Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 1 : Xuyên Việt (1) (c1-c5)
❮tiếp ❯Chương 1: Xuyên Việt (1)
“Đầu đau quá…”
Đây là ấn tượng đầu tiên sau khi Phương Minh tỉnh lại, trên đầu giống như bị bắn thủng vây, đau đến mức muốn vỡ ra.
Cảnh tượng trước mặt dường như là đang ở trên một cỗ xe ngựa, cả người lắc lư theo thân xe, tác động đến miệng vết thương, khiến Phương Minh đau đến mức phải hít một hơi lạnh.
Mở hai mắt ra, đánh giá cảnh vật chung quanh.
Lọt vào trong tầm mắt là tấm ván gỗ làm thành vách tường, chung quanh cũng không có thiếu thiếu niên tóc vàng mắt xanh phương Tây ngồi, cả đám đều nhắm mắt dưỡng thần, lại không có ai nhìn sang phía này.
Chính mình dường như đang nằm trên sàn nhà, Phương Minh cảm nhận được sàn nhà lạnh buốt dưới lưng, biết nếu mình lại nằm xuống, thân thể sẽ không chịu được, còn có thể bị cảm lạnh nên tranh thủ thời gian giãy dụa đứng dậy.
Nhưng vào lúc này, trong đầu lại nhói đau.
Cơn đau này đột nhiên xuất hiện, còn mang theo rất nhiều hình ảnh ký ức lạ lẫm, hai mắt Phương Minh khẽ đảo, lại hôn mê bất tỉnh.
“Này! Lôi Lâm! Tỉnh…”
Trong lúc mơ màng, Phương Minh đã nghe được tiếng gọi, không khỏi mở hai mắt ra.
“Đây là xuyên việt sao?” Phương Minh nhớ rất rõ ràng hình ảnh cuối cùng mình nhìn thấy là lò phản ứng năng lượng phụ nổ tung sinh ra chùm lửa nóng bỏng.
Một trận nổ mạnh như thế, trong tình huống không có bất kỳ phòng hộ thì hắn tuyệt đối không thể sống sót được.
Huống chi, bản thân hắn sống trên địa cầu, phong cách xe ngựa cùng tấm ván gỗ này không biết là của bao nhiêu năm trước về trước rồi.
Sắp xếp lại những ký ức xuất hiện trong đầu, Phương Minh cũng dần hiểu rõ đối với thân thể cùng thế giới này.
Đây là một thế giới tương tự thời Trung Cổ phương Tây, còn có lực lượng thần bí tồn tại.
Thân thể hiện tại của chính mình này vốn gọi là Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ, là con trai một tiểu quý tộc, bởi vì kiểm tra ra có thiên phú Phù Thủy nên Ước Hàn Pháp Lôi Nhĩ Tử tước- cũng chính là cha của thân thể này đã đăng ký để hắn có thể trở thành một học viên thuộc học viện Phù Thủy, hiện tại hắn đang ngồi trên xe ngựa chạy tới Học viện Phù Thủy.
Nhìn về phía người đánh thức mình, lọt vào trong tầm mắt là một thiếu niên cao lớn.
Mày rậm mắt to, sống mũi cao thẳng, mái tóc dài màu vàng óng, tuy nhiên gương mặt còn có chút non nớt, trên người là bắp thịt rắn chắc, nhìn rất có khí khái đàn ông.
Nhìn thấy Phương Minh tỉnh lại, thiếu niên rất vui mừng cười : “Ha ha… Lôi Lâm, rốt cục cậu đã tỉnh rồi, chậm thêm vài phút nữa thì sẽ không đuổi kịp cơm tối rồi, tôi đoán cậu cũng không muốn đói bụng đâu nhỉ!”
Phương Minh rũ mắt xuống, suy nghĩ một chút là biết thân phận người này.
“Kiều Trị, cám ơn ngươi rồi!”
Thiếu niên thiếu nữ có thể cùng đi Học viện Phù Thủy đều là người được kiểm tra ra có được tư chất Phù Thủy đấy, Kiều Trị này chính là con trai cả của một Vị Bá tước, nghe nói còn rất được vị Bá tước kia thương yêu, lần này vì Kiều Trị có thể tới học viện mà vị Bá tước này đã bỏ ra ân tình và tài nguyên rất lớn.
“Bá tước sao?” Phương Minh thầm suy nghĩ.
Lại nghĩ tới cha của thân thể này, Ước Hàn Pháp Lôi Nhĩ Tử tước, đây chính là một vị thổ hoàng đế có được địa bàn tương đường với một thành phố lớn của kiếp trước, trong tay có trên dưới ngàn binh sĩ.
Ở thế giới này, địa vị cùng thực lực móc nối với nhau, phụ thân của Kiều Trị là Bá tước, vậy lãnh địa kia tối thiểu cũng lớn cỡ mấy thành phố lớn, thu nhập một năm cũng có mấy ngàn kim tệ, có thực lực như thế, còn nói là phải tốn một cái giá rất lớn, vậy cha của hắn tốn hao thế nào mới có thể đưa hắn tới nơi này?
Phương Minh nghĩ đến đây thì trong đầu lại nhói đau đớn, một có một hình ảnh nổi lên.
