Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 109 : Chào từ biệt (1) (c541-c545)
❮ sautiếp ❯Chương 541: Chào từ biệt (1)
Truyền thuyết và chuyện thần thoại xưa cũng không nhất định đều là thật.
Mà hoàn toàn ngược lại, rất nhiều vật trong truyền thuyết trải qua trình độ gia công khác biệt, có vật thậm chí khác hẳn với khởi nguồn ban đầu.
Cũng chỉ có chip của Lôi Lâm mới có thể từ trong nhiều truyền thuyết phức tạp thượng cổ như vậy, trải qua vô số phân tích và so sánh, tìm ra ví dụ có độ chuẩn xác cao nhất.
Mà mới vừa rồi, sau khi thông qua tiến hành phân tích máu của sừng dê địa hành long thu thập, Lôi Lâm hoàn toàn không có tìm được bất kỳ một chút liên quan nào với huyết mạch thượng cổ!
Rất hiển nhiên, cách giải thích khởi nguyên của sừng dê địa hành long là tạp giao giữa cự long cùng ác ma hoàn toàn là giả! ! !
Chẳng qua từ đầu Lôi Lâm đã không ôm hy vọng quá lớn gì, cho dù sừng dê địa hành long có huyết mạch thượng cổ nhưng thực lực con địa hành long kia còn chưa tới phù thủy chính thức cũng không phù hợp yêu cầu của hắn.
Từ khi ở Bất Dạ Thành, hắn đã biết rõ, nếu muốn tinh luyện thượng cổ huyết mạch từ cá thể có huyết mạch sinh vật thượng cổ đi ra, cũng có yêu cầu nghiêm ngặt về thực lực đối với cá thể đó.
Mà tiêu chuẩn này, sau khi trải qua chíp so sánh phân tích, kết luận là thực lực ít nhất cũng phải đạt đến tương đương với phù thủy cấp ba mới có thể!
Nói cách khác, cho dù sừng dê địa hành long có huyết mạch sinh vật thượng cổ, Lôi Lâm cũng nhất định phải lấy máu của một con địa hành long có thực lực tương đương với phù thủy cấp ba, lại trải qua chíp tinh luyện ra mới có thể được huyết mạch sinh vật thượng cổ hoàn chỉnh!
“Phù thủy cấp ba!”
Khóe miệng Lôi Lâm nổi lên một nụ cười khổ, hiện tại hắn vừa mới thăng cấp lên phù thủy cấp hai, đồng thời chính mình thông qua minh tưởng để đạt được lực lượng tinh thần rất ít, có một phần tương đối lớn đều là thông qua Khoa Mạc Âm cự xà huyết mạch bổ trợ mà có.
Tuy rằng thuật sĩ dựa vào lực lượng huyết mạch vốn không có gì đáng trách một, nhưng Lôi Lâm cũng không muốn chính mình xuất hiện vấn đề là cơ sở không vững.
Lại nói, hắn chưa tới bốn mươi tuổi đã thành phù thủy cấp hai, tốc độ này ở Nam Hải bờ đều có chút kinh thế hãi tục.
Ngay cả ở thượng cổ cũng là không có mấy ví dụ.
Bởi vậy, lắng đọng một quãng thời gian đối với hắn cũng là chuyện tất yếu.
Trong một khoảng thời gian tương đối dài, e rằng hắn cũng không thể làm gì được những sinh vật có thực lực tương đương phù thủy cấp ba có thượng cổ huyết mạch này, chớ nói chi là có huyết mạch thượng cổ trợ giúp, loại sinh vật này thường thường có thực lực rất kinh khủng, có lúc thậm chí ngay cả phù thủy cấp ba cũng không dám đối địch với bọn nó.
Sau khi thở dài một hơi, Lôi Lâm lại tạm thời từ bỏ suy nghĩ muốn thu thập huyết mạch thượng cổ.
Dù sao, hiện tại huyết mạch của Khoa Mạc Âm cự xà đã đủ cho hắn dùng.
Đồng thời, dù may mắn gặp được một loại sinh vật nào đó có thượng cổ huyết mạch, đối với hắn cũng chỉ có giá trị nghiên cứu mà thôi.
Sau khi thuật sĩ đã xác định huyết mạch bản nguyên, thì tuyệt đối không thể thay đổi.
“Chẳng qua, có lẽ chuyện sẽ không dừng lại ở đây!”
Lôi Lâm đang dùng quả cầu thủy tinh quan sát đám người Giản Ny, đột nhiên chân mày cau lại, dường như đã phát hiện ra tình huống không đúng.
Hắn dùng tinh thần hắn điều khiển, hình ảnh trong quả cầu thủy tinh kéo dài, chuyển từ vị trí đội ngũ Giản Ny đi, đi tới một gò núi nhỏ khác
Lúc này, dưới bóng tối yểm hộ, trên gò núi nhỏ đang có hai bóng đen xì xào bàn tán.
“Mày làm việc thế nào đây? Lại để bọn họ bắt được búp hoa máu rồng?”
Tiếng nói của người này phi thường trầm thấp.
Thân hình lại mơ hồ, ở trên mặt còn đeo một mặt nạ.
Nhưng ánh mắt Lôi Lâm trực tiếp xuyên qua bóng tối và mặt nạ, nhìn thấy khuôn mặt chân thực của người này.
Đây là một khuôn mặt ông lão, trên mặt còn có một dấu ấn đầu lâu màu đen, giống như là dùng miếng sắt nóng bỏng mạnh mẽ ấn lên, quanh dấu ấn còn có vết sẹo vặn vẹo khủng bố.
Đồng thời, từ trên người ông lão này còn tỏa ra một luồng sóng năng lượng không kém Kiệt Mạc Tư chút nào, dĩ nhiên cũng là một tên học đồ cấp ba, ngoại trừ không có ma hóa vật phẩm ra, thực lực đã không kèm gì Kiệt Mạc Tư.
