Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 58 : Chuẩn bị trước khi bế quan (c286-c290)
❮ sautiếp ❯Chương 286: Chuẩn bị trước khi bế quan
Bọn họ làm như vậy thì được cái gì?
Còn có những bí thuật của bọn họ rốt cuộc từ đâu mà có.
Lúc đầu, Hàn Phong cũng đã thấy được Địa Tá sử dụng bí thuật chạy thoát khỏi sự truy kích của Phí lão cho nên đặc biệt chú ý tới.
Đồng thời hắn cũng không ngừng hồi tưởng lại ký ức của kiếp trước.
Đơn giản, kiếp trước sau khi Võ Hoàng điện bị bốn các liên thủ đánh bại thì đông đảo các thế lực ở đại lực cũng có cảm giác được Võ Hoàng điện quỷ kế đa đoan cho nên đã phát lệnh, triển khai truy sát.
Mà Võ Hoàng điện lúc đầu cũng là nhờ vào những bí thuật quỷ bí mới có thể tránh né được sự truy sát của các thế lực.
Nhưng qua mấy năm thì các bí thuật này của Võ Hoàng điện đều bị thế nhân phá giải gần hết.
Tuy nhiên Hàn Phong đối với những phương pháp phá giải này cũng biết qua.
Cho nên hiện tại hắn đang nhớ lại xem làm thế nào để có thể phòng ngừa được bọn họ dùng bí thuật chạy trốn.
Mà Địa Chu mặc dù đã chết nhưng hắn cũng không thể biết được cả bốn phía hoàng cung đã bị Hàn Phong bày bố tứ linh trận, vận dụng bốn loại thuộc tính bất đồng theo một quy luật nhất định đặt ở bốn phía.
Kể từ đó cả hoàng cung bị một ba động kỳ dị bao trùm.
Loại ba động này bình thường tịnh không có biểu hiện rõ ràng ra ngoài, chỉ khi nào người của Võ Hoàng điện dụng bí pháp để chạy trốn thì mới có thể khởi động tứ linh trận.
Lúc trước Địa Chu cũng bởi vì sử dụng Linh Độn thuật mà dẫn động nguyên tố thiên địa xung quanh muốn chạy trốn.
Kết quả tự nhiên là bị Hàn phong bày tứ linh trận khiến bản thân hắn bị phản phệ.
Cuối cùng thì thiên địa nguyên tố mà hắn tụ hợp lại quanh người phát sinh biến hoá, trở nên điên cuồng, bạo ngược không gì so sánh được.
Cho nên dưới tình huống Địa Chu không có phòng bị gì mới bị năng lượng phản phệ, cuối cùng chết đi.
Nhưng nói thế nào thì nói bí thuật của Võ Hoàng điện hiện tại đối với đại lục là vô cùng thần bí, là tồn tại cường đại.
Lúc trước nếu không phải Hàn Phong biết trước được phương pháp phá giải thì chỉ cần một mình Lâm Hà thôi cũng khiến cho mọi người ở đây cảm thấy đau đầu.
Nhìn thấy biểu tình ngưng trọng của mọi người, sắc mặt Lâm Chấn Khôn hiện lên một tia khoái ý, lập tức cười to nói:
– Tiêu Tấn lão tặc, nó dì thì nói, xem ra hiện tại ta phải đi trước ngươi một bước.
Ở dưới hoàng tuyền ta đành trông ngươi như thế nào bị Võ Hoàng điện đánh bại vậy!
Dứt lời, thân thể Lâm Chấn Khôn đột nhiên run lên, một tiếng kêu đau đớn phát ra từ miệng hắn, một dòng máu tươi chảy ra.
Lúc này Hàn Phong nhận thấy sinh cơ của Lâm Chấn Khôn đã đoạn.
Không nghĩ tới, cuối cùng Lâm Chấn Khôn dĩ nhiên lại lựa chọn tự bạo kinh mạch mà chết.
Lâm Chấn Khôn chết đi, phong ba ở đế đô cũng chấm dứt.
Đương nhiên mặc dù Lâm Chấn Khôn đã chết nhưng các thế lực của Lâm gia vẫn còn.
Vẫn còn phải tiến hành một bước thanh lý cuối cùng.
Tuy rằng Lâm gia có rất nhiều người không biết được Lâm Chấn Khôn mưu phản nhưng Tiêu Tấn cũng không có dự định buông tha cho bọn họ.
Cho dù bọn họ vô tội, nhưng tội mưu phản là một tội lớn.
Khó có thể nói rằng những người trong hoàng thất không ghi hận trong lòng.
Tự nhiên Tiêu Tấn đối với những người này sẽ không có nương tay.
Kế tiếp vài ngày, cả đế đô vẫn đắm chìm trong bầu không khí xơ xác tiêu điều.
Mà Hàn Phong thấy mối nguy của hoàng thất đã được giải trừ liền đệ đơn từ chức lên Tiêu Tấn.
Tiêu Tấn biết Hàn Phong muốn ra đi cho nên cũng ra sức níu kéo.
Không nói đến việc hắn trợ giúp hoàng thất vượt qua mối nguy Lâm gia mà chỉ với một tay luyện đan tinh diệu của hắn thôi cũng đủ để Tiêu Tấn phải ra sức lôi kéo rồi.
Lâm Chấn Khôn cũng đã chết, Thượng Quan Vô Ngã thì bỏ trốn, Tiêu Tấn cũng đã phát lệnh truy nã hắn.
Lần này mặc dù nguy cơ của hoàng thất đến từ Lâm gia nhưng nếu như không có Thượng Quan Vô Ngã phản chiến thì hoàng thất sao lại có thể bị động như vậy được.
Nói đi nói lại thì tất cả chuyện này đều vì Thượng Quan Vô Ngã.
Vì vậy Tiêu Tấn tự nhiên đối với Thượng Quan Vô Ngã ghi hận trong lòng.
Cũng không cho hắn cơ hội giải thích, một khi bắt được liền xử tử tại chỗ.
Mà sau khi Thượng Quan Vô Ngã làm phản thì hoàng thất cũng thiếu một luyện đan đại sư.
Vốn Tiêu Tấn còn muốn lưu Hàn Phong lại thay thế Thượng Quan Vô Ngã, nhưng không nghĩ tới Hàn Phong lại muốn ly khai.
Tuy rằng trong lòng sớm đã đoán được nhưng Tiêu Tấn cũng không có từ bỏ ý định lôi kéo Hàn Phong ở lại.
Chẳng qua Hàn Phong cũng không có muốn ở lại cho nên hắn quả quyết cự tuyệt.
Tiêu Tấn biết không thể nào làm khác được cũng đành thuận theo.
Đối với ước hẹn bảo hộ Huyền Thiên tông trước kia với Hàn Phong, Tiêu Tấn tự nhiên là thực hiện đúng như lời đã hữa.
Bất quá, phản loạn vừa mới được dẹp yên, thế cục ở đế đô cần một thời gian ngắn nữa mới khôi phục được cho nên Tiêu Tấn cũng chỉ có thể một tháng sau mới phái người tới bảo hộ Huyền Thiên tông được.
Đối với điểm này Hàn Phong cũng không có ý kiến gì, tịnh không nói thêm.
Sau khi thu xếp vài ngày thì Hàn Phong chính thức ly khai đế đô.
Đương nhiên có Tiêu Linh và Lý Thần tiễn hắn một đoạn đường.
Việc Lâm gia làm phản khiến dư luận ở đế đô xôn xao không ít nhưng dưới sự khống chế toàn lực của hoàng thất thì phản loạn cũng rất nhanh được dẹp xuống.
Mà sau khi Hàn Phong ly khai được hơn hai tháng, Tiêu Tấn cũng đã dùng thủ đoạn sấm sét khiến dư nghiệt của Lâm giai bị thanh lý sạch sẽ không còn lấy một mống.
Ngay cả Lâm gia ở tại một số thành trấn, sản nghiệp cùng với những chi mạch khác đều một lưới bắt gọn, đem ra pháp trường xử tử.
Bên cạnh đó ngoài việc Lâm gia bị diệt tộc thì cũng liên đới đến không ít tiểu thế lực.
Trải qua một hồi trấn áp máu tanh, đế đô cũng đã trở lại như xưa.
Đương nhiên Tiêu Tấn tự nhiên biết rõ, tuy rằng hoàng thất có năng lực tiếp thu được toàn bộ sản nghiệp của Lâm gia nhưng hắn cũng biết được đạo làm người.
Lần này tham gia dẹp phản loạn có sự góp sức của Hàn gia và Tiết gia cho nên Tiêu Tấn cũng phải tưởng thưởng bọn họ một phen.
Nhất là Hàn gia, bởi vì có quan hệ với Hàn Phong cho nên thân phận cùng địa vị của Hàn Nhất Nguyên trong Hàn gia được tăng lên không ít.
Tiêu Tấn biết được tiềm lực của Hàn Phong là vô hạn, đồng thời hắn cũng nhận thấy được dã tâm của Hàn Phong không phải là nhỏ.
Cho nên Tiêu Tấn tự nhiên muốn kết giao.
Đương nhiên, Tiêu Tấn đối với sự tình của Huyền Thiên tông cũng cực kỳ coi trọng.
Từ lúc phong ba ở đế đô tạm thời ôn định hắn đã phái một vị Thiên giai tam phẩm cung phụng cùng với Phí lão đến Huyền Thiên tông trước.
Cứ như vậy cùng với Bố Lôi Địch hiện đang ở lại Huyền Thiên tông thì lúc này Huyền Thiên tông có ba Thiên giai cường giả toạ trấn.
Đội hình như vậy so với thánh cốc cũng không khác là bao nhiêu.
Tin tưởng rằng nếu không có ai đui mù thì Huyền Thiên tông có thể phát triển mà không gặp trở ngại nào.
Tiêu Tấn để biểu đạt thành ý của hoàng thất mà dự định phái Tiêu Chiến đến Huyền Thiên tông toạ trấn.
Hiện tại thì đế đô cũng trở lại vẻ yên bình vốn có của nó.
Tin tưởng rằng trong một khoảng thời gian ngắn tới đây cũng không có tái xuất hiện nguy cơ quá lớn.
Hơn nữa bây giờ số lượng Thiên giai cường giả của hoàng thất đủ để giải quyết những phiền phức nhỏ nhặt.
Ít nhất nếu không có Tiêu Chiến thì cũng không ảnh hưởng đến toàn cục.
Trọng yếu là Tiêu Tấn biết được Hàn Phong có thể luyện chế Huyễn Thần đan nên cũng bí mật phái người không ngừng thu thập tài liệu.
