Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 113 : Vô danh (c1121-c1130)
❮ sautiếp ❯Chương 1121
Vừa bước vào trong cung điện, một mùi thuốc nồng nặc xông vào mũi, Ma khí nồng đậm tràn ngập khắp nơi, hắc vụ cuồn cuộn bao phủ kín đại điện.
Hai mắt Cổ Trần nheo lại, ánh mắt hắn nhìn thấy, từng bóng người nhỏ gầy đang đứng bên trong hắc vụ, cả đám đang lơ lửng ngâm mình trong một cái dược trì đen xì.
Bọn họ, đều là trẻ con của Nhân tộc, mỗi người đều bị ngâm trong dược trì đen nhánh, đang bị cải tạo biến thành một tên dược nhân.
Số lượng rất nhiều, khiến trong lòng Cổ Trần cũng phải chấn động, sát ý không tự chủ được phát ra.
– Hắc Ma tộc, quả nhiên chết không đáng tiếc.
Cổ Trần lạnh lùng hừ một tiếng, nhìn thấy tình cảnh trước mắt, đối với bất kỳ người hiện đại nào mà nói, đều khó có thể chịu đựng được, tất nhiên hắn cũng không ngoại lệ.
Tình cảnh đáng sợ nhường này, trên địa cầu hắn chưa bao giờ gặp phải, vậy mà ở ở chỗ này, lại trở thành chuyện bình thường trong các đại dị tộc.
Nhân tộc, chính là quân lương của bọn họ, để bọn họ luyện dược, nấu ăn, nô dịch, tàn sát, căn bản không cái gì gọi là tôn nghiêm cả.
– Đám nhóc, để các ngươi chịu khổ rồi.
Cổ Trần bước từng bước một đi đến chỗ sâu nhất trong cung điện này, vừa đi hắn vừa mở miệng lầm bầm nói gì đó.
Khí tức trên người hắn đã trở nên vô cùng nặng nề, tuy không phát ra ngoài chút nào, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác áp bức rất kinh khủng, sát ý cũng sắp ngưng tụ thành thực thể.
– Ta mang các ngươi về nhà, để trong tương lai các ngươi có cơ hội tự mình báo thù.
Vù!Dứt lời, một mảnh thế giới mênh mông lập tức hiện lên sau lưng Cổ Trần, sương mù mông lung phun trào, Minh Thổ từ từ mở ra.
Lực hút cực mạnh tuôn ra, hút tất cả số dược nhân Nhân tộc ở nơi này vào trong Minh Thổ, phong cấm khí tức năng lượng trên người bọn họ, không để bị xói mòn.
Ào ào ào!Ngay lập tức, một đám người nhỏ bé lít nha lít nhít bay ra khỏi ma trì, tất cả đều chui vào trong Minh Thổ.
Số lượng dược nhân ở nơi này rất nhiều, nhiều đến mức ngay cả Cổ Trần cũng có chút hãi hùng khiếp vía, một hoàng tộc của Hắc Ma tộc thôi, vậy mà lại có tất cả năm trăm nghìn dược đồng.
Con số này, khiến sát ý trong lòng Cổ Trần tăng lên.
Dị tộc, đúng là nên giết!Thật ra, dược nhân ở nơi này nhiều như vậy, là do Hắc Ma Hoàng đang chuẩn bị tiến cống một phần cho bản tộc, đáng tiếc bây giờ đã bị Cổ Trần tiêu diệt.
Chỉ tính riêng số lượng dược nhân thôi đã có năm trăm nghìn người rồi, vậy còn những thứ khác, nô lệ Nhân tộc, Nhân tộc bị nuôi nhốt cầm tù có bao nhiêu?Bên dưới Hoàng tộc của Hắc Ma tộc, còn có mười chi nhánh Vương tộc, phân tán khắp nơi trong Thiên Uyên, thống trị mảnh đất rộng bát ngát này.
Bộ phận chủ lực của Hắc Ma tộc, Hoàng tộc đã bị tiêu diệt, đám Vương tộc còn lại kia, Cổ Trần không coi vào đâu cả, nhưng nhất định phải nhanh chóng tiêu diệt sạch sẽ mới được.
Có điều hắn không định tự mình xử lý những việc này, mà chuẩn bị giao cho hai viên đại tướng thuộc hạ, để bọn họ thanh tẩy tất cả các thế lực dị tộc trong Hỗn Loạn Thiên Uyên này một lần, đánh hạ toàn bộ.
Sau khi lấy đi tất cả dược nhân, Cổ Trần đen mặt đi ra khỏi cung điện.
Lúc này, trong sào huyệt của Hắc Ma tộc, từng bóng người run lẩy bẩy tụ lại với nhau, được Bất Tử cấm vệ giải cứu ra ngoài.
Những người này, đều là Nhân tộc bị Hắc Ma tộc nô dịch, nuôi nhốt, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ sợ hãi và lo lắng không yên khi nhìn thấy cảnh tượng máu chảy thành sông, núi thây biển máu ở bốn phía xung quanh.
Nhưng khi bọn họ trông thấy một bóng người đứng thẳng tắp trên hoàng cung, hai mắt bọn họ lập tức sáng lên, trên mặt lộ ra vẻ chờ đợi, và kích động.
– Là, là đồng tộc của chúng ta sao?Có người kích động lẩm bẩm một mình, hai mắt nhìn chằm chằm vào bòng người đang đứng ngạo nghễ trên hoàng cung kia, người đó chính là Cổ Trần.
Hắn đứng lơ lửng giữa không trung, khí tức trên người tản ra, bao phủ toàn bộ hang ổ của Hắc Ma tộc, khiến tất cả mọi người không tự chủ được đều chăm chú dõi theo.
Cho dù không nhìn thấy được người thật, nhưng trong lòng bọn họ lại vô thức sinh ra cảm giác, có một người đang đứng ở nơi đó chăm chú nhìn bọn họ.
– Chư vị tộc nhân!Đột nhiên Cổ Trần mở miệng, giọng nói của hắn vang lên truyền khắp toàn bộ sào huyệt Hắc Ma tộc, vô số Nhân tộc mới được thả ra đều chấn động tâm thần.
Sau đó bọn họ nghe thấy giọng nói vang dội của Cổ Trần truyền đến:- Hắc Ma tộc, đã bị bản Hoàng tiêu diệt, một tên cũng không để lại, tru sát gần như không còn, nơi này, đã không còn một tên tộc nhân Hắc Ma tộc nào nữa.
– Hiện giờ, các tộc nhân của ta, các ngươi đã được tự do.
Ầm!.
Chương 1122
Lời này vừa phát ra, lập tức từng tiếng xôn xao truyền đến từ trong sào huyệt của Hắc Ma tộc, vô số huyết khí sôi trào, lăn lộn, sóng nhiệt ngập trời.
Số Nhân tộc bị nuôi nhốt nô dịch ở chỗ này có hơn một triệu người, số lượng nhiều vượt quá dự đoán và sức tưởng tượng của Cổ Trần, chênh lệch với dự đoán của hắn vô cùng lớn.
Không phải hắn đoán nhiều, mà là đoán quá ít, trước kia hắn dự đoán có khả năng là có mấy trăm nghìn người, bây giờ con số ấy lại là hơn một triệu Nhân tộc bị nuôi nhốt ở nơi này.
Chưa nói tới còn rất nhiều Nhân tộc bị nuôi nhốt trong các Vương tộc chi nhánh của Hắc Ma tộc Vương nữa, ở nơi đó chắc chắn cũng có vô số Nhân tộc.
