Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 118 : Vô danh (c1171-c1180)
❮ sautiếp ❯Chương 1171
Đọa Lạc Thần Ma hét lên giận dữ, nó vung tay lên đánh qua một quyền.
Ầm ầm vang vọng rung chuyển cả một góc trời, một quyền đánh xuyên qua bầu trời, xé rách tầng tầng lớp lớp mây che, thần lực cường đại đánh thẳng lên người Thái Dương Thần Ảnh.
– Đọa Lạc Thần Ma, thanh tẩy đi!Thái Dương Thần Ảnh hừ lạnh, nâng tay lên đè xuống, lòng bàn tay hắn ngưng tụ ra một mặt trời nho nhỏ, nhưng hào quang vẫn vạn trượng chói chang, chả khác nào một mặt trời thật sự.
Bành!Chỉ một bàn tay đã đánh trúng Đọa Lạc Thần Ma, khiến nó ngã văng lên trên Thương Thiên tế đàn, đám xích sắt dày đặc quấn chặt nó lần nữa, khóa kĩ tầng tầng lớp lớp.
– Ngao! Thương thiên, ngươi đừng hòng khóa ta lại!Thần Ma điên cuồng hò hét, không ngừng kéo căng xiềng xích trên thân, xích sắt Pháp Tắc Luật Trời leng keng rung động, như sắp bị kéo đứt đến nơi.
Từ trong thân thể nó bộc phát bản tính Thần Ma, sức mạnh cường đại sôi trào thiêu đốt, khiến cường giả các phương đều hoảng sợ không thôi.
– Lui!Cổ Trần quát khẽ, lập tức lui ngoài mười dặm, cỗ khí tức Thần Ma đáng sợ kia khiến hắn lo lắng, chỉ cảm thấy nguy cơ đang ập đến.
Thái Dương Thần Ảnh này vô cùng cường đại, khác hẳn với một số hình chiếu Thần Niệm mà hắn từng thấy qua trước kia, giống như thật sự có được thần lực vậy.
Điều này khiến Cổ Trần cảnh giác, càng thêm đề phòng Thái Dương Thần Tử, nếu kẻ kia đủ khả năng triệu hoán hình chiếu Thần Linh cường đại như thế, tất không phải hạng đơn giản.
– Thần Ảnh kia quá đáng sợ, còn kinh khủng hơn cả Hải Thần.
Mỹ Đỗ Toa sắc mặt ngưng trọng nhắc nhở, nàng cảm giác Thái Dương Thần trước mắt còn ghê gớm hơn cả Hải Thần trước đó.
– Dù quyền năng đến đâu, nó cũng có giới hạn thời gian, hơn nữa, còn có thể dẫn Thiên Phạt tới bất kì lúc nào.
Cổ Trần lại có cái nhìn bất đồng.
Tuy hình chiếu Thần Niệm cường đại thật, nhưng cuối cùng vẫn bị hạn chế, một khi vượt quá giới hạn, chắc chắn sẽ phải gánh chịu Thiên Phạt.
– A! Chết đi!Đọa Lạc Thần Ma giận dữ thét lên, thoát khỏi Thương Thiên tế đàn lần nữa, nó lập tức bay lên không trung, vung tay tung một chiêu khủng bố nhất.
– Không chịu nổi một kích.
Thái Dương Thần Ảnh khinh thường cười lạnh, đưa tay đè ép, hào quang vô hạn hội tụ sau lưng, mặt trời trên cao lại quăng xuống một cây cột ánh sáng khủng bố nữa.
– Thần Phạt, Thái Dương Diệu Ban!Quát lạnh một tiếng, chỉ thấy ánh dương hội tụ lại một chỗ, giống như một vầng mặt trời bùng lên những vòng sáng đáng sợ, ầm ầm lao xuống.
Cổ Trần trợn mắt, có chút ngạc nhiên, Thái Dương Diệu Ban bạo phát tạo ra dao động khủng bố, giống như hàng trăm quả Bom nhiệt hạch nổ tung cùng một lúc.
– Mau lui lại!Cổ Trần hét lên, từ trong thân thể tuôn ra từng vòng hạt đen không gian cuốn lấy Mỹ Đỗ Toa, lại mang theo Khổng Tước tiến vào trong không gian, biến mất không thấy tăm hơi.
– Trốn!Những cường giả khác vừa thấy tình huống không ổn, lập tức chạy ngay.
Đám người Khô Cốt, Diệt Ách, Độc Long thấy thế hoảng sợ xoay người, bùng nổ tốc độ bỏ trốn, Thần Phạt do Thái Dương Thần Ảnh này đánh ra quá kinh khủng rồi.
– Đừng!Thấy Thần Phạt buông xuống, Thái Dương Thần Tử hoảng sợ kêu to, hắn tận mắt chứng kiến số cao thủ còn lại của Đại Nhật Thần tộc bị bao phủ ở bên trong, muốn nhắc nhở Thần Ảnh nhưng đã quá muộn.
Oanh!Sau một khắc, ánh sáng bừng lên chói lòa như mặt trời nổ tung, năng lượng bạo phát, cực kì khủng khiếp.
Như thể trên một trăm quả Bom nhiệt hạch nổ tung cùng một lúc, hoa cỏ cây cối, nham thạch bùn đất, tất cả mọi thứ trong phạm vi một vạn dặm đều bị thiêu hủy sạch sành sanh.
Dưới sức mạnh của Thái Dương Diệu Ban, vạn vật quá đỗi yếu ớt, Thần Phạt vừa ra, vạn vật hủy diệt.
– A! Bảy Thiên Nhân của Đại Nhật Thần tộc chỉ kịp kêu thảm một tiếng, lập tức bị chôn vùi trong năng lượng đáng sợ của Thần Phạt.
Thái Dương Thần Ảnh tung ra Thần Phạt, cho dù liên lụy người của Đại Nhật Thần tộc cũng không thèm quan tâm, sự lạnh lùng vô tình đó làm lòng người rét lạnh.
Ầm ầm! Toàn bộ nơi này đều bị lật tung lên, mặt đất sụt lún vỡ nát, vô số toái cốt, bùn đất, nham thạch bị cuốn lên, hóa thành tro bụi rồi biến mất.
Dưới Thần Phạt, không thứ gì may mắn thoát khỏi.
– Không! Có sinh linh mạnh mẽ không kịp đào thoát, bị một cỗ quang mang đáng sợ cắn nuốt, thân thể lập tức bốc hơi, triệt để tiêu tán trong hư không.
Tình cảnh đáng sợ dọa sảng các cường giả, bao sinh linh mạnh mẽ bị nuốt chửng liên tiếp, chưa kịp kêu thảm đã bốc hơi.
– Ngao! Thần Ma hét lên, trời long đất lở, nó bạo phát sức mạnh Thần Ma, hòng đối kháng sức mạnh Thần Phạt.
Nhưng sức lực cũng có hạn, cuối cùng nó bị Thần Phạt oanh kích thân thể, bốc cháy liên tục, khói đen bay mù mịt.
.
Chương 1172
Xích sắt Pháp Tắc Luật Trời leng keng rung động, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, ký hiệu dày đặc trên xích sắt hiện lên ngăn cản Thần Phạt kia.
Thương Thiên tế đàn chấn động, một cỗ lực lượng thần bí triệt tiêu sức mạnh Thần Phạt, khiến nó không thể thương tổn tới tế đàn.
Nhưng Đọa Lạc Thần Ma thì thê thảm, cả người bị đốt cháy đen, bốc khói nghi ngút.
Nó nằm bên trên Thương Thiên tế đàn, sức chống trả chẳng còn mảy may, Thần Phạt ban nãy đã tiêu diệt hoàn toàn bản tính Thần Ma vừa mới được khôi phục một chút của nó.
– Ta! Bất tử! Không diệt! Đọa Lạc Thần Ma há mồm gào thét, thanh âm vừa dứt, cả người gục hẳn xuống nằm bẹp trên Thương Thiên tế đàn, hoàn toàn yên lặng.
Nó không chết, chỉ là sức mạnh Thần Ma vốn không nhiều ban đầu đã bị tiêu hao sạch sẽ, cuối cùng lại bị giam cầm phía trên Tế Đàn.
– Đáng tiếc, rốt cuộc bản tôn chỉ là một đạo Thần Niệm, phát được một lần Thần Phạt thì đã là cực hạn.
Thanh âm đạm mạc của Thái Dương Thần Ảnh truyền đến, thân thể trướng lên, nổ tung thành vô hạn hào quang rồi biến mất hoàn toàn.
