Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 158 : Ngủ đông (1) (c786-c790)
❮ sautiếp ❯Chương 786: Ngủ đông (1)
So sánh với những thuật sĩ có thiên phú tài hoa nhưng không có bối cảnh kia, Lôi Lâm xa hoa hơn nhiều.
Hắn có chíp là lá bài tẩy, năng lực học tập cùng năng lực thao tác vượt xa phù thủy bình thường.
Mà chuyển hóa những ưu thế này thành sức sản xuất, lại giúp hắn kiếm được tài nguyên đủ cho hắn tu luyện và sinh hoạt nghiên cứu.
Vì thế, hắn không cần như các phù thủy khác, cần tìm gia tộc lớn chống đỡ, thu được vật tư và ngành học tri thức mình cần.
Thậm chí, bởi bản thân hắn có quá nhiều bí mật nên hắn không thể không tận lực ở một mình, ẩn giấu các bí mật trong bóng tối.
Vì thế, hiện tại hắn chưa từng có suy nghĩ tìm kiếm bạn đời, có lúc lên giường cùng phụ nữ chẳng qua chỉ là gặp dịp thì chơi, hoặc để thỏa mãn nhu cầu của bản thân mà thôi.
Nếu như Phù Nhị thật sự dùng Hoắc Nhĩ bảo thạch đến dụ dỗ hắn, vậy hắn thật sự sẽ phải đau đầu.
Nhưng cũng may là hiện nay trên tay hắn có đồ mà đối phương cần gấp nên không cần xoắn xuýt như thế.
Đồng thời, huyết mạch tinh thạch tuy rằng không thể trừ tận gốc hiện tượng huyết mạch suy nhược trong gia tộc đối phương nhưng trì hoãn một quãng thời gian thì vẫn có hi vọng, cũng có thể để Lôi Lâm thanh nhàn một thời gian.
“Thế nào? Cậu có hài lòng về vật phẩm trao đổi này không?”
Tạp Toa nói với vẻ giận hờn, “Nếu như còn không được thì thêm cả hai chúng ta, dù sao Phù Nhị vì có được huyết mạch tinh thạch mà đã chuẩn bị không thèm đến xỉa…”
“Đã đủ rồi!” Lôi Lâm gật gù, làm bộ không nghe thấy nửa câu nói sau của Tạp Toa: “Hai vị xin chờ một chút!”
Hắn đứng dậy, đi vào một hành khác.
Chờ đến sau khi Lôi Lâm đi rồi, hai nữ thuật sĩ đều yên lặng.
Mặc dù biết toàn bộ tháp phù thủy đều nằm trong sự khống chế của Lôi Lâm, bên trong lại càng như vậy, nhưng có người ở đây hay không, cảm giác luôn không giống nhau.
Đồng thời, hai người phụ nữ này dường như còn hi vọng đối thoại của bọn họ có thể thông qua tháp linh truyền đến chỗ Lôi Lâm.
“Thế nào? Yên tâm rồi chứ?”
Tạp Toa lười biếng ngả người vào ghế sa lon mềm mại, dưới áo bào mơ hồ lộ ra hai bắp đùi trắng như tuyết.
“Ừm!” Phù Nhị thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại có chút cảm giác mất mát.
“Trên thực tế, huyết mạch tinh thạch nhiều nhất chỉ giảm bớt được hiện tượng huyết mạch suy kiệt một thế kỷ, đến thời điểm đó vẫn không thể tránh khỏi.
Đồng thời, hiệu quả sau nhiều lần sử dụng huyết mạch tinh thạch sẽ giảm mạnh, thậm chí cuối cùng sẽ hoàn toàn vô hiệu!”
Tạp Toa giống như đang đầu độc Phù Nhị: “Vì thế thủ đoạn bảo hiểm nhất vẫn là hấp thu máu mới! Mà với độ tinh khiết huyết mạch của Lôi Lâm, gia tộc của cô không cần lo lắng chuyện này trong mấy trăm năm tiê[s!”
“Sao cô không đi làm?” Trên mặt Phù Nhị nổi lên một tia đỏ ửng, nhưng không chút yếu thế hỏi ngược lại.
“Ta đương nhiên cũng muốn, nhưng không phải cô không nhìn thấy, hắn căn bản không mắc bẫy này.
Ta có biện pháp gì?”
Tạp Toa thở dài, tiến lên vài bước, dùng ngón tay nâng nhẹ cằm Phù Nhị: “Nữ thuật sĩ đẹp đẽ thuần khiết như thế, tiểu tử kia cũng không động tâm, thật hoài nghi hắn có phải là tảng đá hay không đấy?”
“Tạp Toa tỷ tỷ cũng không kém…” Trong mắt Phù Nhị lóe lên ý cười, hai tay ôm eo đối phương.
“Xem ra ta cần phải cho co một bài học…” Tạp Toa cười xấu xa, hôn một cái lên môi Phù Nhị.
“…”
Thông qua tháp linh thấy cảnh này, Lôi Lâm không khỏi có chút không biết nói gì.
Những nữ thuật sĩ này quả nhiên rất điên cuồng, cũng rất biết chơi.
Vì mê hoặc hắn mà có thể dùng tới bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.
Phi thường đáng tiếc chính là bởi muốn khống chế huyết mạch của mình nên chỉ có thể xem lại không thể ăn.
Làm đáy lòng Lôi Lâm có chút buồn bực.
“Chẳng qua…” Khóe miệng Lôi Lâm hiện ra một tia cười xấu xa.
Trước đó hắn sợ sệt những nữ thuật sĩ kia thông qua kỹ xảo cùng vu thuật gì để đánh cắp huyết mạch của hắn nên hắn mới không dám lên giường cùng đối phương, nhưng từ khi thu được tư liệu nghiên cứu dung hợp huyết mạch của Lưu Sa tổ chức, hắn cũng nghiên cứu huyết mạch càng thêm sâu xa.
