1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. Vu Giới Thuật Sĩ
  4. Tập 42 : Cửa vào (c206-c210)

Vu Giới Thuật Sĩ

Tập 42 : Cửa vào (c206-c210)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 206: Cửa vào

Sau đó, đám Lôi Lâm lại nhiều lần gặp phải chướng khí mây mù và độc trùng.

Mà có dược tề của Lôi Lâm trợ giúp, một đoàn người rất thuận lợi vượt qua được mấy khu vực này.

Sau mấy lần Lôi Lâm thể hiện việc lợi dụng dược tề xua tan độc trùng và mây mù, ánh mắt mấy người Gia Môn nhìn về phía Lôi Lâm đã tràn đầy tin phục.

Mà ngay cả Ba Tát Vi xuất thân từ Lily gia tộc, cũng thỉnh thoảng dùng ánh mắt ngạc nhiên đánh giá Lôi Lâm.

Rất hiển nhiên, tuy hắn từng nghe nói qua về thiên phú Dược tề học của Lôi Lâm , nhưng còn không ngờ thiên phú của Lôi Lâm còn vượt xa dự đoán của hắn.

Một đoàn người trèo non lội suối, rốt cục đến hai ngày sau mới đi tới vị trí vách núi được đánh dấu trên trên bản đồ.

“Đẹp quá!”

Hạ Á cảm thán, mà ngay cả trên mặt mấy người Lôi Lâm cũng hiện ra vài tia say mê.

Trên một khối đất bằng nhỏ ở đỉnh vách núi có trồng một loại hoa màu vàng, ở nhụy hoa có vài tia đỏ đậm, bông hoa nở rộ lớn cỡ hai nắm tay của người bình thường.

Khắp trên đỉnh núi đều là loại hoa này, mùi thơm ngào ngạt tràn ngập trong không khí.

“Lôi Lâm, thế nào?” Gia Môn hỏi.

Ở Nguyệt Cầm sơn mạch tràn đầy c loại nguy hiểm, các loại thực vật kỳ dị tầng tầng lớp lớp, thường thường loại cây càng xinh đẹp mỹ lệ, sẽ càng nguy hiểm.

Đặc biệt ở nơi càng gần mục đích!

Lôi Lâm với tư cách là học đồ Dược tề học, trên đường đã giải quyết ba bẫy rập nguy hiểm từ biển hoa.

“Không có vấn đề!” Lôi Lâm hái một đóa hoa cầm trong tay.

“Chip, so sánh cơ sở dữ liệu!”

“Keng! Thành lập nhiệm vụ, đang quét qua hình dáng, mùi hương.

Đâng so sánh…”

“Đối chiếu với cơ sở dữ liệu chấm dứt, phán đoán là cúc Bối Tháp Sồ!” Chip trung thực đưa ra phản hồi.

” Cúc Bối Tháp Sồ?” Lôi Lâm nhướng mày.“Đây là một loại thực vật bình thường ở Nam Hải bờ, bình thường sinh trưởng trên bình nguyên, đại biểu cho hồi ức cùng tôn kính…”

“Loại hoa này hình như là cúc Bối Tháp Sồ, sở dĩ xuất hiện tại đây, nhất định là có người cố ý trồng đấy!” Ba Tát Vi cũng đưa ra câu trả lời khẳng định.

“Là phù thủy đã lưu lại di tích kia sao?” La Tư đứng ở cuối cùng, chậm rãi mở miệng, giọng nói có chút trầm thấp.

“Có khả năng, nhưng ta không thể xác định!”

Gia Môn mở tấm địa đồ cũ của chính mình ra: “Nhìn từ trên bản đồ thì vị trí di tích cần ở chỗ cuối cùng của vách núi!”

Lôi Lâm âm thầm gật đầu, lúc trước hắn quét qua bản đồ cũng thấy ở cuối vách núi có đánh dấu mấy chữ Vườn hoa Địch Luân, kết hợp với hoa cúc Bối Tháp Sồ trên đỉnh núi, đã có tám thành nắm chắc.

“Vậy còn chờ gì?” Trên mặt Hạ Á lộ ra vẻ hưng phấn.

Đối với học đồ mà nói, nếu như có thể tìm được di tích của một phù thủy chính thức, đạt được phù thủy truyền thừa, đó thường là bắt đầu phát tích.

Một nhóm năm người bắt đầu hô hấp dồn dập, mà ngay cả Ba Tát Vi cũng không ngoại lệ.

Vách núi rất cao, trên vách đá dựng đứng còn hiện đầy nham thạch như dao sắc bén, người bình thường muốn leo trên này hoàn toàn là một chuyện không thể nào.

Nhưng đối với năm học đồ cấp 3 thì chút khó khăn này hoàn toàn không ngăn cản được bọn hắn.

La Tư trực tiếp biến tay thành thành mấy xúc tu để leo lên leo xuống, mà Lôi Lâm lại tự hạ cho mình một chiêu “Phiêu vũ thuật”, loại pháp thuật này có thể giảm bớt trọng lượng bọn hắn thật lớn, có thể trực tiếp bay xuống vách núi.

Ầm! ! !

Hiệu quả từ phiêu vũ thuật được giải trừ, hai chân Lôi Lâm trực tiếp rơi trên mặt đất.

“Nơi này là…” Lôi Lâm hơi kinh ngạc đánh giá chung quanh, khắp nơi đều là tảng đá hình kiếm.

Vô số thạch kiếm đảo ngược dày đặc tụ cùng một chỗ, gần như chiếm hết một nửa vách núi.

Mà trên các mũi kiếm còn treo không ít hài cốt động vật.

Thậm chí Lôi Lâm còn phát hiện ra thi thể của mấy nhân loại.

“Xem ra đều là sinh vật trượt chân từ trên vách núi rơi xuống!” Lôi Lâm khẽ thở dài, lập tức phát hiện ra điểm không đúng: “Ở đây làm sao có thể có người bình thường.

