Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 28 : Tấn chức cấp 3 (2) (c136-c140)
❮ sautiếp ❯Chương 136: Tấn chức cấp 3 (2)
Những tình huống xuất hiện trong lúc tấn cấp lên học đồ cấp ba, hắn hoàn toàn không biết.
“Nói như vậy, rất nhiều học đồ cấp 2 khi tấn cấp đều có giáo viên chuyên môn giảng giải cho bọn họ… Đáng tiếc! Quả Pháp Đặc giáo sư cũng sẽ không ngờ mình sẽ nhanh chóng đột phá như vậy!”
Lôi Lâm có bí mật, căn bản không dám ăn ngay nói thật, ở trong mắt Quả Pháp Đặc, hắn vẫn là một học đồ vừa mới tấn cấp cấp 2 , sao có thể đề cập với hắn các điểm cần chú ý khi tấn cấp học đồ cấp ba chứ.
Mà sách vở trong thư viện phần lớn đều ghi chép kiến thức rất phổ thông, rất nhiều kiến thức miêu tả vô cùng mịt mờ, cho dù Lôi Lâm có Chip , có thể loại bỏ tin tức vô ích, lại mô phỏng thí nghiệm, cũng không thể đạt được số liệu nguyên vẹn.
Cũng khiến Lôi Lâm hoàn toàn tìm không thấy biện pháp ứng đối đối với tình huống đột phát khi tấn chức.
“May mắn lần này có Chip, bằng không thì mình đã hoàn toàn xong! Trên con đường phù thủy này, quả nhiên tràn đầy nguy hiểm!”
Trong lòng Lôi Lâm có sợ hãi.
Nhưng điều này cũng xác định suy đoán lúc trước của hắn, quả nhiên khi Chip cùng hắn xuyên việt đã xảy ra biến hóa gì đó, đã trực tiếp liên hệ cùng một chỗ cùng linh hồn của hắn.
Bởi vậy, khi linh hồn của hắn rơi vào dị thường trạng thái, tứ cố vô thân, hắn còn có thể vận dụng Chip, từ bên ngoài giải trừ ảnh hưởng.
“Thì ra tấn chức học đồ cấp ba, không phải khó ở việc tổ hợp ý chí phù văn cùng gia cố thức hải, mà là về sau gặp phải hắc ám không gian!”
Lôi Lâm đột nhiên hiểu ra rất nhiều, những kiến thức này thường thường đều là tư liệu trân quý mà các tổ chức giáo viên cùng học viện giữ kín không nói ra, rất nhiều phù thủy học đồ du đãng thường thường chết ở đây.
“Keng! Lực lượng tinh thần của chủ thể phát sinh biến hóa, hoạt tính tăng cường, chủ thể tấn cấp học đồ cấp ba! Lực lượng tinh thần đang tang vọt…” Chip lại lên tiếng nhắc nhở.
Lập tức, Lôi Lâm cũng cảm giác trước mắt hoa lên, lực lượng tinh thần tăng lên với tốc độ như tên lửa.
2
3
5
7
Lúc này tinh thần lực giống như ngồi hỏa tiễn, không ngừng gia tăng, cuối cùng số liệu tăng vọt biến thành 10. 1 mới dần ổn định lại.
“Đầu đau quá! ! !”
Đột nhiên tinh thần lực gia tang mạnh như thế, dùng thân thể hiện tại của Lôi Lâm cũng có chút không thể thích ứng, trước mũi hắn đau xót, đưa tay sờ sờ, thế mà hai hàng máu mũi đã chảy ra!
“Lực lượng tinh thần gia tăng quá nhanh, thân thể không tiếp thụ được!”
Lôi Lâm khẽ cười khổ, nhưng lập tức, hắn biến sắc, trên người đùng đùng rung động, cùng lúc đó, đau đớn kịch liệt không ngừng từ các vị trí trên cơ thể truyền đến.
Cơ bắp trên mặt Lôi Lâm vặn vẹo, thân thể ngã xuống giường, giống như một con tôm bị luộc chín.
“Đáng chết! Đáng chết! Tác dụng của dược tề hoạt tính đã đến giờ rồi, dược tề bắt đầu cắn trả! ! !”
Lôi Lâm rống to: “Chip! Bắt đầu phối hợp pháp lực, loại bỏ nước thuốc hoạt tính lưu lại!”
Một vầng sáng màu đen đột nhiên hiện ra trên người hắn, bọc cả người vào bên trong, khi vầng sáng không ngừng lập loè, từ trong lỗ chân lông trên thân thể Lôi Lâm, đột nhiên chảy ra rất nhiều mủ dịch màu vàng, mang theo mùi thối.
Sau mười mấy phút, Lôi Lâm giãy dụa đứng lên, lấy từ trong túi ra một ống dược tề màu đỏ nuốt xuống, sắc mặt mới tốt lên.
Lúc này, trên người hắn đầy mồ hôi cùng mủ dịch, mang theo mùi hôi, giống như mới vừa từ cống thoát nước đi ra.
