1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. Vu Giới Thuật Sĩ
  4. Tập 53 : Lợi Bàn Tọa Lang (2) (c261-c265)

Vu Giới Thuật Sĩ

Tập 53 : Lợi Bàn Tọa Lang (2) (c261-c265)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 261: Lợi Bàn Tọa Lang (2)

Hiện tại Lôi Lâm đã thoáng phát hiện ra một điểm tai hại và thiếu hụt của thuật sĩ.

Là một chi nhánh nhỏ của phù thủy thời thượng cổ, nhóm thuật sĩ không chỉ cần khai thác độ nồng đậm huyết mạch của bản thân, đồng thời ở phương diện tu tập phù thủy cũng không thể lười biếng.

Nói cách khác, nhu cầu để nhóm thuật sĩ thăng cấp cũng giống phù thủy, đồng thời, bọn họ còn bị huyết mạch hạn chế!

Cho dù thuật sĩ cấp 1 đạt đến điều kiện thăng cấp, nếu như nồng độ huyết mạch của hắn không đủ, như vậy việc thăng cấp rất có thể sẽ thất bại, hoặc là, xuất hiện tình trạng sau khi thăng cấp không có thiên phú vu thuật.

Căn cứ vào chíp mô phỏng tính toán, khả năng này vô cùng lớn!

Ngẫm lại cũng đúng, nếu như con đường thuật sĩ thật sự ưu việt như thế, đến hiện tại, toàn bộ phù thủy giới hẳn là đã sớm bị nhóm thuật sĩ chiếm lĩnh mới đúng, cũng không thể xuất hiện cục diện bây giờ.

Nhưng vì rất nhiều điều kiện còn hà khắc hơn so với nhu cầu để phù thủy thăng cấp nên tạo thành kết quả là một khi thuật sĩ có thể thành công thăng cấp, thực lực cũng nhất định sẽ vượt qua phù thủy cùng đẳng cấp!

Đối với Lôi Lâm, vì ưu thế của bản thân hắn làm hắn càng thích hợp đi con đường thuật sĩ!

Sau khi minh tưởng kết thúc, Lôi Lâm đứng dậy rời khoit lều vải.

“Ô ô!” Một con Lợi Bàn Tọa Lang nằm nhoài bên cạnh lều vải của Lôi Lâm, nhìn thấy Lôi Lâm, trong miệng ô ô kêu lên, hơi hơi nâng thân thể lên.

“Ăn đi!” Lôi Lâm lấy từ trong túi đồ ra một nắm ca khô màu xanh lam, đưa đến miệng Lợi Bàn Tọa Lang.

Lợi Bàn Tọa Lang hưng phấn gầm nhẹ, duỗi ra lưỡi lớn màu đỏ tươi, mang theo bựa lưỡi màu trắng, không ngừng ăn cá khô.

Đầu lưỡi xẹt qua tay phải Lôi Lâm, một cảm giác ôn hòa ẩm ướt không ngừng từ đầu lưỡi truyền đến.

Tuy rằng Lợi Bàn Tọa Lang có thể tự kiếm đồ ăn, nhưng đối với loại Lợi Bàn Tọa Lang làm việc tốn thể lực này thì đồ ăn đặc chế có thể giúp bọn nó bổ sung nhu cầu dinh dưỡng.

“Lan Sắt, chào cô!”

Lều vải bên cạnh Lôi Lâm xốc lên, một bóng người có vóc người nóng bỏng mà bại lộ đi ra, Lôi Lâm sờ sờ mũi, mở miệng chào hỏi.

Khi phân chia nơi cắm trại, hắn vừa vặn được phân cùng người phụ nữ này.

“Anh cũng tới cho sói ăn sao?” Lan Sắt gật gù, cũng móc ra một phần cá khô, ném tới trong miệng con Lợi Bàn Tọa Lang ngồi bên cạnh.

Nhất cử nhất động của người phụ nữ này đều toát ra cảm giác cô đơn, Lôi Lâm cảm giác, đây là một người phụ nữ có chuyện xưa.

Đương nhiên, sau mỗi một phù thủy muốn xuyên qua hẻm núi lớn Mã Cách Liệt, đều có một chuyện xưa rất dài.

Tuy rằng Lôi Lâm không biết tại sao nữ phù thuỷ này cũng muốn lưu vong tới bạch vu vực, nhưng hắn rất sáng suốt không có hỏi nhiều.

“Nghe đi! ta nghe được tiếng gió nhẹ đang khẽ ngâm xướng! Xem đi! Mây trắng giữa bầu trời đang tự do bay lượn. . .”

Đúng vào lúc này, một tảng đá bên cạnh hai người đột nhiên run run lại, một tiểu nhân toàn thân màu nâu, mặc một bộ quần áo khiêu vũ đột nhiên xông ra, vừa đánh đang, vừa hát ca.

Nhìn tiểu nhân chỉ to bằng bàn tay, Lan Sắt hơi che miệng lại, thốt lên một tiếng kinh ngạc.

