Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 141 : Mạng lưới phi thuyền (1) (c701-c705)
❮ sautiếp ❯Chương 701: Mạng lưới phi thuyền (1)
“Ừm!” Lôi Lâm lạnh nhạt gật đầu, giống có hơi mất tập trung.
“Nơi này có rất nhiều phù thủy nhỉ!” Hắn chỉ chỉ mặt ngoài.
Ở nơi đó, một phù thủy mặc tốt giống người ngâm thơ rong đang diễn tấu phong cầm, hấp dẫn một vòng thị dân quan sát, thỉnh thoảng còn có tiếng ủng hộ truyền đến.
“Đúng! Ở đây, phù thủy chính thức rất thông thường, thậm chí ở cùng với người bình thường, mà các thị dân cũng hiểu rõ về phù thủy. . .”
Cố Bột Lặc cặn kẽ giải thích cho Lôi Lâm.
“Mà ở miền trung đại lục, phù thủy cùng quý tộc đều là sử dụng Byron ngữ là ngôn ngữ thông dụng, vì thể chủ nhân không cần phải lo lắng ngôn ngữ không thông, đồng thời, nơi này còn có một phần địa đồ đại khái trung bộ đại lục cùng tư liệu mấy ngôn ngữ lưu hành khá là thông dụng!”
Cố Bột Lặc cung kính dâng lên một quả cầu thủy tinh ghi chép lượng lớn tư liệu cho Lôi Lâm.
Là phù thủy, Byron ngữ là bài tập bắt buộc, vì thể khi chạm mặt ở Ám Cực Vực, Cố Bột Lặc nói Byron ngữ, Lôi Lâm lập tức có thể hiểu rõ ý tứ, không tồn tại vấn đề giao lưu.
Lôi Lâm cầm lấy cái thìa, đào một miếng điểm tâm bỏ vào trong miệng.
Một mùi vị nồng nặc thơm ngọt không ngừng kích thích đầu lưỡi hắn “Đồ ăn cũng rất tinh xảo, sinh hoạt của người bình thường ở trung bộ đại lục xem ra khá hơn so với Ám Cực Vực rất nhiều. . .”
“Đó là tự nhiên, trung bộ đại lục chúng ta chính là trung tâm của toàn bộ phù thủy giới!”
Trong giọng nói Cố Bột Lặc lộ rõ vẻ tự hào, nhưng Lôi Lâm chỉ cười lắc lắc đầu.
Không nói tới bảy tầng thế giới dưới nền đất không có kháng nghị, chính là trung bộ đại lục ở thời kỳ thượng cổ, cũng ít nhất có phù thủy cấp bảy trở lên tọa trấn.
Nhưng hiện tại cũng chỉ khôi phục một tia vinh quang của thời thượng cổ mà thôi.
Đối với vấn đề này, Lôi Lâm cũng không muốn sửa lại cái gì, dù sao hiện tại trung bộ đại lục sẽ càng thích hợp với bản thân.
Ngày thứ hai, Lôi Lâm và Cố Bột Lặc đã nghỉ ngơi một đêm lại đi tới một nơi ở ngoài thành.
Nơi này xe ngựa cùng các loại công cụ giao thông không ngừng thông hành, bên trên chở đầy hành lý và hàng hóa, nhìn rất phồn vinh.
Đồng thời, trên thân mỗi người đi ngang qua đều có một ít sóng năng lượng, có rất ít người bình thường.
Xuyên qua con đường cái rộng rãi mà rắn chắc.
Lôi Lâm cùng Cố Bột Lặc nhìn thấy một kiến trúc lớn giống phi trường ở hậu thế, rất nhiều bóng bầu dục màu trắng như phi thuyền lớn đang lên lên xuống xuống trên quảng trường.
Từng dòng người chẳng khác nào kiến hôi ra ra vào vào.
Có mấy phi thuyền còn kéo theo hành lý, lúc này đang kêu gọi người chuyên tháo dỡ hành lý cùng hàng hóa, tình cảnh nhìn khí thế ngất trời, lại có chút cảm giác lộn xộn.
Bởi trung bộ đại lục rộng lớn vô bờ, mà công cụ giao thông đi trên đất không chỉ phi thường tiêu hao thời gian, mà còn tương đối nguy hiểm, bởi vậy phi thuyền chính là công cụ giao thông khá thường gặp ở toàn bộ trung bộ đại lục.
Cho dù là ở thành thị nhỏ, cũng có một cảng phi thuyền, đồng thời còn có phù thủy và học đồ ứng trực.
Bọn họ không chỉ phụ trách duy trì trị an, bình thường việc tiếp tế và duy tu cho một số phi thuyền cũng là bọn họ động thủ.
Thậm chí, còn có một nhóm địa tinh kỹ sư chuyên môn được huấn luyện ra vì chuyện này, Lôi Lâm nhìn thấy một nhóm địa tinh gầy trơ xương, hai mắt lồi ra, tóc không có mấy sợi tiến vào dưới đáy phi thuyền cùng đường ống, trên tay còn cầm mấy công cụ như cờ lê.
Chi phí bảo dưỡng phi thuyền cũng không rẻ, nhưng chỉ cần nắm giữ đường hàng không thì sẽ có lợi nhuận cuồn cuộn không ngừng, có thể nói là bỏ vốn nhiều thì lợi nhuận cao.
Không phải thế lực phù thủy chân chính giàu nứt đố đổ vách, căn bản không thể kinh doanh nổi thứ này.
Mà ở Nam Hải bờ, loại phi thuyền kia không chỉ nhỏ hơn rất nhiều.
Đồng thời chỉ có mấy con đường cố định, còn nhất định phải đợi tới quy định thời gian mới có thể thông hành, so với trung bộ đại lục thì thua kém hơn quá nhiều.
“Loại mạng lưới phi thuyền này là thuộc về thế lực nào?” Lôi Lâm nhẹ nhàng hỏi Cố Bột Lặc.
