Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
Tập 222
❮ sautiếp ❯Chương 1508: Ta sáng tạo ta (1)
“Sư phụ, hắn là ai vậy?”
Trương Tiểu Nhị nhìn thứ treo đầu treo não kia, rụt rè gọi.
Diệp Thiếu Dương tựa vào trên cửa sổ, quay đầu nhìn qua nói: “Không biết mấy người có nhớ hay không, một lần đó tôi vì Tiểu Ngư, ở trong kho hàng nọ bày trận đối phó Ngư Huyền Cơ, lúc ấy vì giúp Tiểu Ngư trảm linh, tôi làm một người giấy dùng để thay thế Tiểu Ngư…”
Tạ Vũ Tình lúc ấy cũng có mặt, nghe hắn nói đến cái này, lập tức nói: “Đúng đúng, chị nhớ rõ lúc ấy cậu làm phép, rõ ràng có thể làm nó chết, kết quả thả nó đi hay là cái gì, lúc ấy sư phụ cậu còn từng dạy dỗ cậu, là chuyện này sao?”
Diệp Thiếu Dương gật gật đầu: “Tôi cũng không ngờ, nó trải qua kỳ ngộ, nhanh như vậy đã thành tà linh, tuy tu vi phi thường nông cạn, nhưng dù sao cũng đã có linh trí. Không lâu trước đây tôi ở Huyền Không quan, nó từng cứu tôi một mạng…”
Sau đó đem sự tình lúc ấy nói qua một lần.
Sự tình phía sau là, ở lúc nó linh tính sắp diệt, mình dùng Âm Dương Kính đem nó thu lại, lúc ấy cũng không biết nên làm như thế nào, về sau ở Huyền Không quan gặp được sư phụ, hướng ông thỉnh giáo.
Thanh Vân Tử truyền thụ cho hắn môn dưỡng linh thuật này, cần một ít tài liệu, Huyền Không quan không có, vốn định sau khi trở về lập tức làm phép, kết quả Thanh Vân Tử qua đời, sau đó bận chịu tang, mãi cho đến khi trở lại Thạch Thành, Diệp Thiếu Dương mới nhớ tới chuyện này, lập tức bảo lão Quách chuẩn bị cái vò nắp bùn cùng một ít tài liệu, tự mình điều phối pháp thủy.
Tiếp theo dùng giấy thiếc đem tàn hồn người giấy đặt ở trong pháp thủy, sau khi bịt nắp, dùng bí pháp Mao Sơn tạo một cái dưỡng tức hỗn nguyên tiểu chu thiên, để người giấy ở bên trong dưỡng tức năm ngày, cho tới hôm nay vừa lúc đã thành hình, vừa rồi lại dựa theo pháp thuật sư phụ truyền thụ, dùng máu của mình, gia tăng linh tính cho hồn phách người giấy, sau đó làm phép, một lần hành động giúp nó tụ hồn trọng sinh…
Nghe tựa như rất dễ dàng, trên thực tế lại là vận dụng Mao Sơn bí thuật, lại thêm Diệp Thiếu Dương pháp lực mạnh, lại có máu thiên sư làm dẫn, bằng không tuyệt đối không thể thành công.
Dù sao người giấy vốn đã tán đi linh lực, tựa như một người bệnh nguy kịch, y thuật tốt nữa cũng không cứu sống được.
Diệp Thiếu Dương mạnh mẽ làm nó sống lại, cái này vốn đã là đoạt thiên địa tạo hóa, may mà nó chỉ là một tà linh mới mở linh trí, trên Sổ Sinh Tử chưa có họ tên, bằng không Diệp Thiếu Dương làm như vậy, sẽ lập tức lọt vào trời phạt.
Lúc ấy Thanh Vân Tử thời điểm truyền thụ cho hắn môn pháp thuật này, đã từng nói với hắn, đây là một môn cấm thuật, thi triển một lần, cần hao phí năm vạn năm âm đức, mới có thể triệt tiêu nghiệp lực sinh ra…
Nhưng Diệp Thiếu Dương vẫn không chút do dự làm.
Trở lại trước mặt người giấy này, Diệp Thiếu Dương cười tủm tỉm nhìn nó nói: “Ta từng đáp ứng ngươi, ta nhất định phải cứu sống ngươi, không thể để ngươi không minh bạch sinh, lại không minh bạch tử như vậy.”
Nói xong, vươn ra một tay về phía nó nói: “Hoan nghênh một lần nữa trở lại nhân gian, gia nhập liên minh bắt quỷ.”
Người giấy run rẩy vươn ra một tay, bắt được cái tay Diệp Thiếu Dương vươn ra.
“Lão đại bất công, em còn xin anh hồi lâu, anh mới đồng ý em gia nhập, anh bây giờ còn đến mời người ta gia nhập, cục cưng không vui.” Tâm Tâm bẹp miệng, ra vẻ không vui nói.
Diệp Thiếu Dương cười xoa đầu cô bé nói: “Không giống nhau, nó là anh dùng máu của mình một lần nữa tụ hồn, sinh ra đã là linh phó của anh, bản thân là tà linh, âm đức không đủ cũng không thể đi đầu thai, đương nhiên chỉ có thể vào liên minh bắt quỷ, theo bọn em cùng nhau lăn lộn.”
“Cậu nói, hắn là dùng máu của cậu đúc lại?” Tạ Vũ Tình ngồi xổm xuống ở bên cạnh hắn, ngạc nhiên đánh giá cao thấp nói: “À, hắn sẽ có bộ dạng này sao?”
“Tôi đây không phải vừa đem nó làm ra sao, hiện tại ngay cả giới tính cũng chưa phân đâu, nào có bộ dáng gì.”
Nói đến đây, Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, hỏi người giấy: “À, ngươi là muốn làm nam nhân hay là nữ nhân.”
Người giấy quỳ ở trên mặt đất, lắc lư cái đầu, trên mặt cũng không có miệng, lại phát ra một thanh âm mười phần trung tính hóa: “Nghe theo chủ nhân phân phó.”
Diệp Thiếu Dương tay chống cằm, bắt đầu tự hỏi, trong đầu nhanh chóng trồi lên hình tượng một mỹ nữ chân dài tất đen, nếu đổi thành một em gái như vậy, giống như vậy quỳ gối trước mặt mình, nhu thuận chờ đợi mình sai phái, cũng rất thú vị.
“Bằng không ngươi làm mỹ nữ thế nào?”
“Thuộc hạ nguyện ý làm mỹ nữ, hầu hạ chủ nhân.”
Hầu hạ chủ nhân… Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng: “À, ngươi nghĩ cho kỹ, bởi vì ngươi là tụ hồn trọng sinh, cho nên có cơ hội lựa chọn một lần này, một khi xác định, tương lai không thể đổi nữa.”
Tà linh cùng quỷ giống nhau, thiên biến vạn hóa, nhưng bản tôn vĩnh viễn sẽ không thay đổi.
“Thuộc hạ tất cả nghe chủ nhân phân phó!”
Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc, vừa muốn đồng ý, Tạ Vũ Tình nói: “Ngươi làm nam nhân đi, nhất định phải làm nam nhân, làm soái ca!”
Diệp Thiếu Dương khó hiểu nhìn cô: “Ý tứ gì thế, chị có phải có ý tưởng gì hay không?”
“Là cậu có ý tưởng.” Tạ Vũ Tình gõ một phát lên đầu hắn nói: “Bên cạnh cậu cũng nhiều mỹ nữ như vậy rồi, người cũng có, quỷ cũng có, ngay cả hồ ly tinh cũng có, cậu còn muốn mỹ nữ, cậu ăn được tiêu sao!”
Diệp Thiếu Dương nhất thời đỏ mặt, ngập ngừng nói: “Cái gì ăn không tiêu hay không, tôi lại không động vào người ta, chị xinh đẹp như vậy, tôi đã động vào chị chưa?”
“Vậy cũng cần cậu có thể động vào được! Chị thấy nam là tốt!”
Trên người Qua Qua không thoải mái, chưa đi theo, nhưng vẫn nghe động tĩnh trong phòng, biết bọn họ đang làm gì, thời khắc mấu chốt từ trên sô pha ngồi dậy, rống lớn: “Đừng làm ra nam tranh sủng với ta chứ!”
Diệp Thiếu Dương nói: “Nghe thấy chưa, có người không đồng ý.”
Tạ Vũ Tình nói: “Vậy thì một đều, Tiểu Nhị em nói.”
Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ oán giận nói: “Tôi thu linh phó, vì sao phải nghe ý kiến của mấy người?”
Trương Tiểu Nhị đảo mắt, nói ra một câu thiếu chút nữa khiến Diệp Thiếu Dương phun máu: “Đã một đều, vậy làm gay thế nào, bất nam bất nữ, ai cũng không cần tranh cãi nữa.”
“Cút!” Diệp Thiếu Dương khoát tay nói: “Không nói giỡn nữa, nam thì nam đi, ngươi tùy tiện biến cái bộ dáng… Ừm, ngươi muốn biến thành bộ dáng gì?”
“Dương Dương, biến Dương Dương!” Trương Tiểu Nhị đột nhiên kích động hẳn lên.
Diệp Thiếu Dương hướng người giấy phất phất tay nói: “Tùy tiện đi, ngươi tự định đoạt.”
