Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 126 : An Nhã (1) (c626-c630)
❮ sautiếp ❯Chương 626: An Nhã (1)
Tư chất giảm xuống, thoáng cái đã từ học đồ có chút hi vọng biến thành vô dụng.
Mà sau khi đạo sư nhìn thấy trạng thái của Ngải Lâm đã nói rõ cho Ngải Lâm biết hắn mất đi tư cách tu tập phương pháp minh tưởng cao cấp.
Có một số phương pháp minh tưởng cao cấp có yêu cầu rất cao đối với phù thủy, mà tình huống hiện tại của Ngải Lâm hiển nhiên là không thích hợp.
“Phương pháp minh tưởng bản đơn giản hoá có thể giúp xác suất đột phá lên cấp phù thủy chính thức nhỏ hơn so với phương pháp minh tưởng cao cấp nhiều, đây chính là hoàn toàn từ bỏ mình. . .
Còn có,. . .”
Ngải Lâm cúi đầu, móng tay hầu như muốn đâm vào trong thịt.
Khi biết tư chất của hắn bị phế, mất đi tư cách tu tập phương pháp minh tưởng cao cấp, các thân hữu đều vội rời xa, thậm chí, vị hôn thê đã đính hôn đều vứt bỏ hắn.
Nghĩ ánh mắt xem thường của người phụ nữ lúc trước kia còn kiên quyết nương nhờ vào người khác, Ngải Lâm cảm thấy một luồng lửa giận hầu như muốn từ trong thân thể mình phát ra.
Càng khiến hắn phẫn nộ hơn, thậm chí sinh ra tuyệt vọng chính là mấy kẻ thù trong học phái trong lập tức chèn ép, phía sau mơ hồ còn có bóng dáng của người phụ nữ kia, lại phái hắn đến nơi này.
Đa Luân thành là trận tuyến đầu tiên, cho dù thành bị phá thì những phù thủy chính thức kia cũng có thể thong dong lui lại, nhưng chuyện này không bao gồm học đồ cấp ba là Ngải Lâm!
Người chết nhiều nhất trong chiến tranh đều là bia đỡ đạn, mà cao tầng thường thường rất ít hi sinh.
Dựa theo kinh nghiệm thuở xưa, loại chiến tranh trình độ này thì xác xuất học đồ tử vong ít nhất chiếm năm phần trở lên!
Ngải Lâm đã phát hiện chính mình đã sắp mất cảm giác.
Kéo thân thể đi tới cửa thành: “Học đồ cấp ba Ngải Lâm, đến đây đưa tin!”
Hắn nỗ lực để chính mình nhìn có chút tinh thần hơn.
“Ừm!” Phù thủy đóng giữ gật gật đầu, giống như cũng không cảm thấy kinh ngạc, cũng không nổi giận.
Đối với học đồ bị xa lánh như vậy, hắn tự nhiên đã nhìn thấy nhiều lắm rồi, không có hậu trường thì loại học đồ này không sống quá một tháng, hắn đương nhiên sẽ không tức giận với chết người.
“Nhiệm vụ của cậu chính là duy trì vu trận đo lường này.
Trước đó ta đã điều chỉnh thử, màu trắng chính là người bình thường.
Màu đỏ chính là học đồ cùng kỵ sĩ, mà màu tím chính là phù thủy chính thức, rõ chưa?”
“Rõ!” Ngải Lâm gật gật đầu.
Đúng lúc này, vu trận đo lường nổ vang, phát ra tiếng vang ầm ầm, thậm chí ở góc viền còn sinh ra vết rách.
Mà một tia sáng màu đen bỗng nhiên từ phía trên bộc phát ra.
“Màu đen đại biểu cái gì?” Ngải Lâm ngây ngốc hỏi.
“Cấp hai! Nhân vật mạnh mẽ cấp hai trở lên! ! !” Tên phù thủy kia cũng ngơ ngác trả lời, lập tức tỉnh ngộ lại.“Nhanh! Phát cảnh báo!”
Trên bầu trời xa xăm, một điểm đen chậm rãi lớn lên, cuối cùng biến thành một bóng người.
Lôi Lâm nhìn cửa thành có chút rối loạn, lạnh nhạt lắc lắc đầu: “Nhìn dáng vẻ này thì có lẽ đã gây nên một chút hiểu lầm!”
Sau đó, hắn ngừng đi tới, lẳng lặng mà chờ đợi.
Mấy phút sau, hai gợn sóng năng lượng mạnh mẽ từ trong Đa Luân thành bạo phát, hai bóng người hóa thành tia sáng, vọt tới trước mặt.Lôi Lâm.
Đây là hai phù thủy cấp hai.
Một nam một nữ, nam mặc áo bào phù thủy màu đỏ viền bạc, cười to chào hỏi: “Lôi Lâm các hạ! Cậu có thể chạy tới đúng lúc thực sự là quá tốt rồi!”
Mà nữ phù thủy lại mỉm cười đứng ở một bên.
Giống như coi nam phù thủy làm chủ.
“Rất vinh hạnh nhìn thấy anh, Đế Khắc Tư các hạ!”
Lôi Lâm mỉm cười hành lễ.
Trong ba năm thời gian này, cũng không phải Lôi Lâm không hề làm gì, chí ít hắn cũng làm quen với mấy phù thủy cấp hai ở đông vực.
Mà vị phù thủy cấp hai gọi là Đế Khắc Tư này là phái chủ một học phái cỡ lớn, Đế Khắc Tư công tước chốn phàm trần kia chính là huyết mạch hậu duệ của hắn ta.
“Nào! Có chuyện gì chúng ta trở về rồi nói!”
Đế Khắc Tư nhìn mặt đất rối loạn một chút rồi cười nói với Lôi Lâm chậm rãi bay xuống.
Mà Lôi Lâm cùng nữ phù thuỷ kia đều đi theo phía sau.
“Là đại nhân cấp hai! Nhanh hành lễ!”
Binh lính bình thường thậm chí tướng lĩnh và quý tộc đều quỳ xuống.
