Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 33 : Bí mật bị che dấu (1) (c161-c165)
❮ sautiếp ❯Chương 161: Bí mật bị che dấu (1)
“Bí mật về Phù Thủy chính thức?”
Lôi Lâm nở nụ cười, “Không cần nói với tao là mày biết tung tích của mô hình pháp thuật cấp 1, hoặc là nước thuốc Cách Lâm gì đấy…”
“Mày cũng biết…” La Mạn lộ ra vẻ kinh ngạc, rồi lập tức chuyển thành nụ cười lạnh.
“Đúng vậy! Đạo sư của mày nhất định đã nói như vậy cho mày biết, muốn trở thành phù thủy cấp 1, nhất định phải có mô hình phép thuật phòng ngự cấp 1, và cả nước thuốc Cách Lâm gì đấy, đúng không?”
“Chẳng lẽ trong này còn bỏ sót gì?” Trong lòng Lôi Lâm đột nhiên xuất hiện một dự cảm bất hảo.
“Ha ha ha…” La Mạn đột nhiên điên cuồng cười ha hả: “Mày bị đạo sư của mình lừa gạt rồi, hoặc là ngay cả đạo sư của mày cũng không biết…”
“Mày biết Phù Thủy chính thức phân cấp thế nào sao?” Sau khi La Mạn điên cuồng cười xong, đột nhiên bình tĩnh trở lại, hỏi Lôi Lâm.
“Hình như chia làm một đến chín cấp, cấp 1 thấp nhất, cấp 9 cao nhất, dùng việc có thể vô hại mà phóng ra phép thuật làm tiêu chí!”
Đây là nội dung mà Lôi Lâm nghe được từ chỗ một vị giáo sư, nhưng người này đã trở thành một truyền thuyết, bởi vì, trong học viện Hắc Cốt Lâm, toàn bộ đạo sư đều là phù thủy cấp 1, chỉ có viện trưởng đại nhân đạt đến cảnh giới phù thủy cấp hai.
Về phần phù thủy cấp 3, đó chính là tu vi tương đương với vị thống lĩnh của một thế lực cường đại như Hắc Dạ Hải Đăng.
Lôi Lâm thật sự không thể tưởng tượng được Đại phù thủy cấp 9 sẽ có uy năng như thế nào.
“Xem ra, mày cũng khá hiểu biết tri thức về Phù Thủy chính thức…”
La Mạn thấy đã thành công hấp sự chú ý của Lôi Lâm, đành lười biếng tựa lên vách đá quả cầu thủy tinh, nói với Lôi Lâm: “Phù Thủy chính thức cường đại, ngay khi bọn hắn thành công khắc sâu phép thuật phòng ngự cấp 1 vào trong thức hải của chính mình, thành thiên phú phép thuật của mình! Đã nhận được hiệu quả thuấn phát hoặc là kéo dài vĩnh hằng, hơn nữa, tiêu hao cực nhỏ…”
Lôi Lâm gật đầu, thiên phú phép thuật của các phù thủy chính thức thậm chí có khả năng luôn duy trì quanh người phù thủy, hình thành phòng hộ, đây cũng là lý do vì sao Chip luôn bị từ trường phòng hộ quanh người Phù Thủy chính thức ngăn cản, không thể đo được số liệu.
” Sau khi trở thành phù thủy cấp 1, trong thức hải của phù thủy sẽ hình thành một thiên phú phép thuật, nếu như vị phù thủy này lại lần nữa tấn chức, trở thành phù thủy cấp hai, hắn cần tổ chức một thiên phú phép thuật cấp hai mới rồi tiến hành khắc trên thiên phú phép thuật cơ sở kia, nói cách khác, phù thủy cấp hai có được hai thiên phú phép thuật, mà phù thủy cấp ba có được ba cái, nếu phù thủy cấp 9 truyền thuyết, trên người bọn họ có chín thiên phú phép thuật, hơn nữa, phép thuật cuối cùng vẫn là phép thuật cấp 9! ! !”
La Mạn vì sống sót, bắt đầu lộ ra một đoạn bí mật.
“Nói cách khác, nếu như là phù thủy cấp 9…, bọn hắn tùy thời có thể thuấn phát ra một phép thuật cấp 9! ! !”
Lôi Lâm rơi vào trạng thái ngơ ngác, cho dù là phép thuật cấp 1, hiện tại hắn cũng không thể kháng cự đấy, lại càng không cần phải nói tới Đại phù thủy có thể thuấn phát ra phép thuật cấp 9 rồi.
Một khi một phù thủy có thể thuấn phát phép thuật, đặc biệt có thể thuấn phát ra phép thuật cao cấp, sức chiến đấu kia có thể nói là đốt núi lấp biển.
“Chuyện này và âm mưu mà trước đó mày nói có quan hệ gì?”
Lôi Lâm đột nhiên hỏi.
