Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 65 : Phù thủy nô lệ (c321-c325)
❮ sautiếp ❯Chương 321: Phù thủy nô lệ
“Không thành vấn đề, chỗ chúng ta có kho tài nguyên khổng lồ nhất, chỉ cần cậu nói ra nhu cầu, chúng ta có thể lập tức tìm ra thỏa mãn cho cậu!”
Lỗ Tây Á tràn ngập tự tin nói.
“Đồng thời, dù nơi này không có, chỉ cần cậu có thể trả đủ tiền đặt cọc, chúng ta thậm chí có thể giúp cậu tạo thành đội chuyên môn bắt nô lệ và dạy dỗ, , tiến hành chuyên môn chế tạo riêng. . .”
Loại phục vụ làm riêng vì quý khách này khiến Lâm Lôi có cảm giác trở lại kiếp trước, đang sử dụng dịch vụ
VIP
.
“Không cần, yêu cầu của ta vô cùng đơn giản!”
Lâm Lôi lộ ra vẻ mỉm cười: “Đầu tiên, là năm nô lệ cấp bậc đại kỵ sĩ, chủng tộc là nhân loại, nam nữ không yêu cầu, cần trí lực hoàn hảo, ngoài thân thể không có tổn hại và thiếu hụt rõ ràng. . .”
Trong biệt thự của hắn đúng là thiếu hụt mấy người làm việc vặt cùng đem ra giữ thể diện.
Đồng thời, Lâm Lôi cũng không thể tự làm một ít việc vặt vãnh.
Mà ở đáy lòng Lâm Lôi còn có một ý nghĩ khác, trước hắn đổi được một phần tài liệu Dấu Ấn Kiếm Sĩ từ Đa La Đặc đạo sư, tuy rằng không trọn vẹn, cơ bản không thể dựa vào đó để lên cấp, nhưng sau khi chíp dung thời gian dài thôi diễn và Lâm Lôi chính mình thí nghiệm, cũng tạo ra không ít thành quả.
Hiện tại, hắn có long muốn thí nghiệm thành quả trên thân đại kỵ sĩ.
Dù sao những nô lệ đại kỵ sĩ này cuối cùng khẳng định phải gieo xuống hạt giống hoặc là dấu ấn linh hồn, phương diện trung thành tuyệt đối không có vấn đề, thân thể tố chất lại phi thường mạnh mẽ, chính là lựa chon tốt nhất để thí nghiệm dấu ấn kiếm sĩ.
“Năm đại kỵ sĩ.
Chúng ta có, sau đó cậu có thể trực tiếp đi theo để chọn, mỗi người bảy trăm ma thạch.
Đồng thời, chị đây còn có thể cho cậu ưu đãi, trong năm đại kỵ kia, cho cậu hai mỹ nữ nha!”
Lỗ Tây Á cười duyên, “Tướng tin sau khi các cô nàng hộ vệ xong, cũng nhất định sẽ cố gắng hoàn thành một số công tác “Bản chức”!”
Đối với phù thủy có thể chất vượt qua người bình thường thật xa, phụ nữ bình thường đúng là không thể tận hứng, bởi vậy, đào tạo một ít nữ nô hầu hạ cấp bậc kỵ sĩ cùng đại kỵ sĩ, cũng là phi thường bình thường.
Chỗ của Lỗ Tây Á đương nhiên cũng không thiếu hàng.
Đối với điều kiện ưu đãi này, Lâm Lôi chỉ là hơi hơi gật đầu một cái, không có cảm giác gì đặc biệt.
Đại kỵ sĩ gì đó chỉ là việc nhỏ, tiếp đến Lâm Lôi mới nói ra mục đích thực sự.
“Sau đó ta còn cần một nô lệ là phù thủy học đồ, thực lực tốt nhất là cấp ba! Biết một chút về dược tề học và luyện kim học là tốt nhất!”
Nói tới đây, trên mặt Lỗ Tây Á không còn vẻ ung dung lúc trước, ngay cả Khắc Lý cũng hơi kinh ngạc nhìn Lâm Lôi một chút.
Trong thế giới phù thủy, xét từ góc độ nô lệ, thì tiêu phí cho kiểu tỉ mỉ đào tạo hầu gái, quý tộc thiếu nữ cùng thục phụ vong quốc là loại kém nhất.
Ngoại trừ đại quốc công chúa thì giá cả rẻ tiền nhất.
Lên trên nữa, chính là kỵ sĩ cùng đại kỵ sĩ là loại nô lệ có thể giúp đỡ cho chủ nhân.
Giá cả tăng lên không ít, nếu như vừa vặn là nữ nô có khuôn mặt đẹp hoặc là dị tộc thì thường thường giá cả còn tăng lên thêm.
Nhưng những nô lệ này, đều không phải nô lệ cao cấp chân chính.
Ở Nam Hải bờ, nô lệ cao cấp chân chính chỉ có một loại, đó là phù thủy nô lệ!
Dù là người bình thường hay kỵ sĩ hoặc là đại kỵ sĩ.
Thể chất của bọn họ cũng không thể chống lại năng lượng ô nhiễm do phù thủy vô tình tản ra, đồng thời, cũng không có lực lượng tinh thần, không thể giúp trợ phù thủy đại nhân giữ gìn cùng thao tác một số vu thuật trận pháp.
Vì lẽ đó rất nhiều phù thủy chính thức sau khi lên cấp sẽ thường thường chiêu thu mấy học đồ, làm trợ thủ cho chính mình thí nghiệm.
Nhưng ở Nam Hải bờ, một số ước định ở bề ngoài vẫn cần tuân thủ, dù là ở trong Hắc Cốt Lâm, các đạo sư cũng không thể trực tiếp coi học đồ là vật thí nghiệm tùy ý thí nghiệm, còn nhất định phải dùng ma thạch dụ dỗ hoặc là lừa dối ký kết khế ước.
