Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 89 : Cử động của Võ Hoàng điện (c441-c445)
❮ sautiếp ❯Chương 441: Cử động của Võ Hoàng điện
Tô Chỉ Ngọc thấy thế thì trên mặt không khỏi hiện lên một tia chán ghét.
Mà nàng nhìn về phía Hàn Phong thì như đang suy nghĩ điều gì đó, đồng thời khoé miệng lại lộ ra một nụ cười tiếu ý không thể giải thích được.
Hàn Phong tự nhiên là không biết được tâm tử của những người này.
Lúc này hắn đang cùng Lôi Chấn, Vệ Trạch mấy người bằng hữu cũ tán gẫu với nhau.
Chung quanh có không ít ánh mắt nhòm ngó, Hàn Phong cũng có thừa hơi mà để ý tới.
Mà lúc này Lâm Phỉ Vân cũng đi tới bên cạnh Đường Vũ Nhu và Kỷ Thanh Thanh to nhỏ nói chuyện.
Hai nữ hài tử có lẽ trước kia đã quen biết nhau.
Mặc dù Kỷ Thanh Thanh lần trước ở lại Huyền Thiên tông không có lâu nhưng hai nàng cũng lộ ra một phần tình cảm giống như những bằng hữu tri giao lâu ngày không gặp mặt vậy.
Cho nên sau nhiều năm cách biệt, một lần nữa gặp lại khiến cho trong lòng hai nàng có cảm giác mới lạ, nhưng cũng rất nhanh lần thứ hai lấy lại được cảm giác thân quen như hôm nào.
Mà nhóm người Hàn Phong đang nói chuyện phiếm, những người xung quanh thì không ngừng nghị luận.
Đúng lúc này Thiên Thánh cốc Cốc chủ hôm nay đã là Thiên giai tứ phẩm cường giả Trác minh xuất hiện trước mặt mọi người.
Thấy Trác Minh xuất hiện, Hàn Phong biết Thiên Thánh đại hội lần này đã bắt đầu.
Mười năm không thấy, tu vi Trác Minh cũng đã đề thăng không ít, tuy rằng biểu hiện cũng không có gì khác trước nhưng Hàn Phong từ trên người Trác Minh cảm nhận được một cỗ khí thế đạm bạc, cho nên có thể đoán ra đại khái.
Đương nhiên Trác Minh kế tiếp cũng cố gắng khoe khoang một chút, đơn giản là biểu hiện ra bên ngoài một chút.
Dù sao thì hắn cũng phải thể hiện ra điều gì đó để có thể làm vẻ vang sư môn.
Nhưng mà nhóm người Hàn Phong nghe vậy thì cũng cảm thấy buồn chán.
Mà lúc này Hàn Phong đột nhiên nghĩ tới điều gì đó chi nên đi tới bên cạnh Đường Vũ Nhu ở bên cạnh Kỷ Thanh Thanh.
Đường Vũ Nhu thấy Hàn Phong đi tới phía nàng thì khuôn mặt cũng nở nụ cười, đôi mắt khẽ lưu chuyển, gương mặt cũng thoáng đỏ bừng.
Hàn Phong thấy dáng dấp e ngại của Đường Vũ Nhu thì cũng không có để ý tới mà chỉ mỉm cười nhanh chóng đi vào vấn đề để tránh cho Đường Vũ Nhu cảm thấy xấu hổ:
– Các ngươi có phải có chuyện gì đang gạt ta hay không?
Nghe được Hàn Phong nói như vậy thì Đường Vũ Nhu cũng bình tâm, sắc mặt lần thứ hai khôi phục lại vẻ lạnh lùng như xưa.
Nàng ngẩng đầu lên chậm rãi nhìn bốn phía nhìn Lôi Chấn và Liệt Kinh Vân.
Mà Lôi Chấn cũng nhìn về phía Hàn Phong gật đầu một cái, trong ánh mắt của hắn cũng để lộ ra điều gì đó khó có thể lý giải.
Mà Đường Vũ Nhu thì lại thấp giọng nói:
– Ở đây nhiều người phức tạp.
Đợi đại hội kết thúc, ta sẽ nói tỉ mỉ cho ngươi biết.
Hàn Phong nghe vậy thì cũng bất khả tư nghị gật đầu một cái.
Rất nhanh nghi thức rút thăm mà đông đảo thí sinh dự thi ở đây cũng kết thúc.
Lần này tham gia đại hội thì đây là lần đầu các thế lực có thực lực ngang hàng nhau.
Mặc dù vẫn còn có khá nhiều gương mặt cũ không có xuất hiện ở đây, tỷ như các tông môn ở Tinh Hải.
Cuối cùng thì sau một hồi danh sách thi đấu cũng đã hoàn tất.
Đương nhiên hiện nay Hàn Phong cũng không có quan tâm đến những thứ này.
Hắn tin tưởng vào thực lực của các đệ tử ở Huyền Thiên tông sẽ đạt được thành tích cao.
Hiện tại điều hắn quan tâm nhất chính là Đường Vũ Nhu hay nói các khác chính là các hành động quái dị của bốn diệu các.
Bởi vì hắn hiện tại thấy lần này bốn diệu các phải Đường Vũ Nhu, Lôi Chấn và Liệt Kinh Vân ra ngoài mà không có bất kỳ một vị trưởng lão nào.
Có thể nói lần này nhân thủ mà bốn diệu các phái tới chính là những tinh anh trong tông môn.
Trước mắt chính là ba người có thực lực cao nhất ở mỗi tông môn, đương nhiên Phong Minh các tự nhiên cũng phái Lý Dịch Phi tới.
Mà bây giờ Lý Dịch Phi cũng đã xuất hiện ở trong tầm mắt của Hàn Phong.
Bốn thanh niên kiệt xuất nhất của bốn diệu các đương đại bây giờ đang có ngồi ở trước mặt Hàn Phong.
Sắc mặt bốn người đều vô cùng nghiêm trọng.
Bọn họ không có hào hiệp giống như ở hội trường trung tâm vừa rồi.
Đương nhiên ngay cả Lý Dịch Phi của Phong Minh các mặc dù trước kia thủy chung có một bộ mặt lạnh băng cho nên lúc này hắn cũng không có biểu hiện sắc thái nào.
Mọi người cũng không có trách cứ hắn.
Nhưng biểu tình của ba người còn lại khiến cho Hàn Phong có cảm giác như đã phát sinh chuyện gì đó.
– Hảo! Xung quanh đã không còn ai! Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Hàn phong cau mày hỏi.
Bốn người ngồi hai bên liếc nhau, tiếp theo vẫn là Đường Vũ Nhu có quan hệ thân cận nhất với Hàn Phong mở miệng nói:
– Mấy ngày nay, bốn các chúng ta đều lần lượt bị địch nhân tập kích.
Hiện giờ cả bốn các đều đã lâm vào tình trạng giới nghiêm.
Hàn Phong nghe vậy thì trong lòng cả kinh, tuy rằng mơ hồ đoán được đáp án nhưng mà vẫn mở miệng hỏi:
– Có đoán được đối phương là ai không?
Đường Vũ Nhu lắc đầu nói, nhưng lại chần chờ như muốn nói cái gì đó.
Mà Lôi Chấn ngồi một bên thì tức giận nói:
– Còn phải nghĩ nữa sao, nhất định là do Võ Hoàng điện làm chuyện này.
Trừ bọn họ ra thì làm gì còn có ai dám cả gan làm loạn đồng thời tập kích cả bốn các chúng ta.
Điều này chẳng phải xem bốn các chúng ta thực sự trở thành một tiểu tông môn sao.
Một bên Lý Dịch Phi lạnh lùng nhìn Lôi Chấn, tiện đà nói:
– Ta, Phong Minh các tại nửa tháng trước đã chết mất sáu cao thủ Địa giai, đều là nhất kích chí mạng.
Nhưng từ vết thương cũng không có nhận ra là ai động thủ.
Hàn Phong gật đầu trầm tư, mới vừa rồi còn nghi ngờ nói:
– Vì sao trước đó không có ai phái người tới nói cho ta biết?
Đường Vũ Nhu bất đắc dĩ nói:
– Băng Tuyết các đã phái ra đệ tử đưa tin nhưng cho đến nay vẫn chưa có trở về.
Chỉ sợ cũng bị địch nhân g**t ch*t rồi.
Bên Lôi Chấn cũng đồng dạng nói:
– Không chỉ có Băng Tuyết các mà của Thiên Lôi các, Phong Minh các và Liệt Diễm các đều như thế.
Những tên kia dường như có ý định chặn đứng tin tức của chúng ta.
Không cho ngoại giới biết.
Nghe thấy mọi người nói như vậy thì trong lòng Hàn Phong cũng hơi trầm xuống, trên mặt biểu tình cũng vô cùng nghiêm trọng.
Dựa theo mọi người vừa mới phân tích thì trên đời này có thể đồng thời xuất thủ đối phó với bốn các, còn có thể chặn đứng mọi tin tức một cách hoàn toàn thì năng lực bậc này tại đại lục đương đại cũng không có một tông môn thế lực có thể làm được.
Ngoại trừ Võ Hoàng điện ra thì quả thật Hàn Phong cũng không có một đáp án nào khác nữa.
Dù sao thì đây cũng là sự thật mà kiếp trước để lại, hắn cũng không có dụng tâm suy nghĩ cho nó mệt óc làm cái gì cả.
Bất quá, Hàn Phong có chút ngạc nhiên nói:
– Như lời các ngươi thì tại sao lần này các ngươi tham gia đại hội Thiên Thánh lại không có bị địch nhân tập kíc?
Lúc này Liệt Kinh Vẫn vẫn chưa có mở miệng, chậm rãi nói rằng:
– Truyền thừa mấy nghìn năm của bốn các chúng ta, tuy rằng về sau cũng phân hóa là bốn bộ phận nhưng hai bên vẫn có phương pháp liên hệ đặc thù với nhau.
Cho nên tuy không thể nào đưa được tin tức ra bên ngoài nhưng bên trong bốn các vẫn có thể liên hệ tin tức.
Mà đồng thời bốn các cũng có phương thức truyền tống đặc thù.
Lầm này chúng ta đến được đây cũng là nhờ truyền tống mà đi.
Nghe Liệt Kinh Vân nói như vậy thì lúc này Hàn Phong cũng là mới chợt hiểu ra.
Cho dù là có canh phòng nghiêm mật đến thế nào đi chăng nữa thì chắc hẳn địch nhân cũng không có nghĩ ra bốn các lại còn có hậu chiêu này.