Lôi Lâm thử đứng lên, sắc mặt trắng bệch, hai chân vô lực, hốc mắt lõm thật sâu, giống như bệnh nặng thật lâu.
Đẩy ra cừa mật thất, Lôi Lâm lắc lục lạc bên cạnh.
Reng reng reng! ! !
Tiếng chuông thanh thúy xuyên thấu truyền ra rất xa.
“Thiếu gia! Ngài…” Vài phút sau, An Na mang theo hai thị nữ chạy tới, nhìn Lôi Lâm hiện tại, hai tay che miệng lại.
“Không có việc gì! Đưa tôi tới đi phòng tắm! Tôi muốn tắm rửa!”
“Có cần gọi dược sư và bác sĩ tới?”
“Không cần!”
Sau nửa giờ, Lôi Lâm nằm trong trong ao dùng đá cẩm thạch xây thành, làn nước ấm áp chảy qua thân thể, rửa sạch dơ bẩn.
Toàn thân An Na không có một mảnh vải, rúc vào bên cạnh Lôi Lâm, dùng một cái khăn lông màu trắng giúp hắn lau rửa thân thể.
“Đại… Đại nhân! Đây là súp lộc huyết và thịt bò!”
Một bên khác, Thúy Ti cũng trần truồng để đường cong tuyệt đẹp lộ ra trước mắt Lôi Lâm, trên mặt đỏ bừng, bưng một cái khay tới.
Khay dùng gỗ chế tác, lơ lửng trên mặt nước, Lôi Lâm cầm lấy bộ đồ ăn, ăn từng ngụm.
Sau một hồi lâu, Lôi Lâm mặc áo tắm rộng thùng thình, nằm ở trên ghế, dựa lưng vào trước ngực An Na, cảm thụ được cao thẳng đầy đặn.
Còn bên cạnh, Thúy Ti cùng một thị nữ xinh đẹp khác đang mát xa cho Lôi Lâm.
Trên người các nàng chỉ treo một tấm vải còn nhỏ hơn cả bàn tay, không thể che được bộ vị quan trọng, khiến mấy người càng cảm thấy thẹn và dụ hoặc.
Thúy Ti cùng một thị nữ khác chỉ là con gái nông phu, từ nhỏ làm việc nhà nông, trên tay vẫn còn một tầng vết chai hơi mỏng, nhưng hai người rất trẻ trung, đường nét ưu mỹ, trên người tản ra sức sốngv, so với An Na thì có hương vị dã tính đặc biệt.
Chẳng qua hiện tại Lôi Lâm hoàn toàn không có hứng thú cùng các nàng thực hiện một hồi hoạt động kịch liệt, hắn vẫn nghĩ mà sợ đối với việc tấn chức hôm nay.
Chương 137: Lại dò xét (1)
“Chip! Điều tra số liệu hiện tại!” Lôi Lâm đưa ra mệnh lệnh.
“Keng! Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là học đồ cấp ba, lực lượng kỵ sĩ chính thức: 3. 1; nhanh nhẹn: 3. 3; thể chất: 3. 5 ; tinh thần: 10. 1; pháp lực: 10(pháp lực do lực lượng tinh thần đồng bộ); trạng thái: Khỏe mạnh ”
Chip chiếu hình chiếu số liệu đến trước mắt Lôi Lâm, ngoại trừ chính hắn ra, không có bất kỳ người nào có thể trông thấy.
Lôi Lâm híp hai mắt, trong đầu lại không ngừng suy nghĩ.
“Ừm! Thể chất gia tăng lên 0. 3, hẳn là liên quan tới tác dụng của nước thuốc hoạt tính, mặt khác, lực lượng tinh thần không chỉ đến 10. 1, mình còn cảm giác được tinh thần lực của mình có cảm giác tràn ngập sức sống so với trước kia, khả năng cảm ứng hạt năng lượng trong không khí tăng cường không ít, thi triển các pháp thuật cấp 0 cũng càng đơn giản dễ dàng!”
“Đạt tới cảnh giới học đồ cấp ba, quả nhiên không phải cấp 2 là có thể so sánh, nhưng là quá trình tấn chức quá hung hiểm!”
Lôi Lâm vẫn lộ vẻ nghĩ mà sợ, dù là ý thức lâm vào không gian tối đen, hay về sau nước thuốc hoạt tính cắn trả, đều là biến hóa lúc trước Lôi Lâm không dự tính đến.
Đối với Lôi Lâm, tư liệu và số liệu mà hắn thu thập được vẫn quá ít, năng lực tính toán của Chip tuy nhiên phi thường cường hãn, nhưng trong tình huống không có cơ sở, có thể suy luận ra biện pháp tấn cấp chính xác đã rất tốt rồi.
Về phần các vấn đề khác xuất hiện trên đường tấn chức, bởi vì thể chất và đủ loại nhân tố khác nhau của mọi người, hơn nữa tư liệu thiếu thốn, ngay cả Chip đều không suy tính ra.
