Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 138 : Thần phục (1) (c686-c690)
❮ sautiếp ❯Chương 686: Thần phục (1)
Phù thủy cấp hai cung kính lĩnh mệnh đi ra ngoài, mấy phút sau, một chủ mẫu cấp hai Hắc Ám Tinh Linh mặc quần áo thuộc da bó sát người đi vào.
Khuôn mặt của cô ta vô cùng tinh xảo, da dẻ trắng nõn mịn màng, hiển nhiên là mỹ nữ hiếm thấy, nhưng lúc này trên mặt lại tràn ngập thấp thỏm cùng bất an.
“A Lai Toa! Quả nhiên chính là cô!” Lôi Lâm cười nói.
Trong Hắc Ám Tinh Linh, cũng chỉ có vị chủ mẫu từng chiến đấu với hắn ở thành Đa Luân mười mấy năm trước mới miễn cưỡng được tính là người quen.
“A Lai Toa tham kiến bảo vệ toàn cảnh đại nhân!”
Vị chủ mẫu A Lai Toa của Hắc Ám Tinh Linh cắn cắn môi, rồi lập tức quỳ gối xuống đất, cung kính cúi sát đầu trên mặt đất lạnh lẽo.
Ở trong lòng, A Lai Toa vẫn có chút hoảng hốt, phù thủy trẻ tuổi dây dưa mười mấy năm cùng mình ở thành Đa Luân đã đi tới đỉnh cao phù thủy giới từ lâu, bỏ xa chính mình, thậm chí khi mình thấy hắn còn phải dập đầu, việc này khiến cô ta có cảm giác cực kỳ không cam lòng, nhưng trên mặt cũng không dám lộ ra chút nào.
Nhìn từ góc độ của Lôi Lâm, lưng ngọc bóng loáng, còn có cái mông tròn vo căng mẩy, bắp đùi thon dài rắn chắc của vị hắc ám chủ mẫu yêu diễm này đều được thu hết vào đáy mắt.
Giống như nhận ra được ánh mắt của Lôi Lâm, trên mặt A Lai Toa có nét ngượng ngùng, lại lén lút đong đưa thân thể mấy lần, không chút tiếng động lộ ra mị hoặc.
Mà ở đáy lòng, một cảm giác nhục nhã mãnh liệt mái không vơi đi.
Tuy rằng Hắc Ám Tinh Linh rất rộng rãi ở phương diện này, thậm chí có thể nói là đạt đến mức độ dâm loạn, cũng không thiếu nam sủng dị tộc, nhưng mỗi lần đều là do Hắc Ám Tinh Linh chiếm cứ ưu thế, dùng thái độ chủ nhân cao cao tại thượng để bố thí.
Nhưng hiện tại cảm giác coi chính mình là lễ vật đưa lên, còn e ngại đối phương không nhận, đối với A Lai Toa mới vừa lên làm chủ mẫu Hắc Ám Tinh Linh không tới hai trăm năm, tâm lý tuổi tác còn phi thường non nớt thì còn có chút không chịu đựng được.
“Vậy lần này cô đến chỗ này, rốt cuộc là có chuyện gì đây?”
Lôi Lâm thu hồi ánh mắt của chính mình, khi làm chính sự, hắn luôn luôn phi thường khắc chế.
Đồng thời, sau khi tấn thăng lên thuật sĩ cấp ba, nhậm chức bảo vệ toàn cảnh, có rất nhiều phụ nữ muốn bò lên giường của hắn, thậm chí, ngay cả Hắc Ám Tinh Linh hắn cũng hưởng qua rất nhiều lần —— Sau khi Hắc Ám Tinh Linh đại bại, giá cả nô lệ Hắc Ám Tinh Linh trên thị trường nô lệ xuất hiện một đợt thủy triều, thậm chí còn có rất nhiều hắc ám quý tộc bị bán ra! Không thể không nói, bởi vì Hắc Ám Tinh Linh có vẻ ngoài xinh đẹp và thiên phú phép thuật, thực sự là ứng cử viên nô lệ phi thường thích hợp cho phù thủy.
Thậm chí Lôi Lâm không cần biểu hiện ra, sẽ có phù thủy phỏng đoán ý trên mà dâng lên tù binh Hắc Ám Tinh Linh tốt nhất để hắn hưởng dụng.
“Ta đại biểu cho Hắc Ám Tinh Linh bộ tộc, tới thần phục đại nhân! Cầu xin đại nhân tha cho bộ tộc chúng ta!”
Giọng nói của A Lai Toa mang theo bi thương, vẫn cứ quỳ, dâng vương miện tinh xảo trên đỉnh đầu và một khối thủy tinh màu đen tới.
“Đây là tiêu chí quyền lực của chúng ta ——Vương miện Hắc Ám Tinh Linh, còn có nội dung đầy đủ của phương pháp minh tưởng cao cấp “Sinh mệnh mút vào”! Hắc Ám Tinh Linh chúng ta đồng ý rút lui khỏi Ám Cực Bắc Vực, thậm chí rút lại đến phía bắc sông ngầm, hàng năm sẽ cung cấp nô lệ chuyên môn đỉnh cấp cùng rất nhiều tài nguyên quý trọng tới đại nhân! Xin đại nhân tha cho chúng ta!”
