Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 41 : Vũ Hoàng Điện (c201-c205)
❮ sautiếp ❯Chương 201: Vũ Hoàng Điện
Mộ Tuyết gật đầu, nói rằng:
– Không sai, chẳng qua linh ngọc băng thể trước khi tu luyện linh ngọc bí quyết thì thân thể vô cùng yếu ớt, căn bản là không thể chịu đựng được sự giày vò khi tu luyện linh ngọc bí quyết.
Duy nhất chỉ có thể cường hoá thân thể nàng, đồng thời cũng không được tạo thêm thương tổn nào khác.
Đồng thời chỉ có thể để một cường giả ngoài Thiên Giai cường hoá kinh mạch cho nàng.
– Thiên giai cường giả? Đây không phải là sự tình rất đơn giản hay sao, chắc hẳn ở trong Băng Tuyết các phảo có hơn một vị cường giả Thiên giai, hơn nữa thực lực hẳn cũng không yếu chút nào.
Chỉ cần Các chủ đồng ý, tuỳ tiện phân phó cho một người thì việc này có thể hoàn thành một cách đơn giản.
Hàn Phong nói.
Nhưng Mộ Tuyết khi nghe được Hàn Phong nói xong lại lắc đầu trả lời:
– Tuy rằng Thiên giai cường giả cũng có ít nhiều, nhưng trong Băng Tuyết các của ta vẫn còn có mấy vị trưởng lão.
Chính ta trước kia bị thụ thương đã được một vị Thiên giai cường giả trong các chữa trị.
Chỉ bất quá……
Nói tới chỗ này, Mộ Tuyết thở dài, trầm mặc không nói.
Ngay khi Hàn Phong và Đường Vũ Nhu có chút nghi hoặc không giải thích được thì Bố Lôi Địch đứng ở đằng sau nói xen vào:
– Chỉ bất quá, việc cường hoá kinh mạch tưởng chừng như đơn giản nhưng ngày đó Thiên giai cường giả tiêu hao một lượng lớn đấu khí.
Thực lực cũng giảm tới bảy thành.
Tuy chỉ hao tổn ba thành đấu khí nhưng cũng phải cần tới một lượng lớn đan dược cùng với một năm thời gian thì mới có thể khôi phục hoàn toàn.
– Lão tiên sinh nói không sai!
Mộ Tuyết không nghĩ tới Bố Lôi Địch dĩ nhiên cũng biết chuyện này, nhất thời có chút kinh ngạc nhìn hắn.
Bố Lôi Địch thấy ánh mắt mọi người đều mang theo vẻ kinh ngạc, vì vậy giải thích:
– Lão phi từ rất lâu trước đây cũng từng cường hoá kinh mạch cho người khác một lần, tự nhiên cũng biết được sự tình.
Hơn nữa việc cường hoá kinh mạch, một Thiên giai cường giả cả đời chỉ có thể vì người khác mà cường hoá một lần.
Mộ Tuyết nghe xong cũng gật đầu, tiện đà tiếp tục nói:
– Nếu như bình thường mà nói thì việc này xác thực không có gì khó cả.
Chỉ là muốn nhắc trước ngươi và Vũ Nhu, Băng Tuyết các những ngày gần đây không có được yên ổn.
Giai đoạn này thực không có các nào phái nhân thủ đến cường hoá kinh mạch cho Thanh Thanh được.
Nghe vậy, Hàn Phong cũng gật đầu, nhất thời trầm mặc một trận.
Mà lúc này, Mộ Tuyết đột nhiên lại mở miệng nói:
– Nói vậy, sự tình của Thanh Thanh cũng không phải là không có cách giải quyết.
Hàn Phong nghe thấy Mộ Tuyết nói vậy, cũng lập tức phản ứng lại, móc Thất Sắc Tuyết Liên ở trong lòng ra, đưa tới:
– Đây là Thất Sắc Tuyết Liên mà Các chủ cần.
Mộ Tuyết trong thấy Thất Sắc Tuyết Liên ở trong lòng bàn tay Hàn Phong thì con mắt sáng ngời, nhanh tay tiếp nhận, nhẹ nhàng mở nắp hộp lên.
Một đoá hoa thất sắc xuất hiện trước mắt nàng.
Tỉ mỉ quan sát trong chốc lát, cảm thụ Thất Sắc Tuyết Liên truyền đến năng lượng ba động nhàn nhạt, Mộ Tuyết cuối cùng rốt cục xác định được Tuyết Liên này là thật.
Một lần nữa đậy nắp hộp lại, Mộ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Phong, thoả mãn nói rằng:
– Không sai Thất Sắc Tuyết Liên này khí tức trên đó thập phần nồng nặc, tỉ lệ so với trong tưởng tượng của ta hoàn hảo hơn rất nhiều.
Có Tuyết Liên này, tin tưởng rằng thương thế của ta không tới mười ngày có thể khôi phục hoàn toàn.
Cuối cùng, Mộ Tuyết cũng nhớ tới hứa hẹn lúc trước, hướng về phía Hàn Phong nói:
– Về phần Băng Ngọc linh quả, chờ một chút ta cho người mang tới.
– Mộ các chủ đã nói như vậy, Hàn Phong tự nhiên tin tưởng.
Chẳng qua về sự tình của tiểu Thanh nhi không biết Mộ Các chủ có biện pháp gì khác hay không?
Hàn Phong còn chưa có từ bỏ ý định mà hỏi.
– Trừ phi nguy cở của Băng Tuyết các lúc này có thể giải trừ.
Với năng lực hiện nay của Băng Tuyết các thì thực sự vô pháp rút ra một Thiên giai cường giả vì Thanh Thanh cường hoá kinh mạch.
Mộ Tuyết nói.
– Nếu như không ngại nói, Các chủ có thể hay không tiết lộ Băng Tuyết các rốt cuộc đã kết thành thù hận với địch nhân như thế nào.
Dĩ nhiên nếu như Băng Tuyết các coi trọng, nói không chừng ta và Bố Lôi Địch không chừng có thể giúp đỡ được một chút.
Hàn Phong nghi hoặc nói.
Nghe được Hàn Phong nói như thế, Mộ Tuyết không nói gì, trái lại ánh mắt chăm chú nhìn vào Hàn Phong, sau một lát, lúc này mới thở dài nói rằng:
– Kỳ thực đối với lai lịch thần bí nhân này, Băng Tuyết các chúng ta cũng không có rõ ràng lắm.
Cho tới bây giờ mới trải qua tiếp xúc ngắn một thời gian.
Đại khái cũng chỉ biết được vị thần bí nhân này đến từ một địa phương tên là Vũ Hoàng Điện.
– Vũ Hoàng Điện.
Chân mày Hàn Phong cau lại, đối với Vũ Hoàng Điện này dường như hắn đã nghe được từ đâu đó rồi.
Trong đầu hắn không ngừng suy nghĩ lục lọi lại ký ức của mình.
Một Tuyết thấy dáng dấp Hàn Phong như vậy cũng có chút kinh ngạc vô cùng, ngữ khí hơi không xác định hỏi:
– Chẳng nhẽ ngươi cũng từng nghe qua Vũ Hoàng Điện?
Đối với vấn đề của Mộ Tuyết, Hàn Phong vẫn chưa trả lời ngay, mà trong đầu vẫn đang một mạch suy nghĩ.
Một lát sau, đột nhiên có một chút linh thức ký ức chợt loé qua.
Mà Hàn Phong trong nháy mắt cũng đã sắp xếp lại từng đoạn ký ức trong đầu mình.
Hàn Phong nhất thời nhớ tới, trước kia Vũ Hoàng Điện là thế lực luôn luôn ẩn nhẫn, thập phần lặng lẽ.
Nếu như không vì các thế lực ở phía sau mạo phạm tạo nên sự tình kinh thiên động địa thì căn bản thế nhân chưa từng nghe nói qua Vũ Hoàng Điện.
Cho tới ngày hôm nay, Vũ Hoàng Điện từng gây ra một đại sự trên Thiên Tinh đế quốc, khiến mọi người phải khiếp sợ.
Đó là lấy sức một người đồng thời với Băng Tuyết các, Liệt Diễm các, Phong Minh các cùng với Phong Lôi các phát động công kích.
Bốn các này đều là những thế lực đứng đầu, có thể cùng với cảnh nội của Thiên Tinh đế quốc thực lực tương đương.
Chứ chưa nói đến việc bốn các này hợp sức lại với nhau.
Tin tưởng rằng, nếu như bốn các này muốn thì chỉ sợ rằng ngay cả hoàng thất cũng vô pháp chống đỡ.
Đối mặt với bốn các, Vũ Hoàng Điện đã bày ra thực lực vượt xa sự tưởng tượng của thế nhân.
Hàn Phong còn nhớ rõ, Vũ Hoàng Điện lúc đó tựa hồ chỉ cần đến ba ngày ngắn ngủi, bốn các liền bị bẻ gãy thế công, đệ tử tử thương vô số.
Nếu không phải cuối cùng, bốn các Các chủ quyết tâm vứt bỏ hiềm khích lúc trước, trong lúc đối mặt với nguy cơ diệt môn.
Lần thứ hai bốn các xác nhập đứng lên, khởi động viễn cổ chi trận được tiền nhân lưu lại thì chắc chắn rằng lúc đó bốn các đã không còn tồn tại.
