Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 6 : Kiểm tra (1) (c26-c30)
❮ sautiếp ❯Chương 26: Kiểm tra (1)
Lôi Lâm dựa theo lời vu bà nói được, đặt hai tay lên quả cầu thủy tinh.
Lạnh như băng! Chấn động!
Một xúc cảm kỳ dị từ ngón tay truyền đến.
Đầu Lôi Lâm tê rần, giống như có một cây đũa thủy tinh đang hung hăng quấy vậy.
Khi cơn đau đầu bắt đầu, quả cầu thủy tinh trước mặt Lôi Lâm cũng phát ra quang mang nhàn nhạt.
“Rất tốt! Không nên buông tay!” Vu bà nhìn chằm chằm vào quả cầu thủy tinh.
Khi cơn đau đầu càng ngày càng kịch liệt, quả cầu thủy tinh trên tay Lôi Lâm cũng càng ngày càng sáng, “Không được! Không được!”
Lôi Lâm cắn răng, nhưng cơn đau nhức kịch liệt giống như đã chém đầu hắn thành nửa khiến hắn không tự chủ được buông tay ra.
“Ừm! Đến trình độ này sao?” Vu bà gật gật đầu, rút bút lông ngỗng ra điểm lên tờ khai của Lôi Lâm.
“Chúng ta chia tư chất học đồ thành năm cấp, cấp 1 thấp nhất, cấp 5 cao nhất, cậu ở cấp ba, là tư chất trung đẳng! ! !”
Vu bà nói xong, lại đưa tay nhấc một chiếc nhẫn lên in dấu trên giấy da dê một ký hiệu cổ quái, lóe ra hào quang dịu dàng.
“Ở chỗ này kiểm tra xong rồi, cậu đến đằng sau đi! Kế tiếp! ! !”
Nhìn một thiếu nữ trên mặt đầy tàn nhang tiến vào lều vải, Lôi Lâm nhận lấy tấm da dê, đứng lên nói cảm ơn rồi nhấc vải trướng, đi tới quá trình sau.
Vẫn là mặt đất trống trải trước sau như một, chính giữa chỉ có một lão đầu râu bạc.
“Xem diện tích lều vải này, cần có hai lần kiểm tra, thật đúng là đơn giản!” Lôi Lâm nghĩ đến, ngồi vào phía trước lão đầu, đưa tờ khai đưa cho ông ta.
” Tư chất cấp 3? Cũng được!” Lão đầu râu bạc sờ cằm, “Tốt rồi! Hiện tại tiến hành kiểm tra lực tương tác!”
Lão đầu gõ gõ mặt bàn, cái bàn thoáng vỡ ra, từ giữa bay lên một chậu nước màu đen.
Chậu nước này đen thui, hình như dùng đã làm thành, bên trong còn có chất lỏng như thủy ngân.
“Nhìn kỹ vào trong mặt nước!” Lão đầu lên tiếng, dường như còn mang theo một tia chỉ đạo.
Lôi Lâm không tự chủ được chú ý tới thủy ngân ở chính giữa, khi hắn không ngừng tập trung, thủy ngân bắt đầu không ngừng xoay tròn, tựa như mở một lỗ hổng, hình thành vòng xoáy.
“Hiện tại, nói cho tôi biết, cậu nhìn thấy gì?”
Hai mắt Lôi Lâm có chút thất thần: “Bóng ma, vòng xoáy màu đen! Ở bên ngoài vẫn còn điểm lấm tấm màu đỏ!”
“Còn gì nữa không?”
“Chung quanh còn có chút điểm sáng màu xanh lục!”
“Màu xanh lá nhiều hay không?”
“Không nhiều lắm! Rất ít!”
“Ừm!” Lão đầu một cái vỗ tay vang lên, Lôi Lâm đột nhiên phục hồi tinh thần lại, “Cháu làm sao vậy!”
“Việc kiểm tra của cậu đã hoàn thành! Ở phương diện lực thân cận nguyên tố, qua Bóng ma, thì nguyên tố hắc ám cao nhất, kế tiếp là hỏa diễm, cuối cùng còn một lượng nhỏ thuộc tính hòa hợp thực vật!”
Lão đầu vừa nói, vừa nhanh chóng ghi chú lên trên giấy da dê, cuối cùng cũng ấn xuống một dấu hiệu.
“Cho cậu một lời khuyên! Tuy Phù Thủy có thể lợi dụng bất kỳ lực lượng gì! Nhưng lựa chọn con đường có lực tương tác cao nhất cùng bản thân, mới có thể đi được xa nhất!”
Lão đầu đưa bản khai cho Lôi Lâm: “Tốt rồi! Việc kiểm tra của cậu đã xong, đi ra ngoài từ cửa sau, bắt đầu lựa chọn học viện!”
Lôi Lâm hành lễ, đi ra khỏi lều vải.
Xốc lên tấm rèm cửa, ánh mặt trời chiếu xuống.
“Chip, điều tra trạng thái vừa rồi của tôi!”
“… Chủ thể gặp lực trường không rõ quấy nhiễu, tiến vào trạng thái bị thôi miên!”
