Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 100 : Tia sáng ban mai (2) (c496-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 496: Tia sáng ban mai (2)
Dường như cảm nhận được sự kiên quyết và tài lực mạnh mẽ của Lôi Lâm, phù thủy cấp hai sát vách ngừng ra giá, để thanh trường kiếm này thuộc về Lôi Lâm.
“Xin mời quý khách phòng khách quý số 7 chú ý! Nhân viên của chúng tôi sẽ mang theo vật mà ngài đấu giá đến giao dịch, xin hãy chuẩn bị tốt ma thạch hoặc là tài nguyên cùng giá. . .”
Từ máy truyền tin truyền đến một đoạn tin tức, sau đó chỉ qua khoảng năm phút, một đại hán mặt không hề cảm xúc dẫn hầu gái vừa mới nâng khay bạc kia đi tới gian phòng Lôi Lâm.
“Tôi có thể biết nơi phát hiện ra thanh trường kiếm này sao?” Sau khi giao hàng xong, trong con ngươi Lôi Lâm hơi lóe lên, thoáng hỏi một câu.
“Xin lỗi! Đây là của người khác ủy thác, chúng tôi có nghĩa vụ giữ bí mật cho họ!”
Tuy rằng đang đối mặt với một vị phù thủy cấp hai, nhưng người nhân viên kia vẫn từ chối yêu cầu của Lôi Lâm, cho thấy tố dưỡng mạnh mẽ và thái độ chuyên nghiệp.
“Rất tốt!” Lôi Lâm gật gù, phất tay để hai người này rời đi.
Lập tức, hắn cầm lấy trường kiếm trên bàn, một vệt sáng màu vàng óng từ trong tay Lôi Lâm sáng lên.
Ma hóa vật phẩm cấp trung bình thường đã không thể thỏa mãn nhu cầu của phù thủy cấp hai, đối với bọn họ hữu dụng chính là ma hóa vật phẩm cao cấp, thậm chí ma khí!
Nhưng Lôi Lâm cũng không phải nghĩ muốn sử dụng nó, mà chỉ là cảm thấy hứng thú đối với phù văn trên thanh trường kiếm này.
“Chíp! Quét hình và ghi chép phù văn trên thân kiếm, đồng thời so sánh cùng phù văn trên dấu ấn kiếm sĩ!” Lôi Lâm hơi suy nghĩ.
“Keng! Đã ghi chép phù văn, so sánh cùng phù văn trên dấu ấn kiếm sĩ. . .”
Chíp trung thực phản hồi, chỉ một lát sau Lôi Lâm đã nhận được kết quả: ” Độ tương tự với phù văn dấu ấn kiếm sĩ mà chủ thể ghi chép hệ “hỏa” là 67. 1%; với phù văn cơ sở kim loại: 34. 2%; phù văn cơ sở sắc bén: 13. 9%; dự đoán là phù văn trên vũ khí của dấu ấn kiếm sĩ! Có thể hoàn thiện và sửa chữa, cần thời gian: 294 giờ!”
“Quả nhiên chính xác!”
Trên mặt Lôi Lâm lộ ra vẻ vui mừng, tư liệu về dấu ấn kiếm sĩ mà hắn có được vón không trọn vẹn, cho dù trải qua chíp hoàn thiện và bổ sunh cũng chỉ được một dấu ấn phù văn thuộc tính “Lửa” thích hợp cho nam tính sử dụng.
Còn dấu ấn phù văn thuộc tính khác, còn có vũ khí thích hợp cho dấu ấn kiếm sĩ sử dụng lại hoàn toàn không hề có một chút manh mối.
Mà hiện tại, chuôi tia sáng ban mai này xuất hiện, để Lôi Lâm nhìn thấy một tia hi vọng.
Đồng thời, trong đáy lòng hắn còn mơ hồ có một suy nghĩ, ma hóa vật phẩm Đọa Tinh Chi Trụy đã theo hắn nhiều năm bắt đầu không thể thỏa mãn nhu cầu của hắn, bị hắn đưa trở về gia tộc.
Bây giờ hắn cũng thiếu một ma hóa vật phẩm loại công kích.
Có lẽ hắn có thể mang dấu ấn phù văn khắc vào ma hóa vật phẩm này, phỏng theo hình thức tia sáng ánh ban mai, chế tạo một thanh vũ khí của chính mình!
Lôi Lâm sờ sờ cằm, bắt đầu suy nghĩ tính khả thi của kế hoạch này.
Mà khi Lôi Lâm đang quét hình cùng phân tích tia sáng ban mai, trong phòng khách quý lúc trước cùng hắn cạnh tranh ma hóa vật phẩm kia, mấy phù thủy đang nhẹ giọng trò chuyện.
“Thác Bố, sao không tiếp tục gọi giá, chỉ là sáu triệu ma thạch thôi mà?”
