Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
Tập 144
❮ sautiếp ❯Chương 983: Uyên Ương Người – Quỷ (1)
Dương Tư Linh quay qua cười với Diệp Thiếu Dương:
“Cũng như người đã từng nói với bà đồng Lương Đạo Sinh người Thái rằng, lấy độc trị độc có lúc cũng là điều cần thiết.”
Tiếng gào thét rối loạn dưới chân núi vang vọng khắp nơi. Mọi người đồng thời nhìn về phía dưới chỉ thấy vô cùng vô tận tinh phách bay lên, gần như che hết mọi tầm nhìn, dưới chân núi, Nhạc Gia quân đã kéo sát vòng vây, ngăn số ít quỷ binh còn sót lại trong khe hổng ở trong núi để tiến hành đợt càn quét cuối cùng.
Chiến tranh nơi Quỷ Vực khác với người thường, tu vi của âm binh không cao, trên cơ bản là có cùng một đẳng cấp, không chênh lệch được bao nhiêu, lại cũng không đánh nhau lâu dài như ở trần gian, cho nên trận chiến cũng không kéo dài bao lâu.
“Sắp kết thúc.” Lý Hiếu Cường quay qua nói với Diệp Thiếu Dương rằng:
“Chúng ta phải trở về báo cáo tiến trình, Diệp Thiên Sư có muốn cùng đi gặp Ngưu tướng quân không?”
“Ngưu tướng quân… Ngưu Cao?” Diệp Thiếu Dương nhớ khi còn bé đã từng nghe Bình thư Nhạc Phi truyền, trong đó có nhân vật tên này.
Lý Hiếu Cường gật đầu cười:
“Ngưu tướng quân là Hắc Hổ tinh của Triệu Nguyên soái, sau khi kết nghĩa với Nhạc Nguyên soái vẫn luôn ở lại trong quân của Nhạc Nguyên soái, ta là đồng môn với hắn, nên cũng thường giúp đỡ ta, trận chiến này là do hắn làm chủ tướng.”
Diệp Thiếu Dương suy nghĩ rồi trả lời:
“Trên trần gian ta còn có chuyện quan trọng phải làm, lần này không gặp được nhưng nếu lần sau có cơ hội nhất định sẽ đi.”
Lý Hiếu Cường cũng không bắt buộc hắn, thấy thế liền đưa cho hắn một ống trúc ám tiễn.
“Đây là đồ chuyên dùng để liên lạc nhau trong quân ta, Xuyên Vân Phi tiễn, nếu lần sau đi làm dưới này gặp chuyện gì thì cứ dùng, dùng cương khí để sử dụng, chỉ cần ngươi bắn Xuyên Vân tiễn ra là ta sẽ tìm được vị trí ngươi để dẫn người đến cứu viện ngay tức khắc. Dù gì ta cũng là quân tiên phong, cũng có chút binh tốt, chỉ cần không có chiến sự xảy ra thì vẫn dễ dàng điều động.”
Dương Tư Linh tức giận liếc hắn: “Pháp lực Diệp sư đệ như thế còn cần ngươi đi hỗ trợ cái gì.”
“Cũng không hẳn như vậy đâu, không phải hôm nay ta còn phải nhờ hai ngươi đến cứu sao. Đúng rồi, nhóm binh Nhật này là sao vậy?”
Lý Hiếu Cường giải thích cho hắn nghe, vốn rằng đám binh Nhật này lệ thuộc về thế lực một chỗ khác, chiếm núi làm vua ở núi Thiên Khí.
Nhạc Gia quân mục đích tấn công đánh sâu lần này không phải là tiêu diệt bọn hắn mà là tiến vào nơi sâu phía trong Quỷ Vực, để tìm kiếm cửa vào núi Thái Âm, nhưng lại lo lắng mấy tên binh Nhật gây rối hỏng việc, cho nên mới tiêu diệt trước.
Mấy tên quỷ binh Nhật đương nhiên là đã phản kháng lại nên có trận chiến ngày hôm nay.
Diệp Thiếu Dương nghe xong hỏi: “Trong quân các ngươi có người tên Trương gì đó không, trước kia là Thạch thành quỷ ký?”
“Trương Mỗ, tên hâm đó à.” Dương Tư Linh che miệng cười:
“Hắn đi dò hỏi quân tình rồi, giờ không ở trong quân đâu.”
Diệp Thiếu Dương nghe thế mới biết được yêu quái đuổi giết Trương Mỗ là người từ đám quỷ này, nhưng mà tại sao lại có sự trùng hợp đến như thế, Vương Bình cũng là bị mấy tên quỷ binh Nhật Bản này giết chết?
Bây giờ cũng không có nhiều thời gian để suy nghĩ, hắn cầm lấy Xuyên Vân tiễn Lý Hiếu Cường đưa cho rồi nói:
“Đây là Xuyên Vân tiễn mà thời xưa dùng để đưa tin à? Vậy câu nói kia nói như thế nào.”
“Một cây Xuyên Vân tiễn, đưa hàng ngàn tướng sĩ đến!” Lý Hiếu Cường chắp tay chào:
“Vợ chồng chúng ta đi trước đây, chờ ngươi gọi tới!”
Nói xong cũng chào tạm biệt Tiêu Dật Vân rồi nhảy xuống chân núi.
Tiêu Dật Vân đi tới cười nhạo Diệp Thiếu Dương:
“Ngươi có người quen nhiều thật nha, dưới âm ty ngươi xếp người vô gần hết rồi, đến cả trong quân cũng có nữa ha.”
“Đừng có mà nói lung tung, ai xếp người vào, đó là do âm ty tự phong cho mà thôi.”
Diệp Thiếu Dương hít một hơi, cương khí cũng đã tan gần hết, cả người như nhũn ra:
“Đi, ta phải trở về, cũng phải nắm Vương Bình về theo nữa.”
Chanh Tử không rõ lý do, hỏi ra chuyện gì thì ba người đều thổn thức không thôi.
Tiêu Dật Vân nghiêm mặt nói:
“Âm hồn thoát ra cũng không phải là chuyện nhỏ, ngươi nhất định phải bắt nàng về, không thì ngươi sẽ gặp nhiều phiền phức đấy, đến lúc đó ta cũng khó mà nói giúp được.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu.
Tiêu Dật Vân lấy ra ba đồng tiền được yểm pháp lực, ném ra giữa không trung, mở ra không gian ở giữa là khoảng trống tối đen.
Trở về từ âm ty thì tốt nhất nên đi Âm Dương lộ, nhưng ở đây cách khá xa cũng chỉ có thể mở ra hư không, may mà Diệp Thiếu Dương là Thiên Sư có Thiên Sư bài hộ thân thì có thể chống lại được ảo giác trong hư không, như vậy sẽ không bị hút vào trong.
Diệp Thiếu Dương quay qua nói với Chanh Tử: “Đi thôi.”
Chanh Tử lưu luyến nhìn Tiêu lang quân.
“Ngươi… có thời gian rảnh thì có thể đi trần gian gặp ta không?” Chanh Tử cắn môi hỏi hắn.
