Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 87 : Tỷ thí trong tông (c431-c435)
❮ sautiếp ❯Chương 431: Tỷ thí trong tông
Lâm Phỉ Vân nói như vậy khiến cho Hàn Phong cảm thấy xấu hổ.
Xác thực theo như lời Phỉ Vân vừa nói, một năm nay hắn cũng không có lưu tâm tới ngoại giới phát sinh sự tình gì cả.
Đương nhiên nếu như có xảy ra sự tình trọng yếu nào cần báo cáo thì Huyền Cơ Tử vẫn sẽ phái người đến thông tri cho hắn trước.
Chẳng qua trong một năm nay, Võ Hoàng điện lại lần thú hai mai danh ẩn tích, bọn họ không chủ động xuất hiện.
Nhóm người Hàn Phong cũng không thể nào phát hiện được bóng dáng của đám người đó.
Về phần Triệu Vô Cực, thì sau khi theo Hàn Phong đi tới Huyền Thiên tông thì cũng chỉ nửa tháng sau là lặng lẽ rời đi.
Chẳng qua cứ cách một thời gian thì Triệu Vô Cực lại chạy về.
Nhiều lần như vậy khiến cho Hàn Phong trong một năm nay không biết được rốt cuộc Triệu Vô Cực đang làm cái gì.
Bất quá, khiến người ta ngoài ý muốn chính là Triệu Vô Cực chẳng biết tại sao lại cảm thấy hứng thú dị thường đối với Tiểu Bạch.
Khi hắn lần đầu tiên phát hiện Tiểu Bạch, thì hắn thập phần hứng thú quan sát Tiểu Bạch.
Về phần Tiểu Bạch, cũng không biết tại sao đối với Triệu Vô Cực lại không có bài xích cũng không có phản ứng nào.
Mấy năm nay, Hàn Phong luôn bôn ba bên ngoài, thế nên cũng không thể để ý đến Tiểu Bạch như trước nữa.
Nhưng mới gần đây hắn lại phát hiện ra rằng thực lực của Tiểu Bạch hiện tại tựa hồ lại cường đại hơn trước rất nhiều.
Từ sau khi khiến phân thân của Diệt Hoàng bị thương nặng phải rời đi thì Tiểu Bạch lại rơi vào trạng thái ngủ say mạc danh kỳ diệu.
Hàn Phong không thể nào giải thích được nhưng cũng không cảm thấy lo ngại chút nào.
Hắn đơn giản chỉ là không có để ý nhiều tới nữa.
Lúc này, Lâm Phỉ Vân thấy dáng dấp xấu hổ của Hàn Phong thì cũng quệt mồm rồi vừa cười vừa nói:
– Tiếp qua mấy ngày nữa chính là đại hội Thiên Thánh mười năm tổ chức một lần.
Sự tình lớn như vậy mà sư huynh lại dĩ nhiên quên béng đi coi như là không biết….
Nghe được Lâm Phỉ Vân nói vậy, Hàn Phong mới bừng tỉnh đại ngộ.
Đồng thời trong lòng cũng không khỏi cảm khái.
Nghĩ không được lần trước tham gia Thiên Thánh đại hội vậy mà đã qua mười năm rồi.
Mười năm trôi qua cũng thật là nhanh.
– Nguyên lai là Thiên Thánh đại hội, lúc này tông môn chúng ta là cử những ai tham gia?
Hàn Phong cười hỏi.
Lâm Phỉ Vân nghe Hàn Phong nói thì lại càng vui vẻ cười nói rằng:
– Nghe sư phụ nói bởi vì những năm gần đây Huyền Thiên tông của chúng ta phát triển quá nhanh mà môn hạ đệ tử ngày càng nhiều.
Cho nên sau khi tông chủ và đông đảo trưởng lão sau khi cùng nhau thảo luận thì cũng quyết định lần này Huyền Thiên tông tham gia giống như lần đại hội trước.
Bản thân trong tông môn sẽ tiến hành một vòng trắc thí, mười người có thành tích tốt nhất sẽ được tham gia đại hội lần này.
Hàn Phong nghe xong thì tỉ mỉ ngẫm lại.
Hiện nay đệ tử Huyền Thiên tông cũng đã có tới năm trăm, sáu trăm người.
Mặc dù so với một ít tông môn đã truyền thừa từ lâu thì vẫn còn có chút chênh lệch.
Nhưng quy mô năm trăm, sáu trăm người này so với khi Hàn Phong gia nhập tông môn cách đây mười năm chính là đã gấp tới năm sáu lần rồi.
Bởi vậy, Huyền Thiên tông tự nhiên không thể nào giống như trước đây trực tiếp chỉ định chọn người được nữa.
Bây giờ chính là dùng thực lực để nói chuyện.
Những đệ tử nào có thực lực thì sẽ có cơ hội để tham gia đại hội.
Điều này cũng chỉ nhằm để mang lại tính công bình cho mọi người…
Đương nhiên với niên kỷ hiện nay của Hàn Phong, từ lâu đã vượt quá hai mươi tuổi, tự nhiên là không thể nào tham gia được Thiên Thánh đại hội lần này được nữa.
Nhưng thật ra Lâm Phỉ Vân mấy năm nay dưới sự dốc lòng dạy dỗ của Hàn phong cùng với thiên phú vốn có của nàng, hôm nay đã trở thành Nhân giai cửu phẩm võ giả.
Ở tại Huyền Thiên tông trong hàng ngũ đệ tử đồng bối cũng là cầm đầu đi trước.
Sở dĩ Lâm Phỉ Vân có thể có được một thân thực lực như vậy chính là nhờ Hàn Phong khổ công dạy bảo.
Các loại kỳ trân dị bảo được Hàn Phong luyện chế thành đan dược cung cấp cho Lâm Phỉ Vân không biết bao nhiêu mà kể.
Tồn tại một đại sư luyện dược sư đồng thời là một Thiên giai thất phẩm cường giả tự mình giáo dục, chỉ sợ là cho có đầu heo đi chăng nữa cũng có thể khiến hắn tu luyện đấu khí.
Huống chi nguyên bản thiên phú của Lâm Phỉ Vân cũng không tầm thường chút nào.
Điều đáng nói là thực lực Nhân giai cưu phẩm của Lâm Phỉ Vân đạt được dưới tính huống nàng vẫn còn lười biếng mải chơi, không chuyên chú vào việc tu luyện.
Trước khi mỗi khi Hàn Phong làm bộ mặt giận giữ thì nha đầu Lâm Phỉ Vân này đành phải nỗ lực tu luyện không dám trái lời.
Nhưng cuối cùng bao giờ tiểu nha đầu nãy cũng dùng nước mắt để làm vũ khí tiến công.
Nói chúng mỗi khi đến những lúc quan trọng đều là Hàn Phong lấy thất bại mà kết thúc.
Mà cũng bởi vì vậy Lâm Nguyệt cũng quở trách Hàn Phong nhiều lần.
Nói hắn làm đại sư huynh mà cưng chiều sư muội như vậy, nàng lo lắng về sau Lâm Phỉ Vân sẽ không có tiền đồ gì.
Nghĩ đến đó, khoé miệng Hàn Phong cũng hơi hiện ra chút tiếu ý, lập tức nhìn Lâm Phỉ Vân, ôn nhu nói:
– Với thực lực của tiểu Vân nhi chỉ sợ lần này trong tông môn bài danh đệ nhất cũng không có đến lượt nha.
– Hừ! Nói gì kỳ vậy sư huynh!
Lâm Phỉ Vân ngạo mạn ngẩng đầu kêu lên, nàng xem thường bĩu môi, tiện đà nói rằng:
– Ta chính là biết sư huynh mười năm trước tham gia Thiên Thánh đại hội đã đoạt được bài danh đệ nhất quán quân.
Ta cũng rât muốn giống như sư huynh.
Bất luận lần đại hội Thiên Thánh lần này thế nào thì ta muốn giành được quán quân của đại hội.
Như vậy thì mới có thể cho mọi người thấy được thực lực thật sự của ta.
Nghe được Lâm Phỉ Vân có dã tâm lớn như vậy, Hàn Phong cũng phải cười khổ không thôi.
Mà lúc này Tiêu Linh đứng một bên thấy sư huynh muội hai người nói chuyện không khỏi tiến lên vài bước, cầm lấy tay của Lâm Phỉ Vân, oán trách nói:
– Nha đầu ngươi đó, không biết xấu hổ là gì cả.
Dĩ nhiên lại cùng với sư huynh của ngươi khoác lác như vậy.
Tiêu Linh lại làm bộ dạng sư phụ, bắt đầu thuyết giáo:
– Ở trong Huyền Thiên tông, thực lưc của ngươi xác thực là vượt qua các đệ tử cùng trang lứa khác nhưng Thiên Thánh đại hội không giống như luận võ đại hội.
Cả ngay hôm đó tất các các tông mộ, thế gia trong nội cảnh Thiên Tinh đế quốc đều tham dự.
Trong đó các đệ tử kiệt xuất của các tông môn, thế gia cũng là nhiều như mây.
Ngươi thật không ngờ mới có Nhân giai cửu phẩm mà đã sinh ra tâm tính kiêu ngạo.
Đến lúc đó phải chịu thiệt thòi thì không ai đến dỗ ngươi đâu.
Nói xong, Tiêu Linh không nhịn được liếc mắt nhìn Hàn Phong một cái, trông thấy hắn vẫn làm bộ dạng cười tươi một cách mờ ám thì vô cùng bất mãn nói:
– Chàng chính là quá cưng chiêu nàng mà khiến cho tiểu nha đầu này được thể sinh hư, kiêu ngạo ra đó.
Cẩn thận về sau nàng lại không biết được trời cao đật dày là gì.
Đến lúc đó phiền phức tìm đến của thì chàng làm các nào!
Qua nhiều năm ở chung với Lâm Phỉ Vân, từ lâu Tiêu Linh cũng đã coi nàng giống như thân muội muội của mình.
Ngày thường đối với nàng còn sủng ái hơn Hàn Phong không biết là bao nhiêu lần.
Chỉ là mỗi lần gặp Lâm Phỉ Vân thì Tiêu Linh lại làm bộ dáng nghiêm khắc, giáo dục nàng.
Mà Tiêu Linh càng ngày càng thành thục mỹ lệ.
Cho dù là làm bộ mặt cau có, nghiên khắc hay giận giữ cũng đủ khiến cho nam nhân thần hồn điên đảo.
Chủ yếu là Lâm Phỉ Vân lại vô cùng nghe lời Tiêu Linh.