Có lẽ, là học đồ lúc trước đạt được manh mối tìm đến?”

“Cẩn thận, trên mặt đất đều là gai ngược!” Nhìn thấy mấy người Gia Môn cũng sắp hạ xuống, Lôi Lâm vội lên tiếng nhắc nhở.

“Đáng chết!” Sắc mặ Gia Môn âm trầm, cánh tay của hắn khi đáp xuống đã bị gai ngược trên mũi kiếm cứa một phát, lộ ra một đường máu chảy dài mười mấy cm.

“Trên mũi kiếm đều kèm theo hiệu quả sắc bén vĩnh hằng, và còn cả những phép thuật khác! Nếu không thì tuyệt đối không đột phá được phòng ngự của ta!”

“Đúng là như thế!” Lôi Lâm vuốt ve thân kiếm màu xám trắng, cảm thụ được sóng năng lượng nhàn nhạt ở trên truyền đến.

“Chỉ có phù thủy chính thức mới có thể có thủ đoạn lớn như vậy, trực tiếp phụ ma pháp xuống từng tảng đá ở cả một mảnh địa vực!”

“Vậy di tích ở nơi nào?”

Phốc phốc! Vô số xúc tua màu xám trắng từ trên vách núi lan tràn xuống, mang theo La Tư hạ xuống trên mặt đất.

“Lúc trước ta đã dùng phép thuật dò xét qua rồi, ở dưới lòng đất này chỉ có nham thạch cùng bùn cát, hoàn toàn không có tung tích di tích…” Ba Tát Vi cầm một con ngươi màu xanh lục ở trong tay, ngữ khí có chút mất mát.

“Trước tiên cứ tìm kiếm khắp nơi đi, nhìn xem có manh mối hay không, 6 giờ sau, chúng ta sẽ tụ hợp trên đỉnh vách núi!” Trên mặt Gia Môn cũng xuất hiện vẻ lo lắng, nói thẳng.

Lần hành động này là hắn khởi xướng đấy, nếu không thu hoạch được gì thì hắn thật sự vô cùng thất vọng rồi.

Hơn nữa, nỗi lo phát hiện ra manh mối nhưng thủy chung không tìm thấy cửa vào và cả lỗi lo bị phù thủy chính thức của đối phương nhìn chằm chằm vào đều đang giày vò tiểu tử này, Lôi Lâm thấy Gia Môn đã có chút suy nhược tinh thần rồi.

“Tự do tìm kiếm sao?” Bốn người khác sau khi nghe được đề nghị của Gia Môn thì trầm mặc xuống, xong đó đều gật đầu đồng ý.

Đối với bọn hắn, sau khi đạt đến mục đích thì tác dụng của Gia Môn chỉ còn rất nhỏ, hơn nữa, nếu có thể tìm được di tích trước các đồng bạn, hơn nữa đạt được tài nguyên bên trong thì tuyệt đối tốt hơn việc cùng một chỗ khai quật nhiều, cũng có thể đạt được càng nhiều lợi ích hơn nữa.

Năm người đều có tự tin đối với thủ đoạn của mình, bởi vậy cũng không có ai đưa ra phương pháp mấy người một tổ.

Mấy người chọn phương hướng xong lại lập tức rời khỏi nơi này.

“Chip, quét qua địa hình xung quanh, thành lập địa đồ hình chiếu!” Sau khi Lôi Lâm đi được một đoạn đường thì ngừng lại, ra lệnh cho Chip.

“Nhiệm vụ thành lập, đang quét qua địa hình…”

Chip trung thực thi hành mệnh lệnh của Lôi Lâm.

Rất nhanh, một hình chiếu ba chiều màu lam nhạt đã hiện ra trước mắt Lôi Lâm.

Trên tấm bản đồ này chỉ có hắn mới có thể thấy được này rõ ràng miêu tả bản đồ địa hình xung quanh vách núi, kỹ càng đến tình trạng bất kỳ một gốc cây cỏ nào cũng không bị bỏ sót.

Dựa vào Chip điều tra, ở dưới vách núi hoàn toàn là tầng nham thạch dày đặc, không có bất kỳ dấu vết phù thủy hoạt động nào.

Hơn nữa, ở trong khu vực chung quanh cũng chưa từng xuất hiện tình huống Chip quét qua không được như trong phòng thí nghiệm lần trước.

“Không có sao?” Lôi Lâm nhíu mày.

“Có lẽ, là đối phương bố trí phép thuật trận pháp quá mức kín đáo, Chip không thể phân biệt!”

Lôi Lâm lại lần nữa dùng mắt thường kiểm tra chung quanh một lần.

Sau 6 giờ đồng hồ, sắc trời dần dần ảm đạm đi.

Trên vách núi có mấy lều vải dựng đứng, trước lều còn có một đống lửa, một nồi súp rau dại trong nồi tản ra mùi thơm mê người.

Đáng tiếc chính là, năm người ngồi vây quanh đều không có hứng thú gì đối với mỹ thực này.

“Tất cả mọi người trở về rồi, nói ra thu hoạch đi!” Gia Môn nhìn chung quanh một vòng, trước tiên mở miệng.

“Không có!Ở đoạn cuối vách núi ngoài những tảng đá hình kiếm đảo ngược chết tiệt kia thì không có gì khác…” La Tư mở miệng: “Ta nói này, không phải cậu cố ý dẫn lầm đường chứ?”

“Cậu nói cái gì?” Gia Môn đột nhiên đứng lên, huy chương trước ngực toát ra một vầng sáng màu xanh lá.

“Tốt rồi! Chẳng lẽ chúng ta chưa tìm bảo vật đã muốn nội chiến trước sao?” Trên người Ba Tát Vi phát ra một cỗ sóng năng lượng mãnh liệt, trực tiếp ngăn ở trước mặt Gia Môn cùng La Tư.