So với những học đồ yêu kiều này, dùng nô lệ sẽ hoàn toàn giải quyết được vấn đề ở phương diện này.
Bởi dấu ấn linh hồn tồn tại, nô lệ bình thường đều cực kỳ trung thành, đồng thời, vào thời khắc chủ nhân mua lại bọn hắn, sinh mệnh của nô lệ chính là trực tiếp thuộc về chủ nhân, sau này dù phù thủy bọn hắn làm gì trên nô lệ, cũng không có phiền phức!
” Tiểu tử anh tuấn! Lòng can đảm của cậu rất lớn đấy!”
Lỗ Tây Á có chút nghi ngờ không thôi nhìn Lâm Lôi: ” Nô lệ là học đồ cấp ba, giá cả không phải phải số nhỏ như vậy!”
“Nói như vậy thì chính là thật sự có?”
Lúc này Lâm Lôi mới hơi nhíu nhíu mày.
Khởi nguồn phù thủy nô lệ phi thường đơn thuần, bình thường chỉ có tội phạm truy nã và tù binh sau khi chiến bại.
Đồng thời, những chuyện này không phải sự việc có thể diện gì, dù là ở chợ An Lĩnh Điểu thuộc Chiểu công quốc, Lâm Lôi cũng không nhìn thấy cửa hàng nào dám công khai bán nô lệ là học đồ.
Bởi vậy, Lâm Lôi chỉ ôm suy nghĩ vạn nhất có để hỏi thăm, không nghĩ tới lại thật sự có niềm vui bất ngờ.
Mà Bất Dạ Thành không hổ là trung tâm giao dịch của toàn bộ Nam Hải bờ, tùy tiện một cửa hàng nô lệ lại có cả nô lệ cao cấp thế.
“Xin yên tâm, chỉ cần có người thích hợp, giá cả không phải vấn đề gì!”
Lâm Lôi đưa một túi nhỏ màu đen ném tới trước mặt Lỗ Tây Á.
“Không ngờ tài sản của tiểu đệ vẫn thật phong phú!” Lỗ Tây Á kiểm tra xong túi nhỏ thì gật gật đầu, lập tức lắc lắc một cái chuông đồng trên bàn.
“Keng keng keng!”
Theo tiếng chuông, lập tức có một hầu gái đẩy cửa phòng ra: “Đại nhân! Có dặn dò gì?”
“Đi gọi Đạt Mễ tới!” Ở trước mặt hạ thuộc, vẻ mặt Lỗ Tây Á lạnh lùng, không có vẻ tươi cười, mọi cử động tràn ngập uy nghiêm của kẻ bề trên.
Mà người thị nữ này nghe Lỗ Tây Á dặn dò, ngay cả ngẩng đầu cũng không dám, nhanh chóng đi ra ngoài.
“Đến đây! Trước tiên uống một chén đã! Đây chính là đặc sản ta cố ý mang từ phân khối đảo đến nha!”
Lỗ Tây Á đợi sau khi cửa đóng lại thì lại khôi phục phong thái nóng bỏng mê người, lấy ra một ấm trà màu đỏ, rót cho Lâm Lôi cùng Khắc Lý một chén đồ uống tương tự cà phê cùng sô cô la.
Lâm Lôi nhấp một miếng, một mùi hương thuần mà còn có thể nâng cao tinh thần tràn ngập toàn bộ khoang miệng.
“Hương vị không tệ! Rất giống quả ca-cao, nếu như hiệu quả nâng cao tinh thân có thể tăng lên, nhất định có thể được các phù thủy hoan nghênh!”
Lâm Lôi nhàn nhạt đánh giá.
“Lỗ Tây Á! Em quá đáng thật, có thứ đồ tốt này, còn không mang tới cho ta mấy bình!” Mà Khắc Lý ngồi bên đã bắt đầu kêu to lên.
“Tiểu đệ thật tinh mắt, ta chuẩn bị mở một cửa hàng, loại đồ uống này chính là thương phẩm chủ yếu trong cửa hàng. . .” Lỗ Tây Á hơi kinh ngạc nhìn Lâm Lôi một chút, trên mặt lập tức nở nụ cười mị hoặc: “Thế nào? Có muốn tham gia một chân hay không?”
“Xin lỗi, ma thạch trên tay ta không nhiều, đặc biệt lần này mua nô lệ xong thì e rằng phải tích lũy một đoạn thời gian rất lâu thì mới có thể cân nhắc vấn đề đầu tư. . .”
Đối với đề nghị này, Lâm Lôi đương nhiên là khéo léo từ chối.
Mà trên mặt Lỗ Tây Á cũng không lộ ra vẻ thất vọng gì, xem ra cô ta cũng chỉ là nhất thời hưng khởi mà thôi.
“Lỗ Tây Á, làm sao không suy tính tới ta một chút?” Khắc Lý bên cạnh lại có chút nóng lòng muốn thử.
“Ông á?” Lỗ Tây Á khinh thường liếc Khắc Lý một chút: “Chỉ có thể tiêu ma thạch trên bụng nữ nhân, ta hoàn toàn không có lòng tin đối với ông, hai mươi bảy năm trước, chính là ông lấy tiền ta đầu tư, trực tiếp. . .”
Lỗ Tây Á bắt đầu lôi chuyện cũ ra, sắc mặt Khắc Lý đỏ chót, cúi đầu giống đứa bé làm sai.
Mà Lâm Lôi chỉ để ý đồ uống trước mặt mình, làm như không thấy tình huống như thế.
“Đại nhân! Tiểu nhân có thể đi vào sao?”
Bầu không khí này rất nhanh bị một tiếng gõ cửa đánh gãy.
