Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 191 : Động thủ (2) (c951-c955)
❮ sautiếp ❯Chương 951: Động thủ (2)
Trên thực tế, trừ điểm này ra, Lôi Lâm còn chuẩn bị một chiêu khác, cho dù tháp linh mất đi hiệu lực, chính mình cũng sẽ không bị lạc ở thế giới khác, đây đương nhiên là bí mật sâu nhất của hắn, phải giữ bí mật với tất cả mọi.
Ầm! Sau mệnh lệnh của Lôi Lâm, toàn bộ tháp phù thủy đột nhiên đóng chặt, đông đảo phù văn xiềng xích cùng màng ánh sáng phòng ngự đóng kín mỗi một con đường, rất nhiều con rối cùng hư không thích khách xuất hiện, bắt đầu nghiêm mật tuần tra.
“Lôi Lâm! Nhất định phải thành công, nhất định phải an toàn trở về!” Ở ngoài tháp phù thủy, Phù Nhị siết chặt nắm tay, trong lòng yên lặng cầu khẩn.
Ngoại trừ cô ra, Phái Khắc cùng Sử Lư Bi, còn có một số thuật sĩ cao cấp đều đứng bên cạnh, quan sát tháp phù thủy hoàn toàn đóng kín, trên mặt đều có vẻ phức tạp.
Lôi Lâm đương nhiên sẽ không quan tâm nhiều như vậy, bây giờ hắn tập trung toàn bộ tinh thần đều vùi đầu vào cánh cửa tinh giới trước mặt.
Tọa độ thế giới trước đó ba người Cát Nhĩ Bá Đặc đại công lạc kia, Lôi Lâm đương nhiên đã sớm tính toán ra, chỉ là vì mình cân nhắc nên mới không công bố ra, thậm chí còn âm thầm tiến hành quấy rầy công tác Sa Đặc, một lần kéo dài chính là năm năm.
Mà hiện tại đã đến thời điểm không thể không đi cứu viện hai vị đại công.
Trước tiên không nói tới Ái Ma, Cát Nhĩ Bá Đặc tốt xấu gì cũng là lão sư của hắn, cũng dạy hắn không ít thứ, chính là chỉ nhìn nể mặt mũi và tình cảm năm xưa, Lôi Lâm cũng chuẩn bị đi một chuyến này.
Đồng thời —— nơi đó là một dị thế giới!
“Cho dù là cạm bẫy, cũng nhất định phải trả giá tọa độ một dị thế giới!” Dưới đáy lòng Lôi Lâm có chút kích động, cho dù là thế giới cấp thấp nhất, cũng khẳng định tốt hơn vị diện! Ở trong đó có phong phú tài nguyên, đủ để khiến Thần Tinh thậm chí Huy Nguyệt đỏ mắt.
“Mày không tiếc lộ tọa độ một thế giới cũng phải hãm hại mấy người lão sư, chính là không biết nếu như chúng ta hoàn toàn công lược được thế giới này thì vẻ mặt của mày sẽ biến thành vẻ gì?”
Khóe miệng Lôi Lâm khẽ cong lên mỉm cười, hắn dường như đã có thể nhìn thấy, vị Huy Nguyệt phù thủy của Chu Tí Đặc chi lôi kia tức đến mức đỏ mặt.
Một điểm sáng như ngôi sao từ trên tay Lôi Lâm bay ra, đi vào cánh cửa tinh giới.
Ầm!
Thông qua kết nối ở cánh cửa tinh giới, lực lượng linh hồn của Lôi Lâm dường như chạm tới một thế giới cực kỳ phức tạp và khổng lồ.
Mà ở mép biên thế giới, khí tức lưu huỳnh và hỏa diễm tràn ra.
Năng lượng trong tinh giới chi thạch là năng lượng hạt nhân lập tức nhanh chóng giảm thiểu, thậm chí suýt chút nữa đã rơi xuống gần đường cảnh giới.
Thông qua cảm ứng, Lôi Lâm có thể xác định thế giới này cách phù thủy thế giới phi thường xa xôi, mà tiêu hao mở ra cánh cửa tinh giới một lần, e sẽ là một con số làm người nghe phải líu lưỡi.
“Loại khí tức tràn ngập hỏa diễm cùng lưu huỳnh này?” Lôi Lâm cả kinh, sau đó lại có chút thoải mái: “Chẳng trách đám lão sư lại nghĩ nơi này là luyện ngục thế giới, nếu ta không có thượng cổ ký ức, chỉ sợ cũng bị lưa. . .”
“Tháp linh! Sau khi ta đi duy trì năng lượng cần phải dự trữ trong cánh cửa tinh giới, chuẩn bị khởi động bất cứ lúc nào trình tự tiếp dẫn!”
Lôi Lâm ra lệnh.
“Đã rõ!” Tiểu Tinh Linh màu xanh lục lập tức gật đầu đồng ý.
“Chuẩn bị thực thể xuyên qua!” Lôi Lâm hít sâu một hơi, tuy rằng hắn có kinh nghiệm truyền tống tới Không Gian Thần Tinh, nhưng loại truyền tống khoảng cách xa này vẫn làm hắn hơi có chút sốt sắng.
“Keng! Bắt đầu thu thập số liệu! Thành lập cơ sở dữ liệu!” Chíp cũng lập tức trả lời, trải nghiệm như thế này rất hiếm thấy, cho dù là chíp cũng thiếu hụt tư liệu nghiên cứu trực tiếp, hiện tại vừa vặn bù đắp.
“Thế nhưng, cảm giác chính mình làm vật thí nghiệm này thật sự có chút. . .”
Lôi Lâm thoáng lườm một cái, nhìn ánh sáng trên cánh cửa tinh giới càng ngày càng sáng, cuối cùng chính mình bước vào. . .