“Thuộc. . .
Thuộc hạ cũng không ngờ. . .” Một giọng nói khác có vẻ từ một nam thiếu niên phát ra, cả người hắn đang run rẩy, ngay cả giọng nói cũng biến thành nói lắp lên.
“Trước đó đàn sói bạo viêm cũng đã rất mạo hiểm.
Nếu như mạnh mẽ ra tay, thuộc hạ sợ bị bọn họ phát hiện dấu vết.
Đồng thời, sừng dê địa hành long cũng phi thường khó có thể câu thông cùng dụ dỗ. . .
Thuộc hạ cho rằng dựa vào con địa hành long kia đã đủ ngăn cản đám người kia. . .”
“Con sừng dê địa hành long này tuy rằng vẫn ở thời kỳ thanh niên.
Nhưng thực lực cũng vượt qua học đồ cấp ba, chỉ có phù thủy chính thức ra tay mới có thể bắt!”
Ông lão kia tán đồng với phán đoán của người trẻ tuổi.
“Vậy bọn họ giết địa hành long thể nào?” Người trẻ tuổi lộ ra vẻ mặt không hiểu rõ: “Dù có một kỵ sĩ lâm trận đột phá, cũng chỉ là đại kỵ sĩ mà thôi, căn bản không thay đổi được chiến cuộc. . .”
“Tao có thể cảm giác được gợn sóng năng lượng mạnh mẽ trong không khí. . .
Tuyệt đối là có một nhân vật mạnh mẽ âm thầm ra tay. . .”
Sắc mặt ông lão kia phi thường khó coi, nguồn sức mạnh kia cho dù chỉ lộ ra một điểm nhỏ, cũng trực khiến lão lạnh người, giống biến thành đứa bé tay trói gà không chặt, lão có linh cảm, chủ nhân của nguồn sức mạnh kia nếu muốn giết lão, e rằng cũng sẽ không tốn công sức gì, mà trình độ như thế này, tuyệt đối là cấp độ phù thủy chính thức!
“Vậy chúng ta làm sao bây giờ? Còn muốn tiếp tục sao?”
Thanh niên này kia bỗng nhiên cả kinh, hắn biết được ông lão đối diện là phù thủy, hãi tồn tại có thể làm ông lão sợ như thế, vậy thì là —— phù thủy càng mạnh mẽ hơn?
Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh trên mặt thanh niên chảy ròng ròng, có kích động muốn quay đầu chạy trốn, vĩnh viễn không tham gia vào chuyện này nữa.
Chương 542: Chào từ biệt (2)
Nhưng lập tức đáy lòng hắn lại nở nụ cười khổ, là một thành viên thuộc thế lực lớn, nào có chuyện muốn nghỉ là nghỉ? Chỉ dựa vào một phần chuyện qua tay hắn là có thể biết tính tình của ông chủ lớn phía sau, nếu như muốn chạy trốn hoặc là về hưu? Chỉ có kết cục là xuống mồ nằm.
“Mặc kệ như thế nào, chúng ta tuyệt đối không thể để cho cô gái kia mang theo búp hoa máu rồng trở lại đông vực đô thành! Đây là mệnh lệnh của chủ thượng!” Sắc mặtô lão phi thường nghiêm túc.
“Chúng ta đi. . .”
Lão hất đấu bồng, cùng người tuổi trẻ đồng thời biến mất vào trong bóng tối.
“Thú vị! Thật là thú vị!”
Lôi Lâm nhìn tình cảnh này, trên mặt nổi lên vẻ tươi cười, hắn không có hứng thú đối với loại tranh đấu của đám phàm nhân này, nhưng đối với vị phù thủy phía sau Áo Cổ Tư kia lại rất có hứng thú.
Sức mạnh quyết định tất cả! Mà ở thế giới trong lòng đất, Áo Cổ Tư gia tộc có thể uy phong như vậy, sau lưng khẳng định có ít nhất một vị phù thủy chính thức!
Có lẽ đây chính là một cơ hội để chính thức tiếp xúc với phù thủy giới ở dưới nền đất này!
Lôi Lâm sờ sờ cằm, trong lúc nhất thời rơi vào trầm tư.
“Lão sư! Lão sư! Ta đã về rồi! ! !” Duy Lâm giống một cơn gió vọt vào cửa hàng hỏa diễm cùng chuỳ sắt, trên mặt mang theo nụ cười xán lạn: “Đồng thời, ta đã thành công lên cấp đại kỵ sĩ! Giúp Giản Ny tiểu thư hái được búp hoa máu rồng! ! !”
Mà trên quầy, Lôi Lâm đang chuyên tâm ngâm một chén trà nhài do cánh hoa màu vàng cùng nhụy hoa màu xanh lục tạo thành, nghe Duy Lâm lải nhải mà chả thèm ngẩng đầu.
” Sau khi tu luyện phương pháp hô hấp mà ta tối ưu hóa, lại cần lâu như vậy mới lên cấp đại kỵ sĩ, cậu thật là một tên ngu si! Đồng thời, ta thu cậu làm đồ đệ từ bao giờ?”
Nụ cười trên mặt Duy Lâm dại ra.
“Chính là. . .
Chính là khi chém giết sừng dê địa hành long! Ta nghe được giọng của ngài!”
Tên tiểu tử này đã bắt đầu nói năng lộn xộn lên: “Lúc đó ngài chính mồm thừa nhận thu ta làm đồ đệ, đồng thời còn giúp giúp ta đánh bại. . .
A! ! !”
Đùng! Lôi Lâm trực tiếp dùng dây mây tiên gõ đến trên đầu Duy Lâm.
“Đó là ảo giác của cậu! Tiểu tử! ! ! Muốn làm đồ đệ của ta? Lại trở về rèn luyện mười ngàn năm đi! ! !”
