Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 61 : Bí cảnh Bốn Mùa (1) (c301-c305)
❮ sautiếp ❯Chương 301: Bí cảnh Bốn Mùa (1)
“Loại kết tinh này sao giá lại đắt thế?”
Lâm Lôi không khỏi hỏi ra lời, “Đồng thời còn có hạn chế số lượng mua?”
Theo hắn với giá cả cỡ này, các hệ kết tinh này chỉ sợ là một trong mấy đồ quý nhất trên phần mục lục này, giá cả gần như chỉ thua thuốc lực lượng tinh thần.
Hắn ở trong Hoa Viên Bốn Mùa bốn tháng, mỗi tháng điểm cống hiến ngạch định là 10 điểm, ý tứ là dù Lâm Lôi không hề làm gì, mỗi tháng cũng có thể được Hoa Viên Bốn Mùa phân cho 10 điểm cống hiến.
Đồng thời, hắn gia nhập tiểu tổ của Mã Đinh, sau khi hoàn thành mỗi một nhiệm vụ, cũng sẽ thu được điểm cống hiến nhất định.
Nhưng gộp lại toàn bộ số điểm kiếm được này cũng không mua được bao nhiêu đồ.
“Kết tinh năng lượng nguyên tố tuy rằng có di chứng về sau rất lớn, nhưng không thể phủ nhận chính là nó có thể nhanh chóng giúp thực lực của một phù thủy tăng cao, tự nhiên rất được hoan nghênh. . .”
Vấn đề thế này có vẻ nữ phù thuỷ đã nghe rất nhiều lần, không hề chậm trễ hồi đáp.
“Cho ta 50 khắc năng lượng kết tinh, còn thêm tri thức cao đẳng hai ngành học này!”
Lâm Lôi suy nghĩ một chút, chỉ vào vài hàng trên mục lục rồi nói với nữ phù thuỷ.
Hắn cũng biết mình phạm vào một sai lầm, ở Hoa Viên Bốn Mùa mỗi tháng hạn mức cung cấp tài nguyên không phải chồng chất, mà là cố định.
Cũng chính là nói, mỗi tháng Lâm Lôi chỉ có thể ở đây đổi lấy 50 khắc nguyên tố kết tinh, nhưng cũng không thể gộp cả số lượng mấy tháng trước để lĩnh.
Đồng thời, cho dù hắn biết, cũng không tích được, bởi vì hắn vừa tới nên trên người cũng không có nhiều điểm cống hiến như vậy.
“Tổng cộng 80 điểm cống hiến!”
Nữ phù thuỷ dùng một cái máy màu đen quét một cái qua mặt, tia sáng màu đỏ chợt lóe lên.
Sau đó cô lấy mấy vật mà Lâm Lôi mua từ phía sau quầy rồi giao cho Lâm Lôi.
“Cảm ơn!”
Trong lòng có chút không thoải mái, Lâm Lôi cất đồ vào trong lồng ngực rồi rời khỏi quảng trường.
“Lâm Lôi! Lâm Lôi!”
Một phù thủy thân cao không tới 1 mét, đầu rất giống địa tinh thật nhanh chạy đến trước mặt Lâm Lôi.
“Đúng lúc quá.
Đi theo ta nào, Mã Đinh đang tìm cậu đấy!”
Lâm Lôi có biết phù thủy dáng người thấp bé này, người này cũng như hắn đều tạm thời thuộc tổ của Mã Đinh, hai người đồng thời liên thủ đã hoàn thành không ít nhiệm vụ chế thuốc, quan hệ cũng không tệ lắm.
“Có chuyện gì sao?”
Lâm Lôi có chút ngạc nhiên.
Mã Đinh làm người cầm đầu một nhóm người bọn họ này, bình thường cũng chính là dẫn đầu tổ chức tiến hành nhiệm vụ, ở phương diện khác căn bản là nhân vật không có cảm giác gì.
“Hình như là liên quan đến nhiệm vụ tháng này!” Trên mặt phù thủy thấp bé lộ ra nụ cười đắc ý.
“Từ khi Lâm Lôi cậu gia nhập, tỷ lệ tổ thứ ba chúng ta hoàn thành nhiệm vụ tăng vụt lên, giúp Mã Đinh ở trước mặt Đề Cái đại có thể thở phàomột hơi! Đồng thời, bởi gần đây nhóm chúng ta biểu hiện phi thường ưu tú, Đề Cái cũng bắt đầu giao một số nhiệm vụ có thù lao cao vô cùng cho chúng ta. . .”
“Lần này, hình như chính là vì việc này. . .”
“Các nhiệm vụ khác?” Lâm Lôi có chút ngạc nhiên.
Sau khi hắn gia nhập tổ thứ ba của Mã Đinh, nhiệm vụ nhận được vẫn là chế tác mấy loại thuốc như thuốc Hàn Băng.
Bởi có chíp tồn tại nên trong công việc phức tạp rườm rà này, hắn bắt đầu thể hiện ra ưu thế độc nhất, tỷ lệ Lâm Lôi hoàn thành nhiệm vụ phi thường kinh người.