“Là Đạt Mễ sao? Vào đi!” Lỗ Tây Á vuốt vuốt tóc, một lần nữa ngồi vào phía sau bàn làm việc.
Kẹt kẹt! Cửa phòng làm việc mở ra, một học đồ cấp ba tóc bạc trắng đi vào.
Vị học đồ này nhìn tuổi không nhỏ, nét mặt già nua nhăn lại như vỏ quýt, nhưng quần áo trên người phi thường ngăn nắp gọn gàng, tóc cũng được chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ, tinh thần cũng rất tốt, hoàn toàn không thấy được là một tên nô lệ.
“Đạt Mễ! Vị này chính là Lâm Lôi phù thủy, hắn có ý định mua lại ông, hiện tại, sẽ do hắn tới hỏi ông một vài vấn đề!” Lỗ Tây Á chỉ vào Lâm Lôi ngồi trên ghế salông, giới thiệu cho Đạt Mễ.
“Rất vinh hạnh nhìn thấy ngài! Đại nhân! Hi vọng sau này có thể phục vụ ngài!” Đạt Mễ cung kính hành lễ.
“Không cần khách khí! Ta cũng hy vọng ông có thể phù hợp yêu cầu của ta!” Trên mặt Lâm Lôi phi thường bình tĩnh.
“Như vậy, sau khi hòa tan dịch hỗn hợp hoa thái dương và rễ cây ba dạ thảo sau, sẽ xảy ra hiện tượng gì?” Lâm Lôi không chút khách khí địa đưa ra một vấn đề dược tề học.
“Sẽ đổi thành hiệu ứng, từ đó sinh ra. . .” Xem ra, ông lão gọi là Đạt Mễ này có chút trình độ về dược tề học, chỉ hơi suy nghĩ một chút đã bắt đầu lưu loát trả lời.
Sau đó, Lâm Lôi lại hỏi thêm mấy vấn đề.
Mà vẻ mặt Đạt Mễ cũng từ vẻ ung dung lúc đầu, phía sau mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng.
Sau chừng mười mấy phút, Lâm Lôi hài lòng đứng lên hỏi Lỗ Tây Á: “Chính là ông ấy, bao nhiêu ma thạch?”
Thông qua kiểm tra nho nhỏ vừa nãy, Lâm Lôi đã biết, Đạt Mễ này có trình độ dược tề học và luyện kim học vô cùng tốt, đáng giá để hắn mua lại.
“16,500 khối ma thạch!” Lỗ Tây Á tươi cười, “Hơn nữa cộng thêm năm đại kỵ sĩ lúc trước, vừa vặn 20 ngàn ma thạch!”
“Không được, giá cả quá đắt! Tuổi tác của hắn đã rất lớn rồi, học đồ bình thường nhiều nhất cũng chỉ có 150 năm tuổi thọ. . .” Lâm Lôi cùng Lỗ Tây Á ở ngay trước mặt Đạt Mễ, bắt đầu không chút khách khí mặc cả lên.
Mà Đạt Mễ bình tĩnh mà đứng ở một bên, giống như nô lệ trong miệng bọn họ không phải ông ta vậy.
Chờ đến khi Lâm Lôi và Khắc Lý từ cửa hàng Lỗ Tây Á đi ra, phía sau hắn đã có sáu bóng người.
Đạt Mễ cũng ở bên trong, mà năm người còn lại đều là đại kỵ sĩ, trong đó còn có hai cô gái dáng dấp không tệ, đường cong nóng bỏng, trên người cũng không có bắp thịt phá hoại vẻ đẹp.
Chương 322: Một năm (1)
Sau một phen cò kè mặc cả kịch liệt, cuối cùng Lâm Lôi trả 18,000 khối ma thạch để mua lại những đầy tớ này.
Đồng thời, trong cửa hàng này, ở ngay trước mặt Lỗ Tây Á, Lâm Lôi đã đều gieo xuống dấu ấn linh hồn đặc biệt của chính mình vào trong óc sáu nô lệ.
Nói cách khác, từ nay về sau, vận mệnh những đầy tớ này đều nắm giữ trên tay Lâm Lôi.
Đồng thời, bởi dấu ấn linh hồn ràng buộc, những đầy tớ này nhất định phải hoàn toàn nghe theo dặn dò Lâm Lôi, dù bảo bọn hắn đi chết, bọn hắn cũng không chút do dự làm theo!
Thậm chí, chỉ cần một ý nghĩ của Lâm Lôi, đầu những đầy tớ này sẽ giống dưa hấu nổ tung lên.
“Ha ha. . .
Ta đi về trước đây, không quấy rầy cậu nữa!”
Sau khi trở lại khu biệt thự của nhà mình, Khắc Lý đánh giá hai nữ kỵ vô cùng xinh đẹp sau lưng Lâm Lôi, trên mặt lộ ra vẻ bỡn cợt, trực tiếp trở lại biệt thự của chính mình.
“Lão già này!” Lâm Lôi không nói gì lắc lắc đầu, lập tức mang theo sáu người tiến vào biệt thự của chính mình.
“Nơi này là biệt thự của ta, sau này các người sẽ ở nơi này, tự mình đi tìm gian phòng đi, mà phòng ngủ và phòng dưới đất của ta, bất kỳ người nào cũng không thế tiến vào! Hiểu không?”
Lâm Lôi quay đầu lại nhìn lướt qua này sáu nô lệ mới vừa mua lại này, trực tiếp phân phó nói.
“Tuân mệnh! Chủ nhân!” Sáu người bắt đầu tách ra.
“Đạt Mễ, ông lưu lại!” Lâm Lôi chủ động gọi học đồ cấp ba lại.
“Chủ nhân, xin hỏi còn có dặn dò gì?” Đạt Mễ cung kính hỏi.