Đó là ở trong mật thất tối tăm, giá gỗ ố vàng tản ra khí tức Cổ lão, chung quanh còn có tro bụi gay mũi.
Dưới ánh đèn, Ước Hàn Pháp Lôi Nhĩ trịnh trọng giao một chiếc nhẫn cho Lôi Lâm: ” Lôi Lâm thân ái, đây là chí bảo của gia tộc Pháp Lôi Nhĩ chúng ta, một ước định với Phù Thủy, lúc trước ông nội của cha đã từng trợ giúp một vị Phù Thủy đại nhân bị thương, ngài cho ông nội cái giới chỉ này, hứa hẹn nếu như trong số các hậu nhân của ông nội có người có thiên phú, có thể dựa vào cái giới chỉ này để trở thành học đồ Phù Thủy, tiến vào Học viện Phù Thủy học tập, được miễn phí nhập học! Hiện tại, cha đưa nó cho con, hy vọng con sẽ tiếp nối vinh quang của Gia tộc Pháp Lôi Nhĩ…”
Chiếc nhẫn! ! !
Đồng tử Phương Minh co rút lại, tay phải không tự chủ được sờ lên ngực.
Dưới lớp quần áo bằng tơ truyền đến cảm xúc thô sáp, giống như có một chiếc nhẫn sắt buộc ở phía dưới.
Phương Minh khẽ thở dài một hơi: “May mắn! Không biết là do ánh mắt những người kia không tốt, hay là vì có ước thúc, rõ ràng chưa lục soát cướp đi!”
Ở kiếp trước Phương Minh chính là nhà khoa học nên luôn cảm thấy hiếu kỳ đối với lực lượng thần bí, tràn đầy dục vọng tìm tòi hư thực.
Hơn nữa, hắn cũng không muốn bởi vì mất đi vật quan trọng để nhập học, mà bị trả về gia tộc.
“Tuy chiếm cứ thân thể này, hơn nữa đã tiếp nhận ký ức , nhưng đáng tiếc mình và Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ vẫn có điểm khác nhau, người nhà ở cùng hắn hơn mười năm, nhất định sẽ ra được điểm khác biệt! Nếu như bị cho rằng là ma quỷ phụ thể, lại mời Phù Thủy thần bí đến kiểm tra, mình cũng không chắc có thể giấu diếm được…”
“Nhưng nếu như tiến vào Học viện Phù Thủy, chí ít có thời gian mấy năm không cần trở về, đến lúc đó cho dù có chút thay đổi thì cũng là tình huống bình thường, chớ nói tới chuyện trở thành Phù Thủy thì tính cách sẽ biến thành quái gở quái dị, nếu vẫn giống như trước đây mới là dị thường!”
Trong khi hắn đang tự hỏi thì một đôi bàn tay lớn rất khỏe kéo Phương Minh lên.
Chương 2: Xuyên Việt (2)
“Nghĩ gì thế?” Kiều Trị hỏi.
“Không có… Không có gì!” Phương Minh lập tức lắc đầu, lại sờ sờ đầu, cảm giác vẫn là rất đau.
Đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Kiều Trị, khiến Kiều Trị cảm thấy vô cùng căng thẳng, giống như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm vào vậy.
” Kiều Trị thân yêu, vì sao tôi nằm trên sàn nhà lâu như vậy mà cậu không tới đỡ tôi dậy?” Phương Minh trợn trắng mắt hỏi.
“Hắc hắc! Không phải vì thấy cậu ngủ ngon như vậy, còn tưởng cậu thích nằm ở đây mà!” Kiều Trị có vẻ ngại ngùng đưa tay vò đầu giải thích, nhưng trong mắt lại lóe ra một tia giảo hoạt.
Bị Phương Minh nhìn chằm chằm như muốn giết người, cậu mới rốt cục giơ hai tay đầu hàng: “Được rồi! Được rồi! Ai bảo cậu dám mạo phạm nữ thần của tôi, mạo phạm thì thôi, nể tình anh em, Kiều Trị tôi cũng không phải người keo kiệt , nhưng đáng tiếc người trong xe đều căm thù cậu, tôi cũng không muốn bị cô lập!”
“Mạo phạm? Nữ Thần?” Phương Minh gãi gãi đầu, đột nhiên nhớ tới nguyên nhân bị đánh đích.
Đó là vì một cô gái tên là Bối Tư Tháp, tuy cũng mới mười lăm mười sáu tuổi, nhưng dáng người đầy đặn, mắt to ngập nước, đối với một sắc quỷ như Lôi Lâm thì đúng là rất có lực hấp dẫn.
Lôi Lâm này cũng không phải người tốt đẹp gì, mười hai tuổi đã “phá tờ-rinh”, về sau không ngừng thông đồng hoặc bức bách, hiện tại đã hoàn thành nghiệp lớn Bách nhân trảm!
Có thể nói đây là một mối họa lớn trong lãnh địa.
Lúc này nghĩ tới đây, Phương Minh chỉ biết trợn mắt: “Mình còn đang nghĩ sao thân thể này suy yếu như vậy, hóa ra không hoàn toàn là vì bị thương!”
Sau đó hắn lại nghĩ tiếp, Lôi Lâm đã quen làm mưa làm gió trên lãnh địa của mình, thấy Bối Tư Tháp cũng không biết thu liễm.