Một chiêu Thần Phạt đã khiến hắn cạn sạch sức lực.
Bành!Phía trên trời cao, từng vòng Thái Dương Diệu Ban bạo phát, toàn bộ sự vật trong phạm vi một vạn dặm hoàn toàn biến mất.
Phốc!Bên ngoài nơi chôn xương, có mấy thân ảnh chật vật thoát khỏi không gian, rơi xuống mặt đất.
Khí tức Cổ Trần hỗn loạn, có hơi bất ổn, sắc mặt hắn tái nhợt, lực lượng trong cơ thể tiêu hao nghiêm trọng, may mà không thụ thương.
Gần như khôi phục ngay tức khắc.
Tuy Mỹ Đỗ Toa có chút chật vật, nhưng cũng không việc gì, Khổng Tước là an ổn nhất, nó vẫn đứng trên vai Cổ Trần, không hề chịu bất kì tổn thương nào.
– Thật đáng sợ!Cổ Trần quay người nhìn lại, nhìn Thái Dương Diệu Ban dần dần lui tán biến mất.
Mới nãy Thái Dương Thần thi triển Thần Phạt, hắn thiếu chút nữa là bỏ mạng tại chỗ, may mà hắn nhanh chân chạy ngay, nếu không thật sự tiêu đời rồi.
Bành!Bên kia, một bóng người rơi xuống, trên thân cháy đen một mảnh, khí tức có chút hỗn loạn, đập ra một cái hố cực lớn.
Cổ Trần nhìn qua, phát hiện là Diệt Ách lão tổ, cách đó không xa còn có mấy cường giả khác, Độc Long không chết, Khô Cốt đã trốn thoát.
Trốn tới đây còn có mấy Thiên Nhân cường giả nữa, quả là mạng lớn.
Nhưng số cường giả đó cũng không phải hạng vừa, thực lực đều phi thường cường đại, thậm chí có người đã sắp đạp nhập Thánh Kính, chỉ là không chịu bước vào mà thôi.
– Thần Phạt khủng bố thật!Diệt Ách đứng lên, tim đập chân run nhìn về nơi chôn xương, chỉ thấy lớp đất bên trên đã biến mất, phía dưới cháy xém, tất cả mọi thứ đều bị đốt thành tro bụi.
Toàn bộ nơi chôn xương lõm một mảng lớn, thậm chí vô số hài cốt trước kia giờ cũng đã biến mất, không thứ gì sót lại được trước sự kinh khủng của Thần Phạt.
Tất cả mọi người bị lực phá hoại khủng bố của Thần Phạt dọa sảng, mặt mũi hốt hoảng, nhớ lại còn kinh.
– Đọa Lạc Thần Ma kia đã chết chưa?Độc Long thở hào hển hỏi, mọi người cùng hướng tầm mắt vào trung tâm nơi chôn xương.
Ở đó đang tỏa ra vô tận ánh sáng và sức nóng, nhiệt độ cao khủng khiếp nướng ra một vực sâu không thấy đáy.
Trên hư không, một bóng người lơ lửng, kẻ sống sót duy nhất chính là Thái Dương Thần Tử, dù sao Thần Ảnh cũng là do hắn triệu hoán mà ra, dĩ nhiên không có tác động đối với hắn.
Nhưng số Thiên Nhân cường giả còn sót lại của Đại Nhật Thần tộc đã chết sạch, toàn bộ đều bỏ mạng dưới Thần Phạt.
Thái Dương Thần Tử ngơ ngác, hắn nhìn mảnh đất hoang vu trước mắt, trong lòng điên cuồng muốn rống to, cảm giác như bị lừa.
Thái Dương Thần kia không thèm để ý đến sống chết của những người khác trong Đại Nhật Thần tộc, trực tiếp giáng Thần Phạt giết sạch sành sanh.
Ý định ban đầu của hắn là dùng Thái Dương Thần Ảnh trấn áp Đọa Lạc Thần Ma, kết quả không như mong muốn, lập tức hao tổn chín Thiên Nhân, trong lòng như rỉ máu.
Đây là đám thuộc hạ trung tâm của hắn! Là nhóm mạnh nhất! Bây giờ không còn một ai, hắn biết phải trở về ganh đua với những kẻ kia thế nào?- Thôi, may mà đã giải quyết được Đọa Lạc Thần Ma.
Thái Dương Thần Tử bình tĩnh lại rất nhanh, trên mặt mang theo nụ cười, trong nháy mắt liền quên mất thuộc hạ đã chết.
Chỉ chết mấy tên thủ hạ, đổi lấy một tôn Đọa Lạc Thần Ma, cuộc mua bán này quá đáng giá.
– Hiện tại, Đọa Lạc Thần Ma cùng thần vật đều thuộc về bản Thần Tử.
Thái Dương Thần Tử cười lớn, bóng người nhoáng lên bay tới trước Thương Thiên tế đàn, nhìn Đọa Lạc Thần Ma gục tại chỗ không nhúc nhích.
Nó đã không còn lực lượng, bị trấn áp nằm bẹp dí trên tế đàn, chẳng khác nào một con dê đợi làm thịt.
– Rốt cuộc Đọa Lạc Thần Ma đã là của ta!.
Chương 1173
Thái Dương Thần Tử cười lạnh, hắn tiến lên tạo ra từng vòng sáng màu vàng, giam cầm Đọa Lạc Thần Ma ở bên trong, sau đó cuốn toàn bộ Thương Thiên tế đàn lại.
Hắn cầm giữ Đọa Lạc Thần Ma, mang theo Thương Thiên tế đàn trực tiếp bay lên không trung, ý đồ muốn rời khỏi.
– Muốn đi, lưu lại Thần Ma!Ngay tại lúc này, một cỗ lực lượng dồi dào ập tới, mạnh mẽ đánh vào phía sau Thái Dương Thần Tử, hắn hơi biến sắc mặt, không thể không quay người đáp trả bẳng một chưởng.
Bành!Một tiếng sấm nổ rền vang, Thái Dương Thần Tử bay ra ngoài, dưới chân trượt dài vạch ra hai đường rãnh sâu hoắm.
Sắc mặt hắn biến đổi, một cỗ lôi đình cường đại đang tàn phá bừa bãi trong thân thể, sấm sét nổ tung liên tục bên ngoài cơ thể hắn.
– Sức mạnh Thiên Phạt?Thái Dương Thần Tử nghiến răng nghiến lợi, trong miệng trào ra vô số hồ quang điện ngũ sắc, thoạt nhìn cực kỳ khủng bố.
Chỉ thấy cả người hắn chấn động, năng lượng mặt trời bạo phát, lập tức đánh tan sức mạnh Thiên Phạt bên trong thân thể.
Oanh!Thái Dương Thần Tử nhấp môi, đột ngột phun ra một tia chớp ngũ sắc, tia chớp va vào mặt đất phía trước nổ tung lên tạo thành một cái hố sâu, trong hố điện lưu dày đặc.
Hắn giận dữ nhìn chằm chằm thanh niên trước mắt, chính kẻ này đã xuất thủ cản đường hắn, còn thiếu chút nữa làm hắn trọng thương.
Thái Dương Thần Tử co duỗi cánh tay tê bại, hừ lạnh nói:- Tiểu tử Nhân tộc nắm giữ được sức mạnh Thiên Phạt kia, ngươi tên gì?Đứng đối diện là một bóng dáng ngạo nghễ, kẻ đó chắn ngay trước Thương Thiên tế đàn, ngăn cản Thái Dương Thần Tử mang Đọa Lạc Thần Ma đi.
– Cổ Trần?- Hắn cũng dám xuất thủ?Diệt Ách, Độc Long, Khô Cốt kinh ngạc nhìn kẻ đang ngang tàng đứng đó, ánh mắt tỏ vẻ không thể tin nổi.
Hắn dám ra tay với Thái Dương Thần Tử ư?Người vừa mới xuất chiêu chính là Cổ Trần, khiến cường giả các phương đều kinh hãi.
– Cổ Trần?Thái Dương Thần Tử đánh giá Cổ Trần, trong mắt bắn ra hào quang chói mắt, toàn thân hắn tràn ngập khí tức rực lửa như một vầng mặt trời.
Cổ Trần cũng đang đáng giá Thái Dương Thần Tử, ánh mắt bình tĩnh không hề gợn sóng, chẳng chút sợ hãi.