Mà kể từ đó tin tức bốn các bị vây cũng truyền ra rất nhanh.
Hàn Phong cũng minh bạch, chắc hẳn bây giờ Võ Hoàng điện canh phòng nghiêm ngặt, lúc nào cũng thừa cơ đánh lén.
Cho nên không thể nào làm khác hơn là truyền tống đám người Đường Vũ Nhu đi.
Dù sao thì bốn người cũng đã từng tham gia đại hội Thiên Thánh một lần cho nên cũng có không ít kinh nghiệm.
Lần này, Đường Vũ Nhu tiếp tục mở miệng nói:
– Lần này chúng ta đi, ngoại trừ việc tham gia đại hội Thiên Thánh cũng là muốn đem tin tức này nói cho ngươi biết, để Huyền Thiên tông có thể chuẩn bị.
Thủ đoạn của Võ Hoàng điện quả thực vô cùng giả hoạt.
Hôm nay tình cảnh bốn các chúng ta thập phần bị động.
Chỉ có thể phòng thủ mà không thể tấn công.
Hàn Phong nghe vậy thì cũng nghĩ ngợi một chút rồi trầm giọng nói:
– Lần đại hội này người dự thi động đảo.
Trong chuyện này khó có thể bảo toàn được việc sẽ không có người của Võ Hoàng điện trà trộn vào.
Các ngươi bây giờ đã hiện thân thì chỉ sợ Võ Hoàng điện cũng đã thu được tin tức.
Có thể bọn chún cũng đang lên kế hoạch tập kích các ngươi.
Liệt Kinh Vân nhìn Hàn Phong nhàn nhạt nói:
– Đây là kết quả thương thảo của bốn các chúng ta.
Chính là muốn cho bọn chúng biết được rồi buộc bọn chúng phải chủ động xuất kích.
Nghe Liệt Kinh Vân nói như vậy thì Hàn Phong cũng không có cảm thấy ngoài ý muốn.
Hiển nhiên theo như nội dung mọi người nói lúc trước, rồi phân tích một hồi thì hắn cũng minh bạch được chuyến đi của bọn họ lần này.
Thứ nhất là để tham gia đại hội Thiên Thánh, nhưng cũng là một việc không phải trọng yếu nhất.
Trọng yếu nhất chính là thông báo tin tức cho Hàn Phong biết.
Với thực lực của Hàn Phong hiện nay nếu có được sự trợ giúp của hắn và Huyền Thiên tông thì tự nhiên ấp lực của bốn các sẽ giảm thiểu đi rất nhiều.
Cuối cùng tối trọng yếu nhất chính là như lời Liệt Kinh Vân nói bốn các muốn bức Võ Hoàng điện xuất thủ.
Một khi tin tức Võ Hoàng điện tập kích bốn các bị lộ ra thì tất nhiên sẽ có đại lượng nhân mã tới cứu viện.
Trong đó thực lực mạnh nhất hiển nhiên là Huyền Thiên tông và hoàng thất.
Dù sao thì trước đó một tràng đại chiến ở đế đô cũng đã triệt để bại lộ dã tâm của Võ Hoàng điện, hoàng thất cũng không thể nào để cho một con quái vật hung dữ, lúc nào cũng có thể gây nguy hiểm đến mình sống nhởn nhơ được.
Cho nên bây giờ một khi tin tức lộ ra thì Võ Hoàng điên nếu không phải là kẻ ngu si cũng sẽ đoán ra được thủ đoạn của bốn các.
Chỉ sợ cũng không thể nào ẩn nấp được nữa, thay vào đó phải trực diện tấn công.
Cứ như vậy Võ Hoàng điện chuyển từ tối thành sáng, mà ưu thế của bọn hắn cũng ít đi phân nửa.
Không thể không nói, đây là một kế hoạch hoàn hảo.
Chẳng qua là trong lòng Hàn phong có chút mơ hồ lo lắng.
Dù sao thì ở ký ức kiếp trước đối với hắn bây giờ cũng rất mới mẻ.
Giống như mới vừa diễn ra hôm qua vậy.
Võ Hoàng điện ẩn nhẫn hơn ngàn năm có thể thấy được tâm cơ của tổ chức này đáng sợ đến mức nào.
Nếu như không có vạn phầm nắm chắc phần thắng thì Võ Hoàng điện sẽ không có đơn giản xuất thủ như vậy.
Tuy rằng kiếp trước kế hoạch của Võ Hoàng điện cũng sẽ thất bại nhưng là đồng dạng bốn các cũng bị tổn thất nặng nề.
Có thể nói căn cơ gần như bị tiêu diệt.
Số nhân thủ còn lại của mỗi các cũng rất khó có thể làm nên điều gì.
Mà ngược lại Võ Hoàng điện tuy rằng tổn thất trầm trọng nhưng mà Võ Hoàng điện chủ vẫn thủy chung chưa có bao giờ xuất hiện trên đạo lục.
Chỉ một điểm này thôi cũng khiến cho Hàn Phong kiêng kỵ không ngớt.
Nghĩ vậy Hàn Phong cũng có chút ngồi không yên, tiện đà hướng về phía bốn người nói:
– Như vậy đi! Ta hiện tại liền lập tức truyền tin tức này về đế đô, để hoàng thất biết được tin tức này lập tức cho người đi cứu viện bốn các.
Còn về những thứ khác thì phải đợi sau khi đại hội kêt thúc mới có thể quyết định được.
Bốn người tự nhiên là không có ý kiến gì.
Có thể có được sự giúp đỡ của hoàng thất, không thể nghi ngờ chính là một tin tức vô cùng tốt.
Về phần Huyền Thiên tông, bốn các ngược lại cũng không có trông cậy vào.
Dù sao thì Hàn Phong và Võ Hoàng điện cũng có cừu hận không đội trời chung, rất khó hóa giải.
Nếu như bây giờ Huyền Thiên tông phải người đi tiếp viện cho bốn các thì chắc chắn ở sau lưng Võ Hoàng điện cũng sẽ phái người đi đối phó với Huyền Thiên tông.
Hàn Phong và Huyền Thiên tông dĩ nhiên là không có làm ra hành động phiêu lưu như vậy.
Bốn người bọn họ cũng rõ ràng, cho nên đối với quyết định của Hàn Phong cũng không có ý kiến gì.
Mấy người sau khi lưu lại thương lượng một lượt thì cũng đều ly khai.
Bất quá Đường Vũ Nhu bị Hàn Phong lưu lại.
Sau khi ba người rời đi thì đều nhìn về phía hai người bằng ánh mắt đầy thâm thúy.
Mà Đường Vũ Nhu thì cũng chỉ biết cười khổ, khuôn mặt nhất thời ửng đỏ.
Bất quá Hàn Phong thì ngược lại, hắn không có để ý tới những chuyện này.
Bây giờ điều hắn muốn biết chính là những sự tình liên quan tới Võ Hoàng điện.
Lần này Võ Hoàng điện xuất động với quy mô lớn như vậy.
Đồng thời xuất thủ với bốn các thì sẽ không có chuyện bọn họ thu tay một cách đơn giản.
Với tính ẩn nhẫn của Võ Hoàng thì nếu như hắn không tuyệt đối nắm chắc phần thắng trong tay thì hắn cũng không có quyết định làm.
Chẳng qua theo tình hình hiện nay thì cho dù là hoàng thất hoặc là bốn các, gồm cả Hàn Phong và Triệu Vô Cực cũng không thể nào biết được thực lực chân chính của Võ Hoàng điện.
Đầu tiên là kích động Lâm gia làm phản, sau đó lợi dụng Trọng Tài giả để đánh chiếm đế đô.
Mà hiện tại là đồng thời tập tích cả bốn các.
Mà liên tiếp làm ra những hành động như vậy khiến cho Hàn Phong cảm nhận được một điều gì đó khác thường.
Hàn Phong nỗ lực suy nghĩ, tìm mối liên hệ nhưng cuối cùng thì đầu mối quá ít cho nên hắn thủy chung cũng không thể nghĩ ra được cái gì.
Hắn sở dĩ lưu Đường Vũ Nhu lại là vì Hàn Phong hi vọng rằng với quan hệ của mình đối với nàng không đến nỗi nào thì có thể biết được thêm một chút ít sự tình của bốn các.
Như vậy cũng có thể trợ giúp cho hắn phân tích được thực lực thật sự của Võ Hoàng điện.
Đường Vũ Nhu thấy Hàn Phong nhíu mày trầm tư thì biết được hắn đang suy nghĩ tới sự tình của Võ Hoàng điện và bốn các, nàng không khỏi thấp giọng nói:
– Ngươi lưu ta lại là có phải hay không muốn hỏi ta điều gì?
Đường Vũ Nhu tự nhiên biết, Hàn Phong ở trước mặt nhiều người như vậy mà lưu lại bản thân mình thì tự nhiên là có chuyện riêng muốn hỏi.
Bây giờ thấy Hàn Phong cau này thì nàng ôn nhu nói.
Bị thanh âm của Đường Vũ Nhu cắt đứt dòng suy nghĩ của mình thì Hàn Phong đầu tiên là thoáng trầm ngân một phen rồi mới hỏi nàng:
– Vũ Nhu, hiện tại địa vị của ngươi ở Băng Tuyết các bây giờ như thế nào?
Vấn đề Hàn Phong hỏi tới khiến cho tâm tình Đường Vũ Nhu trùng xuống.
Hiển nhiên nàng không có rõ giờ khắc này Hàn Phong hỏi những điều này để làm cái gì, thế nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của hắn, Đường Vũ Nhu cũng cúi đầu trầm tư.
Sau một hồi lâu nàng mới mạnh dạn ngẩng đầu lên trả lời:
– Ta tuy không biết vì sao ngươi lại hỏi như vậy nhưng mà nếu ngươi muốn biết thì sư tôn có ý định bồi dưỡng ta trở thành Các chủ đời tiếp theo.
Vì vậy mặc dù là các trưởng lão thường ngày hay gặp mặt ta nhưng cũng không có sai sử ta làm việc gì.
Chẳng qua những thứ này ta cũng không có để ý tới.
Chương 442: Suy đoán của Hàn Phong
Nói tới chỗ này thì đôi mắt của Đường Vũ Nhu không khỏi liếc nhìn Hàn Phong thấy hắn không có bất cứ phản ứng nào.
