Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 56 : Trân Na (1) (c276-c280)
❮ sautiếp ❯Chương 276: Trân Na (1)
Cùng đường với Lôi Lâm không chỉ có phù thủy mà còn có rất nhiều người bình thường.
Những người bình thường này đều điều khiển xe ngựa, phía sau bày rau dưa và hoa quả.
Bọn họ thấy phù thủy, tuy rằng cũng sẽ cung kính hành lễ, nhưng rõ ràng không có vẻ mặt đặc biệt sợ hãi, nhìn dáng vẻ của bọn hắn thì ở bạch vu vực này, địa vị của phù thủy phi thường cao, nhưng cũng khá thân dân.
Điểm ấy khiến Lôi Lâm hơi nghi hoặc, bởi vì ở quốc gia do hắc vu sư thống trị, mọi người vừa nhắc tới phù thủy, đầu tiên sẽ nghĩ đến đều hoảng sợ và máu tanh, thường thường một phù thủy học đồ đã có thể doạ người trong một trấn nhỏ phải bỏ chạy.
“Nhìn tình trạng này thì, tình huống phù thủy và người bình thường sống chung ở bạch vu vực trong truyền thuyết là thật sự!” Lôi Lâm nhìn một nông phu ngả mũ hỏi thăm ở ven đường, mỉm cười gật đầu.
“Đồng thời…” Trong mắt hắn lóe lên vầng sang màu xanh lam, “Trên người cũng không có dấu vết bị phóng xạ thương tổn, là tác dụng của tinh chế tháp sao?”
Địa vực dưới sự thống trị của bạch phù thủy, cứ cách một khoảng cách sẽ thiết lập một tháp cao màu trắng, từ trong tháp thưởng tản năng lượng trung hoà, tiêu trừ ô nhiễm phóng xạ trên người phù thủy, đây cũng là mấu chốt khiến phù thủy cùng người bình thường có thể cùng sinh hoạt ở một khu vực.
Còn địa vực do hắc vu sư thống trị, Lôi Lâm cũng từng thấy thiết kế của tinh chế tháp trong thư viện ở học viện Hắc Cốt Lâm, nhưng có vẻ tất cả hắc vu sư đều chẳng muốn dựng nên loại vật này trên địa bàn của chính mình, ngoại trừ vấn đề chi phí ra, Lôi Lâm đoán có lẽ cũng có liên quan tới việc hắc vu sư thích dùng máu tanh cùng khủng bố để thống trị phàm nhân.
Vật cưỡi không ngừng chạy như bay, Lôi Lâm cảm giác tầm nhìn trước mắt mình dần trống trải.
Cuộn sóng màu xanh lục giống làn sóng trên biển rộng theo gió nhẹ không ngừng dập dờn, tràn ngập khí tức thâm hậu.
Nơi này là đồng bằng Đặc Lý Quỳnh Tư, có diện tích mấy vạn km2, có thành thị lớn với mấy chục vạn nhân khẩu.
Mà Đặc Lý Quỳnh Tư thành lại ở vào ở giữa vùng đồng bằng này, là khu vực trung tâm của toàn bộ đống bằng.
“Thực vật ở nơi này phát triển rất tươi tốt!”
Lôi Lâm đột nhiên hơi xúc động, càng tới gần Đặc Lý Quỳnh Tư thành.
Thực vật ở nơi này càng thêm tươi tốt, thậm chí có cả lúa mạch khiến Lôi Lâm nhìn thấy mà giật mình.
“Rất kinh ngạc sao? Cậu là phù thủy từ nơi khác đến sao?”
Một con ngựa màu đỏ chạy đến gần vật cưỡi của Lôi Lâm, một nữ phù thủy hỏi Lôi Lâm.
Vị nữ phù thủy này mặc áo choàng màu trắng, trước ngực còn đeo một chuỗi dây chuyền do trân châu và bảo thạch tạo thành, diện mạo khá bình nhưng trên mặt lại mang theo ý cười ôn hòa.
Loại cảm giác yên tĩnh này, Lôi Lâm rất ít khi cảm nhận được.
Tuy rằng nữ phù thuỷ này có sóng năng lượng của phù thủy cấp 1, nhưng dường như không có kinh nghiệm thực chiến.
Trên người cũng chỉ có một tầng thiên phú vu thuật phòng ngự, giống như có nó là đã đủ rồi.
Nhưng Lôi Lâm nghĩ ở khoảng cách gần như thế, hắn chỉ cần đánh ra một tiềm ảnh Hỏa Cầu là có thể thiêu cháy nữ phù thuỷ trước mặt này thành than cốc.
“Đúng vậy, nữ sĩ, ta đến từ phương xa, là một vị phù thủy du đãng! Cô có thể gọi ta là Lôi Lâm!”
Trên mặt Lôi Lâm cũng nở một nụ cười vô hại, tự giới thiệu mình.