Lúc đầu còn có thể xum xoe bình thường, sau đó lại dám định dùng sức mạnh.
Phương Minh nhớ đến đây, trong lòng dán cho Lôi Lâm một cái nhãn người ngu ngốc.
“Người ta còn là công chúa đấy! Lại muốn cưỡng ép, trong đầu Lôi Lâm này ngoài bột nhão ra thì đúng là không còn cái khác sao?”
Chuyện phía sau cũng không cần nói nữa, Lôi Lâm bị một đám hộ hoa sứ giả hung hăng giáo huấn, còn bởi vậy mà treo, thế là Phương Minh nhặt được của hời.
“Hắc hắc! Bối Tư Tháp này xem ra cũng không đơn giản, rất có tâm kế đấy!” Phương Minh cười lạnh nghĩ.
“Được rồi! Bất kể thế nào, nếu anh đây đã chiếm được thân thể của chú, tương lai nếu có cơ hội, nhất định sẽ báo thù cho chú! Hiện tại, ánh chính là Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ rồi!”
Trong lòng Phương Minh thầm nghĩ.
Trong trí nhớ của Lôi Lâm còn chưa từng thấy người da vàng, càng chưa từng nghe tới cái tên Trung Quốc, nơi này là thế giới tây huyễn, nếu dùng một cái tên Trung Quốc thì không được tự nhiên, cũng quá nguy hiểm!
Lại nhìn chung quanh, trong xe rộng rãi, lúc này đã không có một bóng người, khó trách lúc này Kiều Trị mới đến gọi hắn.
“Dù nói thế nào thì vẫn cám ơn cậu! Kiều Trị, có thuốc trị thương không?” Phương Minh đứng dậy, khẽ vặn người, tuy có mấy chỗ vẫn hơi đau, nhưng không ảnh hưởng hoạt động, sau đầu cũng không còn chảy máu.
“Hắc hắc… Tôi biết là cậu cần thứ này mà!” Kiều Trị cười cười rồi ném tới một bình nhỏ, “Đây là nhà tôi bí chế, nghe nói là để kỵ sĩ dùng lúc huấn luyện đấy, rất có hiệu quả đối với vết thương đấy!”
Kiều Trị vừa nói, vừa như tên trộm nhìn bốn phía: “Được rồi! Bữa tối đã sắp bắt đầu, tôi đi trước, cậu nhanh chóng bôi thuốc xong rồi chạy đến, phải nhớ là không cần nói với người khác quan hệ của chúng ta!”
Nói xong, hắn lại vụng trộm chạy đi!
Nhìn bóng lưng Kiều Trị biến mất, Lôi Lâm không khỏi vuốt cái trán, “Xem tình huống này, Lôi Lâm tuyệt đối là khiến nhiều người tức giận rồi, thù này lớn tới mức nào chứ? Chẳng phải chỉ trêu đùa con gái sao? Trong trí nhớ của Lôi Lâm, thế giới này vẫn khá cởi mở đối với phương diện này đấy…”
Lúc này không cần quan tâm nhiều, tranh thủ thời gian cởi quần áo ra, bôi thuốc lên vết thương rồi tính.
“Híz-khà-zzz… Kiều Trị chết tiệt, không biết bôi thuốc cho bạn xong rồi hãy đi sao?” Lôi Lâm vừa suýt xoa vừa tự bôi thuốc.
Thuốc này đúng là có chút hiệu quả, Lôi Lâm vừa bôi lên, trên miệng vết thương lập tức truyền đến cảm giác mát lạnh, cảm giác đau đớn giảm nhiều.
Đợi đến khi xử lý xong vết thương trên người, Lôi Lâm mới mặc quần áo lại, mở cửa xe ra.
Hô! ! !
Gió nhẹ thổi qua, mặt trời màu vàng chậm rãi hạ xuống, chiếu rọi khiến vạn vật đều bị nhuộm một tầng sáng màu vàng.
“Dù nói thế nào thì còn sống vẫn rất tốt! ! !”
Trong mắt Lôi Lâm dường như hơi ẩm ướt, thì thào nói xong.
Nhìn chung quanh một vòng, thấy hơn mười chiếc xe ngựa cực lớn làm thành một nơi trú quân đơn sơ tạm thời, chính giữa thiêu đốt đống lửa.
Rất nhiều thiếu niên thiếu nữ ngồi trên thảm được phủ trên mặt đất nghỉ ngơi, vui cười đùa giỡn, thỉnh thoảng cắn bánh mì trong tay.
Lôi Lâm đi về phía một cái bàn dài mảnh, ở trên bày không ít trái cây bánh mì và nước, dựa theo ký ức, chỗ đó chính là nơi cấp đồ ăn.
Đi đến gần, đã nhìn thấy còn có mấy người đang xếp hàng, thấy Lôi Lâm tới,tất cả đều lộ vẻ khinh bỉ.
Tuy Lôi Lâm tự nhận là da mặt rất dầy, nhưng vẫn còn có chút không chịu nổi.
Nhưng hắn cũng không rời đi, bất kể như thế nào, cơm vẫn cần phải ăn.