Bởi vậy, cho dù Lâm Lôi có ý định giấu tiến độ một chút, cố ý sai lầm mấy lần, độ cống hiến của hắn trong tiểu tổ vẫn rõ như ban ngày, được rất nhiều tổ viên tôn kính.
Lâm Lôi đi theo phù thủy thấp bé, xuyên qua mấy ngã ba hẹp dài, đi tới nơi tổ thứ ba tụ tập.
Ầm! Cửa lớn bằng sắt được mở ra.
“Lâm Lôi!”
Mã Đinh đang nằm nhoài trên một tấm bàn dài dùng một cái bút màu đỏ viết cái gì đó, sau khi nhìn thấy Lâm Lôi, hắn tạm dừng công tác trên tay, trên mặt lộ ra một nụ cười hiền hòa.
Đối với ông ta, Lâm Lôi chính là một cứu tinh đến rất đúng lúc.
Bởi vì có Lâm Lôi gia nhập, không chỉ giúp ông ta sớm hoàn thành nhiệm vụ của chính mình.
Cuối cùng cũng coi như bảo vệ được hạn mức tài nguyên trong năm nay của mình, đồng thời, còn giúp tiểu tổ của ông ta tranh thủ được mấy nhiệm vụ vô cùng tốt.
Hiện tại ông ta có chút tin tưởng, Lâm Lôi chính là ngôi sao may mắn của mình.
Trong phòng rộng rãi còn có các thành viên khác của tổ thứ ba, sau khi nhìn thấy Lâm Lôi, trên mặt đều lộ ra ý cười hiền lành.
“Được rồi! Mọi người đều đến đông đủ, hiện tại ta sẽ nói tới nhiệm vụ trong tháng tiếp theo của chúng ta!”
Mã Đinh đắc ý lấy từ trong áo choàng của chính mình ra một quyển sách dùng sợi tơ vàng buộc chặt, từ từ mở ra trước mặt đám người Lâm Lôi.
“Nhiệm vụ tháng này của chúng ta là bảo dưỡng một khu vực chỉ định trong bí cảnh, thù lao: Mỗi người 50 điểm cống hiến!”
Ào ào!
Mặc dù biết nhiệm vụ lần này vô cùng tốt, nhưng các phù thủy ngồi dưới đều xôn xao.
“Lại là đi vào trong bí cảnh! Đây thực sự là. . .” Sắc mặt phù thủy thấp bé cũng phi thường kích động.
Mà Lâm Lôi ngồi một bên, trên mặt thoáng kinh ngạc: “Thù lao thật cao, mà bí cảnh sao?”
Bí cảnh là tên gọi tắt của một khu vực bị vu thuật cách ly mà phù thủy thời thượng cổ thiết lập làm điểm tài nguyên hoặc là phòng thí nghiệm, bây giờ nhìn lại, phía sau thế lực lớn như Hoa Viên Bốn Mùa này mà cũng có thứ này.
“Kém chút đã quên, Lâm Lôi cáu mới gia nhập không lâu, có thể không biết rõ chuyện về bí cảnh!”
Mã Đinh lại buộc chặt quyển sách rồi mỉm cười đi tới bên người Lâm Lôi.
Chương 302: Bí cảnh Bốn Mùa (2)
“Lâm Lôi, theo cậu thì thứ gì quan trong nhất đối với phù thủy chính thức?”
“Thiên phú! Còn có tài nguyên!” Lâm Lôi không chút suy tư đáp lại, đây cũng là nhận thức chung của tất cả phù thủy ở Nam Hải bờ.
“Không sai, nhưng thiên phú của phù thủy là từ lúc sinh ra đã có, không thể sửa chữa, biện pháp duy nhất có thể bù đắp cho thiên phú chính là tài nguyên!”
“Chỉ cần có đủ tài nguyên, cho dù là phù thủy có thiên phú bình thường, cũng có thể đuổi theo bước chân của những phù thủy có thiên phú dị bẩm kia. . .”
Trên mặt Mã Đinh lộ ra vẻ thổn thức.
“Bởi vậy, một khi phù thủy thời thượng cổ lên cấp, đều sẽ tìm kiếm một nơi có khí tức nguyên tố nồng độ, tạo thành bí cảnh để bồi dưỡng tài nguyên. . .
Mà nơi như thế này, hiện tại cũng là khởi nguồn của rất nhiều di tích phù thủy cổ đại!”
“Nhưng phù thủy hiện đại còn lâu mới có được thực lực mạnh mẽ như phù thủy thời thượng cổ, có thể một mình dùng vu thuật cách ly, đồng thời, tạo ra không gian co duỗi vu thuật. . .
Một số tài nguyên cần thiết để dựng ra bí cảnh như đá không gian… Hiện tại một mình phù thủy cũng không thể tìm được!”