“Hắc hắc! ! ! Thiên phú phép thuật là căn bản tinh thần lực của một phù thủy, một khi xác định, vĩnh viễn không thể sửa đổi, hơn nữa, về sau thiên phú phép thuật đều dùng thiên phú phép thuật thứ nhất làm cơ sở, một khi thiên phú phép thuật thứ nhất chọn sai, hậu quả sẽ như thế nào? Hai thiên phú phép thuật ở trong thức hải xảy ra xung đột, pháp thuật hao tổn đều là tình huống nhẹ nhất, có khả năng nhất là đầu óc của mày sẽ như một quả boom, “Phanh” một tiếng, trực tiếp nổ tung! ! !”
La Mạn làm ra động tác nổ tung, rồi cười hắc hắc.
“Loại tình huống này, đúng là có khả năng! ! !” Sắc mặt Lôi Lâm trầm xuống.
“Như vậy, âm mưu ở chỗ nào?”
“Bọn hắn che giấu, che giấu phương pháp minh tưởng cao cấp tồn tại!” La Mạn ôm hai tay ngồi xổm xuống.
“Phương pháp minh tưởng cao cấp?” Trong lòng Lôi Lâm khẽ động, hắn từng trộm nghe được tư liệu về phương diện này, nhưng cho dù là đạo sư Quả Pháp Đặc của hắn cũng hoàn toàn chưa từng thấy mặt hàng cao cấp này.
“Đúng, phương pháp minh tưởng cao cấp hoàn toàn thích hợp để phù thủy tu luyện lực lượng tinh thần! Không chỉ có tốc độ lực lượng tinh thần gia tăng hoàn toàn vượt xa phương pháp minh tưởng bằng ý chí phù văn bình thường, hơn nữa, mỗi một tầng tấn chức, trong thức hải của phù thủy sẽ tự động tạo ra thiên phú phép thuật tương ứng! ! !”
“Tự động tạo ra thiên phú phép thuật? Mày nói là…” Lôi Lâm thất thanh nói.
“Không sai, chỉ cần phương pháp minh tưởng cao cấp hơn tấn chức, sẽ trực tiếp đề cao đẳng cấp của phù thủy, hoàn toàn không cần nước thuốc Cách Lâm hay phép thuật mô hình!”
La Mạn hắc hắc cười lạnh: “Hơn nữa, căn cứ vào phương pháp minh tưởng để hình thành thiên phú phép thuật, sẽ hoàn toàn bổ sung, phối hợp được hoàn mỹ vô khuyết, không chỉ hoàn toàn không có việc xung đột thiên phú, hơn nữa, còn có thể hình thành hiệu quả tăng phúc!”
“Ngẫm lại xem, nếu như mày dùng nước thuốc Cách Lâm đột phá, thiên phú phép thuật cơ bản nhất đã định hình, mày sẽ phát hiện, về sau cấp bậc của mày sẽ cực kỳ khó có thể đột phá, mỗi một lần tấn cấp, đều phải dùng nước thuốc Cách Lâm càng cường đại hơn cùng tài nguyên phụ trợ, hơn nữa, còn phải tìm kiếm phép thuật mô hình không xung đột cùng thiên phú phép thuật của bản than trên khắp thế giới, còn hoàn toàn phải dựa vào vận may, cơ bản không thể tìm tới!”
“Mà mấy chục năm hay trăm năm qua đi, phù thủy tu luyện phương pháp minh tưởng cao cấp lại xuôi gió xuôi nước không ngừng tấn chức, xa xa vượt qua mày, ngươi cũng chỉ có thể kéo dài hơi tàn ở tầng chót của phù thủy giới, cuối cùng chết trong góc không một người chú ý.
Chương 162: Bí mật bị che dấu (2)
hôi lạnh trên trán Lôi Lâm ngày càng nhiều.
Kinh nghiệm phong phú và cả Chip suy tính mô phỏng, để hắn biết rằng chuyện mà La Mạn nói có độ chân thật còn từ 98% trở lên.
“Trong phù thủy giới, quả nhiên khắp nơi đều là bẫy rập, không thể đi nhầm một bước nào!”
“Như vậy là mày muốn dùng một bộ phương pháp minh tưởng cao cấp để đổi lấy cái mạng nhỏ của mày sao?” Lôi Lâm thở sâu vài hơi rồi mới hỏi La Mạn.
“Không sai, chỉ cần mày thề trước thẩm phán chi nhãn, tao sẽ nói cho mày biết về tung tích của một bộ phương pháp minh tưởng cao cấp!”
La Mạn điên cuồng kêu to: “Nếu như mày không thả tao ra thì sẽ vĩnh viễn đừng mong lấy được bộ phương pháp minh tưởng kia!”
“Bộ phương pháp minh tưởn cao cấp kia có lien quan tới Thâm Hồng Đại phù thủy sao?” Lôi Lâm yên lặng trong chốc lát, đột nhiên đặt câu hỏi.
“Màybiết? Không sai! Mày cũng đi qua phòng thí nghiệm kia, xem ra cũng đã biết một một chút tin tức!” La Mạn vốn cả kinh, rồi lại lập tức lộ vẻ không thèm quan tâm.
“Sao đây? Một bộ phương pháp minh tưởng cao cấp, hoàn toàn có thể chuộc lấy tính mạng của tao!”
“Được! ! !” Lôi Lâm yên lặng thật lâu, rốt cục đồng ý.
Lập tức, hắn ngâm xướng một đoạn thần bí thần chú.
