Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
Tập 202
❮ sautiếp ❯Chương 1360: Đêm khuya thi biến (2)
Tối qua bởi vì có thương tích trong người, lại quá mệt, hàn huyên vài câu cùng nàng ở trên wechat, sau khi xác định nàng an toàn liền ngủ, hiện tại là thời điểm báo cáo công tác tư tưởng rồi.
Sau khi điện thoại kết nối, Diệp Thiếu Dương hỏi tình huống của nàng trước, biết được nàng đã đến Hạ Môn, đang điều tra tình huống linh tu hội, tạm thời còn chưa có manh mối gì.
“Sư phụ em sau khi nghe nói tình huống, rất coi trọng, muốn dẫn sư huynh cùng nhau tới đây theo em cùng nhau điều tra, có một số quan hệ cũ, chỉ có ông ấy mời nổi.”
“Ồ ồ, sư phụ em đi mà nói: vậy anh càng thêm yên tâm.”
“Còn có một tin tức, sư huynh em có bạn gái rồi, cũng là một pháp sư, nghe nói hiện tại như keo như sơn, sư phụ em rất hao tổn tâm trí.”
Diệp Thiếu Dương vừa nghe, từ trên giường lăn lông lốc bò dậy: “Ta kháo, đây càng là chuyện tốt nha! Mau bảo bọn họ tiếp xúc thân mật, sớm một chút kết hôn, anh nhất định đi uống rượu mừng!”
Nhuế Lãnh Ngọc nghi ngờ nói: “Anh và sư huynh em quen thân lắm sao?”
“Không có, làm sao vậy?”
“Vậy anh kích động như vậy làm gì, cũng không phải anh lấy vợ!”
Diệp Thiếu Dương cười hì hì: “Anh nghĩ là, hắn có vợ rồi, thì sẽ không bao giờ nữa có ý với em nữa.”
“Người ta vốn cũng không có ý với em.”
“Ừ, à thì… anh báo cáo với em một sự kiện.”
Diệp Thiếu Dương đem cả sự kiện từ đầu tới đuôi nói một lần, đương nhiên, một chút chi tiết không nên nói thì vẫn không nói: cũng không phải có ý giấu diếm, chính hắn không thẹn với lòng, những thứ kia ở trong mộng cảnh, cũng là bởi trúng mị thuật, nhưng thực nói ra, Nhuế Lãnh Ngọc khẳng định sẽ khó chịu, một điểm này hắn vẫn hiểu.
Sau khi nghe xong, qua hồi lâu, đầu kia của điện thoại mới truyền đến tiếng hít vào của Nhuế Lãnh Ngọc.
“Anh thế mà thu Cửu Vĩ Thiên Hồ, quá khó có thể tin!”
“Anh đến bây giờ cũng như nằm mơ. Nhưng cô ấy hiện tại chỉ còn lại có hai thành tu vi, không sai biệt lắm với đám người Qua Qua, cảm giác cũng không có gì khác cả.”
Nhuế Lãnh Ngọc trầm ngâm một lát nói: “Anh và cô ấy đều phải để ý, thiên hồ nội đan, là đồ cực tốt, nếu tin tức truyền ra, khẳng định sẽ có không ít người có ý đồ với cô ấy. Cô ấy đã thành yêu phó của anh, anh phải bảo vệ cô ấy, đây là trách nhiệm của anh, việc khác em cũng không có gì để nói.”
“Anh biết.” Diệp Thiếu Dương nghe nàng nói như vậy, trong lòng rất thả lỏng.
Hàn huyên một hồi, Nhuế Lãnh Ngọc muốn nghỉ ngơi, Diệp Thiếu Dương dặn dò kỹ một phen, lúc này mới cúp điện thoại, bản thân cũng nằm xuống nghỉ ngơi.
***
Thạch Thành ban đêm, rất nhiều hoạt động sống về đêm vừa mới bắt đầu, cũng có rất nhiều người đã nghỉ ngơi.
Tào Dũng cùng vợ là Tiểu Lan tắt TV, lên giường hàn huyên một hồi, đang chuẩn bị làm việc, kết quả quần áo còn chưa cởi, cửa phòng đột nhiên bị mở ra.
Tào Dũng ngẩng đầu, nhìn thấy con trai Nhạc Nhạc xuất hiện ở cửa.
“Con làm sao vậy?” Tào Dũng hỏi.
“Con sợ…” Nhạc Nhạc bẹp miệng, vẻ mặt ủy khuất.
“Sợ cái gì?”
“Trong ngăn tủ, có người nói chuyện với con…”
“Nói bậy bạ gì đó!” Tào Dũng mắng.
“Anh đi xem chút!” Tiểu Lan đẩy hắn.
Tào Dũng đi theo con trai tới phòng của nó.
“Ngăn tủ nào?”
Nhạc Nhạc chỉ chỉ một cái tủ âm tường đối diện giường.
Tào Dũng tiến lên mở ra tủ âm tường, bên trong tối om, chất đống rất nhiều tạp vật. Quần áo nhỏ của Nhạc Nhạc, còn có đồ chơi linh tinh.
Vì cho con trai một cái an ủi tâm lý, Tào Dũng đem tạp vật đều lật lên một lần nói: “Không có ai cả, ngủ đi.”
“Thật sự có người, nói chuyện với con, bảo con đem tủ âm tường mở ra!”
Tào Dũng xoa xoa bả vai Nhạc Nhạc nói: “Có phải lén xem phim kinh dị hay không, mau ngủ đi!”
“Con muốn ngủ với mụ mụ.” Nhạc Nhạc đuổi theo.
“Hôm nay mụ mụ là của bố.” Tào Dũng cười đi ra ngoài, con bây giờ đã lớn, phải rèn luyện ý thức độc lập.
Nhạc Nhạc bị nhốt ở trong phòng, ủy khuất cắn môi, cuối cùng cũng chỉ có thể trở lại trên giường, cuộn mình ở trong ổ chăn.
Nó chưa ngủ, một mực dựng thẳng lỗ tai nghe động tĩnh trong phòng.
Không biết qua bao lâu, trong tủ âm tường lại vang lên thanh âm kỳ quái, giống như có một bàn tay vuốt ve ở hàng rào trên cửa, tiếp theo nhẹ nhàng đẩy cửa hàng rào.
Nhạc Nhạc ngồi bật dậy, tựa vào đầu giường, hoảng sợ nhìn qua.
“Nguyệt quang quang, tú tài lang, kỵ bạch mã, quá liên đường…”
Trong cái tủ truyền ra tiếng ca của một nữ nhân, thanh âm rất âm u lạnh lẽo, giọng hát rất cổ quái, ở trong tai Nhạc Nhạc sáu tuổi, như là trong TV nghe được hí kịch nào đó.
Tiếng ca này làm nó sợ hãi dựng tóc gáy.
Một lát sau, tiếng ca dừng lại, một thanh âm nữ nhân âm u lạnh lẽo vang lên: “Nhạc Nhạc, giúp ta mở cửa được không…”
Nhạc Nhạc nhất thời cảm giác yết hầu phát khát, một loại cảm giác muốn nôn mửa trào lên.
“Nhạc Nhạc, mở cửa, bằng không… ta sẽ tự mình đi ra ngoài.”
Nhạc Nhạc vội vàng xuống giường, muốn chạy ra khỏi phòng, đúng lúc này, đèn tắt.
“Kẹt…”
Nhạc Nhạc nghe thấy được tiếng tủ bị mở ra, nhịn không được quay đầu nhìn một cái.
Nương ánh trăng ảm đạm ngoài cửa sổ chiếu vào, hai cái tay dài nhỏ mà tái nhợt đẩy ra cửa tủ, tiếp theo là một cái đầu thò ra.
Là một cái sọ não trọc lông lốc, bên trên lại gồ ghề, mọc đầy bọc như nhọt độc, chảy chất lỏng dinh dính màu xanh lục, bên trên còn bò đầy sâu bọ màu trắng.