“Là Hạt Thạch Ca Giả, tôi nghe nói bọn họ đã tuyệt tích rồi, không ngờ ở đây còn có. . .”

Lôi Lâm còn chưa mở miệng, ông lão thủ lĩnh liền từ bên trong lều bên cạnh đi ra, nhìn tiểu nhân tảng đá đang đánh đàn hát ca, cũng thốt lên kinh ngạc.

“Hạt Thạch Ca Giả?” Lôi Lâm cũng nhớ tới ghi chép có liên quan tới loại sinh vật này.“Đây hình như là một trong các vật chủng cực kì ít nghe đồn, có năng lực và tác dụng thần bí, bản thân đúng là không có lực công kích gì!”

“Vật nhỏ thật đáng yêu!” Trong đôi mắt Lan Sắt dường như nổi lên ngôi sao, dường như không nhịn được muốn đưa tay sờ xoạng một hồi.

“Sóng năng lượng yếu như thế, cũng không biết là sao nó có thể sống đến hiện tại?”

Bên cạnh có một tên to con nghe tiếng đi tới thấy thế thì khinh thường nói, “Chờ tôi tóm lại chậm rãi nghiên cứu!”

Hô! Lập tức, đồng hồ đeo tay của hắn bao trùm một tầng vỏ đá, chộp tới tiểu nhân đang ca.

“Anh dừng tay!” Lan Sắt trừng mắt, nhưng rõ ràng không có bao nhiêu hiệu quả.

Tên to con không dừng tay, trực tiếp nắm lấy Hạt Thạch Ca Giả, tiểu nhân hơi sững sờ, lập tức khóc lớn, hóa thành từng điểm sáng màu vàng, biến mất trong tay tên to con.

“Chuyện này. . .

Chuyện gì thế này?”

“Hạt Thạch Ca Giả là vật chủng nguyên tố trời sinh, có thể mang thân thể tự do triệt để dung hợp cùng hạt năng lượng nguyên tố căn bản trong không khí, không phải phù thủy có trình độ nguyên tố hóa đạt đến 80% trở lên, căn bản không thể chạm tới bọn họ!”

Lão đầu thủ lĩnh nói.

“Đồng thời, lá gan của bọn họ rất nhỏ, bị cậu dọa như thế, cũng sẽ không bao giờ trở về!” Lôi Lâm bổ sung thêm.

Nghe được Lôi Lâm nói thế, ông lão rất kinh ngạc nhìn Lôi Lâm một chút, “Không ngờ ngay cả những tri thức không đáng chú ý như thế ít mà cậu cũng hiểu được!”

“Chỉ là trùng hợp từng thấy trong một quyển sách cổ mà thôi. . .” Lôi Lâm khiêm tốn trả lời.

Lúc này, nơi này phát sinh âm thanh đã hấp dẫn các phù thủy trong doanh địa đến nơi này.

“Còn có một điểm!” Lôi Lâm thương hại địa nhìn tên to con một chút.

“Trong truyền thuyết, người bị Hạt Thạch Ca Giả đụng tới, dù là nam hay nữ, đều sẽ trực tiếp mang thai!”


Chương 262: Hoàn mạc đá xám (1)

“Đùa gì thế. . .

A. . .”

Tên to con nghe thế thì đầu tiên là nở nụ cười dữ tợn, sau đó đột nhiên lại kêu thảm thiết lên.

Mấy phù thủy đứng chung quanh cũng hét lên kinh ngạc, giống như bọn họ vừa nhìn thấy một chuyện khó mà tin nổi.

Trước mặt bọn họ, bụng của to con bắt đầu chầm chậm phồng lên, hình thành một khối nhô lên.

Lại liên tưởng đến lời Lôi Lâm vừa nói, trước đó Lan Sắt còn muốn đi sờ Hạt Thạch Ca Giả, lúc trong mắt trong mắt cô ta tràn đầy vẻ sợ hãi xen lẫn vui mừng.

Nhìn tên to con gào khóc thảm thiết lao nhanh về lều vải, còn không ngừng ném vào trong miệng đủ thứ, người ở chỗ này đều hiện lên vẻ tươi cười. . .

Sau một đêm nghỉ ngơi, mọi người thưởng thức một trò khôi hài lại tiếp tục lên đường.

Trước đó tên to con cũng đã hoàn toàn khôi phục lại, nhưng sắc mặt rất kém.

Đối với phù thủy, dù là sẩy thai hay trực tiếp mổ bụng, đều chỉ là một cuộc giải phẫu nhot, một người đều có thể giải quyết.

Đặc hiệu của Hạt Thạch Ca Giả có thể phi thường khủng bố đối với phàm nhân, nhưng đối với phù thủy thì chỉ là một trò đùa dai thôi.

” Địa hình của hẻm núi lớn Mã Cách Liệt biến nơi này trở thành thiên đường của rất nhiều sinh vật kỳ dị, rất nhiều loài gần tuyệt tích trong truyền thuyết cũng có thể tìm được tung tích ở đây.”