“Quả nhiên!” Sắc mặt Lôi Lâm âm trầm, rồi lại bất đắc dĩ thở ra một hơi: “May mắn đối phương không có ác ý, nếu không…”
Đáy lòng hắn càng khát vọng đối với sức mạnh.
“Này! Lôi Lâm!“Giọng nói của Kiều Trị vang lên bên tai, “Cậu cũng hoàn thành việc kiểm tra rồi sao?”
Kiều Trị hỏi.
“Ừm!” Lôi Lâm gật đầu, giơ tấm da dê trong tay lên.
“Tôi cũng hoàn thành, hắc hắc! Bổn thiếu gia là thiên tài tư chất cấp 4 đấy!” Kiều Trị cười ha ha, dáng vẻ tiểu nhân đắc chí.
“Tôi còn không hiểu rõ lắm về tư chất Phù Thủy, cậu có thể giải thích cho tôi sao?” Lôi Lâm hỏi.
Gia tộc Kiều Trị rõ ràng cường đại hơn so với gia tộc Pháp Lôi Nhĩ tử tước, có thể biết được càng nhiều bí mật liên quan tới Phù Thủy.
“Đương nhiên! Những điều này đều là thưởng thức, dù cậu tiến vào bất kỳ một học viện nào, đều sẽ có người nói cho cậu biết.” Kiều Trị nói.
“Tư chất của học đồ Phù Thủy dựa theo tỷ lệ tương lai có thể tấn cấp thành Phù Thủy chính thức để chia làm năm cấp! Trong đó, cấp 5 là cao nhất, có 90% tỷ lệ trở thành Phù Thủy chính thức!”
“Cấp bốn hơi chút chênh lệch một chút, cũng có 50% tỷ lệ! Bổn thiếu gia chính là thiên tài ở phương diện này! Ha ha… Cha tôi nhất định sẽ vui vẻ muốn chết!” Kiều Trị lại bắt đầu lạc đề, rõ ràng đã sướng đến phát rồ rồi.
“Sau đó thì sao? Nói mau!” Lôi Lâm đánh một quyền vào vai Kiều Trị, rốt cục có thể kéo tâm tri Kiều Trị trở về.
“Ồ? Tôi đã nói đến tư chất cấp 4, xuống dưới nữa chính là tư chất cấp 3, ý nghĩa có xác suất 10% có thể trở thành Phù Thủy, mà tới cấp 2, cũng chỉ có 3% xác suất, cấp 1 thảm nhất, 1%, một phần ngàn, cũng có thể.”
“Tóm lại, tư chất cấp 3 trở lên, mới có cơ hội tấn cấp Phù Thủy, mà tư chất cấp 1, cấp 2, trên cơ bản chỉ có mệnh làm học đồ cả đời rồi!”
“Thì ra là thế, xem ra tư chất của tôi ở chính giữa, bất kỳ học viện nào cũng sẽ không đẩy ra khỏi cửa, nhưng cũng sẽ không quá coi trọng!” Lôi Lâm tính ra tình cảnh của mình.
“Vậy còn lực tương tác thì sao?” Lôi Lâm lại hỏi.
“Lực tương tác chính là con đường tương lai của Phù Thủy, cậu biết là có Phù Thủy có thể điều khiển lôi điện, có Phù Thủy có thể điều khiển hỏa diễm, còn Phù Thủy có thể điều khiển Hàn Băng! Đây chính là con đường lựa chọn.
Chương 27: Kiểm tra (2)
”
“Tuy nhiên trên lý luận, Phù Thủy có thể sử dụng bất kỳ hệ vu thuật nào, nhưng lực tương tác cao nhất không chỉ khiến việc thi triển vu thuật càng thêm mau lẹ, uy lực cũng tăng lên, nếu như một Phù Thủy thuộc hỏa hệ nhất định phải thi triển vu thuật thủy hệ, như vậy không chỉ cần hao phí tinh thần lực, hơn nữa uy lực cũng sẽ giảm mạnh, có khả năng triệu hoán thủy nguyên tố ở một hồ nước, cuối cùng chỉ xuất hiện một quả cầu nước!”
“Nói ngắn lại, lực tương tác quyết định con đường về sau của Phù Thủy, mà tư chất quyết định Phù Thủy có thể đi thật xa ở con đường này!”
Kiều Trị tổng kết.
“Câu nói sau cùng rất có đạo lý, nhưng không giống lời cậu có thể nói!” Lôi Lâm chú ý tới câu nói sau.
“Hắc hắc! Bị cậu phát hiện rồi, đây là ghi chép trong du ký của một vị Phù Thủy lữ hành! Tôi đọc được trong thư phòng của cha tôi.” Kiều Trị ngại ngùng gãi gãi đầu.
“Đúng rồi! Vừa nãy tôi đã thăm dò được vì sao kỵ sĩ áo đen đi theo chúng ta lại lạnh lùng như vậy rồi!”
Kiều Trị đột nhiên nhớ lại cái gì, không thể chờ đợi được chia xẻ tin tức mình vừa thăm dò được.