Tiêu Dật Vân gật đầu ánh mắt cũng vô cùng lưu luyến nhìn nàng.
“Ngươi có quỷ bài có thể tới âm ty, ngươi tới tìm ta hay ta đi tìm ngươi đều được.” Tiêu Dật Vân khoát tay, khẽ cười:
“Ngươi đi đi.”
Quay qua nói với Diệp Thiếu Dương: “Ngươi phải chăm sóc nàng ấy thật tốt.”
Diệp Thiếu Dương trợn mắt trừng hắn, nghĩ thầm Chanh Tử vốn là người của ta, lúc nào tới phiên ngươi nhắc nhở, nghe thấy nổi da gà.
Vội vàng kéo Chanh Tử nhảy vào khe hở giữa không trung.
Tiêu Dật Vân nhìn thấy không trung dần khép lại, trong lòng buồn bã không thôi, giống như đột nhiên thiếu đi thứ gì đó.
Cô đơn một mình đứng giữa đỉnh núi, thẫn thờ một lúc rồi bỗng nảy ra suy nghĩ có chút cảm tính, liền vội vàng chạy về phía âm ty xin Thôi phủ quân phê chuẩn cho hắn…
“Chanh Tử ngươi thấy tên công tử bột kia như thế nào?” Lúc đang di chuyển giữa hư không, Diệp Thiếu Dương bỗng hỏi cô.
Chanh Tử hờn dỗi bĩu môi, biện bạch thay: “Người ta không có phải là công tử bột…”
Diệp Thiếu Dương cười nói: “Được rồi, ta biết đáp án rồi.”
Chanh Tử đỏ mặt ngượng ngùng không nói thêm gì nữa.
“Hắn đang muốn cướp ngươi đi xa khỏi ta đây mà.”
“Lão đại đừng nói bậy.” Chanh Tử vội vàng cãi lại, nắm chặt tay Diệp Thiếu Dương nói:
“Cho dù thế nào ta cũng là em gái của ngươi, bất cứ ai cũng không thể thay thế ngươi được, cùng lắm… bằng ngươi thôi.”
Diệp Thiếu Dương gào thét trong lòng, nói với nàng: “Sau này xem hắn biểu hiện ra sao đi đã.”
Không gian rung động trong chớp mắt, hai người cũng cảm nhận được thân thể nặng xuống, hồn phách đã trở về với thể xác, cũng liền lần lượt mở mắt.
Diệp Thiếu Dương thở dài ngồi dậy, cả người chỗ nào cũng khó chịu vô cùng.
Hồn phách bị thương tuy không ảnh hưởng trực tiếp lên thân thể nhưng thương vẫn tồn tại trong linh hồn.
“Lão Đại sao rồi? Qua Qua nhảy tới, lão Quách cũng ở ngay bên cạnh Nhuế Lãnh Ngọc cũng ngồi gần đó.”
Diệp Thiếu Dương nhìn bọn họ rồi kể lại chuyện đã để Vương Binh chạy thoát khỏi âm phủ một lần, hai người nghe thấy trợn mắt kinh ngạc nhìn hắn.
“Giờ đi đâu mới tìm được cô ta?” Lão Quách nhíu mày hỏi.
“Cô ta trở về trần gian chính là để sống lại, hiện giờ hẳn là quay trở lại đây, ban ngày ban mặt chắc chắn sẽ không dám lộ mặt ra ngoài, các ngươi lập tức đi đến nhà Vương Bình đi, thúc người nhà cô ta mau sắp xếp hạ thổ chôn quan tài đi…”
Lão Quách khó xử nói cho hắn: “Việc này chỉ sợ khó làm được, Tiểu Mã sẽ không chịu đâu.”
Diệp Thiếu Dương nghĩ thấy cũng đúng: “Vậy các ngươi đi canh thi thể cô ta trước đi, đừng để cho hồn phách Vương Bình có cơ hội được sống lại, bây giờ ta phải hồi phục trong chốc lát, điều tức xong sẽ đi tìm các ngươi.”
Lão Quách cùng mọi người đồng ý rồi cũng không dây dưa mà đi làm luôn, chỉ còn Nhuế Lãnh Ngọc ở lại.
Diệp Thiếu Dương khẽ gật đầu với nàng xong liền khoanh chân bắt đầu điều tức.
Chương 984: Uyên Ương Người – Quỷ (2)
Diệp Thiếu Dương ngồi tầm hai chu thiên hồi phục gần hết mấy vết thương trên hồn phách, pháp lực cũng quay lại hơn phân nửa thì mới đứng dậy rửa mặt, sau đó mới tới nhà Vương Bình cùng với Nhuế Lãnh Ngọc.
Vốn tính gọi xe taxi, ai ngờ Nhuế Lãnh Ngọc đi ra mở cửa một chiếc xe màu đỏ mới tinh đậu sát bên đường.
“Xe ai vậy?”
Diệp Thiếu Dương ngồi vào nhìn quanh xe, trong ngoài hoàn toàn là đồ mới.
“Tôi mới vừa mua, trước không tới tìm anh là vì đi lấy xe về.” Nhuế Lãnh Ngọc cười hỏi:
“Cảm thấy thế nào?”
“Xe tốt đó, loại xe gì đây, bao nhiêu tiền?”
“Mini, tầm ba trăm ngàn.”
Diệp Thiếu Dương trợn mắt nhìn cô hồi lâu rồi nói:
“Thật là, sao lúc trước lâu vậy không biết là cô giàu đến vậy?”
Nhuế Lãnh Ngọc cười:
“Tôi không giống anh, vừa gặp cơ hội giúp đỡ mỹ nữ liền miễn phí phục vụ, còn tôi thì khác, đều thu phí hết.”
Diệp Thiếu Dương ngại ngùng nhún vai:
“Sau này thuận tiện rồi, ra ngoài không cần phải đón xe, một mét mười đồng, quá đắt.”
“Muốn tôi làm tài xế riêng cho anh à, nằm mơ đi!”
Dừng một lúc, Nhuế Lãnh Ngọc hỏi:
“Đúng rồi, chuyện Vương Bình lại còn có Tiểu Mã trong này nữa, coi mòi khó mà xử lý được đây.”
Diệp Thiếu Dương nghe cô nhắc tới chuyện này bỗng chốc cảm thấy buồn rầu không thôi, chỉ thở dài rồi không nói gì hết.
Dùng xe tại phía trước ngõ nhỏ nhà Vương Bình, hai người xuống xe đi qua.
Cửa nhà Vương Bình mở rộng nhưng lại không có bạn bè thân thích gì tới, hai người bước vào trong thấy lão Quách, Chanh Tử cùng với Qua Qua đang đứng trước cửa.
Tiểu Mã và cha mẹ Vương Bình thẫn thờ ngồi trông thi thể Vương Bình.
Nhìn thấy Diệp Thiếu Dương đi vào, Tiểu Mã liếc nhìn hắn rồi nói: “Chanh Tử nói với ta là các ngươi không tìm ra được Bình Bình.”
“Không tìm thấy, cũng không thấy tên cô ấy trong Sinh Tử Bộ, ắt hẳn là đã đi đầu thai rồi.”