Trong lòng không khỏi cảm thấy ảm đạm, nhưng nàng cũng không có nói gì thêm chỉ biết ngồi một mình một chỗ sinh ra hờn dỗi thái độ của Hàn Phong.
Có thể đây đối với tính tình lãnh đạm của Đường Vũ Nhu mà nói chính là đã có một cái biến vô cùng lớn.
Đương nhiên những cải biến này cũng chỉ có ở trước mặt Hàn Phong mới biểu hiện ra thôi.
Đáng tiếc là Hàn Phong bây giờ hoàn toàn dồn tinh lực cho Võ Hoàng điện, không có để ý tới Đường Vũ Nhu.
Sau khi hắn nghe Đường Vũ Nhu nói như vậy thì cũng thử tò mò hỏi một số vấn đề:
– Dựa theo lời ngươi nói, như vậy địa vị của ngươi của Băng Tuyết các không có thấp.
Vậy những sự tình của Băng Tuyết các ngươi cũng biết khá rõ ràng?
Hàn Phong lại bổ sung một câu:
– Hoặc giả nói ngươi biết được quan hệ của bốn các.
Hay những tồn tại tương đồng giữa bốn các.
Đường Vũ Nhu rất thông minh, nghe được Hàn Phong lần này nói như vậy thì nàng bất người liền tiến tới chỗ Hàn Phong, đội mi thanh thú cũng không khỏi nhăn lại nói:
– Ngươi nói là Băng Tuyết các chúng ta cùng với ba các khác có cất giữ một thứ có thể khiến cho Võ Hoàng điện mơ ước?
– Không bài trừ khả năng này, bằng không ta cũng không có nghĩ ra vì sao Võ Hoàng điện lại phải chấp nhất động thủ với bốn các.
Hơn nữa còn là đồng thời xuất thủ.
Hàn Phong gật đầu nói:
– Hơn nữa, có thể Võ Hoàng điện vì mơ ước thứ nàng chính là đồng dạng được bốn các coi là trân bảo phải cất giữ vô cùng cẩn thận.
Chỉ sợ là nếu như đơn độc xuất thủ, mặc dù có thể đoạt được một kiện cũng cũng khiến cho ba các còn lại kịp thời phản ứng, đem cất giấu thứ đó dời đi.
Đến lúc đó kế hoạch của Võ Hoàng điện hiện nhiên là thất bại.
Sau khi Hàn Phong suy nghĩ một hồi thì cũng chỉ là có nguyên nhân này mới có khả năng khiến cho Võ Hoàng điện đồng thời xuất thủ đối với bốn các.
Phải biết rằng, bên trong bốn các bất luận có cái gì đi chăng nữa thì ở trên đại lục đều là nhất lưu thế lực, cũng đừng nói tới việc bốn các liên hiệp lại.
Võ Hoàng điện là do Võ Hoàng khổ tâm kinh doanh ngàn năm là có được như ngày hôm nay.
Tự nhiên hắn cũng không phải là một kẻ ngu, nếu như không phải vì nguyên nhân đặc thù thì tại sao lại phải chuốc lấy phiền phức đồng thời xuất thủ với bốn các như vậy.
Điều Hàn Phong nói nhất thời khiến cho Đường Vũ Nhu cảnh tỉnh ra không ít.
Chẳng qua sau một lát, Đường Vũ Nhu cũng chỉ cau mày không nói gì, tâm trạng cũng không có hòa hoãn mà lại càng trầm mặc hơn.
Đang suy tư thì Đường Vũ Nhu đột nhiên thở dài, lắc đầu nói:
– Ta đã tỉ mỉ suy nghĩ, nhưng là vẫn không có tìm được bất luận thứ gì khiến cho bốn các coi là trọng bảo giống như lời ngươi nói.
Cuối cùng Đường Vũ Nhu có chút không xác minh mói:
– Có lẽ bởi vì quyền hạn hạn chế.
Dù sao thì hiện tại cũng mới chỉ là một đệ tử mà thôi.
Hiện giờ vẫn không thể nào biết được những chuyện trọng yếu nhất trong tông môn.
Hàn Phong cũng gật đầu đồng ý, hắn cũng không có trông cậy gì vào việc từ Đường Vũ Nhu có thể thu được nhiều tin tức hữu dụng.
Có thể phải chờ cho đến khi đại hội kết thúc, lúc đó tìm cơ họi dò hỏi bốn các chủ.
Như thế mới có thể minh bạch được nguyên do trong chuyện này.
Lúc này Đường Vũ Nhu đột nhiên như suy nghĩ ra điều gì đó, mở miệng nói:
– Ngươi vừa nói vậy thì ta tựa hồ nhớ tới một sự tình không biết là có liên quan tới việc Võ Hoàng điện đồng thời tấn công bốn các chúng ta không.
Hàn Phong nghe vậy thì không khỏi nghi hoặc nhìn Đường Vũ Nhu.
Đường Vũ Nhu trầm tư một hồi rồi mới thấp giọng nói:
– Tin tức này cũng chỉ là nghe đồn là thôi.
Ta cũng không có tính chân thực trong chuyện này lắm, chỉ là trước đây từng nghe sư tôn mơ hồ nhắc qua.
Ngươi cũng biết tiền thân của bốn các chính là Tứ Diệu các, mà Tứ diệu các cũng là tồn tại của mấy ngàn năm trước.
Hàn Phong bất khả tư nghị gật đầu.
Lịch sử của Tứ Diệu các cũng chỉ là kiến thức cơ bản mà bất kỳ ai trên đại lục đều biết.
Hàn Phong cũng không có ngoại lệ.
Đường Vũ Nhu nói tiếp:
– Ta từng nghe sư tôn nói qua, Tứ Diệu cac sở dĩ được thành lập tựa hồ là vì nguyên nhân đặc thù nào đó.
Mà Tứ Diệu các được chia ra làm bốn , ngoài mặc được xem như là nội bộ mâu thuẫn nên mới dẫn đến việc chia cắt như vậy.
Nhưng thật ra chân tướng không phải đơn giản như vậy.
– Nga? Vậy ngươi biết được nguyên nhân là gì?
Hàn Phong hiếu kỳ hỏi.
Đường Vũ Nhu nói lời này xác thực đã khiến cho Hàng Phong để ý.
Hiển nhiên hắn cũng không ngờ rằng việc Tứ Diệu các phân chia thành bốn các vẫn còn có ẩn tình khác ở trong đó.
Chẳng qua, Đường Vũ Nhu đối mặt với vấn đề của Hàn Phong cũng là lắc đầu nói:
– Điểm ấy thì với thân phận hiện nay của ta không có khả năng biết được.
Chẳng qua lúc đó sư tôn cũng chỉ ngẫu nhiên nói cho ta biết mà thôi.
Ta cũng vừa mới nghe được, có thể sự thật trong chuyện này cũng chỉ có Các chủ của bốn các mới có thể biết được.
Cuối cùng Đường Vũ Nhu cũng nói:
– Bất qua, theo như quan sát của ta nhiều năm nay thì tuy ràng bốn các có biểu hiện bất hòa từ bên ngoài nhưng thật ra đều là những mâu thuẫn nhỏ.
Trong mắt ta thì những mâu thuẫn này giống như là có người tận lực tạo ra.
– Tận lực tạo ra là để khiến cho thế nhân bị ảo giác?
Hàn Phong lẩm bẩm nói.
Đường Vũ Nhu gật đầu, cũng không có nhắc lại.
Có thể nói cho Hàn Phong nhiều sự tình của bốn các như vậy đã là vượt qua năng lực của Đường Vũ Nhu.
Nếu không phải vì Hàn Phong và bốn các có quan hệ liên minh cùng với việc Đường Vũ Nhu có tình cảm đặc biệt đối với Hàn Phong thì nàng cũng không có bao giờ nói chuyện này cho hắn biết.
Hàn Phong đang nghe Đường Vũ Nhu nói chuyện, lúc này trong lòng cũng sáng tỏ ra đôi chút, tựa hồ như đã nắm bắt được đầu mối nào đó.
Chẳng qua lập tức cũng lâm vào sự mê hoặc, quanh quẩn của sự tình.
Nếu như đúng như lời của Đường Vũ Nhu nói thì giả thiết bốn các thực sự có một bí mật mà người đời không thể nào biết được.
Như vậy Võ Hoàng điện cũng biết được bí mật này.
Chẳng qua, tất cả những chuyện này đều chỉ là suy đoán của Hàn Phong mà thôi.
Sự tình chân chính cũng phải chờ bốn Các chủ nói ra thì mới có thể biết được.
Nghĩ vậy, Hàn Phong cũng chỉ biết lắc đầu, tạm thời để những chuyện này qua một bên.
Tình hình lúc này cũng chỉ có thể tập trung ở trên Thiên Thánh đại hội.
Dù sao thì cũng liên quan tới sự phát triển của Huyền Thiên tông.
Hàn Phong thật không muốn thấy một Huyền Thiên tông của kiếp trước nữa, hắn muốn Huyền Thiên tông phát dương quang đại.
Đây mới chính là điều hắn muốn thấy.
Sau đó Hàn Phong cùng Đường Vũ Nhu tùy ý nói chuyện phiếm, hai người tuy rằng đã lâu không có gặp mặt nhưng lúc trước trải qua không biết bao nhiêu sự tình.
Hai bên có thể nói là vô cùng ăn ý.
Cho nên chỉ cần nói mấy câu thì quan hệ của hai người cũng lần thứ hai khôi phục như trước.
Một cỗ tình cảm nhàn nhạt ở trong lòng hai người cũng là chậm rãi mọc lên.
Bất quá dù sao thì Đường Vũ Nhu tính tình lãnh đạm.
Mặc dù có tâm tiếp tục bồi tiếp Hàn Phong nhưng bây giờ đang ở Thiên Thánh cốc.
Chỉ sợ việc hai người ở trong phòng tâm sự lâu như vậy không giữ được bí mật bị mọi người biết được.
Cho nên nàng cũng không có muốn ở lại.
Tùy ý nói thêm vài câu thì Đường Vũ Nhu cũng đứng dậy ly khai.
Chương 443: Biểu hiện cường thế
Hàn Phong biết được tính tình Đường Vũ Nhu như vậy cho nên cũng không có miễn cường, lập tức tiễn nàng trở về.
Sau đó hắn cũng trở lại tiểu viện của bản thân.
Vừa vào sân thì liền thấy Lâm Phỉ Vân tiểu nha đầu đang ngồi trong tiểu viện hết nhìn đông rồi ngó tây, giống như đang tìm cái gì đó.