Mặc kệ ngươi là Thần Tử chó má gì, muốn cướp ngang thần vật, thậm chí là Đọa Lạc Thần Ma ngay trước mắt ta, quả thực giỡn chơi rồi, ngươi đã hỏi ý ta chưa?- Ngươi không thể mang Đọa Lạc Thần Ma đi.
Cổ Trần chỉ nói một câu, gọn gàng linh hoạt.
Sao có thể để đối phương mang Đọa Lạc Thần Ma đi chứ? Bảo vật hắn đã coi trọng thì đừng hòng vuột khỏi tay, muốn gì cứ đánh xong một trận lại nói tiếp.
Ánh mắt Thái Dương Thần Tử tỏ ra nguy hiểm, hắn hầm hè:- Nhân tộc đê tiện, các ngươi chỉ là hạng nô lệ được nuôi nhốt của Đại Nhật Thần tộc chúng ta thôi.
Lúc nhìn thấy bản Thần Tử ngươi chỉ có thể quỳ, còn không mau quỳ xuống!Quỳ mau!Oanh!Thái Dương Thần Tử quát lớn, hắn hội tụ lực lượng biến thành một vầng mặt trời chói sáng bay lên trên cao, uy nghi tột bậc, nhiệt độ kinh khủng quét tới.
Mái tóc Cổ Trần bay bay, mặt không đổi sắc nhìn Thái Dương Thần Tử ở trên cao, trong mắt bộc phát chiến ý.
– Muốn ta quỳ xuống? Vậy ngươi quỳ trước cho ta xem thử?Cổ Trần cười đầy khinh thường, không coi Thái Dương Thần Tử trước mắt ra gì, thứ đồ cao ngạo thành thói, cứ nghĩ tất cả mọi người trên thế giới đều phải phục tùng ngươi chắc?- Muốn chết? Thái Dương Hạ Tây!Thái Dương Thần Tử hừ lạnh, vừa dứt lời, mặt trời nóng cháy trên cao ầm ầm áp về phía Cổ Trần.
– Cái gì mà Thái Dương Hạ Tây? Xem ta đánh nổ ngươi!Cổ Trần hung hãn thét dài, hắn nhảy tới bay thẳng lên không trung, sau đó vung quyền đánh thẳng vào mặt trời khủng bố kia.
Hình ảnh kia chẳng khác nào một con kiến bé xíu vung càng đánh về phía mặt trời, vừa nhỏ bé vừa buồn cười cực kỳ.
Nhưng không một ai có mặt ở đây cười, ngược lại còn tỏ ra nghiêm túc nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt có chút kinh hãi.
Một quyền kia của Cổ Trần nhìn thì bình thường, kỳ thực ẩn chứa sức mạnh trời long đất lở, cảm giác cường đại đến mức có thể đánh vỡ vạn vật.
Đông!Một quyền đánh thẳng vào mặt trời, không trung rung động, phát ra âm thanh đáng sợ chấn động màng nhĩ mọi người, khiến tất cả đầu váng mắt hoa.
Các cường giả hoảng sợ nhìn lại, chỉ thấy mặt trời trên cao dần dần rã ra, vỡ nát từ bên trong.
Ầm ầm!Mặt trời đột ngột nổ tung, nó đã bị một quyền của Cổ Trần đánh vỡ, sức mạnh cường đại xuyên thẳng bầu trời, phá tan tầng mây lộ ra một cái lỗ khổng lồ.
Bầu trời bừng sáng, ánh mặt trời gay gắt ban nãy sáng lên lần cuối rồi hoàn toàn biến mất, không gian ảm đạm như trời chiều, thời gian lặng lẽ trôi qua.
.
Chương 1174
Tất cả mọi người đều ngây ra, không ngờ Cổ Trần lại hung hãn như thế, dùng một quyền đánh nổ mặt trời do Thái Dương Thần Tử ngưng tụ.
– Thái Dương Hạ Tây cái chó gì, ngươi có bản lĩnh thì kéo mặt trời thật sự xuống đây, ta kính ngươi ba phần!Cổ Trần ngạo nghễ đứng trên hư không, chân hắn đạp lên vô vàn ánh sáng, vẻ mặt khinh thường nhìn Thái Dương Thần Tử, nói lời miệt thị.
Lời nói đó, vẻ mặt đó đã kích thích nội tâm kiêu ngạo của Thái Dương Thần Tử, mặt hắn đỏ ửng, ánh mắt bừng bừng lửa giận.
Hắn giận điên lên, chưa bao giờ bản thân phải chịu nhục nhã thế này.
Cổ Trần nói lời quá khinh người, kéo mặt trời thật sự xuống? Sao ngươi không lên trời chơi luôn đi? Nếu ta làm được như thế thì đã thành Thần từ lâu, còn ở lại đây làm gì?Đám cường giả Diệt Ách, Khô Cốt hai mặt nhìn nhau, lần đầu tiên được chiêm ngưỡng sự sắc bén của Cổ Trần.
Tiểu tử này không chỉ hung hãn, còn có thể khiến đối thủ tức bể tim bể phổi.
Nhìn sắc mặt Thái Dương Thần Tử là biết, hết xanh lại trắng, hết đỏ qua đen, đổi tối đổi lui nhìn đặc sắc cực kỳ, toàn thân còn bốc lên ánh sáng gay gắt.
– Ngươi!.
chết chắc!Từ trong lỗ mũi Thái Dương Thần Tử phun ra hai đạo quang diễm hừng hực, thiêu đốt không khí.
Thân thể hắn dần ngập trong ánh sáng cực mạnh, giữa đỉnh đầu xuất hiện một vòng sáng chói chang, cùng hô ứng với mặt trời ở trên, tạo thành một cây cột năng lượng.
Đó chính là ánh sáng của Thái Dương Chân Hỏa, nóng rực, lộ ra khí tức hủy diệt vạn vật.
– Đại Nhật thần thuật, Cửu Dương Phần Thiên!Thái Dương Thần Tử hét dài, hóa thành một mặt trời rực lửa, sau đó lại tiếp tục ngưng tụ thành chín mặt trời treo cao trên không trung, tỏa nhiệt lượng kinh khủng.
Hình ảnh kia khiến Cổ Trần sợ ngây người, mặt mày ngơ ngác.
Không phải hắn sợ, mà là bị chín mặt trời trước mắt làm cho kinh hãi, trong đầu nhớ lại thần thoại ở kiếp trước: Thế gian vốn dĩ có mười mặt trời.
– Chao ôi, sao ngươi không biến ra mười mặt trời luôn đi?Cổ Trần thốt ra một câu như vậy.
Kết quả là, chín mặt trời trên khoảng không dừng lại một chút, rồi mặt trời nóng bỏng nhất trong số đó phát ra giọng nói của Thái Dương Thần Tử.
– Nhân tộc ti tiện, Đại Nhật thần thuật của bản Thần tử mới tu luyện đến tầng thứ 9, thiếu chút xíu nữa là sẽ viên mãn.
Đợi bản Thần Tử tu thành tầng thứ mười, cũng là thời điểm đạp nhập Thánh Kính, mà chắc thứ kiến hôi đê tiện như ngươi không hiểu đâu.
Thái Dương Thần Tử kiêu ngạo nói, lời này để lộ rất nhiều tin tức.
Tu vi cường đại đến cỡ đó, thật sự có đủ khả năng đốt thâm hải khô cạn, loại Thần thuật này là một trong những công pháp cường đại nhất của Đại Nhật Thần tộc.
Cổ Trần như có điều suy nghĩ, ánh mắt nóng rực, bỗng nhiên muốn đoạt loại Thần thuật này đến tham khảo một chút.
– Cổ Trần, ngươi là tên Nhân tộc đầu tiên chết dưới Đại Nhật Thần thuật của bổn tọa, đủ để kiêu ngạo.
Giọng của Thái Dương Thần Tử truyền đến, chỉ thấy trên cao, chín mặt trời ù ù chấn động, bộc phát ra ánh sáng chói lòa, hung hăng đè về phía Cổ Trần.
Oanh!Khắp nơi lõm xuống, mặt đất vốn đã cháy đen lại trở nên nóng hôi hổi, bị đốt thành đỏ au, lớp cát mỏng bên trên nóng quá chảy ra.
Nhiệt độ cao đáng sợ kia khiến cả Thiên Nhân cũng phải sợ hãi, ai nấy đều dùng ánh mắt thương hại nhìn về phía Cổ Trần.
– Cổ Trần đáng thương, rốt cuộc phải bỏ mạng ở nơi này.
Diệt Ách lão tổ lắc đầu, tiếc hận không thôi, tiếc thay cho một yêu nghiệt tuyệt thế của Nhân tộc lại phải chết như thế.
