Ma Ngân
Tập 82 : Một Phần Tình Nghĩa (c811-c820)
❮ sautiếp ❯Chương 811: Một Phần Tình Nghĩa
A
ds
Cùng lúc đó, Tào Đông rời đi từ Thượng Bang Chân Nghĩa Quốc, đã cưỡi Ma Văn chiến hạm, ngày đêm không nghỉ, xuyên qua Bắc Áo liên hợp thể rộng lớn, đã chậm rãi xuất hiện bên ngoài tầng khí quyển của Thợ Săn Tinh.
Hiện giờ trải qua một thời gian dài phát triển, Tập đoàn Thợ Săn đã hoàn toàn cắm rễ trên Thợ Săn Tinh, đồng thời sáng lập ra rất nhiều tuyến đường giao thương.
Mặt hàng kinh doanh chủ yếu vẫn là các loại tài liệu được dùng Ma Văn thúc đẩy để gieo trồng ra, cùng với các hạng mục kinh doanh giống như khi Tiêu Hoằng còn ở đây.
Đồng thời còn được Gia Đô Đế Quốc mạnh mẽ bồi dưỡng, điều này cũng không kỳ quái, hiện giờ gần như toàn bộ thành viên của Đoàn tinh anh Thợ Săn đã khôi phục lại chức vụ, đám người được Áo Thác chiếu cố, trên cơ bản Tập đoàn Thợ Săn vẫn có thể đi ngang trong Gia Đô Đế Quốc.
Bởi vậy từ trên cao nhìn lại, một khu vực lớn trên Thợ Săn Tinh đã hoàn toàn phát triển, các loại Ma Văn hạm quân dụng hoặc dân dụng đang không ngừng lui tới.
Chỉ từ bề ngoài nhìn thoáng qua, thì Tập đoàn Thợ Săn còn có vẻ cường đại hơn so với khi Tiêu Hoằng rời đi.
Nhưng dù vậy, ai là lão đại chân chính của Tập đoàn Thợ Săn, tất cả thành viên trung tâm của Tập đoàn Thợ Săn đều rất rõ ràng, đó chính là Tiêu Hoằng, mặc dù hiện tại Tiêu Hoằng không ở đây, nhưng bọn hắn vẫn tin chắc rằng, một ngày nào đó Tiêu Hoằng còn có thể trở về.
Rất nhanh, khi Tào Đông cưỡi Ma Văn Hạm vận tải, chậm rãi đậu trên Thợ Săn Tinh, lúc đi xuống Ma Văn Hạm vận tải, hắn lập tức cảm thấy không khí bốn phía rất tươi mát, bầu trời xanh như ngọc bích.
Cảnh tượng như vậy, ở Ma Duệ Tinh và Thượng Bang Chân Nghĩa Quốc thì rất khó gặp được, đây là kết quả của việc hiện đại hoá cao độ kết hợp hoàn mỹ với bảo vệ sinh thái.
Tuy nhiên, giờ phút này Tào Đông căn bản không có tâm tư nhàn hạ để hưởng thụ hương hoa thơm ngát bốn phía, hay là chim muông hót líu lo, mà hắn lập tức nhìn vào một tấm bản đồ giản dị trong tay, một đường hỏi thăm, tìm được Tổng bộ trung tâm của Tập đoàn Thợ Săn.
Đây là một khu vực riêng biệt, bên trong là các tòa nhà cao chọc trời, bốn phía thì lại là các vách tường hợp kim cao lớn.
Phòng hộ cực kỳ nghiêm khắc.
Đi tới bên cạnh Tổng bộ trung tâm, Tào Đông liền trình bày mục đích tới đây của mình cho các binh sĩ cảnh giới, sau đó lấy ra tờ giấy có ký tên Tiêu Hoằng.
Đám cảnh giới binh này đều là bộ hạ cũ của Tiêu Hoằng, đối với chữ ký của Tiêu Hoằng thì đều vô cùng quen thuộc, mà chữ viết của Tiêu Hoằng cũng cực kỳ đặc biệt, rồng bay phượng múa, mỗi một chữ nhìn qua rất giống một viên Ma Văn phi đạn nổ tung, người bình thường muốn mô phỏng theo thì cũng không bắt chước được.
Nhìn thấy tờ giấy này, vẻ mặt cảnh giới binh không kiềm được khẽ động, sau đó lại nhìn Tào Đông, thấy hắn cũng không phải là người có Ngự lực cao thâm gì.
– Đi theo ta.
Cảnh giới binh này lên tiếng, sau đó liền dẫn Tào Đông vào Tổng bộ trung tâm, một đường đi về phía văn phòng của Bác Sơn.
Lúc này Bác Sơn đang mặc một bộ tây trang, ở trong văn phòng xa hoa của mình, sửa sang lại báo cáo tài vụ sắp tới, tình hình thu chi vẫn rất tốt.
– Tổng tài, ngoài cửa có một người tự xưng là đến từ Ma Duệ Tinh muốn gặp.
Đúng lúc này, một nữ thư ký xinh đẹp đi vào trong của văn phòng Bác Sơn, báo cáo với hắn.
Gần như ngay khi nghe tới ba chữ “Ma Duệ Tinh”, vẻ mặt vốn lạnh nhạt của Bác Sơn không kiềm được đại biến, hắn tự nhiên biết, từ Ma Duệ Tinh trốn ra, trực tiếp tới tìm hắn, thì có ý nghĩa gì, rất có thể là có tin tức về lão đại.
– Mau, mang hắn vào.
Bác Sơn không nghĩ ngợi nói.
Sau một lát, Tào Đông đã phong trần mệt mỏi đi tới, thoạt nhìn có vẻ lấm lem giống như một con báo đất, sau đó ánh mắt hiện lên vẻ bất an, nhìn về phía Bác Sơn.
– Là Tiêu Hoằng để ta đến tìm ngươi, đây là tờ giấy mà Tiêu Hoằng đưa cho ngươi.
Tào Đông nói xong, trực tiếp cầm tờ giấy trong tay giao cho Bác Sơn.
Trên tờ giấy chỉ có hai chữ “Thả người”, phía dưới là chữ ký của Tiêu Hoằng.
Tuy nhiên, từ trong chữ ký này, Bác Sơn lại tìm ra tin tức mà Tiêu Hoằng truyền tới, đó chính là chữ ký này dựng thẳng đứng.
Những người biết rõ Tiêu Hoằng thì gần như đều biết rằng, Tiêu Hoằng ký tên ngang thì có nghĩa là bình an vô sự, có thể thoải mái giải quyết, nhưng dựng thẳng thì có nghĩa là chuyện khó giải quyết.
Hiển nhiên, Tiêu Hoằng đã thông qua phương thức này để thông báo cho Bác Sơn biết về tình cảnh hiện tại.
– Tiêu Hoằng đưa tờ giấy cho ngươi như thế nào?
Bác Sơn hơi ngẩng đầu, thần sắc nghiêm túc, hỏi Tào Đông, bộ dáng tiểu lưu manh khi xưa đã không còn sót lại chút gì, hiện tại Bác Sơn đã thành thục hơn rất nhiều.
– Là lúc Trại tập trung Tín Nghĩa bạo loạn!
Tào Đông cũng không có gì để giấu giếm cả, kể toàn bộ quá trình lại một lần, rất tỉ mỉ và đầy đủ.
Bác Sơn nghe xong, đã hiểu được toàn bộ dụng ý khi trước của Tiêu Hoằng, cùng với tình cảnh hiện tại của hắn, đây quả thật rất đúng với chữ ký dựng thẳng này.
– Ta đã trợ giúp Tiêu Hoằng rất nhiều, hiện tại hy vọng có thể trả người nhà lại cho ta, còn nữa… Tiêu Hoằng đã đáp ứng cho ta 600 vạn kim.
Tào Đông hơi có chút bất an nói.
Bác Sơn cũng không lập tức trả lời, mà trầm tư sau một lát, sau đó trực tiếp lấy từ trong ngăn kéo ra một cái trữ kim văn giá 1000 vạn kim, đặt trước mặt mình.
