Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
Tập 218
❮ sautiếp ❯Chương 1478: Địa ngục ma tâm thảo (1)
Diệp Thiếu Dương nhìn thoáng qua Lưu Minh mặt trắng như tờ giấy nói: “Rất bất hạnh nói cho ông, học sinh bị hại không phải hai người, là bốn người.”
Lưu Minh đặt mông ngồi bệt xuống đất, trên mặt không ngừng chảy ra mồ hôi lạnh, thất thanh lẩm bẩm: “Phen này xong rồi, xong rồi…”
Tạ Vũ Tình nói: “Ngô Nhạc và Sở Tiểu Long, không phải chết ở trong ao trữ nước sao, vậy là cái gì đem bạn cùng phòng bọn họ giết chết, lại vì sao phải làm như vậy?”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu nói: “Rất có khả năng, giống với hai người kia, là loại thực vật địa ngục kia hạ thủ.”
Di động đột nhiên vang lên, Lưu Minh ngẩn người, nghĩ đến tâm sự gì, căn bản không có công phu đi tiếp, nhưng di động vang mãi, sau khi tắt lại vang lên.
Lưu Minh đành phải tiếp nghe, “alo” một tiếng, lẳng lặng nghe, vài giây sau, thân thể to béo của hắn đột nhiên từ trên mặt đất ngồi dậy, thất thanh kêu lên: “Điều đó không có khả năng, ngươi xác nhận một lần nữa!”
Đầu kia của điện thoại lại nói gì đó, cạch một tiếng, di động của Lưu Minh rơi xuống đất, ánh mắt dại ra nhìn phía trước, thì thào: “Ngô Nhạc và Sở Tiểu Long, còn sống.”
Ba người bọn Diệp Thiếu Dương vừa nghe, chấn động không thôi.
“Sao có khả năng!” Trương Tiểu Nhị kinh ngạc nói.
Lưu Minh nói: “Là thật, vừa rồi gọi điện thoại tới là phụ đạo viên của bọn họ, tôi sau khi điện thoại tới, cô ấy cố ý tới lớp nhìn thoáng qua, nói cho chúng ta biết cô ấy nhìn thấy Ngô Nhạc và Sở Tiểu Long đang trên lớp…”
Diệp Thiếu Dương cũng nói: “Sao có khả năng!”
Tạ Vũ Tình nói: “Nếu Ngô Nhạc và Sở Tiểu Long còn sống, vậy da người, mặt người trong thủy phòng, liền nhất định không phải của bọn hắn, bằng không không có cách nào giải thích.”
Trương Tiểu Nhị cướp lời: “Nào có khéo như vậy, chúng ta tìm lầm người, lại cố tình gặp hai người cũng bị cương thi ăn?”
Trong lòng Diệp Thiếu Dương mơ hồ dâng lên một tia dự cảm bất hảo, nói với Tạ Vũ Tình: “Nơi này giao cho chị, bọn tôi đi tìm hai người kia!”
Một hơi chạy đến dưới lầu, Diệp Thiếu Dương lại nghĩ tới cái gì, trở lại trên lầu, cầm di động chụp một bức đặc tả cho cả hai người chết, lúc này mới rời nhà.
Tạ Vũ Tình đuổi theo ra, ghé vào trên lan can hô: “Chị bảo Kỳ Thần ở ngoài cổng trường chờ cậu, cậu nhất định phải mang theo hắn!”
Diệp Thiếu Dương đáp ứng, cùng Lưu Minh và Trương Tiểu Nhị bước nhanh tới ngoài cổng trường, Kỳ Thần cùng một đồng nghiệp khác đã chờ ở nơi đó, lập tức đón, gia nhập vào bọn họ.
Tới dưới tòa nhà dạy học, một nữ trung niên lập tức đi về phía Lưu Minh, Lưu Minh cũng không giới thiệu, nhưng nghe bọn họ đối thoại, Diệp Thiếu Dương lập tức biết được bà chính là phụ đạo viên lớp Ngô Nhạc và Sở Tiểu Long.
“Hiệu trưởng Lưu, các người đã muộn một bước, bọn Ngô Nhạc đã đi rồi.” Phụ đạo viên nói: “Vừa tan học, tôi thử ngăn bọn họ, kết quả không ngăn được.”
“Đi rồi? Đi đâu?” Lưu Minh vội hỏi.
“Tôi hỏi bọn họ không nói, còn mấy trò đi theo phía sau hai người, bọn họ nói muốn đi hầm trú ẩn trên núi thám hiểm.”
Trong lòng Diệp Thiếu Dương chợt trầm xuống, nghĩ tới loại thủy sinh thực vật đến từ địa ngục kia, kêu lên: “Không tốt, mấy học sinh đó có nguy hiểm!”
Xoay người bước đi, đột nhiên nghĩ đến mình căn bản không biết hầm trú ẩn ở đâu, vì thế hỏi Lưu Minh.
“Em từng đi, em dẫn đường!” Trương Tiểu Nhị xoay người bắt đầu chạy.
“Chờ một chút!”
Diệp Thiếu Dương lấy ra di động, tìm ra ảnh chụp vừa rồi chụp người chết, bảo phụ đạo viên phân biệt.
“A, đây là học sinh lớp chúng tôi, Lâm Đan cùng Trần Hạc.” Phụ đạo viên từ trong ảnh chụp nhìn ra được sự khác thường, vội hỏi: “Bọn họ làm sao vậy?”
“Bọn họ cùng Ngô Nhạc và Sở Tiểu Long, có phải chung một ký túc xá hay không?” Diệp Thiếu Dương chưa trả lời vấn đề của bà.
Phụ đạo viên nghĩ nghĩ nói: “Đúng, bốn người bọn họ cùng một ký túc xá, về sau chuyển ra ngoài ở…”
Diệp Thiếu Dương cùng Lưu Minh và Trương Tiểu Nhị ba người nhìn nhau, ánh mắt đều có chút ảm đạm.
Lưu Minh thất thanh nói: “Tại sao có thể như vậy!”
“Đi thôi, đi tìm bọn họ, phải nhanh một chút!”
Ba người bỏ lại phụ đạo viên còn đang ngẩn người kia, cùng đám người Kỳ Thần chạy ra ngoài trường.
“Cần lái xe tới đây hay không?” Kỳ Thần hỏi.
“Đường núi không chạy được xe, tôi dẫn mọi người đi qua đường nhỏ.”
Trương Tiểu Nhị vừa chạy vừa hỏi Diệp Thiếu Dương: “Sư phụ, nói như vậy hai người chết vừa phát hiện này, cũng là chết ở trên tay loại thực vật địa ngục kia, sau đó bị hút khô máu thịt?”
“Đúng vậy!”
“Nhưng, Ngô Nhạc và Sở Tiểu Long kia, không phải đã chết sao, chỉ còn lại có một tấm da người… Hiện tại mang theo các học sinh lên núi, là ai?”
“Đương nhiên là giả!”
“Giả? Có ý tứ gì?”
“Anh làm sao biết được, mau một chút, các học sinh đó có nguy hiểm!”
Liên tục chạy, từ cửa nhỏ ra ngoài, trực tiếp lên núi.
Hầm trú ẩn ngay tại đáy một ngọn núi giữa vùng núi, bị một khoảng cỏ dại che phủ. Bởi vì Thạch Thành từng là khu chịu không kích nặng nề, cho nên hầm trú ẩn rất nhiều, chỉ cần là vùng núi đều có.
Nhìn về phía bên trong hầm trú ẩn, bên trong có ánh sáng, nhìn qua như là đèn pin.
“Đã đi vào rồi, chúng ta cũng đi vào!”
Diệp Thiếu Dương tiếp nhận đèn pin Kỳ Thần đưa, lập tức lao vào, kết quả đi chưa được mấy bước, ánh sáng đối diện càng lúc càng gần, còn kèm theo một đợt tiếng thở dốc.
Diệp Thiếu Dương lập tức lui ra ngoài, người ở bên trong nhanh chóng lao ra, là hai nữ sinh, cùng một nam sinh, nhìn thấy đám người Diệp Thiếu Dương vây ở bên ngoài, rõ ràng bị dọa giật mình, nhưng nhìn thấy Kỳ Thần cùng hai đồng nghiệp mặc cảnh phục, lập tức buông lỏng sự cảnh giác.
Tuy không biết bọn họ vì sao sẽ ở nơi này, nhưng ít ra cảnh sát là có thể ỷ lại.
“Cảnh quan, mau đi cứu người, bên trong có người rơi xuống nước, ở bên trong!” Hai nữ sinh bắt lấy Kỳ Thần, cực kỳ kích động nói.
“Bên trong có nước? Đừng vội, từ từ nói.” Kỳ Thần an ủi.
Một nam sinh bên cạnh coi như bình tĩnh, nói nhanh: “Bên trong có cái hố nước đọng rất lớn, bạn học của chúng tôi không cẩn thận ngã vào, có một bạn học đang nghĩ cách cứu viện, nhưng không kéo được người rơi xuống nước, chúng tôi đều không biết bơi, đành phải đi ra tìm người thi cứu, mấy người mau đi cứu bọn họ đi!”
Diệp Thiếu Dương vừa nghe, lập tức hiểu chân tướng, giữ chặt nam sinh kia hỏi: “Người rơi xuống nước tên là gì?”