Lôi Lâm cưỡi Lợi Bàn Tọa Lang, nhìn chung quanh lại biến thành một bãi đá màu xám trắng, trong lòng âm thầm nghĩ.

Nếu không phải bởi vì địa hình của hẻm núi lớn Mã Cách Liệt quá phức tạp, đa số thời gian trong một năm phần lớn đều bị bão cát lớn khủng bố vây quanh thì nơi này sợ rằng đã sớm trở thành một điểm khai thác tài nguyên của phù thủy.

Theo thời gian dần dần trôi qua, bãi đá màu xám quanh đám người Lôi Lâm trở nên càng ngày càng thấp, sau đó, bốn phía mênh mông vô bờ, đâu đâu cũng có hòn đá nhỏ, rất giống hoang mạc.

“Hoang mạc đá xám, chúng ta đã tiến vào con đường tiêu chuẩn.

Trong mười mấy ngày sau, có thể an tâm hơn một chút, nhưng sau đó chính là Hoàng Kim sa mạc khủng bố, là nơi Cách Liệt kền kền tụ tập.

Mọi người duy trì lực lượng tinh thần, chuẩn bị cho đại chiến sắp đến. . .”

Ông lão thủ lĩnh cưỡi một con Lợi Bàn Tọa Lang mọc râu màu trắng trên mặt, không ngừng hô lớn.

“Hoang mạc đá xám? Chíp, mở ra bản đồ!” Lôi Lâm hơi cúi đầu, chỉ có hắn có thể nhìn thấy hình chiếu chiếu ra.

Trên một bộ bản đồ đơn giản, đại khái đánh dấu mấy chỗ nguy hiểm trong hẻm núi lớn Mã Cách Liệt địa điểm.

Mà ở trung tâm còn có một con đường vặn vẹo màu xanh lục, từ một đầu địa đồ trực tiếp thông đến một đầu khác.

Mà nơi Cách Liệt kền kền tụ tập dùng kiểu chữ màu đỏ bắt mắt đánh dấu, chính là ở trung tâm con đường màu xanh nhất định phải đi qua.

Ở các con đường khác đều có khu vực cực kỳ nguy hiểm, dùng màu đỏ tươi để nhấn mạnh hàng chữ không thể thông qua.

Điều này đại biểu, đi vòng là chuyện không thể nào.

Nếu đám người Lôi Lâm muốn an toàn thông qua hẻm núi lớn Mã Cách Liệt, đường ra duy nhất chính là đuổi hết đám Cách Liệt kền kền đang chặn trên đường.

“Hoang mạc đá xám!”

Lôi Lâm tìm khu vực trên bản đồ đại biểu cho hoang mạc đá xám, là một mảnh địa vực màu xám rất lớn.

Ở bên cạnh khu này còn dùng chữ nhỏ viết: “Hoang mạc đá xám! Trình độ nguy hiểm cực thấp.

Tạm thời không có hiện tượng sinh vật năng lượng cao tụ tập. . .”

Hiển nhiên, con đường này là phù thủy ở hai bên hHẻm núi lớn Mã Cách Liệt dùng vô số nhân lực cùng vật lực mới thăm dò ra con đường tốt nhất, nguy hiểm dọc theo đường đi là nhỏ nhất.

Quả nhiên, sau khi tiến vào hoang mạc đá xám, Lôi Lâm cảm giác được bắp thịt Lợi Bàn Tọa Lang dưới thân hơi buông lỏng, lông tơ trên người tản ra.

Giống như tiến vào trạng thái tương đối thả lỏng.

” Nồng độ năng lượng ở nơi này rất nhỏ, giống như trong không khí có một lỗ thủng, trực tiếp khiến năng lượng tiêu tán!”

Lôi Lâm vỗ tay cái độp, trên ngón tay bốc lên một ngọn lửa rất nhỏ.

Ngọn lửa hơi rung động trong gió nhẹ, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bị dập tắt.

Nếu như là ở nơi khác, ngọn lửa trên tay hắn ít nhất cũng lớn hơn mấy lần, uy năng cũng đạt 1 độ trở lên.

“Chíp, đo lường uy lực ngọn lửa!”

“Keng! Đang đo lường số liệu mục tiêu. . .

Qua dò xét, uy lực hỏa diễm là 0. 4238 độ!” Chíp nhanh chóng phản hổi.

“Quả nhiên, nồng độ năng lượng trong không khí hạ thấp, ngay cả việc triển khai vu thuật cũng phải tốn càng nhiều khí lực hơn so với bình thường. . .”

Phù thủy cùng một số sinh vật kỳ dị đều dựa vào hạt năng lượng căn bản trong không khí để triển khai các loại phép thuật rực rỡ khó mà tin nổi, một khi nồng độ năng lượng trong không khí hạ thấp, uy lực các loại pháp thuật sẽ giảm xuống rõ ràng.