Một khi Tiêu Linh bắt đầu thuyết giao nàng thì tiểu nha đầu này cũng làm bộ mặt khổ sở, hối lỗi.
Không có dám cái lấy nửa câu.
Chương 432: Huyền Thiên tông giao lưu thi đấu
Hàn Phong không nghĩ tới dĩ nhiên mình cũng được nhắc tới.
Hắn trông thấy bộ dạng nghiêm khắc của Tiêu Linh, tuy rằng trước đó đã thấy qua nhưng là mỗi lần nhìn thấy trong lòng Hàn Phong đều xuất hiện một cỗ dị dạng tâm tình.
Hiển nhiên hình dáng giận giữ, nghiêm khắc của Tiêu Linh dành cho Hàn Phong những cung bậc cảm xúc bất đồng.
Vô cùng phong phú.
– Hảo! Nàng nói như vậy có phải là quá nặng hay không! Tuy rằng nha đầu Phỉ Vân không biết trời cao đất rộng đi thì với thực lực của nàng hiện tại cũng có đủ vốn liếng để mà kiêu ngạo! Như vậy đi! Chờ đến khi đại hội tỷ thí trong tông môn kết thúc, ta sẽ bỏ bớt chút thời gian ra, thừa dịp này mà chỉ điểm cho Phỉ Vân.
Hi vọng trong khoảng thời gian này Phỉ Vân nỗ lực một chút, tranh thủ nắm chắc bài danh cao nhất có thể đạt được trong lần đại hội này.
Phỉ Vân đứng bên cạnh còn đang nắm cánh tay của Tiêu Linh mà cười hì hì, cũng làm nũng nói rằng:
– Tiêu Linh tỷ tỷ, ngươi xem sư huynh nói như vậy, ngươi phải nói giúp ta một hai câu chứ!
Nhẹ nhàng nhéo cái mũi nhỏ bé của Phỉ Vân một cái, Tiêu Linh cũng liếc mắt nhìn muội muội một lúc rồi có chút quá phận liếc qua nhìn Hàn Phong.
Lúc này nàng mới lắc đầu không nói lời nào.
Kế tiếp ba người lại nói chuyện phiếm với nhau.
Hàn Phong rốt cuộc cũng biết được sở dĩ hôm nay mọi người cùng nhau tự tập tại đây chính là được Huyền Cơ Tử phân phó kêu hắn mấy ngày nữa tỷ thí trong tông môn thì nhớ đến tham quán.
Tuy rằng Hàn Phong có chút truyền kỳ, ở tại Huyền Thiên tông trong hàng ngũ đệ tử có thân phận vô cùng cao quý.
Nhưng dù sao không phải đây là lần đầu tiên mọi người được nhìn thấy mà không có một ai cảm thấy hiếu kỳ và kinh ngạc.
Sự chú ý của bọn họ đều tập trung lên sự tình của Thiên Thánh đại hội lần này.
Đây mới là đề tài mà mọi để tử trong Huyền Thiên tông bàn luận mấy ngày hôm nay.
Ngay khi mọi người đang nói chuyện thì Hàn Phong liền thấy Huyền Cơ Tử và mấy vị trưởng lão cũng từ từ chậm rãi từ bên ngoài bước tới.
Thật ra Huyền Cơ Tử thấy sự hiện diện cả Hàn Phong ở tại diễn võ trường cũng tiện đà gật đầu, lập tức liền đi tới khán đài tỷ thí, mỉm cười nói:
– Chắc hẳn mọi người cũng có chút lý giải về Thiên Thánh đại hội lần này.
Giờ ta cũng không có nói nhiều đến những cái khác.
Huyền Cơ Tử chờ cho đám đông để tử yên tĩnh trở lại rồi mới tiếp tục nói:
– Hôm nay chủ yếu thông tri cho mọi người đến đây chính là để thông báo cho tất cả các đệ tử trong tông môn biết.
Năm ngày sau, tại khán đài này Huyền Thiên tông chúng ta sẽ tiến hành một lần trắc thí, đến lúc đó mười người có thực lực xuất chúng nhất sẽ được đại biểu cho Huyền Thiên tông ta đi tham dự Thiên Thánh đại hội.
Công việc cụ thể thì các vị trưởng lão có trách nhiệm nói với ngươi.
Hi vọng sau khi mọi người giải tán trở về, hãy hảo hảo chuẩn bị cho kỹ để tham gia cuộc trắc thí năm ngày sau.
Huyền Cơ Tử nói không nhiều lắm.
Sau khi nói xong cũng lập tức rời khỏi lôi đài.
Kỳ thưc, nếu như Huyền Cơ Tử thông tri mọi việc đến cho các để tử trong tông môn một cách đơn giản thì cũng chẳng cần tập trung mọi người lại đây làm gì.
Hắn có con mắt rất biết nhìn người.
Chỉ cần không ngừng cố gắng thì lần Thiên Thánh đại hội này cũng có thể đạt được bài danh đệ nhị.
Còn về bài danh đệ nhất mà mười năm trước trong Thiên Thánh đại hội mà Hàn Phong đoạt về cho tông môn Huyền Cơ Tử không có đặt quá nhiều hi vọng.
Mục tiêu của Huyền Thiên tông lần đại hội Thiên Thánh này cũng chỉ là thứ bậc đệ nhị mà thôi.
Chẳng qua, Huyền Thiên tông mấy năm nay phát triển không ngừng.
Thực lực cũng đã tăng lên một cách đáng kể.
Nhưng đối với ngoại giới thì Huyền Thiên tông cũng chỉ mới có nhận thức Hàn Phong mà thôi.
Huyền Cơ Tử và các vị trưởng lão đều cho rằng do Hàn Phong quá b**n th** là lần đại hội Thiên Thánh trước Huyền Thiên tông mới có thể đạt được danh hiệu quán quân.
Nếu như mất đi Hàn Phong thì Huyền Thiên tông vẫn chỉ có thể là một thế lực nhị lưu mà thôi.
Đối mặt với những lời đồn nhảm nhỉ thì Huyền Cơ Tử nhíu mày không ngớt.
Hắn thừa nhận rằng Huyền Thiên tông có được quy mô như ngày hôm nay cũng đều nhờ Hàn Phong mà có được.
Nhưng hắn cũng không có muốn thế nhân biết đến Huyền Thiên tông chỉ có mỗi Hàn Phong mà thôi.
Nếu điều đó xảy ra thật thì se là một sự đả kích nặng nề đối với những đệ tử nỗ lực tu luyện những năm gần đây.
Cho nên Huyền Cơ Tử mới hy vọng rằng có thể qua lần đại hội này mà thể hiện được thực lực của Huyền Thiên Tông.
Từ đó có thể giúp Huyền Thiên tông thoát khỏi những lời đồn đại với Hàn Phong.
Mà những thứ này chính là Hàn Phong cũng mới biết được từ miệng của Huyền Cơ tử.
Kỳ thực, tất cả những chuyện này Hàn Phong tự nhiên cũng hiểu được, chỉ có điều là hắn không có lưu ý tới.
Dù so thì thực lực của Huyền Thiên tông rất mạnh, điều này hắn có thể chắc chắn.
Bất quá điều Huyền Cơ Tử lo lắng cũng không phải là không có đạo lý.
Có thể Thiên Thánh đại hội lần này chính là một cơ hội tốt dành cho Huyền Thiên tông.
Mà sau khi Huyền Cơ Tử làm một tràng dài như vậy cuối cùng cũng nói ra ý đồ cuối cùng của mình.
Nguyên lai, Huyền Cơ Tử hi vọng Hàn Phong có thể tham gia Thiên Thánh đại hội lần này.
Đương nhiên là tham gia với tư cách là tuyển thủ dự thi thì Hàn Phong không thể nào tham gia được.
Nhưng nếu là người dẫn đầu thì Hàn Phong với tư lịch và thực lực của hắn, không một ai có thể tranh giành được.
Hàn Phong thoáng nghĩ một hồi rồi lập tức gật đầu đáp ứng!
Năm ngày sau, Huyền Thiên tông tổ chức tỷ thí giao lưu giữa các đệ tử trong tông môn cũng đã được chính thức triển khai.
Lúc này đây tham gia tỷ thí đệ tử tổng cộng có tới gần ba trăm người.
Có thể nói đây là lần tổ chức tỷ thí giao lưu trong tông môn của Huyền Thiên tông có quy mô lớn nhất từ khi khai tông lập phái đến nay.
Dù sao thì mười năm trước Huyền Thiên tông cũng chỉ có không quá một trăm đệ tử.
Hơn nữa có hơn phân nửa là đệ tử của Thần Binh các và Bách Thảo đường.
Những đệ tử này không có tinh thông đấu khí, hay nói đúng hơn là họ không có chú trọng vào việc tu luyện đấu khí.
Cho nên lần Thiên Thánh đại hội trước Huyền Thiên tông cũng là có rất ít đệ tử có thể tham gia.
Nhưng giờ thì khác, hiện nay việc tuyển chọn đệ tử tham gia Thiên Thánh đại hội tương đối dễ dàng.
Một lần tổ chức tỷ thí giao lưu nho nhỏ trong tông môn thôi cũng đã có hơn ba trăm danh đệ tử đăng ký tham gia.
Sáng sơm hôm nay, Hàn Phong cũng tới tham dự.
Đầu tiên là đi tới chỗ của Trầm Ngọc một chuyến, sau đó rồi mới hộ tống Tiêu Linh đến luyện võ đường…
Lúc này luyện võ đường đã kín mít người không còn chỗ ngồi.
Có thể nói đệ tử Huyền Thiên tông không có tham gia lần tỷ thí giao lưu này đều tụ tập ở đây để có thể cổ vũ cho bạn bè, người thân của mình.
Nghĩ đến những đệ tử này không có tham gia tỷ thí nhưng lại có lòng đến trợ giúp, góp vui, cổ vũ tạo nên không khí nhộn nhịp cho Huyền Thiên tông.
Dù sao thì Huyền Thiên tông là nơi thanh tu, khó có được một lần tổ chức hoạt động lớn như vậy.
Tất nhiên mọi người cũng không muốn bỏ qua.
Thấy mọi người, nhất là các đệ tử trẻ tuổi, tâm tình hưng phấn, sắc mặt kích động, Hàn Phong cũng khẽ cười.
Lập tức trong lòng Hàn Phong không khỏi lo lắng.
Hắn thấy có nên thẳng thắn đề nghị với Huyền Cơ Tử xem có nên định kỳ tổ thức tỷ thí giao lưu trong tông môn hay không.
Điều đó có thể đẩy cao, cổ vũ các đệ tử trong tông môn nỗ lực tu luyện hơn.