“Lực lượng của Phù Thủy, cho dù chỉ là học đồ, kỵ sĩ cũng không thể ngăn cản đấy, cậu không cảm giác rất kỳ quái đối với biểu hiện của người áo đen trên đường sao?”
“Đúng là có chút kỳ quái!” Lôi Lâm gật đầu, hỏi lại: “Có lẽ, bọn hắn có bối cảnh gì?”
“Không! Không! Không!” Kiều Trị lắc lắc đầu, ” Người anh em thân ái, cậu đoán hoàn toàn ngược hướng rồi, những kỵ sĩ áo đen này thật ra là vật thí nghiệm của một vị Phù Thủy đại nhân! !”
“Vật thí nghiệm! ! !” Lôi Lâm trợn to mắt, ở kiếp trước của hắn, dùng người sống để thí nghiệm, luôn luôn là cấm kỵ của giới khoa học, cho dù có một số trường hợp cũng chỉ dám lén lút, ở đây lại quang minh chính đại như vậy.
“Trong qua trình thí nghiệm, nhóm vật thí nghiệm này đã gặp phải lượng phóng xạ quá lớn, đã không sống được vài năm nữa, lần này mới lợi dụng một chút, tới đón những học đồ chúng ta này!”
“Là nguyên nhân này sao?” Lôi Lâm nhớ tới sắc mặt An Cách Lôi có chút tái nhợt, yên lặng gật đầu.
Lúc trước Chip cũng kiểm tra đo lường được trên người bọn họ có dấu vết phóng xạ, nhưng phóng xạ trên người Phù Thủy áo trắng còn nhiều hơn bọn hắn gấp trăm lần, nên Lôi Lâm cảm thấy không có ảnh hưởng.
“Bằng không thì đối với những học đồ Phù Thủy như chúng ta này, về sau tối thiểu cũng là quý tộc học đồ, có kỵ sĩ nào không xum xoe, kỳ vọng về sau chúng ta sẽ chọn lựa bọn hắn trở thành người hầu.
Cũng chỉ có những người không sống được mấy ngày nữa mới có thể không coi chúng ta là chuyện quan trọng!”
Kiều Trị oán hận nói xong, sắc mặt không cam lòng, xem ra với tư cách là người thừa kế đại quý tộc, hắn rất là bất mãn đối với cử động vô lễ của những người áo đen trước đó.
“Nghe nói! Đám người phía tây kia, không chỉ một đường được kỵ sĩ coi là lão gia để hầu hạ, còn ngủ với nhiều người đấy!” Kiều Trị không cam lòng phát tác một lát, sau đó lại lập tức lại thay đổi sang vẻ hèn mọn bỉ ổi.
“Ngủ nhiều người?” Lôi Lâm có chút tỉnh ngộ lại: “Trong số kỵ sĩ bên cũng có nữ?”
“Đương nhiên, mặc dù nữ kỵ sĩ bình thường đều là chút ít cơ bắp, nhưng một số người tu luyện công pháp đặc thù đấy, hơn nữa dung mạo rất khá!”
“Hơn nữa, nữ kỵ sĩ thể lực rất tốt, có thể trải qua các loại giày vò, đặc biệt, khi các ngươi xâm nhập “Trao đổi”, một đôi chân cuốn lấy cậu, cảm giác kia tuyệt không thể tả….!” Kiều Trị đã hoàn toàn chuyển thành dáng vẻ của Trư Ca.
Lôi Lâm nhớ lại, lúc trước mặc dù công tử bột là công tử bột, nhưng rõ ràng còn kém loại đại quý tộc như Kiều Trị này, mặt hàng cao cấp như nữ kỵ sĩ xinh đẹp này còn chưa từng đụng phải.
Thủ hạ của tử tước cũng có nữ tính kỵ sĩ, nhưng đều là người cơ bắp cuồn cuộn, Lôi Lâm nhìn đã ngán.
Lắc đầu, không muốn tiếp tục thảo luận những nội dung này cùng Kiều Trị.
“Tôi biết rồi, đi thôi, chúng ta đi lựa chọn học viện!”
“Chuyện này! Cha tôi đã giúp tôi chọn xong rồi, chính là Cửu Hoàn Bạch Tháp, gia tộc bọn tôi có chút quan hệ cùng một vị Phù Thủy tiền bối trong đó… Nếu không cậu cũng tới đi!” Kiều Trị phát ra lời mời.
Lôi Lâm có chút ý động, nhưng nghĩ tới chiếc nhẫn trên cổ mình, vẫn có chút chần chờ.
“Lúc trước Phù Thủy đại nhân cũng không nói là dựa vào chiếc nhẫn này có thể làm cho mình tiến vào học viện nào, nếu có hạn chế thì làm sao bây giờ?”
“Không đâu! Tôi muốn dạo chơi thêm đã!” Lôi Lâm khéo lời từ chối.
“Vậy thì tốt, tôi muốn đi làm thủ tục, cậu có thể tới khu vực Cửu Hoàn Bạch Tháp để tìm tôi!” Kiều Trị phất phất tay, xâm nhập vào đám người.