“Mấy người không quen biết đâu.”
“Nói!”
“Ngô Nhạc!” Một nữ sinh trả lời.
Diệp Thiếu Dương hít ngụm khí lạnh, cùng đám người Trương Tiểu Nhị nhìn lẫn nhau, cầm đèn pin lại lần nữa lao vào.
Trương Tiểu Nhị, Kỳ Thần theo sát sau, để lại hai thủ hạ cùng Lưu Minh ở bên ngoài chiếu cố mấy học sinh, đồng thời cũng tránh xảy ra chuyện ngoài dự liệu, đem đám người Diệp Thiếu Dương chặn ở trong hầm trú ẩn.
Chạy bên trong không bao xa, Diệp Thiếu Dương chợt nghe thấy bên trong truyền đến tiếng bọt nước sôi sục, còn có người kêu cứu mạng.
Diệp Thiếu Dương chạy vội lên, xuyên qua hành lang, tới một đoạn tương đối trống trải, đèn pin chiếu sáng tới, trong đó quả thật có một cái hố nước, đại khái lớn bằng nửa cái sân bóng rổ, như là sàn lõm xuống sinh ra, bên trong có nước đọng đục ngầu, hai người ở trong nước, ôm nhau ngụp lặn.
Chương 1479: Địa ngục ma tâm thảo (2)
Sau khi nhìn thấy Diệp Thiếu Dương xuất hiện, một người lập tức kêu cứu, ở trong nước chìm chìm nổi nổi.
Diệp Thiếu Dương ở trên đường vạch ra đai lưng cùng ba lô, tính cả di động cùng nhau ném cho Trương Tiểu Nhị, không chút do dự nhảy xuống nước.
Hắn biết trong nước rất nguy hiểm, nhưng cứu người như cứu hoả, không có cách nào khác.
Trương Tiểu Nhị và Kỳ Thần ở trên bờ cầm đèn pin chiếu sáng lên cho hắn.
Diệp Thiếu Dương bơi hai ba cái đến trước mặt, bắt được người kêu cứu mạng kia trước, hướng một nam sinh khác phía sau hắn vươn tay: “Qua đây!”
Nam sinh kia cũng lập tức đưa tay bắt được Diệp Thiếu Dương, bơi tới, thở phì phò nói: “Đa tạ anh!”
“Không cần khách khí.”
Diệp Thiếu Dương nâng lên tay phải, trong tay có vật nào đó bén nhọn, ở dưới ánh đèn pin lóe ánh sáng lạnh.
Diệt Linh Đinh!
Trương Tiểu Nhị vừa nhận ra thứ này, Diệp Thiếu Dương liền giơ nó, hướng đầu người trước mặt đâm xuống, không mang theo chút do dự.
‘Phốc’ một tiếng, Diệt Linh Đinh đâm vào trong mắt trái của nam sinh trước mặt, phun ra một dòng dịch.
“A!” Nam sinh phát ra tiếng kêu thảm thiết, hai tay ôm mắt.
Diệp Thiếu Dương đem nam sinh thứ nhất cứu trong lòng bị dọa đến mức ngây dại dùng sức đẩy tới bên bờ, hướng phía sau hô: “Đón lấy hắn!”
Trương Tiểu Nhị và Kỳ Thần lúc này mới hồi phục tinh thần lại, vội vàng đem nam sinh này kéo lên bờ.
Nam sinh trước mặt còn đang ôm mắt tru lên.
“Đừng giả bộ nữa.” Diệp Thiếu Dương lại lần nữa giơ lên Diệt Linh Đinh, dùng ra khí lực toàn thân, tính cả bàn tay của hắn cùng nhau đâm thủng, cắm vào trong mắt phải.
Nam sinh dùng sức lắc đầu, từ trên Diệt Linh Đinh giãy thoát, lui về phía sau, ngừng kêu rên, hai tay rời khỏi khuôn mặt mình, trong hai cái hốc mắt chảy ra không phải máu, mà là hai dòng chất lỏng màu xanh lục, theo gò má chảy xuống.
Hắn há mồm, lộ ra một nụ cười.
Cảnh này thoạt nhìn quỷ dị nói không nên lời.
“Ngươi là pháp sư, hơn nữa tu vi không kém.” Nam sinh thanh âm rất bén nhọn chói tai, lắc lắc đầu nói: “Ta thích.”
“Ngươi sẽ càng thích hơn.”
Diệp Thiếu Dương giơ lên Diệt Linh Đinh, hướng yết hầu hắn đâm tới.
Nam sinh đột nhiên nhếch môi, thè ra đầu lưỡi – lại là hai đoạn cành phân nhánh, đột nhiên vươn ra, trói chặt cánh tay Diệp Thiếu Dương, đồng thời nâng hai tay, mười ngón tay không biết khi nào hóa thành loại dây leo, hướng trước mặt Diệp Thiếu Dương đánh tới.
“Tam thanh sắc lệnh, địa hỏa hàng lâm! Cấp cấp như luật lệnh!”
Diệp Thiếu Dương một hơi đánh ra ba tấm Địa Hỏa Phù, phân biệt đánh về phía đầu lưỡi cùng “hai tay” của quái vật này, một khi tiếp xúc, lập tức cháy lên hừng hực.
Dây leo lập tức héo rút rụt về.
Không đợi đối phương khôi phục, Diệp Thiếu Dương đã cởi xuống Câu Hồn Tác, quét ngang ra, quấn lấy cổ quái vật, kéo mạnh, lôi đến trước mặt mình.
“Kết thúc rồi.”
Diệp Thiếu Dương từ trong vạt áo lấy ra một tấm ám kim thần phù, dán lên mặt quái vật, giống với mấy tấm linh phù trước đó, ám kim thần phù này cũng là khi chạy ở trong hầm trú ẩn, liền lấy ra nhét vào vạt áo, vì chính là sau khi xuống nước có thể bảo trì khô ráo, bằng không ướt thì không thể nào dùng nữa.
“Thái thượng tam thanh, tứ phương đại đế, thần uy thông thiên, phần thiên diệt địa, cấp cấp như luật lệnh!”
Trên linh phù lập tức thần quang chợt tiết, đưa tới một chùm Tử Vi Thiên Hỏa, lan tràn ra ở trên thân quái vật, làn da nháy mắt hòa tan, lộ ra nội hạch của thân thể: không có xương cùng cơ thịt, tất cả đều là dây leo đan vào cùng một chỗ.
Ở trong tiếng thét chói tai của quái vật, toàn bộ dây leo đột nhiên triển khai, hướng Diệp Thiếu Dương rợp trời rợp đất bọc xuống.
Thì ra đây mới là hậu thủ của nó, nhưng đã chậm, dưới Tử Vi Thiên Hỏa thiêu đốt, những sợi dây leo kia ở không trung liền hóa thành tro tàn, có khói đặc màu đen thiêu đốt bay lên, Diệp Thiếu Dương hít một hơi, thế mà lại là thi khí.
Đúng lúc này, hắn cảm thấy hai chân căng lên, bị cái gì bao lấy, sau đó nhanh chóng lan tràn lên, rất nhanh đã vượt qua phần eo, Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn, là hai bó dây leo tạo thành cái tay to.
Lập tức hiểu ra, trước mặt là “Ngô Nhạc”, vậy dưới thân tất nhiên chính là “Sở Tiểu Long”.
Lúc trước tình thế quá mức khẩn trương, mình một lòng cứu người, lại quên còn có một tà vật, không ngờ nấp ở dưới nước chờ mình.
“Thiên Phong Lôi Hỏa Kỳ! Đưa cho ta!”
Diệp Thiếu Dương hướng về phía Trương Tiểu Nhị hô.
“A?”
Trương Tiểu Nhị lập tức mở ra ba lô hắn bắt đầu tìm kiếm, tìm ra một lá cờ, ném cho Diệp Thiếu Dương.
“Nhất niệm thần uy, thiên lôi cổn động, cương phong sạ khởi, hỏa vũ đâu chuyển, cấp cấp như luật lệnh!”
Diệp Thiếu Dương tiếp nhận lá cờ, lập tức niệm chú, đem lá cờ hướng cái đầu người trồi lên mặt nước ném ra, sau đó… không có sau đó.
Lá cờ từ trên cái đầu kia trượt xuống, một tia linh lực cũng không phát ra, đã rơi vào trong nước.
Ngay cả tà vật kia cũng có chút khó hiểu.
Diệp Thiếu Dương ngây ra nhìn lá cờ ở dưới ánh đèn pin tỏa ra ánh sáng màu cam, miệng tách ra, lộ ra một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn, thất thanh hô: “Lão đại, Thiên Phong Lôi Hỏa Kỳ, em đưa là Hạnh Hoàng Kỳ!”
“Ặc, vậy cái nào là cái gì Lôi Hỏa? Cái này sao?”
Diệp Thiếu Dương liếc một cái, thấy Trương Tiểu Nhị lấy ra Thiên Phong Lôi Hỏa Kỳ chân chính, vội vàng gật đầu, Trương Tiểu Nhị lập tức đem Thiên Phong Lôi Hỏa Kỳ ném tới, nhưng mà đã chậm: vô số dây leo đã gắt gao bao lấy thân thể hắn, sau đó dùng sức hướng dưới nước lôi đi.