Tiếp theo là thân thể, kẽo kẹt kẽo kẹt vặn vẹo bò ra, chậm rãi ngẩng đầu, cả khuôn mặt phát ra ánh huỳnh quang màu xanh lục, hai khóe mắt treo lên, miệng rách ra giống sứt môi, lộ ra một cái đầu lưỡi màu tím, liếm ở quanh môi.
Nhạc Nhạc ‘thịch’ một tiếng ngã ngồi xuống đất, một dòng chảy nóng từ giữa hai chân chảy ra.
Nữ tử ‘phì’ một tiếng bật cười.
“Nếu ngươi mở cửa cho ta, ta sẽ không thương tổn ngươi, hiện tại, đi theo ta đi…”
Miệng đột nhiên mở ra, đầu lưỡi màu tím nháy mắt vươn đến, bao lấy cổ Nhạc Nhạc, dùng sức kéo đến bên người mình, bò ngược lại vào trong tủ.
Cửa tủ lại đóng lại.
Sau khi xong việc, Tào Dũng xuống giường, đi buồng vệ sinh rửa mặt, đi ngang qua phòng của Nhạc Nhạc, thấy tắt đèn, vì thế đẩy cửa đi vào nhìn thoáng qua, không có Nhạc Nhạc, mở đèn, tìm trong trong ngoài ngoài một lần, kêu vài tiếng cũng không có đáp.
Lúc này người vợ cũng đã dậy, hai người ở trong nhà tìm một vòng, tất cả chỗ có thể giấu người đều tìm khắp, cũng không thấy Nhạc Nhạc…
Tào Dũng đi tới trước cửa nhà, kiểm tra một phen, xích chống trộm còn treo ở trên ổ khóa.
Hai vợ chồng nhìn nhau, nhất thời đều trợn tròn mắt.
Nếu là Nhạc Nhạc mở cửa đi ra ngoài, xích chống trộm nhất định là mở ra, bởi vì không có cách nào từ bên ngoài khóa lại.
Cho nên Nhạc Nhạc nhất định còn ở trong nhà.
Hai vợ chồng lại bắt đầu tìm khắp nơi, vẫn không có.
“Tại sao có thể như vậy!” Tiểu Lan kinh ngạc nói.
Ánh mắt Tào Dũng ở trong phòng đảo qua, dừng ở trên tủ, đi lên phía trước, mở cửa tủ ra…
Trừ một đống tạp vật, cái gì cũng không có.
“Báo cảnh sát đi!”
Tạ Vũ Tình và Tuyết Kỳ về nhà, thay phiên tắm rửa, sau đó ngồi ở phòng khách, vừa xem TV vừa thảo luận chuyện Cửu Vĩ Thiên Hồ.
Trường kỳ ở chung, khiến giữa hai người sinh ra một loại cảm tình như tỷ muội, không có gì giấu nhau
Chương 1361: Thi thể biến mất (1)
Tuyết Kỳ còn giúp Tạ Vũ Tình xử lý mấy sự kiện thần quái, thành trợ thủ không thể thiếu của cô.
“Cô nói: hồ ly tinh có phải đều là rất lẳng lơ hay không?” Tạ Vũ Tình ăn nho vừa mua, đột nhiên hỏi.
“Không có đâu, cô từ đâu ra kết luận này?” Tuyết Kỳ dùng ipad chơi games, thuận miệng nói.
“Không phải kết luận, tôi là đoán, hồ ly tinh mà, chuyên môn mê hoặc nam nhân, không phải rất lẳng lơ sao?”
Tuyết Kỳ bật cười: “Thì ra cô là lo lắng Thiếu Dương bị cô ấy ăn mất.”
“Đúng vậy, có hồ ly tinh ở bên người, lại xinh đẹp như vậy, không nắm chắc được.”
Tuyết Kỳ nói: “Tôi thấy sẽ không đâu, Diệp Thiếu Dương tuy nhìn như lỗ mãng, háo sắc, nhưng điểm mấu chốt là có.”
“Cái đó ai biết.” Tạ Vũ Tình lẩm bẩm một tiếng.
Đúng lúc này, điện thoại vang, Tạ Vũ Tình cầm di động lên tiếp nghe.
Điện thoại là Kỳ Thần gọi tới, sau khi kết nối nói: “Lão đại chị làm gì thế, còn chưa ngủ?”
“Cái gì, đừng nói thứ vô dụng, có việc thì nói.” Tạ Vũ Tình đối với hắn trước giờ không cho hoà nhã.
“A A, là như vậy, vừa nhận được điện thoại của ban trinh sát hình sự, nói có một đứa nhỏ, ở dưới tình huống cửa nhà khóa trái mất tích…”
“Mất tích tìm chị làm gì!” Tạ Vũ Tình kêu lên.
“Lão đại nghe em nói xong đã, đội hình cảnh đã tra xét, cửa nhà đứa nhỏ khóa trái, không có khả năng ra được.”
“Cạy cửa sổ thôi.”
“Đó là tầng mười sáu… Hơn nữa phụ cận cũng chưa tìm được thi thể, xem camera an ninh tiểu khu, bất cứ vị trí nào cũng không xuất hiện bóng dáng đứa nhỏ, cứ như vậy biến mất vào hư không, cho nên, lão Cửu cảm thấy nghi là sự kiện thần quái, gọi điện thoại cho em. Lão đại chị xem…”
“Chị lại không biết là sự kiện linh dị.” Tạ Vũ Tình thuận miệng hỏi: “Ở đâu?”
“Tiểu khu vườn hoa Bác Nhã, ngay tại phụ cận nhà chị, chị nếu tiện, có thể đi xem chút hay không?”
“Biết rồi, đem địa chỉ phát cho chị, sau đó chú đi trước chờ chị.”
Buông điện thoại, Tạ Vũ Tình đứng dậy duỗi cái lưng mỏi, nói với Tuyết Kỳ: “Tiểu mỹ nữ, theo tôi đi một chuyến đi.”
“Giờ là lúc nào rồi, còn bảo tôi đi!” Tuyết Kỳ cực kỳ bất mãn.
Tạ Vũ Tình tiến lên ôm bả vai của cô, lựa lời dỗ: “Đi thôi, ngay tại phụ cận tiểu khu này, nếu xa tôi cũng không đi. Đúng rồi, chúng ta có thể thuận tiện đi cửa hàng thức ăn nhanh mua chút bữa ăn khuya ăn, cô muốn ăn cái gì…”
“Lại lấy bữa ăn khuya dỗ tôi, Tạ Vũ Tình cô có phải thực đem tôi coi là tiểu cô nương hay không.”
“Không phải sao?”
Tuyết Kỳ hừ một tiếng, đứng lên nói: “Đi thôi, nếu cửa hàng thức ăn nhanh đóng cửa, tôi về ngay.”
Tạ Vũ Tình nhịn cười, cùng cô ấy vào nhà thay quần áo.
Hai cô nương cùng một chỗ, cũng không có gì cố kỵ, hơn nữa Tạ Vũ Tình làm việc luôn luôn hấp tấp, trước mặt Tuyết Kỳ liền cởi bỏ khăn tắm, bên trong cũng không mặc gì.
“Oa, dáng người này, tôi nếu là nam, tôi tuyệt đối không giữ được.” Tuyết Kỳ nhìn chằm chằm hai mảng cực lớn trước ngực cô, trêu đùa.
“Cút!” Tạ Vũ Tình bị cô bé nhìn có chút ngại, vội vàng mặc quần áo. Tuyết Kỳ cũng thay quần áo, hai người đi ra khỏi nhà.
Mục tiêu ngay tại tiểu khu cách vách, cũng không cần lái xe.
Hai người sóng vai đi ở trên đường, Tuyết Kỳ cầm một chai sữa đậu uống.
“Cô quả thực đúng là ăn hàng, không phải ăn thì là uống.” Tạ Vũ Tình trêu chọc, thật ra cô cũng biết, thân thể Tuyết Kỳ dù sao cũng là người, cũng cần bổ sung hơi nước, mới có thể bảo trì bình thường.
“Tuyết Kỳ, tôi hỏi cô, cô có tính toán gì không?” Đi ở trên đường, Tạ Vũ Tình thuận miệng hỏi.