“Ta tin tưởng Gia Môn, nếu không, hắn hoàn toàn có thể một thân một mình tới!” Lôi Lâm ở một bên bổ sung.

Sở dĩ nói như vậy là hắn có địa đồ của tiểu đội thuộc Ca Đặc Hiền Giả Phòng Nhỏ kia, có thể phát hiện, Gia Môn đích thật là dẫn bọn hắn đến đúng mục đích.

Nghe được Lôi Lâm cùng Ba Tát Vi đứng ra điều đình, Gia Môn cùng La Tư hung hăng liếc nhau một cái rồi cùng ngồi xuống.

“Ngay cả điểm cuối cùng ở vách núi mà ta cũng tra xét hết một lần.

Phát hiện lòng đất hoàn toàn là thật đấy, không có các loại kiến trúc ở dưới!” Hạ Á ở một bên cười khổ.

“Một di tích của phù thủy chính thức vốn sẽ không dễ dàng bị phát hiện như vậy, nếu không, nó sớm đã bị đào rỗng rồi!”

Lôi Lâm nói bổ sung, lập tức hỏi Gia Môn: “Cậu còn có những manh mối khác sao?”

Nghe Lôi Lâm hỏi thế, ba người khác cũng chuyển ánh mắt nhìn về phía Gia Môn.

Đầu tiên Gia Môn thoáng trầm mặc xuống, lập tức mở miệng: “Ta tìm được manh mối chính là bản đồ này, trên bản vẽ lúc trước còn có mấy từ cổ, hình như là thơ ca…”

“Cho ta xem một chút!” Lôi Lâm cùng Ba Tát Vi trăm miệng một lời.

“Vẫn là mọi người cùng nhau xem đi!” Gia Môn cười cười, lấy địa đồ từ trong ngực mở ra.

Lôi Lâm nhìn lên, địa đồ của Gia Môn cùng địa đồ do Chip quyét ra không hề có sự khác biệt, ngay cả lộ tuyến đều là một cái, cuối cùng đều đến vách núi này.

Nhưng địa đồ của Gia Môn rõ ràng càng thêm cổ xưa, ở góc bên phải còn có mấy từ ngữ mơ hồ, kiểu chữ vặn vẹo, giống như xà vậy.

“Đây là Nhã Các Lợi An cổ ngữ, ta từng thấy trong một quyển sách, hình như là “Hoài mang… Cùng kính ý, tài năng… Hoa viên” …” Ánh mắt Ba Tát Vi sáng lên, cố gắng phiên dịch.

“Chỉ có người mang dũng khí và kính ý mới có thể thấy vườn hoa Địch Luân!” Lôi Lâm ở một bên trực tiếp phiên dịch Nhã Các Lợi An cổ ngữ ra, “Trên địa đồ chỉ viết một câu như vậy!”

Ba Tát Vi lộ ra vẻ lắp bắp kinh hãi, ” Tri thức cổ xưa như vậy… Cậu rõ ràng…”

“Chỉ là ưa thích ngâm mình trong tiệm sách mà thôi!” Lôi Lâm mỉm cười.

“Tên di tích hiển nhiên là Vườn hoa Địch Luân, nhưng dũng khí cùng kính ý, là có ý gì?”

Hạ Á ở một bên vò đầu.

“Ta vẫn cho rằng dũng khí là chỉ dũng khí xâm nhập vào Nguyệt Cầm sơn mạch, bây giờ nhìn lại, giống như không phải!” Gia Môn cười khổ nói.

“Nguyệt Cầm sơn mạch chỉ có chút nguy hiểm đối với người bình thường, đối với học đồ cấp 2 trở lên thì hoàn toàn không tính là gì…” Ba Tát Vi nhìn chằm chằm Lôi Lâm, chậm rãi mở miệng.


Chương 207: Phương pháp đi vào (1)

Đám người thảo luận đến tận đêm khuya, nhưng không thu được bất cứ kết quả gì.

Sau đó sau khi phân công người gác đêm xong, mọi người trở lại trong lều vải nghỉ ngơi và minh tưởng.

Lôi Lâm nằm trên giường phủ kín da sói màu trắng giản dị, trong lòng xuất hiện một tia xao động.

Đối với hắn mà nói, truyền thừa vốn thuộc tại mình bị rất nhiều người biết, hơn nữa ngay cả Chip quét qua đều không có bất kỳ thu hoạch gì khiến hắn có chút tâm phiền ý loạn.

Mà ngay cả việc minh tưởng mỗi ngày vốn phải tiến hành cũng bởi vậy mà trì hoãn.

“Có lẽ, mình không nên đặt tất cả hy vọng vào nơi này, Nam Hải bờ cực kì bao la, cứ cách vài thập niên đều sẽ xuất hiện học đồ du đãng thông qua khai quật di tích, đạt được tài nguyên mà tấn chức lên phù thủy chính thức, có rất nhiều cơ hội…”

Lôi Lâm an ủi chính mình, lập tức khẽ bật cười.

Hắn vốn coi truyền thừa của Đại phù thủy Thâm Hồng thành đồ của mình, khiến tâm thần hoàn toàn bị truyền thừa hấp dẫn, ngay cả lý trí cơ bản nhất của phù thủy đều bị ảnh hưởng.

Mà mấy người Gia Môn hẳn là cũng có tình huống giống nhau.

“Nôn nóng rồi thì không để mắt đến nguy hiểm!” Trên mặt Lôi Lâm đột nhiên biến thành vô cùng bình tĩnh.

” Học đồ của Ca Đặc Hiền Giả Phòng Nhỏ bị chúng ta diệt sạch, chuyên này nhất định sẽ khiến cho đối phương chú ý tới, phái ra học đồ cường đại thậm chí là phù thủy chính thức đến đây điều tra…”

“Mà căn cứ vào vị trí của Ca Đặc Hiền Giả Phòng Nhỏ, và cả tốc độ tin tức truyền về, thời gian mà mình còn không tới mười ngày…”

“Tám ngày, trong tám ngày tới nếu như còn không có phát hiện, phải rời khỏi nơi đây!” Trong ánh mắt Lôi Lâm bắn ra vẻ kiên định.