Khi Thiên Phong Lôi Hỏa Kỳ bay tới, nước đã tràn qua đỉnh đầu Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương vội vàng nín thở, tay phải khẽ lật, Diệt Linh Đinh cắt đứt dây leo buộc vào trên cổ tay mình, sau đó đem tay trái cũng gỡ ra, không đi quản dây leo trên người càng lúc càng nhiều, hai tay tạo thành Tử Ngọ Quyết, không ngừng biến hóa, miệng niệm chú, chống đỡ dây leo xâm nhập đối với tai mũi miệng, cương khí tập kết ở đỉnh đầu ngưng kết, hình thành một quầng sáng hình dạng song ngư, hướng thân thể bao trùm xuống.
Nơi đi qua, dây leo bị trực tiếp xé thành mảnh vụn.
Song Ngư Quang Ấn, là pháp thuật Diệp Thiếu Dương gần đây từ trên thiên thư học được – ở sau khi tấn thăng bài vị linh tiên, pháp lực tăng cường, khiến hắn lại mở ra một tờ mới của thiên thư, học được môn pháp thuật tính chất phòng ngự này.
Hôm nay cũng là dưới tình thế cấp bách lần đầu tiên thi triển, cảm giác hiệu quả cũng không tệ lắm.
Đối phương vốn đã hoàn toàn chiếm thượng phong, nào ngờ được Diệp Thiếu Dương còn có một chiêu này, tốc độ dây leo sinh trưởng căn bản theo không kịp tốc độ linh quang ép xuống. Dây leo toàn thân cao thấp Diệp Thiếu Dương rất nhanh bị cắt sạch sẽ, chuyện thứ nhất chính là trồi lên mặt nước, dùng sức thở hổn hển một hơi, sau đó lại lần nữa lặn xuống, tay cầm Diệt Linh Đinh, đi trảm chân linh đối phương…
Trong quá trình đấu pháp trước đó, hắn đã tập trung chỗ chân linh của đối phương, ngay tại vị trí dưới thân mình, vừa rồi nếu một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, có thể đem nó tiêu diệt, nhưng mình đã ngạt quá lâu, sắp hết dưỡng khí.
Đổi một hơi này rồi xuống lần nữa, một mảng chân linh hồn thân kia đã không thấy bóng dáng.
Trong lòng Diệp Thiếu Dương cực kỳ không cam lòng, nhưng cũng không có cách nào, đành phải leo bên bờ, tiếp nhận khăn tay Trương Tiểu Nhị đưa qua, lau mặt, nhìn lại trên người, tất cả đều là nước bùn đục ngầu, còn mơ hồ phát ra một mùi thối, cũng không biết nguồn gốc là đâu, trong lòng ảo não không thôi.
Chương 1480: Địa ngục ma tâm thảo (3)
Đây chính là quần áo mới giày mới vừa đổi không lâu nha.
Trong vòng một ngày hai lần rơi xuống nước, Diệp Thiếu Dương cũng muốn ngất. Nhưng chủ yếu nhất vẫn là không thể bắt được tà vật hại người kia, trong lòng rất khó chịu.
Ở bên bờ nghỉ ngơi một chút, Diệp Thiếu Dương bảo Kỳ Thần đỡ nam sinh cứu lên kia cùng nhau đi ra.
Đột nhiên, một chuỗi thanh âm “bục bục” từ vũng nước phát ra, Diệp Thiếu Dương đoạt lấy đèn pin của Trương Tiểu Nhị, chiếu tới, chỉ thấy giữa cái hố nước không ngừng nổi bong bóng lên trên. Trương Tiểu Nhị và Kỳ Thần nhất thời rất là khẩn trương.
“Sư phụ, lại có con quỷ nào tới phải không?” Trương Tiểu Nhị sợ hãi hỏi.
Trong lòng Diệp Thiếu Dương nghi hoặc, chẳng lẽ đối phương thực dám trở về hay sao?
Bọt nước nháy mắt vỡ tung toàn bộ, một làn khí đen bốc lên.
Diệp Thiếu Dương khụt khịt mũi hai cái, lật tay đi đẩy Trương Tiểu Nhị cùng Kỳ Thần, “Thi khí, mấy người lui ra phía sau một chút.”
Hai người vội vàng lui về phía sau né tránh.
Chờ thi khí tan hết, lại tạm dừng vài giây, phía dưới đột nhiên chui ra một bóng người, từ vũng nước đi ra, đáp ở bên bờ.
Người của hắn là một hư ảnh, hoàn toàn không dính một tia nước bẩn, đáp ở bên bờ, áo trắng bay bay, cúi đầu nhìn Diệp Thiếu Dương mặt đầy nước bùn, không khỏi cười lên, trêu đùa: “Đường đường Diệp thiên sư cũng có thời điểm chật vật như vậy, nhìn thật sự là trút giận.”
Diệp Thiếu Dương lườm hắn nói: “Ngươi không ở bên dưới bầu bạn lão bà, vì sao đến đây?”
Đối với Tiêu Dật Vân đột nhiên tới, hắn cũng cảm thấy kinh ngạc.
“Không phải ngươi gọi ta đến sao?” Tiêu Dật Vân nhíu mày nói.
“Ta?”
“Lão Quách đi tìm nương tử ta, nương tử ta không có mặt, vừa lúc ta ở đó, vừa nghe nói là ngươi vương bát đản này đang làm việc, ta như thế nào cũng phải đến xem.”
“Được, đừng nương tử ngươi nương tử ngươi, gọi thân như vậy, bây giờ còn chưa phải.”
Thấy Tiêu Dật Vân khó chịu, Diệp Thiếu Dương hướng hắn nhướng nhướng mày: “Tin ta có thể bảo cô ấy không để ý tới ngươi nữa hay không?”
Tiêu Dật Vân cười ha ha, tiến lên khoác vai Diệp Thiếu Dương, không có một chút nào tác phong cao cao tại thượng trước mặt chúng quỷ âm ty: “Đại cữu ca, đừng trêu ta mà!”
Diệp Thiếu Dương cũng khoác vai hắn, hai người nhìn nhau cười.
Từ lần trước mình đại náo Luân Hồi ti, Tiêu Dật Vân bị biếm đi sung quân, đến bây giờ hai người vẫn là lần đầu tiên gặp mặt.
“Lần trước sự kiện đó…”
“Việc rất nhỏ, nhắc tới nó làm cái gì.”
Diệp Thiếu Dương cười cười, không nhắc lại.
“Đúng rồi, ngươi tới lúc nào, sao có thể từ dưới mặt nước đi ra?”
“Là Chanh Tử dùng hồn ấn chỉ cho ta vị trí của ngươi, ta trực tiếp lên tìm ngươi, vừa vặn gặp lúc ngươi sắp ngỏm, vốn muốn giúp ngươi một tay, kết quả ngươi không có việc gì, ta liền đi giúp ngươi tróc nã tà vật, ngươi không cảm tạ ta?”
Diệp Thiếu Dương nhướng mày nói: “Ngươi bắt được tên đó rồi?”
“Đương nhiên.”
“Nà ní?” Diệp Thiếu Dương chăm chú nhìn hai tay trống trơn của hắn.
“Vừa rồi ngươi không thấy à, hóa khói tan đi rồi.”
“Ta không có rảnh nói giỡn với ngươi.”
“Ai nói giỡn với ngươi, một bụi Địa Ngục Ma Tâm Thảo kia, chính là bị thi khí khống chế, mới huyễn hóa ra hình người.”
Trong lòng Diệp Thiếu Dương hoảng hốt nói: “Cái gì là Địa Ngục Ma Tâm Thảo?”
Tiêu Dật Vân hé miệng, đột nhiên nhìn thấy Trương Tiểu Nhị cùng Kỳ Thần nói: “Lát nữa nói sau.”
Diệp Thiếu Dương vì thế bảo mọi người đi ra ngoài, Kỳ Thần phái hai thủ hạ đem người rơi xuống nước kia đưa đi bệnh viện, Lưu Minh là lãnh đạo trường, cũng đi theo cùng, xử lý hậu quả, người còn lại cùng nhau đi bộ quay về trường học.
Trên đầu Tiêu Dật Vân hiện ra tam hoa, không phải loại hoa sen đen kia của Đạo Phong, mà là ba đóa hoa sen xanh lục, xoay tròn ở đỉnh đầu, ngăn trở ánh mặt trời.
Dọc theo đường đi Diệp Thiếu Dương luôn quay đầu nhìn, Tiêu Dật Vân hướng hắn đắc ý cười cười nói: “Thế nào, ghen tị à?”
“Đi mau chút, ta là cảm thấy hoa sen này của ngươi màu sắc không đúng.”
“Chỗ nào không đúng? Tam hoa chỉ có sen tím, sen xanh lục, sen đen, hoa sen xanh lục này của ta là chính tông nhất, không đúng chỗ nào?”
Diệp Thiếu Dương nhìn một lớn hai nhỏ ba đóa hoa sen màu xanh lục, có chút đáng khinh cười cười nói: “Bởi vì là màu xanh lục chính tông, cái kia, ngươi xem ngươi đội cái này, giống một cái nón không?”
Trương Tiểu Nhị lập tức hiểu ý, phì một tiếng cười ra, “Nón xanh (1)!”
Kỳ Thần muốn cười không dám cười, cố gắng nhịn.