Sau đó đem Thiên Phong Lôi Hỏa Kỳ lấy ra, sau khi mở ra, phủ ở trên thân người giấy.
Thân thể người giấy nháy mắt sụp xuống, sau đó ở dưới ánh mắt đầy ngạc nhiên cùng chờ mong của mọi người, lại từng chút một nâng lên.
“Một mét tám!” Trương Tiểu Nhị vẽ chiều cao một phen: “Dương Dương hình như không cao như vậy.”
“Thời điểm chứng kiến kỳ tích đến rồi!”
Diệp Thiếu Dương đi qua, rút đi Thiên Phong Lôi Hỏa Kỳ, một hình tượng mới tinh xuất hiện ở trước mắt mọi người.
Toàn bộ mọi người đều ngẩn ra:
Không phải Dương Dương, cũng không phải soái ca nào, mà là… bản thân Diệp Thiếu Dương! Ngay cả quần áo trên người mặc cũng giống nhau, hiển nhiên là dựa theo mình mà biến hóa.
Trước khi thành hình, chỉ có thể biến hóa một lần, biến hóa hình tượng chính là bản tôn của mình, không thể sửa đổi.
Chương 1509: Ta sáng tạo ta (2)
“Ngươi… làm gì phải biến thành bộ dáng của ta!” Diệp Thiếu Dương rất chấn động, nhìn bộ dáng của nó, trong lòng sinh ra một tia cảm giác kỳ quái, một ‘mình’ khác, sống sờ sờ đứng ở trước mặt mình, là lập thể, loại cảm giác này, hoàn toàn khác với soi gương…
Người giấy quỳ một gối xuống đất nói: “Chủ nhân, ta là huyết tinh của ngươi biến thành, cho nên mạo muội biến thành bộ dáng của ngươi, xin chớ trách cứ.”
Diệp Thiếu Dương nhún vai, nhìn Tạ Vũ Tình một cái. Tạ Vũ Tình vẻ mặt quái dị nhìn chằm chằm người giấy, sau đó nhíu mày lại, lạnh lùng nói: “Ngươi vẫn là biến thành bộ dáng khác đi, trên đời chỉ có một Thiếu Dương, ta không hy vọng nhìn thấy hắn thứ hai!”
Diệp Thiếu Dương cũng nói: “Ngươi tùy tiện biến cái bộ dáng, nhớ kỹ, chuyện này phi thường quan trọng, ngươi vĩnh viễn, vĩnh viễn cũng không cho biến thành bộ dáng của ta nữa!”
Người giấy lập tức lại thay đổi một bộ dáng, thay đổi hình tượng bất kỳ, thành một soái ca không quen biết, nhưng bề ngoài vẫn có ba phần giống Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương cũng không cưỡng cầu nữa, âm thầm nhẹ nhàng thở ra.
Người giấy nói: “Xin chủ nhân ban cho cái tên đi.” Ngay cả thanh âm cũng thay đổi.
Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một phen nói: “Ngươi là người giấy thành tinh, giấy là mộc, gọi ngươi Mộc Tử đi.”
Lập tức nghĩ đến, Mộc Tử cùng một chỗ là chữ Lý, nhưng cũng không sao.
Mộc Tử nói: “Cảm ơn chủ nhân.”
“Đừng gọi chủ nhân. Ngươi giống bọn họ gọi ta lão đại đi, ngươi là huyết tinh của ta biến thành, cũng là môn nhân của ta, sau này cũng là một thành viên của liên minh bắt quỷ, ta đưa ngươi đi âm ty phục dịch đi, kiếm thêm âm đức, tương lai có thể có cơ hội tiến vào luân hồi đạo.”
Mộc Tử đáp ứng.
Diệp Thiếu Dương tới phòng khách, nhìn Qua Qua nằm ở trên sô pha nói: “Ngươi khôi phục thế nào rồi.”
“Khá hơn nhiều rồi, việc gì?”
“Ngươi đưa bọn họ đi âm ty một chuyến, tìm tên mặt trắng, bảo hắn đi an bài, đừng tìm Chanh Tử, cô ấy hồ đồ.”
“Bây giờ sao?”
“Ngay bây giờ, ta còn có chuyện khác, chậm trễ nửa ngày rồi.”
Qua Qua đứng dậy đi đến phòng ngủ, gọi Tâm Tâm cùng Mộc Tử cùng nhau lên đường.
Tâm Tâm lại bổ nhào vào trong lòng Diệp Thiếu Dương, hôn hắn một cái, lưu luyến không rời.
Mộc Tử từ biệt rất đơn giản, Diệp Thiếu Dương cũng không nhiều lời với hắn. Chỉ thấy Qua Qua mỗi tay xách một người trong bọn họ, từ ngoài cửa sổ bay đi.
“Sư phụ đặt cái tên này không tệ, Mộc Tử kia thật đúng là đầu gỗ, một câu cũng không biết nói.”
Diệp Thiếu Dương đi đến cửa sổ, nhìn bên ngoài, thở dài, quay đầu nhìn hai người, khóe miệng mang theo một tia mỉm cười phức tạp: “Không cẩn thận, sáng tạo một ‘tôi’ khác, loại cảm giác này… tôi nói không được, trong lòng tôi rất hoảng hốt.”
Tạ Vũ Tình an ủi ngược lại: “Không có gì chứ, quỷ không phải đều là biết thiên biến vạn hóa sao, quỷ khác nếu biến thành bộ dáng của cậu, không phải cũng biến rồi sao, có cái gì khác nhau.”
“Không giống, bản tôn hắn, hiện tại thành bộ dáng của tôi, hơn nữa hắn là huyết tinh của tôi biến thành, nói từ trên ý nghĩa nào đó, hắn chính là một ‘tôi’ khác.”
Đột nhiên nhớ tới lúc ấy thời điểm mình nhất thời không đành lòng, để Mộc Tử chạy thành linh, sư phụ từng răn dạy mình, như vậy sẽ tăng thêm nhân quả cho mình, quả nhiên…
“Cái này tuy là một cái ngẫu nhiên, nhưng tựa như cũng là một loại tất nhiên, tôi cũng không biết vì sao, chính là cảm giác tương lai nhất định như sẽ xảy ra cái gì.” Diệp Thiếu Dương tựa vào trên cửa sổ, nhớ lại trong nháy mắt trước nhìn thấy mặt Mộc Tử, trong đầu hiện lên một tia cảm giác kỳ quái kia, giống như là nhìn thấu ra huyền cơ gì.
Nhưng hiện tại nghiêm túc suy nghĩ, lại không nghĩ ra cái gì cả.
Tạ Vũ Tình khuyên giải an ủi: “Có lẽ là cậu nghĩ nhiều rồi, hắn là môn nhân của cậu, giống bọn Qua Qua, chung quy sẽ không phản bội cậu.”
“Hắn và bọn Qua Qua, vĩnh viễn không giống nhau, nhưng phản bội trái lại không đến mức, thôi, để cho hắn ở âm ty lăn lộn kiếm chút âm đức, đi cửa sau đưa đi luân hồi cho xong.”
Diệp Thiếu Dương tạm thời bỏ qua một bên những suy nghĩ đoán mò vu vơ đó, bắt đầu tự hỏi chính sự ở trước mắt.
Trương Tiểu Nhị chen vào một câu nói: “Sư phụ, em xen vào một câu nha, Thông Huyền đạo nhân gì đó, một lần này lựa chọn Qua Qua làm con tin, lần sau có thể lại chọn người khác hay không, em không nói ai nói, chị Vũ Tình thân với anh như vậy, nhỡ đâu bị hắn bắt, dùng để áp chế anh, sư phụ làm sao bây giờ?”
Tạ Vũ Tình vừa nghe, cũng khẩn trương hẳn lên, nhìn về phía Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương cười cười nói: “Không cần tìm Vũ Tình, hắn tùy tiện từ nhân gian bắt mấy người sống, đều có thể uy hiếp đến anh. Nhưng hắn vì sao không chọn người khác, ngược lại lựa chọn Qua Qua khó đối phó nhất, còn kéo nhiều người như vậy hợp tác, nếu không phải Tâm Tâm, hắn ngay cả Qua Qua cũng không bắt được, hắn cớ gì bỏ gần cầu xa?”
Hai cô nương sửng sốt, cực kỳ khó hiểu nhìn hắn.
Diệp Thiếu Dương nói: “Bởi vì hắn là ra từ đạo môn, mục đích hắn muốn đoạt được thân thể tôi, cũng chỉ là muốn sau khi đoạt xá, tu luyện pháp thuật nhân gian, quỷ thi hợp nhất, tương lai có cơ hội chứng đạo hỗn nguyên. Nếu hắn tùy tiện mở sát giới, đạo tâm bản thân bất ổn, nghiệp chướng tăng gấp bội, lúc thiên kiếp, sẽ thừa nhận kiếp số gấp mười, nào còn có thể chứng đạo?”
Tạ Vũ Tình ngây ra một lúc nói: “Chị nghe không hiểu lắm, nhưng… vì sao bắt người khác thì không thể, bắt Qua Qua thì có thể?”