“Nhanh lên!” Tiếng nói khàn khàn vang lên.
“Vâng… Thực xin lỗi! An Cách Lôi đại nhân!” Một thiếu niên trên mặt đầy tàn nhang vội vàng nói xin lỗi, cầm lấy phần đồ ăn thuộc về mình rồi nhanh chân chạy đi.
“Tích! Cảnh báo nguy hiểm! Cảnh báo nguy hiểm!”
“Khoảng cách tới đầu nguồn nguy hiểm quá gần, đề nghị chủ thể lập tức rời xa 1000m trở lên!”
Chương 3: Chip (1)
“Đây là? ? ?”
Nghe được âm thanh cứng nhắc trong đầu âm, đồng tử Lôi Lâm thoáng dãn rộng.
“Đây không phải phụ trợ Chip trong đầu mình ở kiếp trước sao? Sao nó cũng xuyên qua theo? Thế này không khoa học! ! !”
Lôi Lâm cảm thấy khó có thể tin, trong đầu lập tức ra lệnh: “Chip! Quét não bộ, tìm kiếm vị trí hệ thống phụ trợ!”
“Tích! Quét qua hoàn thành! Không phát hiện dị vật tồn tại trong đầu chủ thể!”
Chỉ trong nháy mắt, âm thanh cứng nhắc của Chip đã vang lên.
“Tiếp tục quét toàn thân, thuận tiện thể hiện ra số liệu thân thể!”
Lại là âm thanh máy móc cứng nhắc.
“Tích! Quét qua hoàn tất!”
“Phương Minh (Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ) lực lượng: 0. 4 nhanh nhẹn: 0. 5 thể chất: 0. 4 trạng thái: Sọ sau chảy máu, nhiều phần mô mềm bị thương.”
“Trong cơ thể chủ thể không phát hiện Chip!”
Trước mắt Lôi Lâm, xuất hiện một hình chiếu không gian ba chiều, một bên là thân thể Lôi Lâm, còn một bên là số liệu.
“Không có Chip sao? Mình nói rồi mà, Chip chính là thực chất, làm sao có thể đi theo linh hồn cùng xuyên việt?” Lôi Lâm lại nghĩ: “Xem ra trong quá trình nổ tung hoặc là xuyên việt đã xảy ra biến dị, công năng của Chip đã dung hợp với linh hồn của mình…”
“Nếu như còn ở thế giới lúc trước thì đây chính là phát hiện trọng đại đấy! Không chỉ chứng minh được linh hồn tồn tại, còn công bố khả năng vật chất cùng linh hồn chuyển hóa lẫn nhau! Việc này tuyệt đối sẽ khiến mấy ông già thuộc viện khoa học nổi điên, nhưng đáng tiếc, bọn họ vĩnh viễn không thấy được!”
Loại Chip này chính là vật thiết yếu của một nhà khoa học kiếp trước, bởi vì vấn đề nhân quyền cùng tinh thần nên không có trí tuệ nhân tạo tồn tại, chỉ có hai tác dụng chính là phân tích cùng chứa đựng.
Công năng phân tích chính là có thể căn cứ vào mệnh lệnh của chủ thể để thu thập tư liệu mẫu, tiến hành mô phỏng suy diễn.
Công năng chứa đựng lại càng đơn giản, chính là có thể ghi chép lại tất cả những kinh nghiệm mà chủ thể trải qua, căn cứ vào đo lường tính toán kiếp trước, loại Chip này có thể ghi chép lại toàn bộ mọi chuyện xảy ra trong thời gian vạn năm.
“Vì sao Chip lại hợp thể với linh hồn, loại vấn đề này phải chờ đến sau này khi có năng lực cùng điều kiện rồi suy nghĩ! Nhưng đã có Chip thì mình ở thế giới này cũng coi như có vốn liếng!”
Khóe miệng Lôi Lâm khẽ cong, đột nhiên hiện ra nụ cười sáng lạn.
Hắn biết rất rõ ở thời đại Trung Cổ này lại có kết quả của khoa học kỹ thuật tương lai sẽ khiến con đường tương lai nhất định không bình thường! ! !
“Chẳng qua! Thể chất của Lôi Lâm này đúng là…” Nhìn số liệu trước mắt, Lôi Lâm thật sự cảm thấy bó tay.
Đây là dùng chỉ tiêu các hạng sinh lý của một người trưởng thành làm tiêu chuẩn, trên lý luận, người trưởng thành bình thường sẽ có chỉ tiêu các hạng đạt tới cấp 1.
Lôi Lâm mặc dù mới mười ba mười bốn tuổi, nhưng số liệu thế này không khỏi quá thấp.
“Hả? Không đúng, chính xác là thân thể của nhân loại ở thế giới này phổ biến yếu nhược! Chip, quét số liệu thân thể con người chung quanh!”
“Tích! Nhiệm vụ thành lập! Bắt đầu thu thập số liệu!”
Gần như chỉ trong nháy mắt, trước mặt Lôi Lâm đã hiện ra hình ảnh 3D của thân thể mấy người ở chung quanh, cùng số liệu của họ.