Tuyết Kỳ nghe xong lời này, phun ra ống hút, đáy mắt hiện ra một mảng thương cảm khác với vẻ ngoài, khe khẽ thở dài nói: “Tiểu Thước đã chết, người thân lúc còn sống của tôi cũng đều không còn nữa, tôi cái gì cũng chẳng phải, nhưng ở với cô cùng Thiếu Dương rất vui vẻ, tôi cũng không nghĩ sau này. Tương lai có một ngày hồn phách tôi tụ sinh, thì đi âm ty đưa tin.”
“Cô nỡ bỏ tôi đi sao?”
“Có lẽ đến lúc đó, mấy người đều đã chết.”
Tuyết Kỳ cười cười, “Dù sao hiện tại ở cùng với cô, rất vui vẻ, có người bao tôi ăn uống, nghĩ nhiều như vậy làm gì.”
“Tôi chính là vô duyên vô cớ nuôi cái đứa ăn hàng mà.” Tạ Vũ Tình ở trên mặt cô bé véo một cái, cười lên.
Tới trong gia đình báo án, Kỳ Thần đã có mặt, sau khi báo cáo tình huống với Tạ Vũ Tình, lập tức đem một chiếc sandwich hoa quả đưa cho Tuyết Kỳ: “Tuyết Kỳ muội tử, mua cho em.”
Tuyết Kỳ đón lấy hỏi: “Anh vì sao mỗi lần gặp mặt đều mua đồ cho tôi, có phải có ý đồ gì hay không?”
“Không có không có, chỉ là thấy em quá đáng yêu.”
Tuyết Kỳ liếc xéo hắn nói: “Anh nhất định là có ý đồ, nói đi, anh có phải thích Vũ Tình hay không, muốn để tôi nói chuyện giúp anh?”
Kỳ Thần còn không có mở miệng, Tạ Vũ Tình nghe thấy lời này, nhằm trên mông hắn đá một cước: “Đừng nói lung tung!”
“Em cái gì cũng chưa nói mà! Thật sự là oan chết!” Vẻ mặt Kỳ Thần so với khóc còn khó coi hơn.
Tuyết Kỳ ở một bên phì cười không ngừng.
Tạ Vũ Tình cũng trừng mắt nhìn cô bé một cái: “Làm việc!”
Ba người tới căn phòng đứa bé trai kia từng ở, Tuyết Kỳ phóng thích cảm giác lực, kiểm tra mọi nơi một phen, chưa phát hiện được bất cứ âm khí gì.
“Nó trước khi ngủ, nói có người ở trong tủ, nói chuyện với nó.” Tào Dũng cha của Nhạc Nhạc nhắc nhở.
Tuyết Kỳ lại mở ra tủ, nửa thân thể thò vào, cẩn thận tìm tòi, lúc này mới phát hiện được một luồng thi khí, lòng trầm xuống, tìm kiếm ngọn nguồn thi khí, lông mày nhíu lại từng chút một, lẩm bẩm: “Không có lý do nha!”
Tạ Vũ Tình vội vàng hỏi: “Làm sao vậy?”
“Tôi cảm giác được thi khí, kỳ quái là, tôi tìm không thấy ngọn nguồn ở đâu.”
Ở đưa thân mình tiến vào tủ bát, thi khí đã muốn dần dần tán đi.
“Quái, lại không có thi nguyên, sao có thể chỉ cần lưu lại thi khí ở nơi này chứ.” Tuyết Kỳ ngạc nhiên nói.
“Không chừng đã rời khỏi?” Tạ Vũ Tình thử hỏi.
“Nơi thi khí biến mất cuối cùng, tự nhiên chính là chỗ cương thi rời khỏi. Nhưng vì sao sẽ ở trong cái tủ này chứ.”
Tuyết Kỳ nghĩ đến cái gì, hỏi Tào Dũng: “Anh nói: con anh trước khi mất tích, nói trong tủ có người nói chuyện với nó?”
Hai vợ chồng cùng nhau gật đầu, tuy không rõ vì sao cục cảnh sát sẽ tìm một tiểu nha đầu nhìn mười mấy tuổi đến tra án, nhưng mà xem bộ dáng của cô bé, tựa như rất chuyên nghiệp.
Tạ Vũ Tình vừa nghe, nói với Tuyết Kỳ: “Nói như vậy, cái tủ này quả nhiên có vấn đề, có khả năng hay không, là cương thi bắt đứa nhỏ, thông qua vách tường chui ra ngoài?”
“Kính nhờ, một người sống, sao có thể từ vách tường chui qua, cho dù là bản thân cương thi cũng không làm được, nhưng căn cứ phạm vi thi khí đến xem, nơi này lại là chỗ cuối cùng nó biến mất…”
Hai cái suy luận, đều có chứng cớ chống đỡ, nhưng kết quả lại là tự mâu thuẫn, Tuyết Kỳ vẫn là lần đầu tiên gặp được loại tình huống này, cắn ngón tay bắt đầu tự hỏi.
Tạ Vũ Tình không dám quấy rầy cô bé, hỏi Kỳ Thần: “Điều tra ở phụ cận chưa?”
“Đã bắt đầu điều tra ở phụ cận.” Kỳ Thần nói.
Chương 1362: Thi thể biến mất (2)
Ngay tại lúc mấu chốt này, điện thoại vang lên, Kỳ Thần sau khi tiếp nghe một hồi, vẻ mặt đột nhiên thay đổi, nói với Tạ Vũ Tình: “Ở trong cống thoát nước của tiểu khu tìm được một đứa nhỏ, tựa như chính là đứa trẻ mất tích!”
Đoàn người chạy vội ra ngoài, Kỳ Thần ở phía trước dẫn đường, chạy ra khỏi tiểu khu, theo tường vây một đường chạy như điên, đi tới một góc tới gần rừng cây.
Mấy viên cảnh sát cầm đèn pin, hướng một cái chỗ hổng cống thoát nước mở ra soi tới, một người chui nửa thân trên vào, không ngừng lên tiếng dụ dỗ đối phương đi qua đây.
“Chuyện gì vậy?” Tạ Vũ Tình hỏi.
“Báo cáo trưởng ban Tạ, chúng tôi là thời điểm ở nơi này tuần tra, nghe được phía dưới có tiếng trẻ con khóc, có trẻ con trốn ở dưới không ra, không biết có phải đứa bé mất tích hay không.”
Tào Dũng vừa nghe nói có thể là con mình, lập tức lao tới cửa cống thoát nước, lớn tiếng gọi tên con.
“Khanh khách…” Một chuỗi tiếng cười sang sảng từ trong cống thoát nước truyền đến.
“Ba ba, xuống dưới chơi với con đi, con ở đây chờ ba.”
Tào Dũng giật mình, lập tức khóc hô lên: “Là con tôi, là con tôi!”
Trực tiếp chui vào.
“Mau đem hắn kéo ra!” Tạ Vũ Tình vội vàng hạ lệnh, mấy viên cảnh sát lập tức tiến lên, cầm lấy hai cái chân hắn, liều mạng lôi ra bên ngoài.
Khi Tào Dũng bị kéo ra, hai tay túm lấy hai cái chân một đứa nhỏ, cùng nhau bị xách lên trên mặt đất.
Đứa bé trai mặt đầy vết bẩn, khóe môi nhếch lên một cái mỉm cười kỳ quái.
Tuyết Kỳ liếc một cái nhìn thấy nó, lập tức xông lên, một bàn tay ấn cổ nó, đem hai cánh tay bẻ đến phía sau, đứa bé trai dùng sức giãy dụa.
“Buông con tôi ra, buông con tôi ra!” Tào Dũng bị đè lại lớn tiếng hò hét.
“Nó đã không phải con anh nữa.” Tuyết Kỳ nói xong, hai ngón tay móc chặt cái mũi, hướng lên trên vén lên, đem miệng cạy ra, kết quả toàn bộ thấy mọi người đều hít ngược một ngụm khí lạnh:
Hàm răng sữa của đứa bé trai giống như từng bị nước mực nhuộm, biến hết thành màu đen, hơn nữa mọc ra hai đôi răng nanh.