“Từ nay về sau, ông chính là quản gia biệt thự này, trong lúc ta không có mặt phải quản lý tốt nơi này, đồng thời, liên quan tới vu trận phòng ngự của biệt thự, sau này ta sẽ cho ông quyền hạn ra vào. . .
Nhiệm vụ của ông chính là dọn dẹp toàn bộ biệt thự sạch sẽ, còn có dự trữ vật phẩm hàng ngày vân vân. . .”
Lâm Lôi bắt đầu tùy ý phân phó nói.
Trong Bất Dạ Thành là trung tâm mậu dịch của phù thủy, rất nhiều chuyện chỉ có phù thủy mới có thể làm, kỵ sĩ hoặc là đại kỵ sĩ bình thường, ngay cả thức hải đều không có, làm sao có thể thao túng lực lượng tinh thần, ngâm xướng chú văn?
Bởi vậy, nếu Lâm Lôi muốn duy trì biệt thự vận chuyển khi mình không ở đây thì có một quản gia cấp bậc học đồ là chuyện không thiếu được.
“Còn có, nói cho ta nghe xem sao ông lại biến thành nô lệ?” Lâm Lôi có chút ngạc nhiên.
Nói tới đây, sắc mặt Đạt Mễ buồn bã, cơ thể hơi run rẩy, hiện ra một tia thống khổ.
Rất hiển nhiên, đoạn ký ức kia đối với ông ta là một trải nghiệm phi thường đau đớn thê thảm.
Nhưng bị dấu ấn linh hồn khống chế, nên ông ta vẫn phải nói ra: “Tiểu nhân là người thiết bảo, sinh ra ở một trấn nhỏ phổ thông. . .
Sau đó, tiểu nhân may mắn kiểm tra ra thiên phú phù thủy, được đạo sư trực tiếp thu vào Minh Nguyệt Ảnh.
Có lẽ đại nhân chưa từng nghe nói, đây chỉ là một tổ chức phù thủy loại nhỏ. . .
Tuy rằng thỉnh thoảng phải phối hợp đạo sư làm một chút thí nghiệm trên thân thể người có chút thống khổ, nhưng tiểu nhân vẫn rất may mắn có thể tiếp tục sống sót.
Đồng thời trở thành một học đồ cấp ba. . .”
Đạt Mễ nói tới đây, vẻ mặt vẫn bình thường, nhưng sau đó lại lập tức liền hiện ra vẻ nghĩ mà sợ.
“Sau đó. . .
Chính là chiến tranh! Chiến tranh chết tiệt kia là vì Thấp Địa Hoa Viên là thế lực cấp độ bá chủ ở khu vực chúng ta bắt đầu muốn mở rộng tổ chức, bởi vì thủ lĩnh chúng ta tỏ ý chống lại, Minh Nguyệt Ảnh bị đem ra khai đao. . .
Trong chiến tranh, đạo sư và rất nhiều học trưởng chết trận, bản thân tiểu nhân cũng bị bắt làm tù binh.
Cuối cùng trở thành nô lệ. . .”
Lâm Lôi gật gù, trong thế giới phù thủy có quy định bất thành văn là phù thủy bình thường không có thể tùy ý bắt học đồ làm đầy tớ, bằng không trật tự xã hội đã sớm tan vỡ.
Nhưng có một loại phù thủy rõ ràng không phải chịu pháp luật và được ước định che chở, đó là tù binh!
Tù binh các đại học viện và phù thủy học đồ dị tộc, chính là khởi nguồn nô lệ của phù thủy chủ yếu nhất ở Bất Dạ Thành!
Lâm Lôi nhìn Đạt Mễ có chút bi phẫn, đột nhiên có chút nghĩ mà sợ.
Lúc trước, nếu không phải Hắc Cốt Lâm ngoan cường chống lại kẻ địch tấn công, hắn cũng may mắn có thể chạy thoát từ lúc đầu, rời xa chiến trường thì e rằng có thể bị một phù thủy chính thức tiện tay giết chết hoặc là bị tóm làm tù binh, cuối cùng bị bán làm nô lệ, cũng chính là số mệnh của hắn.
“Vì lẽ đó mình mới bức thiết muốn tăng cao sức mạnh! Chỉ có chân chính nắm giữ sức mạnh thì mình mới có thể nắm tương lai của chính mình trong lòng bàn tay!”
Lâm Lôi vung vung tay, để Đạt Mễ lui xuống trước.
“Ông đi xuống trước làm quen hoàn cảnh đi, ta phải đi ra ngoài một chuyến, buổi tối mới trở về. . .”
Lâm Lôi thuê biệt thự phi thường rộng rãi, cũng có phòng đặc biệt cho ta tớ ở lại, một lần có sáu người vào ở cũng không hề có vẻ chen chúc, trái lại có một chút sức sống.
Đạt Mễ cũng lộ ra tố chất một quản gia ưu tú, quản lý biệt thự của ưu tú ngay ngắn rõ ràng, giúp Lâm Lôi có thể an tâm bỏ qua các việc vặt, một lòng ở phòng dưới đất mặt luyện chế thuốc thời thượng cổ —— Nước mắt Maria.
Mấy ngày sau, Lâm Lôi một mình đi một chuyến tới cửa hàng của mụ phù thủy, đưa hai ống nước mắt Maria theo khế ước đối phương, đồng thời ước định thời gian giao dịch lần sau.
Sau khi nhận được thuốc thượng cổ, tuy rằng mụ phù thủy cực lực che giấu, nhưng Lâm Lôi vẫn phát hiện trên mặt bà ta lộ ra một tia mừng như điên.
Chương 323: Một năm (2)
Đồng thời, mụ phù thủy biểu thị, tháng sau bà ta hoàn toàn có thể xử lý ra càng nhiều linh hồn, muốn Lâm Lôi chuẩn bị sẵn sàng.