Chỉ cần cho hắn thêm một chút thời gian, hắn khẳng định có thể khai phá ra huyết mạch bản nguyên, kỹ thuật không tiết ra sinh mệnh hạt giống, đến lúc đó lại phối hợp với chíp, dù những nữ thuật sĩ kia đều là máy nghiền cũng đừng hòng lấy được thứ gì từ hắn.
Đến lúc đó, vẻ mặt tiền mất tật mang của những nữ thuật sĩ kia có lẽ sẽ phi thường đặc sắc.
Còn hiện tại sao?
Nhìn tình cảnh nóng bỏng trong màn ảnh, trong lòng Lôi Lâm mơ hồ có chút hỏa khí.
Xem ra tạm thời phải dặn dò Cổ Bột Lặc mua mấy nữ nô đẹp đẽ để dập lửa thôi.
Lôi Lâm luôn luôn không muốn để bản thân chịu thiệt.
Tất cả luôn hưởng thụ đồ tốt nhất, dù ở phương diện nào cũng như vậy.
Dù sao, không thể hưởng sung sướng thì sống mãi có ý gì?
Tuy rằng trong người đang phát hỏa nhưng Lôi Lâm vẫn rất lịch sự đợi mười mấy phút sau mới lần thứ hai tiến vào phòng khách.
Trong phòng khách đã sớm thu thập sạch sẽ, ngay cả y phục trên người hai vị nữ sĩ đều vô cùng sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi, vẻ mặt cũng bình tĩnh, giống như trong khoảng thời gian này bọn họ không làm cả, chỉ đang lẳng lặng chờ đợi Lôi Lâm thôi.
Lôi Lâm cười cợt, mũi khẽ động.
Trong không khí, hắn ngửi được một mùi hương phi thường đặc biệt, mang theo mùi thơm, còn có mùi vị càng đặc biệt—— Mùi vị mà hắn hết sức quen thuộc.
Nhìn thấy động tác của hắn, trên mặt Tạp Toa cùng Phù Nhị không khỏi hiện ra một tia đỏ ửng.
Chương 787: Ngủ đông (2)
Mà nhìn thấy Tạp Toa đã phẫn nộ đến mức muốn nhảy dựng lên, Lôi Lâm mới cười cợt, ngừng loại khiêu khích không hề có một tiếng động kia rồi đặt một khay màu bạc lên bàn tròn.
“Khối huyết mạch tinh thạch này là khối cuối cùng, nếu không phải sau lưng ta không có gia tộc, ta thật sự không muốn lấy ra trao đổi…”
Trên thực tế, trong lúc hắn nói chuyện, ánh mắ hai người phụ nữ đều bị huyết mạch tinh thạch toả ra ánh sáng màu đỏ như máu hấp dẫn.
“Phi thường cảm tạ Lôi Lâm khẳng khái như thế! Hi vọng tình hữu nghị của chúng ta có thể tiếp tục kéo dài, vĩnh viễn về sau!”
Khi nói đến chính sự, trên mặt Phù Nhị không còn vẻ ngượng ngùng lúc trước, thay vào đó chính là vẻ mặt vô cùng trịnh trọng.
“Ừ!” Tạp Toa ở một bên tán thành gật đầu, lại dùng ánh mắt mang theo mong chờ, nhìn về phía Lôi Lâm: “Nghe Cát Nhĩ Bá Đặc lão sư nói, lần trước Lôi Lâm cậu rất không thành thật, còn giấu một số hài cốt của sinh vật thượng cổ, cũng đồng thời lấy ra đi…”
Lôi Lâm nhìn mắt của hai vị học tỷ đều sắp bắn ra ánh sáng, không khỏi lắc đầu cười khổ.
“Lôi Lâm, lão sư để ta chuyển lời cho cậu là gần đây phải cẩn thận một chút, nếu như không có chuyện quan trọng thì không nên rời khỏi phạm vi quản lý của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi…”
Khi sắp chia tay, Tạp Toa nói nhỏ bên tai Lôi Lâm.
“Hả? !” Lôi Lâm cả kinh, sau đó nhanh chóng suy nghĩ: “Là bởi vì liệp ma giả Cam Lợi Nhĩ sao?”
“Đúng, đối phương dù sao cũng là một vị phù thủy Thần Tinh, dù vì tôn nghiêm nên sẽ không tự động thủ, nhưng chỉ cần lộ ra ý này là sẽ có rất nhiều phù thủy muốn làm hắn vui lòng đến đây, đặc biệt là những phù thủy ở tội ác chi thành kia, bọn hắn phi thường điên cuồng…”
Trên mặt Tạp Toa hiện ra cười khổ: “Không chỉ có cậu, còn có ta, La Tân, đều bị lão sư hạ mệnh lệnh này!”
“Ta biết rồi, gần đây đúng lúc ta cũng muốn nghỉ ngơi một quãng thời gian, tháp phù thủy cũng vừa mới xây dựng thành, rất nhiều thí nghiệm còn chưa kịp khai triển… Trong mấy chục năm nữa, ta sẽ không rời đi nơi này!”
Sau một lúc lâu trầm mặc, Lôi Lâm gật đầu cười.
“Vậy thì tốt!” Tạp Toa sợ nhất là vị học đệ này trẻ tuổi nóng tính, ra ngoài trêu chọc ra chuyện gì, nhưng bây giờ nhìn lại, biểu hiện của Lôi Lâm phi thường lý trí, không khỏi vui mừng.
Cuối cùng cô ta ôm chào tạm biệt Lôi Lâm rồi mới cùng Phù Nhị rời đi.
