Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 194 : Nhiệt huyết (c966-c970)
❮ sautiếp ❯Chương 966: Nhiệt huyết
“Toàn đội viên tập trung phá vòng vây!”
Nằm ngoài dự liệu của hai hồng y giáo chủ chính là Thạch Khắc chỉ trầm một lát rồi lập tức hô to lên, trên người phun trào quang diễm màu đỏ, thậm chí ở sau lưng còn hình thành bóng mờ một con chim lớn.
Đây là một sinh vật hoàn mỹ như trong thần thoại, cả người tắm trong lửa, giống như thần linh sinh ra từ hỏa diễm!
” Tầng hỏa vũ công thứ tám! Thạch Khắc, mày già rồi mà chẳng có tiến bộ gì!”
Hai tên hồng y giáo chủ liếc mắt nhìn nhau, cùng bước lên trước một bước, áp lực khổng lồ đột nhiên bắn ra, áp chế bóng mờ hỏa phượng phía trước.
Giống như đêm tối giáng lâm, sương mù màu đen lập tức bao phủ bọn hắn và Thạch Khắc lại, đại chiến động một cái lập tức bùng nổ!
“Giết bọn họ!”
Thành viên của Mạc Bi Ô hô to, từng huyễn ảnh mặc áo bào màu đen, trong tay cầm chủy thủ từ trong bóng tối lao ra.
Tiếng quát tháo không ngừng vang lên, đa số thành viên đội đặc biệt đều là lính mới, trước đó lại gặp tập kích, tử thương nặng nề, hiện tại sĩ khí lập tức giảm mạnh, thậm chí bên ngoài có mấy thành viên đang hô to rồi bỏ chạy tứ tán.
Ầm! Thạch Khắc bị một quyền mạnh mẽ đánh rơi trên mặt đất, vô số hoa văn như nguyền rủa leo lên trên người hắn, cho dù là hỏa diễm khủng bố từ hỏa vũ công tầng thứ tám đều không làm được gì.
Lượng lớn hỏa diễm thậm chí bị phù văn nguyền rủa ô nhiễm, dần dần tắt đi.
Dần dần, ngay cả bóng mờ hỏa phượng sau lưng Thạch Khắc cũng gào thét lên, sắc mặt Thạch Khắc trắng bệch, trên người xuất hiện mấy vết thương lớn, đông đảo phù văn màu đen như giun chui vào.
“Ha ha… Thạch Khắc! Ngày hôm nay mày chết chắc rồi!” Một vị hồng y giáo chủ lộ ra nụ cười vui sướng: “Để ta…”
“Thả huấn luyện viên ra!”
Đúng lúc này một tiếng rống lớn đột nhiên vang lên, lập tức đánh gãy lời nói của hồng y giáo chủ làm hắn cau mày, nhìn thấy hai người tộc Hỏa Vũ cả người bị ngọn lửa thiêu đốt giống như đang phát rồ vọt tới, trên mặt còn có vẻ hoảng loạn.
“Hê hê… Đúng là thanh niên nhiệt huyết! Thạch Khắc, mày vẫn giống y như lúc trước, rất hiểu tẩy não!” Một gã hồng y giáo chủ khácnở nụ cười: “Vậy để ta làm thịt bọn chúng trước rồi lại tới xử lý mày…”
Trên mặt ông lão có vệt đỏ ửng bệnh trạng, chỉ đánh giết đối phương đã không thỏa mãn được hứng thú của lão nữa, cừu hận kéo dài mười mấy năm.
Làm lão không khỏi nghĩ tới chuyện dằn vặt đối phương một quãng thời gian, đặc biệt sau khi khiến Thạch Khắc tuyệt vọng rồi lại giết hắn, báo thù như vậy mới là hoàn mỹ nhất!
“Các người…” Thạch Khắc che ngực, quay đầu nhìn bóng người đang xông lại, trên mặt có cảm động cùnglo lắng: “Đi mau! Các cậu không phải là đối thủ của lão! Tận lực phá vòng vây!”
“Hê hê… Chạy không thoát đâu! ! !” Ông lão hắc hắc cười lạnh, để đồng bạn coi chừng Thạch Khắc.
Chính mình lại chặn đường hai thanh niên tộc Hỏa Vũ kia.
“Huấn luyện viên! Cố chịu đựng!” Vẻ mặt Lôi Lâm đỏ bừng kêu to, hỏa vũ công ở trên tay phát huy ra uy lực toàn thịnh, hỏa diễm khủng bố thiêu đốt thậm chí khiến vài tên tế tự cấp đại địa đều mạnh mẽ bị thiệt lớn, trên mặt bọn hắn hiện ra vẻ kiêng dè, nhanh chân mà rời đi một khoảng cách.
“Biểu hiện này chỉ sợ đã là nhân vật chính nhiệt huyết trong tiểu thuyết kiếp trước, cuối cùng còn muốn tự bạo…”
Trong lòng Lôi Lâm vừa tự trêu ghẹo chính mình, vừa toàn lực diễn xuất, thậm chí còn có thời gian dùng tinh thần nhìn quét cảnh tượng phía sau.
Bởi đội đặc biệt bị phục kích, hiện tại đã tử thương nặng nề, hầu như tất cả thành viên đã chết trận, tên tiểu Mật Tư tử kia lại trực tiếp lau máu lên mặt rồi ngã xuống mặt đất, dùng bí pháp nào đó che lại khí tức trên người.
Vẫn sống đến nay, so với những đồng bạn vội vàng chạy trốn đến cuối cùng bị đuổi theo chém giết kia lại may mắn hơn, thậm chí còn không bị tổn thương lớn gì, cũng có thể nói là dị sổ.
Nhìn vẻ mặt Thạch Khắc đầy cảm động, Lôi Lâm có chút không biết nói gì.