Diệp Thiếu Dương bước tới vỗ vai hắn:
“Xin lỗi, ta đã cố hết sức, vẫn nên nhanh đi hạ táng thôi, để nàng được đi yên ổn.”
Tiểu Mã đau khổ khóc nấc lên, nhìn Diệp Thiếu Dương hỏi lại:
“Thật sự là không còn hy vọng nữa?”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu:
“Nếu có hy vọng, ta làm sao buông tha được chứ, dù thế nào cũng sẽ để cô ấy đến gặp ngươi một lần.”
Cha mẹ Vương Bình cũng bật khóc lên.
Lão Quách nói: “Vậy theo như đã nói ngày mai ta sẽ đến chủ trì tang lễ hạ táng cho.”
Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc đi qua băng ghế cạnh đó rồi im lặng ngồi lại với Tiểu Mã và mọi người.
Mọi người ngồi chờ đến trời dần tối thì cha mẹ Vương Bình mới đi ra ngoài mua cơm, Tiểu Mã mệt mỏi nhìn bọn họ nói:
“Các ngươi ăn cơm đi, tối nay ta muốn ngồi túc trực bên linh cữu của Bình Bình, tạm biệt nàng đoạn đường cuối cùng.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu tạm biệt mọi người để ra về, đúng hẹn sáng mai sẽ đến dự tang lễ.
Tiểu Mã ngồi một mình cạnh linh đường, nhìn vào Vương Bình nằm trong quan tài thủy tinh thật lâu.
Sau đó cha mẹ Vương Bình đưa đồ ăn cho hắn, ba người cũng ngồi trong phòng mãi đến nửa đêm thì Tiểu Mã khuyên hai người bọn họ đi về nghỉ ngơi, hai ngươi cũng không nói thêm mà đỡ nhau đi về phòng.
Tiểu Mã đứng dậy tắt đèn, bước tới khều bấc đèn Trường Minh rồi thắp thêm ba nén nhang.
“Ta đi vệ sinh một lát, Bình Bình nhớ chờ ta quay lại.”
Tiểu Mã nhìn ảnh thờ Vương Bình nói xong đứng dậy bước ra khỏi linh đường.
Nhà vệ sinh dưới nông thôn thường bố trí ở phía sân, sau mấy gian phòng ở.
Ngay lúc nửa đêm nên sân sau không có lấy một bóng người, Tiểu Mã bước ra sau nhà nhưng không hề đi nhà vệ sinh mà trèo lên tường vẫy tay, bỗng xuất hiện một bóng người bay tới, hóa ra đó chính là Vương Bình.
Tiểu Mã thấy cô tới thì khuôn mặt tươi hẳn lên, nhìn cô cười sung sướng.
“Nhóm người Diệp Thiếu Dương đi hết chưa?” Vương Bình khẽ hỏi.
“Đi hết rồi, ta cố gắng chờ đến nửa đêm mới đến đón nàng, đỡ bị bọn họ nghi ngờ, chờ mấy tiếng thôi mà ta sốt ruột gần chết!”
“Bây giờ chúng ta có thể ở cạnh nhau rồi.” Vương Bình mỉm cười hạnh phúc.
Lúc này lại có thêm một bóng người nhảy vào sân, lại là Trần Lộ.
Ban ngày Tiểu Mã đã thấy cô ta nên bây giờ cũng không ngạc nhiên.
Vương Bình thở dài, mặt xụ xuống nhìn Tiểu Mã, mắt toát ra sự căm hận:
“Tên Diệp Thiếu Dương đáng ghét kia không cho ta sống lại, chẳng đáng mặt làm anh em của ngươi!”
Tiểu Mã rối rắm nhìn cô ta nói:
“Hắn cũng bị khó xử mà, ta hiểu rồi, đừng nói nữa, giờ ta đưa nàng đi vào trong!”
Hai người cùng bước ra khỏi sân sau, Trần Lộ cũng đi theo.
Bọn hắn cùng tiến về phía linh đường, còn Tiểu Mã vừa bước một chân vào phòng bỗng ngây người đứng đó.
Diệp Thiếu Dương chắp tay sau lưng đứng đầu, Nhuế Lãnh Ngọc, lão Quách, Qua Qua và Chanh Tử đứng phía sau hắn.
Diệp Thiếu Dương thất vọng nhìn về phía Tiểu Mã:
“Ngươi diễn nhập vai thật.”
Tiểu Mã bối rối hồi lâu mới tỉnh hồn quay qua chất vấn lại hắn:
“Ngươi diễn cũng hay lắm, không phải ngươi đã nói rằng không tìm được Bình Bình à?”
“Ta không thích cuộc trò chuyện như thế này.”
Diệp Thiếu Dương cúi đầu thì thào:
“Ta hy vọng ngươi có thể hiểu được nỗi lòng của ta, nếu ngươi biết được hồn phách của nàng còn tồn tại thì làm sao ngươi chịu đưa cô ta đi hạ táng.”
Tiểu Mã hừ một tiếng, nói: “Nhưng ngươi vẫn lừa dối ta.”
“Về tình về lý thì có thể tha thứ cho Thiếu Dương được.”
Trần Lộ bước tới khuyên bảo Diệp Thiếu Dương:
“Thiếu Dương, hai người bọn họ yêu nhau thật lòng, ngươi hãy tác thành cho họ đi.”
Diệp Thiếu Dương nhíu mày nhìn cô ta, vốn hắn muốn hỏi là cô ta quay về từ lúc nào, tại sao còn ở chung một chỗ với Tiểu Mã và Vương Bình nhưng bây giờ không phải lúc.
“Mắc mớ gì tới ngươi?” Diệp Thiếu Dương hơi bực mình hỏi.
“Lão Thất, bước lại đây!” Qua Qua kêu Trần Lộ.
Thế nhưng cô ta không thèm để ý, chỉ nói với Diệp Thiếu Dương:
“Ta nghĩ đến cùng cũng chỉ cần yêu thương nhau là có thể ở bên nhau, con đường tình cảm của ta trắc trở nên mới muốn giúp đỡ người khác.”
“Ngươi rất tốt, nhưng hai chuyện này hoàn toàn khác nhau.”
Diệp Thiếu Dương lạnh lùng nói:
“Ngươi đừng có lắm lời, chuyện này không hề liên quan gì đến ngươi hết!”
Tiểu Mã lạnh lùng trả lời:
“Chuyện này là chuyện giữa hai người chúng ta, cũng không cần ngươi phải xen vào!”
Nói xong liền dang tay chắn trước mặt Vương Bình, còn Vương Bình thì lùi về sau căm hận nhìn Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương nhìn Tiểu Mã nói:
“Ta là Thiên Sư ở trần gian nên cô còn chạy thoát khỏi tay ta, ta nhất định phải bắt cô ta về.”
Tiểu Mã cười lạnh lùng:
“Cho nên ngươi là vì để mình không bị trừng phạt mới bắt chúng ta phải hy sinh hả, Diệp Thiếu Dương ngươi là loại người này à?”
“Ta… là loại người này à?”