“Không rõ tên, giới tính: Nam, lực lượng: 0. 9, nhanh nhẹn: 1. 1, thể chất 0. 8 ”
” Không rõ tên, giới tính: Nam, lực lượng: 1. 2, nhanh nhẹn: 0. 9, thể chất 1. 0 ”
” Không rõ tên, giới tính: Nữ, lực lượng: 0. 8, nhanh nhẹn: 1. 2, thể chất 0. 7 ”
“Được rồi! Xem ra thể chất nhân loại ở thế giới này phổ biến còn mạnh hơn so với nhân loại ở thế giới tương lai, Lôi Lâm này còn không bằng một cô gái… Mình cũng xấu hổ thay…”
Lôi Lâm liếc mắt nhìn chung quanh, đều là nhiều thiếu niên không chênh lệch nhiều với hắn, đặc biệt nhìn một thiếu nữa nhìn có vẻ yếu ớt, thế mà thế chất của người ta cũng vượt xa Lôi Lâm mấy con phố thì hắn đã hoàn toàn tuyệt vọng.
“Hiện tại xem ra Lôi Lâm này chính là một phế vật hết ăn lại nằm, háo sắc vô độ!”
“Không rõ tên, giới tính: Nam, lực lượng: 3. 3, nhanh nhẹn: 2. 5, thể chất 3. 2, cảnh cáo! Cảnh cáo! Là sinh vật vô cùng nguy hiểm, đề nghị chủ thể lập tức rời xa 1000m trở lên! ! !”
Cảnh báo màu đỏ lấp lóe khiến Lôi Lâm trực tiếp rơi vào khiếp sợ.
” Số liệu bình quân 3. 0!” Lôi Lâm lại quét mấy lần, xác định Chip không sai lầm mới trực tiếp bó tay.
“Ngay cả vô địch thế giới cũng không đạt được tiêu chuẩn này, nếu ở kiếp trước, người này hoàn toàn có thể mặc quần tam giác ở ngoài giả bộ thành siêu nhân rồi!”
Lôi Lâm thân là nhà khoa học nên hiểu rất rõ thể chất3. 2 này đại biểu cho việc người này có sức chịu đòn, tính kháng virus, tốc độ khôi phục thân thể đều gấp ba thường nhân trở lên! ! !
Chỉ tiêu các hạng thân thể đều gấp ba thường nhân, cũng không đơn giản là cộng lại như vậy, khái niệm này nghĩa là gì?
Đại biểu chính là người này có thể tay không tấc sắt đánh bại hơn mười người, thậm chí hơn một trăm người vây công, ở kiếp trước thì đây chính là siêu nhân!
“Chỉ sợ, cũng chỉ có Người Sinh Hóa trong phòng thí nghiệm, thông qua cải tạo gien mới có số liệu này, hơn nữa, cũng chỉ có thể đạt tới hạng nhất! Thế giới này quả nhiên không đơn giản!”
Lôi Lâm vừa suy ngh, vừa nhìn về phía người có được thực lực khủng bố như vậy.
Đó là một người mặc đồ đen phụ trách phân phát đồ ăn, tầm tuổi trung niên, trên mặt có một vết sẹo kéo dài từ trán đến bờ môi, gần như tách gương mặt thành hai bên, nhìn vào chỉ thấy vô cùng hung ác.
Thiếu niên mặt tàn nhang lúc trước chính là bị người này dọa sợ.
Chương 4: Chip (2)
“Đây là nô bộc học viện phụ trách tiếp chúng ta, nghe nói còn không phải Phù Thủy, rõ ràng đã khủng bố như vậy, vậy Phù Thủy chân chính sẽ có dáng vẻ thế nào?”
Lôi Lâm đột nhiên phát hiện, hắn sinh ra hứng thú cùng tò mò mãnh liệt đối với nghề nghiệp Phù Thủy này, hận không thể lập tức đi tới học viện để tìm tòi hư thực.
Hàng người rất ngắn, lập tức đã đến lượt Lôi Lâm, người áo đen mặt sẹo đưa một phần bánh mì trắng và nước trái cây cho Lôi Lâm xong rồi không nói gì, chỉ phất phất tay, vẻ mặt không kiên nhẫn.
Nếu là Lôi Lâm lúc trước, cho dù bởi vì không ở trong nhà, không dám kéo người này ra đánh vài roi, sắc mặt cũng tuyệt đối sẽ không tốt đẹp, thậm chí sẽ mắng hai câu.
Nhưng Lôi Lâm hiện tại đương nhiên sẽ không ngu ngốc như vậy, dựa theo ký ức, dùng lễ nghi của một người quý tộc: “Cám ơn ngài! Tiên sinh!”
Người áo đen vẫn không tỏ vẻ gì, nhìn Lôi Lâm quay người rời đi.
“Ồ! Không thể tưởng được Lôi Lâm kia lại dùng lễ nghi, giống y như một quý tộc vậy!” Có hai thiếu niên theo ở phía sau không khỏi xì xào bàn tán.
“Nhanh đuổi kịp!” Người mặt thẹo lại lên tiếng, tiếng nói như sấm đột nhiên nổ tung bên tai hai người này.
Tiếng vang ầm ầm, thậm chí dọa cho một thiếu niên sợ đến mức trực tiếp ngã ngồi dưới đất.