So sánh với truyền thừa của Đại phù thủy Thâm Hồng thì Lôi Lâm vẫn thấy cái mạng nhỏ của mình quý giá hơn đấy.

Sau khi quyết định xong, Lôi Lâm đột nhiên cảm thấy cả người thoải mái hẳn, ngay cả tinh thần dường như cũng đã nhận được tẩy luyện, trực tiếp tiến vào trong trạng thái minh tưởng…

Sáng sớm, tiếng chim sơn ca thanh thúy hót vang trực tiếp vang vọng trên không trung.

“Chào buổi sáng!” Lôi Lâm mỉm cười chào hỏi Hạ Á.

“Chào buổi sáng!” Hạ Á mang theo hai mắt đầy quầng thâm, xem ra đêm qua hoàn toàn không nghỉ ngơi tốt, trong mắt thậm chí còn có tơ máu, ánh mắt nhìn Lôi Lâm cũng biến thành có chút khó tin.

“Ta thật sự là không rõ, vì sao cậu có thể bình tĩnh như vậy!” Hạ Á nhịn mấy lần, rốt cục không nhịn được mở miệng hỏi.

“Đây là di tích một phù thủy chính thức lưu lại, nói không chừng bên trong còn có tri thức cùng tài nguyên cần thiết để tấn chức lên phù thủy chính thức…”

“Nhưng chúng ta còn chưa phát hiện ra nó, không phải sao?”

Lôi Lâm thích ý duỗi lưng về phía mặt trời mới mọc.

“Đối với vật còn chưa thuộc về mình, không cần có tham muốn giữ lấy quá mạnh mẽ, nếu không, người chịu khổ sẽ chỉ là chính mình!”

“Cậu thật sự là một người kỳ quái!” Hạ Á vuốt trán, “Có điều, các học đồ phù thủy hoặc nhiều hoặc ít đều có chút kỳ quái, cậu vẫn được tính là bình thường!”

“Có lẽ đi!” Lôi Lâm gật đầu, nếu mấy học đồ này biết di tích này là do Đại phù thủy Thâm Hồng lưu lại, chỉ sợ tình huống sẽ càng không ổn.

Chẳng qua.

Hắn đương nhiên sẽ không nói tin tức này cho bọn hắn biết.

Năm người lục tục ra khỏi lều vải, cùng nhau ăn một bữa thịt chim nướng làm bữa sáng, rồi lại tụ tập cùng nhau thảo luận vấn đề.

“Tốt rồi! Hôm nay vẫn tự do hành động, cố gắng tìm kiếm!” Sau khi thảo luận hồi lâu còn không có kết quả, Gia Môn bất đắc dĩ nói ra.

Đây cũng là phương pháp phù hợp nhất với tình huống trước mắt.

Mặc dù có khả năng bị học đồ khác tiến vào di tích trước, nhưng chỉ cần cửa vào bị mở ra, đám người Gia Môn nhất định có thể cảm ứng được sóng năng lượng.

Cùng lắm thì vào thời điểm phân chia cuối cùng, người phát hiện ra được phân nhiều thêm một phần là được.

“Cậu đang làm gì đó?”

Sau khi đám người tách ra bốn phía, Gia Môn nhìn thấy Lôi Lâm vẫn còn bồi hồi trên đỉnh núi, thậm chí cúi đầu thưởng thức cúc Bối Tháp Sồ, không khỏi tiến lên hỏi.

“Như cậu thấy, ta đang ngắm hoa!” Lôi Lâm lộ ra nụ cười.

“Vào thời điểm như thế này!” Hai mắt Gia Môn hơi đỏ, giống như muốn lên tiếng khiển trách thoáng Lôi Lâm.

“Tỉnh táo! Không nên gấp gáp!” Lôi Lâm đánh thủ thế “Đình chỉ”.

“Ngày hôm qua chúng ta đều quá mức chú ý dưới vách núi, rõ ràng không phát hiện bí mật trong biển hoa!”

“Bí mật? Cậu nói là cậu đã tìm được?” Vẻ mặt Gia Môn mừng như điên.

“Cái gì, Lôi Lâm đã có phát hiện sao?” Sưu sưu sưu! Ba bóng đen trực tiếp xuất hiện trước mặt Lôi Lâm cùng Gia Môn.

Chính là ba học đồ vẫn chưa đi xa.

“Ừm!” Trong ánh mắt chờ mong của đám người, Lôi Lâm chậm rãi gật đầu.

“Một người có thể dùng các loại phép thuật phi hành tới đây, bay đến giữa không trung nhìn xem!” Lôi Lâm lên tiếng.

“Ta đến!” Ba Tát Vi trực tiếp móc ra một quả cầu kim loại màu bạc, trên quả cầu còn tản ra chấn động mãnh liệt của vật phẩm ma hóa.

Khi quả cầu của Ba Tát Vi vặn vẹo vài cái, quả cầu kim loại thoáng một phát đã hòa tan ra, bám vào sau lưng Ba Tát Vi, biến thành một đôi cánh xinh đẹp màu bạc.

“Lại là vật phẩm ma hóa có thể tùy ý biến hóa hình thái!” Lôi Lâm phát ra tiếng tán thưởng.

Loại vật phẩm ma hóa này hoàn toàn có thể đạt tới trình độ vật phẩm ma hóa trung cấp, Lôi Lâm suy đoán là người luyện chế cố ý hạ thấp uy lực để học đồ sử dụng.

Cũng chỉ có một số trong gia tộc phù thủy cỡ lớn có lịch sử đã lâu mới có thể xuất hiện loại tình huống xa xỉ này.


Chương 208: Phương pháp đi vào (2)

Xoẹt! ! ! Cánh cực lớn màu bạc khẽ vỗ, thổi bay một tầng bùn đất bùn đất chung quanh, mượn tầng lực lượng này, Ba Tát Vi trực tiếp bay đến giữa không trung.