Mà tên phù thủy chính thức trước kia cũng cung kính khom người xuống.
Ngải Lâm cũng nhanh chóng hành lễ, rồi lại hơi nghi hoặc một chút ngẩng đầu lên.
Lén lút liếc mắt một thân ảnh trẻ tuổi đi ở chính giữa, “Vị đại nhân kia hình như mình từng gặp ở đâu rồi, nhưng lại hoàn toàn không nhớ ra được. . .”
Ngay khi Ngải Lâm nhìn đến đối phương, phù thủy đối diện dường như cũng phát hiện ra ánh mắt của hắn, một đôi mắt màu đen quét tới.
Nhất thời, một luồng hắc ám cùng bóng tối lập tức vây quanh Ngải Lâm , khiến hắn phải lui lại mấy bước, lồng ngực như nghẹt thở.
Ngải Lâm bị doạ đến mức mồ hôi lạnh chảy ướt sũng cả người, nhanh chóng cúi đầu, cũng không dám ngẩng đầu lên lên.
“Lại là hắn! Không ngờ còn có thể gặp phải ở nơi này!” Trên mặt Lôi Lâm lại lộ ra vẻ tươi cười.
Nghiêm chỉnh mà nói, hiểu biết ban đầu của hắn đối với Ám Cực Vực là đến từ ký ức của tên học đồ này, có thể gặp phải lần thứ hai như thế này, cũng coi như duyên phận không tệ.
“Vậy người thứ nhất cứ chọn cậu đi!” Trong lòng Lôi Lâm đột nhiên có một suy nghĩ tà ác dâng lên.
Ý nghĩ này chợt lóe lên, sắc mặt Lôi Lâm bất động, cùng hai vị phù thủy cấp hai đồng thời đi vào tòa nhà ở khu trung tâm.
Nơi này được trang trí vô cùng tốt, nhìn dáng vẻ thì trước đây là chỗ ở của một vị đại quý tộc nào đó thậm chí lầ thành chủ, đương nhiên, hiện tại đều đã bị trưng dụng.
Ba vị phù thủy tiến vào chính sảnh ngồi xuống, mấy học đồ bưng lên đồ uống còn có hoa quả điểm tâm, lại cẩn thận từng li từng tí lùi ra ngoài.
Chương 627: An Nhã (2)
” Đại quân của Hắc ám Tinh Linh đã tới gần biên cảnh, lần này bọn nó rất quyết tâm, ngay cả chủ mẫu của mấy gia tộc cổ xưa đều phát động rồi, chúng ta phải đối mặt với áp lực rất lớn. . .”
Sắc mặt Đế Khắc Tư có chút âm trầm, nhưng nhìn thấy Lôi Lâm thì lại nở nụ cười: “Đương nhiên, hiện tại Lôi Lâm các hạ đã đến, sẽ mang đến cho chúng ta hi vọng càng lớn hơn!”
“Thân là nhân loại, chuyện như vậy ta tự nhiên sẽ dốc sức hỗ trợ!”
Lôi Lâm nghiêm nghị tiếp lời, nhưng kỳ thực trong lòng lại đang nghĩ một khi phát hiện điểm không đúng sẽ lập tức lùi lại.
Tuy rằng hắn không ngại ra tay giúp nhân loại chiếm cứ thêm chút không gian sinh tồn, nhưng việc này cần xây dựng trên cơ sở không tổn hại tới lợi ích của hắn, bằng không tất cả đều không cần bàn nữa.
Đương nhiên, đây cũng là suy nghĩ của rất nhiều phù thủy cao cấp.
Hội ủy viên chiến tranh cho dù biết điểm ấy cũng không thể làm gì.
Mà một mặt khác, Đế Khắc Tư còn đang nói: “Chiến tranh ở thế gian, còn có hắc ám Tinh Linh bình thường cùng thú triều, tự nhiên đều giao cho đám công tước tự mình giải quyết, mà hàn thù kỵ sĩ tinh nhuệ cùng phù thủy ám Tinh Linh, còn có tồn tại mạnh mẽ trong hắc ám thú nhất định phải do phù thủy ra tay, mà sự tồn tại của chúng ta mang ý nghĩa là để phòng chủ mẫu ám Tinh Linh cùng hắc ám thú hoàng nhúng tay!”
Lôi Lâm gật đầu, sức chiến đấu cấp hai chính là thuộc hàng đầu, tác dụng của bọn họ đa số là một loại trấn áp cùng uy hiếp, dù sao, một khi tồn tại cấp hai hoàn toàn rat ay thì ám Tinh Linh đế quốc cũng sẽ rất đau đầu.
“Đúng rồi! Sao lần này Hắc ám Tinh Linh đế quốc lại tự tin như thế?”
Hai mắt Lôi Lâm sáng lên, lên tiếng hỏi ra vấn đề này.
Nghe vậy, Đế Khắc Tư cùng nữ phù thuỷ liếc mắt nhìn nhau, trên mặt đều hiện ra nụ cười khổ: “Việc này vốn là tuyệt mật, nhưng Lôi Lâm cậu cũng là phù thủy cấp hai, đồng thời lại gia nhập với chúng ta, tự nhiên không có gì phải giấu diếm. . .”
” Bảo vệ toàn cảnh Ám Cực Vực chúng ta, vị đại nhân đã tiến vào phù thủy cấp ba tồn tại kia không còn nhiều tuổi thọ. . .”
Đầu tiên Đế Khắc Tư bố trí một tầng kết giới cách âm quanh gian phòng, rồi mới hạ giọng nói rằng.
“Phù thủy cấp ba có tuổi thọ giới hạn là một ngàn tuổi! Chỉ có phù thủy cấp độ thần tinh mới có thể đột phá hạn chế này, mà từ khi tồn tại kia thành danh đến hiện tại đã hơn 900 năm. . .”
“Như vậy lần chiến tranh này là để thăm dò?”
Lôi Lâm trầm mặc lại, hỏi.