Lôi Lâm mặc kệ nghị luận đằng sau, nhìn lạnh lẽo chung quanh, khẽ cười khổ: “Được rồi! Mình đúng là không được người khác hoan nghênh!”
Nhìn Kiều Trị, hắn cũng vội vàng hơi quay đầu, bàn tay sau lưng còn lắc lắc, ra ám hiệu.
“Ồ! Được rồi! Nể tình thuốc bôi, anh đây sẽ không vạch trần chú!” Lôi Lâm thở dài, tìm một chỗ tương đối vắng vẻ, cũng mặc kệ có trải thảm hay không, trực tiếp ngồi xuống, bắt đầu gặm lấy gặm để.
” Bánh mì trắng này còn thì không ngon bằng kiếp trước! Nhưng ở trong trí nhớ của Lôi Lâm thì đây đã là đồ ăn chỉ lễ tết mới có rồi!”
Lôi Lâm vừa ăn vừa nghĩ.
Căn cứ vào ký ức của Lôi Lâm, sức sản xuất ở thế giới này còn rất thấp, bánh mì trắng là đồ ăn của quý tộc, tiểu quý tộc bình thường, chỉ có vào ngày lễ long trọng, tiến hành chúc mừng mới có thể dùng.
Đối với nông phu bình thường, bánh mì đen vừa cứng lại không có dinh dưỡng chính là mỹ vị vô thượng rồi.
Nghĩ đến bánh mì đen trong trí nhớ mà mình từng thấy, cứng đến mức có thể dùng như viên đá thì Lôi Lâm lại thở dài: “May là vận khí không tệ, dù là quý tộc hay Phù Thủy, đều là cao tầng ở thế giới này, không cần chịu khổ!”
Ăn như hổ đói ăn xong miếng bánh mì trên tay, lại uống một hơi cạn sạch nước trái cây, Lôi Lâm mới cảm thấy mỹ mãn đưa tay lau lau miệng, rồi mới trở lại xe ngựa.
Căn cứ vào kinh nghiệm dĩ vãng, các thiếu niên quý tộc sẽ dựng lều vải ở nơi trú quân, nghỉ ngơi một tối rồi mới đi, nhưng rõ ràng sẽ không có người nào mời Lôi Lâm, chính hắn cũng không mang lều vải, chỉ đành ngủ lại trên xe ngựa vừa lạnh lại vừa cứng!
“Vừa rồi nhìn quanh mới thấy, có hơn năm mươi học đồ, hai mươi lăm người mặc đồ đen, mặc áo choàng trắng là có địa vị cao nhất, có ba người!”
Nghĩ đến tình cảnh vừa rồi chỉ đứng từ xa để nhìn mà lại lập tức bị phát hiện, Lôi Lâm vẫn thấy lông tơ cả người dựng thẳng lên.
Đặc biệt khi Chip nhắc nhở “Phát hiện phóng xa không rõ!” “Bị lực từ trường không rõ quấy nhiễu, không thể quét qua!”
Càng khiến đáy lòng Lôi Lâm lạnh lẽo!
“Xem ra cho dù có Chip! Mình vẫn là kẻ yếu ở thế giới này! Có điều chính vì như thế, mới khiến mình càng thêm khát vọng lực lượng của Phù Thủy!”
Trong mắt Lôi Lâm dường như bốc lên hai ngọn lửa.
“Vẫn nên đi ngủ sớm một chút thôi! Ngày mai còn phải chạy đi đấy!”
Lôi Lâm cởi áo khoác rồi bổ nhào trên mặt đất, để mình ngủ thoải mái hơn một điểm.
“Hành trình này đã đi hơn ba tháng, đi xuyên qua mười vương quốc, rõ ràng còn chưa tới mục đích, điều kiện giao thông thời cổ đại này thực sự là…”
Hai mắt nhắm lại, mơ mơ màng màng cũng không biết trôi qua bao lâu, cửa xe ngựa đột nhiên “Phanh” một tiếng rồi mở ra.
Lôi Lâm đột nhiên đứng dậy, lập tức ngửi thấy được mùi hương hoa hồng.
Mùi hương thơm ngát mà không nồng, rất là dễ ngửi, khiến thân thể của hắn xuất hiện rung động, khơi gợi lên trí nhớ của hắn.
“… Lôi Lâm! Ngươi vẫn khỏe chứ?” Một giọng nữ dễ nghe truyền vào.
“Là Bối Tư Tháp sao? Mời vào!” Lôi Lâm né sang một bên.
Hương hoa trong xe ngựa lập tức chuyển thành nồng nàn, theo đó là một cô gái xinh đẹp bước vào.
Làn da trắng nõn, chỉ mặc quần áo màu đỏ bó sát, lộ ra đường cong nóng bongt.
Càng khiến Lôi Lâm khó quên là mái tóc bạch kim của thiếu nữ, và đôi mắt đỏ như bảo thạch, kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, tạo thành vẻ hoặc mị kỳ dị.
Đây chính là thiếu nữ làm hại Lôi Lâm chịu một trận đánh, hơn nữa còn mất mạng:Bối Tư Tháp!
“Xin hỏi có chuyện gì sao?” Thiếu nữ này tuy phát dục rất khá, vô cùng có sức hấp dẫn đối với Lôi Lâm, nhưng đối với Phương Minh đến từ dị giới, đã sớm trải qua thời điểm điên thì cô nàng cũng chỉ là người có chút tư sắc mà thôi.