Chỉ một điểm này thôi, Cổ Trần đã cảm thấy trong lòng không có chút gánh nặng nào khi giết sạch Hắc Ma tộc.
– Tự do!- Hắc Ma tộc đã chết hết rồi sao?- Nhiều thi thể quá, đều chết cả rồi!- Ha ha ha, chúng ta tự do rồi!Ngay lập tức, hơn một triệu nô lệ Nhân tộc vừa mới được thả ra ở nơi này, mỗi người đều phóng ra cảm xúc, áp lực và đau khổ trong lòng mình.
Có người rống to như điên như dại, có người gào khóc, có người sững sờ ngồi trong vũng máu, thậm chí có người còn ngồi trên thi thể của vô số tộc nhân Hắc Ma tộc.
Cả sào huyệt Hắc Ma tộc lại lần nữa sôi trào, lần này là Nhân tộc sôi trào, bọn họ được giải phóng, được cứu ra ngoài, được ban cho tự do và cuộc sống mới.
Sau khi bọn họ phát tiết một phen, tâm trạng kích động trong lòng tất cả mọi người dần dần bình tĩnh lại.
Cổ Trần mới chậm rãi mở miệng:- Hiện giờ, bản Hoàng muốn mượn lực lượng của các ngươi, giúp đỡ bản Hoàng quét dọn chiến trường, thanh lý toàn bộ sào huyệt Hắc Ma tộc.
– Ta muốn các ngươi, dọn sạch sẽ nơi này.
Câu nói này của Cổ Trần, ý muốn đào sâu ba thước, dọn hết sạch tài nguyên và bảo vật trong sào huyệt Hắc Ma tộc.
Những thứ có thể sử dụng đều lấy hết đi, còn phải thu thập cả thi thể, thanh lý chiến lợi phẩm, những chuyện này đều cần nhân thủ thực hiện.
Hắn chỉ dẫn theo một trăm nghìn Bất Tử cấm vệ bên người, tất nhiên không còn ai khác, đúng lúc vừa mới cứu được hơn một triệu nô lệ Nhân tộc, bọn họ chính là lựa chọn tốt nhất.
– Chư vị tộc nhân, các ngươi có bằng lòng đi theo bản Hoàng chém giết dị tộc, khôi phục non sông của Nhân tộc ta hay không?Cổ Trần cất cao giọng hét lớn, truyền vào trong tai tất cả mọi người, khiến vô số người không nhịn được cảm thấy huyết dịch trên người sôi lên.
– Nguyện ý!- Chúng ta nguyện ý đi theo Nhân Hoàng!- Tham kiến Nhân Hoàng!Gần như chỉ trong tích tắc, từng tiếng nói đầy hưng phấn kích động từ bốn phương tám hướng truyền đến, rất nhiều người quỳ xuống lạy ngay tại chỗ.
Niềm vui vì được tự do, có cuộc sống mới, khiến bọn họ lập tức lựa chọn trung thành với Cổ Trần, vị Nhân Hoàng cường đại, trẻ tuổi này không do dự chút nào.
Đối với bọn họ mà nói, được một vị Hoàng giả tự mình đến đây giải cứu bọn họ, ai lại không thần phục một người Nhân hoàng như vậy?Hoàng giả của Nhân tộc tự mình tiêu diệt Hắc Ma tộc, giải cứu bọn họ, tất nhiên bọn họ sẽ cam tâm tình nguyện thần phục Cổ Trần, vị Hoàng giả này.
– Tham kiến Nhân Hoàng!- Nguyện đi theo Nhân Hoàng, giết dị tộc!Từng tiếng gào thét truyền đến, sóng sau cao hơn sóng trước, cuối cùng tất cả hơn một triệu người cùng nhau hò hét, gào thét, phát tiết ra tâm trạng kích động trong lòng.
Khí tức nhiệt huyết ấy hội tụ, bốc lên ngút trời, lập tức được Cổ Trần thắp sáng.
Cổ Trần hài lòng gật đầu, cuối cùng đã kích phát được huyết tính của bọn họ, chỉ cần không nhút nhát, không sợ hãi nữa là tốt rồi.
– Tất cả mọi người, bắt đầu quét dọn chiến trường, thanh lý chiến lợi phẩm!Một tiếng ra lệnh cất lên, hơn một triệu Nhân tộc vừa được giải cứu lập tức hưng phấn bắt đầu thanh lý sào huyệt Hắc Ma tộc.
Bọn họ gần như đều chấp hành răm rắp mệnh lệnh của Cổ Trần, đào sâu ba thước, vơ vét tất cả tài nguyên có thể sử dụng, toàn bộ bỏ hết vào trong một vái bí cảnh vốn dĩ thuộc về Hắc Ma tộc.
Bí cảnh của Hắc Ma tộc, vẫn còn một phần tộc nhân Hắc Ma tộc đang ẩn náu bên trong, ở ngay trong tổ địa của Hắc Ma tộc, đang bị Bất Tử cấm vệ công phá tiến vào.
Ầm!Giữa tổ địa của Hắc Ma tộc, một cánh cửa mông lung hiện lên, Ma khí đen như mực tuôn ra từ bên trong, đây chính là cửa vào bí cảnh.
Sau khi Cổ Trần sắp xếp tốt để những người vừa được giải cứu ra kia đi thanh lý chiến trường, thì đến nơi này.
Nhìn cánh cửa vào bí cảnh vừa tìm thấy, trên mặt Cổ Trần nở một nụ cười lãnh khốc, hắn bước từng bước một đi vào trong bí cảnh.
Sau lưng hắn, từng đám Bất Tử cấm vệ đi theo, nối đuôi nhau xông đến, giết thẳng vào trong bí cảnh.
.
Chương 1123
Trước đó Cổ Trần cho rằng trong bí cảnh vẫn còn có tộc nhân của Hắc Ma tộc đang ẩn náu, nhưng vừa tiến vào hắn đã phát hiện ra mình sai rồi.
Cả bí cảnh đều trống rỗng, không có một tên tộc nhân Hắc Ma tộc nào, nói thật ra thì, không có một tên tộc nhân Hắc Ma tộc nào còn sống mới đúng.
Chỉ có thi thể đầy đất, chính giữa bí cảnh, vô số thi thể Hắc Ma tộc lít nha lít nhít chất đống lên nhau, một bóng người đang đứng ở bên trên.
Đó là một vị lão nhân của Hắc Ma tộc, khí tức trên người vô cùng khủng bố, nhưng trên ngực hắn lại đang bị một cây ma thương cắm vào, đã chết từ lâu.
Bọn họ, đều chết cả rồi!- Chết hết rồi sao?Cổ Trần nhíu mày lại, âm thầm kinh ngạc, tộc nhân của Hắc Ma tộc ở nơi này là do ai giết?Trong bí cảnh này, có ít nhất mấy trăm nghìn tộc nhân Hắc Ma tộc, vậy mà không hiểu tại sao toàn bộ đều chết ở chỗ này, là ai đã giết bọn họ?Hay là đám tộc nhân Hắc Ma tộc này tự giết lẫn nhau?- Chắc là Lão Ma này đã giết chết tất cả tộc nhân Hắc Ma tộc trong bí cảnh.
Ánh mắt Cổ Trần nhìn vào bộ thi thể đang đứng của Lão Ma kia, chắc là hắn đã giết tất cả tộc nhân Hắc Ma tộc ở nơi này, sau đó tự sát.