“Ta tên là Trân Na, là phù thủy trong thành Đặc Lý Quỳnh Tư, cậu nhìn thấy lúa mạch này nên rất kinh ngạc sao?”
Nữ phù thuỷ mỉm cười nói, chủ động bắt chuyện cùng Lôi Lâm.
“Đúng vậy, cô biết đấy, có rất ít lúa mạch có thể cao như thế, đồng thời, sản lượng…” Trên mặt Lôi Lâm nổi lên một tia nghi hoặc.
“Đây là phù thủy ban ân! Đợi lát nữa là đến thời gian rồi, cậu cũng có thể nhìn thấy!”
Trên mặt nữ phù thuỷ có chút thần bí, càng có chút mong đợi.
“Ta sẽ mỏi mắt mong chờ!” Lôi Lâm khẽ mỉm cười.
Hắn cũng nhìn ra vị nữ phù thủy này giống một chú cừu non thuần khiết, dường như rất khuyết thiếu kinh nghiệm khi đối mặt với phù thủy cùng đẳng cấp, hơn nữa còn rất hiếu kỳ đối với mọi điều ở bên ngoài.
Nhìn dáng vẻ của cô cứ như một tiểu thư của đại gia tộc nào đó bị lạc đường.
Nhưng Lôi Lâm cũng không quan tâm đến việc ấy nữa, khi khoảng cách càng ngày càng gần, thành Đặc Lý Quỳnh Tư cũng xuất hiện trước mắt Lôi Lâm.
Trong tầm mắt Lôi Lâm đầu tiên là xuất hiện một điểm đen.
Sau đó điểm đen càng lúc càng lớn, càng lúc càng lớn, giống như hóa thành mây đen, che kín cả bầu trời.
Lôi Lâm kinh ngạc há to miệng, hắn nhìn thấy một ngọn núi cao vút trong mây, lẳng lặng đứng sững trên vùng đồng bằng kia.
Cả kiếp trước kiếp này của Lôi Lâm đã từng thấy rất nhiều núi cao, nhưng hắn có thể bảo đảm, hắn tuyệt đối chưa từng nhìn thấy ngọn núi nào khổng lồ như thế, có thể che kín cả bầu trời như vậy.
Đồng thời, ở phía trên ngọn núi còn có vô số kiến trúc lít nha lít nhít và từng điểm đen đang di động, một tầng lại một tầng đi lên trên.
Mà dưới chân núi lại có một vòng tường thành cao to, nhìn cũng phải cao mấy chục mét, dùng màu xám đá hoa cương xây dựng thành, phi thường có khí thế.
Ở đỉnh núi lớn còn có sương khói màu trắng và cả ngọn lửa màu đen bốc lên, thật giống một núi lửa sắp sửa phun trào.
“Núi lửa đang hoạt động! Thành Đặc Lý Quỳnh Tư lại xây dựng trên một núi lửa đang hoạt động!” Lôi Lâm thất thanh nói.
“Không sai! Cậu lại tiếp tục xem!”
Nữ phù thuỷ tên Trân Na vẫn cười tủm tỉm chỉ tới miệng núi lửa.
Ầm ầm! ! !
Vô số lửa đen bay lên, cả tòa núi lửa giống như sống lại, giống như người khổng lồ trong truyền thuyết thần thoại, hướng lên bầu trời rít gào.
Một cột khói lớn màu đen vọt thẳng lên trên bầu trời, biến sắc trời thành màu đen kịt.
Chương 277: Trân Na (2)
“Không đúng, sao lại không cảm thấy chấn động gì?”
Lôi Lâm đột nhiên phản ứng lại, “Đây là tác phẩm của phù thủy trong thành Đặc Lý Quỳnh Tư?”
“Không sai, cậu lại nhìn!” Trân Na chỉ vào mây đen trên trời, “Phù thủy ban ân sắp hạ xuống!”
Ào ào ào!
Giữa bầu trời bắt đầu rơi xuống mưa nhỏ, từng giọt mưa màu đen theo gió nhẹ không ngừng rơi xuống.
Giọt mưa màu đen rơi trên mặt đất, nhuộm mặt đất thành màu xám đen.
Thỉnh thoảng có mấy nông phu từ trong bờ ruộng chạy đến, quỳ gối trước mặt mấy phù thủy như Lôi Lâm và Trân Na, cung kính dập đầu: “Cảm tạ phù thủy đại nhân ban cho chúng ta được mùa!”
“Đây là tro núi lửa? !”
Trên người Lôi Lâm sáng lên một vòng hào quang mờ mịt, bao quanh cả con tuấn mã, chặn hạt mưa màu đen ở ngoài, chính mình lại đưa tay phải ra, hứng lấy một giọt nước mưa màu xám đen cẩn thận quan sát.
“Dường như còn có một chút thành phần do con người tăng thêm, hiệu quả tương tự như phân đạm!”