Mà lúc đó, bốn các Các chủ cũng là mượn lực lượng của chi trận mới có thể đứng vững được trước thế công của Vũ Hoàng Điện, đồng thời cũng nhanh chóng phản công, đẩy lui đối phương.
Từ đó Vũ Hoàng Điện mai danh ẩn tích, thế nhân không còn có tin tức gì về thế lực thần bí này.
Thế nhưng, Vũ Hoàng Điện chỉ xuất hiện vẻn vẹn có ba ngày nhưng cũng đủ để cho tất cả mọi người trong thiên hạ nhớ đến bọn họ.
Mà Hàn Phong tự nhiên cũng là một trong số đó.
Hôm nay nhớ tới, thực lực Vũ Hoàng Điện thật ra thâm sâu khó lường.
Cũng khó trách Băng Tuyết các sẽ bị đối phương khiến cho sứt đầu mẻ trán.
Chẳng qua, Hàn Phong cũng không có nghĩ như vậy.
Hắn thật ra nhớ kỹ, dựa theo ký ức kiếp trước thì phải vài thập niên sau Vũ Hoàng Điện mới xuất hiện, vì sao kiếp này lại sớm động thủ với Băng Tuyết các.
Mà dựa theo động tĩnh hiện nay xem ra tựa hồ ba các vẫn chưa lọt vào đợt tấn công của Vũ Hoàng Điện.
Chương 202: Làm khách Băng Tuyết Các
Lẽ nào bởi vì bản thân xuất hiện mà quỹ tích trong trí nhớ lần thứ hai cải biến?
Nghĩ vậy, Hàn Phong không khỏi mở miệng hỏi:
– Mộ Các chủ, thứ cho ta mạo muội, ta muốn hỏi Vũ Hoàng Điện hạ thủ với Băng Tuyết các có hay không còn có ý khác?
Nghe vậy, sắc mặt Mộ Tuyết gợn sóng không sợ hãi, vẫn trong trẻo nhưng đôi mắt lạnh lùng lộ ra một đạo tinh quang, chần chừ một hồi rồi thở dài nói rằng:
– Ta và vài vị trưởng lão cũng đã phân tích qua, cũng có những suy đoán khác nhau.
Nhưng kể từ ba tháng trước Vũ Hoàng Điện cho người lén đánh ta bị thương thì không còn có động tĩnh gì khác nữa.
Kỳ thực ta cũng không rõ ràng ý tứ của bọn họ là gì.
Hàn Phong nghe vậy, nhưng trong lòng cũng đã có chút minh bạch lần hành động này của Vũ Hoàng Điện, nhưng hắn không có nói cho Mộ Tuyết.
Hàn Phong kết hợp những gì Mộ Tuyết nói cùng với ký ức của kiếp trước, đại để cũng có thể đoán ra được ý đồ trong lần hành động này của Vũ Hoàng Điện.
Có thể quỹ tích trong trí nhớ của hắn cũng chưa lệch khỏi quỹ đạo nhiều lắm.
Sở dĩ Vũ Hoàng Điện sớm động thủ với Băng Tuyết các, hẳn là để thăm dò thực lực sâu cạn của Băng Tuyết các mà thôi.
Chung quy thì Băng Tuyết các cũng là một trong bốn các đứng đầu, nhưng thật ra thực lực của Băng Tuyết các có thú yếu hơn nửa phần so với ba các còn lại.
Hơn nữa, vị trí toạ trấn của Băng Tuyết các vô cùng hẻo lánh.
Cho dù phát sinh ra động tĩnh lớn đến đâu thì cũng rất khó có thể truyền đến những địa phương khác.
Nếu như Hàn Phong suy đoán không sai thì những gì xảy ra ở kiếp trước và tao ngộ lúc này của Băng Tuyết các là như nhau.
Chỉ là lúc này, truyện này vẫn chưa được truyền đi mà thôi.
Cho nên thế nhân vẫn chưa hề biết gì cũng là chuyện bình thường.
Mà lần thăm dò này, hiển nhiên cũng là công tác chuẩn bị cho đợt tổng phát động tấn công tới bốn các.
Về phần kiếp trước, Mộ Tuyết có hay không bị trọng thương, cuối cùng có chết hay không thì Hàn Phong cũng không biết được.
Dù sao thì lúc đó hắn cũng chỉ là tiểu nhân vật không có tiếng tăm gì mà thôi.
Cùng Mộ Tuyết nói chuyện vài câu, mọi người cũng không có nghĩ ra được biện pháp gì.
Cuối cùng bất đắc dĩ, Hàn Phong cũng không thể làm gì khác hơn là dưới sự chỉ dẫn của Đường Vũ Nhu mà ly khai Thiên Thính.
Bởi vì Mộ Tuyết phân phó, Đường Vũ Nhu tự mình thay người an bài phòng khách.
Bởi vì trong Băng Tuyết các đều là nữ nhân nên phong khách của hai người được an bài khá xa các lầu các bên trong.
Được đối đã như vậy, ngược lại Hàn Phong cùng với Bố Lôi Địch cũng không có ý kiến gì.
Lên tiếng gọi hai người, Đường Vũ Nhu lập tức xoay người ly khai.
Hàn Phong hiển nhiên vô sự, cũng chỉ đơn giản trở lại phòng khách đã được chuẩn bị trước mà nghỉ ngơi.
Sáng sớm ngày mai, Đường Vũ Nhu lại lần thứ hai tìm đến Hàn Phong.
Thấy Đường Vũ Nhu xuất hiện, Hàn Phong cũng cười hỏi:
– Sớm như vậy đến tìm ta, có chuyện gì sao?
Ánh mắt Đường Vũ Nhu lạnh lùng, lập tức gật đầu, nhàn nhạt nói rằng:
– Sư tôn kêu ta trở lại nói với ngươi một tiếng.
Băng Ngọc linh quả mà ngươi muốn đã được chuẩn bị tốt, hiện tại cùng ta đến Thiên Thính để lấy.
Nghe ngữ khí âm lãnh của Đường Vũ Nhu, Hàn Phong cũng chỉ cười cười.
Hắn cũng minh bạch nàng vì bản thân lúc trước sử dụng công phu sư tử ngoạm mà bản thân cảm thấy bất mãn.
Bất quá, ngược lại Hàn Phong không có cảm thấy có chuyện gì là không thích hợp.
Trong chuyện này là đôi bên đều tình nguyện, hắn cũng không có bức bách Băng Tuyết các đáp ứng hắn bất cứ chuyện gì?
Vì vậy, Hàn Phong theo Đường Vũ Nhu một đường hướng Thiên Thính mà đi.
Vừa hay cả tối hôm qua, hắn đã nghiêm chỉnh suy nghĩ lại một số sự việc, cũng muốn đề tình Mộ Tuyết.
Hiện tại vẫn còn sớm, Hàn Phong đi chưa được bao lâu thì liền thấy một đám nữ tử thống nhất mặc bạch y đang tụ tập tại quảng trường tu luyện.
Các nàng ai ai cũng kiều diễm vô cùng.
Thật hiếm khi Hàn Phong được thấy một cảnh hữu tình vậy.
Đi ở phía trước, Đường Vũ Nhu vẫn không có nói một lời nào, nhìn thấy dáng dấp của Hàn Phong như vậy, không nhịn được lạnh giọng hỏi:
– Đẹp sao?
– Ân! Xác thực là vô cùng đẹp chứ không phải đẹp!
Ánh mắt Hàn Phong có chút hăng hái xem vài lần, giống như là thấy chuyện là rồi mới gật đầu hồi đáp.
– Hừ! Vậy có muốn hay không ta giới thiệu cho ngươi một vị sư muội cho ngươi làm quen?
Nghe được Hàn Phong dĩ nhiên lại trả lời như vậy, Đường Vũ Nhu hừ lạnh một tiếng, lập tức đáp lại.
Nghe thấy ngữ khí của Đường Vũ Như nói với mình, Hàn Phong không khỏi cảm thấy kinh ngạc một trận.
Hắn có chút nghi hoặc nhìn Đường Vũ Nhu.
Đối với hành động hôm nay của nàng, hắn cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Thế nhưng, Đương Vũ Nhu tịnh không có để ý tới Hàn Phong, vừa nói xong câu kia liền đẩy nhanh cước bộ đi về phía trước, chỉ chừa lại cho Hàn Phong một bóng lưng.
Hàn Phong lắc đầu, có chút không giải thích được, hắn cũng không có suy nghĩ nhiều, cũng nhanh chóng bám theo phía sau.
Hắn cũng không biết, bây giờ ở phía trước, trong lòng Đường Vũ Nhu buồn bực vô cùng.
Ngay chính nàng cũng không rõ tại sao.
Vừa nhìn thấy Hàn phong nhìn về phía mấy vị sư muội, trong lòng nàng dĩ nhiên không hiểu sao lại cảm thấy buồn bực vô cùng.
Tựa hồ như từ lần sau khi đại hội Thiên Thánh kết thúc, bị Hàn Phong đánh bại, đồng thời bị hắn tận lực ôm vào trong lòng.
Từ đó tâm tình nàng có chút bất đồng chuyển biến, chẳng qua chuyển biến như thế nào thì nàng cũng không nói lên được.
Mà lúc này, không phải do buồn bực hay không mà ma xui quỷ khiến thế nào nàng lại nói ra những lời vừa rồi.
Chỉ có điều, sau khi nói xong, Đường Vũ Nhu có chút hối hận.