Diệp Thiếu Dưng kinh ngạc lặp lại lần nữa, bỗng thấy tức giận vô cùng, gầm lên:
“Cút đi, nếu không phải vì ngươi, ta mắc gì phải nhúng chân vào vũng bùn.”
Giơ tay chỉ thẳng vào Vương Bình:
“Ông đây vì tìm hồn phách bị thất lạc của cô ta mà suýt chút nữa đi đời nhà ma rồi ngươi có biết không! Ta đã làm bao nhiêu thứ cho các ngươi, tan xương nát thịt cũng không sao, nhưng có một số việc là con người cũng không thể làm được!”
Ngươi có biết là cô ta đã chết rồi hay không, chết đến mức trên Sinh Tử Bộ cũng xóa cả tên cô ta luôn không! Bây giờ ngươi để cô ta sống lại thì chỉ là cái xác quỷ! Ngươi đang hại cô ta, chờ đến khi âm ty bắt về thì chỉ có nước đi xuống địa ngục! Ngươi có hiểu rõ được vấn đề trong chuyện này không mà nói!”
Tiểu Mã bị Diệp Thiếu Dương mắng cho một trận ngây người.
Vương Bình vội lắc đầu nói: “Vậy thì ta sẽ không sống lại nữa, ta chỉ muốn ở lại trần gian sống bên Tiểu Mã làm một đôi tình nhân người – quỷ mà thôi!”
Chương 985: Uyên Ương Người – Quỷ (3)
“Khá khen cho một đôi uyên ương người – quỷ!” Diệp Thiếu Dương cười lạnh lùng.
Tiểu Mã vội vàng gật đầu nói:
“Thiếu Dương, ta biết là ngươi muốn tốt cho ta, nhưng ngươi có còn nhớ rõ Hồ Soái với Liêu Thanh Thanh không, bọn họ cũng là một cặp vợ chồng người – quỷ, không phải ngươi cũng tác hợp cho họ à, tại sao lại không thể giúp ta, ta cũng là anh em bạn bè của ngươi mà, dù là thế nào thì đây cũng là sự lựa chọn của ta.”
Cũng vì ngươi là bạn ta nên ta mới không thể để ngươi tiếp tục như vậy…
Diệp Thiếu Dương nhìn hắn nhưng cũng khó chịu vô cùng.
Lúc nhìn đến thông tin trên Sinh Tử Bộ cũng chứng tỏ rõ ràng rằng hai người họ không thể ở bên nhau được, nhưng hắn không thể nói ra vì như vậy là sẽ tiết lộ thiên cơ, chính bản thân hắn sẽ bị trời phạt, hơn nữa… sẽ càng dễ gây ra nhiều hiểu lầm không đáng có.
Diệp Thiếu Dương cắn răng ra hiệu cho những người đứng phía sau.
Nhuế Lãnh Ngọc, Qua Qua, Chanh Tử, lão Quách lập tức tản ra, vây quanh lấy Tiểu Mã và Vương Bình.
“Các ngươi…” Tiểu Mã hết hồn nhìn bọn hắn.
Mấy người không để ý tới hắn mà chỉ tập trung vào Vương Bình.
“Này, cùng là người một nhà mà!” Trần Lộ lẩm bẩm nói.
“Lão Thất, ngươi qua đây!” Qua Qua gọi cô ta.
Trần Lộ do dự chốc lát rồi lờ đi.
Vương Bình lo lắng sợ sệt núp sau Tiểu Mã, lúng túng gọi tên hắn:
“Tiểu Mã…”
“Có ta ở đây, đừng sợ!”
Xoẹt một tiếng Tiểu Mã rút Toái Hồn trượng ra, rối rắm lại có chút ăn cả ngã về không nhìn Diệp Thiếu Dương. Hít sâu một hơi rồi cầm Toái Hồn trượng chỉ vào Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương chớp mắt nhìn khẽ cúi đầu nhìn Tiểu Mã, chậm rãi nói: “Ngươi có biết là mình đang cầm pháp khí chỉ vào ai hay không? Ngươi muốn đấu với ta phải không?”
Tiểu Mã lắc đầu: “Thiếu Dương, đừng ép ta.”
Mấy người Qua Qua nhìn về Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương khó chịu trong lòng, do dự không quyết.
“Cùng tiến lên, bắt lấy Vương Bình!”
Nhuế Lãnh Ngọc luôn luôn tỉnh táo lý trí mà ra lệnh.
“Xin lỗi, Tiểu Mã ca.”
Mấy người Chang Tử xông lên đánh về phía Vương Bình.
Tiểu Mã sợ run lên đồng thời cũng biết mình khó có thể ngăn cản được họ, tay trái vội rút cây dao trong túi ra kề ngay cổ mình cứa một vết rớm máu, giọng run run nói:
“Các ngươi đừng có ép ta!”
Mọi người ngây ra, bọn hắn chỉ muốn bắt lấy Vương Bình không hề có ý định gây tổn thương cho Tiểu Mã.
“Đừng nghĩ là ta không dám, ta chết, chúng ta đều thành quỷ, vậy thì càng có thể ở bên nhau, dù các ngươi có bắt ta đi đầu thai thì đôi ta vẫn ở cùng nhau!”
Diệp Thiếu Dương thở dài, hắn biết ngay là Tiểu Mã sẽ đòi tự tử để ép hắn, nhưng chính bản thân mình cũng không còn cách giải quyết tốt hơn. Thế nên hắn lặng lẽ tiến về trước một bước.
Tiểu Mã không những không lùi, còn tiến lên hiên ngang nói:
“Thiếu Dương, ta biết ngươi có thể dễ dàng chặn đường chúng ta, thế nhưng ngươi không thể theo bắt chúng ta cả đời được, ta đã thề sẽ ở bên Bình Bình nếu ngươi bắt nàng đi, chỉ cần có cơ hội ta sẽ tự sát ngay lập tức!”
Diệp Thiếu Dương nghe thấy hắn nói như thế liền tức điên lên, nhưng thực tế là chính Diệp Thiếu Dương cũng không làm gì được, quay qua nhìn Vương Bình, lạnh lùng hỏi:
“Nếu ngươi còn sót lại chút tình người thì người đừng có hại hắn như thế, chẳng lẽ ngươi muốn hắn chết mới hài lòng!”
“Sao mà hại hắn chứ!”
Vương Bình mếu máo khóc:
“Là do chính ngươi không chịu cứu giúp ta, đến người khác cứu ta ngươi cũng ngăn cản, sao ngươi có thể ác độc đến như vậy!”
“Không liên quan đến cô ấy, đây là lựa chọn của ta!”
Tiểu Mã kiên quyết nhìn Diệp Thiếu Dương:
“Ta biết ngươi muốn tốt cho ta, nhưng Thiếu Dương, ngươi hãy để ta tự chọn lựa một lần đi!”
Diệp Thiếu Dương nhìn hắn, cũng không biết nên làm sao cho phải.
Đúng lúc này, một ngọn gió lạnh thổi vào trong phòng.