Đồng thời, trường kỳ sinh tồn ở nơi này, thể chất của sinh vật nhất định sẽ xuất hiện hiện tượng thoái hóa.

Đối với những sinh vật có trí tuệ thần kỳ kia thì tự nhiên sẽ ghét cay ghét đắng nơi này.

“Loại hoang mạc đá xám này rất giống hiện tượng Ách Nhĩ lan tràn mà trên cự xà chi thư nói tới sau khi phù thủy cao cấp đại chiến tạo thành!”

Hiện tại Lôi Lâm có chút tin tưởng hẻm núi lớn Mã Cách Liệt này là do hai vị phù thủy cao cấp trong truyền thuyết đại chiến tạo thành.

Nhưng hiện tượng Ách Nhĩ lan tràn ở hoang mạc đá xám đối với những người đi qua nơi này như bọn hắn lại là chuyện tốt.

Chí ít, không cần lo lắng dọc đường sẽ có các loại vật chủng kỳ dị công kích, có thể nghỉ ngơi, bảo tồn thể lực.

Cuộc sống yên tĩnh như thế kéo dài mười lăm ngày.

Dọc theo đường đi chỉ có thời tiết là ác liệt, nhưng đối với phù thủy có chuẩn bị đầy đủ như Lôi Lâm thì hoàn toàn không tạo thành ảnh hưởng gì.


Chương 263: Hoàn mạc đá xám (2)

Mà đêm hôm trước khi sắp rời khỏi hoang mạc đá xám, ông lão làm thủ lĩnh và Lan Sắt tụ tập sáu phù thủy lại chung một chỗ.

“Bắt đầu từ ngày mai, chúng ta sẽ ra khỏi hoang mạc đá xám, tiến vào Hoàng Kim sa mạc!”

Sắc mặt ông lão sáng tối chập chờn dưới ngọn lửa, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, một đôi mắt lập lòe toả sáng.

“Ở trung tâm Hoàng Kim sa mạc, chúng ta nhất định phải đí qua điểm tiếp viện số ba, nơi này bị một đám Cách Liệt kền kền đáng ghét chiếm cứ, sở dĩ chúng ta tạo thành tiểu đội, cũng là vì chuyện này! Hiện tại, nên làm ra quyết định sau cùng!”

Tiểu lão đầu nhìn chung quanh một vòng: “Là dựa theo lời nói lúc trước ra tay đánh giết kền kền vương? Hay là chỉ đuổi đi?”

“Việc này còn cần hỏi sao? Đương nhiên là giết nó!” Tên phù thủy to con trước đó bị Hạt Thạch Ca Giả trêu đùa lập tức đứng dậy.

“Tài liệu trên người kền kền vương không chỉ có thể bán được mấy vạn ma thạch, đồng thời ông chủ quán bar hai bên đường còn có thể đưa ra một khoản thù lao, còn có việc gì càng tốt hơn sao?”

Hắn ta nói tới là ông chủ quán bar Phá Phủ lúc trước thông qua người pha rượu để giao cho tiểu đội này nhiệm vụ lâm thời —— Đánh giết Cách Liệt kền kền vương, tuyệt đối không thể để nó sống sót rời đi!

Sau khi chuyện thành công, không chỉ có toàn bộ tài liệu trên người kền kền vương thuộc về đội viên, hai bên quán bar còn có thể trả một khoản ma thạch phong phú để tạ ơn.

Bởi vì đám kền kền này đã tạo cho việc vận chuyển hàng bị ảnh hưởng cực kỳ ác liệt, bây giờ nhìn lại, đối phương không muốn nhịn nữa.

Mà Cách Liệt kền kền lại là một đám sinh vật cực kỳ thù dai, một khi không thể đánh giết kền kền vương, vậy thì sau đó nó sẽ triệu tập càng nhiều đồng loại, săn bắn bất kỳ phù thủy chính thức nào nó nhìn thấy.

Lôi Lâm đồng ý tham gia tiểu đội lâm thời này, khi còn ở trong quán rượu đã từng thương lượng một chút, cũng đồng ý với đề nghị của người pha rượu kia.

Dù sao, phù thủy chính thức bọn hắn vốn thiếu tài nguyên, không thể bỏ qua bất kỳ cơ hội tích lũy nào!

Hiện tại ông lão nói ra, chỉ là xác nhận cuối cùng mà thôi.

“Đương nhiên!” “Lúc trước không phải đều nói xong rồi sao?”

Tên to con lên tiếng, Lôi Lâm cũng nhẹ nhàng gật đầu, chỉ cần thích hợp, hắn cũng không ngại thuận lợi kiếm chút ma thạch.

“Được!” Ông lão thủ lĩnh cười đến mức nếp nhăn trên mặt toàn bộ ép cùng một chỗ, giống như một đóa hoa cúc vậy.

Nhìn dáng vẻ này của ông ta, Lôi Lâm đoán trên người kền kền vương kia có tài liệu mà ông lão này cần gấp, không thì ông ta cũng sẽ không để bụng như vậy.