Một nữ phù thủy trên người tỏa ra khí tức yêu dị, mặc áo bào màu tím viền vàng quay sang hởi một lão đầu có râu mép màu đỏ.
“Ma thạch tự nhiên không tính là gì, nhưng tôi cũng không quá hứng thức với ma hóa vật phẩm kia, chỉ là muốn nghiên cứu một chút phù văn bên trên mà thôi, đồng thời, loại ma hóa vật phẩm đặc chế này khẳng định có yêu cầu nghiêm khắc đối với người sử dụng, thậm chí hoài nghi tôi không phải dấu ấn kiếm sĩ thì căn bản là không có cách nào sử dụng thanh trường kiếm này. . .
Mà dấu ấn kiếm sĩ thượng cổ đã tuyệt tích mấy ngàn năm ở Nam Hải bờ. . .
Vì thế mà quấy rầy bố trí của chúng ta thì quá uổng phí. . .”
Thác Bố vuốt râu mép màu đỏ trả lời.
“Ừm! Không hổ là luyện kim đại sư! Chỉ liếc mắt nhìn đã biết nhiều tin tức như vậy. . .” Nữ phù thủy kia thoáng than thở, lập tức lại có chút lo âu hỏi thăm: “Tôi luôn cảm thấy kế hoạch này quá vội vàng, hắn. . .
Thật sự sẽ đến sao. . .”
“Yên tâm! Hắn nhất định sẽ đến!”
Thác Bố râu mép đỏ khẳng định nói rằng: ” Lần này chúng ta thả ra “Mồi nhử”, có mê hoặc không cách nào chống lại đối với hắn, để có thể lợi dụng vật kia càng tốt hơn, hắn nhất định sẽ đến!”
“Vậy thì tốt!” Nữ phù thủy kia vỗ ngực một cái, lại có chút suy đoán mà nhìn sang gian phòng của Lôi Lâm.
“Ông nói xem hắn có thể đang ở bên trong hay không? Có muốn tôi đi thử tìm hiểu một hồi?”
“Tuyệt đối không nên!” Thác Bố lập tức ngăn cô nàng, “Tuyệt đối đừng xằng bậy, nếu thực sự là hắn, làm sao dám nghênh ngang địa cướp giật với chúng ta như thế? Đồng thời, mạo muội đắc tội với một phù thủy cấp hai xa lạ, đối với chúng ta thực sự phi thường bất lợi. . .”
“Ha ha. . .
Người ta chỉ là đang nói đùa, sao ông lại coi là thật. . .”
Nữ phù thủy cười duyên, thân hình ẩn vào vào trong bóng tối, mà ông lão lại lộ vẻ cười khổ.
Trên đài cao, khi vật đấu giá cuối cùng cũng bị sắp xếp ra, người chủ trì trên sân nói rằng: “Hiện tại buổi đấu giá đã kết thúc, tức sẽ tiến vào hội trao đổi tự do, những người muốn rời khỏi có thể từ hai bên đường lui ra.”
Ầm ầm! Theo lời nói của hắn, cửa lớn hai bên ầm ầm phòng khách mở ra.
Chương 497: Mồi nhử (1)
Đông đảo phù thủy cấp 1 ở tầng 1 dồn dập rời đi, từ hai bên cửa lớn đi ra ngoài.
Tuy rằng bọn họ không biết bất cứ tin tức gì, nhưng bầu không khí nặng nề sau khi người chủ trì lên tiếng lạp tức bắt đầu lan tràn trong đại sảnh, khiến bọn hắn cảm thấy giống như có một ngọn núi lớn đang ép xuống.
Ào ào ào!
Đoàn người đi được nhanh chóng, trong nháy mắt liền biến mất hơn nửa, chỉ có vẻn vẹn mấy cái phù thủy cấp 1, lẻ loi tán tán địa lưu ở vốn là chỗ ngồi.
Mà hai tầng quý khách nhưng là một vị phù thủy cũng không hề rời đi.
Ầm! Cửa lớn lập tức đóng lại, không khí trong sân nghiêm nghị đến cực điểm!
“Hả? Muốn bắt đầu rồi sao?”
Khóe miệng Lôi Lâm thoáng cong lên hiện ra vẻ tươi cười, dùng ánh mắt xem kịch vui để nhìn chung quanh.
“Được rồi! Ờ, ta bắt đầu trước nhé!”
Trong một gian phòng quý khách ngoài cùng tay phải phòng Lôi Lâm truyền ra một giọng nói máy móc, không rõ nam nữ, rõ ràng đã trải qua tầng tầng ngụy trang.
“Ta có có một phần thuốc hải dương chi tâm, muốn đổi lấy ba hạt tâm hành hỏa địa, hoặc là tâm của dung nham bạo quân! Có đồng ý giao dịch hay không?”