“Mình nên đi đâu đây? Mặc kệ, trước tiên xem những học viện kia một chút!”
Lôi Lâm chẳng có mục đích gì đi dạo trong doanh địa, nhìn lều vải có đủ hình thù kỳ quái thú vị, có lều tựa như một cây nấm lớn, chính giữa mở cửa nhỏ, có lều vải dứt khoát làm thành hình đầu lâu ma quỷ, học đồ phải đi từ miệng lớn dính máu của ma quỷ để đi vào, tương tự như quỷ ốc vậy.
Mà phía trước phòng ốc muôn hình muôn vẻ, đều dùng chữ cái nhãn hiệu.
“Là văn tự thông dùng trên đại lục, khá tốt!”
Lôi Lâm cưỡi ngựa xem hoa nhìn xem, lại nhớ kỹ từng tên trường học: “Cửu Hoàn Bạch Tháp”, “Mỹ Tác Bất Đạt đại học”, “Thấp Địa Hoa Viên” …
Chương 28: Các học đồ (1)
Dưới tên của từng học viện còn có ghi ra khoa mục mà học viện am hiểu, các Phù Thủy nổi danh để học đồ lựa chọn.
“Những tin tức này, chính là muốn để chúng ta dựa theo độ hòa hợp nguyên tố để tìm đến học viện rồi!”
Lôi Lâm gật đầu: “Độ hòa hợp nguyên tố của mình là bóng ma, hắc ám cao nhất, hỏa diễm thứ hai, thực vật gì đó căn bản không thể tuyển chọn, trừ phi mình nghĩ cả đời làm học đồ!”
“Vẫn còn…” Lôi Lâm lấy từ trên cổ xuống một chiếc nhẫn Phù Thủy.
“Chip! Quét hoa văn trên mặt nhẫn, so sánh với đồ án học viện lúc trước tôi thấy!”
“Tích! Thành lập nhiệm vụ, bắt đầu quét qua, quét qua hoàn thành, so sánh với kho tài liệu…”
“So sánh chấm dứt, trình độ tương tự: Hắc Cốt Lâm 67. 3%,
, Mỹ Tác Bất Đạt đại học 54. 4
, Ca Đặc Hiền Giả Tiểu Ốc 23. 1%…”
“Ba học viện này có khả năng lớn nhất sao?”
Lôi Lâm sờ cằm, “Dựa vào giới thiệu vắn tắt của tất cả học viện, mình nhớ được Mỹ Tác Bất Đạt đại học nổi danh về hỏa diễm, thực vật cùng chế tạo ma hóa vật phẩm đấy, mà Ca Đặc Hiền Giả Tiểu Ốc độ tương tự thấp chút, cũng không phải nổi tiếng về vu thuật hệ liệt Bóng ma, Hắc Ám đấy.”
“Xem ra, chỉ có Hắc Cốt Lâm hả? Pháp thuật Hắc Ám hệ của bọn hắn nổi danh nhất, ở phương diện nghiên cứu linh hồn càng là hàng đầu trong tất cả học viện.”
“Chỉ là, Hắc Cốt Lâm! Cái tên này nghe có chút cảm giác như Ma Đạo kiếp trước!” Lôi Lâm có chút chần chờ.
“Độ hòa hợp bóng ma, hắc ám của mình, xem ra không thể tới gần Quang Minh đây!” Suy nghĩ thật lâu, Lôi Lâm vẫn quyết định đi xem kỹ rồi tính, ít nhất, không thể bởi vì vấn đề tên tuổi mà trở ngại bản thân phát triển.
“Mình nhớ vị trí Học viện Hắc Cốt Lâm chiêu sinh hình như ở phía đông nơi trú quân!”
Lôi Lâm đi hơn 10”, đi vào một lều vải do vô số bạch cốt dựng thành, chữ cái tạo thành một hàng “Hắc Cốt Lâm Hoan nghênh ngươi!”, đều là màu đỏ chót, huyết dịch nhỏ giọt, học đồ chung quanh đều bị dọa chạy không ít, Lôi Lâm thấy mà im lặng.
“Chế tạo cảnh tượng khủng bố như vậy làm gì? Dọa người sao? Tốt xấu gì cũng nên để định ra khế ước rồi hãy thể hiện, bằng không thì học đồ đều bị dọa đi hết!”
Lôi Lâm lắc đầu, đi vào lều vải bạch cốt.
Tiến vào lều vải, một luồng khí lạnh lẽo xen lẫn huyết tinh lập tức vờn quanh Lôi Lâm, khiến toàn thân Lôi Lâm nổi lên nổi da gà.
“Khà khà khà… Đợi lâu như vậy, rốt cuộc có một người tới!”
“Ở đâu? Ai đang nói chuyện?” Lôi Lâm kinh.
“Thật có lỗi! Cậu giẫm phải tay của tôi rồi!” Tiếng nói từ dưới lòng bàn chân Lôi Lâm truyền đến, dọa Lôi Lâm sợ nhảy lên.
