Vũ Động Càn Khôn
Tập 138 [ chương 691 đến 695 ]
❮ sautiếp ❯Chương 691 : Dưỡng thương
Trong lúc mơ màng dường như Lâm Động nghe được một giọng nói lanh lảnh quyến rũ khiến người ta muốn mở mắt ra nhìn dung nhan của chủ nhân giọng nói ấy… Nhưng cuối cùng Lâm Động không mở mắt được, sự mệt mỏi dâng tràn khiến mắt hắn luôn ở trạng thái nhắm nghiền.
Sự mệt mỏi đó hình như kéo dài khá lâu, rồi cuối cùng đôi mắt ấy cũng gắng gượng mở ra được một khe hở nhỏ.
Ánh sáng ấm áp chiếu rọi khiến hắn mở mắt to hơn, ánh sáng xua tan đi bóng tối.
Khi mở mắt ra, xuất hiện trước mắt hắn là một gian phòng u tĩnh đầy mùi đàn hương, màu đỏ lan tỏa khắp tầm mắt.
Lâm Động nhìn quang cảnh lạ lẫm này, ánh mắt thoáng chút thất thần, rồi bỗng ngồi bật dậy, định nhảy lên, nhưng cơ thể mềm nhũn, tứ chi mất hết sức lực!
Cảm giác bất lực khiến sắc mặt Lâm Động chợt biến, nhưng rồi hắn dần bình tĩnh lại, lông mày nhíu lại như hồi tưởng lại điều gì đó.
– Cuối cùng hình như Ứng Hoan Hoan đến!
Lâm Động lẩm bẩm, hắn nhớ lại lúc cuối cùng dường như nghe được giọng nói quen thuộc, có lẽ người của Đạo Tông đã đến.
– Không ngờ lại bị thương thành thế này!
Lâm Động cúi xuống nhìn bàn tay trắng bệch của mình, lông mày không khỏi nhíu lại, hắn có thể cảm nhận được từng cơn đau nhức trong cơ thể, thậm chí việc vận chuyển nguyên lực cũng gặp trở ngại, rõ ràng lần này hắn bị thương rất nặng.
Đương nhiên Lâm Động không nghĩ đối thủ hắn đối mặt là ai, thực lực bản thân của hắn chỉ là Ngũ Nguyên Niết Bàn, dù có năng lực của Thiên Phù sư Tứ ấn và các loại thủ đoạn khác, có thể kháng cự được với Bát Nguyên Niết Bàn đã là rất xuất sắc rồi. Lần này nếu không phải nhờ Tiên Nguyên Cổ Quả gia tăng sức mạnh thì Lâm Động tuyệt đối không phải là đối thủ của Diêu Linh Cửu Nguyên Niết Bàn, huống hồ là khiến hắn bị trọng thương.
Cửu Nguyên Niết Bàn cũng có thể coi là đệ tử cấp cao nhất trong các Tông phái siêu cấp, trong cả Đông Huyền Vực cũng có danh tiếng không nhỏ. Lâm Động lần này có thể tạo nên cục diện ngang tay như vậy trước Diêu Linh, việc này truyền ra ngoài chắc chắn gây chấn động không nhỏ.
Lâm Động chầm chậm bước xuống khỏi giường, nguyên lực trong người hắn lúc này trống rỗng, chắc phải điều dưỡng vài ngày mới hồi phục được.
Két két!
Lâm Động đẩy cửa ra, ánh nắng ấm áp chiếu lên người hắn. Dưới ánh sáng ấy, Lâm Động cảm thấy cơn đau trong người dịu đi phần nào.
Bên ngoài là một dãy hành lang rộng rãi, phía trước là một khu đình viện u tĩnh. Trong đình viện lúc này có một vài người đang ngồi, khi nghe thấy có tiếng cửa mở bọn họ vội quay lại, rồi gương mặt đều hiện lên vẻ vui mừng.
– Lâm Động, cuối cùng ngươi cũng tỉnh lại rồi!
Lâm Động nhìn mấy người bọn Mạc Lăng, hắn có thể nhìn thấy được sự lo lắng và mừng rõ trong mắt bọn họ, trong lòng cảm thấy thật ấm áp. Hắn gật đầu, nói:
– Ta hôn mê bao lâu rồi?
– Mười ngày rồi!
Mạc Lăng dang tay ra, nói.Chi Kiếp – Nhất Kiếp – Vạn Kiếp …Một quyển Đạo Nguyên Chân Giải, giấu giếm đại đạo huyền cơ, một thuật thôi diễn vạn pháp, ba ngàn đại đạo tại ngực…. Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Lâm Động hơi khựng lại. Tuy hắn cũng đã dự tính trước mình sẽ hôn mê khá lâu, nhưng hắn không ngờ lần này hắn lại hôn mê lâu đến vậy, chắc đây là di chứng của việc ăn cùng lúc năm Tiên Nguyên Cổ Quả!
– Giờ cả Đạo Tông đang lan truyền câu chuyện về ngươi. Nghe nói trước sự bao vây của vô số cường giả Ma Ấn Chúng mà ngươi đã đả thương được Diêu Linh xếp hạng tư trong Tông Phái Thông Tập Bảng. Hắn là cường giả Cửu Nguyên Niết Bàn a, từ lâu đã rất nổi danh Đông Huyền Vực!
Liễu Bạch chép miệng tán thưởng, ánh mắt nhìn Lâm Động cũng có sự khâm phục khó che giấu.
– Quan trọng nhất là Diêu Linh từng là Chấp sự của Nguyên Môn, ngươi không biết việc này đã khiến đệ tử Đạo Tông nở mày nở mặt thế nào đâu.
Lâm Động nhìn mấy người bọn Liễu Bạch đang phấn khích đến đỏ cả mặt, không khỏi cảm thấy nghẹn lời. Lần này hắn suýt chút nữa thì toi mạng chứ đâu được tiêu sái như bọn họ nói.
– Lâm Động, tỉnh rồi à?
Đột nhiên lúc ấy có một giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo mang sự vui mừng bỗng vang lên. Mọi người nhìn sang thì thấy phía bên kia đình viện, nơi bóng râm xanh mát có một thiếu nữ xinh đẹp đang đứng đó.
Thiếu nữ đứng đó, dáng người mềm mại thon thả dưới lớp áo xanh, nhưng vẫn hiện ra những đường cong đẹp đẽ. Tia nắng xuyên qua những chiếc lá cây chiếu lên gương mặt với những đường nét tinh tế, đôi mắt to tròn trong sáng đang đầy ắp niềm vui mừng.
Dung mạo thiếu nữ ấy vô cùng tuyệt mỹ, mái tóc đuôi ngựa đen nhánh rũ xuống, ở cuối đuôi tóc là một đường cong đầy sức sống.
Bọn Mạc Lăng nhìn cô nàng thiếu nữ đó, gương mặt hơi sáng lên rồi vội nhìn Lâm Động.
– Thời gian ngươi hôn mê, đa phần thời gian đều là do Hoan Hoan tiểu sư tỷ chăm sóc ngươi. Tỷ ấy thường xuyên đến Hoang Điện chúng ta, điều này cũng khiến không ít đệ tử Hoang Điện ghen tỵ a!
Mạc Lăng tiến sát lại bên cạnh Lâm Động, cười một cách cổ quái.
Nghe vậy Lâm Động sững người, hắn biết mức độ được yêu mến của Ứng Hoan Hoan này trong Đạo Tông không nhỏ. Hơn nữa bối cảnh của nàng ta trong Đạo Tông cũng không vừa, hắn không ngờ một nàng thiếu nữ như tiểu Công chúa này lại hạ mình đến chăm sóc hắn như vậy…
– Này, ngủ nhiều hóa ngốc rồi à?
Khi Lâm Động còn đang thất thần, cô nàng thiếu nữ đó đã đến trước mặt, dùng bàn tay thon thả giơ qua giơ lại trước mặt hắn, giọng nói trong trẻo như nhạc khí vang lên.
Lâm Động sực tỉnh, cười cười, nói:
– Đúng lúc cuối cùng, may nhờ ngươi đến, không thì có lẽ ta không thể về được rồi!
– Hứ, chỉ tỏ vẻ oai phong, rõ ràng không tự giải quyết được thế mà còn hung dữ với người ta!
Ứng Hoan Hoan chu miệng nói.
Lâm Động bất lực gật đầu, đúng là các cô gái không dễ phục vụ, cục diện đó có được biện pháp là tốt lắm rồi!
– Đương nhiên ta cũng không phủ nhận lúc đó ngươi rất tuyệt. Nếu thêm vài lần nữa chưa biết chừng ta sẽ thích ngươi ấy chứ!
Thấy vẻ mặt chán nản của Lâm Động, Ứng Hoan Hoan mỉm cười, nói.