“Nếu như anh biết hai người này nhìn như liều mạng tới cứu anh nhưng trên thực tế đều là có mục đích khác, không biết có thể trực tiếp thổ huyết hay không…”
Ánh mắt Lôi Lâm liếc mắt về bên cạnh, đại hán Lạc Khắc tu luyện hỏa vũ công tới tầng sáu kia lúc này cũng đang ra sức chém giết, trên khuôn mặt là nhiệt huyết cùng kích động, dáng vẻ chính trực trung tâm.
Nhưng trên thực tế, đây cũng là kẻ không có ý tốt, trên người có khí tức dị tộc rõ ràng.
Nhưng bị che dấu rất tốt, nếu không phải Lôi Lâm có chíp và lực lượng linh hồn cùng dò xét, nói không chừng cũng bị đối phương che đậy.
“Lôi! Ta ngăn cản bọn họ! Cậu đi cứu huấn luyện viên!”
Nhìn thấy Lôi Lâm nhìn tới bên này, Lạc Khắc lập tức hô to lên, đồng thời từ trên người bắn ra lượng lớn hỏa diễm, bao phủ mấy tế tự cấp đại vào trong, tiếng khí bạo không ngừng truyền đến, hiển nhiên chiến đấu vô cùng kịch liệt.
“Em gái mày! Chính mình tìm một đống bia đỡ đạn cấp thấp làm yểm hộ, lại ném hai kẻ cấp bậc bầu trời cho ta!”
Lôi Lâm trợn trắng mắt, nhưng vẫn phải hô lớn rồi xông lên, vung ra một quyền với lão hồng y giáo chủ đang chặn đường!
Rít! ! ! Tiếng khí bạo chói tai vang lên, giống tiếng phượng hót, một con Hỏa Phượng Hoàng còn lớn hơn cả hư ảnh xuất hiện sau lưng Thạch Khắc lúc nãy hiện lên ở sau lưng Lôi Lâm, ngọn lửa màu đỏ rực như ánh mặt trời, phủ thêm cho Lôi Lâm một tầng chiến giáp màu vàng.
“Hả? ! Hỏa vũ công tầng thứ bảy! Đỉnh cao! ! !” Lão hồng y giáo chủ chặn giữa đường hơi kinh ngạc kêu lên, tuy rằng hỏa vũ công là công pháp mà toàn bộ tộc Hỏa Vũ đều học, hầu như mỗi thành niên tộc Hỏa Vũ đều có ít nhất ba tầng hỏa vũ công trên người, nhưng người tu luyện năm tầng trở lên đã phi thường hiếm thấy, bảy tầng đỉnh cao chính là chỉ cách cấp bầu trời một bước! Với độ tuổi hiện nay của kẻ tộc Hỏa Vũ này thì đây tuyệt đối là thiên phú hiếm thấy!
“Tiểu tử! Vận may của mày không tốt! Gặp phải ta!” Hồng y giáo chủ cười lạnh, chuyện bóp chết thiên tài như vậy là chuyện lão thích làm nhất.
Cho dù thành tựu sau này của những thiên tài kia không thể hạn lượng, nhưng thiên tài chết rồi thì còn chẳng bằng một con chó.
Đùng! Khí lưu màu đen sôi trào mãnh liệt xẹt qua hư không, hình thành một con bò cạp lớn, chặn đường của Lôi Lâm.
“Phá cho ta!” Theo tiếng quát lớn, kình khí màu đỏ trên tay Lôi Lâm càng mạnh hơn, giống như một đám lửa vậy, vọt tới trước mặt bò cạp.
“Chít chít!” Hỏa vũ công bắn ra hỏa diễm lập tức lan ra trên thân con bò cạp lớn kia, hầu như chỉ trong nháy mắt đã lưu lại một khoảng cháy đen, khói đen bốc lên rồi tiêu tán.
Nhưng cũng chỉ có chút công năng ấy thôi, đùng! Một cái kìm khác của bò cạp vung lên, cả người Lôi Lâm lập tức bay ngược ra ngoài, khóe miệng tràn máu tươi.
“A a a! ! ! ! Mau thả huấn luyện viên ra!” Lôi Lâm “Trọng thương” ngã xuống đất, lại nhanh chóng bò lên, lần thứ hai xông lên, bóng mờ hỏa phượng to lớn tuy rằng không kinh khủng bằng lúc trước nhưng vẫn phát ra tiếng nổ vang.
Ầm! Ầm! Ầm!
Lôi Lâm lại một lần nữa bị đánh văng ra ngoài, tên hồng y giáo chủ kia giống như muốn dây dưa đến lúc Lôi Lâm chết, lấy chuyện này để kích thích Thạch Khắc, mỗi một lần đều cố ý lưu lại một điểm lực, khiến Lôi Lâm còn có thể giãy dụa đứng lên.
“Lôi…” Nhìn Lôi Lâm ngoan cường như thế, cho dù trọng thương cũng không từ bỏ, cho dù trước đó nội tâm của Thạch Khắc cứng rắn lạnh lẽo như sắt thép, hiện tại cũng không khỏi thấy trong ngực nóng bỏng, hai luồng nhiệt khí xông thẳng vào viền mắt, suýt chút nữa đã bật khóc lên.
“Từ bỏ đi! Bé ngoan! Đi mau!” Thạch Khắc hô to.
“Không! Ta tuyệt đối không từ bỏ!” Lôi Lâm vừa hô lớn lời thoại khiến chính mình buồn nôn vừa vung vẩy nắm đấm, hỏa kình bắn ra thiêu mặt đất thành đỏ đậm.
“Ầm!” Hắn lần thứ hai bay ngược ra ngoài, hồng y giáo chủ tiến lên vài bước: “Loại trò chơi này ta đã chán rồi, lần sau sẽ giải quyết mày!”