Trong lòng nàng vô cùng hoảng loạn, nhanh chân đi về phía trước để lại Hàn Phong bây giờ chỉ còn nhìn thấy bóng lưng của nàng.
Hai người cứ như vậy suy trì cự ly, trước sau đi tới Thiên Thính.
Lúc này, Mộ Tuyết đã sớm ngồi trên chủ vị.
Mà ở trên bàn bên cạnh nàng có một hạp tử tứ sắc đặt ở đó.
Mộ Tuyết cũng không có để ý tới thái độ của ái đồ mình, nàng nhìn thấy Hàn Phong bước đến liền mỉm cười, lập tức đêm hạp tử bên cạnh đưa cho Hàn Phong nói rằng:
– Băng Tuyết các chúng ta cũng chỉ có một quả Băng Ngọc linh quả, ngươi cẩn thận kiểm tra một phen?
Nhẹ nhàng nhận lấy hạp tử trên tay Mộ Tuyết, Hàn Phong thoáng mở hạp tử ra quan sát một lát.
Một quả Băng Ngọc linh quả trong suốt loé sáng, toả ra lam quang lẳng lặng nằm trong hạp tử.
Từ khí tức nồng nặc truyền đến, Hàn Phong cũng có thể phân biệt được đây là một quả Băng Ngọc linh quả.
Trong lòng không khỏi cảm thấy vui mừng khôn xiết.
Hàn Phong lập tức thu Băng Ngọc linh quả vào trong lòng, tiếp theo ôm quyền hướng Mộ Tuyết cảm tạ:
– Đa tạ Mộ Các chủ.
– Ha ha! Ngươi cũng không cần nói những lời dư thừa như vậy.
Đây chẳng qua cũng chỉ là điều kiện trao đổi giữa chúng ta mà thôi.
Lại nói lần này người thua thiệt lại là ngươi, bằng không Băng Tuyết các chúng ta cũng không có khả năng tìm được một tuyệt hảo đệ tử Thanh Thanh có được linh ngọc Băng Thể.
Mộ Tuyết khoát tay nói.
Nghe vậy, Hàn Phong không khỏi hỏi dò:
– Mộ Các chủ, không biết Thanh Thanh, tiểu nha đầu kia hiện tại?
– Nhìn không ra ngươi vẫn còn cố gắng quan tâm đến nha đầu kia.
Yên tâm đi! Hôm qua sau khi trở về ta đã thông tri việc này đến các vị trưởng lão.
Hiện giờ tiểu nha đầu kia chính là viên ngọc quý trong mắt các vị trưởng lão.
Ta cam đoan nàng ở trong Băng Tuyết các này cũng không có gặp bất kỳ uỷ khuất nào.
Mộ Tuyết vừa cười vừa nói.
Mà Hàn Phong nghe được Mộ Tuyết nói như vậy, cũng coi như yên lòng.
Chương 203: Hoạt Hóa Sinh Linh Đan
Cuối cùng, Hàn Phong cũng mở miệng, một lần nữa nói rằng:
– Mộ Các chủ, về vấn đề cường hoá kinh mạch ngày hôm qua ngươi nói tới.
Ta đột nhiên nhớ tới một sự tình, có thể trợ giúp được chút ít?
– Nga?
Nghe được Hàn Phong nói vậy, Mộ Tuyết có chút giật mình.
Hôm qua ngay sau khi trở về, nàng liền cùng với các vị trưởng lão thưởng thảo về chuyện này một hồi lâu, nhưng cuối cùng mọi người cũng không thể nghĩ ra bất luận biện pháp gì.
Cũng như theo lời Mộ Tuyết, hoán đổi lại ngày thường, các vị trưởng lão cũng sẽ không tiếc chút nguyên khí mà toàn lực tiến hành tài bồi.
Nhưng tính huống lúc này, không cho phép bọn họ làm như vậy.
Mà hôm nay, Hàn Phong lại nói rằng hắn có biện pháp, Mộ Tuyết có chút ngạc nhiên.
Trực giác nói cho nàng biết, vị thiếu niên trẻ tuổi trước mặt này, nói không chừng thực sự nghĩ ra biện pháp.
Hàn Phong hơi trần ngâm một lúc rồi nói:
– Là như thế này, Mộ Các chủ ngày hôm qua có nói.
Muốn cường hoá kinh mạch thì cần phải có một vị Thiên Giai cường giả trợ giúp, mà cũng phải một năm sau vị Thiên Giai cường giả này mới có thể khôi phục thực lực.
Với tình hình Băng Tuyết các hiện nay thì không thể để cho thực lực suy yếu đi?
– Hôm qua ta cũng đã nói một cách rõ ràng, sự tình không thể nào khác được.
Mộ Tuyết gật đầu, hồi đáp.
Lúc này, Hàn Phong đột nhien ngẩng đầu, nhìn Mộ Tuyết hỏi:
– Vậy Mộ Các chủ có nghe qua Hoạt Hoá Sinh Linh Đan?
– Hoạt Hóa Sinh Linh Đan?
Sắc mặt Mộ Tuyết ngưng trọng, có chút không xác định hỏi thăm:
– Lẽ nào ngươi nói đến Cửu Phẩm linh đan, Hoạt Hóa Sinh Linh Đan?
– Mộ Các chủ kiến thức quả nhiên phi phàm.
Nếu Mộ Các chủ biết được Hoạt Hóa Sinh Linh Đan, chắc hẳn cũng biết được tác dụng của nó.
Hàn Phong tiếp tục hỏi.
Mộ Tuyết thở dài, lập tức nói rằng:
– Công hiệu của Hoạt Hóa Sinh Linh Đan ta cũng không có rõ lắm.
Đây là một loại đan dược vô cùng thần kỳ.
Nếu như có Hoạt Hóa Sinh Linh Đan trợ giúp, tin tưởng rằng thương thế trên người ta không ngoài bảy ngày liền khôi phục như lúc ban đầu.
Trầm tư một lát, Một Tuyết lại tiếp tục nói:
– Bất quá, hiện tại có Thất Sắc Tuyết Liên của ngươi, đối với ta cũng không có khác biệt là mấy.
– Vậy Mộ Các chủ cho rằng Hoạt Hóa Sinh Linh Đan này nếu trợ giúp một vị Thiên Giai cường giả khôi phục đấu khí thì cần bao nhiêu thời gian để đạt được trạng thái đỉnh phong như lúc ban đầu?
Hàn Phong điền đạm cười nói.
Nghe vậy, Mộ Tuyết khẽ cau mày, bất đắc dĩ nói:
– Điểm ấy, ta đương nhiên biết rõ.
Chẳng qua Hoạt Hóa Sinh Linh Đan chính là Cửu Phẩm đan dược, trừ phi luyện dược sư cấp bậc đại sư mới có thể luyện thành, còn không thì vô pháp có được.
Mà tại Băng Tuyết các tại phương diện chế thuốc tuy có nghiên cứu, nhưng cũng chỉ có thể đào tạo ra được hai vị thượng phẩm luyện dược sư.
Lấy thực lực đó, không thể nào luyện chế ra được Hoạt Hóa Sinh Linh Đan.
– Sư tôn, người nói là chỉ cần có người luyện chế được Cửu Phẩm đan dược thì có thể trợ giúp Thanh Thanh cường hoá kinh mạch?
Vẫn đứng ở bên cạnh Mộ Tuyết, Đường Vũ Nhu từ đầu không nói lời nào, bây giờ đột nhiên mở miệng hỏi.
Mộ Tuyết nghe được ái đồ nói như vậy, cũng nhàn nhạt hồi đáp:
– Không sai, bất quá, mặc dù có Hoạt Hóa Sinh Linh Đan, tin tưởng rằng cũng phải mất một tháng thì mới có thể khiến cho đấu khí của một vị Thiên Giai cường giả khôi phục lại như ban đầu.
Mà trong một tháng này nếu như Vũ Hoàng Điện lần thứ hai đột kích….
– Điểm ấy Các chủ đừng lo, lẽ nào Các chủ quên hôm qua ta và Bố Lôi Địch đến đây?
Hàn Phong nhắc nhở nói.
Mộ Tuyết nghe vậy, ngữ khí không khỏi kinh dị nói:
– Nếu như ngươi và vị bằng hữu hôm qua cùng đến nguyện ý trợ giúp thì Băng Tuyết các chúng ta vô cùng cảm kích.
Chỉ có điều Hoạt Hóa Sinh Linh Đan thì phải đi đâu mới cầu được?
Mà lúc này, khoé miệng Hàn Phong không khỏi lộ ra nụ cười nhàn nhạt:
– Không dối gạt Các chủ, tiểu tử bất tài nhưng cũng vừa hay là một luyện dược sư.
Về cấp bậc thì vừa hay là có cảnh giơi đại sư.
Tuy rằng không thể nói là vạn phần nắm chắc nhưng nếu như có đủ tài liệu thì ta có tám phần mười nắm chắc luyện chế được Hoạt Hóa Sinh Linh Đan.
– Này……………Ngươi nói thực sự? Nhưng ngươi mới vài tuổi?
Mộ Tuyết nghe được Hàn Phong nói như thế, có chút giật mình.
– Sư tôn, trước đó vài ngày, đệ tử đã tận mắt chứng kiến Hàn Phong luyện chế một Cửu Phẩm đan dược.
Lúc đó còn dẫn tới một đạo đan khiến cho cả toà phòng luyện đan bị oanh phi tan tành.