Bất qua khi nàng nhìn thấy Hàn Phong thì cũng xoay mặt đi chỗ khác, cái miệng nhỏ cũng hừ một tiếng bất mãn.
Hàn Phong nhìn thấy bộ dạng của tiểu nha đầu đối với mình như vậy thì cũng không biết phải làm như thế nào.
Chẳng qua Hàn Phong không có rõ bản thân mình có trêu chọc gì tiểu nha đầu này đâu mà nàng lại làm ngơ như vậy.
Hắn lập tức nở nụ cười đi tới trước người Lâm Phỉ Vân, buồn cười hỏi:
– Vân nhi, ngươi ở đây làm cái gì vậy?
– Không cần huynh lo, huynh không pharia cùng tiên tử của Băng Tuyết các tâm sự sao, vẫn còn thời gian trở về cơ àh?
Lâm Phỉ Vân bĩu môi, bất mãn nói.
Hàn Phong thấy ngữ khí của tiểu nha đầu có một tia châm chọc, có mùi dấm chua thì cũng cảm thấy buồn cười.
Thân thủ kéo Lâm Phỉ Vân quay lại nhìn mình có chút kỳ quái hỏi thăm:
– Ngươi! Tiểu nha đầu làm vậy là sao.
Huynh cũng chỉ là có chút sự tình cần phải làm, thế nào lại có suy nghĩ lệch lạc như vậy chứ.
– Hừ hừ! Muội ở đây là thay Tiêu Linh tỷ tỷ trông chừng huynh.
Ai biết huynh vừa mới tới đã liền đi trêu chọc nữ nhân.
Lâm Phỉ Vân bất mãn trừng mắt nhìn Hàn Phong, túc giận nói.
Hàn Phong nghe vậy thì cũng cảm thấy bất đắc dĩ, khẽ cười nói:
– Tiểu Vân Nhi của chúng ta cũng lớn rồi, lại còn đi trông nom sự tình của sư huynh nữa cơ đấy!
– Không cho cười!
Lâm Phỉ Vân tức giận nói:
– Còn có, muội không còn nhỏ nữa, cũng đã sắp hai mươi tuổi rồi! Không còn là Tiểu Vân Nhi nữa!
Nói xong thì Lâm Phỉ Vân lại còn tận lực cố gắng ưỡn ngực ra, lắc lắc mình khoe thân thể.
Hàn Phong cũng bị hành động này của Lâm Phỉ Vân là cho kinh ngạc, có chút xấu hổ khẽ quát:
– Tiểu nha đầu ngươi nếu biết mình lớn mà cũng không có chú ý hình tượng gì cả.
– Ai cho huynh vẫn coi ta là tiểu hài tử!
Lâm Phỉ Vân thấy bộ dáng xấu hổ của Hàn Phong thì cũng nhếch miệng cười.
Lắc đầu, Hàn Phong thực sự không có biện pháp nào đối với tiểu nha đầu tinh quái này.
Hàn Phong cũng không có tiếp túc dây dưa tới vấn đề này nữa mà nói:
– Hảo! Sư huynh cũng biết làm việc có chừng mực.
Muội cũng nên để tâm tới đại hội Thiên Thánh lần này, nỗ lực đạt được kết quả tốt.
Lâm Phỉ Vân thấy Hàn Phong nói sang chuyện khác thì xem thường bĩu môi.
Nhưng nàng cũng thông minh không có nói thêm nữa, trái lại còn đắc ý nói:
– Muội nhất định sẽ có biểu hiện tốt nhất.
Đến lúc đó nhất định sẽ không làm cho tông chủ thất vọng.
– Vậy là tốt rồi!
Hàn Phong gật đầu nói.
Mà Lâm Phỉ Vân cũng giảo hoạt chuyển động con mắt, tiền thể lấy lòng nói:
– Sư huynh! Nếu như muội có biểu hiện tốt thì có phải huynh sẽ có phần tưởng cho muội chăng!
– Thưởng? Muội muốn thưởng cái gì? Bình thường không phải muội muốn cái gì huynh đều cho sao? Chẳng nhẽ còn chưa đủ?
Hàn Phong kỳ quái nói.
– Ai nha! Tóm lại huynh phải đáp ứng nếu như muội có thể lọt vào top mười thì phải thưởng cho muội! Có được không!
Lâm Phỉ Vân túm tay Hàn Phong, dùng sắc lắc nhẹ, làm nũng nói.
Hàn Phong thấy Phỉ Vân làm nũng như vậy thì cũng không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ nói:
– Hảo! Hảo! Hảo! Chỉ cần muội lọt vào top mười thì muốn cái gì sư huynh cũng cho!
Lâm Phỉ Vân nghe vậy thì hoan hô một tiếng, lập tức chạy về phòng mình.
Sau khi quá trình rút thăng kết thúc thì Thiên Thánh đại hội vòng thi thứ nhất cũng rất nhanh bắt đầu.
Lúc này Hàn Phong ngồi ở trung tâm hội trường, ánh mắt cũng không có chăm chú nhìn lên trên lôi đài.
Cõ lẽ vận khí tương đối tốt mà đến buổi trưa thì trận đấu của mười đệ tử Huyền Thiên tông cũng đã kết thúc.
Mà thành tích cũng khiến cho nhiều người phải bất ngờ.
Toàn bộ mười đệ tử dự thi, cường thế thăng cấp.
Hôm nay Huyền Thiên tông từ lâu không còn là một tiểu tông môn năm nào nữa.
Cho nên biểu hiện thực lực vào buổi sáng của chúng đệ tử Huyền Thiên tông cũng khiến cho mọi người quan tâm.
Bất quá đại bộ phận trừ thoáng có chút kinh ngạc ra thì cũng không có để trong lòng.
Chỉ cho là vận khí của Huyền Thiên tông tương đối tốt, vòng thứ nhất gặp phải toàn đối thủ yếu.
Đó cũng không phải là không có khả năng.
Hơn nữa đại hội trước đây cũng đã từng xuất hiện qua loại tình huống như vậy.
Chẳng qua, đến lượt thi đấu thứ hai thì biển hiện của Huyền Thiên tông lại khiến cho mọi người chú ý.
Bởi vì sau đợt thi đấu thứ hai thi Huyền Thiên tông vẫn giữ vững thế thắng như trẻ tre, toàn bộ mười đệ tử vào vòng tiếp theo.
Nếu như nói vòng thứ nhất tồn tại vận khí thì như vậy sang vòng thứ hai vẫn có được thắng lợi như thế.
Điều này cũng không phải là vận khí quá tốt đó chứ.
Mà kế tiếp đến vòng thứ ba, mỗi khi có đệ tử của Huyền Thiên tông thi đấu thì sẽ thu hút được rất nhiều sự chú ý của nhiều người.
Chẳng qua lần này thật khiến mọi người triệt để khiếp sợ.
Bởi vì đến vòng thứ ba, những tuyển thủ lưu lại tuy có thể nói có người cũng dựa vào vận khí mà vào được nhưng trên cơ sở vẫn phải có thực lực.
Cũng không biết có phải là vận khí hai đợt trước của Huyền Thiên tông đã dùng hết hay không mà những tuyển thủ còn lại thực lực đều rất tốt.
Kế đến vòng thứ ba, đệ tử Huyền Thiên tông đụng độ phải đối thủ có thực lực thấp nhất là Nhân giai tứ phẩm.
Mà Lâm Phỉ Vân là đụng phải một Nhân giai thất phẩm.
Tên đệ tử này đối với Huyền Thiên tông quả thực có duyên vô cùng.
Vừa lúc mấy ngày trước xảy ra xung đột với nhau.
Cũng may lần này trong mười tên đệ tử của Thiên Nhất các có Sở Nam ra thì vẫn còn có hai nhân vật chủ lực.
Chẳng qua vận khí cũng không có tốt lắm, bản thân Lâm Phỉ Vân là Nhân giai cưu phẩm võ giả, cùng với việc được người mà thế nhân coi là yêu nghiệt Hàn Phong vô cùng ái mộ chỉ đạo thì một thân tu vi của nàng lại có rất nhiều vũ kỹ cao thâm.
Mà từ lần bị Mạnh Hùng đánh bại một cách dễ dàng thì Lâm Phỉ Vân cũng là thu liễm tính tình của mình, tu luyện đấu khí càng thêm chuyên chú khắc khổ.
Cho nên trước thế tiến công của Lâm Phỉ Vân thì tên đệ tử của Thiên Nhất các cũng không thể đỡ nổi mười chiêu đã bị Lâm Phỉ Vân đánh bay ra khỏi lôi đài.
Lúc này người của Thiên Nhất các và Thanh Thủy tông cũng đã sớm biết được rằng lúc trước bọn họ đã phát sinh xung đột với đệ tử của Huyền Thiên tông.
Mà thanh niên lúc trước ra tay giáo huấn bọn họ lại chính là Hàn Phong người có thanh danh bạo khởi những năm gần đây.
Vì vậy mà sau khi biết được tin này thì đệ tử của Thiên Nhất các và Thanh thủy tông đều cảm thấy sợ hãi.
Nếu như lúc đó Hàn Phong thực sự g**t ch*t bọn họ thì chỉ sợ bọn họ cũng chỉ chết một cách vô ích.
Thiên Nhất các và Thanh Thủy tông thực lực của hai tông môn này cũng không phải là kém.
Nhưng chỉ sợ cũng không có can đảm khiêu chiến với Huyền Thiên tông.
Mà Huyền Thiên tông còn có Hàn Phong một Thiên giai thất phẩm cường giả.
Đây là thực lực mà cũng không phải ai muốn mơ ước là có thể có được.
Chớ nói chi phía sau Huyền Thiên tông và Hàn Phong lại chính là hoàng thất, một chỗ dựa vô cùng vững chắc.
Hiện tại trong lòng những đệ tử này thầm cảm thấy may mắn, lúc trước có thể sống sót từ trên tay của Hàn Phong.
Mày lúc này đây khi nhìn thấy Lâm Phỉ Vân bày ra thực lực vượt qua chúng bạn cùng chang lứa thì hiển nhiên cũng có chút kinh ngạc với thực lực của Huyền Thiên tông.
Trong lòng đối với Huyền Thiên tông cũng càng thêm kính nể.