Bốn quỷ ảnh nhảy tới lần lượt đứng bốn phía ở phía sau Tiểu Mã, mọi người cùng quay qua nhìn thấy cả bốn người đều mặc đồ quỷ sai, tay cầm Câu Hồn tác, mặt mày lạnh lùng.
Sau đó một bóng trắng lướt vào tới, đứng sau bốn người kia, đảo mắt nhìn lướt qua mọi người rồi dừng lại cười nhìn về phía Chanh Tử.
“Tiêu ca ca!” Chanh Tử mắt lấp lánh nhìn hắn rồi đi tới.
Tiêu lang quân cười với cô:
“Bây giờ không phải lúc nói chuyện, chờ chốc nữa lại nói tiếp.”
Hắn nói xong rồi quay qua nhìn Diệp Thiếu Dương:
“Ta biết ngay là ngươi sẽ bị làm khó dễ nên đã mang theo vài người tới đây, hôm nay có phải trả giá bao nhiêu cũng phải áp giải cô ta về âm ty!”
Tiểu Mã thấy tình cảnh lúc này vội ấn sát dao vào cổ, la lên:
“Các ngươi đừng bước tới đây!”
Tiêu lang quân cười khẩy nói:
“Ngươi chết hay không thì liên quan quái gì đến chúng ta, ngươi tưởng ai cũng là Diệp Thiếu Dương nhân nhượng trò mèo của ngươi? Ngươi mà chết thì vừa lúc ta cùng mang cả hai về âm phủ luôn.”
Miệng hắn nói là thế nhưng cũng chỉ là tạo áp lực mà thôi, ý định khiến cho Tiểu Mã bỏ ý định kia đi nên không có vội vàng ra tay.
Tiểu Mã sợ ngây ra, cũng hiểu rõ hy vọng duy nhất của hắn là Diệp Thiếu Dương, vậy nên không hề do dự quỳ xuống, nước mắt giàn giụa.
“Thiếu Dương, xin hãy vì tình anh em trước đây của chúng ta, hy vọng ngươi cứu giúp ta một lần, không thì ta sẽ tự tử thật, ta không muốn chết! Nhưng nếu bọn họ mang Bình Bình đi thật thì ta cũng không muốn sống, thật sự đó!”
Diệp Thiếu Dương cũng rối rắm vô cùng. Tiêu lang quân đã mang theo quỷ sai tới đây thì chắc chắn sẽ ra tay, cho dù thế nào thì chính hắn cũng không thể trơ mắt nhìn Tiểu Mã chết được.
Diệp Thiếu Dương nhìn Vương Bình hỏi:
“Ngươi thật sự muốn ép chết Tiểu Mã phải không?”
Vương Bình khóc ầm lên, tội nghiệp nhìn Diệp Thiếu Dương lắc đầu: “Hắn là người duy nhất trên thế giới này chịu hy sinh vì ta, ngươi còn muốn bắt hắn rời khỏi ta sao?”
“Được, được, được lắm!”
Diệp Thiếu Dương cắn răng, rút thanh kiếm Thất Tinh Long Tuyền ra bước tới.
Tiểu Mã cuống quít đứng lên, bảo vệ lấy Vương Bình:
“Diệp Thiếu Dương, ngươi tính làm gì!”
Diệp Thiếu Dương đến trước mặt hai người bọn họ rồi quay qua nói với Tiêu Dật Vân: “Thả bọn họ đi đi!”
Tiêu Dật Vân cứ tưởng là hắn muốn bắt người, ai ngờ nghe hắn nói thế, đến chính mình cũng phải nghi ngờ là tai bị ù nghe nhầm, Tiêu Dật Vân trợn mắt nhìn hắn: “Ngươi bị điên rồi à!”
“Điên rồi. Ta nói lại lần nữa, cho bọn họ đi đi!”
“Thiếu Dương!”
Nhuế Lãnh Ngọc đứng sau kêu lên. Diệp Thiếu Dương quay lại nhìn cô một cái rồi gật đầu, ánh mắt cũng đã nói rõ.
Nhuế Lãnh Ngọc thở dài gật đầu cũng không nói thêm gì nữa.
Tiêu Dật Vân không biết hai người họ tính làm cái gì, nói:
“Không thể được. Nếu để cô ta chạy thì ta sẽ không báo cáo kết quả công tác lên trên được.”
“Một mình ta gánh trách nhiệm!”
Diệp Thiếu Dương nhìn mấy tay quỷ sai nói:
“Các ngươi ở nhân gian không đánh lại ta được, cũng vì vậy mà để cô ta chạy thoát, là Diệp Thiếu Dương ta đây cố ý làm thế, không liên quan đến các ngươi!”
Mấy tên quỷ sai nhìn thanh kiếm Thất Tinh Long Tuyển tỏa ra mây tía mà hắn cầm trên tay rồi quay qua nhìn Tiêu Dật Vân.
Tiêu Dật Vân nhìn Diệp Thiếu Dương hỏi: “Nhất thiết phải như thế?”
“Nhất định phải làm vậy!”
Diệp Thiếu Dương cũng biết để Tiểu Mã cùng Vương Bình chạy đi để lại hậu họa to lớn, mà Tiểu Mã cũng sẽ gặp phải phiền phức lớn, kết quả có lẽ sẽ vô cùng thê thảm, nhưng nếu không để hắn chạy thì hắn cũng tự sát tại đây.
Cân đo hai bên thì cũng chỉ có thể làm vậy.
Diệp Thiếu Dương bước tới vỗ vai Tiểu Mã, nói thầm với hắn:
“Ta làm tất cả những việc này là vì để ngươi có thể sống sót, ngươi phải nhớ thật kỹ, cho dù thế nào đi nữa cũng không được chết, chỉ cần còn sống thì sẽ có hy vọng.”
Chương 986: Thiên Sư Gả Con Gái
“Tiểu Diệp Tử…” Tiểu Mã ngây ngốc nhìn hắn, nước mắt tuôn như mưa.
“Mau đi mau!”
Diệp Thiếu Dương hét lên, đẩy mạnh Tiểu Mã một cái làm cậu ta ngã về phía ngoài cửa. Vương Bình cũng kịp lúc đuổi đến.
“Vương Bình!”
Diệp Thiếu Dương cầm kiếm hô to:
“Nếu ngươi dám để Tiểu Mã chết, ta nhất định sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán, vạn kiếp bất phục!”
Vương Bình nhìn hắn một cái rồi chui vào áo Tiểu Mã. Tiểu Mã vội vàng chạy đi.
Diệp Thiếu Dương lập tức chạy theo, cầm kiếm canh ở cửa.
Tiêu Dật Vân thở dài một tiếng, nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Diệp Thiếu Dương, lần này thả bọn họ đi, ngươi đã gây ra phiền toái không nhỏ rồi.”
Chanh Tử đi đến, nắm lấy tay Tiêu Dật Vân, sốt ruột nói: “Ngài xin Thôi phủ quân thử đi, đừng làm khó lão đại.”
Tiêu Dật Vân cười khổ, xin là xin thế nào? Hắn nhìn mấy tên quỷ sai, nói:
“Các ngươi lui xuống phục mệnh đi. Cứ nói thật, có gì nói nấy. Đừng đuổi theo vong hồn, cứ đi xuống đi.”