“Được! Vậy ta đến phân công một chút, Cách Liệt kền kền rất giảo hoạt, năng lực phi hành cũng là phiền phức, trong các người ai có vu thuật phi hành cấp 1. . .”

Ông lão thủ lĩnh bắt đầu bố trí.

Lôi Lâm khá là trầm mặc, cũng không xung phong nhận việc báo ra sở trường gì, cuối cùng được phân chho vị trí phụ trợ công kích.

Ông lão bố trí tương đối công bằng , dựa theo nguyên tắc làm nhiều có nhiều, phân chia cho mỗi phù thủy đủ khả năng, đồng thời lập ra kế hoạch tỉ mỉ.

Nhưng trong kế hoạch này, phù thủy đảm nhiệm chủ công và phụ trách chặn lại phi hành, là có đặc quyền ưu tiên chọn chiến lợi phẩm.

Mà ông lão lại biểu diễn một vu thuật phi hành kỳ dị.

Đối với phù thủy cấp 1, phi hành là một năng lực khá là hiếm thấy, không chỉ vì vu thuật cấp một chuyên môn dùng để phi hành phi thường hiếm thấy, hơn nữa cũng rất không thực dụng.

Trừ phi, như Ba Tát Vi lúc trước, làm ra vài món vật phẩm ma hóa có thể dùng để phụ trợ phi hành.

Nhưng đối với phù thủy cấp 1, chỉ có vật phẩm ma hóa câp trung mới hữu dụng, như bóng kim loại “Ánh bạc” có thể hoá lỏng lúc trước của Ba Tát Vi, tuy rằng đối với học đồ thì rất tiện dụng, nhưng trong mắt phù thủy chính thức thì uy lực quá thấp, năng lực quá yếu, quan trọng nhất là tốc độ lại không đạt tiêu chuẩn, dùng nó phụ trợ phi hành hoàn toàn là trò cười!

Phù thủy có thể như ông lão thủ lĩnh nắm giữ vu thuật cấp 1 phi hành vẫn rất rất hiếm thấy.

Sau thân ông lão mọc ra một đôi cánh trong suốt màu xanh nhạt, khi bay lên, Lôi Lâm nhạy bén cảm giác được một luồng gợn sóng hạt năng lượng căn bản, nhìn dáng vẻ này thì ông lão là một vị phù thủy chuyên tấn công có hạt năng lượng căn bản hệ phong.

“Căn cứ vào mục tiêu vừa nãy bắn ra hạt năng lượng căn bản, dự đoán thuộc tính mục tiêu lựa chọn nguyên tố hóa tinh thần: Hạt năng lượng căn bản hệ Phong tiến độ 15%-20%!”

Đáy mắt Lôi Lâm có một tia sáng màu xanh lam lóe lên.

Hiện tại chíp đã có thể căn cứ vào sóng năng lượng mà phù thủy chính thức vô tình lan ra để phán đoán cơ bản ra tình báo của đối phương.

Nhưng muốn chiếm được số liệu chuẩn xác nhất thì nhất định phải đột phá từ trường phòng hộ của đối phương.

Khi không gặp phải kẻ thù sống còn, Lôi Lâm là tuyệt đối sẽ không làm như vậy.

Trước khi thiên phú trường lực của phù thủy cấp 1 bị đánh tan, một khi Lôi Lâm dùng chíp mạnh mẽ đột phá phòng hộ của đối phương, cũng giống như Lôi Lâm chính mình trực tiếp động thủ cởi quần áo của đối phương, tuyệt đối sẽ bị đối phương hết sức căm hận, Lôi Lâm còn không muốn gây thù hằn ở đây.

Có lẽ đợi chíp thăng cấp lần thứ hai là có thể vô thanh vô tức đột phá thiên phú trường lực bảo vệ của phù thủy ?

Trong lòng Lôi Lâm không ngừng suy tính, trên mặt lộ ra một tia khát khao.


Chương 264: Phiến đá cảnh giới (1)

Mưa nhỏ tí tách giống như một sợi tơ, không ngừng bay xuống.

Rơi xuống vải dầu mà Lôi Lâm khoác có một loại cảm giác hơi lạnh.

Lôi Lâm cưỡi trên Lợi Bàn Tọa Lang đã tu dưỡng một đêm, sắc mặt bình tĩnh, xuyên qua sương mù mờ mịt, nỗ lực quan sát cảnh sắc phía trước.

Ba!

Giống như màn sân khấu bị xé ra, Lôi Lâm cảm giác như lao ra khỏi sương mù, ánh mặt trời cực kỳ lóa mắt trực tiếp chiếu xuống.

Sàn sạt! !

Móng vuốt sói giẫm trên vô số hạt cát , chậm rãi lún xuống.

Mưa nhỏ và mây đen trên trời không biết đã tản đi từ lúc nào, giữa bầu trời là một vòng mặt trời hừng hực, mang theo ánh nắng nóng rực thiêu đốt, không ngừng chiếu rộng trên sa mạc.