Sau khi Lâm Phỉ Vân chiến thắng đối thủ thì cũng không có để ý tới hình tượng, một mực chạy đến trước mặt Hàn Phong rồi làm bộ mặt đắc ý nhìn Hàn Phong.
Trông thấy Lâm Phỉ Vân làm bộ dáng ngây thơ trước mặt mình như vậy thì Hàn Phong tự nhiên cũng tán thưởng vai câu để Lâm Phỉ Vân vui vẻ.
Mà Lâm Phỉ Vân cũng rất hồn nhiên dí dỏm, lại còn liếc mắt đưa tình với đại đa sô nam đệ tử ở đây.
Chẳng qua vì ngại Hàn Phong mà mọi người cũng không có dám l* m*ng, chứ nói gì đến việc chạy đến bắt chuyện.
Về phần kế tiếp thì những đệ tử khác của Huyền Thiên tông cũng có những biểu hiện vô cùng xuất sắc.
Nhất là Liễu Nham, đối thủ của nàng là Nhân giai lục phẩm cũng khiến cho nàng triệt để thể hiện phong thái của một Nhân giai bát phẩm.
Tuy rằng không có giống như Lâm Phỉ Vân nhanh gọn và lưu loát trong vòng mười chiêu đánh bại đối thủ.
Nhưng trên tràng đấu thì chiêu thức của Liễu Nham lại thập phần linh động và phiêu dật.
Mà tên đệ tử Nhân giai lục phẩm kia từ đầu tới cuối cũng không thể nào động tới một góc áo của nàng.
Đến cuối cungfm đối thủ của Liễu Nham cũng không thể nào làm gì khác hơn là đầu hàng.
Lâm Phỉ Vân và Liễu Nham hai nàng biểu hiện thật lớn khiến cho mọi người đối với Huyền Thiên tông có một nhận thức mới.
Đương nhiên ở vòng này cũng có một đệ tử của Huyền Thiên tông thực lực hơi yếu đụng phải một đệ tử có thực lực Nhân giai thất phẩm.
Đối phương đã dùng ưu thế tuyệt đối để áp chế, đạt được thắng lợi.
Còn lại chín người đều thuận lợi tiến vào vòng trong.
Mà theo thời gian thi đấu thì đến ngày thứ sáu của đại hội Huyền Thiên tông vẫn còn có năm đệ tử thắng lợi tiến vào vòng thi đấu thứ bảy.
Vòng thi đấu thứ bảy, số tuyển thủ còn lại cũng chỉ còn có ba mươi hai người.
Mà ba mươi hai người này cũng chính là cường giả trẻ tuổi, là tương lai của Thiên Tinh đế quốc.
Cứ như vậy Huyền Thiên tông chiếm năm danh ngạch.
Trong lúc nhất thời, danh tiếng của Huyền Thiên tông cũng lên như diều gặp gió.
So với cơn sóng dữ mà Hàn Phong tạo ra năm đó dùng hắc mã tư chất tiến nhập vào trận chung ketes khiến cho nhiều người kinh ngạc không ngớt.
Lúc này đây, không còn ai dám kinh thường Huyền Thiên tông.
Không còn ai cho rằng Huyền Thiên tông cũng chỉ có Hàn Phong.
Không còn ai cho rằng Huyền Thiên tông vẫn là một tiểu tông môn như năm nào.
Hôm nay Huyền Thiên tông cũng là một tồn tại ngang với Thiên Thánh cốc, Thánh Vân Lam Tông, thậm chí là Tứ Diệu các cũng có thể sánh ngang.
Đến bay giờ mọi người mới hiểu được đã không còn có một ai có thể ngăn cản Huyền Thiên tông lớn mạnh.
Sau này chỉ sợ trên đại lục sẽ trở thành một dòng chảy vô cùng vô tận.
Thậm chí có nhiều người cho rằng chỉ cần cho Huyền Thiên tông thêm một chút thời gian thì có thể so với Thiên Thánh công, một thế lực lâu đời nhất.
Đó cũng không phải là sự tình không có khả năng.
Đối với phản ứng của những người khác thì Hàn Phong tự nhiên cũng không có thèm để ý tới.
Mà đây cũng chính là lần tham gia Thiên Thánh đại hội quan trọng nhất của Huyền Thiên tông.
Bây giờ trước mặt thế nhân, Hàn Phong cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Cứ như vậy, đến khi trở về có thể báo tin tốt lành cho Huyền Cơ Tử.
Bất quá hiển nhiên thực lực của Huyền Thiên tông cũng sẽ không giữ lại ở mức này.
Đến vòng thi đấu thứ bảy thì Huyền Thiên tông có ba đệ tử tiến nhập vào vòng thi đấu thứ tám, nằm trong danh sách mười sáu cường.
Mà ở vòng thi đấu thứ tám thì sau khi trải qua một hồi cạnh tranh mãnh liệt.
Lâm Phỉ Vân và Liêu Nham với biểu hiện xuất chúng , dùng tuyệt đối cường thể để tiến vào vòng thi đấu thứ chín.
Mà trong bát cường thì Huyền Thiên tông có tới hai đệ tử.
Mặt khác trong sáu người còn lại cũng có Kỷ Thanh Thanh của Băng Tuyết các, điều này khiến cho Hàn Phong cảm thấy kinh ngạc.
Thực không nghĩ tới Thanh Thanh lại có thực lực như vậy.
Một dường tiến mạnh, không có một đối thủ.
Dù là ai thì nàng đều có thể chiến thắng một cách dễ dàng.
Đó cũng là điều ngoài ý muốn của Hàn Phong.
Lập tức Hàn Phong nhớ tới lời nói của Các chủ Băng Tuyết các năm đó, Kỷ Thanh Thanh chính là Linh Ngọc Băng thể ngàn năm khó gặp.
Bởi vậy mà nàng có được thành tựu như ngày hôm nay cũng không phải khiến cho người ta khó tiếp thu.
Cũng chính bởi vì thi nhau thể hiện tài năng mà lần diễn ra Thiên Thánh đại hội lần này Lâm Phỉ Vân, Liễu Nham và Kỷ Thanh Thanh tam nữ đồng loạt tranh giành giải quán quân.
Hơn nữa dung mạo tam nữ đều là nhất đẳng tuyệt sắc, càng khiến cho mọi người thêm quan tâm.
Chẳng qua khi đến vòng thi đấu thứ chín thì có một sự việc ngoài ý muốn xảy ra.
Liễu Nham chống lại đệ tử đến từ Thiên Thánh cốc, một đệ tử rất mạnh tên là Thanh Phong, Thanh Phong ở mấy vòng đấu trước thập phần lặng lẽ, biểu hiện cũng không có quá nổi bật.
Vì vậy tuy rằng tiến nhập vào bát cường thì mọi người cũng không có quan tâm tới hắn.
Nhưng lúc này trong trận chiên giữa Liễu Nham và Thanh Phong thì hắn lại lần đầu tiên xuất thủ cường thể, triệt để chèn ép Liễu Nham.
Cuối cùng Liễu Nham quật cường phản kháng mà bị Thanh Phong đánh cho trọng thương bay xuống đài, một kiếm xuyên qua vai.
Hàn Phong thấy thế thì cũng nhướng mày, có chút ngoài ý muốn nhìn vẻ mặt của Thanh Phong đứng ở trên đài.
Hắn nhanh chóng phi thân tới bên cạnh Liễu Nham, đầu tiên là dùng đấu khí ngăn cản máu tươi ở trên vai nàng đang không ngừng tuôn ra.
Đồng thời cũng đơn giản xử lý thương thế rồi để những đệ tử khác mang nàng về tiểu viện nghỉ ngơi.
Mà tiểu nha đầu thường ngày thoạt nhìn đạm bạc lãnh tĩnh, nghĩ không ra cũng rất quật cường.
Hàn Phong cũng bất đắc dĩ thở dài.
Nhưng lập tức hắn liền cảm nhận được ở đằng sau có một đạo ánh mắt sắc bén nhìn về phía bản thân.
Hắn có chút kinh dị mà quay đầu lại nhìn thì thấy Duẫn Băng Hinh.
Hàn Phong thấy Duẫn Băng Hinh thì cũng chỉ cười nhạt rồi sau đó xoay người đi.
Mà Thanh Phong sau khi kết thúc trận đấu cũng phi thân xuống dài đi tới bên người Duẫn Băng Hinh, hộ tống nàng rời đi.
Thấy bóng ảnh hai người rời đi, mi đầu Hàn Phong cũng khẽ nhíu lại, trong lòng như có chút phát hiện gì đó nhưng mà không có nói ra.
Liễu Nhan bị thương khiến cho đệ tư Huyền Thiên tông chấn động rối loạn.
Nhưng Lâm Phỉ Vân cũng không có vì thế mà bị ảnh hưởng.
Với thực lực của bản thân mình đã đánh bại được đệ tử Liệt Tuyền của Liệt Diễm các bước vào vòng tứ cường.
Liệt Tuyền cũng là một Nhân giai cửu phẩm, cũng là đệ tử được Liệt Diễm các trọng điểm bồi dưỡng.
Tuy rằng cũng không thể so với Liệt Kinh Vân trước kia nhưng mà cũng là một hảo tài năng cần được chú trọng bồi dưỡng.
Nhưng cuối cùng vẫn không thể nào địch lại Lâm Phỉ Vân được Hàn Phong bồi dưỡng mà ôm nỗi hận bị thua.
Cuối cùng danh sách tứ cường là Lâm Phỉ Vân của Huyền Thiên tông.
Kỷ Thanh Thanh của Băng Tuyết các.
Thanh Phong của Thiên Thanh cốc và cuối cùng là một hắc mã khác.
Sự xuất hiện của tuyển thủ này chính là điều khiến cho nhiều người cảm thấy bất khả tư nghị.
Tuyển thủ này là một đệ tử đến từ Ngọc Hải môn.
Tên của đệ tử Ngọc Hải môn này thì không có ai biết nhưng đúng là một đường mãnh tiến thẳng đến tứ cường.
Thực sự là một sự xuất hiện ngoài dự kiến.
Mọi người ào ào suy đoán.
Chẳng lẽ Thiên Thánh đại hội lần này lại giống với mười năm trước, lần thứ hai tạo nên kỳ tích.
Chương 444: Thiếu nữ tỷ thí
Chẳng qua năm đó kỳ tích sáng ngời đó do Hàn Phong sáng lập ra.
Mà lần này rất có thể là do người khác.
Đối với một hắc mã như vậy thì Hàn Phong tự nhiên là chú ý đến.