Tro núi lửa vốn giàu dinh dưỡng, vô cùng có lợi cho thực vật sinh trưởng, hơn nữa đám phù thủy còn hòa một số thứ khác vào bên trong, cũng khó trách cây nông nghiệp ở nơi này có hình dáng kinh người và sản lượng cao như thế.
“Không sai, phù thủy đã khống chế núi lửa ở thành Đặc Lý Quỳnh Tư bạo phát, vận chuyển tro núi lửa mỗi lần sinh ra đến các nơi trên đồng bằng này làm phân bón, còn các tài nguyên như địa nhiệt thì bị phù thủy thu lại, biến thành nguồn năng lượng cho cả tòa thành Đặc Lý Quỳnh Tư, bởi vậy, ta càng thích một cái tên khác của thành Đặc Lý Quỳnh Tư—— Bất Dạ Thành!”
Trân Na giải thích.
“… Đúng là kỹ thuật làm người thán phục!” Lôi Lâm lẩm bẩm nói, núi lửa Đặc Lý Quỳnh Tư này còn lớn hơn các tòa núi lửa ở kiếp trước của Lôi Lâm, muốn khống chế một toà núi lửa lớn đang hoạt động như vậy, cần vu thuật trận pháp cùng tu vi vượt xa khỏi năng lực tưởng tượng của Lôi Lâm.
Đồng thời, trực tiếp khống chế một ngọn núi lửa thành nguồn cung cấp năng lượng, ý tưởng thiết kế cùng can đảm này cũng thực sự khiến Lôi Lâm khâm phục.
“Nhưng xin thứ cho ta nói thẳng, ta đã từng du lịch qua vùng đất phía Đông, phù thủy nơi đó dường như sẽ không cố gắng suy nghĩ cho người bình thường như thế…”
Lôi Lâm thích hợp biểu đạt ra ra vẻ hiếu kỳ của chính mình.
“Đúng, phù thủy đều là một đám người lý trí, bọn họ làm như thế, tự nhiên là bởi vì có thể đạt được lợi ích.” Trân Na gật gù, “Trong mắt chúng ta, người bình thường sống sót cũng là một loại tài nguyên, đồng thời, chỉ cần có đủ nhân khẩu, bọn họ có thể phục vụ cho chúng ta bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, cung cấp tài nguyên, đồng thời sản sinh ra hạt giống học đồ chất lượng tốt, bổ sung máu mới…”
“Bởi vậy, trong bạch vu vực của chúng ta, không chỉ có phù thủy có thiên phú vu thuật chuyên môn dùng để đối phó với các loại thiên tai khí hậu, thậm chí còn có phù thủy chuyên môn phụ trách trồng trọt và tăng cao sản lượng thổ địa…”
“Chuyện này… Đây thực sự là…”
Lôi Lâm lộ ra vẻ khiếp sợ, nội tâm lại âm thầm thở dài một hơi.
Tuy rằng Trân Na ở trước mặt hắn rất đơn thuần, có chuyện gì cũng nói thẳng, nhưng khi nhắc tới người bình thường vẫn có cảm giác cao cao tại thượng, cũng không hề có sự khác biệt với hắc vu sư.
Khác biệt duy nhất chính là phương thức thực thi cụ thể không giống mà thôi.
Giống như chuyện chăn nuôi đàn dê, hắc vu sư thích phương thức kinh doanh lỗ mãng, áp dụng hình thức tự do, lại thu gặt không đúng giờ.
Mà bạch phù thủy lại yêu thích trường kỳ kinh doanh, để tâm quản lý tốt mỗi một con cừu con.
Nhưng mục đích cuối cùng của hai kiểu này lại giống nhau, đều là thu được tài nguyên cần thiết từ trên thân bình thường!
Chỉ dựa vào quá trình thì Lôi Lâm cảm giác người bình thường sinh sống ở bạch vu vực có thể thoải mái hơn so với những người bình thường sống ở các quốc gia như Chiểu công quốc kia nhiều.
Tuy rằng Lôi Lâm sẽ thở dài vì sinh hoạt gian khổ của người bình thường, nhưng cũng không có nghĩa là hắn là loại não tàn muốn phá bỏ đặc quyền của phù thủy, khởi xướng người người bình đẳng.
Không đề cập tới đám phù thủy thần bí cùng mạnh mẽ, ngay cả chính Lôi Lâm cũng luôn tuân thủ một chân lý —— Cái mông quyết định đầu!
Lôi Lâm chính là phù thủy, vì lẽ đó hắn hoàn toàn duy trì đặc quyền của phù thủy, thậm chí, hắn cũng không để ý chuyện những người mưu toan lật đổ thống trị của phù thủy bị trực tiếp giết chết kia.
Thân là người của giai cấp nào, tự nhiên sẽ tự giác giữ gìn lợi ích của giai cấp đó!
Những người phản bội giai cấp và lợi ích của chính mình tự nhiên cũng có, nhưng cũng chỉ có thể bị giai cấp của mình vứt bỏ!