Về những phương diện khác như tương hỗ luận bàn thì như thế các đệ tử có thể biết được những khiếm khuyết của mình để mà sửa đổi, hoặc cũng có thể từ những đệ tử đồng môn khác mà học hỏi được những kinh nghiệm chiến đấu quý giá.
Đương nhiên tối trọng yếu chính là Hàn Phong vẫn chỉ hi vọng qua những hình thức tổ chức tỷ thí giao lưu như vạy có thể khắc sâu tình cảm của mọi người đối với tông môn.
Trước đây Huyền Thiên tông chẳng qua chỉ là một tiểu tông môn.
Cả tông chủ, các vị trưởng lão cùng với đệ tử trước kia cũng chưa đến một trăm người.
Bởi vì nhân tố thưa thớt, cho nên quan hệ giữa các đệ tử với nhau vô cùng thân thiết.
Nhưng hiện tại thì đã hoàn toàn khác.
Huyền Thiên tông và Hàn Phong, danh tiếng ngày càng tăng mà Huyền Thiên tông cũng đã từ từ ngồi vững trên cương vị là một nhất lưu thế lực hàng đầu.
Hàng năm đến kỳ tuyển chọn đệ tử, người người đến mộ danh không ít.
Hàn Phong tin tưởng rằng chỉ cần qua mười năm nữa thôi thì đệ tử Huyền Thiên tông sẽ tăng lên gấp đôi.
Người càng đông thì sự tình cũng càng nhiều.
Hàn Phong tự nhiên minh bạch, nếu như muốn cho tất cả các đệ tử trong tông môn đoàn kết lại với nhhau thì là chuyện không có khả năng.
Cho nên hắn cũng chỉ có thể nỗ lực hết mình, hi vọng thông qua một vài phương thức có thể đề cao được mối quan hệ tốt đẹp giữa các đệ tử trong tông môn.
Mà vẫn đề Hàn Phong nghĩ như vậy, hắn cũng chắc chắn ràng Huyền Cở Tử và các vị trưởng lão nhất định sẽ tán thành.
Có lẽ cứ hai năm thời gian, Huyền Thiên tông sẽ tiến hành một lần đại hội giao lưu tỷ thí giữa các đệ tử trong tông môn.
Trận giao lưu này từ nay về sau sẽ trở thành một hoạt động không thể thiếu của Huyền Thiên tông.
Đây chính là điều ngoafu ý muốn của Hàn Phong.
Bởi vì là giao lưu tỷ thí trong tông môn cho nên vị trưởng lão phụ trách công việc giao lưu thi đấu lần đầu tiên này cũng không có nói những điều khách sáo mà nhanh chóng đơn giản nói ra những quy tắc trong khi tỷ thí.
Ngay sau đó tuyên bố giao lưu tỷ thí được bắt đầu.
Kỳ thực mặc dù lần giao lưu tỷ thí lần này để tuyển chọn ra mười danh đệ tử trong Huyền Thiên tông để tham dự Thiên Thánh đại hội nhưng kỳ thực cũng nhân cơ hội này mà có thể chỉ điểm một chút cho các đệ tử trên con đường tu luyện.
Bởi vì lần thi đấu giao lưu này không phải như Thiên Thánh đại hội thuộc về hai bên đối kháng đói lập mà là có vài vị trưởng lão có thực lực tương đối cao có nhiệm vụ làm ban giám khảo đồng thời cũng tránh cho việc trong lúc tỷ thí giao lưu xảy ra điều ngoài ý muốn.
Mà hơn ba trăm đệ tử đăng ký tham gia chính là dựa theo trình tự tiến lên so chiêu với những vị trưởng lão này.
Cuối cùng sau khi trải qua một phen trắc thí, giám khảo sẽ căn cứ vào thực lực mà mỗi đệ tử biểu hiện ra ngoài sẽ cho điểm số phù hợp.
Cuối cùng mười người có điểm số cao nhất sẽ đại diện cho Huyền Thiên tông tham gia Thiên Thánh đại hội lần này.
Đương nhiên phương pháp này cũng không phải là quá mức chính xác, nhưng đại thể chắc cũng không có sai biệt nhiều năm.
Hơn nữa sau khi biết được quy tắc này, Hàn Phong cũng đã nói với Huyền Cơ Tử cần phải bổ sung một vài điểm.
Đó chính là phàm những đệ tử cho rằng thực lực của mình đủ để có vị trí cao hơn nhưng điểm số có được lại thấp thì đều có một lần cơ hội hướng tới những người có bài danh cao hơn để tỷ thí.
Chỉ cần đánh thắng thì sẽ được thay thế vị trí của hắn trên bảng xếp hạng.
Kiến nghị này của Hàn Phong rất nhanh được Huyền Cơ Tử tán thành và tiếp thu vận dụng.
Giao lưu thi đấu cuối cùng cũng đã được triển khai.
Cả luyện võ đường đều được lập những tiểu hình đài dùng để phân biệt khảo hạch hơn ba trăm đệ tử tham gia tỷ thí thi đấu.
Mà trước hết lên sân thi đấu chính là mười vị giám khảo phụ trách lần này.
Chẳng qua làm cho Hàn Phong ngoài ý muốn chính là không nghĩ rằng trong mười vị giám khảo này thì quá nửa là những người mà hắn quen biết.
Trong đó Mạnh Hùng dáng vẻ cao to khôi ngô, nổi bật nhất trong mười vị giám khảo cũng đã nhận ra được sự hiện diện của Hàn Phong trên luyện võ đường.
Nói thật thì mấy năm nay Hàn Phong vô cùng bận rộn.
Hắn mặc dù trở lại Huyền Thiên tông nhưng cũng không có thời gian rảnh.
Cho nên đối với những người bạn tốt như Mạnh Hùng, hắn cũng không biết rõ được tình huống cụ thể của bọn họ hiện giờ như thế nào.
Đây cũng là một chút sơ sẩy của Hàn Phong.
Chăng qua Hàn Phong thỉnh thoảng được Tiêu Linh và Lâm Phỉ Vân nhắc tới cho nên cũng biết được đại khái tình hình của bọn họ hiện nay.
Lúc này thấy Mạnh Hùng lên cảm, cảm thj được dáng vẻ khôi ngô tuấn tú, thân thể ẩn hàm lực lượng vô cùng mạnh mẽ thì Hàn Phong cũng nhoẻn miệng cười.
Hắn thật ra cũng nghe nói, hôm nay Mạnh HÙng đã có tu vi Địa giai cửu phẩm, đã trở thành một vị trưởng lão trong tông môn rồi.
Với thực lực bậc này thì trong tông môn chính là nhân vật trọng yếu.
Bất quá trong Huyền Thiên tông còn có một Hàn Phong quá nổi bật cho nên những người như Mạnh Hùng hơi lép về một chút.
Vì vậy mà những thành tựu của Mạnh Hùng ở bên ngoài cũng ít người biết đến.
Đương nhiên Mạnh Hùng cũng không có để ý tới những điều này.
Trong Huyền Thiên tông, những người quen biết với Hàn Phong cũng không nhiều lắm.
Mạnh Hùng từ năm đó bị Hàn Phong đánh bại trong vòng ba chiêu thì đối với Hàn Phong vô cùng bội phục.
Cho đến tận bây giờ đối với thực lực hiện tại của Hàn Phong thì hắn càng thêm sùng bái.
Mà Hàn Phong cũng biết hiện tại Mạnh Hùng tựa hồ rơi vào bình cảnh trong khi tu luyện Phách Viêm Chiến Thiên bí quyết.
Điểm này kỳ thực khi Hàn Phong đem Phách Viêm Chiến Thiên bí quyết cho Mạnh Hùng thì đã dự liệu được từ trước.
Dù sao thì cao cấp tâm pháp càng về sau càng khó tu luyện hơn.
Chẳng qua bởi vì phương thức tu luyện của Phách Viêm Chiến Thiên bí quyết tương đối kỳ quặc cho nên Mạnh Hùng muốn đột phá được bình cảnh thì phải lĩnh ngộ được những điều thâm ảo của bí quyết.
Điều đó cũng không dễ dàng gì mà thực hiện được.
Điều có phải dựa vào hắn mà thôi vì người bên ngoài không thể nào tác động hay trợ giúp.
Bất quá, Hàn Phong đối với Mạnh Hùng có niềm tin, hắn tin tưởng rằng với thiên phú của Mạnh Hùng thì không quá mười năm sẽ có chút đột phát.
Cho dù là mười năm sau thì lúc đó Mạnh Hùng cũng mới chỉ hơn ba mươi tuổi, đã trở thành một nam tử trung niên rồi.
Ngoại trừ Mạnh Hùng ra thì Hàn Phong cũng rất vui mừng khi thấy được Triệu Lâm Lâm.
Hai người này chính là băng hữu của Hàn Phong khi vừa mới tiến vào Huyền Thiên tông.
Trong số những bằng hữu của hắn thì đối với hai người này Hàn Phong cũng cực kỳ quan tâm.
Nhất là Triệu Lâm Lâm, hôm nay trải qua sự mài giũa của thời gian, nàng đã không còn vì một vài câu nói là mặt đỏ ngượng ngùng giống như những nữ hài tử nhỏ tuổi nữa.
Nguyên bản thiên phú của Triệu Lâm Lâm không tệ nhưng sau lại bị phân phối đến Bách Thảo đường để học tập chế thuốc.
Về sau, trương khoảng thời gian ngắn Hàn Phong không có ở trong tông môn thì Triệu Lâm Lâm và Trầm ngọc chẳng khác nào là hai tỷ muội ruột cả.
Mà thiên phú của Triệu Lâm Lâm ở phương diện đấu khí tuy rằng hết sức bình thường nhưng ở phương diện luyện dược thì thiên phú của nàng rất cao.
Tuy không có yêu nghiệt như Trầm Ngọc nhưng cũng thuộc diện ưu tú so với những người khác.
Chương 433: Lục viện Huyền thiên tông
Cứ như vậy sau này Triệu Lâm Lâm đi theo Trầm Ngọc học tập luyện dược.
Dưới sự dốc lòng chỉ bảo của Trầm Ngọc thì năng lực luyện dược của Triệu Lâm Lâm cũng nhanh chóng được đề thăng.
Cùng với đó điều ngoài ý muốn chính là đấu khí của nàng cũng theo thực lực luyện dược mà đề thăng theo.
Mà sau khi biết được những chuyện không may mà Trầm Ngọc đã phải trải qua thì Triệu Lâm Lâm cũng cả thấy thương tâm vô cùng.