“Còn cứu được không?” Tạ Vũ Tình hỏi.
Tuyết Kỳ lắc đầu: “Thi biến rồi, hồn phách đã không ở trong thân thể.”
Nói ra câu này, Tuyết Kỳ lấy ánh mắt liếc một chút cha mẹ của đứa bé trai, trong lòng cũng rất khổ sở.
Ở dưới yêu cầu của Tuyết Kỳ, Tạ Vũ Tình tìm đến một sợi dây thừng, đem tiểu cương thi này trói lại, đựng ở trong một cái túi to màu đen, cẩn thận vận chuyển về cục cảnh sát, về phần cha mẹ của đứa bé trai, ở lúc nhìn thấy trong miệng con trai mọc ra răng nanh, liền trực tiếp ngất đi.
“Việc cấp bách, xử trí đứa nhỏ này như thế nào, chung quy không thể giết chứ?”
Trong văn phòng, Tạ Vũ Tình nhìn đứa bé trai bị trói ở trên mặt đất nói.
Đôi mắt đứa bé trai đỏ bừng, trong cái miệng hơi mở ra không ngừng chảy xuôi dịch sền sệt màu đen, bộ dáng làm người ta sợ hãi không thôi.
Tuyết Kỳ nói: “Nó đã chết, không tồn tại giết hay không, hiện tại thi thể, chỉ là bị một luồng thi khí khống chế, có xác mà vô hồn.”
“Vậy… Tốt nhất đừng lưu lại vết thương, nhỡ đâu cha mẹ nó không thông tình lý, đến lúc đó khám nghiệm vết thương thì phiền toái.”
Tuyết Kỳ nói: “Cô tìm Thiếu Dương đi, tôi chỉ là quỷ thi, đấu pháp còn được, loại chuyện siêu độ này tôi không làm được, lại nói chuyện này rất phiền toái, chỉ có tìm hắn đến điều tra.”
Mấy cảnh sát phía sau vừa nghe thấy tên Diệp Thiếu Dương, đều nhìn nhìn nhau, vẻ mặt hưng phấn.
Bọn họ đều là thành viên ban điều tra tội phạm thần quái, đã sớm nghe nói đại danh Diệp Thiếu Dương, rất nhiều người chưa từng gặp, có người từng gặp, nhưng chưa từng thấy hắn ra tay, nghe nói Diệp Thiếu Dương sắp tới, mỗi người đều rất hưng phấn, làm sẵn chuẩn bị mở to mắt mà nhìn.
Nhận được điện thoại của Tạ Vũ Tình, Diệp Thiếu Dương đã ngủ, nghe cô đem sự tình nói sơ qua một lần, người cũng tỉnh táo luôn, tỏ vẻ mình lập tức đi qua.
“Có chuyện gì vậy?” Qua Qua cũng từ trên giường nhảy dựng dậy hỏi.
Chỉ cần là ở nhà, nó sẽ thích ngủ cùng Diệp Thiếu Dương.
“Vũ Tình bên kia lại xảy ra một vụ án thần quái, ta phải đi xem chút.” Diệp Thiếu Dương vừa nói: vừa mặc quần áo, đem đai lưng thắt vào.
“Lại xảy ra sự kiện thần quái?” Qua Qua nhíu mày: “Thạch Thành tuy lớn, cũng không đến mức ba ngày thì hai bữa xảy ra sự kiện thần quái chứ, chuyện linh tu hội vừa giải quyết, sao lại bật ra một sự kiện thần quái?”
Diệp Thiếu Dương cẩn thận suy nghĩ nói: “Chuyện linh tu hội khác, bọn họ chế tạo sự kiện thần quái, là cố ý dụ dỗ ta.”
“Vậy ngươi làm sao biết lần này không phải?”
Động tác xách ba lô của Diệp Thiếu Dương dừng một chút rồi nói: “Đi xem chút rồi nói!”
Phòng ngủ Tiểu Cửu đóng cửa, Diệp Thiếu Dương hỏi Qua Qua biết được, cô ấy ngủ ở trong phòng.
Sợ cô ấy tỉnh lại tìm không thấy mình, sẽ không biết làm sao, dù sao cô ấy ngay cả điện thoại cũng không biết gọi, vì thế bảo Qua Qua đi xuống trước, mình đi gõ cửa, muốn nói một tiếng với cô.
Tiểu Cửu mở cửa, tóc rối, mắt buồn ngủ mông lung, rất là quyến rũ.
“Vũ Tình gặp phải một vụ án thần quái, không xử lý được, bảo tôi đi xem chút.”
“Ồ, cần tôi đi không?”
“Tạm thời không cần, cô tiếp tục ngủ đi.” Diệp Thiếu Dương không tự giác hướng dưới thân cô nàng liếc một cái, nhất thời cả người đều ngây dại.
“Lão đại, ngươi sao lại mặc nội y ngủ chứ!” Diệp Thiếu Dương kêu lên.
Trên thân Tiểu Cửu mặc áo trong rộng thùng thình, phía dưới lại chỉ mặc một cái quần lót màu hồng, tuy bị vạt áo trong che khuất hơn phân nửa, nhưng càng thêm tỏ ra cảnh xuân kiều diễm.
“Vậy tôi nên không mặc sao?”
Diệp Thiếu Dương muốn ngất tại chỗ. “Cô như vậy bị người ta nhìn thấy thì làm sao!”
“Qua Qua là tâm tính trẻ con vài tuổi, có làm sao đâu, nơi này người trưởng thành chỉ có một mình anh, anh cũng không phải chưa từng thấy, có sao đâu mà.”
Lại là câu này!
Diệp Thiếu Dương quả thực hết chỗ nói rồi, bịt mắt: “Vậy cô tiếp tục ngủ đi, tôi đi đây.”
Tiểu Cửu xoay người vào nhà, cửa cũng không đóng.
Diệp Thiếu Dương nghe thấy tiếng bước chân, nhịn không được tách ra hai ngón tay, xuyên thấu qua kẽ ngón tay nhìn thoáng qua bóng lưng của cô nàng.
“Tội quá, tội quá.” Diệp Thiếu Dương đưa tay đem cửa phòng cô nàng khép lại, bỏ trốn mất dạng rời khỏi cửa nhà.
Hộ vệ gì đó của cô nàng sao còn chưa tới?
Lại để cô ấy ở tiếp như vậy, Diệp Thiếu Dương sợ mình thật sự sẽ thất thân.
Tuy mình không tính là quân tử đi, nhưng cái này thật sự không quan hệ với háo sắc, một em gái mặc hở hang đối với ngươi hoàn toàn không bố trí phòng vệ cả ngày ở trước mặt ngươi lắc qua lắc lại, là nam nhân đều chịu không nổi được không, lại nói mình như thế nào cũng là huyết khí phương cương.
Trước kia Chanh Tử thời điểm chưa quen biết Tiêu Dật Vân, cũng thường xuyên đùa giỡn mình, nhưng đó chỉ là đùa giỡn, cho dù mình muốn, Chanh Tử tám phần cũng không muốn, hiện tại Tiểu Cửu hoàn toàn ngược lại: chưa từng đùa giỡn mình, nhưng tựa như tùy thời chuẩn bị tốt cùng mình chuẩn bị cái gì đó.
Mỹ nhân ngư đi rồi, hồ ly tinh đến, càng đòi mạng người ta hơn.
Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ lắc lắc đầu, trong lòng tính toán thế nào đem Tiểu Cửu nhanh chóng tiễn đi.
Ở dưới lầu tìm được Qua Qua, từ tiểu khu đi ra, đang khó khăn vì muộn như vậy đi đâu gọi xe, một chiếc xe chạy tới, dừng ở trước mặt.
Lái xe là một bạn trẻ, hưng phấn cười với Diệp Thiếu Dương: “Diệp thiên sư, Diệp tiên sinh, tôi là phụng mệnh tới đón anh, mời lên xe!”