Khuôn mặt Tiêu Dật Vân nhất thời biến thành màu xanh lục như hoa sen đỉnh đầu hắn, mắng Diệp Thiếu Dương: “Ta nếu đội nón xanh, cũng là ngươi đội cho ta!”
“Ta không có vấn đề nha.” Diệp Thiếu Dương nhún vai, vẻ mặt đê tiện.
Tiêu Dật Vân vừa muốn nổi bão, Diệp Thiếu Dương giở lại trò cũ, bắt lấy tay hắn nói: “Đừng nói nhảm nữa, nói chính sự đi, ngươi vừa rồi nói cái gì, Địa Ngục Ma Tâm Thảo, đó là cái quỷ gì?”
Tiêu Dật Vân nhìn thoáng qua Trương Tiểu Nhị và Kỳ Thần nói: “Cái này đề cập đến địa ngục, phàm nhân biết cái này không ổn đâu.”
Trương Tiểu Nhị nói: “Soái ca ca, em là đồ đệ của Thiếu Dương, coi như là tỷ muội với lão bà của anh, chúng ta người một nhà, có cái gì khó nói.”
Diệp Thiếu Dương chỉ vào Kỳ Thần nói: “Hắn cũng theo ta làm không ít án, là người một nhà, ngươi nói mau lên, đừng dài dòng nữa.”
Tiêu Dật Vân cũng không kiên trì nữa nói: “Địa Ngục Ma Tâm Thảo này, cũng không trách ngươi chưa từng gặp, đây là một loại thực vật sinh trưởng ở đáy Vô Tâm hồ hoạt đại địa ngục. Bởi vì hoạt đại địa ngục hàng năm khổ hình, máu thịt tuôn chảy, oán khí tập kết, thực vật bình thường ở nơi đó trực tiếp bị hun chết, căn bản không thể sinh tồn.
Máu quỷ thịt quỷ, lại có oán khí và lệ khí tiêm nhiễm, thời gian dài, sẽ sinh ra yêu nghiệt, còn cần diệt hồn. Có một lần Địa Tàng Bồ Tát đi xuống, gặp đúng lúc loại tinh huyết chi hồn này bị tàn sát, hỏi rõ tình huống, không đành lòng, sau khi trở về, hái hạt giống Ngao trì, đưa cho Sở Giang Vương, sau đó trồng ở dưới Vô Tâm hồ, trở thành Địa Ngục Ma Tâm Thảo.
Nói trắng ra, loại cỏ này chính là phu dọn đường, chuyên môn hấp thu máu quỷ thịt quỷ, còn có hai khí lệ, oán dụng hình sinh ra, lâu ngày, tiến hóa trở thành một loại tà linh căm hận, bị Sở Giang Vương dẫn trận vây ở đáy hồ, chưa từng rời khỏi hoạt đại địa ngục, không ngờ lại có thể xuất hiện ở nhân gian.”
Diệp Thiếu Dương nghe đến đó, lập tức ý thức được chuyện này phức tạp nói: “Nghe ngươi nói nghiêm trọng như vậy, vẫn là xác định một phen, thứ này đã một mực sinh trưởng ở đáy Vô Tâm hồ, ngươi lại không ở đó trực, ngươi là làm sao nhận ra nó?”
Tiêu Dật Vân nói: “Ta không nhận ra, ta cầm phiến lá Quách lão cho, đến hỏi phủ quân đại nhân. Ngươi hẳn sẽ không cảm thấy phủ quân đại nhân cũng không nhận ra chứ?”
“Ta không dám.”
Diệp Thiếu Dương thè lưỡi nói: “Địa Ngục Ma Tâm Thảo gì đó, vì sao sẽ xuất hiện ở nhân gian?”
Không đợi Tiêu Dật Vân mở miệng, lại tự mình phủ định nói: “Thôi ngươi khẳng định không biết, hỏi cũng hỏi tốn công.”
“Thông minh.” Tiêu Dật Vân nói: “Chuyện này, ta đã phái người thông báo Sở Giang Vương, hắn đáp lại nói sẽ truy tra nguyên nhân Địa Ngục Ma Tâm Thảo tuồn vào nhân gian, nhưng cụ thể làm như thế nào, vẫn dựa vào chính ngươi. Ngươi biết, âm ty tuyệt đối không thể nhúng tay việc nhân gian, cho dù là Sở Giang Vương cũng không ngoại lệ.”
Chương 1481: Lai lịch ma tâm thảo (1)
“Ta cũng không trông cậy vào tìm người hỗ trợ, có thể điều tra ra thứ này là làm sao tới nhân gian là được.”
Diệp Thiếu Dương hồi tưởng một phen, hỏi tiếp: “Lúc trước ở trong ao trữ nước, ta từng có tiếp xúc với loại thực vật này, lúc ấy cũng là thi khí tràn ngập, vừa rồi ngươi giết chết một cái kia, cũng có thi khí toát ra, thứ này không phải tà linh à, sao có thể có thi khí?”
Tiêu Dật Vân nói: “Cái này ngươi không nên hỏi ta, ta duy nhất biết được là, tà linh lúc trước biến ảo thành người, là mấy chục gốc Địa Ngục Ma Tâm Thảo, bị một đám thi khí khống chế, ngưng tụ thành một mảng chân linh giống tà linh, sau khi bị ta giết, chân linh biến mất, thi khí cũng tan đi, cho nên ta không nói giỡn với ngươi.”
Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, lẩm bẩm nói: “Ngươi là nói, một luồng thi khí, đã có thể khống chế Địa Ngục Ma Tâm Thảo, để nó ngưng tụ thành hình, còn có thể biến ảo thành người, điều này có thể sao?”
“Ngươi là pháp sư, cái này ngươi hỏi ta?”
Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng lắc đầu: “Ta chỉ là không dám tin.”
Nếu có tu vi đủ cường đại, là có thể làm được thông linh với tà vật, sau đó khống chế, thậm chí đem đối phương cải tạo thành bộ dáng mình muốn. Loại chuyện này từ cổ chí kim cũng không hiếm thấy, đối với pháp sư mà nói, dùng vật loại phù chú khống chế người giấy, người gỗ vân vân, đều thuộc loại này. Tương tự, cũng có rất nhiều tà vật, có thể dựa vào tu vi của mình khống chế linh thể khác.
Về loại pháp thuật cùng quỷ thuật này, có một cái tên xài chung: Thông linh thuật.
Đầu tiên là thông linh cùng mục tiêu lựa chọn, sau đó dựa vào thần niệm hoặc khí tức, khống chế linh thể đối phương, trở thành con rối có thể bị mình khống chế.
Chỉ là, ở trong thông linh thuật, cương thi bởi vì thiếu linh trí, vẫn luôn là đối tượng bị pháp sư hoặc tà vật khống chế, Diệp Thiếu Dương làm thiên sư mười mấy năm, cho tới bây giờ chưa từng nghe nói cương thi có thể khống chế trái lại tà vật khác, quả thực chỉ là nói nhảm mà thôi.
Tiêu Dật Vân nhìn vẻ mặt hắn nói: “Ta hiểu cách nghĩ của ngươi, ta có thể nói cho ngươi, Địa Ngục Ma Tâm Thảo, hàng năm hút máu thịt cùng hai khí oán, lệ của quỷ hồn, thuộc loại tiên thiên linh môi giới chất, phi thường dễ bị thông linh, vượt xa tà vật bình thường, hơn nữa là mộc chất thuộc tính mở nửa linh trí, rất dễ khống chế.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Cho nên, ngay cả một cương thi cũng có thể dùng thi khí của mình để khống chế nó trở thành con rối?”
Tiêu Dật Vân nhún vai nói: “Đừng hỏi ta, ngươi là pháp sư, loại chuyện này ngươi hiểu hơn ta.”
Diệp Thiếu Dương thở dài: “Ta hiện tại một chút cũng xem không hiểu.”
Tiêu Dật Vân vỗ vỗ bờ vai hắn nói: “Ngươi phải hiểu. Cái kia không nói nữa, ta phải trở về rồi.”
“Ngươi tới một chuyến này, chỉ vì nói cái này với ta?”
“Đương nhiên, sự tình liên quan trọng đại, ta phải tự mình đến, hơn nữa ta đến nói cho ngươi một tin tức tốt, nghe cho kỹ, Sở Giang Vương quyết định tặng ngươi một vạn năm âm đức.”
Khóe miệng Diệp Thiếu Dương run rẩy một cái nói: “Ta chưa bao giờ nằm mơ giữa ban ngày.”
Tiêu Dật Vân cười nói: “Đương nhiên không phải cho không, bởi vì Địa Ngục Ma Tâm Thảo là đến từ hoạt đại địa ngục của hắn, hắn trông giữ không nghiêm cũng có trách nhiệm, nhưng hắn không có cách nào đến nhân gian xử lý, chỉ có thể tìm ngươi hỗ trợ, hy vọng ngươi có thể xử lý thích đáng, đem Địa Ngục Ma Tâm Thảo tới nhân gian diệt hết, cũng coi như giúp lão nhân gia hắn một việc. Sau chuyện hắn bổ sung giúp ngươi một vạn năm âm đức.