Ầm! Một màn sáng màu xanh lam như cực quang hiện ra trên đỉnh tháp tháp phù thủy Lôi Lâm, như một ngôi sao băng rực rỡ cắt ra màn trời đen kịt.
“Bắt đầu rồi!” Phù Nhị căng thẳng.
“Bắt đầu rồi! Khởi động trình tự quấy rầy! Cần phải như lần trước, chặt đứt liên hệ của đối phương, để hắn cũng lạc!”
Một mặt khác, trong một chỗ khe hở thế giới đen kịt, lần trước Lôi Lâm gặp qua Khắc Lâm Tư mang theo một đám nhân viên kỹ thuật đang thao túng máy móc gì đó, lượng lớn đường sáng và số liệu từ phía trên hiện ra.
“Năng lượng quấy rầy quỹ đạo hoàn thành!”
“Khung vặn vẹo trường lực đã xong, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến hành quấy rầy!”
“Hình thành dòng chảy chính, bắt đầu đo lường quỹ đạo của đối phương, tiến hành công tác chặn ngang. . .” Đông đảo phù thủy cao cấp giống là nhà khoa học nghiêm cẩn nhất, nhanh tay thao túng máy móc, đồng thời báo ra số liệu.
“Rất tốt! Lập tức bắt đầu!” Khắc Lâm Tư vung tay lên, giống như đã có thể nhìn thấy khuôn mặt Lôi Lâm bởi hoảng sợ mà vặn vẹo biến hình, một cảm giác thoải mái vì báo thù được nhất thời lan tràn cả người hắn , khiến hắn không khỏi bắt đầu cười ha hả.
“Đến rồi!”
Cho dù đang thông qua cánh cửa tinh giới để dịch chuyển không gian, Lôi Lâm cũng duy trì tỉnh táo, lúc này còn có chíp nhắc nhở.
“Đo lường thấy trường lực phản ứng không rõ, phán đoán là dòng chảy can thiệp hạt căn bản!”
“Chính là đang chờ mày!” Trong mắt Lôi Lâm lóe lên tia sáng.
Chương 952: Thế giới dung nham (1)
Biết rõ ràng là cạm bẫy còn nhảy vào thì chính là kẻ ngu si!
Lôi Lâm đương nhiên không phải kẻ ngu, nếu như đối phương đã lộ ra năng lực có thể quấy nhiễu cánh cửa tinh giới, đương nhiên Lôi Lâm sẽ không chủ quan.
Trên thực tế, trong thời gian năm năm này, hắn vẫn luôn yên lặng quan sát thế giới đối diện, thậm chí ngay cả linh hồn đều thử nghiệm hình chiếu mấy lần, chính là vì muốn thăm dò sức mạnh quấy rầy của đối phương.
Trải qua năm năm dò xét và kiểm nghiệm, hắn đã sớm rõ như lòng bàn tay đối với thủ đoạn mà đối phương có thể dùng, đồng thời tiến hành tạo ra phương án khẩn cấp.
“Là hình thức công kích số ba! Khởi động biện pháp đối ứng!” Trong con ngươi Lôi Lâm lóe lên tia sáng.
“Bắt đầu nhiệm vụ! Không gian miêu phóng! Bắt đầu đẩy ngược tọa độ của đối phương…” Chíp bắt đầu vận chuyển.
Mà một tầng không gian rung động thần bí cũng từ trên người Lôi Lâm tản ra.
“Đã xác định tọa độ đối phương? Có tiến hành công kích hay không?” Chíp máy móc hỏi.
“Có!” Khóe miệng Lôi Lâm lộ ra một nụ cười.
“Oành!” “Bồng!” Giống tiếng pha lê nổ tung, rất nhiều máy móc trực tiếp hóa thành hỏa diễm, mà Khắc Lâm Tư nhìn tất cả những thứ này hầu như muốn phát điên.
“Xảy ra chuyện gì? Ai có thể nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Khắc Lâm Tư gầm lên, con ngươi đã biến thành màu đỏ.
Những máy móc không gian quấy rầy cao cấp này cho dù là Huy Nguyệt phù thủy đều rất khó chiếm được, lần này hỏng nhiều như vậy, e là chủ nhân sau lưng sẽ trực tiếp làm thịt hắn.
“Đối phương rõ ràng cũng nắm giữ một loại kỹ thuật không gian nào đó, đồng thời tiến hành phản chế!” Một ông lão đẩy kính mắt, đưa ra nhận định.
“Đùa sao? Ông có biết giá trị kỹ thuật không gian cùng tri thức ngành học cao bao nhiêu không? Hắn làm sao có thể chiếm được?”
Phản ứng đầu tiên của Khắc Lâm Tư là không tin.
“Nhưng cũng chỉ có cách giải thích này! Nếu như tri thức không gian của đối phương thật sự cao hơn chúng ta vậy e là chúng ta cần phòng bị không gian công kích tiếp theo!”
Ông lão nhanh chóng nói.
“Không gian công kích?” Khắc Lâm Tư sững sờ, sau đó lập tức nhìn thấy không gian loạn lưu che ngợp bầu trời trực tiếp phủ kín nơi này…
“Hiệu quả không tệ!” Nghe chíp nhắc nhở, tâm tình Lôi Lâm lập tức tốt lên.
Bí pháp và tri thức ngành học liên quan đến tọa độ không gian tự nhiên vô cùng đắt giá, cho dù là ở Không Gian Thần Tinh cũng không thường thấy.
Nhưng hắn có chíp, yêu cầu độ hoàn chỉnh của tư liệu không cao.
Bởi vậy hắn vẫn mua được vài phần.