Lôi Lâm tự hỏi, trước khi phù thủy giai cấp có dấu hiệu bị rơi đài, hắn tuyệt đối sẽ không thể làm ra động tác này.
“Rất kinh ngạc, đúng không?”
Trân Na nở nụ cười dưới: “Nhìn dáng vẻ này thì trước đó cậu vẫn luôn du lịch ở khu vực do hắc vu sư thống trị, nhưng đến Bất Dạ Thành, cậ phải học cách thích ứng với các quy tắc mới…”
Trong lời nói của Trân Na có ý riêng, dường như đã phát hiện ra thân phận thực sự của Lôi Lâm.
Nhưng Lôi Lâm chỉ nhíu nhíu mày, không có một chút lo lắng nào.
Danh tiếng của Đặc Lý Quỳnh Tư thành hay Bất Dạ Thành này, một mặt là do đám bạch bọn phù thủy tích lũy ra, còn có một mặt là do đám hắc vu sư nâng lên.
Nếu như loại bỏ tất cả hắc vu sư, vậy tổng sản lượng buôn bán ở Bất Dạ Thành thậm chí sẽ trực tiếp giảm xuống một nửa!
Dù là trung tâm buốn bán nào đều sẽ không từ chối hắc ám gia nhập!
Chương 278: Tiên đoán (1)
Theo Lôi Lâm được biết, mỗi một ngày đều có hắc vu sư từ bốn phương tám hướng đến đây, thay đổi trang phục để tiến vào Bất Dạ Thành, tiến hành mua bán và tiêu tang.
Đối với những hành vi này của bọn hắn, thủ vệ trong Bất Dạ Thành hoàn toàn mở một con mắt nhắm một con mắt.
Có thể nói rằng Bất Dạ Thành phồn vinh là do một phần rất lớn dựa vào hắc vu sư nâng lên.
Trong Bất Dạ Thành, chỉ cần hắc vu sư không chủ động bại lộ thân phận, cũng sẽ không có bạch phù thủy tới cửa đến gây phiền phức.
Bởi vậy, Lôi Lâm chỉ khẽ mỉm cười, nói với Trân Na: “Ta hướng tới cuộc sống yên tĩnh, bởi vậy mới đến đồng bằng Đặc Lý Quỳnh Tư, đối với quy tắc ở nơi này, ta nhất định sẽ thi hành theo. . .”
“Bất Dạ Thành là một thành thị phồn hoa mà đẹp đẽ, cậu nhất định sẽ thích nơi này!”
Trân Na mở miệng cười.
Lôi Lâm lại tùy ý hàn huyên vài câu cùng Trân Na, biết được không ít tin tức đặc biệt về Bất Dạ Thành.
Tường thành bao quanh núi lửa khổng lồ mà Lôi Lâm nhìn thấy lúc xế chiều, thế nhưng đi thẳng đến lúc sắc trời tối đen mới đến được trước cửa lớn.
Lúc này, trước cửa lớn vào Bất Dạ Thành, đã có một đội ngũ lít nha lít nhít.
Đám người đông đúc chẳng khác nào bày kiến chia làm mấy hàng, từ các cửa lớn khác nhau để đi vào.
Lôi Lâm chú ý tới ở bên cạnh các cửa nhỏ, lại có mấy đường hầm phi thường lớn, chỉ là cửa vào đường hầm đã cao tới mười mấy mét, nhưng lúc này cửa vào đường hầm này lại đang đóng.
“Đó là đường dành cho người khổng lồ và một số loại sinh vật cỡ lớn đi qua, bình thường không mở ra!” Trân Na ở một bên giải thích.
“Mà chúng ta là phù thủy chính thức, có thể tiến vào ở đường giành cho quý khách bên kia!”
Trân Na vừa nói vừa dẫn Lôi Lâm đến trước một cửa nhỏ khá là yên tĩnh t.
Hai bên cửa còn có mười mấy thủ vệ là học đồ cấp ba, trên người mơ hồ tản ra gợn sóng từ vật phẩm ma hóa.
“Hai vị đại nhân.
Xin hỏi là định cư hay là tạm thời. . .”
Nhìn thấy Lôi Lâm cùng Trân Na lại đây, mấy học đồ trông coi lập tức khom mình hành lễ.
Lôi Lâm chú ý tới, trong tay bọn họ đang cầm một vật giống mâm tròn đang tản ra linh quang phép thuật, nhìn chú văn ở ngoài, hẳn là một loại phù trận dò xét sóng năng lượng.
Trân Na trực tiếp đưa tay phải ra, vươn ngón trỏ đeo một chiếc nhẫn bạc ra.
Chiếc nhẫn hình dáng cổ điển màu bạc, bên trên còn có phù văn nhỏ bé, đang không ngừng toả ra ánh sáng lộng lẫy nhỏ.
“Hóa ra là đại nhân đã định cư, mời vào!” Các học đồ kính nể nhường đường ra.