Lâm Động cũng không biết nói gì, chuyện này một lần là đủ rồi, hắn không muốn thêm lần nữa chút nào.
– Còn những kẻ kia?
Lâm Động bỗng nhớ ra, hỏi.
– Giết hết rồi! Sau này sẽ không còn Ma Ấn Chúng gì nữa. Những kẻ ngươi đánh dấu, chỉ cần từng động thủ cũng đều đã giải quyết rồi!
Lông mày Ứng Hoan Hoan khẽ động, bình thản nói.
Lâm Động gật gù, xem ra lần này Đạo Tông cũng bạo nộ rồi, thủ đoạn hung tàn như vậy… Nhưng cũng chỉ như thế mới tạo được uy phong, nếu không đệ tử Đạo Tông sau này đi đâu cũng bị kẻ khác ức hiếp a!
– Tiên Nguyên Cổ Chủng đem về được, các Trưởng lão đều rất cảm động. Chuyến đi lần này công lao của ngươi là lớn nhất, đợi khi phục hồi hoàn toàn, phụ… Chưởng giáo đại nhân sẽ đích thân gặp ngươi.
Ứng Hoan Hoan cười tủm tỉm, nói.
– Ồ?
Lâm Động có phần động dung, với sự trấn tĩnh của mình, khi nghe thấy lời đó hắn cũng phải thở gấp. Dù sao thì người đó cũng là người đứng đầu Đạo Tông, cũng là một trong những cường giả đỉnh cấp của địa vực rộng lớn Đông Huyền Vực này.
Bọn Mạc Lăng ở bên cạnh nhìn hắn đầy ngưỡng mộ, ở Đạo Tông, muốn gặp Chưởng giáo đại nhân không phải chuyện dễ dàng.
– Đừng căng thẳng, giờ ngươi là anh hùng của Đạo Tông chúng ta rồi!
Ứng Hoan Hoan nhạy cảm nhận ra được sự kinh ngạc của Lâm Động, cười an ủi rồi lấy ra từ trong túi Càn Khôn một cái làn, trong đó là rất nhiều đan dược dùng để trị thương.
– Số thuốc này rất có hiệu quả trị thương. Ta tìm trong dược phòng cả nửa ngày trời mới có đủ đấy. Cái này bôi bên ngoài là được, đừng nuốt!
Nàng ta cẩn thận chỉ vào từng cái lọ trong làn rồi giải thích cặn kẽ từng cái. Được một lúc, nàng ta cảm thấy không khí có gì đó không ổn, ngẩng đầu lên thì thấy vẻ mặt cổ quái của bọn Mạc Lăng.
Cả Đạo Tông ai mà không biết sự tinh quái của Ứng Hoan Hoan, có ai từng được thấy cô nàng thường ngày nghịch ngợm lại có lúc dịu dàng thế này?
– Nhìn gì mà nhìn, chưa từng thấy mỹ nữ à?
Ứng Hoan Hoan bị ánh mắt cổ quái của bọn Mạc Lăng nhìn khiến mặt đỏ lên, nàng ta trừng mắt lên một cái, bọn Mạc Lăng rụt cổ lại, ánh mắt tự động chuyển đi chỗ khác.
– Hừ, ngươi tốt xấu gì cũng là một nửa ân nhân cứu mạng của ta, ta không muốn kẻ khác nói mình không có tình nghĩa, ngươi cầm lấy đi!
Ứng Hoan Hoan giữ vẻ uy nghiêm nhìn Lâm Động, rồi nhét cái làn vào tay hắn, quay người rời đi. Dáng vẻ rất bá khí, nhưng không ai biết khi quay người, đôi tai trắng như ngọc của cô nàng cũng đã đỏ ửng lên.
Lâm Động nhìn dáng người thướt tha rời đi kia, bất giác gãi mũi, xem ra sự dịu dàng vừa rồi quả nhiên là cảnh tượng hiếm thấy!
– Hắc hắc, Hoan Hoan tiểu sư tỷ không tệ, lần đầu tiên thấy nàng ta biết chăm sóc người khác a!
Liễu Bạch nhướng mày với Lâm Động, cười nói.
– Đừng có nghĩ linh tinh, nàng ta chỉ cảm kích vì ta cứu nàng ấy một lần thôi!
Lâm Động hơi bực nói.
– Nhưng gần đây đúng là nàng ấy chăm sóc ngươi suốt, ngoài ra phải cho ngươi biết một tin không tốt lắm. Ngươi cũng biết sức hấp dẫn của Hoan Hoan tiểu sư tỷ rồi, nàng ấy chăm sóc ngươi như vậy, chắc chắn có người không vui…
Mạc Lăng vỗ vai Lâm Động, sắc mặt bất lực, nói:
– Theo ta được biết thì, thậm chí vị thiên tài trong số các đệ tử trẻ tuổi của Địa Điện, chỉ kém Đại sư tỷ Ứng Tiếu Tiếu, cũng đã từng lên tiếng bất mãn vì chuyện này, vì thế sau này ngươi nên chú ý một chút!
Sắc mặt Lâm Động không kìm được tối sầm lại, lúc này hắn rất muốn nói liên quan quái gì đến ta. Hắn thực sự không hiểu hắn chỉ hôn mê một thời gian mà cũng khiến người khác bất mãn?
– Hồng nhan là họa thủy a!
Mạc Lăng nhún vai, an ủi nói.
– Ta không có quan hệ gì với nàng ấy cả!
Lâm Động nói, vừa dứt lời thì thấy bọn Mạc Lăng đồng loạt nhìn xuống cái làn trong tay hắn, lồng ngực hắn nhất thời nghẹn lại.
Chương 692 : Ứng Tiếu Tiếu, Thanh Diệp
Trong căn phòng u tĩnh, Lâm Động yên lặng ngồi khoanh chân trên giường, hai mắt nhắm chặt, hai tay kết ấn tu luyện. Lực thôn phệ tràn ra từ trong cơ thể gây nên từng làn sóng năng lượng quanh người hắn, nguyên lực hùng hồn không ngừng chảy vào cơ thể hắn.
Theo đó khi tức hắn cũng dần được hồi phục!
Việc tu luyện kéo dài ba giờ đồng hồ, cơ thể bất động của Lâm Động lúc này khẽ rung lên, hắn từ từ mở mắt, một luồng khí trắng phun ra từ cổ họng.
Khi khí trắng bay ra, sự ảm đạm cuối cùng trên gương mặt Lâm Động cũng biến mất, đôi mắt đen cũng hồi phục lại sự sáng trong trước đây.
Hắn cũng cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể, gương mặt hiện lên vẻ vui mừng. Từ sau khi tỉnh dậy hắn đã tĩnh tâm điều dưỡng gần năm ngày mới xóa bỏ được hết di chứng của việc nuốt năm Tiên Nguyên Cổ Quả một lúc.
Hơn nữa, cùng với việc thương thế lành lại và hồi phục thực lực, Lâm Động cũng phát hiện ra một điều khiến hắn vô cùng ngạc nhiên và vui mừng. Nguyên lực và tinh thần lực của hắn sau khi bị trọng thương đã được tăng tiến đáng kinh ngạc, thậm chí có dấu hiệu đột phá!
– Vì năm Tiên Nguyên Cổ Quả kia sao?
Lâm Động suy nghĩ, Tiên Nguyên Cổ Quả vốn có hiệu quả kỳ diệu trong việc tăng cường thực lực. Nếu Lâm Động luyện hóa nó theo trình tự, thực lực đột phá lên Lục Nguyên, Thất Nguyên Niết Bàn cũng không phải chuyện khó. Nhưng tình hình lúc đó rõ ràng không thể có thời gian yên tĩnh luyện hóa, vì thế hắn đành liều nuốt luôn cả năm để đổi lấy sức mạnh trong thời gian ngắn.
Cái giá phải trả là khiến phần lớn năng lượng của Tiên Nguyên Cổ Quả đều tiêu hao hết trong trận kịch chiến, Lâm Động hấp thu được chỉ là một, hai thành mà thôi!
Nhưng dù chỉ có một, hai thành nhưng nó cũng khiến Lâm Động có được lợi ích không nhỏ, cộng với trận huyết chiến lần này cũng khiến thực lực Lâm Động tăng tiến. Tuy chưa thể đột phá nhưng xem ra cũng không còn lâu nữa.
Vung cánh tay tràn đầy năng lượng hùng hồn, Lâm Động cười rồi đẩy cửa ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa thì Lâm Động nhìn thấy hai dáng người già nua quen thuộc đứng cách đó không xa, hơi khựng lại một chút rồi hắn vội tiến lại, cười nói:
– Bái kiến hai vị sư thúc!
Hai người đó là Trần Chân và Ngộ Đạo của Hoang Điện, bọn họ nhìn khí sắc của Lâm Động mỉm cười gật đầu.
