắn cản lại.
Hiện tại Lâm Lôi, ngoại trừ chút thương thế nhẹ trên người thì hầu như không bị tổn thương gì.
Lúc này, oán linh căm hận to lớn còn đang nhanh chóng xung kích, một đoàn linh hồn ôn dịch màu xanh lục đang không ngừng khuếch tán ra bốn phía.
“Bóng tối ẩn núp!”
Lâm Lôi nhìn thấy cảnh này, trong miệng không ngừng niệm thần chú, cùng lúc đó, vảy trên người hắn cũng đang tản ra một luồng u quang màu đen.
Trong u quang này, thân ảnh Lâm Lôi dần dần trở nên trong suốt.
Lập tức, oán linh căm hận to lớn vọt thẳng tới bóng mờ Lâm Lôi.
Trực tiếp khiến một bồn hoa mục nát phía sau vỡ thành từng mảnh.
Trong thời gian hơn một năm này, Lâm Lôi thông qua tích lũy điểm cống hiến để đổi lấy tài nguyên, đổi được không ít mẫu vu thuật cấp 1, trong số đó, Lâm Lôi khắc sâu ấn tượng về bóng tối ẩn núp.
Trước đó trong hoa viên Địch Luân, lần kia Hoắc Lạp Nhĩ hắc xà đột nhiên tập kích khiến cả đời Lâm Lôi đều khó mà quên được.
Nếu không phải hắn trời sinh cảnh giác, lại có đồng bạn hấp dẫn hỏa lực thì thắng bại trận đấu kia có thể sẽ phải thay đổi.
Sau đó, hắn bắt đầu có ý định thu thập tiềm hành vu thuật hệ âm u này, rốt cục, hắn phát hiện trong số hàng vu thuật mẫu mà Hoa Viên Bốn Mùa cho đổi có loại này.
“Bóng tối ẩn núp hệ âm u là vu thuật cấp 1 có tác dụng: Sau mỗi lần sử dụng sẽ khiến người làm phép ẩn thân trong khe hở của thế giới bóng tối, miễn dịch phần lớn công kích của thế giới hiện thực.
Thời gian ẩn núp: 20 giây; nguyên tố hóa bổ trợ: 14 giây; tiêu hao: Lực lượng tinh thần 10; pháp lực 10 ”
Vu thuật vô cùng phù hợp với nguyên tố thân cận của Lâm Lôi, đồng thời, Khoa Mạc Âm chi lân trên thân Lâm Lôi cũng có hiệu quả tăng cường vu thuật này.
Bởi vậy, Lâm Lôi đã dốc rất nhiều công sức trên vu thuật này.
Có vu thuật này, nhước điểm về ẩn nấp khi di động cũng được bù đắp.
Lâm Lôi cẩn thận cảm thụ cảm giác ẩn núp.
Đây là một loại cảm thụ phi thường kỳ dị, thời gian giống chậm lại gấp mười lần.
Không khí chung quanh đã tràn ngập nhựa cao su, mọi cử động của Lâm Lôi đều cần tiêu hao sức lực nhiều hơn so với bình thường.
Lâm Lôi liếc mắt nhìn oán linh căm hận.
Lúc này oán linh căm hận bởi vì mất đi mục tiêu nên đang nổi giận phát tiết ra bốn phía.
Trên mặt đất bị oán linh căm hận dùng lưỡi búa chém ra từng khe sâu, khắp nơi bừa bộn.
Mà trong mắt Lâm Lôi, lúc này toàn thân da dẻ oán linh căm hận đều hiện ra một màu xanh lục quỷ dị, không! Không chỉ là oán linh căm hận, còn có cảnh vật chung quanh, thổ địa, bầu trời, toàn bộ đều bị màu xanh lục bịt kín.
Màu xanh lục này phi thường nồng nặc, thậm chí khiến Lâm Lôi có cảm giác choáng váng và muốn nôn mửa.
Toàn thân Lâm Lôi giống như đang trôi nổi giữa không trung, chậm rãi bơi về phía oán linh căm hận.
Oán linh căm hận giống như phát hiện được cái gì, búa lớn ở tay trái vung lên, búa lớn rỉ sắt màu da cam xẹt qua phần eo Lâm Lôi.