Nhìn dáng vẻ này, vì thu được càng nhiều thuốc quý mà bà ta đã có chút không tiếc tất cả để chuẩn bị.
Đối với vị minh hữu lâm thời này, Lâm Lôi biểu thị tạm thời khá thoả mãn.
Tuy rằng không biết bởi nguyên nhân gì khiến đối phương có nhu cầu bức thiết về thuốc như vậy, nhưng tình huống như thế cũng càng thêm phù hợp với lợi ích của hắn.
Sau khi hai phe đều đạt thành nhận thức chung, Lâm Lôi trở lại biệt thự, lại sắp xếp mọi việc trong biệt thự xong xuôi thì một mình đi tới ngoài thành, cưỡi long quan dạ ưng bay trở về tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa.
Hắn gia nhập Hoa Viên Bốn Mùa, ngoại trừ số lượng tài nguyên cố định cho phù thủy kia, bên trong Hoa Viên Bốn Mùa còn có rất nhiều sách báo tư liệu, cũng khiến hắn cực kỳ them muốn.
Nhưng là phù thủy trong tổ chức, trước khi về hưu trước, hắn đương nhiên không thể luôn ở lại trong Bất Dạ Thành.
Tháng này là bởi nhiệm vụ phi thường nhẹ nhàng, mấy ngày đã hoàn thành, bởi vậy mới có rất nhiều thời gian nhàn hạ, có thể trở về Bất Dạ Thành nghỉ ngơi.
Mà hiện tại, hắn nhất định phải trở về Hoa Viên Bốn Mùa, nhận nhiệm vụ mỗi tháng, trừ phi hắn muốn từ bỏ số lượng tài nguyền cấp cho chính mình mỗi tháng và các quyền lực khác, bằng không kiểu sinh hoạt này còn phải tiếp tục nữa.
Nếu như hắn là bình thường phù thủy, muốn thông qua phương thức này từ từ tích lũy đủ ngành học tri thức cùng tài nguyên để chính mình lên cấp, thì cần ít nhất hơn trăm năm!
Nhưng Lâm Lôi không giống, hắn không chỉ nắm giữ phương pháp minh tưởng cao cấp, con đường phía trước tới phù thủy cấp ba vẫn rất rõ ràng, còn có tài nguyên cực kỳ phong phú!
Người không làm thêm không thể giàu, ngựa không ăn đêm không thể béo, xưa nay hắn đều không phải người có quy tắc.
Bây giờ Lâm Lôi có được hai nguồn cung cấp tài nguyên, một là Hoa Viên Bốn Mùa, tuy rằng phân lượng rất nhỏ, nhưng thắng ở chân thật, cuồn cuộn không ngừng.
Mặt khác là tổ chức hắc vu sư mà hắn mới vừa gia nhập, tuy rằng có chút nguy hiểm, nhưng thu hoạch cũng phi thường phong phú.
Dựa vào hai con đường một sáng một tối này, tốc độ hắn tích lũy và tăng lên sẽ vượt xa người khác dự liệu.
“Tiếp đó, chính là khiêm tốn tích lũy, đồng thời chờ đợi huyết mạch nhảy vọt lần hai đến. . .”
Lâm Lôi quy hoạch vô cùng rõ ràng những việc mình cần làm trong vòng mấy năm.
Lúc này hắn giống như long quan dạ ưng dưới thân sắp sửa cất cánh, trong bóng tối yên lặng tụ lực, chờ mong tương lai một bước lên trời!
Thời gian như gió trôi đi, trong lúc vô tình, hơn một năm thời gian đã biến mất không còn tăm tích.
Tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa vịvẫn là núi cao không có gì thay đổi, vẫn sừng sững kiên cường như cũ, rất nhiều phù thủy chẳng khác nào kiến hôi ra ra vào vào trên đường trong ngọn núi.
“Lâm Lôi! Trước đó trong bí cảnh cậu thử nghiệm sử dụng lý luận sinh thái tuần hoàn, ta cảm thấy rất hứng thú, thế nào? Đồng thời thảo luận chứ?”
Lúc này, trong khu vực nghỉ ngơi, một nam phù thủy có mái tóc màu đỏ rực nói với Lâm Lôi.
“Đương nhiên có thể! Ta cũng rất hứng thú đối với việc trải nghiệm tâm đắc của Thác Mạn Tư phù thủy về đào tạo ra dung nham kim ngư. . .”
Dung mạo hiện nay của Lâm Lôi và một năm trước gần như giống nhau, chỉ có màu đen trong đôi mắt dường như càng sâu hơn một tầng.
“Đúng dịp quá, ta chuẩn bị đi thư viện một chuyến, chúng ta có thể ở nơi đó giao lưu một hồi!” Lâm Lôi mời với Thác Mạn Tư tóc đỏ.
“Đương nhiên, đối với đại danh con trai thư viện của cậu, ta nghe như sấm bên tai. . .” Thác Mạn Tư có chút trêu chọc nói.
Đối với trêu chọc này, Lâm Lôi chỉ khẽ nở nụ cười, cũng không để ở trong lòng.
Trong thời gian hơn một năm này, đại đa số thời gian hắn luôn biểu hiện phi thường khiêm tốn, yên lặng mà hoàn thành nhiệm vụ, mỗi tháng đúng giờ đổi lấy tài nguyên, thường ngày ít giao du với bên ngoài.
Mà nơi dừng chân nhiều nhất chính là thư viện cỡ lớn của Hoa Viên Bốn Mùa.
Hoa Viên Bốn Mùa là siêu cấp thế lực lớn hơn học viện Hắc Cốt Lâm rất nhiều, kho tàng trong thư viện phi thường phong phú.
Đồng thời, hiện tại Lâm Lôi đã là phù thủy chính thức, thân phận không giống, có thể đọc càng nhiều tư liệu so với học đồ.