– Đã khỏe hẳn chưa?
Ngộ Đạo nhìn gã thanh niên trước mặt với ánh mắt hoan hỉ, hỏi rồi lại cười nói:
– Lần này làm tốt lắm, khiến Hoang Điện chúng ta nở mày nở mặt. Sau này nếu nuôi dưỡng được Tiên Nguyên Cổ Chủng thì đó là đại hỷ sự của cả Đạo Tông ta rồi!
– Tình cờ gặp được thôi. Chuyện lần này cũng nhờ có các sư huynh Khương Côn bọn họ.
Lâm Động cười, nói.
– Ha ha, ở lại một mình nghênh chiến với Ma Ấn Chúng, hành động này bá khí thì có đấy, nhưng lại quá lỗ mãng! Sau này phải chú ý hơn một chút!
Trần Chân lắc lắc đầu, nói.
– Đệ tử biết rồi!
Lâm Động nhận ra sự quan tâm trong lời nói của Trần Chân nên hắn cũng không giải thích gì thên, chỉ mỉm cười gật đầu.
Trần Chân chầm chậm gật đầu, ông vuốt râu nhìn gã thanh niên trước mặt, ánh mắt đầy sự hài lòng.
– Đi nào, hôm nay Chưởng giáo đại nhân muốn gặp ngươi!
Ngộ Đạo ở bên cạnh cười, nói.
Lâm Động gật đầu, thấy vậy Ngộ Đạo và Trần Chân nhìn nhau nhưng cũng không nói gì, quay người đi, Lâm Động lập tức theo sau.
Ba người bay ra khỏi quần sơn Hoang Điện rồi bay về trung tâm. Phạm vi của Đạo Tông rất rộng lớn, quần sơn bao quanh, trên bầu trời thỉnh thoảng lại có đệ tử bay qua, đúng là một giang sơn rộng lớn và có sức mạnh khủng bố.
Ba người bay hơn chục phút, lâm hải rậm rạp cũng xuất hiện điểm cuối cùng, một ngọn núi cao nguy nga sừng sững xuất hiện.
– Đó là Đạo Phong, nơi ở của Chưởng giáo đại nhân. Đại sự trong Tông phái cũng được quyết định tại đây.
Ngộ Đạo nhìn ngọn núi hùng vĩ với ánh mắt sùng kính, rồi nói với Lâm Động.
Lâm Động khẽ gật đầu, nhìn lên ngọn núi, lần này hắn không dám dùng tinh thần lực, vì theo trực giác hắn có thể nhận ra ngọn núi này vô cùng nguy hiểm, sự nguy hiểm đó có thể khiến hắn biến mất trong nháy mắt.
Khi sắp đáp xuống đỉnh núi, Lâm Động quét mắt một lượt, rồi nhìn thấy hai lão giả mặc áo xám đang yên tĩnh ngồi trên một tảng đá nhô ra nơi vách núi.
Quanh người bọn họ không có bất cứ nguồn nguyên lực nào, nhìn từ xa giống như hai lão nhân bình thường. Khi thấy bọn họ, Trần Chân và Ngộ Đạo cũng dần giảm tốc độ.
Hai lão nhân ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt trầm đục nhìn về hai người Trần Chân, rồi dần dừng lại trên người Lâm Động.
Vào khoảnh khắc bị nhìn qua, toàn thân Lâm Động bỗng nổi da gà, thậm chí nguyên lực trong cơ thể cũng chuyển động chậm lại, cảm giác đó giống như bị hai lão nhân kia nhìn thấy cả trong lẫn ngoài vậy.
Nhưng may mà hai lão nhân đó chỉ nhìn trong chốc lát, rồi Lâm Động nhìn thấy gương mặt già nua cứng nhắc của bọn họ hiện lên vẻ dịu dàng và nụ cười hiếm có.
– Hắn chính là Lâm Động phải không? Không tệ, vào đi, Chưởng giáo đại nhân đang đợi!
Hai người Trần Chân gật đầu rồi dẫn Lâm Động lên đỉnh núi.
– Hai vị đó là Trưởng lão của Đạo Tông, thực lực rất mạnh, tiến thêm bước nữa chưa biết chừng sẽ bước vào Tử Huyền Cảnh!
Khi bay lên đỉnh núi, Ngộ Đạo ở bên cạnh Lâm Động nói nhỏ.
– Tử Huyền Cảnh?
Lâm Động thầm tặc lưỡi, tầng thứ đó dù nhìn trong cả Đông Huyền Vực cũng là cường giả hạng nhất, Đạo Tông không hổ là Tông phái siêu cấp, thật đáng sợ!
Ba người lên đến đỉnh núi, trong tầng mây mù, một khu đài bằng bạch ngọc rộng lớn xuất hiện trong tầm mắt, rồi ba người đáp xuống.
Khi Lâm Động đáp xuống, ngẩng đầu lên thì mới nhận ra phía trước không xa có ba người đang đứng.
Ba người đó, hai nữ một nam, một người trong đó thì rất quen thuộc, dáng người yểu điệu giấu trong lớp áo xanh nhạt, chính là Ứng Hoan Hoan.
Nữ tử bên trái nàng ta có dáng người cao ráo, mái tóc dài túm lại đơn giản rủ xuống đến eo, gương mặt thanh tú có vài phần giống Ứng Hoan Hoan, chỉ có điều Ứng Hoan Hoan hoạt bát còn nữ tử này lại thanh tú, điềm tĩnh.
Hơn nữa Lâm Động cảm nhận được một áp lực từ người nữ tử ấy! Hắn khẽ mím môi lại, trong cả Đạo Tông có được thực lực như vậy, hơn nữa lại còn là nữ tử, ngoài Đại sư tỷ của Thiên Điện, Ứng Tiếu Tiếu, người mà hắn vừa vào Đạo Tông đã được nghe tiếng nhưng từng được gặp ra thì còn có thể là ai?
Bên phải Ứng Tiếu Tiếu là một nam tử trẻ tuổi mặc thanh y. Nam tử này khá tuấn dật, tuy không đến đẹp đến mức yêu dị như Tiểu điêu nhưng cũng có thể coi là mỹ nam tử có khí chất.
– Này, thương thế khỏi hết rồi hả? Cái mạng ngươi cũng lớn thật a!
Ứng Hoan Hoan thấy Lâm Động thì mỉm cười tiến lại.
Lâm Động có phần bất lực với kiểu hỏi thăm của Ứng Hoan Hoan, nhưng nụ cười kia cũng là phát từ đáy lòng, Lâm Động cười nói:
– Nhờ số thuốc của ngươi!
Nghe vậy, Ứng Hoan Hoan dường như nhớ đến điều gì, mặt hơi đỏ lên, nhìn Lâm Động một cái rồi rời ánh mắt ra chỗ khác:
– Ngươi cứu ta mà!
Nói rồi cô kéo tay nữ tử bên cạnh, cười hi hi nói:
– Đây là tỷ tỷ của ta, Ứng Tiếu Tiếu. Nếu ngươi mà nói chưa từng nghe tên thì ta đá ngươi ra ngoài ngay!
– Bái kiến Tiếu Tiếu sư tỷ.
Trước mặt người ưu tú nhất trong lớp đệ tử trẻ tuổi của Đạo Tông, Lâm Động không dám chậm trễ, cung tay ôm quyền, căn cứ thân phận thì hắn cũng phải gọi Ứng Tiếu Tiếu một tiếng sư tỷ.
– Nha đầu này được chiều quen rồi, ngươi đừng để bụng!
Ứng Tiếu Tiếu nhìn Lâm Động, mỉm cười khẽ nói.
Lâm Động nhìn Ứng Hoan Hoan bên cạnh đang chu môi, rồi gật gù cười thầm.
– Việc lần này nhờ có ngươi, nhưng ngươi thật khiến người ta bất ngờ đấy. Khi ta đến nơi, Diêu Linh đã bị vết thương chí mạng rồi!
Ánh mắt Ứng Tiếu Tiếu hơi dao động, nàng ta nhìn Lâm Động, trong lòng không bình tĩnh như vẻ ngoài. Hiện tại nàng ta cũng đã là cảnh giới Cửu Nguyên Niết Bàn, đương nhiên hiểu sự cường hãn của tầng thứ này. Nhưng khi nàng đến nơi, dù Lâm Động đã trọng thương hôn mê, nhưng Diêu Linh cũng dính đòn chí mạng.
Thật sự nàng ta không thể ngờ với thực lực của mình, Lâm Động lại có thể đả thương được Diêu Linh, một cường giả Cửu Nguyên Niết Bàn thành ra như vậy!
– Chỉ là vận khí tốt thôi!
Lâm Động cười nói, trong lòng bổ sung thêm một câu, ngoài ra còn tàn nhẫn hơn!