Đoạn chú ngữ này phi thường quấn miệng, hơn nữa có rất nhiều dấu chấm, cần tiêu hao pháp lực thật lớn mới có thể niệm xong chú văn.
Chỉ sau khi Lôi Lâm tấn chức lên học đồ cấp ba mới có thể ngâm xướng ra pháp thuật này.
Khi âm tiết cuối cùng của chú văn niệm xong, trong hư không đột nhiên có một cơn chấn động, tia sáng chung quanh hơi tối sầm lại, trên không bàn thí nghiệm bất tri bất giác đã xuất hiện một con mắt dọc thần bí.
Con mắt dọc này có màu đen, đồng tử lại là màu đỏ tươi đẹp, bị nó nhìn chăm chú dưới, toàn thân Lôi Lâm mát lạnh, giống như không có mặc quần áo, tất cả bí mật đều lộ ra trước mắt đám người.
“Chip! Quét qua!”
Dưới đáy lòng Lôi Lâm phát ra mệnh lệnh, lập tức lại đạt được nhắc nhở trước mặt không có vật gì.
Xem ra, với năng lực hiện tại của Chip, vẫn không thể tiếp xúc tới vật quỷ dị như Thẩm phán chi nhãn, dù là Lôi Lâm triệu hoán đi ra chỉ là một cái phân thân, uy lực còn chưa bằng một phần ngàn tỉ của bản thể.
“Dưới sự chứng kiến của thẩm phán chi nhãn, tôi- Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ thề, chỉ cần La Mạn nói hết nhưng tin tức về phương pháp minh tưởng cao cấp cho tôi biết, tôi sẽ lập tức thả hắn từ trong bóng trói hồn ra!”
Lôi Lâm dùng Byron cổ ngữ chậm rãi nói.
Trong nháy mắt sau khi Lôi Lâm phát lời thề xong, Thẩm phán chi nhãn hóa thành một ánh sáng lung linh màu đen, chi ra tiến vào trán của Lôi Lâm cùng La Mạn.
“Tốt rồi! Tao đã làm theo như yêu cầu của mày, tranh thủ thời gian nói cho tao biết tung tích về phương pháp minh tưởng cao cấp đi!”
Trên mặt Lôi Lâm lộ ra vẻ mong mỏi.
“Được rồi! Liên quan với phương pháp minh tưởng cao cấp, kỳ thật tao cũng không biết nhiều, chỉ biết là mỗi bộ phương pháp minh tưởng cao cấp đều có yêu cầu khác đối với thuộc tính cùng tư chất linh hồn của người tu luyện.”
“Mà tao cũng chỉ tìm được manh mối trên một tờ bút ký phù thủy, biết được manh mối có quan hệ tới phòng thí nghiệm của Thâm Hồng Đại phù thủy, hơn nữa còn biết ngài để trong một phòng thí nghiệm một truyền thừa có quan hệ tới phương pháp minh tưởng!”
Dưới sự ước thúc của thẩm phán chi nhãn, La Mạn bắt đầu nói hết những gì mình biết ra.
“Đối với tu tập người có yêu cầu, cái kia bộ phương pháp minh tưởng có yêu cầu gì?” Lôi Lâm hỏi.
“Ta không biết, dựa vào thực lực học đồ cấp ba của tao có thể biết được tung tích một bộ phương pháp minh tưởng đều là may mắn, làm sao có thể yêu cầu xa vời quá nhiều, vì tao vội vội vàng vàng bắt đầu thám hiểm, cuối cùng đã bị chết ở chỗ đó!”
La Mạn cười khổ.
“Như vậy, nói cho tao biết tung tích bộ phương pháp minh tưởng kia!” Trên mặt Lôi Lâm không vui không buồn, thanh âm trầm thấp.
“Ở trên tờ da dê làm bút ký rách kia tao chỉ lấy được mấy địa điểm, phòng thí nghiệm lần trước không phải, vậy cũng chỉ còn lại một nơi cuối cùng, là trong Địch Luân hoa viên thuộc Nguyệt Cầm sơn mạch!”
“Nguyệt Cầm sơn mạch, Địch Luân hoa viên?”
Lôi Lâm đột nhiên nhớ tới địa danh lần trước lấy được khi thám hiểm phòng thí nghiệm, “Thì ra, Địch Luân hoa viên là giữa Nguyệt Cầm sơn mạch sao?”
“Tao chỉ biết những chuyện này thôi cứ, mau thả tao ra! ! !” La Mạn rống to.
“Được rồi! Tao sẽ thả mày ra, có Thẩm phán chi nhãn ước thúc, tao đương nhiên không dám mạo hiểm vi phạm!”
Trên mặt Lôi Lâm hiện ra nụ cười, vỗ tay phát ra tiếng.
Băng! ! ! !
Toàn bộ bóng trói hồn triệt để vỡ vụn, lộ ra một linh hồn trong suốt bên trong.
Cùng lúc đó, hai đạo lưu quang từ trong thân thể Lôi Lâm cùng La Mạn bay ra ngoài, đây là Thẩm phán chi nhãn đã biến mất, chứng minh Lôi Lâm đã hoàn thành khế ước.