Sau đó, Tiêu Dật Vân nói với Chanh Tử:
“Nếu ta không tới, Diệp Thiếu Dương tự ý thả vong linh, âm ty sẽ mắt nhắm mắt mở bỏ qua. Dù sao trước đây không phải hắn chưa từng làm thế. Nhưng chuyện lần này liên quan đến thể diện nên rất phiền phức. Nếu xử lý không ổn, sẽ bị gán tội đối đầu với âm ty.”
Chanh Tử nghe thế liền hoảng hốt: “Vậy làm sao giờ?”
Chanh Tử lắc lắc tay Tiêu Dật Vân, giận dỗi nói:
“Không biết đâu, là do ngài đòi đến đây, ngài nhất định phải nghĩ ra cách xử lý, nếu lão đại gặp phiền toái gì, ta… ta sẽ không để ý đến ngài nữa!”
Nói xong, cô lấy quỷ bài mà Tiêu Dật Vân đưa cho mình ném lên người hắn.
Tiêu Dật Vân gấp đến độ vò đầu bứt tóc. Hắn vội vàng dỗ dành cô, bảo rằng sẽ đi xuống âm ty để xin Thôi phủ quân. Nghe vậy, Chanh Tử mới chịu nhận lại quỷ bài.
“Đi về trước đi.”
Diệp Thiếu Dương nhìn thoáng qua thi thể Vương Bình đang nằm trong quan tài. Thi thể được bảo quản khá tốt, vẻ mặt không cứng đờ như những thi thể thông thường, khóe miệng còn tựa như đang cười khẽ.
Dọc đường đi xe trở lại nhà trọ, Diệp Thiếu Dương im lặng, không lên tiếng. Sau đó, mọi người lần lượt trở về. Một người đi lên sân thượng, ngồi bên cạnh lan can.
Nhuế Lãnh Ngọc ngồi cạnh hắn.
Một hồi lâu sau, cả hai vẫn không nói gì.
“Lãnh Ngọc, cô nói xem, tôi làm như vậy là đúng hay sai?” Hồi lâu sau, Diệp Thiếu Dương hỏi.
Nhuế Lãnh Ngọc khui một lon bia, uống một hơi rồi đưa nó cho hắn. Nhìn hắn nốc một hơi lớn, Nhuế Lãnh Ngọc nói:
“Đôi khi, đúng hay sai đều không quan trọng. Mà quan trọng là chuyện anh làm có đúng là điều anh muốn hay không.”
“Nơi nào có Đạo, dù có hàng ngàn, hàng vạn người, anh vẫn kiên quyết đi đến cùng. Đây chẳng phải là Đạo của anh sao?”
Diệp Thiếu Dương thở dài, lẩm bẩm:
“Nhưng tôi cảm thấy rất mệt mỏi, rất khó chịu. Tôi xem cậu ta như huynh đệ, chuyện gì cũng nghĩ cho cậu ta nhưng cậu ta lại chĩa Toái Hồn trượng về phía tôi. Cô có biết, lúc đó ta cảm thấy thế nào không?”
“Tôi hiểu mà.” Nhuế Lãnh Ngọc nắm lấy tay Diệp Thiếu Dương, cảm nhận được tay hắn đang run run.
“Một ngày nào đó, Tiểu Mã sẽ hiểu được ai mới thật sự là người tốt với cậu ta. Cậu ta chỉ mù quáng trong tình yêu nên mới hồ đồ như vậy.” Hiếm khi nào Nhuế Lãnh Ngọc thấu hiểu lòng người như vậy.
“Chuyện còn chưa xong đâu.” Nhuế Lãnh Ngọc nói tiếp:
“Để Tiểu Mã đi một mình cũng tốt. Đây là kiếp nạn của cậu ta. Là người, trước sau gì cũng phải độ kiếp, như thế mới có thể sống lại lần nữa.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Tôi chỉ sợ cậu ta còn chưa kịp độ kiếp thì người đã chết.”
“Nếu đây là số mệnh của cậu ta, vậy thì chúng ta không còn cách nào khác.”
Phía sau truyền đến tiếng ho khan. Hai người quay đầu lại nhìn, là Tiêu Dật Vân và Chanh Tử. Bên cạnh hai người đó còn có Qua Qua.
Trên mặt Chanh Tử ẩn chứa sự ngại ngùng, do dự, không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Thiếu Dương.
“Chuyện gì?”
Diệp Thiếu Dương thấy vẻ mặt cô như vậy liền biết có chuyện.
Tiêu Dật Vân ho khan vài tiếng, nói:
“Ừ, lần này tới nhân gian, một là truy bắt du hồn, hai là… để làm một chuyện khác.”
Nói đến đây, hắn đưa mắt nhìn sang Chanh Tử, cười ngại ngùng rồi nói với Diệp Thiếu Dương:
“Ta đã xin phủ quân đại nhân, ngài ấy đã đồng ý… để Chanh Tử đến Thiên Tử điện làm trợ thủ cho ta. Cả Qua Qua nữa.”
“Ta không đi.”
Qua Qua khinh thường nói: “Ta biết ngài định lấy ta làm bình phong để che mắt người khác. Ta không bị lừa đâu, ta không muốn đi làm bóng đèn!”
Tiêu Dật Vân lập tức thấy xấu hổ vô cùng. Hắn hung hăng trừng mắt với Qua Qua.
Diệp Thiếu Dương nhìn Chanh Tử, nói: “Muội muốn đi?”
Chanh Tử cúi đầu, nói: “Tôi nghe huynh.”
Diệp Thiếu Dương gãi đầu, cười khổ: “Sao tôi lại cảm thấy giống như người cha sắp gả con gái vậy nè.”
Hắn cố ý thở dài, nói với Chanh Tử: “Ta mua bồn tắm cho muội rồi mà, giờ muội lại muốn đi.”
Chanh Tử vừa nghe thế thì xua tay, nói: “Vậy thì không đi nữa.”
Diệp Thiếu Dương cười ha ha:
“Đùa muội thôi, muội đi đi. Tiểu Thanh, Tiểu Bạch đều ở dưới đó, còn có Thất Bảo. Xuống dưới đó muội sẽ không cô đơn đâu, có thể thường xuyên đến chơi với bọn họ.”
Nói xong, hắn quay sang nhìn Tiêu Dật Vân: “Nếu có người ức hiếp muội…”
“Không cần phải lo lắng, không ai dám ức hiếp cô ấy đâu. Cô ấy muốn ức hiếp người khác, ta còn lo lắng người đó có đủ tư cách để được cô ấy ức hiếp hay không nữa kìa!”
“Ta không lo lắng muội ấy bị người khác ức hiếp mà lo ngài ức hiếp muội ấy.”
Nói xong, hắn âm thầm làm phép. Thất Tinh Long Kiếm bay ra khỏi vỏ, cắm xuống mặt đất.