Một tấm vẻ ngồi phi thuyền có giá một trăm ma thạch, đây còn là khoang phổ thông, còn Lôi Lâm cùng Cố Bột Lặc tự nhiên sẽ ngồi khoang hạng nhất, thế nên lộ phí hai người phải bỏ ra tới sáu trăm khối ma thạch.
Cũng may Lôi Lâm thật sự giàu nứt đố đổ vách, dù sao nắm giữ tài nguyên cả một vực.
Cho dù chỉ là cướp đoạt một chút đã thu được lượng lớn tài nguyên.
Chỉ là ma thạch đã chứa đầy một cái nhẫn không gian, đương nhiên sẽ không keo kiệt chút tiền trinh ấy.
Cho dù Lôi Lâm có toàn bộ Ám Cực Vực làm hậu thuẫn nhưng so sánh với quái vật khổng lồ có phi thuyền này thì vẫn cảm thấy chính mình còn kém xa.
“Toàn bộ mạng lưới phi thuyền ở trung bộ đại lục đều là do Phỉ Lặc gia tộc thành lập, là tài sản riêng của bọn họ!”
“Tài sản riêng?” Lôi Lâm hơi kinh ngạc, sau đó lập tức hỏi thăm: “Phù thủy sau lưng bọn họ là vị nào?”
Loại lợi ích khổng lồ này, còn liên quan đến giao thông, nếu như bối cảnh phía sau không cứng thì căn bản không nuốt trôi được miếng bánh thơm ngon này, cho dù đã ăn vào rồi cũng sẽ bị ép phải nhỏ máu nhường ra.
Mà nếu Phỉ Lặc gia tộc có thể độc bá thị trường đến hiện tại, khẳng định có chỗ dựa mạnh mẽ đến cực điểm.
“Phỉ Lặc gia tộc có hai vị phù thủy Thần Tinh, đương nhiên như thế cũng không tính là gì, then chốt là phía sau lưng bọn hắn chính là Thiên Không vương tọa đại nhân!”
“Thiên Không Vương Tọa? Phù thủy cấp sáu Hi Nhật sao?”
Lôi Lâm gật gù.
Chương 702: Mạng lưới phi thuyền (2)
Một phù thủy đứng trên đỉnh cao ở miền trung đại lục đủ để chống đỡ được chuyện này, có lẽ Phỉ Lặc gia tộc kia cũng chỉ là người quản lý và quản gia thôi, người chưởng khống chân chính toàn bộ mạng lưới phi thuyền vẫn là vị Thiên Không Vương Tọa đại nhân kia!
“Đúng, dựa vào uy nghiêm của Thiên Không Vương Tọa đại nhân, tính an toàn của phi thuyền cũng rất được bảo đảm!”
Cố Bột Lặc vừa nói, trong đôi mắt vừa hiện ra một tia ngóng trông.
Phù thủy cấp sáu! Đây chính là tầng lớp cao nhất ở trung bộ đại lục, là tồn tại mà mọi cử động có thể ảnh hưởng tới vô số phù thủy ở dưới!
Vù vù. . .
Theo tiếng gió vù vù, phi thuyền thu hồi neo sắt, không ngừng bay lên trên không, cách bầu trời càng ngày càng gần.
Lôi Lâm đứng trên trên boong tàu thích ý hứng gió, con mắt hơi nheo lại.
Hương vị ánh mặt trời xen lẫn mùi cỏ xanh từ gió đưa tới, quanh quẩn bên cạnh hắn, thật lâu không đi.
“Đã lâu rồi! Đã lâu rồi! Thực sự đã lâu rồi không có sưởi nắng thế này. . .”
Lôi Lâm nhìn bầu trời màu lam cùng ánh mặt trời vàng chói, trong đôi mắt hiện ra mấy phần cảm động.
Tuy rằng Ám Cực Vực cũng có Thái Dương thạch cùng vĩnh hằng quang minh vu trận, nhưng ánh sáng nhân tạo vĩnh viễn không sánh được với ánh mặt trời chân chính ấm áp.
Ở Ám Cực Vực lâu dài, đối mặt với bầu trời đầy hắc thạch dày kia, tuyệt đối sẽ làm cho người ta cảm thấy tâm lý ngột ngạt.
Tuy rằng Lôi Lâm không có loại mầm họa này, nhưng cũng không muốn ở lại trong phòng đơn xa hoa, mà là đi ra để thưởng thức ánh sáng từ mặt trời mang đến.
Những người luôn đứng dưới ánh mặt trời sẽ không hiểu được sự mong ngóng của người sống trong bóng tối đối với ánh sáng!
Phi thuyền không ngừng gia tốc, khí lưu trên boong thuyền cũng trở nên kịch liệt, thậm chí có thể thổi bay một người đã thành niê.
Đương nhiên, hoàn cảnh này đối với Lôi Lâm chỉ là việc nhỏ như con thỏ, sắc mặt của hắn bất động, cũng không có nghe theo tiếng phát thanh dặn dò trở lại phòng của mình, mà mặc cho gió mạnh thổi qua áo bào của chính mình đến mức bay phần phật.
“Cảnh sắc rất đẹp, không phải sao?”
Một giọng nữ vui tươi truyền tới từ phía bên cạnh, ở bên phải Lôi Lâm, một cô gái trẻ tuổi hai tay vịn lan can, kiễng mũi chân, giống như đang phóng tầm mắt nhìn cảnh sắc phía dưới.
Từ trên trời cao nhìn lại, bên dưới biển mây, có mấy khu đất ruộng và nông trang, máy xay gió trở nên nhỏ như đoạn gỗ, mà cách đó không xa có thể nhìn thấy rõ thành thị, còn có từng điểm đen nhỏ đang không ngừng đi trên đường.
“Ta tên làKhiết Tây Lạp, còn anh?”