– Cũng tốt, đỡ phải tốn sức!Cổ Trần lập tức nhạt cười một tiếng, vung tay ra, để Bất Tử cấm vệ kiểm tra toàn bộ bí cảnh, tránh có cá lọt lưới.
Sau đó, là việc chỉnh lý tất cả tài nguyên, bảo vật trong sào huyệt Hắc Ma tộc, toàn bộ đều vơ vét sạch sẽ.
Trận chiến này xem như đã giải quyết hoàn toàn hai đại bá chủ trong Hỗn Loạn Thiên Uyên, nhổ cỏ tận gốc.
Tiêu diệt hai đại bá chủ rồi, trong Hỗn Loạn Thiên Uyên này sẽ không còn bất kỳ lực lượng nào có thể chống lại công cuộc chinh phạt của Cổ Trần nữa, đã thanh trừ hết chướng ngại vật có khả năng uy hiếp trên con đường mở rộng lãnh thổ.
Hỗn Loạn Thiên Uyên, đang dần dần rơi vào trong tay Cổ Trần.
Lúc này, Hỗn Loạn Thiên Uyên cũng đã trở nên rối loạn, thế lực khắp nơi đều rơi vào khủng hoảng.
– Báo! – Vương, Hoàng tộc bị diệt, Ma Hoàng bệ hạ vẫn lạc.
Trong Thiên Uyên, một Vương tộc thuộc về Hắc Ma tộc quần, có mấy tên thám tử đang vội vàng báo cáo.
Vương cung hoàn toàn tĩnh mịch, một đám cao tầng của Vương tộc mang vẻ mặt sợ hãi, kinh hoàng khi nghe thấy tin tức này, giống như gặp phải sấm sét giữa trời quang.
– Ngươi nói cái gì?Ngồi trên Vương tọa, một tên Hắc Ma Vương giận dữ mở miệng gào to.
Hai mắt hắn trợn trừng, lộ ra ma quang đỏ ngầu, hung ác nói:- Nếu ngươi dám nói sai nửa câu, bản vương sex nuốt sống ngươi.
– Đại vương tha mạng, mỗi câu tiểu nhân nói đều là sự thật, Hoàng tộc đã bị tiêu diệt.
Thám tử kia sợ hãi run rẩy, sau đó còn nói thêm:- Chúng ta đã dò xét mấy lần, chết mất mấy người huynh đệ mới mang được tin tức này về.
– Bị tiêu diệt?Hắc Ma Vương sững sờ, có chút choáng váng, Hắc Ma Hoàng tộc cường đại như vậy thế mà lại bị tiêu diệt, Hắc Ma Hoàng còn vẫn diệt trong sào huyệt nữa.
Ngay lập tức, bầu không khí trong đại điện trở nên nặng nề, đám cao tầng trong Vương tộc ai nấy đều thấp thỏm lo âu, Hoàng tộc thượng tầng của bọn họ đã bị tiêu diệt rồi, vậy tiếp theo bọn nọ phải làm sao bây giờ?Còn một vấn đề nữa, là ai đã tiêu diệt?- Nói, là ai đã tiêu diệt Hắc Ma Hoàng tộc của chúng ta?Hắc Ma Vương giận dữ nói.
Sắc mặt thám tử kia trắng bệch ra, hoảng sợ nói:- Vương, là, là! Là! Nhân tộc, người đó hình như tên là Cổ Trần, liên hợp với Liên minh Vũ Hoàng tiêu diệt Hoàng tộc của chúng ta.
– Nhân tộc! Cổ Trần, Vũ Hoàng! Hắc Ma Vương khàn tiếng rít gào, trong mắt lộ ra vẻ điên cuồng.
Đám người bên dưới lập tức xôn xao, vậy mà Nhân tộc lại có thể tiêu diệt Hoàng tộc của bọn họ, đúng là khiến người ta không dám tin.
Từ khi nào Nhân tộc đã có năng lực bậc này, vậy mà lặng yên không một tiếng động trực tiếp tiêu diệt Hoàng tộc của bọn họ, ngay cả sào huyệt của Hoàng tộc cũng bị chiếm mất.
Vấn đề tiếp theo là, phải làm sao bây giờ?Hoàng tộc vừa bị tiêu diệt, quần thể Vương tộc dưới trướng như bọn họ nên làm gì bây giờ, ai có thể chống đỡ được lực lượng đáng sợ kia của Nhân tộc?- Vương, còn, còn một tin tức nữa.
Thám tử kia ấp úng một lúc lâu, mới nói ra một câu:- Thiên Tinh tộc, còn cả Thiên Tinh tộc cũng bị tiêu diệt rồi, cả sào huyệt của Thiên Tinh Hoàng tộc cũng đã hóa thành phế tích.
”- Cái gì?Tất cả mọi người đều giật nảy cả mình, giống như gặp phải sấm sét nổ vang, đầu kêu ong ong, có người lập tức ngã lăn ra đất, hoảng sợ đến mức sắc mặt tái nhợt.
Hai đại bá chủ, thế lực cấp Hoàng tộc trong Hỗn Loạn Thiên Uyên, vậy mà liên tiếp bị tiêu diệt.
.
Chương 1124
Trong phút chốc Hỗn Loạn Thiên Uyên đã mất đi hai đại dị tộc bá chủ, khiến tên Hắc Ma Vương kia cũng lộ ra vẻ mặt cực kỳ sợ hãi.
Một bên khác, các thế lực khắp nơi trong Thiên Uyên đều sôi trào, khi nhận được tin tức bọn họ đều không tin.
– Hắc Ma Hoàng tộc, Tử Tinh Hoàng tộc đã bị tiêu diệt.
Tin tức này truyền đến, khiến cho Thiên Uyên rơi vào hỗn loạn, chấn động khiến thế lực khắp nơi sôi trào.
Tin tức này bùng nổ lan truyền khắp toàn bộ Hỗn Loạn Thiên Uyên, khiến các thế lực dị tộc khác còn lại trong này đều hoảng hốt.
Hai đại bá chủ đã bị tiêu diệt, các thế lực dị tộc còn lại tất nhiên là không đủ sức để chống lại công cuộc chinh phạt của Nhân tộc, chuyện diệt vong chỉ là vấn đề thời gian.
– Làm sao bây giờ?Các dị tộc đều khủng hoảng, một đám các thế lực Vương tộc ồn ào lo lắng.
– Còn có thể làm sao nữa, trốn thôi!- Chạy ra khỏi Hỗn Loạn Thiên Uyên!- Di chuyển!Ngay lập tức, không ít thế lực ở khắp nơi trong Thiên Uyên đều bắt đầu chuẩn bị chạy khỏi nơi này.
Suy cho cùng thì hai đại bá chủ còn bị tiêu diệt, bọn họ, đám dị tộc này căn bản không đủ năng lực để chống lại Nhân tộc, chỉ có một con đường duy nhất, chính là chạy khỏi Thiên Uyên.
Di chuyển, cả tộc di chuyển chạy tốn mới có thể có một con đường sống.
Nếu không đợi đại quân của Nhân tộc kịp phản ứng lại, thứ chờ đón bọn họ cũng là kết cục bị tiêu diệt.
Cổ Trần liên tục tiêu diệt hai thế lực Hoàng tộc cấp đại bá chủ trong Thiên Uyên, lập tức khiến thế lực dị tộc ở khắp nơi kinh hãi, nhốn nháo chuẩn bị chạy khỏi nơi này.