Nếu như hiện tại Lâm Lôi là thực thể thì có lẽ đã bị trực tiếp chém ngang hông.
Nhưng hiện tại hắn chỉ là một bóng mờ trong thế giới hiện thực, lưỡi búa to lớn chém qua, ở trên người hắn tạo ra một đợt sóng nước.
Oán linh căm hận cuồng loạn vung vẩy lưỡi búa, thỉnh thoảng có mấy đạo xẹt qua thân thể Lâm Lôi, đáng tiếc ngay cả nửa mảnh góc áo của Lâm Lôi đều không bị chém xuống.
Gần rồi! Càng gần hơn!
Lâm Lôi duy trì trạng thái trượt đi này, trôi nổi trên đỉnh đầu oán linh căm hận, hầu như cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy miệng rộng của oán linh căm hận không ngừng giữ lại nùng dịch màu vàng, hàm răng chênh lệch không đồng đều cắn chặt.
Xoạt!
Trong hư không lóe lên bóng đen, thân ảnh Lâm Lôi trực tiếp xuất hiện trước mắt oán linh căm hận.
Lúc này hai mắt Lâm Lôi đã biến thành thụ đồng màu hổ phách, toả ra một luồng hào quang kì dị.
“Nhìn vào mắt của tao!” Lâm Lôi phun ra âm tiết quỷ dị, mang theo tiếng rung tê tê, giống cự xà đang phun lưỡi.
Thiên phú vu thuật —— hoá đá chi đồng! ! !
Loại thanh âm này mang theo sức mạnh kỳ dị, oán linh căm hận không tự chủ được nhìn kỹ hai mắt Lâm Lôi, trên mặt hiện ra vẻ kì lạ.
Răng rắc! Răng rắc!
Một vòng màu xám trắng từ con mắt oán linh căm hận bắt đầu tản ra, lập tức không ngừng lan tràn.
“Gào a! ! !”
Ngay khi hoá đá sắp lan tràn ra toàn bộ đầu của oán linh căm hận, oán linh căm hận đột nhiên ngửa mặt lên trời rít gào.
Chương 339: Ẩn núp và động thủ (2)
Theo rít gào, bắp thịt trên người oán linh căm hận nhô lên từng khối từng khối, trên bả vai cũng đột ngột xuất hiện hai bắp thịt cứng rắn, giống như lại mọc ra hai cánh tay vấy.
Khi bắp thịt không ngừng run run, vỏ đá màu xám trên mặt oán linh căm hận rụng xuống từng khối, giống như xà đang lột da vậy.
” Thể chất của mục tiêu qúa cao, bắt đầu miễn dịch hiệu quả hoá đá! Xuất hiện tình huống cương trực cục bộ, thời gian kéo dài: 3 giây!”
Lúc này Chíp bắn ra một nhắc nhở.
Quả nhiên, hành động của óan linh căm hận chậm lại, nhếch to miệng, duy trì một tư thế phi thường kỳ dị khôi hài, giống như một người máy quên lên dây cót, rơi vào một trạng thái đình trệ quỷ dị.
“Cơ hội tốt!”
Ánh mắt Lâm Lôi sáng lên, vô số tiềm ảnh Hỏa Cầu màu đen rót vào trong miệng oán linh căm hận, trong cơ thể oán linh căm hận không ngừng nổ tung lên.
“Đọa Tinh Chi Trụy! Bắt đầu dùng toàn bộ năng lượng còn lại!”
Lâm Lôi gào lớn một tiếng, lập tức, từ dưới cổ hắn lần thứ hai bùng ra một đoàn hào quang màu đỏ sậm.
Hào quang ngưng tụ trên tay Lâm Lôi, biến thành một thanh trường đao.
Lâm Lôi nhìn oán linh căm hận lúc này, chợt quát một tiếng, bắp thịt trên cánh tay nhô lên, cả người lớn hơn mấy vòng, trong nháy mắt từ một thiếu niên thanh tú, biến thành một đại hán cả người đầy bắp thịt.
Lúc này khắp toàn thân Lâm Lôi đều tràn ngập một luồng sức mạnh muốn bùng nổ.