“Ta là lần đầu tiên tới nơi này, cần làm thủ tục gì sao?” Lôi Lâm đi tới trước mặt học đồ khi nãy rồi hỏi.
“Đúng vậy, đối với phù thủy lần đầu vào thành, chỗ chúng ta có một thủ tục đơn giản, ngài có thể thông qua việc thanh toán hai trăm ma thạch để thu được quyền vĩnh viễn ở Bất Dạ Thành, cũng có thể tốn mười khối ma thạch để ở lại Bất Dạ Thành một tháng!”
“Cho ta làm quyền ở vĩnh viễn!” Lôi Lâm trực tiếp vứt ra hai viên ma thạch cấp cao.
“Được rồi, xin ngài chờ một chút. . .” Học đồ thật nhanh lấy ra một tờ giấy bằng da dê viết cái gì đó: “Xin hỏi tên của ngài?”
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ!” Nơi này là địa bàn của bạch phù thủy, cánh tay của Lily gia tộc cũng không thể vươn ra dài như vậy, có thể ảnh hưởng đến nơi này nên Lôi Lâm vẫn dùng tên chính của mình.
“Đây là tín vật của ngài, xin hãy nhận lấy!”
Thủ tục đơn giản ngoài ý muốn, học đồ chỉ hỏi tên Lôi Lâm, ghi chép lại, rồi đưa một viên chiếc nhẫn màu bạc khác cho Lôi Lâm.
“Đây là tín vật vào thành, xin ngài nhận lấy! Còn nữa, sau 12h đêm mong ngài đừng nên ở ngoài đường phố, nằng không sẽ bị đội chấp pháp bắt!”
Học đồ khom người nhắc nhở.
Lôi Lâm gật gù ra hiệu đã hiểu rõ, sau đó lại cùng Trân Na chờ ở một bên rời đi.
“Trân Na, chú chờ con đã lâu!” Xuyên qua cửa thành dày đến năm, sáu mét.
Lôi Lâm còn chưa kịp đánh giá kiến trúc ở Bất Dạ Thành, bên tai đã nghe được một giọng nói hào phóng.
Một tráng hán tóc vàng đứng thẳng cạnh cửa một lúc lâu lập tức tiến lên đón, trên mặt lộ ra vẻ mặt lo lắng.
“Chú Mạn Lạp!” Trên mặt Trân Na mang theo vẻ làm nũng, tiến lên ôm lấy đại hán, “Trân Na rất nhớ người!”
“Ha ha. . .
Chú cũng thế!” Đại hán vui sướng cười cười, lại nhìn sang Lôi Lâm đứng một bên.
“Mùi máu tanh thật nặng, rất giống những người trong đầm lầy ở phía Đông kia!”
Rất hiển nhiên, sát khí cùng mùi máu tanh trên người Lôi Lâm khiến đại hán vô cùng cảnh giác, thân thể to lớn trực tiếp che ở giữa Lôi Lâm và Trân Na.
“Vị này chính là. . .” Vẻ mặt đại hán không có ý tốt nhìn Lôi Lâm, giống như chỉ cần một lời không hợp là sẽ lập tức động thủ vậy.
“Đây là Lôi Lâm, một vị bằng hữu con gặp được ở trên đường!” Trân Na ôm cánh tay Mạn Lạp.
“Lôi Lâm là một vị phù thủy du đãng, chuẩn bị định cư ở Bất Dạ Thành đấy!”
“Thật sao? Bất Dạ Thành là một toà thành thị hòa bình, hy vọng cậu có thể vui vẻ ở lại, nơi này là một phần địa đồ cụ thể, tặng cho cậu!”
Đại hán lộ ra nụ cười thiện ý, đồng thời đưa một địa đồ bằng da dê cho Lôi Lâm, ý tứ từ chối hắn đồng hành đã hết sức rõ ràng rồi.
“Cảm tạ!” Lôi Lâm lộ ra nụ cười xán lạn.
Hắn đúng là rất hiểu vị đại hán này, nếu như hắn là một vị gia trưởng, phát hiện con cái của mình đang cùng một tiểu tử nhìn thế nào cũng không giống người tốt thì cũng sẽ cảnh giác như vậy.
Chương 279: Tiên đoán (2)
“Thế thì lên đường thuận lợi! Tạm biệt, tiểu thư xinh đẹp!” Lôi Lâm cười cười, làm lễ thân sĩ chào Trân Na, mà Trân Na lại lộ ra một nụ cười áy náy.
Nhận lấy địa đồ từ tay đại hán, hơi hơi nhìn xuống, Lôi Lâm đi vào thành núi lửa Đặc Lý Quỳnh Tư: Trung tâm giao dịch của Nam Hải bở, được xưng là buổi tối giống như ban ngày.
Chờ đến sau khi thân ảnh Lôi Lâm hoàn toàn biến mất, sắc mặt của đại hán mới chuyển thành nghiêm túc, nhìn về phía nữ phù thuỷ.
“Trân Na, bình thường con rất ít thân cận cùng người xa lạ như thế?”