Cả Thiên Uyên lập tức trở nên hỗn loạn, còn phía Nhân tộc, bọn họ có chút hưng phấn.
Khi nhận được tin tức này các bộ lạc Nhân tộc ở khắp nơi đều chấn kinh không có ngoại lệ, sau đó bọn họ đều hưng phấn, vô cùng vui mừng, thế lực bản tộc đã cường đến mức làm chủ Thiên Uyên rồi.
– Tộc trưởng, thế lực nào đó của tộc ta liên tiếp tiêu diệt hai Hoàng tộc lớn là Hắc Ma và Tử Tinh tộc.
– Đây là một cơ hội tốt!- Thời điểm quật khởi của Nhân tộc chúng ta đã đến rồi.
– Đến nương tựa vào vị Nhân Hoàng kia!Gần như trong cùng một lúc, khi nhận được tin tức này, các bộ lạc Nhân tộc đều sinh ra ý nghĩ như vậy, muốn đầu quân vào vị Nhân Hoàng Cổ Trần này.
Hoàng giả cường đại bậc này, liên tục tiêu diệt hai Hoàng tộc hớn, sự cường đại và bá khí của hắn, tất nhiên dẫn tới vô số bộ lạc Nhân tộc muốn gia nhập vào.
Dù sao ngồi dưới bóng cây hóng mát vẫn tốt hơn, dựa vào một ngọn núi cường đại, đối với mỗi bộ lạc Nhân tộc mà nói đều là chuyện cực kỳ quan trọng.
Lúc các thế lực trong Thiên Uyên đang ồn ào rối loạn, thì trong bí cảnh của Hắc Ma tộc, Cổ Trần đang chuẩn bị luyện hóa bí cảnh này!.
Bên trong bí cảnh, Cổ Trần yên lặng nhìn một tòa Thần Điện hùng vĩ trước mắt, hạch tâm của bí cảnh này kết nối với tòa Thần Điện ấy.
Trước thần điện, có một bức tượng thần to lớn, nhìn qua có vẻ như đó là một bức tượng Ma Thần, khả năng là vị Thần trong tín ngưỡng của Hắc Ma tộc.
Cổ Trần nhìn qua bức tượng, hắn luôn cảm thấy bức tượng thần này có gì đó không ổn.
Giống như, bên trong đan cất giấu một đạo thần niệm mà hắn nhìn không thấy, chẳng lẽ, Ma Thần trong tín ngưỡng của Hắc Ma tộc để lại thần niệm trong bức tượng thần này sao?- Nát!Đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, Cổ Trần đột nhiên điểm ra một chỉ, một đám hạt đen xì ngay lập tức dũng mãnh lao tới, không gian xung quanh rung động kịch kiệt, giống như một mặt kính đang chấn động vậy.
Một tiếng ầm ầm vang lên, tượng thần rung động, giống như sắp sống lại, ma quang cường đại sôi trào, cả bức tượng thần đều phát ra ma quang vô lượng.
Ánh mắt Cổ Trần ngưng tụ, nhìn chằm chằm vào bức tượng thần đang chấn động giống như sắp thức tỉnh, tụ lại toàn bộ lực lượng trên người mình, chuẩn bị kỹ càng để có thể trấn áp bất cứ lúc nào.
Oành!Đột nhiên một tiếng nổ cực lớn vang lên, tượng thần lập tức vỡ nát, hóa thành vô số đá vụn bay ra ngoài.
Cảnh tượng này khiến Cổ Trần sửng sốt, có chút không hiểu lắm, vừa rồi nhìn tình hình kia có vẻ như khí tức mờ mịt đang ẩn náu trong bức tượng thần sắp khôi phục lại.
Nhưng vì sao đột nhiên lại nổ tung, tự mình nổ tan xác thế?Mang theo câu hỏi không lời giải này, Cổ Trần lách mình đi tới chỗ bức tượng thần trước khi phát nổ, yên lặng nhìn từng mảnh tượng thần văng tung tóe khắp nơi, hắn có thể trông thấy được một chút ma khí màu đen đang tán loạn.
– Đây là cái gì?Cổ Trần đột nhiên dừng lại, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào bức tượng thần bị phá nát, trong bức tượng có một viên Thạch tâm đen như mực rơi ngay tại chỗ đó.
.
Chương 1125
Viên thạch tâm này, bề ngoài đen như mực, tản ra một tia Ma khí khủng bố, lộ ra một cỗ khí tức mịt mờ.
Ma khí khiếp người, khiến không ai dám tới gần.
Nhưng Cổ Trần không sợ những thứ này, hắn bước từng bước một tới gần, cẩn thận quan sát viên Thạch tâm kỳ quái này, nhìn qua chỉ là một viên thạch tâm màu đen bình thường.
Nhưng lại có cảm giác như nó có nhịp đập, giống như nó đang sống.
– Chẳng lẽ đây là trái tim của Ma Thần sao?Cổ Trần lẩm bẩm một câu, có chút kinh ngạc suy đoán, có lẽ cội nguồn năng lượng trong tượng thần chính là trái tim ma thần màu đen này.
Tượng thần, vốn dĩ sắp khôi phục, nhưng không biết vì sao đột nhiên tự mình vỡ nát tan rã.
Chỉ để lại viên thạch tâm màu đen quỷ dị khó lường này, lộ ra một tia uy áp khủng bố, giống như một vị Ma Thần đang ở ngay trước mắt, tỏa ra khí tức khủng bố.
Cổ Trần không hành động thiếu suy nghĩ, ai biết viên Ma Thần thạch tâm này có gì đó quỷ dị hay không.
Hắn cẩn thận kiểm tra một phen, thậm chí còn rót vào trong viên thạch tâm màu đen ấy một tia ý niệm để xem xét, cuối cùng không phát hiện ra mối nguy hiểm nào.
Yên lặng suy nghĩ một lát, Cổ Trần quyết định phong ấn nó lại rồi cất đi, đợi sau này khi quay về rồi, có thời gian rảnh hắn phải kiểm tra cẩn thận lại một phen, để xem rốt cuộc trong viên Thạch tâm này đang ẩn giấu thứ gì.
– Hỗn Độn Bát Cấm, phong!Cổ Trần đánh ra hai cái cấm phù u ám, một luồng quy tắc không gian lập tức đan xen lẫn nhau bao phủ, hóa thành một cái lồng giam không gian nhốt Thạch tâm vào bên trong.
Làm xong chuyện này, Cổ Trần mới yên tâm thu viên Thạch tâm kia lại, đợi đến khi có thời gian phải cẩn thận xem xét huyền bí cất giấu trong đó mới được.
Sau khi cât viên trái tim của Ma Thần quỷ dị kia đi, ánh mắt Cổ Trần nhìn về phía một tòa Thần Điện ở ngay trước mắt.
Ngôi thần điện này, cửa điện đóng kín, hắn không biết bên trong có gì, nhưng hắn vẫn bước đến không do dự chút nào, một tay đẩy cánh cửa Thần Điện ra.
Két két! Cánh cửa điện nặng nề mở ra, một cỗ Ma khí lập tức ập vào mặt, hắc vụ cuồn cuộn từ bên trong lan đến, giống như bên trong là một cái ma quật.
Mặt Cổ Trần không hề đổi sắc, sau khi xua tan Ma khí nồng đậm, hắn bước từng bước một ung dung không vội vàng đi vào bên trong thần điện.