Tuy rằng còn không tính là đại sư ở phương diện này, nhưng ám hại mấy tên chỉ là lính mới thì sẽ không thành vấn đề.
“Mày dám…” Tiếng gầm gừ nổi giận truyền đến.
Một gã phù thủy trên trán có phù văn mặt trăng màu đen đột nhiên xuất hiện ở rìa thế giới, ra tay chặn lại Lôi Lâm.
“Đối thủ của mày là ta!” Sau tiếng sư tiwr rít gào, một vị thuật sĩ có mái tóc vàng che trước mặt tên phù thủy kia.
“Vi Đức…” Huy Nguyệt phù thủy trầm thấp kêu lên, trên mặt lộ ra vẻ kiêng dè không thôi.
“Một kế hoạch khác cũng phát động! Vậy là Huy Nguyệt phù thủy của Chu Tí Đặc chi lôi sao?” Cuối cùng Lôi Lâm quay đầu lại liếc mắt nhìn, ghi nhớ dung mạo của đối phương vào đáy lòng.
Xèo! Sau khi đột phá màng ngăn thế giới, lực lượng tinh giới khổng lồ lập tức phát động, Lôi Lâm chỉ thấy trong đầu choáng váng, toàn bộ thân hình giống như hóa thành tia sáng, hoàn toàn biến mất không tháy…
Lực lượng so với trước đó chuẩn bị truyền tống, lợi dụng tinh giới tiến hành dời đi rõ ràng to lớn mà mênh mông hơn.
Áp lực cực lớn như sắt thép vững vàng đè ép thân thể Lôi Lâm.
Lạnh lẽo, ngột ngạt, cuồng loạn!
Trong nháy mắt Lôi Lâm có cảm giác xương cốt trên người mơ hồ vang lên.
Thậm chí màng phòng ngự trên người liên tiếp vỡ vụn.
“Loại áp lực này cho dù là dưới đáy biển mấy vạn mét đều kém xa tít tắp…”
Đây là suy nghĩ cuối cùng trong đầu Lôi Lâm trước khi hoàn toàn bất tỉnh, việc duy nhất Lôi Lâm có thể làm chính là sử dụng lực lượng Đa Tí, khiến cho năng lượng màu xanh sẫm trải rộng toàn thân.
Nơi này là một thế giới dung nham, hầu như khắp nơi đều có thể thấy được vết nứt trên đại địa, bên trong là dung nham đỏ chót, giống như mạng lưới dòng sông màu đỏ.
Mà bên ngoài một khối nham thạch màu đen to lớn, không gian lại vặn vẹo cùng nhau.
Hình thành một cánh cửa ánh sáng nửa trong suốt, chung quanh còn thỉnh thoảng có chớp giật sinh ra.
Vù!
Chớp giật bắn ra với tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng biến thành một đạo bạch quang chói mắt.
Ầm! Lượng lớn hào quang màu trắng nổ tung.
Hình thành tia sáng chói mắt, mà đợi toàn bộ tia sáng biến mất thì cánh cửa và chớp giật kia đều đã biến mất không còn tăm hơi, chỉ có dấu vết cháy đen trên mặt đất như đang kể lại cảnh tượng quái dị trước đó.
“Hô… Rốt cục đã tiến vào!” Lôi Lâm cau mày, cảm ứng lượng lớn nguyên tố hỏa quanh người: “Loại nồng độ này? Cho dù nói nơi này là thế giới nguyên tố hỏa cũng có phù thủy tin tưởng!”
Khắp nơi trên người đều truyền đến đau đớn, khiến cho Lôi Lâm rên lên một tiếng, khẽ khom người xuống.
“Chíp?” Lôi Lâm lập tức âm thầm ra lệnh: “Đo lường trạng thái!”
“Keng! Thân thể chủ thể bị bầm tím 30. 87%, thân thể gãy xương7 nơi, nội tạng có hiện tượng tụ huyết.
Đề nghị lập tức trị liệu!” Chíp trung thực báo cáo tình trạng của hắn, đồng thời còn chiếu ra một bộ hình chiếu thân thể người đến trước mặt Lôi Lâm.
Trên thân thể màu xanh lam còn đánh dấu nhiều chỗ bị thương.
Với thể chất hiện nay của Lôi Lâm mà còn bị thương thành như vậy, phù thủy bình thường sợ là sớm đã hài cốt không còn.
Chương 953: Thế giới dung nham (2)
Nhưng thể chất kinh người, còn có huyết mạch thuật sĩ đều đang thong thả chữa lành thương thế trong cơ thể, khiến lông mày của Lôi Lâm dần dần giãn ra.
“Đúng là quá nguy hiểm, suýt chút nữa đã chết ở ngoài màng thế giới…” Dù là Lôi Lâm, khi hồi tưởng lại chuyện đã xảy ra vừa nãy cũng không khỏi chảy mồ hôi lạnh.
Màng thế giới chính là một lớp màng ngoài dị thế giới, thậm chí còn chứa một phần khe hở thế giới, có thể nói là một sức mạnh phòng ngự cường đại nhất của một đại thế giới!
Trên căn bản, mỗi thế giới đều có màng thế giới tồn tại, chỉ là trình độ mạnh yếu không giống nhau mà thôi, màng thế giới nổi danh nhất chỉ sợ cũng là vách thuỷ tinh ở thế giới các thần.
Loại sức mạnh mạnh mẽ ngăn cách kia thậm chí có thể khiến phù thủy cấp bảy trở lên đều thất bại tan tác mà quay về, một thế giới lớn lại bao quát rất nhiều vị diện, do đó hình thành nhân văn và hệ thống sức mạnh đặc biệt ở thế giới các thần, thậm chí ngăn cản tất cả ngoại giới nhòm ngó, ngoại trừ lần bị thượng cổ phù thủy xâm lược kia.