“Thế nào? Nhìn thấy gì?” Gia Môn ở phía dưới hô to.

“Hoa… Cúc Bối Tháp Sồ xếp đặt…”

Một luồng khí mạnh thổi qua, Ba Tát Vi trực tiếp bay trở về mặt đất, thu lại cánh màu bạc vào trong thân thể.

“Mảnh cúc Bối Tháp Sồ này là bị cố ý gieo trồng, chúng nó xếp thành một chữ!”

Ba Tát Vi giải thích cho mọi người.

“Chữ gì?” Hạ Á cùng La Tư đồng thời mở miệng.

“Đó là một chữ cái dùng Nhã Các Lợi An cổ ngữ viết, chính là có ý “Nhảy lên” !” Lôi Lâm trực tiếp mở miệng.

“Nhảy lên? Chẳng lẽ là muốn chúng ta trực tiếp từ trên vách núi nhảy xuống?” Gia Môn đưa ra suy đoán đầu tiên, phù thủy các học đồ cũng không phải người ngu, lúc trước cũng chỉ là bị lợi ích cực lớn trước mắt tạm thời che mất lý trí.

“Ngày hôm qua không phải chúng ta đã nhảy qua một lần rồi sao?”

La Tư vuốt đầu của mình, “Chẳng phát hiện bất cứ thứ gì, dưới đáy vách núi cũng chỉ có những tảng đá chết tiệt kia!”

“Không! Cậu là bò xuống còn chúng ta đều dùng phiêu vũ thuật bay xuống đấy!” Ba Tát Vi đột nhiên mở miệng.

“Ta hiểu được, di tích ở một chỗ trong bí cảnh, mà cách tiến vào bí cảnh chính là không sử dụng bất kỳ phép thuật gì, trực tiếp từ trên vách núi nhảy xuống!”

“Trực tiếp nhảy xuống, cậu đã phát điên sao?” Hạ Á vén mái tóc màu đỏ xinh đẹp của chính mình sang một bên, “Vách núi cao như vậy , phía dưới lại có nhiều thạch kiếm như vậy, không làm bất kỳ phép thuật phòng hộ nào, chỉ dựa vào thân thể máu thịt, cho dù là La Tư cũng chỉ sẽ bị ngã chết!”

“Cho nên, chúng ta cần vật thí nghiệm!”

Gia Môn nói: “Đi tìm mấy động vật tới, tốt nhất là người sống!”

“Có thể! Nhưng không nên ôm hi vọng quá lớn!” Sau lung La Tư trực tiếp mọc ra một đống xúc tua, nhanh chóng rời đi đỉnh vách núi.

“Chúng ta cũng đi chung quanh tìm xem, thật sự không được lời thì trở về thị trấn nhỏ!” Trên mặt Gia Môn lần đầu tiên xuất hiện vẻ tươi cười…

“Ah…”

Tiếng hoảng sợ trực tiếp từ đỉnh vách núi bay lên, hơn nữa, bởi vì phong áp kịch liệt mà xuất hiện biến thanh.

Ầm! ! !

Một điểm đen từ đỉnh vách núi rơi xuống, càng lúc càng lớn, cuối cùng xuất hiện thân ảnh một người sống.

Đó là một người dân trong trấn ăn mặc như thợ săn, trên mặt vặn vẹo, phát ra tiếng kêu la hoảng sợ đến cực điểm, trực tiếp dùng phương thức vật rơi tự do từ đỉnh vách núi rớt xuống.

Phốc! ! !

Thợ săn trực tiếp đâm vào mũi một thanh thạch kiếm, lực trùng kích cực lớn trực tiếp cắt đứt thân thể của hắn thành hai nửa.

Hai đoạn thi thể còn lại trực tiếp tạo ra trên mặt đất một hố sâu, xương cốt cùng thịt nát trộn lẫn cùng một chỗ, căn bản không thể nhận ra hình dạng.

Mà ở bên cạnh hố lớn còn có một hố đất nhỏ khác.

Cũng là cảnh tượng đầy huyết tinh, chỉ là trong hố này là một sinh vật có hình dáng tươn tự như con nai.

“Thế nào?”

Dưới dáy vách núi, La Tư ôm hai tay đứng ở một bên quan sát, Hạ Á cũng ở bên cạnh, hơn nữa, trước người của hắn còn có một vật hình nửa vòng tròn lóe ra ánh sang xanh lục, từ bên trong phát ra giọng nói của Gia Môn.

“Không được tốt lắm! Vẫn là một đống thịt vụn, giống con nai lúc trước!” La Tư lộ ra một nụ cười lạnh lùng: “Xem ra, kế hoạch của chúng ta đã thất bại…”

Trên vách núi mặt, ba người Lôi Lâm vây quanh một chỗ, nghe tin tức truyền ra từ vât nửa vòng tròn màu xanh lá kia, sắc mặt đều có chút khó coi.

“Từ lúc bắt đầu là động vật, cuối cùng đến nhân loại, xem ra còn có điều kiện khác!”

Lôi Lâm hồi phục lại từ trong uể oải đầu tiên.

“Cẩn thận ngẫm lại, vật thí nghiệm của chúng ta cũng không còn nhiều!” Ba Tát Vi lộ hiện ra nụ cười dữ tợn dáng, chỉ chỉ đất trống một bên.

Trên đất trống còn có mấy người trong thi trấn tiểu Nguyệt Cầm bị trói, đang dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn mấy người Lôi Lâm, nếu không phải miệng bị bịt kín, chỉ sợ đã trực tiếp muốn chửi bới hoặc là cầu xin tha thứ rồi.

Từ khi Gia Môn đưa ra đề nghị tìm kiếm vật thay thế, năm người trực tiếp chia nhau làm việc.