– Nơi này có 1000 vạn kim tệ, hiện tại ta hy vọng ngươi có thể viết tất cả những gì mà ngươi biết tại Cao Tương Chân Nghĩa Quốc, sau đó ngươi có thể cầm tiền đi đoàn tụ với người nhà của ngươi!
Bác Sơn lên tiếng.
Nghe vậy, Tào Đông thoáng chần chờ một chút, tuy nhiên, hiện tại hắn đã không có lựa chọn nào khác, huống chi Bác Sơn còn trực tiếp đưa tới 1000 vạn kim, mà trọng yếu hơn là, hiện tại hắn đã quyết tâm hoàn toàn thoát ly quan hệ cùng Xích Nghĩa liên hợp thể, bán đứng Cao Tương Chân Nghĩa Quốc thì có sao đâu?
Ngay sau đó, Tào Đông liền viết lại tất cả những gì mình biết về binh lực của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc, cùng với hệ thống chủ đạo, cơ cấu nhân viên… sau đó đặt ra trước mặt Bác Sơn.
Bác Sơn hơi nhìn một chút, đối với tư liệu do Tào Đông cung cấp này thì hắn cũng nửa tin nửa ngờ, tuy nhiên, cuối cùng cũng biết một chút đại khái về Cao Tương Chân Nghĩa Quốc.
Sau đó Bác Sơn liền thông qua Ma Văn thông tin liên lạc với Ngả Nhĩ Văn, bảo hắn đưa toàn bộ người nhà của Tào Đông tới đây, đồng thời thả đám người Tào Đông rời đi.
Thấy Tào Đông cầm trữ kim văn xoay người rời đi, cặp lông mày của Bác Sơn hơi nhăn lại, hắn biết rõ trước mắt nên làm cái gì, đó chính là nhanh chóng chuẩn bị, vào thời khắc mấu chốt nhất, trợ giúp Tiêu Hoằng một phen, đương nhiên có muốn hỗ trợ thì cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Một tháng thời gian đã vội vàng trôi qua.
Đối với việc truyền tin tức cho Bác Sơn, Tiêu Hoằng cũng không quá mức ỷ lại, bằng vào thực lực quân sự của Tập đoàn Thợ Săn, tự bảo vệ mình thì có thừa, nhưng xuyên qua vũ trụ mờ mịt, ngàn dặm xa xôi đến tới đây trợ giúp ư? Ít nhiều cũng có chút không đủ sức.
Huống chi sau lưng Cao Tương Chân Nghĩa Quốc này lại chính là toàn bộ Xích Nghĩa liên hợp thể.
Đồng thời, lúc này Tiêu Hoằng đã ở cùng đội quân tù nhân trong chỗ ẩn núp tạm thời được gần bốn mươi ngày.
Trong bốn mươi ngày này, tất cả đội quân tù nhân đều nhận được Chiến Văn mà Tiêu Hoằng chế tạo theo yêu cầu, cùng với các phòng ngự Chiến Văn của Chế văn sư khác chế tạo ra.
Kể từ đó, Chiến Văn của đội quân tù nhân đã từng hai cái biến thành ba cái, cộng thêm một cái Chiến Văn loại phòng ngự, ngoài ra, hỗ động Ma Văn lại rất thuận tiện cho đội quân tù nhân tiến hành kết nối chiến thuật, càng thêm thuận tiện cho việc hợp tác lẫn nhau.
Mỗi một tấm hỗ động Ma Văn cũng đều được đánh số, Tiêu Hoằng là số 1, Thiết Nam là số 2, Ốc Sư số 3, theo thứ tự sắp xếp xuống, số cuối cùng không ai khác chính là Vương Quân.
Hơn nữa đội quân tù nhân trải qua bốn mươi ngày tu luyện này, cấp bậc lại một lần nữa được tăng lên mạnh, lại có hai mươi tên Ngự Sư cấp năm đạt tới Ngự Sư đỉnh phong, các Ngự Sư cấp bốn khác, ngoài Vương Quân ra, thì cũng toàn bộ tiến vào Ngự Sư cấp năm.
Hiện giờ cấp bậc Ngự lực của toàn bộ đội quân tù nhân đã biến thành: Ngự Sư đỉnh phong 481 người, Ngự Sư cấp năm 50 người, Ngự Sư cấp bốn 1 người, ngoài ra, còn có Phất Lạc có Ngự Hồn cấp hai, tuy nhiên hắn vẫn không có sức chiến đấu, thậm chí tình huống cũng đã phát triển theo chiều hướng mà Tiêu Hoằng không muốn nhìn thấy nhất.
Phất Lạc liên tục sốt nhẹ, ý thức càng ngày càng mơ hồ, Văn đan, cùng với Ma Văn trị liệu mà Tiêu Hoằng phối chế khi trước thì chỉ có thể duy trì, trị phần ngọn mà không trị được phần gốc.
Hiển nhiên, dựa theo am hiểu về kỹ thuật Dược sư của Tiêu Hoằng, thì Phất Lạc cần phải được trị liệu, nếu không rất có thể sẽ sốt cao, cuối cùng não bị tử vong, hoặc trực tiếp giữ được tính mạng nhưng lại trở thành kẻ sống thực vật.
Nên muốn trị liệu hữu hiệu, nhất định phải hiểu biết rõ ràng chính xác về tình huống đại não của Phất Lạc, muốn làm vậy thì cần có dụng cụ điều trị có độ chính xác cao, mà muốn có được thứ này, thì lựa chọn tốt nhất chỉ có thể là đi về phía khu Gia Tác.
Đi về phía thành thị tương đối lớn một chút thì kia nhất định phải mở một đường máu thì mới có thể được, sau đó chính là một vòng tuần hoàn vô hạn, không ngừng giết chóc, bởi vì mỗi một thành phố lớn đều kiểm tra phi thường nghiêm khắc, hơn nữa các cửa ải giữa chúng cũng rất mạnh.
Lại một lần nữa tiến vào phòng của Phất Lạc, trên trán Phất Lạc đã đầm đìa mồ hôi, tuy nhiên hai mắt suy yếu vẫn nhìn về phía Tiêu Hoằng.
Tiêu Hoằng không nói gì thêm, nhẹ nhàng nắm lấy hai bàn tay to của Phất Lạc, ánh mắt bình thản nhìn hắn.
Phất Lạc cũng không lên tiếng, dường như đang điều chỉnh một luồng ý thức cuối cùng sót lại trong đầu mình, nhẹ nhàng lắc lắc đầu đối với Tiêu Hoằng.
Cái lắc đầu này giống như bao gồm thiên ngôn vạn ngữ, trong yên lặng mà nói cho Tiêu Hoằng biết, hắn không muốn trở thành trói buộc của đám người Tiêu Hoằng, hãy buông tha cho hắn đi.
Hành động này của Phất Lạc thì tất nhiên Tiêu Hoằng có thể hiểu rõ, nhưng hắn chỉ khẽ cười.
– Từ khi đội quân tù nhân thành lập, quy củ đầu tiên được lập ra chính là không bỏ lại bất kỳ một huynh đệ nào, cho dù chỉ còn có một đường sinh cơ, thì sẽ không bỏ cuộc, ở trong lòng của ngươi, bất kể ngươi coi ta là gì, là vãn bối, hay là bằng hữu, hoặc là gì khác, thì Tiêu Hoằng vẫn coi ngươi là người một nhà, bởi vậy, chỉ cần có một đường sinh cơ, ta cũng sẽ kéo ngươi từ quỷ môn quan về, hãy tin tưởng ta.
Tiêu Hoằng tuy rằng đang cười nói, nhưng giọng điệu lại vô cùng chân thành và tha thiết.
Phất Lạc không nói gì nữa, nhắm hai mắt suy yếu lại, chỉ là cánh tay được Tiêu Hoằng nắm lấy thì lại nắm chặt hơn một chút.
Tiêu Hoằng cũng không nói gì thêm, nhìn Phất Lạc, trong mắt hiện lên một chút kiên nghị, phân phó Vương Quân tiếp tục chăm sóc Phất Lạc, sau đó liền xoay người đi ra ngoài.
Tải eBook tại:
Chương 812: Nguy Cơ Bốn Phía
A
ds Đi vào trong đại sảnh củachỗ ẩn núp tạm thời, Tiêu Hoằng liền ra lệnh cho đội quân tù nhân, nhanh chóng sửa sang lại hành trang, sáng sớm ngày mai sẽ khởi hành đi vềphía khu Gia Tác.