Ứng Tiếu Tiếu cũng không thể hiện đồng ý với câu nói của Lâm Động hay không, nếu vận khí tốt mà đả thương được cường giả Cửu Nguyên Niết Bàn thành như thế, vậy thì danh khí của Diêu Linh bao năm nay cũng thật nực cười!
Nam tử thanh y bên cạnh lúc này cũng tiến lại, gương mặt tuấn dật nở nụ cười cuốn hút, chỉ có điều Lâm Động lại nhìn trong nụ cười ấy có một sự cảnh giác rất khó nhận ra.
– Đã nghe danh Lâm Động sư đệ từ lâu, hôm nay được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền!
Nam tử thanh y đó nhìn Lâm Động cười, giơ ra một bàn tay, vì dáng người nên dường như hắn hơi nhìn Lâm Động theo hướng từ trên xuống, rồi hắn cười:
– Địa Điện, Thanh Diệp… thanh mai trúc mã của Hoan Hoan!
Chương 693 : Chưởng giáo Đạo Tông
Địa Điện, Thanh Diệp?
Lời nói của nam tử thanh y khiến Lâm Động hơi khựng lại, rồi cười thầm, hắn cũng đã hiểu nguyên nhân nảy sinh cảnh giác của vị thiên tài Địa Điện thiên phú chỉ kém Ứng Tiếu Tiếu này!
Xem ra người này đang thích Ứng Hoan Hoan, chỉ có điều hình như hắn hiểu nhầm điều gì đó.
Lâm Động cũng không cảm thấy lạ khi Ứng Hoan Hoan lại có nhiều người theo đuổi đến như vậy. So với sự điềm tĩnh của Ứng Tiếu Tiếu, Ứng Hoan Hoan lại thu hút hơn nhờ vào sự hoạt bát nhanh nhẹn đầy sức sống, ít nhất thì rất nhiều đệ tử đều không dám nói lớn tiếng trước mặt Ứng Tiếu Tiếu, nhưng trước mặt Ứng Hoan Hoan thì tâm trạng rất thoải mái.
Mà tính cách của Ứng Hoan Hoan cũng không tệ, tuy thân phận không thấp nhưng nàng ta không hề phân cao thấp với đệ tử trong Đạo Tông. Chỉ cần là người nàng ta không ghét thì phần lớn đều có thể qua lại, như vậy muốn không được người khác yêu thích cũng khó.
– Ngươi nói linh tinh gì đấy?
Nhưng khi Lâm Động định lên tiếng thì Ứng Hoan Hoan đã trừng mắt bất mãn nhìn Thanh Diệp:
– Còn nói bừa nữa ta đá ngươi ra ngoài!
Thấy Ứng Hoan Hoan phản bác, Thanh Diệp chỉ cười cười, mà thái độ cao minh không nói gì này của hắn ngược lại đã thể hiện được mối quan hệ khá tốt giữa hắn và Ứng Hoan Hoan.
Lâm Động gãi mũi cười, tâm kế của Thanh Diệp cũn không tệ, thái độ ỡm ờ rất dễ khiến người khác sinh nghi, nếu thật sự hắn có ý với Ứng Hoan Hoan thì có lẽ cũng khó chịu.
– Nửa tháng nữa là đến lúc Đại Hoang Vu Bi mở ra phải không?
Thanh Diệp nhìn Lâm Động, mỉm cười nói.
Bốn chữ Đại Hoang Vu Bi vừa thốt ra, ngay cả ánh mắt của Ứng Tiếu Tiếu cũng hơi dao động. Năm xưa nàng ta cũng từng tĩnh tọa trước Đại Hoang Vu Bi mấy tháng, nhưng cuối cùng vẫn không tham ngộ được Đại Hoang Vu Kinh!
Lâm Động nhìn Thanh Diệp, gật đầu.
– Ha ha, bốn điện của Đạo Tông hiện giờ, ngoài Hoang Điện ra, ba điện còn lại đều có người tu luyện được Tam Đại Kỳ Kinh của điện mình. Còn Hoang Điện lần này, cơ hội của Lâm Động sư đệ ngươi là lớn nhất đấy!
– Sớm đã được nghe nói sự cường hãn của Đại Hoang Vu Kinh, thật hy vọng Lâm Động sư đệ có thể tham ngộ thành công. Ta cũng muốn xem xem Địa Hoàng Kinh của Địa Điện có kém Đại Hoang Vu Kinh không!
Nhìn nụ cười của Thanh Diệp, Lâm Động hơi nhíu mày, hắn có thể nhận ra sự tự đắc trong lời nói của Thanh Diệp. Đương nhiên nếu Thanh Diệp thật sự tu luyện thành công Địa Hoàng Kinh thì cũng có tư cách đó. Chỉ có điều lời nói này hình như có ý khoe khoang với Lâm Động, có phải vì Ứng Hoan Hoan không?
– Thanh Diệp sư huynh quá khen rồi, về Đại Hoang Vu Kinh, tu luyện được đó là vinh hạnh của ta, thất bại là mệnh, không thể cưỡng ép, cố gắng hết sức là được!
Lâm Động không có hứng thú tán chuyện với Thanh Diệp, liền lắc đầu, bình thản nói.
– Này, phải có lòng tin chứ! Giờ ta rất coi trọng ngươi đó!
Ứng Hoan Hoan đưa tay ra vỗ vai Lâm Động khích lệ, cười nói.
Thấy gương mặt tràn đầy sức sống đó, Lâm Động dở khóc dở cười:
– Khi ta tự tin thì ngươi nói ta là nói khoác không biết ngượng, giờ lại nói thế này?
Nghe thế Ứng Hoan Hoan không khỏi đỏ mặt, nói:
– Trước đây là vì chưa hiểu ngươi, giờ ta phát hiện tiềm lực của ngươi không tệ, có lẽ cũng có cơ hội tham ngộ được Đại Hoang Vu Kinh!
Nói đến đây, Ứng Hoan Hoan hơi ngừng một chút rồi nói tiếp:
– Đương nhiên dù thất bại cũng không sao, Đại Hoang Vu Kinh kia ngay cả tỷ tỷ cũng không tham ngộ được, vì thế cũng không có gì phải xấu hổ!
Có thể thấy nàng ta cũng khá hiểu về Lâm Động, nhưng cũng không chắc chắn về việc Lâm Động tham ngộ được Đại Hoang Vu Kinh. Dù sao thì việc tham ngộ nó quả thực cũng quá biến thái!
Nhưng Ứng Hoan Hoan vừa dứt lời thì bị Ứng Tiếu Tiếu đập một cái vào đầu, nàng ta quay lại u oán nhìn tỷ tỷ. Ứng Tiếu Tiếu không kìm được bật cười:
– An ủi người ta thì thôi, lại còn dám lấy ta làm ví dụ?
Lâm Động nhìn cảnh đó thì bật cười, ánh mắt liếc nhìn Thanh Diệp, nụ cười của hắn cũng bớt đi phần nào vì lời nói động viên của Ứng Hoan Hoan dành cho Lâm Động, nhưng hắn vẫn giữ dáng vẻ phong độ, chỉ có điều ánh mắt cảnh giác nhìn Lâm Động càng rõ rệt hơn.
– Lâm Động sư đệ vào đi, Chưởng giáo đang đợi!
Ứng Tiếu Tiếu nhìn Lâm Động, nói.
Lâm Động gật đầu, ngẩng đầu lên nhìn tòa điện hoành tráng trước mặt, hít sâu vào một hơi rồi sắc mặt ngưng trọng đi về phía trước. Rồi trước ánh mắt chăm chú của ba người Ứng Hoan Hoan, hắn đẩy cửa bước vào điện.
– Hắn cũng rất xuất sắc, Hoang Điện lần này đã có được nhân tài chân chính rồi. Lần Điện Thí này có lẽ Lâm Động là nhân tố mới đây!
Ứng Tiếu Tiếu nhìn bóng dáng Lâm Động khuất sau cánh cửa, bỗng khẽ nói.
– Ừm, Lâm Động rất lợi hại, chỉ với thực lực Ngũ Nguyên Niết Bàn lại khiến Diêu Linh trọng thương, chả trách lần đầu gặp mặt, hắn lại vênh váo đến vậy, thì ra cũng có bản lĩnh!
Ứng Hoan Hoan gật đầu lia lịa, có thể thấy qua việc Tiên Nguyên Cổ Chủng lần này, cách nhìn trước đây của nàng ta với Lâm Động đã hoàn toàn thay đổi.
– Ta nghe Trưởng lão nói, hắn nuốt một hơi năm Tiên Nguyên Cổ Quả, có sức mạnh bạo phát mới cầm cự được với bọn Diêu Linh. Nếu không thì…
Thanh Diệp ở bên cạnh nghe hai cô gái đánh giá Lâm Động cao như vậy thì nhếch mép nói.