Ba Tát Vi tàn nhẫn nhất, nhìn bộ dáng là trực tiếp trở về thị trấn nhỏ một chuyến, bắt tới không ít người sống.

Đối với kiểu người thừa kế của gia tộc phù thủy như hắn thì người trong thế tục tựa như cỏ dại, mặc kệ cắt xuống bao nhiêu, sau đó không lâu sẽ lại ngoan cường mọc ra, có thể vì hắn mà phục vụ quên mình là vinh hạnh của bọn hắn!

Tuy Lôi Lâm không tán đồng loại quan điểm này, nhưng không có ý vì mấy người không biết mà trực tiếp xung đột cùng Ba Tát Vi.

Hơn nữa, dùng người sống làm thí nghiệm có tỷ lệ sai số nhỏ hơn, so với con nai gì đó lại càng thêm an ổn, cũng càng phù hợp với lợi ích của Lôi Lâm!

Cùng lúc đó, hắn cũng cảm thấy giật mình vì tốc độ của Ba Tát Vi.

“Nhảy xuống chỉ đại biểu dũng khí! Căn cứ vào lời nhắc nhở trên địa đồ, nhất định còn phải có “Kính ý” !” Lôi Lâm nói ra suy đoán của mình.

“Cái gì là kính ý?” Ba Tát Vi hỏi.

“Vào thời cổ đại, khi mọi người bái phỏng trưởng bối sẽ mang theo một đóa Cúc Bối Tháp Sồ, dùng để biểu thị kính ý, thói quen này một mực kéo dài đến hiện tại, không ít địa phương ở Nam Hải bờ còn giữ thói quen này!”

Lôi Lâm mỉm cười mở miệng.


Chương 209: Hoắc Lạp Nhĩ hắc xà (1)

“Không sai! Chiểu Công quốc cũng có tập tục như vậy!” Hai mắt Ba Tát Vi sáng ngời.

“Thử một lần nữa!”

Hắn trực tiếp đi tới trước mặt một tù binh, đó là một đứa bé có mái tóc màu lam, nhìn còn chưa trưởng thành: “Nên cảm thấy vinh hạnh đi! Tiểu tử! Có thể cống hiến sức lực cho các vị phù thủy vĩ đại!”

Ba Tát Vi cười lạnh, trực tiếp cắt đứt dây thừng trói bé trai.

“Cầm theo vật này, tốt nhất là để ở dưới cổ áo chừng mười ba centimet!” Lôi Lâm trực tiếp bẻ một đóa Cúc Bối Tháp Sồ, chọc vào dưới cổ áo bé trai.

“Công tác chuẩn bị đều đã hoàn thành! La Tư, Hạ Á, cẩn thận nhìn xem!” Gia Môn rống to với máy liên lạc.

“Ba, hai, một, thả!”

Ba Tát Vi dung một cánh tay trực tiếp kéo tóc bé trai, đi tới bên bờ vực, nhìn bé trai đang giãy dụa, khóe miệng lộ ra nụ cười rồi đột nhiên buông tay! ! !

Ah! ! !

Bé trai ở giữa không trung phun ra đồ bịt miệng, phát ra một tiếng kêu thê lương bi thảm!

Lập tức, hai tay của hắn không ngừng vung vẩy, giống như người bị đuối nước muốn tóm lấy cọng rơm cuối cùng.

“Hy vọng lần này có thể thành công!” Bên cạnh vách đá, ba người Lôi Lâm đứng thẳng nhìn bé trai vừa kêu thảm dần biến thành một điểm đen, tự lẩm bẩm.

Sau đó, ba người Lôi Lâm phát hiện ra một luồng năng lượng chấn động.

“Loại cảm giác này! Sẽ không sai đấy! Là chấn động khi Bí Cảnh mở ra, giống lần huyết đấu kia!” Khóe miệng Lôi Lâm khẽ cong lên.

“Soẹt soẹt rè rè…” Máy liên lạc cũng phát ra âm thanh.

“Không thấy rồi! Ta thấy người kia ở giữa không trung bị một ánh sáng bao phủ rồi hoàn toàn biến mất!” Giọng nói của Hạ Á cũng truyền tới, mang theo một tia kích động.

“Chúng ta lập tức đi lên!” Giọng nói của La Tư cũng thông qua máy liên lạc truyền tới.

Một lát sau, năm người tề tụ trên đỉnh vách núi, cùng sợ hãi thán phục không thôi đối với bố trí của phù thủy cổ đại.

“Dũng khí cùng kính ý! Ai có thể nghĩ tới đây!”

Hạ Á phát ra tiếng than sợ hãi: “Không dùng phép thuật phòng hộ, trực tiếp nhảy xuống vách núi, phía dưới còn có thật nhiều thạch kiếm được dùng thuật sắc bén thuật vĩnh hằng.

Cho dù là phù thủy chính thức cũng không dám nếm thử…”

“Hơn nữa, còn phải mang theo một đóa Cúc Bối Tháp Sồ, nếu không, cửa vào Bí Cảnh cũng sẽ không mở ra…”

Gia Môn lộ ra vẻ tươi cười, “Lôi Lâm, làm tốt lắm!”

Lúc này, ngay cả Ba Tát Vi cũng lộ ra nụ cười khen ngợi, Hạ Á ở một bên vỗ tay cổ vũ.

“Đâu có! Đây cũng là mọi người nhắc nhở!” Lôi Lâm khẽ gật đầu, trên mặt ra một nụ cười khiêm tốn xen lẫn tự hào.

“Đã phát hiện ra cách vào bí cảnh rồi, chúng ta còn chờ gì nữa?” La Tư trực tiếp bẻ một đóa Cúc Bối Tháp Sồ, cài đóa hoa lên trên người mình.

“Còn bọn hắn!” Ba Tát Vi chỉ tay về phía mấy tù binh đang lộ vẻ hoảng sợ.

“Để ta giải quyết!” Gia Môn duỗi hai tay ra, dây leo màu xanh lá không ngừng lan tràn.