Dựa theo Tiêu Hoằng tính toán, ở trong này nghỉ ngơi hồi phục hai tháng, để các thành viên còn lại của đội quân tù nhân tu luyện thêm mấy ngàynữa, nhưng trước mắt, vì trị liệu Phất Lạc, kế hoạch chỉ có thể bắt đầutrước thời hạn.
Đội quân tù nhân nhận được mệnh lệnh, ngay lập tức tiến vào trong khohàng, sửa sang lại vật phẩm tùy thân, các tài liệu mà khi trước cướpđoạt được bằng đủ cách, thì gần như đã dùng tới mức không còn, ngoài mấy khối Tái thạch Áo đinh ra, gần như không còn lại tài liệu gì nữa.
Về phần vật tư dành cho sĩ quan cấp cao đoạt được từ Sở thực nghiệm linh hồn, ví dụ như thịt bò khô, bánh quy ép, những thứ này đều khó bị hỏng, rất thuận tiện mang theo, gần như không hề được động vào, đây chính làđồ ăn dự trữ của đội quân tù nhân.
Tiếp tục ở trong khu ẩn núp tạm thời một buổi tối, sau đó đội quân tù nhân đặt hết đồ đạc lên lưng ngựa, bắt đầu cuộc hành quân.
Tiêu Hoằng cũng vậy, kiểm tra một chút phòng chế văn, cảm thấy không đểquên thứ gì nữa, hắn liền đi ra khỏi phòng, nhảy lên ngựa, phân phó độiquân tù nhân đi về phía trước.
Đại khái chỉ sau một phút, đội quân tù nhân đã không còn bóng dáng, tạinơi ẩn núp thì ngoài Ma Văn đun nóng bị mang đi, những thứ còn lại đềukhông bị phá hỏng gì cả.
Dù sao chỗ như thế này thì đội quân tù nhân cũng thật sự không sợ bị phát hiện.
Về phần Phất Lạc vô cùng suy yếu thì được buộc chặt vào bên hông VươngQuân, cùng cưỡi trên một con Thiết cước mã đực rất cường tráng, đi giữađội ngũ.
Đại khái chỉ sau hai giờ thời gian, Tiêu Hoằng đã đụng phải cửa ải thứnhất, đại khái do hơn một trăm tên binh sĩ Cao Tương tạo thành.
Bọn chúng đã chặn trên con đường lát đá, súng ống sẵn sàng.
Nghe thấy từ phía xa truyền đến tiếng vó ngựa vô cùng dày đặc, trên mặtbinh sĩ Cao Tương bên cạnh cửa ải đều hiện lên vẻ vô cùng tàn nhẫn.Trước đây nếu có bình dân hoặc là thương nhân đi qua nơi đây, thì đềucần phải trải qua kiểm tra nghiêm khắc, những binh sĩ Cao Tương này cũng có thể kiếm được một chút tiền, mà muốn kiếm được tiền, thì đầu tiên là cần phải bày ra bộ dáng cao cao tại thượng.
Đương nhiên, ở Cao Tương Chân Nghĩa Quốc thì thương nhân quả thực ít tới mức đáng thương, trừ phi có bối cảnh thâm hậu giống như Dịch Văn Hâm,nếu không thì cũng không muốn làm lớn chuyện.
Còn có thể giống như Tậpđoàn Thợ Săn thì gần như là không có khả năng, mặc dù có thì cũng chỉ là tiểu đả tiểu nháo mà thôi.
– Rốt cuộc là ai, đứng lại! Tiếp nhận kiểm tra!
Thấy từ phía xa có một đoàn người ngựa đi tới, sĩ quan canh cửa ải lớntiếng quát.
Đồng thời binh sĩ Cao Tương cũng đều cầm Ma Văn súng trườngtrong tay lên, nhắm về phía trước.
Chỉ có điều, đám người Tiêu Hoằng căn bản là không thèm đáp lại, nhìnđám binh sĩ Cao Tương cách hơn một trăm thước kia một cái, mặt không đổi sắc, căn bản không có chút giảm tốc độ nào, khởi động Chiến Văn, trongnháy mắt đã bắn ra gần ngàn thanh năng lượng nhận.
Không đợi binh sĩ Cao Tương kịp phản ứng, bọn chúng đã đổ rạp xuống một mảng lớn.
Lại một nháy mắt nữa, đội quân tù nhân đã gần ngay trước mắt, tiếp theolại là các viên năng lượng đạn có hình dáng khác nhau được bắn ra, mườimấy tên còn sót lại thì cũng đều ngã xuống trong vũng máu.
Từ khi bắt đầu đến chấm dứt, chỉ mất vài giây thời gian, giống như cắtdưa vậy, đã giết lũ “chó chặn đường” này không còn một mống.
Điều này cũng không có gì là kỳ quái cả, hiện giờ ngay cả vạn tên binhsĩ Cao Tương thì đội quân tù nhân cũng không để vào mắt, đâu cần để ýtới trăm tên chặn đường chỉ biết khi dễ bình dân này cơ chứ?
Mười giây sau, đám người Tiêu Hoằng đã hoàn toàn biến mất phía cuối đường, từ đầu đến cuối vẫn không có chút giảm tốc độ nào.
Một cửa ải bị tập kích, chuyện này đã được thông báo cho Vương Các.
Nhìn bên trong màn hình, bốn phía cửa ải, thảm trạng của binh sĩ CaoTương, cùng với trình độ tàn nhẫn, Vương Các đã lập tức nhận ra được,kiệt tác này tuyệt đối được làm ra bở tên Bạch y nhân kia, cũng chính là Tiêu Hoằng.
– Trưởng quan, theo ta thấy những tù nhân chết tiệt này hẳn là muốn chạy tới khu Gia Tác, hãy hạ lệnh vây giết trên đường đi!
Tham mưu trưởng Tôn Kính Vũ đề nghị.
– Vây giết? Tại chỗ đó có bao nhiêu binh sĩ, hơn năm ngàn, mà đều làquân không chính quy, sư đoàn Chiến Hồn cường hãn của chúng ta căn bảnkhông thể vượt qua, vây sát cũng không hề có ý nghĩa gì cả.
Vương Các nhẹ nhàng đáp.
– Vậy Trưởng quan định làm sao bây giờ?
Sĩ quan phụ tá Dương Minh hỏi.
– Hắn muốn tiến vào khu Gia Tác ư? Vậy thì cứ để cho hắn tiến vào làđược, yên tâm, ta sẽ chuẩn bị cho bọn hắn một bữa tiệc lớn, đối phó vớiđám tù nhân này, nếu khinh xuất thì sẽ không có hiệu quả, sẽ chỉ làm cho bọn họ phóng thích ra dã tính một cách vô hạn chế mà thôi.
Vương Các cười đáp, vẻ âm hiểm trên mặt lại càng đậm hơn.
Ước chừng chạy như điên được hai giờ, Tiêu Hoằng phát hiện phía sau cũng không có binh sĩ tới đuổi giết, phía trước cũng không bị chặn đường,đây rõ ràng không giống phong cách của Cao Tương quân đội thì phải!
– Lão đại, bốn phía đều không có địch nhân, cẩn thận có bẫy.
Ốc Sư cưỡi Thiết cước mã đi bên cạnh Tiêu Hoằng, hạ giọng nói.
Tiêu Hoằng không lập tức đáp lại, nhìn phía sau, lại nhìn đỉnh đầu, khẽ cười, nói:
– Bắt đầu giở trò rồi, vậy thì cứ đến đây đi.
Bởi vì khu Gia Tác cách vị trí của Tiêu Hoằng cũng không gần, đại kháicó gần 2000 km, bởi vậy ước chừng tiến lên gần ba ngày thời gian, dọcđường xông qua vô số cửa ải, đám người Tiêu Hoằng mới xuất hiện bên cạnh khu Gia Tác.
Đứng trên một đỉnh núi thấp, đám người Tiêu Hoằng đã có thể quan sát được hình ảnh một bộ phận khu Gia Tác.