“Qua Qua là yêu quái Quỷ Vực, đến từ Thái Âm sơn, dùng lời nhân gian để nói chính là thành phần không tốt, trên Sổ Sinh Tử cũng không có tên, cho dù giết nó, cũng sẽ không gia tăng nghiệp chướng gì, người sống lại không được, tà vật giết một người sống hoặc là sinh hồn, sẽ sinh ra nghiệp chướng gấp mười, bởi vậy cho dù là tà vật tà tu đích thực, cũng sẽ không vô duyên vô cớ giết người, nếu tà vật đều hiếu sát, nhân gian hiện tại đã sớm không còn mấy ai, chỉ dựa vào vẻn vẹn giới pháp thuật, làm sao chiếu cố được.”
“Như vậy à… Sao quỷ còn chia thành phần nhỉ?” Trương Tiểu Nhị ngạc nhiên nói.
“Đương nhiên, bằng không sao có phân chia quỷ yêu tà linh? Đời người còn có nghèo với giàu, tà vật cũng tương tự, tà vật xuất thân không tốt, muốn tu thành chính quả, thì cần trả giá càng nhiều cố gắng cùng thời gian, tựa như người nghèo dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, độ khó lớn hơn rất nhiều.”
Nghe xong đoạn hình tượng so sánh này của hắn, Trương Tiểu Nhị và Tạ Vũ Tình mới coi như hiểu. Tạ Vũ Tình nói: “Vậy chúng ta cũng phải đề phòng một chút đi.”
“Hai người còn tốt, Tuyết Kỳ phải đề phòng một chút, cô ấy cũng là hoàn hồn sau khi chết, bản chất là quỷ thi, thành phần so với Qua Qua không tốt hơn là bao.”
Về phần môn nhân khác của mình, Diệp Thiếu Dương cũng đã nghĩ một lần, Chanh Tử căn bản không cần lo, trong mấy người hiện tại lăn lộn tốt nhất chính là cô ấy, đừng nói bị đánh lén, cho dù đứng là trước mặt Thông Huyền, Thông Huyền cũng chỉ có thể giả bộ không thấy – nếu hắn dám làm gì Chanh Tử, mình căn bản không cần ra tay, Thôi phủ quân sẽ trong tích tắc dạy hắn làm người.
Về phần thành viên còn lại của liên minh bắt quỷ, cũng đều đang làm việc ở âm ty, Thông Huyền đạo nhân to gan nữa cũng không dám đi âm ty gây sự.
Chỉ có Tuyết Kỳ, có lẽ sẽ trở thành mục tiêu của hắn.
“Tuy trải qua một lần này, nhắm chừng lão già đó cũng sẽ không giở lại trò cũ, nhưng cũng không bảo đảm hắn tương kế tựu kế, một mình Tuyết Kỳ không phải đối thủ của hắn…” Diệp Thiếu Dương trở nên trầm ngâm.
Chương 1510: Nghe tức phụ
Tạ Vũ Tình vừa nghe Tuyết Kỳ có thể có nguy hiểm, lập tức sốt ruột hẳn lên, thúc giục hỏi hắn làm sao bây giờ.
“Bằng không như vậy, chị bảo Tuyết Kỳ tạm thời trở về, ở cùng với tôi, Thông Huyền to gan nữa cũng không dám đến đây.”
“Ở cùng với cậu…” Tạ Vũ Tình biểu hiện ra sự không tín nhiệm mãnh liệt: “Cậu sẽ không tìm cớ, muốn rắp tâm bất lương với cô ấy chứ, đúng rồi, Qua Qua cũng bị cậu đuổi đi rồi, chỉ còn lại hai người!”
“Cái gì cùng cái gì!”
Diệp Thiếu Dương ủy khuất ồn ào lên: “Tuyết Kỳ nhỏ như vậy, tôi làm sao hạ thủ, chị thực đem tôi coi là cầm thú!”
Tạ Vũ Tình hừ một tiếng nói: “Vốn không nghĩ nhiều như vậy, nhưng ngày hôm qua là ai xem giường chiếu của người ta xem tới mức mắt tỏa sáng?”
Một đòn chọc tới sườn mềm, Diệp Thiếu Dương nhất thời đỏ bừng cả mặt.
Trương Tiểu Nhị cười phá lên: “Ha ha, thì ra lão đại thích trẻ con… Ai da, thật là nhìn không ra, ha ha, Tuyết Kỳ tiểu muội tử non nớt như vậy, anh cũng hạ thủ được!”
“Đừng nói bậy!” Diệp Thiếu Dương xấu hổ gãi ót: “Đó là… Ừm, góc độ thưởng thức, anh không nói giỡn với em, vừa lúc hiện tại Qua Qua đi rồi, Tuyết Kỳ ở đây cũng có thể giúp tôi một chút.”
“Vậy được, chị trở về hỏi cô ấy một phen, xem cô ấy đồng nguyện ý hay không. À, làm sao bây giờ?”
“Đi tìm muội tử thầm mến Hạng Tiểu Vũ kia đi, sưu tập manh mối.”
“Muội tử cái gì, người của niên đại 60, nhắm chừng so với mẹ cậu còn lớn hơn.”
Tạ Vũ Tình lấy ra di động, lướt một chút rồi nói: “Chị lúc trước đã bảo người ta tra được địa chỉ của muội tử… Phi, bà dì kia, chúng ta bây giờ đi qua đi.”
Vì thế ba người cùng nhau xuống lầu, vừa lên xe, điện thoại của Diệp Thiếu Dương vang, là lão Quách gọi tới, vừa tiếp nhận, lập tức nói: “Tiểu sư đệ mau tới trường học, có tình huống, trong điện thoại nói không rõ, đệ mau tới đây, ta bảo Lâm Tiểu Hiền ở cổng trường chờ bọn đệ!”
Diệp Thiếu Dương sửng sốt một phen, lập tức bảo Tạ Vũ Tình thay đổi phương hướng, quay xe lại về phía học viện ngoại ngữ, trong lòng khó hiểu, bảo lão Quách dẫn người dọn sạch cống thoát nước, chẳng lẽ còn có thể xảy ra tình huống gì hay sao?
Ở trên đường ba người chạy tới học viện ngoại ngữ, Qua Qua cũng mang theo Tâm Tâm và Mộc Tử tới Thiên Tử Điện, tìm thủ vệ quỷ sai hỏi thăm, Chanh Tử và Tiêu Dật Vân đều ở hậu viện.
Nói là hậu viện, trên thực tế là một cái vườn hoa rất rộng, nghe nói là mô phỏng Tô Châu lưu viên nhân gian để xây, đào suối ngầm, hình thành một đầm nước trong veo, bên trong trồng sen quỷ, đình đài lầu các đầy đủ mọi thứ.
Qua Qua từng đi một lần, nó là loại không có trình độ thưởng thức gì, cũng cảm thấy đây là địa phương hưu nhàn tốt.
Quỷ sai biết thân phận của nó, cũng không ngăn trở, mặc cho nó đi vào.
Bước đi giữa một mảng bóng cây núi đá, Qua Qua đột nhiên nghe được một giai điệu âm nhạc tuyệt vời, không phải loại cổ phong kia, mà là… như là đàn dương cầm đệm, còn kèm theo không ít nhạc cụ khác.
Qua Qua thường xuyên xem TV, ngẫu nhiên có thể nghe được loại âm nhạc này, tựa như là vũ khúc nào đó.
Trong lòng kinh ngạc, chẳng lẽ trong Thiên Tử Điện còn có dàn nhạc Tây Dương diễn tấu hay sao?
Từ đường nhỏ đi xuyên qua, Qua Qua thò đầu nhìn, lập tức thấy được hai bóng người ôm nhau:
Tiêu Dật Vân và Chanh Tử. Tiêu Dật Vân đứng, hai tay ôm eo Chanh Tử, Chanh Tử thì đem đầu tựa vào trước ngực hắn, hai người đều nhắm mắt lại.
Về phần nơi phát ra âm nhạc, Qua Qua cũng đã tìm được, là “Quỷ Thư Số 1” đặt ở trên một hòn non bộ bên cạnh, thường xuyên nhìn thấy lão Quách cầm thứ này lắc qua lắc lại trước mắt, Qua Qua đối với nó đã quá quen thuộc.
Qua Qua hướng Tâm Tâm và Mộc Tử làm cái động tác chớ có lên tiếng, sau đó chờ… Kết quả hai người cứ như vậy ôm nhau đong đưa, trôi qua một lúc lâu còn chưa kết thúc.
“Khụ khụ!” Qua Qua thật sự nhịn không được, ho khan hai tiếng.
Hai người lập tức đều ngẩng đầu, quay đầu nhìn tới.
Tiêu Dật Vân vừa thấy là nó, cả giận nói: “Sao ngươi tới đây cũng không lên tiếng!”
“Cái này không phải là lên tiếng rồi sao, ta đứng ở đây đợi nửa buổi rồi nha đại ca, các ngươi đến bây giờ cũng chưa xong, ta là thật sự nhịn không được! Lại nói ta đến đây lâu như vậy, ngươi thực sự không phát hiện?”
“Ở địa bàn của ta, ta làm sao biết được có người dám xông vào!” Tiêu Dật Vân trợn mắt.
“Hắc hắc, ta nhắm chừng là hai người các ngươi quá đầu nhập đi.” Qua Qua mặt cười xấu xa, hướng Chanh Tử chớp chớp mắt: “Ta nói, các ngươi cũng thật biết hưởng thụ, ban ngày ban mặt, lại trốn ở chỗ này khiêu vũ.”