Rầm! Bò cạp bằng hắc khí khổng lồ tản ra, lượng lớn khí lưu tụ đến trước người lão hồng y giáo chủ kia, sóng năng lượng khủng bố bắn ra.
“Tên Lôi kia lẽ nào thật sự là kẻ ngu si?”
Một nơi khác, Lạc Khắc cũng “Vừa vặn” giải quyết vài tên đối thủ, lặng lẽ đến gần một khoảng cách.
“Gần đủ rồi, đợi Lôi chết đi, ta là có thể dùng vật kia cứu Thạch Khắc ra, để mưu cầu địa vị cao…”
Trong mắt Lạc Khắc lóe lên vẻ kiên định, bàn tay của hắn đã đưa vào trong quần áo, tìm thấy một vòng tròn.
“Lôi! Cậu là một người tốt! Cũng có thiên phú kinh người! Nhưng rất đáng tiếc! Đây là một thế giới mạnh được yếu thua, người nhiệt huyết xưa nay đều không có kết cục tốt, chỉ có thể làm cậu vỡ đầu chảy máu, yên ngủ đi…”
Lạc Khắc lẩm bẩm trong lòng, giống như con báo sắp bắt đầu đi săn, lẳng lặng mà ẩn núp bắt đầu chờ đợi.
Đột nhiên, con mắt của hắn trừng lớn, con ngươi như muốn rơi ra, cái miệng há to, thét lên một tiếng không thể tin tưởng: “Ta… Mẹ nó! Điều này cũng có thể! ! !”
“Vì yêu cùng chính nghĩa! ! !” Dục hỏa bao quanh khiến Lôi Lâm càng thêm thần thánh, nhìn hồng y giáo chủ không ngừng áp sát, trên mặt hắn lộ ra vẻ thánh khiết.
Sau đó, hắn hô lớn một tiếng, lượng lớn ngọn lửa màu vàng óng tuôn ra, vết thương trên người hắn hoàn toàn khôi phục, thậm chí sau lưng của hắn lại xuất hiện bóng mờ một con Phượng Hoàng khủng bố che kín bầu trời.
Nếu như nói trước đó Lôi Lâm gọi ra bóng mờ kia chỉ là hư ảnh thì hiện tại Phượng Hoàng trôi nổi sau lưng của hắn, mỗi một sợi lông chim đều vô cùng chân thực, giống như thượng cổ hỏa phượng chân chính giáng lâm.
Gợn sóng hỏa vũ công mạnh mẽ trong nháy mắt đột phá giới hạn tầng bảy đỉnh cao, tiến vào một tầng khác càng mạnh mẽ hơn!
“Được! Lại đột phá! ! !” Lạc Khắc trực tiếp hô lên.
Tầng hỏa vũ công thứ tám đã là cấp độ bầu trời, nói cách khác, hiện tại Lôi đã ngang hàng với hai gã hồng y giáo chủ, còn cùng cấp bậc Thạch Khắc!
“Lại… Lại còn có chuyện như vậy?”
So với Lạc Khắc, hồng y giáo chủ là người trong cuộc lại càng kinh hãi, cảm giác thế giới quan của bản thân đều bị xung kích khủng bố.
Loại nhiệt huyết ngu ngốc này lại còn có thể khiến một kẻ sắp chết đột phá? Hiện tại còn thăng cấp trở thành tồn tại tương đương với mình? Chuyện này không khoa học! ! !
Thạch Khắc ở nơi khác lại lộ ra vẻ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.
“Giết!” Sóng khí khủng bố tầng hỏa vũ công thứ tám trong nháy mắt đã bao bọc Lôi Lâm, vọt tới trước mặt ông lão hồng y giáo chủ kia, kình khí cực nóng quét ngang, thậm chí đột phá phòng ngự của đối phương, khiến cho lông mày và râu mép của ông lão đều bị thiêu cháy.
Chương 967: Cắm rễ (1)
Ầm!
Nắm đấm thép mang theo hỏa diễm đỏ đậm mạnh mẽ đánh trúng ông lão hồng y giáo chủ, khiến đối phương thổ huyết lùi gấp, bóng mờ phượng hoàng to lớn ở sau lưng Lôi Lâm lại hót vang, mang theo ý quyết chí tiến lên, trong nháy mắt Lôi Lâm vọt tới một gã hồng y giáo chủ khác.
“Cho dù đều là cấp bầu trời nhưng mày cũng chỉ là một kẻ mới lên cấp, chắc chắn sẽ không hiểu rõ đối với chiến đấu ở cấp bầu trời! Tiểu tử, để ta giải quyết mày!”
Hồng y giáo chủ trông coi Thạch Khắc hô to, ông lão trước đó thất bại lại bị ông ta nghĩ là do đối phương khinh địch, mới bị Lôi Lâm đánh lén thành công.
“Thả huấn luyện viên Thạch Khắc ra! Ta còn có thể tha cho ông một lần!”
Lôi Lâm rít gào rồi mạnh mẽ va chạm với vị giáo chủ kia.
Ầm ầm ầm! ! ! Màu đỏ rực không ngừng va chạm dây dưa với bão táp màu đen, thổ địa những nơi hai người đi qua đều bị tàn phá, lộ ra tầng nham thạch cứng rắn bên dưới.
“Hiện tại. . .
Sẽ không có vấn đề gì chứ? Cho dù Lôi lâm trận đột phá nhưng đối phương là hai tên cấp bầu trời!” Lạc Khắc sờ sờ đồ trên tay, muốn xông ra ngoài.
Hắn mang theo nhiệm vụ mà đến đây, nhất định phải thu được tín nhiệm của Thạch Khắc, để thuận lợi trà trộn vào cao tầng đội đặc biệt, nhưng hiện tại bị Lôi Lâm đột nhiên chặn chen ngang một tay, khiến hắn phi thường khó chịu.