Toàn bộ khu Gia Tác có chiều dài và chiều rộng đều vào khoảng 500 km, không quá nhỏ, nhưng cũng không phải là quá lớn.
Ở trước mặt Tiêu Hoằng là một thành trấn, các kiến trúc bằng kim loạimọc lên thành một tảng lớn, so với các địa phương khác thì nơi đây có vẻ tiên tiến hơn một chút, nhưng lại có vẻ vô cùng hỗn độn.
Trên đường phố thì lại là một mảnh hỗn loạn, đồ ăn hư thối tràn ngậpthùng rác, không người quét dọn, trên vách tường cũng bị vẽ bẩn đủ thứhình thù, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy các Ma Văn Xa đội rách nátđua nhau mà đi qua.
Đây là ấn tượng đầu tiên mà khu Gia Tác tạo ra cho Tiêu Hoằng, hỗn loạn không tưởng được.
Về phần hành chính của khu Gia Tác thì vẫn muốn đi quản lý nơi này,nhưng mỗi một Trưởng quan tại một khu vực thì lại trực tiếp bị các thếlực địa phương dùng tiền tài ép phải phục tùng chúng.
Tự Cường Châu thì cũng tiến thối lưỡng nan, tấn công thì cũng khôngtiện, mà trọng yếu hơn là, khu Gia Tác sẽ mang đến cho Tự Cường Châu đại lượng tiền thuế, bởi vậy, chỉ cần khu Gia Tác không xảy ra nhiễu loạnquá lớn, thì Cao Tương quân đội cũng mắt nhắm mắt mở mà cho qua.
Chỉ là ven đường lại có rất nhiều cửa ải.
Mở bản đồ ra, Tiêu Hoằng nhìn khu Gia Tác, địa phương phồn hoa nhất nơi này nằm tại phía tây, là Đông Giang Thành.
Nơi đó cách vị trí của Tiêu Hoằng cũng không quá xa.
– Nơi này phỏng chừng có rất nhiều bẫy rập, cẩn thận hơn một chút!
Tiêu Hoằng dặn đội quân tù nhân một câu, sau đó cưỡi Thiết cước mã, chậm rãi đi về phía thành trấn dưới chân núi.
Đi vào trong thành trấn, Tiêu Hoằng có thể rõ ràng nhìn thấy, mỗi mộttòa nhà, mặc dù bên trong chẳng có gì, nhưng vẫn được lắp các khung cửasắt rất nặng, trên cửa sổ cũng có lưới hợp kim phòng hộ.
Tại Cao Tương Chân Nghĩa Quốc thì nghiêm cấm bình dân mang theo ChiếnVăn, nhưng dân chúng nơi này lại đều mang theo Ma Văn bao, không có bấtkỳ một người nào có thể tìm được cảm giác an toàn ở trong này cả.
Thấy đoàn người Tiêu Hoằng cưỡi Thiết cước mã đi trên đường phố, đámngười nơi đây đều bị hấp dẫn ánh mắt, cũng không phải bởi vì đám ngườiTiêu Hoằng như thế nào, mà là mỗi người đều cưỡi Thiết cước mã loạithượng đẳng.
Ở trong mắt bọn họ, cảnh này không khác gì cưỡi kim tệ đi trên đường cả.
Nếu không phải vì nhân số đông, lại nhìn thấy sắc mặt của đội quân tùnhân đều bất thiện, thì có lẽ mấy chục tên du côn ở góc đường đã trựctiếp xông tới cướp đoạt rồi.
– Những đại gia này, ở trọ hay sao?
Đúng lúc này, một nữ nhân đứng bên dưới một kiến trúc kim loại nói, phấn son rất dày, không nhìn ra bao nhiêu tuổi, mái tóc lại quăn một cáchkhông hề có mỹ cảm gì, có vẻ giống như một kiểu đua đòi vậy.
Mà phía sau nữ nhân này là một đại sảnh, trên các bàn ăn bên trong có đủ loại người đang ngồi, đang ăn đủ loại đồ ăn có kiểu dáng khác nhau.
Đối với lời mời của nữ nhân này, Tiêu Hoằng không lên tiếng trả lời, chỉ dùng ánh mắt bình thản quan sát bên trong.
– Vị đại gia tóc bạc trắng này, ngài đang nhìn cái gì vậy? Chắc là cácngươi đã rất lâu không có làm “chuyện đó” rồi phải không, ở chỗ chúng ta cũng có các cô nương đó.
Nữ nhân thấy Tiêu Hoằng không lên tiếng trả lời, liền cười khanh khách nói, giọng điệu có thêm một chút quyến rũ.
Tiêu Hoằng vẫn không lên tiếng trả lời, run dây cương, trực tiếp mangtheo đội quân tù nhân rời đi, đồng thời ánh mắt Tiêu Hoằng cũng hiện lên một chút cảnh giác.
Bởi vì vừa rồi Tiêu Hoằng đã có thể rõ ràng nhìn thấy, trong số nhữngngười mặc quần áo rách nát đang dùng cơm trong đó, có vài tên rất quáidị, mặc dù bọn họ hóa trang rất giống, nhưng đôi tất lại làm cho bọn họbại lộ.
Đã giết nhiều binh sĩ Cao Tương như vậy, chẳng lẽ Tiêu Hoằng còn không biết người của quân đội đeo tất gì hay sao? Đó chính là tất caocổ màu xám, thứ này tuyệt đối chỉ có trong quân đội, mà trọng yếu hơnlà, chúng đều rất mới.
Ngoài ra, còn có ánh mắt bọn họ, căn bản không giống lưu manh, ngay cả tư thế uống rượu cũng không giống.
Đủ loại dấu hiệu cho thấy, nơi này đã có Cao Tương quân đội trà trộnvào, tuy nhiên, điều này cũng hoàn toàn nằm trong dự kiến của TiêuHoằng.
– Từ giờ trở đi, xốc lại tinh thần cho ta, trong này có người của quân đội!
Tiêu Hoằng nhẹ nhàng nói, sau đó liền cưỡi Thiết cước mã, trực tiếp đi xuyên qua thành trấn.
Cùng lúc đó, hơn mười người đang uông rượu trong kiến trúc kim loại kia, thấy Tiêu Hoằng rời đi thì đều đứng dậy, nhìn về phía bóng dáng TiêuHoằng, trong ánh mắt hiện lên một chút ủ rũ, sau đó lập tức cầm lấy MaVăn thông tin, gửi một tin tức cho Vương Các: “Cá đã tiến vào ao, nhưngkhông mắc câu, có vẻ như đang chạy tới Đông Giang Thành”.
Nhận được tin tức này, Vương Các không kiềm được nheo mắt suy nghĩ, hắncũng không rõ ràng lắm lần ám toán đầu tiên có sơ hở gì, vẫn cho rằngnhững tù nhân kia có vận khí tốt, tránh được một kiếp.
Tuy nhiên, Vương Các cũng không thấy quá nghiêm trọng, hắn lại lần nữa làm ra một loạt điều chỉnh.
Trái lại, Tiêu Hoằng rời khỏi thành trấn, lại một lần nữa tiến vào trong sơn đạo, bắt đầu tăng hết tốc độ, chạy về phía Đông Giang Thành.
Trên thực tế, cả tòa Đông Giang Thành gần như được cho là một trong vàiđại thành thị phồn hoa của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc, chỉ có điều, không có người thừa nhận mà thôi.
Tải eBook tại:
Chương 813: Bất Ngờ Gặp Được
A
ds Khi tới buổi chiều, đámngười Tiêu Hoằng đã đi tới một sơn đạo yên tĩnh, bởi vì nơi này vô cùnghỗn loạn, nên gần như không có người nào nguyện ý tới đây khai phá gìcả, bởi vậy cây cối hai bên sơn đạo cũng chưa bị chặt phá, triền núi vàcây cối đều được bao phủ bởi một lớp tuyết trắng.
Thỉnh thoảng có tiếng chim hót, đánh vỡ một mảnh yên tĩnh trước mắt.