Theo lời nói, hình chiếu một phần thuốc được truyền ra, để phù thủy cả phòng khách đều có thể thấy rõ ràng.
“Ta chỉ có hai hạt tâm hành hỏa địa, còn lại có thể dùng ma thạch thay thế, sáu triệu thì sao?”
Một giọng nói già nua khàn khàn vang lên.
“Không được! Ta chỉ cần tài liệu hệ “Hỏa”! Chẳng qua ta có thể mua lại hai hạt tâm hành hỏa địa trong tay ngài, muốn bao nhiêu ma thạch cũng được. . .” Nhưng rất đáng tiếc, đề nghị này lại bị phù thủy kia từ chối.
Lập tức, hai phù thủy bắt đầu thông qua máy truyền tin bắt đầu trò chuyện, không bị phù thủy khác nghe được.
Người chủ trì trên đài cao lúc trước đã hoàn toàn đứng qua một bên.
Nhường lại sân bãi cho các phù thủy cấp hai.
Lôi Lâm lẳng lặng chờ ở nơi đó, nhìn đủ loại vật phẩm quý trọng bị lấy ra giao dịch, trên mặt không hề lay động, giống như báo săn trước khi săn mồi, lẳng lặng chờ đợi con mồi mắc câu.
Thông qua lần nói chuyện trước đó vơi ngươi của Thiết Vương Miện và phán đoán của chính Lôi Lâm, hắn đã có thể khẳng định, hội trao đổi ngày hôm nay là một cái bẫy do Thiết Vương Miện hoặc là do phe bạch phù thủy lập ra để dụ Ngải Lý Tư Đặc mắc câu!
Mà vật mà bọn hắn lấy ra là thứ mà lúc này Ngải Lý Tư Đặc không thể từ chối.
Mà đúng lúc này, một vật khiến hai mắt Lôi Lâm toả sáng cũng được chiếu trong đại sảnh.
“Một phần bút ký luyện kim cao cấp, ghi chép tri thức đến từ Thâm Uyên khủng bố, người không có đủ lực lượng tinh thần khi lật xem sẽ phải chịu tác dụng phụ nhất định là ảo giác, mà chủ nhân của đời trước đã phát rồ đến chến.
Hi vọng người mua cẩn thận. . .”
Sau giọng nói này là hình chiếu một quyển bút ký màu đen, ở giữa có một con mắt đỏ như máu bị chiếu ra.
Bản bút ký này nhìn có vẻ đã phi thường tàn tạ, đồng thời mấy cái góc viền còn tổn hại, nhưng ánh mắt đỏ như máu ở giữa vẫn vô cùng linh động, cho dù chỉ là hình chiếu, Lôi Lâm cũng cảm giác được dường như con mắt đang nhìn kỹ chính mình, khiến trong lòng hắn rùng mình.
Đồng thời, ngoài bìa quyển bút ký màu đen này, Lôi Lâm còn phát hiện ra một vật đặc biệt.
Bên cạnh ánh mắt đỏ như máu, có vô số phù văn như mạch máu màu đen.
Những bùa chú này vặn vẹo, lại giống từng con rắn nhỏ màu đen.
“Đây là. . .” Trên tay Lôi Lâm lóe lên ánh bạc, trong cự xà chi thư trước đó được để vào túi da không gian lại tự động xuất hiện trên tay hắn.
Mà mấy phù văn ngoài cự xà chi thư lại khá là tương tự trên quyển bút ký kia.
“Thâm Hồng đại phù thủy! Đây rất có thể là bút ký mà Thâm Hồng đại phù thủy lưu lại. . .” Lôi Lâm nhẹ giọng lẩm bẩm, trong đôi mắt cũng bắn ra ánh sáng màu đỏ.
Cùng lúc đó, một chùm sáng màu đỏ ngòm bỗng nhiên từ thủy tinh trên cổ tay Lôi Lâm bắn ra.
“Cảnh cáo! Cảnh cáo! Â-đrê-na-lin trong cơ thể chủ thể phân bố quá nhiều, có khả năng 89% sẽ kích thích dây thần kinh, sản sinh ra hiệu quả bất lợi cho tinh thần!”
Chíp cũng bắn ra trước mắt Lôi Lâm một hàng chữ màu xanh lam.
“Thực sự là. . .
Thực sự là. . .
Phiền phức!” Lôi Lâm trầm thấp gầm thét, lấy ra một túi nước màu đen từ bên hông, mạnh mẽ uống một hớp.
Nước thuốc yên tĩnh thuốc không ngừng làm dịu kích động trong lòng Lôi Lâm.
Mà vào lúc này, tiếng báo giá bên cạnh cũng liên tiếp vang lên, rất rõ ràng, quyển bút ký ghi chép tri thức Thâm Uyên này đã khiến các phù thủy cấp hai ở đây hứng thú.