“Bởi vậy, ở Nam Hải bờ bây giờ, phù thủy trong các tổ chức lớn liên hợp lại, cùng khai thác và cùng tạo ra một mảnh bí cảnh, đã trở thành chủ lưu. . .”
“Hoặc là còn có những gia hỏa cực kì may mắn đến mức khiến người ta ghen tỵ, trực tiếp thu được truyền thừa trong di tích thời thượng cổ, đã khống chế một mảnh bí cảnh, đó thật sự là một bước lên trời. . .”
Trên mặt Mã Đinh hiện ra vẻ đố kị.
Lâm Lôi đương nhiên biết bí cảnh đại diện cho cái gì, trải nghiệm lần trước trong hoa viên Địch Luân còn khắc sâu trong ký ức của hắn.
Chỉ cần nắm giữ một bí cảnh, chính là đại biểu cho việc tài nguyên được cung cấp cuồn cuộn không ngừng!
Đối với phù thủy đặc biệt cần tài nguyên thì đây hoàn toàn là một mê hoặc không thể chống lại.
Nhưng hiện tại thực lực phù thủy nhỏ yếu, không thể đơn độc tạo ra một bí cảnh mới, chỉ có thể liên hợp lại để cùng khai phá bí cảnh.
Lâm Lôi suy đoán, học viện Hắc Cốt Lâm cũng khẳng định có nơi tương tự, chỉ tiếc lúc trước cấp độ của hắn còn tương đối thấp, sau khi trở thành phù thủy lại trực tiếp rời đi học viện, không thể chứng minh điểm này.
“Lâm Lôi, cậu vừa tới mấy tháng đã được phép tiến vào bí cảnh, thượng tầng phi thường tin tưởng cậu đấy!”
Mã Đinh vỗ vai Lâm Lôi, vẻ mặt rất là ôn hòa.
“Nào có! Nào có!” Lâm Lôi làm ra vẻ áy này, nhìn hơi ngây ngô.
“Ha ha. . .
Chúng ta đi thôi!”
Mã Đinh cười to dẫn đầu đi ra, đám người Lâm Lôi đi theo thật sát ở phía sau.
Lối vào bí cảnh của Hoa Viên Bốn Mùa nằm ngay ở gần tổng bộ, thuận tiện cho việc canh gác và điều động vũ lực bất cứ lúc nào.
Đám người Lâm Lôi đi theo Mã Đinh, đi qua năm, sáu cánh cửa mới đến lối vào bí cảnh.
Ở trên đường, Lâm Lôi thông qua chíp, ít nhất cảm ứng được năm, sáu gợn sóng dò xét đảo qua đội ngũ bọn hắn.
Mà phù thủy canh gác ở hai bên đường đều có thực lực bán nguyên tố hóa trở lên.
Loại trình độ cảnh giới nghiêm ngặt này khiến Lâm Lôi có chút ngoài ý muốn.
Sau khi một phù thủy mặt lạnh lại kiểm tra quyển sách trên tay Mã Đinh một lần nữa, Mã Đinh mới có thời gian quay đầu lại nói với đám người Lâm Lôi: “Chuẩn bị kỹ càng, lối vào sắp mở ra!”
Lối vào bí cảnh là một cánh cửa lớn bằng đá, trên cửa lớn còn có các loại hoa văn thần bí phức tạp.
Trên đài cao bên cạnh cửa lớn còn có một phù thủy không rõ mặt ngồi xếp bằng, trên người toả ra sóng tinh thần vô cùng cường đại.
“Đây là Thủ Hộ giả đại nhân của học viện! Nhanh hành lễ!” Mã Đinh vội khom lưng hành lễ với phù thủy trên đài cao.
“Đây. . .
Ít nhất là sóng năng lượng của phù thủy cấp hai, xem ra tầm quan trọng của bí cảnh này còn vượt xa suy đoán của mình!” Trong mắt Lâm Lôi chợt lóe sáng, cũng hành lễ theo phù thủy khác.
“Đã nghiệm chứng thông qua rồi thì vào đi thôi!”
Phù thủy trên đài cao vung tay lên, thấp giọng đọc mấy âm tiết.
Ong ong! Trên cửa đá khẽ rung động, tia sang trắng từ trong khe cửa bắn ra, mơ hồ có cảm giác gợn sóng hư không.
Trải qua mấy lần thám hiểm bí cảnh, Lâm Lôi hết sức quen thuộc đối với cảm giác này, chính là gợn sóng khi lối vào bí cảnh được mở ra.
Cùng lúc đó, từ quyển sách trên tay Mã Đinh cũng bắn ra một luồng sáng màu nhũ bạch, bao phủ đám người Lâm Lôi vào trong.
Hào quang màu trắng hai bên dung hợp lại cùng nhau, bắn ra ánh sáng chói mắt.
Mất sau khi ánh sáng chói mắt biến mất, đám người Mã Đinh đã toàn bộ biến mất không còn tăm tích.
“Ạch!”
Lâm Lôi xoa xoa hai mắt đau nhói, “Cảm giác này cũng thật là không thoải mái!”