Lúc này mới phát hiện, giày của hắn đang dẫm lên một bàn tay gầy guộc, Lôi Lâm tranh thủ thời gian nhảy ra: “Thực xin lỗi, tiên sinh!”
“Không có việc gì, chẳng qua chân của cậu có thể dời đi một chút sao? Nó dẫm lên trên chân phải của tôi rồi!”
Lúc này Lôi Lâm mới phát hiện, ở cuối lều vải rơi vãi không ít xương khô, vừa rồi hắn không chú ý mới dẫm lên trên.
Khi Lôi Lâm thối lui, mấy cái tay khô héo rất nhanh tụ tập cùng một chỗ, chắp vá thành một bộ xương khô hình người.
Ghé sát vào xem mới thấy mặt ngoài bộ xương khô vẫn có một tầng da hơi mỏng, bao trùm trên xương cốt, mà trên đầu lâu có hai điểm u hỏa màu xanh lá lóe lên, cực kì khủng bố.
“Xin lỗi! Đại nhân!” Lôi Lâm nuốt ngụm nước miếng, vội vàng nói xin lỗi.
“Không sao!” Hàm răng của bạch cốt nhuc nhích, phát ra âm thanh của nhân loại: “Tự giới thiệu mình một chút, ta là giáo sư hệ Bóng ma thuộc Hắc Cốt Lâm, trò có thể gọi tôi là “Đa La Đặc” !”
” Đa La Đặc đại nhân tôn kính, chào ngài!” Lôi Lâm lại lần nữa hành lễ.
“Trò đến đây là muốn gia nhập Học viện Hắc Cốt Lâm chúng ta sao?” Bạch cốt Đa La Đặc không biết lấy từ chỗ nào ra một hắc bào, bao phủ lên thân thể, giúp Lôi Lâm cảm giác đã khá nhiều.
“Trước đó, cháu muốn xem quy định của Hắc Cốt Lâm liên quan với học đồ!”
“Được rồi!” Đa La Đặc rút từ phía sau ra một tấm tấm da dê đầy tro bụi, đưa cho Lôi Lâm.
“Căn cứ vào ước định, sau khi trò lựa chọn Hắc Cốt Lâm chúng ta, có thể được Hắc Cốt Lâm phát cho chương trình bồi dưỡng cơ sở, một bộ phương pháp minh tưởng sơ cấp, quyền cư ngụ năm năm, ký túc xá cùng thức ăn đều miễn phí.
Hơn nữa, chúng ta đồng ý trò dùng ma thạch làm thù lao để trao đổi tri thức cùng các vị giáo viên…”
Đa La Đặc không ngừng nói, Lôi Lâm lắng nghe, thông qua Chip không ngừng so sánh.
Phát hiện Đa La Đặc nói những điều này đều tương tự như trên giấy da dê, ở phương diện những đãi ngộ cơ sở này, tất cả học viện có tiếng đều không khác nhau nhiều.
Mà Chip phản hồi càng khiến Lôi Lâm âm thầm kinh hãi, Chip biểu hiện rằng tuy vẫn không thể quét qua đối phương, nhưng trong lúc vô tình Đa La Đặc tản ra từ trường chấn động có thể cho thấy, thực lực của Đa La Đặc cao hơn ba phù thủy áo trắng trên xe ngựa lúc trước.
“Tình huống căn bản cháu đều hiểu được, xin hỏi muốn đi vào Học viện Hắc Cốt Lâm, cần trả tiền gì?”
“Mười ba khối ma thạch, hoặc là vật phẩm có giá trị tương đương!” Đa La Đặc nói ra.
“Cháu dùng cái này thay thế!” Lôi Lâm quyết định, lấy ra chiếc nhẫn Phù Thủy trên cổ.
“Có vẻ cậu có một món đồ chơi thú vị đây!” Ngọn lửa màu xanh lục trong hốc mắt Đa La Đặc thoáng lóe sáng.
Bàn tay bạch cốt nhận lấy chiếc nhẫn, đặt ở lòng bàn tay, còn lấy ra một vật giống kính lúp để xem xét.
Chương 29: Các học đồ (2)
“Hừm Đồ vật rất thú vị, đã rất lâu rồi tôi không nhìn thấy loại hoa văn này!”
“Một kiện vật ma hóa cấp thấp! Hình như là ra từ Học viện Hắc Cốt Lâm chúng ta, ở trên khắc Vu trận tăng tốc độ, nhưng tàn phá rồi, giá trị mười lăm khối ma thạch!”
“Hiện tại! Tân sinh, trò có nguyện dùng giới chỉ này đổi lấy chi phí nhập học hay không, một khi quyết định, sẽ cùng Hắc Cốt Lâm chúng ta định ra khế ước!” Đa La Đặc dùng âm thanh như ngâm tụng để nói ra.
“Tôi nguyện ý!” Lôi Lâm kiên định.
“Được! Tôi tuyên bố, khế ước thành lập!” Đa La Đặc nói, ” Đưa bản khai của trò cho tôi!”