Đường Vũ Nhu đứng một bên thấy Mộ Tuyết có chút không tin, chẳng biết tại sao lại có chút sốt ruột, vội vàng đem sự tình mình biết được nói ra.
-Đan bàn!
Mộ Tuyết thì thào lẩm bẩn
– Chỉ có Cửu Phẩm đan dược khi luyện chế thành công mới có thể đưa tới .
Nói như vậy, ngươi là luyện dược sư đại sư cảnh giới.
– Đây là tự nhiên, ta cũng không cần phải lừa dối Các chủ làm gì?
Ngữ khí Hàn Phong tràn ngập sự tự tin.
Mộ Tuyết nhìn vẻ mặt tự tin của Hàn Phong, ánh mắt cũng từ hồ nghi dần chuyển sang khiếp sợ, cuối cùng là vui mừng.
Nếu như đúng như lời Hàn Phong nói thì việc này không còn có bất kỳ trở ngại nào!
Ngoài ý muốn biết được Hàn Phong dĩ nhiên lại là một đại sư luyện dược sư.
Mộ Tuyết cũng vui mừng không ngớt.
Cứ như vậy, còn có Bố Lôi Địch trợ giúp thì đối với việc giúp Thanh Thanh cường hoá kinh mạch cũng không còn vấn đề gì ngăn trở.
Mấu chốt hiện tại là thu thập đủ tài liệu.
Đương nhiên, Băng Tuyết các dù sao cũng là một đại tông môn.
Tuy rằng tài liệu luyện chế Hoạt Hóa Sinh Linh Đan thập phần trân quý, nhưng với năng lực của Băng Tuyết các mà nói thì vẫn có thể làm được.
Lúc này, mới chưa được ba ngày, Băng Tuyết các đã thu thập được chín thành tài luyện dùng để luyện chế Hoạt Hóa Sinh Linh Đan.
Hiện tại chỉ còn thiếu một loại tài liệu làm thuốc dẫn tương đối quan trọng là Tuyết Sơn Đài.
Nhưng thật ra Hàn Phong cũng đã sơm có dự liệu.
Tuyết Sơn Đài là tài liệu thập phần quý giá và hy hữu.
Ở tại Thiên Địa gian này cũng khó có thể thấy được.
Vì vậy, Hàn Phong liền quyết định dùng Băng Ngọc linh quả thay thế Tuyết Sơn Đài.
Dù sao hai loại tài liệu đều ẩn chứa lượng lớn hàn khí.
Mà trong đó Băng Ngọc linh quả có thuỷ nguyên tố vô cùng nồng nặc.
Chính là đối với việc tu luyện thuỷ tính tâm pháp của Băng Tuyết các mà nói càng có thêm hiệu quả.
Từ ba ngày trước, Mộ Tuyết đã đem sự tình nói lại một cách rõ ràng rồi cầm Thất Sắc Tuyết Liên trao đổi với Hàn Phong bắt đầu bế quan dưỡng thương.
Dù sao thì nguy cơ của Băng Tuyết các hiện tại không giống với khi xưa.
Có thể nhanh chóng khôi phục thực lực, Băng Tuyết các cũng sẽ thêm một phần an toàn.
Hơn nữa, không tính việc thu thập tài liệu.
Chỉ riêng việc Hàn Phong là cửu phẩm luyện dược sư thì việc luyện chế Hoạt Hóa Sinh Linh Đan ít nhất cũng cần phải tốn bảy ngày.
Hơn nữa xác suất không phải là trăm phần trăm.
Mà trong thời gian này, vừa vặn để Mộ Tuyết khôi phục thực lực.
Trông thấy bàn tài liệu trước mặt, Đường Vũ Nhu chăm chú nhìn Hàn Phong, đôi môi đỏ thắm cắn chặt nói rằng:
– Ngươi có nắm chắc không? Nhưng thứ này đều là những tài liệu trân quý mà Băng Tuyết các chúng ta cất giữ từ xưa đến nay.
Ngươi đừng nên lãng phí!
Chân mày Hàn Phong cau lại, trên mặt lộ ra nụ cười tự tinh nói:
– Ta chỉ có thể nói rằng ta sẽ dùng hết tất cả khả năng của mình.
Phải nói rằng muốn tuyệt đối nắm chắc luyện chế được Cửu Phẩm đan dược thì chỉ có luyện dược sư cấp bậc Tông Sư mới có thể làm được.
Dù sao thì với thực lực của ta bây giờ cũng không có nắm chắc trăm phần trăm thành công.
Đương nhiên, trong lòng Hàn Phong cũng có câu chưa nói.
Đó chính là trước kia ở Ích Vu Hư Linh ảo ảnh rèn đúc, tinh thần hải hắn so với trước kia còn cường đại hơn gấp nhiều lần.
Ở phương diện điều chế thuốc, xác suất thành công của Hàn Phong cũng được đề thăng không ít.
Cho nên đối với việc luyện chế Cửu Phẩm đan dược Hoạt Hóa Sinh Linh Đan mà nói hắn có hơn tám phần mười là nắm chắc.
– Hiện tại mang ta tới luyện dược phòng của Băng Tuyết các các ngươi.
Hàn Phong cười nhạt nói.
Tiếp theo dưới sự dẫn đường của Đường Vũ Nhu, Hàn Phong đi tới một đình viện đồng dạng.
Luyện dược phong trong viện thiết kế vô cùng tinh xảo.
Hàn Phong cũng không khỏi cảm khái, không hổ là một đại tông môn.
Hàn Phong nhìn kiến trúc tinh xảo này mà nghĩ tới Huyền Thiên tông Bách Thảo Đường cảm thấy xấu hổ không thôi!
Sau một thoáng cảm thán, Hàn Phong đi vào bên trong.
Bởi vì chỉ thị của Mộ Tuyết lúc trước, lúc này trong luyện dược phòng của Băng Tuyết các có hai gã thượng phẩm luyện dược sư đang đợi.
Hàn Phong tiến vào bên trong thì thấy hai vị nữ tử luyện dược sư.
Một vị trong đó có chút nghi hoặc lập tức quay đầu lại nhìn về phía Đường Vũ Nhu.
Sau lại thấy Hàn Phong nhìn nàng với ánh mắt nghi hoặc, Đường Vũ Nhu liền giải thích:
– Sư tôn sợ một mình ngươi khó có thể ứng phó cho nên nàng kêu hai vị luyện dược sư của Băng Tuyết các đến trợ giúp.
Xem như là trợ thủ cho ngươi.
Hai vị thượng phẩm luyện dược sư ở trong phong sắc mặt đều toát ra một cỗ ngạo khí.
Mà sau khi nghe được Đường Vũ Nhu giải thích lại lộ ra một vẻ không cam lòng.
Thế nhưng đây lại là mệnh lệnh của Các chủ, các nàng cho dù có nổi giận cũng không dám không tuân theo.
Thấy dáng dấp của hai gã luyện dược sư, sắc mặt Hàn Phong không có bất kỳ biểu tình gì, chỉ nhàn nhạt nói với Đường Vũ Nhu:
– Đa tạ hảo ý của Mộ Các chủ.
Nhưng việc luyện chế Hoạt Hóa Sinh Linh Đan lần này chỉ cần một mình ta là được rồi.
Cũng không cần phải làm phiền đén các nàng.
Hai vị luyện dược sư nghe Hàn Phong nói vậy thì sắc mặt đại biến.
Trong đó có một vị niên kỷ ước chừng hai mươi tuổi, dung mạo coi như là thanh tú, không khỏi lạnh giọng quát:
– Tiểu tử từ đâu đến, dĩ nhiên lại cuồng ngôn loạn ngữ như vậy.
Lẽ nào ngươi vọng tưởng với thực lực của mình có thể luyện chế Cửu Phẩm đan dược:
Cuối cùng, nàng quay đầu về phía Đường Vũ Nhu, ngạo khí nói:
– Vũ Nhu sư muội, Các chủ tại sao lại để loại tiểu tử miệng còn hơi sữa như thế này đến luyện chế Hoạt Hóa Sinh Linh Đan vô cùng trân quý.
Tốt xấu gì ta và sư bá cũng là thượng phẩm luyện dược sư.
Thẳng thắn mà nói chỉ cần tiểu tử này đem dược phương luyện chế Hoạt Hóa Sinh Linh Đan giao ra.
Ta và sư bá hợp sức cũng có thể luyện chế được, còn hơn là để cho tiểu tử này đến đây làm càn.
Mặt khác vị luyện dược sư còn lại niên kỷ ước chừng bốn năm mươi tuổi là một trung niên mỹ phụ.
Mặc dù không có nói chuyện nhưng thần sắc cũng lộ ra vẻ tán thành.
Hiển nhiên, hai người đều không tin tiểu tử trước mặt ước chừng cũng chỉ mới có mười tuổi, thế nào lại có thể luyện chế ra được Cửu Phẩm linh đan.
Tuy rằng trước kia nhận được mệnh lệnh của Mộ Tuyết , nhưng các nàng cũng chỉ cho rằng để một vị luyện dược sư biết dược phương luyện chế Hoạt Hóa Sinh Linh Đan đến hiệp trợ các nàng.
Tuy rằng các nàng cũng biết với thực lực của mình muốn luyện chế Hoạt Hóa Sinh Linh Đan thập phần trắc trở.
Nhưng các nàng cũng đã cố ý chuẩn bị ba ngày, hy vọng có thể tận lực điều chế thành công.
Nhưng thực không nghĩ được, trước mặt lại xuất hiện một vị thiếu niên chỉ cùng một câu nói muốn đuổi các nàng đi.