Nói xong thở dài nói: “Ài, các ngươi ở đây yêu đương thật khoái hoạt nha, ca ca ta ở nhân gian thì lại chịu khổ.”
“Ngươi làm sao vậy!” Chanh Tử vội hỏi, đi qua đem Quỷ Thư Số 1 tắt đi.
“Thôi không nói những cái đó, lão đại bảo ta tới tìm các ngươi, là đem hai vị này giao cho các ngươi, an bài cho bọn hắn chút sự tình, kiếm chút âm đức.”
“Hai người này là ai?” Ánh mắt Chanh Tử đảo qua trên mặt Tâm Tâm cùng Mộc Tử.
“Môn nhân lão đại mới thu, thành viên mới của liên minh.”
“Lại thu môn nhân.” Chanh Tử vừa nghe liền có chút không vui.
Qua Qua lập tức nói: “Ngươi quản hắn thu bao nhiêu, dù sao hắn cưng nhất vẫn là ngươi.”
“Lão đại nói?”
“Cái này còn cần nói, ta mỗi ngày ở cùng với lão đại, trong lòng hắn thích ai ta có thể không biết sao.”
Chanh Tử che miệng cười lên.
Ở bên Tiêu Dật Vân lại đen mặt nói: “Diệp Thiếu Dương đem âm ty coi là gì, nơi này cũng không phải vườn hoa sau nhà hắn, tùy tiện đưa người đều nhét tới chỗ ta nha!”
Qua Qua chớp mắt nhìn hắn nói: “Muội phu ngươi có ý kiến?”
Tiêu Dật Vân hai tay chống nạnh, bày ra một tư thái uy phong nói: “Ta tốt xấu cũng là đề hạt sứ Thiên Tử Điện, đây là địa bàn của ta, ta định đoạt!”
Qua Qua không thèm để ý, trực tiếp đem ánh mắt chuyển hướng Chanh Tử.
Chanh Tử cũng không nói lời thừa, trực tiếp véo lên cánh tay Tiêu Dật Vân: “Ngươi định đoạt, ta cho ngươi định đoạt…”
“Ai u, vợ à, trước mặt người ngoài, em chừa chút mặt mũi cho anh được không…” Tiêu Dật Vân giống như lập tức biến thành người khác, cười lấy lòng, liên tục né tránh.
“Qua Qua không phải người ngoài.”
“Vậy còn có hai người mới tới, em định đoạt, em định đoạt được rồi chứ?”
Chanh Tử lúc này mới hài lòng thu tay lại.
Tâm Tâm ở một bên nhìn mà che miệng vui vẻ: “Tỷ tỷ thật uy vũ!”
Trong lòng Qua Qua thấy kỳ quái, Chanh Tử ở trước mặt Diệp Thiếu Dương như chim nhỏ nép vào người, sao ở trước mặt tên mặt trắng bá đạo như vậy?
Chanh Tử hướng Tâm Tâm đắc ý cười cười, ánh mắt rơi trên mặt Mộc Tử ở một bên, lúc này mới nghiêm túc đánh giá hắn, nhíu mày nói: “Bộ dạng ngươi sao có chút giống lão đại.”
Mộc Tử không dám lên tiếng.
Qua Qua tiến lên giải thích với bọn họ một phen. Chanh Tử nghe xong, có chút khó chịu, nhưng nghĩ đến hắn từng cứu Diệp Thiếu Dương, cũng không nói gì, nói với Tiêu Dật Vân: “Anh xem an bài như thế nào?”
“Tùy tiện em, anh nghe lời vợ.” Tiêu Dật Vân ngoan, không dám nói lung tung nữa.
“Ừm, tiểu cô nương này em rất thích, không bằng ở lại bên em làm hầu gái cái gì đó, lát nữa em nói chuyện với đại nhân. Về phần hắn…”
Chanh Tử nhìn Mộc Tử một cái nói: “Ngươi đi cùng Thất Bảo đám tiểu quỷ kia cùng nhau lăn lộn đi, ngươi có ý kiến không?”
Chương 1511: Lưỡng đạo tương phùng nhất đạo vong
“Nghe theo Chanh Tử tỷ phân phó.”
Chanh Tử vì thế dặn dò vài câu, đi ra ngoài gọi một quỷ sai đến, dẫn Mộc Tử rời khỏi.
Chờ hắn đi rồi, Chanh Tử lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi nói: “Ta thấy thế nào tên đầu gỗ kia, cảm giác có chút là lạ?”
Tiêu Dật Vân nói: “Ta cũng vậy.”
Chanh Tử tự mình nghĩ nghĩ nói: “Đại khái là bởi bề ngoài hắn giống lão đại đi, ta không thích loại cảm giác này.”
Ở sâu trong Quỷ Vực, dưới một cái dốc đất, hai lão giả thân mặc đạo bào ngồi ở dưới một thân cây.
Giữa hai người bày một bộ bàn cờ, bên cạnh đặt một bầu rượu, còn có một cái bàn nhỏ, bên trên bày mấy khay quả khô hình dạng giống củ lạc.
Thanh Vân Tử cầm một nắm ở trong tay, thỉnh thoảng ăn một viên, trên cây bên người không ngừng có sâu bọ rơi xuống, bò ở phụ cận, nhưng trong vòng năm mét chung quanh hai người, không có một con sâu bọ nào tới gần.
Thanh Vân Tử vùi đầu suy tư ván cờ, nhìn cũng không nhìn Từ Văn Trường đối diện nói: “Ngươi cũng lợi hại, ta chạy đến nơi đây, thế mà cũng có thể bị ngươi tìm được.”
Từ Văn Trường vuốt râu cười nói: “Ta biết bói thẻ.”
“Ngươi bói được cái gì?”
“Hôm nay, một người đi âm ty, nhắm chừng hiện tại đã đến âm ty rồi.”
Thanh Vân Tử dừng hạ cờ, bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán, thở dài.
“Thằng đầy tớ lớn mật, lại dám bày ra một bố cục hung hiểm như vậy.” Từ Văn Trường chỉ tay nơi nào đó trên bàn cờ nói: “Nếu là bị người ta đánh một quân ở đây, thất bại trong gang tấc.”
Thanh Vân Tử nói: “Ta là tục nhân, không biết cái gì mượn cờ nói người, chuyện này, thực không phải ta khống chế, một cái ngẫu nhiên, tạo thành cục diện này.”
Từ Văn Trường nói: “Việc đã đến nước này, kiếp số mở ra, ngươi có cái nhìn thế nào?”
Thanh Vân Tử nói: “Phúc họa lưỡng tương y, không đến một bước cuối cùng, ai cũng không biết kết quả, chúng ta cũng chỉ có thể tận sức người mà thôi. Ngươi hiểu ý tứ của ta chứ, ta không thể ra mặt, bằng không làm quá rõ ràng.”
Từ Văn Trường nói: “Ngươi muốn cho hắn thay thế Diệp Thiếu Dương…”
“Nhìn thấu đừng nói toạc, ta chỉ có một đồ đệ.”
Từ Văn Trường nói: “Vậy ta trở về tìm hắn?”
“Đợi thêm một chút, việc này không vội được.”
Từ Văn Trường cười nói: “Vì đồ đệ bảo bối đó của ngươi, ngươi cũng hao hết tâm tư.”
“Ta đã không đi luân hồi, vậy chung quy phải làm chút gì đó.” Thanh Vân Tử đem “củ lạc” trong tay đưa hết vào miệng ăn: “Đó là đứa nhỏ ta nuôi từ bé, dù có không nên thân nữa, cũng là truyền nhân của ta.”
Nói xong, ngẩng đầu lên, xuyên thấu qua khe hở của cành cây, nhìn xa xa, thở dài, “Lưỡng đạo tương phùng nhất đạo vong, đều cho rằng nói là sư huynh đệ bọn nó, thật ra không phải nha.”
Tường phía nam học viện ngoại ngữ, trước một cái cống thoát nước kín nhất.
Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn cống thoát nước tối om, bên trong cái gì bẩn cũng có, ở giữa một đống đồ bẩn sinh trưởng từng lùm thực vật màu đỏ, cành lá thật dài lắc lư ở trong nước, giống như tảo biển.
“Má nó, nhiều địa ngục Ma Tâm Thảo như vậy!”
Diệp Thiếu Dương hít ngược một hơi khí lạnh.
Đây là nguyên nhân lão Quách bảo hắn đến hiện trường xem. Trong cống thoát nước bị cạy ra mọc đầy địa ngục Ma Tâm Thảo.
“Mấy đường chính của cống thoát nước ta đều kiểm tra rồi, tất cả đều là Ma Tâm Thảo, con rết nhỏ kia của ta ăn không nổi nữa, nhắm chừng một phần mười còn chưa ăn xong, đã phải bị độc chết, phải nghĩ cách.”
Diệp Thiếu Dương trầm ngâm nói: “Có gì có thể giết chết chúng nó hay không?”
“Có, chỉ cần hái một cái lá cây, để ta trở về phân tích, khẳng định có thể điều phối ra pháp dược đối phó chúng nó.” Lão Quách vỗ ngực nói.