A Lai Toa lần thứ hai dập đầu khẩn cầu.
“Chuyện này sao!” Lôi Lâm đang trầm tư, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn, phát ra âm thanh có quy luật.
Mà A Lai Toa gần như nính thở, trong trạng thái kinh hoảng cùng chờ mong chờ đợi vận mệnh phán quyết.
“Có thể!”
Lôi Lâm gật đầu biểu thị đồng ý.
Hiện tại sau khi liên quân nhân loại thu phục Bắc Vực, kỳ thực cũng không có năng lực tiếp tục tiến vào phương bắc.
Đồng thời, Lôi Lâm còn có suy tính khác.
Quyền lực tuyệt đối tất nhiên dẫn đến ỷ lại tuyệt đối, một khi dưới sự giúp đỡ của hắn giúp nhân loại hoàn toàn tuyệt diệt Hắc Ám Tinh Linh thậm chí địa tinh cùng người lùn, trong tình huống toàn bộ uy hiếp ở phía ngoài biến mất, nhân loại rất có thể sẽ nhanh chóng suy tàn, đây không phải cảnh tượng mà Lôi Lâm muốn nhìn thấy.
Mà duy trì độ uy hiếp nhất định từ bên ngoại, rõ ràng có tác dụng thúc giục và khích lệ đối với với toàn thể nhân loại.
“Đa tạ Đại nhân!” A Lai Toa hầu như mừng đến phát khóc.
Tuy rằng chỉ cần hiện tại thoáng biểu thị, Lôi Lâm lập tức có thể hưởng thụ đến Ám Tinh Linh chủ mẫu khuynh tình hầu hạ, nhưng hắn vẫn đuổi đối phương ra ngoài.
Rất rõ ràng, giá trị của A Lai Toa ở trong mắt hắn còn kém rất rất xa vương miện Hắc Ám Tinh Linh và phương pháp minh tưởng cao cấp.
“Ma khí —— Vương miện Hắc Ám Tinh Linh!”
Lôi Lâm dùng tay vuốt ve bề mặt ma khí này.
Bởi đại chiến lần trước đã tiêu hao mất cơ hội sử dụng gần nhất, vì thế ánh sáng trên vương miện đã trở nên ảm đạm khiến nó biến thành phi thường không đáng chú ý.
Nếu như không phải biết trước sự việc, có lẽ Lôi Lâm đã bị vẻ ngoài này lừa gạt, từ bỏ mất ma khí này.
Trong phù thủy giới, ma khí là tồn tại hoàn toàn vượt qua ma hóa vật phẩm, nắm giữ sức mạnh thần bí mà to lớn, cũng chỉ có phù thủy cấp ba trở lên mới có thể tiếp xúc được tới cấp độ này.
“Phát hiện ra vật phẩm ma khí, bắt đầu quét hình!”
“Keng! Quét hình xong, có 45. 9% không thể phân tích! Thu được phù văn ẩn dấu cao cấp, phù văn hàn băng, ảo thuật vu trận cao cấp không trọn vẹn. . .”
Tiếng nhắc nhở của chíp cũng nhanh chóng truyền ra ngoài.
Đây chỉ là vừa bắt đầu, nếu như mình có thể hoàn toàn phân tích ra cấu tạo bên trong ma khí này, có lẽ sau này mình có thể độc lập rèn đúc ma khí.
Chương 687: Thần phục (2)
. .”
Lôi Lâm rõ ràng cảm giác đượcma khí này là một cơ hội lớn đối với luyện kim thuật và phụ ma học cao đẳng đã thật lâu chưa có tiến bộ của hắn!
“Còn có cái này!” Lôi Lâm lại cầm lấy thủy tinh màu đen kia.
Lượng lớn dòng chảy tin tức không ngừng chảy qua trước mắt Lôi Lâm, tin tức này dùng Hắc Ám Tinh Linh ngữ để truyền tải, nhưng cũng không sao, từ lúc còn ở Đông Vực, thông qua thư viện ở Tự Nhiên Chi Minh, Lôi Lâm đã thu được rất nhiều nội dung các ngành học cơ sở, Tinh Linh ngữ gì đó chỉ là chuyện nhỏ.
“Sinh mệnh mút vào!” Đây là phương pháp minh tưởng cao cấp được Hắc Ám Tinh Linh bộ tộc truyền thừa, chỉ có Hắc Ám Tinh Linh cấp bậc chủ mẫu trở lên mới có thể tu luyện.
Từ điểm đó là có thể thấy được, lúc trước Long Ba Đốn ở Hắc Ám Tinh Linh thực sự có cuộc sống rất tốt, đồng thời còn được tín nhiệm cùng trọng dụng.
“Bộ phương pháp minh tưởng này. . .” Lôi Lâm sờ sờ cằm, nhớ lại nội dung vừa nãy chíp ghi chép.