Chương 1363: Làm phép tìm thi
Diệp Thiếu Dương mang theo Qua Qua lên xe.
Bạn trẻ hết sức kích động, hỏi đông hỏi tây, Diệp Thiếu Dương ừ à có lệ, càng khiến bạn trẻ cảm thấy cao thâm khó lường.
Đến cục cảnh sát, Diệp Thiếu Dương lập tức bị mời vào trong một văn phòng phong bế.
Mấy cảnh sát nhìn thấy Diệp Thiếu Dương, lập tức ném tới ánh mắt sùng kính, bắt đầu đánh giá cao thấp.
Trong văn phòng, còn có một phòng nhỏ.
Tạ Vũ Tình kéo cửa đi ra, bảo mấy thủ hạ gác ở bên ngoài, bản thân dẫn Diệp Thiếu Dương đi vào.
“Cương thi!”
Diệp Thiếu Dương liếc một cái nhìn thấy đứa bé trai bị trói ở trên ghế.
Đứa bé trai bị trói đã nửa giờ, tinh thần vẫn đang rất tốt, miệng cắn ở trên ghế dựa lưng, đem ghế dựa lưng bằng gỗ cắn ra một vệt, vẻ mặt cuồng bạo, miệng hừ hừ.
“Rốt cuộc đã có chuyện gì?” Diệp Thiếu Dương hỏi.
“Cậu đi trừ thi khí của nó trước, nhớ lấy đừng để lại vết thương.” Tạ Vũ Tình dặn.
Diệp Thiếu Dương vốn đã lấy ra Định Thi Phù, nghe thấy câu này, lại đem linh phù thu lại, từ trong ba lô rút ra một cây tảo mộc kiếm bỏ túi, nắm ở trong lòng bàn tay, đem nắm tay vươn đến trước mặt tiểu cương thi, tiểu cương thi lập tức há mồm cắn tới, tay Diệp Thiếu Dương chợt rụt lại, lại buông lỏng ra tảo mộc kiếm, vừa lúc bị tiểu cương thi cắn.
Diệp Thiếu Dương lập tức một tay chộp lấy đầu tiểu cương thi, một tay khác cầm tảo mộc kiếm bị nó cắn, trong miệng niệm: “Kim câu phá thi khí, tứ phương đại đế cấp cấp như luật lệnh!”
Lưỡi kiếm ép xuống phía dưới, đem miệng tiểu cương thi cạy ra, lòng bàn tay mở ra, đem hai đồng tiền nắm ở lòng bàn tay bắn ra, vừa lúc rơi ở trên hàm răng hai bên miệng tiểu cương thi, kẹp ở trong kẽ răng.
Tiểu cương thi phun tảo mộc kiếm, dùng sức khép miệng, hai đồng tiền lập tức phát ra ánh sáng vàng, trụ vững áp lực, đem miệng tiểu cương thi chống đỡ lên lớn nhất, không cắn xuống được chút nào.
Diệp Thiếu Dương từ trong ba lô lấy ra hộp kim Thập Bát Thần Châm, lấy ra một cây kim to trong đó, một tay nhặt lên tảo mộc kiếm trên mặt đất, cạy ra đầu lưỡi tiểu cương thi, phía dưới có một thứ lồi lên giống cái nhọt, Diệp Thiếu Dương dùng kim đâm rách, lập tức chảy ra máu đen.
Diệp Thiếu Dương vẽ một tấm Hấp Linh Phù, bọc đồng tiền, đặt ở trên cái “nhọt” này.
Hấp Linh Phù từng chút một bị nước đen nhuộm đen.
Ở trong quá trình này, cái đầu của tiểu cương thi một mực giãy dụa lắc qua lắc lại, thẳng đến cuối cùng, khí đen tím trên làn da rút đi, khóe mắt trợn lên, run rẩy một hồi bất động, nhìn qua là một thi thể bình thường, chỉ là vẫn duy trì tư thế há mồm trợn mắt.
Diệp Thiếu Dương lại điểm hỏa một nắm lá ngải, hun một hồi ở trên người tiểu cương thi, đem thi khí hoàn toàn thanh trừ sạch sẽ.
“Xử lý xong, một chút vết thương cũng không có, giống như người tử vong bình thường.”
“Vẫn là cậu có biện pháp!” Tạ Vũ Tình khen một câu, nghĩ đến một đứa bé mấy tuổi cứ như vậy mà chết đi, lại đau lòng không thôi.
Tuyết Kỳ đem mọi chuyện nói một lần với Diệp Thiếu Dương.
“Có loại chuyện này?”
Diệp Thiếu Dương nhíu mày lại. Chuyện này nếu là Tạ Vũ Tình nói: hắn còn có thể không để ở trong lòng, nhưng Tuyết Kỳ là Thiên La Dạ Xoa, cảm giác lực đối với âm khí rất mạnh, Diệp Thiếu Dương tin tưởng phán đoán của cô.
“Hoàn toàn chính xác, bằng không tôi cũng sẽ không tìm cậu ra mặt.” Tuyết Kỳ nói.
Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút, bảo Tạ Vũ Tình đem ngày sinh tháng đẻ của đứa nhỏ này tìm đến trước, nó vừa mới chết không lâu, nếu bình thường mà nói: hồn phách còn chưa vào Uổng Tử thành, mình có thể thử chiêu hồn, nếu có thể đem hồn phách nó triệu đến, tất cả đáp án sẽ được gỡ bỏ.
Diệp Thiếu Dương lập tức gọi đến một thủ hạ, phân phó đi xuống, người nọ lập tức đi tra xét.
Diệp Thiếu Dương nắm chặt thời gian bố trí một cái pháp đàn chiêu hồn, chờ tra được ngày sinh tháng đẻ của người chết, lập tức làm phép chiêu hồn.
Đám người Tạ Vũ Tình ở một bên khẩn trương chờ đợi: nếu hồn phách người chết có thể được siêu độ, đối với cha mẹ nó mà nói: hẳn coi như là an ủi nhỉ?
Đáng tiếc, chiêu hồn tiến hành chưa được bao lâu, Diệp Thiếu Dương đã bỏ cuộc.
“Hồn phách không thấy nữa, không cảm giác được.” Diệp Thiếu Dương vừa thu thập đồ đạc vừa nói.
“Vì sao?” Tạ Vũ Tình nói.
“Hoặc là toái hồn thành tinh phách, hoặc chính là bị nhốt chặt ở nơi đặc thù nào đó, dù sao tôi không cảm giác được hồn phách tồn tại.”
“Cái này…”
Cuối cùng Tạ Vũ Tình tìm đến Kỳ Thần, thương lượng một phen, đem thi thể dựa theo trình tự thường quy để xử lý, mấu chốt là ổn định cha mẹ người chết.
Tiếp theo cô mang Diệp Thiếu Dương đi xem nơi phát hiện vụ án.
“Cửu Vĩ Hồ đâu?” Thời điểm rời khỏi cục cảnh sát, Tuyết Kỳ tìm một cơ hội hỏi Diệp Thiếu Dương.
“Ở nhà.” Diệp Thiếu Dương thuận miệng đáp.
Tới cống thoát nước phát hiện thi thể trước, Diệp Thiếu Dương bảo Qua Qua đi vào tra xét một phen, xem có tà vật nào trốn ở bên trong hay không.
Qua Qua ngửi một chút mùi của cái cống thoát nước, đánh chết cũng không muốn đi xuống.
“Ta chỉ nói với ngươi, ta đang làm chính sự.” Diệp Thiếu Dương nói.
Nghe thấy câu này, Qua Qua mới bất đắc dĩ chui vào cống thoát nước.
Người còn lại tới trong nhà người chết.
Còn có hai cảnh sát ở trong nhà lấy chứng cứ. Tạ Vũ Tình bảo bọn họ tránh đi, mang theo Diệp Thiếu Dương tới phòng của đứa bé trai Nhạc Nhạc.
“Chính là nơi này.”
Tuyết Kỳ đưa tay đẩy ra tủ âm tường, đem phát hiện của mình nói lại một lần.