Cuối cùng dưới dự trợ giúp của hoàng thất thì Tiêu Tấn cũng đã thu thập được hai phần tài liệu dùng để luyện chế Huyễn Thàn đan.
Hàn Phong đối với yêu cầu này của Tiêu Tấn tự nhiên là đáp ứng.
Thế nhưng hắn lại yêu cầu sau khi luyện chế thành công hắn muốn có được một mai Huyễn Thần đan.
Đối với yêu cầu này của Hàn Phong, Tiêu Tấn cũng chỉ hơi do dự trong chốc lát rồi đáp ứng.
Sự thần kỳ của Huyễn Thần đan, Tiêu Tấn cũng đã tận mắt chứng kiến. hắn cũng biết trên đời này chỉ sợ chỉ có mình Hàn Phong là có thể luyện chế.
Cho nên hắn cũng chỉ đành bỏ ra chút vốn liếng mà thôi.
Hắn tin tưởng với những tài liệu này tuy khó thu thập nhưng cũng chỉ cần trong nửa năm hắn cũng tích cóp được ba phần.
Nếu như không có Hàn Phong thì những tài liệu này đối với hoàng thất cũng chỉ là đồ bỏ đi mà thôi.
Cho nên Tiêu Tấn đối với đề nghị của Hàn Phong cũng chỉ có thể đáp ứng.
Hơn nữa Hàn Phong cũng có thể coi là người trong hoàng thất, cho nên một mai Huyễn Thần đan lưu lại cho hắn cũng không tính là tiện nghi cho người ngoài.
Thấy Tiêu Tấn đáp ứng, Hàn Phong tự nhiên cũng không nói hai lời.
Trong khoảng mười ngày, hắn đưa hai mai Huyễn Thần đan đã luyện chế thành công cho Tiêu Tấn.
Hai mai Huyễn Thần đan này Tiêu Tấn tự nhiên đưa cho Tiêu Chiến, còn bản thân hắn là một đế vương, chỉ sợ trong một khoảng thời gian ngắn không thể nào phục dụng Huyễn Thần đan được.
Mà Tiêu Chiến lại là thành viên trực hệ của hoàng thất.
Giao một mai Huyễn Thần đan cho Tiêu Chiến, Tiêu Tấn cũng cực kỳ yên tâm.
Về một mai Huyễn Thần đan Hàn Phong lưu lại, tự nhiên là để dành cho Bố Lôi Địch.
Dù sao thì Bố Lôi Địch cùng với Phí lão mấy năm nay trợ giúp hắn không ít.
Hàn Phong tự nhiên không thể keo kiệt được.
Hơn nữa thực lực Bố Lôi Địch đề thăng, đối với hắn cũng chỉ có tốt mà thôi.
Sự tình của đế đố theo thời gian cũng lắng xuống.
Mà Tiêu Tấn trong khoảng thời gian này cũng phải tổn hao không ít khí lực để giải quyết việc triều chính.
Hàn Phong thì mang theo Tiêu Linh cùng với Lý Thần cùng nhau đi về phía bắc của Thiên Tinh đế quốc.
Trải qua hơn nửa tháng bôn ba, ba người cuối cùng cũng đã dừng lại ở một thôn trang hẻo lánh cách đế đô khá xa.
Không phải Hàn Phong không muốn trở lại Huyền Thiên Tông.
Nhưng trải qua trận chiến ngày hôm đó, cộng với việc luyện chế Huyễn Thần đan mà đấu khí trong người hắn đã đạt tới Địa giai đỉnh phong.
Hiện tại tuỳ thời có thể đột phá vào Thiên giai.
Nếu như trở lại Huyền Thiên tông, Hàn Phong lo lắng sẽ ảnh hưởng tới việc tu luyện của các đệ tử.
Sau khi hỏi thăm một thôn dân, ba người biết được thôn trang này tên là Thanh Hà thôn, thôn dân thường ngày vẫn đều lên núi lấy việc săn bắn là chính.
Trong nửa năm mới có thể thấy được vài thiếu niên trẻ tuổi của thôn trang từ trên núi trở về mang theo chiến lợi phẩm.
Bọn họ dùng chiến lợi phẩm để đổi lấy các vật phẩm cần thiết ở trong thành trấn gần đó.
Đối với thôn trang này, Hàn Phong cảm thấy hết sức hài lòng.
Tuy rằng lúc trước hai người của Võ Hoàng điện là Địa Chu và Địa Tá đã bị giết chế những rất khó đảm bảo rằng Võ Hoàng điện không biết hắn.
Trước khi đế đô xảy ra phản loạn, Hàn Phong cũng không có thể hiện ra thực lực gì quá mạnh mẽ.
Nếu như để cho Võ Hoàng điện biết được hắn dĩ nhiên lại có thể phá được bí thuật của bọn họ thì chỉ sợ Võ Hoàng điện không nỗ lực đại giới tru diệt mình mới là lạ.
Cho nên để an toàn, Hàn Phong tự nhiên muốn ẩn dấu hành tung của mình.
Cũng bởi vì Lý Thàn tuy rằng đã khôi phục thực lực Thiên giai nhất phảm nhưng thương thế trên người vẫn chưa có khỏi hẳn.
Vì vậy mà Hàn Phong cũng phải đành mang hăn theo để có thể chưa trị, xem xem có thể nhanh chóng khôi phục lại như trước hay không.
Lý Thần muốn hoàn thoàn khôi phục lại thương thế chỉ sợ rằng cũng phải mất đến một năm.
Lý Thần sau khi từ miệng Hàn Phong biết được tình huống thân thể của mình thì cũng không có tỏ vẻ thất vọng và lo lắng.
Dù sao thì hai mươi năm nay hắn cũng đã chịu đựng thành quen, cho dù có đợi thêm một năm nữa cũng chẳng sao.
Chí ít hôm nay hắn đã khôi phục lại thực lực đến Thiên giai nhất phẩm.
Đây có thể xem như là niềm vui trong nỗi bất hạnh rồi.
Chẳng qua vốn Hàn Phong không tính mang theo Tiêu Linh nhưng để nàng lại đế đô, hoặc trở về Huyền Thiên tông so với việc ở bên cạnh hắn thì an toàn hơn rất nhiều.
Thế nhưng nha đầu ngốc này lại bướng bỉnh dị thường.
Mà tiếng đàn của Tiêu Linh trợ giúp rất lớn cho việc tu luyện của Hàn Phong.
Sau khi đánh giá tình hình lại một lần, hắn đành phải đồng ý cho nàng đi theo.
Dù sao thì cũng có Lý Thần bảo hộ.
Chỉ cần để ý một chút chắc cũng không bị người ta phát hiện.
Cũng chính vì thế mà ba người Hàn Phong mới mất tới nửa tháng mới có thể đến được Thanh Hà thôn này.
Không thể không nói tiểu thôn trang này tuy ngăn cách với bên ngoài nhưng thôn dân ở đây cũng rất nhiệt tình hiếu khách.
Ba người Hàn Phong mới bước chân tới thôn trang thì mấy tiểu hài đồng đang vui chơi ở đầu thôn cũng không có sợ người lại mà vây quanh ba người.
Những tiểu hài đồng này, người nhỏ tuổi nhất vẫn còn mặc áo yếm, lộ hẳn cái cái mông nhỏ nhắn ra ngoài.
Người lớn nhất cũng chừng mười tuổi.
Những tiểu hài tử này thấy có người lạ đến cũng chỉ vui cười, vây quanh, hiếu kỳ đánh giá.
Thậm chí còn có một vài hài tử mạnh dạn đến bám ống quần Tiêu Linh, dắt Hàn Phong, hỉ hả kêu đại ca tỷ tỷ.
Tiêu Linh thấy những hài tử này nhiệt tình như vậy, trong lòng vô cùng cao hứng, cùng với mấy tiểu hài tử vui đùa ầm ĩ.
Trải qua một phen tranh cãi ầm ĩ thì ba người dưới sự dẫn đường của đám hài đồng cũng có thể gặp được trưởng thôn.
Nhìn lão giả trưởng thôn trước mặt, Hàn Phong cũng đem ý định ở lại thôn một thời gian nói ra.
Lão trưởng thôn thoáng quan sát ba người bọn hắn, tựa hồ thấy bọn họ không giống như những người nham hiểm.
Sau một hồi đánh giá cũng đồng ý cho ba người lưu lại.
Bất quá ba người cũng chỉ có thể ở tại cuối làng, cũng là nơi gần với rừng núi nhất, một căn nhà tranh đơn giản.
Đối với căn nhà tranh này Hàn Phong không có ý kiến gì.
Tối trọng yếu là hắn muốn được thanh tịnh, dù sao kế tiếp hắn cần tu luyện cho nên không muốn bị người khác quấy rầy.
Dưới sự dẫn dắt của vài thôn dân, ba người hàn Phong cũng đi tới được chỗ ở của mình.
Nhìn căn nhà tranh không tính là lớn, trong mắt Hàn phong toát ra một tia thần sắc nhớ nhung.
Hai thôn dân dẫn đường thấy Hàn Phong nhìn ngôi nhà tranh mà thần sắc dị thường ngẫm nghĩ hắn đối với nơi này không vừa ý, nhất thời xấu hổ nói:
– Người trẻ tuổi, tuy rằng nhà tranh có chút đơn sơ nhưng đây là căn nhà bỏ trống duy nhất trong thôn.
Nếu như các ngươi cảm thấy không hài lòng thì có thể chờ mấy ngày nữa đại thúc sẽ giúp các ngươi sửa chữa một chút.
Cam đoan sẽ tốt hơn hiện tại rất nhiều.
Không thể không nói những thôn dân ở đây đều thuần phác.
Nếu đổi lại là người khác thì đâu dễ gì nói ra được câu đó.
Chẳng qua, Hàn Phong thần sắc dị thường cũng không phải vì phòng ốc đơn sơ mà nhìn căn nhà tranh trước mắt hắn lại nhớ đến nơi trước kia mà hắn và phụ thân Hàn Nhất Nguyên từng ở.
Bất quá trải qua mấy năm, không nghĩ tới hắn lại phát sinh quá nhiều biến hoá.
Mà phụ thân hắn hôm nay địa vị ở trong Hàn gia cũng là nghiêng trời lệch đất.
Chương 287: Ấm áp
Nghĩ như vậy nên thần sắc Hàn Phong mới dị thường.
Hắn nghe được thôn dân nói như vậy cũng vội vàng giải thích:
– Trương thúc hiểu lầm rồi, nơi này tốt lắm! Ta rất thích, trước đây chỗ ở của ta với nơi này cũng không khác biệt nhau lắm cho nên vừa rồi ta có cảm giác vô cùng thân thiết mà thôi.