Chẳng qua khi quan sát người này thì hắn thấy tướng mạo bình thường, cũng không có cảm giác gì đặc biệt nhưng mà trong lòng hắn lại cảm thấy kỳ quái.
Cuối cùng thì trước ngày diễn ra tứ cường, đại hội cũng được nghỉ ngơi một ngày một đêm.
Mà lúc này Hàn Phong cũng đã nhận được tin tức từ đế đô truyền tới.
Tiêu Tấn sau khi biết được sự tình của Tứ Diệu các thì mấy ngày hôm trước đã phân biệt phái người đến bốn các.
Sau khi đưa tin tức này cho bốn người Đường Vũ Nhu.
Hắn dự đinh sau khi đại hội kết thúc thì sẽ đích thân đến Tứ Diệu các một chuyến.
Hôm nay là ngày tư cường diễn ra, mà người chiến thắng sẽ tiến nhập vào trận chung kết.
Mà đối thủ của Lâm Phỉ Vân thật không ngờ lại là Kỷ Thanh Thanh của Băng Tuyết các.
Hai nàng niên kỷ xấp xỉ nhau, trong đó hai bên quan hệ cũng tương đối tốt.
Lần này lại gặp nhau ở trên lôi đài chiến thì cũng khiến cho các nàng gặp chút rắc rối.
Cũng may, hai nàng từ trước đối với nhau đã là hảo bằng hữu, trừ lúc đầu có chút ngoài ý muốn thì cũng không có tâm tình nào khác.
Trái lại hai nàng lại lén lút bắt tay thì thầm to nhỏ gì đó.
Có vẻ như đang hảo hảo thương lượng.
Cả hai đều lộ ra ánh mắt kiên định thập phần tự tin.
Hàn Phong thấy hai nữ tử lén lút như vậy thì cũng phải lắc đầu.
Một bên là sư muôi là bản thân hắn yêu thương.
Một bên là cố nhân, người này thì coi người kia là thân ca ca, ngược lại người kia coi người này là hảo muội muội.
Hai nàng đối với Hàn Phong xem ra vô cùng trọng yếu.
Trong lúc nhất thời hắn cũng không có lên tiếng giúp đỡ một bên nào cả.
Đến khi Đường Vũ Nhu thấy thế thì đi đến bên cạnh hắn nói giỡn rằng:
– Thế nào có phải hay không cảm thấy rắc rối.
Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt cả.
Chắc chắn sẽ có một bên phải thua nhưng ngươi đều yêu thương cả hai.
Thật khó xử a.
Hàn Phong bị Đường Vũ Nhu đến trêu đùa thì cũng hoạt kê tiện đà nói:
– Kỳ thực, thực lực của hai người cũng không tệ.
Hơn nữa đã đi tới được vòng này rồi thì thua cũng không tiếc.
Ta chỉ sợ đến lúc đó các nàng sẽ khóc lóc tìm ta gây chuyện.
Ta hiện tại rất là sợ sự tình này sẽ diễn ra.
– Nghĩ không ra trong mắt thế nhân người được coi là yêu nghiệt thiên tài cũng biết sợ cơ đấy.
Thực là không co phù hợp với một Thiên giai thất phẩm nha.
Đường Vũ Nhu đạm bạc cười nói.
Hàn Phong có chút kinh ngạc nhìn Đường Vũ Nhu.
Hắn cảm thấy hôm nay nàng vô cùng kỳ quái.
Dựa theo tính khí ngày xưa thì cũng sẽ không cùng hắn nói chuyện phiếm như vậy.
Kỳ thực Hàn Phong lại đâu nào biết tâm tư con gái.
Tuy rằng bên ngoài Đường Vũ Nhu là người có tính tình lạnh lùng, kiện nghị nhưng dù sao thì nàng cũng chỉ là một nữ nhân.
Hơn nữa hiện tại lại đang đứng ở trước mặt nam nhân mình thích thì cũng phải thể hiện một chút nữ tính chứ.
Có thể ngay cả Đường Vũ Nhu cũng không rõ tại sao hôm nay biểu hiện của bản thân lại khác thường đến như vậy.
Lúc này trong tiềm thức của nàng không có để ý tới việc đó.
Mà nguyên nhân thực sự bất quá cũng bởi vì Hàn Phong đối với Lâm Phỉ Vân và Kỷ Thanh Thanh hai tiểu nha đầu này đều sủng ái quá mức đi.
Đã là nữ nhân thì thiên tính chính là ghen tuông, cho nên Đường Vũ Nhu cũng mới có biểu hiện bất đồng như vậy.
Chỉ bất quá, đối với nữ nhân bình thường thì đây cũng chỉ là một biểu hiện thường thấy mà thôi.
Nhưng hôm nay Đường Vũ Nhu lại có biểu hiện như vậy hiển nhiên là làm cho nàng thoạt nhìn giống như tức giận.
Thật ra thì nàng cũng không phải là đố kỵ hai tiểu nha đầu kia mà Đường Vũ Nhu phản ứng như vậy tuy rằng vẫn có nguyên nhân bất minh trong đó mà Hàn Phong không biết được nhưng hắn vẫn như trước thập phần yêu thích không khỏi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Đường Vũ Nhu hảo vừa cười vừa nói:
– Tuy rằng không rõ ngươi hôm nay thế nào lại có biểu hiện như vậy.
Nhưng hiện tại chính là càng khiến cho người ta thấy yêu thích hơn trước đây.
Đầu tiên là bị Hàn Phong lớn mật bắt được ngọc thủ, tiếp đó hắn lại cùng ngôn ngữ để trêu chọc nàng thì Đường Vũ Nhu cũng không có chống cự nổi là khuôn mặt phải ửng hồng.
Có chút ngượng ngùng đảo mắt nhìn xung quanh, phát hiện ra không có một ai lưu ý tới hai người thì Đường Vũ Nhu thoáng dùng sức rút tay lại, nhất thời mắc cỡ đỏ mặt cúi đầu xuống.
Chẳng qua sau khi rút khỏi tay của Hàn Phong thì Đường Vũ Nhu lại cảm giác như bị thất lạc cái gì đó.
Trong lòng mọc lên cảm giác lưu luyến khó tả.
Điều này khiến cho tim Đường Vũ Nhu đập nhanh hơn, khuôn mặt xinh đẹp của nàng lại càng thêm đỏ.
Đáng tiếc là lúc này Hàn Phong cũng không có chú ý tới phần tâm tư này của Đường Vũ Nhu.
Bởi vì Lâm Phỉ Vân và Kỷ Thanh Thanh đã bắt đầu thi đấu.
Lúc trước biểu hiện của hai nàng tự nhiên là không thể bắt bẻ, cho nên tràng đấu này đối với mọi người chính là tiêu điểm.
Không những thế hai nàng lại còn là tuyệt sắc nữ tử, có thể nói một tràng này cũng khiến cho trận đấu thêm cảnh sắc.
Bất quá, Hàn Phong cũng cảm thấy kỳ quái, hai nàng không biết tại sao có phải bởi vì quan hệ mật thiết hay không là ngay từ đầu giao thủ cũng không có va chạm mãnh liệt.
Trái lại là người một chiêu, ta một chiêu thăm dò lẫn nhau.
Nhưng dù vậy thì hai nàng tựa hồ vẫn chìm đắm trong đó.
Giao thủ trông rất vui vẻ mà dưới đài những nam đệ tử lại càng thêm mê mẩn.
Hàn Phong cũng chỉ biết cười khổ lắc đầu, trông thấy hai nàng trên đài như vậy thì cũng không rõ hai tiểu nha đầu tinh quái này đang suy nghĩ cái gì nữa.
Tiếp đó chỉ trong chốc lát, hai nàng giống như là có thương lượng từ trước, đều tự lùi bước đồng thời đấu khí của hai nàng cũng đã bộc phát ra.
Lâm Phỉ Vân nhìn Kỷ Thanh Thanh cười nói:
– Tiểu Thanh nhi, hôm nay ta không có hạ thủ lưu tình nha!
Kỷ Thanh thanh nghe vậy thì lại làm bộ mặt ngạo khí nói:
– Vân Nhi tỷ tỷ, ngươi cũng không nên mạnh miệng.
Cẩn thận thua đến khóc nhè đó!
– Nếu như bị bải bởi ngươi thì chính là khi quay về ta sẽ để sư huynh đánh vào mông mình.
Lâm Phỉ Vân không có để ý tới đây là chỗ đông người nói.
Sau đoạn đối thoại thì hai kiều nữ cũng bắt đầu triển khai thế tiến công, ở trên lôi đài cũng chỉ lưu lại hai đạo tàn ảnh mỹ lệ.
Chẳng qua lúc này mọi người đều từ câu nói của Lâm Phỉ Vân mà nhìn về phía Hàn Phong.
Lúc này trong lòng Hàn Phong vô cùng buồn bực, tiểu nha đầu Lâm Phỉ Vân thật không có chịu để ý tới ngôn từ, hại hắn thiếu chút nữa phải thổ huyết.
Mà Đường Vũ Nhu ngồi bên cạnh cũng là bộ mặ buồn cười quỷ dị nhìn Hàn Phong.
– Nha đầu hồ đồ!
Hàn Phong bất đắc dĩ nói.
Về phần Duẫn Băng Hinh ngoại trừ đứng từ xa quan chiến thì mấy này nay cũng đều quan sát Hàn Phong.
Mười năm trước nàng bị Hàn Phong đánh bại, hơn nữa còn không có bất luận cái gì để có thể gọi là đánh lại cả.
Với tâm tính cao ngạo của mình khiến cho nàng thực có chút chán trường.
Lập tức, Duẫn Băng Hinh lại nhìn về Thanh Phong đang cẩu thả cười đứng bên cạnh thì trong lòng lại có chút kiêu ngạo.
Thanh Phong là sư đệ của nàng, cũng là trong hàng đại đệ tử có thiên phú tương đối cao.
Đồng thời Duẫn Băng Hinh đối với sự đệ cũng rất chiếu cố.
Thường ngày đều không quên chỉ điểm cho hắn.
Chương 445: Toàn trường kinh biến
Lúc này đây Thanh Phong tham dự đại hội, Duẫn Băng Hinh muốn trông cậy vào hắn để đánh bại tiểu nha đầu kia trên đài.
Như vậy mới có thể cấp cho Hàn Phong sỉ nhục được.
Lúc trước đánh với Liễu Nham, Thanh Phong cũng không có khách khí đâm một nhát kiếm vào vai của nàng.