Diệp Thiếu Dương đối với điểm ấy không chút nghi ngờ.
“Nhưng, chúng ta chung quy không thể đem toàn bộ cống thoát nước đều cạy ra, thứ nhất lượng công việc quá lớn, thứ hai cho dù chúng ta đi làm, trường học lớn như vậy, cống thoát nước rắc rối, chung quy cũng có chỗ bỏ sót, hơn nữa Ma Tâm Thảo này có thể tự mình sinh sôi nảy nở, nhỡ đâu có chỗ nào chưa thanh lý sạch sẽ, để chúng nó một lần nữa sinh sản, thì thất bại trong gang tấc.”
Lão Quách nói xong, mấy người đều trở nên trầm ngâm, cuối cùng Tạ Vũ Tình đề nghị: “Tôi có biện pháp, những cống thoát nước này đều là thông với nhau nhỉ, chúng ta chỉ cần tìm được chỗ đường ống chính, đổ vào bên trong nước hòa pháp dược, đem nước đưa đến từng góc của cống thoát nước, như vậy có thể đem toàn bộ Ma Tâm Thảo đều giết chết, cũng sẽ không có gì bỏ sót.”
Lão Quách nghe xong, nhíu mày nói: “Biện pháp là không tệ, nhưng làm như cô nói, cần bao nhiêu pháp dược mới đủ, phí tổn quá cao.”
Tạ Vũ Tình nói: “Tìm Lưu Minh là được, lại không cần anh tiêu tiền, anh còn có thể kiếm tiền, để ý phí tổn cái gì.”
Lão Quách nghĩ cũng thấy đúng, đáp ứng, thu thập phiến lá Ma Tâm Thảo, tỏ vẻ muốn đem về phân tích nghiên cứu.
“Sư huynh chờ một chút.”
Diệp Thiếu Dương nói xong cống thoát nước dặm này Ma Tâm Thảo nói: “Hiện tại có vấn đề cần xác định, hơn nữa phi thường quan trọng, hệ thống cống thoát nước của trường học cùng toàn bộ hệ thống thoát nước là nối liền nhỉ? Ma Tâm Thảo là chỉ có trong phạm vi trường học có, hay là…”
“Cái này ta đã tra, may mắn, Ma Tâm Thảo chỉ có bên trong vườn trường có.”
Lão Quách nói xong câu đó, bản thân cũng thở phào một cái. Hắn hiểu ý tứ Diệp Thiếu Dương, nếu phạm vi dị biến chỉ là trường học này, mặc kệ nguyên nhân gì, đều còn có cơ hội cứu lại, nếu đường nước ngầm của cả thành thị đều bị Ma Tâm Thảo chiếm lĩnh… Vậy quả thực chính là chuyện thiết nghĩ không chịu nổi.
May mắn loại chuyện này chưa xảy ra.
Lão Quách còn tỏ vẻ, hệ thống cống thoát nước của trường học tuy phức tạp, nhưng tự thành một bộ, nối liền với bên ngoài cũng chỉ là ống dẫn chủ yếu nhất, chỉ cần đem đường ống chính này bóp nghẹt, Ma Tâm Thảo sẽ không thể lan tràn ra bên ngoài, bởi vậy hắn đã bảo Thất Vĩ Ngô Công bò vào đường ống chính, thủ ở nơi đó…
“Ở loại địa phương đó… Thật đúng là vất vả nó.”
“Nó còn chưa thành yêu, tạm thời vẫn là tập tính con rết, vốn là thích hoàn cảnh ẩm thấp, phía dưới có rất nhiều tiểu trùng, có thể cho nó ăn đủ, bằng không đệ cho rằng ta phái được nó.”
“Sau chuyện này, nó có thể tích lũy rất nhiều âm đức, đến lúc đó trải kiếp cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”
Đem hiện trường giao cho lão Quách, sau đó ba người tạm thời rời khỏi trước, tới trong nhà người năm đó thầm mến Hạng Tiểu Vũ.
“Hiện tại có hai vấn đề, thứ nhất, Ma Tâm Thảo là người nào trồng, thứ hai, có mục đích gì, hoặc là nói có thể tạo thành hậu quả thế nào?”
Tạ Vũ Tình vừa lái xe, vừa hỏi.
“Hai vấn đề, tôi đều không biết.”
Diệp Thiếu Dương lòng tràn đầy nghẹn khuất: “Chuyện này điều tra đến bây giờ, tôi ngay cả đối thủ của mình là ai cũng không biết, cảm giác này thực con mẹ nó khiến người ta khó chịu.”
“Không phải Vương Mạn Tư kia sao, cậu từng nói, cô ta là phi cương.”
“Nhưng lúc ấy đem tôi đưa vào trong ảo cảnh, cũng không phải cô ta, tôi ở trong tòa nhà số năm cuối cùng nhìn thấy, hẳn mới là cô ta. Còn có đám người Đặng Tuệ, tôi bây giờ không làm rõ được, những người này rốt cuộc là quỷ hồn hay là hư ảo…”
Nhắc tới những cái này, Diệp Thiếu Dương nhất thời trở nên có chút bực bội không chịu nổi.
Chương 1512: Kê túc sơn (1)
Trương Tiểu Nhị cũng cảm khái nói: “Sư phụ, em ban đầu cho rằng, bắt quỷ chính là giống như trong phim, dùng các loại pháp thuật va chạm với quỷ, vậy mới thích, không ngờ phức tạp như vậy, ngay cả kỹ thuật trinh thám xử án cũng dùng tới, em loại dây thần kinh thô này, sao cảm giác ngay cả làm pháp sư cũng không có tư cách?”
Diệp Thiếu Dương lười để ý tới cô, nói với Tạ Vũ Tình: “Tôi nghĩ đến hai điểm, mục đích đối phương gieo trồng Ma Tâm Thảo, thứ nhất, giống chúng ta trước đó ở góc trường học nhìn thấy, Ma Tâm Thảo có thể phun ra mê chướng, làm người ta dần dần trúng độc, cuối cùng trở thành hành thi.”
Tạ Vũ Tình vừa nghe, hít sâu một hơi nói: “Chị trái lại đã quên cái này, nhưng mà, vì sao những Ma Tâm Thảo này chưa phóng thích chướng khí gì?”
“Có lẽ là thời cơ chưa đến, đang chờ đợi cái gì.” Nghĩ đến bộ dáng trong vườn trường trải rộng mê chướng, Diệp Thiếu Dương căn bản không dám nghĩ, dù sao có nhiều học sinh như vậy…
“Cậu mới nói một điểm, còn có một điểm là?” Tạ Vũ Tình nói.
“Còn có, chị cũng đừng quên. Không biết có phải Vương Mạn Tư hay không, tám phần là cô ta, cô ta có được năng lực lợi dụng Ma Tâm Thảo giết người, sau đó biến hóa thành bộ dáng bản tôn, lúc ấy vài gốc Ma Tâm Thảo đã giết bốn người, hiện tại trong cống thoát nước mọc đầy Ma Tâm Thảo, nếu bọn chúng đồng thời xuất động…”
Khuôn mặt Tạ Vũ Tình nháy mắt tái đi.
“Nhưng may mắn, chúng ta phát hiện sớm, hiện tại chỉ trông vào lão Quách.” Diệp Thiếu Dương nói xong, lại gọi điện thoại cho lão Quách, dặn hắn ở một buổi sáng hôm nay xử lý xong, Ma Tâm Thảo giống với mọi tà vật, ngày nghỉ đêm ra, lại là ở nhân gian, ở ban ngày không có khả năng sinh ra trò trống gì, nhưng đến buổi tối thì lại khác.
Lái xe tiến vào vùng núi, xuyên qua vài thôn, cuối cùng đỗ ở trên một trấn nhỏ, Tạ Vũ Tình hỏi dân bản xứ, xác định là nơi này không sai.
Sau khi xuống xe, Diệp Thiếu Dương nhìn xung quanh, phát hiện nơi này tuy địa phương nhỏ, nhưng cũng là ngũ tạng đều đủ cả, các loại cửa hàng cái gì cũng đều có.
Ven đường có bán canh thịt bò, mùi thơm từ trong cửa hàng bay ra, bụng Diệp Thiếu Dương lập tức kêu lên ọc ọc.
“Em đói rồi.” Trương Tiểu Nhị nói.
“Anh cũng đói, kiên trì một lát đi, xong việc lại đến ăn.”
Ba người bọn Diệp Thiếu Dương hỏi đường, xuyên qua lui tới ở giữa nhà cửa thôn dân tự xây, cuối cùng tìm được một cửa hàng nhỏ, Diệp Thiếu Dương mua một bao quẩy cay, sau đó hỏi thăm chủ cửa hàng địa chỉ người nọ.
“Lý Tố Chân, biết, ở phía sau cùng của ngõ nhỏ này, một nhà sát núi.”
Diệp Thiếu Dương cảm ơn, nhận lấy trả tiền, vừa muốn đi, ông chủ lại tự lẩm bẩm một câu: “Sao mấy người đều đang tìm bà ấy?”
“Lão bản có ý tứ gì, trừ chúng tôi còn có người khác tìm bà ấy?”