Sau khi lên cấp hai, rất nhiều phù thủy không có phương pháp minh tưởng cao cấp đã hoàn toàn mất đi phương hướng tiến lên, bởi vậy, bọn hắn phi thường hứng thứ với chuyện nghiên cứu các loại tư liệu thượng cổ và tri thức đến từ vị diện khác, hy vọng có thể tìm ra phương pháp có thể tiến bộ từ bên trong.
Mà phần bút ký này dày đặc khí tức Thâm Uyên đến mức độ khiến Lôi Lâm phải biến sắc.
Cũng chính vì như thế, bản bút ký luyện kim này mới được đám phù thủy cấp hai ở đây chú ý.
” Ta rất yêu thích bản bút ký này, các hạ cần thứ gì?”
Lôi Lâm cũng thông qua máy truyền tin liên lạc với phù thủy bán ra bút ký kia, trầm giọng hỏi.
“Các hạ có thể dùng vật gì để đổi?”
Rất rõ ràng, phần bút ký này phi thường nổi tiếng, người bán bắt đầu có chút muốn nâng giá lên.
“Ba phần tiêu chuẩn thuốc lực lượng tinh thần thời thượng cổ, thậm chí có tác dụng đối với phù thủy đột phá bình cảnh, đồng thời ta còn có thể thêm vào năm trăm khắc ô uế ma bụi! Nếu như các hạ đã nắm giữ phần bút ký luyện kim này, khẳng định cũng nghiên cứu một chút vật có quan hệ tới Thâm Uyên, ô uế ma bụi là tài liệu quý giá trực tiếp sản xuất từ Thâm Uyên!”
Lôi Lâm suy nghĩ một chút, trực tiếp đưa ra giá cả của của mình.
Chương 498: Mồi nhử (2)
Hiện tại nước mắt Maria đối với hắn đã không còn hiệu quả gì, đồng thời, sau khi lên cấp hai, hắn đã không thèm để ý đến những vật này nữa.
Đồng thời, hiện tại hắn đã ngụy trang, đối phương cũng không có khả năng tra được đến hắn, nhưng cho dù phát hiện, lẽ nào còn có ai dám làm khó dễ một vị phù thủy cấp hai sao?
Hiện tại Lôi Lâm ở Nam Hải bờ đã có sức tự vệ nhất định, căn bản không sợ bất kỳ khiêu chiến nào!
“Hí. . .
Thuốc lực lượng tinh thần thời thượng cổ? Có tác dụng đối với bình cảnh phù thủy? Còn có Thâm Uyên ma bụi?”
Rất rõ ràng, giá cả mà Lôi Lâm đưa ra khiến cho phù thủy đối diện cực kỳ khiếp sợ, thậm chí sau khi kinh hô còn trầm mặc lúc lâu.
Qua mấy phút sau, Lôi Lâm mới nhận được hồi âm của đối phương.
“Cho ta xem dược tính một chút!”
“Có thể!” Lôi Lâm trầm tư lại, lập tức lấy ra một ống nghiệm đựng nước mắt Maria, một điểm sáng màu bạc bao lấy chút thuốc, đưa tới trong phòng phù thủy kia.
“Đúng là thuốc thượng cổ! Được! Tiến hành giao dịch!”
Phù thủy đối diện tuy rằng cố gắng áp chế, nhưng Lôi Lâm vẫn nghe ra trong giọng nói của người này có vẻ vội vã không nhịn nổi.
“Ừm! Chẳng qua ta vẫn tương đối chịu thiệt, bởi vậy các hạ nhất định phải nói cho ta biết lai lịch bản bút ký luyện kim này!”
Lúc này Lôi Lâm lại không chút hoang mang, hy vọng có thể được càng nhiều manh mối.
“. . .
Tốt, ta sẽ nói hết những tin tức mà mình biết cho các hạ. . .”
Giọng nói này trầm mặc lại, rồi truyền một đoạn tin tức đến trong phòng Lôi Lâm.
Lôi Lâm cẩn thận xem qua tin tức, sau đó gật gật đầu.
Hai vị khách quý tiến hành giao dịch phi thường mau lẹ, mà ở bên ngoài còn có đông đảo lực lượng tinh thần của phù thủy cấp hai vây quanh, dường như đều có chút ngạc nhiên đối với nội dung giao dịch hai người này.
Nhưng Lôi Lâm và đối phương đều không có dự định lộ ra.
Chỉ chốc lát sau, các phù thủy cấp hai tiếp tục tiến hành giao dịch, từng phòng khách quý đều đưa ra vài món vật phẩm cực kỳ quý trọng.
“Vật tiếp theo này này là bí bảo đến từ bí cảnh sông Hằng!”
Lúc này, từ một phòng khách quý ở ở chính giữa truyền ra một giọng nói có chút lười biếng.