Một vạn năm âm đức đối với ngươi mà nói không nhiều, nhưng ngươi có thể khiến đại lão nợ ngươi một cái nhân tình, cái thu hoạch này là không nhỏ.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Nghĩ trái lại, nếu ta không làm được, ta chính là đắc tội hắn, ngươi dựa vào cái gì nói đây là chuyện tốt, bẫy ta à?”
“Bởi vì ta tin tưởng ngươi, bởi vì ngươi là nhân gian thiên sư Diệp Thiếu Dương mà.” Tiêu Dật Vân cố ý dùng giọng lừa tình nói.
“Ngươi cút đi, không để ý ngươi nữa.”
Tiêu Dật Vân báo thù lúc trước bị chiếm tiện nghi, trong lòng rất hưởng thụ, khoát tay áo nói: “Đi đây.”
“Chờ đã, ngươi nhớ giúp ta điều tra rõ, Địa Ngục Ma Tâm Thảo này là làm sao tới nhân gian!”
“Gọi tiếng dễ nghe.”
“Muội phu, làm phiền rồi.”
Tiêu Dật Vân hai mắt tỏa sáng, chắp tay nói: “Đều là người nhà, không có gì.”
Nhìn Tiêu Dật Vân nghênh ngang rời khỏi, Diệp Thiếu Dương ở trong lòng hừ hừ hai tiếng, quyết định lần sau gặp Chanh Tử, nhất định phải mở bơm đểu chút, để tiểu tử này đắc ý.
Trở lại trường học, Diệp Thiếu Dương gọi điện thoại cho Tạ Vũ Tình, bảo cô theo mình cùng đi bệnh viện, tìm nam sinh được mình từ trong nước cứu ra hỏi.
Vì thế lại gọi điện thoại cho Lưu Minh, hỏi rõ vị trí bệnh viện, sau khi gặp mặt, đoàn người lái xe tới.
Nam sinh kia vốn cũng không có việc gì, chỉ là bị dọa sợ hãi chút, vừa thấy Diệp Thiếu Dương, lập tức kích động gọi đại sư, bảo Diệp Thiếu Dương cứu hắn.
“Ngô Nhạc và Sở Tiểu Long, nhất định sẽ còn đến hại tôi tiếp, xin đại sư cứu tôi, muốn tôi làm cái gì cũng được, tôi làm trâu làm ngựa cho anh!”
Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, lúc này mới nhớ tới mình thời điểm cuối cùng ở vũng nước dũng đấu Địa Ngục Ma Tâm Thảo, bị hắn nhìn thấy một số đoạn ngắn, do đó biết bản thân gặp phải là sự kiện thần quái.
Diệp Thiếu Dương vốn định nói cho hắn, Ngô Nhạc và Sở Tiểu Long kia đều là giả, vừa nghĩ như vậy chỉ sợ sẽ làm hắn càng thêm sợ hãi, dứt khoát nói cho hắn hai con quỷ đều bị mình thu phục rồi, sẽ không đến dây dưa nữa, lại tặng một cái bùa đào cho hắn, nam sinh lúc này mới hơi yên tâm.
“Hỏi cậu chút chuyện nha, cậu có gì nói đó là được, Sở Tiểu Long cùng Ngô Nhạc, vì sao muốn giết cậu?”
Nam sinh chần chờ một chút, lắc lắc đầu.
“Cậu nghĩ chút nữa, bằng không bọn họ vì sao phải hại cậu, vì sao đã chết còn không buông tha cậu, các cậu gần đây có phải từng cùng nhau trải qua sự kiện nào đặc thù hay không?”
“Sự kiện đặc thù…” Nam sinh ngây ra một phen, mắt đột nhiên sáng ngời nói: “Tôi nghĩ đến một sự kiện!”
“Nói mau!”
“Cuối tuần trước, mấy người chúng tôi cùng đi sân thể dục phía sau đá cầu, xong rồi cùng đi hồ nhân tạo bên kia rửa tay, sau đó cùng đi đất hoang bên đó đi bộ, kết quả ở cạnh một dòng suối nhỏ nhìn thấy một đám nấm, phi thường kỳ quái là, nấm này là màu đất vàng, nhìn qua tính chất như là cao su…
Nói như thế nào nhỉ, hoàn toàn không giống một cái nấm, Sở Tiểu Long nói là Nhục Linh Chi, cũng chính là Thái Tuế, nói hương vị rất thơm, hơn nữa cắt lấy còn có thể mọc ra. Chúng tôi đều nói hắn là bốc phét, nhưng hắn nói như đinh đóng cột, cuối cùng thật sự xé xuống một khối, ăn một miếng cho chúng tôi xem, nói hương vị thật sự rất thơm. Ồ đúng rồi, Ngô Nhạc cũng ăn một miếng…”
Diệp Thiếu Dương và Tạ Vũ Tình trao đổi một ánh mắt, nguyên nhân tử vong của hai người kia, tám phần là kết quả ăn “Thái Tuế” này, đương nhiên, Diệp Thiếu Dương biết, cái đó không có khả năng là Thái Tuế thật.
“Các cậu chưa ăn?”
Nam sinh lắc đầu. “Chúng tôi đều cho rằng bọn họ là cố ý nói ngon, thật ra hẳn là rất khó ăn, hơn nữa… thứ đó tuy nhìn là màu vàng đất, nhưng ăn vào lại là miệng chảy đầy chất lỏng màu đỏ, chúng tôi đều không dám ăn.
Bởi vì tôi năm thứ tư, bận tìm việc, bình thường cũng không ở bên này, ngày đó vừa vặn trở về, bị bọn họ kéo đi đá bóng”.
Chương 1482: Lai lịch ma tâm thảo (2)
“Cho nên tôi nhớ rất rõ, một tháng gần đây, mấy người chúng tôi chỉ một lần hoạt động tập thể như vậy, hơn nữa hiện tại nhớ lại, quả thật có chút quỷ dị.”
Diệp Thiếu Dương gật gật đầu hỏi: “Hai người bọn họ ăn xong thứ đó, sau khi trở về, có phản ứng gì khác thường không?”
“Không biết, tôi hiện tại từ nhà thuê dọn ra ngoài, hôm đó trở về, chúng tôi cùng nhau uống bữa rượu, sau đó tôi trở về nội thành, anh có thể hỏi xem hai người Lâm Đan cùng Trần Hạc.”
Khóe miệng Diệp Thiếu Dương cong thành một cái nụ cười bất đắc dĩ, cũng chưa nói ra chân tướng hai người kia đã chết, tiếp theo lại hỏi hắn một số vấn đề, cũng không cung cấp ra cái gì nữa, vì thế mời hắn mang mình đi hiện trường hôm đó phát hiện “Thái Tuế” nhìn xem.
“Anh hiện tại có thể đi không, hay là cần nghỉ ngơi một đoạn thời gian?” Diệp Thiếu Dương hỏi.
“Tôi không sao, đi luôn bây giờ đi.”
Đoàn người vì thế rời khỏi bệnh viện, ngồi hai chiếc xe tới học viện ngoại ngữ.
Tạ Vũ Tình lái xe mang Diệp Thiếu Dương đi cùng, người còn lại đi cùng nhau.
“Không phải đi làng đại học sao, tuyến đường này của chị không đúng nha.” Diệp Thiếu Dương thấy ô tô rẽ vào một phố buôn bán, vội vàng hỏi.
Tạ Vũ Tình liếc hắn nói: “Xem toàn thân cậu này, chính là chó rơi xuống nước, chị vẫn nên mang cậu mua một bộ quần áo để thay đi.”
“Cái này…” Diệp Thiếu Dương nhìn cô, sắc mặt chần chờ.
“Đừng nói cảm tạ, buồn nôn.”
“Không phải.” Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc: “Tôi là muốn hỏi, chị trả tiền sao?”
Kết quả Tạ Vũ Tình trực tiếp ở trên sạp ven đường mua cho hắn một bộ quần áo cùng giày, ngay cả quần lót đều có, sau đó tự mình xuống xe, bảo hắn ở ghế sau thay quần áo sạch sẽ, lúc này mới lái xe tới học viện ngoại ngữ.
Sau khi xuống xe, hai đám người tập trung, ở dưới sự dẫn dắt của nam sinh tên là Trương Bân kia tới địa điểm phát hiện “Thái Tuế”.
Xuyên qua khu dạy học, tiến vào một khoảng rừng bách, nơi này cái gì cũng không có, quả thật là một bãi đất hoang, Diệp Thiếu Dương hỏi Lưu Minh mới biết được, một khu cái gọi là đất hoang này, có diện tích mười mấy mẫu, là trường học vài năm trước mua làm đất quy hoạch dùng, nhưng mãi chưa dùng tới, liền dứt khoát trồng cây, bình thường cũng không có ai quản lý, cũng không có gì khác với đất hoang thật sự.
Trương Bân ở phía trước dẫn đường, xuyên qua một hồ nhân tạo – Lưu Minh thổ lộ cái này căn bản chính là đầm nước đọng, lại vượt qua một gò đất, tới dưới tường vây.
Nơi này gieo trồng ngô đồng Pháp quốc cao lớn cùng cây bào đồng, mặt đất phủ kín lá rụng lún xuống thật sâu, có chút ẩm ướt.
Bị cành lá bao trùm, trong rừng cây ánh sáng tối tăm, không có một tia ánh mặt trời có thể chiếu vào, trong không khí tràn ngập một tia mông lung giống sương mù.