Cô gái trẻ tuổi nhìn thấy Lôi Lâm không phản ứng, ngữ khí của chính mình lại cao hơn.
“Lôi Lâm!” Lôi Lâm lạnh nhạt trả lời một câu, từ trên người cô gái này hắn cảm nhận được gợn sóng năng lượng đã đạt đến cấp độ phù thủy cấp 1.
Từ độ tuổi của đối phương thì cũng coi như một thiên tài, đáng tiếc còn không thể lọt vào mắt Lôi Lâm.
“Lôi Lâm, anh đến từ nơi nào?”
Nữ phù thuỷ trẻ tuổi không những không tức giận vì Lôi Lâm bất cận nhân tình, trái lại còn hỏi càng nhiều vấn đề.
“Anh thuộc thế lực nào? Chuẩn bị đi đâu? Hi Vọng Sơn Chi Hoa sao? Ta thích dùng gỗ hồ đào làm pháp trượng, như thế khá là có lợi cho ta phát huy, còn có mùi rất dễ chịu. . .”
Nữ phù thuỷ trẻ tuổi giống một con chim sẻ líu ra líu ríu, liên tiếp hỏi ra rất nhiều vấn đề.
“Cô. . .” Lôi Lâm trợn tròn mắt, chính muốn nói gì thời điểm, một cái khác phù thủy âm thanh từ phía sau lưng vang lên.
“Khiết Tây Lạp, em đang làm gì?”
Lôi Lâm quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên phù thủy mặc pháp bào màu vàng óng, trước ngực còn đeo huân chương giả ru-bi đi tới, trong đôi mắt còn ẩn giấu vẻ tức giận.
“Không. . .
Không có gì. . .
Chỉ ra tới xem một chút mà thôi. . .“Khiết Tây Lạp rụt cổ lại, nhìn có chút đáng thương.
“Nếu như xem xong thì nên trở lại! Bên ngoài vẫn tương đối nguy hiểm!”
Trên mặt thanh niên lộ ra vẻ tươi cười.
“Lôi Lâm tiên sinh, lần sau ta lại tới tìm anh chơi!” Lúc rời đi,Khiết Tây Lạp còn phất phất tay tới bên này, khiến sắc mặt thanh niên kia đen đi.
Hắn nhìn Lôi Lâm, môi giật giật, lại không nói gì nữa, mà chỉ đưa ra một ánh mắt tràn ngập ý cảnh cáo rồi xoay người đi vào trong khoang thuyền.
“Không hiểu gì cả!” Lôi Lâm lắc lắc đầu.
Hắn đương nhiên biết mình bị nữ phù thuỷ kia xem là bia đỡ đạn, đồng thời ấn tượng đối với hai phù thủy kia đều không tốt.
Hiển nhiên, đối phương cũng không phát hiện được hắn ẩn giấu sóng năng lượng, bởi vậy một kẻ coi hắ là cứu tinh, mà một kẻ khác khi không mò ra sâu cạn cũng không dám mạo hiểm động thủ.
“Cố Bột Lặc, lại đây!” Lôi Lâm thông qua bí pháp dấu ấn trong tay lên tiếng.
“Chủ nhân! Có gì phân phó?” Rất nhanh, Cố Bột Lặc đã đến trên boong thuyền, cung kính mà hành lễ.
“Anh biết đánh dấu này sao?”
Lôi Lâm chiếu ra huy chương ru-bi trước ngực nam thanh niên phù thủy kia.
Từ dáng vẻ đối phương giống một con gà trống kiêu ngạo tận lực kiên trì ưỡn ngực, thì biết đây nhất định là dấu hiệu của một thế lực lớn nào đó, nhưng rất đáng tiếc, Lôi Lâm hoàn toàn không biết gì về những thứ này, khiến mị nhãn của đối phương đã vứt cho người mù xem.
May là bên canh Lôi Lâm còn có một phù thủy xuất thân từ trung bộ đại lục, có thể giúp hắn giải đáp rất nhiều vấn đề.
Chương 703: Vợ chồng chưa cưới (1)
“Đây là tộc huy của Nặc Nặc Lệ Pháp gia tộc!”
Cố Bột Lặc liếc mắt nhìn một cái rồi khẳng định trả lời.
Hắn cũng biết vị chủ nhân này không phải xuất thân từ trung bộ đại lục, hoàn toàn không biết những chuyện như vậy nên nhanh chóng giải thích: “Nặc Nặc Lệ Pháp gia tộc là một phù thủy gia tộc khá là có tiếng ở Hắc Hà lưu vực, nghe đồn có một vị phù thủy đạt đến cấp ba tọa trấn!”
“Phù thủy cấp ba? Cấp độ gì?” Lôi Lâm tiếp tục hỏi.
Cảnh giới cấp ba bởi vì là bước chuẩn bị trước khi bước vào cửa ải cấp bốn Thần Tinh nên phi thường dài lâu và khó có thể vượt qua, đồng thời bên trong còn chia làm mấy giai đoạn nhỏ, mỗi một giai đoạn thực lực phù thủy đều có khác biệt rất lớn.
Nói thí dụ như một phù thủy cấp ba hóa tinh, tuyệt đối có thể nghiền ép mấy phù thủy chưa hoá khí.
” Tin tức về sức chiến đấu hàng đầu gia tộc đều là bảo mật! Thuộc hạ thực sự không rõ ràng.” Trên mặt Cố Bột Lặc hiện ra vẻ xấu hổ.
“Thế nhưng vị Nặc Nặc Lệ Pháp phù thủy kia đã từng chiến thắng một vị cấp ba hoá khí khiêu chiến, thực lực không thể khinh thường!”
“Thế hả? Ta đã biết rồi!”
Lôi Lâm lại có vẻ hơi hững hờ, chỉ cần đối phương không phải có thực lực cấp ba hoá lỏng trở lên, hắn vẫn có chút nắm chắc.