Chỉ sợ trong chuyện này cũng có thêm một tia trả thù.
Hiển nhiên Duẫn Băng Hinh đối với sự tình mười năm trước, vẫn như trước canh cánh trong lòng.
Mà nàng lại biết được mình không thể nào vượt qua được Hàn Phong vì thế mới đánh chủ ý lên người Lâm Phỉ Vân.
Mặc kệ dưới đài mọi người có bao nhiêu ý nghĩ thì trên đài Lâm Phỉ Vân và Kỷ Thanh Thanh cũng là đã tiến tới giai đoạn chiến đấu kịch liệt nhất.
Lúc này hai nàng đều thi triển ra thần thông các loại vũ kỹ tinh diệu.
Trong lúc nhất thời, trên lôi đài đấu khí bao trùm tất cả.
Hàn Phong thấy thế, cũng có chút kinh ngạc nói:
– Xem ra sư phụ của ngươi xác thực đối với Thanh nhi cũng vô cùng ưu ái nha.
Nếu như ta không lầm thì mấy chiêu vừa rồi của nàng vô cùng tinh diệu.
Ngay cả ta cũng chưa từng thấy qua.
Đường Vũ Nhu nghe vậy thì lại có chút kiêu ngạo nhìn Kỷ Thanh Thanh, đồng thời nói:
– Điều này là đương nhiên, tiểu Thanh Nhi chính là Linh Ngọc Băng thể ngàn năm khó gặp của Băng Tuyết các chúng ta.
Tự nhiên là được truyền thừa Thiên Linh Ngọc quyế của tổ tiên để lại.
Cùng với vũ kỹ cao thâm mà năm đó tổ tiên truyền thừa xuống thì trên đại lục này cũng không có người thứ hai.
Hàn Phong đột nhiên nghĩ tới cái gì đó chợt nói rằng:
– Năm đó, Mộ Các chủ cỏ nói tiểu Thanh nhi nếu như tu luyện Linh Ngọc quyết thì không thể nào sống qua mười tám tuổi.
Nếu ta nhớ không lầm thì Thanh nhi cũng còn nửa năm nữa là vừa tròn mười tám tuổi đi.
Nhẹ nhàng gật đầu, Đường Vũ Nhu lập túc lộ ra bộ dáng tươi cười giải thích:
– Yên tâm đi! Sư tôn đã nói với thực lưc bây giờ của Thanh nhi đã hoàn toàn nắm được Linh Ngọc Băng Thể, hơn nữa đợi đến khi Thanh nhi mười tám tuổi cũng chính là thời khắc hàn khí trong người nàng bộc phát vô cùng quan trọng.
Trông thấy dáng dấp lo lắng của Hàn Phong thì Đường Vũ Nhu vừa cười vừa nói:
– Đừng lo lắng, điều này đối với tiểu Thanh nhi chính là cơ hội hiếm có.
Chỉ cần đến lúc đó xử lý một cách ổn thoả là có thể nhờ vào cỗ hàn khí kia mà Thanh nhi có thể đột phát lên Địa giai.
Thành tựu sau này cũng không thể nào biết trước được…
Hàn Phong nghe vậy thì cũng cảm thấy vui thay cho Thanh nhi.
Kiếp trước phụ mẫu của Thanh nhu đã có ân với hắn.
Hắn tự nhiên không thể mở mắt trừng trừng thấy nha đầu kia cứ thế mà chết đi.
Hôm nay nếu như Đường Vũ Nhu đã nói như vậy thì hiển nhiên cũng là có thể yên tâm được rồi.
Mà ngay khi hai người đang nói chuyện thì tình thế trên võ đài cũng đã xảy ra biến hoá.
Tuy rằng Kỷ Thanh Thanh có thực lực là Nhân giai cửu phẩm nhưng theo Đường Vũ Nhu nói thì tu vi hiện tại của Kỷ Thanh Thanh vẫn tương đối yếu nhược, duyên cớ cũng là vì Linh Ngọc Băng thể.
Dưới tình huống nàng chưa tới mười tám tuổi, chưa xử lý cỗ hàn khí ẩn giấu trong người thì Thanh Thanh vẫn phải phân ra một phần đấu khí để áp chế luồng hàn khí này.
Như vậy vô hình trung khiến cho thực lực của nàng cũng giảm xuống không ít.
Chính vì thế Kỷ Thanh Thanh tự nhiên không thể nào so với Lâm Phỉ Vân được.
Quả nhiên hai nàng so qua vài chiêu nữa thì Thanh Thanh có chút cật lực chống đỡ từng đợt công kích của Lâm Phỉ Vân, đồng thời cũng bứt ra, biểu tình có chút thất vọng nói:
– Vân nhi tỷ tỷ, ta không phải đối thủ của ngươi, ta chịu thua!
Lâm Phỉ Vân nghe vậy thì lại cười nói:
– Tiểu Thanh nhi không nên khổ sở, Vũ Nhu tỷ tỷ chính là đã nói tình huống của ngươi với ta rồi.
Lần này ta cũng là chiếm được tiện nghi nên mới thắng ngươi thôi.
Đợi nửa năm sau chúng ta lại hảo hảo giao thủ một lần.
Nghe vậy thì Kỷ Thanh Thanh cũng là thu hồi lại biểu tình, cười ngọt ngào, hai nàng dắt tay nhau đi xuống lôi đài.
Thấy được biểu hiện của hai nàng thì Hàn Phong cũng phải công bằng tán thưởng một phen.
Kế tiếp chính là trận tỷ thí thứ hai trong vòng đấu tứ cường.
Đối với hai người này Hàn Phong đều cảm thấy ngạc nhiên.
Bất quá hắn thấy Thanh Phong của Thiên Thánh cốc chính là thực lực cao hơn một bậc.
Bỏi vì Hàn Phong phát hiện thực lực của Thanh Phong không có giống với biểu hiện bên ngoài.
Chẳng qua cuối cùng kết quả cũng thật khiến cho mọi người ngoài ý muốn.
Thực không nghĩ tới tên đệ tử của Ngọc Hải môn dĩ nhiên Sử Lỗi dĩ nhiên lại thắng lợi, không những thế lại đạt được thắng lợi vô cùng dễ dàng.
Trận thi đấu giữa Thanh Phong và Sử Lỗi cũng khiến cho mọi người cảm thấy ngoài ý muốn.
Nếu không phải Sử Lỗi giành chiến thắng một cách đơn giản thì mọi người sẽ giật mình chứ tuyệt đối không có biểu hiện kinh ngạc như vậy.
Cũng không có kỳ quái, chỉ vì Sử Lỗi chính là một chiêu liền đánh cho Thanh Phong trọng thương mà phải rời khỏi lôi đài.
Vô cùng đơn giản, chỉ một chiêu duy nhất.
Người bên ngoài nhìn chiêu này cảm thấy không có gì lạ cả nhưng Thanh Phong lại không có phản ứng kịp cho nên hôn mê bất tỉnh, sinh tử bất minh.
Ngay cả Cốc chủ của Thiên Thánh cốc Trác Minh cũng không có kịp thời phản ứng thì đệ tử đã bị đánh bại.
Sử Lỗi này thực là ngoài dự đoán của mọi người.
Điều này khiến cho mọi người mở rộng tầm nhìn, thậm chí trong lúc nhất thời hội trường triệt để an tĩnh.
Thẳng đến một lát sau mọi người mói tỉnh ngộ mà bắt đầu nghị luận.
Vừa rồi Sử Lỗi một chiêu đã hoàn thoàn xuất ra thực lực ngoài Nhân giai, chỉ sợ là Địa giai cao thủ cũng không thể nào chống đỡ được một chiêu này.
Trong lòng mọi người không khỏi âm thâm suy đoán, chẳng lẽ Sử Lỗi này cũng chính là cao thủ thâm tàng bất lộ giống như Hàn Phong năm đó.
Đương nhiên, lúc này mọi người có mặt ở trong Thiên Thánh cốc không có suy nghĩ nhiều như vậy.
Duẫn Băng Hinh và Trác Minh đang xem thương thế của Thanh Phong, sinh tử khó đoán.
Trong lòng mọi người cũng không khỏi trầm xống, vội vã chạy tới bên người của Thanh Phong để xem xét thương thế.
Nhưng xem vẻ mặt lạnh lùng bên ngoài thì hiển nhiên tình huống này không có khả quan.
Mà Duẫn Bẳng hinh cũng nhìn Sử Lỗi một cách giận giữ, ánh mắt mơ hồ hàm chứa một cỗ sát khí.
Bất quá, những điều này cũng không làm Sử Lỗi chú ý.
Trái lại hắn càng đàm đạm nhất tiếu xoay người chắp tay, ánh măt nhìn mọi người trần ngập sự khiêu khích.
Mọi người nhìn theo ánh mắt của hắn thì nhất thời cả hội trường dường như nổ tung, xuất từng đợt kinh hô.
Lúc này Sử Lỗi tràn ngập khiêu khích, nhìn vào chúng đệ tử của Huyền Thiên tông.
Mọi người ở đây cho rằng Sử Lỗi chẳng qua là chỉ khiêu khích Lâm Phỉ Vân nhưng thật không ngờ hắn lại dùng ngữ khí khinh người nói:
– Có hứng thú đánh một trận không?
Duẫn Băng Hình nhìn hắn làm loạn như vậy, lại không có coi Thiên Thánh cốc vào trong mắt thì trong lòng càng giận giữ.
Mọi người thực không nghĩ tới Sử Lỗi lại cuồng vọng như vậy.
Đầu tiên là không thèm để ý tới Thiên Thánh cốc, xong rồi lại đi khiêu khích Huyền Thiên tông.
Bất quá mọi người cũng đã biết được thực lực của Sử Lỗi cho nên đối với sự cuồng vọng của hắn như vậy cũng cảm thấy hợp lý.
Mà Lâm Phỉ Vân nhìn thấy Sử Lỗi nói như thế đang muốn nói chuyện không nghĩ tới lại bị Hàn Phong kéo lại.
Mọi người có chút không rõ Hàn Phong đối mặt với loại khiêu khích như thế này thì Huyền Thiên tông tựa hồ không có lý do gì để lùi bước.
Nhưng hành động này của Hàn Phong lại khiến cho mọi người không thể nào giải thích được.
Hàn Phong nhìn Lâm Phỉ Vân lắc đầu, ra hiệu cho nàng không nên vọng động.