“Bên phía hắc ám Tinh Linh khẳng định cũng nhận được tin tức gì đó, lúc đầu xác thực là thăm dò, nhưng hiện tại. . .” Đế Khắc Tư càng cười khổ: “Ta chỉ có thể nói, Ám Cực Vực không thể lùi lại. . .”
Trong lòng Lôi Lâm chìm xuống, nhìn tình huống này thì có lẽ vị phù thủy cấp ba kia thật sự không thế nào tốt.
Mà ở tình huống như vậy, hắc ám Tinh Linh thăm dò e rằng chẳng mấy chốc sẽ biến thành xâm lấn quy mô lớn, thậm chí uy hiếp đến nhân loại sinh tồn!
Trong lòng hắn đột nhiên nghĩ đến Duy Lâm.
“Mỗi lần đứa con của số phận hiện thế, đều sẽ tạo lên chiến loạn, mà bây giờ nhìn lại thì đây chính là khúc nhạc dạo trước thời loạn lạc. . .”
Theo Lôi Lâm trầm mặc, bầu không khí trong đại sảnh cũng tràn ngập nghiêm nghị.
“Được rồi, trước tiên không nói những chuyện này, muốn chuẩn bị một tiệc rượu chào mừng long trọng sao? Cũng vừa hay để những phù thủy kia gặp gỡ cậu!”
Thấy bầu không khí có vẻ nặng nề, vị nữ phù thuỷ cấp hai kia mỉm cười đề nghị.
“Không! Không cần! Ta muốn nghỉ ngơi trước một chút, lại chuẩn bị mấy vu thuật cấp hai!”
Đối với những chuyện này, Lôi Lâm không có một chút hứng thú nào.
“Vậy cũng được!” Đa số phù thủy đều có tính tình khá quái gở, mà phù thủy cấp độ càng cao lại càng là như vậy, hai người Đế Khắc Tư cũng không để ý nhiều.
Ám Cực Vực, trung vực!
Nơi này là trung tâm toàn bộ Ám Cực Vực, cũng là nơi có nhân khẩu nhiều nhất, trên đường thỉnh thoảng có đội buôn đi qua, khá là phồn hoa.
Mà ở một nơi xa không biết tên, một điểm sáng màu xanh lục chiếu sáng toàn bộ không gian.
Dưới ánh sáng xanh lục kia, là một ông lão gầy trơ xương, trên người đầy nếp nhăn, hai mắt lõm xuống, giống như một người chết.
Mà ở sau lưng của ông ta, có rất nhiều rễ cây thực vật chiếm giữ, thậm chí trực tiếp đâm vào bắp thịt của ông ta, giống như cắm rễ trong thân thể ông ta vậy, từng cổ lựu màu xanh lục dọc theo rễ cây không ngừng vận chuyển đến trong thân thể ông lão, để con mắt của ông ta còn miễn cưỡng duy trì một tia sáng sủa.
Bản thể những rễ cây này là một cây hoa lớn kỳ dị, cành lá dài rộng, hiện ra màu xanh sẫm, càng nhiều xúc tu đâm sâu vào vỏ đất, không biết đi về nơi nào.
Một điểm sáng màu đen từ trên mu bàn tay ông lão bắn ra, ở trước mặt ông ta chiếu ra đồ đằng một con nhện to lớn.
“Bạn cũ, ta cảm nhận được ông đang suy nhược, sinh mệnh khí tức trên thân thể ông đang không ngừng biến mất, thậm chí không thể cự tuyệt “Sinh mệnh hấp doãn”. . .”
Đây là giọng của một người phụ nữ trẻ tuổi, vô cùng dễ nghe, càng mang theo một tia mị hoặc.
“An Nhã! Chúa tể của Ám Tinh Linh đế quốc, chủ mẫu tôn quý nhất của gia tộc cổ xưa!” Ông lão chậm rãi gọi ra thân phận của người phụ nữa kia, mà chợt, một luồng sóng năng lượng cường đại từ trên người ông lão bộc phát ra.
“Ông không ngăn cản được ta. . .” Phụ nữ trong đồ đằng thở dài.
Chương 628: Kỳ ngộ
Răng rắc!
Không gian thoáng chậm lại, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Đồ đằng con nhện màu đen bắt đầu chậm rãi tiêu tan, mà âm thanh của An Nhã vẫn truyền ra.
“Ông già rồi…”
Oành! Dấu ấn màu đen hoàn toàn nổ tung hóa thành điểm sáng, mà sắc mặt ông lão lập tức trắng bệch, rễ cây thực vật sau lưng đứt mất mấy sợi, từ miệng vết thương chảy ra chất lỏng màu nhũ bạch.
Đến khi ông lão lần thứ hai ngẩng đầu lên, dường như càng già thêm mấy phần, trên người cũng xuất hiện vết ban màu xám đen.
” Sức sống bộ thân thể này đã đến phần cuối sao?”
Ông lão nhìn điểm lấm tấm trên người thì cười khổ, tinh mang trong đôi mắt lại không giảm đi chút nào.
“Thời gian…”
Trong sơn động truyền đến một tiếng thở dài của ông lão, ánh sáng lập tức tắt đi, tất cả một lần nữa hồi phục vào trong bóng tối.
Ngải Lâm trở lại phòng của mình.
Dưới ánh sáng tối tăm, tấm ván gỗ mục nát và nấm mốc nơi góc tường hỗn hợp, tỏa ra một mùi nghe ngửi.
Là học đồ cấp ba, tuy rằng được phân phối đến một phòng đơn, nhưng hoàn cảnh này rõ ràng là cố ý làm khó dễ!
Nhưng Ngải Lâm đã không để ý tới chuyện này nữa, hắn không ngừng nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy ngày hôm nay.
Tuần tra, dò xét vu trận, thanh niên, con mắt…
“Mình nhất định đã gặp qua người đó ở nơi nào rồi! Nhưng tại sao không nhớ ra được?” Ngải Lâm dùng sức xoa đầu, chợt hắn ôm lấy đầu, dưới huyệt Thái Dương nổi gân xanh, bắt đầu kêu lên thảm thiết.