Bị Lôi Lâm không chút lưu tình đả kích, đầu của Duy Lâm ủ rũ cúi xuống.
Hiện tại mặt hắn đỏ lợi hại, hầu như muốn tìm một chỗ trống để chui vào, sau khi chém giết địa hành long, hắn đương nhiên cũng biết mình sản ra ảo giác, nhưng hắn muốn thừa cơ hội này đến bái Lôi Lâm làm lão sư, đồng thời còn được Giản Ny và Kiệt Mạc Tư giựt giây.
Nhưng rất hiển nhiên, kế hoạch này đã thất bại!
Lôi Lâm căn bản không thừa nhận hắn làm đồ đệ này, điều này khiếnd Duy Lâm không biết nên nói gì cho phải.
“Ha ha. . .
Lôi Lâm tiên sinh cũng thật là một vị lão sư nghiêm khắc đây!”
Đúng lúc này, Giản Ny đi vào, giúp Duy Lâm giải vây.
“Chẳng qua đang quản giáo đồng nghiệp có chút ngốc mà thôi!” Lôi Lâm cười rất khiêm tốn.
Mà Duy Lâm lập tức thở phào nhẹ nhõm, đứng một bên.
“Kỳ thực. . .
Duy Lâm có thể lên cấp đại kỵ sĩ ở tuổi này, tuyệt đối là thiên phú ghê gớm! Cho dù ở một số phương diện càng thêm thần bí, ta cũng tin tưởng hắn sẽ có thiên phú đột xuất. . .” Giản Ny lựa chọn từ ngũ để nói: “Tại sao tiên sinh không cho hắn một cơ hội?”
Nghe Giản Ny nói thế, tuy rằng Duy Lâm nghe không hiểu lắm, nhưng vẫn dùng ánh mắt cảm kích nhìn kỹ Giản Ny.
“Ta tương đối nghiêm khắc khi thu đồ đệ!” Lôi Lâm vẫn lắc đầu một cái, khéo léo từ chối ý tứ đã hết sức rõ ràng rồi.
Nghe vậy, Duy Lâm lập tức chán nản cúi thấp đầu.
Mà Giản Ny cũng chỉ có thể gửi tới một ánh mắt an ủi.
“Cô tới nơi này, e rằng không phải vì chuyện nhỏ này chứ?” Lôi Lâm một mình hưởng dụng trà nhài, cũng không có ý rót cho Giản Ny một chén, trực tiếp đặt câu hỏi.
“Trên thực tế, lần này mặc dù chúng ta có thể hái được búp hoa máu rồng, tất cả đều là bởi vì có Lôi Lâm tiên sinh trợ giúp, còn có đàn sói bạo viêm trước đó, ta đặc biệt lại đây biểu thị lòng biết ơn!”
Giản Ny cầm làn váy trịnh trọng hành lễ, trên mặt mang theo một nụ cười khổ: “Lấy năng lực của tiên sinh, ta không biết trên người mình còn có đồ gì có thể lấy ra được, nhưng chỉ cần sau đó tiên sinh có việc cần tới Áo Cổ Tư gia tộc, xin mời cứ mở miệng! Giản Ny Áo Cổ Tư ta lấy danh nghĩa Thái Dương dây leo xin thề! Tất nhiên sẽ không chối từ!”
Trên mặt Giản Ny tràn ngập vẻ trang trọng, nói lời thề.
“Đồng thời, ta sẽ lập tức rời đi nơi này, bởi vậy đến cáo biệt cùng tiên sinh!”
“Chờ đã!” Lôi Lâm vẫn không nói gì, Duy Lâm đã chấn kinh mở miệng: “Giản Ny, cô. . .
Cô phải đi sao?”
Chương 543: Quyết tâm của thiếu niên
“Đúng!” Giản Ny gật đầu thừa nhận.
“Thời gian giữ được dược tính của búp hoa máu rồng phi thường ngắn ngủi, hơn nữa bệnh tình của ch ta cũng không chờ được bao lâu!”
“Được rồi! Chúc ngài thuận buồm xuôi gió!” Nụ cười trên mặt Duy Lâm phi thường miễn cưỡng.
“Cảm ơn!” Giản Ny trầm mặc.
“Được rồi! Áo Cổ Tư gia tộc ở đô thành Đông vực, sau này ta sẽ tới bái phỏng!” Lôi Lâm uống một hớp trà nhài, tay phải duỗi ra, làm thành thủ thế “Xin mời”.
“Nếu như tiên sinh có thể đến thì đó là vinh hạnh của Giản Ny!”
Trên mặt Giản Ny mang theo nụ cười: “Không bằng lần này cùng ta trở lại, thế nào? Cha của ta nhất định cũng rất muốn gặp tiên sinh!” Cô ta vừa nói vừa liếc nhìn Duy Lâm bên cạnh: “Đương nhiên, còn có cả Duy Lâm đại ca!”
Vừa nghe được câu nói này, Duy Lâm lập tức như sống lại, dùng ánh mắt tràn ngập chờ mong nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm.
“Xin lỗi! Hiện tại ta còn chưa có ý muốn đi đường!” Nhưng Lôi Lâm lại không chút do dự từ chối, khiến đầu Duy Lâm lại rủ xuống.
Nghe vậy, trên mặt Giản Ny cũng hiện ra vẻ buồn bã, sau đó cô ta lập tức lại khom mình hành lễ, rồi mới ưu nhã lùi ra.
“Làm sao? Không có chuyện gì thì nhanh đi làm việc đi!”
Lôi Lâm quát Duy Lâm một câu.
“Vâng! Ông chủ! !” Duy Lâm uể oải trả lời một câu, cả người đều biến thành phờ phạc.
“Ha ha… Người tuổi trẻ! ! !”
Trong lòng Lôi Lâm cười thầm.