Tiêu Hoằng cưỡi trên ngựa, lúc này vẻ mặt vẫn rất cảnh giác, mặc dù ởtrong hoàn cảnh này, hắn cũng không có chút buông lỏng nào, bởi vì TiêuHoằng rất rõ ràng, bọn họ rầm rộ xuất hiện, đồng thời cưỡi Thiết cước mã giá trị xa xỉ, không bị người khác nhìn chằm chằm vào thì mới là lạ,nhất là đây lại là một khu vực hỗn loạn.
Vù, vù, vù, vù!
Ngay khi đám người Tiêu Hoằng đang hết sức đề phòng, bỗng liên tiếp cócác năng lượng thể từ bốn phương tám hướng phá không bắn tới.
Đối mặt với cảnh này, trên mặt Tiêu Hoằng cũng không có bối rối gì, trên thực tế hắn đã sớm chuẩn bị rồi, lập tức hét lớn:
– Phòng vệ!
Gần như ngay khi Tiêu Hoằng quát lên, tất cả tù nhân đều khởi động Chiến Văn phòng ngự trong tay, trên tay mỗi người đều hình thành một nănglượng thuẫn màu vàng nhạt hình sáu cạnh, sau đó các tấm năng lượng thuẫn này khép lại cùng nhau, hình thành một cái lồng phòng hộ!
Ngay sau đó, các năng lượng thể rậm rạp đã trực tiếp oanh kích trên năng lượng thuẫn, phát ra tiếng vang rào rào.
Tuy nhiên, toàn bộ năng lượng thể đều là Chiến Văn loại đao kiểu tấncông đơn thể, hiển nhiên là bọn chúng không muốn làm bị thương tới Thiết cước mã.
Cùng lúc đó, trên đỉnh núi đã xuất hiện không dưới 1000 người, một số kẻ tràn ngập vẻ âm độc và tự tin, đầu lĩnh là một nam nhân có làn da thôráp, trên mặt râu ria xồm xoàm, tướng mạo thô cuồng, trên mặt có vô sốvết sẹo.
Trên cổ hắn là một cái vòng cổ đã bị tháo thuốc nổ, nhìn qua có vẻ giống như một sợi dây chuyền.
Mà hắn tên là Lý Lôi, trong hỗn loạn khu này thì hắn cũng có một chút danh khí.
Bọn chúng đã bị những kẻ khác giật dây, nên mới mai phục tại đây, hơn500 con Thiết cước mã, đây tuyệt đối là một món tiền lớn a, hơn nữanguồn tiêu thụ lại vô cùng tốt.
Nhất là đám cường đạo chuyên đánh du kích kia, thì Thiết cước mã lại là thứ cực kỳ được ưa thích.
– Lôi ca, thế nào, tin tức ta báo cho ngài có đúng không, lần này chúng ta phát đạt rồi!
Đứng bên cạnh Lý Lôi là một nam nhân còm nhom, có chút lấm la lấm létnói, hắn tên là Bạch Cáp Mô, dưới tay có mấy người, chuyên môn phụ trách tìm kiếm các “con mồi”.
Lý Lôi nghe vậy, khóe miệng không kiềm được vểnh lên, trong ánh mắt hung ác toát ra một chút ý cười, ánh mắt nhìn chằm chằm vào phía chân núi.
– Không thể tưởng được bọn chúng vẫn còn rất kiên trì, đi, đi lấy Ma Văn pháo của ta tới đây, để cho bọn họ nếm thử một chút!
Lý Lôi nói với tên thuộc hạ bên cạnh.
Ngay sau đó, một tên thanh niên đã lấy từ trong một hộp kim loại rỉ sétra một khẩu Ma Văn pháo màu trắng bạc, trên bề mặt có chứa Ma Văn màuđen, sau đó bỏ một quả viên Ma Văn phi đạn dài một thước vào trong, rồigiao cho Lý Lôi.
– Lần này, ta không tin cái “xác rùa” của các ngươi vẫn còn không chịu vỡ!
Lý Lôi nhẹ nhàng thì thầm một câu, trực tiếp ngắm vào dưới chân núi,miệng pháo nhằm vào lồng phòng hộ do đội quân tù nhân tổ hợp ra.
Chỉ có điều, ngay khi Lý Lôi vừa mới ngắm xong Ma Văn pháo, hắn lại độtnhiên phát hiện ra, bên trong lồng phòng hộ do đội quân tù nhân tổ hợpra bỗng nhiên có ba người bay lên, sau lưng đều có Ma Văn cánh, trong đó có một tên mặc áo trắng, sau lưng có Ma Văn cánh màu máu là bắt mắtnhất.
Hai người khác là Thiết Nam và Diệp Lâm, mà Ma Văn cánh của Diệp Lâm chính là của Cố Luân.
Ngay sau đó ba người này liền khởi động Chiến Văn mà mình am hiểu, liêntiếp phát động tấn công vào sườn núi, băng nhận đỏ như máu, quang nhậnhình tròn đã trực tiếp bắn về phía đối phương.
Tuy rằng không trải qua bất kỳ điều chỉnh nào, nhưng bằng vào thực lựcsiêu cường của đám người Tiêu Hoằng, thì vẫn xử lý xong hơn mười têncường đạo.
Không đợi Lý Lôi kịp phản ứng, lại có mười người nữa cũng có Ma Văn cánh mỏng như lụa, trực tiếp bay lên, lao từ bên trong ra ngoài.
Những Ma Văn cánh này đều là Tiêu Hoằng chế tạo cho Đại Ngự Sư, vẻ ngoài được phỏng theo Dực Văn của Gia Nại Cầm, nhưng lại có một phần là môphỏng theo Dực Văn của Lạc Tuyết Ninh.
Khi mười ba người này bay lên, bọn họ đồng thời phát động tiến công, Lý Lôi lập tức có chút ngẩn người ra.
Đại Ngự Sư thì hắn cũng đã từng thấy, trong khu vực hỗn loạn thì cũng có gần 10 người, nhưng ai nấy đều là kẻ vô cùng cường hãn, nhưng hiện tạilại chui ra hơn mười người, đừng nói là ở khu Gia Tác, cho dù là cả MaDuệ Tinh thì cũng không có nhiều a.
Trong khoảnh khắc, đám người Tiêu Hoằng đã từ trên cao lao xuống phíadưới, tiến hành một vòng tấn công điên cuồng, đợt tấn công của 1200 têncường đạo đã bị sụp đổ ngay lập tức.
Ngay sau đó các thành viên khác của đội quân tù nhân cũng khởi động LưuVăn, giết ra ngoài, đối mặt với những cường đạo thực lực bình thường,không được chiến hỏa trui rèn này, thì cảnh tượng tiếp theo chỉ là mộtbên giết hại.
Hai phút trôi qua, số người còn sống sót lại chỉ còn không đến 200, đồng thời đều bị đội quân tù nhân giẫm nát dưới chân.
Về phần Lý Lôi thì lại đang bị Mặt Thẹo đạp lên trên mặt đất, tên BạchCáp Mô lấm la lấm lét kia thì cũng bị đánh nằm bẹp trên một khối đá lớn.
Chiến đấu từ lúc bắt đầu đến chấm dứt, có thể nói nhanh như điện chớp.
Lý Lôi bị ấn rạp trên mặt đất, vẻ mặt khiếp sợ, giống như thấy thần chết vậy, hắn đã lăn lộn tại khu Gia Tác gần mười năm rồi, nhưng đây vẫn làlần đầu tiên hắn nhìn thấy đám người đáng sợ như thế, có hơn mười ĐạiNgự Sư, những người khác đều có sức chiến đấu từ Ngự Sư cấp năm trở lên, tâm ngoan thủ lạt, tuyệt không khách khí, bọn họ thật sự đáng sợ.
– Chỉ lũ tiểu mao tặc các ngươi mà cũng dám cướp các gia gia hay sao? Chán sống rồi à?
Thiết Nam nhìn Lý Lôi một cái, quát lớn.
Về phần Tiêu Hoằng thì lại không nói gì, cũng không mang vẻ dữ tợn, chỉchậm rãi nhặt lên Ma Văn pháo, nhìn một chút, trình độ chế tác, cấu trúc Khí Văn thì cũng coi như không tồi, hẳn là một món hàng thượng đẳng.
Chưa nói gì thêm, Tiêu Hoằng chỉ đánh mắt với hơn mười thành viên đội quân tù nhân bên cạnh một cái.