Phốc! Một tia sáng màu đỏ rực bỗng nhiên từ trong bão táp bắn đi ra, chỉ lung lay một hồi ở vị trí Thạch Khắc, bóng người Thạch Khắc đã biến mất không còn tăm hơi.
Bạch! Một giây sau, Lôi Lâm trực tiếp mang Thạch Khắc xuất hiện trước mặt Lạc Khắc, đẩy mạnh Thạch Khắc tới chỗ Lạc Khắc: “Mang huấn luyện viên đi!”
“. . .”
Tuy rằng Lôi Lâm không biết hiện tại vẻ mặt Lạc Khắc như thế nào, nhưng biết trong lòng đối phương nhất định đang muốn chửi má nó.
Bởi hắn lẩn trốn, bão táp trước đó mất đi mục tiêu đã cuốn về nơi này, mà ông lão hồng y giáo chủ trước đó bị Lôi Lâm đánh bay ra ngoài cũng âm trầm truy sát tới.
“Đệt! Đệt! Đệt! Lôi vốn là tầng bảy đỉnh cao, lâm trận đột phá còn nói nghe được.
Nhưng trước đó thực lực của ta lộ ra chỉ có tầng sáu! Lại đột phá cũng thành vô dụng!”
Lạc Khắc nhìn hai tên hồng y giáo chủ cấp bầu trời nhào tới, ở trong lòng kêu rên.
“Mặc kệ, nhất định phải sử dụng cái này!”
Lạc Khắc cắn răng, trong tay cầm một quả trứng sắt màu đen trong nháy mắt bay ra ngoài.
Xèo! Tia sáng đen lóe lên, quả trứng sắt nhỏ nổ tung giữa không trung.
Từng đợt khói mù bay ra, một mô hình cấu tạo khổng lồ chặn trước mặt hai tên hồng y giáo chủ kia.
“Mô hình cấu tạo ràng buộc! ! !” Hai tên hồng y giáo chủ kinh hô, tiếng kêu này lọt vào trong tai Lôi Lâm làm hắn thầm nở nụ cười trong lòng.
Ở trước mặt Lôi Lâm, chút âm mưu này của Lạc Khắc giống như trò đùa dai của trẻ con vậy, bị người lớn liếc mắt đã nhìn thấu, thậm chí còn ép đối phương đến trình độ này.
“Đây là. . .
Mô hình con nhện! Hóa ra anh là. . .” Thạch Khắc suy nhược mà nhìn mô hình một chút, trong đôi mắt lập tức tỏa ra ánh sao, ánh mắt nhìn Lạc Khắc rõ ràng có thêm một tia thiện ý.
” Bí bảo truyền thừa gia tộc của ta nhiều nhất chỉ có thể ngăn cản bọn chúng năm phút, đi mau!”
Trên mặt Lạc Khắc lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn so với khóc, vác Thạch Khắc lên, trên người bốc lên một tầng màng ánh sáng hỏa vũ công phòng ngự.
“Chờ đã. . .
Chờ ta!”
Nghe thấy bọn họ muốn phá vòng vây, một bộ thi thể trên đất đột nhiên nhảy lên, lộ ra khuôn mặt đầy máu của Mật Tư: “Lôi đại ca! Mang theo ta!”
“Hóa ra còn có một tên!” Lạc Khắc vô lực trợn trắng mắt, cảm thấy bất ngờ cả đời hắn gặp phải cộng gộp lại đều không nhiều bằng ngày hôm nay.
“Được! Đi!”
Lôi Lâm cười lớn một tiếng, trên người tràn ra hỏa kình, mở ra một con đường hỏa diễm dưới vòng vây của đám tín đồ Mạc Bi Ô.
Hai tên hồng y giáo chủ cấp bầu trời tạm thời bị cản đường, hiện tại tầng hỏa vũ công thứ tám của Lôi Lâm lập tức quét ngang toàn trường, dù là tế tự phổ thông hay tín đồ điên cuồng đều không chống lại được ngọn lửa màu vàng óng công kích.
Rất nhiều giáo đồ phổ thông cho dù chỉ bị dính đến một đốm lửa đều sẽ lập tức bốc cháy lên, biến thành một bó đuốc lớn hình người.
“Các ngươi nghỉ ngơi ở đây trước! Ta muốn đi ra ngoài làm mấy chuyện!”
Sau khi trở lại trụ sở trong thành phố, Thạch Khắc đã khôi phục gần đủ rồi, thậm chí có thể tự do hành động, ở bên ngoài không nhìn ra dấu vết bị thương, ngoại trừ quần áo hơi rách nát ra.
“Tuân mệnh! Huấn luyện viên!” Ba người Lôi Lâm lập tức ưỡn ngực rống to .
“Ừm!” Ánh mắt Thạch Khắc nhìn Lôi Lâm và Lạc Khắc không khỏi mang theo vẻ cảm kích, hắn đi lên phía trước, vỗ vỗ vai Lôi Lâm và Lạc Khắc.
“Lôi! Lần này cậu làm rất khá, đồng thời còn đột phá đến cấp bầu trời! Ta sẽ giúp cậu xin công lao! Còn Lạc Khắc, ta hi vọng buổi tối có thể cẩn thận nói chuyện với anh!”
“Đây là vinh hạnh của ta!” Lạc Khắc lập tức hô to, dựa vào nét mặt của hắn thì Lôi Lâm đoán đây hẳn không phải chuyện xấu gì, xem ra mô hình con nhện trước đó còn có lai lịch khác.
Rõ ràng đã đánh động tâm tư của Thạch Khắc.
” Tổ chức sau lưng của Lạc Khắc lần này vì trà trộn vào đây đã thật sự hạ không ít công phu. . .”
Trong lòng Lôi Lâm thở dài, chẳng qua lại không biết mình đã sắp bị Lạc Khắc đố kị chết rồi, nếu như ánh mắt có thể giết người thì e là hiện tại Lôi Lâm đã sớm biến thành một bó đuốc hình người.