Mà nhìn bóng lưng hai nữ thuật sĩ biến mất trong tầm mắt, nụ cười trên mặt Lôi Lâm mới dần thu lại xuống, hiện ra vẻ âm u.
“Phù thủy Thần Tinh, Cam Lợi Nhĩ sao…”
Trước khi hắn xuyên qua cũng là một người trưởng thành, kinh nghiệm sống hơn xa phù thủy bình thường, đương nhiên sẽ không vì tức giận nhất thời mà mạo muội đi ra ngoài, chọc nguy hiểm cho mình, đó là hành động chỉ có kẻ ngu si mới làm.
Lúc nên rùa rụt cổ, Lôi Lâm cũng không ngại trốn trong mai rùa an toàn.
Còn danh tiếng, danh dự gì đó so với nguy hiểm đến sinh mệnh thì chẳng là cái thá gì.
Chẳng qua, đối với mưu mô và thù dai của phù thủy Thần Tinh, Lôi Lâm vẫn phi thường khó chịu, đặc biệt nghĩ đến lần trước đối phương không để ý mặt mũi ra tay, nếu không phải trước đó mình đã sớm chuẩn bị, mời đạo sư Cát Nhĩ Bá Đặc tới làm cứu binh, chỉ sợ cũng sẽ ngã xuống ở nơi đó.
“Phù thủy Thần Tinh vĩ đại, giống như ngôi sao trên trời, óng ánh mà lại quang minh, dường như có thể vĩnh hằng…”
Lôi Lâm nhìn về phía thành Tội Ác, trên mặt hiện ra nụ cười lạnh.
“Thế nhưng cho dù là mặt trời hay ngôi sao đều sẽ có ngày dập tắt, liệp ma giả Cam Lợi Nhĩ sao? Ta rất chờ mong thời khắc lão rơi từ bầu trời xuống…”
Ở trong lòng, Lôi Lâm đã âm thầm quyết định, đến khi thực lực của chính mình vượt qua đối phương, nhất định sẽ khiến đối phương phải chết.
Đương nhiên, ở ngoài mặt, Lôi Lâm không lộ ra chút nào, sau khi được Tạp Toa cảnh báo, Lôi Lâm luôn khiêm tốn ở trong tháp phù thủy của chính mình làm rùa rụt cổ, ngay cả tổng bộ đều rất ít đi.
Một mặt là thật sự có rất nhiều thí nghiệm cùng công tác phải làm ở nơi này, mà nguyên nhân lớn hơn là vấn đề tài liệu trên tay hắn.
Phù thủy mơ ước vật trên tay của hắn, không thể chỉ có một mình Phù Nhị .
Nhưng cũng may hiện tại hắn đã là phù thủy cấp ba hoá khí, trong tổ chức cũng coi như cao tầng, đồng thời sau khi có tháp phù thủy, phạm vi phóng xạ có thể so sánh với phù thủy hóa tinh, cũng không phải người nào cũng có thể bắt nạt đạt được.
Đồng thời, vì mấy vật ngoài thân mà đắc tội với người tuổi trẻ có tiền đồ vô lượng như hắn, có rất nhiều phù thủy vẫn cẩn thận tính toán xem có đáng giá hay không.
Bởi vậy, cuộc sống của hắn trải qua rất yên bình.
Đương nhiên, đây là do hắn âm thầm mệnh lệnh Tháp Na Toa mang theo tài nguyên không bị bại lộ, nếu không thì, tình cảm gì đó đều không cần nói, thậm chí mấy thuật sĩ cấp bậc Thần Tinh đều sẽ xuất thủ!
Hắn dĩ nhiên muốn bán đi những thứ đó sớm một chút, đỡ bị người khác ghi nhớ, dù sao so với số lượng mà hắn thu hoạch được thì những vật này chỉ như muối bỏ bể, nhưng quá dễ dàng lại dễ khiến người khác hoài nghi,.
Sau một năm, Lôi Lâm rốt cục đợi được cơ hội, số hài cốt sinh vật năng lượng cao còn lại trong tay hắn dùng giá cao ủy thác Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi bán đấu giá, cuối cùng bị Lộ Tây thu mua toàn bộ.
Chương 788: Thế kỷ
Sau khi xử lý xong phiền phức, sinh hoạt Lôi Lâm đã hoàn toàn yên bình lại.
Mỗi ngày, ngoại trừ hắn đúng giờ minh tưởng, tiếp thu phóng xạ từ xương ngón tay xà nữ, thúc đẩy huyết mạch tự thân ra, hắn còn ngâm mình trong phòng thí nghiệm ở tháp phù thủy, tư liệu thí nghiệm dung hợp huyết mạch đã được hắn hoàn toàn phục hồi như cũ, khiến nhận thức và tích lũy về huyết mạch của hắn được nâng cao thật lớn.
Ngoài ra, khi hắn cũng rảnh rỗi sẽ dậy dỗ Sử Lư Bi, hoặc là dò xét lãnh địa mà thôi.
Đối với hắn mà nói, tháng ngày nhàn nhã mà bình tĩnh như thế cũng phi thường hiếm thấy.
Mà trong thời gian lắng đọng này, thực lực của bản thân hắn còn có thể dần tăng trưởng, cuộc sống thực sự là phi thường hài lòng.
Trong lúc bất tri bất giác, quyền uy của Lôi Lâm trên phiến lãnh địa này đã hoàn toàn thâm nhập.
Hắc Bảo to lớn sừng sững trên phiến lãnh địa này, trở thành trung tâm quyền lực thế tục, theo thời gian trôi qua, đã lưu lại trên thân nó dấu vết lịch sử thâm trầm.
Toàn bộ pháo đài cổ ngoại trừ vẫn luôn cứng rắn không thể phá vỡ ra, càng có thêm hơn mùi vị lịch sử, đó là pháo đài của đại quý tộc chân chính mới có thể tích lũy được.