Trước khi đến thế giới dung nham này, bởi vì có lực lượng Đa Tí phòng hộ, cuối cùng cũng coi như giúp Lôi Lâm tỉnh táo lại, tránh phải chịu một thiệt lớn.
Nếu như nhất định phải ví dụ, màng thế giới ở thế giới lớn giống như hải quan, nếu như Lôi Lâm không tỉnh lại, nhất định phải mạnh mẽ xông tới, bởi vậy nhất định sẽ bị vô số công kích, đặc biệt địch ý từ ý chí thế giới này.
Mà hiện tại cách Lôi Lâm làm chính là tương đương với lừa dối để qua ải, không bị ý chí ở thế giới này phát hiện, tự nhiên bị để ý cũng càng nhỏ, đối với hành động sau này sẽ càng có lợi.
“Còn có cái này!”
Lôi Lâm lấy từ dưới cổ ra một dây chuyền màu bạc che kín ánh sao, đợi đến khi cảm ứng được liên hệ bên trên vẫn hoàn hảo không chút tổn hại, hắn mới hoàn toàn thanh tĩnh lại.
Sợi dây chuyền này trên thực tế chính là đại diện cho sự liên hệ giữa hắn cùng cánh cửa tinh giới ở phù thủy thế giới, chỉ cần liên hệ bên này không đứt rời, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể thông qua cánh cửa tinh giới lần thứ hai truyền tống về về.
Khi Lôi Lâm vừa rời đi phù thủy thế giới, Khắc Lâm Tư phát ra rồi ngăn chặn, cũng chính là vì muốn hoàn toàn chặt đứt mối liên hệ này, khiến Lôi Lâm lạc vào dị thế giới, vĩnh viễn cũng không tìm được đường về nhà.
Mà trước đó ba người Cát Nhĩ Bá Đặc chính là thất bại vì thủ đoạn này.
Đương nhiên, hiện tại Khắc Lâm Tư bị Lôi Lâm mạnh mẽ phản kích một trận, e là trong một quãng thời gian rất dài cũng không thể lộ đầu, nguy hiểm lớn nhất lại bị Vi Đức ngăn cản lại, rốt cục Lôi Lâm có một chút thời gian để làm chuyện của chính mình.
Cứu viện hai vị công tước ra ngoài cũng là dự định phù hợp lợi ích hiện nay của Lôi Lâm.
Dù sao, hiện tại một mình hắn không có thực lực đối cứng cùng Chu Tí Đặc chi lôi, nhất định phải tìm mấy người tới chia sẻ một chút áp lực, ở phương diện này, mấy người Cát Nhĩ Bá Đặc đều là ứng viên rất tốt.
Đồng thời, Cát Nhĩ Bá Đặc còn có tình nghĩa lão sư đối với Lôi Lâm, cũng là người không thể tùy tiện từ bỏ.
Sau một quãng thời gian cân nhắc, đặc biệt sau khi chính mình đã tính toán kỹ đường lui, Lôi Lâm vẫn lựa chọn tới nơi này cứu viện đối phương trước.
“Chỉ là… Một thế giới lớn như vậy, ta nên đi nơi nào tìm đám lão sư đây?” Lôi Lâm nhìn hồ dung nham mênh mông vô bờ còn có mây lửa trên trời, không khỏi lộ ra nụ cười khổ.
“Keng! Đang đo lường hoàn cảnh bên ngoài…” Mà lúc này, chíp cũng lập tức chiếu ra bảng số liệu phân tích hoàn cảnh đến trước mặt Lôi Lâm.
“Đây là…”
Lực lượng linh hồn của Lôi Lâm bắn ra, lập tức cảm giác được điểm khác với bình thường, trong thế giới dung nham, lực lượng tinh thần của hắn có thêm cảm giác vướng víu, đây là kết quả không hòa hợp với quy tắc của thế giới.
“Quả thế, thế giới thay đổi, chiều không gian cùng rất nhiều thường thức đều khác biệt, thậm chí lực tác dụng với hạt căn bản đều sẽ phát sinh biến hóa, quy tắc không giống, tất nhiên sẽ khiến phù thủy vượt giới gặp trở ngại rất lớn…”
Trong mắt Lôi Lâm lập tức lóe lên một tia hiểu ra, đây là kinh nghiệm quý báu mà rất nhiều thượng cổ phù thủy phải vỡ đầu chảy mới nhận ra được.
“May là ta đã ngưng tụ ra chất, lực lượng linh hồn ở mỗi thế giới cơ bản đều thông dụng, chỉ cần thay đổi một chút, nếu như vẫn là lực lượng tinh thần, e sợ…”
Trong lòng Lôi Lâm hiện ra cảm giác vui mừng.
Lực lượng linh hồn cấp bậc rất cao, hầu như cũng có thể thông dụng rất nhiều thế giới, tính thực dụng vượt xa lực lượng tinh thần.
Lôi Lâm đoán nếu như chính mình ở nơi này vẫn sử dụng lực lượng tinh thần, e là lập tức gặp phải tình trạng hoàn toàn không hợp hoàn cảnh, thậm chí nhất định phải tích lũy từ đầu, chuyển hóa tinh thần lực của mình thành sức mạnh tinh thần ở thế giới này, tuy rằng quá trình không có bình cảnh, nhưng cũng nhất định sẽ tiêu tốn rất nhiều công sức.
Mà hiện tại sử dụng lực lượng linh hồn, vấn đề hầu như lập tức được giải quyết hơn nửa.