Hai tay hắn cầm đao, nhảy lên thật cao, nhắm tới cái cổ của oán linh căm hận còn đang bị ngọn lửa màu đen đốt cháy rồi chém mạnh xuống!
Phốc! ! !
Chất lỏng màu vàng xanh tung toé, cùng lúc đó, đầu lâu của oán linh căm hận bị Lâm Lôi trực tiếp chém xuống, lăn trên mặt đất.
Sau khi bị chém đầu xuống, tứ chi khổng lồ của oán linh căm hận vẫn còn đang vận động, giốn như còn muốn giẫy giụa chạy đi.
Con mắt Lâm Lôi sâu thẳm, từng ống thuốc màu đỏ tím không ngừng bị ném ra, rơi vào thân thể khổng lồ cùng đầu lâu của oán linh căm hận.
Ầm! ! !
Một vòng ngọn lửa màu đỏ bắt đầu mãnh liệt bốc cháy lên.
Hỏa diễm rất mau đã bao phủ toàn bộ thân thể và đầu lâu của oán linh căm hận.
Đầu lâu của oán linh căm hận nứt ra, lại là một đám linh thể hình thù kỳ quái xông ra.
Nhưng Lâm Lôi đã sớm chuẩn bị ném một tinh thạch màu phấn hồng vào trong ngọn lửa, đồng thời không ngừng nhanh chóng ngâm xướng thần chú.
Linh thể không có ý thức dồn dập bị khối tinh thể màu phấn hồng kia hấp dẫn quên mất phải tự bạo, chỉ không ngừng vây quanh tinh thạch màu phấn hồng, trên mặt toát ra đủ vẻ hồi ức.
“Thành công! Căn cứ vào tính toán của chíp đã cải tiến ra dụ linh pháp Địch Khắc Phu!”
Lâm Lôi lóe lên vẻ vui mừng.
Trên mặt đất chung quanh hỏa diễm nhanh chóng khắc rõ chú văn và phù hiệu quỷ dị, đồng thời không ngừng ném vào trong ngọn lửa các loại tài liệu.
Đến cuối cùng, tử ngọn lửa màu đỏ đã biến thành thuần tím, từng bầy linh thể ở bên trong không ngừng bị hòa tan, giống sáp nến nhỏ xuống.
Lúc này, mới có rất nhiều linh thể muốn xông ra đồng thời tự bạo!
“Khởi động!” Nhìn lít nha lít nhít linh thể, khóe miệng Lâm Lôi nở nụ cười, đọc mấy phù văn.
Ầm! Một vòng hào quang màu đỏ từ trận pháp sáng lên, vây đám linh thể ở trong ngọn lửa.
Loại ánh sáng này dường như còn khắc chế năng lực tự bạo của linh thể linh thể, ở bên trong tuy rằng đã mất đi thần trí, tràn ngập vẻ mặt điên cuồng, nhưng không có một cái nào có thể tự bạo.
Tiếng kêu thảm, tiếng thét chói tai không dứt bên tai.
Thậm chí Lâm Lôi có thể cảm ứng được oán linh bên trong thống khổ gào thét.
Ngọn lửa màu tím còn đang không ngừng đốt cháy, mùi vị quỷ dị không ngừng lan tràn.
Thi thể oán linh căm hận trong hỏa diễm rốt cục ngừng nhúc nhích, đồng thời, từ thân thể dài rộng trên mặt bắt đầu chảy ra chất lỏng sền sệt, bắt đầu chảy xuôi ra bốn phía.
Loại chất lỏng này tuy rằng phi thường sền sệt, nhưng bên ngoài lại hiện ra màu đen quỷ dị.
Khi dầu dịch màu đen không ngừng nhỏ xuống, thi thể oán linh căm hận bên trong cũng đang dần dần thu nhỏ lại, giống như co lại.
Từ vóc người khổng lồ cao hơn mười mét, bắt đầu co lại như người bình thường, đến cuối cùng, thậm chí trở nên giống như con khỉ, trên người tràn ngập nhăn nheo.
“Chuyện này. . .”
Lâm Lôi nhìn chòng chọc vào đầu lâu của oán linh căm hận không ngừng co lại.