Điều duy nhất không thay đổi chính là tháp phù thủy cao lớn cách Hắc Bảo không xa.
Bên trên đỉnh tháp lấp loé ánh sáng vĩnh hằng, dường như có thể chống đỡ đến vĩnh hằng…
Trong phù thủy tháp, Lôi Lâm để trần nửa người trên, lộ ra bắp thịt rắn chắc, nằm trên bàn thí nghiệm lớn.
Mà trên khoảng không của bàn thí nghiệm, vài cánh tay người máy đang cầm lấy một quả cầu thủy tinh nửa trong suốt, từ trong quả cầu thủy tinh bắn ra ánh sáng màu đỏ ngòm, không ngừng chiếu xuống thân thể Lôi Lâm.
Xuyên thấu qua cách pha lê thủy tinh cứng rắn, mơ hồ có thể nhìn thấy một đoạn xương ngón tay màu nhũ bạch đang trôi nổi trong quả cầu thủy tinh, từng tia khí lưu huyền ảo từ trong xông ra.
Lôi Lâm nằm tại trên bàn, hai mắt nhắm nghiền, giống như đang cảm thụ cái gì.
Toàn bộ quá trình kéo dài hai giờ rồi cánh tay người máy mới thu về, Lôi Lâm cũng mở mắt ra.
Chỉ là con ngươi của hắn đã hoàn toàn biến thành thụ đồng màu hổ phách.
Bên trong lấp lóe hung quang không tiêu tan.
Trng nháy mắt hắn mở mắt ra kia, vài món công cụ trước mặt đều đã biến thành tượng đá màu xám trắng.
Mà còi báo động từ các loại máy móc cũng đang không ngừng vang lên.
“Huyết mạch quá mức cường thịnh cũng là một phiền phức!”
Lôi Lâm cúi đầu trầm tư, đợi lần thứ hai ngẩng lên, thụ đồng màu hổ phách đã bị hắn hoàn toàn che giấu lại, thay vào đó chính là một đôi mắt ngăm đen mà không thể nhận ra ngọn nguồn.
Xoẹt! Một tầng da màu vàng bị Lôi Lâm kéo từ trên người mình xuống, ném qua một bên.
Trên làn da màu vàng còn dính dịch, còn có dấu vết của lớp vảy.
Tiếp theo.
Lôi Lâm lại bắt đầu tự mình lôi kéo trên thân, rất nhiều da chết giống vỏ rắn lột bị hắn kéo xuống.
“Đã là lần thứ ba tiến hành quá trình lột da!” Lôi Lâm nhìn vỏ rắn lột màu đen trên mặt đất, trên mặt hiện ra vẻ bất đắc dĩ.
Thuật sĩ tu luyện chính là thông qua không ngừng minh tưởng và cải tạo thân thể, để chính mình tiếp cận đến sinh vật thượng cổ.
Có thể nói thuật sĩ càng cao cấp lại càng không giống người, trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi cũng là như thế.
Mà Lôi Lâm có huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà, tự nhiên cũng không thiếu được kỳ lột da khi trưởng thành, chỉ có điều, từ phóng xạ trên xương ngón tay xà nữ, quá trình trưởng thành này bị đẩy sớm.
“Tháp linh! Chuẩn bị nước nóng cho ta, ta phải tắm!”
Lôi Lâm thuận miệng phân phó.
Mà động tác của tháp linh rất nhanh, đợi Lôi Lâm đi tới phòng tắm, nước ấm đã chuẩn bị kỹ càng.
Đây đều là hạt căn bản nguyên tố “Nước” ngưng tụ thành, vô cùng tinh khiết, lại trải qua chuyên môn phối hợp, phi thường thích hợp cho thân thể và da dẻ thuật sĩ.
Lôi Lâm thích ý nằm trong bồn tắm dùng đá cẩm thạch màu đen làm thành, nhìn da dẻ trên người càng thêm trắng nõn bóng loáng, hai mắt mơ hồ thất thần trạng thái.
Mỗi lần lột da qua đi, thực lực của hắn đều sẽ phát sinh biến hóa long trời lở đất.
Đến hiện tại, hắn tăng lên đã kinh khủng phi thường rồi.
Lôi Lâm nhìn bàn tay của chính mình.
Ai có thể tưởng tượng được, ẩn dưới bàn tay tinh tế lại có sức mạnh khủng bố đến cực điểm chứ?
“Thời gian trôi qua thật nhanh, cuộc sống nhàn nhã kiểu này cũng gần một thế kỷ rồi chứ?”
Lôi Lâm rơi vào trầm tư.
Đúng, cách lần mạo hiểm đi tới vùng đất bị lãng quên đã sắp một trăm năm rồi.
Khoảng thời gian dài dằng dặc như vậy đủ để người bình thường sinh ra bốn, năm đaời, nhưng đối với Lôi Lâm thì chỉ khiến gương mặt hắn có thêm vẻ thành thục hơn chút mà thôi.
Đối với thuật sĩ cao cấp có mấy trăm năm tuổi thọ, hiện tại hắn vẫn là ở kỳ thanh niên.
Trong thời gian một thế kỷ này, Lôi Lâm phi thường khiêm tốn ở lại lãnh địa mình vùi đầu nghiên cứu, làm kho tri thức của chính mình càng thêm phong phú, hiểu biết về trung bộ đại lục cũng khắc sâu, thậm chí ở rất nhiều lĩnh vực đều đạt đến cực hạn.