Điều này đối với tâm cao khí ngạo của các nàng là không thể nào chấp nhận được.
Mà nghe được ngữ khí khinh thường của vị nữ tử kia, Hàn Phong cũng chưa có tỏ ra bất kỳ thái độ nào.
Đường Vũ Nhu đứng một bên không khỏi cả giận nói;
– Linh Tuệ sư tỷ, đây chính là do sư tôn tự mình hạ lệnh, lẽ nào ngươi muốn vi phạm? Hơn nữa thực lực chế thuốc của Hàn Phong căn bản các ngươi không thể nào so được!
– Chê cười! Linh Tuệ ta bảy tuổi bái nhập Băng Tuyết các, mười tuổi đạt được danh nghĩa luyện dược sư.
Mà từ ba năm trước ta trở thành thượng phẩm luyện dược sư trẻ tuổi nhất trong nội các.
Chỉ chừng đó thui sư tôn ta đã không ngừng ca ngợi ta có thiên phú khó gặp trong việc chế thuốc.
Hắn nhìn qua cũng chỉ là một tiểu tử mười tuổi là dùng, chẳng lẽ lại là Tông Sư luyện dược sư!
Linh Tuệ thập phần ngạo khí nói.
Lập tức, anh mắt uyển chuyển nhìn thẳng vào Đường Vũ Nhu, giọng nói chanh chua châm chọc nói:
– Vũ Nhu sư muội, bình thường ta luôn thấy ngươi có thái độ cao cao tại thượng, vô cùng lạnh lùng.
Thế nào vừa rồi lại nổi giận.
Chẳng lẽ ngươi và tiểu tử này có quan hệ không tâm thương, vì thế mà giúp hắn biện minh?
– Ngưng!
Đường Vũ Nhu nghe được câu nói sau cùng của Linh Tuệ, sắc mặt đại biến.
Hàn Phong đứng ở bên cạnh đột nhiên cảm thấy trên người Đường Vũ Nhu không ngừng toát ra hàn khí.
Hiển nhiên lý do thoái thác này của Linh Tuệ đã khiên cho Đường Vũ Nhu thực sự nổi giận.
Mà nhìn thấy dáng dấp của Đường Vũ Nhu lúc này, Linh Tuệ tự nhiên là cảm thấy giật mình.
Nàng chính là một luyện dược sư, tuy rằng cũng có tu luyện đấu khí nhưng tuyệt đối nàng không thể nào là đối thủ của Đường Vũ Nhu.
Nàng cũng không có nghĩ tới thái độ Đường Vũ Nhu bình thường đạm bạc, bây giờ dĩ nhiên lại nổi giận.
Trong lúc nhất thời khôi khỏi cảm thấy kinh sợ.
Nhưng vị trung niên nữ tử vẫn không nói lời nào từ trước đến giờ, khi thấy Đường Vũ Nhu tức giận như vậy, không khỏi tiến lên hai bước, cười nhạt nói:
– Thế nào, chẳng nhẽ ngươi muốn trước mặt lão nhân động thủ.
Lúc này, Đường Vũ Nhu mặt lạnh như băng, đôi mắt tràn ngập lãnh ý.
Thế nhưng nhìn thấy trung niên nữ tử đi ra cũng chỉ hừ lạnh một tiếng rồi đem hàn khí trên người tán đi, lập tức dùng ngữ khí cung kính nói:
– Đệ tử không dám.
….
Bất quá, Đường Vũ Nhu lại nói tiếp:
– Thế nhưng việc luyện chế Hoạt Hóa Sinh Linh Đan lần này.
Sư tôn trước khi bế quan đã hoàn toàn giao quyền xử lý cho Hàn Phong.
Sư thúc nếu có bất luận ý kiến gì thì có thể tự mình đi tìm mấy vị trưởng lão.
Trước đó các nàng cũng đã đông ý với sự phân phó của sư tôn.
– Này…Điều này sao có thể, Các chủ thế nào lại đem việc trọng yếu như vậy giao cho một tiểu tử miệng còn hôi sữa?
Vị trung niên nữ tử nghe Đường Vũ Nhu nói như vậy, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Mà lúc này, Hàn Phong vẫn không nói câu nào từ đầu đến giờ, đi đến trước mặt hai người, nhàn nhạt nói rằng:
– Hảo! Hiện tại các ngươi có thể đi ra ngoài, kế tiếp trong vài ngày, nếu như không có mệnh lệnh của ta thì đừng có đến quấy rối.
Đối với hai người này, Hàn Phong căn bản không cần phải nhiều lời nói với các nàng, trực tiếp đuổi các nàng ra.
Về phần còn lại chính là để Đường Vũ Nhu giải quyết.
Hai người gắt gao nhìn chằm chằm vào Hàn Phong, trong mắt đều loé lên lửa giận thật sâu.
Thế nhưng vì kiêng kỵ mệnh lệnh của Các chủ, hai người không thể nào làm khác hơn là mang theo tâm tình phẫn hận, vung ống tay áo, ly khai khỏi luyện dược phòng.
Mà Đường Vũ Nhu thấy hai người vừa đi ra ngoài, muốn cùng Hàn Phong giải thích cái gì nhưng lại bị Hàn Phong cắt đứt nói rằng:
– Vô phương.
Ta tự nhiên sẽ không cùng các nàng tính toán.
Bất quá thời gian tới, ta hi vọng không nên có người đến quấy rối, điều này sẽ ảnh hưởng đến sự thành bài trong việc luyện chế Hoạt Hóa Sinh Linh Đan.
Chương 204: Bạo Đan
Nghe được Hàn Phong nói như thế, Đương Vũ Nhu nhàn nhạt gật đầu, lập tức đi ra ngoài.
Mà lúc này hai vị luyện dược sư đứng trước đình viện nhìn thấy Đường Vũ Nhu đi ra.
Linh Tuệ lập tức không nhìn được lại buông lời châm chọc:
– Ta muốn nhìn xem, tiểu tử này có bản lĩnh gì dĩ nhiên lại muốn luyện chế Cửu Phẩm đan dược.
Chỉ bằng vào sự sủng ái của Các chủ mà muốn cho ngoại nhân làm càn như vậy.
Đường Vũ Nhu lạnh lùng nhìn Linh Tuệ nói;
– Người bên trong bị các ngươi khinh thường chính là một đại sư luyện dược sư.
Sau khi lưu lại những lời này, Đường Vũ Nhu liền xoay người đi ra khỏi đình viện, không hề để ý tới hai người.
– Sư bá… ta không nghe lầm chứ? Nàng nói tiểu tử chưa dứt hơi sữa bên trong là đại sư luyện dược sư?
Linh Tuệ nghe được sự tình không tưởng, không nhịn được cười thành tiếng.
Chỉ bất quá, vị trung niên nữ tử kia không có cùng cười với Linh Tuệ mà trái lại hai mắt nhăn lại, lập tức nhìn Linh Tuệ các cười hả hê, trậm giọng nói;
– Vũ Nhu nha đầu kia ngày trường không có bao giờ nói giỡn.
Hơn nữa nếu Các chủ đã đem việc này giao cho vị thiếu niên kia.
Nói các khác thực lực của hắn được Các chủ tán thành.
Tiếng cười nhất thời dừng lại, biểu tình Linh Tuệ có chút bị kiềm hãm, lập tức có chút kinh ngạc.
Thế nhưng vẻ mặt như cũ vẫn tràn ngập thần sắc nghi hoặc.
– Xem ra thực là nhân ngoại hữu nhân, Linh Tuệ, chúng ta quá coi thường người khác.
Vị trung niên nữ tử thở dài, rồi xoay người đi ra ngoài.
Linh Tuệ một mình đứng lại, vì tin tức này mà bị đả kích không thôi.
Trải qua một thời gian ngắn, Hàn Phong cũng không có quá để ý đến chuyện vừa rồi.
Bây giờ toàn bộ tinh lực của hắn đều tập trung ở trên đống tài liệu trước mắt.
Hít một hơi thật sâu, Hàn Phong vung tay một cái, đống tài liệu trước mặt trong ngáy mắt lăng không trôi lơ lửng trên không.
Ngay sau đó, đống tài liệu này theo trình tự nối tiếp nhau đi vào bên trong đỉnh lô.
Sau khi đống tài liệu tiến vào hết, Hàn Phong ngay cả đổi tư thế tay cũng không cần.
Đấu khí từ bàn tay hắn toả ra, dùng mắt thường cũng có thể thấy được một cách rõ ràng, nhanh chóng thao túng hoả diễm ở dưới đỉnh lô.
Chỉ chốc lát sau, đỉnh lô cao cỡ nửa người Hàn Phong đã được bao trùm bởi Lam Sắc Hoả Diễm.
Mà lúc này, Hàn Phong khoanh chân ngồi một chỗ, hai mắt đóng chặt, hai tay hắn vẫn như trước không ngừng thao túng Lam Sắc Hoả Diễm không ngừng luyện hoá tài liệu trong đỉnh lô.
Tinh thần lực của hắn trực tiếp xuyên thấu qua luồng hoả diễm đang bao lấy đỉnh lô, không ngừng quan sát sự biến hoá của các tài liệu ở bên trong.
Thời gian cứ như vậy mà qua đi.
Từ khi Hàn Phong tiến nhập luyện dược phòng đã trải qua ba ngày ba đêm.