Trên mặt đại hán nổi lên một tia nghi hoặc.
“Con cũng không biết, chính là từ đáy lòng có một loại dự cảm, làm con muốn thân cận hắn. . .” Con mắt Trân Na có chút mê ly.
“Hay đây chính là vận mệnh chỉ thị!”
“Cũng đúng!” Đại hán sờ sờ đầu, “Con tu luyện phương pháp minh tưởng cao cấp tuy rằng uy lực rất nhỏ, nhưng có lúc đúng là có thể tóm lại một tia dấu vết vận mệnh, giống như phù thủy để con có cảm giác này, có cần chú phái người đi thăm dò hay không. . .”
“Không cần! Con linh cảm rằng nếu như chúng ta làm như thế, nhất định sẽ thu lấy ác cảm củav. . .”
Hai mắt Trân Na đột nhiên biến thành chỉ có tròng trắn, không có một chút màu sắc nào khác.
“Hai lần! Con lại linh cảm đến hắn hai lần!”
Đại hán có vẻ phi thường kinh ngạc: “Sau này phù thủy kia nhất định sẽ có liên hệ với con!”
“Không phải là cùng con, là toàn bộ Nam Hải bờ!”
Con ngươi của nữ phù thuỷ khôi phục, trên mặt xuất hiện từng giọt mồ hôi lạnh hạ xuống, thật giống như toàn bộ tinh lực trong thân thể đều bị móc hết vậy.
“Nhanh đưa con về chỗ bà đi!”
Trong miệng Trân Na nói một câu sau cùng, sau đó hoàn toàn ngất đi.
“Trân Na! Trân Na!” Sắc mặt đại hán nghiêm túc, ôm Trân Na vào trong ngực, nhanh chóng rời đi nơi này. . .
Lúc này Lôi Lâm hoàn toàn không biết gì về chuyện này, bây giờ hắn đang tò mò đi dạo trong Bất Dạ Thành.
Vừa tiến vào Bất Dạ Thành, ấn tượng đầu tiên của Lôi Lâm là số lượng người ở đây!
Đám người đông đúc tụ tập cùng nhau, xung quanh cũng có không ít cửa hang và tiệm hang vỉa hè, tiếng mặc cả, tiếng thét to không ngừng chui vào lỗ tai.
Phù thủy hoặc là học đồ mặc đủ loại trang phục, đang cùng chủ của hàng thương lượng làm cho chủ cửa hàng mặt đỏ tới mang tai.
Cảnh tượng này khiến Lôi Lâm suýt chút nữa nghĩ chính mình trở lại chợ kiếp trước.
Nhưng bên trong đám người đủ loại kỳ dị nhân chủng, vẫn khiến hắn triệt để phục hồi lại tinh thần.
Có hải tộc trên mặt có vảy, có bán thú nhân trên người có lông thú và hình xăm, còn có người khổng lồ thân cao hơn năm mét và cả người tí hon trên lưng mọc ra một đôi cánh trong suốt, bay lượn ở giữa không trung, toàn thân màu xanh lục.
Các loại sinh vật kỳ dị trong phù thủy thế giới ở đây dùng các loại ngôn ngữ thông dụng để trò chuyện.
Ở trong đám người, thậm chí Lôi Lâm còn nhìn thấy người bình thường trên người không có một chút sóng năng lượng nào, cũng đường hoàng mua thương phẩm trên đường phố.
“Vị đại nhân này là lần đầu tiên đến Bất Dạ Thành sao?”
Vẻ mặt hiếu kỳ của Lôi Lâm tự nhiên hấp dẫn không ít người, một người đàn ông gày như cây gậy trúc đi tới trước mặt Lôi Lâm khom mình hành lễ, trên mặt mang theo nụ cười nịnh nọt.
“Có cần một hướng dẫn viên du lịch hoặc là dẫn đường hay không? Giá cả của tiểu nhân nhất định là rẻ nhất, đồng thời, nhà tiểu nhân ở ngay Bất Dạ Thành, quen thuộc mỗi một tấc đất ở nơi này!”
“Anh là “Lỗ tai” ở nơi này sao?”
Lôi Lâm hiểu rõ hỏi.
“Đương nhiên, nếu như ngài cần tin tức gì, tiểu nhân cũng có thể hỗ trợ tìm hiểu. . .”
“Anh tên là gì?” Lôi Lâm hỏi.
“Tịch Ân! Đại nhân có thể gọi tiểu nhân là Tịch Ân” Người đang ông gầy như cây gậy trúc vui vẻ, tình huống như thế này thì cuộc trao đổi này có thể thành.
“Rất tốt, đầu tiên ta muốn trường trú ở chỗ này, mang ta đi tới chõ có thể thuê nhà trọ, đồ đạc trong phòng cần đầy đủ hết!”
“Nếu như muốn trường trú, đến trung tâm công cộng thuê nhà trọ ở Bất Dạ Thành là có lời nhất!” Tịch Ân không cần nghĩ đã trả lời.