“Dù sao thư viện mở ra cho học đồ ở Hắc Cốt Lâm, bên trong có rất nhiều kiến thức đều bị hạn chế, còn có một số tư liệu cao đẳng căn bản không mở ra cho học đồ!”
“Hơn nữa, cho dù lượng tính toán của Chip hơn xa mấy chục trí tuệ nhân tạo, nhưng thế giới phù thủy tối thiểu cũng có mấy vạn năm lịch sử, ngàn vạn học đồ thí nghiệm, lấy được kinh nghiệm sẽ hoàn toàn vượt qua Chip phỏng đoán mô hình!”
“Lần này tấn cấp, thật sự là có chút may mắn, thành phần vận khí chiếm nhân tố rất lớn!”
Sắc mặt Lôi Lâm ngưng trọng, “Về sau không thể như vậy! Đây chỉ là việc tấn chức học đồ cấp ba, nếu trong tương lai tấn cấp lên Phù Thủy chính thức mà lại xuất hiện loại tình huống này, sẽkhông còn vận khí tốt như vậy nữa!”
Tấn chức lên Phù Thủy chính thức, độ khó hơn xa việc tấn cấp học đồ cấp ba, có thể nói chính là độ khó gộp lại từ lúc Lôi Lâm từ một người bình thường đạt đến học đồ cấp ba cũng không nhất định có thể hơn được lúc tấn chức Phù Thủy chính thức.
Mà trong quá trình này xuất hiện sai lầm cùng sơ hở, cho dù Lôi Lâm có mấy cái mạng cũng không đủ chết.
“Sau khi trở về, phải thăm dò kỹ càng nội dung tất cả các vấn đề có quan hệ tới quá trình tấn chức Phù Thủy chính thức, không thể lại mù quáng trùng kích giống như lần này nữa”
Lôi Lâm tự đặt ra một nhiệm vụ cho tương lai.
“Tiếp đó, chính là đợi thân thể hoàn toàn thích ứng với tinh thần lực tăng vọt, lại rèn luyện mấy pháp thuật cấp 0 i chỉ có học đồ cấp ba mới có thể học tập, sau đó cũng có thể đi thăm dò phòng thí nghiệm kia rồi!”
Lôi Lâm mở hai mắt ra, đuổi An Na và hai thị nữ kia đi, sau khi bố trí một vòng hạt năng lượng cảnh báo, kéo thân thể mỏi mệt đi tới trên giường, rơi vào trong giấc ngủ sâu.
Trong nháy mắt, thời gian nửa tháng đã trôi qua rồi.
Ban đêm, ánh trăng sáng ngời chiếu trên mặt đất, trăng tròn sáng tỏ trên bầu trời treo trên cao.
Gần rừng rậm héo rũ, vẫn là bên cạnh cự nham màu đen lần trước, Lôi Lâm đọc chú ngữ, lập lại quá trình đã làm một lần.
Nhìn cửa động đen nhánh giống lúc trước, Lôi Lâm mỉm cười, đi vào.
Trải qua lần trước dò xét quan sát, hắn đã đại thể nắm rõ ràng quy luật vận hành của trận pháp vu thuật, hơn nữa đã ghi nhớ toàn bộ nguy hiểm ở bên trong, đã có biện pháp ứng đối.
Hơn nữa hắn đã tấn chức học đồ cấp ba, đối với việc phá giải trang bị phòng ngự mà vị phù thủy không biết tên kia lưu lại cũng có thêm phần chắc chắn.
Thông đạo màu đen rất ngắn, vách tường cực kỳ bóng loáng, chiếu sáng thân ảnh mặc áo bào đen của Lôi Lâm, hơn nữa còn chiếu ra mấy cái bóng, chiếu trên vách tường sau lưng Lôi Lâm.
Mà đằng sau chính là biệt thự lúc trước Lôi Lâm nhìn thấy, dây leo ma quỷ và hoa ăn xương bò đầy bên ngoài, trên mặt đất còn phủ gạch đá màu xám, đầy bụi bẩn, bên trong còn dấu phiến đá gặm cắn.
Trên cửa chính biệt thự phá một lỗ tròn, bên cạnh vẫn còn một bộ hài cốt, một bản bút kí màu đen sáng bóng lẳng lặng nằm ở một bên, đây chính là bút kí tinh luyện kim thuật khiến Lôi Lâm không ngừng động tâm.
Mà ở trong mắt Lôi Lâm, mặt ngoài biệt thự hiện đầy linh quang vu thuật nguy hiểm, dưới ánh sáng sáng lạn, không biết còn ẩn giấu bao nhiêu bẫy rập.
Hì hì! ! Ha ha! !
Lôi Lâm vừa mới đạp chân phải vào phiến đá, tiếng cười đùa của trẻ con vang lên, phiến đá màu xám trên mặt đất khẽ vặn vẹo, đã nứt ra một miệng lớn mọc đầy răng nanh, hung hăng cắn tới Lôi Lâm!