“Hiện tại phải xem các ngươi, hi vọng không cần tiếp tục trêu chọc ta, nếu không thì. . .”
Lôi Lâm cụp mắt xuống, một tia âm trầm lóe lên trong mắt.
Khoang hạng nhất không chỉ có một gian phòng đơn, đồng thời còn có thể đi tới phòng ăn hưởng thụ mỹ thực và rượu ngon phong phú, những thứ này đều là đãi ngộ kèm theo trong vé vào cửa.
Dù sao, đối với giá trị của ma thạch thì mỹ thực và rượu ngon mà người bình thường có thể sản xuất ra phi thường rẻ.
Cũng chỉ có những mỹ thực dùng sinh vật năng lượng cao hoặc là tài liệu quý giá để nấu, có thể sản sinh hiệu quả đối với phù thủy mới được bán ra với giá cả đắt đỏ.
“Cố Bột Lặc, ngồi đi!”
Lôi Lâm ngồi xuống cạnh một bàn tròn trải khan màu trắng, sau đó gọi Cố Bột Lặc một tiếng.
Đầu tiên Cố Bột Lặc cung kính hành lễ, sau đó mới ngồi xuống, cái mông ngồi sát bên ghế dựa.
Còn không dám ngồi hết toàn bộ.
Thân phận của hắn bây giờ là gia thần của Lôi Lâm, cũng chính là tùy tùng cao cấp, nhất định phải biểu hiện ra cung kính, nếu không thì sẽ phải chịu trừng phạt.
Lôi Lâm nhìn điểm ấy, ở trong lòng lại thở dài.
Chỉ là từ phương thức làm việc của Cố Bột Lặc là biết đẳng cấp trong vòng tròn rắn ngậm đuôi nghiêm ngặt cỡ nào!
Nhưng cũng may hắn không chỉ là thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà có huyết mạch thuần khiết, đẳng cấp của hắn cũng đạt đến cấp ba, một khi đi tới chính là cao tầng, cũng không cần chịu phần tội này.
“Phương pháp minh tưởng Khoa Mạc Âm chi đồng tầng thứ tư, còn có tin tức tư liệu huyết mạch ràng buộc! Nhất định phải thu được trong vòng tròn rắn ngậm đuôi!”
Lôi Lâm âm thầm tính toán.
Tuy rằng hắn thông qua chíp cùng rất nhiều phương pháp minh tưởng ở Ám Cực Vực, thành công thôi diễn ra bộ phận Khoa Mạc Âm chi đồng tầng thứ tư, nhưng vẫn không có mấy phần chắc chắn, vì vậy có khát vọng mãnh liệt đối với nguyên bản.
Phương pháp minh tưởng cao cấp thường thường không chỉ tu luyện trên thân thể, còn cải tạo cả phương diện linh hồn, chíp cũng không thể hoàn toàn phân tích ra.
Giống như phương pháp minh tưởng Thánh Quang Chúc Hỏa lần trước, tuy rằng chíp cũng làm ra cải tiến, nhưng cuối cùng giai đoạn thí nghiệm thực thể vẫn xảy ra một vài vấn đề, Lôi Lâm cũng không muốn giẫm lên vết xe đổ, dù sao, lần này không phải là trên vật thí nghiệm, mà là chính hắn tu luyện!
“Tiên sinh! Xin hỏi cần gì không?”
Vào lúc này, một người hầu gái mặc trang phục màu đen thấp ngực, trên đùi đi tất chân màu trắng, đi tới trước bàn của Lôi Lâm, cung kính hỏi.
“Cho ta một phần bò bít tết, rượu táo! Còn Cố Bột Lặc, cô tự mình hỏi hắn đi!”
Lôi Lâm mở thực đơn ra nhìn một chút, có các loại món ăn, coi như khá là phong phú.
Đồng thời bầu không khí trong phòng ăn cũng không tệ, đèn thủy tinh chiếu xuống ánh sáng ôn nhu, trên bàn bày hoa tươi còn tỏa ra từng mùi thơm.
Thậm chí, ở một góc phòng ăn còn có một người ngâm thơ rong đang biểu diễn.
Cho dù là Lôi Lâm cũng cảm thấy lần này tiêu ma thạch rất đáng giá!
“Lôi Lâm tiên sinh!”
Sau khi bò bít tết mới mẻ đưa lên, Lôi Lâm đeo khăn ăn.
Một tay cầm dao, một tay cầm dĩa, cắt xuống một miếng thịt bò còn bốc hơi nóng bò, bò bít tết ở nơi này hiển nhiên có chất lượng vô cùng tốt, đầu bếp cũng tốn một phen công phu, dao nĩa vừa tiếp xúc cùng bò bít tết, nước tương nóng bỏng lập tức từ bên trong chảy ra.
Khi Lôi Lâm cầm chén rượu lên, chuẩn bị hưởng dụng thì một tiếng gọi như chim sơn ca ở bên cạnh vang lên.
Hắn nhìn qua, Khiết Tây Lạp trước đó từng gặp qua một lần đang ra sức vẫy tay, còn sắc mặt Nặc Nặc Lệ Pháp bên cạnh kia đã âm trầm đến mức có thể nhỏ nước.
“Ừ!” Lôi Lâm tùy ý đáp một câu, sau đó chuyển sự chú ý đến thức ăn của chính mình.
Nhưng đối phương rõ ràng không muốn buông tha hắn như thế,Khiết Tây Lạp nhấc theo làn váy từ từ lại đây, trực tiếp ngồi xuống cạnh Lôi Lâm.
“Lôi Lâm tiên sinh! Anh thích uống rượu táo sao? Trong nhà Khiết Tây Lạp có cất một bình rất ngon. . .”
“Cho dù muốn tìm một bia đỡ đạn, lẽ nào cũng chỉ có một mình mình sao?”