– Nuốt năm Tiên Nguyên Cổ Quả…
Ứng Tiếu Tiếu hơi nheo mắt, rồi nhìn Thanh Diệp:
– Ngươi có dám không?
Thanh Diệp khựng người, đối diện với ánh mắt chăm chú của hai tỷ muội này, hắn đang định ưỡn ngực thể hiện hào khí, nhưng cuối cùng vẫn không thể mặt dày nói tiếp, chỉ hơi thiếu tự nhiên nhún vai:
– Không dám lắm, nhưng nếu là cục diện chắc chết thì cũng có thể liều.
– Hắn đi lên từ Bách Triều Đại Chiến, sự tàn khốc ở đó chắc các ngươi cũng đã nghe qua. Lâm Động chỉ xuất thân từ Vương triều Hạ cấp, dựa vào bối cảnh đó mà vượt qua được Bách Triều Đại Chiến, những gì hắn phải trả các ngươi không tưởng tượng được đâu!
Ứng Tiếu Tiếu nhìn cánh cửa điện đang từ từ đóng lại, khẽ nói:
– Nhưng may hắn là đệ tử của Đạo Tông ta!
Nghe tỷ tỷ có được đánh giá cao như vậy về Lâm Động, Ứng Hoan Hoan cũng kinh ngạc.
– Năng lực có tốt như nào thì cũng nhập môn hơi muộn. Trong kỳ Điện Thí lần này, hắn muốn tăng bậc xếp hạng e là không đơn giản.
Thanh Diệp cười nhạt nói.
Ứng Tiếu Tiếu không đánh giá gì, kéo Hoan Hoan quay người đi. Thanh Diệp nhìn bóng hai người đi, môi mím lại nhìn cánh cửa điện đã đóng chặt, mắt hơi tối lại.
Trong đại điện không hề hào nhoáng, Lâm Động bước vào trong thì thấy một con đường nhỏ bằng đá vụn xa tít. Hai bên là đầm nước, khí nóng lờn vờn, thỉnh thoảng mặt nước lại gợn sóng như có gì lướt qua.
Lâm Động đi theo con đường nhỏ, cuối cùng dần dừng lại, lúc này trước mặt tầm mắt mở rộng, đầm biến thành hồ, ở giữa hồ là một chiếc lá sen xanh biếc, trên đó là một thân ảnh như lão tăng đang ngồi đả tọa, cảm giác như cả không gian đều trở nên đông đặc lại.
Vừa nhìn thấy bóng dáng đó, ánh mắt Lâm Động đã trở nên ngưng trọng, hắn có thể cảm nhận được Thạch phù thần bí, Càn Khôn Cổ Trận và Thôn Phệ Tổ Phù trong người hắn đều bị khống chế. Tình hình này trừ lần gặp Thanh Trĩ trong Không gian Viễn Cổ thì đây là lần đầu tiên hắn gặp phải…
– Đệ tử Lâm Động bái kiến Chưởng giáo!
Lâm Động cúi người, cung kính hành lễ với thân ảnh kia.
Khi Lâm Động lên tiếng, đôi mắt nhắm nghiền của người kia cũng từ từ mở ra. Trong đôi mắt ấy như bao hàm nhật nguyệt, vào khoảnh khắc nó mở ra Lâm Động có thể cảm thấy thần trí mình trong nháy mắt hoảng hốt một trận.
Thân hình đó đứng lên khỏi lá sen, rồi đạp lên mặt nước tiến lại trước mặt Lâm Động. Lúc này Lâm Động mới nhìn rõ được vị Chưởng giáo Đạo Tông.
Một đôi giày vải, bạch y đơn giản, nhìn bề ngoài khoảng ba bốn chục tuổi, gương mặt tựa ngọc, có thể thấy hồi trẻ người này cũng có vẻ ngoài anh tuấn.
Trên gương mặt người ấy hiện một nụ cười ôn hòa, dường như trước nụ cười ấy bất kể sự hoảng loạn nào cũng có thể dần biến mất.
Giày vải, bạch y, cao thâm khó dò!
Đây chính là ấn tượng đầu tiên của Lâm Động về vị Chưởng giáo Đạo Tông. Trước Trần Chân, Ngộ Đạo, Lâm Động còn có thể cảm ứng được một chút, nhưng với người trước mặt thì hoàn toàn không thể.
Người đó như đại hải, mênh mông vô tận, thăm dò nó chỉ sợ sẽ khiến mình mất phương hướng trong đó.
– Chàng trai trẻ, ngươi đã lập được đại công cho Đạo Tông chúng ta!
Chưởng giáo Đạo Tông mỉm cười, ngừng một chút rồi nói:
– Ngoài ra còn phải cảm ơn ngươi đã cứu Hoan Hoan!
Tim Lâm Động rung lên, từ lời nói của vị chí cao giả của Đạo Tông này, dường như hắn phát hiện ra điều gì, tuy đã đoán Ứng Hoan Hoan có bối cảnh không thường, nhưng không ngờ…
– Lúc đó không thể để một cô gái đi đối mặt được, thật ra… cũng là bồng bột nhất thời!
Dần chế ngự sự chấn động trong lòng, trước mặt vị Chưởng giáo dường như có thể nhìn xuyên thấu không gian này, Lâm Động cũng không ra vẻ thông minh mà thành thật nói.
Với tính cách thận trọng của mình, trước cục diện thập tử nhất sinh đó, hắn sẽ không tùy tiện xông pha. Lúc đó đúng là hắn có phần nhiệt huyết dâng trào, ngoài ra sau lần ở Vương triều Đại Viêm được Lăng Thanh Trúc cứu, hắn không thích chuyện đó lại xảy ra lần nữa.
Nam nhân cứ để nữ nhân phải cứu thì ra thể thống gì?
Lời nói của Lâm Động khiến Chưởng giáo Đạo Tông hơi khựng người, rồi bật cười khẽ, chầm chậm gật đầu, nhìn Lâm Động nói:
– Chẳng trách mà ngươi có được truyền thừa của Thanh Long Vương Thanh Trĩ!
Lâm Động sững người, hắn không ngờ vị Chưởng giáo Đạo Tông này lại biết được cái tên đó.Tu tiên là nghịch thiên hay thuận thiên?.-.Tu tiên là vô tình hay hữu tình? Hãy dõi theo bước chân của Vương Lâm để biết hắn làm thế nào bằng vào sức lực của chính mình từng bước tiến lên phía trước, dương danh “Tu Chân Giới”….Thỉnh chư vị nghé thăm…!
– Hà hà, rất ngạc nhiên sao? Chàng trai trẻ, ta biết ngươi có không ít bí mất, ví dụ như Thanh Long Khí, như Thanh Thiên Hóa Long Quyết, ví dụ như… Thôn Phệ Tổ Phù!
Khi câu cuối cùng lọt vào tai Lâm Động, đồng tử của hắn lập tức co nhỏ lại.
Chương 694 : Tỏa Linh Trận
Thôn Phệ Tổ Phù!
Bốn chữ đó vừa lọt vào tai Lâm Động liền cảm thấy một cảm giác lạnh toát dâng lên trong tim rồi lan tỏa khắp cơ thể, ngay sau đó thân thể hắn gần như căng lên như dây đàn, tựa mãnh thú khi gặp nguy hiểm.
Từ sau khi có được Thôn Phệ Tổ Phù, Lâm Động luôn rất thận trọng, không đến lúc bức thiết hắn tuyệt đối không dùng. Vì hắn biết sức mê hoặc của Thôn Phệ Tổ Phù, sức mạnh mê hoặc đó đủ để khiến những cường giả đỉnh cấp cũng phải nổi lòng tham.
Hắn không biết vị Chưởng giáo này rốt cuộc làm thế nào lại phát hiện được hắn có Thôn Phệ Tổ Phù, nhưng điều đó không ngăn cản hàng trăm ngàn suy nghĩ hiện lên trong đầu hắn.
Nhưng ngoài ra hắn cũng cảm thấy may mắn vì bí mật lớn nhất là Thạch phù thần bí không bị phát hiện.
Tuy vẫn không rõ rốt cuộc Thạch phù thần bí có tác dụng gì nhưng dựa vào trực giác hắn có thể cảm nhận được mức độ quan trọng của nó. Từ mức độ nào đó mà nói thì có lẽ nó còn mạnh hơn cả Thôn Phệ Tổ Phù!
Chưởng giáo Đạo Tông, Ứng Huyền Tử, một trong những cường giả đỉnh cấp của Đông Huyền Vực, đó là một số thông tin mà Lâm Động biết được từ Ngộ Đạo. Trước mặt nhân vật như vậy, không ngờ hắn đã cẩn thận như thế nhưng vẫn bị phát hiện một vài bí mật…
Cường giả như vậy thật đáng sợ!