– Hả?Mới bước vào, Cổ Trần lập tức rùng mình một cái, ánh mắt không nhịn được khẽ nheo lại, lộ ra một tia kinh nghi, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào chỗ sâu nhất trong Thần Điện.
Hắn kinh ngạc nhìn về phía đó, xuyên qua từng tầng ma khí màu đen, trông thấy được một hình ảnh ở chỗ sâu nhất trong thần điện khiến hắn vô cùng khiếp sợ.
– Ngươi đến rồi! Một giọng nói khàn khàn truyền đến từ chỗ sâu nhất trong Thần Điện, khiến Cổ Trần giật mình, sắc mặt cũng thay đổi.
Chỗ sâu nhất trong Thần Điện, có một tòa tế đàn đứng ở đó, bên trên có một tấm bia đá đang trôi lơ lửng.
Trên tấm bia đá kia, có một bóng người gầy yếu bị trói chặt ở đó, hắc khí bao phủ toàn thân, mơ hồ không thấy rõ hình dáng.
Nhưng Cổ Trần chắc chắn, bóng dáng ấy là một người, bị khóa trên tấm bia đá lơ lửng trên tế đàn á.
– Ngươi! Cuối cùng đã đến! Một giọng nói khàn khàn truyền đến, khiến hai mắt Cổ Trần trợn trừng, hắn cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc.
Nhưng nhất thời hắn lại không nhớ ra được, trong lòng âm thầm nghi hoặc không thôi, ánh mắt phát ra một tia u quang, nhìn xuyên qua từng tầng mê vụ, trông thấy được bóng người đang bị khóa chặt kia.
– Ngươi! Khi nhìn thấy rõ hình dáng bóng người kia, Cổ Trần giật nảy cả mình.
Vù! Hắc khí đột nhiên tán loạn, lộ ra hình dáng tế đàn, bên trên còn có một tấm bia đá đang lơ lửng.
Hai mắt Cổ Trần trợn trừng, nhìn người bị khóa trên tấm bia đá giống như gặp phải quỷ vậy, người kia vô cùng tiều tụy, chỉ còn lại da bọc xương.
Trên người đang bị từng sợi xích sắt đenh nhánh khóa lại, Ma khí nồng đậm, một tia ma quang hiện ra, trên đó chứa đầy ma văn lít nha lít nhít đang lóe sáng.
Nhưng đó không phải nguyên nhân khiến Cổ Trần giật mình, chuyện khiến hắn khiếp sợ chính là, người kia nhìn rất quen, giống như hắn đã từng gặp ở đâu đó rồi.
– Có phải rất ngạc nhiên không?Bóng người tiều tụy kia nhếch miệng cười một tiếng, giọng nói khàn khàn khiến người ta run rẩy.
Nụ cười kia của hắn càng làm cho Cổ Trần kinh hãi hơn, thiếu chút nữa đã dùng một kích đánh nổ hắn.
Trên tấm bia đá, đang khóa lại ông lão cả người tiều tụy, tóc trắng rất thưa thớt, mặt mũi nhăn nheo, chỉ còn lại da bọc xương.
.
Chương 1126
Nhưng cặp mắt kia lại sáng ngời khác thường, lộ ra cảm giác nhìn thấu thế gian, nhìn thấu lòng người, khiến cả người Cổ Trần mất hết tự nhiên.
Hắn luôn cảm thấy người này rất quen, nhưng lại nghĩ không ra được.
– Ngươi là ai? Vì sao! Cổ Trần mở miệng hỏi, có vẻ hơi kinh nghi.
Lão nhân tiều tụy kia cười khàn khàn nói:- Vì sao lại cảm thấy ta rất quen, nhưng mà nghĩ không ra được có đúng không?Lời này vừa cất lên, Cổ Trần lập tức kinh ngạc, cả người rét run, cảm thấy như bản thân mình bị nhìn thấu, không còn chút bí mật nào.
Sắc mặt hắn nghiêm lại một chút, trong mắt hiện ra một chút hung quang, không biết lão nhân này là ai, nhưng lại luôn đem đến cho hắn cảm giác rất quỷ dị, rất nguy hiểm, nhất là đôi mắt có thể nhìn thấu tất cả kia khiến cho hắn rất không thoải mái.
Thậm chí trong lòng Cổ Trần còn sinh ra một ý nghĩ, muốn làm thịt hắn, ánh mắt của lão nhân này quá lợi hại, khiến hắn cảm thấy tất cả bí mật trên người mình đều bị người ta trông thấy hết.
– Sát ý a! Lão già tiều tụy kia khàn khàn nói.
Khuôn mặt hắn rất tang thương, hai mắt trũng sâu, từ đầu đến chân chỉ còn lại một lớp da bao xương, nhìn có vẻ như sắp tắc thở.
Cảm nhận được sát ý mơ hồ phát ra từ Cổ Trần, lão già tiều tụy kia lại nở nụ cười, nụ cười ấy khiến người ta kinh hãi.
Sau đó hắn cất giọng khàn khàn nói:- Chức tộc trưởng này của ngươi, là chính ta để ngươi làm, bây giờ gặp lại vậy mà ngươi lại sinh ra sát ý đối với ta.
– Haiz… Đúng là quá đau lòng.
Một câu này của lão già tiều tụy, nổ tung giống như sấm sét, chấn động đến mức khiến cả người Cổ Trần run lên, mặt hắn lập tức biến sắc, kinh hãi nhìn về phía người kia.
– Mẹ nó, lão Vu Chúc?Cổ Trần văng tục, lộ ra vẻ vô cùng chấn kinh, hắn hoảng sợ nhìn về phía lão già tiều tụy trước mắt.
– Ngươi vẫn chưa chết sao? Hay là sống lại rồi? Làm sao có thể, chính ta đã tự tay chôn ngươi…Trong khoảnh khắc này, trong lòng Cổ Trần vô cùng kinh hãi không nói được thành lời, lão già tiều tụy trước mặt hắn này, vậy mà lại là lão Vu Chúc, chẳng trách hắn lại cảm thấy quen thuộc như thế.
Nhưng làm sao có thể như vậy, rõ ràng lão Vu Chúc đã chết rồi, hắn tự mình mang người đi mai táng, sao hắn có thể xuất hiện ở nơi đây?- Thứ ngươi chôn, chỉ là một giọt tâm huyết của ta, xem như là một cái huyễn thân.
Lão già tiều tụy kia cất giọng khàn khàn nói, trên mặt lộ ra một nụ cười khó hiểu, ánh mắt nhìn về phía Cổ Trần vô cùng quái dị, giống như đang nhìn thấy một con quái vật, hoặc là cũng có thể nói là một khối bảo vật.
– Ghê gớm, ghê gớm quá.
Hắn vừa cười vừa nói khàn khàn.
Cổ Trần thì vô cùng chấn động, lão già tiều tụy trước mắt, vậy mà lại là lão Vu Chúc?Khi ở trong bộ lạc nhỏ kia, lão Vu Chúc đã chết vậy mà lại là một phân thân được tạo ra từ một giọt tâm huyết của hắn.
Đầu óc hắn nhanh chóng xoay chuyển, ngẫm nghĩ mọi chuyện từ đầu đến giờ, sau đó lập tức sáng tỏ, giật mình hiểu ra.