“Đạo phòng tuyến thứ nhất! Phiến đá gặm cắn!” Lôi Lâm mỉm cười, trên tay cầm một vật đen sì trực tiếp ném vào trong miệng rộng kia.
Răng rắc! ! Miệng rộng lập tức nuốt vào đồ vật màu đen kia.
Phốc! ! ! Miệng rộng màu xám cắn động, lập tức phun ra toàn bộ cặn bã màu đen, một đầu lưỡi màu đỏ không ngừng lè ra phía ngoài, nhổ ra nước miếng màu vàng xanh lá.
Bộ dáng này rất giống tình huống người bình thường ăn phải buồn nôn đang nôn mửa.
Chương 138: Lại dò xét (2)
“Dùng hỗn hợp hoa thối, thỉ xác lang, còn cả cỏ nát rễ để chế thành thuốc bột nôn mửa! Quả nhiên là khắc tinh của phiến đá gặm cắn!” Lôi Lâm nhìn phiến đá màu xám lại nôn mửa một hồi rồi lập tức dài ra hai chân nhỏ, chạy về phía xa, không khỏi nở nụ cười.
“Đối với vị Phù Thủy chính thức không biết tên kia, tại đây cần là một phòng thí nghiệm tạm thời, vu thuật trận pháp cũng chỉ dung để che dấu, còn về mặt sức mạnh chống cự cần chỉ có ba loại! Hơn nữa, vận dụng phiến đá gặm cắn cùng dây leo ma quỷ kết hợp, đây là kỹ xảo phòng ngự của phái Mai Khắc Nhĩ!”
Lôi Lâm đi đến trước cổng chính, cầm lấy bút kí màu đen.
Màu đen bút kí rất nặng, cầm ở trong tay giống như đang cầm một khối đá vậy, hẳn là dùng tài liệu đặc thù nào đó chế thành.
Lôi Lâm thu bút kí vào trong ngực, đi tới trước cổng chính.
Từng dây leo màu xanh đen lập tức bọc kỹ cửa lớn lại, mặt ngoài dây leo mở ra rất nhiều mảnh màu đỏ cánh hoa, cánh hoa tổ hợp lại với nhau, rõ ràng biến thành một gương mặt phụ nữ.
“Người xâm nhập! Ở đây không phải nơi anh nên đến!” Cánh hoa tạo thành khuôn muốn mấp máy môi.
“Phù thủy ở đây đã bị chết, tôi tới nhận lấy di sản của ông ấy! Về phần cô, tôi sẽ giữ lại, hơn nữa cung cấp cho cô chất dinh dưỡng cần thiết để tiến hóa, thế nào?”
Lôi Lâm lấy từ trong túi đeo lưng ra một trái cây màu đỏ, “Đối với cô thì cả phòng thí nghiệm này cũng không sánh nổi với phần tài liệu này trong tay của tôi!”
“Sau khi có nó, thậm chí cô có thể rời khỏi đây, trở về rừng nhiệt đới tự do…” Lôi Lâm nhẹ nhàng nói, trong giọng nói dường như còn mang theo một tia hoặc mị.
“Tự do!” Trên gương mặt bằng hoa kia xuất hiện vẻ hướng tới cùng chần chờ.
“Tôi không thể từ bỏ lời thề lúc trước! Người từ ngoài đến! Mời anh rời đi!” Gương mặt kia giãy dụa thật lâu, cuối cùng vẫn cự tuyệt Lôi Lâm, từng sợi dây leo màu xanh lá không ngừng nhúc nhích, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ phát động công kích.
“Ai…” Lôi Lâm cất trái cây đi, thở dài: “Mình vốn cho là không phải động thủ đấy!”
” Người cố chấp xâm nhập, chỉ có tử vong mới là kết quả cuối cùng!”
Thực Cốt hoa gầm thét, lần này đổi thành một gương mặt đàn ông, rất nhiều dây leo màu xanh đen trực tiếp quấn tới.
Ầm! ! Bóng đen đánh tới, Lôi Lâm nghiêng người né tránh, dây leo tráng kiện đánh trên sàn nhà, mảnh đá bay tán loạn, lộ ra một động cực lớn.
“Không nên xúc động như vậy, hủy hoại hết cả phòng thí nghiệm thì làm sao bây giờ?”
Một vòng hào quang màu xanh lục bay đến trên không dây leo, biến thành một quầng sáng bao phủ toàn bộ dây leo cùng đóa hoa ở bên trong, tốc độ dây leo công giảm đi rất nhiều.
Lôi Lâm nhíu lông mày, lấy từ trong túi ra một bao bột phấn màu đen, vãi trên mặt đất.
Hơn nữa, trong lúc vung lấy bột phấn, Lôi Lâm đồng thời nhanh chóng đọc chú ngữ.
“Người từ ngoài đến!” “Nhận lấy cái chết! !” Cánh hoa tạo thành mặt người lớn tiếng gầm thét, hơn nữa không ngừng biến hóa, có đôi khi phát ra giọng đàn ông, trong chốc lát lại biến thành gương mặt phụ nữ.