– Ngươi đúng như những gì Hoan Hoan nói, quá thận trọng!
Ứng Huyền Tử, Chưởng giáo Đạo Tông mỉm cười, đôi mắt như xuyên thấu mọi suy nghĩ của Lâm Động.
Lâm Động chỉ có thể trầm mặc, có những chuyện hắn bắt buộc phải giữ sự cẩn thận kia trong lòng.
– Thôn Phệ Tổ Phù đúng ra rất quý giá, nhưng trên thế gian này không phải ai cũng có khả năng có được nó!
Giọng nói chậm rãi ôn hòa của Ứng Huyền Tử khiến Lâm Động vốn căng thẳng được thả lỏng hơn một chút.
Lâm Động ngẩng đầu lên nhìn gương mặt Ứng Huyền Tử với nụ cười ôn hòa, sự cảnh giác trong ánh mắt cũng mất đi một chút. Mấy năm nay hắn cũng đã gặp được rất nhiều loại người, từ những điểm rất nhỏ hắn có thể nhận ra con người trước mắt vô vùng bao dung.
Đó là khí độ mà Chưởng giáo chân chính của Tông phái siêu cấp phải có.
– Ta biết được một vài chuyện của ngươi, sự cảnh giác đó có lẽ là thứ ngươi nhất định phải có, trước đây ngươi chỉ có một mình, hành sự luôn phải thận trọng. Nhưng hiện tại ngươi chỉ cần nhớ, chỉ cần ngươi một ngày vẫn là đệ tử Đạo Tông thì Tông phái này sẽ chống đỡ cho ngươi! Giờ ngươi không một mình!
Nghe được câu cuối cùng, sắc mặt Lâm Động không khỏi có phần cổ quái. Thế nào là giờ ngươi không một mình… Tuy lời nói này khiến hắn sững người, nhưng hắn vẫn cảm nhận được sống mũi hơi chút cay cay, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lúc này không còn quá nhiều sự kính sợ nữa, cười nói:
– Không hổ là Chưởng giáo đại nhân, chỉ một câu nói cũng khiến đệ tử muốn lên núi đao xuống biển lửa vì Đạo Tông rồi!
– Ngươi đã làm như vậy rồi!
Ứng Huyền Tử cười.
– Sở dĩ ta phát hiện được ngươi có Thôn Phệ Tổ Phù chỉ là vì ta từng chú ý đến ngươi khi ở dưới lòng Đan Hà. Lúc đó ngươi từng sử dụng sức mạnh của Thôn Phệ Tổ Phù!
– Thì ra là vậy!
Lúc này Lâm Động mới hiểu ra, rồi thầm cảm thấy bất lực. Đối diện với những cường giả ở đẳng cấp này thật sự hắn chẳng có cách nào, xem ra sau này cần phải cẩn thận hơn mới được.
– Thôn Phệ Tổ Phù đúng là thứ tốt, sau này hạn chế dùng càng nhiều thì càng tốt. Bao giờ ngươi phát huy được toàn bộ sức mạnh của nó thì hãy để lộ nó ra!
Ứng Huyền Tử nhắc nhở.
– Vâng, đệ tử đã biết!
Lâm Động cung kính gật đầu.
Ứng Huyền Tử mỉm cười, rồi quay người nhìn về mặt hồ phía trước, vung tay áo ên, mặt hồ lập tức tách đôi ra. Rồi một quang trận khổng lồ xuất hiện. Ánh sáng lan tỏa bao phủ lấy mặt hồ, từng đợt sóng năng lượng kinh người tràn lên từ quang trận.
Ở chính giữa quang trận là một mầm cây màu đen cao khoảng nửa thước, trên đó phát ra những tia sáng lấp lánh nhìn rất đẹp.
– Đây là… Tiên Nguyên Cổ Thụ?
Lâm Động nhìn thấy cái cây kia thì kinh ngạc nói.
– Ừm, nó mọc ra từ Tiên Nguyên Cổ Chủng mà các ngươi mang về!
Ứng Huyền Tử cười nói.
– Nhanh vậy sao?
Lâm Động ngạc nhiên, mới hơn mười ngày mà đã lớn được mức này?
– Tiên Nguyên Cổ Thụ vốn đã thần kỳ, hơn nữa Tỏa Linh Trận này sẽ hấp thụ năng lượng thiên địa ở khu vực này, ngoài ra ở dưới đáy hồ còn thông với bốn dòng Đan Hà của Đạo Tông Tứ Điện để nuôi dưỡng cây.
Ứng Huyền Tử nói.
Lâm Động chấn kinh, lại còn thông bốn dòng Đan Hà để nuôi Tiên Nguyên Cổ Thụ? Thứ này quả nhiên chỉ có Tông phái siêu cấp mới nuôi được, là các thế lực khác thì dù có Tiên Nguyên Cổ Chủng cũng không thể có được điều kiện nuôi dưỡng thế này.
– Sau này khi Tiên Nguyên Cổ Thủ lớn, đệ tử Đạo Tông chúng ta tu luyện cũng được nâng lên một tầm cao mới. Điều này rất quan trọng cho việc nâng cao thực lực tổng thể của Tông phái.
Ứng Huyền Tử nhìn cái cây nói.
Lâm Động gật đầu, hắn đã nuốt năm Tiên Nguyên Cổ Quả, đương nhiên biết hiệu quả thần kỳ của thứ linh quả này. Nếu thật sự nuôi được nó thì đó là một đại hỷ sự của Đạo Tông.
– Ngươi sắp đột phá rồi phải không?
Ứng Huyền Tử bỗng đổi giọng, cười hỏi.
Lâm Động lại gật đầu, hắn cũng thấy lạ gì, Ứng Huyền Tử biết cả chuyện Thôn Phệ Tổ Phù, huống hồ là chuyện này…
– Lần này ngươi đã lập đại công, cũng nên thưởng cho ngươi. Tỏa Linh Trận này mấy ngày nữa là sẽ phong bế hoàn toàn để toàn lực nuôi Tiên Nguyên Cổ Thụ. Từ giờ cho đến lúc ấy ngươi có thể vào trong đó để tu luyện, chắc sẽ có ích trợ giúp ngươi đột phá. Ta sẽ đích thân hộ pháp cho ngươi!
Ứng Huyền Tử chỉ đại trận dưới đáy hồ, nói.
– Ngoài ra, nửa tháng nữa là lúc Đại Hoang Vu Bi mở ra, cả Đạo Tông đều rất coi trọng việc này, chắc ngươi cũng hiểu sự cường hãn của Đại Hoang Vu Kinh, cũng chỉ có Chu Thông trước đây là có thể tu luyện thành công!
Lâm Động có thể nhận thấy khi Ứng Huyền Tử nhắc đến cái tên Chu Thông, ánh mắt điềm tĩnh xuất hiện một chút dao động.
– Chu Thông tiền bối…
Lâm Động chần chừ một chút, cuối cùng vẫn không kìm được lên tiếng.
– Hắn là đệ tử của ta…
Ứng Huyền Tử khẽ nói.
Lâm Động khựng người, rồi gật gù. Không ngờ Chu Thông tiền bối lại là đệ tử của Ứng Huyền Tử, xem ra chuyện năm đó thật phức tạp…
– Tuy ngươi mới vào Đạo Tông không lâu, nhưng trong số đệ tử Hoang Điện năm nay, ngươi lại là người có cơ hội tham ngộ Đại Hoang Vu Kinh cao nhất. Đương nhiên, cũng đừng nghĩ đó là áp lực, cố gắng hết sức là được!
Ứng Huyền Tử nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi chuyển chủ đề.
– Vâng!
Lâm Động gật đầu, cũng không dám hỏi chuyện về Chu Thông.
– Vào đi!
Ứng Huyền Tử nhìn về đáy hồ, vung tay áo lên, cái cây kia liền chuyển động sang một bên để lộ ra phía dưới là một tiểu quang trận, trong đó dường như có năng lượng vô cùng hùng hồn đang sục sôi.
Lâm Động thấy vậy cũng không chần chừ, thân hình bay xuống đáy hồ.
Lâm Động ngồi khoanh chân trên trận pháp, ánh mắt nhìn xung quanh, ở góc độ này hắn có thể nhìn thấy vô số luồng năng lượng đang tỏa ra bốn phương tám hướng.
Có thể thấy đây là trận pháp khá hoành tráng, chỉ ngồi vào đây thôi Lâm Động cũng đã cảm nhận được vô số đợt năng lượng tràn vào cơ thể hắn.
– Đúng là nơi tu luyện tốt!
Lâm Động không kìm được chép miệng, nhnưg đáng tiếc chỗ tốt thế này lại dùng để nuôi Tiên Nguyên Cổ Thụ, sau khi hắn hưởng thụ được một lúc thì ở đây sẽ phong bế hoàn toàn!