Chương 968: Cắm rễ (2)
“Còn cậu. . .” Thạch Khắc đưa mắt nhìn tới Mật Tư, lập tức làm sắc mặt thanh niên kia trắng bệch.
“Vốn dĩ ta muốn truy cứu tội cậu lâm trận bỏ chạy! Nhưng nguyên nhân chuyện lần này là bởi vì ta chỉ huy sai lầm, nên sẽ tha cho cậu một lần!”
“Đa tạ huấn luyện viên!” Trong lòng Mật Tư vốn đang thấp thỏm bất an lập tức lớn tiếng hồi đáp.
“Chẳng qua nếu như còn có lần sau, ta sẽ nhét đầu cậu vào mông của chính cậu, nghe rõ chưa?” Thạch Khắc hô to, lập tức khiến khuôn mặt nhỏ của Mật Tư nhăn thành một đoàn.
“Được rồi, các cậu giải tán đi!” Thạch Khắc vội vội vàng vàng rời rồi, mà nhìn bóng lưng của đối phương, Lôi Lâm lại rơi vào đăm chiêu.
Chỉ nhìn sát khí không e dè trên người đối phương, Lôi Lâm đã biết trong căn cứ sẽ có mấy kẻ xui xẻo rồi.
Thạch Khắc trở về rất nhanh, thậm chí trên cổ áo cùng ống tay còn dính mấy vết máu.
Hắn hùng hùng hổ hổ đặt một tấm huy chương màu vàng và một bộ quân phục mới xuống trước mặt Lôi Lâm: “Cậu thăng chức, hiện tại là tiểu đội trưởng đội đặc biệt! Đồng thời còn thu được huân chương vinh dự cấp hai của liên bang! Còn có tước vị, hiện nay đã đủ để chứng thực trở thành hiệp sĩ nhất đẳng thấp nhất! Quân phục này cậu cứ mặc trước, văn kiện và thủ tục còn phải chờ mấy ngày nữa. . .”
“Còn có Lạc Khắc, tuy rằng anh không lên cấp, nhưng cũng thu được huân chương vinh dự cấp ba của liên bang. . .”
“Đây là vinh hạnh của ta!” Lạc Khắc xúc động, thậm chí ngay cả giọng nói đều có chút run rẩy.
Nhìn hắn giả bộ ra dáng vẻ kích động này, Lôi Lâm lập tức ý thức được huân chương vinh dự liên bang này có ý nghĩa không nhỏ.
Chẳng qua, tất cả những thứ này đều không có liên quan gì với hắn.
Mà trải qua sự kiện lần này, Thạch Khắc sẽ càng thêm coi trọng hắn, một ít tư liệu cấp bậc cơ mật hẳn là cũng có thể tiếp xúc, cũng coi như là không phải không có lợi.
Thế giới dung nham có nhiệt độ bình quân ít nhất là năm mươi độ trở lên, khắp nơi đều tràn ngập sóng nhiệt kinh người.
Mà tương ứng với nhiệt độ nóng bỏng này là vách ngoài kiến trúc đao số phi thường mỏng, còn mang theo hiệu quả hấp ôn.
Kiến trúc trong tộc Hỏa Vũ lại có phong cách khác với ở thành Ốc Kim, càng tương tự với lầu ống trúc, mà nhà ở của Lôi Lâm là dùng một loại nham thạch không ngừng toả ra hàn khí, khiến trong phòng tràn ngập cảm giác mát mẻ.
Đội đặc biệt có đãi ngộ phúc lợi đương nhiên phi thường lớn, cho dù là thành viên phổ thông đều có nơi ở chuyên môn và tài nguyên tu luyện trợ giúp, mà Lôi Lâm là tiểu đội trưởng lại càng có một biệt thự riệng, loại hàn băng nham thạch này cũng là một loại tài nguyên cực kỳ quý giá, không phải cấp bậc đội trưởng căn bản không được hưởng thụ.
Mật Tư kia bình thường đều kiếm cớ chạy đến chỗ Lôi Lâm ăn vạ không đi, hưởng thụ hơi lạnh.
Mà hiện tại Lôi Lâm đang cầm trên tay một vật như đồng hồ đo, nhanh chóng xem lướt qua cái gì.
Lấy quyền hạn hiện tại của hắn, rất nhiều tư liệu ở đội đặc biệt đều mở ra đối với hắn, tình báo có liên quan với Tam Xà giáo càng bị hắn âm thầm thu thập.
Toàn cảnh tổ chức này cũng chân chính hiện lên trước mắt Lôi Lâm.
” Tam Xà giáo này có lẽ thật sự có liên quan cùng ba vị đại công!” Lôi Lâm thả xuống màn hình, xoa xoa mi tâm, ngón tay vô thức gõ gõ trên mặt bàn.
“Từ tình báo này, thì Tam Xà giáo ở bề ngoài là nói muốn lật đổ Á Đặc Lan thống trị , để dị tộc của bọn hắn thu được không gian sinh tồn, trên thực tế lại là một nhóm phần tử khủng bố, lấy mục tiêu là công kích mỗi thành thị tộc Hỏa Vũ, cướp sạch tàn phá, cũng không có cử động đặc biệt gì. . .
Ừm!”
Lôi Lâm thông qua chíp nhìn lướt qua các thành thị bị Tam Xà giáo tập kích qua, đặc biệt số liệu tổn thất đều thông qua chíp xây dựng cơ sở dữ liệu đặc biệt, lập tức phát hiện điểm liên quan.
“Loại vật tư này có vẻ là thứ Tam Xà giáo yêu nhất!”