Ầm! Ầm! Ầm!
Dây leo màu xanh đen không ngừng bay múa, đánh xuống khiến mặt đất chung quanh biệt thự bị đánh cho gồ ghề.
Lôi Lâm dựa vào tố chất thân thể cấp kỵ sĩ trốn tránh, chú ngữ trong miệng cũng không hề dừng lại.
Rốt cục, đợi đến khi Lôi Lâm chạy vòng quanh biệt thự một vòng, chung quanh đã rải đầy bột phấn màu đen lúc trước.
Lúc này, chú ngữ trong miệng Lôi Lâm cũng dừng lại, một ngón tay chỉ về phía mặt người, “Đi thôi! Tử vong chi mây!”
Ầm! ! !
Màu đen bột phấn không ngừng hòa tan, biến thành khói đen, tụ thành một mảng mây đen màu đen, bao trùm cả biệt thự vào bên trong.
Xì xì! ! Từ bên trong không ngừng truyền đến thanh âm, khiến Lôi Lâm nhớ tới tràng cảnh lúc trước nhìn thấy hoa ăn thịt người ăn mòn đồ ăn.
Mây trôi màu đen nồng đặc đến cực điểm, khiến người ta căn bản không nhìn thấy cảnh tượng.
Chỉ ngẫu nhiên vẫn còn tiếng Thực Cốt hoa truyền đến, không ngừng suy yếu, cuối cùng triệt để không có thanh âm, chỉ để lại tiếng ăn mòn rợn người.
Năm phút đồng hồ sau, khói đen dần dần tản ra, lộ ra biệt thự trước kia.
Chỉ là lúc này mặt ngoài biệt thự đã bị ăn mòn thủng lỗ chỗ, giống như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Mà dây leo ma quỷ cùng Thực Cốt hoa trước kia bám vào vách tường biệt thự đã biến mất toàn bộ, chỉ để lại chút hài cốt trên mặt đất.
“Pháp thuật thật sự là bá đạo! Tử vong chi mây! Thuật pháp cấp 0 mà chỉ có học đồ cấp ba mới có thể học tập, một lần duy nhất tiêu hao năm điểm lực lượng tinh thần cùng năm điểm pháp lực, nhưng rất đáng giá!”
Lôi Lâm hài lòng gật đầu.
Một lần tử vong chi mây hạ xuống, chẳng những giải quyết toàn bộ dây leo ma quỷ cùng Thực Cốt hoa, ngay cả Vu trận phòng ngự của biệt thự cũng bị ăn mòn mất hơn nửa, còn lại một ít, đã không đủ để tạo thành uy hiếp đối với Lôi Lâm.
Hơn nữa, tử vong chi mây là pháp thuật hệ bóng ma, là một trong số không nhiều pháp thuật có lực phá hoại trực tiếp nhỏ nhất, có thể phá hư phòng ngự bên ngoài biệt thự, đồng thời bảo đảm cơ cấu chỉnh thể địa phương ở trình độ lớn nhất lính, đây là pháp thuật mà Lôi Lâm đã tỉ mỉ chọn lựa ra vì lần thăm dò này.
“Chỉ là… Biệt thự cũng bị ăn mòn, cũng không chịu được bao lâu rồi!”
Lôi Lâm tiến lên khẽ đạp vào cửa gỗ, Ầm! ! ! Cửa gỗ trực tiếp biến thành vô số khối vụn rơi trên mặt đất.
Chương 139: Thâm Hồng đại phù thủy (1)
“Tranh thủ thời gian!” Lôi Lâm bước vào trong biệt thự.
“Chip! Quét qua biệt thự!”
“Nhiệm vụ thành lập, bắt đầu quét qua…”
Lúc trước bởi vì bên ngoài biệt thự có một tầng lực lượng trận pháp vu thuật phòng ngự bao trùm, Chip không thể quét qua bộ kết cấu trong trong biệt thự ra, hiện tại tự nhiên đã khác.
Rất nhanh, một địa đồ màu lam nhạt ra hiện tại trước mắt Lôi Lâm.
“Ừm! Biệt thự có hai tầng! Phía trên cùng là phòng ngủ và phòng rửa mặt! Tầng thứ nhất là phòng khách , còn phòng thí nghiệm, còn phòng ngầm ở dưới đất! Cửa vào là đằng sau tủ âm tường!”
Bị Chip quét qua,tất cả mọi vật trong biệt thự đều hiện rõ trong mắt Lôi Lâm.
“Đi phòng ngủ trước!” Lôi Lâm cực kỳ nhanh chóng chạy lên lầu hai.
Nắm nắm cửa bằng đồng thau, Lôi Lâm mở ra cửa phòng ngủ, một lớp bụi lập tức đập vào mặt, bên ngoài thân Lôi Lâm tự động tạo ra một màng ánh sáng màu đen, ngăn cản tro bụi sang một bên.
Lôi Lâm lập tức quét mắt liếc một vòng: “Đồ đạc đều được dọn rất sạch sẽ!”