Chờ đến khi đầu lâu hoàn toàn co lại, hiện ra trước mắt Lâm Lôi chính là một đầu lâu của nhân loại bình thường.
Tuy rằng trên da mặt đầy vết nhăn nheo, nhưng Lâm Lôi vẫn nhận ra đây là đầu lâu của người đàn ông phương tây chừng ba mươi tuổi.
“Hóa ra nguyên liệu chủ yếu của oán linh căm hận chính là nhân loại, mà phương pháp luyện chế cơ bản chính là rót vào trong thân thể lượng lớn linh thể điên cuồng, đồng thời tiến hành dung hợp. . .”
Phương thức này cho Lâm Lôi cảm giác giống như lấy thân thể làm bào thai, đang thai nghén gì đó.
“Bởi vì những oán linh này trước hết cũng là linh hồn loài người, bởi vậy tính bao quát thân thể là cao nhất, chính là không biết Đồ Hồn Giáo giải quyết vấn đề hồn xác hòa vào nhau thế nào, đây chính là kỹ thuật then chốt!”
Lâm Lôi không ngừng suy tư.
Hắn có cảm giác, oán linh căm hận tuyệt đối không phải vật thí nghiệm cuối cùng.
Những linh thể điên cuồng kia trong cơ thể oán linh căm hận không ngừng dung hợp, cuối cùng nhất định sẽ phá thể mà ra, trưởng thành lên thành tồn tại càng mạnh mẽ hơn, đồng thời càng thêm tà ác!
Chương 340: Cơ thể sống số 1
Khi Lâm Lôi đang suy nghĩ về oán linh căm hận.
Linh thể trong trận pháp cũng rốt cục bị đốt cháy hầu như không còn, ngọn lửa màu tím dần dần tắt đi.
Phốc! Ánh sáng trên vu thuật trận pháp cũng biến mất.
Lâm Lôi đi tới bên trong.
Một mùi vị bị đốt cháy khét xông tới mặt, còn kèm theo mùi vị làm người ta cực kỳ buồn nôn buồn nôn.
“Loại mùi này giống như mùi trực tiếp đốt cháy nước cồng ngầm vậy!” Lâm Lôi cau mày, đi tới chính giữa.
Thi thể người bình thường bên trong bị hỏa diễm đối đã hóa thành tro tàn từ lâu.
Mà trên mặt đất, chính giữa trận pháp bị đốt cháy khét còn có một chút ánh huỳnh quang hấp dẫn Lâm Lôi chú ý.
Đó là một ít tinh thể màu xanh lục nhỏ vụn giống mảnh vụ kim cương óng ánh xán lạn, lẳng lặng nằm dưới đáy hố.
Trên tay Lâm Lôi bao trùm một tầng vảy, nhặt lấy tinh thể màu xanh lục này.
“Trọng lượng rất nhẹ! Nhưng phi thường cứng!” Bàn tay Lâm Lôi không ngừng dùng sức, khớp xương nổ vang, nhưng hắn có sức mạnh cao tới 7. 1 lại hoàn toàn không thể niết nát tinh thể này.
“…” Đột nhiên, một tiếng than nhẹ chui vào lỗ tai Lâm Lôi, thanh âm này dường như là từ tinh thể màu xanh lục phát ra.
Trên mặt Lâm Lôi mang theo vẻ tò mò, đưa tinh thể đến gần lỗ tai.
“Cảm tạ cậu! Người tuổi trẻ!”
Trong nháy mắt! Bạch quang xinh đẹp dường như soi sáng cả tòa hoa viên, trong bạch quang, Lâm Lôi nhìn thấy bóng mờ của hàng ngàn, hàng vạn nhân loại.
Khuôn mặt những bóng mờ này mơ hồ có chút quen thuộc, chính là dáng vẻ các linh thể lúc trước, nhưng thể hình đã biến trở về thành người bình thường rồi.
Khuôn mặt bóng mờ có nữ có nam, thậm chí còn có mấy người mặc trang phục phù thủy cùng học đồ, nhưng lúc này, trên mặt bọn họ đều mang theo nụ cười ôn hòa, dần dần tan rã trong ánh sáng trắng.