Diệp Thiếu Dương hung hăng trừng mắt nhìn Tiêu Dật Vân:
“Ta không nói đùa với ngài đâu! Chanh Tử là một cô gái ngây thơ đến ngốc nghếch, dễ gặp rắc rối, ngài phải trông coi muội ấy cho kỹ. Nhưng nếu muội ấy gặp phải chuyện gì, ngài cũng phải chịu trách nhiệm. Nếu ngài làm chuyện có lỗi với muội ấy thì chúng ta sẽ dùng kiếm nói chuyện với nhau! Lúc đó đừng bảo tại sao ta không xem ngài là huynh đệ. So với Chanh Tử, ngài mãi mãi là người ngoài!”
Chanh Tử nghe vậy, cảm động muốn khóc.
Tiêu Dật Vân mỉm cười, gật đầu với hắn.
“Được rồi, hai người đi đi.”
Hai mắt Chanh Tử hồng hồng. Cô nhào vào lồng ngực Diệp Thiếu Dương giống như người con gái sắp lấy chồng phải rời xa người cha yêu dấu. Cô hôn lên mặt Diệp Thiếu Dương một cái. Diệp Thiếu Dương nhìn Nhuế Lãnh Ngọc rồi lại nhìn Tiêu Dật Vân. Cả hai người bọn họ bất lực nhìn hai người Diệp Thiếu Dương.
“Lão đại, tôi đi đây. Tôi sẽ xin Thôi phủ quân ân xá cho huynh. Khi nào rảnh tôi sẽ đến thăm huynh.”
Chanh Tử ôm Diệp Thiếu Dương hồi lâu, lưu luyến không muốn rời. Sau đó Chanh Tử đi về phía Nhuế Lãnh Ngọc, thủ thỉ vài lời vào tai cô ấy. Nhuế Lãnh Ngọc hờn giận liếc Chanh Tử một cái rồi cả hai cùng bật cười.
“Muội đi đây.” Chanh Tử bước đến sờ đầu Qua Qua.
Qua Qua lấy quỷ đao của mình ra, bắt chước Diệp Thiếu Dương, nói với Tiêu Dật Vân:
“Muội phu, nếu ngươi dám bắt nạt muội muội của ta, chúng ta sẽ nói chuyện bằng kiếm!”
Tiêu Dật Vân cười nói: “Biết rồi, anh vợ.”
Nghe Tiêu Dật Vân nói vậy, Chanh Tử mặt đỏ bừng, liếc hắn một cái.
Tiêu Dật Vân nắm tay Chanh Tử, bước thẳng qua rào chắn và bay về nơi xa.
“Lại một người nữa rời đi.”
Diệp Thiếu Dương nhìn bóng dáng rời đi như đôi thần tiên quyến lữ của hai người kia, lắc đầu thở dài.
“Tiểu Bạch, Tiểu Thanh là âm thần, bây giờ Chanh Tử cũng đã có danh phận. Họ đều là do anh chỉ bảo mà nên. Thế nào? Rất tự hào, đúng không?” Nhuế Lãnh Ngọc hỏi.
“Tôi chỉ thấy có chút cô đơn.” Diệp Thiếu Dương nói.
Chương 987: Thiên Sư Bị Phạt
“Lão đại, còn tôi – kẻ không có ai cần sẽ bầu bạn cùng huynh này.” Qua Qua gian xảo, nhích lại gần rồi chen vào giữa hai người.
Nhìn từ sau lưng, khung cảnh ba người tựa như một gia đình, bố mẹ và con trai. Khung cảnh ấm ấp vô cùng.
“Nếu là tôi…” Nhuế Lãnh Ngọc nhìn về phía xa xăm, chậm rãi nói: “Nếu tôi chết đi, phải luân hồi thì anh có giống như Tiểu Mã đối với Vương Bình, dù thế nào cũng ở bên tôi?”
Trong lòng Diệp Thiếu Dương chấn động, nói:
“Đừng nói gở, sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu.”
“Nếu thế thật thì sao?” Nhuế Lãnh Ngọc nói.
“Tôi…” Diệp Thiếu Dương nghĩ một lát rồi nói:
“Tôi không biết có thể cưỡng ép cô ở lại hay không, nhưng tôi chắc chắn sẽ chết cùng với cô, sau đó chúng ta cùng nhau luân hồi.”
Nhuế Lãnh Ngọc và Diệp Thiếu Dương quay sang nhìn nhau cười.
“Khụ khụ khụ.” Qua Qua ho khan:
“Tôi cũng sẽ luân hồi, đầu thai làm con hai người.”
Qua Qua vừa nói thì bị gõ đầu một cái. Cậu tức rên la hô đau.
Ba người cứ ngồi vậy trên sân thượng rất lâu.
Đột nhiên một cơn gió lạnh thổi từ phía sau tới.
“Tới nhanh thật.”
Diệp Thiếu Dương cười khổ, xoay người nhìn về phía bên kia của sân thượng. Một bóng người cao lớn từ phía đối diện bay đến.
Trên đầu người đó đội pháp quan, thân thể ẩn giấu bên trong áo choàng đen. Tướng mạo người đó không giống như người sống, vẻ mặt lạnh lẽo khiến người đối diện cảm thấy nghiêm nghị.
Hắc y quỷ sứ…
Cho dù là pháp sư của chốn nhân gian hay là quỷ thần chốn âm ty, chỉ cần nhìn thấy người này đều trốn thật xa. Trốn hắn không phải vì hắn lợi hại mà là khi hắn xuất hiện, chắc chắn có chuyện xấu xảy ra.
Một trong tứ đại quỷ sứ của Phong Đô đại đế, Hồng Chủ Hỉ, Bạch Chủ Tang, Hắc Chủ Pháp, Thanh Y cũng chưa bao giờ gặp.
Vừa nhìn thấy hắc y quỷ sứ xuất hiện, Diệp Thiếu Dương đã biết ngay là chuyện gì. Hắn cười miễn cưỡng, nói: “Quỷ sứ đại nhân đến sớm thật.”
“Bổn sứ đã tới từ lâu, chỉ là không muốn giáp mặt với Tiêu lang quân để tránh gặp phải tình cảnh xấu hổ, vì thế nên bây giờ mới xuất hiện. Diệp Thiên Sư, chắc ngài cũng biết là chuyện gì nhỉ?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu, chờ phán quyết sẽ được phán xuống cho mình.
Hắc y quỷ sứ đưa đôi tay xương xẩu của mình ra, chắp lại rồi lạy về phương bắc một lạy: “Phụng theo pháp chỉ của đại đế, Diệp Thiếu Dương tự ý thả du hồn, chống lại quỷ sai của Thiên Tử Điện, có hành vi ác liệt, biết luật nhưng vẫn phạm luật, tội nặng thêm một bậc, bị hủy bỏ huyền danh và phong hào Thiên Sư, và phải nếm trải ba kiếp nạn lớn.”
Khóe môi Diệp Thiếu Dương khẽ giật giật nhưng sắc mặt vẫn không có gì thay đổi. Nhuế Lãnh Ngọc và Qua Qua có chút ngồi không yên. Bỏ phong hào Thiên Sư, sự trừng phạt này quá nặng rồi.