Mà số liệu của chíp cũng đã sớm đổi mới nhiều lần.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là thuật sĩ cấp ba (hoá lỏng) có huyết mạch: Khoa Mạc Âm cự xà; sức mạnh: 30; nhanh nhẹn: 30; thể chất: 45. 5 ; tinh thần: 315. 6 ; pháp lực: 315(pháp lực do lực lượng tinh thần đồng bộ quyết định) ”
Thông qua khớp xương xà nữ thúc đẩy huyết mạch tự thân, cho dù không dùng thuốc lực lượng tinh thần, chỉ dựa vào sức mạnh huyết mạch bổ trợ, đã khiến lực lượng tinh thần của Lôi Lâm mỗi ngày dâng lên, đạt đến tiêu chuẩn lên cấp hoá lỏng.
Mà từ hơn hai mươi năm trước, Lôi Lâm sử dụng Hoắc Nhĩ bảo thạch cùng hoá lỏng vu trận, rốt cục áp súc tinh thần lực của mình thành trạng thái lỏng, đột phá cửa ải hoá lỏng.
Huyết mạch trưởng thành không chỉ mang đến cho hắn chút chỗ tốt như vậy, càng khiến Lôi Lâm mừng rỡ hơn nữa sức mạnh và nhanh nhẹn đều có tăng vọt, thể chất càng một đường đi lên.
Mà khi sức mạnh cùng nhanh nhẹn tăng đến 30 điểm, Lôi Lâm phát hiện ngay cả sức mạnh huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà đều không có tác dụng thúc đẩy thể chất tăng lên nữa.
E là thể chất của hắn đã đạt đến cực hạn hiện tại hắn rồi.
Cũng tương tự như thể chất, lần lột da này mang đến tăng cường cũng nhỏ bé không đáng kể, xem ra cho dù lần sau tiến vào kỳ lột xác cũng sẽ không tăng lên bao nhiêu.
“Chỉ là phóng xạ từ xương ngón tay xà nữ đã mang đến cho ta có nhiều chỗ tốt như vậy!”
Lôi Lâm nắm tay lại, cảm thụ sức mạnh phun trào trong thân thể, còn có huyết mạch sau khi trải qua lột xác kỳ đã càng thêm dồi dào, tràn ngập sức sống, tự lẩm bẩm.
“Chủ nhân, đã đến giờ cơm trưa!” Ngoài cửa phòng tắm, hai âm thanh êm tai giống chim hoàng oanh vang lên.
Lôi Lâm cười cợt, đi ra ngoài phòng tắm.
Hai hầu gái mặc trang phục thiếu nữ, đang ngồi quỳ chân hai bên phòng tắm, nhìn thấy Lôi Lâm để trần đi ra, cũng không cảm thấy thẹn thùng, dùng khăn lông trắng lớn lau khô nước trên người Lôi Lâm, lại hầu hạ hắn mặc áo tắm rộng rãi.
Từ trên người hai hầu gái này, gợn sóng phù thủy cấp 1 hết sức rõ ràng truyền ra, cũng có cảm giác hoặc mị đặc thù.
Hai hầu gái này đều đang là huyết mạch thuật sĩ! Tuy rằng chỉ có cấp một, huyết mạch cũng không thuần khiết, nhưng cũng phi thường khó được.
Đây là thuật sĩ dưới trước Lôi Lâm, hai tỷ muội cùng đến từ Mạn Khắc Tư Đặc cự xà gia tộc, bởi huyết mạch hạn chế, trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi có địa vị rất thấp, Lôi Lâm vừa đưa ra ý mời chào, gia tộc này lập tức muốn kéo gần quan hệ, còn đưa đôi chị em gái này đến tháp phù thủy của Lôi Lâm.
Trong tháp phù thủy vô cùng nguy hiểm, cho dù là khu sinh hoạt đều có phóng xạ mạnh mẽ, người bình thường căn bản không thể sinh hoạt, cũng chỉ có phù thủy mới thích hợp ở trong.
Tháp phù thủy của Lôi Lâm tự nhiên cũng mở ra cho học đồ và một ít thủ hạ của mình, tuy rằng chỉ có quyền hạn ở khu sinh hoạt cùng mấy phòng thí nghiệm, nhưng cũng đủ để đám thuộc hạ cảm động đến rơi nước mắt.
“Lão sư!”
Trong phòng ăn, Lôi Lâm cũng nhìn thấy Sử Lư Bi, tên tiểu tử này đã trở thành thuật sĩ cấp hai, với huyết mạch và tư chất Hoắc Lạp Nhĩ hắc xà của hắn, tốc độ này xem như là rất tốt.
“Ừm!” Lôi Lâm khẽ gật đầu một cái, đi tới chủ vị ngồi xuống, hai tỷ muội sinh đôi lập tức dâng mỹ vị lên.
“Thu dọn thư viện thế nào rồi?” Lôi Lâm vừa ăn, vừa hỏi Sử Lư Bi một vài vấn đề.
Sau khi xây dựng thư viện phong phú, nhìn thấy Sử Lư Bi nhiệt tình với thư tịch, Lôi Lâm dứt khoát giao thư viện cho hắn quản lý.
“Tất cả đều tốt, chỉ là khu b—3 xuất hiện phản ứng ôxy hoá nhẹ, ta đã xin tháp linh tiến hành ngăn cách xử lý…”
Sử Lư Bi khiêm tốn hồi đáp.
“Còn có, tính khí mấy tù binh giam giữ ở khu thí nghiệm kia gần đây có vẻ càng thêm táo bạo, ràng buộc đã tăng rồi 1. 9%…”
Có tình huống đúng là khiến Lôi Lâm chú ý.
Sau khi ăn cơm trưa xong, hắn đi tới bộ phận lòng đất tháp phù thủy.
Ầm! Ầm! Đùng đùng!
Sau khi tiến vào khu vực này, tiếng vang nhẹ không ngừng truyền đến , khiến Lôi Lâm hơi nhướng mày.