“Chẳng trách thượng cổ đều phải lấy Thần Tinh làm ngưỡng cửa thấp nhất để tới dị thế giới, hóa ra là còn có yếu tố này ở bên trong!”
Lôi Lâm sờ sờ cằm của chính mình.
“Keng! Thu thập xong hoàn cảnh số liệu, sinh thành đồ phổ nguyên tố, đang phân tích quy tắc thế giới, bắt đầu điều chỉnh sóng linh hồn của chủ thể…”
Chương 954: Cứu trợ
Trải qua năm năm tăng lên, đặc biệt sau khi Lôi Lâm đưa vào rất nhiều linh hồn tư liệu thông qua trao đổi và mua bán từ thu hoạch các nhiệm vụ, hiện tại chíp phân tích đối với linh hồn đã đến một mức độ mới.
Tuy rằng vẫn chưa thể số liệu hóa ra lực lượng linh hồn, nhưng khoảng cách đạt tới mục tiêu này đã không xa, thậm chí còn có thể làm ra rất nhiều suy đoán và phối hợp không thể tưởng tượng nổi.
Loại thay đổi bên ngoài sóng linh hồn này chỉ là một phương diện ân mà thôi.
“Ừm! Nguyên tố hỏa nơi này cao nhất, nếu như sửa chữa một chút mẫu vu thuật ở thế giới phù thủy, nói không chừng còn có thể thu được càng thêm bổ trợ có uy lực kinh người!”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, nhìn đồ phổ nguyên tố, trong đôi mắt có lượng lớn hào quang loé lên.
Mà cùng lúc đó, khí tức trên người hắn cũng bắt đầu trở nên khác biệt, một tầng ánh sáng ảm đạm thoáng hiện, lại rất nhanh bao phủ toàn thân hắn, toàn bộ không gian dường như cũng vặn vẹo một hồi, lại giống như chưa hề phát sinh chuyện gì.
Sau đó Lôi Lâm lại đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, khắp toàn thân từ trên xuống dưới dường như bắt đầu hòa hợp với cảnh vật xung quanh.
“Cuối cùng cũng coi như thoát khỏi cảm giác bị nhòm ngó kia! Y chí thế giới…” Hắn thở một hơi thật dài, trong giọng nói có cảm giác vui mừng không nói ra được: “May là ý chí bảo vệ thế giới này là loại ý thức hạn chế kia mà không phải một cơ thể sống nào đó, nếu không thì cũng không thể dễ dàng lừa bịp như thế được…”
Sau khi xuyên qua dị thế giới, làm sao đối mặt với ác ý thế giới, cũng là một nan đề.
Gợn sóng của phù thủy Thần Tinh thực sự chói mắt giống như bó đuốc trong bóng tối, nhất định sẽ khiến thế giới chú ý, mà ở thế giới khác lại càng thêm phiền phức.
Nếu như hoàn toàn làm ý thức thế giới tức giận, vậy chỉ sợ sẽ giống như Tử Thần luôn kè kè bên người bất cứ lúc nào, các loại vận rủi không ngừng kéo tới, dù có là Thần Tinh cũng sẽ bị mài chết, thì càng không cần nói cứu người cái gì.
Mà lúc này khí tức trên người Lôi Lâm biến đổi, giống như người vốn thuộc về thế giới này vậy, cũng không còn điểm nào khác biệt dễ thấy nữa.
“Đã như thế, cuối cùng cũng coi như là hoàn toàn giáng lâm tới thế giới này.
Chỉ không biết mấy người Cát Nhĩ Bá Đặc ở nơi nào…”
Lôi Lâm nhíu mày, lực lượng linh hồn khổng lồ mà khủng bố đột nhiên bốc lên.
Quét hình qua khu vực chung quanh.
Tuy rằng lực lượng linh hồn vô hình vô chất, nhưng sức mạnh cấp bậc Thần Tinh một khi bộc phát ra, vẫn có thể khiến cả không gian đều ngừng lại, ngay cả dung nham đều ngừng rít gào.
Màu đỏ rực! Màu đỏ rực!
Theo lực lượng linh hồn lan tràn, dòng sông dung nham giống như miệng núi lửa khiến sinh linh tuyệt tích hiện ra trong mắt Lôi Lâm, nơi này hầu như không hề có một chút hơi thở sự sống.
Sở dĩ nói không hề có một chút nào là bởi Lôi Lâm vẫn phát hiện được một loại thực vật.
Đây là một chủng loại thực vật như cây sắt nhỏ, bộ rễ đâm sâu vào đất, thậm chí chui vào dung nham, toàn thân toả ra một loại vầng sáng màu đen, cho dù là nhiệt độ nóng bỏng từ dung nham cũng không thể khiến loại cây này khô héo.
“Cuối cùng cũng coi như còn có một chút dấu hiệu sinh mệnh, nếu không thì mình phải nghĩ trong thế giới này chỉ có sinh mệnh nguyên tố mới có thể sinh tồn được…”
Lôi Lâm gật gù, sắc mặt nhiên thay đổi, đứa mắt nhìn về một phương hướng.
Ở bên kia, hắn đã bén nhạy phát hiện một loại sóng sinh mệnh nào đó, đồng thời hoặc là loại vật còn sống cỡ lớn!
“Cư dân nguyên thổ sao?” Lôi Lâm nở nụ cười dưới.
Thân thể đi vào giữa hư không, nhanh chóng di chuyển tới nơi phát hiện mục tiêu.
Không bao lâu sau, hắn đa đi tới chỗ cần đến.
Đồng thời quan sát một trận đại chiến.