Lôi Lâm có chút buồn bực ngẩng đầu lên, nhìn chung quanh một vòng.
Sau đó, hắn ngạc nhiên phát hiện, dường như đối phương đúng là chỉ có một lựa chọn là hắn thôi.
Chương 704: Vợ chồng chưa cưới (2)
Sau khi phù thủy tiến vào cấp độ cấp 1 chính thức, mới có thể lợi dụng hạt năng lượng căn bản phóng xạ để thay đổi vẻ ngoài, duy trì dáng vẻ tuổi trẻ xinh đẹp.
Nhưng dù sao thiên tài như Lôi Lâm cùng Khiết Tây Lạp có thể thăng cấp lên phù thủy chính thức trước hai mươi tuổi vẫn có rất ít.
Rất nhiều phù thủy đều phải tu luyện tới năm mươi tuổi mới có thể trở thành phù thủy cấp 1, nữ phù thủy đương nhiên phải khôi phục thời điểm trẻ đẹp nhất, nhưng rất nhiều nam phù thủy lại lựa chọn dáng vẻ lúc đó để điều chỉnh.
Vì thế trong phù thủy giới, nam phù thủy chính thức có trẻ có già, nhưng nữ phù thủy thì đều có vẻ tầm hai mươi, ba mươi tuổi, có rất ít nữ phù thuỷ chọn mang dáng vẻ bà lão để xuất hiện.
Mà trong phòng ăn của Lôi Lâm, cũng không phải không có phù thủy chính thức, nhưng đại thể đều là dáng vẻ trung niên hoặc là ông lão.
Một ít học đồ trẻ tuổi căn bản không dám đến gần thậm chí tranh giành tình nhân cùng phù thủy chính thức.
Nghĩ tới nghĩ lui, có vẻ Khiết Tây Lạp thật sự chỉ có Lôi Lâm là một lựa chọn tốt.
Đầu tiên tuy rằng cô ta không nhìn thấu thực lực của Lôi Lâm, nhưng đối với phương khẳng định là phù thủy chính thức, điểm ấy là quan trọng nhất! Sau đó, bề ngoài của Lôi Lâm là tuổi trẻ anh tuấn, đủ khiến người đàn ông khác phải ghen tị.
Chẳng qua, đối mặt với diễm phúc hoặc là tai bay vạ gió này, Lôi Lâm chỉ có thể thầm trợn trắng mắt.
“Ta có thể ngồi ở đây sao?”
Mà vào lúc này, người thanh niên vẫn trầm mặt kia cũng đến nơi này.
Lôi Lâm gật gù, nhìn hắn cùng Khiết Tây Lạp sóng vai cùng ngồi một chỗ, mà trên mặt Khiết Tây Lạp lại hiện ra một tia không vui.
“Tự giới thiệu mình một chút, ta tên là Nữu Ân! Nữu Ân Nặc Nặc Lệ Pháp! Vị này chính là vị hôn thê của ta- Khiết Tây Lạp tiểu thư!”
Nữu Ân cười nhạt, khi nói tới Nặc Nặc Lệ Pháp cùng vị hôn thê thì ngữ khí đặc biệt nặng hơn một chút.
“Ừm! Bình tĩnh mà xem xét, hai vị là vợ chồng chưa cưới đúng là rất xứng đôi! Đều còn trẻ, cũng tràn ngập thiên phú!” Lôi Lâm gật gù.
Thông qua khí chất trên người bọn họ và ngôn ngữ khi trò chuyện, còn có gợn sóng vô thức tản mát ra thậm chí là ánh mắt, hắn có thể suy đoán ra độ tuổi cơ bản của hai người kia.
Bình thường thì đây đúng là một đôi bích nhân, nhưng rất đáng tiếc, nhà gái có vẻ rất không vừa ý đối với chuyện hôn sự này.
Tuy rằng có hai người này không mời mà tới làm loạn, nhưng Lôi Lâm vẫn ăn uống rất vui vẻ, hoàn toàn không để ý tới Khiết Tây Lạp lấy lòng và Nữu Ân sắp bạo phát.
Đến khi sắp chia tay, gia hỏa gọi là Nữu Ân kia còn âm thầm truyền âm cho Lôi Lâm: “Cách vị hôn thê của tao xa một chút, bằng không mày nhất định sẽ hối hận!”
“Chủ thượng?” Cố Bột Lặc nhìn mặt Lôi Lâm không chút cảm xúc, thăm dò hỏi.
Chỉ cần Lôi Lâm ra lệnh một tiếng, hắn sẽ lập tức đi lên giết Nữu Ân vì dám mạo phạm chủ nhân, tuy rằng đều là phù thủy cấp 1, nhưng hai người này rõ ràng là chim non vừa lên cấp, không có khả năng còn sống dưới tay Cố Bột Lặc.
“Trước tiên không vội!” Lôi Lâm khoát tay áo một cái, trong lòng đúng là còn hơi nghi hoặc một chút, phù thủy đều người là lý trí, Khiết Tây Lạp kia tuy rằng làm như thế sẽ khiến Nữu Ân có chút khó chịu, nhưng đợi đối phương bình tĩnh nhất định sẽ nghĩ lại, sẽ không vì chút việc nhỏ ấy mà kết thù với một vị phù thủy khác.
Dù sao Lôi Lâm cùng Khiết Tây Lạp cũng chỉ nói mấy câu mà thôi.
Đồng thời, Lôi Lâm cũng sẽ không bởi vì chút chuyện nhỏ này mà rat ay với hai người bọn họ, làm thế không phù hợp với lợi ích của hắn.
“Bây giờ nhìn lại thì có lẽ Khiết Tây Lạp kia còn có một chút động tác nữa đây!” Lôi Lâm sờ sờ cằm, có cảm giác muốn xem cuộc vui.