Đập vào mắt là từng cồn cát vàng óng ánh, chập trùng.

“Sa mạc hoàng kim, đến rồi!” Lôi Lâm cảm giác nhiệt độ chung quanh không ngừng lên cao, ít nhất so với khi mưa nhỏ lúc trước tăng cao 20 độ.

Một luồng khí ẩm oi bức, không ngừng tràn ngập trong vải dầu, dù Lôi Lâm có thể chất cao như thế mà vẫn cảm thấy có chút không thoải mái.

Rầm! Hắn nhanh chóng tháo vải dầu xuống, lại cởi mấy bộ quần áo, mới cảm thấy dễ chịu hơn một điểm.

Kiểu nhiệt độ đột nhiên biến hóa này ở hẻm núi lớn Mã Cách Liệt chỉ là tình huống tầm thường, nếu như là người bình thường đi tới nơi này, sợ là sớm đã bị hành hạ đến mức không còn hình dáng gì, nhưng đối với đám người Lôi Lâm thì chỉ là chuyện có chút phiền phức.

“Gào!”

Lợi Bàn Tọa Lang đi đầu đột nhiên gào lên một tiếng không biết là hưng phấn hay là cảnh giới, đám sói theo sau Lôi Lâm cũng rít lên theo.

Theo tiếng rú của bầy sói, Lôi Lâm chú ý đến bộ lông trên người Lợi Bàn Tọa Lang bắt đầu xuất hiện biến hóa.

Toàn thân Lợi Bàn Tọa Lang vốn màu đen, chỉ có ở đầu còn có một vệt da lông màu đỏ tươi đẹp, nhưng hiện tại dưới ánh mặt trời cực nóng chiếu xuống, màu sắc của lông sói dần dần nhạt đu.

Cuối cùng thậm chí hoàn toàn biến thành màu thuần trắng, sau đó, một vệt sáng màu lam nhạt từ trên người con sói lóe lên.

Toàn bộ da lông đều đã biến thành màu băng lam.

Một luồng khí tức lạnh như băng từ trên lưng con sói tản ra.

Băng lạnh mát mẻ, phi thường thoải mái, đặc biệt khi đang ở trong sa mạc như thế này.

“Thậm chí ngay cả đồ phổ ám hệ và minh hệ khác nhau đều lợi dụng được!”

Lôi Lâm cũng không khỏi cảm thán về khả năng thích ứng mạnh của Lợi Bàn Tọa Lang, bị ánh mặt trới chói chang chiếu xuống, lông sói màu băng lam hiển nhiên càng không dễ bị nóng so với lông sói màu đen, mà Lợi Bàn Tọa Lang cũng hiểu được điểm ấy, khiến Lôi Lâm có chút giật mình.

Đồng thời, bọn chúng còn có thể vận dụng linh hoạt cả hạt năng lượng căn bản hệ “băng”.

Lợi Bàn Tọa Lang không hổ là sinh vật thích hợp nhất dùng để xuyên qua hẻm núi lớn Mã Cách Liệt!

Sáu con Lợi Bàn Tọa Lang cả người băng lam, toả ra từng tia hàn ý, rất nhanh mang theo mấy phù thủy lần thứ hai phóng đi, bước vào sa mạc hoàng kim còn nguy hiểm hơn hoang mạc đá xám mấy chục lần!

Ánh mặt trời chói mắt không ngừng chiếu xuống, Lôi Lâm lại uống một hớp nước.

Với thị lực của hắn và chíp dò xét, đã phát hiện rất nhiều sinh vật nguy hiểm ở gần trong sa mạc.

Nói một cách không chút khoa trương, nếu luận về trình độ nguy hiểm thì hoang mạc đá xám là một nơi ít nguy hiểm nhất trong hẻm núi lớn Mã Cách Liệt.

Trong mười mấy ngày trước, đám Lôi Lâm đi đường rất dễ dàng.

Không khác gì dạo chơi ngoài thành, cũng rất ít gặp phải vật chủng nguy hiểm.

Nhưng nơi này rõ ràng khác biệt.

Chỉ thoáng quan sát, Lôi Lâm đã phát hiện vài loại sinh vật nguy hiểm đang ẩn núp trong sa mạc.

Rắn độc sáu mắt, bọ cạp hoàng kim, bò sát mắt kép kịch độc, mỗi loại đều là sinh vật nguy hiểm mà Lôi Lâm từng thấy trên sách, cứ thế không ngừng xuất hiện trước mắt hắn, thậm chí còn có một số loại có hình thù kỳ quái.

“Ngay cả nồng độ năng lượng trong không khí đều khôi phục như cũ, hơn nữa có vẻ còn tang cao hơn cả bên ngoài, chẳng trách có nhiều vật phiền toái như vậy!”

Cảm thụ hạt năng lượng căn bản dồi dào trong không khí, Lôi Lâm nhẹ nhàng thở ra một hơi.