Trương thúc không cần phải bận tâm.
Trương thúc nghe Hàn Phong nói vậy liền nở nụ cười nồng hậu, lập tức nói:
– Các ngươi cảm thấy nơi này quen thuộc là được rồi.
Các ngươi tới quá đột nhiên nên đồ đạc bên trong cũng thiếu thốn một chút.
Nếu như thiếu thứ gì các ngươi có thể đến tìm ta.
– Vậy cảm ơn Trương thúc!
Hàn Phong hiểu ý cười nói.
Hàn Phong cùng với mấy người Trương thúc nói chuyện phiếm vài câu rồi Trương thúc cũng ly khai.
Đợi cho mấy người Trương thúc đi rồi Tiêu Linh mới quay đầu, trong lòng tràn đầy vui mừng nói:
– Hàn Phong, đây chính là chỗ ở kế tiếp của chúng ta sao?
Hàn Phong cười đáp:
– Lẽ nào công chúa điện hạ của chúng ta không hài lòng?
Nghe được Hàn Phong nói như thế, linh không khỏi liếc nhìn hắn sẵng giọng nói:
– Ta phát hiện miệng lưỡi của ngươi ngày càng trơn tru.
Ta không để ý tới ngươi nữa! Hừ!
Nói xong, Tiêu Linh cũng không để ý tới Hàn Phong, trực tiếp đi vào bên trong nhà.
Từ biểu tình của nàng có thể thấy được, Tiêu Linh vô cùng yêu thích nơi này.
Chẳng qua Hàn Phong cũng không biết được Tiêu Linh vui sướng như vậy cũng không phải vỳ nơi này đơn sơ mà là vì nàng có thể cùng hắn sống chung một căn nhà, cùng nhau sinh hoạt.
Trải qua một hồi nghỉ ngơi hồi phục, Tiêu Linh, Hàn Phong và Lý Thần ba người cũng nhau mỗi người một tay thu dọn căn nhà tranh lại cho gọn gàng sạch sẽ.
Mà lúc này Trương thúc cũng đã quay lại mang theo không ít đạo cụ hỗ trợ.
Có lẽ đã rất lâu rồi Thanh Hà thôn không có người qua đường đến tá túc một thời gian.
Cho nên khi ba người Hàn Phong đến thì thôn dân ở đây tiếp đón vô cùng nhiệt tình.
Trong lúc nhất thời các hộ gia đình ở trong thôn đều đến giúp bọn họ sửa sang nhà cửa rồi bắt chuyện làm quen.
Thậm chí có vài người mang một ít thực vật trong nhà đưa cho ba người Hàn Phong dùng tạm trong mấy ngày tới.
Cảm thụ được sự nhiệt tình của thôn dân, Hàn phong cũng cùng mọi người cười vui nói chuyện một cách thân thiết.
Bất quá mọi người cũng chỉ nói chuyện phiếm một lúc rồi chuyển đề tài sang Tiêu Linh.
Cũng không lấy làm kỳ quái.
Chẳng qua những thôn dân ở đây chưa từng thấy qua một ai xinh đẹp như nàng.
Thế nên không ít đại thẩm có hai nhi trong nhà chưa thành hôn liền nhân cơ hội giới thiệu, hi vọng có thể rước Tiêu Linh về làm dâu nhà mình.
Tiêu Linh chẳng qua cũng chỉ là thiếu nữ, tự nhiên gặp phải cảnh tượng như vậy cũng không khỏi cảm thấy xấu hổ, khuôn mặt đỏ bừng.
Hàn Phong thấy vậy, cũng biết những thôn dân ở đây quá nhiệt tình nên muốn mở miệng thay Tiêu Linh giải vậy.
Bất quá có người so với hắn còn nhanh hơn.
Lý Thần vốn ngồi một mình một góc uống rượu lúc này đã khôi phục lại bộ dáng của một tao lão đầu.
Hắn thấy Tiêu Linh rối loạn muốn nói gì đó mà lại không dám nói ra.
Lý Thần đầu tiên uống một hớp rượu rồi tuỳ tiện nói:
– Ta khuyên mấy vị đừng nên phí lời, tiểu nha đầu này chắc sẽ không coi trọng mấy oa nhi trong nhà các ngươi đâu.
Mấy vị đại thẩm đang không ngừng giới thiệu về oa nhi nhà minh, nghe vậy cũng làm hiếu kỳ quay đầu sang nhìn Lý Thần yên lặng chờ đợi hắn giải thích.
Lúc này Lý Thần thấy mấy vị đại thẩm này đều nhìn hắn, không khỏi bĩu môi, đầu tiên là nhìn Hàn Phong rồi mới lên tiếng:
– Nha đầu kia sớm đã bị tiểu tử bên cạnh nàng mê hoặc đến thần hồn điên đảo rồi.
Phỏng chừng trời có sập xuongs cũng không thể chuyển biến được.
Cho nên các ngươi cũng đừng phí lời làm gì.
Lý Thần còn chưa dứt lời thì sắc mặt của Tiêu Linh càng thêm ửng đỏ.
Chẳng qua nàng cũng không có phản bác, chỉ cúi đầu.
Mơ hồ cũng có thể cả khuôn mặt nàng lúc này hồng thuận vô cùng.
Mà Hàn Phong nghe vậy cũng kéo Tiêu Linh đến bên người mình rồi hướng tới hương thân phụ lão xung quanh tươi cười.
Hắn muốn dùng hành động để chứng minh những lời nói vừa rồi của Lý Thần.
Mấy vị đại thẩm thấy vậy thì cũng chỉ đành tiếc nuối mà thôi.
Bất quá mọi người cũng rất nhanh khôi phục lại vẻ hào hứng lúc đầu.
Cùng với Hàn Phong, Tiêu Linh nói chuyện rôm rả.
Thẳng đến một lúc lâu sau thì mọi người mới chịu ly khai trở về nhà của mình.
Trải qua sự tình vừa rồi, Tiêu Linh tựa hồ còn chưa có hồi phục lại, sắc mặt vẫn như trước vô cùng e thẹn.
Trong thấy Hàn Phong đang nhìn mình thì cũng tránh né.
Hàn Phong thấy thế, không khỏi buồn cười, kéo Tiêu Linh lại bên cạnh, cười nói:
– Những thôn dân ở đây chẳng qua chỉ nhiệt tình thôi.
Chỉ cần nàng tiếp xúc một thời gian rồi cũng quen thôi!
– Ân!
Tiêu Linh nhàn nhạt trả lời, nàng thuận thế tựa vào lòng Hàn Phong.
Mà một người như hắn cũng không khỏi tim đập chân run trong hoàn cảnh này.
Chẳng qua hắn cảm thấy tình cảnh này vô cùng ấm áp.
Thật không ngờ Lý Thần ở đằng sau không hiểu phong tình phá hư.
– Uy! Hai người các ngươi tốt xấu gì thì cũng nên để ý tới lão phu chứ! Lẽ nào cứ như vậy mà bỏ qua sự tồn tại của ta hả!
Giọng điệu Lý Thần tựa hồ lộ ra tia bất mãn.
Mà nghe được thanh âm của Lý Thần, lúc này Tiêu Linh mới sực nhớ ra lão vẫn đang ở phía sau uống rượu.
Cả thân thể nhất thời giống như chim sợ cá, từ trong lòng Hàn Phong giãy ra, sau đó không thèm để ý tới hai người, vẻ mặt đỏ bừng chạy vào bên trong gian nhà.
Thấy chuyện tốt của mình bị quấy rầy, Hàn Phong không khỏi tức giận quay người trông lão Lý Thần tức giận nói:
– Lão già này! Ta phát hiện ra thực sự không nên để cho lão đi cùng đến nơi này.
Lý Thần thấy Hàn Phong nói như thế cũng không có đáp lại, chỉ là khuôn mặt lão không ngừng nở nụ cười như muốn trêu tức Hàn Phong.
Vài ngày sau đó, Hàn Phong cũng cảm thụ được dấu hiệu đột phát ngày càng rõ rết.
Cho nên hắn cũng nắm bắt thời gian, thừa dịp mấy ngày này còn rảnh rỗi, đầu tiên là giúp Lý Thần luyện chế mọt ít đan dược để giúp hắn trị thương.
Lúc này một nữ tử còn trẻ tuổi một thân mặc áo trắng, đang mỉm cười nhìn đám hài đồng đang chơi đùa trên cỏ.
Giá mát tập qua, thiếu nữ vươn tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc của mình.
Một tiểu cô nương chừng mười tuổi từ trong đám hài đồng tách ra chạy đến bên cạnh nữ tử, giọng trẻ con nũng nịu nói:
– Tiêu Linh tỷ tỷ, ngươi tới cùng chúng ta chơi đùa đi.
Tiểu cô nương tóc búi hai bên, đôi mắt đen nháy mở thật to, thật khiến cho người ta cảm thấy yêu thích mà.
Tiêu Linh trìu mến nhìn tiểu cổ nương này, lấy tay xoa đầu nàng, cười nói:
– Nhị Nha, chơi cái gì bây giờ?
Nhị Nha oa đầu ngẫm nghĩ một lúc rồi nũng nịu nói:
– Ta muốn nghe Tiêu Linh tỷ tỷ đánh đàn!
Tiêu Linh thấy Nhị Nha nhìn mình chớp mắt không ngừng, nhãn thần tràn ngập mong đợi, cho nên cũng gật đầu đáp ứng.
Nhị Nha thấy Tiêu Linh đáp ứng nhất thời vui vẻ, vội vàng lớn tiếng hô kêu những hài đồng còn đang chơi đùa chạy lại.
Trong nháy mắt xung quanh Tiêu Linh liền bị một đám hài đồng vây quanh.
Sau khi ra hiệu cho những hài tử này an tĩnh, Tiêu Linh lúc này mới dịu dàng nói:
– Trong lúc đánh đàn, các ngươi không được làm ồn! Phải trật tự lắng nghe nha!
– Hảo!
Bọn con nít đồng thanh kêu lên.
Sau đó đều khoanh chân ngay ngắn, hai tay chống cằm chăm chú lắng nghe.
Tiêu Linh thấy vậy cũng phải mỉm cười.
Hiển nhiên, Tiêu Linh vừa rồi cũng nói hơi dư thừa.
Từ mấy ngày trước khi mà đám hài tử ngẫu nhiên nghe được tiếng đàn của nàng thì mất ngày qua bọn chúng mỗi ngày có thời gian đều nhân cơ hội quấn quýt lấy Tiêu Linh.
Một trận gió nhẹ thổi qua, đám nhỏ vui đùa ầm ĩ cùng với Tiêu Linh.