Những người này ngầm hiểu, cánh tay dùng một chút lực, trực tiếp ném lũ cường đạo trong tay về phía chân núi.
Gần như ngay khi hơn mười tên cường đạo bị chất thành đống trên mặt đất, Tiêu Hoằng đã bắn ra Ma Văn phi đạn bỏ túi.
– Ầm.
Sau một tiếng nổ, vị trí của hơn mười tên cường đạo đã đã bị một hố sâuđường kính khoảng mười thước thay thế, về phần hơn mười tên cường đạokia thì đã biến thành các đoạn chân tay cụt.
– Uy lực cũng không tồi lắm, nhận lấy.
Tiêu Hoằng ném Ma Văn pháo cho một gã thuộc hạ bên cạnh, sau đó mới chậm rãi xoay người, nhìn những cường đạo này một cái.
Lúc này một số kẻ đãtràn ngập vẻ sợ hãi trên mặt.
Bọn họ là lần đầu tiên nhìn thấy có người tâm ngoan thủ lạt như thế,không hề cố kỵ gì mà ra tay lấy hơn mười sinh mạng ra làm bia ngắm thửpháo.
Trong lúc nhất thời, tất cả cường đạo đều thấy lạnh lẽo, bọn họ không nghĩ tới “con mồi” của mình là mạnh mẽ như vậy.
Nhất là Lý Lôi, tim đập thình thịch, vốn còn muốn phát tài, nhưng hiện tại ngay cả cái mạng nhỏ cũng khó giữ lại được a.
Chậm rãi xoay người, Tiêu Hoằng liền đi về phía Lý Lôi.
Thiết Nam hơicúi người trước Tiêu Hoằng, tránh đường, lúc này dường như Lý Lôi cũngđã thực sự cảm nhận được, ai mới là lão đại chân chính tại nơi này.
– Nghe nói nơi này có rất nhiều thế lực, hoặc là tổ chức linh tinh gì đó, các ngươi lệ thuộc vào ai?
Thanh âm của Tiêu Hoằng không lớn, vẻ mặt cũng vẫn vô cùng bình tĩnh, không có chút gợn sóng nào.
Nghe Tiêu Hoằng hỏi vậy, Lý Lôi ít nhiều cũng có chút cố kỵ.
Báo ra thếlực của bản thân là điều tối kỵ, nếu những người này là quân đội CaoTương, thì rất có thể sẽ tìm hiểu tận gốc, mà trọng yếu hơn là, làm vậythì đối thủ sẽ bắt được nhược điểm của mình, dù sao vừa rồi bọn họ cũngdự định đánh cướp đám người Tiêu Hoằng, nếu Tiêu Hoằng là người củachính phủ, thì lần này sẽ phiền toái lớn.
– Không nói ư?
Tiêu Hoằng đợi 5 giây, thấy Lý Lôi không định mở miệng, hắn cũng lười hỏi lại, hơi khoát tay áo, nhẹ nhàng nói:
– Giết hết đi!
Phốc, phốc, phốc…
Gần như ngay khi Tiêu Hoằng ra lệnh, hơn mấy trăm tên cường đạo bị bắtnày đã bị chặt rụng đầu, cũng giống như cắt dưa hấu, không có chút cố kỵ gì, sau đó cả thi thể lẫn đầu người đều trực tiếp bị ném xuống chânnúi.
Lý Lôi nhìn thấy 1200 người mà mình mang tới đã bị giết không còn một kẻ nào nữa, bộ dáng vốn còn sợ hãi đã hoàn toàn biến thành ngây dại, cảmgiác trực quan nhất lúc này của Lý Lôi chính là, bọn người kia căn bảnlà không phải là người, mà là một đám ác ma ăn tươi nuốt sống ngườikhác.
Thấy Mặt Thẹo không hề cố kỵ kề một thanh Ma Văn đao vào cổ của mình,khuôn mặt Lý Lôi không kiềm được giật giật, hắn tuyệt đối tin chắc rằng, những ác ma này sẽ giết hắn mà không hề có chút cố kỵ nào.
– Chờ một chút, ta nói, ta nói, hãy tha cho ta.
Bạch Cáp Mô đang nằm trên tảng đá, chuẩn bị chờ chết, nội tâm đã hoàn toàn tan rã, nức nở hô lên.
Tiêu Hoằng không nói gì, chỉ nhìn về phía Bạch Cáp Mô, ý định đã rất rõ ràng.
– Người mà các ngươi đang đè xuống kia, tên là Lý Lôi, là tiểu đầu mụccủa tổ chức Bạch Ti Đái, mà ta tên là Bạch Cáp Mô, không thuộc bất kỳthế lực nào, chỉ là tiểu lâu la tuần tra giữa các thế lực lớn, theo kiểu người ta ăn thịt còn ta thì húp canh cặn, dựa vào việc kiếm sinh ý chongười khác mà sống.
Bạch Cáp Mô dưới tình thế cấp bách, một hơi nói hết toàn bộ.
– Tại khu Gia Tác có bao nhiêu thế lực cùng loại như vậy?
Tiêu Hoằng hỏi tiếp.
– Không nhiều lắm, chỉ có ba cái, nhưng đừng coi thường ba cái này,trong tay mỗi người đều có mấy vạn người, đồng thời có cả Đại Ngự Sư,ngay cả quân đội Cao Tương cũng không làm gì bọn họ!
Bạch Cáp Mô nói tiếp, cả người bắt đầu lạnh run.
Tiêu Hoằng không nói gì nữa, thoáng trầm tư một lát, dường như đã hiểurõ gì đó, sau đó hơi nâng tay, một thanh băng thứ trực tiếp đâm xuyênđầu Lý Lôi.
Nhìn thấy cảnh này, cơ mặt của Bạch Cáp Mô lại lần nữa nhảy dựng lên,tuy rằng thời tiết rét lạnh, nhưng toàn thân hắn đã tràn ngập mồ hôi,con mắt ti hí cũng đã trợn trừng lên.
– Nếu ngươi muốn giữ mạng, thì phải ngoan ngoãn phối hợp một chút, nếu không thì ngươi sẽ còn chết khó coi hơn!
Tiêu Hoằng nhìn thoáng qua Bạch Cáp Mô, nguyên nhân mà hắn không giếtBạch Cáp Mô chính là do bọn họ không quen địa hình nơi này, ngược lạiBạch Cáp Mô thì chính là kẻ lão làng, chỉ cần phòng bị cẩn thận thìkhông sao cả.
Tải eBook tại:
Chương 814: Hắc Điếm
A
ds – Yên tâm, sau này ngươi sẽlà lão đại của ta, ngươi bảo ta đi hướng đông, ta tuyệt đối sẽ không đihướng tây, hơn nữa các ngươi lợi hại như vậy, có các ngươi bảo hộ, chính là tam sinh hữu hạnh.
Bạch Cáp Mô cố gắng bày ra bộ dáng nịnh nọt, mở miệng lấy lòng.
– Coi hắn là lão đại? Ngươi cho rằng ngươi xứng hay sao?
Mặt Thẹo nhìn Bạch Cáp Mô lấm la lấm lét, giống như một con châu chấu lớn kia một cái, lạnh lùng cười.
– Là gia gia, là thái gia gia của ta.
Bạch Cáp Mô vội vàng sửa.
Tiêu Hoằng không chút để ý tới hành động của Bạch Cáp Mô, hắn phân phóđội quân tù nhân thu lấy tất cả những gì đáng giá xung quanh, sau đó lại lần nữa xoay người lên ngựa, chuẩn bị tiến vào trong Đông Giang Thành.
– Hiện tại ta cần một ít dụng cụ điều trị tiên tiến, nói cho ta biết, tới chỗ nào có thể tìm được?
Một đường chạy tới Đông Giang Thành, Tiêu Hoằng lại lần nữa nói với Bạch Cáp Mô đang ở phía sau Thiết Nam.
– Điều này… Ta không rõ lắm về việc điều trị.
Tuy nhiên, điều trị củakhu Gia Tác gần như đều bị tổ chức Bạch Ti Đái khống chế, trên cơ bảnnơi này chỉ có một sở điều trị, do người của Bạch Ti Đái phụ trách trấngiữ.