“Cũng là một đôi trẻ tuổi, so với các người không lớn hơn bao nhiêu, nghe nói chuyện hẳn là đến từ nơi khác. Người ta rất hào phóng, tìm tôi hỏi đường, trực tiếp mua một bao thuốc Trung Hoa.”
Diệp Thiếu Dương nhìn quẩy cay trong tay mình, nhất thời có chút xấu hổ, thầm nghĩ bằng không mình mua thêm một gói quẩy cay?
Tới ngoài cổng nhà Lý Tố Chân, Diệp Thiếu Dương tiến lên gõ cửa, đợi một lúc, cửa nhà mở ra, một bà dì từ phía sau cửa đi ra, bộ dáng nhìn qua năm mươi mấy tuổi, ăn mặc rất bình thường, cũng rất sạch sẽ, vẫn có một chút sự khác biệt so với loại phụ nữ nông thôn bình thường.
Dù sao cũng từng vào đại học. Diệp Thiếu Dương thầm nghĩ.
“Dì Lý Tố Chân phải không?”
Tạ Vũ Tình tiến lên, đưa ra giấy chứng nhận: “Chúng tôi là cảnh sát, có một vụ án, muốn tìm ngài tìm hiểu tình huống, có tiện để cho chúng tôi đi vào không?”
Lý Tố Chân nghe nói là cảnh sát, không có loại tò mò kia của người bình thường, gật gật đầu nói: “Mời vào.”
Ba người bước vào cửa sân, xuyên qua một cái sân nhỏ nhà nông bình thường, tiến vào nhà chính.
Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn thoáng qua, phòng thu thập rất sạch sẽ, quan trọng là, mình chưa cảm nhận được bất cứ tà khí nào tồn tại.
“Uống trà không?” Lý Tố Chân hỏi.
“Dì à không cần phiền đâu, chúng con chính là tới hỏi chút sự tình.” Tạ Vũ Tình rất khách khí.
“Ồ, vậy mời ngồi đi.” Lý Tố Chân bảo bọn họ ngồi xuống, ánh mắt đánh giá ba người nói: “Các người là muốn hỏi chuyện ở trường học của ta năm đó phải không?”
Tạ Vũ Tình sửng sốt một phen, cười nói: “Sao dì biết?”
Lý Tố Chân thở dài nói: “Vốn ta cho rằng chuyện đã qua đi lâu như vậy, sẽ không có ai nhắc tới nữa, nhưng mấy ngày hôm trước có hai người trẻ tuổi tới đây, hỏi thăm chuyện năm đó, ta bình thường sống một mình, cũng không có qua lại với bất luận kẻ nào, mấy người đột nhiên tới cửa, tự nhiên cũng là đến vì chuyện năm đó.”
Ánh mắt bà dừng ở trên mặt Tạ Vũ Tình, lặng lẽ hỏi một câu: “Chẳng lẽ Tư Tư lại đi ra rồi?”
Diệp Thiếu Dương và Tạ Vũ Tình nhìn nhau một cái, không ngờ bà ấy hỏi trực tiếp như vậy, xem ra lần này không tìm lầm người, bà ấy thật sự biết cái gì!
Diệp Thiếu Dương nói: “Ngài nói là Vương Mạn Tư à, con không biết cô ta đi ra chưa, nhưng… Chuyện năm đó cũng chưa kết thúc, lại xuất hiện tình trạng mới.”
Lý Tố Chân thầm than một tiếng, ánh mắt nhìn ba người nói: “Các người đã có thể tìm được tôi, nói rõ nhất định cũng điều tra ra cái gì rồi, tôi cũng nói thẳng vào việc, các người hẳn là biết, đây là một sự kiện thần quái.”
Diệp Thiếu Dương gật gật đầu.
“Cảnh sát mấy người là vô dụng, một đôi mấy ngày hôm trước đến, là pháp sư, nói đơn giản, chính là biết bắt quỷ, các người có thể hợp tác cùng bọn họ, về phần có thể thành công hay không, tôi cũng không biết.”
Câu này, triệt để khiến Diệp Thiếu Dương sửng sốt, có thể nói ra hai chữ “pháp sư”, khẳng định không phải người thường, lập tức đứng dậy, hai tay bắt một cái Tử Ngọ Quyết, cao giọng nói: “Mao Sơn minh uy thiên sư đạo.”
Lần này tới lượt Lý Tố Chân giật mình, kinh ngạc nhìn hắn, vẻ mặt hòa hoãn xuống, gật đầu nói: “Đúng vậy, tôi nên nghĩ đến, các người đã điều tra chuyện này, không có khả năng không có pháp sư tham dự.”
Nói xong đứng lên, hướng Diệp Thiếu Dương bắt một cái Lan Hoa Chỉ nói: “Kê túc trường minh khởi phạm âm.”
Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, đệ tử Kê Túc Sơn!
Vân Nam Kê Túc Sơn, là một trong năm đại danh sơn Phật giáo, cũng là phật môn thuần túy nhất hiện nay, ở giới pháp thuật cũng là môn phái lịch sử lâu đời, chẳng qua bởi vì nằm phía nam Thải Vân, rời xa Trung Nguyên, một đoạn thời gian rất dài thời cổ đại đều không thuộc về một quốc gia với địa khu Trung Nguyên, về sau liên hệ càng ngày càng ít.
Nghe nói giữa đó còn trải qua kiếp nạn gì, nhân tài điêu linh, ở đương đại càng không có bất cứ sức ảnh hưởng gì, nhiều lần hội nghị cùng đàn tràng của giới pháp thuật cũng không có ai trình diện, “Kê Túc Sơn” ba chữ này, hầu như đã phai nhạt ra khỏi giới pháp thuật.
Bởi vậy ở sau khi nghe bà nói là đệ tử Kê Túc Sơn, Diệp Thiếu Dương mới sẽ giật mình như vậy.
“Tiền bối, ngài là đệ tử Kê Túc Sơn, sao lại tới nơi này vào đại học?” Diệp Thiếu Dương có chút buồn bực, niên đại đó không giống với hiện tại, tính lưu động không mạnh như vậy.
“Tôi chính là người Thạch Thành, tôi bái vào Kê Túc Sơn, cha tôi ở Vân Nam làm công nhân kiến trúc, ông tin phật, thường xuyên đi Kê Túc Sơn thắp hương, thời điểm cách mạng văn hóa, môn phái pháp thuật Kê Túc Sơn cũng chịu chấn động, chưởng môn thời điểm đó Tử Sam pháp sư, bị ép vào bước đường cùng.
Chương 1512: Kê túc sơn (1)
Trương Tiểu Nhị cũng cảm khái nói: “Sư phụ, em ban đầu cho rằng, bắt quỷ chính là giống như trong phim, dùng các loại pháp thuật va chạm với quỷ, vậy mới thích, không ngờ phức tạp như vậy, ngay cả kỹ thuật trinh thám xử án cũng dùng tới, em loại dây thần kinh thô này, sao cảm giác ngay cả làm pháp sư cũng không có tư cách?”
Diệp Thiếu Dương lười để ý tới cô, nói với Tạ Vũ Tình: “Tôi nghĩ đến hai điểm, mục đích đối phương gieo trồng Ma Tâm Thảo, thứ nhất, giống chúng ta trước đó ở góc trường học nhìn thấy, Ma Tâm Thảo có thể phun ra mê chướng, làm người ta dần dần trúng độc, cuối cùng trở thành hành thi.”
Tạ Vũ Tình vừa nghe, hít sâu một hơi nói: “Chị trái lại đã quên cái này, nhưng mà, vì sao những Ma Tâm Thảo này chưa phóng thích chướng khí gì?”
“Có lẽ là thời cơ chưa đến, đang chờ đợi cái gì.” Nghĩ đến bộ dáng trong vườn trường trải rộng mê chướng, Diệp Thiếu Dương căn bản không dám nghĩ, dù sao có nhiều học sinh như vậy…
“Cậu mới nói một điểm, còn có một điểm là?” Tạ Vũ Tình nói.
“Còn có, chị cũng đừng quên. Không biết có phải Vương Mạn Tư hay không, tám phần là cô ta, cô ta có được năng lực lợi dụng Ma Tâm Thảo giết người, sau đó biến hóa thành bộ dáng bản tôn, lúc ấy vài gốc Ma Tâm Thảo đã giết bốn người, hiện tại trong cống thoát nước mọc đầy Ma Tâm Thảo, nếu bọn chúng đồng thời xuất động…”
Khuôn mặt Tạ Vũ Tình nháy mắt tái đi.
“Nhưng may mắn, chúng ta phát hiện sớm, hiện tại chỉ trông vào lão Quách.” Diệp Thiếu Dương nói xong, lại gọi điện thoại cho lão Quách, dặn hắn ở một buổi sáng hôm nay xử lý xong, Ma Tâm Thảo giống với mọi tà vật, ngày nghỉ đêm ra, lại là ở nhân gian, ở ban ngày không có khả năng sinh ra trò trống gì, nhưng đến buổi tối thì lại khác.
Lái xe tiến vào vùng núi, xuyên qua vài thôn, cuối cùng đỗ ở trên một trấn nhỏ, Tạ Vũ Tình hỏi dân bản xứ, xác định là nơi này không sai.
Sau khi xuống xe, Diệp Thiếu Dương nhìn xung quanh, phát hiện nơi này tuy địa phương nhỏ, nhưng cũng là ngũ tạng đều đủ cả, các loại cửa hàng cái gì cũng đều có.