“Đều tập trung tinh thần đi, sa mạc hoàng kim rất nguy hiểm, nơi bụi thạch lúc trước không thể so sánh đâu!”

Người phụ nữ tên Lan Sắt đi trước bắt đầu thét to.

Không cần cô ta nhắc nhở, mấy phù thủy ở đây đều thu lại vẻ mặt hững hờ trước đó.

Ở hoang mạc đá xám thì có thể thỉnh thoảng thả lỏng, nhưng ở sa mạc hoàng kim mà còn làm như thế thì chính là kẻ muốn chết hoặc là não tàn! Ở Nam Hải bờ phù thủy có thể lên cấp 1, đều rất ít có mặt hàng này.

“Gào!”

Đúng vào lúc này, vật cưỡi của Lan Sắt đột nhiên rít lên một tiếng, móng vuốt to lớn giơ lên thật cao.

Trên móng vuốt sắc bén còn mang theo một tia hàn mang màu băng lam, ầm ầm đập xuống!

Đùng!

Trong đống cát trước mặt con sói, đột nhiên xuất hiện một con bò cạp màu đen, trên lưng còn có đồ án một con mắt, bị móng vuốt sói sắc bén trực tiếp ấn trên cát, thân thể không ngừng giãy dụa vặn vẹo, còn đang không ngừng kêu lên.

Răng rắc! Lợi Bàn Tọa Lang cúi đầu xuống, há to miệng lớn như chậu máu, cắn con bò cạp vào trong miệng, hàm rang sắc bén không ngừng nhai nuốt, tiếng xương cốt bò cạp vỡ nát truyền ra.

“Loại sinh vật bình thường này, Lợi Bàn Tọa Lang có thể giải quyết cho chúng ta, nhưng loài nguy hiểm như Cách Liệt kền kền kia thì cần chúng ta tự động thủ!”

Lan Sắt hơi thúc lại Lợi Bàn Cự Lang dưới thân, sau đó nói với đám phù thủy phía sau.

“Đây là.


Chương 265: Phiến đá cảnh giới (2)

. .”

Vừa nãy khi Lợi Bàn Tọa Lang công kích, một đống cát lớn bắn lên, Lôi Lâm rất tinh mắt nhìn thấy mấy hạt cát vàng chói mắt.

Lôi Lâm đưa tay cầm một hạt cát màu vàng vào lòng bàn tay.

Trong hạt cát còn dính vào mấy hạt cát màu vàng sậm, trọng lượng cũng hơn hơn so với bình thường nhiều.

” Cát vàng?”

Lôi Lâm nhìn điểm màu vàng trên tay dường như toả ra ánh sáng mê người, có chút không biết nói gì.

“Sa mạc hoàng kim, nơi này chân chính sa mạc hoàng kim!”

“Nếu như là ở thế giới trần tục, nhất định sẽ khiến đám người phàm kia điên cuồng , đáng tiếc. . .”

Trên mặt Lôi Lâm mang theo nụ cười khinh thường, tùy ý ném hạt cát vàng sang ven đường.

Trong mắt phù thủy thì chỉ có ma thạchvà tài liệu quý giá có thể kích thích lực lượng tinh thần, còn có các loại tri thức cao cấp, mới thật sự là đồng tiền mạnh!

Mà vàng bạc ở thế giới trần tục, ngoại trừ có thể dùng đến làm tài liệu ra thì chẳng khác gì hòn đá bình thường.

Đồng thời, sa mạc này là ở hẻm núi lớn Mã Cách Liệt, thuộc vùng cấm đối với người bình thường, muốn đi qua đều cần dựa vào Lợi Bàn Tọa Lang phải thuê với giá cả đắt đỏ.

Chỉ thoáng tính đến chi phí cũng có thể làm cho rất nhiều đại công quốc trực tiếp bị hù chết!

Lôi Lâm chỉ thoáng cảm thán, rồi rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh trước.

Lôi Lâm vẫn luôn mơ tính năng dò xét của Chíp, chính hắn cũng không ngừng chú ý chung quanh.

Ở sa mạc hoàng kim, nhất định phải luôn luôn duy trì cảnh giác.

Sáu con sói lớn màu xanh lam băng trong sa mạc giống sáu con nhện màu xanh lam, đang không ngừng tiến lên.

Chờ đến khi sắc trời dần dần biến thành đen, nhiệt độ trong sa mạc lại đột nhiên hạ thấp.

Lúc này trên người Lợi Bàn Tọa Lang mơ hồ tản ra một tia ấm áp, bộ lông cũng một lần nữa biến thành màu đen, giống như chúng giữ nhiệt độ ban ngày đến bây giờ mới tỏa ra vậy.

“Ngày hôm nay đến lượt ta trực đêm!”

Khi Lôi Lâm dựng xong lều vải, một vị phù thủy trong đội ngũ nói rằng.

Đội ngũ tổng cộng có sáu người, Lôi Lâm, Lan Sắt, ông lão thủ lĩnh, tên to con, người nói chuyện là một trong hai phù thủy còn lại.