“Ừm!” Lâm Lôi nhìn chung quanh một chút, bởi oán linh căm hận tử vong, lục linh hồn ôn dịch màu xanh đã biến mất, hoa viên lại lộ ra.
Mà hình bóng linh thể vừa nãy đã biến toàn bộ, giống như hắn đang nằm mơ vậy.
Nhưng Lâm Lôi biết tuyệt đối không phải hắn xuất hiện ảo giác.
Lúc này âm thanh của Chíp cũng vang lên.
“Trải qua quét hình, vật phẩm này là linh hồn tinh thạch! Vì đốt cháy lượng lớn linh hồn biến thành tinh hoa! Trong điển tịch cổ, vật này là một trong các loại tiền mà rất nhiều cường giả ở dị vị diện yêu thích nhất!”
“Linh hồn tinh thạch!” Trong Lâm Lôi lóe lên vẻ hiểu rõ.
Hắn cũng đã từng nghe nói về thứ này, chỉ có điều, thứ này dường như chỉ có phù thủy cao cấp mới có thể lợi dụng.
Lấy năng lực của phù thủy cấp 1 còn không đánh vỡ được vỏ ngoài của tinh thạch linh hồn để rút lấy năng lượng linh hồn bên trong.
“Bất kể nói thế nào, sau này khẳng định có thể dùng tới!” Lâm Lôi thu hết lấy đống tinh thể linh hồn màu xanh lục trên mặt đất, cẩn thẩn thả vào một cái túi nhỏ, còn dùng kim tuyến buộc chặt, rồi mới bỏ vào trong lồng ngực.
Lúc này, linh hồn ôn dịch màu xanh lục đã tan hết, trên vách đá ở cuối hoa viên xuất hiện từng vết nứt tốt giống thằn lằn, mọc đầy mặt tường.
Lâm Lôi đi tới trước vách tường đầy vết nứt này, tay phải nhẹ nhàng đánh nên trên vách tường rạn nứt!
Ào ào ào!
Vô số hòn đá rơi xuống, trên mặt đất bắn lên một lượng vôi lớn, sau vách tường có một cửa động sâu thẳm lập loè ra ánh sáng đen kịt.
Trong mắt Lâm Lôi loé lên hào quang đen kịt.
Lập tức, hắn bứt xuống một sợi tóc dài, trong miệng đọc vài câu thần chú quỷ dị.
Sợi tóc dài màu đen vặn vẹo rơi xuống đất, không ngừng biến thành lớn hơn, cuối cùng biến thành một con rắn nhỏ màu đen.
Con rắn nhỏ này có vảy dày đặc, một đôi mắt nhỏ màu đỏ kết hợp với thân thể như ngọc, không những không có vẻ dữ tợn, trái lại có chút đáng yêu.
Con rắn nhỏ đầu tiên là bò một vòng quanh Lâm Lôi, lưỡi rắn bé nhỏ thẻ ra, liếm liếm trên ủng Lâm Lôi rồi lắc lư vẫy vẫy bò vào trong thông đạo đen kịt.
Lâm Lôi nhắm hai mắt lại, một tia lực lượng tinh thần duy trì liên hệ cùng con rắn nhỏ, một vài hình ảnh và âm thanh cũng xuất hiện trước mặt Lâm Lôi.
Tia sáng bốn phía rất mờ, nhưng đối với con rắn nhỏ thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Xuyên qua mắt của con rắn nhỏ, Lâm Lôi có thể nhìn thấy đây là một quặng mỏ, trên vách tường bốn phía còn có rễ cây leo lên.
Những rễ cây này đan xen vào nhau, giống một tấm lưới đánh cá lan khắp chung quanh.
Khi con rắn nhỏ không ngừng thâm nhập, sau khi nó bò được khoảng một ngàn mét, một rễ cây màu vàng đất giống vách tường chặn lại bước tiến của con rắn nhỏ.
“Đây là… Rễ cây sương mù, trang bị chống trộm thời đại thượng cổ!”
Trong lòng Lâm Lôi vui vẻ, có trang bị này xuất hiện, chững tỏ hắn đã tới rất gần trung tâm phòng thí nghiệm.