Ven đường có bán canh thịt bò, mùi thơm từ trong cửa hàng bay ra, bụng Diệp Thiếu Dương lập tức kêu lên ọc ọc.
“Em đói rồi.” Trương Tiểu Nhị nói.
“Anh cũng đói, kiên trì một lát đi, xong việc lại đến ăn.”
Ba người bọn Diệp Thiếu Dương hỏi đường, xuyên qua lui tới ở giữa nhà cửa thôn dân tự xây, cuối cùng tìm được một cửa hàng nhỏ, Diệp Thiếu Dương mua một bao quẩy cay, sau đó hỏi thăm chủ cửa hàng địa chỉ người nọ.
“Lý Tố Chân, biết, ở phía sau cùng của ngõ nhỏ này, một nhà sát núi.”
Diệp Thiếu Dương cảm ơn, nhận lấy trả tiền, vừa muốn đi, ông chủ lại tự lẩm bẩm một câu: “Sao mấy người đều đang tìm bà ấy?”
“Lão bản có ý tứ gì, trừ chúng tôi còn có người khác tìm bà ấy?”
“Cũng là một đôi trẻ tuổi, so với các người không lớn hơn bao nhiêu, nghe nói chuyện hẳn là đến từ nơi khác. Người ta rất hào phóng, tìm tôi hỏi đường, trực tiếp mua một bao thuốc Trung Hoa.”
Diệp Thiếu Dương nhìn quẩy cay trong tay mình, nhất thời có chút xấu hổ, thầm nghĩ bằng không mình mua thêm một gói quẩy cay?
Tới ngoài cổng nhà Lý Tố Chân, Diệp Thiếu Dương tiến lên gõ cửa, đợi một lúc, cửa nhà mở ra, một bà dì từ phía sau cửa đi ra, bộ dáng nhìn qua năm mươi mấy tuổi, ăn mặc rất bình thường, cũng rất sạch sẽ, vẫn có một chút sự khác biệt so với loại phụ nữ nông thôn bình thường.
Dù sao cũng từng vào đại học. Diệp Thiếu Dương thầm nghĩ.
“Dì Lý Tố Chân phải không?”
Tạ Vũ Tình tiến lên, đưa ra giấy chứng nhận: “Chúng tôi là cảnh sát, có một vụ án, muốn tìm ngài tìm hiểu tình huống, có tiện để cho chúng tôi đi vào không?”
Lý Tố Chân nghe nói là cảnh sát, không có loại tò mò kia của người bình thường, gật gật đầu nói: “Mời vào.”
Ba người bước vào cửa sân, xuyên qua một cái sân nhỏ nhà nông bình thường, tiến vào nhà chính.
Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn thoáng qua, phòng thu thập rất sạch sẽ, quan trọng là, mình chưa cảm nhận được bất cứ tà khí nào tồn tại.
“Uống trà không?” Lý Tố Chân hỏi.
“Dì à không cần phiền đâu, chúng con chính là tới hỏi chút sự tình.” Tạ Vũ Tình rất khách khí.
“Ồ, vậy mời ngồi đi.” Lý Tố Chân bảo bọn họ ngồi xuống, ánh mắt đánh giá ba người nói: “Các người là muốn hỏi chuyện ở trường học của ta năm đó phải không?”
Tạ Vũ Tình sửng sốt một phen, cười nói: “Sao dì biết?”
Lý Tố Chân thở dài nói: “Vốn ta cho rằng chuyện đã qua đi lâu như vậy, sẽ không có ai nhắc tới nữa, nhưng mấy ngày hôm trước có hai người trẻ tuổi tới đây, hỏi thăm chuyện năm đó, ta bình thường sống một mình, cũng không có qua lại với bất luận kẻ nào, mấy người đột nhiên tới cửa, tự nhiên cũng là đến vì chuyện năm đó.”
Ánh mắt bà dừng ở trên mặt Tạ Vũ Tình, lặng lẽ hỏi một câu: “Chẳng lẽ Tư Tư lại đi ra rồi?”
Diệp Thiếu Dương và Tạ Vũ Tình nhìn nhau một cái, không ngờ bà ấy hỏi trực tiếp như vậy, xem ra lần này không tìm lầm người, bà ấy thật sự biết cái gì!
Diệp Thiếu Dương nói: “Ngài nói là Vương Mạn Tư à, con không biết cô ta đi ra chưa, nhưng… Chuyện năm đó cũng chưa kết thúc, lại xuất hiện tình trạng mới.”
Lý Tố Chân thầm than một tiếng, ánh mắt nhìn ba người nói: “Các người đã có thể tìm được tôi, nói rõ nhất định cũng điều tra ra cái gì rồi, tôi cũng nói thẳng vào việc, các người hẳn là biết, đây là một sự kiện thần quái.”
Diệp Thiếu Dương gật gật đầu.
“Cảnh sát mấy người là vô dụng, một đôi mấy ngày hôm trước đến, là pháp sư, nói đơn giản, chính là biết bắt quỷ, các người có thể hợp tác cùng bọn họ, về phần có thể thành công hay không, tôi cũng không biết.”
Câu này, triệt để khiến Diệp Thiếu Dương sửng sốt, có thể nói ra hai chữ “pháp sư”, khẳng định không phải người thường, lập tức đứng dậy, hai tay bắt một cái Tử Ngọ Quyết, cao giọng nói: “Mao Sơn minh uy thiên sư đạo.”
Lần này tới lượt Lý Tố Chân giật mình, kinh ngạc nhìn hắn, vẻ mặt hòa hoãn xuống, gật đầu nói: “Đúng vậy, tôi nên nghĩ đến, các người đã điều tra chuyện này, không có khả năng không có pháp sư tham dự.”
Nói xong đứng lên, hướng Diệp Thiếu Dương bắt một cái Lan Hoa Chỉ nói: “Kê túc trường minh khởi phạm âm.”
Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, đệ tử Kê Túc Sơn!
Vân Nam Kê Túc Sơn, là một trong năm đại danh sơn Phật giáo, cũng là phật môn thuần túy nhất hiện nay, ở giới pháp thuật cũng là môn phái lịch sử lâu đời, chẳng qua bởi vì nằm phía nam Thải Vân, rời xa Trung Nguyên, một đoạn thời gian rất dài thời cổ đại đều không thuộc về một quốc gia với địa khu Trung Nguyên, về sau liên hệ càng ngày càng ít.
Nghe nói giữa đó còn trải qua kiếp nạn gì, nhân tài điêu linh, ở đương đại càng không có bất cứ sức ảnh hưởng gì, nhiều lần hội nghị cùng đàn tràng của giới pháp thuật cũng không có ai trình diện, “Kê Túc Sơn” ba chữ này, hầu như đã phai nhạt ra khỏi giới pháp thuật.
Bởi vậy ở sau khi nghe bà nói là đệ tử Kê Túc Sơn, Diệp Thiếu Dương mới sẽ giật mình như vậy.
“Tiền bối, ngài là đệ tử Kê Túc Sơn, sao lại tới nơi này vào đại học?” Diệp Thiếu Dương có chút buồn bực, niên đại đó không giống với hiện tại, tính lưu động không mạnh như vậy.
“Tôi chính là người Thạch Thành, tôi bái vào Kê Túc Sơn, cha tôi ở Vân Nam làm công nhân kiến trúc, ông tin phật, thường xuyên đi Kê Túc Sơn thắp hương, thời điểm cách mạng văn hóa, môn phái pháp thuật Kê Túc Sơn cũng chịu chấn động, chưởng môn thời điểm đó Tử Sam pháp sư, bị ép vào bước đường cùng.
Chương 1514: Tam thần miếu (1)
Lý Đồng cười cười nói: “Tông môn lợi hại nữa, cũng không quan hệ với đệ tử bình thường, không biết ngươi là ký danh đệ tử hay là ngoại môn đệ tử?”
“Mao Sơn, không có ký danh đệ tử.”
“Vậy là ngoại môn đệ tử rồi, ngươi trẻ tuổi như vậy, xuất sư chưa, sư phụ ngươi yên tâm để ngươi một mình xuống núi hành tẩu?”
Diệp Thiếu Dương nhíu mày, vừa muốn mở miệng, Lý Đồng đột nhiên nhấc tới một cây ghế dựa, ngồi xuống trước mặt hắn nói: “Ta không phải trào phúng ngươi, cũng không phải khinh thường ngươi. Lý tiền bối nói, ngươi và ta giống nhau, là vì vụ án năm đó của học viện ngoại ngữ mà đến?”
Diệp Thiếu Dương gật gật đầu.
“Vậy thì đúng rồi, ta rất nghiêm túc nói cho ngươi, vụ án này cực kỳ hung hiểm, tuyệt đối không phải ngươi có thể ứng phó, các ngươi loại vừa xuống núi này, nghé con mới sinh không sợ hổ, đến lúc đó vô duyên vô cớ mất mạng, hối hận cũng không kịp, ta là tốt cho ngươi, mới nói những thứ này, loại chuyện này ta đã gặp quá nhiều rồi.”
Diệp Thiếu Dương cười cười nói: “Đa tạ nhắc nhở, nhưng nghe ý tứ này của cô, cô hẳn là rất lợi hại?”