– Quê hương ta có truyền thuyết Hậu Nghệ bắn mặt trời, nay ta cũng bắt chước một chút.
Phía dưới, Cổ Trần kiêu ngạo đứng giữa không trung, trong tay đột ngột xuất hiện một cây Chiến Cung kì dị, khí tức quỷ dị tràn ngập chung quanh.
Đó là Nguyền Rủa Chi Cung, Cổ Trần nhớ tới truyền thuyết Hậu Nghệ Xạ Nhật ở kiếp trước, trông thấy Thái Dương Thần Tử hóa ra chín vầng mặt trời gay gắt liền cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, muốn giương cung bắn bể bọn chúng thử chơi.
Ông!Cổ Trần đạp không tiến lên một bước, kéo căng Nguyền Rủa Chi Cung thành một vầng trăng tròn, một cỗ khí tức bàng bạc xuất hiện ngưng tụ thành một mũi tên nhọn, sẵn sàng chiến đấu.
– Ừm?Trên cao, Thái Dương Thần Tử ẩn mình trong mặt trời rực rỡ nhất đột nhiên cảm thấy có nguy hiểm, một cảm giác run rẩy đến từ tận sâu trong linh hồn.
Đó là hoảng sợ, có gì đó nguy hiểm sắp xảy ra.
– Không tốt!Thái Dương Thần Tử thầm hô một tiếng không ổn.
Nhưng lúc này đã không còn kịp, ý chí Cổ Trần đã khóa chặt lấy một mặt trời trong số chín mặt trời kia, một mũi tên nhọn sắp được bắn ra, phong mang sắc bén.
Toàn bộ lực lượng của Cổ Trần hội tụ trong một mũi tên, mũi này tiếp lấy mũi kia, lần lượt xuất hiện đủ chín mũi tên nhọn, ý chí đáng sợ được rót vào bên trong, tạo nên một sức mạnh nguyền rủa đáng sợ.
Sụp đổ!.
Chương 1175
Chỉ nghe âm thanh tương tự như băng vỡ vang lên, chín mũi tên xẹt qua không trung, xé rách bầu trời lao thẳng về phía chín mặt trời.
Nguy hiểm, nguy hiểm!Thái Dương Thần Tử sắc mặt đại biến, kinh dị vạn phần, nhìn chín mũi tên nhọn đang lao băng băng về phía mình, linh hồn run rẩy cực độ.
Nói thật, giờ khắc này hắn sợ hãi, bởi vì hắn cảm nhận được hơi thở tử vong đang cận kề.
Phốc!Chín mũi tên nhọn thế như sấm sét, không thể trốn trách, chẳng ngăn cản nổi, chỉ nghe “phốc phốc” liên tiếp, chín mặt trời chói lọi đều bị bắn xuyên qua, hư không xuất hiện vết rách, thật lâu cũng chưa liền lại nổi.
Phốc!Chín mũi tên lần lượt xuyên qua chín mặt trời trên cao, trong nháy mắt xuất hiện chấn động, ánh sáng bùng phát.
Một tiếng ầm vang, chín mặt trời đồng loạt nổ tung, sản sinh ra ánh sáng và năng lượng cực đại, khí tức nóng rực tiêu diệt vạn vật.
Tất cả chỉ cảm thấy một luồng ánh sáng mạnh khiến mắt mở không ra, từ da thịt đến cả thân thể đều đau đớn như bị thiêu đốt, mọi người lập tức lui về phía sau.
– A! Trên trời vang lên tiếng hét thảm, khi ánh sáng tan biến, mọi người nhìn thấy một bóng người ngã xuống, toàn thân chật vật không chịu nổi.
Kẻ đó chính là Thái Dương Thần Tử, hắn ngã từ trên cao xuống, trước mặt xuất hiện một Thái Dương Chiến Kỳ, âm thanh leng keng không dứt, ánh sáng mờ mờ ảo ảo.
Chính nhờ Thái Dương Chiến Kỳ này đã chặn được sát chiêu của Cổ Trần, nếu không mũi tên ban nãy đã xỏ xuyên hắn, diệt sát linh hồn.
– Đây là! sức mạnh Nguyền Rủa?Thái Dương Thần Tử kinh dị kêu to.
Hắn trông thấy mặt trên Chiến Kỳ còn lưu lại một luồng khí tức quỷ dị, mang theo lực lượng nguyền rủa đầy uy lực.
Chỉ chút xíu nữa thôi là hắn đã phải bỏ mạng, may mà hắn ra tay cản kịp.
Một khi bị sức mạnh Nguyền Rủa xâm nhiễm linh hồn, ý chí sẽ bị ăn mòn, cho dù không chết cũng thành tàn phế, may mà Thái Dương Chiến Kỳ che giúp linh hồn mới không bị một tiễn của Cổ Trần bắn chết hay trọng thương, nhưng vết thương tuy nhẹ, Thần thuật của hắn lại bị phá.
– Ngươi dám phá vỡ Thần thuật của ta?Thái Dương Thần Tử hậm hực, ánh mắt lại có hơi lo lắng.
Hắn nhìn thanh niên Nhân tộc trước mắt, lần đầu tiên trong đời cảm thấy hồi hộp lo âu, không ngờ tiểu tử này lại có bảo vật cường đại đến thế.
Chiến Cung trong tay Cổ Trần ẩn chứa sức mạnh Nguyền Rủa, quả thật vừa quỷ dị vừa đáng sợ.
– Haizz, chỉ có chín mặt trời, ta còn chưa kịp thi triển sức mạnh thật sự của Cửu Tinh Liên Châu thì chúng đã phát nổ, quá chán.
Cổ Trần thở dài nói ra, sờ sờ Chiến Cung trong tay, bộ dạng tiếc nuối đó khiến Thái Dương Thần Tử tức giận đến mức muốn hộc máu.
Đại Nhật thần thuật, Cửu Dương Phần Thiên của hắn tuyệt đối cường đại, nhưng lại bị Cổ Trần tuỳ tiện phá giải.
Tiểu tử này nói khoác mà không biết ngượng, hỏi sao chỉ có chín mặt trời, chẳng lẽ còn định bắn nổ một lúc mười mặt trời hay sao? Quá khinh người rồi!- Uy, Thần Tử gì gì kia, ngươi còn Thần thuật nào cường đại hơn nữa không, thi triển cho ta xem một chút.
Cổ Trần mỉm cười nhìn Thái Dương Thần Tử, trong lời nói lộ ra một chút chờ mong, giống như muốn bảo: Ngươi tranh thủ thời gian thi triển Thần thuật tốt hơn một chút đi.
Thái Dương Thần Tử tức giận đến toàn thân phát run, xem ta như khỉ làm trò hả?- Chà, hung nhân này cũng khá quá chứ!Độc Long nhìn Cổ Trần bằng cặp mắt khác xưa, trước đó chỉ biết xem thường hắn, hiện tại mới nhận ra suy nghĩ ban đầu của mình buồn cười đến cỡ nào.
Cổ Trần này có thể vang danh trong Bách Tộc Thánh Vực cũng không phải chuyện đùa, danh tiếng của hắn là nhờ thực lực đánh giết thật sự mà có được.
– Cung trong tay hắn tỏa ra khí tức thật đáng sợ.
Diệt Ách lão tổ sáng mắt, đường nhìn trở nên nóng rực, có vẻ lão ta rất thèm muốn sức mạnh Nguyền Rủa kia.
Lão tham lam nhìn Chiến Cung trong tay Cổ Trần, nếu có thể đoạt được nó thì sẽ rất có ích đối với lão.
Sức mạnh nguyền rủa khủng khiếp ấy hấp dẫn Diệt Ách lão tổ, khí tức trong cơ thể sôi trào mãnh liệt, lòng tham không thể kìm chế.
“Lão quỷ, chúng ta liên thủ, thừa dịp giết tên hung nhân này, lão thấy thế nào?”Diệt Ách lão tổ âm thầm truyền âm cho Khô Cốt lão quỷ.
Khô Cốt nghe xong cũng hơi suy nghĩ, hiển nhiên đã động tâm, nhưng vẫn có chút e dè Cổ Trần.
“Xem trước một chút, tiểu tử này quá tà môn.
”Khô Cốt truyền âm trở trở về.
Lão rất cẩn thận, sẽ không mù quáng động thủ, trước hết phải hiểu rõ Cổ Trần rồi mới tính, vừa lúc có Thái Dương Thần Tử làm tốt thí miễn phí.