Chỉ một thoáng, toàn bộ phòng khách đều nín thở, nhìn kỹ phòng khách quý vừa lên tiếng kia.
Bí cảnh sông Hằng là một đề tài sốt dẻo nhất gần đây, mà tài nguyên quý giá từ nơi này truyền ra đều bị nâng giá rất cao.
Hiện tại vừa nghe thấy phù thủy cấp hai trong phòng khách quý muốn bán tháo, mấy phù thủy cấp 1còn ngồi ở dưới vô cùng khiếp sợ, dồn dập nói nhỏ lên.
“Muốn xuất hiện sao?” Trên người Lôi Lâm bao trùm Khoa Mạc Âm chi lân, con mắt nhìn chằm chằm vào phòng khách quý.
Từ trong tình báo lúc trước, Lôi Lâm biết phù thủy cấp hai Ngải Lý Tư Đặc kia cỉ là cướp đi bảo vật trong di tích, nhưng hắn cũng không biết, chỉ khi phối hợp với một loại tài nguyên khác trong di tích mặt thì bảo vật này mới có thể phát huy ra uy năng lớn nhất, thậm chí trợ giúp phù thủy cấp hai đột phá.
Mà với khát vọng đối với đột phá của đối phương, Lôi Lâm có thể khẳng định cho dù đối phương biết rõ nơi này là cạm bẫy, cũng có thể đâm đầu xông thẳng vào.
Xuất hiện trên màn ảnh là một chất lỏng màu xanh biếc, tụ thành hình cầu trôi nổi ở giữa không trung.
“Đây là chất lỏng trí tuệ cổ thụ, độ tinh khiết đạt đến tiêu chuẩn cấp năm cao nhất, trí tuệ cổ thụ thời thượng cổ, có hiệu quả lớn trong việc khơi gợi trí tuệ phù thủy, tăng cường lực lượng tinh thần, nếu như phối hợp với bảo vật khác cùng xung kích, phù thủy cấp hai muốn đột phá cũng có tác dụng!”
Nhất thời, trong toàn bộ đại sảnh vang lên từng đợt náo động.
Cho dù là thuốc lực lượng tinh thần có thể giúp học đồ và phù thủy cấp 1 đột phá, cũng đã khiến người người tranh đoạt, mà vật phẩm có thể quý giá trợ giúp phù thủy cấp hai đột phá đến cấp ba, cho dù là toàn bộ Nam Hải bờ, trước đây cũng chưa từng xuất hiện.
“Trí tuệ cổ thụ sao?”
Trong đôi mắt Lôi Lâm lóe lên một tia hiểu rõ.
“Đúng vậy, cũng chỉ có kết tinh trí tuệ thời thượng cổ trong lời đồn kia mới có thể có đủ lực lượng tinh thần trợ giúp phù thủy cấp hai đột phá. . .”
Trong lời đồn và thần thoại, trí tuệ cổ thụ là một vị trưởng giả phi thường hòa ái, mà rất nhiều phù thủy thời thượng cổ đều đã từng được giáo dục và dẫn dắt, thậm chí được nó chúc phúc và biếu tặng, bởi vậy mới có thể thu được thành tựu.
Lúc trước Lôi Lâm từng đọc được trong tài liệu cổ đại rất nhiều ví dụ phù thủy nào đó được trí tuệ cổ thụ biếu tặng, sau khi dùng để uống, đẳng cấp của phù thủy thu được đột phá.
“Đối với phù thủy cấp hai, chỉ là chất lỏng thì hiệu quả không đủ, hơn nữa loại này đã bảo tồn không biết bao lâu rồi, cũng chính vì như thế mới cần phối hợp với bí bảo trên tay Ngải Lý Tư Đặc. . .”
Chương 499: Con sói cô độc (1)
Vốn dĩ chất lỏng trí tuệ cổ thụ nhất định sẽ được bảo vệ nghiêm ngặt trong tổng bộ liên minh bạch phù thủy, thậm chí có thể còn có cấp ba phù thủy tự mình trông giữ, Ngải Lý Tư Đặc muốn lấy được tay căn bản là chuyện không thể.
Nhưng hiện tại, vì dụ dỗ hắn đi ra, phần tinh hoa cổ thụ này khẳng định là hàng thật! Đồng thời, phù thủy cấp ba kia cũng sẽ tạm thời rời đi.
Dù sao phù thủy không phải người ngu, trước khi xác nhận được nơi này không có cấp ba phù thủy, Ngải Lý Tư Đặc chắc chắn sẽ không hiện thân.
” Ngải Lý Tư Đặc kia nếu được xưng là Con Sói Cô Độc, khẳng định quen đơn độc hành động, sức chiến đấu cường đại, tính cách cao ngạo, đồng thời cũng rất tự tin đối với sự mạnh mẽ cùng thực lực của mình!”