Bạch Cáp Mô trầm tư một chút, ngoan ngoãn trả lời Tiêu Hoằng:
– Chỉ có điều, vừa rồi các ngươi giết nhiều người của Bạch Ti Đái nhưvậy, hơn nữa lại còn xử lý Lý Lôi, phỏng chừng bọn họ sẽ không bỏ choqua các ngươi, thù này coi như đã kết rồi!
– Kết thù gì đó thì đừng lo, hiện tại ngươi chỉ cần nói cho ta biết, sởđiều trị lớn nhất nơi này nằm ở đâu, tổng bộ của Bạch Ti Đái nằm ở đâulà được!
Tiêu Hoằng nói tiếp, trên mặt không có chút nghiêm trọng nào, giọng điệu vẫn rất bình thản.
Chỉ có điều lời nói bình thản này truyền vào trong tai Bạch Cáp Mô, thìlại không khỏi làm cho Bạch Cáp Mô có chút sợ hãi, tuy nhiên hắn vẫn làvội vàng nói:
– Sở điều trị lớn nhất là Sở điều trị Đông Đế, nằm ở trung tâm thànhthị, về phần tổng bộ Bạch Ti Đái thì ta cũng không biết được, nhưng nơiđó làm một chỗ tuyệt đối bí mật, hơn nữa bất cứ lúc nào đều có thể thayđổi, theo người khác nói thì lão đại Nhâm Thu của bọn họ là kẻ rất độcác, hơn nữa không tùy tiện xuất hiện.
Ngay khi Bạch Cáp Mô đang nói, đám người bọn họ đã bay qua một ngọn núi, hình ảnh Đông Giang Thành đã xuất hiện trước mặt đám người Tiêu Hoằng,toàn bộ Đông Giang Thành có diện tích rất lớn, ngang ngửa với tiêu chuẩn của một thành phố lớn tại Phục Thản Đế Quốc, chỉ có điều bố trí trongđó lại có vẻ rách nát hơn rất nhiều, một loạt các tòa nhà không hề cóchút mỹ cảm nào.
Các bức tường bị vẽ loạn đủ loại tạp nham.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời, mặt trời đã đổ về tây, thời gian đã tới hoànghôn.
Thấy vậy, Tiêu Hoằng hơi quay đầu, một lần nữa nhìn về phía BạchCáp Mô.
– Chúng ta tìm một chỗ nghỉ lại, đề cử một cái!
Tiêu Hoằng nhẹ nhàng nói, đây cũng là lý do duy nhất mà Tiêu Hoằng lưulại Bạch Cáp Mô, coi như một bản “hướng dẫn du lịch” sống.
– Cái này… Cái gọi là khách sạn tại đây thì mười phần là hắc điếm a,các ngươi cứ như vậy mà đi vào, đàn Thiết cước mã sẽ bị nuốt ngay, ngàyhôm sau sẽ không thấy nữa, huống chi thứ tốt trên người các ngươi cũngkhông ít, chắc chắn sẽ bị người khác chú ý.
Bạch Cáp Mô nói.
– Nếu như vậy, ngươi nói cho ta biết, hắc điếm lớn nhất là ở đâu?
Tiêu Hoằng bình thản nói.
– Hắc nhất tuyệt đối là khách sạn Đại Sâm Lâm tại thành bắc, nơi đó từlão bản nương đến tạp vụ thì đều vô cùng hắc, hễ nhìn thấy trên ngườikhách nhân có chút gì đáng giá, thì trực tiếp giết người cướp của, chính là những kẻ tâm ngoan thủ lạt a, chuyện bắt cóc cũng thường xuyên làm.
Bạch Cáp Mô bĩu môi nói, nhưng nhắc tới đến ba chữ “Đại Sâm Lâm”, trong lòng hắn cũng hơi run run.
– Được rồi, vậy thì đi khách sạn Đại Sâm Lâm, ngươi chỉ đường.
Tiêu Hoằng bình thản nói.
– A…?
Bạch Cáp Mô nghe vậy, lập tức kinh ngạc, hắn vạn lần không ngờ tới, Tiêu Hoằng lại biết trên núi có hổ mà vẫn đi lên, ở khu Gia Tác mà vẫn duytrì tâm tính như vậy, thì hậu quả chỉ có một, đó chính là bị lão hổ ăncả xương:
– Lão đại, ách, không… đại gia, ta khuyên ngài, vẫn nên nghĩ lại mộtchút, các ngươi có bản lĩnh cao cường, nhưng cũng không chịu nổi đủ loại ám toán a, nên biết rằng, bọn họ…
Không đợi Bạch Cáp Mô nói xong, hắn đã thấy ánh mắt lạnh như băng củaTiêu Hoằng đang nhìn chằm chằm vào hắn, câu nói kế tiếp lập tức nghẹntrong họng, vẻ mặt cố kỵ, gật gật đầu.
Trên thực tế, tới lúc này rồi, Bạch Cáp Mô thật sự không hy vọng đámngười Tiêu Hoằng chết đi, đừng quên, chuyện Lý Lôi đã khiến cho hắn hoàn toàn đắc tội với tổ chức Bạch Ti Đái, nếu vào lúc này mà đám người Tiêu Hoằng chết đi, không tầng bảo hộ này, thì hắn sẽ chờ bị đuổi giết đi.
Tuy nhiên, hắn cũng rõ ràng, nếu vi phạm mệnh lệnh của Tiêu Hoằng, thì hiện tại hắn sẽ chết ngay lập tức.
Sau đó, đám người Tiêu Hoằng không dừng lại lâu, thúc ngựa đi vào trongĐông Giang Thành, chạy như điên trên đường phố bẩn thỉu kia.
Những nơi đi qua, đám người tại đây đều nhìn lại, ở Đông Giang Thành màvẫn có gan cưỡi Thiết cước mã đỉnh cấp rêu rao khắp nơi, thật sự cũngkhông có nhiều người, tại Đông Giang Thành sẽ vĩnh viễn trở thành mụctiêu của đám đạo tặc.
Đám cường đạo và côn đồ trong góc phố, nhìn thấy cảnh này, tất cả đều nheo mắt suy nghĩ, dường như đang tìm kiếm thời cơ ra tay.
Về phần đám người Tiêu Hoằng, đối với ánh mắt của đám người ven đườngthì chỉ nhìn lướt qua, cũng không quá mức để ý, một đường chạy tới khách sạn Đại Sâm Lâm.
Rất nhanh bọn họ đã đi tới thành bắc, thứ đầu tiên đập vào mắt TiêuHoằng là một dãy kiến trúc hoa lệ nằm giữa một đám các ngôi nhà ráchtung toé, có vẻ cực kỳ bắt mắt.
Cũng giống như một đóa hoa màu trắng đẹp đẽ trong đầm lầy.
Mà đó chính là khách sạn Đại Sâm Lâm, nhìn có vẻ rất xinh đẹp, kì thựclại vô cùng nguy hiểm.
Người từ ngoài đến gần như đều bị bề ngoài của nó che mắt.
– Đại gia, đó chính là khách sạn Đại Sâm Lâm, ngài chắc chắn muốn vào ư, ta khuyên ngài nên nghĩ lại.
Nơi đó thì ngay cả hạng già đời như tacũng không dám đi vào đâu.
Bạch Cáp Mô bị Thiết Nam nắm lấy, vẫn còn hảo tâm khuyên bảo.
Tiêu Hoằng căn bản không để ý đến, chỉ hơi nhìn Bạch Cáp Mô một cái, sau đó liền cưỡi Thiết cước mã, đi tới cửa khách sạn Đại Sâm Lâm, nhìn vàobên trong.
Bên trong có vẻ rất ngay ngắn trật tự, một chiếc Ma Văn Xanhìn như mới tinh đã đỗ trong đó.
Phục vụ nhân viên thoạt nhìn cũng khá là chính quy, chỉ có điều có chútquá mức nhiệt tình, làm cho người ta có một loại cảm giác tiếu lí tàngđao.
– Tháo dây trói của Bạch Cáp Mô ra, chúng ta đi vào.
Tiêu Hoằng nhẹ nhàng nói một tiếng, liền xoay người xuống ngựa, đi vào trong.