“Đợi một chút!” Lôi Lâm đột nhiên mở miệng, ngăn Gia Môn hành động.

“Làm gì, chẳng lẽ cậu muốn thay bọn họ cầu tình sao?” Ba Tát Vi nhìn Lôi Lâm, lộ ra một nụ cười nghiền ngẫm.

“Không phải! Chẳng qua ta chỉ cảm thấy bên trong bí cảnh khẳng định cũng có thật nhiều cơ quan, nói không chừng còn có chỗ cần bọn hắn!”

Lôi Lâm đưa ra một lý do rất hợp lý.

“Hơn nữa!” Lôi Lâm khẽ vươn tay chỉ về phía mấy tù binh.“Nham thạch trói buộc!”

Đá hoa cương màu xám trắng trực tiếp từ lòng đất bắn ra, biến thành xiềng xích, trực tiếp một lần nữa trói chặt mấy tù binh.

“Người bình thường là không thể đột phá phép thuật trói buộc, như vậy cũng không sợ bọn họ chạy trốn!”

“Rất tốt! Nếu chúng ta lại tốn nhiều thời gian trong bí cảnh thì bọn hắn cũng sẽ bị chết đói, Lôi Lâm, cậu quả nhiên là một phù thủy!”

Ba Tát Vi tươi cười, trực tiếp hái một đóa cúc Bối Tháp Sồ vào trong tay.“Đi thôi! Còn chờ cái gì?”

“Nhảy!” Năm học đồ đều cầm theo cúc Bối Tháp Sồ rồi từ trên đỉnh vách núi nhảy xuống! ! !

Ầm! ! !

Trong quá trình nhanh chóng hạ thấp, ngay cả làn da Lôi Lâm cũng bị khí áp kịch liệt ép lõm xuống.

Ánh mắt của hắn hơi đỏ lên, cảm giác dòng máu toàn thân đều muốn chảy khỏi than thể vậy.

“Cảm giác nhảy lầu cũng là như thế này sao?” Vào lúc này mà Lôi Lâm vẫn có thể nghĩ ngợi lung tung.

Khi năm người hạ xuống một nửa, một vòng ánh sáng đột nhiên bùng lên giữa vách núi.

Vầng sáng hóa thành một màng mỏng, không khí bên trong vặn vẹo, lộ ra cảnh sắc trong một vùng không gian khác.

“Cửa vào bí Cảnh!” Ba Tát Vi la lớn.

Trước mắt năm người lập tức sáng rõ, một cảm giác mất trọng lượng bất ngờ kéo tới.

Sau cảm giác trời đất quay cuồng trôi qua, năm người Lôi Lâm đợi đi tới một huyệt động âm u.

“Một khu vực lớn như vậy, hẳn là ở dưới lòng đất! Chính là không biết rốt cuộc ở nơi nào, ở dưới vách núi đã bị pháp thuật dò xét rất nhiều lần, không thể nào là chỗ đó!”

Lôi Lâm chậm rãi bò dậy thể.

“Đưa bé trai kia đâu rồi?” Hạ Á sửa sang mái tóc rối bời trên đầu rồi đột nhiên lên tiếng: “Ngay từ đầu đã không thấy bé trai kia rồi!”

“Không chỉ như vậy!” La Tư cúi đầu xuống, ngón tay chỉ xuống mặt đất, ở đó xuất hiện một vũng máu, và cả quần áo bé trai bị rách nát.

“Quả nhiên, trong bí cảnh mặc dù có truyền thừa, nhưng vẫn kèm theo nguy hiểm!”

Sau khi Lôi Lâm nhìn đến cảnh này, đáy mắt có hào quang chợt lóe lên.

Lúc trước sau khi hắn phát hiện phương thức tiến vào bí cảnh, đại khái có thể âm thầm giữ lại, đợi đội ngũ năm người trở lại học viện rồi lại vụng trộm trở về khai quật.


Chương 210: Hoắc Lạp Nhĩ hắc xà (2)

Nhưng hắn vẫn lựa chọn nói phát hiện của mình cho các học đồ khác.

Việc này đương nhiên không phải bởi vì Lôi Lâm đột nhiên đổi tính, mà là kiêng kị! Kiêng kị nguy hiểm trong di tích! ! !

Đại phù thủy Thâm Hồng là một phù thủy truyền kỳ, cấp độ tối thiểu đạt đến trình độ phù thủy cấp 4 .

Loại người này bố trí lại truyền thừa, Lôi Lâm cảm giác bên trong nhất định sẽ có thật nhiều cơ quan khảo nghiệm thực lực của kẻ đến sau.

Mà Lôi Lâm dù thế nào nhưng hiện tại vẫn chỉ là một học đồ cấp 3, ngay cả phù thủy chính thức cấp một cũng không phải! Nơi đây đối với hắn thật sự quá mức nguy hiểm! ! !

Mà ở trong tiểu đội Gia Môn, Ba Tát Vi là tồn tại hoàn toàn không kém hơn Lôi Lâm, ba người khác cũng đều có tuyệt chiêu đặc biệt của riêng mình.

Lôi Lâm hiểu rất rõ thực lực của mình, chỉ một mình hắn hoàn toàn không thể đả thông toàn bộ cửa khẩu vào bí cảnh để đạt được truyền thừa.

Mà cho dù giấu diếm được đám người Gia Môn, nếu muốn hoàn toàn kiếm đủ một tiểu đội toàn bộ do học đồ cấp 3 tinh anh tạo thành, ccăn bản là một chuyện không thể nào.

Hơn nữa, cho dù là tự tổ chức tiểu đội của chính mình.

Đến cuối cùng, phát hiện là do đại phù thủy Thâm Hồng lưu lại truyền thừa, Lôi Lâm có thể khẳng định, tiểu đội vẫn không tránh được một trận nội chiến! ! !