Hắn đi tới bên ngoài một nhà giam, cách vách thủy tinh công nghiệp, có thể nhìn thấy một cẩu đầu nhân lớn, con mắt đỏ chót, từng ngụm nước dãi từ trong miệng chảy ra, đang không ngừng dùng đầu chó của mình va chạm vách tường.
Mà mỗi khi nó làm như thế, từ trên vách tường sẽ bắn ra tia chớp lớn màu xanh lam, đánh đến trên thân cẩu đầu nhân , khiến lớp da màu đỏ của nó bị cháy đen.
“Điều ra nó tư liệu!”
Lôi Lâm cau mày phân phó nói.
Sau đó, tháp linh lập tức phóng ra một màn ảnh trước mắt Lôi Lâm, bên trên lít nha lít nhít nhật ký giải phẫu cùng video giám sát.
“Lúc trước sau khi thí nghiệm huyết mạch tăng cường, ngày thứ tám xuất hiện bệnh trạng cuồng loạn sao?”
Lôi Lâm sờ sờ cằm.
“Con cẩu nhân này đã không có giá trị quan sát, xử lý đi, thi thể đưa đến phòng giải phẫu!”
“Xác nhận quyền hạn! Đang xử lý!” Tháp linh máy móc đáp lại, trong trình tự của nó vẫn luôn lấy hoàn thành mệnh lệnh của Lôi Lâm là việc quan trọng thứ nhất.
Xèo!
Một tia sáng màu đen xẹt qua, cẩu đầu nhân điên cuồng trong phòng giam lập tức ngã trên mặt đất.
Chỉ trong nháy mắt, khí tức của cẩu đầu nhân đã mơ hồ đạt đến cấp ba khủng bố hoàn toàn tử vong, ngay cả một chút phản kháng đều không làm được.
Sau đó cửa nhà lao mở ra, vài con rối tinh kim nâng cáng cứu thương đi vào, mang thi thể cẩu đầu nhân đã không còn hơi thở sự sống ra ngoài.
Chương 789: Lắng đọng cùng thực lực (1)
Nhìn thấy tình huống này, các cẩu đầu nhân khác trong lồng giam vội cuộn mình về phía sau, giống như muốn rời xa ác ma là Lôi Lâm.
“Các vật thí nghiệm khác vẫn ổn!”
Lôi Lâm nhìn vẻ hoảng sợ trong mắt của bọn chúng, gật gật đầu.
Có hoảng sợ đại biểu là có trí khôn, còn có giá trị để sống tiếp.
Những cẩu đầu nhân này tự nhiên chính là kiệt tác của Tháp Na Toa.
Sau khi nhận được mệnh lệnh của Lôi Lâm, cô ta không chỉ thu thập được rất nhiều huyết mạch tinh hoa của cẩu đầu nhân cao cấp, hơn nữa không biết cô ta thông qua con đường gì mà bắt được một nhóm cẩu đầu nhân làm tù binh, đưa đến chỗ Lôi Lâm.
Lôi Lâm đúng lúc đang tiến hành thí nghiệm về huyết mạch theo tư liệu của Lưu Sa tổ chức, tự nhiên không chút khách khí nhận lấy những lễ vật này, dùng cẩu đầu nhân để tiến hành thí nghiệm.
Bây giờ nhìn lại, hiệu quả cũng không tệ lắm.
Lôi Lâm nhìn đám cẩu đầu nhân còn lại trong nhà giam, chiều cao phổ biến hơn hai mét, bắp thịt trên người cuồn cuộn, vảy rậm rạp, thậm chí ngay cả sừng trên đầu cũng càng to hơn một chút.
“Không ngờ, chuyện cẩu đầu nhân trong truyền thuyết có huyết mạch Cự Long lại là thật sự…”
Lôi Lâm lấy từ áo da ra một ống máu màu vàng óng.
Mà ống máu vừa lấy ra, uy nghiêm to lớn đã giáng lâm, cho dù là những cẩu đầu nhân đang sợ hãi rụt rè, ôm đầu ngồi xổm trong góc đều ngẩng đầu nhìn ống nghiệm trên tay Lôi Lâm, trong mắt không che giấu nổi vẻ khát vọng.
” Huyết mạch tinh hoa của thượng cổ Hồng Long!”
Lôi Lâm thở dài, chỉ cần mình chịu dùng phần thượng cổ huyết mạch này, kết hợp với phương pháp minh tưởng cao cấp lấy được ở thế giới dưới nền đất — Long Vương thần lực, e là trong nháy mắt có thể cải tạo bất kỳ cẩu đầu nhân nào ở đây thành thuỷ tổ Long Mạch Thuật Sĩ khủng bố!
Thế nhưng khi chưa nghiên cứu ra thủ đoạn cường đại để trói buộc, chuyện như vậy chính là tự tìm phiền toái cho mình, Lôi Lâm cũng không muốn làm như vậy.
Tuy rằng huyết mạch của hắn đã định hình, nhưng Lưu Sa tổ chức thượng cổ thí nghiệm huyết mạch vẫn cho hắn rất nhiều gợi ý.
Ví dụ như phương pháp đốt cháy thượng cổ huyết mạch khác để tăng cường thực lực bản thân, Lôi Lâm cảm thấy vô cùng hứng thú.
Đồng thời vẫn đang nghiên cứu theo phương hướng này.
Sau khi xác nhận tất cả lượng tiêu hao dự trữ trước đó đều là do con cẩu đầu nhân phát điên kia gây ra, Lôi Lâm lập tức rời khỏi nơi này.
Đi tới khu thí nghiệm vu thuật.
Sau khi trải qua một lần lột xác kỳ, hắn cần khống chế sức mạnh của chính mình.
Khu thí nghiệm vu thuật trong tháp phù thủy dùng hợp kim kiên cố nhất để chế tạo, còn có dụng cụ tính toán chuyên môn và bia ngắm thí nghiệm, cường độ đủ để thỏa mãn bất kỳ vu thuật cấp ba nào trở xuống.