Mọi người trong thôn vô cùng bận rộn, thấy đám trẻ vây bắt một thiếu nữ không lớn lắm cũng ào ào lộ vẻ tươi cười.
Lúc này từ một căn nhà tranh một vị thiếu niên đi ra.
Dọc trên đường đi, thôn dân thấy thiếu niên đều mỉm cười bắt chuyện.
Thiếu niên cũng nhất nhất gật đầu đáp lại.
Thôn này cũng chỉ có một trăm hộ, cũng không phải là lớn.
Thiếu niên rất nhanh đi tới đầu thôn, chậm rãi quét một vòng cuối cùng cũng dừng lại trên người Tiêu Linh đang bị đám hài tử vây quanh.
Tựa hồ cảm giác được ánh mắt của thiếu niên, Tiêu Linh đang chuẩn bị đánh đàn cho đám nhỏ nghe cũng không khỏi ngẩng đầu quay lại nhìn.
Nhìn thấy thiếu niên đứng cách đó không xa đang mỉm cười với mình, Tiêu Linh cũng gật đầu, sau đó mười ngón tay bắt đầu gảy một khúc nhạc.
Một giai điệu du dương từ mười đầu ngón tay nàng bay ra, truyền vào bên tai đám nhỏ, đồng thời tiếng đàn cũng truyền vào bên tai của thiếu niên.
Bất tri bất giác, đám hài tử lúc này còn choai choai ầm ĩ không ngớt, bây giờ cũng yên tĩnh lắng nghe, vẻ mặt vô cùng sung sướng khi được nghe Tiêu Linh gảy đàn.
Mà Hàn Phong lúc này đi tới đằng sau đám hài tử, không hề nháy mắt tập trung tinh thần nhìn vào Tiêu Linh, dần già trên mặt cũng dần dần lộ ra tiếu ý.
Một lúc sau, khúc nhạc đã hết, tiếng đàn cũng đã dừng lại nhưng đám hài tử vây quanh Tiêu Linh vẫn chưa còn hết say sưa nghe tiếng đàn của Tiêu Linh còn đang vang vọng trong lòng.
Không biết bao lâu thì Nhị Nha nữ hài tử đột nhiên quay đầu lại.
Lúc này nàng thấy Hàn Phong không biết từ lúc nào đã đứng đằng sau, cũng kinh hỉ kêu lên:
– Hàn Phong ca ca, ngươi cũng tới nghe Tiêu Linh tỷ tỷ đánh đàn sao?
Thanh âm của tiểu cô nương khiến cho những tiểu hài đồng khác giật mình mà tỉnh giấc mộng.
Những tiểu hài đồng này đồng loạt ào ào quay lại nhìn.
Khi thấy Hàn Phong đang đứng đằng sau, nhưng hài đồng này cũng đứng lên mở rộng vòng vây rồi vây quanh Tiêu Linh và Hàn Phong.
Hàn Phong thấy thấy những chỉ nhẹ nhàng xoa lóp khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhị Nha tiểu nha đầu rồi cười nói:
– Tiểu nha đầu! Tiêu Linh tỷ tỷ đàn nghe rất êm tai sao.
-Đương nhiên êm tai, ta chỉ muốn cả đời được nghe tiếng đàn của Tiêu Linh tỷ tỷ!
Nhị Nha cười hì hì nói.
– Ha ha! Tiểu nha đầu, chờ cho ngươi lớn lên rồi sẽ không nghĩ như vậy đâu!
Tiêu Linh buông tiên cầm trong tay xuống rồi bắt lấy Nhị Nha ôm vào trong lòng, mỉm cười nói.
Nhị Nha tựa hồ không rõ vì sao Tiêu Linh lại nói như vậy, không ngừng gãi đầu.
Mãi về sau không có giải thích được mới nhìn Tiêu Linh hỏi:
– Vì sao ta? Ta hỏi Hàn Phong ca ca thì hắn cũng nói muốn cả đời này nghe tiếng đàn của Tiêu Linh tỷ tỷ đó!
Nghe vậy, đôi mắt Tiêu Linh không khỏi liếc Hàn Phong một cái, đôi mắt ôn nhu không khỏi lộ ra một tia tiếu ý.
Cảm thụ được tình cảm của Hàn phong, Tiêu Linh cũng hiểu ý cười, lập tức xoa đầu Nhị Nha nói:
– Đó là bởi vì sau khi Nhị Nha lớn lên sẽ phải lập gia định! Lập gia đình rồi tự nhiên sẽ không muốn nghe tỷ tỷ đánh đàn nữa.
– Lơn lên phải lập gia đình sao? Ta đây phải gả cho ai?
Nhị Nha niên kỷ quá nhỏ, tụa hồ không hiều được lập gia đình trong lời Tiêu Linh nó là cái gì.
Khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi nhíu lại nói.
Bộ dáng của Nhị Nha lúc này không khỏi chọc cho Tiêu Linh cười khanh khách không ngừng.
Mà lúc này một tiểu nam hài có hơi chút cường tráng, đột nhiên mở miệng nói:
– Nhị Nha lớn lên đương nhiên là gả cho ta.
– Phi! Đại ngốc xấu xa, còn lâu mới gả cho ngươi!
Nhị Nha thấy Đại ngốc tử nói như vậy, tuy rằng vẫn không có rõ lập gia đình là cái gì nhưng cũng cãi lại mới chịu.
Ai biết được tiểu nam hài đại ngốc thấy Nhị Nha phản đối, khôi khỏi cảm thấy gấp gáp nói:
– Đây chính là Yêm Đa nói, hắn nói trong thôn này chỉ có ngươi mới xứng với ta.
Không tin ngươi đi hỏi Yêm Đa!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhị Nha tỏ vẻ không tin một chút nào, tiểu oa nhi từ trên người Tiêu Linh nhảy xuống, lập tức chỉ vào đại ngốc nói:
– Ta mới không muốn gả cho ngươi, nếu có thì cũng phải gả cho Hàn Phong ca ca! Ta đây liền đi nói với mẹ.
NÓi xong, Nhị Nha cũng không có để ý tới những người khác, nhanh chân chạy vào trong thôn.
Mà bọn con nít cũng ồn ào chạy theo.
Cuối cùng thì cũng chỉ còn có Hàn Phong với vẻ mặt xấu hổ, Tiêu Linh thì đứng bên cạnh hắn cười trộm không ngớt.
– Ha ha! Không nghĩ ra, chàng như vậy mà được hoan nghênh nhất nha.
Ngay cả Nha Nhị cũng bị chàng mê hoặc mất!
Tiêu Linh nhìn Hàn Phong sẵng giọng nói.
Nguyên bản Hàn Phong còn cảm thấy chút xấu hổ, hắn nghe Tiêu Linh nói vậy thì kéo nàng vào trong lòng, lập tức xấu xa cười nói:
– Vậy nàng có phải hay không bị ta mê hoặc, cũng muốn gả cho ta!
– Nha! Chàng mau buông ta, để người ta nhìn thấy thì ngượng chết!
Tiêu Linh không nghĩ tới Hàn Phong lại lớn mật như vậy, dĩ nhiên ở ngay ngoài đầu thôn lại ôm lấy nàng, nhất thời ngượng ngùng không ngớt.
Mà thấy bộ dạng mê người của Tiêu Linh, Hàn Phong cười lớn một tiếng, cũng không có để ý tới phản ứng của nàng, cúi đầu trực tiếp hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng.
Ánh chiều tà nhất thời chiếu lên gương mặt hai người khiến cho cảnh tượng càng thêm lạng mãn.
Sau khi tới Thanh Hà thôn một tháng.
Trong thời gian này, mấy người Hàn Phong đối với thôn dân ở đây vô cùng quen thuộc.
Ngay từ đầu Lý Thần còn tỏ vẻ phong phạm của cao nhân.
Nhưng không ngờ lại bị Nhị Nha bướng bỉnh không ngừng kêu gia gia.
Thành ra hắn cũng bắt đầu dạy đám hài tử trong thôn tu luyện đấu khí.
Thanh Hà thôn dựa vào việc săn bắt thú mà sống.
Hơn nữa rất ít khi rời khỏi làng.
Cho nên đối với ngoại giới thì hiểu biết rất ít.
Duy chỉ có một vài người trong thôn thường xuyên được phái ra ngoài mua đồ nên cũng biết được ít nhiều sự tình.
Trong mắt những thôn dân này thì võ giả ở bên ngoài là những người vô cùng tài giỏi.
Lại không có nghĩ rằng ba người Hàn Phong đột nhiên một tháng trước đến thôn dĩ nhiên đều là võ giả.
Lúc này những người trong thôn biết được ba người Hàn Phong đều biết tu luyện đấu khí thì trong lòng không khỏi cảm thấy hâm mộ.
Bất quá theo thời gian ở chung, bọn họ cũng phát hiện ba người Hàn Phong cũng rất bình dị, gần gũi.
Bọn họ cảm giác như không có gì khác biệt cho nên cũng dần dần yên tâm.
Không những thế, không ngờ rằng Lý Thàn còn nguyện ý dạy đám hài tử trong thôn tu luyện đấu khí.
Nhất thời những thôn dân thuần phác này không khỏi hướng tới Lý Thần mà mang ơn.
Chỉ còn kém việc quỳ lạy trước mặt mà thôi.
Đương nhiên Lý Thần dạy đám hài tử Nhị Nha tu luyện đấu khí không phải vì muốn được cảm ơn.
Chăng qua ngày thường hắn rảnh rỗi hay cùng tiểu nha đầu Nhị Nha trò chuyện.
Tiểu oa nhi xác thực đòi hỏi cho nên hắn mới bớt thời gian chạy bọn trẻ phương pháp tu luyện đấu khí.
Còn về Hàn phong thì một tháng trở lại đây cơn bản hắn không có thời gian rảnh.
Qua mấy lần được sự giúp đỡ của thôn dân, căn nhà tranh mà hắn đang ở cũng đã được sửa chữa lại, có nhiều phòng hơn, khang trang hơn trước rất nhiều.
Mà trong thời gian này, Hàn Phong vì luyện chế đan dược cho Lý Thần và Tiêu Linh cũng tiện tay luyện chế cho đám nhỏ Nhị Nho một ít Ngưng Thần Đan và Tụ Linh Đan.
Tin tưởng rằng những sơ cấp đan dược này có thể trợ giúp đám nhỏ tu luyện một cách nhanh chóng.
Làm xong tất cả mọi việc, Hàn Phong cũng nói với Tiêu Linh và Lý Thần vài câu rồi quay lại căn nhà tranh bắt đầu bế quan.