Phòng ngủ rất nhỏ, chỉ có một giường lớn, một bộ bàn ghế, còn có một tủ quần áo.
Lôi Lâm mở tủ quần áo ra: ” Toàn bộ quần áo cũng không thấy rồi, xem ra chủ nhân nơi này có chuẩn bị mà vứt bỏ nơi đây!”
Tuy đã sớm đoán được, nhưng trong lòng Lôi Lâm vẫn có chút thất vọng.
Hắn lập tức cẩn thận kiểm tra phòng ngủ một lần, không phát hiện ra vật gì có giá trị, trên mặt bàn ngăn kéo cũng không đấy, chỉ ở góc phòng tìm được mấy tờ da dê trống.
“Hẳn là tàn trang từ bút ký hoặc là nhật ký! Đáng tiếc là trắng không!”
Lôi Lâm có chút tiếc hận, hai mắt lập tức tỏa sáng: “Nhật ký! Đã có!”
Tấm da dê màu vàng đã cực kỳ cũ kỹ, giống như lúc nào cũng có thể sẽ nứt ra, nhưng ở trong mắt Lôi Lâm, vài tấm da dê chính là vô thượng trân bảo!
“Chip! Quét qua vết cắt trên giấy da dê!”
Lôi Lâm phát ra mệnh lệnh, lập tức, trước mắt của hắn đã bị một tầng hào quang màu xanh lam tràn ngập, mà ở trên giấy da dê, một số chữ viết màu đỏ đứt quãng không ngừng nổi lên.
“Đây là vị phù thủy kia viết trên một tấm da dê khác, nhưng để lại vết hằn trên tấm giấy da dê này!”
Lôi Lâm Tâm có chút vui mừng, các phù thủy chỉ biết sử dụng vu thuật kiểm tra vật phẩm, lại không ngờ Lôi Lâm kiếp trước đã học xong toàn bộ dấu vết, rốt cục bị hắn phát hiện ra một chút dấu vết.
Tin tức trên giấy da dê rất lộn xộn, có thật nhiều chữ cái trùng lên nhau, ngay cả Chip đều không thể phân biệt ra.
Vụn vặt lẻ tẻ chắp vá một phát, Lôi Lâm đã nhận ra một chút tin tức, đây là một bản nhật ký:
Ngày mùng 1 tháng 9, trời trong xanh.
Thành Cực Dạ là một nơi an bình, hy vọng có thể ở chỗ này yên tĩnh thí nghiệm…
Ngày mùng 5 tháng 12, trời âm u.
Ô! Đáng chết! Thí nghiệm lại thất bại một lần, quả nhiên! Độ khó tổ hợp huyết mạch vượt xa dự liệu của mình…
Những câu còn sót lại đều rất mơ hồ, ngay cả thời gian đều thấy không rõ lắm:
… Đọc thư mà Ốc Nặc gửi, làm tiếp mấy lần thí nghiệm, mình không thể không thừa nhận, hắn đúng, ngay từ đầu phương hướng của mình đã sai lầm, đây thực sự là tin tức làm cho người ta bi thương…
… Vật thí nghiệm đã thất bại, còn lại mấy quả trứng cho dù có ấp ra cũng không có tác dụng gì, kế hoạch của mình đã hoàn toàn thất bại, ông trời…ơ…i…
… Tại đây đã không có tác dụng rồi, có lẽ mình nên đi hoa viên Địch Luân nhìn xem, Ốc Nặc nói thí nghiệm của hắn đã bắt đầu thành công, đối với chúng ta thì đây thật sự là một tin tức tốt…
Nội dung nhật ký dừng ở đây, đều là nội dung một phù thủy không ngừng thí nghiệm cùng thất bại, cuối cùng quyết định từ bỏ phòng thí nghiệm này.
Lôi Lâm ngoài một cái tên người là Ốc Nặc cùng hoa viên Địch Luân ra thì không thu hoạch được gì.
Nhưng người tên là Ốc Nặc có quá nhiều, còn hoa viên Địch Luân, Lôi Lâm hoàn toàn chưa từng nghe nói tới chỗ này.
“Không đúng! Đợi đã nào…!”
Trước mắt Lôi Lâm đột nhiên sáng ngời, ở góc tấm da dê lại phát hiện ra một tên người.
Chữ màu đỏ nhạt cực kỳ mờ, lúc trước Lôi Lâm suýt nữa đã không chú ý tới.
“Nặc… Nặc Khoa Cổ Lạp Đồ Pháp Tư Nhĩ!”
“Nặc Khoa Cổ Lạp Đồ Pháp Tư Nhĩ!” Lôi Lâm đột nhiên trừng lớn hai mắt: “Thâm Hồng Đại phù thủy! ! !”
“Chẳng lẽ chủ nhân của phòng thí nghiệm này lại là Thâm Hồng Đại phù thủy! ! !”