Đau nhức khiến hai mắt Ngải Lâm tối sầm lại, trực tiếp bất tỉnh đi, nằm trên mặt đất giẫy giụa, mãi đến tận mấy phút sau mới dần dần giảm bớt.
Trên mặt Ngải Lâm không ngừng chảy xuống mồ hôi nóng, trong miệng còn thở ra từng hơi lạnh.
“Lại là cái này! Lại là cái này! Từ khi trở về từ cánh đồng hoang vu, mình đã nhiễm phải căn bệnh này, đồng thời mỗi lần đều sẽ suy yếu một chút linh hồn thiên phú…”
Đùng!
Mà vào lúc này, sàn nhà dường như không chịu nổi sự tàn phá của hắn nên bị nhấc lên một khối.
Một tia sáng màu đen nhất thời hấp dẫn lấy ánh mắt của Ngải Lâm.
“Đây là… Thứ gì?” Hắn tò mò lấy ra vật thể màu đen ở bên trong, thả ở lòng bàn tay.
Đây là một vòng tròn nhỏ, trên mặt còn có một ít phù văn cổ điển, mặt ngoài còn có màu sắc ám trầm khiến trong lòng Ngải Lâm không khỏi nhảy một cái.
“Một chiếc nhẫn?” Ngải Lâm tò mò chuyển động chiếc nhẫn: “Hình như còn có một chút sóng năng lượng, là ma hóa vật phẩm sao?”
Chỉ cần có một kiện ma hóa vật phẩm, dù cho là cấp thấp, đều đủ cho hắn giữ được tính mạng trong chiến tranh, Ngải Lâm nghĩ tới đây, hô hấp không khỏi biến thành nặng nề.
Đột nhiên, một cảm giác đau nhói từ ngón tay truyền đến, Ngải Lâm “A” một tiếng.
Suýt chút nữa đã ném nhẫn ra ngoài.
“Thứ gì?” Ngải Lâm ngạc nhiên nhìn ngón trỏ của mình, lúc này trên ngón tay đã bị đâm thủng một lỗ, một giọt máu đi rơi lên trên nhẫn.
Mà ngoài rìa chiếc nhẫn màu đen đã hiện ra một gai nhỏ, xem ra đây chính là hung phạm vừa nãy.
Xèo! Một giọt ráu tươi rơi xuống mặt nhẫn, lập tức giống như nước gặp bọt biển nhanh chóng bị hút vào, mà chiếc nhẫn màu đen lóe lên ánh sáng, trở nên càng thêm xám xịt, thậm chí ngay cả sóng năng lượng nhàn nhạt trước kia đều hoàn toàn thu lại, giống như một vật phẩm bình thường không hề có năng lượng gì.
“Tình huống như thế, lẽ nào là nghi thức nhận chủ trong truyền thuyết?” Ngải Lâm sờ sờ đầu, có chút không dám tin tưởng.
Hắn không hiểu nhiều đối với ma hóa vật phẩm, nhưng cũng biết một số ma hóa vật phẩm phi thường cao cấp không thể trực tiếp bị người nắm giữ sử dụng, nhất định còn phải thông qua nghi thức nhất định, mà chất xúc tác nghi thức tự nhiên là lấy máu.
“Ha ha! Tiểu tử, cậu nghĩ rất đúng!”
Mà lúc này, một thanh âm trực tiếp vang lên trong đầu Ngải Lâm.
“Ai? Là ai?” Ngải Lâm ngạc nhiên nhìn chung quanh, nhưng không phát hiện được bóng người nào.
“Ta ở trong tay cậu!” Thanh âm già nua hồi đáp.
“Ngài là… Nhẫn?” Hai mắt Ngải Lâm đột nhiên trợn lớn.
“Ừm! Tiểu tử, chúng ta làm một giao dịch nhé?” Ông lão lặng lẽ cười.
“Không! Ta sẽ không làm giao dịch gì với ông, càng không bán đi linh hồn của mình…” Vẻ mặt Ngải Lâm kiên định.
Phù thủy cũng không phải người không hiểu biết.
Chuyện những sinh vật kỳ dị ở thượng cổ kia hoặc là từ dị thế giới thường yêu thích thông qua khế ước để đùa bỡn nhân loại, thu thập linh hồn gì đó, Ngải Lâm đã nghe được rất nhiều.
“Đúng không? Vậy ngay cả việc tu bổ linh hồn tư chất mà cậu cũng không muốn sao?” Ông lão cười với vẻ âm hiểm.
“Tu bổ! Tu bổ tư chất?” Nhịp tim Ngải Lâm bỗng nhiên tăng nhanh.
“Linh hồn huyền bí đều do ta nắm giữ.
Nếu như tư chất vốn có của cậu không được thì còn khá là phiền toái, thế nhưng ảnh hưởng từ ngày đó của cậu còn có thể cứu vãn…” Ông lão lạnh nhạt giải thích cho Ngải Lâm.
“Ông rốt cuộc là ai? Tại sao phải giúp ta?” Ngải Lâm đè xuống kích động trong lòng, cố hỏi.
“Ta là Đại phù thủy Mai Lâm truyền kỳ thượng cổ… một tia ký ức không trọn vẹn!” Ông lão nói chuyện dừng một chút, khiến Ngải Lâm suýt đã ngã chổng vó.
” Ký ức không trọn vẹn?”
“Đúng, bản thể của ta đã ngã xuống rồi, nhưng vẫn giữ được một mảnh vỡ ký ức, lưu trong chiếc nhẫn này…” Ông lão dường như rơi vào trong ký ức.
“Về phần tại sao giúp cậu thì trước ta đã nói rồi, giao dịch!”
“Ông muốn cái gì?” Ngải Lâm tuy rằng phi thường khát vọng, nhưng trong lòng vẫn duy trì cảnh giác.
“Yên tâm, cậu đã là người sắp chết rồi, còn có vật gì khiến ta để ý chứ? Ta lại không phải ma quỷ, yêu thích thu thập linh hồn!”