Lúc này hắn phát hiện mình đã đứng trên một khoảng sân bằng phẳng khác, xung quanh còn có các phù thủy khác đi lại.
Xa xa là một mảnh màu xanh lục, không phải phong cảnh dưới nền đất.
Giữa bầu trời là màu xanh lam tinh khiết, không khí chung quanh cũng phi thường tươi mát.
“Đây là bên trong bí cảnh sao? Diện tích có vẻ rất lớn!”
Lâm Lôi sờ sờ cằm: “Chíp, kiểm tra cảnh vật chung quanh!”
“Tích! Đang quét hình ! So sánh với không khí ngoại giới, nồng độ hạt năng lượng căn bản bên trong bí cảnh tăng 34. 7%!”
Chíp nhanh chóng chiếu ra một bảng so sánh trước mặt Lâm Lôi
Chương 303: Mưa nhân tạo (1)
“Rất kinh ngạc à?”
Mã Đinh cười đi tới nói: “Đây là bí cảnh của Hoa Viên Bốn Mùa, diện tích hơn một triệu mẫu, các loại tài nguyên vô cùng phong phú. . .”
“Một triệu mẫu?” Lâm Lôi phi thường kinh ngạc, nếu ở kiếp trước của hắn thì đây chính là diện tích của mấy huyện.
“Hừm, không chỉ có các loại thực vật quý hiếm và sinh vật thần kỳ, còn có thật nhiều người bình thường. . .”
Mã Đinh chỉ vào mấy nơi ở phía xa giống thôn trấn và thôn trang “Chúng ta thuê người bình thường giúp chúng ta canh tác, đồng thời trồng trọt một số loại thực vật hữu dụng đối với phù thủy, sự thực chứng minh, đào tạo có tổ chức, có kế hoạch, đồng thời tập trung vào càng nhiều nhân lực, có thể sinh ra nhiều tài nguyên hơn. . .”
“Cả tòa bí cảnh bốn mùa này chính là căn cơ của Hoa Viên Bốn Mùa chúng ta, cũng là một bảo tàng cuồn cuộn không ngừng!”
“Thành lập bí cảnh, bồi dưỡng tài nguyên, thu được sản xuất, đây chính là nơi tạ ra tài nguyên chủ yếu nhất của các thế lực bạch phù thủy!” Trong mắt Mã Đinh loé ra một tia mê say.
“Một triệu mẫu thổ địa, nồng độ năng lượng lại mạnh như vậy, hơn nữa chuyên môn quản lý. . .” Ở trong lòng Lâm Lôi cũng âm thầm cảm thán.
Hắn có cảm giác trước đó hắn vẫn ở nơi âm u trong phù thủy giới, mà ở đây, hắn rốt cục nhìn thấy tư tưởng cùng lý niệm hoàn toàn khác hắc vu sư.
Bạch phù thủy thông qua việc nuôi dưỡng các loại thực vật cùng động vật trong bí cảnh để thu được vật tư.
Mà hắc vu sư dường như càng tuân theo cách thức là thông qua bạo lực để thu được tài nguyên.
“Lâm Lôi cậu biết tại sao lúc trước khi qua cửa lại kiểm tra nghiêm khắc như vậy sao?”
Mã Đinh đột nhiên hỏi.
“Tại sao? Lẽ nào là sợ hắc vu sư?” Lâm Lôi nói ra suy đoán của chính mình.
“Không sai, chính là đám châu chấu chết tiệt kia!” Khi Mã Đinh nói đến hắc vu sư, có vẻ hơi nghiến răng nghiến lợi.
“Đám hắc vu sư máu tanh kia cả ngày chỉ nghĩ không làm mà hưởng, cũng không để tâm kinh doanh vào bí cảnh của chính mình.
Trái lại thỉnh thoảng muốn cướp bí cảnh của những bạch phù thủy chúng ta. . .”
Phù thủy thấp bé đứng bên nói ra nguyên nhân.
“Hàng năm đều có ví dụ hắc vu sư đánh lén bí cảnh đắc thủ! Tuy rằng bọn họ chỉ cướp đi phần lớn tài nguyên sẵn có.
Bí cảnh còn có thể khôi phục, nhưng cũng là một bút tổn thất rất lớn. . .”
Lâm Lôi cũng hiểu rõ nguyên nhân trong đó.
Hắc vu sư tuy rằng trưởng thành trong hoàn cảnh phi thường máu tanh tàn khốc, nhưng không thể phủ nhận chính là, hắc vu sư phát triển ở trong môi trường này, sức chiến đấu bình quân nhất định phải vượt qua bạch phù thủy bình thường.
Mà căn cứ vào lý luận nhược nhục cường thực của hắc vu sư, tài nguyên của bạch phù thủy ở trong mắt bọn họ chính là một tảng mỡ dày!
Đồng thời, loại chiến đấu độ chấn động thấp này đối với cao tầng hắc vu sư, e rằng còn có hiệu quả luyện binh.