Chương 288: Trùng kích Thiên giai
Từ mấy ngày trước hắn đã cảm giác được đấu khí áp nén xuống không ngừng rối loạn.
Hai tháng nay nếu như không phải Hàn Phong không ngừng áp chế đấu khí, hạn chế đấu khí của mình không tăng trưởng quá nhanh thì chỉ sợ rằng hai tháng từ sau khi ly khai đế đô hắn đã bắt đầu bế quan.
Một tháng trù bị, vì thương thế Lý Thần mau chóng khôi phục Hàn Phong cũng đã chẩn bị phân lượng đan dược trong nửa năm, cũng đủ để chống đỡ trong thời gian hắn bế quan.
Về phần Tiêu Linh, hắn tự nhiên không quên.
Tuy rằng Tiêu Linh đối với việc tu luyện đấu khí không có hứng thú nhưng Hàn Phong vẫn luyện chế cho nàng một ít đan dược thích hợp.
Bản thân Tiêu Linh thiên phú không kém cộng them những đan dược phụ trợ này, tin tưởng rằng sau mấy tháng đấu khí của nàng tự nhiên cũng có tiến bộ nhảy vọt.
Hàn Phong tin tưởng, ngày sau nếu cần thiết thì Huyễn Âm thần bí quyết của Tiêu Linh sẽ có trợ lực không nhỏ với hắn.
Mà ở trong thôn sơn hẻo lánh này Hàn Phong cũng tự nhiên không quá mức lo lắng cho an nguy của Tiêu Linh, huống chi bên cạnh nàng còn có Lý Thần bảo hộ.
Với thực lực của Lý Thần hiện nay tin tưởng rằng khó có một ai có thể làm tổn thương được Tiêu Linh của hắn.
Làm tố mọi chuyện này, Hàn Phong liền vào trong núi sau làng, tìm một sơn động bí mật, bắt đầu bế quan, trung kích Thiên giai chi cảnh.
Một huyệt động thường được thôn dân Thanh Hà thôn hay lên núi săn thú dùng làm nơi tránh né thú dữ, cũng phập phần bí ẩn.
Người bình thường rất khó phát hiện ra được nơi này.
Nesu như tính để kiếp trước thì đây là lần thứ ba Hàn Phong trùng kích vào Thiên giai chi cảnh.
Có kinh nghiệm của hai lần trước, Hàn Phong đối với lần này cũng tự tin mười phần.Vào trong sơn động nửa tháng, thân thể của hắn đã có thể câu thong, nhận biết được thiên địa.
Đây là điều kiện tiền đề để đột phá Thiên giai chi cảnh.
Chỉ có tồn tại loại nhận biết này mới có thể thành công trùng kích Thiên giai.
Nhưng mọi việc cũng chỉ mới thành công được một nửa mà thôi.
Mà kế tiếp, toàn bộ tâm thần của Hàn Phong đều tập trung vào trong một tia nhận biết này.
Giống như hai lần trùng kích trước, lúc này thiên địa nguyên tố không ngừng hướng về phía Hàn Phong dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Một tháng cư thế trôi qa, thân thể Hàn Phong hoàn toàn bị một cỗ thuần sắc màu trắng của thiên địa nguyên tố bao phủ bên tron.
Từ xa nhìn lại giống như một viên bạch quang đang toả ra ánh hào quang.
Đồng thời mấy ngay nay nồng độ thiên địa nguyên tố trong người hắn so với lần trùng kích trước thì nồng đậm hơn rất nhiều.
Hàn phong trong lúc bế quan tu luyện đã quên mất thời gian đã trôi qua bao lâu.
Chẳng qua quá trình trùng kích quen thuộc lại đang một lần nữa diễn ra khiến cho hắn không khỏi vui mừng.
Thế nhân đều biết, Thiên giai cường giả chính là tồn tại đứng đầu phiến đại lục này.
Một khi đạt tới Thiên giai thì cười mây vượt gió, hô phong hoán vũ.
Tuy rằng có chút khoa trương nhưng cũng có thể thấy được sự cường đại của Thiên giai cường giả.
Nhưng thế nhân đồng dạng cũng biết, muốn trở thành một Thiên giai cường giả thì gặp không ít trắc trở.
Đại lục mấy nghìn năm qua, những nhân tài kiệt suất, thiên phú dị bẩm xuất hiện không ngớt.
Thường thường so với đám bạn cùng chang lứa thì xuất sắc hơn không biết bao nhiêu lần.
Có những người chỉ chừng trên dưới ba mươi đã có thể thành công đạt được Địa giai đỉnh phong.
Thế nhưng những người này một phần mười là có thể thuận lợi đọt phá bình cảnh, do đó nhất cử bước vào Thiên giai.
Mà mặt khác có những võ giả cả đời nỗ lực cũng không thể bước qua được một bước cuối cùng này.
Cuối cùng cũng chỉ đành tiếc nuối cả đời mà thôi.
Có thể nghĩ từ một Địa giai đột phá lên tahnhf Thiên giai chi cảnh trắc trở đến như thế nào.
Nhưng Hàn Phong chỉ với mười lăm tuổi đã là lần thứ hai trùng kích Thiên giai.
Chỉ sợ nói ra người khác cho rằng đang nói giỡn mà thôi.
Ngày đêm thay thế, bất tri bất giác lại nửa tháng nữa trôi qua.
Lúc này huyện động mà Hàn Phong bế quan đã hoang toàn bị thiên địa nguyên tố bao vây phủ kiesn.
Những nguyên tố này dùng một loại tần suất quỷ dị tản ra quang mang, phảng phất giống như tằm ti đem Hàn Phong bao phủ bên trong đó.
Nếu như lúc này có người phát hiện thì chắc chắn sẽ giật mình không thôi.
Những sự việc trước mắt thật vượt qua sự tưởng tượng của bọn họ.
Mặc dù bị bao phủ bên trong bạch sắc nguyên tố thế nhưng Hàn Phong không hề nhúc nhích thậm chỉ còn không thể nào cảm nhận được nhịp hô hấp của hắn.
Chẳng qua năng lượng xung quanh người hắn đang dùng tốc độ không thể nào tưởng tượng nổi, cuồn cuộn không ngừng quán trú vào trong cơ thể hắn.
Đồng thời không ngừng mở rộng đan điền của Hàn Phong.
Đã có hai làn tiến giai, Hàn Phong đối với những sự tình đang xảy ra vô cùng minh bạch.
Nhưng hôm nay thiên đại nguyên tố vẫn không ngừng quán trú vào trong cơ thể hắn.
Khiến không chỉ đan điền mà kinh mạch của hắn cũng không ngừng mở rộng ra một cách kinh khủng.
Biến hoá này không có nằm trong dự liệu của hắn.
Nếu dựa theo tình huống bây giờ thì đến khi hắn hoàn thành cửu chuyển huyền công thì không chỉ có thân thể sẽ chuyển sang kim nguyên chi thể mà kinh mạch trong cơ thể cũng mở rộng đến mọt trình độ vô cùng kh*ng b*.
Theo độ lớn nhỏ của kinh mạch mà trực tiếp quan hệ tói khả năng chứa đựng đấu khí.
Tuy nói đến Thiên giai cường giả, nhất là Thiên giai ngũ phẩm có thể điều khiển một ít thiên địa nguyên tố trợ giúp chiến đấu.
Thế nhưng nếu như bản thân nơi chứa đựng đấu khí trong cơ thể được mở rộng thì thứ nhất chính là đấu khí trong cơ thể càng nhiều, càng nồng đậm.
HƠn nữa võ giả trong lúc chiến đấu cũng chỉ là so đấu năng lượng đấu khí mà thôi.
Vũ kỹ chẳng qua là để võ giả thi triển đấu khí mà thôi.
Đồng thời có vũ kỹ thì uy lực phát ra sẽ vô cùng mạnh, có thể phát huy được ưu điểm thứ nhất.
Vì vậy sau khi phát hiện được biến hoá này, trong lòng Hàn Phong cũng mững rỡ dị thường.
Hắn cũng không có nghĩ tới, sau khi tán công trùng tu lại có thể đạt được cơ duyên tốt như vậy.
Hàn Phong dự tính, dựa theo trình độ này mà tính đến khi hắn trùng kích thành công thì thực lực hẳn phải đạt đến Thiên giai nhị phẩm.
Sau đó chỉ cần hắn hảo hảo tu luyện một phen thì sau này ngay cả Phí lão cũng chưa chắc trở thành đối thủ của hắn.
Đây chính là chỗ tốt mà hắn đạt được khi trùng tu.
Đương nhiên từ trước khi tán công, hắn cũng đã nghi tới chuyện này.
Nếu như một năm trước hắn không có lựa chọn tán công trùng tu thì với tình hình của hắn lúc đó so với những Thiên giai cường giả phổ thông cũng chỉ mạnh hơn một ít.
Thứ nhất, ưu tiên Tiên Thiên đấu khí cũng không còn.
Tuy rằng trong đầu hắn vẫn như cũ tồn tại rất nhiều tuyệt luân vũ kỹ cần phải tu tập.
Nhưng không phải vì thế mà Hàn Phong cảm thấy thoả mãn.
Mà quyết định tán công trùng tu lúc trước của Hàn Phong của nhiên không sai.
Hôm nay không chỉ có chỉ dùng một năm thời gian hắn đã có thể một lần nữa tu luyện đến Địa giai đỉnh phong.
Bây giờ chỉ sợ không lâu nữa hắn có thẻ trở thành Thiên giai chi cảnh.
Mà lần trở lại Thiên giai chi cảnh này đã không còn đơn thuần là một nhất gia nhất đẳng.
Mỗi một lần tiến giai là một lần mở ra sinh tử.
Chỉ có Hàn Phong ở trong quá trình tu luyện mới có thể lĩnh hội được.
Mà lo lắng sau cùng chính là Tiên Thiên đấu khí còn không ngừng xảy ra biến hoá.
Hàn Phong thẳng thắn tiến giai Tiên Thiên đấu khí trước gọi là một chuyển Tiên Thiên đấu khí.
Như vậy, đến khi hắn thuận lợi đột phá đến Thiên giai chi cảnh, Tiên Thiên đấu khí liền có thể trở thành nhị chuyển Tiên Thiên đấu khí.
Lúc này trong lòng Hàn Phong đột nhiên có một lại xung động không thể nào hiểu được.
Hắn thập phần nghĩ rằng đến khí Tiên Thiên đấu khí của hắn đạt tới cửu chuyển thì sẽ xảy ra tình cảnh như thế nào.
Chẳng qua vừa mới nhất chuyển Tiên Thiên đấu khí thôi mà đã khiến hắn mất một năm thời gian.