Mai Lâm nở nụ cười dưới, “Ta cần cậu tụ tập những bộ phận khác của ta! Mà để báo đáp lại, ta không chỉ giúp cậu bổ túc thiếu hụt cho cậu, đồng thời còn có thể truyền dạy cho cậu phương pháp minh tưởng cao cấp hoàn chỉnh, trợ giúp cậu trở thành phù thủy chính thức…”
“Phương pháp minh tưởng cao cấp, phù thủy chính thức!” Trong lòng Ngải Lâm vui vẻ, lập tức đau xót.
Những thứ này trước đó hắn vốn cũng hi vọng có được, nhưng hiện tại…
“Những bộ phận khác của ông? Có ý gì?”
“Bản thể của ta đã chế tạo rất nhiều ma khí, đồng thời ở phía trên đó đều lưu lại mảnh vụn linh hồn, dường như bởi vì dự liệu được nguy hiểm to lớn nên làm ra chuẩn bị, cậu cần giúp ta thu thập được chúng…”
Giống như nhận ra Ngải Lâm có chút chần chờ, ông lão Mai Lâm lại bảo đảm nói: “Mỗi lần tìm được một thứ đều sẽ trợ giúp cậu rất lớn, đồng thời, thực lực bây giờ của cậu căn bản không thể tiến hành chuyện này, bởi vậy ta cũng sẽ cố gắng giúp cậu tăng lên thực lực!”
“Ông muốn làm gì? Phục sinh sao?” Ngải Lâm suy đoán hỏi.
“Ha ha… Quy tắc tử vong không phải tùy tiện một phù thủy nho nhỏ là có thể nghịch chuyển, ta chỉ là có một số tâm nguyện vẫn chưa thể thực hiện, bởi vậy không cam lòng ẩn giấu chờ đợi, ta cần cậu thu thập đủ mảnh vỡ, đến lúc đó giúp ta hoàn thành một chuyện, chúng ta sẽ thanh toán xong, ta có thể dùng linh hồn bản nguyên của ta để thề!”
“Xin thề thì không cần, ta trợ giúp ông!” Sắc mặt Ngải Lâm đầy hung ác.
“Ông nói đúng! Ta đã là người sắp chết thì có gì phải kiêng kỵ? Thế nhưng, bỏ mặc người phụ nữ kia ở nơi đó hưởng lạc, ta không cam lòng!” Hai mắt Ngải Lâm trở nên đỏ chót.
“Ha ha! Được! Tuy rằng ta đã ngã xuống rồi, nhưng lượng tri thức dự trữ vẫn còn, chỉ cần nắm giữ những này, cậu là có thể trở thành thiên tài cường đại nhất ở Ám Cực Vực! Lần thứ hai quật khởi cũng không phải việc khó gì!”
Đại phù thủy Mai Lâm bắt đầu cười ha hả trong đầu Ngải Lâm.
“Như vậy! Chúng ta ký kết khế ước chứ? Dùng thẩm phán chi nhãn!” Vẻ phẫn nộ trên mặt Ngải Lâm biến mất, vẫn tỉnh táo đưa ra điều kiện.
“Có thể!” Mai Lâm đại phù thủy trong nhẫn trầm mặc lại, mới trả lời.
Trong đôi mắt Ngải Lâm lóe lên ánh sáng, lập tức triệu hoán bóng mờ thẩm phán chi nhãn.
“Dưới sự chứng kiến của thẩm phán chi nhãn…”
Từ trong phòng truyền ra tiếng hai người ký kết khế ước.
“Đã xong!”
Một nơi khác, Lôi Lâm đang ở trong phòng thí nghiệm khẽ nở nụ cười, nhìn trên người mình thêm ra một phần thẩm phán chi nhãn ràng buộc, lại lấy ra một bình dung dịch lông chim ô uế điểu.
Chiếc nhẫn kia tự nhiên là hắn cố ý đưa đi.
Ông lão Mai Lâm bám vào bên trong chỉ là một trình tự bán trí năng, nhưng cũng có thể lừa gạt lính mới là Ngải Lâm.
Đồng thời, tới một số thời điểm mấu chốt Lôi Lâm còn có thể trực tiếp điều khiển từ xa.
Nói thế nào thì đây chính là đang đạo văn về bàn tay vàng và lão gia gia.
“Có người này, không biết sẽ nhấc lên sóng gió bao lớn ở Ám Cực Vực đây? Mình thật sự rất chờ mong đây!” Lôi Lâm cười nhạt, trong con ngươi nổi lên vẻ thâm trầm.
Trong vẻ sốt sắng chờ mong, người bình thường ngoài Đa Luân thành rốt cục đã rút đi toàn bộ, mà mấy ngày nữa, lượng lớn hắc ám thú sẽ vây quanh thành trì, quanh bầy thú còn mơ hồ có bóng người.
“Lôi Lâm các hạ! Đế Khắc Tư đại nhân mời ngài tới tường thành!” Một vị trung niên ăn mặc áo giáp vàng cung kính nói với Lôi Lâm.
Người trung niên này là Đế Khắc Tư đại công tước, đỉnh cao phàm nhân, thậm chí bên trong tòa phủ đệ còn cung phụng mấy phù thủy chính thức, càng là hậu duệ của vị phù thủy cấp hai tên Đế Khắc Tư kia.
Nhưng ở trước mặt Lôi Lâm, ông ta vẫn phải hạ thấp cái đầu quý tộc xuống.
“Ta đã biết rồi!” Lôi Lâm chậm rãi khép lại quyển sách trong tay, đi tới tường thành.
Bởi vì lần công kích thứ nhất, không chỉ đông đảo quân đội và quý tộc, ngay cả phù thủy cũng xuất hiện tập thể ở nơi này.
“Lôi Lâm các hạ!” Đế Khắc Tư trôi nổi giữa không trung, chào Lôi Lâm một tiếng.