Nếu không phải bạch phù thủy ở trong tổ chức thắng được, đồng thời tương đối đoàn kết, mà hắc vu sư lại có thiếu hụt, độ tín nhiệm lẫn nhau không cao thì e rằng toàn bộ thế lực phù thủy ở Nam Hải bờ đều sẽ thay đổi.
“Được rồi, ta đến phân phối nhiệm vụ!”
Mã Đinh lại đứng ở một bên, đợi tất cả phù thủy đều đi tới mới lên tiếng .
“Nhiệm vụ cụ thể của chúng ta là xử lý một khu vực phía Đông, loại bỏ sâu bệnh và các bệnh khác ở đây, cần đặc biệt chú ý chính là hiện nay trên thảo nguyên Phía Đông xuất hiện một loại thực vật mang mầm bênh bệnh, tất cả mã nãi thảo đều xuất hiện điểm đen trên lá, cần sử dụng thuốc Kiệt Khắc Lâm số một. . .”
“Sau đó, Hỏa nhãn, Hoắc Khắc Phú, hai người đi khu đông một! Lâm Lôi, Âu Khoa, hai người đi khu đông hai. . .”
Mã Đinh bắt đầu tuyên bố nhiệm vụ.
“Đi thôi!” Phù thủy tháp bé kia tên là Âu Khoa nói với Lâm Lôi.
Sau khi phân bố nhiệm vụ, đám phù thủy tổ thứ ba túm năm tụm ba rời đi khoảng sân rộng.
“Từ nơi này đến phía Đông còn một khoảng cách rất xa, nhưng tổ chức chúng ta đã sớm bố trí vật cưỡi ở đây, có thể nhanh chóng đến. . .”
Âu Khoa rõ ràng đã tới đây mấy lần, dẫn Lâm Lôi đến cạnh một kiến trúc, nói với người trong cửa là muốn hai khối thiết phiến màu xanh lục.
“Chìa khóa khống chế Long quan dạ ưng?”
Lâm Lôi hiểu rõ, xem ra, lực khống chế của Hoa Viên Bốn Mùa đối với toàn bộ bí cảnh phi thường cao.
Sau hai tiếng ưng kêu to, hai con long quan dạ ưng to lớn giương cánh bay lên, bay về hướng đông.
Sau khi dạ ưng bay ra một khoảng cách, tại chỗ lại có vài con dạ ưng khác bay lên, bên trên chở theo phù thủy giống tiểu hắc điểm, bay về các nơi khác.
Tiếng gió vù vù vang lên bên tai Lâm Lôi.
Lâm Lôi ngồi trên lưng dạ ưng rộng lớn, không ngừng nhìn xuống mặt đất phía dưới.
Trong bí cảnh có nồng độ hạt năng lượng căn bản nồng nặc này, các loại thực vật mọc phi thường rậm rạp.
Đại thảo nguyên màu xanh lục mênh mông vô bờ, bên trên còn có mấy khu vực màu xanh lam phi thường quy luật, bên trong là từng đoá hoa nhỏ màu xanh lam, nụ hoa còn có mật hoa thơm ngọt.
Đây là mật nãi hoa, không chỉ là tài liệu thông dụng cho rất nhiều thuốc cấp học đồ, mật hoa bên trong cũng là thực liệu mà rất nhiều sinh vật ở phù thủy giới yêu thích.
Lâm Lôi thông qua chíp, còn có thể nhìn thấy trong biển hoa màu xanh lam còn có mấy người như dân chăn nuôi, chẳng khác nào kiến hôi chăm chỉ công tác.
Mà gần biển hoa còn có vài khu vực rõ ràng là kiến trúc cho nhân loại, giống như chuyên môn phụ trách trông giữ biển hoa vậy.
“Người bình thường trồng trọt là một ít tài liệu mà học đồ khá thường dùng, mà tài nguyên càng thêm quý giá hữu dụng đối với phù thủy chính thức thì việc phòng thủ nhất định phải càng thêm nghiêm mật, thậm chí phải mô phỏng môi trường tự nhiên bên ngoài, tiến hành chuyên môn đào tạo.
Chương 304: Mưa nhân tạo (2)
. .”
Ở trên không phi hành gần nửa giờ, sau đó mới hạ xuống một trấn nhỏ.
“Xin chào hai vị đại nhân!”
Lúc này, từ trấn nhỏ có đi ra một đám phụ nữ và trẻ em đi ra, đồng thời do một người có vẻ là trưởng trấn và một phù thủy học đồ dẫn dắt, cung kính hành lễ với hai người Lâm Lôi.
“Chuyện cụ thể thế nào khẳng định đã thông báo trước qua các người rồi! Đây là tín vật! Mang ta tới tháp giám sát đi!”
Âu Khoa tiện tay ném một vật như tấm huy chương cho học đồ.
Học đồ này nhìn có vẻ đã lớn tuổi, sau tai đã bắt đầu xuất hiện sợi tóc màu trắng, ông ta nhận lấy huy chương, ngón cái tay phải cẩn thận từng li từng tí lướt trên huy chương, còn đọc mấy câu thần chú.