Giống như là sợ Lôi Lâm không hiểu, Tịch Ân lại nhanh chóng giải thích: ” Trung tâm công cộng là do mấy thế lực lớn sau Bất Dạ Thành liên thủ quản lý, có cho thuê các loại loại nhà trọ, phương diện an toàn và tính riêng tư càng không có vấn đề. . .”
“Rất tốt, chính là nơi đó!”
Lôi Lâm gật gù, trên mặt vui vẻ đầy Tịch Ân, nhanh chóng dẫn đường ở mặt trước.
Chen giữa đám người nhộn nhịp, lại đi thêm nửa giờ, Tịch Ân mang theo Lôi Lâm tới trước một cánh cửa nhỏ.
“Bất Dạ Thành tổng cộng chia làm năm tầng, tầng ngoài cùng là để những người bình thường và học đồ ở lại, quản lý hỗn loạn nhất, chỉ cần có một tín vật lâm thời vào thành là có thể tùy ý ra vào.”
“Mà tầng thứ hai là dung cho người cần xử lý công việc trong thời gian dài mới có thể tiến vào, đương nhiên, phù thủy chính thức cũng có thể!” Tịch Ân mang theo Lôi Lâm đi tới cạnh cửa xếp hàng, vừa giới thiệu cho Lôi Lâm.
“Đến ở tầng thứ ba và tầng thứ tư, là nơi ở của phù thủy chính thức, còn có sàn giao dịch chuyên môn cung cấp cho phù thủy chính thức, được dựng ở bên kia.”
“Cuối cùng là tầng thứ năm, là nơi ở của các thế lực lớn phân bộ ở đây, bình thường không mở cho người ngoài, nếu như không có gia nhập thì không cho phép tiến vào!”
Tịch Ân giới thiệu cho Lôi Lâm.
Chương 280: Trung tâm công cộng (1)
Đội ngũ tiến lên rất nhanh, mấy phút sau đã đến lượt Lôi Lâm.
Lôi Lâm lấy ra nhẫn vừa thuđược, thủ vệ nhìn một chút rồi cung kính tránh đường.
Tầng thứ hai rõ ràng lớn hơn tầng ngoài cùng rất nhiều, vị trí cửa hàng cũng có quy phạm, không có cảm giác rối loạn như bên ngoài.
Đạp đạp! ! !
Dày da trâu bước lên sàn nhà bằng đá cẩm thạch, phát ra tiếng va chạm vang.
Có Tịch Ân dẫn đường, Lôi Lâm đi tới vùng trung tâm tầng thứ hai.
Mà nơi gọi là công cộng trung tâm, chính là trung tâm tầng thứ hai, là một kiến trúc lớn vô cùng, nhìn hình dáng giống bàn tay của một người chụp ở trên đất bằng.
Mỗi một ngón tay chính là một lối vào rộng rãi.
Phù thủy xếp thành hàng dài, chẳng khác nào từng hàng kiến không ngừng ra vào cánh cửa kia.
“Trung tâm công cộng là chính sảnh trong Bất Dạ Thành, rất nhiều việc vặt đều là được thực hiện ở đây, thuê nhà trọ, đăng ký cửa hàng, tuyên bố nhiệm vụ vân vân. . .”
Tịch Ân dẫn Lôi Lâm tiến vào con đường ở vị trí ngón trỏ.
“Nơi này là đường số hai, chuyên môn phụ trách phục vụ cho phù thủy có ý định thuê nhà trọ, đương nhiên, cũng có môi giới cung cấp một số phòng ốc, nhưng giá cả rất cao, phòng cũng không quá tốt. . .”
“Tiên sinh, muốn thuê phòng sao? Đến phòng nhỏ của lão Hoắc Khắc đi! Phương tiện đầy đủ hết, còn có xà nữ và hồ nữ hầu hạ nha!”
“Không! Tới chỗ của ta đi, giá phòng rẻ nhất, còn tặng miễn phí mười ta tớ là phàm nhân. . .”
Lôi Lâm vừa tiến đến đã bị rất nhiều người môi giới hai mắt phát sáng vây quanh, xem dáng vẻ giống như muốn xé xác nuốt sống Lôi Lâm vậy.
“Đây là khách hàng của ta! Tránh ra ! Tránh ra!”
Tịch Ân dẫn đường cho Lôi Lâm, đẩy ra mấy bàn tay rất nhiều nhiệt tình kia rồi chen vào một con đường bên cạnh.
Bên trong là một cầu thang xoắn ốc, đợi tới khi lên được tầng hai, Lôi Lâm bỗng cảm giác xung quanh đều im lặng.
Xuyên qua một phòng số 762.
Lôi Lâm nhìn thấy một đại sảnh mái vòm lớn.
Mà ở cửa đại sảnh, còn treo một chiếc đèn thủy tinh lớn.
Đủ mọi màu .