Hắn nhất định sẽ đi đô thành Đông vực, nơi đó không chỉ là một trung tâm chính trị của phàm nhân, mà cũng là nơi một học phái phù thủy tụ tập, thậm chí còn ẩn giấu chợ phù thủy cỡ lớn.
Thế nhưng chính mình muốn đi và bị người mời đi hoàn toàn là hai khái niệm.
Tuy rằng dựa vào thực lực hiện tại của Lôi Lâm cũng đã đủ để tung hoành ngang dọc, nhưng sẽ dẫn tới một ít phiền phức không cần thiết.
Đồng thời, khi thương thế trên người hắn vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn.
Trước khi tìm ra phương pháp trị liệu tâm tình hóa của thuật sĩ, Lôi Lâm cũng không muốn quá mức kiêu căng.
Bởi vậy, thông qua đường dây phù thủy ở Áo Cổ Tư gia tộc, khiêm tốn tiến vào phù thủy giới ở đông vực mới là một quyết định lý trí.
Thông qua quan sát trước đó, Lôi Lâm đã sớm đoán được trên đường đi của Giản Ny này tuyệt đối sẽ không yên bình, mà rất hiển nhiên, đối phương cũng có linh cảm như thế nên mới tới mời Lôi Lâm đồng hành.
Hắn biết rất rõ, không chiếm được mới là quý giá nhất, bởi vậy cần phải đợi đến khi đối phương đụng tường mấy lần, tới cửa cầu xin rồi mới sẽ xuất thủ, tạo thành giả tạo cho đối phương.
Đồng thời, ngay cả lý do đều sẵn có!
Lôi Lâm nhìn Duy Lâm ở một bên đang âm thầm thương tâm, khóe miệng thoáng cong lên hiện ra một nụ cười.
Một phù thủy vốn đã mất hứng với sự hiểm ác của phù thủy giới, bắt đầu muốn ẩn cư xuất ngũ, nhưng vì học đồ của chính mình nên một lần nữa bị cuốn vào vòng xoáy của phù thủy giới, ừm! Có vẻ là một lý do rất tốt đây!
Còn vấn đề tuổi tác? Phù thủy xưa nay không dùng diện mạo để luận tuổi tác.
Hơn nữa Lôi Lâm có thể điều động huyết mạch và nội tiết của chính mình để tiến hành điều chỉnh rất nhỏ đối với khí chất, ánh mắt, thể hình, khiến chính mình có cảm giác già nua thêm một chút, đủ để lừa gạt đại đa số phù thủy.
Đám người Giản Ny đi được rất gấp, hầu như vừa về tới trấn nhỏ, đến chỗ Lôi Lâm tạm biệt rồi lại vội vã rời đi.
“Làm sao? Muốn đuổi theo sao?”
Nhìn xe ngựa dần dần đi xa, Duy Lâm giống một bức tượng điêu khắc đứng sững ở đó, Lôi Lâm không khỏi đi tới cười nhạo hai câu.
Mỗi ngày trêu đùa tên tiểu tử này là một trong những thú vui ít ỏi của Lôi Lâm sau khi tu luyện cùng nghiên cứu.
“Đô thành ở Đông vực! Ta nhất định sẽ đi! Nhưng không phải bây giờ! ! !” Trong đôi mắt của Duy Lâm dường như bốc lên ngọn lửa hi vọng.
“Ông chủ! Không! Đại nhân! ! ! Mong ngài hãy huấn luyện ta càng nghiêm ngặt hơn! ! ! Ta muốn trở thành người danh chấn toàn bộ đông vực! Sau đó danh tiếng vang xa sẽ đi đông vực tìm Giản Ny!”
Duy Lâm trực tiếp quỳ một chân trên đất, mà trong mắt của hắn lại cháy lên khát vọng đối với sức mạnh và dã tâm hừng hực!
“Ha ha! Được! Ta rất thích ánh mắt này của cậu! Yên tâm, ta nhất định sẽ càng thêm “Nghiêm ngặt” huấn luyện…” Lôi Lâm cười với vẻ không có ý tốt.
Vốn dĩ nếu tiếp tục như thế, e rằng lại là một câu chuyện thiếu niên ở trấn nhỏ khổ luyện nhiều năm, sau đó đột kích đô thành đông vực, cưới vợ là con gái hầu tước.
Nhưng phi thường đáng tiếc hoặc nên nói là khiến người phấn chấn chính là, ngay cả Duy Lâm cũng không ngờ hắn và Giản Ny lại gặp lại nhanh như vậy!
Buổi tối cùng ngày Giản Ny rời đi, Duy Lâm đã bị Lôi Lâm ngược đãi dằn vặt cả ngày, vừa muốn bò lên cái giường nát của trên chính mình để hưởng thụ một giấc ngủ ngon thì lại bị tiếng gõ cửa ầm ầm đánh thức.
“Duy Lâm! Lôi Lâm đại nhân!” Là giọng của cô gái tràn ngập hoảng loạn, mà Duy Lâm có chết cũng không thể quên được chủ nhân của giọng nói này.
“Là Giản Ny!” Hắn thật nhanh đứng dậy, chạy ra mở cửa.
Mà ở bên ngoài, Giản Ny máu me khắp người đứng ở nơi đó, trên đất còn có Kiệt Mạc Tư đang nằm, chẳng qua trên ngực ông lão đáng thương này lại có một vết thương lớn, trên lưng còn cắm mấy mũi tên, nhìn tình trạng này e rằng không sống quá đêm nay.
“Duy Lâm! Đi tìm Lôi Lâm đại nhân! Cứu giúp…”
Sau khi Giản Ny nhìn thấy Duy Lâm, trên mặt cũng thoáng buông lỏng, trực tiếp hôn mê đi.
“Êy! Ai tới nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Duy Lâm nhìn cô gái ngã vào trong lồng ngực của mình, vẻ mặt gần như sắp tan vỡ.
Chờ chút! Kỵ sĩ trong tiểu thuyết hình như không phải viết như thế chứ?