“Người tiến vào! Trả lời ta một vấn đề, nếu không cậu sẽ bị xé thành mảnh vỡ!” Từ trên vài rễ cây to lớn, đột nhiên xuất hiện một khuôn mặt người lớn tuổi, người lớn tuổi này nhìn vào mắt con rắn nhỏ, dường như có thể xuyên thấu qua nó, nhìn thấy Lâm Lôi phía sau.
“Xin mời đặt ra vấn đề!” Lâm Lôi xuyên qua mắt con rắn nhỏ màu đen, trực tiếp tỏa ra một luồng sóng tinh thần.
“Vật gì có khuôn mặt như bảo thạch, mắt trân châu, mỗi khi đến mùa đông, tạo hóa đều sẽ ban ân chho nó một cơ hội sống lại?”
“Đây…” Lâm Lôi cúi đầu, làm ra vẻ trầm tư, nhưng lại đang thầm ra lệnh: “Chíp! Tìm tòi cơ sở dữ liệu!”
“Keng! Dựa theo mục lục chủ thể cung cấp, yêu cầu phù hợp có: 1- Bảo thạch hải tinh, độ tương tự 97%; 2- Hải địa tinh quỳ, độ tương tự 78% ; 3 …”
Trong nháy mắt Chíp đã đưa ra câu trả lời.
“Là bảo thạch hải tinh!” Con rắn nhỏ trước rễ cây sương mù trả lời.
“Chính xác!” Rễ cây sương mù phát ra một tiếng gào đinh tai nhức óc, rút sợi rễ giống rút củ cải từ dưới mặt đất, lộ ra một con đường giấu ở sau lưng nó.
“Để tưởng thưởng, cậu có thể thu được quyền lực đi qua từ nơi này!” Khuôn mặt trên rễ cây sương mù nở nụ cười.
“Tưởng thưởng sao? Ta không cho là như vậy!”
Con rắn nhỏ lắc lắc đầu, bò vào đường nối.
Đùng! Trong nháy mắt, một rễ cây lớn tốt giống bàn tay khổng lồ trực tiếp ngăn cản con rắn nhỏ.
“Ta cho phép chính là phù thủy phía sau, không phải sinh vật vu thuật này!” Khuôn mặt già nua trên rễ cây xuất hiện một vẻ tức giận.
“Phù thủy trẻ tuổi, cậu đang miệt thị ta sao?”
“Nó là một phần của ta, ta cho rằng nó có tư cách tiến vào!” Con rắn nhỏ ngẩng đầu, đối diện với khuôn mặt kia.
“Không! Cậu nhất định phải tự mình lại đây!” Rễ cây già ở phương diện này lại khá bướng bỉnh với chuyện này.
“Nếu đã nói như vậy!” Con rắn nhỏ màu đen cúi đầu, giống như đang suy nghĩ cái gì.
Lập tức, thân thể con rắn nhỏ bắn ra, chẳng khác nào tia chớp trực tiếp bắn vào đường nối.
Đùng!
Trong thông đạo trước kia vốn vô cùng bình tĩnh, đột nhiên bắn ra vô số tia chớp màu đen, những tia chớp này chẳng khác nào có sinh mệnh, bay thẳng đến con rắn nhỏ đang nhào tới.
Trong một mảnh đốm lửa, con rắn nhỏ trực tiếp bị đánh thành từng mảnh vỡ cháy đen.
“Quả nhiên là cạm bẫy! Hắc ngục cuồng lôi cấp năm trở lên, số lượng lại nhiều như vậy, nếu thật sự bỏ ra vốn lớn…”
Bên ngoài lối vào ở hoa viên, Lâm Lôi nhìn chằm chằm vào con đường, lộ ra một tia cười nhạo.
Rễ cây sương mù vốn là một cái bẫy! Dù kẻ xâm lấn trả lời chính xác, nó cũng chỉ có thể dụ người tới bước vào trong bẫy rập.
Đáng tiếc, sau nhiều năm trôi qua, trí tuệ của rễ cây sương mù giống như xuất hiện chút vấn đề, lộ ra vẻ quá mức cấp bách, khiến Lâm Lôi phát hiện điểm không đúng.
Cạm bẫy cho dù tốt, sau khi bị nhìn thấu hãy cùng trở thành chuyện cười.