Như vậy thời gian để đạt được nhị chuyển tự nhiên sẽ ngắn hơn.
Mà cửu chuyển Tiên Thiên đấu khí một khi đại thành thì sẽ có hiện tượng kinh khủng nào xảy ra.
Hàn Phong hôm nay thập phần chờ mong ngày đó sẽ đến.
Chương 289: Gặp nạn sau núi
Lúc này trong lòng Hàn Phong đột nhiên có một lại xung động không thể nào hiểu được.
Hắn thập phần nghĩ rằng đến khí Tiên Thiên đấu khí của hắn đạt tới cửu chuyển thì sẽ xảy ra tình cảnh như thế nào.
Chẳng qua vừa mới nhất chuyển Tiên Thiên đấu khí thôi mà đã khiến hắn mất một năm thời gian.
Như vậy thời gian để đạt được nhị chuyển tự nhiên sẽ ngắn hơn.
Mà cửu chuyển Tiên Thiên đấu khí một khi đại thành thì sẽ có hiện tượng kinh khủng nào xảy ra.
Hàn Phong hôm nay thập phần chờ mong ngày đó sẽ đến.
Lại thêm một ngày nữa trôi qua ở Thanh Hà thôn, lúc này Hàn Phong cũng đã bế quan được hai tháng.
Hai tháng qua với học thức của một Thiên giai ngũ phẩm cường giả của Lý Thần cùng với sự trợ giúp của đan dược mà Hàn Phong luyện chế thì vài tên tiểu hài tử của Thanh Hà thôn cũng đã có những biến hoá trong việc tu luyện đấu khí.
Lý Thần phát hiện những hài tử trong thôn này không biết có phải vì đời đời chưa từng tu luyện đấu khí nên bản thân tư chất bọn chúng cũng chỉ có thể tính là phổ thông mà thôi.
Mặc dù tồn tại Ngưng Thần đan của Hàn Phong trợ giúp, trải qua ba tháng thời gian thì đại bộ phận hài tử, đấu khí trong cơ thể cũng chỉ xem như mới nhập môn mà thôi.
Hiện tại cũng đạt đến cơ sơ nhất phẩm.
Có một vài tiểu hài tử thông minh một chút thì mấy ngày hôm trước đã có thể bước vào cơ sở nhị phẩm.
Đương nhiên Lý Thần dạy những hài tử này tu luyện đấu khí vốn cũng không có ôm hi vọng gì nhiều.
Cho nên cũng không có ý nghĩ gì đặc biệt, bởi vậy mà đối với tu chất tầm thường của đám nhỏ hắn cũng không có thất vọng.
Mỗi ngày vẫn như trước hớn hở nghe đám nhỏ nhí nhố kêu gia gia, khiến hắn cảm thấy rất vui tai, vô cùng cao hứng.
Bất quá, cũng có vài điều ngoài ý muốn của hắn.
Người khiến cho Lý Thần cảm thấy ngoài ý muốn chính là tiểu nha đầu Nhị Nha lần trước ở trước đầu thôn nói phải gả cho Hàn Phong mà không muốn kết hôn làm vợ đại ngốc.
Nhị Nha tiểu cô nương tinh quái, tuy rằng chỉ mới có tám tuổi, nhưng cũng đã rất tinh quái.
Một khi mở miệng là giết người phải đền mạng.
Lúc trước Lý Thần cũng là bị Nhị Nha tiểu oa nhi đó kêu vài tiếng gia gia mà khiến cho hắn hứng khởi dạy bọn trẻ tu luyện đấu khí.
Mà thiên phú của Nhị Nha cũng khiến cho Lý Thần cảm thấy kinh ngạc không thôi.
So với các tiểu hài tử khác thì thiên phú của Nhị Nha có thể nói là cực cao, mới ba tháng thôi là đấu khí của Nhị Nha cũng đạt được cơ sở tứ phẩm.
Trực tiếp bỏ xa đám nhỏ khác trong thôn ở phía sau.
Tu luyện được ba tháng, liền có tu vi cơ sở tứ phẩm, hơn nữa Nhị Nha cũng chỉ mới có tám tuổi.
Dù cho đem Nhị Nha đến những địa phương khác thì cũng không có gì nổi bật cả.
Nghĩ tới lúc đầu Hàn Phong mười một tuổi cũng chỉ mới là cơ sở tam phẩm.
Hơn nữa lúc đấy Hàn Phong mới bắt đầu tu luyện đấu khí.
Về phần đại ngốc, niên kỷ lơn hơn Nhị Nha một ít bất quá cũng chỉ mới có chín tuổi mà thôi.
Tuy rằng ngày thường thoạt nhìn có chút bộ dạng sầu não nhưng đối với độ mãn cảm của đấu khí thì lại hoàn hảo dị thường.
Hơn nữa hắn vẫn luôn nghĩ rằng sau này sẽ cưới Nhị Nha là vợ.
Cho nên ở phương diện tu luyện đấu khí dĩ nhiên là không muốn bị Nhị Nha đánh bại.
Từ sau khí đại ngốc bắt đầu tu luyện đấu khí thì mỗi ngày đều mất ăn mất ngủ, chỉ có chăm chăm tu luyện.
Phần tinh thần này cũng khiến cho Lý Thần có cảm giác ngoài ý muốn.
Bất quá, mặc dù đại ngốc thập phần liều mạng, hơn nữa thiên phú so với những tiểu hài tử khác cũng hơn xa.
Nhưng hắn cũng là không có được thông minh như Nhị Nha cho nên vẫn còn bị nàng bỏ xa một đoạn.
Qua ba tháng thời gian, đấu khí của đại ngốc cũng đã đạt được cơ sở tam phẩm.
So với Nhị Nha cũng là muốn kém hơn nhất phẩm.
Hơn nữa, tiểu nha đầu Nhị Nha thường ngày rất lười biếng, Lý Thần xem ra nếu như Nhị Nha có thể chăm chỉ như đại ngốc thì tin tưởng thành tựu sau này cũng không có quá kém.
Đương nhiên, Lý Thần đói với điểm ấy cũng không quá mức cưỡng cầu.
Dù sao thì những hài tử này từ nhỏ đã sinh trưởng trong thôn.
Có lẽ cả đời bọn nhỏ cũng chỉ sống ở đây mà thôi.
Ở đây tuy có hơi nghèo khó một chút nhưng được cái vô ưu vô lo, còn hơn là đi ra thế giới bên ngoài đầy rẫy những cạm bẫy, suốt ngày cũng chỉ là người lựa ta gạt.
Một ngày, thái dương còn chưa xuống núi, sơn lâm phía sau làng bị một tầng hồng quang bao phủ.
Một mỹ cảnh như vậy ở bên ngoài cũng không thể nào bát gặp được.
Nhưng đối với những thôn dân quanh năm chỉ sinh hoạt ở đây tự nhiên cũng không thể trách được bọn họ không ngạc nhiên mới là lạ.
Bất quá, vốn trong sơn lâm không hề có người thế nhưng lúc này lại có hai đạo thân ảnh đang lén lút đi tới.
– Nhị Nha, chúng ta thật muốn đi tới sao? Yêm Đa nói phía sau núi vô cùng nguy hiểm.
Tiểu hài tử như chúng ta nếu mà đi tới sẽ bị quái vật ăn tươi nuốt sống.
Đi ở phía sau, một thân ảnh hơi cường tráng một chút, ấp úng nói rằng.
Sau khi hắn nói xong, phía trước thân ảnh được gọi là Nhị Nha còn quay đầu lại bất mãn nói:
– Đại ngốc, ngươi nếu như không dám đi thì ngươi đi về một mình đi!
Hai đạo thân ảnh nho nhỏ này không phải ai khác chính là Nhị Nha và đại ngốc mới tu luyện đấu khí được ba tháng.
Mà nghe được Nhị Nha nói như vậy, trong lòng đại ngốc tuy rằng còn có chút sợ hãi nhưng vẫn như cũ ngẩng đầu lên, mạnh dạn nói rằng:
– Ai….ai nói ta không dám!
Chẳng qua nghe khẩu khí cũng thoáng hiển lộ ra nội tâm bất an của hắn.
– Hừ! Ngươi như vậy mà còn đòi cưới ta làm vợ.
Ngươi mà như vậy thì đừng hòng ta gả cho ngươi!
Nhị Nha chế tạo nói:
– Ta nghe Tiêu Linh tỷ tỷ nói, Hàn Phong ca ca đang ở một mình sau núi hai tháng nay rồi, ngươi thật là vô dụng quá đi.
Nghe vậy, đại ngốc lại nhỏ giọng thì thầm:
– Cái gì! Ta làm sao có thể so được với Hàn Phong ca ca!
Hai tiểu oa nhi vừa đi vừa nói chuyện, vẫn tiếp tục đi vào sâu bên trong thâm sơn.
Hai người lại nhanh chân bước đi, đại ngốc đột nhiên lại mở miệng nói:
– Nhị Nha chúng ta thật sự sẽ đi tiếp sao?
Nhị Nha nghe vậy không kiên nhẫn được gật đầu nói:
– Ngày hôm qua ta đã đánh bại được Đại Trụ ca đánh bại.
Mà Đại Trụ ca có thể đi vào trong thâm sơn thì chúng ta dĩ nhiên là có thể đi được rồi.
Thấy khuyên bảo vô hiệu, đại ngốc cũng chỉ có thể cau mày, một đường theo phía sau.
Vốn Thanh Hà thôn không có tiếp xúc quá nhiều với thế giới bên ngoài những trong thôn vẫn có truyền lưu một truyền thuyết đáng sợ.
Nhị Nha từ trong miệng Đại Trụ ca biết được nghe nói ở phía sau núi có một con ma thú thập phần đáng sợ.
Một năm trước đám thôn dân bọn họ kinh nghiệm phong phú đến trên núi săn thú một thời gian cũng chính là ngoài ý muốn đụng phải con ma thú này.
Cho nên cũng chỉ có thể tay không trở về.
Chuyện này cũng khiến cho đám thôn dân khiếp sợ không thôn.
Thẳng đến sau khi sự tình phát sinh được ba tháng, Thanh Hà thôn cũng có một thanh niên thân thể khoẻ mạnh sốt suột lên núi tìm kiếm.
Sau lần quay lại núi tìm kiếm đó cũng không có phát hiện được tình huống nào khả nghi.
Cho nên dần dà thôn dân cũng bắt đầu quên đi.
Về phần ma thú bọn họ có rằng chẳng qua cũng chỉ là trùng hợp lúc lúc đi săn thú mà gặp được mà thôi.
Hàn Phong ở trong thôn cũng từng nghe qua chuyện này nhưng hắn cũng không thèm để ý.