“Không có khả năng, nơi này lại không có lối ra khác…”
Nhìn thấy vật thật, Diệp Thiếu Dương không khỏi bắt đầu có chút hoài nghi.
“Thời gian đã qua, thi khí đã hoàn toàn tan đi rồi.” Tuyết Kỳ nói.
“Chung quy sẽ có chút còn sót lại, cho dù trôi qua ba ngày, cũng có biện pháp có thể khiến chúng nó hiện hình.”
Tuyết Kỳ cũng rất muốn biết chân tướng, đứng ở một bên, đầy chờ mong xem hắn làm như thế nào.
Diệp Thiếu Dương tìm cái bát nhỏ trước, lấy ra một khối nhỏ Long Tiên Hương, mài một chút bằng móng tay cái, tiếp theo trộn vào các loại bột phấn thuốc phép.
Cẩu bảo của chó bốn mắt một tiền, bột phấn cỏ Thất Tinh hai tiền, máu cổ gà trống nửa tiền.
Dùng móng tay ngón út móc, liền biết có bao nhiêu.
Sau đó lấy ra một cái bình nhỏ, hướng bên trong rót một chút dịch dầu.
Nhìn dịch dầu vàng óng, Tạ Vũ Tình tò mò hỏi: “Sao giống như dầu vừng, đây là cái gì?”
“Giao du.”
Diệp Thiếu Dương dùng giao du đem bột phấn quấy thành một mảng dạng hồ, hướng Tạ Vũ Tình nhấc lên: “Hắc chi ma hồ, muốn làm một ngụm hay không?”
“Cút ngay!”
Tạ Vũ Tình khoát tay, không cẩn thận đụng tới miệng bát, thiếu chút nữa hất bát bay đi.
Diệp Thiếu Dương vội vàng tiếp lấy, không dám giỡn với quỷ vụng về này nữa, lấy ra một cây bút chu sa, chấm “Hắc chi ma hồ” mình điều phối, lúc này tủ bát sớm đã được dọn trống, một ít tạp vật đều bị lấy đi làm giám định vân tay rồi.
Diệp Thiếu Dương dùng bút chu sa bắt đầu chải ở trong tủ bát.
Sau đó cảm giác tủ bát không gian quá lớn, liền vẽ một bát nước bùa, ngâm trong thuốc phép, đem toàn bộ bên trong tủ bát quét thành đen tuyền.
Tạ Vũ Tình và Tuyết Kỳ cùng nhau ghé lên vây xem.
“Cái này tính là ý tứ gì?” Tạ Vũ Tình hỏi.
Diệp Thiếu Dương không để ý tới cô, lấy ra tảo mộc kiếm trước đó từng dùng, ở bên trên quấn từng tầng một giấy Hoàng Phiếu, một bàn tay bưng nước bùa, trong miệng niệm lên 《 Khai Minh Chú 》:
“Hạo đãng kiền khôn, khởi vô độn hình, nhật nguyệt đương không, khởi hữu tàng thân, tam thanh tứ ngã khai minh thuật, thiên thanh địa minh bất tàng gian! Thái ất tam thanh cấp cấp như luật lệnh!”
Chương 1364: Tình tiết án mới
Uống một ngụm nước bùa, phun lên ở trên giấy Hoàng Phiếu, tay trái ở bên trên nhanh chóng vẽ vài nét bút, vỗ nhẹ một cái, quát một tiếng văng vẳng, “Trứ!”
Giấy Hoàng Phiếu cuộn ở trên thân tảo mộc kiếm, lập tức bốc cháy lên.
Tạ Vũ Tình ngơ ngác nhìn hắn làm phép, mang theo một loại vẻ mặt si mê.
Cô thích xem nhất chính là quá trình Diệp Thiếu Dương làm phép, những tài liệu nhìn như bình thường này, ở trong thủ pháp thuần thục của hắn sinh ra các loại phản ứng kỳ diệu, hơn nữa loại bộ dáng chuyên chú kia của hắn thời điểm làm phép, phi thường mê người.
“A! Như vậy!” Theo Tuyết Kỳ kinh hô một tiếng, Tạ Vũ Tình phục hồi tinh thần, nhìn về phía trong tủ, Diệp Thiếu Dương cầm cây đuốc trong tay, nung trong tủ bát từ trên xuống dưới.
Nơi bị lửa nung đến, chất lỏng màu đen lập tức khí hoá, bị ngọn lửa bốc hơi lên.
Theo chất lỏng màu đen ở bốn vách tường càng lúc càng ít, chân tướng cũng hiển lộ ra:
Trên tường xuất hiện không ít dấu tay đỏ bừng, là con người lưu lại, ngón tay dài nhỏ, móng tay cũng rất dài.
Diệp Thiếu Dương cầm cây đuốc trong tay, quay trong trong ngoài ngoài một vòng, phát hiện ở mặt ngoài cái tủ cũng có dấu vết thi khí lưu lại, vì thế bảo Tạ Vũ Tình động thủ, dùng bút chu sa chấm thuốc phép sót lại trong bát, từ mép ngoài cái tủ bắt đầu, quét mãi đến trên mặt đất, sau đó dùng đuốc hun, cuối cùng để lại một số dấu vết không thể xóa đi, trong đó còn kèm theo một ít dấu tay.
Tạ Vũ Tình dù sao cũng là cảnh sát, có nghiên cứu đối với phương diện dấu vết học, nhìn kỹ một hồi nói: “Đây là dấu vết ở trên đất bò ra!”
“Nhìn từ quỹ tích vết bò, sinh vật thân phận không rõ này là từ trong cái tủ bò ra, đến trên đất, sau đó về tới trong tủ…”
Tuyết Kỳ nhìn Diệp Thiếu Dương một cái nói: “Chị nói nè, tủ là chỗ thứ này đến, cũng là nơi nó biến mất.”
Diệp Thiếu Dương chui vào tủ, hầu như là bắt đầu kiểm tra từng tấc một, kết quả… đây là cái tủ, không có khe hở, cũng không có ô ngầm cái gì cả.
“Mẹ kiếp, điều này sao có thể!” Ngay cả Diệp Thiếu Dương cũng thất thanh nói.
Tất cả chứng cớ, đều nói rõ cương thi là từ trong tủ đi ra, sau khi bắt lấy đứa trẻ, lại từ trong cái tủ rời đi…
“Sẽ không là cương thi kia một mực nấp ở trong tủ, sau khi bắt lấy bé trai, ẩn giấu khí tức của mình, sau đó từ chỗ khác chạy mất.” Tạ Vũ Tình tiếp tục phỏng đoán: “Cho nên cuối cùng nơi lưu lại thi khí là cái tủ.”
“Cái này gần như không thể, nếu là quỷ, yêu, tu vi đủ mà nói: còn có khả năng che giấu khí tức, cương thi không làm được, hơn nữa… nó làm như vậy không có bất cứ ý nghĩa gì, nó từ bất cứ nơi nào rời khỏi, gió bên ngoài thổi qua, cũng sẽ không lưu lại dấu vết, không cần thiết làm như vậy.”
Diệp Thiếu Dương nhìn cái tủ trước mặt, tư duy lâm vào hoang mang, lẩm bẩm: “Tôi vào nghề mười mấy năm, vẫn là lần đầu tiên gặp phải chuyện kỳ quái như vậy.”
Tuyết Kỳ nói: “Còn có, đứa nhỏ kia từ mất tích đến bị phát hiện, cũng chỉ mấy giờ nhỉ, sao có thể đột nhiên liền biến thành cương thi, hơn nữa còn xuất hiện ở trong cống thoát nước?”
“Không sai.” Diệp Thiếu Dương cũng nghĩ tới một điểm này, bị cương thi bình thường cắn một phát, sẽ lây nhiễm thi độc, nếu không chết bởi ung thư máu, tất nhiên sẽ biến thành cương thi, nhưng cũng cần một đoạn thời gian.
Có thể làm người ta ở trong khoảng thời gian ngắn thi hóa, ít nhất là cấp bậc thi vương trở lên.