Nói là nghich tập mà đây? Nói là chờ đợi mà? Nói là sẽ gặp lại ở đô thành mà?
Duy Lâm ngơ ngác ôm Duy Lâm, đầu óc nhất thời không nghĩ được gì khác.
Chẳng qua, lúc này, một dòng máu ấm áp chảy tới trên tay Duy Lâm, rốt cục khiến hắn tỉnh táo lại.
“Lôi Lâm đại nhân! ! ! Có chuyện rồi! ! !” Thiếu niên hoảng loạn kêu gào, tiếng kêu hầu như vang vọng cả Bá Đặc trấn nhỏ.
Máu và lửa! Còn có ánh đao bóng kiếm, cùng với ánh sáng chói mắt từ phép thuật cấp 0!
Đây chính là cảnh tượng cuối cùng Kiệt Mạc Tư nhìn thấy.
Tuy rằng đã sớm hiểu rõ về sự bỉ ổi của hai người chú của Giản Ny, nhưng lão chưa từng nghĩ đối phương lại to gan như thế, thậm chí trực tiếp phục kích bọn họ trên đường lớn!
Đột nhiên bị tập kích như thế, đám hộ vệ mà Giản Ny lâm thời thuê này căn bản không đỡ nổi một đòn.
Nếu không phải dựa vào ma hóa vật phẩm hầu tước phu nhân bí mật đưa cho mình trước khi đi, chỉ sợ lão cùng Giản Ny muốn chạy trốn đều không làm được!
Sau đó cả hai một đường vừa chiến đấu vừa chạy trốn trở về Bá Đặc trấn nhỏ.
Mà sau khi Kiệt Mạc Tư nói Giản Ny đến tìm vị Lôi Lâm tiên sinh kia xin trợ giúp thì trực tiếp hôn mê đi.
“Nơi này là…”
Kiệt Mạc Tư mở mắt ra, nhìn đèn đuốc sang chói và trần nhà lạ lẫm, sắc mặt ph mê man.
“Kiệt Mạc Tư lão gia! Ngài tỉnh rồi!” Duy Lâm ở một bên lập tức tiến tới, đưa một bát đựng chất lỏng màu xanh lục tới trong miệng lão.
“Ẩu…” Trong bát chất lỏng màu xanh lục còn trôi nổi không ít rễ cây và vật thể tương tự côn trùng, một mùi vị cực kỳ buồn nôn giống nước ngầm phả vào mặt, suýt chút nữa đã khiến ông lão này lại hôn mê bất tỉnh.
“Đây là gì?” Sau khi bị ép uống hai ngụm, Kiệt Mạc Tư rốt cục nắm lấy cơ hội, đẩy chén lớn trên tay Duy Lâm ra.
Lão xin thề dù mình có chết cũng không muốn ngửi thứ này thêm nữa!
“Là một ít thảo dược mà Lôi Lâm đại nhân dặn ta nấu, rất có ích đối với thương thế của ngài!” Vẻ mặt Duy Lâm đầy ý tốt lần thứ hai đưa bát tới.
“Không! Thật sự đa tạ lòng tốt của cậu! Nói như thế thì chúng ta thực sự đang ở trong cửa hàng của Lôi Lâm tiên sinh sao? Tiểu thư thế nào rồi?”
Kiệt Mạc Tư vội vàng hỏi.
“Ngài yên tâm! Giản Ny rất an toàn!” Duy Lâm hơi nghi hoặc một chút hỏi: “Chẳng qua, có thể nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hay không?”
Đối với tao ngộ của đám người kia, hắn cũng phi thường hiếu kỳ, nhưng hắn không tiện trực tiếp đánh thức Giản Ny đang hôn mê, bởi vậy bây giờ còn có chút mơ hồ.
“Còn có thể có chuyện gì?” Khóe miệng Kiệt Mạc Tư mang theo cười khổ, nói ra chuyện hai người chú của Giản Ny sắp xếp chuyện phục kích trên đường.
“Quá đáng ghét!” Duy Lâm tức giận bất bình ồn ào, lập tức nện một quyền trên bàn.
Đùng! Trong lúc vô tình sức mạnh bùng lên, trong nháy mắt đã khiến cái bàn bằng gỗ chia năm xẻ bảy lên.
Mà âm thanh lớn này cũng đưa tới một người khác.
“Lôi Lâm tiên sinh, lần này thực sự là đa tạ!” Sau khi nhìn thấy Lôi Lâm đi vào, Kiệt Mạc Tư cố gắng giẫy giụa muốn đứng dậy hành lễ.
Lão biết rõ bản thân mình bị thương nặng thế nào, và lão cũng biết rõ đó đều là thương thế do học đồ cấp ba lưu lại.
Mà có thể tiện tay chữa trị loại thương thế này, thân phận của Lôi Lâm đã rõ ràng.
“Kiệt Mạc Tư ông còn bị thương, chuyện như vậy cứ miễn đi!” Trên mặt Lôi Lâm mang theo ý cười ôn hòa, lại gõ gõ đầu Duy Lâm.
“Chúng ta đi ra ngoài trước, để Kiệt Mạc Tư tiên sinh nghỉ ngơi một lúc…”
“Ồ! Không sai!” Duy Lâm như vừa tình giấc chiêm bao vôi đứng lên, trước khi đi ra cửa, hắn còn quay đầu lại, an ủi: “Kiệt Mạc Tư lão gia, ngài cứ yên tâm ở đây dưỡng thương tốt lên, nơi này của chúng ta rất an toàn…”
“Đương nhiên! Ta hoàn toàn không nghi ngờ gì chuyện này!”
Kiệt Mạc Tư hồi đáp, nếu như ở nơi của một phù thủy chính thức mà còn chưa an toàn? Trên thế giới còn có thể có chỗ nào chân chính an toàn sao?