Có thể một lần đánh lén khiến hai phù thủy cấp hai trọng thương, tự thân khẳng định cũng không phải mặt hàng đơn giản, Lôi Lâm hiểu phi thường rõ chuyện này.
Ngải Lý Tư Đặc kia khẳng định cũng là thượng tầng trong các phù thủy cấp hai, thậm chí còn đạt đến đỉnh điểm, khoảng cách tới phù thủy cấp ba chỉ thiếu chút nữa!
Một khi hắn xác nhận nơi này không có phù thủy cấp ba, vô cùng có khả năng có thể trực tiếp động thủ trắng trợn cướp đoạt!
“Vào lúc này, phải xem bọn ta!”
Lôi Lâm nhìn phòng khách quý chugn quanh một hồi, ở trong này, có bao nhiêu hắc vu sư? Có bao nhiêu bạch phù thủy? Lại có bao nhiêu người mang ý xấu giống như mình?
Rất hiển nhiên, chất lỏng trí tuệ cổ thụ này đã thu hút tất cả phù thủy cấp hai ở đây.
Từng luồng lực lượng tinh thần rõ ràng mang theo ước muốn mãnh liệt và điều kiện giao dịch, tràn vào trong phòng phù thủy kia vị trí.
Đối với phù thủy bình thường, nếu như không có phương pháp minh tưởng cao cấp, cấp hai thường thường chính là đỉnh điểm của bọn hắn.
Mà đến lúc này, thiên phú vu thuật của phù thủy đã hoàn toàn định hình, dù có chuyển sang tu luyện phương pháp minh tưởng cao cấp cũng không thể nào.
Muốn mạnh mẽ thay đổi tinh thể ý thức chủ đã hình thành, ở toàn bộ Nam Hải bờ đều không có kỹ thuật này, trong lời đồn ở dị thế giới và trung bộ đại lục sẽ có loại thủ đoạn này, nhưng những phù thủy này cũng không thể tiếp xúc được.
Bởi vậy, loại tinh hoa trí tuệ cổ thụ có thể mạnh mẽ giúp phù thủy cấp hai gia tăng lực lượng tinh thần, dẫn dắt tinh thần, trong suy nghĩ của phù thủy cấp hai thig chính là hi vọng để bọn họ tăng lên cấp ba!
Vì thế, bọn họ đồng ý trả bất cứ giá nào!
Khi lực lượng tinh thần của phù thủy cấp hai từ trong phòng quý khách càng ngày càng giao lưu kịch liệt, một giọng nói đột nhiên đánh vỡ sự cân bằng này.
“Một trăm triệu ma thạch! Thêm năm mươi phần linh hồn kết tinh tiêu chuẩn!”
Giọng nói này không lợi dụng lực lượng tinh thần, mà lại trực tiếp hô lên, mà địa điểm càng khiến Lôi Lâm hơi kinh ngạc, lại là do một phù thủy cấp 1 ở tầng 1 hô lên.
“Thú vị! Chỉ là cấp một, lại dám tranh đoạt với các phù thủy cấp hai!”
Lôi Lâm rất hứng thú đánh giá phù thủy vừa lên tiếng trả giá kia.
Trong hội trao đổi tư nhân này cũng có quy củ nhất định.
Phù thủy cấp hai tạo thành vòng tròn, phù thủy cấp 1 bình thường căn bản là không thể tham gia.
Mà phù thủy cấp 1 lại dám lên tiếng trả giá như thế, không phải có thực lực kinh người thì chính là người có thế lực mạnh phía sau!
Hoặc là mục tiêu xuất hiện?
Lôi Lâm nhìn kỹ phù thủy cấp 1 kia, vóc người hắn tầm trung, toàn thân đều bao phủ trong áo choàng màu đen, không thấy rõ khuôn mặt cụ thể, nhưng bị đông đảo phù thủy cấp hai nhìn mà hắn vẫn còn có thể duy trì trấn tĩnh.
Tiếp tục hỏi: “Vị đại nhân cấp hai này cũng không yêu cầu tài liệu đặc biệt, chỉ là người trả giá cao thì được, không biết đồ của ta có phải chính là giá trị cao nhất ở đây không?”
Bị một đám phù thủy cấp hai nhìn kỹ, đối với phù thủy cấp thấp tới nói, thật giống như một con thỏ nhu nhược bị đang sư tử nhìn chằm chằm, phù thủy bình thường đã sớm bị dọa chạy, mà tên phù thủy cấp 1 này hiển nhiên quá bình tĩnh.
“Thế nào? Có thể xác định là Ngải Lý Tư Đặc sao?”
Trong phòng lúc trước tranh đoạt Tia Sáng Ban Mai cùng Lôi Lâm, nữ phù thủy kia hỏi ông lão tên là Thác Bố.
“Không xác định!” Ông lão Thác Bố sờ sờ râu mép đỏ, “Nhưng trang phục người này mắc phi thường xa lạ.