Bên trong ngoại trừ hoả diễm thỉnh thoảng truyền đến những âm thanh phá toái ra thì không có bất kỳ động tĩnh gì.
Mà lúc này trong sân trước của luyện dược phòng, Đường Vũ Nhu đang dựa lưng vào một cây thạch trụ đứng một mình.
Từ ba hôm trước xảy ra xung đột với Linh Tuệ, ngay từ đầu Đường Vũ Nhu chưa có phát giác ra cái gì.
Thế nhưng ngay hôm sau, khi tâm tình đã bình tĩnh trở lại, nàng bỗng nhiên nhận ra tâm tình của mình tựa hồ có chuyển biến.
Nếu như là ngày xưa thì chắc chắn nàng sẽ không vì mấy câu nói kia mà gây chiến với Linh Tuệ.
Bởi vì trong mấy năm gần đây, nàng trở thành một nhân tài trẻ tuổi có thực lực cường đại của Băng Tuyết các.
Nàng cũng từng gặp qua một vài vị sư tỷ thực lực không kém buông những lời lẽ nhục mạ nàng.
Nhưng lúc đó nàng căn bản không có để ý tới những lời lẽ đó của bọn họ mà tâm tư chỉ tập trung vào việc tu luyện.
Nhưng ba ngày trước, nàng chỉ vì câu nói của Linh Tuệ mà nổi giận.
Điều này thực sự mà nói Đường Vũ Nhu bây giờ và trước kia là hai người hoàn toàn khác nhau.
Tỉ mỉ suy nghĩ liên tiếp ba ngày liền, trong lòng Đường Vũ Nhu nhất thờ liên tiếp mọc lên những suy nghĩ mà nàng không thể nào tin được.
Tựa hồ nàng tức giận là bởi vì Hàn Phong.
Chỉ vì lúc đó Linh Tuệ nói nàng và Hàn Phong có quan hệ đặc biệt, chính vì thế mà nàng mới nổi giận.
Bây giờ bình tâm suy nghĩ lại, cỗ lửa giận này giống như để che giấu nội tâm bất an của bản thân mà thôi.
Nghĩ như vậy, trong lòng Đường Vũ Nhu cảm thấy hoảng loạn vô cùng.
Lúc này, thần sắc nàng không ngừng biến hoá, cũng may là bên trong đình viện không còn bất kỳ một người nào khác.
Nếu không để họ thấy được một Băng Tuyết tiên tử luôn luôn lãnh đạm lại có thể có biểu tình phong phú như vậy, sợ rằng khiến cho người ta kinh hãi không thôi.
Ở trong luyện dược phòng, trên mặt Hàn Phong mồ hôi không ngừng tuôn ra.
Tư thế của hắn được bảo trì suốt ba ngày liền, không hề có bất kỳ biến hoá nào.
Thế nhưng dùng tinh thần lực cường đại của hắn hiện giờ, hắn có thể xác định được tài liệu ở bên trong đỉnh lô vẫn chưa thực sự hoàn toàn hoà tan.
Đến lúc này, Hàn Phong không khỏi nhướng mày, trong lòng thầm than luyện chế Hoạt Hóa Sinh Linh Đan thật sự trắc trở vô cùng.
Khẳng định là vượt xa việc luyện chế Đoạt Thiên Đan lần trước.
Nếu như dựa theo tình huống hiện tại, muốn triệt để luyện hoá những tài liệu này sợ rằng còn cần phải mất đến bốn năm ngày nữa.
Thế nhưng thân là một đại sư luyện dược sư bản thân hắn tự nhiên rõ ràng càng là những tài liệu trân quý hi hữu.
Một khi bắt đầu luyện hoá, nhất định phải trong một thời gian nhất định mà dung hợp lại với nhau.
Bằng không theo thời gian ngày càng lâu, nhiệt độ cao đè nén thì những tài liệu này sẽ bị năng lượng từng bước xói mòn.
Nghĩ tới đây, Hàn Phong cắn chặt răng, hai tay lập tức đưa ra vài tư thế.
Lam Sắc Hoả Diễm lần thứ hai bùng lên, Lam Sắc dần chuyển sang Tử Sắc nồng đậm.
Nhiệt độ trong luyện dược phòng cũng theo thế mà xảy ra biến hoá, lần thứ hai được kéo lên.
Trong không khí, khí tức nóng cháy này tựa như chỉ cần nhẹ chạm vào thôi cũng sẽ bị đốt đến tro cốt không còn.
Bất quá, theo một động tác này của Hàn Phong thì những tài liệu vốn không có biến hoá gì ở trong đỉnh lô cũng bắt đầu tan chảy.
Hàn Phong không ngừng dẫn đạo, toàn bộ đống tài liệu cứng đầu cũng bắt đầu chậm rãi hoà tan, rồi sau đó tụ lại thành một khối nửa rắn nửa mềm.
Thấy một màn như vậy, tâm trạng Hàn Phong càng tập trung hơn.
Hắn biến tất cả cũng chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.
Trong lòng hắn tất nhiên là không có bất kỳ ý nghĩ gì khinh thường, hết sức chăm chú tiếp tục thao tác Tử Sắc Hoả Diễm đang không ngừng nhảy múa.
Quá trình đó cũng đã trải qua được ba ngày.
Mấy ngày này, Đường Vũ Nhu cũng không có ly khai khỏi đình viện nửa bước.
Trong khoảng thời gian này, tân đệ tử của Băng Tuyết các là Kỷ Thanh Thanh cũng đến tìm Hàn Phong một lần.
Bất quá đến trước đình viện thì bị Đường Vũ Nhu chăn lại nói cho nàng biết Hàn Phong đang ở bên trong chế thuốc, không thể quấy rầy.
Nghe vậy, tiểu nha đầu không khỏi cảm thấy thất vọng.
Từ trước khi nàng được chính thức thu làm đệ tử thì vài vị trưởng lão của Băng Tuyết các đối với nàng đã vô cùng sủng ái.
Không phải vì Kỷ Thanh Thanh bản thân là linh ngọc băng thể mà vì Thanh Thanh vô cùng ngây thơ.
Đây cũng là những lão nhân cả đời chỉ biết tu luyện vô cùng yêu thích.
Vì vậy mà trong mấy ngày này, Kỷ Thanh Thanh không ngừng bị các vị trưởng lão bắt ngồi trước mặt mình đem bản lĩnh một đời của bản thân mình giáo thụ cùng với nàng.
Tuy Kỷ Thanh Thanh còn chưa có bắt đầu tu luyện, nhưng nàng đối với một ít vũ kỹ chiêu thức cũng có thể miễn cưỡng lý giải.
Trải qua mấy ngày học tập, đối với phương diện tu luyện Kỷ Thanh Thanh cũng đã có được rất nhiều điều lý giải.
Hôm nay, nàng khó khăn lắm mới có thể thoát khỏi được sự quản thúc của mấy vị trưởng lão.
Không khỏi kích động liền chạy tới tìm ca ca, nhưng nàng không ngờ được kết quả lại như thế.
Trên mặt tự nhiên là thất vọng không gì sánh được.
Thấy dáng dấp của Kỷ Thanh Thanh, Đường Vũ Nhu cũng thập phần thương tiếc, không khỏi nhẹ nhàng xoa đầu tiểu nha đầu, ốn nhu nói rằng:
– Đợi sau khi Hàn Phong luyện chế đan dược xong thì có thể hảo hảo đi chơi với ngươi.
Hiện giờ ngươi cần phải chăm chỉ tu luyện để sau này có thể báo đáp hắn nha!
Kỷ Thanh Thanh nghe vậy, không khỏi giơ nắm tay nhỏ của mình lên, hai mắt tràn ngập hưng phấn, thần sắc chăm chú, nói rằng:
– Vũ Nhu tỷ tỷ, ta về sau nhất định sẽ hảo hảo nghe lời các vị trưởng lão, hảo hảo tu luyện.
Về sau ta có thể giúp ca ca đánh người xấu.
– Ha ha! Tiểu Thanh nhi có quyết tâm như vậy, cũng không uổng công các vị trưởng lão đối với ngươi vô cùng yêu thương.
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một đạo âm hưởng.
Nghe được động tĩnh lớn như vậy, hai nàng đồng loạt quay đầu lại nhìn.
Mà ngữ khí Đường Vũ Nhu hơi kinh ngạc nói rằng:
– Sư tôn, thương thế của người thế nào?
Lúc này, một đạo thân ảnh từ bên ngoài đi tới.
Đúng là Băng Tuyết các Các chủ Mộ Tuyết.
Nghe được Đường Vũ Nhu ân cần hỏi thăm như vậy, Mộ Tuyết cũng gật đầu cười nói:
– Không sai, nhờ có Thất Sắc Tuyết Liên của Hàn Phong, tốc độ khôi phục của vi sư còn sớm hơn so với tưởng tượng.
Hơn nữa lần này nhân hoạ đắc phúc, đấu khí của vi sự lại có một chút tinh tiến.
Kỷ Thanh Thanh thấy Mộ Tuyết tiến đến, cũng lễ phép kêu Các chủ.
Sau đó Mộ Tuyết còn thân thiện cầm bàn tay nhỏ bé của Thanh Thanh kéo lại gần mình rồi tỷ mỉ quan sát nàng.
Cuối cùng Mộ Tuyết cảm thán cười nói:
– Ta đã có chút khẩn trương, thật muốn nhìn xem thành tựu của tiểu Thanh Nhi về sau rốt cuộc sẽ đạt đến trình độ như thế nào.