“Để xem Thái Dương Thần Tử giải quyết hắn như thế nào, có khi không cần chúng ta động thủ, tiểu tử này đã chết dưới tay Thái Dương Thần Tử.
”.
Chương 1176
Khô Cốt âm thầm truyền âm tiếp, lão vẫn tin vào sức mạnh của Thái Dương Thần Tử.
Dù sao tên kia cũng đến từ Đại Nhật Thần tộc, thực lực, thiên phú, tu vi, bất kì mặt nào cũng sâu không lường được, chiến lực rất khủng bố.
Tuy hiện tại Cổ Trần có biểu hiện rất khá, nhưng so sánh cùng Thái Dương Thần Tử thì vẫn kém hơn chút đỉnh.
“Ta cảm thấy, thừa dịp hai tên kia đang đối phó lẫn nhau, chúng ta có thể lặng lẽ chiếm đọat thần vật.
”Độc Long lão quái bỗng nhiên truyền âm cho hai người, ba lão quái lặng lẽ thương thảo, cuối cùng đạt thành hiệp nghị.
Cổ Trần thì để cho kẻ khác giết thôi, mục tiêu của bọn lão chỉ là thần vật, thần vật mới là quan trọng nhất.
Xì xì! Trên cao, ánh nắng gay gắt hội tụ, hóa thành từng đoàn quang diễm bao bọc lấy Thái Dương Thần Tử, khiến hắn thoạt nhìn thần thánh vô cùng, cũng đẹp đẽ vô cùng.
– Ê nhãi con, sao ngươi im ru vậy? Đừng nói là mới thi triển Thần thuật một lần đã cạn sức rồi nhé? Có cần ta bán cho ngươi đồ bổ hỗ trợ thân mình không?Cổ Trần nhìn sắc mặt xám ngoét của Thái Dương Thần Tử, nhịn không được mở miệng quan tâm.
Hắn lại nói tiếp:- Yên tâm, giá cả của ta cực kỳ hữu nghị, ngươi đưa cho ta dăm chục Linh mạch cực phẩm là được rồi, trước đó ta có kiếm được thứ hàng tráng dương, bán cho ngươi bồi bổ một chút.
– Ngươi đang hạ nhục ta?Thái Dương Thần Tử sắc mặt tái nhợt, sát ý sôi trào.
Hai mắt hắn tóe lửa, toàn thân chói lóa, khí tức hừng hực khiến người nhìn chấn động.
Không khí chung quanh trở nên cháy bỏng, mùi khét bốc lên nồng nặc.
Khí tức sôi trào bạo liệt đó như muốn hủy thiên diệt địa.
– Cổ Trần, Thần thuật vừa rồi chỉ là loại yếu nhất trong vô số Thần thuật của ta, nếu ngươi đã muốn chết, vậy ta giúp ngươi!Thấy Cổ Trần phách lối như thế, Thái Dương Thần Tử lửa giận phừng phừng, nhịn không được muốn hạ gục uy phong của Cổ Trần.
– Thần thuật, Đại Nhật Chân Hỏa!Hắn đột ngột quát to, toàn thân bốc lên quang mang mãnh liệt, vầng mặt trời chói chang sau lưng kêu lên ù ù, hô ứng với mặt trời ở trên cao, như đang sinh ra cộng hưởng nào đó.
Ông!Sau một khắc, từ hư không truyền đến một tiếng ong ong, mặt trời trên cao đột nhiên chẻ ra một vệt sáng, rơi thẳng xuống đất.
Đó là hào quang của mặt trời, Thái Dương Quang Trụ, đích nhắm chính là Cổ Trần.
Nhanh, thật sự quá nhanh, nhanh đến mức không cách nào né tránh.
Cổ Trần nheo mắt nhìn vệt sáng rơi thẳng vào mình, trong lòng bình tĩnh.
Hơi nóng phả vào mặt, giống như mặt trời trên cao bộc phát ra năng lượng đáng sợ nhất của nó, nhiệt độ nóng bỏng thiêu đốt tất cả mọi thứ.
Bùn đất, nham thạch bị đốt chảy ra, mặt đất đỏ bừng, hóa thành dung nham sôi lên sùng sục.
Thái Dương Quang Trụ đánh thẳng xuống Cổ Trần.
Oanh!Chỉ nghe tiếng nổ vang rung trời, dường như cả thế giới bắt đầu run lên, năng lượng vô biên bùng nổ, cảm giác như có một mặt trời lao thẳng xuống.
Tình cảnh kia khiến đám người Diệt Ách phải nhắm chặt hai mắt, không dám mở mắt ra.
Ánh sáng kia thật sự quá mạnh, khiến đôi mắt bọn họ đau đớn, ngay cả da thịt cũng sắp cháy khét đến nơi.
Ánh sáng đáng sợ đó chỉ kéo dài trong một phút đồng hồ, Thái Dương Quang Trụ từ từ mờ dần rồi biến mất, không thấy bóng dáng Cổ Trần đâu cả, chỉ thấy một cái hố sâu hoắm, nham thạch chung quanh liên tục chảy vào bên trong hố.
Hiện trường hoàn toàn tĩnh mịch, cường giả các phương đều trợn trừng đôi mắt nhìn miệng hố kia, trong hố hết sức yên tĩnh, không có chút khí tức nào.
Cổ Trần mất tăm mất dạng, trong lòng bọn họ nghĩ, phải chăng tiểu tử đó đã bị Thái Dương Quang Trụ thiêu thành cặn bã rồi không?- Hắn chết rồi sao?Diệt Ách hồi hộp, lão hi vọng Cổ Trần chết rồi, nhưng cứ cảm thấy không đúng chỗ nào đó.
Cái này cũng quá nhanh đi, chớp mắt đã bị giết chết, mới rồi còn ra vẻ hung hăng kiêu ngạo lắm mà, sao mới nháy mắt một cái đã chết chứ?Độc Long, Khô Cốt và các cường giả khác nhìn chằm chằm vào cái hố sâu hoắm trước mắt.
Một bên khác, khí lạnh bao phủ, chung quanh đóng băng.
Mỹ Đỗ Toa giẫm lên băng sương, lẳng lặng đứng đấy, không có bất kỳ động tác nào, thậm chí trên mặt cũng không có biểu tình gì.
Trong mắt nàng rất bình tĩnh, dường như không hề lo lắng cho an nguy của Cổ Trần, nhưng thật ra nàng có đủ lòng tin với hắn, nàng tin chắc hắn sẽ không chết dễ dàng như thế.
– Chà! hương vị năng lượng mặt trời thật không tồi nha.
Đột nhiên, trong hố sâu truyền tới một thanh âm lười biếng, giống như đang cảm thụ dư vị của một món ăn nào đó.
Mọi người nghe được giọng nói này, trái tim thắt lại, hai mắt trừng lớn nhìn vào trong hố to, nơi đó có một bóng người đang chậm rãi bay lên.
Người kia chính là Cổ Trần.
.
Chương 1177
Quả đúng không sai, hắn chưa chết.
– Ngươi không chết?Thái Dương Thần Tử trừng lớn hai mắt, cực kỳ kinh ngạc và hốt hoảng.
Làm sao có thể? Sao Cổ Trần lại không hề hấn gì? Thậm chí không có lấy một vết thương nhỏ, Thanh Đồng Bí Giáp hoàn hảo không chút tổn hại, tóc tai gọn gàng không rối.
Cổ Trần phủi bụi bặm bám trên vai, hắn khẽ vỗ về Khổng Tước nhỏ bé đang nằm trên vai hắn, mỉm cười nhẹ nhàng.
– Không dọa ngươi chứ?Hắn dịu dàng hỏi.
Trên bờ vai, Khổng Tước kia liếc hắn một cái, thầm mắng không bị dọa mới lạ, mới nãy còn tưởng phải chết rồi chứ.
Hóa ra chỉ là sợ bóng sợ gió, nó không chết, Cổ Trần cũng không chết, không có chuyện gì cả.
– Năng lượng mặt trời của ngươi không tệ, đây là lần đầu tiên ta ăn năng lượng mặt trời, cảm thấy hơi khét, có phải là vị của Phản ứng phân hạch không?Cổ Trần chép miệng lẩm bẩm, dường như đang nhớ lại hương vị nào đó.
Tình cảnh này khiến mọi người kinh hãi choáng váng, Thái Dương Thần Tử càng hoảng sợ cực độ.
Tiểu tử kia lại ăn hết một đạo Thái Dương Quang Trụ, đó chính là sức mạnh hủy diệt của mặt trời, vậy mà hắn dám ăn, quả thực không thể tin nổi.