“Vâng! Chủ nhân!” Nghe được Lôi Lâm phân phó, tuy rằng trong lòng Cố Bột Lặc còn có một chút không cam lòng, nhưng cũng không dám nhắc tới nviệc này nữa.
Hai ngày thời gian trôi qua rất nhanh, phi thuyền cũng ngừng lại ở cảng phi thuyền ngoài một thành thị cấp hai thuộc Hắc Hà lưu vực.
Lôi Lâm cầm một thủ trượng, đội mũ dạ, mặc trang phục tương tự âu phục, khí chất trên người càng cao quý hơn cả thiếu gia quý tộc, trên người toát ra uy nghiêm của kẻ thống trị, chậm rãi từ cầu thang đi xuống.
Mà Cố Bột Lặc lại giống một vị quản gia trung thành đi theo ở phía sau, trong tay còn nhấc theo món đồ gì.
“Lôi Lâm tiên sinh!“Giọng nói của Khiết Tây Lạp lại vang lên, hóa ra cô ta cũng dừng ở đây.
Lôi Lâm cười cợt, đi tới.
Nữu Ân cũng đứng ở một bên, chẳng qua vào lúc này trên mặt của hắn tràn ngập ý cười, giống như đã nghĩ rõ ràng rồi.
“Lôi Lâm các hạ! Xin lỗi, trước đó là ta thất lễ!”
Sau khi Nữu Ân khôi phục như cũ, hoàn toàn xóa đi vẻ táo bạo trước đó, lộ ra phong độ phiên phiên.
Giờ khắc này hắn cũng biết được sai lầm của chính mình trước đó nên đến đây xin lỗi.
“Không có chuyện gì! Nếu như ta có một vị hôn thê xinh đẹp như thế, chỉ sợ cũng phải nghi thần nghi quỷ cả ngày!” Lôi Lâm trêu ghẹo nói.
Khiết Tây Lạp liếc Lôi Lâm một chút, lại hỏi: “Lôi Lâm tiên sinh muốn đi nơi nào?”
Đây không phải lần thứ nhất cô ta hỏi vấn đề thế này, mà lần trước Lôi Lâm từ chối trả lời.
“Ta sao?” Từ trong đôi mắt Nữu Ân, Lôi Lâm nhìn thấy một điểm sốt sắng, không khỏi lắc đầu bật cười.
Mặc kệ bề ngoài phong độ thong dong cỡ nào, con mắt vẫn không lừa dối được hắn.
Chương 705: Trò khôi hài
“Ta muốn đi chung quanh đây trước một chút, ở đây cáo biệt là được rồi!”
Lời vừa ra khỏi miệng, Lôi Lâm đã nhận thấy vẻ thất vọng trong mắt Khiết Tây Lạp, mà Nữu Ân lại khẽ thở ra một hơi.
Hắn nở nụ cười rồi xoay người phất tay một cái, biến mất trong dòng người, Cố Bột Lặc lập tức đuổi theo.
Thể chất kinh người khiến Lôi Lâm mơ hồ nghe được tiếng cãi vã ngột ngạt của hai người sau lưng.
“Thực sự là…” Lôi Lâm lắc lắc đầu: “Không chú ý tinh lực vào việc theo đuổi chân lý, trái lại chỉ để ý máy chuyện này…”
“Chẳng qua, đây cũng chính là lạc thú của phàm nhân đi!”
Hắn lắc đầu rồi lại gật đầu một cái, bắt chuyện với Cố Bột Lặc một tiếng, rồi tiếp tục lữ đồ của chính mình.
“Sau khi tiến vào Hắc Hà lưu vực, khoảng cách tới tổng bộ vòng tròn rắn ngậm đuôi——Đầm lầy Lân Hỏa rất gần…”
Cố Bột Lặc rất quen thuộc với nơi này, càng có vẻ sợ hãi và nhớ nhung.
Hắn quen cửa quen nẻo đi thuê một chiếc xe ngựa, sau đó ngồi trên xe ngựa cùng Lôi Lâm, thưởng thức cảnh sắc ven đường.
Vốn dĩ nếu như bọn họ dốc toàn lực chạy đi, đương nhiên sẽ không chậm rì rì như thế, nhưng Lôi Lâm không sốt ruột, lại muốn xem thêm cảnh vật ở trung bộ đại lục, nên lựa chọn phương thức giao thông là xe ngựa.
Tới gần buổi tối, đám Lôi Lâm đến một trấn nhỏ.
Khách sạn ở nơi này rất nhỏ, ở gian phòng phía trước có thể ngửi rõ thấy mùi cồn, mùi mồ hôi lẫn mùi phân ngựa.
Loại đãi ngộ này khiến Lôi Lâm cau mày, nhưng nơi này là một nhà khách sạn duy nhất trên tiểu trấn, cũng chỉ có thể chấp nhận, dù sao mặc kệ như thế nào, ở khách sạn cũng tốt hơn bọn hắn ăn gió nằm sương.
Lôi Lâm cùng Cố Bột Lặc bỏ hành lý vào phòng xong mới trở lại phòng khách, chuẩn bị ăn chút đò ăn.
Bữa tối là khoai tây hầm thịt bò, phối hợp với một số loại rau dưa mới mẻ.
Trên tiểu trấn chỉ có những thức ăn này, nhưng nấu nướng cũng không tệ lắm, khoai tây và thịt bò tỏa ra mùi thơm mê người.
Khiến người ta có chút muốn ăn.
“Hả?”
Vừa lúc đó, vẻ mặt Cố Bột Lặc đột nhiên biến đổi.
Một tia xám trắng thâm trầm từ cửa tiệm nổi lên, đồng thời không ngừng lan tràn, bao phủ cả lữ khách cùng chủ quán trong tiểu điếm vào.
Răng rắc! Răng rắc!
Những người bình thường bị màu xám trắng bao phủ này, thân hình tất cả đều cứng lại, giống như biến thành thành tượng sáp vậy.