Tuy rằng một ít ngành học tri thức đẳng cấp cao, phương pháp phối chế thuốc khẳng định cần điểm cống hiến tương ứng mới có thể đổi lấy, nhưng dù một ít tư liệu mà Hoa Viên Bốn Mùa miễn phí mở ra, cũng giúp Lâm Lôi cảm thấy được ích lợi không nhỏ.
Vì thế, hắn bỏ ra ròng rã hơn nửa năm, mới có thể thu thập được tư liệu, toàn bộ dự trữ đến trong chíp, làm cơ sở dữ liệu của chíp phong phú hơn.
Vì không để cho người khác phát hiện hành vi của chính mình dị thường, tuy rằng hiện tại Lâm Lôi đã ghi chép lại hết tư liệu trong thư viện, nhưng vẫn dùng một thời gian liền đi nơi đó, vì thế không tiếc từ chối rất nhiều nữ phù thủy xinh đẹp trong tổ chức ám muội mời, rất nhiều tên gọi như là “Đầu gỗ không hiểu phong tình ” hay “Con trai thư viện ” đã dần dần truyền ra.
Hoa Viên Bốn Mùa xây dựng thư viện ở một chỗ rộng lớn trong lòng núi, thỉnh thoảng còn có học đồ ra ra vào vào.
Lâm Lôi cùng Thác Mạn Tư là phù thủy chính thức, tự nhiên có đãi ngộ càng tốt hơn, được một gian mật thất yên lặng để trò chuyện, đồng thời, trong mật thất còn có sô pha mềm mại và đủ loại điểm tâm.
Chương 324: Nọc độc Phi Long (1)
“Lý luận hệ thống tuần hoàn sinh thái của ta kỳ thực trước đó đã có, ví dụ như rất nhiều phù thủy phát hiện ra đồng thời nuôi trồng cỏ tẩu lộ và sơn dương quy bối, có thể đồng thời tăng cường sản lượng hai loài lên ba phần mười!”
Lâm Lôi ngồi trên sô pha, bắt đầu trình bày lý luận của bản thân.
“Mà ta chỉ nhấn mạnh phân đoạn hỗ ích này, lần thứ hai cho thêm rất nhiều dây xích vào, mở rộng phạm vi từ hai loài đến mười mấy loài, thậm chí mấy trăm loài, bởi vậy tạo thành một vòng sinh thái lớn, khiến sản lượng các loại tài nguyên trong bí cảnh đều được tăng lên. . .”
Hai mắt Thác Mạn Tư sang ngời: “Đúng là lý luận mới mẻ, đồng thời, muốn từ mấy triệu loại tài nguyên trong thiên nhiên chọn ra loài thích hợp để thành lập vòng sinh thái, tri thức và nội tình của cậu thực sự làm ta phải kính nể!”
Lâm Lôi cười nhạt, hắn tự nhiên không thể hoàn thành việc phân tích số liệu khổng lồ như thế, trong đó có một phần công lao rất lớn là công lao của chíp.
Đồng thời, hiện tại nghiên cứu đưa ra bên ngoài chỉ là một góc nhỏ thôi.
Rất nhiều thí nghiệm và bố trí quan trong, hắn chuẩn bị sẽ thực thi cùng khai triển ở bí cảnh trong tương lai của chính mình, không thì việc miễn phí giúp Hoa Viên Bốn Mùa tăng sản lượng này, Lâm Lôi cũng sẽ không làm, dù sao, hắn không phải người tốt gì.
“Đối với kỹ thuật nuôi trồng dung nham kim ngư của Thác Mạn Tư ngài, ta cũng rất tò mò đây?” Lâm Lôi nói xong, lại có chút chờ mong nhìn Thác Mạn Tư.
Dung nham kim ngư là một loại sinh vật kỳ dị ở phù thủy giới, bình thường sinh sống ở dung nham, rất khó dùng nhân công chăn nuôi.
Nhưng vẩy cá của nó là một trong rất nhiều nguyên liệu cần có để luyện kim, dầu cá và thịt cá cũng là một loại thực phẩm có dinh dưỡng rất cao.
Có thể bổ sung thể lực rất nhanh cho phù thủy, giúp phù thủy từ trạng thái uể oải khi minh tưởng có thể khôi phục như cũ, bởi vậy vẫn rất được hoan nghênh, giá trị rất cao.
“Kỳ thực cũng không có gì, dung nham kim ngư có tập tính vô cùng đơn giản, chỉ cần hiểu được là có thể bố trí ra hoàn cảnh tương tự trong bí cảnh. . .”
Ngay sau đó, Thác Mạn Tư cũng đơn giản nói ra.
“Cuối cùng, ta hy vọng có thể dùng phần tư liệu nuôi dung nham kim ngư này trao đổi với nội dung nghiên cứu về sinh thái tuần hoàn của Lâm Lôi cậu.
Đồng thời, bởi giá trị tư liệu của cậu cao hơn, ta còn có thể trả thêm năm ngàn ma thạch!”
Cuối cùng Thác Mạn Tư thành khẩn đề nghị.
“Đương nhiên là có thể!” Lâm Lôi gật đầu mỉm cười, hắn đưa ra vật này, chính là vì muốn trao đổi tài nguyên cùng tri thức cùng các phù thủy khác.
Thông qua hơn một năm nỗ lực, hắn đã tìm tòi gần hết tập tính các động thực vật có giá trị cao trong phù thủy giới và cả cách bí cảnh vận hành cơ bản.
Dù hiện tại ném cho hắn một toà bí cảnh độc lập để quản lý, cũng tuyệt đối sẽ không lỗ vốn, đồng thời còn có lợi nhuận.