Ánh mắt Lôi Lâm sáng lên, hắn phát hiện Tam Xà giáo dường như có hứng thú cuồng nhiệt đối với một loại khoáng thạch kỳ dị, thậm chí chi mấy lần trước tập kích thành thị cũng rất có thể đều là vì loại khoáng thạch này, chỉ là mục tiêu này bị bọn họ ẩn giấu rất khá, không bị phát hiện mà thôi.
Nhưng chíp lại thông qua lượng lớn tư liệu để so sánh, từ số liệu tổn thất phức tạp, chuẩn xác tìm ra điểm giống nhau này.
“Hỏa nguyên thạch! Nghe đồn là bảo vật có thể tăng cường tiến độ hỏa vũ công! Cũng là đỉnh cấp tài liệu chỉ có Á Đặc Lan liên bang mới nắm giữ!”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, nhìn chíp đưa ra một bộ hình chiếu, còn có văn tự giải thích, trên mặt hiện ra vẻ suy nghĩ.
Tam Xà giáo yêu thích loại hỏa nguyên thạch này như thế e rằng có nguyên nhân không hề tầm thường.
Mà khiến mấy vị phù thủy Thần Tinh đều điên cuồng như thế, Lôi Lâm cũng có hứng thú thật lớn.
” Bằng vào quân công và địa vị hiện tại của mình, có lẽ có thể xin mua tài nguyên cấp hạn chế, vừa vặn có thể trước tiên mua một phần hàng mẫu về xem một chút. . .”
Lôi Lâm đã quyết định, lại mệnh lệnh chíp quét hình cùng ghi chép thư tịch khác của tộc Hỏa Vũ.
Dù sao cũng là văn minh tích lũy của một dị thế giới, thật sự có giá trị nghiên cứu rất lớn đối với hắn.
Chương 969: Hỏa nguyên thạch (1)
“Đi thôi!”
Lôi Lâm đá Mật Tư sắp ngủ một cước.
“Hả? Đi nơi nào?” Mật Tư rụt cổ một cái, đôi mắt còn có chút mơ hồ.
Nếu như có lựa chọn, hắn đương nhiên hy vọng có thể ngây ngốc ngủ ở chỗ này, bên ngoài thực sự nóng đến mức có thể làm hắn bất tỉnh.
“Đi mau!” Lôi Lâm nhướn lông mày làm Mật Tư lập tức đứng lên, hắn nhìn mà không biết phải nói gì cho phải.
“Được rồi! Trước tiên chúng ta đi về phía sau một chuyến, nhiệm vụ của tháng này cũng sắp phát xuống rồi, thuận tiện đi xem xem…”
“Được rồi! Được rồi! Ai bảo anh là thủ lĩnh đây?” Mật Tư nhún nhún vai.
Từ sau sự kiện lần trước, Lôi Lâm lập tức lên cấp trở thành tiểu đội trưởng đội đặc biệt, Mật Tư vừa vặn cũng trở thành thuộc hạ của hắn.
Còn Lạc Khắc kia, không biết đi nịnh bợ vây cánh gì, tuy rằng lúc đó không lên cấp, nhưng sau đó lại lập rất nhiều công huân, mấy ngày trước cũng đã lên cấp thành tiểu đội trưởng, cấp bậc ngang bằng với Lôi Lâm hiện nay.
Phòng hậu cần của đội đặc biệt cách khu dân cư không xa, từng thành viên đều mặt to bụng phệ, giống từng con lợn béo, hoàn toàn không có vẻ thon dài và tuấn dật của tộc Hỏa Vũ đặc, mỗi khi đến đây, Lôi Lâm cùng thủ hạ của hắn đều không ngừng lên án.
“Lấy hết phần vật phẩm tháng này của ta ra! Lại thêm một phần danh sách trao đổi!” Lôi Lâm nói với một tên béo đầu trọc dáng vẻ láu lỉnh ngồi sau cánh cửa pha lê.
“Vâng! Lôi đội trưởng!” Tên béo kia lập tức nở nụ cười làm lành, dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí.
Uy danh của Lôi Lâm đã sớm truyền ra trong đội đặc biệt, tuổi còn trẻ đã lên cấp tầng thứ tám hỏa vũ công, chính là cường giả cấp bậc bầu trời! Tiền đồ vô lượng!
Mà càng quan trọng hơn chính là hắn lại vẫn có ân tình cứu mạng Thạch Khắc huấn luyện viên, người nào không biết Thạch Khắc được xưng là kẻ có hậu trường cứng, thủ đoạn mạnh mẽ, lại bao che khuyết điểm?
Bởi vậy. tương lai Lôi Lâm có thể từng bước thăng chức đã là chuyện có thể khẳng định.
Tiểu đội trưởng tuyệt đối không phải điểm cuối của hắn, thậm chí có người đã suy đoán rằng hắn có thể thu được quân hàm nguyên soái trong liên bang!
Tên béo này đương nhiên không dám thất lễ với nhân vật như thế, lập tức không dám cắt xén lấy ra phần vật tư thuộc về Lôi Lâm.
Lôi Lâm tiện tay nhận lấy, đây là phúc lợi mà mỗi đội viên đội đặc biệt đều có.
Á Đặc Lan liên bang chính là dựa vào cung cấp tài nguyên và tước vị để hấp dẫn, mời chào các cường giả du đãng tới.
Ném vật tư cho Mật Tư đứng ở phía sau như tuỳ tùng, Lôi Lâm mở ra danh sách trao đổi.
Nội dung đầu tiên thình lình chính là công pháp hỏa vũ công, công pháp từ tầng thứ nhất đến tầng thứ chín, còn có rất nhiều kinh nghiệm vận dụng thực tế cùng sát chiêu mà cá nhân sáng tạo ra.
Có thể nói không thiếu gì cả, vô cùng hoàn thiện.
Chỉ là không có công pháp tầng thứ mười liên quan đến cấp bậc ngôi sao, khiến Lôi Lâm hơi nhướng mày.