Tuy rằng chút thời gian này còn chưa đủ để phân tích toàn bộ phương pháp minh tưởng này, nhưng đặc tính và tác dụng cơ bản cũng đều rõ ràng.
Cấp bậc của Sinh Mệnh Mút Vào đương nhiên là cao cấp, thậm chí đạt ở Ám Cực Vực cũng thuộc hàng đỉnh cấp nhất, nếu không thì Hắc Ám Tinh Linh cũng có không ít phương pháp minh tưởng cao cấp, sao lại quy định nó làm phương pháp minh tưởng truyền thừa chứ?
Mà hiệu quả đặc biệt của Sinh Mệnh Mút Vào chính là có thể thông qua cướp đoạt sức sống của những sinh vật khác để kích thích lực lượng tinh thần tiến bộ, từ đó thu hoạch được đột phá trong phương pháp minh tưởng.
Cấp độ càng cao càng có thể dễ dàng rút lấy sức sống vạn vật, thậm chí đến cuối cùng sẽ hình thành tương tự vòng xoáy tử vong thiên tai, bất kỳ sinh vật nào ở trong phạm vi này đều sẽ phải chịu công kích giống nhau.
Nhưng loại phương pháp minh tưởng này cũng không phải không có khuyết điểm.
Bởi vì là dựa vào cướp đoạt sức sống để tiến bộ, vì thế căn cơ bất ổn là chuyện đương nhiên, thậm chí chưa từng có một chủ mẫu nào có thể đột phá cấp độ thứ ba, tiến lên cảnh giới Thần Tinh.
Ngoài ra, chính là sau khi tu luyện phương pháp minh tưởng tới chỗ cao thâm, bản thân phù thủy sẽ xuất hiện tình trạng sức sống không ngừng trôi qua, loại tình trạng này không thể bù đắp, chỉ có thể thông qua việc không ngừng rút lấy sức sống của những sinh vật khác để tiến hành bổ sung.
Mà một khi rút lấy năng lượng sinh mệnh quá khổng lồ, hoặc là phù thủy đẳng cấp càng cao, sức sống của phù thủy tu tập phương pháp minh tưởng Sinh Mệnh Mút Vào cũng sẽ trôi đi càng nhanh hơn.
Có thể nói, mỗi một lần phù thủy tu tập phương pháp minh tưởng Sinh Mệnh Mút Vào sử dụng loại năng lực này, chính là đang bước về phía vực sâu tử vong thêm một bước, nhưng thực lực tăng trưởng, còn có sức sống sau khi trôi qua lại giống ma túy, hấp dẫn phù thủy không ngừng sử dụng, cuối cùng tự mình hủy diệt!
“Muốn tu luyện thành công loại phương pháp minh tưởng này, e rằng biện pháp tốt nhất chính là tìm tới một sinh vật thượng cổ ẩn chứa đủ sức sống, triệt để hút khô lực sinh mệnh của nó, một lần tu luyện phương pháp minh tưởng này thành công. . .”
Kinh nghiệm phong phú khiến Lôi Lâm lập tức nghĩ ra mấy biện pháp có thể giải quyết vấn đề này, nhưng hắn lập tức lắc đầu một cái.
“Không nói tới việc phương pháp minh tưởng tiến bộ gian nan, chính là sinh vật thượng cổ ẩn chứa sức sống khổng lồ kia chính là cấp độ mà phù thủy cấp ba không phải có thể nhòm ngó. . .
Trừ phi là di hài. . .”
Sau khi nghĩ tới đây, Lôi Lâm lại tự nhiên nghĩ đến hang động hàn băng.
Nếu như không có chuyện ngoài ý muốn, ở nơi sâu trong hang động hàn băng là thế giới hàn băng, ở đó có chứa một bộ thi thể của sinh vật có thực lực kém nhất là Thần Tinh sao sớm, còn có huyết mạch càng thêm kinh khủng!
“Dựa vào thực lực bây giờ của mình, nếu đi tới thế giới hàn băng, không biết kết cục thế nào?”
Lôi Lâm trầm mặc lại, đột nhiên trên tay lóe lên kim quang, một viên kim tệ cổ xưa xuất hiện trong lòng bàn tay.
Oành! Lôi Lâm tung đồng kim tệ lên, trong không khí xuất hiện một đường vòng cung màu vàng, sau đó vững vàng rơi vào mu bàn tay!
Lôi Lâm lật bàn tay, nhìn thấy một mặt khắc rõ đầu lâu kia, từ trong đôi mắt khô lâu kia dường như xuất hiện nụ cười trào phúng.
“Không được sao?” Lôi Lâm lẩm bẩm, từ bỏ dự định đi tới.
Răng rắc! Mà chợt có một vết rách nhỏ bé xuất hiện trên kim tệ vận mệnh.
Là kỳ vật vu thuật mà Lôi Lâm tiêu hao hết tâm tư mới rèn đúc ra- Kim tệ vận mệnh có năng lực khủng bố có thể dự đoán tương lai!