Theo tiếng thần chú vang lên, ngoài huy chương đột nhiên bốc lên một vầng sang trắng, giữa không trung hình thành một màn ánh sáng, trong màn ánh sáng là hình ảnh tư liệu của hai phù thủy Lâm Lôi cùng Âu Khoa.
“Lâm Lôi đại nhân! Âu Khoa đại nhân! Mời đi theo tiểu nhân!”
Sau khi nhìn thấy hình ảnh cùng tư liệu, lão học đồ này giống như thở phào nhẹ nhõm, mang theo Lâm Lôi cùng Âu Khoa đi tới phía trước một toà tháp cao bằng đá ở trung tâm trấn nhỏ.
“Đây chính là tháp giám sát mà tổ chức lập lên.
Tiểu nhân vẫn đang làm công tác giữ gìn và bảo dưỡng tòa tháp này, hiện nay tình trạng vận hành vẫn rất tốt hoàn hảo. . .” Học đồ vừa mở cửa lớn tháp giám sát ra vừa báo cáo.
Trong tháp giám sát phi thường đơn sơ, vách tường trực tiếp dung tảng đá màu xám trắng.
Tầng thứ nhất là ký túc xá và khu sinh hoạt của học đồ kia, tầng thứ hai nhưng là kho chứa vật tư, chất đống một số tài liệu nham thạch và phù văn tinh thạch để tu bổ tháp giám sát.
Xuyên quá bậc thang xoắn ốc rất dài, mấy người Lâm Lôi đi thẳng tới tầng cao nhất ở tháp giám sát.
Ngoài cửa tầng cao nhất còn có một con sinh vật vu thuật, là hình vẽ một thằn lằn ở trên vách tường: “Khẩu lệnh!”
“Ca ngợi đất mẹ vĩ đại, là ngài ban tặng sức sống cho thổ địa!” Học đồ kia ngâm xướng ra một đoạn văn.
“Khẩu lệnh chính xác!” Theo tiếng xác nhận của thằn lằn, cửa lớn cọt kẹt mở ra.
“Tuy rằng chỉ có trình độ học đồ cấp ba., nhưng cũng vô cùng tốt!”
Lâm Lôi nhìn thằn lằn còn đang bò trên bích hoạ một chút, lạnh nhạt bình luận một câu rồi lập tức tiến vào gian phòng.
Gian phòng ở tầng cao nhất rất nhỏ, cửa sổ bốn phía mở ra, xuyên thấu qua pha lê trong suốt, mơ hồ có thể nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài của thôn trấn.
“Đây là đài giám sát khí tượng, còn có vu thuật trận thế phối hợp điều tiết nhiệt độ và độ ẩm, thao túng rất đơn giản, nhưng Lâm Lôi cậu là lần đầu tiên tới.
Trước tiên nhìn ta làm là được rồi. . .”
Âu Khoa đi tới trước máy móc màu đen trước.
“Chúng ta tới đây, đầu tiên là phải giải quyết vấn đề mã nãi thảo bị bênh trên thảo nguyên. . .”
Âu Khoa nhấn xuống mấy nút trên máy móc, rồi lấy một bộ mặt nạ thủy tinh màu đỏ chụp lên trên mặt mình.
Răng rắc, trên máy móc xuất hiện một cửa lõm xuống lớn cỡ đầu ngón tay, vừa vặn có thể thả xuống một ống nghiệm.
” Thuốc Kiệt Khắc Lâm số một!”
Âu Khoa bỏ mấy ống nghiệm thuốc màu xanh lục vào miệng cửa, nước thuốc màu xanh lục lập tức không ngừng giảm xuống.
“Mưa!” Âu Khoa dùng Baron cổ ngữ phun ra một âm tiết, cùng lúc đó.
Ở trên người hắn, một luồng hạt năng lượng nguyên tố căn bản hệ thủy không ngừng hội tụ.
Đồng thời, năng lượng thông qua máy móc dưới tay hắn tăng cường, không ngừng mở rộng, cuối cùng từ đỉnh tháp lan ra ngoài.
“Phù thủy dùng sức mạnh thay thế khoa học kỹ thuật, tiến hành mưa nhân tạo sao? Thực sự là ý tưởng kỳ diệu!” Trên mặt Lâm Lôi lộ ra vẻ say mê, ở trong lòng âm thầm nghĩ.
Bất kỳ con đường nào cuối cùng đều có thể đi tới cuối cùng.
Mà phù thủy lợi dụng sức mạnh vu thuật thần bí, đạt đến hiệu quả gần như giống kiếp trước của Lâm Lôi.
Răng rắc!
Trên bầu trời trấn nhỏ, một đám mây đen đột nhiên xuất hiện, đồng thời càng ngày càng dầy.
Lách tách!
Từng giọt nước mưa trong suốt trung xen lẫn cả một điểm màu xanh lục, ở giữa không trung rơi xuống.
Mây đen càng tụ càng lớn, nước mưa cũng rơi xuống trên thảo nguyên.