Hiện tại ở đây lâu, hắn đã biết đội đặc biệt chính là cơ cấu đặc vụ của Á Đặc Lan liên bang, tuy rằng danh tiếng không tốt đẹp gì, nhưng quyền hạn mỗi một thành viên đều rất lớn, cho dù hắn hiện tại chỉ là một tiểu đội trưởng, cấp bậc cũng tương đương với thiếu tướng trong liên bang.
Với địa vị bây giờ của hắn mà vẫn không tiếp xúc được với nội dung tầng thứ mười hỏa vũ công.
Không khỏi khiến Lôi Lâm có chút nhụt chí, hắn phi thường có hứng thú đối với bộ phận phía sau của bộ công pháp kia.
Có thể dung hợp sức mạnh giữa kỵ sĩ và phù thủy, cũng chính là vật lý cùng với tinh thần hoàn mỹ đến thế, hiện nay hắn mới chỉ gặp được một loại là hỏa vũ công này.
Đồng thời, có đám người Thạch Khắc là tiêu bản, chíp nhiều nhất cũng chỉ có thể thôi diễn hỏa vũ công đến tầng thứ chín, còn nội dung tầng thứ mười lại cần dùng tới lượng giải toán khổng lồ và thời gian dài, rõ ràng vượt qua mong muốn của Lôi Lâm.
“Con đường sức mạnh, chỉ đến cấp độ ngôi sao mới rõ ràng biểu hiện ra, chín tầng đầu của hỏa vũ công chỉ có thể nói là có ý tưởng mới, chính là không biết con đường chân chính sẽ ra sao…” Trong mắt Lôi Lâm lóe lên một tia ngóng đợi.
Trong truyền thuyết của tộc Hỏa Vũ, bọn hắn đều là hậu duệ của phượng hoàng, nhưng Lôi Lâm rõ ràng không tin.
Bởi vì hắn đã sớm đã từng thử, trong những người thuộc tộc Hỏa Vũ này không tìm được bất kỳ đoạn gien huyết mạch nào có quan hệ tới thượng cổ.
Nhưng sau khi hỏa vũ công kích phát đến cao tầng lại rõ ràng có một chút liên hệ với phượng hoàng kéo lên một chút quan hệ, chuyện này cũng khiến Lôi Lâm hơi nghi hoặc một chút.
” Vấn đề hỏa vũ công có thể tạm thời bỏ qua, tìm hỏa nguyên thạch trước vậy!”
Lôi Lâm tiếp tục nhìn xuống, rất nhanh hình ảnh một loại khoáng thạch màu đỏ rực đã hiện lên ở trước mặt Lôi Lâm: “Hỏa nguyên thạch! Có thể thúc đẩy tiến độ tu luyện hỏa vũ công, thậm chí hỗ trợ đột phá! Bảo vật đỉnh cấp! Giá cả trao đổi: Một khắc cần 100 điểm tước vị! Giới hạn cấp bậc đội trưởng trở lên!”
“Một trăm điểm quý tộc đổi một khắc?” Lôi Lâm không thể nói gì, Mật Tư đứng bên cạnh đã kêu lớn.
“Đồ mắc như vậy, cho dù bán cả ta cũng không mua nổi!” Mật Tư lè lưỡi.
Quý tộc ở Á Đặc Lan liên bang có địa vị rất cao, đồng thời xét duyệt cũng phi thường nghiêm ngặt, ngoại trừ điểm quý tộc ở đội đặc biệt ra, muốn trở thành quý tộc, e là chỉ có thông qua huyết chiến ở hẻm núi tử vong, lập được đại công mới được.
Bởi vậy, đội viên đội đặc biệt cũng bảo vệ điểm quý tộc của chính mình giống như bảo vệ con mắt vậy.
Chương 970: Hỏa nguyên thạch (2)
Nhìn thấy giá cả đắt đỏ như thế, Mật Tư lập tức liền không chịu được.
“Hắc hắc… Đây chính là hỏa nguyên thạch! Là vật tư chỉ có tầng cao nhất trong liên bang chúng ta mới có thể hưởng thụ! Chỉ cần một khắc là có thể giúp cậu đột phá hỏa vũ công tầng sáu!”
Tên béo ngồi sau cửa sổ thủy tinh lặng lẽ cười, trong giọng nói lại có chút vẻ trào phúng.
“Tầng sáu? !” Hai mắt Mật Tư trừng lớn, muốn đột phá cấp độ hỏa vũ công thật sự phi thường gian nan, tầng thứ sáu này đã quấy nhiễu hắn một quãng thời gian rất dài rồi, mà một khi lên hỏa vũ công tầng sáu, hắn sẽ trở thành cường giả cấp đại địa, địa vị sẽ hoàn toàn khác.
Chỉ là… Mật Tư liếc giá cả kia một chút, vẫn có chút không nỡ, dù sao tước vị cũng phi thường quý giá, hắn khổ sở tích góp đến hiện tại, thực sự không nỡ tiêu hết như thế.
“Ừm! Ta dùng toàn bộ điểm của ta để đổi!” Lôi Lâm gật đầu, khiến Mật Tư lập tức thất thần hô lên: “Đội trưởng! Anh điên rồi sao?”
“Đương nhiên là không! Ta rất bình tĩnh, ý thức cũng rất tỉnh táo!” Lôi Lâm lắc đầu một cái, hắn dù sao cũng là người ở dị thế giới, đối với hắn mà nói, tước vị ở nơi này tính là thứ gì? Cho dù tặng không cho hắn, hắn cũng phải suy tính một chút, dùng đẻ trao đổi tài nguyên quý trọng vẫn tốt hơn một chút.
“Chờ đã… Đại nhân! Ngài trao đổi đã vượt quyền hạn của ta!”