Nhưng điều này cũng có hạn chế, tuy rằng Lôi Lâm đã dùng đứa con của số phận hiến tế, cũng hút lượng lớn lực lượng tinh thần Thánh Quang Chúc Hỏa, nhưng bản thân hắn lại không tu luyện loại phương pháp minh tưởng này, vì thế nên không thể thu được hình ảnh tin tức cụ thể, chỉ có thể thông qua hai mặt chính phản để tiên đoán ra kết cục đại khái.
Đồng thời, bởi cấp độ Thánh Quang Chúc Hỏa và người huyết tế có hạn chế nên vận mệnh kim tệ cũng có số lần sử dụng nhất định.
Nếu như chỉ tiên đoán phù thủy cấp ba trở xuống, thì là có thể sử dụng rất lâu, nhưng một khi dính đến cấp độ Thần Tinh, mỗi một lần sử dụng đều khiến kim tệ vận mệnh tổn hại rất lớn, cuối cùng thậm chí tan vỡ!
Lần này Lôi Lâm tiên đoán chính là tình huống đi tới hang động hàn băng, mà một mặt đầu lâu hướng lên trên, mang ý nghĩa là nếu như Lôi Lâm thật sự làm như thế thì sẽ phải gánh chịu kết quả không tốt!
Chương 688: Thánh quang bảo vệ (1)
“Vẫn không được!”
Lôi Lâm có chút đau lòng cất kim tệ vận mệnh đi.
Điều kiện để rèn đúc kim tệ vận mệnh phi thường hà khắc, lần này bởi dính đến phù thủy Thần Tinh mà bị tổn hại lớn, nếu như thật sự hư hao, Lôi Lâm thật sự không biết lại đi tìm một đứa con của số phận từ nơi nào để huyết tế.
Tuy rằng cũng có thể giống như trước lợi dụng Ngải Lâm, thông qua phù thủy cấp thấp tiến hành dự đoán, nhưng bọn họ căn bản không thể tiên đoán đến tồn tại cao cấp hơn, đồng thời, nguy hiểm cũng quá lớn.
Nhân loại là sinh vật tràn ngập vô hạn khả năng, nếu như phù thủy bị Lôi Lâm tuyển chọn đột nhiên gặp được kỳ ngộ, lên cấp đến mức tương đương với Lôi Lâm, đồng thời tiên đoán ra hắn thì Lôi Lâm còn lăn lộn kiểu gì?
Vì lẽ đó, Lôi Lâm ninh có thể sử dụng loại này vật chết, tuy rằng phiền phức, nhưng thắng ở thuận tiện cùng an toàn! Cái này cũng là hắn coi trọng nhất đích địa phương.
“Dựa vào thực lực cấp ba của mình đi vào thế giới hàn băng đều sẽ gặp phải nguy hiểm không lường được, xem ra nơi đó không phải nơi mà hiện tại mình có thể nhòm ngó tới. . .”
Lôi Lâm hiển nhiên rất tự biết mình, đồng thời hiện tại hắn đã khống chế phần lớn địa vực ở Ám Cực Vực, cũng không cần vội vàng gì.
Dù sao hang động hàn băng cũng không chạy được, đồ vật ở bên trong sớm muộn gì cũng sẽ là của hắn!
Sau khi toàn tộc Hắc Ám Tinh Linh đầu hàng, cần giải quyết ở Bắc Vực cũng còn lại đám địa tinh, người lùn và mấy học phái thế lực tàn dư.
Mà Lôi Lâm cũng lười xử lý những phiền toái như vậy, mà dựa vào lực lượng của chính mình trực tiếp xử lý.
Vài ngày sau, từng tin tức chấn động liền tiếp truyền ra.
Vĩnh hằng vinh quang, bảo vệ toàn cảnh Lôi Lâm đại nhân của Ám Cực Vực dùng lực lượng mạnh mẽ của bản thân xông vào hang động tháp lâm của chủng tộc người lùn.
Trong lời đồn, vị đại nhân này vẫn dựa vào thực lực của bản thân một đường tiến lên, cuối cùng thậm chí xông vào vương đình của người lùn.
Lôi đình cuồng bạo và khí tức tử vong khủng bố bao phủ cả ngày không ngừng, thậm chí đại chiến kéo dài mấy ngày mới dần dần yên tĩnh.
Nhưng từ sau trận đại chiến kia,vương đình người lùn đã đưa ra thông cáo, tuyên bố hoàng giả chí tôn của bọn hắn – Hôi Hồ Tử Vương và mấy vị trọng thần đều bị bệnh mà tạ thế, hoàng tử người lùn còn nhỏ tuối kế thừa vương vị.
Đồng thời lập tức hạ lệnh rút quân đội về. . .
Chuyện giống vậy cũng xảy ra ở quốc gia địa tinh.
Mà lần này là mấy vụ nổ lớn dùng mắt trần cũng có thể thấy không ngừng xảy ra, khiến đô thành máy móc của bọn hắn biến thành phế tích, ba chiếc thần binh lớn đại diện cho thành tựu tối cao luyện kim thuật của địa tinh hoàn toàn bị đánh thành mảnh vụn, đồng thời bị bắt đi lượng lớn thợ thủ công đại sư ưu tú, tổn thất lượng lớn tinh hoa tài nguyên và tư liệu nghiên cứu luyện kim thuật cao đẳng.