Ta không cảm nhận được bất kỳ khí tức người quen nào, trong số những người được mời này cũng không có tin tức cụ thể của hắn!”
“Nói cách khác là có khả năng rất lớn!”
Nữ phù thủy kia hơi thè đầu lưỡi ra, liếm môi một cái.
“Rất có thể, chuẩn bị động thủ!” Ông lão Thác Bố gật gật đầu, một vòng gợn sóng dấu ấn tinh thần bí ẩn bắt đầu truyền ra: “Nghi ngờ mục tiêu xuất hiện, chuẩn bị động thủ!”
“Biết!” “Hiểu rõ!” “Rõ ràng!”
Từ trong phòng khách quý chung quanh truyền ra các giọng nói khác nhau.
“Có thể!” Hiện trường trầm mặc một lát, từ trong phòng quý khách mới truyền ra giọng nói của phù thủy cấp hai bán ra chất lỏng trí tuệ cổ thụ kia.
Mà theo lời nói của người này, một vòng sáng màu vàng óng bao vây một chất lỏng màu xanh lục tràn ngập sinh mệnh năng lượng, từ trong phòng quý khách chậm rãi nhẹ nhàng bay ra.
“Đa tạ Đại nhân!” Trong mắt phù thủy cấp 1 ra giá kia chợt lóe lên sắc mặt vui mừng, hơi khom người, một đám tài liệu cùng ma thạch kết tinh cũng từ trên người bay ra.
Hai bên trao đổi vật phẩm giao nhau ở giữa không trung.
Oành! Đột nhiên, một luồng sang đỏ mãnh liệt từ chất lỏng màu xanh lục sáng lên, luồng sáng màu đỏ như đang cảnh báo kịch liệt, phi thường chói mắt!
“Chính là hắn! Hắn chính là Ngải Lý Tư Đặc!” “Động thủ!”
Giống như xúc động phải cơ quan gì đó, giống hỏa dược nổ tung, các phù thủy cấp hai ở phòng khách quý đều như muốn nổ tung lên, từng vu thuật có uy lực đạt đến cấp hai tùy ý tản ra uy năng, năng lượng gợn sóng khổng lồ thậm chí không ngừng lan tràn ra ngoài, tạo thành một phạm vi chấn động lớn.
Chương 500: Con sói cô độc (2)
“Trói buộc Ngải Trác Lạp!” Một luồng sáng màu vàng óng bỗng nhiên tập kích phạm vi quanh vị trí của phù thủy cấp 1 vừa nãy .
“Gào!” Mà lúc này, phù thủy có một tia khí tức của Ngải Lý Tư Đặc kia bỗng nhiên xé rách quần áo trên ngực mình, lộ ra hình xăm một con cự lang lộ răng nanh, ở bên ngoài còn có hình giọt máu màu đen nữa.
Theo tiếng gầm gừ của mãnh thú, cự lang màu đen bỗng từ ngực phù thủy nhảy ra, móng vuốt to lớn mà lại sắc bén đánh về phía trước!
Ầm! Ánh sáng trói buộc màu vàng óng trong nháy mắt bị cự trảo đánh tan, hóa thành điểm sáng màu vàng óng!
“Cự lang đồ đằng! Không sai, hắn chính là Ngải Lý Tư Đặc rồi!” Càng nhiều phù thủy dồn dập từ phòng khách quý lao ra, giống như cá mập nhìn thấy đồ ăn cùng nhào tới phù thủy kia.
Lực áp bách to lớn xuất hiện trong sàn đấu giá này, phù thủy cấp 1 trước đó vẫn rải rác trong đại sảnh tầng 1 vội lui lại, vô cùng chật vật rời đi.
Có tên xui xẻo bị vu thuật cường lực của phù thủy cấp hai lướt đây, chịu tổn hại rất lớn.
“Đáng chết! Lão nương không nên tới nơi này!”
Một bóng đen bị ánh sáng màu đỏ lướt qua, chật vật tránh né, trên người có nhiều chỗ cháy đen.
Mũ trùm rơi xuống, lộ ra khuôn mặt của bóng đen này, rõ ràng là bà chủ bán đi tình báo mà lần trước Lôi Lâm vừa gặp một lần.
“Đáng chết! Đáng chết! Đầu của đầu lĩnh trong tổ chức bị lừa đá sao? Ở đây đều là phù thủy cấp hai a! Ẩn giấu tin tức đối với phù thủy khác, muốn một phù thủy cấp 1 nho nhỏ như mình đi phối hợp kế hoạch nhổ răng cọp! Đây là muốn mạng của mình sao?”
Oành! Đang lúc này, một hỏa cầu lớn màu xanh lục tạo thành từ từng đốm lửa nhỏ lướt qua sợi tóc nữ phù thuỷ sư này trước đó lại nổ tung ở sau lưng cô ta, một đám lớn kiến trúc còn bị ăn mòn.