Diệp Thiếu Dương ngửi được một tia khí tức không thích hợp, lấy ra la bàn âm dương kiểm tra một phen, ở sâu trong rừng cây phía trước tràn ngập âm khí nồng đậm.
Trương Bân cuối cùng đứng ở bên cạnh một dòng suối, dựa vào ký ức bắt đầu tìm kiếm.
Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn chằm chằm mặt đất.
“Làm sao vậy?” Tạ Vũ Tình phát hiện vẻ mặt hắn khác thường, hỏi.
Diệp Thiếu Dương chưa lên tiếng, dùng chân trái đạp ra lá rụng thật dày trải ở trên mặt đất, lộ ra bề mặt thật sự, chỉ thấy một mảng đỏ đậm, nhìn qua giống như phủ một tầng rong rêu màu đỏ.
Diệp Thiếu Dương lấy ngón tay nhấn một phát, lập tức chảy ra chất lỏng đỏ như máu.
“Huyết đài (1)! Chỉ có nơi âm khí nồng đậm mới có!”
Nhìn ánh mắt âm u của Diệp Thiếu Dương, đám người Tạ Vũ Tình cảm thấy khẩn trương gấp bội.
Đúng lúc này, Trương Bân đứng ở dưới một thân cây, có chút uể oải nói: “Lúc ấy nhìn thấy Thái Tuế, chính là ở nơi này, nhưng mà tìm không thấy nữa.”
Diệp Thiếu Dương đuổi qua, cẩn thận quan sát, phát hiện suối nước đục ngầu, ẩn chứa âm khí, bùn đất bờ nước cũng bị tiêm nhiễm thành màu sắc đen đỏ không bình thường, nhìn tuyệt đối không phải hình thành trong vòng một hai ngày.
Lấy ra la bàn âm dương, bốm đốt ngón tay tính toán hồi lâu, nơi này cũng không phải tiết điểm đầu gió gì, bởi vì khí tức không thông mới có thể tích lũy âm khí, như vậy chỉ có một loại khả năng: âm khí nơi này, là con người chế tạo!
Cùng Trương Bân tìm một hồi, chưa tìm được, Diệp Thiếu Dương bảo Kỳ Thần đưa hắn trở về, đồng thời đem Qua Qua từ Quỷ Vực quay về cũng đưa tới, bảo nó đi theo Trương Bân, làm giám hộ vài ngày cho hắn, miễn lại xảy ra chuyện gì.
Bản thân đi dọc theo dòng suối nhỏ, cuối cùng tìm được đầm nước đọng, dòng suối nhỏ chính là dòng chảy phụ từ trong đầm nước đọng phân ra.
Diệp Thiếu Dương hỏi Lưu Minh biết được, nước của cái đầm nước đọng này, đều là hai mùa hạ thu, nước suối trên núi xuất phát từ phong thủy kỳ, từ trên núi chảy xuống nước suối cùng nước mưa tồn trữ mà có, sau khi đến cuối mỗi mùa thu sẽ khô cạn.
Diệp Thiếu Dương đứng ở bên hồ, cẩn thận quan sát một phen, hỏi Lưu Minh: “Ông nói hồ này mùa đông hàng năm sẽ cạn?”
Trương Bân gật gật đầu.
Diệp Thiếu Dương vòng quanh hồ đi một vòng, lại tới hạ du dòng suối nhìn nhìn, phát hiện thủy đạo tiến vào lòng đất.
Tạ Vũ Tình đi theo cả quãng đường, chờ hắn xem xong rồi, sốt ruột không chờ được hỏi: “Cậu nói câu gì đi chứ, thế nào?”
Diệp Thiếu Dương tìm cái cọc cây ngồi xuống, người còn lại lập tức vây quanh ở bên người hắn.
“Hiện tại có thể kết luận, khởi đầu của chuyện này, là vì Ngô Nhạc và Sở Tiểu Long ăn loại quả kia, nhưng thứ đó, tuyệt đối không phải Thái Tuế.”
Tạ Vũ Tình nói: “Vậy là cái gì?”
“Hẳn là một loại hoa trái do âm khí tích tụ, giống như trúng độc, sau khi ăn, thân thể bị âm khí khống chế.” Diệp Thiếu Dương nói: “Mọi người trước đó chú ý tới không, trên bùn đất mặc kệ là bên dòng suối hay là bên hồ, đều có rất nhiều đường vằn ngang, có nơi, rong rêu cũng bị cào mất.”
Tạ Vũ Tình nói: “Chị nhìn thấy rồi, cái này không phải mùa nước lên nơi này dòng nước quá cao, giội ra dấu vết sao?”
Diệp Thiếu Dương nói: “Dấu vết này là gần đây mới sinh ra.”
“Đúng vậy, mùa hè lúc này mới trôi qua.”
Diệp Thiếu Dương lườm cô một cái nói: “Tôi là nói, một hai ngày gần đây, một hai ngày gần đây, không phải mùa nước lên cái gì cả.”
Tạ Vũ Tình giật mình.
Diệp Thiếu Dương cũng không giả thần giả quỷ, nói tiếp: “Loại dấu vết này, rất giống một số thứ nào đó kiểu như dây leo, từ trên nền cát cọ qua…”
“Dây leo!” Tạ Vũ Tình kinh ngạc nói: “Loại thực vật đó!”
Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Nếu tôi không đoán sai, bên hồ cùng bên dòng suối, lúc ấy nhất định mọc đầy Địa Ngục Ma Tâm Thảo, tôi thậm chí hoài nghi, cái gọi là Thái Tuế bị bọn Ngô Nhạc ăn, chính là trái của Địa Ngục Ma Tâm Thảo!”
Lời vừa nói ra, mấy người đều kinh ngạc nói không ra lời.
Tạ Vũ Tình lập tức gọi điện thoại cho Kỳ Thần, bảo hắn hỗ trợ hỏi Trương Bân, kết quả Trương Bân nhớ rõ, lúc ấy bên dòng suối quả thật mọc đầy một loại thực vật dây leo…
“Hai người này ăn trái Ma Tâm Thảo, cho nên đã chết?” Tạ Vũ Tình hỏi: “Nhưng bọn họ vì sao sẽ chết ở trong thủy phòng chứ?”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu, đột nhiên nghĩ đến: “Cái ao trữ nước kia, có lẽ là thi sào cương thi nọ dùng để tu luyện, đem bọn họ đưa tới đó giết chết, là vì thuận tiện cho mình thải bổ tu luyện.”
“Cương thi? Cương thi ở đâu ra?” Tạ Vũ Tình khó hiểu.
Diệp Thiếu Dương đem tình huống Tiêu Dật Vân trước đó nói với mình kể qua một lần, sau đó nói: “Ma Tâm Thảo tà tính có mạnh nữa, cũng chỉ là một loại thực vật mộc thuộc tính, linh trí mở được một nửa, không có khả năng bày ra sự kiện tỉ mỉ như vậy, nguồn gốc của luồng thi khí kia, mới là chủ mưu của tất cả cái này.”
Chương 1483: Lai lịch ma tâm thảo (3)
Nói đến đây, Diệp Thiếu Dương thở dài: “Không nên hỏi tôi cương thi vì sao có thể khống chế Ma Tâm Thảo, trong đầu tôi cũng là một đống tương hồ, chuyện này chỉ có thể chậm rãi đi điều tra.”
Trương Tiểu Nhị lúc này chen vào một câu: “Sư phụ, Ma Tâm Thảo vì sao phải biến thành bộ dáng Ngô Nhạc và Sở Tiểu Long, đi giết chết Trần Hạc và Lâm Đan, còn có Trương Bân? Vì giết người diệt khẩu, không muốn để người ta biết bọn họ từng tới nơi này sao?”
Diệp Thiếu Dương gật gật đầu nói: “Tôi đoán là, có lẽ cương thi đó không muốn sớm như vậy bị người ta biết bí mật Ma Tâm Thảo.”
Tạ Vũ Tình nói: “Cái này chị cũng có thể lý giải, đối phương tuy là cương thi, nhưng phương diện động cơ, hẳn là giống với nhân loại đi, chị chỉ là không hiểu, hắn đã có thể thoải mái giết chết hai người khác, vì sao phương diện giết Trương Bân lao lực như vậy.”
Trương Tiểu Nhị xen mồm nói: “Bởi vì Trương Bân không ở cùng với bọn họ.”
“Vậy lúc trước đi hầm trú ẩn, vì sao không trực tiếp xuống tay, còn cần dùng mình rơi xuống nước lừa gạt Trương Bân xuống nước?”
Cái này Trương Tiểu Nhị không trả lời được.
Diệp Thiếu Dương nói: “Vấn đề này tôi từng nghĩ, cương thi kia làm như vậy, có thể chỉ là vì chế tạo giả tưởng sự kiện ngoài ý muốn. Hắn hiển nhiên có mục đích của mình, không hy vọng bị phát hiện quá sớm…”
Tạ Vũ Tình nói: “Không hiểu, trực tiếp giết người làm sao vậy, cho dù dẫn tới cảnh sát chú ý, chẳng lẽ còn có thể bắt được nó hay sao?”
Diệp Thiếu Dương hừ một tiếng nói: “Không quan hệ với cảnh sát, nó là sợ dẫn tới giới pháp thuật chú ý, hỏng đại sự của nó.”