Trên chiến trường có một phương là một đám sinh vật giống người thân cao hai, ba mét, làn da trên người lộ ra một loại vầng sáng màu đen, cho dù là dung nham cực nóng hắt tới trên mặt cũng không gây nên phản ứng quá lớn, khả năng chịu đựng nhiệt độ rất cao, trên đầu có một cái sừng nho nhỏ.
Đám người có một sừng này có mười mấy người, cầm vũ khí như trường thương, đang vây công một quái vật lớn.
Con quái vật này toàn thân màu đỏ, bên ngoài là một tầng giáp xác nham thạch, trên đó còn có từng dòng dung nham như dòng suối nhỏ chậm rãi chảy xuôi xuống.
Quái vật này dài mười mấy mét.
Toàn thân giống như một con nhu trùng lớn, nửa người dưới ngâm trong dung nham.
Có lẽ là một loại sinh vật chuyên môn sinh tồn trong dung nham.
Đùng! Nó đột nhiên quét qua, đánh văng mấy người một sừng ra ngoài.
Từ trong miệng phun ra lượng lớn chất lỏng màu vàng, loại chất lỏng này toả ra nhiệt độ cao vượt quá tưởng tượng, một khi rơi xuống đất sẽ lập tức bốc cháy lên, những người có sựng không sợ dung nham kia cũng bị thiệt lớn, chỉ cần bị chất lỏng màu vàng óng dính đến người, trên người đều nổi lên vết bỏng nghiêm trọng.
“kkngsg_fkamg-lweo…”
Mấy người một sừng cầm đầu lập tức kêu to, dùng một loại âm thanh phi thường kỳ quái, giống như âm thanh không đi qua dây thanh, mà là từ dưới bụng trực tiếp phát ra, tương tự phúc ngữ ở kiếp trước của Lôi Lâm.
“Quả nhiên nghe không hiểu…” Lôi Lâm không biết nói gì, cũng may hiện tại vấn đề thế này đã không làm khó được hắn, tuy rằng sử dụng chíp lén lút đi theo những người này một khoảng thời gian là có thể thu hoạch được số liệu hoàn chỉnh, nhưng Lôi Lâm có biện pháp tốt hơn.
Vèo! Một tia lực lượng linh hồn u ám nhanh chóng bắn vào trên đất một người một sừng bị trọng thương ằm trên đất.
“A…” Người một sừng kia kịch liệt giãy dụa, lại chỉ có thể vô dụng kêu rên, đám người chung quanh cũng cho rằng hắn là đang kêu đau vì bị trọng thương nên hoàn toàn không chú ý đến hắn.
Mà ở trước mắt Lôi Lâm, một vài hình vẽ đã bắt đầu như phim điện ảnh lướt qua.
Rất nhanh, cả cuộc đời của người một sừng kia đã hiện ra ở trước mặt Lôi Lâm, từ khi sinh ra, trưởng thành, đến tử vong, đều rõ ràng bị chíp ghi chép xuống.
“Keng! Đã sưu tập ngôn ngữ chưa đặt tên! Lưu vào trong kho tài liệu!”
“Keng! Quét ra bản đồ phụ cận, còn có đặc điểm chính của chủng tộc ở dung nham thế giới…”
Từ trong lượng lớn ký ức kia, chíp tìm được rất nhiều thông tin hữu dụng, bắt đầu từ hệ thống chỉnh lý lại, đồng thời hình thành ngành học tri thức tương ứng.
“Rất tốt! Đặt tên ngôn ngữ này là “Dung nham ngữ”, truyền đến khu trí nhớ!” Lôi Lâm sử dụng chức năng này trước.
Hầu như không tới một giây sau, Lôi Lâm đã học được ngôn ngữ ở dị thế giới này, tuy rằng thân thể không giống, nhưng cũng có thể thông qua vu thuật phụ trợ mô phỏng ra.
Thẳng đến lúc này, ý nghĩ trong tiếng kêu những người một sừng phía dưới kia mới chuẩn xác hiện lên trong đầu Lôi Lâm.
“Ô Mã! Đi mau!” Một người có thể hình rõ ràng lớn hơn những người khác chặn trước dung nham trùng, đẩy một người một sừng có thể hình khá nhỏ ra.
“Chít chít…” Dung nham nhu trùng gầm lên, mở ra cái miệng lớn, trong nháy mắt đã nuốt xuống người một sừng kia.
Mà người một sừng tên là Ô Mã kia giống như đã choáng váng, ngơ ngác ngồi yên ở trên mặt đất, trong đôi mắt hoàn toàn mất đi tiêu cự.
“Đáng chết! Ô Lạp đã xong rồi! Lần này nghi thức thất bại! Chúng ta làm sao lại xui xẻo như vậy, vừa vặn gặp phải một dung nham trùng thành niên!”
Mấy người một sừng bên cạnh đều lộ vẻ hối hận, một tên trong đó còn mạnh mẽ mắng to: “Khẳng định là đám bộ tộc Khắc Lâm giở trò quỷ, sau này ta nhất định phải giết đối phương…”
Nghe vậy, mấy người khác đều hiện lên ra vẻ cười khổ.
Hiện tại rơi vào tình huống như vậy, có thể sống sót cũng đã phi thường xa xỉ, lại nói những chuyện khác thì có ích lợi gì đây?
Cái miệng lớn của dung nham nhu trùng đã đến trước mắt Ô Mã, bất kỳ cứu viện nào cũng không kịp, mà một ít tộc nhân càng không nhịn được nhắm hai mắt lại.
Ô Mã vừa mới thành niên, bình thường cũng là đứa trẻ rất nhiệt tình rộng rãi, không nghĩ tới phải chết ở chỗ này… Mấy người trẻ tuổi khác đã gầm lên nhào tới.
Hống!