Nữ phù thuỷ sư sững sờ chốc lát, lập tức chạy về cửa lớn không quay đầu lại: “Mẹ nó, các ngươi thích làm gì thì làm! Lão nương mặc kệ! ! !”
So với phù thủy cấp 1, vu thuật của phù thủy cấp hai cũng không rực rỡ gì, nhưng uy lực vu thuật lại như núi như biển, bất kỳ vật nào bị dính phải đều lập tức hóa thành tro bụi.
“Răng rắc!”
Rất nhiều bóng đe giống cự thú thượng cổ từ bốn phía tràn ra, chặn lại tất cả đường lui của Ngải Lý Tư Đặc.
Trong số những phù thủy này vừa có ông lão tóc bạc, cũng có mỹ phụ cao quý đoan trang, còn có thân sĩ mặc lễ phục kiêu ngạo, mà bọn họ có chung một đặc điểm chính là trước ngực đeo huân chương của liên minh bạch phù thủy!
“Ngải Lý Tư Đặc! Mày dám phản bội vinh quang của bạch phù thủy! Liên minh hội nghị chí cao chắc chắn sẽ trừng phạt mày!”
Ông lão Thác Bố có râu mép đỏ lập tức vung tay lên, hỏa diễm dung nham trên tay ông ta không ngừng bắn ra, lại tụ thành một thanh chuỳ sắt màu đỏ rực.
“Dung nham chi chùy!”
Dung nham lớn không ngừng sôi trào trên bề mặt chuỳ sắt màu đỏ, tỏa ra một luồng sóng năng lượng vu thuật cấp hai.
“Hê hê! Tao cũng chỉ là tạm thời gia nhập liên minh bạch phù thủy mà thôi, mà tất cả những thứ tao thu hoạch được đều là thông qua trao đổi, tao có lỗi gì nào?”
Ngải Lý Tư Đặc mặc áo bào đen cười đầy quái dị, tiếng cười không khác nào lang hống.
“Giọng nói này đúng là Ngải Lý Tư Đặc!”
“Tiến lên! Đối xử với kẻ phản bội không biết hối cải này, còn có lời gì mà nói?”
Đám bạch phù thủy cấp hai dồn dập gào thét, vu thuật đủ mọi màu sắc lập tức nhấn chìm Ngải Lý Tư Đặc.
Mà Ngải Lý Tư Đặc thả ra đồ đằng cự lang màu đen trước đó khi bị đông đảo phù thủy cấp hai vây công, rất nhanh đã biến thành tro bụi.
Ngoài ý muốn chính là, Ngải Lý Tư Đặc kia lại giang rộng vòng tay, cười gằn nhìn đông đảo phù thủy cấp hai vây quanh hắn.
“Tao làm không sai! Tao chắc chắn sẽ tấn cấp lên cấp ba! Mà hắc ám đã sắp giáng lâm vùng đất này!”
Hắn nói ra một câu tương tự tiên đoán, sau đó cả người chia năm xẻ bảy dưới đông đảo vu thuật.
Đùng! Đùng! Mảnh vỡ màu đen không ngừng bắn tung toé ra bốn phía.
“Đây là… Thân thể con rối của Hắc vu sư!”
Thác Bố lập tức nhìn ra không đúng, la lớn: “Cảnh giác! Đây không phải chân thân của Ngải Lý Tư Đặc! Chỉ là một huyết nhục con rối!”
Mà ở trên người ông ta, một vòng dung nham lớn tụ thành vòng tròn bao phủ toàn thân.
Đùng đùng!
Mảnh vỡ con rối máu đen ở giữa không trung hóa thành trạng thái lỏng, hình thành từng tấm võng lớn màu đen tương tự mạng nhện, bao phủ các phù thủy cấp hai ở chung quanh vào trong.
Ầm!
Nóc nhà phòng khách Ggiao dịch hoàn toàn vỡ vụn, và phù thủy giống huyết nhục con rối kia từ trong đá vụn và tro bụi đi ra, hét lên một tiếng với phù thủy giao dịch trí tuệ cổ thụ kia.
“Gào a! ! ! !”
Trong tiếng kêu tương tự tiếng lang hống như, hai mắt tên phù thủy kia thất thần, tư duy đình trệ ngắn ngủi.
“Con sói cô độc hống! ! !”
“Tấn công bằng tinh thần độc môn của Ngải Lý Tư Đặc!”
Đám phù thủy cấp hai bị nhốt lại dồn dập lộ ra vẻ mặt hối hận.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Hàn Môn Kiêu Sĩ [Dịch] Hàn Môn Kiêu Sĩ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Han-Mon-Kieu-Si-Audio-Truyen.jpg)