“Ha ha! Tao tự do! Tao tự do!”
La Mạn hô to.
“Đúng! Tao đã tuân thủ lời hứa, thả mày từ trong bóng trói hồn ra, hiện tại, hai chúng ta đã hết nợ!”
Lôi Lâm đột nhiên phất tay, khởi động trận pháp phép thuật trên bàn thí nghiệm.
Ầm! ! !
Trong chốc lát, toàn bộ ký hiệu phép thuật trên bàn thí nghiệm sáng lên, bọc La Mạn ở bên trong.
“Chuyện gì xảy ra? Mày! Sao mày có thể thoát khỏi trói buộc từ lời thề! ! !”
Vẻ mặt La Mạn ngốc trệ.
Chương 163: Đọa Tinh Chi Trụy (1)
“Tao đã hoàn thành ước định, thả mày từ trong bóng trói hồn ra, kế tiếp làm thế nào, thì hoàn toàn không thuộc phạm vi khế ước nữa!”
Lôi Lâm lạnh nhạt nói.
Đây chỉ là một trò chơi chữ rất đơn giản, các phù thủy đều là người sáng suốt, sẽ không dễ dàng bị lừa gạt.
Nhưng La Mạn lại khác, lão đã chết thật lâu, linh hồn hóa thành ác linh, trí lực đương nhiên sẽ không thể so sánh với người bình thường.
Hơn nữa, Lôi Lâm trong phòng thí nghiệm vẫn luôn dùng các loại thủ đoạn để tiêu trừ trí tuệ La Mạn, lại để cho lão biến càng thêm hồ đồ, dễ dàng tra khảo được tin tức chân thật.
Quả nhiên, mặc dù hôm nay đứng trước nguy cơ sống còn nên La Mạn đột nhiên tỉnh táo được trong thời gian ngắn ngủi, nhưng vẫn bị Lôi Lâm lợi dụng, để Lôi Lâm nhận được tin tức quan trọng về phương pháp minh tưởng.
“Linh hồn một học đồ cấp ba, cho dù là tao lúc này cũng rất khó tới tay, sao có thể thật sự để cho mày rời đi?”
Lôi Lâm không để ý tới lời La Mạn chửi bới, đặt thập tự giá màu bạc ở trung tâm phù văn phép thuật, bắt đầu hoàn thành một bước cuối cùng luyện chế Đọa Tinh Chi Trụy.
Đọa Tinh Chi Trụy này là do Lôi Lâm dựa vào thong tin lấy được từ Loa Yên giáo thư tàn trang, trải qua Chip phân tích, lại phối hợp với bút ký tinh luyện kim thuật của La Mạn, mới giúp Lôi Lâm suy đoán ra phương pháp luyện chế hoàn chỉnh.
Phần lớn thời gian cùng tinh lực của Lôi Lâm sau khi tấn chức học đồ cấp ba đều bị hắn dùng để vùi đầu vào chế tác vật phẩm ma hóa cấp thấp này.
Sau khi Lôi Lâm tốn rất nhiều ma thạch cùng tài liệu, rốt cục Đọa Tinh Chi Trụy đã hoàn thành đại bộ phận, chỉ còn lại có trình tự cuối cùng —— khải linh! ! !
Căn cứ vào Lôi Lâm phán đoán và Chip suy tính, trình tự khải linh cho Đọa Tinh Chi Trụy đã dính đến linh hồn, lúc đó hắn còn chưa thể giải quyết đươc.
Nhưng Lôi Lâm lập tức nhờ thành chủ thành Cực Dạ- Kiệt Khắc Tốn Tử tước đưa tới số lượng lớn nhân loại còn sống, làm tư liệu sống thí nghiệm linh thể.
Lại trải qua nhiều năm nghiên cứu, Lôi Lâm đã có thể khẳng định nói ở phương diện nghiên cứu linh thể, hắn tuyệt đối là học đồ đệ nhất ở Hắc Cốt Lâm, thậm chí càng vượt xa rất nhiều Phù Thủy chính thức.
Đã có nhiều kinh nghiệm như vậy, trình tự khải linh đã không làm khó được Lôi Lâm.
Chỉ là liên quan tới cách điều chế một trong hai tấm thượng cổ dược tề lấy được từ Quả Pháp Đặc đạo sư —— Maria nước mắt, Lôi Lâm vẫn không có biện pháp đối với nó.
Lôi Lâm suy đoán, tờ ghi cách điều chế này rất có thể là các phù thủy chính thức sử dụng dược tề, học đồ không thể liên quan đến.
“Trình tự khải linh cần linh thể cũng không phải càng mạnh càng tốt, dựa vào Chip mô phỏng thí nghiệm, vả cả tính toán của mình, một linh thể cấp bậc học đồ cấp ba là thích hợp nhất đấy…”
Lôi Lâm nhìn ác linh La Mạn vẫn đang không ngừng giãy dụa chửi bới trong vầng sáng.
“Trải qua lâu như vậy, mình cố ý duy trì cường độ linh hồn của La Mạn ở tình trạng vừa vặn tương xứng với tài liệu trong Đọa Tinh Chi Trụy, chỉ cần mình có thể hoàn thành khải linh, sẽ nhất định có được vật phẩm ma hóa hoàn mỹ nhất!”