Nặc Khoa Cổ Lạp Đồ Pháp Tư Nhĩ là truyền kỳ trong phù thủy giới ở Nam Hải bờ! Trong truyền thuyết, người này chẳng những là một vị bác học tri thức cực kỳ uyên bác, hơn nữa trên đường phù thủy lấy được thành tựu cực kỳ chói mắt, dẫn đầu toàn bộ lực lượng phù thủy ở Nam Hải bờ, đánh lùi vô số lần tiến công đến từ địch nhân ở lòng đất cùng hải dương.
Một vị Đại phù thủy như vậy, là tấm gương của tất cả phù thủy ở Nam Hải bờ!
Lúc trước, trên chợ, gian thương bán tàn trang Loa Yên giáo thư cho Lôi Lâm, còn có ý đồ ngụy trang tàn trang thành bút ký của Thâm Hồng Đại phù thủy, nhưng đáng tiếc bị Lôi Lâm nhìn thấu.
“Một vị đại nhân vật như vậy, đồ vật còn sót lại tuyệt đối rất có giá trị , nhưng đáng tiếc, trên mặt đất hai tầng đều được dọn quá sạch sẽ, hoàn toàn không bỏ sót gì!”
Trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ tiếc nuối, nhưng vẫn ghi nhớ nội dung trên giấy da dê.
“Hy vọng ở trong phòng thí nghiệm có thể có thu hoạch!”
Lôi Lâm thất vọng nhìn phòng ngủ, thở dài một hơi rồi, tấm da dê bị hơi thở tác dụng trực tiếp rơi xuống đầy đất.
Đi tới bên cạnh một chiếc tủ âm tường, tủ âm tường màu đen vốn nên trực tiếp dán ở trên vách tường mặt, nhưng bây giờ có một cái khe, thậm chí Lôi Lâm có thể nhìn thấy thông đạo phía sau.
Chương 140: Thâm Hồng đại phù thủy (2)
Đây cũng hẳn là do con cự xà Mạn Khắc Tư Đặc lúc trước làm chuyện tốt.
Lôi Lâm đẩy ra tủ bát trống rỗng, khiến thông đạo màu đen trực tiếp hiện ra trước mắt.
“BA~!” Lôi Lâm trực tiếp vỗ tay phát ra tiếng, ánh sáng sáng ngời trực tiếp chiếu sáng chung quanh, xua tan hắc ám, lộ ra bậc thang đi xuống thông đạo.
Trong mắt Lôi Lâm loé ra vẻ nóng bỏng, trực tiếp đi xuống.
Cọc cọc! !
Giày da trâu ma sát cùng mặt đất, phát ra tiếng vang trầm nặng.
So với ở trên biệt thự, không gian ở trên lòng đất càng lớn hơn, diện tích so ra đã bằng ba bốn căn biệt thự cộng lại.
Bức tường phân bố bốn phía, phân chia phòng thí nghiệm dưới lòng đất thành mấy khulớn.
Lôi Lâm đi dọc theo thông đạo, ngẫu nhiên còn có thể trông thấy chữ cái đánh dấu các khu vực.
Dùng một loại chữ viết rất xa xưa, nhưng rõ rang có lien quan đến Byron cổ ngữ, Lôi Lâm vừa đi vừa xem.
Khu tài liệu, khu hoa viên, khu ấp trứng, khu dược tề, nhà ấm thực vật… Nguyên một đám khu vực đặc thù hiện ra trước mặt Lôi Lâm.
Khi nhìn đến khu ấp trứng, hai mắt Lôi Lâm tỏa sáng, tiến vào bên trong.
Quả cầu ánh sáng vẫn bay ở chung quanh Lôi Lâm, chiếu sang tình huống trong ấp trứng.
Lôi Lâm nhìn thấy đầu tiên chính là rất nhiều lồng thủy tinh hình tròn trên mặt đất, có lồng thủy tinh đã vỡ ra, lộ ra trứng sinh vật bị hỏng bên trong .
Sau khi nghe thấy Chip nhắc nhở toàn bộ khu ấp trứng đều không có dấu hiệu sự sống, Lôi Lâm bắt tay đi sâu vào, cầm một quả trứng mặt ngoài đã biến thành màu xám nham thạch vào lòng bàn tay.
“Đang quét qua! Độ tương tự trứng cự xà Mạn Khắc Tư Đặc biến dị 73. 2%, tương tự trứng cự mãng rừng rậm 34. 5%, tương tự trứng đại thụ thằn lằn 13. 8%…”
Chip không ngừng truyền đến kết quả.
“Xem ra! Đống trứng chính là huynh đệ tỷ muội với con cự xà Mạn Khắc Tư Đặc nửa thành thể lúc trước rồi!” Lôi Lâm nhìn rất nhiều trứng chết bên trong lồng thủy tinh, thở dài.
Nếu tất cả chúng nó đều còn sống, chỉ sợ Lôi Lâm muốn chạy đều chạy không được.
Hơi tìm tòi chút, Lôi Lâm đã phát hiện một lồng ấp trứng kỳ dị, mặt ngoài lồng thủy tinh hình tròn đã nứt ra một lỗ thủng hình tròn, bên trong vẫn còn vài miếng vỏ trứng.