– Ê, Thần Tử kia, ngươi có còn năng lượng mặt trời không? Tranh thủ ngưng tụ cho ta thêm mấy viên, để ta nếm lại cho kĩ, hồi nãy vội vàng quá.
Cổ Trần bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt chờ mong đưa ra yêu cầu với Thái Dương Thần Tử.
Lời này vừa thốt ra, chung quanh trở nên yên ắng, tất cả mọi người trợn tròn mắt.
– Ngươi! Ngươi! Thái Dương Thần Tử tức run cả người, cắn chặt răng muốn nát, trong lòng cảm thấy sỉ nhục thật sự.
Những lời đó của Cổ Trần khiến hắn ê chề mặt mũi, sát ý nổi lên không sao kiềm chế nổi.
Hắn không thèm quan tâm tới Đọa Lạc Thần Ma nữa, ý nghĩ duy nhất lúc này của hắn là, phải giết chết chết Cổ Trần, giết cái kẻ dám nhục nhã hắn.
– Ngươi! Phải chết!Thái Dương Thần Tử nói xong, cả người như một vầng mặt trời nóng cháy, ầm ầm lao thẳng về phía Cổ Trần, năng lượng cường đại bạo phát, chấn động khắp nơi.
– Thái Dương Thần Tử bão nổi.
– Hậu nhân mặt trời nổi giận!Diệt Ách, Độc Long, Khô Cốt hưng phấn vô cùng, hai mắt sáng rực nhìn cảnh tượng trước mắt.
Thái Dương Thần Tử bị khơi mào lửa giận triệt để, Cổ Trần đã chọc tức thành công vị hậu nhân mặt trời này, Đại Nhật thần huyết ù ù sôi trào bên trong thân thể, thiêu đốt không dứt.
– Mặt trời Thần Ma, diệt tuyệt thương sinh!Rít lên một tiếng, Thái Dương Thần Tử hóa ra một mặt trời to khủng bố, hắn hợp nhất với mặt trời lao về phía Cổ Trần, trong chớp mắt tung ra một quyền mạnh như Mặt Trời Diệt Thế.
– Đến hay lắm!Cổ Trần bộc phát sức mạnh, toàn thân tỏa ra ánh chớp ngũ sắc, nổ đùng đùng không dứt, chấn động nhân tâm.
Hắn nhón chân bay lên không trung, lôi quang ngàn vạn vờn quanh người hắn, khí thế bừng bừng.
Cổ Trần vung tay lên, khí tức cường đại hội tụ nơi nắm đấm, lôi quang rực rỡ khiến người ta có thể ngửi được cả mùi cháy khét.
Oanh!Hai bên hung hăng va chạm nhau trên cao, mặt trời và lôi quang, hai sắc màu khác biệt đụng vào nhau, tạo thành năng lượng diệt thế.
Giống như mấy trăm quả Bom Hidro nổ cùng một lúc, ánh sáng chói lóa đến mức lấn át cả mặt trời thật sự, đất trời như bị xóa nhòa, quang man vô tận ngập tràn thế giới.
Phần phật!Sau một khắc, một cỗ khí lãng đáng sợ cuồn cuộn bao phủ, đảo qua phạm vi mấy trăm dặm, phía trên không trung xuất hiện một đám mây hình nấm, năng lượng nổ tung, không gian vỡ nát.
Ở nơi đó, vạn vật đều bị chôn vùi.
Dư âm của năng lượng đáng sợ này còn hủy đi cả một khu rừng lớn, mặt đất đã bị tàn phá đến thê thảm nay càng thêm mấp mô, lồi lõm.
Tất cả mọi người nhíu mày, chả phân biệt được phương hướng nữa, trước mắt là một màu trắng xóa, phải lâu lắm mới dần dần bình ổn lại.
– Giết!Bên trên không trung đột ngột truyền đến một tiếng hét to, mọi người bừng tỉnh, giương mắt nhìn lên, chỉ thấy hai đạo quang mang cấp tốc đụng vào nhau.
Đó là Cổ Trần cùng Thái Dương Thần Tử, toàn thân cả hai phát ra ánh sáng nóng rực, nhiệt khí bức người.
Ánh chớp ngũ sắc tàn phá bừa bãi khắp nơi, khuấy đảo gió mây, mỗi một lần Cổ Trần vung nắm đấm lên đều nổ ra lôi quang chói lọi.
Bành bành bành! Hai người kịch liệt giao chiến, ngươi tới ta đi, quyền sau nhanh hơn quyền trước, trong nháy mắt đã tung ra ngàn vạn quyền.
Bầu trời rung chuyển, không gian nứt toác, không chịu nổi lực lượng va chạm đáng sợ của hai ngươi.
Đại chiến trường đáng sợ trước mắt khiến nhóm cường giả Khô Cốt, Diệt Ách ngây người, mặt mày kinh hãi, ánh mắt khó có thể tin.
– Quá mạnh!- Chiến lực còn mạnh hơn cả Thiên Nhân.
.
Chương 1178
Diệt Ách khiếp sợ nói ra, lão đã có hiểu biết hoàn toàn mới về chiến lực của Cổ Trần và Thái Dương Thần Tử.
Nghe đồn dù sao cũng là nghe đồn, tận mắt thấy mới hiểu được, yêu nghiệt chính là yêu nghiệt, người bình thường không thể so sánh.
Cho dù là Cổ Trần hay Thái Dương Thần Tử, chiến lực mà hai người biểu hiện ra đã khiến đông đảo cường giả ở đây cảm thấy bản thân bị uy hiếp mãnh liệt, thậm chí sinh ra cảm giác sợ hãi.
Đó là nguy cơ tử vong, hai người đều mạnh mẽ vô song, khiến người ta kinh dị.
– Yêu nghiệt!Có sinh linh mạnh mẽ hốt hoảng lẩm bẩm, ngơ ngác nhìn hai kẻ đang kịch chiến trên cao.
Thái Dương Thần Tử còn nói được, dù sao hắn thành danh đã lâu, lại còn là hậu nhân của Thái Dương Thần, có huyết mạch cường đại cao qúy của Thần Linh.
Nhưng Cổ Trần thì khiến người ta phải rung động, hắn chỉ là một Nhân tộc, không có huyết mạch cao quý, mà lại sở hữu chiến lực vô địch khiến người ta phải kiêng dè.
Tòan thân Cổ Trần được bao bọc bởi ánh chớp ngũ sắc, sức mạnh Thiên Phạt cuồn cuộn nơi tay, tiếng sấm gầm gào mỗi khi hắn vung chiêu chấn động nhân tâm, y như Thần Linh giáng thế.
– Cổ Trần, thực lực của ngươi không tệ, nhưng ngươi hôm nay phải chết!Thái Dương Thần Tử vung hai tay lên, mỗi lần hắn huy quyền đều mang theo ánh sáng vô hạn, cứ như mặt trời đang nổ tung ngay trước mắt vậy.
Cổ Trần không nói lời nào, dùng quyền đỡ quyền, sức mạnh lôi quang tàn phá bừa bãi, như biển sấm nổ tung.
Mỗi khi hai nắm đấm va vào nhau, sóng năng lượng bạo phát.
Oanh!Hai người nhanh chóng thối lui, Cổ Trần cười lạnh:- Thái Dương Thần Tử, thực lực ngươi không tệ, đáng tiếc muốn giết ta thì chỉ là mơ hão thôi!Thần lực của ngươi chính là đến từ vầng mặt trời chói chang sau lưng ngươi, đúng không?Ánh mắt hắn rơi vào mặt trời trôi nổi ngay sau lưng Thái Dương Thần Tử, huy hoàng sáng rọi, quang huy vạn trượng, tản ra khí tức cực mạnh.
Cổ Trần hòai nghi hầu hết lực lượng của Thái Dương Thần Tử đều đến từ vầng mặt trời này.
Nghe thấy mấy lười của Cổ Trần, đồng tử của Thái Dương Thần Tử hơi co lại, hiển nhiên đã bị đoán trúng.
Nhìn thấy đối phương như thế, Cổ Trần cười ha ha, nói:- Không biết nếu ta ăn vầng mặt trời kia của ngươi, ngươi có còn năng lượng để đánh với ta không?- Cái gì?Thái Dương Thần Tử căng thẳng trong lòng, lộ ra một tia kinh hãi, Cổ Trần lại muốn ăn mặt trời phía sau lưng hắn, thật hay giả đây?Thôi! Mặc kệ thật giả, đều phải cảnh giác!- Đại Nhật Tù Lung!Chỉ nghe một tiếng quát lớn, Thái Dương Thần Tử đánh ra ánh sáng vô lượng, ngưng tụ lần lượt tạo thành chín mặt trời rực rỡ, chín mặt trời bay lên thật cao, bao quanh lấy Cổ Trần như một cái lồng giam.