Đây là át chủ bài mà Lôi Lâm chuẩn bị vì chính mình trong trận huyết đấu.
Một kiện vật phẩm ma hóa cấp thấp, cũng không vượt khỏi giới hạn Phù Thủy chính thức, nhưng đối với học đồ mà nói, muốn phá hủy khả năng phòng ngự của vật phẩm ma hóa này, hoàn toàn là một chuyện không thể nào làm được.
Chỉ cần Lôi Lâm có được sợi dây chuyền này, độ an toàn trong khi huyết đấu sẽ phi được bảo đảm.
“Thả tao ra! ! ! Mày đã đồng ý là thả tao đấy! ! ! !”
La Mạn bị vây trong chú văn phép thuật, còn đang không ngừng gọi.
Đến lúc cuối cùng, La Mạn đã tuyệt vọng ác linh lại chuyển thành thâm trầm nguyền rủa: “Đồ ti tiện, tao nguyền rủa mày… …”
“Quá phí lời!” Lôi Lâm nhướng mày, rót một lọ chất lỏng màu bạc trực tiếp vào mặt ngoài Đọa Tinh Chi Trụy.
Cờ-rắc! ! !
Một làn khói trắng từ vòng cổ màu bạc bắt đầu bay lên, sương trắng ở giữa không trung trực tiếp hóa thành một miệng rộng mọc đầy răng nanh, trực tiếp cắn tới La Mạn.
Răng rắc! ! !
La Mạn trực tiếp bị miệng rộng cắn chặt, miệng rộng dữ tợn mở ra hợp lại, dường như vẫn còn dư vị.
Lôi Lâm nhìn chằm chằm vào miệng rộng, nhìn thấy sau khi La Mạn đã hoàn toàn bị cắn nuốt, hắn bắt đầu ngâm xướng một đoạn chú ngữ.
Khi chú văn thanh âm không ngừng quanh quẩn chung quanh, phù văn trận pháp mà Lôi Lâm vẽ trên bàn thí nghiệm bắt đầu không ngừng co rút lại, ngưng tụ về trung tâm, cuối cùng chuyển dời toàn bộ đến Đọa Tinh Chi Trụy.
Khi chú văn ký hiệu không ngừng hội tụ, hoa văn trên thập tự giá màu bạc cũng càng thêm rậm rạp, hiện ra vẻ sáng bóng, tản ra sắc thái thần bí.
“Phong ấn! ! !”
Lôi Lâm gắt gao nhìn chằm chằm vào thập tự giá, khi toàn bộ phù văn bị Đọa Tinh Chi Trụy màu bạc thu vào, rồi lại chỉ tới miệng rộng màu trắng giữa không trung.
Phốc! ! ! Tiếng động giống như bọt xà phòng chọc rách vang lên.
Miệng rộng màu trắng trực tiếp tán loạn, một tia khói màu trắng không ngừng toát ra, chính giữa lại có rất nhiều tia khói màu đen, không ngừng rơi vào thập tự giá màu bạc.
“Dựa vào danh tiếng Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ, Đọa Tinh Chi Trụy! Sáng lên đi! ! !”
Vẻ mặt Lôi Lâm thận trọng, cắn nát ngón tay, nhỏ một giọt máu màu đỏ vào Đọa Tinh Chi Trụy.
Đá quý màu đỏ ở giữa thập tự giá lập loè, trực tiếp hút lấy giọt máu của Lôi Lâm.
Ầm! ! ! Trong Đọa Tinh Chi Trụy tràn ra một lực hút cường đại, làn khói biến thành một vòng xoáy bên ngoài thập tự giá, trực tiếp hút tất cả khói trắng trong phòng vào.
Sương mù nồng nặc bọc thập tự giá màu bạc ở bên trong, lơ lửng ở giữa không trung, biến thành một quả cầu ánh sáng trắng đen xen kẽ.
Chương 164: Đọa Tinh Chi Trụy (2)
“Rất tốt! Tiến vào giai đoạn dẫn dắt, tính đến trước mắt tất cả đều thuận lợi! ! !”
Lôi Lâm nhìn quả cầu ánh sáng giữa không trung, trong mắt bắn ra vẻ cuồng nhiệt: “Tiếp đó, chính là…”
Đợi đến sáng sớm ngày hôm sau, Lôi Lâm chằm chằm vào một chiếc thập tự giá màu xám bạc trong lòng bàn tay, trên mặt hiện ra vẻ vui mừng.
Lúc này mặt ngoài Đọa Tinh Chi Trụy hiện ra màu xám bạc, bảo thạch ở trên cũng có chút ảm đạm không ánh sáng, nếu xét mỗi bề ngoài, thậm chí còn kém bán thành phẩm lúc trước, nhưng Chip nhắc nhở hoàn toàn khiến Lôi Lâm lâm vào cuồng hỉ.
“Tích! ! ! Vật phẩm ma hóa cấp thấp —— Đọa Tinh Chi Trụy! Chế tạo thành công! ! !”