“Đầu tiên là thiên phú vu thuật cấp 1- Khoa Mạc Âm chi lân!”
Cả người Lôi Lâm đều bị một tầng vảy màu đen bao trùm, mà lúc này Khoa Mạc Âm chi lân dườn như đã có điểm khác lúc trước.
Vô số hoa văn tạo thành phù hiệu hoàn chỉnh, thậm chí ngoài vảy còn có một tầng màng sáng, nối liền vô sốvảy cùng một chỗ, hình thành tầng phòng ngự thứ hai.
Đây chính là chỗ tốt của thiên phú vu thuật, sau khi phù thủy lên cấp bậc cao hơn, thiên phú vu thuật của bọn hắn cũng sẽ thu được cường hóa, thể hiện ra uy năng không kém gì vu thuật cao cấp.
Mà vu thuật của thuật sĩ huyết mạch cũng như thế, huyết mạch càng mạnh, thiên phú vu thuật cũng được tăng cường càng thêm cường đại.
” Bắt đầu kiểm tra!” Tháp linh trôi nổi bên cạnh Lôi Lâm.
Từ khi có tháp linh, những việc vốn nên là chíp làm đều bị Lôi Lâm chuyển đến tháp linh.
Lượng giải toán mà chíp thừa ra bị Lôi Lâm dùng để thôi diễn ra nhiệm vụ quan trọng hơn.
Nguyên tố ánh sáng chói mắt lấp loé, vô số hạt căn bản nổi lên, lại ngưng tụ thành công kích.
Đầu tiên là công kích thông thường nhất thuộc hệ thổ, hệ hỏa, hệ phong, hệ thủy, sau đó chính là hạt căn bản đặc thù hệ quang minh, hắc ám, đến cuối cùng, chính là công kích từ đông đảo vu thuật hợp lại.
Chớp giật, mưa đá, đao gió, hỏa cầu lần lượt nổ tung trên người Lôi Lâm, đồng thời không ngừng tăng cường uy năng.
Ong ong! Chỉ thấy ánh sáng màu đen lưu chuyển trên Khoa Mạc Âm chi lân, lại ngăn cản những vu thuật công kích khủng bố này ở bên ngoài.
Hạt năng lượng căn bản cuồng bạo công kích kéo dài mười mấy phút, sau đó âm thanh tháp linh lại vang lên: ” Kiểm tra kháng phép thuật kết thúc, bắt đầu thí nghiệm vật lý phòng ngự!”
Răng rắc! Răng rắc!
Trong nháy mắt tiếng nói vừa dứt.
Rất nhiều vu thuật công kích đã biến mất không còn tăm hơi, trên mặt đất nứt ra cánh cưuar.
Con rối tinh kim cầm kiếm thép lớn, lưỡi búa, búa tạ nổi lên, công kích tới Lôi Lâm.
Ầm ầm ầm!
Loại rung động này vẫn kéo dài gần nửa giờ mới kết thúc.
Tháp linh vỗ cánh nửa trong suốt sau, bay tới trước mặt Lôi Lâm báo cáo: ” Kiểm tra lực phòng ngự của Khoa Mạc Âm chi lân kết thúc!”
Nói xong, còn phóng ra màn hình, đưa ra trị số đo được.
“Khoa Mạc Âm chi lân là thiên phú vu thuật cấp 1 của thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà (độ cường hóa: Cấp ba); kháng phép thuật: 160 độ; phòng ngự vật lý: 175 độ…”
“Loại phòng ngự này, e là đã có thể trực tiếp miễn dịch vu thuật công kích cấp hai bình thường!”
Lôi Lâm gật gù, phi thường thoả mãn.
Sau đó, lại tiến hành kiểm tra hoá đá chi đồng cùng Gan Kịch Độc, trải qua so sánh, lực sát thương của hoá đá chi đồng cũng đạt đến trình độ cấp hai đỉnh cao, đây có dựa trên cơ sở không có bất kỳ cường hóa nào.
Chương 790: Lắng đọng cùng thực lực (2)
Mà Gan Kịch Độc là công kích độc tố khủng bố, cũng lặng lẽ vượt qua giới hạn, đạt tới lĩnh vực vu thuật cấp ba.
“Lần này huyết mạch cường hóa, mình chiếm được rất nhiều chỗ tốt!”
Nhìn mấy thiên phú vu thuật của mình đều được cường hóa, Lôi Lâm không khỏi thở dài.
Thuật sĩ bình thường đều thông qua sức mạnh huyết mạch để kéo chính mình thăng cấp, mà trước đó đẳng cấp của hắn tăng quá nhanh, huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà trong thân thể có chút không theo kịp tốc độ tiến bộ của hắn, dẫn đến thiên phú vu thuật cấp một và cấp hai không thể tăng lên.
Nhưng hiện tại, hắn rốt cục đã đuổi kịp bước chân của những thuật sĩ nhiều năm kia, nâng cấp thiên phú vu thuật của chính mình lên đến cấp độ tương tự như bọn hắn, thậm chí còn vượt qua!
“Chíp, nhiệm vụ thôi diễn trước đó thế nào rồi?”
Sau khi kiểm tra mấy thiên phú vu thuật của mình xong, Lôi Lâm yên lặng hỏi.
“Đang thôi diễn vu thuật cấp ba, tiến độ: 98. 9%!”
Chíp rất nhanh đưa ra phản hồi , khiến vẻ mặt Lôi Lâm vô cùng vui mừng: “Gần đủ rồi , dựa theo tiến độ hiện nay, chỉ một thời gian nữa là có thể hoàn toàn thôi diễn ra vu thuật này!”
Mẫu vu thuật cấp ba tuy rằng phi thường quý trọng, nhưng Lôi Lâm cũng biết không ít.