Dù sao thì hai nàng cũng là hảo tỷ muội.
Một người buồn thì người kia cũng buồn theo.
Mà trong một năm Trầm Ngọc gặp nạn thì Triệu Lâm Lâm cũng miễn cưỡng đạt được thực lực thượng phẩm luyện dược sư.
Dứt khoát hoàn thành khảo nghiệm của Bách Thảo đường.
Hiện giờ nàng cùng với Dược Si tiền bối đang phụ trách luyện chế các loại đan dược trong tông môn.
Chẳng qua tiến độ và hiệu quả so với Trầm Ngọc thì kém hơn rát nhiều.
Nhưng cũng có thể miễn cưỡng ứng phó được tình hình lúc này.
Hàn Phong thật sự nghĩ không ra, nữ hài năm đó lúc nào nói chuyện cũng phải ngượng ngùng mặt đỏ.
Không ngờ hôm nay, thậm chí còn dũng cảm đứng ở đây dưới con mắt của vài trăm người.
Biết được điều này không khỏi khiến cho tâm tình của Hàn Phong cảm khái không thoi.
Xem ra thời gian qua thực sự mọi người đã thay đổi không ít.
Đương nhiên Hàn Phong đối với những biến hoá này của bằng hữu thì cũng hết sức cao hứng.
Trừ hai người này ra thì hắn còn thấy một người có khuôn mặt chữ điền cũng lên thượng đài.
Chính là sự phụ của hắn.
Hôm nay Lâm Nguyệt đã là một Địa giai ngũ phẩm cao thủ.
Ngay cả người như Triệu Lâm Lâm có thể làm giám khảo cho lần giao lưu tỷ thí này thì với thực lực của mình, Lâm Nguyệt hoàn toàn có thể tham gia đảm nhiệm được.
Tuy rằng đã trải qua mười năm nhưng Hàn Phong phát hiện dường như Lâm Nguyệt hoàn toàn không có thay đổi.
Hắn thật sự không tìm thấy được một nét gì đó bất đồng với mười năm trước.
Nếu như muốn tìm ra điểm bất đồng thì chỉ có thể nói là khí chất trên người Lâm Nguyệt đã thay đổi.
Từ mười năm trước nàng thiện lương đơn thuần, mà giờ đây đã trở nên thành thục, ôn nhu mỹ lệ.
Bất quá Hàn Phong cũng không có rõ mười năm qua từ khi Lâm Nguyệt nhận mình là đệ tử khai môn thì nàng cũng đã thu nhận thêm hai đệ tử nữa theo thứ tự là Tiêu Linh và Lâm Phỉ Vân.
Trừ hai nagf ra thì Lâm Nguyệt cũng chưa có thu thêm đệ tử nào nữa.
Điều này mọi người cũng không thể nào giải thích được.
Ngay cả người thập phần quen thuộc đối với Lâm Nguyệt là Hàn Phong cũng không hiểu rõ được tâm tư của nàng.
Trừ những người này ra thì các vị trưởng lão khác của Huyền Thiên tông cùng với nhị đại đệ tử, nhìn chung thực lực đều tăng cao rõ rêt.
Sau đó hơn ba trăm danh đệ tử, lần lượt dựa theo thứ tự mà lên sàn thi đấu.
Chỉ chốc lát, cả luyện võ đường nhất thời tràn ngập những âm thanh khác nhau.
Hiện trường cũng nhất thời trở nên sôi nổi hào hứng.
Một ít đệ tử không tham gia mà có quan hệ tốt với những đệ tử tham gia thì thi nhau hò hét trợ uy.
Tràng diện thập phần nóng nảy.
Chẳng qua lúc này Hàn Phong phát hiện tiểu nha đầu Lâm Phỉ Vân đến bây giờ vẫn chưa chuẩn bị lên sân thi đấu, trái lại ngồi bên cạnh hắn, vẻ mặt buồn chán trông xuống các đệ tử đang tỷ thí trên sân.
Trông thấy Lâm Phỉ Vân nhàn nhã ngồi bên cạnh mình thì Hàn Phong không khỏi nghi hoặc hỏi thăm:
– Vân nhi, ngươi sao không chuẩn bị sao?
Lâm Phỉ Vân ngồi bên cạnh trông xuống những đệ tử đang tỷ thí bên dưới luyện võ trường, nói:
– Sư huynh, lẽ nào ngươi không rõ lần này trình tự thí sinh thi tỷ thí là bắt đầu từ những người có thực lực yếu nhất, sau đó mới lần lượt đi lên sai? Chẳng nhẽ ngươi cảm thấy thực lực của ta kém cỏi như vậy?
Bị Lâm Phỉ Vân nói như vậy, Hàn Phong cũng chỉ biết cười trừ.
Chẳng qua dù sao thì hôm nay Hàn Phong cũng đã có thực lực của một Thiên giai thất phẩm cường giả.
Mà trước mắt những đệ tử tham gia tỷ thí trên diễn võ trường cảnh giới bất quá cũng chỉ là Nhân giai cho nên hắn cũng không quá để ý tới.
Nhưng Hàn Phong cũng có thể biết được trải qua mấy năm phát triển, Huyền Thiên tông ngày hôm nay đã không còn là Huyền Thiên tông của mười năm trước.
Điều này thể hiện từ các đệ tử đang tỷ thí dưới sân.
Lúc này thời gian mới qua được được bao lâu thì số đệ tử tiến lên tỷ thí cũng đã hơn bốn mươi người.
Hàn Phong cũng phát hiện trong hơn bốn mươi người này có tới hơn phân nửa là có thực lực Nhân giai.
Mà những đệ tử này bất quá cũng chỉ là mười bảy mười tám tuổi.
Nhỏ hơn nữa thậm chí là mười lăm mười sáu.
Những đệ tử này đều là tương lai của Huyền Thiên tông, tuy hiện giờ bộ mặt mà bọn họ thể hiện vô cùng non nớt nhưng điều đó cũng đủ khiến cho Hàn Phong cảm thấy vui mừng.
Kiếp trước một tiểu tông môn chịu khổ diệt môn mà dưới nỗ lực dẫn đạo của hắn ngày hôm nay đã bắt đầu trở thành một nhất lưu thế lực.
Tồn tại rất nhiều đệ tử ưu tú, chỉ cần năm mươi năm nữa, hay nhanh hơn là ba mươi năm nữa.
Đến lúc đó Huyền Thiên tông cho dù không có Hàn Phong thì vẫn như cũ có thể dựa vào thực lực của bản thân mà trở thành một thế lực số một số hai của đại Thiên Tinh đế quốc.
Như vậy thì tự lực dựa vào thực lực của bản thân mà đạt được mới được thế nhân tán thành và chấp nhận.
Mà không phải giống như hiện tại vậy, thế nhân nhắc tới Huyền Thiên tông chỉ biết liên tưởng đến Hàn Phong.
Về phần những người khác thì cũng chỉ là làm nên cho Hàn Phong mà thôi.
Hàn Phong cũng cảm thấy vô cùng may mắn.
Cũng may tông chủ của Huyền Thiên tông hiện nay là Huyền Cơ Tử là một người vô cùng rộng lượng.
Mặc dù đối với ngoại giới có chút phiền muộn nhưng cũng không vì vậy mà giận cá chém thớt Hàn Phong hoặc là xa lánh hắn.
Đương nhiên là một người đứng đầu của của một tông môn như Huyền Cơ Tử thì hắn cũng minh bạch.
Huyền Thiên tông có thể phát triển được như ngày hôm nay cũng giống như lời của ngoại giới nói đều dựa vào Hàn Phong mà có được.
Vì vậy, vô luận như thế nào thì Huyền Cơ Tử cũng không có bất kỳ dị nghị nào đối với Hàn Phong.
Hắn chỉ còn biết thông qua đại hội lần này là cải biến ấn tượng của người khác đối với hắn mà thôi.
Hàn Phong đang tự hỏi những việc đã xảy ra trong thời gian qua thì đột nhiên Lâm Phỉ Vân ngồi bên cạnh bất mãn hờn dỗi nói:
– Sư huynh, ngươi cũng không có chăm chú theo dõi.
Tý nữa đến phiên ta thì ngươi nhất định phải xem đó nha!
Phỉ Vân lấy tay vuốt mái tóc của nàng.
Cũng giống hệt như trước kia nàng ngồi mân mê cọng tóc của mình.
Hàn Phong bị câu nói của Phỉ Vân đánh thức, cũng cười nói:
– Yên tâm đi! Tiểu Vân nhi của chúng ta lên sân tỷ thí, sư huynh nhất định cho người đến cỗ vũ cho ngươi.
– Đáng ghét, huynh xem mái tóc muội lại rối lên rồi.
Để người khác thấy thật là mất mặt.
Khuôn mặt nhỏ nhắm của Phỉ Vân lại quại khởi một chút tức giận, nàng bất mãn trừng mắt nhìn Hàn Phong vài lần.
Hàn Phong cũng chỉ mỉm cười mà không có đi lấy lược.
Ở trong nội tâm hắn rất yêu thích cảm giác được trêu đùa với Lâm Phỉ Vân.
Mà Tiêu Linh ngồi bên cạnh cũng chỉ mỉm cười nhìn sư huynh muội vui đùa ầm ĩ.
Thẳng đến khi Lâm Phỉ Vân nói xong thì tiểu nha đầu này mới đứng lên chỉnh sửa lại đôi chút, đồng thời cũng không quên liếc mắt nhìn Hàn Phong một cái.
Sau một lát, Tiêu Linh vuốt mái tóc của Lâm Phỉ Vân ôn như nói:
– Hảo! Vân nhi của chúng ta nỗ lực lên nha!
– Hì hì! Vẫn là Linh nhi tỷ tỷ tốt với ta nhất.
Ta nhất định sẽ có biểu hiện xuất sắc.
Lâm Phỉ Vân cười nói xong, lập tức nhảy xuống dưới lôi đài gần nhất.
Hàn Phong theo bóng hình Phỉ Vân nhìn lại, không khỏi nhíu mày.
Thật không nghĩ ra, lần này giám khảo phụ trách trắc thí Phỉ Vân lại là Mạnh Hùng.
Hàn Phong biết rõ Mạnh Hùng đã bị Phách Viêm Chiến Thiên quyết ảnh hưởng, khí thế nhìn qua thập phần bá đạo và uy nghiêm.
Cho nên đối với những người không quen biết hoặc đối với những đệ tử có bối phận hơi thấp thì nhìn thấy Mạnh Hùng đều tỏ ra cung kính vô cùng.
Nhưng duy chỉ có nha đầu Lâm Phỉ Vân này là không có sợ điều gì.