“Cự xà Mạn Khắc Tư Đặc lúc trước, hẳn là từ lồng ấp trứng này ra đấy…”
Lôi Lâm hơi chút đánh giá chung quanh, lại không cam lòng tìm tòi, cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì, chỉ có thể cầm một viên trứng đã hóa thạch cùng vài miếng vỏ trứng đi ra ngoài.
Ở khu tài liệu, khu hoa viên, khu dược tề, nhà ấm thực vật…
Lôi Lâm lần lượt nhìn xuống, trước kia Thâm Hồng Đại phù thủy khẳng định đã rất nhiều tâm huyết ở phòng thí nghiệm này, từng khu vực đều bố trí phi thường hoàn thiện.
Nhưng khi ông ta rời đi cũng mang tất cả tài liệu đi, Lôi Lâm muốn kiếm tiện nghi cũng hoàn toàn thất bại.
Mà ngay cả kiểu tấm da dê trắng không như trong phòng ngủ, Lôi Lâm đều không tìm được.
“Khu vực cuối cùng! Phòng giải phẫu!”
Lôi Lâm khó có thể che đậy kín vẻ thất vọng trên mặt, mở ra cửa sắt có ghi chú là khu giải phẫu.
Loảng xoảng! ! !
Cửa sắt ầm ầm mở ra, một luồng khí tức phụ năng lượng cực kỳ đầm đặc đập vào mặt, Lôi Lâm thậm chí có thể nghe được vô số oan hồn gào khóc.
” Trên đường phù thủy đang theo đuổi chân lý, luôn không kiêng kị việc hai tay dính đầy huyết tinh!” Lôi Lâm nhớ lại lời nói lúc trước của vị Thâm Hồng Đại phù thủy kia.
Đưa mắt nhìn bốn phía trung quang, trên bàn thí nghiệm màu trắng vẫn còn vết máu màu đen, Lôi Lâm cầm lấy chút bột phấn.
“Chip! Kiểm tra đo lường!”
“Không phát hiện tế bào sống! Do bị phóng xạ ảnh hưởng, đoạn gien xuất hiện thiếu thốn cùng dị biến, không thể phán đoán ra nguồn gốc!”
Chip phản hồi tin tức.
“Móa!” Lôi Lâm thất vọng đá một cước vào trên bàn thí nghiệm.
Đối với phù thủy ưa thích thám hiểm, không có gì đáng thất vọng hơn việc hao phí vô số thời gian cùng tinh lực để tiến vào di tích lại không thu hoạch được gì.
Mặc dù đối với Lôi Lâm, có thể được một phần bút ký luyện kim thuật đã xem như thu hoạch không tệ, nhưng so sánh với Thâm Hồng Đại phù thủy thì phần thu nhập này thật sự không đáng nhắc tới.
Đây chính là Thâm Hồng Đại phù thủy đấy! ! ! Tối thiểu cũng là phù thủy chính thức cấp 4 trở lên! ! !
Trong phòng thí nghiệm này, rõ ràng không thu hoạch được gì , khiến Lôi Lâm cực kỳ ảo não.
“Được rồi! Cũng may có bút ký của tên xui xẻo lúc trước, cuối cùng cũng không lỗ vốn, hơn nữa, phòng thí nghiệm này chỉ sợ là Thâm Hồng phù thủy đại nhân sử dụng khi còn là phù thủy cấp hai, bằng không thì mình khẳng định không tiến vào được…”
Lôi Lâm đột nhiên lại cảm thấy có chút vui mừng.
Lỡ may gặp phải phòng thí nghiệm của Thâm Hồng Đại phù thủy thời kì đỉnh phong, chỉ cần ông ta tiện tay bố trí một nguyền rủa gì đó, hiện tại Lôi Lâm hoàn toàn không có thể ngăn cản.
Ầm! ! !
Lôi Lâm đá một cước vào trên bàn thí nghiệm giống như đã gây ra biến hóa dây chuyền, từng đợt gió nhẹ thổi qua mặt đất, cuốn tro bụi lên.
“Hả?” Vẻ mặt Lôi Lâm xiết chặt, tay phải đã chạm vào túi.
Gió càng cuốn càng nhiều, cuối cùng thậm chí hóa thành một bóng người hơi mờ.
“Đã bao nhiêu năm… Đã qua đã bao nhiêu năm! Ta rốt cục đã ngửi thấy được khí tức người sống!” Bóng người hơi mờ tựa như đang cảm thán, lộ ra một gương mặt lão niên mơ hồ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Sử Thượng Đệ Nhất Yêu [Dịch] Sử Thượng Đệ Nhất Yêu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Su-Thuong-De-Nhat-Yeu-SE-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Người Đưa Thư Khủng Bố [Dịch] Người Đưa Thư Khủng Bố](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Nguoi-Dua-Thu-Khung-Bo-Audio-Truyen.jpg)