Lôi Lâm cười cợt, cũng bay tới, sóng vai cùng Đế Khắc Tư, nhìn hắc tuyến phía xa chẳng khác nào thuỷ triều vọt tới.
“Rất đồ sộ, không phải sao?” Vừa bắt đầu đều là bia đỡ đạn, năng lượng cường độ cũng không lớn, còn chưa tới mức độ khiến Đế Khắc Tư biến sắc.
“Đúng là rất đồ sộ!” Lôi Lâm nhìn mấy trăm ngàn hắc ám thú cấp thấp bên dưới thành trì, không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Hắn cũng không ngờ ở ngoại vực lại còn có nhiều hắc ám thú như vậy, phải biết, đây chỉ là số lượng ở khu vực này, vậy chỉ cần hơi tính toán một chút, là có thể đoán ra số lượng tổng thể hắc ám thú, đã đến rồi một con số trên trời.
“Hắc ám thú, nhân loại, dị tộc sinh sôi, khiến vùng đất này không thể chứa được, vì thế cứ cách một quãng thời gian, mỗi chủng tộc đều sẽ bạo phát một cuộc chiến tranh…”
Nữ phù thuỷ cấp hai đứng bên vừa nói, âm thanh rất nhẹ.
“Nhân loại cùng dị tộc, nhân loại cùng hắc ám thú, còn có loại hỗn chiến hoặc là liên hợp này, trong lịch sử đã xảy ra không biết bao nhiêu lần…”
“Cuộc chiến tranh này không có người thắng, cũng không có người thất bại, đợi đến khi con số dư thừa đều bị tiêu hao gần như không còn thì chiến tranh có thể kết thúc…”
Chương 629: Truyền thụ (1)
Lôi Lâm nghe xong, im lặng không nói gì.
Dựa theo tình huống trước đây, khi sức chiến đấu cao cấp tương đương nhau thì đây là lẽ thường.
Mà hiện tại Thủ Hộ giả toàn cảnh bên phe mình đã gần hết tuổi thọ nên bọn hắn ở thế yếu.
Tuy rằng hẳn sẽ không bị diệt tộc, nhưng nếu như thất bại, không gian sinh tồn của nhân tộc sẽ bị nghiền ép, tuyệt đối là chuyện có thể xảy ra.
” Chiến lược của chúng ta cơ bản là dựa vào ba toà thành như Đa Luân để tiến hành phòng ngự, trong mỗi thành trì đều có lượng lớn binh lực, còn có ba vị phù thủy cấp hai tọa trấn, cuối cùng Thủ Hộ giả đông vực sẽ ở giữa điều hành, bất cứ lúc nào cũng có thể nhanh chóng tiếp viện!”
Lôi Lâm sờ sờ cằm.
“Vì thế tranh cướp máu tanh chung quanh Đa Luân thành, tuyệt đối sẽ phi thường khủng bố. . .”
“Hống hống. . .”
Giống như là mất kiên nhẫn vì chờ đợi, đông đảo hắc ám thú gầm lên, vọt tới tường thành.
Có hàng vạn con ngựa cùng xông lên khiến mặt đất hơi rung lên.
“Khởi động phòng ngự cấp một!” Sắc mặt Đế Khắc Tư bất biến, thông qua bí pháp dấu ấn truyền âm xuống.
Rất nhanh, đông đảo phù văn từ tường thành dày nặng của thành Đa Luân nổi lên, tỏa ra vầng sáng xúc động lòng người, ngưng kết thành một mảnh.
Ầm!
Hỏa diễm! Từng ngọn lửa bắn ra, nuốt chửng hắc ám thú ở gần!
Sóng lửa càng lúc càng lớn, dần dần không ngừng lan tràn ra chung quanh.
“Hiện tại đã bắt đầu dùng nguyên tố vu trận năng lượng hỏa có phải là quá sớm không?” Lôi Lâm nhíu mày lại.
” Tuy rằng hắc ám thú có thực lực tương đối thấp, nhưng số lượng quá nhiều, không thể để bọn chúng tiêu hao thực lực tầng dưới chót của chúng ta, đồng thời, đây là trận chiến đầu tiên, nhất định phải đánh ra tự tin, chúng ta còn dự trữ rất nhiều ma thạch, đây cũng chỉ là phòng ngự trận ngoài cùng thôi.
Không sao đâu!”
Đế Khắc Tư nhìn kỹ chiến trường, còn thuận miệng giải thích cho Lôi Lâm.
Ngọn lửa rừng rực đốt cháy, trong bóng tối càng như một bó đuốc lớn.
Hấp dẫn vô số hắc ám thú như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Ngải Lâm đứng trên đầu tường, quan sát tình cảnh này.
Sắc mặt có chút tái nhợt.
Vô số hắc ám thú liên hợp lại mang đến khí tức khiến hắn không khỏi run rẩy.
Chờ đến khi đợt phong ba hỏa diễm trôi qua, còn lại một số hắc ám thú đã vọt tới phía dưới tường thành, sắp chiến đấu cùng nhân loại thủ thành.
Đứng ở góc độ của Ngải Lâm, đã có thể nhìn thấy móng vuốt sắc bén của đám mãnh thú và cả răng nanh trắng như tuyết đã chảy xuống nước miếng của chúng.
Cùng lúc đó, hắn nhìn cái nhẫn màu xám trên ngón trỏ tay phải, trong lòng điên cuồng gào thét: “Mai Lâm gia gia! Ngài mà còn không ra tay thì ta nhất định phải chết đấy!”
“Yên tâm, có ta ở đó, cậu nhất định sẽ không có chuyện gì!”
Ở trong đầu Ngải Lâm lập tức truyền ra tiếng nói của Mai Lâm, đây không phải Lôi Lâm ở phía sau điều khiển, mà là trình tự bán trí năng tự động trả lời.
“Vốn dĩ cậu trực tiếp phản bội là lựa chọn tốt nhất, nhưng đáng tiếc hiện tại là thời chiến!Một khi cậu chạy trốn thì lập tức sẽ bị tất cả học phái phù thủy truy sát!”