– Bắt đầu đi!
Bên bờ hồ, Ứng Huyền Tử nhắc nhở, rồi thủ ấn khẽ biến, lập tức ánh sáng càng chói chang hơn, một trận pháp khổng lồ bắt đầu chuyển động.
Uỳnh uỳnh!
Theo đó, vô số đường sóng năng lượng hùng hồn tựa hồng thủy điên cuồng lao tới từ bốn phương tám hướng, cuối cùng chảy ào vào Lâm Động đang ngồi trong trận pháp.
– Phù!
Nhìn năng lượng dồi dào mang khí thế hùng hùng, Lâm Động hít sâu một hơi để kìm nén sự kích động, hai mắt nhắm lại, lực thôn phệ bỗng bùng phát.
Nếu đã bị Ứng Huyền Tử phát hiện mình có Thôn Phệ Tổ Phù thì Lâm Động cũng không cần phải che giấu nữa. Dù sao có Ứng Huyền Tử hộ pháp thì có lẽ dù cả Đông Huyền Vực này cũng chẳng có mấy người làm phiền được Lâm Động lúc này.
Lực thôn phệ dâng tràn, cuối cùng biến thành một cái hố màu đen xoay tròn hút vào mọi thứ năng lượng…
Dưới sự thôn phệ mãnh liệt đó, nguyên lực và tinh thần lực của Lâm Động cũng bắt đầu chầm chậm lên cao, bắt đầu đến gần nơi tiếp giáp ấy.
Chương 695 : Một lần nữa vượt song kiếp
Trong đại điện tĩnh mịch, từng đợt sóng năng lượng kinh người không ngừng lan ỏa từ đáy hồ, tạo nên cảm giác như cả không gian cũng trở nên méo mó, mơ hồ.
Dưới đáy hồ có một bóng người đang ngồi đả tọa trong đại trận, lực thôn phệ hình thành nên một cái hắc động ở phía sau chầm chầm xoay tròn, nó tựa cái động không đáy không ngừng thôn phệ nguồn năng lượng dồi dào.
Ở ven hồ, Ứng Huyền Tử chắp hai tay sau lưng, thỉnh thoảng lại nhìn xuống Lâm Động trong đại trận, rồi gật gù.
– Không hổ là Thôn Phệ Tổ Phù, tốc độ hấp thụ thật kinh người!
Một giọng nói già nua bỗng vang lên sau lưng Ứng Huyền Tử, nhưng ông không quay lại, chỉ cười, nói:
– Thôn Phệ Tổ Phù đúng là Thần vật của thiên địa, nhưng nếu là người khác, chỉ với xuất thân Vương triều Hạ cấp thì khó lòng đến được trình độ này!
– Ha ha, Chưởng giáo nói phải. Lâm Động có Thần vật nhưng biết nhẫn nhịn, ở tuổi hắn như vậy thật hiếm có!
Phía sau Ứng Huyền Tử, một lão nhân mặc lam bào không biết xuất hiện từ bao giờ, ông ta cũng nhìn Lâm Động dưới đáy hồ, cười nói.
– Nhưng cơ duyên của chàng trai trẻ này cũng thật khiến người ta ngưỡng mộ. Không ngờ lại có được Thôn Phệ Tổ Phù thần bí nhất trong các loại Tổ Phù tại một Vương triều Hạ cấp.
Ứng Huyền Tử cũng gật gù, nói:
– Nghe nói Bát Đại Tổ Phù trong thiên địa đều vô cùng bá đạo. Dù là những cường giả đỉnh cấp, có cơ duyên cũng chỉ hàng phục được một đạo, còn người có được Thôn Phệ Tổ Phù mới có thể nhờ lực thôn phệ của nó mà dung hợp nhiều loại Tổ Phù với nhau!
– Ha ha, tính chân thực của lời đồn này vẫn chưa được xác định, trừ các Tổ Phù vẫn chưa xuất thế ra, những người có Tổ Phù khác có ai không phải cường giả uy danh hiển hách? E là chẳng mấy người có thể đoạt được Tổ Phù từ tay bọn họ.
Lão nhân mặc lam bào cười nói:
– Ta nhớ Điện chủ của Hắc Ám Điện ở Bắc Huyền Vực có được Hắc Ám Tổ Phù, một trong Bát Đại Tổ Phù phải không. Đó là thứ ông ta nhận được từ truyền thừa, nhờ nó mà Hắc Ám Điện đã cát cứ ở Bắc Huyền Vực được hàng ngàn năm nay.
Ứng Huyền Tử khẽ gật đầu, rồi cười nói:
– Đạo Tông chúng ta sau này cũng có thể xuất hiện cường giả có Tổ Phù!
– Chưởng giáo cho rằng hắn sẽ tham ngộ được Đại Hoang Vu Kinh?
Lão nhân lam bào khẽ nói.
– Hắn rất nhẫn nại, tàn nhẫn quyết đoán nhưng cũng có giới hạn, cũng không phải loại người vô tình tà ác. Tuy nói Đạo Tông ta trăm năm nay chưa có ai có thể tham ngộ được Đại Hoang Vu Kinh nhưng những việc hắn làm đều khiến người ta phải kinh ngạc. Ha ha, ta cho rằng có lẽ hắn có chút cơ duyên!
Ứng Huyền Tử nói.
– Đương nhiên mọi việc còn phải chờ đến khi Đại Hoang Vu Bi mở ra. Nay đệ tử hàng đầu của ba điện còn lại đều đã tu luyện thành công Tam Đại Kỳ Kinh, nếu năm nay Hoang Điện vẫn không có người tham ngộ được Đại Hoang Vu Kinh thì e là sẽ không hay.
– Tuy thực lực Lâm Động rất tốt, lần này nhờ Tỏa Linh Trận có thể đột phá lần nữa, nhưng đệ tử của ba điện còn lại đều có thực lực rất mạnh, cộng với Tam Đại Kỳ Kinh tương trợ, có lẽ Lâm Động khó lòng chiếm ưu thế. Dù sao thì lần này không có Tiên Nguyên Cổ Quả để hắn gia tăng lực chiến đấu nữa.
Nghe Ứng Huyền Tử nói, lão nhân lam bào cũng gật đầu, trầm ngâm một chút rồi nói:
– Người xếp hạng cao nhất Điện Thí sẽ trở thành người chỉ huy đệ tử Đạo Tông trong cuộc So tài Tông phái sắp tới. Giờ xem ra có lẽ Ứng Tiếu Tiếu có cơ hội lớn nhất. Mà tính cách nó điềm tĩnh, uy tín trong Đạo Tông Tứ Điện cũng cao, là người thích hợp nhất.
– Cuộc So tài Tông phái…
Nhắc đến điều này, ánh mắt Ứng Huyền Tử hơi tối lại, lần nào đệ tử Đạo Tông và Nguyên Môn cũng đều có xung đột không nhỏ, hơn nữa hai bên hạ thủ không chút nương tình. Mấy năm nay vì thực lực tổng thể của đệ tử Nguyên Môn mạnh hơn, vì thế cuộc thi đấu nào Đạo Tông cũng bị tổn thất đệ tử cao cấp. Mà lần gần đây nhất, đệ tử kiệt xuất nhất của Thiên Điện cũng bị đệ tử Nguyên Môn bao vây giết chết.
– Nguyên Môn… ức hiếp người quá đáng!
Ứng Huyền Tử nói, sâu trong mắt ánh lên hàn ý.
Lão nhân lam bào trầm mặc, cuối cùng khẽ thở dài. Cuộc cạnh tranh giữa các Tông phái siêu cấp vốn dĩ tàn khốc, tuy Đạo Tông cũng là Tông phái siêu cấp nhưng dù sao vẫn yếu hơn Nguyên Môn, nhiều lúc bọn họ bắt buộc phải nhượng bộ.
Ba đại Chưởng giáo của Nguyên Môn ai cũng có thực lực tương đương Ứng Huyền Tử, cộng với một vài lão yêu quái bế quan, thực lực đó quả thực là bá đạo!
Năm đó, sau cái chết của Chu Thông, Đạo Tông và Nguyên Môn gần như chính thức khai chiến, nhưng cuối cùng được bị Ứng Huyền Tử trấn áp. Việc này cũng khiến không ít đệ tử phẫn nộ, nhưng lão nhân lam bào biết khi ra quyết định này trong lòng Ứng Huyền Tử cũng giằng xé rất lâu. Dù sao Chu Thông cũng là đệ tử mà ông rất tự hào!