Đây là một loại cấm chế, vốn hắn định dùng để giam dữ Đọa Lạc Thần Ma, nay Cổ Trần quá khó lường, hắn buộc lòng phải dùng tới tuyệt chiêu.
– Lồng giam không gian, phá!Cổ Trần cười lạnh, đưa tay đánh ra một kích, vô số hạt đen tuôn ra từ trong lòng bàn tay hắn, hóa thành một lồng giam màu đen kịt lao tới phía trước.
Chỉ nghe ầm ầm, hai lồng giam va chạm vào nhau, lập tức cả hai đều bị hủy diệt, không gian bốn phía vỡ ra tạo thành chấn động khủng khiếp.
Hai người ngang tài ngang sức khiến cường giả chung quanh chấn kinh, không dám tin vào mắt mình.
– Quái vật!Diệt Ách kinh hãi nhìn hai kẻ đang chém giết kịch liệt trên không trung, ánh mắt lão rơi xuống người Cổ Trần, có chút lo âu hồi hộp.
Nhân tộc này quá yêu nghiệt, thậm chí còn là một thứ quái vật.
Sao hắn có thể đánh nhau với Thái Dương Thần Tử mà không bại, đã vậy lại còn có vẻ ngang tay?Hai bên kịch chiến càng ngày càng kịch liệt.
– Cửu Dương Phần Thiên!Giao thủ một hồi, Thái Dương Thần Tử lại thi triển Đại Nhật Thần thuật lần nữa, chín mặt trời chói chang xuất hiện trên hư không, chiếu sáng cả một vùng.
Chín mặt trời vờn quanh, sau đó kết nối với nhau cùng hợp lực đánh về phía Cổ Trần, mang theo khí tức khủng bố diệt thế.
Cổ Trần không những không sợ mà còn lấy làm mừng, mắt hắn nóng rực, nhìn chằm chằm chín vầng mặt trời gay gắt, đột nhiên liếm môi một cái.
– Ăn một cái thử xem?Cổ Trần lầm bẩm, hắn thật sự muốn nuốt chửng mặt trời xem sao, Thiên Phạt hắn cũng ăn rồi, đám mặt trời này chỉ là do năng lượng ngưng tụ thành mà thôi, nhất định có thể ăn được.
– Thanh Đồng Bí Giáp, tăng!Cổ Trần hét lớn, thân thể tỏa sáng như đồng xanh, từ trong lòng bàn tay chảy ra đồng xanh, chúng nhanh chóng bao bọc dần khắp cơ thể hắn.
Soạt!Gần như là trong nháy mắt, Cổ Trần biến thành một Thanh Đồng Cự Nhân cao ngàn trượng, chân đạp hư vô, hai tay mở rộng, năm ngón tay chộp về phía một trong chín mặt trời.
– Dám tay không bắt Thái Dương? Tự tìm đường chết!.
Chương 1179
Nhìn thấy thế, Thái Dương Thần Tử âm thầm cười lạnh, mặt trời do hắn tạo ra có nhiệt độ cực cao, thậm chí gần bằng nhiệt độ của mặt trời thật sự.
Tuy lúc nãy Cổ Trần đã phá được Thần thuật này của hắn, nhưng hắn cho rằng đó chẳng qua là nhờ vào uy lực của Nguyền Rủa Chi Cung kia.
Hiện tại đối phương dám dùng tay để bắt, quả thực muốn chết.
Ông!Thế nhưng, một giây sau, cảnh tượng khiến người ta phải mở rộng tầm mắt đã xuất hiện.
Cổ Trần xòe rộng bàn tay tóm tới phía trước, năm ngón tay chộp được một mặt trời, cứ thế mà lôi xuống.
– Sao lại có thể như vậy?Thái Dương Thần Tử kinh hãi kêu to.
Vừa dứt lời, đã thấy Cổ Trần nhét mặt trời kia vào trong miệng, ừng ực một cái, nuốt chửng mặt trời nóng hổi.
Cổ Trần nuốt xong, toàn thân bừng lên từng đợt ánh sáng mạnh mẽ, ánh sáng xuyên qua cơ thể, khiến cả người hắn trở nên trong suốt.
Tất cả mọi người ngớ ngẩn, hai mắt trừng lớn, như gặp phải quỷ.
Cả đám chỉ biết kinh hãi đứng nhìn cảnh tượng Cổ Trần dùng tay không kéo mặt trời xuống, bỏ vào miệng, nuốt sạch.
Mỹ Đỗ Toa hơi ngây ra, ngạc nhiên nhìn Cổ Trần, thân thể Thanh Đồng cao ngàn trượng kia cho người ta cảm giác cực kỳ cường đại.
– Hắn ăn thật.
Nàng lẩm bẩm, tuy đã sớm đoán được nhưng vẫn bị Cổ Trần dọa cho hốt hoảng.
Cái tên này, gì cũng ăn được.
Trên bờ vai của Cổ Trần, Khổng Tước đang ẩn mình trong khe hẹp của Thanh Đồng Bí Giáp hoàn toàn bị sự hung hãn của hắn dọa sợ, không dám tin đó là sự thật.
Lần đầu tiên nó nhìn thấy Cổ Trần cục súc như thế, chưa đánh đấm gì đã ăn luôn.
Một mặt trời bị ăn mất, chỉ còn lại tám mặt trời treo trên hư không, trông chúng có vẻ ảm đạm hơn nhiều.
– Nấc.
.
mặt trời cũng tạm được.
Cổ Trần đột nhiên ợ một cái, trong miệng phun ra một đoàn ánh sáng mãnh liệt, vậy mà vẫn tỏ ra chưa thỏa mãn, hai mắt sáng rực nhìn vào tám mặt trời còn lại.
– Ngươi! Ngươi! Thái Dương Thần Tử trừng lớn hai mắt, hắn chưa từng thấy qua kẻ nào như vậy, dám nuốt chửng mặt trời do hắn thi triển Thần thuật ngưng tụ ra.
Hơn nữa còn có vẻ chưa ăn no, muốn ăn nốt tám mặt trời kia, khiến hắn nổi cả da gà, thiếu chút nữa đã xoay người bỏ chạy.
– Tiếp nào.
Hai mắt Cổ Trần sáng ngời, hắn hét lớn một tiếng vung cả hai tay ra, chộp lấy hai mặt trời ở gần mình nhất, dọa đám người phía dưới sợ run lẩy bẩy.
Hung tàn, quá hung tàn!Danh tiếng hung nhân của Cổ Trần, quả là danh bất hư truyền mà.
Ông!Hai tay vươn tới bắt được hai mặt trời, nhiệt độ cao khủng khiếp khiến cánh tay Thanh Đồng bị đốt đến đỏ bừng, như thể sắp tan chảy ra.
– Tới đây cho ta!Cổ Trần hét lớn, hai tay dùng lực kéo một cái, ầm ầm ầm, hai mặt trời bị kéo lại càng lúc càng gần.
Hắn há miệng, một tay quăng một mặt trời vào miệng, ở trước mặt tất cả mọi người biển diễn màn nuốt mặt trời một lần nữa.
Ánh sáng vô tận bùng lên từ bên trong thân thể.
Ùng ục!Sau một khắc, Cổ Trần nuốt chửng mặt trời còn lại vào bụng, hai mặt trời bên trong thân thể bạo phát cùng một lúc, năng lượng ù ù nóng rực vô cùng.
Ánh sáng chói lóa khiến người ta mở mắt không ra.
Hình ảnh trước mắt khiến tất cả sợ ngây người, hoàn toàn chà đạp khả năng nhận biết vấn đề của bọn họ.
– Lại! Lại ăn?Độc Long trợn mắt, bộ dạng hoảng sợ khủng khiếp.
Không riêng gì hắn, kể cả Khô Cốt lão quỷ, Diệt Ách lão tổ cũng thế, hai lão đờ đẫn nhìn Thanh Đồng Cự Nhân ngạo nghễ đứng trên hư không, vươn tay bắt hai vầng mặt trời nuốt thẳng vào trong bụng.
Thêm cả lần vừa nãy thì đã là ba mặt trời rồi.