“Diệp chân nhân, nếu không phục thì có thể xuống Cửu U trình bày chi tiết với Luật Pháp ty.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Ta phục.”
Hắc y quỷ sứ gật đầu, nói:
“Diệp chân nhân, hôm nay ở Quỷ Vực, ngài giết được một trăm năm mươi mốt vong linh, trong đó có ba mươi tám oán linh, bảy mươi tám u hồn, hai mươi ba lệ quỷ, mười một ác quỷ và một tên quỷ đầu lĩnh, trợ giúp Nhạc gia quân mai phục địch, công đức rất lớn, còn âm đức cụ thể như thế nào thì mời ngài đến Diêm La Điện kiểm tra.
Vì công đức lớn như vậy nên đại đế đã cố ý khai ân, không tịch thu thẻ bài Thiên Sư của ngài. Ngài mau đi bắt Vương Bình lại để lấy công chuộc tội, khôi phục lại phong hào Thiên Sư.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu, vẫn không đứng dậy, nói: “Đã biết, cảm tạ ân điển của đại đế.”
Hắc y quỷ sứ không nói nhiều, chắp tay bay đi.
“Vẫn còn may, vẫn còn may.” Nhuế Lãnh Ngọc thở phào nhẹ nhõm:
“Chỉ cần bắt được Vương Bình, chuyện lớn sẽ hóa nhỏ, chuyện nhỏ sẽ hóa không. Cũng nhờ Phong Đô đại đế nể mặt.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Tôi ngược lại lại không quan tâm phong hào gì đó lắm. Đó cũng chỉ là hư danh mà thôi. Thiên Sư chỉ được cái là khi đến âm ty thì dễ nói chuyện hơn thôi.”
Sau đó, hắn thở dài: “Nhưng nhất định phải đi bắt Vương Bình và cứu Tiểu Mã.”
Nghĩ ngợi một lát, hắn quay sang nói với Qua Qua:
“Đệ phải đến Quỷ Vực một chuyến. Đệ khá quen thuộc bờ bắc sông Âm Thủy, nhưng nếu Thái Âm Sơn phái người bắt đệ thì sẽ phiền toái đây… Đệ vẫn nên tìm Tiểu Thanh, Tiểu Bạch rồi cùng qua đó với họ để nghe ngóng tin tức của Tiểu Mã, sau đó quay về nói lại cho ta.”
Qua Qua nói: “Hiện giờ Thái Âm Sơn đang khai chiến với âm ty, làm gì còn thời gian để ý đến tôi. Nhưng… hai người Tiểu Mã ca sẽ đi Quỷ Vực?”
“Chắc chắn là thế!”
Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một lát rồi lấy Xuyên Vân tiễn ra đưa cho cậu, bảo rằng nếu gặp khó khăn thì tìm Lý Hiếu Cường và Dương Tư Linh xin giúp đỡ, hai người này đóng quân ở tiền tuyến, cách Quỷ Vực khá gần, có thể nhanh chóng đến hỗ trợ.
Qua Qua cất Xuyên Vân tiễn rồi lập tức rời đi.
“Bình Bình, chúng ta đang đi đâu vậy?”
Trên một con đường nhỏ vắng người qua lại, chỉ có Tiểu Mã và Vương Bình đang rảo bước.
Tiểu Mã muốn nắm tay Vương Bình nhưng người quỷ khác nhau, tay cậu trực tiếp xuyên qua cơ thể cô. Thấy như vậy, Tiểu Mã lập tức cảm thấy đau lòng.
“Nhân gian đã không còn là chỗ em có thể dừng chân.” Vương Bình buồn thương nói: “Không có người bảo vệ, những pháp sư khác sẽ đến bắt em, quỷ sai cũng sẽ đến bắt em đi. Cuối cùng, chúng ta vẫn phải tiếp tục trốn chạy.”
Tiểu Mã nghe thế thì sốt ruột nói: “Vậy làm sao bây giờ?”
“Em muốn đến Quỷ Vực. Chỉ cần qua được bờ bắc sông Âm Thủy, thế lực âm ty sẽ không thể vượt qua được chỗ đó. Lúc đó, em sẽ tìm một chỗ để dung thân.”
Tiểu Mã nghe cô nói thế thì nhăn mày:
“Anh đã đến đó với Tiểu Diệp Tử. Bên kia… chẳng phải là nơi của các cô hồn dã quỷ sao?”
Vương Bình gật đầu.
“Vậy một mình em sao đi được? Em lại không có tu vi gì, đường đi lại rất nguy hiểm, anh sẽ đi với em!”
“Anh…” Vương Bình nhìn cậu, chần chừ.
“Anh không biết pháp thuật nhưng trong cơ thể anh có cương khí, còn có Toái Hồn trượng. À đúng rồi, Tiểu Diệp Tử từng dạy anh bộ tâm pháp Đại Chu Thiên Thổ Nạp, anh sẽ không ngừng luyện tập nó.”
Vương Bình nghe đến tâm pháp Đại Chu Thiên Thổ Nạp thì hơi động lòng nhưng cô lập tức lắc đầu, nói: “Anh là người, em là quỷ, nếu để anh đến Quỷ Vực với em thì thiệt thòi cho anh quá. Hơn nữa, đường đi sẽ rất nguy hiểm!”
“Anh không sợ thiệt thòi, cũng chẳng sợ nguy hiểm!” Tiểu Mã xua tay:
“Không phải anh đã nói với em rồi sao? Cha mẹ anh ly hôn, hai người họ đã có gia đình riêng của mình, cũng chẳng có tình cảm mấy với anh. Trên đời này ngoài bọn Tiểu Diệp Tử ra, anh chỉ có em là người thân thôi!”
Vương Bình thở dài: “Nếu đi Quỷ Vực với em, chẳng khác nào anh phản bội bọn họ!”
Tiểu Mã nói với ánh mắt buồn bã: “Dù lựa chọn thế nào, anh đều không hối hận. Anh tin tưởng bọn họ sẽ hiểu cho anh. Chúng ta đi thôi!”
Vương Bình cười ảm đạm. Đột nhiên cô nhớ đến điều gì đó: “Nếu đi đến đó, hồn phách anh sẽ rời khỏi cơ thể, anh sẽ chết ngay tức khắc đó.”
“Không sao, anh biết Âm Thuật, trước đây từng học lão Quách. Anh có thể mang cơ thể xuống đó.”
Nói xong, cậu vỗ lên ba lô của mình, cười khổ: “Ban đầu anh tính, nếu Tiểu Diệp Tử không tìm được em thì anh sẽ đi tìm, nên đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ. Cuối cùng bây giờ những thứ này đã phát huy tác dụng.”
Sau đó, cậu dẫn Vương Bình đến một nơi không người, bố trí đàn pháp rồi làm phép mở khe hở không gian. Sau đó, cả hai cùng tiến vào Quỷ Vực.
Sau khi tiến vào, thân thể Tiểu Mã chuyển hóa thành hồn thể. Cuối cùng, cậu đã nắm được tay cô!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Sát Vương [Dịch] Sát Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Sat-Vuong-SE-Audio-Truyen.jpg)