Cạnh đại sảnh mái vòm còn có thật nhiều cửa sổ, bên cạnh có ghế dựa có thể để người tới đây ngồi khi chờ đợi, có mấy phù thủy ngồi ở trên, hai mắt nhắm lại, thật giống như muốn ngủ vậy.
Mà ở trên vách tường bên phải, còn có một màn ánh sáng màu đen, không ngừng chạy qua từng hàng chữ màu đỏ.
“Nhà nhỏ số 332 vùng phía tây đường lớn Hoắc Nhĩ giá: 6700 khối ma thạch!”
” Nhà trọ cỡ trung số 893 đương Hỏa Liệt Điểu giá: 85000 khối ma thạch!”
“Những phongf này đều là phòng ốc đã từng sử dụng muốn bán, bởi vì giá cả rẻ hơn nhà khác một chút, rất nhiều người đều chờ ở chỗ này, hy vọng có thể kiếm được chút lợi nhỉ. . .” Tịch Ân nhìn thấy trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ hứng thú, lập tức giới thiệu cho hắn.
Lôi Lâm có chút không biết nói gì, có cảm giác như trở lại hội bất động sản ở kiếp trước.
“Còn nghiệp vụ thuê nhà trọ này, có thể thực hiện ở trước cửa sổ số 1 đến số 15, cần ta giúp ngài xếp hàng sao?”
“Có thể!” Lôi Lâm gật đầu.
Tuy rằng trên người hắn có không ít của cải, nhưng khi chưa hoàn toàn hiểu rõ hoàn cảnh ở Bất Dạ Thành.
Hắn sẽ không tốn một khoản tiền lớn để trực tiếp ở đây mua nhà.
Nói thật là đột nhiên nhìn thấy giá phòng cao như thế, lại nghĩ tới nhiều học đồ trong học viện hận không thể chia một khối ma thạch thanh hai khối để tiêu, Lôi Lâm đột nhiên có cảm giác dở khóc dở cười.
Cánh của trong đại sảnh này có rất nhiều.
Sau khi Tịch Ân đi tới xếp hàng, Lôi Lâm tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, cầm lấy một quyển tạp chí trên bàn lật lên.
” Hoa hồng bảo địa và máu tươi bạch cốt nảy sinh xung đột.
Hiện nay tụ tập ở một vùng Mã Cách Lệ Đặc, không rõ số lượng nhân viên thương vong. . .”
“Như đã biết, kẻ cầm đầu gây ra sự cố nhỏ ngày trước ở hải vực phía Đông đã bị phù thủy phát hiện.
Là một con Viễn Cổ Long Kình, hiện nay Cửu Hoàn Bạch Tháp đang khẩn cấp thương nghị đối sách. . .”
“Thu mua lượng lớn bảo thạch tinh chế, giá cả tùy ý đưa ra . .”
Trên tạp chí có rất nhiều tin tức, nhưng nhìn có vẻ đã lâu, đồng thời, nhiều nhất vẫn là các loại quảng cáo và tài trợ.
“Tiên sinh, đến lượt ngài!”
Tiếng Tịch Ân nhắc nhở truyền đến, Lôi Lâm thả tạp chí trong tay, đi tới trước cửa số 13 mà Tịch Ân đang đứng.
“Chào ngài! Xin hỏi có việc gì có thể phục vụ cho sao?”
Trong quầy hàng là một cô gái đáng yêu, mặc váy hoa, trên mặt luôn nở nụ cười nghề nghiệp, tuổi tác không lớn, Lôi Lâm đoán nhiều nhất chỉ tầm mười tám mười chín tuổi.
Lôi Lâm nhìn tới phía sau, thấy được phía sau cái mông cao của cô gái thấp thoáng một bóng trắng.
“Thỏ tộc?” Lôi Lâm thầm nở nụ cười, không ngờ nhân viên tạp vụ ở trung tâm lại dùng thỏ tộc.
“Ta muốn thuê một căn phòng, cần đầy đủ phương tiện, tốt nhất là có cả phòng thí nghiệm, vu trận phòng ngự ít nhất cần đạt tiêu chuẩn trở lên. . .”
Lôi Lâm đưa ra yêu cầu của mình.
“Xin chờ một chút. . .” Cô gái của thỏ tộc nhanh tay lật xem một đống giấy bằng da dê trước mặt, thỉnh thoảng nhắm hai mắt, dùng tay sờ xoạng một quả cầu thủy tinh đặt trên bệ kim loại phía trước, giống như đang cùng cái gì đó liên hệ vậy.
“Phòng ốc như vậy có rất nhiều, nhưng ở Bất Dạ Thành muốn thuê phòng cần chứng minh, xin lấy ra. . .
A! Đại nhân! Xin lỗi!”
Cô gái thỏ tộc vốn có chút hững hờ, nhưng khi nhìn thấy nhẫn bạc mà Lôi Lâm lấy ra thì hoàn toàn thay đổi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