Hắn cũng từng ra sau núi cảm thụ mà không phát giác ra được khí tức của ma thú.
Hơn nữa hắn cũng bế quan ở một địa phương tương đối bí mật mà người bình thường căn bản khó có thể phát hiện được.
Cho dù có phát hiện đi chăng nữa thì với trạng thái hiện nay của Hàn Phong cũng rất khó có thể tiếp cận được hắn.
Thái dương đã hoàn toàn khuất sau dãy núi.
Nhị Nha và đại ngốc hai người dưới ánh trăng hôn ám vẫn bước đi trong cánh rừng mà đã bắt đầu trở nên yên tĩnh quỷ dị một cách lạ thường.
Hai người rốt cuộc cũng có thể đi đến đỉnh núi.
Nhìn một màn đêm tối đen trước mắt hai tiểu hìa tử cũng cảm thấy vô cùng mờ mịt.
Mà Nhị Nha gan lớn nhìn thấy một mảnh đen kịt như vậy cũng không khỏi cảm thấy nổi da gà sợ hãi.
– Hiện ….Làm sao giờ?
Đại ngốc nhìn về phía màn đêm trước mặt.
Đến cả những ngón tay của hắn cũng không thể nào nhìn thấy được, không khỏi lắp bắp nói.
Mà Nhị Nha hiển nhiên cũng có chút do dự, không khỏi quay đầu lại lẩm bẩm nói:
– Ta cũng không biết, nếu không chúng ta trở về đi! Nghĩ rằng tối rồi ma thú cũng cần phải nghỉ ngơi.
Chắc hẳn không có dám đi ra ngoài.
– Ân?
Đại ngốc trông thấy Nhị Nha, đầu tiên là sửng sốt, chợt biến sắc, lắp bắp chỉ vào đằng sau Nhị Nha nói:
– Nhị Nha! Tựa hồ ma thú không có sợ bóng tối!
– Ai nói với ngươi! Lẽ nào ngươi đã gặp qua!
Nhị Nha liếc mắt nhìn đại ngốc, khinh miệt nói.
Đại ngốc không để ý tới nhãn thần coả Nhị Nha, vẫn mở to mắt nhìn vào đằng sau Nhị Nha, bất quá thanh âm cũng trở nên run rẩy nói:
– Trước chưa thấy qua, bất quá hiện tại đã thấy được rồi! Ma thú không có sợ bóng tôi!
– Uy! Đại ngốc, ngươi đang nói cái gì đó.
Nhị Nha thấy được bộ dạng ngây ngốc của đại ngốc, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng không khỏi cảm thấy giận giữ.
Chẳng qua chẳng đợi nàng nói xong thì từ phía sau nàng truyền đến một tiếng gầm giận giữ.
Rống!
Một âm thanh vang vọng cả sơn lâm, vô số lá cây đều bị tiếng hống này khiến thân cây rung chuyển mà rơi xuống.
– Này……… Đây là……
Nhị Nha bị tiếng rống bất thình lình khiến bản thân nàng giật mình không khỏi vội vàng quay người lại nhìn lại phía sau.
Trong lúc đó, hai đại lưỡng ảnh lục quang tràn ngập sự quỷ dị, yếu ớt từ trong bóng tối b*n r*.
Ngay sau đó những tiếng bước chân nặng nề rơi vào trong tai hai tiểu hài tử.
Theo tiếng bước chân ngày càng gần, Nhị Nha và đại ngốc cũng nhìn không được mà nuốt xuống một ngụm nước bọt.
Hai người đều cảm thụ được bản thân đang không ngừng run rẩy, kinh hoàng, sợ hãi.
Rất nhanh đạo lục quanh đã xuất hiện trước mặt hai tiểu hài tử.
Nương theo đó là con ma thú thân hình cao gấp đôi đại ngốc xuất hiện.
Nhị Nha cũng không phải không nhận thức được ma thú trước mặt.
Chẳng qua lúc này là đêm tối, tiểu oa nhi Nhị Nha cũng chỉ có thể nhìn thấy được cả thân con ma thú có lân phiến đen kịt, cùng với cái mồm to và những chiếc răng nanh sắc nhọn.
Hiện tại sắc mặt hai tiểu hài tử đã trở nên trắng bệch.
Lại thêm một tiếng rống nữa!
Nhất thời khí tức băng lãnh như xương không ngừng hướng tới hai tiểu hài tử.
Cũng may đại ngốc phản ứng không chậm, vội vàng lôi kéo Nhị Nha bé nhỏ của hắn bỏ chạy.
Trong miệng không ngừng hô:
– Nhị Nha! Chúng ta mau chạy thôi!
Phục hồi lại tinh thần, Nhị Nha cũng đem ước nguyện bân đầu lên núi hoàn toàn gặt phát đi.
Lúc này Nhị Nha cũng chỉ có thể nghe được thanh âm của đại ngốc, đồng thời cũng không ngừng nhanh chân chạy theo hắn.
Đột nhiên ma thú xuất hiện, con ma thú nhìn thấy hai người Nhị Nha và đại ngốc đang chạy trốn, tức thì bốn mắt không ngừng loé lên lục quang, lập tức khai cước bộ đuổi theo hai tiểu oa nhi.
Hai tiểu oa nhi bất quá cũng chỉ mới tu luyện đấu khí được có ba tháng.
Tuy rằng thiên phú cũng khá tốt, nhưng thực lực cũng chỉ mới tính là nhập môn mà thôi.
Làm sao có thể đủ sức chạy trốn khỏi hai con ma thú không biết tên này.
Qua một hồi, hai tiểu oa nhi chạy được một đoạn thì dừng lại thở hổn hên, mà ma thú lúc này cũng đuổi đến dừng trước mặt hai người.
Dường nhu ma thú muốn trêu đùa hai tiểu oa nhi thì phải cho nên nó cũng không đuổi theo quá nhinh.
Vì thế mà hai tiểu hài tử có chạy như thế nào đi chăng nữa thì con ma thú cũng giống như u linh bám theo.
Nhị Nha và đại ngốc trong lòng vô cùng sợ hãi không ngừng kêu to.
Rốt cuộc chạy được một hồi thì Nhị Nha và đại ngốc cũng quá mệt mà tựa lưng vào một cây đại thụ nghỉ ngơi.
Con ma thú kinh khủng kia một lần nữa lại hiện ra trước mắt hai người.
Nhị Nha trong lòng cảm thấy hối hận, sơm biết thế này nàng cũng sẽ không thể hiện buộc đại ngốc cùng với mình lên núi.
Cuối cùng giờ đây lại liên luỵ đến hắn.
Nghĩ đến đây, thanh âm Nhị Nha mặc dù có chút run nhưng lại kiên định vô cùng nói:
– Đại ngốc, ngươi mau chạy, để ta trấn trụ nó.
Đại ngốc nghe vậy cũng kịp phản ứng, vẻ mặt lo lắng nói:
– Thế nào có thể được! Phải là đẻ ta ở lại chế trụ nó, ngươi thực lực cao hơn ta, có thể chạy thoát được cũng chỉ có ngươi mà thôi!
– Ai nha! Đại ngốc, ngươi nghe ta nói đi!
Nhị Nha không khỏi quýnh lên, tức giận nói.
Chẳng qua, hai người còn muốn tranh chấp thì bên kia ma thú hiển nhiên cũng mất đi tâm tình đùa với hai người.
Một tiếng gầm nhẹ được phát ra, cái đầu cự đại của nó ngẩng lên, lập tức hướng về phía Nhị Nha lao tới.
Thấy con ma thú đang lao về phía mình thì khuôn mặt Nhị Nha nhất thời trắng bệch, nội tâm vô cùng khủng hoảng, kinh thanh hét lên một tiếng.
Ngay khi nguy hiểm trước mắt thì không hiểu tại sao xung quanh không khí lại xuất hiện ba động, trong nháy mắt bao phủ cả sơn lâm.
Biến cố đột nhiên nhiên này khiến cho con ma thú đang muốn dùng lợi trảo đem con mồi trước mặt xe thành từng mảnh nhỏ không khỏi dừng lại.
Dựa vào sự nhảy cảm trời sinh của khứu giác mà con ma thú tướng mạo xấu xí này không khỏi cảm thấy bất an.
Trận ba động này không ngừng mang đến cho nó nguy cơ vô cùng to lơn.
Nhất thời con ma thú xấu xí thân thể loạng choạng dừng trước mạt Nhị Nha.
Trong miệng không ngừng gầm nhẹ, tựa hồ muốn bỏ qua cảm giác bất an này.
Mà Nhị Nha và đại ngốc đứng ngây ngốc một chỗ, lúc này hai tiểu hài tử ôm lây nhau chăm chú nhìn nhìn con ma thú, hai thân thể nhỏ bé không ngừng run rẩy.
Thẳng đến một lúc lau sau đí, lá gan hơi lớn một chút, Nhị Nha phát hiện tựa hồ không hề có động tĩnh nào, lúc này mới chậm rãi mở mắt.
– Di!
Nhị Nha không khỏi kinh nghi hô lên một tiếng, nàng thấy con ma thú vốn vô cùng kinh khủng không biết tại sao đột nhiên lại không ngừng loạng choạng tựa hồ không có để ý tới hai người.
Lúc này đại ngốc bởi tiếng hô của Nhi Nha mà cũng mở mắt ra nhìn.
Hai tiểu hài tử nhìn con ma thú trước mặt trong lòng nhất thời không thể hiểu được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Mà lúc này xung quanh sơn lâm ba động quỷ dị ngày càng rõ ràng.
Lúc này ngay cả thực lực nhỏ yếu như Nhị Nha vầ đại ngốc cũng có thể cảm ứng được nó.
– Đây là ……Chuyện gì đã xảy ra? Nó sao lại trở nên như thế?
Nhị Nha mở to hai mắt, không giải thích được hỏi.
Đại ngốc ngồi bên cạnh nghe vậy, cũng sờ sờ đầu nói:
– Có hay không bởi vì tiếng hét của ngươi là khiến nó bị như thế?
– Phanh!
– Oa! Sao ngươi lại đánh ta!
Đại ngốc lấy tay xoa xoa chỗ bị đánh bất mãn nói.
Nhị Nha thu hồi quả đám, vẻ mặt xấu hổ trừng mắt nhìn đại ngốc.
Tiểu oa nhi cũng không có nói lời nào, hiển nhiên lời nói vừa rồi của đại ngốc cũng khiến nàng cảm thấy mất mặt mũi.
Chương 290: Hàn Phong xuất quan
Lúc này ma thú cảm thụ được ba động quỷ dị càng ngày càng mãnh liệt, trong lòng càng thêm hoảng hốt.