Cổ Trần ăn mặt trời, toàn thân tỏa ra ánh sáng chói lóa, nhiệt độ cao kinh khủng cùng quang mang trong thân thể bạo phát, tàn phá bừa bãi, như một phản ứng phân hạch.
Thái Dương Thần Tử nhìn mà ngây ngẩn, hung nhân kia mới ăn tiếp hai mặt trời, khiến kẻ ngưng tụ ra mặt trời như hắn cảm thấy thật kinh dị.
– Nấc! Mùi vị không tệ! Cổ Trần ợ một cái, đánh thức tất cả mọi người.
Tiếp theo, Cổ Trần làm ra một động tác khiến tất phải hoảng sợ, Cổ Trần chân đạp hư không, nhào thẳng tới trước, mục tiêu là sáu vầng mặt trời còn lại.
Hành động này của hắn dọa sợ Thái Dương Thần Tử, hắn lập tức phất tay thu nhanh năm mặt trời kia lại, ánh sáng tiêu tán, chui lại vào trong cơ thể hắn.
Cảm giác đã mất đi ba phần sức mạnh khiến hắn đau lòng quá đỗi, đôi mắt tràn đầy phẫn hận nhìn thẳng vào Cổ Trần, đều là tại cái tên tiểu tử Nhân tộc này đã ăn ba phần năng lượng của mình!Mất đi ba mặt trời, chỉ còn có năm, Thái Dương Thần Tử vừa kinh vừa sợ, thiếu chút nữa đã thổ huyết.
– Đáng chết!Thái Dương Thần Tử nổi trận lôi đình, tiếng gầm gừ kinh động khắp nơi.
Cường giả chung quanh đang chạy tới nơi này đều ngơ ngác, không hiểu vì sao Thái Dương Thần Tử lại giận như vậy.
.
Chương 1180
Chỉ có số cường giả có mặt tại hiện trường mới biết được nguyên nhân Thái Dương Thần Tử nổi giận, tất cả đều là do cái tên hung nhân Cổ Trần kia.
– Quái vật!Độc Long hung hăng lui lại, bị bộ dáng hung hãn của Cổ Trần dọa cho phát sợ, tiểu tử này đúng là y như lời đồn, gặp gì cũng ăn!Nó vừa mới ăn mất ba mặt trời đấy! Là ba mặt trời được ngưng tụ từ ba phần thần lực của người ta, vậy mà nó nuốt trắng trợn như vậy.
Sự cướp đoạt, cường thế, hung hãn đó khiến người ta phát run.
– Lão tổ, hay chúng ta đi thôi, hung nhân này đáng sợ quá.
Độc Long run run, hắn quay người nhoáng một cái, trực tiếp biến mất không còn tăm tích, ngay cả Khô Cốt và Diệt Ách cũng không cản hắn kịp.
Hắn chạy vì quá hoảng sợ, sự hung tàn của Cổ Trần đã dọa sảng vị Thần thuật lão quái Độc Long này.
Khô Cốt, Diệt Ách liếc nhìn nhau, đều thấy được vẻ e ngại trong mắt nhau, thiết nghĩ, phải chăng cũng nên đi rồi?- Xem tiếp chút đã.
Khô Cốt quyết định ở lại.
Lão muốn xem kết cục trận đại chiến giữa Cổ Trần và Thái Dương Thần Tử, nói không chừng vị Thái Dương Thần Tử này có hể phản sát Cổ Trần thì sao?- Ê, ta còn chưa ăn no mà? Chưa gì ngươi đã cất hết là sao?Bấy giờ, Cổ Trần ra vẻ bất mãn nhìn về phía Thái Dương Thần Tử, giọng điệu cực kỳ không vui.
Điều đó khiến Thái Dương Thần Tử tức càng thêm tức, tức đến độ ruột gan phèo phổi ê hết cả lên, toàn thân trên dưới chỗ nào cũng đau.
Cổ Trần bất mãn nói:- Nhanh đi, mau thả ra cho ta ăn no, nếu không ta ăn ngươi.
Hắn vừa nói xong, trong mắt hiện lên một tia dữ tợn, khiến đám người Khô Cốt, Diệt Ách sợ run lên, tên hung nhân này muốn ăn cả Thái Dương Thần Tử ư?Thái Dương Thần Tử trợn mắt, giận muốn bể đầu, hắn chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như thế.
Đã ăn năng lượng của hắn còn bảo hắn thả thêm ra cho ăn tiếp, nếu không sẽ ăn luôn cả hắn?- Tức chết ta rồi!Thái Dương Thần Tử giận đến nỗi đỉnh đầu bốc khói, thất khiếu phun lửa, hắn gầm lên, toàn thân bộc phát một cỗ quang mang đáng sợ.
Trên cao, một luồng sáng rơi xuống, chiếu vào người hắn.
Oanh!Cơ hồ trong nháy mắt, khí tức Thái Dương Thần Tử tăng vọt gấp đôi, sóng nhiệt cường đại cuồn cuộn đốt hủy vạn vật, đốt mọi người toàn thân đau đớn.
Xì xì xì! Toàn thân Mỹ Đỗ Toa tỏa ra khí lạnh chống chọi lại nhiệt lượng đáng sợ, bốn phía băng tuyết trắng xóa, hóa thành một vương quốc tuyết mới đủ để cản lại.
Giống như năng lượng nhiệt độ cao rơi xuống từ bề mặt của mặt trời, khiến người sợ hãi.
– Nhiệt lượng cường đại quá!Diệt Ách vừa lui lại lui, tràn đầy kinh hãi nhìn bóng người ngạo nghễ đang đứng trong vầng hào quang, như một mặt trời treo ở cao cao.
Cổ Trần thấy thế, hai mắt sáng bừng, hắn nhìn chằm chằm vào mặt trời chói chang sau lưng Thái Dương Thần Tử, trong đó ẩn chứa một cỗ thần lực vô cùng dồi dào.
Hắn trực tiếp kích hoạt thần huyết bên trong cơ thể, sức mạnh cùng khí tức bùng lên nhiều gấp đôi trước đó.
– Cổ Trần, ngươi chết đi!Thái Dương Thần Tử điên cuồng, hai mắt hừng hực hào quang, hai tay giơ cao, một mặt trời căng phồng từ từ bay lên, tỏa ra khí tức hủy thiên diệt địa.
Hắn điên cuồng bộc phát thần lực bên trong thân thể, mặt trời ngưng tụ nhanh chóng bành trướng, càng ngày càng kinh người, giống như một ngôi sao khổng lồ màu đỏ sắp nổ tung.
– Ôi chao, chơi thật đấy à?Cổ Trần kinh ngạc, nhìn mặt trời đang bành trướng liên tục.
Trên trời, Thái Dương Quang Trụ xuất hiện, rót năng lượng vào trong mặt trời kia khiến nó bành trướng cấp tốc.
Khí tức hủy diệt mà cuồng bạo, một khi nó bạo phát, chắc chắn đất trời sụp đổ.
– Trời ạ!- Đây là Thần thuật mạnh nhất của Đại Nhật Thần tộc!Diệt Ách kinh hãi quát to, lão bùng nổ năng lượng toàn thân thoát xa nơi này, quá kinh khủng rồi.
Những người khác cũng làm y thế, cuống cuồng bỏ chạy cách xa phạm vi giao chiến của Cổ Trần và Thái Dương Thần Tử, cả đám lùi lại phải hơn 100 dặm.
Mỹ Đỗ Toa cũng lui, nàng không thể không lui, bởi vì chiêu này của Thái Dương Thần Tử quá đáng sợ, ngay cả nàng cũng cảm thấy tim đập thình thịchThảm nhất là Khổng Tước trên bờ vai Cổ Trần, nó bị dọa cho dựng hết lông vũ, nó rúc kĩ vào bên trong Thanh Đồng Bí Giáp của Cổ Trần, chỉ biết run lẩy bẩy.
– Xong xong!Khổng Tước lẩm bẩm không ngừngNó tuyệt vọng quá, nó hối hận đã theo Cổ Trần tới đây, càng hối hận vì đã đứng trên bờ vai của hắn, đúng là chuyện ngu nhất trong cuộc đời làm chim.
Giờ thì hay rồi, Thái Dương Thần Tử phát điên, thi triển Thần thuật mạnh nhất, dưới một chiêu hủy thiên diệt địa này nó còn mạng để sống ư?- Đi chết đi!.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân [Dịch] Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-That-Khong-Phai-Cai-The-Cao-Nhan-SE-Audio-Truyen.jpg)