“Là thuật thức đọng lại! Có phù thủy, mục tiêu là chúng ta!”
Cố Bột Lặc giận dữ nói, rồi đứng lên, một vòng hạt năng lượng căn bản màu vàng đất ở trên người hiện lên.
Đồng thời không ngừng hướng khuếch tán ra bốn phía.
Một vòng ánh sáng bảo vệ quanh bàn tròn của bọn họ, tránh khỏi vận mệnh như những lữ khách kia.
Mà Lôi Lâm giống không thấy những chuyện này, vẫn đầy hứng thú thưởng thức rượu gạo trên tiểu trấn.
Ầm!
Cửa gỗ tiểu điếm nổ tung, hai phù thủy mặc áo bào đen đi vào, trước ngực còn đều đeo ru-bi huy chương mà Lôi Lâm từng gặp qua.
“Nữu Ân! Lại gặp mặt rồi!” Lôi Lâm nâng chén, cười nhạt chào một câu.
Trong hai phù thủy xông tới, Nữu Ân quả nhiên có ở bên trong, chỉ là lúc này bắp thịt trên mặt của hắn vặn vẹo, nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm: “Khiết Tây Lạp đâu? Ở nơi nào? Mau giao cô ấy ra đây!”
“Khiết Tây Lạp? Cô ta không phải cùng một chỗ với cậu sao?”
Lôi Lâm nở nụ cười.
“Sau đó cô ấy đã rời đi, tao nghi là bị người nào bắt đi.
Đồng thời căn cứ vào đánh dấu định vị trên người cô ấy, tao có thể khẳng định cô ấy chính là ở đây!”
Con mắt Nữu Ân hơi đỏ lên.
“Đánh dấu định vị?” Lôi Lâm thấy buồn cười: “Cậu không có lòng tin với chính mình đến mức nào mới gieo trên thân người yêu loại thuật thức này?”
“Tao mặc kệ.
Cậu! Nhất định là hắn! Nhất định là phù thủy này mang Khiết Tây Lạp đi!” Nữu Ân lôi kéo ống tay áo phù thủy bên cạnh, chỉ tay tới Lôi Lâm.
Mà phù thủy đi cùng với hắn con ngươi hơi động, bỗng nhiên tiến lên một bước.
Một vầng sáng màu bạc lóe lên, vầng sáng nguyên tố trên người Cố Bột Lặc lập tức đổ nát.
“Phù thủy cấp hai!” Cố Bột Lặc thấp giọng lẩm bẩm nói.
Sau khi nghe được lời nói của hắn, bên trong đôi mắt Nữu Ân hiện lên qua vẻ đắc ý, mà trên mặt vị phù thủy cấp hai khác lại không có một chút vui mừng nào.
Ở trong mắt hắn, Cố Bột Lặc chỉ là bán nguyên tố hóa tự nhiên không tính là gì, nhưng Lôi Lâm vẫn ngồi yên ở đó bất động lại khiến hắn nhìn không thấu.
“Hai vị, Nặc Nặc Lệ Pháp gia tộc chúng ta tuyệt đối không có ý bức bách, chỉ là gần đây vị hôn thê của người thừa kế chúng ta mất tích.
Đây là một việc lớn, cần kiểm tra nơi này.
Hi vọng các vị phối hợp…” Vị phù thủy cấp hai kia nói rõ ý của mình.
Đầu tiên là triển lộ thực lực, lại biểu lộ ra lễ tiết nhất định, lưu lại chỗ trống, không thể không nói, đây mới là cách làm thông minh, chí ít so với Nữu Ân thì tốt hơn nhiềurồi.
“Có thể!” Nằm ngoài dự liệu của Cố Bột Lặc chính là, Lôi Lâm lại trực tiếp gật đầu đồng ý.
“Đa tạ!” Thấy Lôi Lâm phối hợp như vậy, vẻ mặt phù thủy cấp hai hòa hoãn rất nhiều, ngay cả Nữu Ân cũng không nói gì nữa.
“Ở đây!”
Nữu Ân móc ra một tấm gương quái lạ, sau khi nhìn một chút, đột nhiên vọt tới trên lầu.
“Đi xem xem!” Sau khi Lôi Lâm ăn uống no đủ thì hờ hững đứng dậy, cùng Cố Bột Lặc đi theo, mà phù thủy cấp hai kia lại vững vàng đi phía sau của bọn họ, giống như là sợ Lôi Lâm đột nhiên đào tẩu.
“A…Khiết Tây Lạp… Khiết Tây Lạp…”
Chờ đến khi Lôi Lâm cùng Cố Bột Lặc đi tới cửa gian phòng lại đột nhiên nghe được tiếng Nữu Ân gào khóc.
“Không được!” Cố Bột Lặc vọt vào, lập tức phát hiện một bộ áo đầm màu trắng bị ném lên giường, ở vị trí bụng dưới còn có rất nhiều vết máu đã khô cạn một phần, biến thành màu đen.
“Chuyện gì thế này?”
“Khiết Tây Lạp!Khiết Tây Lạp! Các ngươi lại dám…” Nữu Ân đỏ mặt lên, gào thét vọt lên.
“Phiền phức!” Cố Bột Lặc nhíu chặt lông mày, trên người hiện lên một tầng vảy màu vàng, bàn tay khổng lồ màu vàng đất đè Nữu Ân đã có chút thất thố xuống đất, đã khống chế lên.
” Thuật sĩ vòng tròn rắn ngậm đuôi?”
Phù thủy cấp hai kia cũng biến sắc mặt, sau đó lập tức biến thành vẻ hung hãn.
“Dù là người của vòng tròn rắn ngậm đuôi, mạnh mẽ cướp đi vị hôn thê của gia tộc chúng ta, đồng thời còn đối xử với người thừa kế của Nặc Nặc Lệ Pháp gia tộc như thế, cũng nhất định phải cho ta một lời giải thích!”