Không chỉ như vậy, nếu như Lôi Lâm đồng ý trợ giúp bọn hắn, dù là hai người chú của Giản Ny hay những kẻ tham lam khác, đều nhỏ bé giống hạt bụi thôi.
“Chẳng qua, phải lấy thứ gì mới có thể khiến Lôi Lâm tiên sinh đồng ý ra tay đây?” Kiệt Mạc Tư rơi vào trầm ngâm
Thông qua đoạn thời gian tìm hiểu, lão tự nhận là đã hiểu một chút đối với Lôi Lâm.
Lôi Lâm đại nhân trong lòng lão quái gở, kiêu ngạo, đồng thời phi thường chán ghét phiền phức, thậm chí rất ít xuất hiện ở nơi công cộng, đồ vật thế tục đối với hắn chỉ là mây bay.
Ngoại trừ mỗi ngày huấn luyện Duy Lâm, hầu như không nhìn thấy Lôi Lâm có bất kỳ trò tiêu khiển nào khác.
“Duy Lâm! Đúng rồi! Duy Lâm!” Kiệt Mạc Tư mạnh mẽ vỗ tay một cái, từ trong đôi mắt bắn ra tia sáng…
“Nói đi! Có chuyện gì?”
Mà ở ngoài, Lôi Lâm nhìn Duy Lâm đầy bụng tâm sự, một đường đi theo chính mình tới sân huấn luyện, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
“Đại nhân! Ta muốn cáo từ một khoảng thời gian, hộ tống Giản Ny tiểu thư đến đô thành đông vực!”
Chương 544: Xe tiện lợi (1)
Giọng nói của thiếu niên đầy kiên định, hai tay nắm chặt, sắc mặt đỏ lên, còn có một loại ánh sáng lúc ẩn lúc hiện từ trên người hắn không ngừng bắn ra.
“Kiên định như thế? Sẽ không đổi ý sao? Một khi cậu đi đô thành đông vực, ta không nhất định sẽ tiếp tục dạy cậu nữa!”
Trên mặt Lôi Lâm mang theo vẻ trêu tức.
“Một đại kỵ sĩ không đáng kể chút nào, trong gia tộc Giản Ny là có thể tìm được cả đống! Trước tiên không nói tới những nguy hiểm có thể lấy đi cái mạng nhỏ cậu trên đường, chỉ là sau khi đưa Giản Ny trở về, tiếp theo cậu chuẩn bị làm cái gì? Ở lại Áo Cổ Tư gia tộc làm một tên đội trưởng hộ vệ? Hoặc là càng thảm hại hơn, đi làm lính đánh thuê?”
“Những thứ này đều là việc cậu nghĩ kỹ rồi sao?”
Lôi Lâm đặt câu hỏi.
Sắc mặt Duy Lâm hơi trắng bệch, nhưng giọng nói vẫn kiên định như cũ: “Những chuyện này ta đều hiểu rõ ràng! Nhưng mà. . .
Nhưng mà, nếu như không đưa Giản Ny an toàn đưa về nhà, trong long ta sẽ bất an cả đời, ta có thể cảm nhận được điểm ấy rất rõ ràng. . .”
“Được! Cậu có thể rời đi, nhưng từ đó về sau không nên quay lại!”
Lôi Lâm nhìn đồ chơi của mình bắt đầu tăng cao tinh thần trọng nghĩa, lạnh nhạt nói câu rồi trở lại phòng của mình.
Ầm!
Cửa lớn đột nhiên khép lại, chỉ có Duy Lâm vẫn lẳng lặng đứng ở nơi đó.
“Duy Lâm! Cảm ơn anh!” Vào lúc này, một bàn tay nhỏ lạnh lẽo kéo lấy bàn tay lớn đầy vết chai của Duy Lâm.
“Giản. . .
Giản Ny, vừa nãy. . .” Duy Lâm lắp ba lắp bắp nói chuyện.
Một ngón tay lạnh lẽo lại mang theo mùi thơm che lên cánh môi Duy Lâm.
“Không cần nói gì cả!”
Giản Ny lẩm bẩm vừa nói, tựa đầu trên bả vai Duy Lâm.
“Nhớ khi còn bé, em thích nhất là dựa đầu vào vai phụ thân đại nhân, hiện tại, có thể xin anh cho em mượn vai dựa một hồi sao?”
“Đương. . .
Đương nhiên, đây là vinh hạnh. . .” Duy Lâm ngơ ngác đứng ở nơi đó.
Chóp mũi ngửi mùi thơm từ mái tóc của Giản Ny, cả người cứng ngắc không dám động đậy.
Một đêm trôi qua, Duy Lâm nhìn giai nhân đã đi xa từ lâu.
Còn có một mảnh thấm ướt trên bả vai, càng lộ ra vẻ cười khổ.
“Lên đường đi!”
Trên một chiếc xe nhỏ, Duy Lâm mặc vải bố ráp, trang phục giống một người chăn ngựa, mà Giản Ny cùng Kiệt Mạc Tư đều bị hắn giấu trong xe vận tải.
Trên đỉnh xe vận tải có bốn góc, còn đặt bốn cây đuốc lớn, xua tan bóng tối chung quanh.
“Yên tâm! Bọn hắn không nhất định sẽ phát hiện ra hai người đâu!” Duy Lâm còn đang cố gắng an ủi hai người ngồi sau.
Giản Ny và Kiệt Mạc Tư ngồi trong xe nhìn nhau cười khổ một tiếng.
Bởi bệnh tình của hầu tước đại nhân rất cấp bách, sau khi thương thế của Giản Ny cùng Kiệt Mạc Tư thoáng ổn định lại đã lựa chọn tiếp tục lên đường.
Nhưng lính đánh thuê và người mạo hiểm ở Bá Đặc trấn nhỏ trải qua mấy lần trước đã tổn thất hầu như không còn.