Dưới nước mưa giội rửa, điểm đen lâm tấm trên mã nãi thảo dần nhạt đi, xem ra, chỉ cần lại thêm mấy lần mưa trị liệu là có thể hoàn toàn khôi phục như cũ.
“Quản lý bí cảnh là việc cần kỹ thuật! Loại mưa này rơi xuống chỉ là đơn giản nhất, còn phải chú ý một số thực vật và động vật phối hợp, ví dụ như nói, dạ hoa sen kết hợp với ám dạ ong mật, không chỉ có thể khiến sản lượng dạ hoa sen tăng cao ba phần mười, còn có thể để hoạt động của ám dạ ong mật cũng gia tăng thật lớn, có thể xuất hiện ong chúa, đồng thời, mật ong dùng phấn hoa từ dạ hoa sen để chế ra cũng được rất nhiều nữ phù thủy thích để dưỡng nhan. . .”
Âu Khoa thuận miệng giới thiệu cho Lâm Lôi.
Quản lý một bí cảnh, kinh nghiệm của Lâm Lôi hoàn toàn bằng không.
Bởi vậy, hắn hết sức chăm chú ghi nhớ mỗi một câu nói của Âu Khoa, đồng thời thỉnh thoảng còn đặt câu hỏi.
“Đáng tiếc! Nếu như có thể dùng chíp để quản lý thực hành khoa học kỹ thuật trong toàn bộ bí cảnh, mình có lòng tin có thể khiến sản lượng cả bí cảnh tăng cao hai phần mười!”
Sau khi hiểu rõ một số tình huống cơ bản trong bí cảnh, trong lòng Lâm Lôi thầm thấy đáng tiếc.
Chương 305: Gặp mặt (1)
Cho dù bí cảnh bốn mùa tốt cũng không là của hắn, Lâm Lôi không thể vì bí cảnh mà lộ ra lá bài tẩy của hắn.
Mà với tư cách là một phù thủy mới lên cấp, muốn hoàn toàn nắm giữ một mảnh bí cảnh của chính mình thì căn bản là nói chuyện viển vông.
Lâm Lôi cũng chỉ nghĩ vớ vẩn trong long thôi chứ cũng không có biện pháp khác tốt hơn.
Sau bảy ngày, một tiếng ưng kêu to rõ vang lên, Lâm Lôi cưỡi long quan dạ ưng, bay về Bất Dạ Thành.
Nhiệm vụ quản lý bí cảnh không hổ là mấy nhiệm vụ quý giá nhất.
Đám người Lâm Lôi chỉ tốn không tới bảy ngày đã xử lý xong toàn bộ phía Đông thanh lý bí cảnh một lần, không chỉ giải quyết hết bệnh hại, còn tiện thể xua đuổi mấy bầy mãnh thú nguy hiểm.
Sau khi không có việc để làm thì đám Lâm Lôi đều bị đưa ra khỏi bí cảnh, trên chứng minh thư của mọi người còn có thêm một số điểm cống hiến lớn.
“Kế hoạch lúc trước có thể đi thử xem, đồng thời, còn phải đi tìm mấy người hầu, chuyện gì đều chính mình làm thực sự quá tốn thời gian. . .” Lâm Lôi thầm nghĩ.
Sau khi trải qua hơn bốn tháng, di chứng trên người hắn khi sử dụng kết tinh hạt năng lượng căn bản hệ âm u đã hoàn toàn tiêu trừ, nhưng lượng kết tinh Hoa Viên Bốn Mùa cung cấp vẫn không đủ, Lâm Lôi chỉ đành chuyển sự chú ý tới mụ phù thủy ở Bất Dạ Thành kia.
Hắn nhớ trong cửa hàng của mụ phù thủy này có không ít thứ tốt.
Dòng người trong Bất Dạ Thành vẫn đông đúc như trước, Lâm Lôi trực tiếp đi tới con đường chuyên môn dành cho phù thủy, sau khi đưa ra nhẫn bạc, dưới sự cung kính cúi chào của đông đảo thủ vệ để tiến vào thành trì.
Đột ngột, trong vạt áo Lâm Lôi thoáng rung động, một chùm hào quang màu xanh lục xuyên qua quần áo bắn ra.
“Hả?”
Lâm Lôi hơi nhướng mày, từ trên eo lấy ra một quyển sách nhỏ.
Một bí pháp dấu ấn màu xanh lục sáng lên.
Từ bên trong truyền ra giọng của một nữ phù thủy già: “Này! Lâm Lôi, đã tới chưa?”
Trong giọng nói này, thậm chí Lâm Lôi rõ ràng cảm giác được chủ nhân giọng nói này đang rất vội.
Từ lần trước giao cho mụ phù thủy kia một phần tư liệu linh hồn cấp độ học đồ, mụ phù thủy này đã biểu hiện ra hứng thú thật lớn, đồng thời còn đặc biệt lưu lại bí pháp dấu ấn của Lâm Lôi.