“Đọa Tinh Chi Trụy: Vật phẩm ma hóa cấp thấp, tài liêu chủ mang tính chất phòng ngự: Tinh thần hợp kim, đá Mạn Phỉ Lạp, cốt tủy Mạn Khắc Tư Đặc…
Phòng ngự vật lý: 13 độ; phòng ngự pháp thuật 15 độ, khi chủ thể bị công kích sẽ thuấn phát! ! !”
Chip báo ra các hạng số liệu, rõ ràng khiến Lôi Lâm lâm vào cuồng hỉ, vật phẩm ma hóa có thể thuấn phát phòng ngự, cho dù là ở trên thị trường cũng là bảo vật có tiền cũng không mua được.
Nói như vậy, công kích của học đồ cấp ba phổ biến ở 10 độ, chỉ có phù thủy chính thức cấp 1, có thể phát ra pháp thuật có lực công kích vượt qua 20 độ.
Chỉ cần có Đọa Tinh Chi Trụy trong tay, trước khi năng lượng trong sợi dây chuyền hao hết, công kích của học đồ cấp 1 cấp 2 Lôi Lâm đã có thể bỏ qua, lại phối hợp với dược tề Đề Nhĩ Phu che đậy, cho dù là học đồ cấp ba, Lôi Lâm cũng có thể chống lại đối phương điên cuồng công kích thật lâu.
Có thể nói, sau khi thành công chế tạo ra Đọa Tinh Chi Trụy, sinh mệnh của Lôi Lâm đx hoàn toàn đã được bảo đảm.
“Vật phẩm ma hóa này chính là một từ trường phòng ngự phiên bản đơn giản hóa của Phù Thủy chính thức ah!” Lôi Lâm khẽ cảm khái.
Kính ngưỡng đối với các phù thủy tiền bối chiếm cứ đáy lòng càng không thể nén được.
Phù thủy giới truyền thừa hơn ngàn năm, đây vẫn chỉ là thời gian cận đại, trước đó, vẫn còn thời đại thượng cổ huy hoàng sáng lạn, trước thời đại thượng cổ còn viễn cổ, thời đại thái cổ, vô số thời gian tích lũy, trong quá trình này có thể xuất hiện bao nhiêu người mới? Phát minh bao nhiêu phép thuật thần bí khó lường?
Chỉ khi đứng ở trên vai người khổng lồ, mới có thể thấy rõ con đường phía trước, ra sức đi về phía trước! ! !
Lôi Lâm cho dù có Chip, cũng chỉ là có cơ sở tốt hơn các phù thủy khác mà thôi, trên con đường phù thủy này, hắn còn cần tham khảo vô số kinh nghiệm của tiền nhân, để thăng cấp chính mình.
Thở dài một hơi, Lôi Lâm đeo thập tự giá màu xám bạc lên trên cổ.
Sợi dây chuyền lạnh buốt trực tiếp tiếp xúc cùng làn da trên cổ, Lôi Lâm lại nhấc cao cổ áo, như vậy về sau ở bên ngoài sẽ hoàn toàn không nhìn ra trên cổ Lôi Lâm còn treo trang sức.
“Sau khi có Đọa Tinh Chi Trụy, sức phòng ngự của mình đã có bảo đảm, về sau chính là lợi dụng Chip, tổ hợp ra mấy pháp thuật cấp 0 uy lực lớn, để sử dụng trong huyết đấu!”
Đối với lời La Mạn nói, tuy Lôi Lâm tin tưởng, nhưng điều kiện lúc này có sẵn thì hắn cũng sẽ không bỏ qua.
Thông qua huyết đấu, đạt được nước thuốc Cách Lâm, là ý định lúc trước của hắn, hiện tại cũng không định từ bỏ.
Dù sao, bây giờ hắn còn không đánh bại được bất kỳ một phù thủy cấp 1 nào, bị đạo sư học viện ép buộc, hắn vẫn phải là tham gia huyết đấu trong bí cảnh.
Đông đông đông! ! !
Trong khi Lôi Lâm đang suy nghĩ , tiếng đập cửa có quy luật vang lên.
“Mời vào! ! !” Lôi Lâm nhanh chóng xử lý dấu vết trên bàn thí nghiệm, lại sửa sang lại quần áo, mới mở miệng nói.
“Két..! ! !”
Cửa gỗ bị đẩy ra, Bích Cơ mặc váy áo màu xanh lá đi đến, mùi hương rất dễ chịu không ngừng xông vào trong lỗ mũi Lôi Lâm.
“Lôi Lâm! Đạo sư để chị tới gọi em tới tham gia báo danh trận đấu học viện…”
Bích Cơ vuốt vuốt một đóa hoa nhỏ màu trắng trên tay.
Trước lúc huyết đấu lúc ớc, học viện Hắc Cốt Lâm đã không tiếc tất cả muốn bồi dưỡng học đồ, không chỉ giảm giá mạnh các hạng tài liệu cùng mô hình pháp thuật, còn tổ chức rất nhiều trận tranh tài trước khi huyết đấu được cử hành.
Chỉ cần tham gia sẽ có phần thưởng phong phú, đa số đều là ma thạch cùng các hạng mô hình pháp thuật, thí nghiệm tài liệu.