Diệp Thiếu Dương đem phân tích của mình nói ra, mặt Tạ Vũ Tình lập tức tái đi: “Thi vương á… Đúng rồi, chị nhớ rõ cậu từng đối phó thi vương phải không?”
“Thi vương bình thường, tôi cũng không sợ. Mấu chốt là phải tìm được người ta.”
Cả người Diệp Thiếu Dương tiến vào tủ, lại tìm một lần, cuối cùng nhìn một đôi dấu tay trên vách tường mà ngây ra.
“Làm sao vậy?”
Tạ Vũ Tình cũng đem nửa thân trên chen vào, đầu đặt ở trên vai hắn, theo hắn cùng nhau xem.
Diệp Thiếu Dương chỉ một đôi dấu tay trên tường nói: “Chị nhìn ra cái gì chưa?”
Tạ Vũ Tình nhìn chằm chằm nhìn một hồi nói: “Tư thế ngón tay này… Hình như là đưa tay đem cái gì đẩy ra?”
“Nếu tôi không đoán sai, đây là nơi cuối cùng nó biến mất.”
“Điều này sao có khả năng, tường là yên lành, mấy người cũng nói: cương thi không thể xuyên tường…”
“Vấn đề ngay tại chỗ này, tôi cũng không biết sao lại thế.”
Hai hàng lông mày của Diệp Thiếu Dương nhíu cùng một chỗ, trước mắt xảy ra sự kiện thần quái, thế mà lại vượt xa phạm vi nhận biết của một thiên sư là mình, nghĩ một chút đã thật sự là không thể tưởng tượng.
Lúc này, một mùi thối từ ngoài cửa sổ bay vào, Tuyết Kỳ quay đầu nhìn, là Qua Qua bò vào, trên người bẩn thỉu dính đầy rác, lập tức bịt mũi, lui lại mấy bước.
“Thế nào?” Diệp Thiếu Dương lập tức hỏi.
“Cống thoát nước có thi khí, nhưng không có ngọn nguồn.”
Diệp Thiếu Dương nhướng mày: “Có ý gì?”
“Ta truy tung được một luồng thi khí, nhưng đến một chỗ ngoặt, liền không tìm thấy nữa, biến mất vào hư không.”
Biến mất vào hư không? Giống với thi khí trong tủ?
Qua Qua bổ sung: “Rất kỳ quái, bởi vì chỗ ngoặt đó, có một cái lưới sắt để ngăn rác rưởi, cũng không có dấu vết mở ra, nhưng thi khí chính là không thấy nữa, cũng không biết cương thi đó là rời khỏi như thế nào.”
Diệp Thiếu Dương nghe hiểu ý tứ trong lời nói của nó: giống với cái tủ trước mắt này, cương thi kia ở dưới tình huống chưa vượt qua lưới sắt, đã rời khỏi cống thoát nước.
Trên đời có một loại cương thi, có thể giống quỷ xuyên qua chướng ngại, qua lại tự nhiên hay không?
Diệp Thiếu Dương nghĩ cũng không cần nghĩ, cũng biết nhất định không có.
Cương thi cấp bậc thi vương, lực lượng lớn vô cùng, có thể đem vách tường bình thường phá vỡ, bẻ gãy mấy cây thép cũng không có vấn đề, nhưng tuyệt đối không thể giống quỷ quái dùng linh thể xuyên qua vật thật.
Bất cứ sinh linh nào cũng có quy tắc sinh tồn cùng hành động của mình, tựa như nhân loại vĩnh viễn không thể tự do phi hành.
Những quy tắc này, chính là điểm yếu của tà vật khác nhau.
Tất cả pháp thuật và trận pháp, nói trắng ra là đều là lợi dụng những điểm yếu này, để đối phó tà vật khác nhau.
Cương thi sẽ bị vật thật vây khốn cùng thương tổn đến, cho nên đối phó cương thi, thì phải dùng vật thật để đem nó vây khốn hoặc tru sát, nếu cương thi có thể xuyên tường xuống đất, vậy pháp sư có thể trực tiếp cứa cổ rồi.
Diệp Thiếu Dương tuyệt không tin loại chuyện trái với thiên địa quy tắc này có thể xảy ra, cho nên, vấn đề nhất định là xuất hiện ở chỗ khác…
Sẽ là cái gì đây?
Ánh mắt Diệp Thiếu Dương quét tới quét lui trong cái tủ, tìm không thấy một chỗ nào đáng ngờ.
“Lão đại, liên quan bên trong cống thoát nước, ngươi muốn tự mình xuống xem một chút hay không?” Qua Qua lên tiếng hỏi.
“Ặc, ngươi đã đi rồi, nhất định không có sai sót.” Diệp Thiếu Dương day day mũi, thầm nghĩ phía dưới đó thối như vậy, mình đánh chết cũng không xuống.
“Vậy ta đi về tắm rửa trước, ta thật sự không xong rồi…” Qua Qua nói xong, trực tiếp bò ra cửa sổ, nhảy xuống.
Diệp Thiếu Dương tay chống cằm, tiếp tục tự hỏi.
Tuyết Kỳ và Tạ Vũ Tình cũng nhíu mày không nói: một lát sau, Tạ Vũ Tình ngẩng đầu nói: “Chị nói nè, vấn đề này đã không nghĩ ra, vậy từ phương diện khác bắt đầu, ví dụ… Động cơ, cương thi vì sao phải giết đứa bé trai này?”
Chương 1365: Hồ vương thịnh nộ
Diệp Thiếu Dương nói: “Cương thi không giống với quỷ, quỷ có linh trí, có thể sẽ báo thù cái gì đó, cương thi không có, tất cả hành vi đều là dựa theo bản năng, cho dù đã mở linh trí, trở thành linh thi, cũng sẽ không đi làm chuyện không quan hệ với tu luyện, chúng nó giết người, không phải lấy hồn chính là hút máu, dùng để tu luyện.”
Tạ Vũ Tình nói: “Cái này chị có thể lý giải, nhưng nó đã thành công, vì sao còn phải đem đứa bé trai đã biến thành cương thi nhét vào trong cống thoát nước, để nó trở về?”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu, vấn đề này, nhắm chừng chỉ có cương thi tự mình biết.
Thật sự nghĩ không ra nguyên cớ, Diệp Thiếu Dương đứng dậy nói: “Tôi phải về rồi.”
Tạ Vũ Tình kinh ngạc nói: “Trở về? Cậu không quản nữa?”
“Một chút manh mối cũng không có, chị bảo tôi làm thế nào?” Diệp Thiếu Dương nhún vai.
Tạ Vũ Tình nhất thời nghẹn lời, kinh ngạc nhìn hắn nói: “Vậy… Cậu bảo chị thế nào?”
Diệp Thiếu Dương nói: “Nếu chuyện dừng ở đây, chúng ta đều không có cách nào, nhưng tôi tin tưởng, cương thi này nếu là vì giết người mà tu luyện, nhất định còn có thể gây án, nhỡ đâu không may bị tôi nói trúng, đến lúc đó tôi lại đến, sưu tầm manh mối, cũng chỉ có thể như vậy.”
Tạ Vũ Tình nhíu mày nói: “Có biện pháp nào dự phòng không?”
“Trên đời có nhiều người như vậy, dự phòng như thế nào? Cho dù cương thi giết người là có quy luật, nhưng chúng ta hiện tại chỉ phát hiện một người chết, hoàn toàn tìm không ra quy luật gì. Chị gần đây để ý thêm một chút tin tức dân cư mất tích. Tôi trở về cũng tìm người hỏi thăm một phen, loại tình huống này là chuyện thế nào.”
Tạ Vũ Tình đáp ứng. Vì thế ba người cùng nhau rời khỏi hiện trường.
Tạ Vũ Tình còn có công tác cần xử lý, bảo Tuyết Kỳ tự mình về nhà.
Nơi xảy ra vụ án, hầu như sát với tiểu khu chỗ nhà Tạ Vũ Tình, Tuyết Kỳ quyết định trở về. Từ tiểu khu đi ra, cô giữ chặt Diệp Thiếu Dương nói: “Đã khuya rồi, cậu đưa tôi chút đi.”