Đối với học đồ mà nói, Đại phù thủy Thâm Hồng chính là nhân vật thần thoại trong truyền thuyết! Truyền thừa của ngài đối với bất kỳ một phù thủy học đồ nào cũng là có sức mê hoặc đến mức nguy hiểm đến tính mạng! ! !

Dù sao đến cuối cùng cũng muốn trở mặt đấy, trở mặt với ai mà không phải như vậy! ! !

Lôi Lâm tự hỏi, nếu so sánh về át chủ bài thì hắn tuyệt đối là người che dấu được nhiều nhất, có thể cười đến cuối cùng nhất định là hắn! ! !

“Xem ra, là bị sinh vật nguy hiểm gì tập kích rồi!”

Gia Môn lấy ra huy chương màu xanh lá ra, trực tiếp cầm trong tay.

Ánh sáng chung quanh ảm đạm, tầm nhìn rõ rất ngắn, mấy người Lôi Lâm hoàn toàn thấy không rõ cảnh vật ở xa xa.

Năm học đồ tự nhiên chụm thành một vòng, để chống lại công kích từ bên ngoài.

“Xem cái này!” La Tư ngồi xổm xuống, chỉ một vòng quỹ đạo hình bán cầu trên mặt đất rồi nói.

Lôi Lâm nhìn theo hướng hắn đang chỉ.

Quỹ đạo hình bán cầu rất sâu, lan tràn về hướng xa xa, hơn nữa, chung quanh vũng máu của bé trai, loại dấu vết này xuất hiện nhiều ngất.

“Là đường đi của rắn! ! !” Lôi Lâm lấy từ trong quỹ đạo ra một mảnh lân phiến hình thoi to cỡ lòng bàn tay người trưởng thành, không khỏi thốt ra.

“Đường đi của rắn? Nói cách khác, gần đây có một sinh vật hình con rắn ẩn núp!”

Cơ bắp trên tay phải La Tư nổi lên, trực tiếp khiến quần áo rách vụn rơi xuống.

Rầm rầm! Thịt màu trắng chạm tay không ngừng duỗi ra, chung quanh hắn hiện đầy một vòng phòng ngự.

Híz-khà zz Hí-zzz! ! Híz-khà zz Hí-zzz! ! !

Tiếng lưỡi rẵ không ngừng từ chung quanh vang lên.

“Xem ra Đại phù thủy Thâm Hồng có vẻ ưa thích không rời đối với sinh vật loài rắn!” Lôi Lâm nghĩ đến cự xà Mạn Khắc Tư Đặc được ấp trứng trong phòng thí nghiệm lần trước mà bản thân nhìn thấy, không khỏi bắt đầu liên tưởng.

“Chỉ là đây rốt cuộc có ý nghĩa như thế nào đâu?”

Chi chép liên quan tới Đại phù thủy Thâm Hồng, chỉ xuất hiện bằng phương thức thơ ca cùng du ký thôi.

Lôi Lâm còn chưa phát hiện bất luận một bản sách nào miêu tả kỹ càng về sự tích của Đại phù thủy Thâm Hồng, căn cứ suy đoán của hắn, những nội dung này chỉ có phù thủy chính thức mới có thể xem xét.

“Xem ra, vẫn là một đại gia hỏa đây!” Ba Tát Vi liếm liếm bờ môi, kim loại màu bạc trực tiếp bao trùm toàn thân hắn, biến thành một bộ giáp trắng sáng bọc toàn thân.

Ầm! ! !

Một bóng đen cực lớn mượn bóng tối yểm hộ, trực tiếp lao đến các học đồ.

“Xuy xuy!” Vô số xúc tua duối ra, quấn quanh trên người bóng đen.

La Tư cười ha ha: “Bắt được mày rồi!”

“Ánh sáng thuật!” Trong tay Hạ Á xuất hiện một quả cầu ánh sáng sáng ngời, lập tức ném đi giữa không trung.

Quả cầu ánh sáng ở giữa không trung nổ tung, giống như ánh sang mặt trời trực tiếp chiếu sang trong huyệt động.

Lôi Lâm híp mắt, đánh giá sinh vật bị La Tư trói buộc chặt——

Một cự xà dài hơn 10m, toàn thân màu đen, mọc đầy lân phiến hình thoi mà Lôi Lâm vừa mới nhìn đến, trên lưng lại có một đường chỉ dài màu đỏ từ đầu rắn lan đến đuôi rắn.

Ở giữa đầu rắn còn một cái sừng nho nhỏ màu đen, tản ra một luồng sóng năng lượng cực kỳ cường hãn.

Dưới cái sừng kia là một đôi mắt rắn hình tam giác, hai mắt màu vàng giống như hổ phách mở ra, nhing chằm chằm vào đám người Lôi Lâm.

Mà lúc này cự xà, mặt ngoài bị một vòng thịt màu trắng buộc chặt, cố định ngay tại chỗ.

So sánh với cự xà, lúc này La Tư tựa như một nhóc tỳ, cảnh tượng nhìn có chút buồn cười.

“Chip! Quét qua sinh vật!” Lôi Lâm âm thầm hạ lệnh.

“Đang quét qua!”

” Độ tương tự Hoắc Lạp Nhĩ hắc xà là 987%! Ni Bạc Lạp Khắc Hắc Mạn Ba 75%; cự xà Mạn Khắc Tư Đặc 34.6% ”

Chip trung thực phản hồi nói.

“Hoắc Lạp Nhĩ hắc xà? Điều tra tư liệu cụ thể!” Lôi Lâm mày nhăn lại.

“Hoắc Lạp Nhĩ hắc xà, cấp giống nguy hiểm, có một tia huyết mạch sinh vật cổ trong truyền thuyết —— Khoa Mạc Âm cự xà, có được sức mạnh cực kỳ cường hãn cùng sinh mệnh lực kinh người!”

” Nơi phát ra tư liệu: Sưu tập sinh vật cổ đại, đánh giá bề ngoài là sinh vật nguy hiểm .”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box