Mà vào lúc này, một luồng địa chấn mãnh liệt từ trong hầm mỏ truyền đến, mơ hồ còn kèm theo một tiếng nói già nua: “Giết mày! Tao muốn giết mày! Kẻ xâm lấn!”
Dường như tất cả vách tường trong hầm mỏ đều là do rễ cây nâng lên, hiện tại rễ cây muốn giãy dụa đi ra, nhất thời gây nên phản ứng dây chuyền.
“Loại sinh vật này, thể chất cùng sức mạnh e là còn cao hơn cả oán linh căm hận lúc trước, đồng thời, bởi vì nó là thực vật, sức sống cực kỳ ngoan cường, đối với tấn công bằng tinh thần lại có kháng tính, so với oán linh căm hận lại càng thêm khó có thể đối phó, trong hầm mỏ còn là sân nhà đối phương, chỉ cần nó muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể sống chôn mình!”
Lâm Lôi cúi đầu trầm tư lại, đột nhiên ngẩng đầu lên, khóe miệng lộ ra nụ cười quái dị.
“Đáng tiếc! Loại thực vật này, vừa vặn tương khắc với kết quả thí nghiệm gần nhất của tao đấy! Vậy đành thả ra ở đây đi!”
Lâm Lôi lấy từ trong bóp da phía sau ra một ống nghiệm thủy tinh, mà trong ống nghiệm không có bất kỳ thuốc nào, ở dưới đáy chỉ có một vật thể điểm đen, thật giống như một loại động vật chân đốt, còn mọc ra một đôi cánh trong suốt.
Sau khi nhìn thấy vật này, sắc mặt Lâm Lôi trở nên cực kỳ thận trọng lên.
“Cũng không biết thả vật này ra là tốt hay xấu, nhưng mình vẫn muốn thử xem…”
Lâm Lôi tự lẩm bẩm.
Đây là kết quả trong một lần thí nghiệm của hắn.
Trong ống nghiệm là một con mối ở thế giới phù thủy, khi Lâm Lôi ở bí cảnh bốn mùa giải quyết sâu bệnh đã phát hiện ra.
Bởi vì tổ hợp gien của con này và các con mối còn lại không giống nhau, có vẻ đặc biệt cường tráng, bởi vậy lúc trước bị Lâm Lôi tiện tay bắt đi, sau đó mới phát hiệnra bí mật này!
Trên người con mối này có một đoạn gien phi thường kỳ quái ký sinh, để con mối này có sức sống và sức sinh sản vô cùng kinh khủng.
Tốc độ như thế này đã vượt xa quy luật chung của thiên nhiên, Lâm Lôi nghĩ đây chính là tổ hợp thể giữa bệnh độc và tế bào ung thư ở dị thế giới.
Sau nhiều lần lấy ra không có kết quả, Lâm Lôi cũng chỉ có thể thông qua chíp nguyên tử giải phẫu con mối, lần thứ hai tăng cường năng lực biến thái nguyên bản của con mối, cải tạo thành vũ khí chuyên môn dùng để công kích thực vật!
Bây giờ nhìn lại, vừa vặn dùng ở đây.
“Đến đây đi! Để tao xem một chút, tổ hợp sinh vật ở phù thủy giới quỷ dị, hơn nữa kết hợp với khoa học kỹ thuật hàng đầu thời hiện đại, rốt cuộc có thể thả ra sức mạnh thế nào!”
“Chủ thể sắp phóng ra cơ thể sống số một! Căn cứ trình tự giả thiết trước đó, xin mời thiết lập tham số tự hủy!”
Lúc này, chíp lại vang lên tiếng nhắc nhở.
“5 phút!”
Lâm Lôi đưa một tia lực lượng tinh thần vào ống nghiệm, sau đó lại nhỏ vài giọt nước thuốc màu đỏ vào bên trong, dường như đang làm công tác điều chỉnh cuối cùng.
Sau đó, hắn nhìn rễ cây sương mù còn đang bạo động trong con đường.
“Hưởng thụ tử vong đi!”
Lâm Lôi cười gằn, mở ra nắp ống nghiệm, thả con mối bỏ vào trong động.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