Tên béo phía sau cửa pha lê cũng ngồi không yên, từng giọt mồ hôi đầy dầu mỡ từ trán hắn lăn xuống, lại bị hắn cầm lấy một khối tay lau khô.
Với quyền hạn của hắn, nhiều nhất chỉ có thể đổi một khắc hỏa nguyên thạch hối, rõ ràng không thỏa mãn được yêu cầu của Lôi Lâm.
Rất nhanh, một gã khác đã nhận được tin tức từ tên béo, đi tới ước Lôi Lâm trmặt.
Trên người hắn cũng có sóng năng lượng cấp bậc bầu trời, thậm chí chạm tới ngưỡng cửa ngôi sao.
“Trưởng phòng đại nhân!” Lôi Lâm và Mật Tư hơi hành lễ, người đến rõ ràng là trưởng phòng của khu hậu cần này, quân hàm còn cao hơn cả Lôi Lâm.
“Ừm! Lôi! Điểm quý tộc của cậu đủ để đối lấy tước vị Nam tước, thật sự muốn sử dụng toàn bộ sao?”
Vị trưởng phòng kia nhìn Lôi Lâm, trên mặt có tiếc hận.
Đối với vị thiên tài này, hắn vẫn tương đối xem trọng.
“Đúng!” Lôi Lâm kiên định gật đầu: “So với tước vị, ta vẫn coi trọng thực lực của chính mình hơn! Chỉ cần có đủ thực lực thì sớm muộn gì ta cũng có thể thu được nhiều thứ hơn và địa vị càng cao hơn!”
“Nói thật hay!” Bên cạnh có một người lớn tiếng vỗ tay, không biết lúc nào, Thạch Khắc đã đi tới bên cạnh Lôi Lâm.
“Cứ đổi cho hắn đi!” Thạch Khắc gật gật đầu với tên béo, trong giọng nói có vẻ cảm khái: “Nếu như lúc ta còn trẻ cũng có thể nghĩ như hắn thì hiện tại đâu chỉ có chút thành tựu này?”
“Được rồi! Thực sự là không nói lại hai người các ngươi…”
Tên béo cũng lấy ra một khăn tay màu vàng óng xoa xoa mồ hôi trên mặt: “Đi theo ta! Đổi điểm quý tộc điểm không phải là chuyện đơn giản như vậy, chẳng qua có Thạch Khắc ở đây, tất cả đều dễ nói chuyện…”
Sau một quá trình chứng thực thủ tục phi thường phiền phức, Lôi Lâm rốt cục toại nguyện thu được hỏa nguyên thạch, sau khi lần thứ hai cảm tạ Thạch Khắc cùng trưởng phòng, Lôi Lâm mới trở lại nhà ở của chính mình.
“Hỏa nguyên thạch! ! !” Lôi Lâm chậm rãi xòe bàn tay ra, lộ ra một khối khoáng thạch đỏ chói, bên trong giống như còn có lượng lớn chất lỏng đang chảy.
Cả khối khoáng thạch chỉ lớn bằng móng tay, đây chính là hỏa nguyên thạch mà hiện nay Lôi Lâm dùng toàn bộ điểm quý tộc để đổi được.
Đừng thấy nó chỉ có một chút này, muốn kiếm đủ lượng này đã khiến vị trưởng phòng phòng hậu cần kia phải tốn rất nhiều tâm tư, thậm chí lấy từ nơi khác tới đây mới miễn cưỡng đủ.
Hô! Một bóng mờ hỏa Phượng hoàng nổi lên từ sau lưng Lôi Lâm, phát ra tiếng kêu to đầy vui sướng.
Lôi Lâm có linh cảm, chỉ cần sử dụng những nguyên hỏa thạch, hắn hỏa vũ công tầng tám của hắn sợ lập tức được tăng trưởng, thậm chí có thể trực tiếp đột phá tầng thứ chín.
Thế nhưng khiến hắn coi trọng cũng không phải dị động từ hỏa vũ công, mà là từ tiếng nhắc nhở của chíp.
“Keng! Phát hiện kỳ vật —— hỏa nguyên thạch! Đang thu thập thành phần!”
Lại trải qua rất nhiều kiểm tra và mô phỏng thí nghiệm, âm thanh máy móc của chíp mới truyền tới.
“Linh hồn kỳ vật —— hỏa nguyên thạch! Có thể tăng cường chất của phù thủy, tăng lên lực lượng linh hồn, phạm vi không biết!”
Nhìn thấy chíp nhắc nhở , hai mắt Lôi Lâm cũng phải trợn tròn!
Tăng lên linh hồn lực! ! ! Loại hỏa nguyên thạch này lại có hiệu quả nghịch thiên như thế?
Sự tiến bộ của phù thủy lúc đầu gắn liền cùng lực lượng tinh thần, vừa đến cấp ba chính là rèn luyện lực lượng tinh thần, mà sau khi lên cấp Thần Tinh thì lại dính đến phương diện linh hồn.
Linh hồn là vật quỷ dị nhất khó lường, cho dù rất nhiều phương pháp minh tưởng đỉnh cấp, cũng không dám nói hoàn toàn biết rõ quy luật trong đó, chỉ hiểu rõ tập tính tăng cường một hạng linh hồn nào đó, đồng thời dọc theo con đường này không ngừng đi tới, thông qua thời gian từ từ thôi mà thôi.
Cho dù là rất nhiều phương pháp minh tưởng đỉnh cấp, lực lượng linh hồn tăng cường cũng cần trăm năm làm đơn vị thời gian.
Mà Lôi Lâm lại càng thêm khổ bức, tầng bốn trong Khoa Mạc Âm chi đồng lại chẳng hề đề cập đến làm sao để tu luyện linh hồn, chỉ có thể không ngừng tìm vận may.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Thâu Hương [Dịch] Thâu Hương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Thau-Huong-Audio-Truyen.jpg)