Mà mấy người có thứ hạng cao sẽ được ban thưởng pháp thuật quyển trục khong kém cùng dược tề công kích.
Nhưng đối với Lôi Lâm thì hắn hoàn toàn không thiếu ma thạch, dược tề công kích càng là có thể chính mình phối trí, ban thưởng cho quán quân cũng không phải vật phẩm ma hóa, đối với hắn hoàn toàn không có lực hấp dẫn.
Chẳng qua mặt ngoài vẫn phải làm, Lôi Lâm gật gật đầu, cùng Bích Cơ cùng đi ra khỏi ký túc xá.
Ba năm không thấy, thiếu nữ lúc trước đã biến thành một cái cô gái xinh đẹp, Bích Cơ trầm mặc, ở phía trước dẫn đường, Lôi Lâm há hốc mồm, rõ ràng không biết nói gì cho phải.
Hai người đi đến khu hoa viên, Bích Cơ mới mở miệng cười đối với Lôi Lâm nói: “Lôi Lâm! Em có biết không? Phỉ Lặc đã đồng ý để chị làm bạn gái của hắn rồi!”
Lúc nói lời này, Lôi Lâm bén nhạy cảm giác được trong mắt Bích Cơ tản ra thần thái khác thường.
“Thật sao? Chúc mừng chị!”
Đối với việc Bích Cơ thầm mến Phỉ Lặc, từ ngày đầu tiên Lôi Lâm tiến vào học viện đã biết, nhìn bạn tốt rốt cục đạt được ước muốn, hắn cũng có chút vui vẻ vì Bích Cơ.
Đồng thời, lại có chút lo lắng, đối với cách làm người của Phỉ Lặc, hắn cũng có chút hiểu rõ, biết Phỉ Lặc tương đối tích náo động, càng là có chút tham mộ hư vinh, nhưng nhìn vẻ mặt tươi cười của Bích Cơ, Lôi Lâm vẫn lựa chọn trầm mặc.
Chương 165: Trò chơi (1)
“Chỗ ghi danh ở phía trước khu dạy học!”
Sau khi đi qua hoa viên, Bích Cơ chủ động chỉ chỗ cho Lôi Lâm.
“Học viện chia trận đấu làm rất nhiều loại, có tỷ thí dược tề học đấy, cũng có tỷ thí thu thập, gieo trồng các loại ngành học, nhưng hot nhất vẫn là trận chiến đấu , bất kỳ học đồ nào cũng có thể tham gia, ban thưởng rất nhiều nhất!”
“Tuy học đồ có thể tham gia nhiều hạng tranh đấu, nhưng Quả Pháp Đặc đạo sư nói, tốt nhất là em vẫn nên tham gia trận đấu dược tề!”
Bích Cơ nhìn Lôi Lâm, không hề che giấu lo lắng trong ánh mắt.
“Yên tâm, em cũng chỉ chuẩn bị tham gia trận đấu Dược tề học thôi!” Lôi Lâm mỉm cười an ủi Bích Cơ.
Đối với học đồ thiên tài có tư chất cấp 5, sau lưng bọn hắn có đạo sư làm chỗ dựa, khẳng định sớm đã có vật phẩm ma hóa trong người, Lôi Lâm không muốn trực tiếp đánh cùng bọn họ.
Hơn nữa, phần thưởng trận chiến đấu đối với hắn cũng không có lực hấp dẫn gì, đây rõ ràng cho thấy là bình dân cơ hội chuẩn bị cho học đồ bình thường.
Lôi Lâm đã chuẩn bị chỉ đến đi ngang qua sân khấu, tự nhiên sẽ lựa chọn phương thức ít tốn sức nhất.
Ở phía trước khu dạy học, lúc này đã xếp vàicái bàn màu đen, tấm biển sau lưng viết mấy chữ thi đấu dược tề…
Mà chung quanh cái bàn, còn có thật nhiều học đồ đang vây quanh báo danh.
Xem ra, bọn hắn cũng là học đồ gần đây mới trở về.
Lôi Lâm nghĩ nghĩ, trực tiếp chen vào chỗ ghi danh Dược tề học, đăng ký tên của mình.
“Giữ lấy! Đây là dãy số 32 của cậu, trận đấu sẽ bắt đầu vào xế chiều ngày mai, hãy đến khu 13 cao ốc thí nghiệm đúng giờ để tham gia!”
Nhân viên đăng ký mặc áo bào xám trực tiếp viết tên Lôi Lâm lên một tấm giấy da dê, hơn nữa còn đưa một tấm thẻ số cho Lôi Lâm.
“Kế tiếp!”
Sau đó là tiếng người áo bào tro không kiên nhẫn vang lên, Lôi Lâm sờ lên cái mũi, lắc đầu lui ra ngoài.
“Đi thôi! Đi phòng ăn trả tiền để chúc mừng!” Lôi Lâm đi tới bên cạnh Bích Cơ nói.
“Để chị mời khách đi! Để chúc mừng chúng ta xa cách từ lâu gặp lại! ! !” Trên mặt Bích Cơ cũng lộ ra nụ cười vui vẻ.