Hai phù thủy này vẫn mặc áo bào xám, cũng rất ít nói chuyện, tính cách phi thường quái gở, cho tới bây giờ, Lôi Lâm cũng chỉ mới nói hai câu cùng một người trong đó mà thôi.

“Xin nhờ anh!” Sắc mặt Lan Sắt không phải rất tốt, vẻ mặt mệt mỏi chui vào lều vải.

Ở ban ngày, cô ta vẫn luôn dùng lực lượng tinh thần chú ý động tĩnh chung quanh, hiện tại cần nghỉ ngơi cùng minh tưởng để khôi phục.

Mà Lôi Lâm bởi vì có chíp trợ giúp, hiện tại tinh thần vẫn rất tốt, nhưng hắn vẫn giả bộ làm ra cực kỳ uể oải.

“Không nghỉ ngơi một chút sao?” Lôi Lâm đi tới trước mặt phù thủy trực đêm, tùy ý hỏi một câu.

“Không cần.

Ta có bọn hắn! Đi ra đi, tiểu bảo bối của ta!”

Phù thủy trực đêm trầm thấp cười một tiếng, hai tay lập tức vây quanh.

Làm ra một thủ thế kỳ quái.

Ầm! Ầm! Ầm! Một vòng hạt năng lượng căn bản hệ “đất” không ngừng từ trên người hắn tản ra.

Hạt cát chung quanh nhô lên một tầng, lập tức bị xé rách, lộ ra mười mấy phiến đá màu vàng đất ở bên trong.

Ngoài phiến đá màu vàng đất này có một mặt người, nhìn có trẻ có già, còn mọc ra hai chân và hai tay, thật giống như một khối bánh bích quy đứng thẳng cất bước.

“Cha! Xin nghe theo mệnh lệnh của ngài!” Mười mấy tiểu nhân trên phiến đá đi tới trước mặt phù thủy trực đêm, quỳ một chân xuống.

“Rất tốt, các con giúp cha gác đêm.

Con, phụ trách. . .” Phù thủy trực đêm gật gật đầu, lập tức bắt đầu không chút khách khí sai khiến.

” Phiến đá cảnh giới? !” Trên mặt Lôi Lâm có chút nghi ngờ không thôi.

Loại sinh vật này rất giống phiến đá cảnh giới mà chíp ghi chép được từ trong một quyển trong tài liệu.

Nhưng lại cao cấp hơn.

“Là phiến đá cảnh giới cấp 1, nhưng ta đã tiến hành thay đổi qua!” Phù thủy trực đêm tự kiêu đáp.

Sau khi trở thành phù thủy chính thức, đám phù thủy thường sẽ thử nghiệm thay đổi mẫu vu thuật cấp một và phép thuật cấp 0 cấp bậc học đồ.

Một khi thành công, hoàn toàn có thể làm lá bài tẩy độc nhất, hoặc là trực tiếp bán ra, đổi lấy lượng lớn tài nguyên.

Đáng tiếc chuyện như vậy giống như tìm kiếm thuốc thay thế, trừ phi may mắn gặp được, hoặc là trải qua dùng lượng lớn tài nguyên thí nghiệm, bằng không rất khó xuất hiện thành quả.

“Thực sự là kỹ thuật ghê gớm!” Trên mặt Lôi Lâm lộ vẻ ca ngợi, khiến sắc mặt phù thủy kia càng thêm ôn hòa hơn.

“Đi thôi! Phiến đá cảnh giới có tác dụng cảnh giới, trải qua cải tiến, ở sa mạc này, phạm vi dò xét của bọn nó thậm chí có thể đạt đến khoảng cách mười mấy dặm. . .” Phù thủy trực đêm nói.

Lôi Lâm nhìn những phiến đá cảnh giới này sau khi nhận lệnh đã nhanh chóng chạy đến bên ngoài nơi đóng quân, dùng hạt cát vùi lấp chính mình.

Khi hạt cát không ngừng hạ xuống, sóng năng lượng trên các phiến đá dần dần thấp xuống, cuối cùng thậm chí đến mức độ không thể phát hiện, không khỏi âm thầm gật đầu.

Dù là phù thủy chính thức đều có tuyệt chiêu riêng, một khi xem thường bọn họ, tất nhiên sẽ phải nhận giáo huấn đau đớn thê thảm.

Đêm khuya, Lôi Lâm đang ngủ mơ màng đột nhiên bị một tiếng kêu gọi sắc bén làm hắn giật mình.

“Mau đứng lên, chúng ta có phiền phức!”

Phù thủy trực đêm đứng trước lều vải kêu người, trên mặt mang theo vẻ tức giận.

“Xảy ra chuyện gì?” Vẻ mặt Lan Sắt nguy nhất, trên người còn có vài chỗ chưa kịp che, da thịt mê người lộ ra, đáng tiếc ở đây không có bất cứ người nào nhìn thêm một chút.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box