Cuối cùng nhịn không được mà ngửa đầu lên gào thé.
Nhưng vô luận nó làm thế nào cũng đều là vô ích.
Trận ba động đã bao phủ cả sơn lâm, cũng không có vì tiếng rống này của nó là giảm xuống, trái lại càng cường liệt hơn rất nhiều.
Cho đến cuối cùng thiên địa nguyên tố ở xung quanh sơn lâm không ngừng bị hút lấy hút để, đồng thời hướng tới một thạch bích cách đó không xa.
Trông thấy một cảnh tượng như vậy, xung quanh không ngừng xuất hiện bạch sắc quang đàn khiến cho Nhị Nha và Đại ngốc vừa rồi kinh sợ cũng phảu ngây ngốc ngồi nhìn một chỗ.
Ngay cả việc chạy trốn cũng đã quên mất.
Bạch sắc quang đoàn ngày càng nhiều, đồng thời không ngừng bay về phía thạch bích.
Mãi về sau lúc bạch sắc quang đoàn đều bị hấp thu hết vào trong thạch bích thì xung quanh không gian ở sơn lâm cũng không còn có một tia thiên địa nguyên tố.
Về phần con ma thú cũng cảm nhận được một cỗ uy áp kinh khủng phát ra từ bên trong thạch bích, nhất thời phủ phục trên mặt đất không dám nhúc nhích.
Chẳng quang trong miệng không ngừng thấp giọng nức nỏ.
– Đó! Đại ngốc, chúng ta có nên qua đó qua xem hay không!
Nhị Nha hiếu kỳ nói.
Nghe được lời này của Nhị Nha, đại ngốc nhất thời giật mình, vội vàng kéo lấy tay Nhị Nha, gấp giọng nói:
– Không nên, chúng ta nên nhanh chóng chạy xuống núi thôi.
Nhân dịp con ma thú không có phản ứng kịp bằng không một hồi nữa chúng ta chạy không thoát đâu.
Nhị Nha cảm thấy không cam lòng, nhưng hiển nhiên tình hình vô cùng nguy hiểm vừa rồi cũng khiến nàng khiếp sợ không thôi.
Cho nên không có do dự mà chạy theo đại ngốc.
Hai tiểu hài tử từ từ đứng lên rồi chạy xuống núi.
Mà theo bước chân hai tiểu hài tử vừa chạy đi thì từ bên trong thạch bích đột nhiên phát ra một tiếng nổ kinh thiên.
Nhất thời thạch bích bị nổ thành nát bấy, vô số mảnh toái thạch ào ào bắn lên trời rồi rơi xuống.
Ngay cả hai tiểu hài tử cũng bị đám toái thạch này bắn trúng không ít.
Biến cố bất thình lình như vậy cũng khiến cho hai hài tử hoảng sợ kêu to, hai tay giơ lên đầu ngăn cản đã vụn tập kích.
Nhị Nha lúc này cảm thấy hối hận muốn chết.
Đột nhiên nàng nhớ tớ gia gia thôn trưởng nói sơn lâm sau làng vô cùng đáng sợ.
Hai tiểu hài tử lần này cũng biết được sự kinh khủng của nó là như thế nào rồi.
Chỉ sợ sau này cũng không có dám bước vào sơn lâm nữa.
Nhị Nha trong lòng thầm nghĩ sớm biết như vậy thì nàng đã ở yên trong thôn rồi.
Càng nghĩ càng thấy uỷ khuất, Nhị Nha cuối cùng cũng ngồi chổm hổm xuống không ngừng nức nở khóc lóc.
Lại một tiếng nổ kinh thiên vang lên, đất dã xung quanh lại tán lạc khắp nới.
Đôi bàn chân của hai tiểu hài tử không ngừng run rẩy.
Trong lúc nhất thời không thể tiếp tục đứng dậy chạy tiếp được, cũng chỉ có thể ngồi chổm hổm trên mặt đất, hãy còn để tay lên đầu ngăn cản đá vụn.
Mà đúng lúc này một đạo thanh âm quen thuộc đột nhiên truyền vào tai hai tiểu hài tử.
– Hai ngươi sao lại ở chỗ này?
Nghe được thanh âm quen thuộc, hai tiểu hài tử đều kinh ngạc nhìn lên.
Nhất thời một đạo thân ảnh quen thuộc xuất hiện trước mặt hai người.
Thấy được người trước mặt, Nhị Nha cũng không có khóc nữa, chẳng qua cái mũi nhỏ nhắn của nàng thỉnh thoảng lại sụt xịt.
Trong lòng nàng lúc này từ kinh hãi chuyển sang kinh hỉ không thôi.
Thân ảnh xuất hiện trước mặt hai tiểu hài tử chính là Hàn Phong ở trong sơn lâm bế quan hai tháng nay để trùng kích Thiên giai chi cảnh.
Trận ba động cường liệt cuối cùng vừa rồi cũng là do Hàn Phong hoàn thành được bước cuối cùng tiến vào Thiên giai chi cảnh mà tạo nên.
Hai tháng bế quan, Hàn Phong không hề lo lắng về lần thứ hai đột phá Thiên giai chi cảnh của mình.
Lúc này kinh mạch trong cơ thể hắn sau khi trùng kích thành công mở rộng không ít.
Đồng thời Tiên Thiên đấu khí của hắn hôm nay cũng triệt để chuyển hoá thành nhị chuyển đấu khí.
Bất quá vừa đột phá Thiên giai, Hàn Phong còn chưa có kịp cảm thụ biến hoá, thì hắn phát hiện ra đuộc vài đạo khí tức ở bên ngoài sơn động.
Cho nên hắn mới bước ra ngoài.
Mà khi hắn thấy hai tiểu oa nhi Nhị Nha và đại ngốc thì biểu tình cũng cảm thấy sửng sốt, không khỏi cảm thấy ký quái hỏi.
Rất hiển nhiên, lúc này trời đã tối mà dĩ nhiên dai tiểu hài tử này lại dám chạy vào trong hôn ám sâm lâm chơi.
Hàn Phong không cảm thấy ngạc nhiên mới là lạ.
Vả lại hắn thấy Nhị Nha và đại ngốc bộ dáng đều dính đầy bùn đất và lá khô, thoạt nhìn vô cùng chật vật.
Nhưng mà khi Hàn Phong đặt câu hỏi, Nhị Nha cũng không còn khí lực mà ngã nhào ra đất.
Hàn Phong thấy vậy nhanh tay đỡ lấy nàng.
Cả người Nhị Nha nhào vào lòng Hàn Phong, thân thể không ngừng nép sâu vào trong lòng hắn mà run rẩy.
Trông thấy Nhị Nha lại nhào vào lòng mình khóc lóc, Hàn Phong cũng nhất thời ngây ngốc, vội vàng vỗ vỗ an ủi Nhị Nha, thấp giọng nói vài câu rồi đem ánh mắt dời lên người đại ngốc hỏi:
– Hai người các ngươi đã xảy ra chuyện gì? Thế nào nửa đêm lại chạy lên núi? Những người khác có biết không?
Lúc này đại ngốc cũng đã khôi phục lại tinh thần, thấy Hàn Phong xuất hiện thì trong lòng cũng thoáng yên lòng.
Nghe được Hàn Phong hỏi, đại ngốc tự nhiên cũng không có dấu diếm, kể lại sự tình từ đầu tới cuối cho hắn nghe.
Sau khi nghe xong, Hàn Phong cũng cảm thấy buồn cười.
Dĩ nhiên hai tiểu hài tử ỷ vào một chút đấu khí mà lại muốn làm anh hùng ra sau núi bắt ma thú.
Thực không biết trời cao đất dày là gì cả.
Lần này nếu như không phải vừa vặn mình xuất quan thì chỉ sợ hai tiểu hài tử đã trở thành bữa ăn trong bụng ma thú rồi.
Nghĩ tới đây Hàn Phong nhất thời gõ lên đầu hai tiểu oa nhi, cũng không ngừng an ủi Nhị Nha đang khóc trong lòng mình.
Hàn Phong thấy tình cảnh của hai người cũng không có đành lòng trách móc, nhanh chóng mang hai người xuống núi.
Lúc này Hàn Phong mới nói tiếp:
– Các ngươi ở trên núi gặp phải một con ma thú toàn thân là là lân phiến kinh khủng?
– Ân!
Hai tiểu hài tử liều mạng giải thích, chúng sợ rằng Hàn Phong không có tin tưởng bọn chúng.
Thoàng ngẫm lại, Hàn Phong cũng lên tiếng nóiL
– Như vậy thì con ma thú đó hẳn là còn ở quanh đây.
Các ngươi dẫn đường cho ca ca đến xem con ma thú đó như thế nào.
Nhị Nha lúc này nắm chặt lấy ống tay áo của Hàn phong không tha.
Hiển nhiên nàng vẫn còn bị tình cảnh vừa rồi khiến cho sợ hãi không thôi.
Đôi mắt thơ ngây không ngừng nhìn Hàn Phong, Nhị Nha biết Hàn Phong ca ca rất lợi hại, giờ lại muốn đi tìm con ma thú đó, hiển nhiên mà Hàn Phong ca ca muốn thay bọn họ giáo huấn con ma thú kia.
Cho nên hai tiểu oa nhi cũng không chút do dự là mang Hàn Phong tới chỗ con ma thú dừng chân lúc nãy.
Hàn Phong cùng Nhị Nha và đại ngốc đến bên cây đại thụ lúc nãy.
Chẳng qua cũng không có phát hiện ra cái gì.
Thấy quang cảnh trước mắt không có gì, đại ngốc gãi gãi dầu, kỳ quái nói:
– Di! Vừa rồi rõ ràng là ở đây mà, thế nào bây giờ lại không thấy?
Hàn Phong biết được hai tiểu hài tử này sẽ không có lừa gạt hắn.
Bât quá hắn cũng không có cảm thấy kỳ quái, bây giờ xung quanh đã khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có của nó.
Chắc hẳn con ma thú đã sớm ly khai nơi này.
Vỗ vỗ đầu Nhị Nha, Hàn Phong cũng đi tới địa phương mà đại ngốc chỉ.
Nơi này vừa rồi con ma thú mới dừng lại.
Với tinh thần lực siêu cường của mình Hàn Phong cũng có thể cảm nhận được một tia khí tức ma thú nhàn nhạt lưu lại.
Chẳng qua chiếu theo khí tức này hắn cũng không thể phán đoán được phẩm cấp của con ma thú.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Mục Thần [Dịch] Mục Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Dich-Muc-Than-Audio-Truyen.jpg)