Mộ Tuyết nhìn về phía của luyện dược phòng còn đang đóng chặt, lập tức hỏi:
– Hàn Phong ở trong đó đã bao lâu rồi?
Đường Vũ Nhu lắc đầu, nói:
– Thêm ngày hôm nay nữa thì Hàn Phong đã đi vào trong đó sáu ngày.
Dựa theo suy đoán của hắn lúc trước thì phải hai ngày nữa mới có thể xuất quan.
– Như vậy, chúng ta chờ thêm hai ngày nữa.
Hàn Phong này xác thực là không đơn giản.
Năm nay mười bốn tuổi, đấu khí dĩ nhiên đã kinh khủng đạt được Địa giai Thất phẩm cảnh giới.
Càng làm cho người khác khiếp sợ hơn chính là hắn còn là một luyện dược sư.
Mộ Tuyết có chút bất đắc dĩ lắc đầu thở dài.
Nhưng trong giọng nói dương như lộ ra một cỗ tán thán rất nhỏ.
Mười bốn tuổi Địa giai Thất phẩm võ giả đồng thời là luyện dược sư cấp bậc đại sư.
Chỉ với hai thân phận này thôi nếu tuỳ tiện xuất ra cũng đủ để cho cả đại lục phải khiếp sợ.
Nhưng Hàn Phong đồng thời đạt được, thiên tài bậc này thực là ngàn vạn năm khó gặp!
Đáng tiếc, cho dù thiếu niên này có thiên phú như thế nào đi chăng nữa thò cũng không phải là đệ tử của mình, khó tránh khỏi lòng người đố kỵ.
Bất quá, nghĩ kỹ lại thì Băng Tuyết các hôm nay có thể thu được một đệ tử có linh ngọc băng thể.
Mộ Tuyết tin tưởng rằng chỉ bằng thời gian mười năm, Kỷ Thanh Thanh nhất định có thể đạt được thành tựu như bây giờ của Hàn Phong, thậm chí còn siêu việt hơn hắn.
Mà lúc này, luyện dược phòng vốn yên lặng không có bất kỳ động tĩnh gì, đột nhiên phát ra một tiếng nổ âm vang.
Ba người đứng ở bên ngoài không ngừng biến đổi sắc mặt đều nhìn về phía luyện dược phòng.
Âm hưởng bạo tạo vẫn duy trì liên tục khiến cho trời đất rung chuyển.
Đồng thời động tĩnh lớn như vậy cũng hấp dẫn sự chú ý của tất cả đệ tử Băng Tuyết các.
Lúc này Bố Lôi Địch trong lúc rảnh rỗi đang ở trong phòng nằm nghỉ ngơi nghe được trận âm hưởng này cũng không khỏi giật mình.
Lập tức thân hình loé lên, nhanh chóng chạy về phía luyện dược phòng.
Mà cùng lúc đó cũng có vài đạo nhân ảnh nối đuôi Bố Lôi Địch chạy đến luyện dược phòng.
Những đạo thân ảnh này chính là ba vị trưởng lão của Băng Tuyết các.
Bố Lôi Địch quan sát đối phương một chút, thình lình phát hiện khí tức trên người bọn họ đều không kém gì mình, thậm chí trong đó có người so với hắn còn mạnh hơn.
Ba người thấy Bố Lôi Địch cũng thập phần khách khí chào hỏi, hiển nhiên các nàng cũng từ Mộ Tuyết mà biết được thân phận của Bố Lôi Địch.
Lúc này một vị trưởng lão mà khí tức có phần mạnh hơn so với Bố Lôi Địch tiến lên hai bước, cung thanh nói:
– Các chủ, thương thế của người thế nào rồi?
– Cảm ơn đại trưởng lão quan tâm, thương thế của Mộ Tuyết đã khỏi hẳn.
Ngữ khí của Mộ Tuyết đối với đại trưởng lão thập phần tôn kính, hoàn toàn không có giống như với người ngoài tràn ngập uy nghiêm.
– Vừa rồi động tĩnh lớn như vậy, rốt cục là xảy ra chuyện gì? Giống như Hàn tiểu tử muốn xuất quan?
Bố Lôi Địch mặc kệ sự tình giữa các nàng, lúc này bên trong luyện dược phòng vẫn không ngừng truyền đến những âm hưởng bảo tạc, không khỏi cau mày hỏi.
– Này….
Này hình như là điềm báo bạo đan!
Đột nhiên, một đạo âm hưởng từ phía sau mọi người truyền đến.
Mọi người quay đầu lại nhìn, người mới tới toàn thân mặc một bộ phục sức luyện dược sư.
Chính là vị trung niên nữ tử thượng phẩm luyện dược sư của Băng Tuyết các.
Lúc này sắc mặt nàng cũng vô cùng kinh ngạc.
– Lê Lăng, điều ngươi nói là sự thực?
Mộ Tuyết trầm giọng hỏi.
– Không sai, tuy rằng ta chưa có từng thấy qua sự tình bạo đan bao giờ.
Nhưng tình hình lúc này so với những đặc điểm ghi lại trong sách thì thập phần tương tự.
Lê Lăng gật đầu vững tin nói.
– Ghê tởm, Hàn tiểu tử gặp nguy hiểm!
Bố Lôi Địch vừa nghe đối phương nói như thế, trong lòng cũng không khỏi kinh hãi.
Mặc dù hắn đối với việc luyện chế thuốc không có tinh thông.
Nhưng đối với việc bạo đan thì cũng có chút lý giải.
Việc này một khi xử lý không tốt thì Hàn Phong nhẹ thì nguyên khí đại thương, nặng thì mất mạng.
Những tiếng nổ điếc tai lại liên tiếp vang lên.
Luyện dược phòng vốn kiên cố cũng không khỏi băt đầu rung chuyển.
Mà theo âm hưởng vang lên, từng đạo khí tức năng lượng sắc bén trước mắt mọi người tán ra bốn phía xung quanh.
Nguyên bản đại môn luyện dược phòng vốn đóng chặt cũng vì luồng năng lượng bá đạo này oanh trực tiếp oanh phá nổ tung bắn về phía mọi người.
Đại trưởng lão Băng Tuyết các thấy vậy, cánh tay liền nhẹ nhàng nhấc lên, cũng không thấy có bất kỳ động tác nào khác.
Một đạo đấu khí nhu hoà trong nháy mắt toả ra, lập tức hoá thành một tấm khiên chắn trước mặt mọi người đem những mảnh nhỏ của đại môn luyện dược phòng bị luồng năng lực cường đại kia bao tạc mà ngăn chặn lại.
Đợi tới khi mọi người lần thứ hai nhìn về phía luyện dược phòng chỉ thấy luyện dược phòng khí thế khi xưa hôm nay đã trở nên sứt mẻ bất kham.
Lúc này đại môn đã bị chấn tung, rốt cục mọi người cũng có thể nhìn thấy được toàn cảnh bên trong.
Hàn Phong trải qua sáu ngày đã từng bước đem tài liệu ở bên trong đỉnh lô hoà tan, đồng thời cũng đã tiến thêm được một bước nữa đó là luyện hoá.
Đống tài liệu hiện giờ không có giống như trước kia dưới sự khống chế của đấu khí và tinh thần lực của Hàn Phon xảo diệu sơ bộ dung hợp thành một đoàn.
Tiếp tục trong vài ngày, Hàn Phong không ngừng thao túng những thứ tài liệu dịch thể này, đi thêm một bước tương kỳ chân chính dung hợp lại.
Nhưng dĩ nhiên đan dược cấp càng cao, ngoài tỷ lệ luyện chế ngày càng nhỏ thì bởi vì tài liệu luyện chế những đan dược cao cấp này đều ẩn chứa những loại năng lượng cường đại tinh thuần.
Chương 205: Phát hiện kinh ngạc
Mà những luồng năng lượng này tất nhiên trong lúc dung hợp sẽ có bài xích.
Mà đối với một vị đại sư luyện dược sư có được những kỹ năng chế thuốc phong phú thì việc đem những luồng năng lượng tinh thuần này triệt để dung hợp thành một thể sẽ dẫn đến việc sinh ra tân năng lượng cường đại.
Theo lý thuyết, đối với những kinh nghiệm luyện đan trước kia của Hàn Phong thì đây là lần thứ hai hắn luyện chế đan dược Cửu Phẩm mà lần luyện chế Hoạt Hóa Sinh Linh Đan này dĩ nhiên việc dung hợp cũng có chút dễ dàng hơn.
Nhưng sự thực lại không chiều theo lòng người, bây giờ vô luận là Hàn Phong dùng đấu khí để dẫn đạo hoà tan năng lượng cũng thuỷ chung vô pháp khiến cho chúng triệt để dung hợp lại một chỗ.
Mà theo Hàn Phong không ngừng đè ép, những loại năng lượng bất đồng này trong lúc đó dĩ nhiên sản sinh ra sự việc bạo tạc năng lượng.
Lúc này vừa hay Bố Lôi Địch và nhóm người Đường Vũ Nhu thấy một màn kia.
Bởi vì cự ly gần với cỗ năng lượng sản sinh ngoài ý muốn này mà Hàn Phong trở thành người đứng mũi chịu sào.
Đối với sự xuất hiện của cỗ năng lượng này, Hàn Phong có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng không có quá nhiều khiếp sợ.
Chẳng qua ngay cả thượng phẩm luyện dược sư Lê Lăng cũng biết sự tình.