Đáy mắt Lý Đồng hiện lên một tia đắc ý nói: “Ta là xếp hạng thứ hai trong đương đại đệ tử Tam Thần Miếu, hạng nhất là sư huynh ta, cho nên tông môn phái hai chúng ta đến điều tra vụ án này.”
“Tam Thần Miếu? Xin lỗi, tôi thực sự chưa từng nghe nói, tôi chỉ từng nghe nói sơn thần miếu, các người là thờ sơn thần?”
Diệp Thiếu Dương cảm thấy thú vị, cười lên hắc hắc.
Ánh mắt Lý Đồng phát lạnh nói: “Đó là ngươi có mắt như mù, thiếu hiểu biết.”
Tạ Vũ Tình vừa nghe lời này, biến sắc, lập tức rút còng tay, tiến lên vỗ bả vai cô ta nói: “Tôi hoài nghi cô có liên quan với vụ án, theo tôi trở về phối hợp điều tra.”
“Ta là người Hongkong, đừng có lấy thân phận công an nội địa của ngươi ra dọa.” Nói xong một tay chộp lấy tay Tạ Vũ Tình, muốn để cô âm thầm chịu thiệt.
Diệp Thiếu Dương lập tức đứng dậy, bắn ra như tia chớp, bắt lấy cánh tay Tạ Vũ Tình, lạnh lùng nhìn Lý Đồng, nói từng chữ một: “Ngươi động vào cô ấy một cái thử xem?”
Lý Đồng ngẩn ra, từ trong mắt hắn nhìn thấy một tia sát khí, không khỏi sửng sốt.
“Mấy người đừng như vậy!” Lý Tố Chân đi lên hoà giải: “Các người đều là pháp sư, vì sao vừa gặp mặt đã muốn động thủ, lại không phải nhân sĩ võ lâm.”
Lý Đồng nhìn Diệp Thiếu Dương, lộ ra một cái vẻ mặt không thèm tranh đấu với ngươi, buông tay Tạ Vũ Tình, ngồi trở lại trên ghế.
Diệp Thiếu Dương hướng Tạ Vũ Tình lắc lắc đầu, bảo cô bình tĩnh, tới nơi này là tìm manh mối, không phải đánh nhau, thật muốn đánh chờ hỏi xong cũng không muộn.
Lý Tố Chân tiến tới nói: “Mấy người có mục đích chung, tốt nhất vẫn là hợp tác.”
Quay đầu nói với Lý Đồng: “Các cô chỉ hai người lại đây, để hắn làm trợ thủ cho các cô cũng được, tôi thấy tiểu tử này rất tốt.”
Lý Đồng lạnh lùng nói: “Tôi không cần trợ thủ, vướng chân vướng tay, loại người mới này, nói không chừng còn phải bảo hộ hắn.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Vì sao ngươi cho rằng ta nhất định là người mới?”
“Ha ha, cái tuổi này của ngươi, chẳng lẽ còn là nhất đại tông sư hay sao?”
Diệp Thiếu Dương cũng lười cãi với cô ta, nói với Lý Tố Chân: “Tiền bối, năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mời ngài nói từ đầu đi.”
Lý Tố Chân gật gật đầu, ánh mắt rơi trên cái hộp gỗ trong lòng. Đây là một cái hộp gỗ loại khắc hoa kiểu cũ, nhìn qua là biết đồ cổ, như là một cái hộp trang điểm, nhưng Diệp Thiếu Dương chú ý tới trên mặt trước, có một dấu ấn lõm xuống, là một chữ “Vạn”, mới biết được cái hộp gỗ này thì ra là pháp khí.
Công năng tám phần tương tự cái hộp đồng kia trong tay Lưu Minh, là vì ngăn cách khí tức trong ngoài hộp gỗ.
Lý Tố Chân một tay đè dấu ấn chữ “Vạn” trên hộp gỗ, tay khác sờ ở bên dưới, gạt một phen, chỉ nghe một tiếng ‘rắc’, hộp gỗ mở ra.
Ba người bọn Diệp Thiếu Dương đều tò mò ghé tới nhìn, chỉ thấy bên trong là một tập ảnh chụp cùng thư, phía dưới cùng còn có một túi vải loại nhỏ, nhìn qua như là túi thơm.
Lý Tố Chân đem ảnh chụp lấy ra trước, cầm lấy tấm đầu tiên, đưa đến trước mắt bắt đầu xem, trên mặt hiện ra nét phức tạp.
“Tôi của năm đó.” Lý Tố Chân nói xong, đưa tay sờ sờ mặt mình: “Tất cả đều thay đổi rồi.”
Diệp Thiếu Dương ghé tới nhìn, là một tấm ảnh chụp đen trắng, bên trên là một cô nương mặc áo khoác vải nỉ màu đỏ, đứng ở trong bụi hoa, mặt hướng lên trời, mi thanh mục tú.
Tuy không tính là mỹ mạo bao nhiêu, nhưng cũng cho người ta một loại cảm giác thanh tú.
Tạ Vũ Tình cũng ghé lên nhìn, rồi khen: “Rất khó nói nha, năm đó không có chỉnh sửa ảnh, cũng không có máy ảnh làm đẹp lên, khi đó mới là mỹ nữ thật sự.”
Lý Tố Chân cười cười nói: “Đây là Hạng Tiểu Vũ chụp cho tôi, niên đại đó chúng tôi hầu như không có cơ hội chụp ảnh, Tiểu Vũ sư huynh có một bộ máy ảnh đứng từ Hongkong mang đến, rất nhiều cô nương đều quấn quít lấy hắn chụp ảnh, hắn rất ít đáp ứng, chỉ chụp cho mấy người chúng tôi.”
Nói xong lật tấm ảnh thứ hai, là một nam tử, mặc áo gió, lấy ao hoa làm bối cảnh, đứng ở giữa đất tuyết, tóc hơi chải về phía sau, đeo một cái kính mắt gọng vàng, đứng hiên ngang.
“Đây là Tiểu Vũ sư huynh, mấy người xem, có phải rất đẹp trai hay không?”
“Tiểu sư thúc của ta đúng là đẹp trai!” Lý Đồng tán dương: “Không riêng gì đẹp trai, ta nghe sư phụ bọn họ nói, tiểu sư thúc năm đó phi thường có tài hoa, pháp lực cao cường, vạn pháp giai thông, nếu không chết mà nói, hắn nhất định sẽ là người đứng trên giới pháp thuật, thật sự là quá đáng tiếc.”
Tạ Vũ Tình nhìn Diệp Thiếu Dương âm thầm bĩu môi.
Lý Tố Chân vuốt ve người trên ảnh chụp, lâm vào trong hồi ức thật sâu. Lý Đồng chờ thật sự sốt ruột, nhịn không được hỏi: “Tiền bối, tiểu sư thúc của tôi rốt cuộc chết như thế nào?”
Diệp Thiếu Dương âm thầm nhíu mày, cảm thấy Lý Đồng không nên ở thời điểm người ta nhớ lại mở lời quấy rầy.
Lý Tố Chân hít sâu một hơi nói: “Đúng vậy, nhiều năm như vậy qua đi, tôi vẫn canh cánh trong lòng, để mấy người chê cười rồi. Chúng ta nói chính sự.”
Nói xong lại từ phía dưới hộp gỗ rút ra một tấm ảnh chụp, là một tấm ảnh bốn cô nương chụp chung.
“Đây là ảnh bốn chúng tôi chụp chung, hiện tại, chỉ có tôi và Ngô Tang còn sống.”
Ngô Tang? Diệp Thiếu Dương lập tức nhớ tới là ai, ở trên ảnh chụp tìm một phen, quả nhiên đã tìm được Ngô Tang.
Xem ra Lý Tố Chân còn chưa biết tin Ngô Tang chết, Diệp Thiếu Dương hướng Tạ Vũ Tình nháy mắt, tạm thời vẫn là không nên nói cho bà ấy biết.
Lý Tố Chân nói: “Bốn chúng tôi, cùng Tiểu Vũ sư huynh là chung một xã đoàn, chúng tôi trên danh nghĩa là võ thuật xã, thật ra tu luyện là pháp thuật… Ngô Tang là sư muội của Tiểu Vũ sư huynh, hai bọn họ là cùng nhau, hai cô nương khác, một người cũng là pháp sư, một người khác không phải pháp sư, nhưng vừa khéo là nữ mệnh Mèo, bởi vậy bị Tiểu Vũ sư huynh tìm tới…”
Tạ Vũ Tình nghe đến đó, thật sự nhịn không được chen vào một câu: “Cái gì là nữ mệnh Mèo?”
“Năm Hổ nếu là năm nhuận, cô nương sinh vào ngày 29 tháng 2, chính là nữ mệnh Mèo, là trời sinh linh môi giới chất, có thể thông linh.”
“Còn có loại cách nói này? Ngày 29 tháng 2, bốn năm mới có một lần, còn cần là năm Hổ, vậy là… Tôi tính không nổi, tóm lại loại tỷ lệ này cực nhỏ nhỉ?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Ngư Trường Kiếm [Dịch] Ngư Trường Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Ngu-Truong-Kiem-dich-Truyen-Audio-theo-yeu-cau.jpg)