Nhưng mà mọi người cũng có chút thất vọng khi dĩ nhiên Hàn Phong lại lùi bước.
Hàn Phong cũng là ở trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người mà chậm rãi đi về phía trước.
Chúng đệ tử đứng chắn trước mặt Hàn Phong cũng không khỏi lùi sang hai bên để nhường đường cho hắn.
Sắc mặt Hàn Phong vô cùng trầm tĩnh, mỗi bước đi đều toả ra khí thế kinh người.
Thẳng cho đến khi đi tới trước lôi đài thì khí thế trên người Hàn Phong cũng khiến cho chúng nhân không thể nào chịu đựng nổi nữa.
Nguyên bản ngoài những đệ tử của Huyên Thiên tông không chịu được khí thế nào của Hàn Phong thì những người khác cũng bất đắc dĩ thối lui hai bước.
Mà lúc này hai mắt Hàn Phong sắc bén quan sát Sử Lỗi trước mắt, đột nhiên mở miệng nói:
– Ngươi đã muốn chiến vậy thì chiến!
Nói xong câu này cước một Hàn Phong vừa chuyển thân hình nhất thời xuất hiện trên lôi đài.
Chẳng qua cử động này của Hàn Phong khiến cho tất cả mọi người không hiểu, hiển nhiên vì sao Hàn Phong lại xuất thủ.
Đối với thực lực Hàn phong tuy rằng bọn họ còn chư có thấy qua nhưng tất cả đều biết được hắn có thực lực là Thiên giai thất phẩm cường giả.
Thiên giai cường giả trên đại lục thuộc về loại tồn tại thế nhân tôn sùng không gì so sánh được.
Chẳng qua bây giờ Hàn Phong dĩ nhiên lại dự định xuất thủ đối phó với một tiểu bối.
Cử động như vậy cũng không tránh khỏi quá mức.
Tuy rằng Sử Lỗi cuồng vọng cũng không có cử động nào khác.
Dường như hắn đối với việc Hàn Phong muốn xuất thủ không có ý kiến gì.
Điều này lại khiến cho rất nhiều người không thể nào giải thích được.
Một bên Duẫn Băng Hinh trông thấy Hàn Phong muốn xuất thủ thì cũng có chút kinh ngạc.
Thấy vậy Trác Minh cau mày nói:
– Hàn Phong dùng thân phận của ngươi mà xuất thủ với một tiểu bối chỉ sợ là không có thích hợp.
Hơn nữa cũng phá hư quy củ đại hội.
Trác Minh trong lòng cũng rất tức giận đối với một kích vừa rồi của Sử Lỗi nhưng mà thân là cốc chủ, Thiên Thánh đại hội lại do Thiên Thánh cốc tổ chức cho nên Trác Minh mới hướng tới Hàn Phong nói như vậy.
Với thực lực hiện nay và thân phận của Hàn Phong thì Trác Minh ngược lại không có giữ phận, dùng ngũ khí bình đẳng đối đãi.
Bất quá Hàn Phong nghe thấy Trác Minh nói như vậy thì cũng chỉ lắc đầu nói:
– Cốc chủ, chuyện này cũng không cần ngươi phải để ý tới.
Cứ giao cho ta xử lý đi!
Trác Minh cau mày, không rõ ý tức của Hàn Phong.
Mà vào lúc này Sử Lỗi đứng đối diện với Hàn Phong đột nhiên cười to một trận.
– Hảo! Thống khoái, hôm nay ta sẽ tiếp đón ngươi, hi vọng ngươi không để cho ta thất vọng!
Sử Lỗi điên cuồng nói, trường bào trên người cũng không có gió mà tự lay động.
Một đạo khí thế sắc bén theo tiếng cười của hắn mà phóng lên.
Mọi người trước nghe ngữ khí của Sử Lỗi cũng cảm thấy người này quả thực không ra gì.
Dĩ nhiên ngay cả Thiên giai cường giả cũng không coi vào mắt.
Bất quá kế tiếp biến hoá của Sử Lỗi khiến cho nhiều người phải ngã ngửa.
Khí tức trên người Sử Lỗi lúc này không ngừng kéo lên trong nháy mắt đã hoàn toàn vượt qua Nhân giai.
Trên đài có một vài đệ tử thấy biến hoá này cũng phải kinh hô:
– Địa giai! Dĩ nhiên là Địa giai! Sử Lỗi này rốt cuộc là ai mà có thực lực Địa giai!
– Chẳng lẽ hắn cùng với Hàn Phong năm đó giống nhau, lần này là một đại hắc mã của đại hội?
Trong dó có người đã từng tham dự đại hội Thiên Thánh mười năm trước cũng phải giật mình.
Nhưng thật ra một bên có một vài đệ tử có chút lý trí lại cau mày nói:
– Nhưng dù là như vậy thì Hàn Phong chính là Thiên giai thất phẩm cường giả.
Mà Sử Lỗi này mặc dù là Địa giai nhưng lại là ra hành động như vậy thực không biết tự lượng sức mình.
– Các ngươi, mau nhìn khí tức trên người Sử Lỗi lại đề thăng!
Dưới đài mọi người ồn ào nghị luận, nhưng cũng không có ảnh hưởng tới tình thế.
Hàn Phong lẳng lặng đứng ở một chỗ nhìn khí tức Sử Lỗi không ngừng đề thăng.
Rất nhất khí tức trên người Sử Lỗi đã kéo tới Địa giai đỉnh phong.
Biến hoá như vậy thực hiến cho mọi người chấn động.
Những người ở đây cũng không có kịp phản ứng, trong lòng cũng chấn động kinh ngạc vô cùng.
Nhưng thật ra chẳng qua Sử Lỗi cũng chỉ vừa mới bắt đầu.
Chỉ trong chốc lát mọi người tưởng như khí tức trên người Sử Lỗi đã đạt tới đỉnh phong thì không ngờ lại tiếp tục tăng lên.
Lúc này Trác Minh cũng có chút kinh ngạc đứng lên, vẻ mặt bất khả tư nghị, trong miệng thì thào tràn ngập vẻ không thể tin được:
– Thiên giai! Dĩ nhiên là Thiên giai.
Nhưng đây cũng chỉ là mới bắt đầu.
Khí tức trên người Sử Lỗi đạt tới Thiên giai rồi cũng không có đình chỉ.
Thiên giai nhị phẩm…….
Thiên giai tam phẩm……… Thiên giai ngũ phẩm…………
Khí thế vẫn như cũ ầm ầm kéo lên.
Cuối cùng tại hiện trường mọi người lặng ngắt như tờ, khí tức trên người Sử Lỗi dĩ nhiên đề thăng tới Thiên giai thất phẩm.
Cho đến lúc này trên toàn trường mọi người đều phải kính nể trước khí thế của đối phương.
Cuối cùng khí tức của Sử Lỗi triệt để dừng lại ở cảnh giới Thiên giai thất phẩm.
Lại là một Thiên giai thất phẩm.
Mọi người đều bị chấn động.
Ai có thể nhĩ tới vốn một đệ tử trẻ tuổi tới tham dự đại hội thật không ngờ cuối cùng lại biết thành hai gã Thiên giai thất phẩm cường giả đọ sức với nhau.
Chẳng qa, cho dù mọi người không rõ tại sao Sử Lỗi này lại là một Thiên giai thất phẩm mà nhìn bên ngoài niên kỷ cũng không có quá hai mươi.
Lẽ nào người này so với Hàn Phong còn yêu nghiệt hơn.
Không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Sử Lỗi nhẹ nhàng hoạt động thoáng không có thích ứng với thân thể, đồng thời cũng cười nhat nói:
– Đã lâu không có đi ra ngoài hoạt động, ngược lại có chút chưa kịp thích ứng!
Từ đầu đến cuối Hàn Phong vẫn đứng im không nói gì, cho đến lúc Sử Lỗi nõi xong thì Hàn Phong mới nhàn nhạt nói:
– Đánh xong, có phải hay không ngươi sẽ nói cho ta biết lai lịch của mình.
Sử Lỗi nghe vậy thì cũng nghiêng đầu cười, đạm thanh nói:
– Ngươi thông minh như vậy lẽ nào không có đoán ra?
Đối mặt với Sử Lỗi không coi kẻ nào vừa mắt thì Hàn Phong cũng lắc đầu nói:
– Ta không phải là thần, lại không biết ngươi là ai.
Bất quá trên đại lục này có thủ pháp quỷ dị như vậy, với năng lực của ta thì cũng chỉ có một nhận thức.
– Đã như vậy thì ngươi còn hỏi cái gì?
Sử Lỗi khẽ cười.
Hàn Phong cũng lần thứ hai lắc đầu nói:
– Tuy rằng ta có thể đoán ra ngươi là người của Võ Hoàng điện nhưng ta lại càng muốn biết thân phận của ngươi tại Võ Hoàng điện.
Lẽ nào lúc trước đánh một trận tại đế đô, Võ hoàng điện đã tổn thất hai Thiên giai thất phẩm mà còn chưa có rút ra kinh nghiệm, hôm nay phái ngươi tới đây tìm chết.
Lời này của Hàn Phong nói ra khiến cho mọi người trên hội trường khiếp sợ không gì sánh được.
Ba chữ
” Võ Hoàng điện”
nếu như là mấy năm trước thì mọi người cũng không biết được.
Nhưng kể từ sau trận chiến của Huyền Thiên tông và Trọng Tài giả, cùng với việc Trọng Tài giả tấn công đế đô thì chỉ sợ hôm nay trên đại lục chỉ cần không phải là hài đồng ba tuổi vô tri cũng sẽ biết được ba chứ này.
Mà Hàn Phong dĩ nhiên nói ra Sử Lỗi này là người của Võ Hoàng điện thực sự khiến cho mọi người bị sốc nặng.
Toàn trương mọi người đều nhìn về phoá Sử Lỗi, ánh mắt thập phần kinh hãi, thân hình ào ào lùi về phía sau.
Một bên Trác Minh nghe Hàn Phong nói như vây thì trong lòng ngưng trọng, không hổ là người đứng đầu một cốc, phản ứng cũng rất nhanh.
Hắn vội vã ra hiệu cho chúng đệ tử rời xa lôi đài, đồng thời cảnh giới nhìn Sử Lỗi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Người Đưa Thư Khủng Bố [Dịch] Người Đưa Thư Khủng Bố](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Nguoi-Dua-Thu-Khung-Bo-Audio-Truyen.jpg)