Nhận lấy bản khai của Lôi Lâm đưa tới, Đa La Đặc phát ra tiếng cười: “Hòa hợp Bóng ma hệ, khó trách muốn lựa chọn học viện chúng ta, ở hệ này, chúng tôi là ưu tú nhất cả bờ Nam Hải đấy!”
“Bởi vì trò trả vật phẩm có giá trị cao hơn học phí, tôi tuyên bố, trò được quyền miễn thử nhập học! Lấy được khối lệnh bài này! Đến đằng sau nghỉ ngơi, ngày mai cùng tôi cùng nhau lên đường, trở lại học viện!”
Đa La Đặc ném ra ngoài một vật như tấm sắt, Lôi Lâm nhận lấy xem xét, trên đó viết một ký tự số “9”.
“Vậy là đã xong? Mình còn tưởng rằng phải ký tên gì nữa đấy!” Lôi Lâm thuận miệng nói.
“Ha ha ha… Từ xưa tới nay chưa từng có ai dám lừa gạt một vị Phù Thủy chính thức!” Bạch cốt khô lâu cười hắc hắc, lại để Lôi Lâm không khỏi cảm thấy lạnh cả người.
“Như vậy, tôi đi trước, tiên sinh!” Lôi Lâm cúi đầu, đi ra lều vải, đi vào lều vải đằng sau Học viện Hắc Cốt Lâm.
Phía sau học viện chiêu bài, vẫn còn từng dãy nhà gỗ, chính giữa còn có mấy thiếu niên thiếu nữ ra ra vào vào, hình như là chuyên môn cho học đồ nhập học ở lại.
“Này! Chào cậu, cậu cũng là mới tới sao?”
Cót kẹtzz!
Một cánh cửa gỗ trên đó viết số 6 mộc mở ra, từ bên trong có một học đồ đi tới, mái tóc màu đỏ, con mắt màu xanh lam, chào hỏi cùng Lôi Lâm.
“Chào cậu! Tôi tên Lôi Lâm!” Lôi Lâm lộ ra nụ cười.
“Ha ha! Tôi tên Bối Lỗ, gia thế gì đó thì không cần nói, dù sao đến một đại lục khác cũng không dùng được!” Bối Lỗ lộ ra vẻ rất nhiệt tình.
“Đến! Tôi đến giới thiệu cho cậu!” Bối Lỗ gõ tất cả cửa gỗ rồi kêu gọi: “Các bạn đồng hành! Đồng bọn mới của chúng ta tới rồi!”
Từ trong cửa gỗ đi ra tốp năm tốp ba học đồ, tụ tập cùng một chỗ, Lôi Lâm đếm, có bảy tám người.
“Chào buổi tối! Tôi là Khắc Lôi Uy Nhĩ từ Lan Tư Đế Quốc, tư chất cấp bốn!” Một nam sinh nhì rất có khí khái lãnh đạo tự giới thiệu mình.
“Cậu tới có vẻ hơi trễ!” Khắc Lôi Uy Nhĩ nói.
“Khi băng qua thảo nguyên gặp chút phiền toái!” Lôi Lâm hàm hồ nói, rõ ràng không muốn nhiều lời.
” Đại thảo nguyên Tử Vong? Đúng là rất nguy hiểm!” Khắc Lôi Uy Nhĩ lại nhìn các học đồ đằng sau “Tôi đến giới thiệu cho cậu!”
“Bối Lỗ, lúc trước đã biết!”
“Đây là Hán Khắc, tư chất cấp ba!” Một người da trắng cao lớn cường tráng ngại ngùng gãi đầu một cái, có vẻ hơi chất phác.
“Đây là Lam Dạ, tư chất cấp bốn!” Người tên Lam Dạ này là một nam sinh gầy gò, vóc dáng rất thấp, nhưng trong ánh mắt rõ ràng có vẻ kiêu ngạo.
“Đây là Cổ Lực Tra, tư chất cấp 2! Vẫn còn Ny Ti, Đa Đa Lệ Nhĩ, tư chất cấp 1!” Nói đến đây, tuy Khắc Lôi Uy Nhĩ cố gắng khắc chế, nhưng Lôi Lâm vẫn nghe ra vẻ khinh thường trong giọng nói của hắn trong.
Tư chất cấp 1, cấp 2, trên cơ bản chính là mệnh học đồ cả đời rồi, cũng khó trách hắn có chút không thèm để ý.
“Cậu… Chào cậu!” Cổ Lực Tra nở nụ cười, miễn cưỡng chào hỏi, Ny Ti, Đa Đa Lệ Nhĩ là hai nữ sinh, trên mặt còn vẻ mập mạp của trẻ con, lúc này cúi đầu thấp xuống.
“Đó là ai?” Lôi Lâm hỏi.
Ở bên cạnh cái vòng nhỏ hẹp của bọn hắn, còn có một nam sinh mặc y phục màu đen, sắc mặt tái nhợt, đứng ở một bên, có vẻ không thích sống chung, lại có chút ngạo khí.