Mặc dù Lâm Lôi là một vị hắc vu sư, cũng thường xuyên đi theo tổ chức cướp lấy tài nguyên, nhưng hắn cũng không bài xích việc lợi dụng bạch phù thủy thủ đoạn để thu được ma thạch.
“Nói đi cũng phải nói lại, Lâm Lôi cậu đã hoàn thành nhiệm vụ tháng này rồi, có tính toán gì sao? Phòng thí nghiệm của bạn tốt của ta đang có nhu cầu mời một vị dược tề đại sư cao siêu, nếu như cậu đi. . .”
Thác Mạn Tư mời Lâm Lôi.
Rất nhiều phù thủy ở Hoa Viên Bốn Mùa, ngoại trừ tạm giữ ở đây.
Thường thường còn có thể lại tìm công việc trong tổ chức của rất nhiều người có quan hệ hữu hảo, kiếm lấy một ít ma thạch cùng tài nguyên ngoài ngạch.
Đương nhiên, cũng có người thuần túy vì hứng thú và ham muốn.
Hoặc là đi giúp bằng hữu mà thôi.
“Xin lỗi! Tháng này chỉ là nhiệm vụ trong bí cảnh đã phi thường nặng nề, hiếm thấy có thời gian rảnh, ta muốn Bất Dạ Thành nghỉ ngơi thật tốt mấy ngày!”
Lâm Lôi khéo lời từ chối lời mời của Thác Mạn Tư.
Tài nguyên và ân tình của nững tổ chức nhỏ kia, hiện tại hắn đã cơ bản không để mắt đến, hơn nữa, hiện tại hắn cũng đang ở thời kì then chốt đợi thực lực tăng lên.
Không có nhiều thời gian đi quản những chuyện khác.
“Vậy thì thật là đáng tiếc. . .” Trên mặt Thác Mạn Tư phù thủy mang theo vẻ thất vọng không hề che giấu chút, lại hàn huyên vài câu cùng Lâm Lôi.
Đồng thời sau khi trao đổi tri thức độc môn với nhau mới tách ra.
“Lâm Lôi đại nhân!”
Sau khi tạm biệt Thác Mạn Tư, Lâm Lôi đi tới trên đài lên xuống cỡ lớn ở Hoa Viên Bốn Mùa, học đồ nơi này đều nhận ra Lâm Lôi, vội khom mình hành lễ.
“Gần đây trạng thái của Hạo Khoắc thế nào?”
Lâm Lôi đi tới bên cạnh một chuồng thứ cỡ lớn, bên trong lộ ra một đôi mắt lớn màu đỏ, cự thú bên trong mở to miệng rộng, lộ ra từng cái răng sắc bén giống lợi kiếm và đầu lưỡi đỏ đầy bựa lưỡi.
“Bẩm báo đại nhân, vật cưỡi của ngài gần đây ăn uống rất tốt, ngày hôm qua còn ăn cả một con lợn hồng diện bao, chỉ là tính khí có chút buồn bực, có thể là bởi bị nhốt quá lâu. . .”
Học đồ trông giữ vật cưỡi này rõ ràng là có kinh nghiệm phi thường phong phú, làm việc cũng rất để tâm, đứng sau lưng Lâm Lôi báo cáo rõ.
“Kẹt kẹt!”
Từ trên ngón tay Lâm Lôi bắn ra một phù hiệu màu đỏ, giống chìa khoá cắm vào lỗ khóa trên chiếc lồng thiết chế.
“Gào!”
Sau một tiếng gầm gừ hùng vĩ, một sinh vật giống Dực Long màu xanh lục trực tiếp chạy ra.
Con sinh vật này có móng vuốt cùng răng nanh sắc bén, toàn thân có vảy màu xanh lục bao trùm, trên lưng còn mọc ra một đôi cánh màu xanh lục to lớn, màng cánh dưới ánh sáng không ngừng lập loè hào quang màu xanh lục.
Chương 325: Nọc độc Phi Long (2)
“Nọc độc phi Long; lực lượng: 13. 5; nhanh nhẹn 19. 8; thể chất: 11. 2 ; tinh thần: 9. 8; kỹ năng đặc thù: 1, phun axit: Từ trong miệng phun ra kịch độc mang tính axit ăn mòn, phạm vi bao trùm hai mươi mét, uy lực bình quân: 16. 2 độ, kịch độc cắn xé: Trong hàm răng sắc bén và trên móng vuốt của nọc độc Phi Long có kịch độc, có hiệu quả tê liệt tinh thần mãnh liệt.”
Chíp chiếu ra một bản đồ trước mặt Lâm Lôi thể hiện số liệu của nọc độc Phi Long các.
“Gào!”
Nọc độc Phi Long to lớn không ngừng gầ lên, đồng thời trong đôi mắt lộ ra một tia lấy lòng cực kỳ nhân cách hoá, cúi đầu, chậm rãi sượt sượt trên thân Lâm Lôi.
“Được rồi! Được rồi! Sau khi trở về tao sẽ thêm món ăn cho mày!”
Cảm nhận được đối phương giống như con chó nhỏ không muốn xa rời chủ nhân, Lâm Lôi không khỏi cười sờ sờ đầu lâu của nọc độc Phi Long.
“Hạo Khắc, hiện tại, mang tao tới Bất Dạ Thành!”
Lâm Lôi nhảy lên lưng nọc độc Phi Long.
“Gào!” Nọc độc Phi Long gầm lên, đôi cánh trên lưng vỗ mạnh một cái, hai cánh hoàn toàn mở rộng, so với phần thân thể còn lại còn lớn hơn gấp ba lần.
Theo cơn lốc chấn động mãnh liệt, nọc độc Phi Long giương cánh bay lên trên không.
“Hô. . .