Từ nay về sau, uy danh của Lôi Lâm đã hoàn toàn truyền khắp toàn bộ Ám Cực Vực, thậm chí, không chỉ có nhân loại, ngay cả Hắc Ám Tinh Linh cùng địa tinh khi đề cập tới hắn cũng không dám sử dụng bản danh để xưng hô, mà tôn xưng là —— thánh quang bảo vệ! ! !
Hình tượng của hắn thậm chí bị dị tộc đưa vào thần thoại và trong truyền thuyết, biến thành một nhân vật khủng bố cường đại dị thường mà truyền thừa xuống.
Đương nhiên, hiện tại Lôi Lâm cũng không nghĩ tới nhiều chuyện như vậy.
Lúc này, hắn đang ngồi trên hoàng kim vương tọa cao quý nhất thành Ba Đế, dặn dò Y Luân chuyện gì đó.
” Điểm tài nguyên mới thu được ở Bắc Vực, ưu tiên toàn bộ cho những học phái phù thủy nương nhờ vào chúng ta hoặc là biểu đạt ra thiện ý, còn những thu hoạch khác thì sung công toàn bộ!”
Lôi Lâm đến đây tấn công Ám Cực Bắc Vực, không phải để làm người tốt, mà là để phát tài.
Ám Cực Bắc Vực trải qua nhiều năm khai phá.
Các loại tài nguyên cực kỳ phong phú, đồng thời phần lớn học phái đều tiêu vong trong chiến loạn, càng cho hắn lý do chiếm đoạt.
Còn những kẻ may mắn còn sống kia? Ngoại trừ tích cực nương nhờ vào Lôi Lâm thì hắn phải cho bọn hắn chút ưu đãi, còn những kẻ khác hắn không muốn để ý tới.
“Vậy. . .
Việc chia cắt thế lực phù thủy lúc đầu thì sao?”
Y Luân có vẻ hơi chần chờ.
Ám Cực Bắc Vực đã từng quá hỗn loạn, không chỉ có dị tộc, ngay cả các học phái vốn ở Ám Cực Vực cũng từng phái ra nhân thủ tới nơi này, nỗ lực cướp đoạt một vài thứ, thậm chí còn bị bọn hắn chiếm lĩnh một vùng căn cứ nhỏ, chống lại Hắc Ám Tinh Linh trong thời gian dài, đồng thời ngoan cường sinh tồn.
Đây cũng là do Lôi Lâm ra tay đánh giết đại chủ mẫu của đối phương, nếu không thì dù cho những học phái này thêm mấy lá gan, bọn hắn cũng không dám vươn tay tới đây.
“Cũng dựa theo nguyên tắc này mà xử lý! Còn nữa,những học phái ngoan cố không phục tùng kia, lập tức lấy tội danh tư thông với địch bán nước để bắt giữ , còn chứng cứ? Ông đi liên hệ với A Lai Toa, cứ nói ra thì cô ta sẽ rất tình nguyện cung cấp!” Lôi Lâm cười lạnh nói.
Đây chính là trắng trợn loại bỏ người chống đối, nhưng Lôi Lâm dùng thực lực mạnh mẽ nghiền ép và danh phận đại nghĩa chiếm ưu thế tuyệt đối, tất cả mọi chuyện đều có vẻ thong dong thoải mái, ngay ngắn rõ ràng.
Trên thực tế, Lôi Lâm là coi Ám Cực Bắc Vực là đại bản doanh của Tự Nhiên Chi Minh để kinh doanh.
Các vực khác, các thế lực phù thủy đan xen chằng chịt, nếu một học phái cực lớn muốn xen vào sẽ phi thường phiền phức.
Mà học viện Tự Nhiên Chi Minh mở rộng ở Trung Vực và Đông Vực đã đến cực hạn.
Nếu như là trước đây, Lôi Lâm chỉ có cách là mở rộng một con đường khác ra phía ngoài, nhưng hiện tại không giống, bởi vì chiến loạn mà toàn bộ Ám Cực Bắc Vực đều bị ảnh hưởng nặng nề, không chỉ có rất nhiều học phái phù thủy tiêu vong, những đại quý tộc cũng đã chết không còn một mống.
Chương 689: Thánh quang bảo vệ (2)
Trong chuyện này có một mặt là do Ám Tinh Linh tàn khốc, ngoài ra đa số là do có các thế lực khác duỗi tay tới, trong đó Lôi Lâm cũng đóng vai một nhân vật rất quan trọng.
Sau khi toàn bộ thế lực vốn có ở Bắc Vực đã bị xử lý sạch, sẽ đến lượt đám người có cường quyền chia cắt chiếc bánh ngọt.
Mà Lôi Lâm và học viện Tự Nhiên Chi Minh chiếm cứ ưu thế tuyệt đối sẽ mạnh mẽ cắt xuống một khối lớn nhất! ! !