Đau đớn trong dự đoán cũng không có truyền đến, Ô Mã có chút ngạc nhiên mở hai mắt ra, lập tức nhìn thấy một quái nhân xuất hiện ở trước mặt mình.
Hắn lớn lên trong thật sự rất kỳ quái, trên đầu không có sừng, cũng không có làn da màu đen, thậm chí thể hình đều nhỏ vô cùng, chỉ lớn bằng đứa bé ba, bốn tuổi trong tộc.
Nhưng chính là một người nhỏ con như vậy lại dễ dàng chặn lại công kích của dung nham nhu trùng, thậm chí nghe tiếng gầm rú kia dường như có còn có vẻ… E ngại?
Đúng, Ô Mã phi thường khẳng định, dung nham nhu trùng mạnh mẽ kia lại đang sợ hãi người nhỏ con phía trước.
“Ngươi không sao chứ?” Quái nhân phía trước mở miệng, cũng nói ngôn ngữ trong bộ tộc, Ô Mã đương nhiên nghe hiểu được.
“Ta… Ta không có chuyện gì! Anh là kiến tộc sao? Tuy rằng anh không có tua vòi như bọn hắn, nhưng màu da và thể hình đều rất giống!” Ô Mã dường như đã hoàn toàn quên nguy hiểm trước mắt, bắt chuyện với Lôi Lâm.
Lôi Lâm không biết nên nói gì với dị tộc có thần kinh thô này, trên tay lại đột nhiên dùng sức.
Răng rắc! Răng rắc! Một bàn tay màu đỏ khổng lồ dài mười mấy mét hiện lên, kéo lấy dung nham nhu trùng lên, năm ngón tay liên tiếp dùng sức , khiến cho nhu trùng phải đau đớn kêu gào.
Một tầng lại một tầng nham thạch vỡ vụn từ thân thể đối phương rơi xuống, đợi tầng dung nham áo giáp này biến mất, thể hình đối phương rõ ràng nhỏ đi một đoạn, ngay cả gợn sóng khí tức trên người cũng quỷ dị mà yếu đi.
“Hả? Thú vị?”
Lôi Lâm nhìn những giáp xác dung nham rụng xuống kia, bên trên có đường nối phức tạp, chất lỏng màu vàng óng trước chính là thông qua những thông đạo này để lan truyền và tăng cường, từ dung nham phổ thông đã biến thành dung nham kim sắc.
“Vu trận tăng cường sao? Nhưng ta không nhìn thấy chỗ tương tự…” Trong đôi mắt Lôi Lâm lóe lên vẻ rất hứng thú, bàn tay lớn lại dùng sức, đánh vỡ thêm càng nhiều dung nham từ trên người nhu trùng đi.
Lại một tầng dung nham rơi xuống, lúc này nhu trùng đã chỉ lớn tầm hai, ba mét, khí tức trên người đột nhiên suy nhược xuống, ngay cả một người một sừng phổ thông nhất cũng mạnh hơn nó.
“Chíp! Ghi chép loại hoa văn này!”
Lôi Lâm âm thầm ra lệnh, trong dị thế giới có rất nhiều con đường cùng con đường nghiên cứu, thậm chí là tư liệu thí nghiệm sống phong phú, cũng có thể khiến các phù thủy bọn hắn phát điên, đây cũng là lý do tại sao bọn họ cam nguyện liều lĩnh ngã xuống cũng phải thăm dò dị thế giới.
Ầm!
Tầng vỏ dung nham cuối cùng rơi xuống, nhu trùng dung nham vô cùng to lớn lúc trước đã biến thành một sâu thịt dài hơn một mét, toàn thân béo mập, cũng không có một tia cảm giác nguy hiểm nào
Chương 955: Tộc Độc Giác (1)
“Cảm tạ ngài cứu Ô Mã, cường giả tôn kính!”
So với thiếu nữ dị tộc tuổi trẻ, hai người một sừng khác lập tức tiến lên, tay phải phủ ngực, làm ra một lễ tiết kỳ dị.
“Xin hỏi họ tên của ngài?”
Từ trong mắt hai người thuộc tộc tộc Độc Giác này, Lôi Lâm phát hiện vẻ tìm tòi nghiên cứu được ẩn giấu rất khá, thậm chí mang theo một tia nghi kỵ, chẳng qua hắn đã sớm nghĩ kỹ bản thảo đối đáp.
“Ta là Lôi thuộc Dực Nhân Tộc! Đang lữ hành đổi gió, các người không cần cảm tạ ta, là ý chí dung nham vĩ đại đã dẫn dắt tất cả những việc này. . .”
Bởi vì có ký ức của người thuộc tộc Độc Giác kia, hiện tại khi Lôi Lâm nói chuyện đã giống như cư dân nguyên thổ ở dung nham thế giới, không hề có một chút kẽ hở.
Đồng thời, Dực Nhân Tộc mà hắn nói cũng là Lôi Lâm tìm ra để đối phó.
Hắn thông qua ký ức của đối phương phát hiện tất cả dị tộc trong thế giới dung nham đều có vẻ ngoài khác nhân loại bình thường, chỉ có loại Dực Nhân Tộc kia còn miễn cưỡng tương tự, còn cánh gì đó thì dựa vào vu thuật trình độ Thần Tinh, làm ra hai cái cánh không phải quá mức đơn giản.
“Hóa ra là bằng hữu từ Dực Nhân Tộc! Hoan nghênh đi tới hỏa diễm cùng bụi gai!”
Dực Nhân Tộc là chủng tộc ưa chuộng hòa bình hiếm thấy ở thế giới dung nham, người của Dực Nhân Tộc cũng phân tán ở các nơi trên thế giới dung nham, không có gút mắc gì với các thế lực lớn, bởi vậy hai người thuộc tộc Độc Giác này tuy rằng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, nhưng tâm ý đề phòng cũng tan đi không ít, bắt đầu nhiệt tình mời Lôi Lâm đi tới một thành thị ở gần để nghỉ ngơi.