“Giới pháp thuật? Chị không hiểu lắm.”
“Giới pháp thuật là một tổ chức phi thường khổng lồ, chỉ cần nơi có người, thì có pháp sư, bọn họ dựa vào phương diện thần quái kiếm tiền, nhưng cũng có nghĩa vụ bảo vệ nhân gian yên ổn, chỉ là người thường không biết bọn họ tồn tại.
Bọn họ sẽ gắt gao chú ý nơi cư trú có sự kiện thần quái xảy ra hay không, một khi phát hiện manh mối, sẽ đi điều tra, đánh không lại sẽ nghĩ cách thông báo công hội, tìm càng nhiều người hơn đến đối phó. Nếu không phải có giới pháp thuật, nhân gian sớm đã không biết để bọn tà vật kia gây họa thành bộ dạng gì rồi.”
Trương Tiểu Nhị sau khi nghe xong, vẻ mặt khát khao nói: “Nghe thôi cũng soái ngây người, em cũng muốn gia nhập giới pháp thuật, bảo vệ hòa bình thế giới!”
Tạ Vũ Tình nhìn chằm chằm Diệp Thiếu Dương hỏi: “Sao chị không biết Thạch Thành còn có pháp sư khác?”
Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Đó là bởi vì tôi ở đây.”
Trương Tiểu Nhị bật cười, giơ ngón tay cái nói: “Sư phụ làm màu lần này em cho một trăm điểm.”
Diệp Thiếu Dương không rảnh lảm nhảm với cô, suy nghĩ nói: “Nhưng, cương thi này để ý cẩn thận như vậy, cũng nói rõ nó là có chỉ số thông minh, tà vật như vậy khó đối phó nhất.”
Mấu chốt nhất là… mình căn bản là không biết đối phương muốn làm gì.
“Vậy làm sao bây giờ?” Tạ Vũ Tình quan tâm nhất vấn đề này.
Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ nói: “Hiện tại muốn tìm được con cương thi này, hầu như không thể nào, chúng ta chỉ có Ma Tâm Thảo một cái manh mối này, điều tra trước rồi nói sau.”
Lúc này một người giẫm lá rụng đi tới, mọi người ngẩng đầu nhìn, là một mỹ nữ phong cách dân quốc, mặc sườn xám, tóc dài quấn thành kiểu tóc phục cổ, đi giày cao gót kiểu cũ, trong tay còn cầm một cái bọc nhỏ. Sườn xám xẻ sắp chạy đến mông, khi đi đường, chân dài như ẩn như hiện.
Hai mắt Lưu Minh nhất thời đăm đăm, không ngừng nuốt nước miếng.
Tạ Vũ Tình lại nhận ra, quay đầu nói với Diệp Thiếu Dương: “Mỹ Hoa sao lại đến đây.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Tôi lúc trước dùng hồn ấn thông báo cô ấy.” Vốn là muốn gọi Chanh Tử, nhưng Tiêu Dật Vân vừa tới một chuyến, nói Chanh Tử không ở âm ty, sợ là có chuyện gì trong người, gọi Mỹ Hoa đến cũng tương tự.
Mỹ Hoa đi tới, ngồi xuống sát Diệp Thiếu Dương, cười tủm tỉm nói: “Lão đại ngại quá, phía dưới có chút công vụ chưa xử lý xong, cho nên đã tới trễ.”
“Không có việc gì, bọn cô ở âm ty gần đây thế nào?”
“Rất tốt, thượng quan các phương diện đều rất chiếu cố. Tôi làm xong vài việc, tích lũy không ít âm đức.”
Diệp Thiếu Dương nhéo nhéo khuôn mặt của nàng nói: “Tích lũy nhiều âm đức, sớm một chút triệt tiêu nghiệp chướng, đến lúc đó tôi sẽ giúp cô đi cửa sau, đưa cô đi luân hồi.”
Mỹ Hoa nghe hắn nói như vậy, nhẹ nhàng lắc lắc đầu nói: “Trước kia là rất muốn luân hồi, nhưng từ sau khi quen biết lão đại, thì không muốn nữa, tôi ở cùng bọn họ, cũng rất vui vẻ, cứ như vậy mãi thì tốt bao nhiêu.”
Diệp Thiếu Dương cười cười, cũng không nói thêm gì nữa, nói sơ qua với cô về chuyện Địa Ngục Ma Tâm Thảo, dẫn cô tới bên hồ nói: “Cô giúp tôi đi đáy hồ nhìn một cái, có thể tìm được Ma Tâm Thảo tồn tại hay không.”
Đây là mục đích hắn tìm Mỹ Hoa đến, cô là thủy quỷ, thứ nhất ở dưới nước tìm kiếm đồ tương đối tiện, thứ hai cho dù gặp được tình huống gì ngoài ý muốn, cũng có thể xử lý được, ít nhất không có nguy hiểm.
Mỹ Hoa nghe hắn nói xong, lập tức cắm đầu chui vào trong làn nước.
Lưu Minh có chút giật mình nói: “Cô ấy không cần thay quần áo sao?”
Diệp Thiếu Dương liếc hắn nói: “Ông muốn xem cô ấy thay quần áo à?”
Lưu Minh xấu hổ vội vàng xua tay.
Diệp Thiếu Dương ngồi xuống bên bờ, vừa chờ đợi, vừa lẳng lặng suy nghĩ manh mối hỗn độn trong cả sự kiện, tìm kiếm điểm đáng ngờ.
***
Một gốc cây thật lớn, dựa theo cách nói của nhân gian, ít nhất cao mấy chục tầng lầu, đứng sừng sững ở nơi trung tâm nhất của mảng rừng rậm này, có loại cảm giác hạc trong bầy gà.
Trên cành lá của cái cây nở ra hoa nhỏ màu trắng không đếm xuể, đưa tới vô số tinh phách bám vào bên trên, muôn màu sặc sỡ, nhìn qua cho người ta một loại cảm giác cực kỳ mộng ảo.
“Truyền thuyết Bồ Đề Thần Mộc có thể phóng thích tinh thần lực, giúp tinh phách ngưng tụ nhanh hơn, thì ra là thật.”
Dương Cung Tử ngửa đầu nhìn một màn tốt đẹp này, lẩm bẩm.
Đạo Phong đứng bên cạnh thân thể của nàng, vẻ mặt hai người đều rất mệt mỏi, quãng đường này ở trong rừng rậm tĩnh mịch tìm được Bồ Đề Thần Mộc, cũng không biết đã trải qua bao nhiêu đau khổ, chết bao nhiêu thủ hạ Phong Chi Cốc, những vong linh quỷ quái bị Đạo Phong coi là con kiến.
Đạo Phong cũng nhìn lên tán cây nói: “Tôi muốn tu luyện ở nơi này, cô trở về đi.”
Dương Cung Tử nói: “Sao có khả năng, anh ở thời điểm tu hành, thể xác và tinh thần trống trơn, ai cũng có thể đả thương anh, tôi không canh gác ở đây anh làm sao giờ?”
“Người có thể đi đến nơi đây cũng không nhiều, tôi đã để thành viên Phong Chi Cốc ở ngoại vi thủ, nghĩ hẳn không có vấn đề gì.”
Dương Cung Tử nói: “Nhỡ đâu là người của Thái Âm sơn thì sao? Phong Chi Cốc rắn mất đầu, thiếu một người có thể trấn tràng, tuyệt đối không thủ được.”
Đạo Phong cũng đồng ý với ý kiến của nàng, liền nói: “Nhưng cô cũng cần về Hỗn Độn giới tu luyện, thời gian không nhiều, cô cần nhanh chóng tu luyện thành tám đạo hỗn độn thiên thể.”
Dương Cung Tử nói: “Em không thể để anh đối mặt nguy hiểm, cho nên, em chỉ có thể buông bỏ tu luyện, lưu lại canh gác cho anh.”
Đạo Phong kiên quyết không đồng ý, đang tranh chấp, một quỷ tướng dưới trướng đột nhiên phi thân tiến đến, dừng ở dưới một thân cây ngoài mấy chục mét, khom người nói: “Chủ thượng, có người xông vào.”
“Nhanh như vậy?”
Đạo Phong cũng có chút kinh ngạc, phân phó: “Bắt lại đây.”
Chương 1484: Mộng đẹp là dễ tỉnh nhất
Quỷ tướng nói: “Người tới thực lực rất mạnh, hơn nữa… cũng không phải người của Thái Âm sơn bên kia.”
“Không phải?”
“Là… một lão đạo sĩ, lôi thôi, xông qua chúng ta phong tỏa, nhưng cũng không đả thương người, dùng pháp lực bố trí một cái kết giới, bản thân trốn ở bên trong, tựa vào trên một thân cây, ăn củ lạc…”
Quỷ tướng vụng trộm nhìn Đạo Phong một cái, giải thích: “Chúng ta cũng không biết hắn lai lịch thế nào, cho nên không dám tùy tiện hành động, xin chủ thượng chỉ bảo.”
Đạo Phong và Dương Cung Tử nhìn nhau một cái, Dương Cung Tử thở phào, cười trấn an nói: “Đạo Phong, sư phụ anh vẫn là rất thương anh, biết anh cần bế quan, đến giúp anh thủ trận.”