Biểu hiện ra ngoài chính là lãnh lãnh đạm đạm.
Rất rõ ràng, loại thái độ này khiến để thiếu nữ đối diện có chút giật mình, lời nói chuẩn bị trước đó cũng không nói ra được.
Sau một hồi im lặng thật lâu, cô nàng này mới từ trong lòng ra một bình thủy tinh nhỏ, đặt vào trong tay Lôi Lâm: “Chuyện này… Đây là thuốc trị thương, bôi ở trên người thì tốt rồi! Thật… Thật xin lỗi!”
Thiếu nữ khẽ khom người, lộ ra tuyết trắng no đủ trước ngực, Lôi Lâm thấy mà trong lòng khẽ động.
Chương 5: Kỵ sĩ (1)
Sau khi thiếu nữ nói xin lỗi xong, dường như một nai con bị hoảng sợ lập tức chạy đi, chỉ để lại một làn gió thơm trong không khí.
Nhìn góc áo màu đỏ biến mất trong tầm mắt, Lôi Lâm hơi bó tay, “Rõ ràng là Lôi Lâm đùa giỡn cô ta, cô ta lại đến xin lỗi? Đầu óc có vấn đề sao?”
Lẩm bẩm xong lại sờ sờ bình thuốc trong tay: “Chẳng lẽ lúc trước mình nghĩ sai rồi, Bối Tư Tháp này là một nha đầu tâm địa rất tốt!”
Lôi Lâm hơi tò mò đánh giá bình thủy tinh nhỏ trên tay: “Đã có thể sản xuất ra thủy tinh, nhưng nhìn công nghệ này vẫn còn tương đối thô ráp, tuy vậy cũng không kém rồi!”
Hắn mở nắp bình ra, lập tức có mùi thuốc truyền ra ngoài.
Theo thói quen kiếp trước, Lôi Lâm lập tức ra lệnh: “Chip! Quét thuốc bôi! Phân tích thành phần!”
“Tích! Nhiệm vụ thành lập! Bắt đầu quét qua!”
“Phát hiện thành phần không biết, bắt đầu thành lập thí nghiệm mô phỏng!”
“Thí nghiệm chấm dứt! Tác dụng thuốc không biết tên: Hiệu quả vô cùng ngứa ngáy! Thời gian: Bảy ngày!”
“Ách!” Nhìn kết quả thí nghiệm, Lôi Lâm im lặng cả buổi, “Anh đây thu hồi lời nói lúc trước…, nha đầu kia, quả nhiên đen tối!”
Nhưng lại lập tức có cảm giác người trưởng thành nhìn đứa trẻ bướng bỉnh đùa dai.
“Dù sao vẫn còn con nít! Không dùng được thủ đoạn ngoan độc! Qua vài năm nữa, trong cái bình này hẳn phải là kịch độc!”
Lôi Lâm nhìn bình thủy tinh trong tay, nghĩ một chút rồi thu vào trong ngực: “Vẫn nên giữ lại đi, nói không chừng về sau có thể phát huy được tác dụng!”
Sau khi Bối Tư Tháp tới rồi đi thì không có người nào tới quấy rầy nữa.
Lôi Lâm lại nằm xuống, nhìn như đang ngủ nhưng trong đầu lại đang nhanh chóng suy nghĩ.
“Hiện tại đi tới Học viện Phù Thủy, không có nguy hiểm lộ thân phận, những người mặc áo trắng kia chính là Phù Thủy rồi, mình đi qua trước mặt bọn họ mấy lần, cũng không đưa tới chú ý, xem ra bọn hắn không phát hiện được dị thường trên người mình… Nắm chắc đi Học viện Phù Thủy lại lớn thêm mấy phần!”
“Nhưng Phù Thủy trong truyền thuyết đều là hóa thân của quỷ bí hung tàn, căn cứ vào chuyện mà Ước Hàn tử tước hỏi thăm ra, dường như ở trong học viện có cấm tàn sát lẫn nhau, nhưng cạnh tranh giữa những học viên cùng cấp vẫn rất kịch liệt, phải tìm cách tự bảo vệ!”
Nghĩ tới đây, hắn lại lấy chiếc nhẫn đeo trên cổ ra, cầm trên tay.
Chiếc nhẫn kia đen nhánh, không thu hút chút nào, chỉ ở mặt trong có một hình vẽ chữ “Y” nho nhỏ, chung quanh còn có hoa văn phức tạp.
“Dùng tiêu chuẩn thời Trung Cổ, muốn khắc xuống hoa văn phức tạp như vậy trên mặt nhẫn, thật sự là không thể tưởng tượng nổi! Nhưng dù là cái gì, chỉ cần liên hệ cùng Phù Thủy thì dù xuất hiện chuyện gì đều không hề quái lạ!”
Lôi Lâm lẩm bẩm, lại phát ra mệnh lệnh: “Chip! Quét chiếc nhẫn trên tay!”
“Tích! Nhiệm vụ thành lập! Bắt đầu quét qua!”
“Phát hiện kim loại không rõ thành phần, so sánh với tài liệu trong kho… Tư liệu chưa đủ, không thể phân tích!”