Mấy tháng sau, một phân viện Tự Nhiên Chi Minh cỡ lớn dựng lên, lấy danh nghĩa thì đây chỉ là một phân bộ ở ngoài, nhưng các phương tiện lại dựa theo tiêu chuẩn cao nhất, thậm chí còn vượt qua tổng bộ ở Trung Vực.
Mà sau khi phân viện dựng thành, toàn bộ Ám Cực Bắc Vực cũng hoàn toàn bị Lôi Lâm khống chế, chuyện này khiến các thế lực ở hai vực khác còn có chút do dự chịu một lần xung kích rất lớn.
Năm 5786 Ám Cực Vực, Ám Cực Tây Vực cùng Ám Cực Nam Vực vẫn chỉ chịu thần phục ở ngoài mặt không thể kiên trì được nữa, tuyên bố tiếp thu chủ trương của học viện Tự Nhiên Chi Minh ở Trung Vực, bắt đầu tiếp thu mệnh lệnh của bảo vệ toàn cảnh đại nhân vĩ đại, đồng thời thành lập học viện liên hợp.
Toàn bộ Ám Cực Vực hoàn toàn nhất thống, uy vọng bảo vệ toàn cảnh của Lôi Lâm hoàn toàn thâm nhập lòng người, mà toàn thể xã hội nhân loại, cũng tiến vào giai đoạn nhanh chóng phát triển.
Lịch sử lại bước sang một trang mới, thời đại trước kết thúc và thời đại mới lên ngôi lại nhanh chóng như vậy, thậm chí khiến đông đảo phù thủy đều có chút không phản ứng kịp.
Ám Cực Bắc Vực, trong học viện Tự Nhiên Chi Minh.
“Đậu! Bị muộn rồi!”
Uy Nhĩ vội vã rời giường, ôm một quyển vở và sách giáo khoa dày nặng, trong miệng ngậm bánh mỳ mới vừa ra lò, vội vã chạy trên đường phố tới học viện.
Học viện Tự Nhiên Chi Minh dùng lượng lớn Thái Dương thạch và hỏa diễm vĩnh hằng để chiếu sáng, thậm chí bên đường còn cấy ghép bồn hoa trang rí, chuyện này hầu như không thể tưởng tượng ơ trước đây.
Mà trên đường, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy các học đồ khác cũng đang lao tới phòng học của từng người.
” Lý luận phản trường lực của Khiết Linh đạo sư thật là thâm ảo, ta hoàn toàn nghe không hiểu. . .”
” Nguyên lý xây dựng mô hình phép thuật phi thường quan trọng, nó là cơ sở của tất cả để thi pháp, nhất định phải nắm vững kiến thức, một chút sai lầm cũng không thể có!”
“Rất nhanh sẽ đến thời gian học viện tổ chức thi đua, nghe nói người thắng trận còn có thể được phù thủy chính thức giáo dục!”
Rất nhiều tiếng nói chuyện lọt vào tai Uy Nhĩ, thậm chí còn có âm thanh của rất nhiều người quen, nhưng bước chân hắn vẫn liên tục, nhanh chóng chạy đi.
Là một học đồ tuyển chọn ra từ đám bình dân, hắn phi thường quý trọng cơ hội không dễ có này.
Trước đó bởi vì đọc sách quá muộn, mới làm lỡ thời gian nghỉ ngơi.
Mà tất cả học đồ khi đi qua quảng trường để tới lớp học, đều sẽ cung kính hành lễ với một toà pho tượng được dựng ở giữa.
Pho tượng này sử dụng hắc diệu thạch để khắc thành, là một thanh niên có khuôn mặt anh tuấn, ánh mắt cao xa dường như đang phóng tầm mắt tới phương xa, mà dưới pho tượng lại dùng ám cực ngữ để điêu khắc:
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ bảo vệ toàn cảnh các hạ! Phù thủy cấp ba, người sáng lập học viện Tự Nhiên Chi Minh, trong cuộc chiến vinh quang đã đánh giết đại chủ mẫu Hắc Ám Tinh Linh, người lùn hoàng, địa tinh tiên tri! Cứu lại vận mệnh của toàn thể nhân loại bộ tộc! Là thần bảo vệ của toàn bộ Ám Cực Vực! Có các xưng hô khác như thánh quang thủ, vinh quang bảo vệ vân vân. . .”
“Bảo vệ toàn cảnh đại nhân !”
Uy Nhĩ hơi khom người với pho tượng, trong đôi mắt không khỏi mang theo vẻ ngưỡng mộ, “Nếu như sau này mình có thể trở thành phù thủy vĩ đại như thế thì thật là tốt. . .”
Nhưng chợt hắn lại có thấy buồn cười, suy nghĩ của chính mình thực sự là quá mức viển vông.
Trong nháy mắt đi qua pho tượng, Uy Nhĩ lại không nhịn được quay đầu lại nhìn, lại phát hiện dưới pho tượng dường như đột nhiên xuất hiện một bóng người, khuôn mặt giống bức tượng như đúc.
“Ây. . .” Uy Nhĩ trợn to mắt, nhưng khi hắn lần thứ hai nhìn lại thì bóng người kia đã biến mất không còn tăm hơi, giống như cảnh tượng hắn vừa chứng kiến chỉ là ảo giác.