“Hắn nha! Hắn là Gia Môn! Đệ tử thiên tài, tư chất cấp năm! Trở thành Phù Thủy chính thức chỉ là vấn đề thời gian!” Khắc Lôi Uy Nhĩ lộ ra sắc mặt khó coi, ngữ khí rõ ràng có chút ghen tị.
“Híz-khà-zzz… tư chất cấp 5, có 90% có thể trở thành Phù Thủy! Khó trách kiêu ngạo như vậy!” Lôi Lâm hung hăng hít một ngụm khí lạnh, không khỏi nhìn Gia Môn nhiều vài lần.
“Hừ!” Dường như là phát hiện ánh mắt của mọi người, Gia Môn hừ lạnh một tiếng, đi vào nhà gỗ của chính mình.
Nhà gỗ này rõ ràng lớn hơn chung quanh một vòng, trang trí cũng càng thêm xa hoa.
“Với tư cách là học đồ cấp năm, đãi ngộ của hắn là tốt nhất, bây giờ nói không chứng đã có đạo sư đặt trước hắn làm học sinh!”
Sắc mặt Khắc Lôi Uy Nhĩ càng thêm khó coi.
Lôi Lâm phát hiện, trong các học đồ dường như chia làm mấy vòng tròn nhỏ, trong đó, các thiếu niên có tư chất cấp 3, cấp 4 so với bên trên thì không đủ, so với bên dưới có thừa, đã xem thường học đồ tư chất thấp, đối mặt với Gia Môn lại có chút tự ti.
Mà mấy người Cổ Lực Tra tư chất thấp tự nhiên sẽ đồng bệnh tương liên, ôm thành một đoàn.Ở bên ngoài vẫn còn một thiên tài Gia Môn, rời rạc hai đoàn thể này.
“Chào mọi người! Tôi là Lôi Lâm, tư chất sao… Là cấp 3!” Lôi Lâm nói ra.
“Hoan nghênh cậu!” Trên mặt Khắc Lôi Uy Nhĩ tươi cười, mà Cổ Lực Tra cùng hai nữ sinh lại có chút ít tự ti, hơi hỏi thăm một chút rồi trở về nhà gỗ.
Chương 30: Quần đảo (1)
“Đừng để ý tới hắn bọn họ, tối đa cũng là học đồ tiềm lực cấp ba thôi!”
Lam Dạ khinh thường nói.
“Ừm! Hoàn toàn chính xác, đối với việc học tập trở thành Phù Thủy thì tư chất tương đối quan trọng!” Lôi Lâm cũng phụ họa.
Mặc dù có chút im lặng đối với việc đám thiếu niên này hiện tại đã bắt đầu kéo bè kết phái, nhưng hắn chọn lọc hành vi phù hợp với lợi ích bản thân.
Trong số các học đồ, Gia Môn có vốn liếng độc lập, nhưng Lôi Lâm Khả không có thiên phú tốt như vậy, chỉ có thể gia nhập vào quần thể, mà so sánh thì vòng tròn do Khắc Lôi Uy Nhĩ cầm đầu có tiền đồ hơn một chút.
“Ha ha… Hoan nghênh! Hoan nghênh! Đã có sự gia nhập của cậu, thực lực của đoàn thể chúng ta sẽ càng hùng hậu, một ngày nào đó, tôi muốn người kia phải hối hận!”
Khắc Lôi Uy Nhĩ khẽ cắn răng, tiếp đó, mấy người hẹn đến buổi tối lại tụ họp rồi từng người về nhà gỗ.
“Bối Lỗ, cậu mới vừa nói không ở cùng một đại lục là chuyện gì?” Lôi Lâm tìm tới Bối Lỗ nhìn có vẻ hiền hoà nhiệt tình nhất để hỏi thăm, đối với lời nói khi nãy của thiếu niên này, hắn, trong lòng Lôi Lâm có chút để ý.
“Ây… Chuyện này, cậu biết là đại lục này của chúng ta kỳ thật diện tích rất nhỏ, ở bên ngoài đều là gọi Khoa Lý quần đảo!”
“Quần đảo? ?” Lôi Lâm há to mồm, dựa vào lữ trình nửa năm qua, hắn có thể khẳng định phiến đại lục này tối thiểu cũng lớn bằng đại lục Á Âu ở kiếp trước, thế mà chỉ là quần đảo?
“Ô! Thực xin lỗi! Kiến thức dịa lý là của tôi rất yếu, thường xuyên khiến lão sư gia đình tức giận đến phát run!” Lôi Lâm giải thích.
Trên thực tế, Gia tộc Pháp Lôi Nhĩ chỉ là gia tộc tử tước, lịch sử gia tộc rất ngắn, còn không có nội tình của đại quý tộc, không biết những chuyện này rất bình thường.
“Ha ha!” Nghe Lôi Lâm nói như vậy, Bối Lỗ vui vẻ cười: “Tôi cũng vậy! Lão sư dạy lễ nghi quý tộc của nhà tôi bị tôi làm tức giận mà bỏ đi năm người! Về sau, cha tôi bỏ một tháng mươi kim tệ mà cũng không có ai đến dạy tôi, những chuyện này là cha tôi đặc biệt nói với tôi trước khi đi đấy!”