Nhưng hắn hồi tưởng lại mấy lần chiến đấu trước đây của mình, đều phát hiện ra một vấn đề.
Đó chính là tuy rằng hắn có rất nhiều thủ đoạn, nhưng đại đa số chiến đấu lại đều dựa vào thuốc, vu thuật, và trường kiếm Vẫn Lạc phối hợp, dựa vào thực lực tổng hợp để vượt qua đối phương.
Tuy rằng nhìn có vẻ rất thoải mái, nhưng trên thực tế, một khi đối phương vượt qua hắn ở phương diện nào đó thì rất khó nói.
Nói đơn giản, chính là hắn thiếu thủ đoạn mạnh mẽ có thể giải quyết dứt khoát!
Loại thủ đoạn này có thể là ma khí mạnh mẽ nào đó, cũng có thể là một cái vu thuật khủng bố hoặc là thuốc.
Nhưng đến trước mắt, Lôi Lâm phát hiện mình vẫn không có những thứ này.
Chế tạo ma khí quá phiền phức, hơn nữa cũng giống như thuốc , dù sao đều là ngoại vật, có rất nhiều hạn chế, bởi vậy, sau khi trải qua đắn đo suy nghĩ, để chíp thôi diễn ra vu thuật có uy lực lớn cho chính mình đã bị nhắc tới.
Vì hoàn thành chuyện này, Lôi Lâm không chỉ dừng lại rất nhiều nhiệm vụ khác, còn chuyên môn lợi dụng tháp linh chia sẻ áp lực cho chíp, chính là muốn lượng giải toán ở mức độ lớn nhất tập trung vào việc này.
Mà cho tới bây giờ, có vẻ tất cả đều phi thường thuận lợi.
“Dựa theo dự đoán mới nhất, vu thuật cuối cùng phát minh ea, ít nhất cũng có uy lực ba trăm độ trở lên! Ngay cả phù thủy hóa tinh bình thường cũng không dám coi thường, đủ để sử dụng ở cấp dưới Thần Tinh…”
Lôi Lâm nghĩ tới đây, trên mặt hiện ra một tia âm trầm.
Có lẽ vì lần trước thăm dò vùng đất bị lãng quên, bọn họ đắc tội với liệp ma giả Cam Lợi Nhĩ là phù thủy Thần Tinh, mà đối phương tuy rằng không nói rõ muốn khiến bọn hắn trả giá, nhưng có rất nhiều phù thủy cấp ba muốn xử lý bọn hắn để lấy lòng Cam Lợi Nhĩ phù thủy.
Những phù thủy này có rất nhiều người đều là thực lực hoá lỏng, hóa tinh cũng không ít.
Dưới áp lực khổng lồ này, Lôi Lâm mới ở lại lãnh địa của chính mình lâu như vậy, đi ra ngoài không được mấy lần.
Tình cờ có mấy kẻ không có mắt xông tới, lập tức sẽ bị phát hiện, Lôi Lâm có tháp phù thủy tăng cường đã có thể so sánh với phù thủy cấp ba hóa tinh, dễ dàng đánh giết vài tên phù thủy kia, sau đó cũng truyền ra một chút tiếng tăm.
Trải qua thời gian lâu như vậy, phù thủy còn có ý đồ này đã thưa thớt rồi.
Đồng thời, Lôi Lâm tự tin sau khi thôi diễn ra vu thuật, dựa vào những lá bài tẩy này, dù là phù thủy hóa tinh tới, hắn có thể không dựa vào tháp phù thủy mà vẫn cân sức ngang tài, là thời điểm nên đi ra ngoài.
Nói thật, ở trong lãnh địa hơn 100 năm, dù là Lôi Lâm đều có chút buồn bực.
“Trước đó, e là còn phải tới tổng bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi một chuyến, nhìn xem có thu hoạch hay không, tinh giới chi thạch…”
Lôi Lâm tính toán, lại khẽ thở dài.
Dựa theo tình huống bình thường, phù thủy có tháp phù thủy của chính mình, sau khi lên cấp hoá lỏng có thể độc lập tiến hành tiền kỳ nghiên cứu Cánh cửa tinh giới.
Nhưng Lôi Lâm ở phương diện này lại chậm chạp không có động tác, nguyên nhân duy nhất, chính là thiếu hụt tài liệu quan trọng nhất—— tinh giới chi thạch!
Đây là tài liệu chủ yếu để dựng thành cánh cửa tinh giới, cũng là vật tư chiến lược của phù thủy Thần Tinh, bên ngoài trên thị trường căn bản không lưu thông, chỉ tiếp thu lấy vật đổi vật, hoặc là trong hội trao đổi phi thường cao cấp cùng tư mật mới có.
Nhưng con đường này, hiện nay Lôi Lâm tiếp xúc được tương đối ít.
Thậm chí, ngay cả vật phẩm trao đổi, Lôi Lâm đều không quyết định chắc chắn được.
Trên người hắn không phải có hàng hóa có đủ sức hấp dẫn, nhưng đa số không thể để lộ ra, ví dụ như huyết mạch tinh hoa của thượng cổ Hồng Long cùng thu hoạch trong Huyết Thứu sào huyệt.
Cho dù tùy ý ném đi, đổi lấy một chút tinh giới chi thạch hẳn là thừa sức, nhưng rõ ràngsẽ khiến cho phù thủy Thần Tinh chú ý, Lôi Lâm đã chọc một liệp ma giả, cũng không muốn có thêm mấy người.
Chẳng qua, trước đó Tạp Toa thông qua bí pháp dấu ấn liên lạc với Lôi Lâm, nói là tinh giới chi thạch có đầu mối, hẳn là sẽ không làm hắn thất vọng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