Không những thế mấy năm trước nàng còn mang Mạnh Hùng ra trêu đùa làm vui.
Mà những năm gần đây, Lâm Phỉ Vân lớn lên tuy rằng tính cách tinh quái đó đã được thu liễm đôi chút nhưng thỉnh thoảng vẫn thường xảy ra những chuyện quái sự làm cho Mạnh Hùng đau đầu không ngớt/
Chính vì thế mà Hàn Phong đoán rằng Mạnh Hùng đang uy phong lẫm liệt đứng trên lôi đài nếu nhìn thấy Lâm Phỉ Vân đi tới bên lôi đài của hắn thì trên bộ mặt nhất thời lộ ra một tia lãnh khốc vô tình.
Mà Lâm Phỉ Vân đối với biểu tình của Mạnh Hùng dường như không có phát hiện ra.
Nàng vẫn thản nhiên đi tới lôi đài, thân thể nhẹ nhàng nhảy lên đáp xuống lôi đài đứng một cách hiên ngang.
Vừa hay lại cách Mạnh Hùng chừng mười bước.
Trên lôi đài, Lâm Phỉ Vân làm ra bộ mặt điềm nhiên giống như có thể giết người bất cứ lúc nào, vẻ mặt tươi cười, hướng về phía Mạnh Hùng nũng nịu nói:
– Mạnh sư huynh, biểu tình của ngươi thế nào lại khó coi như vậy.
Một lúc nữa ngươi cần phải hạ thủ lưu tình nha!
Mạnh Hùng nhìn bộ dạng vô hại của Lâm Phỉ Vân mà không khỏi quay đầu nhìn về phía khác giống như đang tìm cái gì đó.
Cuối cùng thì ánh mắt của hắn cũng dừng lại trên người Hàn Phong, hướng về Hàn Phong với ánh mắt cầu trợ.
Ý là hy vọng Hàn Phong có thể nghĩ biện pháp giúp hắn một phen.
Lúc nay bộ dáng tươi cười của Lâm Phỉ Vân trong mắt các đệ tử khác có thể nói là quốc sắc thiên hương, nhân gian tuyệt sắc.
Nhưng trong mắt Mạnh Hùng thì đây chính là ác ma mỉm cười.
Nhất là Lâm Phỉ Vân lại có đôi mắt vô cùng khả ái.
Mạnh Hùng càng cảm thụ được sự khác thường trong ánh mắt của nàng mà người khác không thể nào phát hiện được.
Đối với việc chịu vô số dằn vặt từ Lâm Phỉ Vân khiến cho Mạnh Hùng giống như đang nằm trong ác mộng.
Hàn Phong thấy Mạnh Hùng nhìn hắn cầu trợ.
Cũng không biết làm thế nào Hàn Phong cũng đành phải nhún vai, biểu thi bản thân hắn cũng lực bất tồng tâm.
Mạnh Hùng thấy thế không khỏi cười khổ.
Mà lúc này Thanh Tùng trưởng lão phụ trách hoạt động lần này đang nhìn cử động dị thường của Mạnh Hùng thì không khỏi có chút bất mãn khẽ quát:
– Mạnh Hùng, ngươi đang làm gì đó, còn không mau bắt đầu khảo hạch, ngươi cũng biết ở sau vẫn còn rất nhiều đệ tử đang đợi.
Không nên lãng phí thời gian.
Nghe vậy, Mạnh Hùng cũng chỉ còn biết cười khổ một tiếng, lập tức cưỡng chế làm biểu tình của mình trở nên nghiêm túc, tiện đà trầm giọng nói:
– Vân nhi sư muội, ta…… Chúng ta bắt đầu thôi!
Lâm Phỉ Vân cảm thấy buồn cười nhìn bộ dáng của Mạnh Hùng, không khỏi cong môi lên bất mãn nói:
– Mạnh sư huynh, ngươi làm gì mà lộ ra biểu tình sợ hãi như vậy.
Thực lực của ngươi là Địa giai cửu phẩm cao thủ, chẳng nhẽ lại sở một người mới đạt Nhân giai cửu phẩm như ta sao.
Chẳng nhẽ ta đáng sợ đến thế sao?
Mạnh Hùng nghe Phỉ Vân nói như vậy thì trong lòng không khỏi giật mình nói:
– Ngươi đúng là đáng sợ.
Không chính là kinh khủng mới đúng.
Đương nhiên, ban đầu Mạnh Hùng cũng khong có dám nói như vậy, nhưng hắn thấy Lâm Phỉ Vân lại chăm chú nhì mình thì không thể làm gì khác hơn là chuyển sang đề tài khác:
– Vân nhi sư muội, chúng ta càn phải bắt đầu, ngươi cẩn thận một chút.
Nếu như không có duy trì được thì nhớ hô lên một tiếng.
Lúc đó ta sẽ dừng tay lại.
– Hừ! Ngươi dĩ nhiên lại xem thường ta.
Hôm nay ta nhất định phải đánh cho ngươi trở thành cẩu hùng.
Lâm Phỉ Vân lớn tiếng nói, hiển nhiên nàng bất mãn với việc Mạnh Hùng xem thường nàng.
Mặc dù nàng biết nàng cũng không phải là đối thủ của Mạnh Hùng.
Nói xong Lâm Phỉ Vân cũng không có làm việc nhân đức nhường nhịn cho ai cả.
Trực tiếp rút đoản kiếm trong tay ra rồi lăng không xuất chiêu tấn công Mạnh Hùng.
Một cỗ đấu khí thuần khí từ trên người nàng phát ra theo thân kiếm mà tiến hành công kích.
Đoản kiếm trong tay Lâm Phỉ Vân chính là bảo kiếm sắc bén mà năm đó Lâm Nguyệt đã được cho Hàn Phong.
Sau khi được Hàn Phong tôi luyện nhiều lần thì hôm nay nó đã trở thành một thượng phẩm binh khí.
Chỉ bất quá, với thực lực của Hàn Phông ngày hôm nay thì một bảo kiếm sắc bén đối với hắn cũng không có trợ giúp quá lớn.
Mà tiểu nha đầu Lâm Phỉ Vân sau khi nhìn thấy lại vô cùng yêu thích cho nên Hàn Phong liền tặng thanh đoản kiếm này cho Lâm Phỉ Vân.
Thanh đoản kiếm cũng có thể coi như là di vật truyền thừa nhất hệ của Lâm Nguyệt sư phụ đi.
Dù sao thì trong những đệ tử của Lâm Nguyệt thì trừ Hàn Phong ra cũng chỉ có tiểu nha đầu kia.
Ngày hôm nay Huyền Thiên tông mở rộng quy mô, chính vì thế mà Huyền Cơ Tử đã chia Huyền Thiên tông thành lục bộ.
Gọi chung là lục viện.
Trong đó hắn và bốn gã trưởng lão đồng bối phân biệt đều tự mình phụ trách một viện, dùng phương vị để đại biểu.
Như Thanh Tùng trưởng lão phụ trách hoạt động lần này chính là người đứng đầu Nam viện.
Mà những đệ tử hắn phụ trách cũng được xung là Nam viện đệ tử.
Mặt khác tương tự như thế cũng có Đông viện, Tây viện, Bắc viện.
Về phần hai viện còn lại chính là Bách Thảo đường.
Đây chính là viện tụ tập tuyệt đại đa số nhất hệ đệ tử.
Đương nhiên người phụ trách chính là Dược si lão tiền bối.
Mà nguyên bản trong thời gian Trầm Ngọc còn chưa có gặp chuyện thì những sự tình của Bách Thảo đường Dược si tiền bối đều đẩy cho Trầm Ngọc xử lý toàn bộ.
Có thể phụ trách toàn bộ công việc của một viện thì quyền lợi tự nhiên cũng to lơn vô cùng.
Bất quá hiện tại Trầm Ngọc lại gặp chuyện không mau cho nên Dược si tiền bối không thể làm gì khác hơn là một lần nữa đứng ra phụ trách tất cả các công việc ở Bách Thảo đường.
Cuối cùng tự nhiên là Thần Binh Các.
Đệ tử của Thần Binh các lấy việc luyện chế khí làm chính.
Mà đệ tử ở đây cũng ít nhất trong tất cả các viện.
Về phần Hàn Phong tuy rằng trên danh nghĩa là đệ tử thuộc về Đông viện nhưng bởi vì thực lực của hắn cùng với danh khí và các phương diện năng lực khác đều hơn xa những người khác ở Huyền Thiên tông cho nên Huyền Cơ Tử cũng không có xếp hắn vào bất cứ một viện hệ nào.
Chẳng qua vì sự phụ hắn thuộc về Đông viện cho nên hắn cũng mặt dày chạy vào Đông viện.
Từ đó Đông viện trở thành viện đứng đầu.
Đối với chế độ xã hội thay đổi mà Huyền Cơ Tử đưa ra thì Hàn Phong thập phần tán thành.
Dù sao thì theo quy mô tông môn càng lớn thì việc thay đổi chế độ là việc không thể nào tránh được.
Hơn nữa nếu như cứ dựa theo chế độ trước kia thì rất dễ xảy ra sai lần trong việc quản lý.
Mà lúc này giữa sân đấu, trắc thì của Lâm Phỉ Vân cũng đã bắt đầu.
Mấy năm nay Mạnh Hùng tu luyện Phách Viêm Chiến Thiên bí quyết tựa hồ càng thêm tinh tiến.
Hàn Phong chính là thấy rất rõ ràng, một khi Mạnh Hùng triển khai Phách Viêm Chiến Thiên bí quyết thì phát ra một loại khí thế chưa từng có từ trước tới nay.
Nhưng có một điều lo lắng chính là Mạnh Hùng chưa thể hoàn toàn nắm giữ được cỗ khí thế này mà chỉ có theo cỗ khí thế mà động.
Mà hôm nay Hàn Phong nhìn kỹ liền phát hiện ra Mạnh Hùng đối với việc thu phóng cỗ khí thế này đã đạt được tới trình độ lô hoả thuần thanh.
Hàn Phong mỉm cười nhìn lên lôi đài, lặng lặng quan sát hai người tỷ thí.
Chương 434: Lâm Phỉ Vân bị đánh
Tuy rằng ngày thường Lâm Phỉ Vân và Mạnh Hùng cũng đã nhẵn mặt nhau rồi nhưng đây cũng là lần đầu tiên mà hai người chân chính xuất thủ với nhau.