Rốt cục đi rồi, con nọc độc Phi Long này chỉ đứng ở chỗ này, ta đã cảm thấy rất không thoải mái. . .” Bên cạnh có một nữ học đồ đang cho long quan dạ ưng ăn thở ra một hơi dài.
“Hơn nữa bởi đại gia hỏa kia tồn tại, khiến cho đám dạ ưng này đều không có dục vọng ăn uống gì!” Nữ học đồ sờ soạng long quan dạ ưng trước mặt giống như cũng thở phào một hơi, ăn cũng càng thêm vui vẻ.
“Con nọc độc Phi Long kia cũng đã có thực lực gần tới phù thủy chính thức, Lâm Lôi đại nhân có thể hàng phục nó, lạ là nhân vật cường hãn cỡ nào?”
Khác với nữ học đồ kia, nam học đồ vừa nãy đi theo Lâm Lôi, lúc này lại không hề che giấu vẻ ước ao cùng ngóng trông trong mắt chút nào.
Tốc độ phi hành của nọc độc Phi Long nhanh hơn gấp đôi so với long quan dạ ưng, khiến Lâm Lôi hiện tại muốn từ Hoa Viên Bốn Mùa đi Bất Dạ Thành lại càng thuận tiện hơn.
Đến điểm tiếp đón của Hoa Viên Bốn Mùa, đồng thời cố ý dặn học đồ bên trong chăm sóc thật tốt, cho nọc độc Phi Long Hạo Khắc thêm một con heo hồng diện bao, Lâm Lôi mới trở lại biệt thự của chính mình.
“Đại nhân!” Đạt Mễ cùng mấy đại kỵ sĩ cung kính hành lễ.
Lâm Lôi nhìn chung quanh một lần, bên trong biệt thự vẫn giống trước khi hắn đi, mấy hầu gái phàm nhân mua sau đó đang cẩn thận từng li từng tí lau tay vịn cầu thang và các tác phẩm nghệ thuật.
Mà Đạt Mễ mặc một bộ lễ phục quản gia, cẩn thận sau Lâm Lôi.
“Chủ nhân! Lần trước sau khi ngài đi, phù thủy đại nhân Khắc Lý sát vách đã từng đến chơi một lần, còn có, đã thanh toán phí duy trì với trung tâm công cộng, đây là danh sách. . .”
Sau đó, Đạt Mễ lại báo cáo với Lâm Lôi các việc xảy ra trong đoạn thời gian này.
“Ừm!” Lâm Lôi vô tình gật gù, Đạt Mễ này khi còn là nô lệ có lẽ đã được chuyên môn huấn luyện qua, phi thường tinh thông xử lý những chuyện này, đồng thời, hắn bị Lâm Lôi khắc dấu ấn, cũng không thể phản loạn, bởi vậy Lâm Lôi đối khá là yên tâm về hắn.
” Trước tiên không cần phải nói những chuyện này, hiện tại, chuẩn bị cho ta bữa tối đi, còn có một phần trà sữa!” Lâm Lôi lạnh nhạt phân phó
“Hạo Khắc dùng thay đi bộ còn được, cơ bản có thể quét ngang phù thủy học đồ trở xuống, đáng tiếc đối kháng với phù thủy chính thức thì lại không có tác dụng gì rồi. . .”
Chỉ chốc lát sau, Lâm Lôi ngồi trên ghế nằm mềm mại, thư thái hưởng thụ hầu gái xinh đẹp dung tay nhỏ mềm mại hầu hạ, trong đầu có chút tiếc nuối suy nghĩ.
Ở Nam Hải bờ, có một số phù thủy nắm giữ ma sủng đỉnh cấp, loại ma sủng này có tính trưởng thành cực cao, thậm chí sau khi lên cấp phù thủy, thực lực của chúng cũng có thể đạt đến trình độ phù thủy chính thức.
Ở trong chiến đấu, có một con ma sủng có thực lực cùng cấp bậc phụ trợ, là trợ giúp lớn đến mức nào?
Đáng tiếc, dù Lâm Lôi luốn chú ý cũng không tìm được loại ma sủng đỉnh cấp này, cuối cùng chỉ có thể cố sức mua một con nọc độc Phi Long, để làm vật cưỡi.
Giữa phù thủy và ma sủng cũng phải ký kết khế ước linh hồn nghiêm ngặt, có một số khế ước thậm chí càng cùng chung sức sống!
Lâm Lôi đương nhiên sẽ không lãng phí cơ hội của hắn vào nọc độc Phi Long, hắn chính là dùng dấu ấn linh hồn đơn giản nhất thô bạo mạnh mẽ khống chế, chuẩn bị trước tiên dung tạm, sau đó có lựa chọn tốt hơn thì lại thay đi.
“Nhưng, đáng tiếc!”
Lâm Lôi lật bàn tay một cái, một hạt tinh thạch như hổ phách xuất hiện trong lòng bàn tay, mà giữa tinh thạch còn có một giọt máu màu xanh lục, có chút khí tức kỳ dị, đang không ngừng tản ra.
“Tinh hoa huyết mạch của nọc độc Phi Long có một tia khí tức huyết mạch của sinh vật thượng cổ —— Vạn Độc Cự Long!” Chíp truyền đến tiếng nhắc nhở.
Đây cũng là nguyên nhân tại sao hắn thu mua con nọc độc Phi Long kia.
Trong khoảng thời gian ở Bất Dạ Thành này, Lâm Lôi cũng thông qua các loại quan hệ, âm thầm không ngừng thu thập sinh vật có thể có huyết mạch thượng cổ, thử nghiệm dùng chíp tiến hành tinh luyện.
Nhưng rất đáng tiếc, tuyệt đại đa số thí nghiệm đều thất bại, mà tinh hoa huyết mạch trên tay Lâm Lôi chính là kết quả tốt nhất.
“Chíp, phát hiện nguyên nhân sao?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