Trong mắt hắn tỏa ra ánh sáng màu bạc, một roi bạc đã xuất hiện trong tay .
“Chờ chút đã!” Vào lúc này Lôi Lâm lại khẽ nở nụ cười, tay đã đưa lên trên bả vai phù thủy cấp hai.
“Hả? Xảy ra chuyện gì?” Tuy rằng chỉ là một cái tay, nhưng lại chẳng khác nào ngọn núi trầm trọng, thậm chí, phù thủy cấp hai cảm giác thân thể mình cứng đờ, ngay cả ngón tay đều không nhấc lên nổi.
“Thiên phú vu thuật —— chống cự hỏa hoàn!” Trên người phù thủy cấp hai bốc lên một tầng hỏa diễm, hình thành một vongg lửa, bên ngoài còn mang theo từng tia màu bạc, khiến không khí chung quanh bị thiêu đến vặn vẹo bất định.
“Dập tắt!” Nhưng sau đó, hắn nghe thấy Lôi Lâm lạnh lùng phun ra hai chữ .
Xì xì! Hỏa diễm lập tức tắt đi, thậm chí ngay cả khói trắng cũng không kịp toát lên.
Một luồng lực lượng tinh thần khủng bố mạnh mẽ phá vỡ phòng ngự của phù thủy cấp hai, tràn vào thức hải của hắn, giam cầm lực lượng tinh thần của hắn.
“Ba… Phù thủy cấp ba? !” Vị phù thủy cấp hai kia khó khăn quay đầu, giọng nói có khô khốc.
Trước đó Lôi Lâm vẫn lợi dụng kỹ thuật áp súc lực lượng tinh thần để che dấu sóng năng lượng của chính mình, vào lúc này mới dần tản ra, năng lượng khổng lồ như thuỷ triều , khiến không khí chung quanh đều có cảm giác như đọng lại.
“Các ngươi nói nếu như ta muốn nữ phù thuỷ gọi là Khiết Tây Lạp kia, còn cần lén lén lút lút như vậy sao?”
Lôi Lâm liếc hai tên phù thủy một chút, lạnh lùng hỏi.
“Đương… Đương nhiên không cần! Là chúng ta hiểu lầm! Xin lỗi!” Phù thủy cấp hai vội vàng lắc đầu, ở miền trung đại lục, tuy rằng phù thủy giới vô cùng phồn thịnh, nhưng phù thủy cấp ba cũng không phải dễ dàng xuất hiện như thế, mà trong những thế lực cỡ lớn kia, phù thủy cấp ba cũng là tồn tại có quyền cao chức trọng, thuộc hàng cao tầng, muốn đối phó với hai phù thủy cấp 1, căn bản không cần nhiều thủ đoạn như vậy.
Mà vào lúc này Nữu Ân đã không nói được lời gì, cho dù Cố Bột Lặc đã không còn đè ép hắn thì hắn vẫn tê liệt ngã trên mặt đất, mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống.
Toàn bộ phù thủy cao cấp nhất của Nặc Nặc Lệ Pháp cũng chỉ mới đến trình độ cấp ba, nếu như Lôi Lâm nhìn bọn hắn khó chịu mà làm thịt bọn họ, gia tộc có thể báo thù hay không còn là một chuyện phi thường khó nói.
Trong nháy mắt Lôi Lâm cũng thực sự đã động sát cơ, nhưng sau đó lại thu lại.
Đối với hắn mà nói, giết hai phù thủy này, thậm chí là Khiết Tây Lạp, đều không có lợi ích gì, thậm chí còn chọc tới gia tộc có phù thủy cấp ba.
Tuy rằng Lôi Lâm cũng không sợ đối phương, nhưng cũng không muốn có thiêm phiền phức.
“Đi theo ta!” Bởi vậy, hắn chỉ lạnh nhạt nhìn phù thủy cấp hai và Nữu Ân trên đất một chút, trực tiếp đi ra ngoài.
Cố Bột Lặc theo sau thật sát, sau đó chính là phù thủy cấp hai cùng Nữu Ân, bọn họ ở trước mặt một phù thủy cấp ba, căn bản không dám giở trò gì, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo Lôi Lâm dặn dò.
Lôi Lâm trực tiếp đi ra khỏi trấn nhỏ, đi tới một khu rừng cây ngô đồng.
Mặc dù Nữu Ân có chút không rõ, nhưng vẫn phải tiếp tục đi theo.
Lôi Lâm đi tới bên cạnh một cây ngô đồng lớn nhất, nhẹ nhàng gõ gõ thân cây, giống như đang gõ cửa vậy: “Có người sao?”
Thùng thùng! Thân cây phát ra tiếng vang trầm nặng, nhưng không có bất cứ động tĩnh gì.
“Cố rất thông minh! Bố trí cũng rất cẩn thận, nhưng còn chưa đủ thành thục, sau khi hoàn thành một cái tác phẩm, lại không nhịn được muốn trở lại hiện trường, quan sát phản ứng phía sau!”
“Ta đã sớm phát hiện ra cô, tốt nhất là nên sớm đi ra! Nếu không…” Âm thanh Lôi Lâm trở nên lạnh.
“Hừ! Đi ra thì đi ra, anh còn có thể làm gì ta?”
Ba! Thân cây tách ra, lộ ra một cánh cửa vòng tròn, mà thiếu nữ Khiết Tây Lạp lúc trước từng gặp trên phi thuyền lại nhảy ra ôm lấy cánh tay Lôi Lâm.
“Lôi Lâm ca ca! Anh thật là lợi hại nha! Làm sao lại phát hiện được ta?”
Một bên khác, sắc mặt phù thủy cấp hai cùng Nữu Ân kia đã bị tức đến vặn vẹo.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Ma Vật Tế Đàn [Dịch] Ma Vật Tế Đàn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ma-Vat-Te-Dan-Audio-Truyen.png)