Trong mấy tháng này, dường như bà ta thí nghiệm đến bước mấu chốt mang tính đột phá nhưng gặp cản trở.
Bà ta vẫn gửi tin cho Lâm Lôi.
Đáng tiếc lúc đó Lâm Lôi đang vùi đầu luyện thuốc trong Hoa Viên Bốn Mùa để đổi lấy điểm cống hiến.
Nào có thời gian để quan tâm những chuyện này, tự nhiên là bỏ mặc.
Nhưng mụ phù thủy này cũng phi thường kiên trì, cứ cách mấy ngày đều sẽ liên lạc với Lâm Lôi một lần.
“Xảy ra chuyện gì? Không phải ta đã nói sẽ nhanh chóng tới xem một chuyến sao?”
Lâm Lôi trả lời qua bí pháp dấu ấn.
Cùng lúc đó, bước chân của hắn khẽ chuyển, đi tới một góc khá là yên tĩnh, sau đó hắn còn bày xuống một vòng vu thuật ngăn sóng âm lan truyền.
“Lần này ta tìm được rất nhiều thứ tốt, còn nhớ kết tinh hạt căn bản hệ âm u lần trước sao? Chỗ ta có tới 500 khắc, cậu không đến sẽ hối hận, ta xin thề. . .”
Mụ phù thủy hiển nhiên cũng biết tính cách của Lâm Lôi, trực tiếp tung ra thẻ đánh bạc trên tay.
“500 khắc?” Lâm Lôi trợn to hai mắt, đôi mày vốn nhíu chặt đã dãn ra toàn bộ.
Phân lượng kết tinh hạt căn bản nhiều như vậy, hơn nữa trước đó hắn đã dự trữ một ít, tuyệt đối có thể giúp tiến độ tinh thần nguyên tố hóa của hắn đẩy lên một trình độ rất cao.
Hơn nữa,kết tinh hạt năng lượng căn bản hệ âm u cũng không phải vạn năng, căn cứ vào Lâm Lôi phỏng đoán và tính toán của chíp, loại kết tinh này có thể giúp tiến độ nguyên tố hóa của hắn đẩy mạnh đến 70% trở lên là đã nên cám ơn trời đất.
Huống chi, di chứng về sau còn phi thường khủng bố, nếu không phải thể chất của hắn khác hẳn với người thường, cũng không dám điên cuồng như vậy.
“Đúng vậy, lần này ta đã hạ đến tiền vốn rồi, còn thiếu nợ ân tình vài lão quái vật. . .
Còn nhớ lần trước chúng ta giao dịch chứ? Cho ta phần sau những tư liệu kia thì toàn bộ kết tinh đều thuộc về cậu, còn có chuyện lần trước mà cậu nói với ta nữa.
Cũng đã có manh mối, cụ thể thể nào thì đến trong cửa hàng của ta rồi nói. . .”
Giọng nói của mụ phù thủy dần dần trì hoãn, có vẻ là cũng có niềm tin tương đối.
“Được, bà chờ đấy, ta lập tức đến!” Lâm Lôi đóng lại bí pháp dấu ấn, bước chân cũng nhanh hơn.
Trong Bất Dạ Thành, ở số 231 phố lớn Du Thụ Lâm!
“Khà khà khà. . .
Lại nhanh đến thế này, nhìn dáng vẻ này thì chắc cậu cũng rất tò mò với đồ trên tay của ta!”
Vu bà trong cửa hàng vừa thấy Lâm Lôi đi vào, lập tức đi lên đóng lại cửa lớn, nhìn dáng vẻ này thì có lẽ ngày hôm nay không chuẩn bị lại làm ăn.
“Chúng ta đều là phù thủy, nếu như không phải trong tay đều có đồ vật mà đối phương muốn thì đã không tụ tập ở đây, không cần làm những thủ đoạn nhỏ này đâu!”
Lâm Lôi cẩn thận quan sát vẻ ngoài của mụ phù thủy.
So với lần trước gặp mặt, hiện tại bà ta nhìn càng thêm già nua, đồng thời, tóc dần dần khô héo rụng xuống, giống như lập tức già thêm ba mươi, bốn mươi tuổi.
“Bà thế này là làm sao thế?”
Lâm Lôi thuận miệng hỏi một câu.
“Không có gì, một lần thí nghiệm tạo thành di chứng mà thôi!” Mụ phù thủy hiển nhiên cũng không muốn nhiều lời.
“Đây là kết tinh hạt năng lượng căn bản hệ âm u, 500 khắc đều ở đây!” Mụ phù thủy lắc lắc đầu, thân thể khô gầy, giống lúc nào cũng có thể sẽ ngã xuống đất bỏ mình, cả người lắc lư đặt một bình thủy tinh màu đen lên trên mặt bàn.
Ở trong bình là một đoàn kết tinh nửa trong suốt màu đen giống thể rắn lại thật giống thể lỏng, giống vật lần trước Lâm Lôi nhìn thấy như đúc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