Diệp Thiếu Dương cười nói: “Cô thật đem bản thân coi là tiểu cô nương rồi?”
“Tôi là sợ gặp được bảo vệ cái gì đó, thấy tôi đêm khuya một mình về nhà, sẽ đi lên hỏi đông hỏi tây, rất phiền hà.”
“Được rồi.”
Diệp Thiếu Dương theo cô cùng nhau về nhà, nửa đường nghĩ đến cái gì, hướng cô cười cười nói: “Tôi thấy cô hiện tại ở cùng Vũ Tình rất vui vẻ nha, cô là tính tiếp tục ở cùng cô ấy à?”
Tuyết Kỳ nói: “Bằng không thì sao, tôi một tiểu cô nương, chẳng lẽ ở cùng với cậu?”
Diệp Thiếu Dương cười nói: “Tôi không có hứng thú đối với tiểu loly.”
“Cậu có hứng thú đối với hồ ly tinh.”
“Tiểu nha đầu còn rất mỏ nhọn.”
Thừa dịp thời điểm Tuyết Kỳ mở cửa, Diệp Thiếu Dương đột nhiên ra tay, véo cái mũi của cô.
Tuyết Kỳ đau muốn kêu lên, đột nhiên ra tay, một quyền đánh vào trên bụng Diệp Thiếu Dương.
Một quyền này, cô đã dùng tới tu vi.
Diệp Thiếu Dương bất ngờ không kịp đề phòng, thiếu chút nữa từ trên cầu thang lăn xuống, ôm bụng ngồi ở trên mặt đất, mắng: “Cô chơi thật à!”
Tuyết Kỳ hướng hắn thè lưỡi, bốp một tiếng đem cửa đóng lại.
Diệp Thiếu Dương ngồi ở trên cầu thang thở một lúc lâu, trong lòng tức giận, cảm thấy mình thật thất bại, đùa giỡn một tiểu loly cũng có thể bị đánh.
Được, vẫn là về nhà đùa giỡn Tiểu Cửu thôi.
Về tới ngoài cửa nhà, Diệp Thiếu Dương sờ túi quần, phát hiện chìa khóa không mang, đành phải tiến lên gõ cửa.
Sau khi cửa mở ra, Diệp Thiếu Dương cất một bước tiến lên, lúc này mới nhìn thấy mở cửa là một lão đầu, cười meo meo nhìn mình.
“Ồ, xin lỗi đi nhầm.”
Diệp Thiếu Dương vội vàng lui ra ngoài, hướng thang máy đi vài bước, đột nhiên lại đứng lại, quay đầu nhìn biển ở cửa, 1203, không sai, chính là nhà mình mà!
Lão đầu kia còn mở cửa, đứng ở trong khe cửa, tươi cười dễ gần nhìn mình.
Chỉ là ở trong mắt Diệp Thiếu Dương, nụ cười này quả thực quá kinh khủng.
“Đại thúc, tôi nói nè… ông là ai! Ông sao lại ở trong nhà của tôi!” Diệp Thiếu Dương đi trở về vài bước, kinh ngạc nói.
“Diệp thiên sư.” Lão nhân cúi lưng, cung kính gọi một tiếng.
Hả? Biết ta?
Không đợi Diệp Thiếu Dương phục hồi tinh thần lại, trong khe cửa lại xuất hiện một khuôn mặt, là Tiểu Cửu nói: “Hắn là hộ pháp của tôi, Thiếu Dương cậu tiến vào.”
Diệp Thiếu Dương giật mình, thở phào một cái, lúc này mới vào nhà. Trong phòng vệ sinh truyền đến tiếng xả nước, hẳn là Qua Qua còn đang tắm rửa.
Diệp Thiếu Dương đánh giá cao thấp lão đầu một lần, bộ dáng hơn sáu mươi tuổi, râu hoa râm, trong tay chống một cây gậy dây leo hình rắn, miệng rắn ngậm một hạt châu long lanh.
Lão đầu này mặc kiểu cổ trang, nhìn rất giống hình tượng loại viên ngoại, phú thương cổ đại trong TV, trên đầu còn thắt một cái khăn trùm đầu.
Diệp Thiếu Dương lúc này mới phát giác được yêu khí trên thân lão, nồng đậm sâu không lường được.
“Lão bá xưng hô như thế nào?” Diệp Thiếu Dương hướng lão chắp tay nói.
Lão đầu vội vàng chắp tay, “Diệp thiên sư đừng tổn thọ tiểu nhân, tiểu nhân là quản gia Thanh Khâu sơn, một kẻ dưới mà thôi, Diệp thiên sư gọi ta A Toàn là được.”
Diệp Thiếu Dương còn muốn nói gì, Tiểu Cửu nói: “Hắn chính là hộ pháp của tôi, thời điểm tới tìm tôi, gặp phải tập kích, còn có một hộ pháp bị bắt đi rồi, cho nên mới đến trễ.”
Diệp Thiếu Dương nghe xong, trong lòng hơi kinh ngạc hỏi: “Người nào làm?”
A Toàn nói: “Hẳn là người của linh giới, nguyên nhân… Không biết. Bọn họ xuất động không ít cường giả, đột nhiên làm khó dễ, ta vì báo tin, liều chết phá vây đi ra, chưa có cơ hội thấy rõ đối phương, rất là hổ thẹn…”
Tiểu Cửu ngồi ngay ngắn ở trên sô pha, dùng một loại giọng điệu uy nghiêm nói: “Ngươi đi xuống lầu trước chờ ta.”
“Vâng!” A Toàn xoay người, hướng Diệp Thiếu Dương khom người thi lễ nói: “Diệp thiên sư, chúng ta gặp lại sau.”
Diệp Thiếu Dương vội vàng hoàn lễ.
Chờ A Toàn đi rồi. Tiểu Cửu đứng dậy, thay đổi một vẻ mặt khác, nói với Diệp Thiếu Dương: “Tôi phải đi rồi, trở về điều tra là ai bắt đi hộ pháp của tôi, chuyện này không tầm thường, tôi phải đích thân đi thăm dò.”
“Nhưng mà, tu vi cô hiện tại…”
“Anh yên tâm, tôi không phải hành động một mình, hơn nữa cũng không có ai biết tôi chỉ có hai thành tu vi. Tên tuổi Cửu Vĩ Thiên Hồ, vẫn có thể chấn trụ không ít người, người ở không giới dám động thủ với tôi không vượt qua năm người.”
Diệp Thiếu Dương gật gật đầu: “Tóm lại cẩn thận, nếu cần tôi hỗ trợ, dùng hồn ấn triệu hồi tôi là được.”
Tiểu Cửu nhìn hắn, hé miệng cười.
Đúng lúc này, một bóng người từ ngoài cửa sổ nhẹ nhàng tiến vào, là một em gái, hướng Diệp Thiếu Dương cười cười, “Tiểu sư thúc, đã lâu không gặp.”
Diệp Thiếu Dương mới đầu tưởng thủ hạ của Tiểu Cửu, nghe thấy gọi mình “Tiểu sư thúc”, nhất thời ngây người, chăm chú nhìn lại, thì ra là Tôn Ánh Nguyệt, thật sự đã lâu không gặp rồi.
“Sao ngươi lại tới đây?” Diệp Thiếu Dương giật mình nói.
“Ta đến không thể sao, sư phụ ta và sư nương lát nữa là tới, ta đến đánh tiếng trước.”
“Sư nương?”
“Cung Tử tỷ tỷ ý. Ta thích gọi cô ấy là sư nương.” Tôn Ánh Nguyệt rất không khách khí ngồi xuống sô pha, bởi vì Tiểu Cửu cùng Diệp Thiếu Dương là mặt đối mặt, Tôn Ánh Nguyệt chỉ nhìn thấy sau gáy Tiểu Cửu, tò mò hỏi: “Mỹ nữ này là ai?”
“Ta giới thiệu một chút…” Nói một nửa, Diệp Thiếu Dương đột nhiên kẹt nói: “Hai người… Hẳn là quen biết nhỉ?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