– Hy vọng hắn có thể tham ngộ Đại Hoang Vu Kinh. Nếu như vậy thì cuộc thi đấu lần này có thể nở mặt rồi. Mà nghe nói Nguyên Môn lần này cũng xuất hiện khá nhiều đệ tử có thực lực, trong có có một tiểu bối tên Liễu Hạo, được xưng tụng là Tiểu Nguyên Vương. Hắn từng giao đấu với cường giả Sinh Huyền Cảnh tiểu thành, hơn nữa còn thuận lợi thoát thân, cũng có thể coi là danh tiếng vang dội!
– Các Tông phái siêu cấp khác cũng có không ít người giỏi, ví như Lăng Thanh Trúc của Cửu Thiên Thái Thanh Cung, thực lực cũng không thua kém Liễu Hạo!
Ánh mắt lão nhân lam bào hiện lên sự lo lắng, nếu so về tổng thể, lớp đệ tử trẻ tuổi thì rõ ràng Nguyên Môn có ưu thế không nhỏ. Dù sao thì danh tiếng Tông phái siêu cấp mạnh nhất Đông Huyền Vực không phải hư danh.
Ứng Huyền Tử khẽ gật đầu, những điều này đương nhiên ông hiểu rõ, nhưng bây giờ nói những điều này dường như không chẳng có ích gì. Vì thể cũng chỉ thở dài, rồi nhìn Lâm Động ở dưới đáy hồ.
– Trong số các đệ tử trẻ tuổi của Đạo Tông lần này, tuy Tiếu Tiếu không tệ, nhưng dù sao thì đơn độc cũng khó lòng gánh vác. Nếu Lâm Động tham ngộ được Đại Hoang Vu Kinh thì sẽ gánh bớt được phần nào áp lực…
Chỉ là Đại Hoang Vu Kinh đâu có dễ tham ngộ!
Lần tu luyện này của Lâm Động kéo dài đến hơn chục ngày, nhờ có năng lượng gần như vô cùng tận của Tỏa Linh Trận, nguyên lực trong cơ thể hắn đã được tăng cường với tốc độ kinh người.
Hơn nữa, hắn cũng có thể cảm nhận được tinh thần lực ở nê hoàn cung cũng được nâng cao với tốc độ đáng mừng.
Mà sự tăng cường này với Lâm Động mà nói cũng là chuyện sớm muộn. Trận huyết chiến vừa rồi đã khiến một số năng lượng tinh hoa của Tiên Nguyên Cổ Chủng xâm nhập vào cơ thể Lâm Động, giờ tu luyện trong Tỏa Linh Trận, đương nhiên sẽ tiến bộ rất nhanh.
Vì thế sau gần nửa tháng bế quan tu luyện, bề mặt da Lâm Động đỏ dần lên, năng lượng cuồng bạo không ngừng phát ra từ cơ thể hắn.
– Sắp vượt Niết Bàn Kiếp sao?
Ứng Huyền Tử cũng nhìn thấy ngay sự biến đổi của Lâm Động, rồi mỉm cười, xem ra Lâm Động tu luyện cũng rất có hiệu quả!
Uỳnh uỳnh!
Năng lượng không ngừng lan tỏa, thân thể đỏ rực nhìn từ xa giống như ngọn lửa rực cháy, rõ ràng đây là dấu hiệu của Niết Bàn Kiếp.
Nhưng đúng vào lúc ấy lại có rất nhiều luồng tinh thần lực hùng hồn ào ra từ nê hoàn cung, bầu trời bên ngoài đại điện tụ đầy mây đen.
– Phong Lôi Kiếp? Hai kiếp cùng đến sao? Hắn cũng có dã tâm thật!
Ứng Huyền Tử có phần kinh ngạc ngẩng đầu lên, rồi nở nụ cười, vung tay lên, nóc đại điện chầm chậm tách ra để lộ bầu trời rộng lớn lúc này bị bao phủ đầy mây đen với vô số lôi điện nhấp nháy, đó chính là Phong Lôi Kiếp!
Nhìn đám mây đen bên ngoài, rồi nhìn thân thể đỏ rực đang chống chọi với Niết Bàn Kiếp trong cơ thể, Ứng Huyền Tử cũng không có ý định giúp đỡ, chỉ hứng thú nhìn cảnh tượng đó. Ông biết rõ, bất luận là Niết Bàn Kiếp hay Phong Lôi Kiếp, tất cả đều phải dựa vào sức mạnh của bản thân, đó là sự tôi luyện không thể thiếu, chỉ khi vượt qua được nó thì thực lực mới thực sự tăng tiến.
Năng lượng cuồng bạo như nước triều cuộn trào từ trong cơ thể Lâm Động, rồi phụt một tiếng, một số ngọn lửa đỏ rực chui ra từ trong người bao phủ lấy hắn điên cuồng thiêu đốt.
Phừng phừng!
Dưới sự thiêu đốt đó, bề mặt da Lâm Động ánh lên thanh quang, từng lớp vảy xuất hiện. Hắn có thể cảm nhận được rằng, Thiên Long Khí mà Thanh Trĩ cho hắn đang chuyển động, năng lượng Thần Long đang lan tỏa cuối cùng hòa vào da thịt hắn.
– Thanh Thiên Hóa Long Quyết sao?
Ứng Huyền Tử nhìn thanh quang và lớp vảy trên người Lâm Động, cười nói:
– Truyền thuyết nói khi tu luyện vũ kỹ này đến mức cao nhất sẽ có nhục thể của Long Tộc cao giai, phúc duyên của hắn đúng là không tệ!
Uỳnh!
Ứng Huyền Tử vừa dứt lời, trên bầu trời tiếng sấm chớp nổ vang, mây đen cuồn trào, rồi một chùm sấm sét nhằm thẳng Lâm Động bắn xuống.
Tốc độ tia sét cực nhanh, gần như chỉ nháy mắt đã bắn xuống đại điện, không chút lưu tình lao về phía Lâm Động.
Vút!
Thế nhưng khi tia sét sắp chạm đến Lâm Động, thì một cái hắc động phía sau hắn mở rộng rồi hút tia sét kia vào.
Rẹt rẹt!
Tia sét chui vào hắc động, thân thể Lâm Động cũng rung lên dữ dội, vô số tia điện bám quanh người hắn cùng với những ngọn lửa rực cháy, nhìn rất huyền ảo.
Khi tia sét chui vào hắc động, gương mặt Lâm Động khẽ co giật, vẻ mặt hiện sự đau đớn, nhưng rồi hắn nhanh chóng chịu đựng được.
Uỳnh!
Sau chùm sét đầu tiên bắn xuống, mây đen càng cuồn trào ác liệt, ngay sau đó vô số tia sét to lớn bắn xuống như vũ bão.
Ứng Huyền Tử chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu lên nhìn cảnh tượng những tia sét đang bắn ra điên cuồng, sau đó tất cả gần như bị hắc động trên đầu Lâm Động hút hết, rồi sau khi được chuyển hóa, năng lượng được chuyển vào cơ thể hắn.
Sự chuyển hóa đó có thể nói là cực kỳ nhuần nhuyễn, thuận lợi. Có thể thấy Lâm Động đã vận dụng sức mạnh Thôn Phệ Tổ Phù vô cùng thành thục, mà song kiếp cũng khó tạo được sự uy hiếp với hắn!
Sấm sét từ trên trời điên cuồng bắn xuống trong hơn chục phút, cuối cùng cũng dần yếu đi, đến khi tia sét cuối cùng mất đi, mây đen cũng dần tan, ánh nắng chiếu xuống, xuyên qua nóc đại điện chiếu lên người Lâm Động.
Dưới ánh nắng mặt trời, thân thể đỏ rực của Lâm Động cũng dần trở lại bình thường, rồi hai mắt hắn đột nhiên mở ra, ánh sáng chói mắt bắn ra từ đôi mắt hắn, nước hồ quanh người trào lên thành đợt sóng lớn.
– Phù!
Lâm Động thở ra một luồng khí trắng, rồi bay ra khỏi đại trận đáp xuống bên cạnh Ứng Huyền Tử, cung kính nói:
– Đa tạ Chưởng giáo đã hộ pháp!
– Đó là nhờ vào bản lĩnh của chính ngươi, ta chỉ cấp cho ngươi một khoảng không gian mà thôi!
Ứng Huyền Tử cười nói.
Lâm Động cũng cười, định nói gì đó nhưng thần sắc bỗng thay đổi, hắn đột nhiên cảm nhận được có một luồng sức mạnh kỳ dị đang lan tỏa ra từ Hoang Điện.
Ứng Huyền Tử cũng quay người lại nhìn về hướng đó, rồi khẽ cười.
– Cuối cùng Đại Hoang Vu Bi cũng mở ra rồi, Đạo Tông lần này sẽ náo nhiệt lắm đây!Đao Khải Đao Biến Khả Khái – Tu La Đao Đế – Thỉnh chư vị nghé thăm…!