Buổi chiều ngày hôm sau, Lôi Lâm tới cao ốc số 13 sớm hơn 5 phút đồng hồ.
Lúc này đã có mấy học đồ Dược tề chờ ở chỗ này, có người biết Lôi Lâm, mỉm cười chào hỏi, một số gương mặt nhìn lại có chút lạ lẫm.
Việc này cũng không kỳ lạ gì, phần lớn các phù thủy rất khép kín, thường cả ngày trốn ở trong phòng thí nghiệm làm thí nghiệm, học đồ dược tề và luyện kim đều phải như vậy.
Mai Lâm cùng Bích Cơ cũng có mặt trong đám người, lập tức đi về phía Lôi Lâm cười cười.
Reng reng reng! ! ! Sau tiếng chuông dễ nghe vang lên, một người mặc áo đen đột nhiên xuất hiện trước mắt mọi người.
“Phù Thủy chính thức! ! !” Lôi Lâm thầm nghĩ, tuy hiện tại hắn đã xưa đâu bằng nay, nhưng đối với Phù Thủy chính thức thì vẫn chỉ là một con kiến.
Chip cũng vẫn bất lực đối với một tầng từ trường phòng hộ bên ngoài Phù Thủy chính thức.
“Các em căn cứ vào mã số trên tấm bài của mình để tiến vào cao ốc, trên bàn thí nghiệm bên trong đều có số thứ tự, nhanh tới vị trí của mỗi người, tôi chỉ chờ các em năm phút đồng hồ, học đồ bị trễ trực tiếp coi là từ bỏ cho!”
Phù thủy áo bào đen khàn khan nói, rất khó nghe.
Nói vừa xong, phù thủy áo bào đen đã hất áo bào, cả người trực tiếp biến thành vô số con dơi bay đi.
Học đồ ở đây liếc nhau.
Ầm! ! ! Không biết là ai phóng ra bước đầu tiên, cả quảng trường lập tức bắt đầu rối loạn, các học đồ phía sau cũng nhanh chân chạy vào trong đại lâu.
Tuy Lôi Lâm không vội, nhưng hắn không khỏi bị theo dòng người đẩy lên.
Tốn bao nhiêu công sức mới đi đến trước bàn thí nghiệm của chính mình.
Trên góc trái bàn thí nghiệm màu trắng tinh đã viết số 32, trên bàn thí nghiệm còn có một số dược liệu, bên cạnh còn một tấm da dê, Lôi Lâm thấy là có thể biết những tài liệu điều này đều là để luyện chế trị liệu dược tề.
“Năm phút đồng hồ đến rồi, bất kỳ học đồ nào chưa vào chỗ, đều coi là bỏ quyền! ! !”
Giọng nói của phù thủy áo bào đen lại vang lên, cùng lúc đó, còn có tiếng kinh hô của thật nhiều học đồ Dược tề.
Lôi Lâm nhìn thấy bên cạnh hắn có một người xui xẻo, hắn chỉ cách bàn thí nghiệm một bước ngắn, thế mà lại trực tiếp bị một con dơi màu đen cắp lên, ném ra bên ngoài.
“Đề mục lần này là luyện chế dược tề trị liệu! Phương thuốc và tài liệu đều ở trên bàn thí nghiệm, thời gian là ba giờ…”
Sau khi xử lý xong học đồ bỏ quyền, phù thủy áo bào đen lại lên tiếng.
” Mọi cử động của các em đều sẽ bị tôi giám sát, không nên nghĩ tới chuyện lừa dối qua ải, nếu không, tôi sẽ để các em biết cái gì là dạy dỗ đẫm máu! ! !”
“Quả nhiên! ! !” Lôi Lâm cầm lấy tấm da dê, ở trên quả nhiên ghi lại cách điều chế trị liệu dược tề.
“Loại dược tề cơ sở này, mình đã luyện đến muốn ói ra rồi! ! !”
Lôi Lâm thầm thấy bất đắc dĩ, nhưng vẫn thuần thục cầm lên một cốc chịu nóng…
Người đứng bên ngoài xem đều thấy mọi cử động lúc này của Lôi Lâm vô cùng tiêu chuẩn, cánh tay cường tráng hữu lực, không có vẻ run rẩy, trong quá trình phối trí dược tề, bất kỳ động tác nào cũng tràn đầy mỹ cảm đặc biệt.
Tích! ! !
Một giọt chất lỏng màu xanh lục nhỏ giọt vào trong ống nghiệm, cả ống nghiệm trong nháy mắt biến thành màu đỏ.
“Hoàn thành!” Lôi Lâm nhìn Chip ghi chép thời gian: “Một giờ 20 phút sao? Đã dần quen tay hơn rồi! ! !”
“Ừm! Rất tốt, đã hoàn thành! ! !”
Một con dơi màu đen trực tiếp bay đến trên bàn thí nghiệm của Lôi Lâm, đánh giá dược tề trong tay Lôi Lâm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thịnh Đường Phong Lưu Vũ Trạng Nguyên [Dịch] Thịnh Đường Phong Lưu Vũ Trạng Nguyên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Thinh-Duong-Phong-Luu-Vu-Trang-Nguyen-Audio-Truyen.jpg)