Lão đạo sĩ hình tượng lôi thôi, thích ăn lạc, không phải Thanh Vân Tử còn có ai?
Đạo Phong nhíu mày nói: “Quỷ Vực lấy đâu ra lạc?”
Dương Cung Tử nói: “Quỷ Vực không có lạc, nhưng có rất nhiều hoa trái hương vị tiếp cận lạc nhỉ, sư phụ anh khi ở nhân gian không tìm thấy lạc, cũng không ăn đậu rang các thứ sao.”
Đạo Phong nở nụ cười hiếm hoi, hướng phía trước đi tới ven của ngọi đồi, từ giữa một đống cành cây nhìn qua, chỉ thấy một lão già mặc áo dài màu lam cùng giày bảo hộ lao động, tựa vào trên cây, tay trái cầm hồ lô rượu, tay phải là củ quả bóc nhìn qua như là lạc, vừa ăn vừa uống, miệng còn hừ tiểu khúc, một tác phong thảnh thơi đến cực điểm.
“Lão hát khúc gì vậy?” Dương Cung Tử không khỏi tò mò.
Đạo Phong lộ ra một tia mỉm cười không dễ phát giác: “Không cần nghe ta cũng biết, nhất định là tiểu quả phụ viếng mồ mả.”
Dương Cung Tử cạn lời, nhìn Thanh Vân Tử, trong đầu hiện ra lại là lão hôm đó ở trước Huyền Không quan, đại chiến “Nhân gian đạo thần” Vô Cực thiên sư, loại khí thế có gan đồ thần trảm ma, vô địch thiên hạ đó, cùng này một hình tượng lão nhân đáng khinh trước mắt, căn bản không phải cùng một người nha.
“Truyền lệnh xuống, toàn bộ mọi người bày trận chờ đợi, hoàn toàn phục tùng lão đạo sĩ này điều khiển.”
Quỷ tướng có chút buồn bực, nghi hoặc hỏi: “Hoàn toàn phục tùng?”
“Phải, cho dù lão muốn các ngươi đi tìm chết, các ngươi cũng không thể chậm trễ. Mặt khác phái hai người đi hầu hạ lão, muốn cái gì cho cái đó.”
Đuổi đi quỷ tướng, Đạo Phong nói với Dương Cung Tử: “Có sư phụ ta, cô có thể yên tâm rồi, ta bây giờ đi bế quan, cô có thể đi rồi.”
“Cẩn thận chút.” Dương Cung Tử nhìn hắn đi hướng Bồ Đề Thần Mộc, bản thân xoay người bay xuống khỏi núi rừng, khi đi ngang qua bên cạnh Thanh Vân Tử, dừng lại, cung kính hành lễ nói: “Sư phụ.”
“Hỗn Độn Thiên Đế, gọi ta là sư phụ, ta không đảm đương nổi đâu.”
Thanh Vân Tử miệng nói như vậy, lại quay đầu, hướng nàng cười cười, cười rất thân thiết.
Dương Cung Tử nói: “Có lão ngài ở đây, tôi an tâm rồi.”
Thanh Vân Tử uống một ngụm rượu, nhìn nàng, chậm rãi nói: “Ngươi là chúa tể hỗn độn giới, phối với đồ đệ ta, cũng miễn cưỡng xứng đôi.”
Miễn cưỡng… Khóe miệng Dương Cung Tử giật giật.
Thanh Vân Tử vỗ vỗ mặt cỏ bên người nói: “Đến đến đến, ta hỏi ngươi một vấn đề.”
Dương Cung Tử đành phải đi qua, ngồi xuống ở bên người lão, ngồi nghiêm chỉnh, nghe dạy bảo.
Thanh Vân Tử xoay người lại, đối mặt nàng nói: “Ngươi tuy là Hỗn Độn Thiên Đế, nhưng ta xem ngươi là người trong nhà, cho nên muốn hỏi ngươi một lần, lẽ ra, ta lấy thân phận trưởng bối, hỏi cái này không thích hợp, nhưng ta phải lo cho hai đứa không nên thân…”
Dương Cung Tử nghe lão nói nhảm hồi lâu, cười nói: “Sư phụ tuy đã làm âm thần, tính cách vẫn không thay đổi nha.”
“Ngươi là nói ta dong dài?”
“Không không, sư phụ đây là nói thẳng.”
Thanh Vân Tử cười hắc hắc nói: “Ta hỏi ngươi nha, nha đầu, ngươi là muốn theo Đạo Phong phải không, nhưng ngươi đối với Thiếu Dương… Khụ khụ, ngươi có phải cũng thích Thiếu Dương hay không?”
Dương Cung Tử cảm thấy mặt mình chợt đỏ lên, may mắn đeo khăn che mặt, lập tức hơi cúi đầu nói: “Sư phụ sao lại hỏi cái này, người… sao biết ta đối với Thiếu Dương…”
“Ta nói, loại chuyện này vốn không nên là ta kẻ làm trưởng bối này hỏi, không khỏi có chút càn rỡ, nhưng hai đứa nó đều là con ta, ta chung quy phải làm rõ, ngươi rốt cuộc là muốn làm vợ con trai cả của ta, hay là con dâu thứ, hơn nữa Thiếu Dương đã có chủ, ta cũng từng đáp ứng con bé đó, ngươi như vậy làm ta rất khó xử…”
Dương Cung Tử cúi đầu không nói, một lát sau nói: “Sư phụ, một người có thể đồng thời thích hai người không?”
Thanh Vân Tử rụt cổ nói: “Thích ba người cũng được, mấu chốt là, ngươi chỉ có thể đi theo một người, hơn nữa sau khi xác định, thì phải toàn tâm toàn ý.”
Dương Cung Tử nghe xong lời này, có chút thoải mái nói: “Sư phụ khai sáng.”
“Tình không do mình, không phải lỗi của bản thân.”
Dương Cung Tử gật gật đầu nói: “Đúng rồi, ta đối với Thiếu Dương, chỉ là đơn thuần thích, ta là muốn đi theo Đạo Phong, đối với Thiếu Dương… Hắn cũng là người thân nhất của ta, nhưng ta chỉ có thể đem hắn đặt dưới đáy lòng.”
Thanh Vân Tử thở dài nói: “Nha đầu, đường tình gian khổ, tạo hóa trêu người, tương lai không biết sẽ là kết cục thế nào, đó là duyên cớ ta vì sao một lòng muốn đầu thai, có một số việc, ta không muốn thấy.”
Trong lòng Dương Cung Tử khẽ động, vội hỏi: “Sư phụ có phải dự kiến được cái gì hay không?”
“Ta ngược lại tình nguyện ta cái gì cũng thấy không rõ.” Ánh mắt Thanh Vân Tử dời về phía xa xa, thay đổi một giọng điệu cực kỳ lừa tình, thở dài: “Đa tình tự cổ không dư hận, mộng đẹp là dễ tỉnh nhất, dễ tỉnh nhất nha…”
Đột nhiên nâng lên tay trái, vẽ ở lòng bàn tay phải, sinh ra một luồng thanh khí, xoay quanh ở lòng bàn tay nói: “Ngươi nhìn xem, ngươi có thể thấy rõ hay không.”
Dương Cung Tử vội vàng đứng dậy, ghé lên quan sát.
Thanh khí lưu động, dần dần tách ra, trong đó xuất hiện một hình ảnh mơ hồ, dần dần rõ ràng…
***
Nước của đầm nước đọng hướng hai bên tách ra, hình thành một con đường, Mỹ Hoa từ trong đó đi lên bờ, cả người ướt sũng, đường cong hiển lộ hết.
Lần này không riêng gì Lưu Minh, ngay cả bản thân Diệp Thiếu Dương cũng nhìn mà muốn chảy máu mũi.
Mỹ Hoa đỏ mặt, hai tay nắm lại, chà xát một phen, một đạo quỷ khí lan tràn ra trên người, nháy mắt hong khô hơi nước.
Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng, nghênh đón hỏi: “Thế nào?”
Mỹ Hoa mở tay, lòng bàn tay nắm vài miếng bèo nói: “Chỉ tìm được những thứ này.”
Phiến lá hình răng cưa, bên trên mọc lông tơ đỏ rực, nhìn kỹ mà nói, giống như có thể nhìn thấy một khuôn mặt quỷ.
Là Địa Ngục Ma Tâm Thảo không sai.
“Đáy hồ còn có một chút lá cây, nhưng không có nhiều thứ hơn nữa, một gốc cây còn sống cũng không có.”
Diệp Thiếu Dương nhìn phiến lá trong lòng bàn tay, suy nghĩ một phen rồi nói: “Đã có cái lá cây này, nói lên từng sinh trưởng, có lẽ là lặng lẽ rời khỏi.”
Quay đầu nói với Tạ Vũ Tình: “Trong vườn trường nhất định còn có Ma Tâm Thảo, tuy không biết sẽ thế nào, nhưng phải tìm ra thanh lý toàn bộ, bằng không tất có hậu hoạn.”
Tạ Vũ Tình gật gật đầu, hỏi Lưu Minh, “Trong trường học còn có bao nhiêu chỗ có nước?”
Lưu Minh suy nghĩ một phen nói: “Còn có hồ nhân công, có hai cái ao nước… Cái khác thì không còn, ồ đúng rồi, cống thoát nước có tính không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