Mà Lâm Phỉ Vân mặc dù biết được thực lực của Mạnh Hùng ở trong nhị hệ đệ tử cũng thuộc hàng số một số hai nhưng bởi vì hai người quá quen biết nhau cho nên Lâm Phỉ Vân ngày thường cũng không có cảm giác nào đặc biệt.
Bất quá, hôm nay chính diện đón nhận khí phách mạnh mẽ chưa từng có của Mạnh Hùng, khuôn mặt khả ái nhỏ nhắn của Lâm Phỉ Vân cũng phải lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hiển nhiên lúc này Mạnh Hùng bày ra khí thế như vậy khiến cho Lâm Phỉ Vân kinh ngạc không ngớt.
Mà đây là Mạnh Hùng vẫn còn chưa xuất ra toàn lực.
Mạnh Hùng đối với thực lực của Lâm Phỉ Vân tự nhiên là thập phần rõ ràng, vì vậy bây giờ hắn chỉ nghĩ tới việc xuất sử khoảng chừng ba phần thực lực, như vậy là có thể đánh bại được Lâm Phỉ Vân, đồng thời cũng sẽ không làm thương tổn gì đến nàng.
Lâm Phỉ Vân đã tuốt thanh đoản kiếm ra khỏi bao, mà bên kia Mạnh Hùng cũng đã bày ra khí thế kinh người khiến cho động tác của nàng bị trở ngại, khựng lại một hồi.
Mạnh Hùng thừa dịp đó nhanh chóng xuất chiêu, hai tay giơ lên đón nhận thanh đoản kiếm của Lâm Phỉ Vân.
Mạnh Hùng có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú, tự nhiên Lâm Phỉ Vân không thể nào so sánh được.
Chỉ trong nháy mắt, Lâm Phỉ Vân thông minh sắc sảo đã bị Mạnh Hùng đá văng ra phía sau.
Đồng thời thân thể khôi ngô của Mạnh Hùng trong chớp mắt lại đứng trước người của Lâm Phỉ Vân, tay trái của hắn hướng vai trái của nàng bắt lấy.
Cũng may mà Lâm Phỉ Vân chỉ bị kinh ngạc trong khoảng một thời gian ngắn.
Nhưng khi cảm thụ khí tức sắc bén đang tiếp cận thì nàng cũng nhanh chóng phản ứng lại.
Thân hình khẽ động, nhẹ nhàng bước một liên tục, Lâm Phỉ Vân lúc này giống hệt như một tiên tử, nhỏ nhắn xinh xăn, thân hình thập phần mờ ảo qua lại giữa không trung như thoi đưa.
Nàng không ngừng né tránh những quyền đầu mạnh mẽ của Mạnh Hùng.
Thấy Lâm Phỉ Vân thi triển ra thân pháp tinh diệu như vậy, các đệ tử ở dưới lôi đài chính là vô cùng kinh ngạc, bọn họ chưa từng thấy qua trong Huyền Thiên tông có người nào có thể sử dụng được thân pháp tinh diệu tuyệt luân như vậy.
Chẳng nhẽ đây là cao giai vũ kỹ của Huyền Thiên tông.
Mọi người không khỏi ào ào đứng lên, nghĩ lại đến khi đại hội giao lưu tỷ thí kết thúc phải chạy lại hỏi sư phụ của mình cho rõ.
Nhưng thật ra một số đệ tử có niên kỷ lớn một chút dường như hiểu được tâm trạng của chúng đệ tử lúc này thì ánh mắt lộ ra một tia tiếu ý đối với những đệ tử vô tri này.
Lúc này Tiêu Linh ngồi một bên đầu tiên là kinh ngạc nhìn Lâm Phỉ Vân ở trên đài giống như hồ điệp tiên tử, không khỏi quay đầu sang nhìn Hàn Phong nhoẻn miệng cười.
Thấy Tiêu Linh nhìn mình như vậy, Hàn Phong lại vuốt vuột mũi vừa cười vừa nói:
– Nếu như không phải tiểu nha đầu lúc trước cứ quấn quít lấy ta, bắt ta dạy cho nàng cao giai vũ kỹ.
Bất đắc dĩ để có thể lấy lại được không gian yên tĩnh của nàng ta đành tuỳ tiện dạy nàng một bộ thân pháp.
Coi như giúp nàng bù đắp một phần khuyết thiếu.
Tiêu Linh cảm thấy buồn cười trước lý do thoái thác của Hàn Phong, nàng cũng chỉ ôn nhu đáp:
– Muội chưa có nói gì huynh vậy mà huynh đã vội vội vàng vàng giải thích làm cái gì? Người khác có thể biết được, tưởng rằng ta mắt mù không biets sao!
Hàn Phong nghe vậy thì cầm lấy tay Tiêu Linh nhẹ giọng nói:
– Muội nếu muốn học thì ta cũng có thể dạy ngươi!
Bị Hàn Phong ở trước mặt nhiều người cầm tay, sắc mặt Tiêu Linh không khỏi đỏ lên, lập tức giãy ra, nàng oán trách liếc mắt nhìn Hàn Phong.
Khó có được cơ hội làm nũng như vậy liền gặt giọng nói:
– Muội không thèm học đó.
Huynh nên giữ lại cho sư muội của huynh đi!
Hàn Phong chỉ có thể cười khổ rồi lại tiếp tục theo dõi trận tỷ thí.
Mà lúc này, giữa sân Mạnh Hùng cũng đã bị chiêu thức tinh diệu của lâm Phỉ Vân khiến hắn giật mình.
Trông thấy Lâm Phỉ Vân sử dụng thân pháp tinh diệu như vậy, Mạnh Hùng cũng rất nhanh nhận ra được đây chính là Thốn Ảnh thân pháp mà Hàn Phong vẫn hay sử dụng khi xưa.
Nghĩ vậy, Mạnh Hùng không khỏi cười khổ không ngớt, nghĩ không ra Hàn Phong lại truyền bộ thân pháp này cho nàng.
Dĩ nhiên hắn đối với Lâm Phỉ Vân lại sủng ái như vậy.
Chỉ vì để Lâm Phỉ Vân có được biểu hiện tốt trong lần giao lưu tỷ thí này mà lại truyền cho nàng một bộ công pháp cao giai.
Có sư huynh lợi hại như vậy thật sự là quá tốt đi!
Suy nghĩ này của Mạnh Hùng cũng giống như những đệ tử nhất hệ của Huyền Thiên tông.
Bất quá thực lực của Lâm Phỉ Vân thực lực có hạn cho nên việc thi triển bộ Thốn Ảnh thân pháp này tự nhiên không thể so với Hàn Phong được.
Cho nên Mạnh Hùng sau một thoáng ngây người, rất nhanh khôi phục lại.
Lập tức tập trung tinh thần, sau một lần liền nắm giữ được quỹ tích di động Lâm Phỉ Vân.
Nắm bắt được cơ hội, biến thành di động lộ tuyến tấn công xuống chân nàng để có thể phá vỡ thân pháp của nàng.
Cũng không cấp cho Lâm Phỉ Vân cơ hội phản ứng nào, Mạnh Hùng chỉ xuất một quyền bao hàm khí tức từ đầu tới giờ chưa từng có hướng tới Lâm Phỉ Vân công kích.
Lâm Phỉ Vân thấy thế, cũng không có hoảng loạn.
Đoản kiếm trong tay nhanh chóng mang theo khí thế sắc bén, hướng tới Mạnh Hùng công kích.
Có lẽ vì Mạnh Hùng quá chuyên chú vào việc đối phó với thân pháp của nàng mà ngay chiêu nàng của Lâm Phỉ Vân cũng có thể khiến Mạnh Hùng phảu thoái lui.
Lâm Phỉ Vân thấy công kích cuả mình hữu hiệu thì tinh thân cũng vô cùng phấn chấn, lập tức triển khai thế tấn công, thừa cơ truy kích.
Dưới đài một loạt đệ tử thấy như thế cũng trầm trồ khen ngợi không thôi.
Nhưng thật ra Hàn Phong thấy một màn như vậy thì cũng chỉ nhàn nhạt cười nói:
– Tiểu Vân Nhi kinh nghiệm còn quá non nớt, Mạnh Hùng cũng đã nhường vài phần.
Cho nên tiểu nha đầu kia mới có thể chiếm được một tít tiên cơ.
Nếu như người ngoài mà biết được tiểu nha đầu là sư muội của ta thì chỉ trợ cũng không có bộ dạng như vậy.
Tiêu Linh lại nhẹ nhàng vỗ vai của Hàn Phong, tiện đà nói:
– Nào có người nào lại nói sư muội của mình như vậy.
Nếu để cho Vân nhi nghe được thì chắc chắn sẽ liều mạng với huynh đó.
Hàn Phong thì chỉ biết cười, cũng không có nói gì thêm.
Quả nhiên đúng như lời Hàn Phong nói, trên luyện võ trường mặt ngoài mọi người thấy Mạnh Hùng giống như bị công kích của Lâm Phỉ Vân đánh phải thối lưu.
Nhưng người sáng suốt thì đã nhận ra được Mạnh Hùng không có một tia nào giống như bị áp chế.
Còn Lâm Phỉ Vân mặc dù một chiêu đã đẩy lui được Mạnh Hùng nhưng kể tù đó do lực lượng thi triển quá lớn nên đấu khí trong người tiêu hao rất nhanh.
Hơn nữa cứ như vậy bộ Thốn Ảnh thân pháp mà Hàn Phong dạy cho Lâm Phỉ Vân sở dĩ chiếm được ưu thế cũng bị lãng phí toàn bộ.
Mà Lâm Phỉ Vân lại không thể nào nhận ra được điểm ấy.
Càng về sau thì Mạnh Hùng đã nhận ra hơi thở của Lâm Phỉ Vân hiển nhiên đã trở nên bất ổn vô cùng, khoé miệng hắn không khỏi nhoẻn cười.
Ngay sau đó, thì khẽ quát một tiếng, không ngừng né tránh công kích của nàng mà giơ một trảo hướng tới Lâm Phỉ Vân.
Trảo thủ đánh ra nhanh như điện trúng ngay cánh tay của Lâm Phỉ Vân.
Cổ tay nàng nhẹ nhàng run lên, lúc này đoản kiếm trên tay nàng cũng bị chấn bay ra ngoài.
Một chưởng đã đánh bay được đoản kiếm trong tay Lâm Phỉ Vân, Mạnh Hùng cũng không có tiếp tục tiến công mà mượn lực đem Lâm Phỉ Vân bức lui ra.
Tiện đà khí định thần nhàn đứng trên lôi đài, cười nhìn vẻ mặt mờ mịt của Lâm Phỉ Vân.