Hàn Phong thân là đại sư luyện dược sư hắn thế nào lại không biết tình hình của mình lúc này đúng là bạo đan mà trong lúc điều chế thuốc thỉnh thoảng gặp phải.
Từ lúc này, dưới tình thế một cỗ năng lượng sắc bén sản sinh.
Trong nháy mắt Hàn Phong xuất ra đấu khí, đem bản thân hoàn toàn bao phủ bên trong đấu khí.
Chẳng qua cỗ năng lượng này sản sinh ra quá đột ngột khiến cho Hàn Phong không thể nào bảo vệ tốt được y phục của mình.
Trong chớp mắt y phục của hắn liền bị cỗ năng lượng sắc bén này bạo tạc thành từng mảnh nhỏ.
Lúc này, Hàn Phong đâu còn hơi sức mà đi lo những chuyện này.
Bây giờ tâm thần hắn chia làm hai, cùng lúc khống chế đống tài liệu dịch thể còn chưa hoàn toàn luyện chế thành, cùng lúc phân ra một luồng đấu khí bảo vệ bản thân.
Mà kể từ lúc đó, Hàn Phong chỉ cảm thấy áp lực gia tăng ngày càng mãnh liệt, sắc mặt cũng dần ngưng trọng, dần dần cũng bắt đầu tái nhợt.
Nhưng hắn thế nào đi chăng nữa cũng cố sống cố chết cắn chặt răng yên lặng chịu đựng.
Đống tài liệu Hoạt Hóa Sinh Linh Đan này Băng Tuyết các chính là dùng ba ngày để thu thập toàn bộ.
Nếu như lần này Hàn Phong luyện chế thất bại thì muốn trong một khoảng thời gian ngắn muốn điều chế lại cũng không có dễ dàng như bây giờ.
Huống chi nếu thất bại thì Hàn Phong, hắn còn có thể bị thương thậm chí là mất mạng.
Đặc biệt điều này còn liên qua tới tiền đồ tu luyện sau này của Kỷ Thanh Thanh.
Chính vì thế mà Hàn Phong càng không muốn buông tha.
– Hàn Phong!
Đường Vũ Nhu một mực thủ hộ bên ngoài luyện dược phòng sáu ngày liền.
Bây giờ nàng nhìn thấy tình hình Hàn Phong lúc này trên mặt vô cùng cả kinh, không khỏi gấp giọng hô lên.
Bất quá, cũng may lúc này tâm thần mọi người đều tập trung trên người Hàn Phong nên cũng không có phát hiện ra chỗ bất đồng trên người Đường Vũ Nhu.
Kỷ Thanh Thanh đã gần mười ngày không được thấy Hàn Phong, cũng vô cùng kích động.
Bất quá tuổi nàng còn nhỏ cũng nhìn không ra bây giờ Hàn Phong có cái gì không thích hợp.
Đôi bàn tay nhỏ bé không khỏi gắt gao nắm lây tay Đường Vũ Nhu đang đứng bên cạnh.
Vẻ mặt nhăn nhó vô cùng lo lắng.
– Tình huống bạo đan lần này.
Trong số chúng ta ở đây không một ai có thể giúp hắn thoát hiểm?
Mộ Tuyết trông thấy Hàn Phong đang đứng ở trung tâm của luồng năng lượng cường đại này, trầm giọng nói.
Đối với vấn đề mà Mộ Tuyết vừa nói, những người khác cũng đồng tình lắc đầu không nói.
Hiển nhiên loại tình huống như thế này bọn họ cũng chưa từng gặp phải.
Lúc này Bố Lôi Địch hai mắt nhìn chăm chú vào bên trong luyện dược phòng.
Lúc đầu hắn còn có chút lo lăng nhưng giờ phút này Bố Lôi Địch cũng có chút trấn tĩnh trở lại.
Hắn đối với Hàn Phong cũng vô cùng quen thuộc.
Lúc này thấy Hàn Phong có thể vận khỏi đấu khí hộ thể để chống đỡ lại luồng năng lượng bạo tạc cũng kinh ngạc không thôi.
Hắn đối với tính cách Hàn Phong cũng có chút lý giải.
Thời điểm này hắn còn dám làm như thế, tất nhiên cũng có phần nắm chắc vì thế mà cũng yên lòng không ít.
Trong hai năm qua, Hàn Phong cũng đã dành cho hắn rất nhiều kinh ngạc.
Thế cho nên, hôm nay Bố Lôi Địch đối với Hàn Phong có chút tín nhiệm mù quáng.
Nhận thức được sự tình phát sinh trên người Hàn Phong chính là năng lượng do việc bạo đan gây ra.
Nhưng cuối cùng cũng không thể làm gì được hắn.
Chẳng qua bây giờ Hàn Phong bị cỗ năng lượng này bao vây, cũng không có dễ dàng giống như trong suy nghĩ của Bố Lôi Địch.
Tuy rằng hắn có thể xuất ra đấu khí để hộ thể, tạm thời đem luồng năng lượng này ngăn trở.
Thế nhưng theo thời gian Hàn Phong điên cuồng thao túng đấu khí khiến cho đống dịch thể tiến hành dung hợp thì năng lượng cuồng bạo xung quanh càng ngày càng cường đại.
Hàn Phong cũng biết đây là bởi vì dung hợp những tài liệu dịch thể này mà mới sinh ra năng lượng bài xích như vậy.
Bất quá bây giờ hắn cũng không thể phân ra thêm tý đấu khí nào để bảo vệ chính mình.
Kể từ đó, hắn liền tiến nhập và trong hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm.
Nếu như bây giờ Hàn Phong buông tha bước cuối cùng luyện hoá Hoạt Hóa Sinh Linh Đan thì tự nhiên hắn có thể vô sự.
Nhưng nếu cứ tiếp tục kiên trì triệt để dung hợp thì hắn cần phải chịu đựng sự cuồng bạo của luồng năng lượng đang không ngừng sinh ra này.
Đây cũng chính là hậu quả của việc luyện đan thất bại, sinh ra bạo đan.
Mà bây giờ trong lúc Hàn Phong đang giằng co thì ánh mắt mọi người ở bên ngoài đều tập trung ở trên người hắn.
Nguyên bản Mộ Tuyết cùng với ba vị trưởng lão cũng muốn liên thủ trùng tiến đem Hàn Phong từ bên trong luồng năng lượng đang bạo tạc này lôi ra ngoài.
Thế nhưng họ lại không ngờ rằng Bố Lôi Địch lại ngăn cản bọn họ.
Tất cả đều không thể hiểu được hành động này của Bố Lôi Địch nhưng mà dù sao thì hắn cũng cùng Hàn Phong đến đây cho nên đám người của Băng Tuyết các cũng không có dám đưa ra ý kiến gì.
Mà ở đằng sau mọi người, cùng theo Lê Lăng tới là Linh Tuệ, thấy tình hình bên trong khoé miệng cũng nổi lên một cỗ khoái ý cười nhạt, thầm nghĩ trong lòng:
– Hừ! Cái gì mà đại sư luyện dược sư.
Cuối cùng thì cũng luyện hoá thất bại, hôm nay hắn còn phải đối mặt với bạo đan chi nguy.
Có thể hay không sống sót đều là vấn đề.
Thực sự là buồn cười.
Vào lúc này, đấu khí xung quanh Hàn Phong không ngừng bị xói mòn, trong lòng mọi người không khỏi lo lắng.
Trông thấy luồng năng lượng sản sinh ra không ngừng cường đại hơn, mồ hôi trên người Hàn Phong tuôn ra không ngừng.
– Đến tột nên làm cái gì bây giờ? Những thứ năng lượng này ngày càng nhiều.
Đấu khí của ta đã không còn có thể chống đỡ.
Hàn Phong thầm nghĩ trong lòng.
Chẳng qua, chỉ qua một thời gian theo cỗ cuồng bạo năng lượng lần thứ hai tăng cường ngoài ý muốn thì đấu khí đang bảo vệ cơ thể hắn tựa hồ như cũ vẫn kiên trì không tan biến.
Phát hiện này không khỏi khiến cho Hàn Phong cảm thấy kinh ngạc.
Đây là chuyện gì? Hàn Phong kinh ngạc nghĩ lại.
Chợt có một đại linh quang loé lên trong đầu Hàn Phong.
Cuối cùng hắn tựa hồ như hiểu ra điều gì đó nhưng cũng chưa thể xác định rõ ràng.
Đầu óc cấp tốc vận chuyển, sau một lát, hai mắt Hàn Phong sáng ngời.
Dường như hắn đã nắm bắt được điều gì đó.
Cỗ năng lượng cuồng bạo này dù sao thì cũng là luồng năng lượng tinh thuần thuộc về đống tài liệu trân quý kia.
Mà sở dĩ đấu khí của Hàn Phong có thể duy trì lâu như vậy cũng bởi vì Tiên Thiên đấu khí của bản thân không ngừng đem cỗ năng lượng tinh thuần này hấp thu chuyển thành đấu khí.
Cũng chính vì thế mà Hàn Phong mới có thể chống đỡ, cứu vớt được tình huống hiện giờ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Yêu Nghiệt Tiên Hoàng Tại Đô Thị [Dịch] Yêu Nghiệt Tiên Hoàng Tại Đô Thị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Yeu-Nghiet-Tien-Hoang-Tai-Do-Thi-Audio-Truyen.jpg)