Mai Lâm dường như còn khẽ thở dài.
Vốn dĩ nếu như là thời kỳ hòa bình.
Ngải Lâm phản bội tự nhiên chỉ bị học phái của chính mình truy sát, nhưng tình huống bây giờ đã khác.
“Ta đương nhiên biết việc này!” Ngải Lâm đã vội sắp chết rồi.
“Lùi về sau ba bước! Dùng hỏa diễm pháp bóng thứ cấp! Đánh về bên phải 50 độ!”
Vào lúc này, giọng nói của Mai Lâm đột nhiên truyền đến, giọng điệu đầy vẻ mệnh lệnh.
Thân thể Ngải Lâm không tự chủ được mà lùi về sau ba bước, tránh thoát móng vuốt của một con thú trảo.
“Oa oa!”
Một con quạ đen lớn bay xuống, thấy không bắt trung Ngải Lâm, trong đôi mắt của nó né qua một tia tiếc nuối đầy nhân cách hoá.
“Đáng chết! Tao muốn giết mày!” Ngải Lâm nhanh chóng ngâm mấy âm tiết, tay phải vung một cái.
Một quả cầu lửa loại nhỏ bay vụt ra, bắn trúng con quạ đen này.
“Ầm!” Ngọn lửa đỏ tươi trong nháy mắt đốt cháy toàn thân quạ đen, con hắc ám thú này không kịp gào thét đã biến thành một đống than cốc.
“Vừa nãy. . .” Hai mắt Ngải Lâm có chút mơ màng mất đi tiêu cự.
Hắn nhìn phi thường rõ ràng, Hỏa cầu của hắn vốn không đánh trúng đối phương.
Nhưng con quạ đen kia giống như choáng váng vậy, trực tiếp đâm đến hỏa cầu.
“Đây là dự phán! Phù thủy đều sẽ một loại kỹ xảo nhỏ.
Nếu như cậu không muốn chết trên chiến trường, đêm nay nhất định phải học được nó!”
Mai Lâm phù thủy trong nhẫn lạnh nhạt nói.
Mà Ngải Lâm nhìn học đồ chung quanh đang nhìn hắn với vẻ kính nể thậm chí còn nở nụ cười lấy lòng, âm thầm siết chặt nắm đấm: “Ta hiểu rồi. . .”
Mãi đến mười mấy tiếng sau, phía xa truyền đến một tiếng thú hống thê lương, mà đông đảo hắc ám thú chẳng khác nào thuỷ triều lui xuống.
Đế Khắc Tư mới gật gù: “Nhìn tình huống này thì ngày hôm nay chỉ là thăm dò, chúng ta đi về trước đi!”
Mà lúc này, phía sau bầy thú, mấy hắc ám kỵ sĩ cưỡi địa huyệt hàn thù đứng trên mặt đất, phóng tầm mắt tới cảnh tượng xa xa, gật gật đầu.
” Ba tồn tại cấp chủ mẫu cổ xưa của phe địch đều ở nơi này, có thể xác định là chiến trường chính cấp 1, gửi thư báo!”
Kỵ sĩ nói vài câu với một con bồ câu trắng như tuyết, rồi lập tức liền thả ra dây trói.
Chim bồ câu đưa thư màu trắng xoay quanh bay vài vòng, thật nhanh đã biến mất ở phía chân trời.
Buổi tối, bởi thực hành quân quản nên cả tòa Đa Luân thành đều phi thường yên tĩnh.
Vẫn trong căn phòng nhỏ hẹp mốc meo lúc trước kia, Mai Lâm đang chậm rãi nói với Ngải Lâm.
“Hiện tại cậu đã bị mộ binh, dù vì nguyên nhân gì mà phản bội thì chỉ một con đường chết, vì thế hiện tại cậu chỉ có thể làm có một chuyện đó là lập công! Lập đại công! Dựa vào điểm cống hiến để đổi lấy tài nguyên, mau chóng trở thành lên cấp phù thủy cáp 1! Phù thủy chính thức trên chiến trường có quyền tự chủ rất lớn, xác suất còn sống sẽ lớn hơn rất nhiều.
Chương 630: Truyền thụ (2)
. .”
Trên chiến trường tuy rằng đầy rẫy nguy hiểm, nhưng cũng có hi vọng.
Chí ít, trong giới phù thủy, hội ủy viên chiến tranh cũng mở ra chế độ tương tự điểm cống hiến, có thể dựa vào điểm cống hiến để đổi lấy tài nguyên.
Ở thời kỳ hòa bình, nếu muốn quật khởi đều là chuyện phi thường khó khăn, mà vào thời chiến lại có bao nhiêu anh hùng xuất hiện, đây chính là đạo lý nguy hiểm cùng kỳ ngộ cùng tồn tại.
“Ta hiểu!” Ngải Lâm trầm tư: “Thế nhưng tư chất của ta còn có phương pháp minh tưởng. . .”
Ngải Lâm có chần chờ.
“Về vấn đề tư chất ta đang bù đắp, trải qua việc ngày hôm qua chắc cậu cũng cảm giác được, đúng không?”
Mai Lâm cười hì hì, lúc này thao túng Mai Lâm lại là Lôi Lâm.
Lúc trước chính là hắn khiến thiên phú của Ngải Lâm biến thành như vậy, mà hiện tại có chíp thao túng từng chi tiết nhỏ, hơn nữa trước đó hắn lấy được từ Tự Nhiên Chi Minh một số tư liệu kỹ thuật, thoáng tu bổ chút thiếu sót kia là chuyện đơn giản vô cùng.
Nghe đến đó, sắc mặt Ngải Lâm hòa hoãn không ít, ngày hôm qua sau khi trải qua vị Đại phù thủy truyền kỳ Mai Lâm này giải phẫu, hắn xác thực cảm giác được bệnh trạng của chính mình đã giảm bớt rất nhiều, đồng thời tư chất cũng khôi phục nhất định.