– Thì ra là thế!Cổ Trần đã hiểu rồi, nhưng trong lòng hắn vẫn còn vô số nghi hoặc, hắn luôn cảm thấy lão già tiều tùy trước mắt, nhìn có chút không chân thực.
Sau đó, lão nhân tiều tụy kia lại cất giọng khàn khàn cười nói:- Có phải hiện giờ trong lòng ngươi đang có rất nhiều nghi vấn không ? Thật ra, thân thể này, cũng không phải bản thể của ta.
– Bản thể của ta, bị trấn áp ở sâu trong hư không.
Một câu nói này của hắn, khiến Cổ Trần có chút choáng váng, thiếu chút nữa đã nổi đóa lên chửi hắn một trận, ngươi nhiều phân thân như vậy, có mệt hay không?Đột nhiên Cổ Trần bừng tỉnh, ánh mắt sắc bén, hừ một tiếng rồi nói:- Lời ngươi nói cũng không thể tin được, tại sao ta phải tin ngươi?- Nói không chừng, ngươi là do ma đầu nào đó biến thành đến đây để lừa gạt ta, để ta thả ngươi ra ngoài.
Nghe thấy những lời này, lão nhân đang bị khóa trên tấm bía đá đột nhiên bật cười, nụ cười ấy khiến trái tim người ta run rẩy.
Lão ta cười khà khà nói:- Thằng nhóc con ngươi đó, ta biết ngay ngươi là kẻ nhiều mưu mô nhất mà, trước đây, ta đã tính ra trước được một hình ảnh kỳ quái, có một người từ trên trời rơi xuống.
– Lúc ấy ta rất nghi hoặc, cũng rất kinh ngạc, lập tức tách ra giọt tâm huyết cuối cùng, hóa thành một phân thân đi tìm kiếm, cuối cùng ta đã tìm được ngươi trong Bách Man sơn.
Lão già tiều tụy kia nói, ánh mắt trở nên thâm sâu khó hiểu, nhìn thẳng vào Cổ Trần khiến cả người hắn không được tự nhiên.
– Khi ta tìm thấy ngươi, trên người ngươi mang theo một tia khí tức cực kỳ cổ quái, khiến cho ta nghi ngờ ngươi có phải người từ trên trời rơi xuống hay không.
.
Chương 1127
Nói đến đây, trên mặt lão Vu Chúc hiện ra vẻ kinh thán, khàn khàn nói:- Ta có thể nhìn thấu vạn vật trên thế gian này, nhưng duy nhất chỉ có ngươi là ta nhìn không thấu, ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy ngươi ta đã phát hiện ra sự bất phàm của ngươi, cho nên, ta mới mang ngươi về một cái bộ tộc nhỏ.
Cổ Trần nghe thấy thể thì rất kinh ngạc:- Sau đó, ta đần độn u mê trở thành tộc trưởng?- Đúng vậy, ta không ngờ chỉ trong thời gian ngắn như vậy, ngươi đã trưởng thành đến mức này, nằm ngoài dự đoán và hiểu biết của ta, chắc chắn ngươi chính là người đến từ thượng giới.
Lão Vu Chúc nói rất chắc chắn, vẻ mặt đầy tán thưởng nhìn Cổ Trần.
Cổ Trần nghe xong thì không biết phải nói gì, mắt trợn trắng, thượng giới rắm chõ, lão tử đến từ! Hừ, không thể nói, không thể nghĩ đến, hình như lão nhân này có thuật đọc tâm, rất xấu xa.
Cổ Trần vừa nghĩ như thế, sắc mặt của lão Vu Chúc đã cứng đờ, mặt đen cả lại.
Vừa rồi đúng là lão ta đã cảm nhận được một tia dao động tinh thần của Cổ Trần, có thể thông qua đó đọc hiểu được suy nghĩ trong đầu hắn, kết quả cuối cùng lại đen mặt.
– Lão đầu, đây tất cả những chuyện này đều do ngươi thao túng, ngươi nói xem, ta nên báo đáp ngươi thế nào đây?Cổ Trần nói với vẻ mặt âm u, lão nhân này, rất xấu xa, vậy mà tất cả mọi chuyện lại do một tay lão ta điều khiển.
Nhưng Cổ Trần không ngờ lão Vu Chúc lại lắc đầu, cất giọng khàn khàn nói:- Ta không thao túng bất kỳ chuyện gì của ngươi, cũng không có cách nào thao túng ngươi, ta chỉ mang ngươi đến một bộ tộc nhỏ, muốn nhìn thử xem rốt cuộc ngươi có bí mật gì, cũng muốn xem thử xem ngươi sẽ trưởng thành thế nào thôi.
– Chỉ có điều không ngờ, ngươi trưởng thành lại vượt quá dự liệu của ta, mới vài năm ngắn ngủi ngươi đã trưởng thành đến bước này rồi.
– Hắc Ma tộc, bị ngươi diệt sao?Mỗi câu mỗi chữ Lão Vu Chúc nói ra, giọng nói khàn khàn ấy khiến người ta sinh ra cảm giác đáng sợ.
Hai mắt hắn dường như có thể nhìn thấu vạn vật trên thế gian này, khiến Cổ Trần cực kỳ không thoải mái, một tia sáng mông lung bao trùm tử phủ, ngăn cản tất cả thăm dò.
Nếu không Cổ Trần rất nghi ngờ, có phải lão nhân này sẽ nhìn thấy hết tất cả bí mật trên người hắn hay không.
– Rốt cuộc ngươi là ai?Sắc mặt Cổ Trần trở nên nghiêm túc, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào lão già tiều tụy trước mắt, người đó là lão Vu Chúc đã từng chết đi của bộ lạc.
Lần này lão Vu Chúc lại nở nụ cười, nụ cười rất hòa ái, lão ta chầm chậm nói:- Ta, chính là Đại Vu Chúc của người bên cạnh Nhân Hoàng đời trước, bị phong cấm sâu trong hư không.
– Ta tới tìm ngươi, là vì tính trước được một hình ảnh, từ đó phát hiện ngươi, là người theo dõi quá trình trưởng thành của ngươi, từ trên người ngươi ta thấy được một thứ mà người đi trước chưa từng có.
Lão Vu Chúc nói rất nghiêm túc, giống như nhìn thấu thế gian, nhìn thấu thời không, khiến trong lòng Cổ Trần trở nên lạnh lẽo.
Lão ta, vậy mà lại là Đại Vu Chúc bên cạnh Nhân Hoàng đời trước, mẹ nó, đùa gì vậy, thân phận này có phải do lão ta đang chém gió hay không ?Cổ Trần rất muốn hỏi, vậy ngươi bao nhiêu tuổi rồi?- Vì sao ngươi lại bị xích ở chỗ này?Cổ Trần nhíu mày lại, sau đó cất tiếng hỏi.
Nếu ngươi đã trâu bò như vậy, vì sao lại bị hắc Ma tộc xích ở đây?Lão Vu Chúc cười hì hì nói:- Thật ra, không phải Hắc Ma tộc xích ta ở đây, mà là ta bị trời xích ở chỗ này, Hắc Ma tộc chỉ phát hiện ra ta, mang ta về đặt trong bí cảnh này thôi.
– Ngươi nhìn kỹ tòa tế đàn này một chút xem, đây là Thương Thiên tế đàn, xiềng xích trên người ta, là pháp tắc luật trời, có thể khóa vạn vật trên thế gian.
Lão Vu Chúc nói xong, thân thể chấn động, xích sắt trên người kêu leng keng, phát ra từng tia sáng mãnh liệt, Ma khí tán loạn, lộ ra ánh sáng vốn dĩ của nó.