Chương 435: Trước khi đến Thiên Thánh cốc
Lâm Phỉ Vân tuy rằng biết được thực lực của mình không thể nào đánh lại được với Mạnh Hùng nhưng lại không nghĩ được bản thân dĩ nhiên lại bị bại nhanh như vậy.
Phải biết rằng Mạnh Hùng cũng mới chỉ xuất ra ba thành thực lực mà thôi.
Nhưng chỉ cần ba thành thực lực cũng đã có thể đơn giản đánh bại được bản thân mình, điều này không khỏi khiến cho Lâm Phỉ Vân cảm thấy uể oải, khuôn mặt cũng xị ra.
Mạnh Hùng thấy thế, tiến lên mấy bước cầm lấy thanh đoản kiếm đưa cho Lâm Phỉ Vân, tiện thể cũng nhẹ giọng an ủi nào:
– Vân nhi sư muội, không cần phải ảo não như vậy.
Nên tin tưởng vào thực lực của mình, những đệ tử lúc trước lên đài cũng không có ai bức được ta phải dùng ba thành thực lực đâu.
Lâm Phỉ Vân nghe vậy thì cũng không có khá hơn, ánh mắt vẫn chán nản nhìn Mạnh Hùng, tiếp nhận lại thanh đoản kiếm từ trên tay Mạnh Hùng, rồi sau đó xuống đài ly khia.
Nhìn thấy Lâm Phỉ Vân như vậy, Mạnh Hùng cũng phải phiền muộn đến nhức đầu.
Hắn không biết phải làm như thế nào cho phải.
Trông thấy Lâm Phỉ Vân chán nản ly khia, Tiêu Linh ngồi trên khán đài quan khán cũng có chút lo lắng nói:
– Nha đầu dường như bị đả kích không ít, muội qua xem nàng như thế nào!
Bất quá Tiêu Linh vừa mới đứng dây thì lại bị Hàn Phong ngăn lại rồi nhẹ nhàng nói:
– Không có việc gì.
Nên để bản thân nàng hảo hảo suy nghĩ một chút.
Mấy năm nay nàng được cưng chiều quá sinh hư.
Lần này hãy để Phỉ Vân tự mình ngẫm nghĩ lại.
Hôm nay Vân nhi thua bởi Mạnh Hùng cũng không phải là một chuyện xấu, chỉ cần có thể tỉnh ngộ thì sau này mới không có chịu thua thiệt bởi người ngoài.
Tiêu Linh ý thức được lời nói của Hàn Phong cũng có ý nghĩa nên cũng ngồi xuống không đi nữa.
Bởi vì thực lực của Lâm Phỉ Vân ở trong hàng ngũ đệ tử đồng lứa đứng đầu cho nên khi nàng lên sân thi đấu thì đại bộ phận các đệ tử khác cũng đã hoàn tất được khảo hạch.
Vì vậy mà không lâu sau thì đại hội giao lưu thi đấu của Huyền Thiên tông lần này cũng đã kết thúc.
Lúc này cũng chỉ còn chờ nhóm người Huyền Cở Tử thống kê lại biểu hiện của các đệ tử, rồi tuyển chọn ra mười người xuất sắc nhất đại diện cho Huyền Thiên tông tham gia đại hội lần này.
Sau khi đại hội chấm dứt thì Hàn Phong và Tiêu Linh cũng không nói lại lời nào với Huyền Cơ Tử mà lặng lẽ rời đến sau núi Tử Trúc Lâm.
Đi tới Tử Trúc Lâm, Hàn Phong liếc mắt một cái đã thấy được một đạo thân ảnh nhỏ nhắn, xinh xắn trốn ở đằng sau một khóm trúc.
Hàn Phong chạm rãi bước đến trước thân ảnh.
Thân ảnh kia ngẩng đầu lên nhìn Hàn Phong rồi ngồi dịch qua một bên rồi quay mặt đi không để ý tới hắn.
Hàn Phong trông vậy thì cảm thấy giống như hai hài tử đang chơi đùa với nhau mà Lâm Phỉ Vân thì đang hờn dỗi.
Hắn không khỏi cười rộ lên rồi ngồi xuống bên cạnh nàng.
Đồng thời cũng giơ tay vuốt mái tóc đen tuyền của nàng vừa cười vừa nói:
– Thế nào! Lớn như vậy rồi mà vẫn còn giống như tiểu hài tử sao?
– Hừ! Muội đang khổ sở như vậy mà sư huynh còn đến trêu đùa! Huynh thật là đáng ghét!
Lâm Phỉ Vân nghe vậy thì chu mỏ lên hờn dỗi nói.
Hàn Phong cũng không có khuyên bảo gì nàng mà chỉ nhẹ nhàng nói:
– Huynh tới để nói cho muội biết.
Lần này muội nằm trong nhóm mười người đại diện cho tông môn tham dự đại hội Thiên Thánh lần này.
Qua một tháng nữa ta sẽ mang mọi người tới Thiên Thánh cốc.
Bất quá biểu tình của Lâm Phỉ Vân không có hăng hái, nàng chỉ thì thào nói:
– Ta biểu hiện kém cỏi như vậy, tông chủ sao còn cử ta tham gia?
Hàn Phong thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tràn đầy sự thất vọng thì trong lòng cũng cảm thấy không vui, vì vậy cũng không thể làm gì khác hơn là thán khí nói:
– Vân nhi.
Huynh thường ngày bất cứ chuyện gì cũng đều theo ý ngươi, cũng đã làm cho ngươi có tính ỷ lại.
Điều đó không tốt chút nào cả.
Huynh hi vọng muội có thể tự lực bản thân mà đứng lên.
Lần này tông chủ nếu đã chọn ngươi chính là có kỳ vọng vào ngươi.
Lẽ nào ngươi lại không có tự tin vào thực lực của bản thân mình, phụ sự kỳ vọng của tông chủ sao? Nếu như vậy thì ta sẽ đến gặp tông chủ nói rõ để hắn thay người khác vào thế vị trí của ngươi.
Hàn Phong nói xong câu cuối thì ngữ khí cũng trở lên cực kỳ nghiêm khắc.
Mà Lâm Phỉ Vân cũng là lần đầu tiên thấy Hàn Phong nghiêm khắc giáo huấn nàng, nhưng nàng cũng không tức giận mà ngược lại đối với những lời nói của Hàn Phong khiến cho tinh thần vốn đang sa sút trong nháy mắt lại tràn ngập ý chí chiến đấu.
Nàng lại nghe được Hàn Phong có ý muốn đề nghị tông chủ thay người khác vào vị trí của nàng không khỏi nhảy dựng lên vội vã cầm lấy tay Hàn Phong gấp giọng nói:
– Sư huynh, ta sẽ nỗ lực nhất định sẽ không làm cho tông chủ thất vọng! Ngươi không nên kêu người thay người khác vào vị trí của ta.
Thấy Vân nhi gấp gáp như vậy, Hàn Phong cũng nhoẻn miệng cười.
Trong lòng cảm thấy vui mừng.
Huyền Thiên tông giao lưu tỷ thí đại hội cũng đã kết thúc được mười ngày.
Mà Triệu Vô Cực vốn ly khai Huyền Thiên tông đã nhiều ngày cũng đã trở về.
Lân này Triệu Vô Cực chạy ra ngoài cũng không biết nguyên nhân của hắn là gì mà ngay cả Tiểu Bạch cũng bị hắn lôi ra ngoài.
Càng kỳ quái hơn là Tiểu Bạch luôn chỉ nghe lời của Hàn Phong cũng đáp ứng yêu cầu của Triệu Vô Cực.
Mà cũng không biết Triệu Vô Cực dùng biện pháp gì mà có thể khiến Tiểu Bạch luôn luôn đối với hắn xa cách cuối cùng lại theo hắn ra ngoài như vậy.
Bất quá cho dù Hàn Phong có hỏi thăm như vậy thì Triệu Vô Cực đối với lần ra ngoài này cũng không có hé ra bất kỳ lời nào, thần thần bí bí ly khai.
Với lại Hàn Phong cũng không thể quá quan tâm nên cũng chỉ có thể tạm thời không để ý tới.
Mà lần này Triệu Vô Cực trở về cũng chỉ nghỉ lại có vài ngày rồi lại lần thứ hai mang theo Tiểu Bạch vội vã dời đi.
Dường như Huyền Thiên tông chỉ là một nhà trọ trong mắt hắn.
Đối với những hành động thần bí của Triệu Vô Cực, Hàn Phong cũng không thể trách cứ mà hắn cũng không thèm để ý tới.
Kỳ thực trong một năm nay Triệu Vô Cực tuy ở lại trong Huyền Thiên tông không có mấy ngày nhưng phàm là những lúc nào hắn ở lại thì đều tìm cở hội cùng với Hàn Phong tham khảo tâm pháp .
Hai người đều tu luyện cùng một loại tâm pháp, mà Triệu Vô Cực là mộ Thiên giai bát phẩm cường giả, những lý giải của hắn đối với người đã sáng tạo ra Ngạo Thị Thiên Đụa bí quyết này thì Hàn Phòng không thể nào sao sánh được.
Mà khi hai người trong khi giao lưu với nhau thì hiểu biết của Hàn Phong đối với càng thêm tỉ mỉ, càng lúc càng gần tiếp cận được đến điểm mấu chốt, ý nghĩa sâu xa của tâm pháp.
Trước kia hắn cũng chỉ có thể hiểu được một ít nhưng từ khi được Triệu Vô Cực nhắc nhở thì cũng đã bắt đầu coi trọng nó.
Do đó mà thời gian vận hành đấu khí của hắn so với trước kia đã nhanh nay lại càng nhanh hơn.
Đối với tu vi hiện tại của hai người thì một cải tiến nho nhỏ này chính là một ảnh hưởng vô cùng to lớn.
Cho nên có được sự trợ giúp của Triệu Vô Cực thì đấu khí của Hàn Phong tuy không có tinh tiến nhiều lắm nhưng tổng thể cũng là tiến bộ không ít.
Rất nhanh ngày diễn ra Thiên Thánh đại hội càng lúc càng gần.
Hàn Phong lần này là người dẫn đầu Huyền Thiên tông, dẫn dắt chúng đệ tử đến Thiên Thánh cốc.
Hôm nay, Huyền Cơ Tử đến tìm hắn tỉ mỉ phân phó tất cả mọi công việc, sau đó hướng tới mười danh đệ tử đại diện cho Huyền Thiên tông cổ vũ một phen.