“Quả nhiên! Chip hiện tại muốn phân tích ra vật phẩm do Phù Thủy lưu lại vẫn quá miễn cưỡng!” Lôi Lâm thở dài, lại cất kỹ chiếc nhẫn đi.
“Phải làm thế nào mới có thể thăng cấp lực lượng nhỉ?Thân thể này thật sự là quá yếu! Còn không bằng cả đám bạn cùng lứa tuổi, như vậy sao được?”
“Ở kiếp trước, còn có thể tiến hành cải tạo gien, nhưng hiện tại rõ ràng không có điều kiện này, vẫn phải xem trong ký ức của Lôi Lâm, có lẽ sẽ có biện pháp nào…”
Lôi Lâm âm thầm nghĩ đến đây, tìm một tư thế thoải mái nhất rồi nằm xuống, trong đầu lại ra lệnh: “Chip! Sửa sang lại ký ức của Lôi Lâm!”
“Tích! Nhiệm vụ thành lập! Bắt đầu sửa sang lại!”
Ở thế giới kiếp trước của Lôi Lâm, giới khoa học vẫn cho rằng phần lớn não bộ còn chưa dùng tới, ở trong đó có chứa tất cả thì ký ức từ khi sinh ra đến nay!
Có ký ức, dù bản thân đều không nhớ ra được, nhưng cũng nhất định tồn tại ở trong đầu!
Hiện tại, nghe Lôi Lâm ra lệnh, Chip phụ trợ, ký ức về cuộc sống sinh hoạt của Lôi Lâm từ lúc vừa ra đời đến khi được tuyển chọn thành Phù Thủy học đồ, bắt đầu cuộc hành trình này đều hiện rõ trước mắt Lôi Lâm.
Thậm chí ngay cả mỗi một món ăn là đồ ăn gì, hương vị như thế nào, đều hiện rõ trong đầu Lôi Lâm.
Những ký ức này quá mức phức tạp, lại chứa rất nhiều tin tức vô dụng, lúc trước Lôi Lâm chỉ lấy những thông tin khẩn cấp cần dùng nên bỏ qua những tin tức này.
Hiện tại thông qua Chip, tất cả đều sửa sang lại!
“Tư liệu đã sửa soạn xong!” Chip nhắc nhở.
“Thành lập văn kiện mới, đặt tên là ký ức “Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ “!” Lôi Lâm hạ mệnh lệnh mới.
“Tích! Văn kiện “Lôi Lâm • Pháp Lôi Nhĩ” được thành lập!”
“Thành lập nhiệm vụ, tìm tòi phương pháp có thể làm cho chủ thể mau chóng tăng lên thực lực!”
“Tích! Nhiệm vụ thành lập, bắt đầu tìm tòi!”
Ở trước mặt Lôi Lâm lướt qua vô số số liệu hình ảnh, hình thành một màn ánh sáng xinh đẹp.
“Tìm tòi xong! Phát hiện 453 phương pháp!”
“Nhiều như vậy?” Lôi Lâm Trầm im lặng “Bỏ đi các phương pháp có thể thực hiện dưới 50%, đồng thời kèm theo điều kiện: Hiện tại có thể lập tức tiến hành! Một lần nữa tiến hành sàng lọc!”
“Tích! Sàng lọc chấm dứt, còn 2 phương pháp!”
“Hiện rõ!”
“Phương án một: Trở thành Phù Thủy.”
“Phương án hai: Tiến hành huấn luyện kỵ sĩ.”
“A…! Hiện tại phương án một không thực tế, không đến Học viện Phù Thủy, thì trở thành Phù Thủy thế nào? Còn huấn luyện kỵ sĩ là thứ gì?”
Lôi Lâm Nam lẩm bẩm xong, lập tức hạ nhiệm vụ mới, “Chip, sắp xếp lại ký ức về huấn luyện kỵ sĩ rồi truyền vào trong trí nhớ của tôi!”
Khi số liệu truyền vào, Lôi Lâm cũng hiểu được cái gọi là kỵ sĩ này rốt cuộc là gì.
Trên thế giới này, tràn đầy lực lượng thần bí, nhưng đa số người bình thường tiếp xúc với kỵ sĩ!
Cái gọi là kỵ sĩ, chính là chiến sĩ trải qua huấn luyện gian khổ để kích phát năng lượng sinh mệnh trong cơ thể, có tố chất thân thể cường đại vượt xa thường nhân!
Muốn trở thành Phù Thủy, cần có thiên phú đặc biệt, trong mấy vạn người cũng không nhất định có một người, nhưng kỵ sĩ lại khác, chỉ cần cố gắng, mỗi người đều có thể trở thành kỵ sĩ! ! !
Những kỵ sĩ này không chỉ có tố chất thân thể vượt xa người bình thường vài lần, còn tinh thông phương pháp sử dụng các loại vũ khí cùng kỹ thuật giết người, có kỵ sĩ, thậm chí còn nắm giữ bí kỹ có thể bộc phát trong nháy mắt!
Tất cả kỵ sĩ cấu thành giai cấp quý tộc, cũng là cơ sở vương quốc thế tục thống trị.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