Xích sắt ban đầu vốn dĩ màu đen, lập lắc biến thành xiềng xích màu vàng, trên trên có vô số Thiên Văn kỳ quái đang lóe sáng.
Cổ Trần sửng sốt, trước đây hắn tưởng rằng đó là ma văn, không ngờ lại là một loại khác, là Thiên Văn kỳ quái mà hắn chưa bao giờ trông thấy.
– Cỗ thân thể này của ta, đã mất giọt tâm huyết cuối cùng, không có cách nào tiếp tục duy trì nữa, sắp tan vỡ rồi, có thể gặp ngươi ở nơi này đã là chuyện rất tốt rồi.
Lão Vu Chúc đột nhiên cảm khái một câu.
Lão ta nhìn Cổ Trần, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng, cười nói:- Ngươi rất tốt, bổn tọa không nhìn lầm ngươi, tuy ta nhìn không rõ lai lịch của ngươi, nhưng có lẽ ngươi đến từ thượng giới, ta không hỏi lai lịch, không hỏi bí mật của ngươi, chỉ vì ngươi là Nhân tộc.
– Cổ Trần, hy vọng ngươi mau chóng trưởng thành, Nhân tộc, cần một bầu trời thuộc về riêng mình, còn ngươi!.
Chương 1129
Có thêm một đống tài nguyên này, thật sự rất quan trọng đối với Hoang Cổ tộc, thậm chí rất có thể sau khi tiêu hóa xong tài nguyên thu hoạch được từ hai Hoàng tộc lớn Hắc Ma tộc và Thiên Tinh tộc, thực lực của bọn họ nhất định sẽ bạo tăng.
Bên ngoài, hơn một triệu Nhân tộc đang bận rộn, cả đám đang chen lấn tranh nhau làm việc, nhiệt tình thu thập chiến trường, thanh lý chiến lợi phẩm.
Bọn họ vơ vét sạch sẽ tất cả mọi thứ có thể sử dụng, có thể ăn… Không bỏ sót bất cứ thứ gì.
Thu thập xong, chuyển tất cả vào trong bí cảnh để cất giấu, chờ đợi hành động tiếp theo của Cổ Trần, đợi hắn đóng cửa bí cảnh trực tiếp mang về.
– Thu hoạch ở chỗ của Thiên Tinh tộc cũng không kém.
Giữa không trung, Cổ Trần đạp không đứng ở đó, lầm bầm suy tư về vấn đề này.
Đều là bá chủ trong Thiên Uyên, chắc chắn thu hoạch từ chỗ Tử Tinh Hoàng tộc cũng không kém, thu hoạch nhất định kinh người, hơn nữa cũng sẽ có bí cảnh tồn tại.
Nhưng mà trước đó hắn chưa kịp xem xét, đã vội vàng chạy tới chém giết cường giả Hắc Ma tộc, bây giờ nghĩ lại một chút, đợi lát nữa vẫn nên đến sào huyệt Thiên Tinh tộc một chuyến.
Nói như thế nào thì, hắn đã tiêu diệt thế lực hai đại Hoàng tộc, tiếp theo sẽ phải điều binh khiển tướng dọn sạch các thế lực khác trong Hỗn Loạn Thiên Uyên.
Có điều Cổ Trần vẫn chưa nghĩ ra, nên để người nào đến lãnh binh?- Câu Trần nhất định phải lãnh binh, còn thiếu một người nữa.
Cổ Trần ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng nghĩ đến Long Uyên, bên chỗ Thủy tộc có Mỹ Đỗ Toa ngăn cản, tạm thời chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì, không cần Long Uyên lúc nào cũng phải tọa trấn ở đó.
Vậy thì triệu Long Uyên đến đây, điều động một phần đại quân tới cho hắn, để hắn cùng với Câu Trần, chia quân hành hai đường quét ngang các thế lực khác trong Thiên Uyên.
– Quyết định như vậy đi.
Sau khi suy nghĩ, Cổ Trần đã đưa ra quyết định, để Long Uyên lãnh binh chinh phạt, nhân cơ hội này ma luyện hắn một phen, để hắn trao đổi với Câu cùng nhau trưởng thành.
Nhìn vô số người đang bận rộn, cả quá trình Thiên Uyên kéo dài đến ba ngày ba đêm mới hoàn tất, sau đó bọn họ mang đi hết tất cả mọi thứ có thể sử dụng được.
Còn về quặng mỏ tài nguyên khác của Hắc Ma tộc, lãnh địa Vương tộc… Tạm thời Cổ Trần chưa để ý đến.
Hiện giờ Cổ Trần không có ý định tự mình đi tiêu diệt đám thế lực Vương tộc chi nhánh này, để lại cho hai viên đại tướng thủ hạ của mình xử lý vấn đề còn lại là được rồi.
Hắn chỉ cần ra lệnh, sau đó nâng cao tu vi của mình, xử lý những vấn đề mà bộ lạc tộc quần gặp phải và xây dựng kế hoạch phát triển trong tương lai.
Sau khi đánh hạ Thiên Uyên, có quá nhiều chuyện cần Cổ Trần xử lý, nhất định phải tự mình giải quyết.
Sáng sớm ba ngày sau, cuối cùng đã lật tung cả sào huyệt của Hắc Ma tộc lên, những tài nguyên có thể tìm thấy đều vơ vét không còn lại gì.
Sào huyệt của Hắc Ma Hoàng tộc đã hóa thành một đống phế tích, không còn một ai, thi thể cũng đã biến mất, huyết dịch cũng bị thu thập lại rồi.
Còn về thi thể, đã bị Cổ Trần tinh luyện sạch sẽ, có thể tiết kiệm được chút nào hay chút đó, không thể lãng phí.
– Đến sào huyệt Thiên Tinh tộc trước.
Trên hư không, Cổ Trần nhìn lại sào huyệt Hắc Ma tộc lần cuối, bóng người lóe lên một cái, xé rách không gian trực tiếp bước vào trong đó, chỉ trong chớp mắt đã biến mất không thấy đâu nữa.
Khi hắn vừa đi khỏi không lâu, từng bóng người cường đại liên tiếp xuất hiện ở nơi này, cả đám đều đang trốn trên tầng mây, tỏa ra khí tức mờ mịt.
– Hắc Ma tộc, thật sự bị tiêu diệt!- Thảm quá!- Nhân tộc sắp làm chủ Thiên Uyên rồi.
– Lập tức báo cáo!Từng bóng người bí ẩn yên lặng rời khỏi nơi này, đến vô ảnh, đi vô tung, bọn họ đều là thám tử của các bộ tộc khác, chuyên môn điều tra tình báo.
Tin tức tình báo kỹ càng về Hắc Ma tộc ở nơi này, vừa truyền đến tay các thế lực trong bách tộc, ngay lập tức đám cường giả, các thế lực bách tộc trong Thánh Vực đều nổi sóng.
Đặc biệt là Hắc Ma tộc và Thiên Tinh tộc, hai tộc này đều ầm ỹ nhốn nháo, có cường giả giận dữ gào thét, muốn giết chết kẻ cầm đầu Cổ Trần kia.
Cổ Trần không chết, bách tộc khó có thể bình yên!- Cổ Trần, phải chết!Từng tiếng gào thét dữ tợn truyền khắp mọi nơi, có cường giả tức giận, quyết tâm muốn chém chết Cổ Trần, nhất định phải giết chết Nhân tộc kia.