Bạch!
Hi Lâm vén rèm cửa sổ lên, cửa sổ to lớn sát đất để cô ta có thể nhìn rõ tình hình phồn thịnh bây giờ của Tự Nhiên Chi Minh.
“Thế nào? Nhìn thấy chính mình tự tay tạo ra huy hoàng, có cảm giác gì?”
Hi Lâm cười từ phía sau lưng vòng lấy eo Lôi Lâm.
“Còn có, hoan nghênh anh đi ra! Lần này anh đã ở trong phòng thí nghiệm cả mười lăm năm rồi nhỉ?”
Hi Lâm nhu thuận dựa đầu vào trên lưng Lôi Lâm.
Thưởng thức qua tư vị quyền lực khiến cô ta càng thêm mỹ lệ làm rung động lòng người, giống hoa cây thuốc phiện làm người mê muội.
Nhưng Hi Lâm hiểu phi thường rõ ràng, tất cả quyền lực và địa vị của cô ta đều đến từ nơi nào, đặc biệt khi Lôi Lâm ở Trung Vực một khoảng thời gian, trong thời gian đó trong lòng Hi Lâm đột nhiên có cảm giác nguy cơ, thậm chí còn bỏ xuống mọi chuyện ở Đông Vực để chạy tới bên cạnh Lôi Lâm.
Đáng tiếc, lúc đó tất cả tâm tư của Lôi Lâm đều tập trung vào việc thu hoạch phương pháp minh tưởng cao cấp cùng các loại tài liệu, nên để mặc Hi Lâm ở một bên.
“Không có cảm giác gì!” Lôi Lâm đúng là không để ý chuyện này, hắn sở dĩ thành lập học viện cũng chỉ vì có thể thuận tiện thu thập tư liệu phương pháp minh tưởng và tài nguyên quý trọng mà thôi.
Chương 690: Phát hiện thuật sĩ (1)
Hi Lâm nhìn Lôi Lâm đứng dưới ánh sang của Thái Dương thạch, trong ánh mắt hiện ra vẻ mê say.
Vẻ ngoài của Lôi Lâm vẫn là một thanh niên anh tuấn, giống như thời gian trôi qua cũng không thể lưu lại một chút dấu vết nào trên người hắn.
Cả người Lôi Lâm toả ra vầng sáng màu vàng, lúc này nhìn giống như một Chiến Thần khoác kim bào.
Mà chính người tuổi trẻ này đã đứng trên đỉnh cao của Ám Cực Vực! Nắm giữ quyền lực lớn mà thế nhân khó có thể tưởng tượng nổi!
“Kết quả thí nghiệm thế nào?” Hi Lâm hỏi.
“Khá tốt!” Tuy rằng trên mặt Lôi Lâm vẫn mang theo ý cười, nhưng lại có một chút âm trầm giấu diếm, khiến Hi Lâm lập tức thức thời câm miệng không hỏi nữa.
Bàn tay Lôi Lâm không ngừng vuốt ve trên thân Hi Lâm, tâm tư lại bay tới nơi khác.
Sau khi dùng rất nhiều phương pháp minh tưởng cao cấp bổ sung, lúc này cơ sở dữ liệu về phương pháp minh tưởng của chíp đã gần hoàn thiện, thậm chí có thể thôi diễn ra một bộ phận tầng thứ tư Khoa Mạc Âm chi đồng!
Nhưng Lôi Lâm vẫn có chút không yên lòng, tiếp theo chuẩn bị đi tìm phương pháp minh tưởng Khoa Mạc Âm chi đồng nguyên bản để tiến hành so sánh và cải tiến.
Đối với chuyện liên quan đến linh hồn, có cẩn thận từng li từng tí hơn nữa cũng không quá đáng.
Nếu như nói tiến độ về phương pháp minh tưởng vẫn tính là một tin vui, thì ở một phương diện khác lại khiến tâm tình Lôi Lâm triệt để không thể tốt lên, hắn liếc mắt nhìn số liệu thân thể của chính mình.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là thuật sĩ cấp ba có huyết mạch: Khoa Mạc Âm cự xà; sức mạnh: 23. 6; nhanh nhẹn: 20. 1; thể chất: 35. 7; tinh thần: 206. 5 pháp lực: 206(pháp lực do lực lượng tinh thần đồng bộ quyết định) ”
“Mười lăm năm! Ròng rã mười lăm năm! Phương pháp minh tưởng tiến bộ nhỏ đến mức có thể không kể, nếu như không phải chip đưa ra số liệu, thậm chí mình cho rằng nó đã hoàn toàn ngưng lại. . .”
Sắc mặt Lôi Lâm âm trầm, trong thời gian mười lăm năm này, hắn vẫn bồi hồi ở cấp độ mới vào thuật sĩ cấp ba, thậm chí ngay cả cấp độ lực lượng tinh thần hoá khí đều chưa đạt đến.
Mà tốc độ như thế này khiến hắn hoàn toàn xù lông.
Tuy rằng Lôi Lâm khá yêu thích hưởng thụ, nhưng đây đều là điều hoà sau khi theo đuổi thực lực.