Hiện tại lại rõ ràng có người đang ngăn chặn xa đội của Giản Ny, còn có ai không sợ chết dám xông lên?
Thậm chí, ngay cả Nam tước đại nhân, sau khi tổn thất một tên kỵ sĩ và phần lớn binh lính tinh nhuệ, đã hối hận đến xanh ruột rồi, bây giờ nhìn đám người Giản Ny lại càng có cảm giác như nhìn ôn thần.
Theo hắn, tai tinh Giản Ny kia sớm đi sớm tốt, chỉ cần không xảy ra chuyện trong lãnh địa của mình thì chẳng có bất cứ quan hệ gì với hắn cả.
Loại thái độ này lại càng thêm rõ ràng sau khi nhận được một phong thư nặc danh được gửi từ đô thành đông vực, thậm chí trực tiếp từ chối thỉnh cầu gặp mặt của Giản Ny.
Lúc này lãnh địa phong kiến tương tự như từng nước nhỏ độc lập, sau khi nhìn thấy thái độ của Nam tước đại nhân đều như vậy thì toàn bộ cư dân ở Bá Đặc trấn nhỏ cũng không dám lại cho đám người Giản Ny bất kỳ sự giúp đỡ gì.
Ngay cả chiếc xe nhỏ lần này vẫn là Duy Lâm vất vả dùng giá cao hơn giá thị trường gấp ba lần mới mua về được.
Ngay cả việc này đối phương cũng nói rõ là chỉ bán cho Duy Lâm, không hề có một chút quan hệ nào cùng Giản Ny.
Đối với chút bố trí sơ sài này của Duy Lâm, bọn họ càng không có bất kỳ tự tin nào!
Chẳng qua, còn có thể thế nào nữa?
Nhìn cửa hàng Hỏa Diễm Và Chùy Sắt vẫn đóng chặt cửa, trong mắt Giản Ny cùng Kiệt Mạc Tư lóe lên vẻ thất vọng.
Mà vẻ mặt Duy Lâm càng thêm âm u.
Nhưng hắn khẽ cắn răng, nhìn Giản Ny phía sau một chút rồi giơ roi lên!
Đùng!
Xe nhỏ bắt đầu chậm rãi di động trên con đường, chở ba người dần dần rời xa trấn nhỏ này.
“Chờ đã, ta có thể lên xe đi nhờ một đoạn đường sao?”
Ngay khi Duy Lâm nhìn trấn nhỏ dần dần biến thành điểm đen trong tầm nhìn, trong lòng tràn ngập bàng hoàng đối với tương lai, một giọng nói vang lên bên đường, chẳng khác nào tiếng trời.
“Ông. . .
Ông chủ!”
Duy Lâm dụi dụi con mắt của mình, nhìn Lôi Lâm mặc trang phục màu đen, đeo một bọc nhỏ đứng bên đường, trên mặt hắn không ngừng hiện ra vẻ hổ thẹn, hưng phấn, còn có an tâm.
“Lôi Lâm đại nhân! Ngài có thể đến thực sự là cảm kích vạn phần!”
Vào lúc này, Giản Ny cùng Kiệt Mạc Tư trực tiếp từ trong xe đi ra, sau khi nhìn thấy Lôi Lâm, trên mặt hai người đều có sự vui vẻ như trút được gánh nặng.
Dưới cái nhìn của bọn họ, nệu vị Lôi Lâm tiên sinh sâu không lường được này ra tay, vậy còn có gì cần lo lắng đây?
Thậm chí, dưới đáy mắt hai người Kiệt Mạc Tư này còn có một tia vui mừng lóe lên.
Thông qua Duy Lâm, bọn họ thành công lôi kéo vị Lôi Lâm tiên sinh vô cùng có khả năng là phù thủy chính thức đang ẩn cư này, sau này sẽ có tác dụng phi thường to lớn đối với mưu tính sau khi bọn họ trở lại đô thành!
Đối với chút kế vặt này của bọn hắn, Lôi Lâm không cần nhìn cũng đoán được rõ ràng, nhưng hắn không hề biểu hiện ra, chỉ để Duy Lâm cung kín mời hắn lên xe.
Chương 545: Xe tiện lợi (2)
Bởi có thêm đại cao thủ là Lôi Lâm tọa trấn nên ba người thả lỏng hơn rất nhiều.
Bọn họ trực tiếp vứt bỏ toàn bộ hàng hóa vốn để che giấu đi, để thùng xe trở nên rộng rãi, trở thành một xe ngựa chuyên đón khách, rốt cục không cần tiếp tục chen chúc trong khe hở nhỏ hẹp để sống qua ngày.
Cộc cộc cộc!
Bánh xe ngựa lăn trên đất rất có giai điệu, hai con ngựa ở phía trước ra sức lôi kéo, kéo thùng xe không ngừng tiến lên.
“Lôi Lâm đại nhân! Tại sao ngài lại đồng ý từ bỏ cửa hàng, cùng đi với ta tới đô thành đông vực?”
Duy Lâm nhìn Lôi Lâm ngồi một bên nhắm mắt dưỡng thần, nhịn lại nhẫn, rốt cục vẫn hỏi lên.
“Đương nhiên là vì tên ngu ngốc nhà cậu! Một mình cậu đi, sao ta có thể yên tâm được?”
Lôi Lâm mở mắt ra, hờ hững nói.
“Ông. . .
Ông chủ, ta quá cảm động. . .” Duy Lâm nghẹn ngào, khóe mắt lóe sáng nước mắt óng ánh.
“Nếu như cậu cho rằng ta sẽ nói như vậy thì mười phần sai!” Nhưng lập tức, lời kế tiếp của Lôi Lâm trực tiếp khiến Duy Lâm ngây ngốc ở nơi đó.