Lôi Lâm có mục đích khác tự nhiên là khéo léo từ chối một phen rồi thuận thế đồng ý.
Hai vị thuộc tộc Độc Giác vui mừng lập tức dặn dò thu lấy tài liệu ngay tại chỗ rồi tổ chức tiệc rượu chúc mừng Lôi Lâm.
Khiến Lôi Lâm có chút giật mình chính là nguyên liệu nấu ăn ngày hôm nay của bọn họ chính con dung nham nhu trùng kia.
Không thể không nói, sau khi cố nén buồn nôn ăn miếng thịt nhu trùng kia vào trong miệng, mùi vị khó nuốt trong dự đoán cũng chưa từng xuất hiện.
Chất thịt trái lại tương tự vị thịt gà, càng có thêm chất lỏng thơm ngọt, là mỹ thực hiếm thấy.
Đặc biệt trong thế giới dung nham, đồ ăn có thể chứa lượng lớn nước, chính là nguyên liệu nấu ăn cao cấp nhất!
“Lôi đại nhân! Cảm ơn ngài! Còn có. . .”
Ô Mã nói cám ơn với Lôi Lâm, còn đưa lên một tảng lớn thịt nhu trùng, trong giọng nói có chút ước ao.
“Làm sao thế?” Lôi Lâm có chút buồn cười hỏi lại.
“Ta. . .
Ta có thể xem… Cánh của ngài sao? Nghe nói cánh của Dực Nhân Tộc là vật mỹ lệ nhất trên thế giới!” Trong đôi mắt của Ô Mã có ngưỡng mộ, lại khiến Lôi Lâm có chút cảm giác dở khóc dở cười.
“Xinh đẹp nhất? Sợ là Dực Nhân Tộc chúng ta còn không xứng được! Chẳng qua yêu cầu này ta có thể thỏa mãn cô!”
Lôi Lâm gật gù, cũng mặc kệ đây là ảo tưởng của bé gái đơn thuần này hoặc là người khác có ý định thăm dò, không khỏi gật gật đầu.
Chờ hắn đứng thẳng dậy, răng rắc! Răng rắc! Quần áo trên lưng hắn nứt ra, lộ ra một đôi cánh lớn trắng như tuyết, sau khi đôi cánh mở ra có chiều dài tới bốn, năm mét, giống như đôi cánh thiên sứ bao Lôi Lâm vào trong, trên lông chim trắng nõn còn có từng tia sáng vàng óng.
“Dựa vào dáng vẻ này, nếu như ở kiếp trước cũng có thể đi giả làm thiên sứ. . .” Lôi Lâm có chút buồn cười nghĩ, đồng thời nhìn thấy Ô Mã với vẻ mặt ngưỡng mộ đứng đó, còn hai người thuộc tộc Độc Giác khác lại giật mình.
Căn cứ vào lời trò chuyện trước đó, Lôi Lâm biết bọn họ một người tên là Ô Nhĩ Khóa, một người tên là Ô Ba Nhĩ, đều là một bộ tộc một sừng lớn nhất quanh đây —— Ô thị, mà lần này đi ra chính là mấy tiểu bối lễ phải hoàn thành thành niên.
Ở thế giới dung nham, người thuộc tộc một sừng thành niên đều nhất định phải một mình săn giết được một con mồi, làm tiêu chí thành niên cho chính mình.
Chỉ là vận may của bọn hắn không tốt, hoặc là nói chịu ám hại gì mới gặp phải một con dung nham nhu trùng, còn là ở trạng thái nổi giận, nếu không phải Lôi Lâm ra tay, e là những người này đều sẽ bị diệt sạch ở đây.
“Lôi tiên sinh, ngài nói trước đó ngài là một vị người lữ hành, vậy ngài có thể nói cho ta nghe một ít chuyện ở những địa phương khác không?”
Ô Mã dùng hai tay nâng cằm, trực tiếp nằm nhoài trước mặt Lôi Lâm, dáng vẻ như đứ trẻ hiếu kỳ.
Đặc biệt phối hợp với thân thể cao gần ba mét và một sừng trên đầu của cố, hình tượng này ở kiếp trước có thể doạ khóc trẻ con.
Nhìn qua càng có cảm giác tương phản.
“Chuyện này sao, trước tiên chờ một chút.
Ta còn muốn nói chuyện với hai vị thúc thúc của cô đã!”
Lôi Lâm cười cợt, hiện tại hắn thu hoạch được tin tức đều đến từ kẻ xui xẻo đã tử vong kia.
Nếu như hỏi phương diện khác không phải lòi đuôi sao, bởi vậy lập tức dời đề tài.
“Được rồi! Ô Mã! Nhanh đi ngủ, chúng ta còn có mấy chuyện muốn nói cùng Lôi tiên sinh!”
Ô Nhĩ Khóa đứng dậy, đuổi đi Ô Mã, rồi áy náy cười với Lôi Lâm: “Xin lỗi! Lôi tiên sinh, nó chỉ là đứa bé!”
“Ta cũng không có ý trách tội cô ấy!” Lôi Lâm lắc lắc đầu, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng khiến hai người đối diện không dám nhìn thẳng: “Chỉ là. . .
Các vị thăm dò, rốt cuộc là vì sao thế?”
“Thực sự là không gạt được tiên sinh!” Ô Nhĩ Khóa cùng Ô Ba Nhĩ liếc mắt nhìn nhau, đều nở nụ cười khổ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