Tuy rằng thực lực hiện tại của hắn đã đủ để tung hoanh ngang dọc ở toàn bộ Ám Cực Vực mà không có địch thủ.
Có thể yên lòng làm thổ hoàng đế, nhưng kiểu sinh hoạt này sao có thể là chờ mong của hắn được?
Trước khi chưa leo đến đỉnh cao nhất, nắm giữ sức mạnh mạnh nhất, Lôi Lâm chưa từng có dự định dừng bước chân của mình.
“Tài nguyên ở Ám Cực Vực đối với phù thủy cấp 1 cấp hai vẫn tính là phong phú, nhưng đối với phù thủy cấp ba thì có chút không đủ. . .
Đồng thời, căn cứ vào chíp tính toán.
Muốn lên cấp đến phù thủy cấp ba hoá khí, nhất định phải nắm giữ một vu trận chuyên môn hoá khí phối hợp, mà thứ này hiển nhiên không có ở Ám Cực Vực!”
Lôi Lâm không ngừng suy nghĩ, “Đồng thời, còn có phương pháp minh tưởng Khoa Mạc Âm chi đồng, tuy rằng chíp đã thôi diễn ra một phần, nhưng vẫn phải tìm được nguyên bản để so sánh sẽ tốt hơn.”
“Mà những thứ này đều không thể tìm được ở Ám Cực Vực!”
Lôi Lâm hạ quyết tâm, mà mỹ nhân bên người cũng phát ra một tiếng thở gấp nhẹ nhàng.
Lôi Lâm phục hồi tinh thần lại mới phát hiện tay của mình có vẻ đã thăm dò đến chỗ rất sâu khiến Hi Lâm không ngừng thở dốc.
Không nói kế hoạch của chính mình cho Hi Lâm biết, Lôi Lâm trực tiếp ôm mỹ nhân mạnh mẽ lăn lên trên giường. . .
Sau khi tùy ý hưởng thụ một phen, Lôi Lâm cũng không bị mê muội đến mất lý trí.
Cũng từ chối lời đề nghị của Hi Lâm liên quan tới triệu tập phù thủy của học viện Tự Nhiên Chi Minh, mà là phi thường khiêm tốn rời khỏi nơi này, bắt đầu du lịch khắp toàn bộ Ám Cực Vực.
Thứ nhất là Lôi Lâm cũng có hiếu kỳ đối với Ám Cực Vực, dù sao hắn chưa từng hoàn toàn du lịch qua một lần, chỉ từ địa đồ và tài liệu mà chíp thu thập để tưởng tượng lại quá mức phiến diện.
Mà càng quan trọng là Lôi Lâm còn muốn đi thử vận may, nói không chừng chính mình có thể phát hiện ra di tích của phù thủy thượng cổ!
Bởi vấn đề thói quen nên Lôi Lâm cũng từ chối thỉnh cầu đi cùng làm bạn của Hi Lâm.
Mà chọn một mình lên đường.
Từ đây, bước chân của hắn đi khắp Ám Cực Vực, vừa thâm nhập qua sào huyệt của hắc ám thú, cũng đến điểm cuối đại lục.
Nhìn thấy hải dương dung nham mênh mông vô bờ.
Trên lữ đồ, Lôi Lâm hoá trang thành một phù thủy du đãng bình thường, dựa vào chip và kim tệ vận mệnh chỉ dẫn, cũng phát hiện được không ít truyền thừa.
Thế nhưng rất đáng tiếc, đều là chút thu hoạch nhỏ, đối với Lôi Lâm hiện tại thì có cũng được mà không có cũng chả sao.
Mà những nơi càng nguy hiểm, chính là nơi tương tự thế giới hàn băng hay Quỷ Khấp Chi Lĩnh, nhưng nơi sử dụng vận mệnh kim tệ đều sẽ bị hao tổn địa, thì hiện tại Lôi Lâm không thể đi vào.
Tuy rằng như vậy, nhưng đi theo cảm giác trong lòng mình, còn có vận mệnh kim tệ thỉnh thoảng chỉ dẫn, Lôi Lâm vẫn không ngừng du đãng.
Hắc ám đày đặc vẫn luôn bao phủ đại địa, chỉ có ánh sáng trên xe ngựa vẫn ngoan cường mà kiên trì, chiêu sáng một khu vực chung quanh.
“Nói như vậy, hẻm núi lớn Ngải Phi kia đúng là di tích mà phù thủy Thần Tinh lưu lại?”
Mà ở trên xe ngựa, Lôi Lâm đang trò chuyện cùng một phù thủy du đãng khác.
Lúc này Lôi Lâm đã che lấp khí tức cấp ba khủng bố trên người, rồi lại tiến hành điều chỉnh vẻ ngoài nên người khác căn bản không nhận ra hắn chính là người bảo vệ vinh quang trong truyền thuyết.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Audio] Thiên Hạ Kiêu Hùng (dịch) [Audio] Thiên Hạ Kiêu Hùng (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Thien-Ha-Kieu-Hung-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)