Sau đó tất cả đệ tử còn lại của Huyền Thiên tông đều nhìn mười người đại diện cho tông môn với ánh mắt ước ao mà Huyền Cơ Tử và mấy vị trưởng lão cũng rất mong chờ vào biểu hiện của mười đệ tử này trong lần tổ chức Thiên Thánh đại hội này.
Hàn Phong sau khi nói lời từ biệt thì dẫn theo mười danh đệ tử ly khai Huyền Thiên tông, hướng tới Thiên Thanh cốc xuất phát.
Với thực lực của Hàn Phong hiện nay tự nhiên có thể bảo hộ được những đệ tử này một cách an toàn.
Vì vậy mà Huyền Thiên tông cũng không có phái thêm người nào nữa.
Vốn Hàn Phong muốn mang Tiêu Linh cùng đi theo nhưng Tiêu Linh lại lo lắng để Trầm Ngọc ở lại tông môn một mình không hay nên quyết định ở lại chiếu cho cho nàng.
Hàn Phong đối với ý tứ của Tiêu Linh tự nhiên không có nói gì.
Chẳng qua cũng an ủi nàng không nên quá lo lắng, phải chú ý giữ gìn bản thân.
Sau đó hắn cũng không có nhiều lời mà dẫn chúng đệ tử ly khai.
Nhưng Lâm Nguyệt sư phụ bởi vì lần Thiên Thánh đại hội này có Lâm Phỉ Vân tham ra dự thi.
Mà đây cũng là lần đầu tiên Lâm Phỉ Vân rời xa nàng.
Đối với Lâm Phỉ Vân mà nói thì Lâm Nguyệt chính là sư phó của nàng nhưng trong lòng Phỉ Vân thì Lâm Nguyệt giống như mẫu thân của nàng.
Mặc dù Lâm Nguyệt vẫn còn trẻ tuổi nhìn qua so với Tiêu Linh cũng không lớn hơn bao nhiêu.
Nhưng từ nhỏ Lâm Phỉ Vân đã được Lâm Nguyệt chiếu cỗ nên nàng đối với Lâm Nguyệt quấn quýt si mê cực độ.
Thậm chí so với Hàn Phong chỉ có hơn chứ không kém.
Mà Lâm Nguyệt cũng vô cùng cưng chiều Phỉ Vân.
Chỉ cần không có đụng chạm đến môn quy thì Lâm Nguyệt cũng nhất nhất thoả mãn nàng.
Mà nhiều năm qua Lâm Phỉ Vân luôn luôn ỷ lại cho nên lần này tiểu nha đầu ly khai không khỏi khiến cho Lâm Nguyệt lo lắng không ngớt.
Cho nên trước khi ly khai, Lâm Nguyệt đã kéo Hàn Phong đến nói chuyện, phân phó cả ngày trời.
Đại khái là muốn hắn ở bên ngoài chú ý đến tiểu sư muội một chút, ngàn vạn lần không được để cho nàng phải chịu bất cứ uỷ khuất nào, cũng không được để cho nàng đắc ý quá mức.
Nói chung từ đâu đến cuối Lâm Nguyệt nhắc đi nhắc lại không dưới mười lần khiến cho lỗ tai của Hàn Phong nghe đến phát chán.
Mà Lâm Nguyệt cũng chưa chịu dừng lại.
Điều này khiến cho Hàn Phong chỉ còn biết cười khổ không ngớt, hắn thật chưa từng phát hiện ra sư phụ từ lúc nào lại trở nên lải nhải như vậy.
Bất quá, Hàn Phong cũng biết đây là bởi vì nàng quá mức khẩn trương, quá quan tâm tới Lâm Phỉ Vân.
Cuối cùng hàn Phong cũng không thể làm gì khác ngoài việc cam đoan sẽ không để cho sư muội của mình phải chịu nửa điểm uỷ khuất.
Đến lúc này Lâm Nguyệt mới chịu để Hàn Phong ly khai.
Chẳng qua Tiêu Linh và Phỉ Vân từ xa thấy được bộ dáng chật vật của Hàn phong cũng cười thầm không ngớt.
– Sư huynh, người đang nghĩ gì vậy?
Thanh âm thanh thuý của Lâm Phỉ Vân truyề vào lỗ tai của Hàn Phong khiến cho dòng suy nghĩ của hắn bị cắt đứt.
Sau khi phục hồi lại tinh thần thì Hàn Phong trông thấy vẻ mặt ngây thơ, thần sắc hưng phấn của Lâm Phỉ Vân, nàng đang ôm chặt lấy tay mình, Hàn Phong nhoẻn miệng cười nói:
– Không có gì.
Ta chỉ là đang lo lắng suy nghĩ đến đại hội sắp tới mà thôi.
Lâm Phỉ Vân nghe vậy, tròng mắt vừa chuyển, nhất thời có chút hưng phấn nói:
– Sư huynh, người nói cho chúng ta biết năm đó huynh tham gia Thiên Thánh đại hội đã xảy ra những sự tình gì.
Ta nghe Mạnh sư huynh nói qua sự tình năm đó những cũng không thấy nhắc tới huynh.
Lâm Phỉ Vân nói vậy nhất thời đưa đến một loạt những ánh mắt mong đợi của những đệ tử còn lại.
Hiển nhiên hắn đối với sự tình năm đó của Hàn Phong cũng chỉ có loáng thoáng nghe qua.
Đối với tình hỉnh cụ thể cũng không biết cho nên khi nghe được đề nghị của Phỉ Vân thì hiển nhiên cảm thấy hứng thú.
Thấy được ánh mắt chờ mong của mọi người Hàn Phong cũng chỉ cười trừ, lập tức vỗ vỗ đầu của Phỉ Vân, tiện đã nói:
– Cũng chẳng xảy ra chuyện gì quá to tất.
Các ngươi nhớ kỹ lần này các ngươi tham gia Thiên Thánh đại hội cũng không nên cảm thấy gò bó.
Các ngươi nên đem tâm tư phóng thoáng một chút.
Cứ coi như lần này là đi du ngoạn đi.
Lời nói của Hàn Phong ở trong hàng ngũ đệ tử cũng có sự ảnh hưởng không nhỏ.
Mười người nghe vậy cũng không có phản bác, đồng loạt gật đầu.
Duy chỉ có Lâm Phỉ Vân vẫn bất mãn, chu môi lên, đôi mắt thầm trừng lên liếc nhìn Hàn Phong vài lần.
Hàn Phong nếu đã đáp ứng Huyền Cơ Tử phụ trách công việc dẫn dắt chúng đệ tử tham dự đại hội Thiên Thánh lần này tự nhiên sẽ tận tâm tận lực.
Trước khi rời khỏi Huyền Thiên tông, Hàn Phong cũng biết qua được thực lực của mười đệ tử đại diện cho tông môn.
Ngoại trừ Lâm Phỉ Vân ra thì trong chín người còn lại có một người đạt được thực lực Nhân giai bát phẩm, thực lực xếp hàng thứ hai.
Hơn nữa điều mà Hàn Phong ngoài ý muốn chính là đệ tử này lại là một nữ hài mới có mười sáu tuổi.
Nàng tên là Liễu Nham.
Tuy rằng nhỏ hơn Lâm Phỉ Vân một tuổi nhưng khuôn mặt ngây ngô cũng không thể nào che giấu được thiên sinh lệ chất của nàng.
Một thân bạch y, trong rất hợp với khí chất xuất trần tự nhiên của nàng.
Đồng thời cũng dị thường khiến cho nàng càng trở nên thanh tú.
Hàn Phong cũng mới biết trong hàng ngũ đệ tử tam hệ tựa hồ Liễu Nham và Lâm Phỉ Vân là hai đoá hoá kiều diễm nhất của Huyền Thiên tông.
Vô luận là dung mạo hay là thực lực của hai người trong hàng ngũ đệ tử không thể nghi ngờ chính là đứng đầu, thập phần xuất chúng.
Lúc này Liễu Nham lẳng lặng theo sát đội ngũ.
Ở bên cạnh nàng có tới ba bốn danh đệ tử.
Trên đường đi tựa hồ cùng với nàng đang nói gì đó.
Bất quá Hàn Phong cũng phát hiện ra thần sắc của Liễu Nham vô cùng bình tĩnh.
Đối vơi những nam đệ tử này cũng chỉ lễ phép trả lời đôi câu.
Đại lượng thời gian vẫn luôn trầm mặc.
Về phần Lâm Phỉ Vân ở bên cạnh hắn thì không có bất kỳ một nam đệ tử nào đến quấy rầy.
Cũng không phải vì Lâm Phỉ Vân không có nam đệ tử nào để ý mà vì người đang đi bên cạnh nàng chính là Hàn Phong.
Mặc dù mọi người đều là sư đệ sư muội nhưng dù sao thì Lâm Phỉ Vân và Hàn Phong cũng là đệ tử của Lâm Nguyệt.
Mà mọi người tự nhiên biết được Hàn phong đối với Lâm Phỉ Vân vô cùng sủng ái.
Tồn tại một Hàn Phong chói sáng ở bên cạnh, đám nam đệ tử này sao dám này gì l* m*ng chứ.
Bất quá cuối cùng Hàn Phong cũng không thấy thoải mái chút nào.
Hắn quát lên khiến cho đám nam đệ tử đang vây quanh Liễu Nham không dám dây dưa với nàng nữa.
Dù sao thì bọn họ lần này đại diện cho Huyền Thiên tông tham gia Thiên Thánh đại hội lần này.
Cho nên hắn hiển nhiên đem tâm tư đặt lên đại hội là trên hết.
Hắn không muốn đám nam đệ tử này chỉ mải lo lấy lòng nữ hài tử mà không để ý tới đại hội.
Bị Hàn Phong quát bảo, mọi người cũng không dám l* m*ng.
Nhanh chóng ly khai khỏi Liễu Nham không có dây dưa làm phiền nàng nữa.
Liễu Nham thấy không khí chung quanh trở nên yên tĩnh thì cũng cảm kích với Hàn Phong.
Hiển nhiên Liễu Nham nhìn qua có chút lãnh đạm những đối với những đệ tử hay dây dưa làm phiền nàng thì cảm thấy phiền muộn không thở nổi.
Lúc này có Hàn phong đứng ra ngăn lại cũng khiến cho Liêu Nham vốn đang cảm thấy phiền muộn cũng trầm tĩnh trở lại.
Lâm Phỉ Vân thấy thế cũng buông cánh tay của Hàn Phong ra nhảy về phía trước đi tới bên cạnh Liễu Nham.
Đầu tiên chính là trừng mắt nhìn đám nam đệ tử xung quanh rồi nhanh chóng lôi kéo Liễu Nham nói chuyện một cách hồ hởi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