“Chúng ta nói tiếp chuyện vừa rồi đi, nơi này của chúng ta là quần đảo Khoa Lý, ở bên ngoài còn có một cách gọi là ” Quần đảo Hoang Mạc ” !”
“Hoang Mạc?” Lôi Lâm hơi nghi hoặc, “Số lượng người ở đây vẫn rất nhiều mà, công quốc cũng không ít, chỉ vì thiếu thốn tài nguyên thôi?”
“Không sai! Đối với quần đảo Khoa Lý mà nói, bởi vì khí hậu hoàn cảnh ở bên này, hoặc là còn nhân tố ở phương diện khác ảnh hưởng, nên trên vùng đất này đã không thể sinh ra tài nguyên mà Phù Thủy cần có rồi, ngoài học đồ vô vọng tấn cấp cùng Phù Thủy quyết định quy ẩn ra, trên phiến đại lục này gần như không tìm thấy dấu vết của các Phù Thủy khác!”
“Thì ra là thế!” Lôi Lâm gật đầu, truyền thuyết về Phù Thủy tuy ở quê nhà bọn họ có truyền lưu, nhưng toàn bộ gia tộc Pháp Lôi Nhĩ cũng chỉ có vị lão tổ tông kia từng gặp Phù Thủy, bởi vậy có thể thấy được trình độ hiếm có của Phù Thủy.
“Mà chúng ta muốn đi biển bên kia, mới thật sự là đại lục! Nghe nói, phía bên kia không chỉ có đủ loại tài nguyên mà Phù Thủy cần, còn có vô số di tích bí ẩn, phòng thí nghiệm còn sót lại, từng địa vực đều có học viện cùng lưu phái được tạo thành từ việc trao đổi học thuật lẫn nhau!”
“Ở đại lục đó, Phù Thủy không phải truyền thuyết! Tuy vẫn tương đối hiếm thấy, nhưng người bình thường cũng có thể nhìn thấy! Chỉ có tại đó, chúng ta mới có thể tiến hành học tập trở thành Phù Thủy!” Trong ánh mắt Bối Lỗ lộ ra vẻ hướng tới.
“Thì ra là thế! Vậy đại lục đó gọi là gì?” Lôi Lâm lại hỏi.
“Không biết!” Bối Lỗ lắc đầu: “Đại lục này quá lớn! Vẫn luôn không có tên gọi thống nhất, mà chúng ta cần đi tới phía nam đại lục, gọi là khu vực Nam Hải! Chỉ là bở Nam Hải đã rộng lớn hơn toàn bộ quần đảo Khoa Lý chúng ta vài lần rồi!”
“Hí! ! !” Lôi Lâm hút một miệng khí lạnh.
“Lớn như vậy? ? ?”
“Thế giới này rộng lớn bao la, cậu đứng ở nơi càng cao, có thể thấy càng xa! Đây là lời nói của một người ngâm thơ mà tôi rất ưa thích.” Bối Lỗ tổng kết.
“Cám ơn cậu đã giảng giải! Tôi nghĩ, tôi cần một quãng thời gian để tiêu hóa chuyện này!” Lôi Lâm tạm biệt Bối Lỗ, đi vào nhà gỗ thuộc về mình.
Trên cửa gỗ màu vàng có ghim một tấm sắt, viết ký hiệu số “9”, nhìn có chút rỉ sắt.
Đẩy cửa ra, mùi mục nát khó ngửi cùng tro bụi cùng đánh tới.
Lôi Lâm không khỏi liên tục hắt hơi.
“Xem ra, đây chỉ là chỗ ở tạm thời, rất đơn sơ!” Trong nhà gỗ ngoài một chiếc giường gỗ và một cái ghế thì không còn có đồ vật gì nữa.
Lôi Lâm tìm một mảnh vải để lau cái ghế, ngồi ở phía trên.
Cót kẹtzz! ! Cót kẹtzz! ! Chiếc ghế con phát ra tiếng vang vì không chịu nổi gánh nặng, khiến Lôi Lâm lo lắng một giây sau cái ghế này sẽ vỡ tan.
“May mắn chỉ ở một đêm! Điều kiện như thế này, vẫn nên quét dọn trước một chút!”
Lôi Lâm vỗ vỗ bụi bẩn trên người, đi ra khỏi nhà gỗ, hắn và Kiều Trị đã hẹn nhau, hiện tại chính mình đã tìm được học viện rồi, cũng nên đi nói cho bọn hắn biết, về sau cũng tiện viết thư liên hệ.
Nhóm học đồ Lôi Lâm đã tính là tới muộn, đợi các học đồ cùng xe với Lôi Lâm chọn xong học viện, tất cả các lều vải đại học viện chiêu sinh đã có rất ít người tiến vào xem, nhìn có vẻ quạnh quẽ không ít.
“Cửu Hoàn Bạch Tháp, chính là ở đây rồi!” Lôi Lâm đi đến khu cư trú của học đồ đằng sau, ngăn cản một nữ sinh quen mặt cùng xe.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