Từ khi Cổ Trần liên tục tiêu diệt hai thế lực đại Hoàng tộc trong Thiên Uyên, đã gây nên một cơn chấn động to lớn, đám cao tầng của bách tộc và đám cường giả đều vô cùng tức giận.
Vì thế, bọn họ không tiếc tụ tập lại với nhau để thương nghị, tìm ra biện pháp để chém giết tên yêu nghiệt Nhân tộc Cổ Trần kia, người đã cường đại đến mức khiến dị tộc lâm vào khủng hoảng.
.
Chương 1130
Dị tộc bắt đầu vụng trộm bí mật bày mưu tính kế, làm thế nào để giết chết Cổ Trần.
Còn Cổ Trần lúc này, hắn không hề biết một chút nào, không biết dị tộc đã bắt đầu bày mưu tính kế hắn, nhưng mà dù có biết hắn cũng không thèm để ý.
Đối với Cổ Trần mà nói, tới một tên giết một tên là được.
– Tham kiến ngô hoàng!Lúc này, trong một tòa hoàng cung tại sào huyệt của Thiên Tinh tộc, Câu Trần dẫn theo một đám người cung kính hành lễ.
Cổ Trần ngồi ngay ngắn trên một chiếc hoàng tọa bằng thủy tinh, nhìn Câu Trần đứng dưới, và cả một đám thuộc hạ trước kia của bộ lạc Câu Trần.
– Miễn lễ!Hắn nhẹ nhàng nâng người kia dậy, bình tĩnh nói:- Câu Trần, đã vơ vét sạch sẽ mọi thứ trong sào huyệt Thiên Tinh tộc rồi à?Câu Trần hơi sửng sốt một chút, nhưng vẫn thành thật trả lời:- Vâng, thưa ngô hoàng, tất cả tài nguyên trong sào huyệt Thiên Tinh tộc đã được thanh lý xong.
– Rất tốt, có phát hiện ra bí cảnh của Thiên Tinh tộc không?Cổ Trần hài lòng gật đầu hỏi.
Câu Trần thẳng thắn báo cáo:- Ngô hoàng, đã phát hiện bí cảnh của Thiên Tinh tộc, tộc nhân Thiên Tinh tộc may mắn còn sống sót bên trong, toàn bộ đã bị giết sạch, một tên cũng không để lại.
– Trước mắt, đã chuyển tất cả vật tư vào trong bí cảnh, chỉ còn đợi ngô hoàng tới kiểm tra nữa thôi.
Nói xong hắn ta lẳng lặng đứng yên tại chỗ, không nói thêm gì nữa.
Cổ Trần thấy thế thì khẽ gật đầu, ánh mắt đảo qua mọi người nói:- Tiếp theo, ta sẽ đóng cửa bí cảnh lại rồi huyện hóa, toàn bộ Nhân tộc chúng ta vừa giải cứu đều tiến vào trong đó, ta sẽ mở cánh cửa ra vào bí cảnh ở Hoang Cổ thành.
– Tuân lệnh!Đám người Câu Trần cẩn thận tỉ mỉ, nghiêm túc nghe lệnh.
– Nói cho ta nghe một chút, tình hình thu hoạch trong trận chiến này, đã giải cứu được bao nhiêu đồng tộc?Cổ Trần mang vẻ mặt mong chờ, hỏi thăm Câu Trần về tình hình cụ thể sau trận chiến này, sau khi tiêu diệt một bộ tộc, ai cũng muốn xem chiến lợi phẩm, nếu không thì trận đánh ấy không có nhiều ý nghĩa lắm, vốn dĩ Cổ Trần rất ít khi làm chuyện lỗ vốn.
– Ngô hoàng, số lượng cụ thể về tổn thất, thu hoạch trong trận chiến này đều ghi chép trên đây, mời ngô hoàng xem qua.
Câu Trần trực tiếp dâng lên một khối ngọc phù, bên trong lạc ấn rõ ràng tình hình thu hoạch từ chỗ Thiên Tinh tộc, còn có cả tổn thất đều được ghi chép kỹ càng.
Cổ Trần có chút kinh ngạc, không ngờ Câu Trần lại làm việc cẩn thận như vậy, đã thống kê xong từ trước, thậm chí còn phân loại xong rồi.
Tướng tài bậc này, đúng là quá khó tìm, có thể gặp được một người đã coi như là may mắn lắm rồi.
– Không tệ, mang tất cả vật tư về, đợi đến sau này lại tiến hành thống nhất luận công ban thưởng.
Lời Cổ Trần nói, khiến tất cả mọi người có mặt ở chỗ này đều lộ ra vẻ mặt hưng phấn, vô cùng kích động.
Ban thưởng, ai cũng thích.
Hơn nữa nhìn vị Nhân Hoàng Cổ Trần này đi, vậy mà hắn chỉ xem qua một lượt tất cả mọi thứ, sau đó không hề lấy gì cả mà trực tiếp giao cho Câu Trần, tương đương với để hắn ta tự mình đi phát phần thưởng.
– Bái tạ Nhân Hoàng!Mọi người lập tức quỳ xuống bái tạ, vẻ mặt tràn đầy kích động, ngay cả Câu Trần cũng có một chút kích động, không ngờ Cổ Trần lại không lấy gì cả.
Trong sào huyệt của Thiên Tinh tộc, bảo vật, Linh vật nhiều vô số, nhưng Cổ Trần không cần gì cả, bởi vì đối với hắn mà nói, những thứ này không có nhiều tác dụng lắm.
Thà rằng để lại cho tộc nhân trong bộ lạc, để bồi dưỡng tốt thuộc hạ, quân đoàn của bộ lạc còn tốt hơn, thực lực của bọn họ mạnh thêm mới có thể tạo ra lợi ích và giá trị lớn nhất cho hắn.
– Câu Trần, tiếp theo, ta giao cho ngươi khu vực phía bắc của Hỗn Loạn Thiên Uyên.
Đột nhiên sắc mặt Cổ Trần trở nên nghiêm túc, nói ra bổ nhiệm lần này, bào Câu Trần đánh hạ khu vực phía bắc của Hỗn Loạn Thiên Uyên.
– Còn nửa khu vực Thiên Uyên ở phía nam, ta sẽ điều một vị đại tướng khác tới đây dẫn quân, có lẽ hắn cũng sắp đến nơi này rồi.
– Hai người các ngươi phải phối hợp với nhau cho tốt, cần phải dùng tốc độ nhanh nhất, cái giá phải trả nhỏ nhất để chiếm giữ toàn bộ Hỗn Loạn Thiên Uyên.
Cổ Trần vừa dứt lời, Câu Trần đã nghiêm túc đứng ra, trên người tản ra cảm giác nghiêm nghị.
– Xin nghe theo mệnh lệnh của Nhân Hoàng!Câu Trần nói gọn gàng dứt khoát, không hỏi vì sao, chấp hành tuyệt đối mệnh lệnh của Cổ Trần, đó chính là điều mà Cổ Trần thưởng thức nhất.
Ầm ầm! Khi hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên có từng đợt tiếng vang truyền đến từ ngoài hư không, mây mù kêu ù ù rồi tán loạn.
– Đến rồi!Trên mặt Cổ Trần khẽ mỉm cười, đứng dậy trực tiếp ra khỏi đại điện, đi ra ngoài.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