“Thế nhưng chỉ có những thứ này vẫn không đủ!” Mai Lâm tiếp tục nói.
“Linh hồn tư chất của cậu chỉ có cấp ba, đây là hạn mức tối đa, mà những tài nguyên quý giá có thể tăng cao linh hồn kia, hiện tại đã sớm tuyệt tích, loại tư chất này, tuy rằng miễn cưỡng có thể tu luyện phương pháp minh tưởng cao cấp trong học phái các cậu, nhưng không thích hợp với cậu. . .”
Ngải Lâm sầm mặt lại, phương pháp minh tưởng cao cấp truyền thừa trong học phái của hắn là Hỏa Diễm Chi Tâm, yêu cầu khá bình thường, chỉ cần phù thủy có thiên phú nguyên tố hỏa, linh hồn tư chất từ cấp ba trở lên là được rồi.
Nhưng chủ thiên phú của hắn là nguyên tố thủy, nguyên tố hỏa là thiên phú phụ, vậy nên có chút không phù hợp.
Đồng thời, đối với phù thủy tu tập Hỏa Diễm Chi Tâm, linh hồn tư chất càng cao càng tốt, tư chất cấp ba của hắn chỉ miễn cưỡng hợp lệ mà thôi.
“Hơn nữa, hiện tại cậu cũng không được học phái thừa nhận, thu được phương pháp minh tưởng cao cấp!” Mai Lâm lại đánh thêm một đòn cuối cùng.
“Đúng vậy! Làm sao bây giờ?” Hai mắt Ngải Lâm hơi thất thần.
“Ha ha ha. . .” Vào lúc này, Mai Lâm lại cười to lên: “Cậu đã quên sao? Mai Lâm ta tốt xấu gì cũng đã từng là phù thủy truyền kỳ, sao có thể thiếu phương pháp minh tưởng cao cấp đây?”
“Ta muốn truyền cho cậu một bộ phương pháp minh tưởng cao cấp hoàn chỉnh, đồng thời còn nắm giữ sức mạnh kinh khủng dự kiến vận mệnh, chỉ cần nắm giữ tương lai, cậu sẽ nắm giữ tất cả!”
Trong giọng nói của Mai Lâm tràn ngập tự tin.
“Dự kiến vận mệnh, nắm giữ tương lai!” Hô hấp của Ngải Lâm hơi nặng nề.
“Không sai! Bộ phương pháp minh tưởng này gọi là —— Thánh Quang Chúc Hỏa!”
Cũng ở trong thành Đa Luân, phòng ngủ của Lôi Lâm hoàn toàn khác với phòng của Ngải Lâm.
Trên mặt đất phủ kín mảnh vàng, gấm vóc mềm mại, đèn thủy tinh to lớn, còn có rất nhiều hoa quả đặt trên bàn.
Gian phòng của Ngải Lâm so với nơi này chính là ổ của ăn mày và cung điện.
“Sự mê hoặc từ một bộ phương pháp minh tưởng cao cấp, học đồ không thể ngăn cản. . .”
Lôi Lâm thở dài, thông qua liên hệ đặc biệt, nhìn Ngải Lâm đã bắt đầu thay đổi phương pháp minh tưởng, hắn khẽ thờ dài một tiếng.
Chíp tuy rằng đã bù đắpThánh Quang Chúc Hỏa, đồng thời còn loại bỏ đi di chứng về sau, nhưng Lôi Lâm vẫn có chút e dè.
Phương diện linh hồn này vô cùng huyền bí, tuy rằng trước đây Lôi Lâm nhận là nghiên cứu rất sau đối với linh thể, nhưng trải qua Quỷ Khấp Chi Lĩnh một lần, hắn mới biết được ý nghĩ của chính mình buồn cười dường nào.
Hắn nghiên cứu đối với linh thể, e là mới chỉ chạm đến một điểm mặt ngoài, còn không tính như muối bỏ bể, ý nghĩ ếch ngồi đáy giếng trước đây có thể vứt bỏ toàn bộ.
Càng như vậy, hắn càng muốn kính sợ tránh xa bộ phương pháp minh tưởng cao cấp Thánh Quang Chúc Hỏa này.
Tuy rằng hắn rất khát vọng vận mệnh sức mạnh, nhưng cũng không hy vọng biến chính mình thành người điên bị tinh thần phân liệt!
Bởi vậy, một ít số liệu thí nghiệm cũng rất cần thiết, đồng thời kế hoạch trước đây khi ở trên đường kia cũng có thể thực thi.
Vẻ mặt Lôi Lâm hở hững, lãnh đạm, dường như nhìn qua tầng tầng màn ánh sáng, nhìn thấy cảnh tượng phía sau.
Ngày thứ hai, theo thường lệ là đông đảo hắc ám thú làm bia đỡ đạn công thành.
Ầm! Một hỏa cầu bắn ra, biến một con hắc hùng lớn thành bó đuốc.
Ngải Lâm bình tĩnh mà thu tay về, không để ý ánh mắt của đám học đồ bên cạnh càng ngày càng kính sợ, đi qua một bên bắt đầu minh tưởng khôi phục lực lượng tinh thần.
” Cảm giác sau khi thay đổi phương pháp minh tưởng thế nào?”
Ở trong đầu, hắn còn đang không ngừng giao lưu với Mai Lâm.
Bởi trước đó Ngải Lâm chỉ tu tập phương pháp minh tưởng bản đơn giản hoá ở Ám Cực Vực, bởi vậy thay đổi thuận lợi, ngay cả Lôi Lâm cũng cảm thấy khó mà tin nổi.
Mà sau khi Ngải Lâm tu tập Thánh Quang Chúc Hỏa, khí tức trên người cũng có một chút biến hóa mơ hồ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Tại Mạt Thế Mọi Người Thay Phiên Nhau Diễn Kịch [Dịch] Tại Mạt Thế Mọi Người Thay Phiên Nhau Diễn Kịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tai-Mat-The-Moi-Nguoi-Thay-Phien-Nhau-Dien-Kich.jpg)