” Chuyện làm ăn của Hỏa Diễm Và Chùy Sắt không tốt lắm, gần đây ta đang muốn đi đô thành đông vực nhìn xem, tìm một địa phương thích hợp đểtiếp một vụ làm ăn lớn hoặc là mở chi nhánh, đúng lúc cậu lại muốn đi, nên ta đành đi nhờ xe. . .”
“Không! Ngài nhất định là đang gạt ta! Trên thực tế là ngài lo lắng cho an nguy của ta nên mới cùng đi? Đúng không? Ông chủ?”
Vẻ mặt Duy Lâm có chút tan vỡ, mà Giản Ny và Kiệt Mạc Tư ngồi sau lại là vẻ muốn cười lại không dám cười.
“Tùy tiện cậu muốn nghĩ thế nào cũng được?”
Lôi Lâm không biết nói gì với tên nhóc luôn tự mình cảm thấy quá mức hài lòng này.
Hắn lạnh nhạt nói câu rồi lập tức khoanh tay che mắt, dường như rơi vào giấc ngủ say.
Nhưng ở đáy long lại thầm lên tiếng: “Chíp! Điều ra trạng thái hiện tại!”
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là thuật sĩ cấp hai có huyết mạch: Khoa Mạc Âm cự xà; sức mạnh: 21. 1; nhanh nhẹn: 14. 4; thể chất: 27. 9; tinh thần: 77(104. 3); pháp lực: 77(pháp lực do lực lượng tinh thần đồng bộ quyết định) trạng thái: Ý thức hải vỡ vụn, một phần lực lượng tinh thần cố hóa!”
Trải qua hơn hai năm tu dưỡng, Lôi Lâm vẫn đang lợi dụng các loại thuốc để điều dưỡng tổn hại trên thân thể, đến hiện tại, thương thế trên người hắn đã được chữa trị toàn bộ.
Mà tổn hại ở thức hải và lực lượng tinh thần lại tiến triển cực kỳ chầm chậm, khiến đáy lòng Lôi Lâm có chút thiếu kiên nhẫn.
Bởi vậy, trước khi tâm tình hóa từ thuật sĩ huyết mạch phát tác, hắn lập tức quyết định khởi hành đi tới đô thành đông vực, tìm kiếm phương pháp và thủ đoạn có thể tăng nhanh tiến độ này.
Sau khi loại bỏ dấu ấn đánh dấu của phù thủy cấp ba Ngải Duy, hiện tại hắn lại thả ra một phần lực lượng tinh thần, để thực lực mình khôi phục tới trình độ phù thủy cấp một đỉnh cao.
Mà phù thủy có thực lực như vậy, dù đang ở Nam Hải bờ, hay ở Ám Cực Vực, đều đủ để tung hoành một phương, chỉ cần không chọc tới phù thủy cấp hai trở lên, hoàn toàn chính là thổ hoàng đế một phương!
Tuy rằng ở Ám Cực Vực bởi phương pháp minh tưởng cao cấp có rất nhiều nên thực lực toàn bộ phù thủy giới tương tự như Nam Hải bờ, nhưng vẫn phải có điểm khác nhau.
Bản thân Lôi Lâm cũng tu luyện phương pháp minh tưởng cao cấp, rất rõ ràng những điểm khác nhau này.
Phương pháp minh tưởng cao cấp do thượng cổ phù thủy truyền thừa xuống, tuy rằng mỗi khi tiến bộ một tầng đều có thể kéo đẳng cấp phù thủy tăng lên, đồng thời còn kèm theo các loại năng lực kỳ dị, nhưng cũng có mấy khuyết điểm!
Đó là sau khi tăng lên đến độ cao nhất định, tài nguyên phổ thông trên thế gian đã không có bất kỳ hiệu quả nào đối với bọn họ, nhất định phải thu được một số tài nguyên phi thường cổ quái kỳ lạ hoặc là dứt khoát tới từ dị thế giới, mới có thể thúc đẩy phương pháp minh tưởng tiếp tục tiến bộ, nếu không thì sẽ vẫn kẹt chết ở nơi đó.
Ở thời đại thượng cổ, phù thủy chinh phục rất nhiều dị thế giới, tài nguyên dị thường phong phú, hơn nữa liên hệ giữa Ám Cực Vực và ngoại giới cũng không có gián đoạn, những việc này tự nhiên này không phải vấn đề gì, nhưng hiện tại, phiền phức đã đến.
Ám Cực Vực không chỉ mất đi dị thế giới cung cấp tài nguyên, thậm chí ngay cả liên hệ giữa ngoại giới và thế giới dưới nền đất đều bị gián đoạn.
Mà một số phương pháp minh tưởng cao cấp lại có yêu cầu rất hà khắc đối với tài nguyên, thậm chí ngay cả vật thay thế cũng không được!
Bởi vậy, tuy rằng xác suất phù thủy lên cấp phù thủy chính thức ở nơi này so với cao hơn phù thủy ở Nam Hải bờ rất nhiều, nhưng ở cấp bậc phù thủy cấp hai này thì cả hai nơi lại tương đương nhau.
Còn tới phù thủy cấp ba, Lôi Lâm suy đoán có thể nơi này còn ít hơn cả ở Nam Hải bờ!
Dù sao, đẳng cấp phù thủy càng cao, tài nguyên cần thiết sẽ càng khan hiếm, đối với những phù thủy nắm giữ phương pháp minh tưởng cao cấp kia lại càng như vậy.
Su khi thiếu hụt những tài nguyên quý giá kia phụ trợ, phù thủy muốn tiến bộ thì chỉ có dựa vào thời gian thúc đẩy phương pháp minh tưởng tăng lên từng đoạn nhỏ, tiến độ này hầu như có thể khiến tất cả phù thủy tan vỡ.
Phần lớn phù thủy thường sau khi tiêu hao hết tuổi thọ mà vẫn chưa thể đột phá cấp độ trên phương pháp minh tưởng, ôm theo sự bất đắc dĩ cùng không cam long mà chết già!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