Bên trong đại sảnh mới tinh này, có một nữ nhân qua tuổi bốn mươi, sonphấn rất đậm đang đứng, sắc mặt âm trầm, đang nói gì với người bán hàng, trong con mắt to vẽ rất đậm kia tràn ngập vẻ âm lãnh.
Mà nữ nhân trung niên này chính là lão bản của Đại Sâm Lâm, tên là Triệu Tịnh, chỉ có điều những người biết rõ nàng thì đều gọi nàng là Hắc QuảPhụ.
Ở Đông Giang Thành thì nàng cũng có thân phận đặc thù, nằm giữa các thếlực lớn, rất có nhiều quan hệ, ngay cả bộ phận hành chính của Đông Giang Thành thì nàng cũng có một ít quan hệ.
Nơi đây cũng được coi là một thế lực không lớn không nhỏ tại Đông Giang Thành.
Nhưng ngay khi Triệu Tịnh không ngừng ra lệnh, vẻ mặt bỗng nhiên hơi đổi sắc, sau đó đi tới cửa, thấy một đám người đang dắt thượng đẳng Thiếtcước mã mà đi đến, tuy rằng một số người ăn mặc khá là rách nát, nhưngTriệu Tịnh gần như liếc mắt một cái đã thấy được đám Thiết cước mã kia.
Trong mắt Triệu Tịnh, đó chính là một đám kim tệ di động a.
Không kiềm được, vẻ mặt vốn còn âm lãnh của Triệu Tịnh đã trực tiếp biến thành vẻ tươi cười quyến rũ, sau đó õng ẹo vòng eo, đi tới cửa đạisảnh, đi tới trước mặt Tiêu Hoằng.
– Thế nào, mấy vị đại gia, nhìn bộ dáng phong trần mệt mỏi của cácngươi, hẳn là đường xa mà đến phải không, bên ngoài lạnh lắm, mau, mờivào bên trong!
Triệu Tịnh đi tới trước mặt Tiêu Hoằng, vô cùng nhiệt tình mời đón, sau đó để cho đám người Tiêu Hoằng, Thiết Nam tiến vào.
Bạch Cáp Mô ẩn trong đội ngũ thì lại bày ra vẻ mặt đưa đám, lần này thìphiền toái rồi, chỉ cần một bước tiến vào nơi này, tuyệt đối sẽ bị tấtcả mọi thứ trong này mê hoặc, thủ đoạn của Hắc Quả Phụ kia tuyệt đối rất hữu hiệu.
Đừng nhìn đội quân tù nhân này cao lớn thô kệch, thủ đoạn tàn bạo, nhưng cũng không chịu nổi người ta “lấy nhu thắng cương” a.
– Xem ra, môi trường nơi này của các ngươi thật sự không tồi a.
Tiêu Hoằng hơi đánh giá cả tòa đại sảnh một chút, đèn treo thủy tinh,vách tường sạch sẽ, sàn nhà bằng Lưu kim thạch sáng bóng, nếu ở PhụcThản Đế Quốc thì cũng có thể được coi là khách sạn “vài sao” rồi.
– Đúng thế, nơi này của chúng ta chính là chỗ chính quy nhất trong toànbộ Đông Giang Thành, là khách sạn thoải mái nhất, hơn nữa xem mấy vịdáng người cường tráng, “nhu cầu” chắc là rất lớn rồi, không sao cả, chỗ chúng ta vừa lúc mua được từ Chính thính ra mười mấy cô bé Lạc ĐanLuân, đừng nhìn họ thấp hèn, nhưng tướng mạo, dáng người, làn da, thì ta dám cam đoan sẽ làm cho các đại gia vui đến quên cả trời đất.
Triệu Tịnh hạ thấp giọng, cực kỳ dụ dỗ nói.
Đối với Triệu Tịnh hấp dẫn, Tiêu Hoằng khẽ cười, sau đó bày ra một bộ dáng bình thản, nói:
– Tuy nhiên, ta nghe nói, các ngươi chính là hắc điếm a.
Ngay khi Tiêu Hoằng nói ra câu này, Triệu Tịnh lập tức sửng sốt, sau đó lại bày ra một khuôn mặt tươi cười:
– Đại gia ngài nói đùa, ngài xem một nữ nhân gầy yếu như ta, làm sao cóthể là đi làm cái trò hắc điếm cơ chứ? Đó đều là kẻ khác gièm pha, thấykhách lựa chọn chỗ chúng ta nhiều, điều kiện lại tốt, nên mới ghen tị,nhất là nhìn thấy nữ tử như ta dễ bắt nạt như vậy!
Nói xong, Triệu Tịnh liền bày ra một bộ dáng điềm đạm đáng yêu.
Nghe Tiêu Hoằng nói vậy, lại thấy Triệu Tịnh diễn trò, Bạch Cáp Mô không kiềm được lắc đầu, thầm nghĩ trong lòng, nhóm người này quả nhiên làđầu óc ngu si, tứ chi phát triển a, làm gì có chuyện vừa mới vào cửa đãbảo người ta là hắc điếm, người ta sẽ thừa nhận hay sao? Làm vậy sẽkhiến cho người ta cảnh giác hơn, đồng thời sử dụng thủ đoạn càng âm độc hơn.
– Quả nhiên là một đám “báo đất”, không cứu được!
Bạch Cáp Mô không ngừng lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ.
– Có phải hắc điếm hay không, ta không rõ ràng lắm, nhưng người như tacó lòng nghi ngờ tương đối nặng, hy vọng lão bản có thể hiểu được!
Tiêu Hoằng lạnh nhạt nói.
– Hiểu được, hiểu được!
Triệu Tịnh vội vàng đáp.
– Bởi vậy, ở trong mắt của ta, chỉ có người chết mới là kẻ vô hại nhất.
Gần như ngay khi Tiêu Hoằng nói ra câu này, trong tay hắn đã xuất hiệnmột thanh băng nhận, không đợi mọi người kịp phản ứng, Tiêu Hoằng đã ratay như một tia chớp, băng nhận trực tiếp đâm xuyên qua cổ Triệu Tịnh.
Triệu Tịnh mặc dù có chút phản ứng, trong lòng cũng đã có chút cảnh giác, tiếc rằng, Tiêu Hoằng ra tay thật sự quá nhanh.
Tải eBook tại:
Chương 815: Tiêu Hoằng Còn “Hắc” Hơn
A
ds Bởi vậy, khi Triệu Tịnh kịpphản ứng, vẻ khiếp sợ trên mặt đã từ từ đọng lại, nàng có nằm mơ cũngkhông nghĩ tới, trên đời này lại có người như thế.
Bạch Cáp Mô còn đang lắc đầu, vẻ mặt vốn khinh thường cũng ngẩn ra,ngẩng đầu, há hốc mồm, nhìn Tiêu Hoằng trước mặt, cùng với Triệu Tịnhbên cạnh đã đổ rạp xuống.
Ngay cả phục vụ nhân viên còn đang chuẩn bị “lột” Tiêu Hoằng một phen,cũng đồng loạt cứng người, đây vẫn là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
– Từ giờ trở đi, ta không hy vọng còn nhìn thấy từ trong tòa nhà này có thứ gì còn sống mà đi ra!
Tiêu Hoằng từ từ rút băng nhận từ trong cổ Triệu Tịnh ra.
Ngón tay hơi chỉ về phía trước.
Ngay sau đó, đội quân tù nhân đã đồng loạt lao lên, khởi động Chiến Văn, thấy người nào, giết người đó!
Trong lúc nhất thời, toàn bộ đại sảnh bị phá nát, tiếng kêu thảm thiếtliên tiếp vang lên, sau mười mấy giây, mấy chục tên phục vụ nhân viên đã đều bị đánh chết ngay tại chỗ, sau đó đội quân tù nhân dùng ba ngườilàm một tổ, đồng loạt đi lên thang lầu.
Ngay sau đó, tiếng giết chóc, tiếng kêu thảm thiết lại lần nữa truyềnđến.
Bạch Cáp Mô lạnh run, hai mắt tràn ngập vô tận sợ hãi.
Hắn đời này vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người như Tiêu Hoằng, đi đếnđâu là giết hại tới đó, đương nhiên, đổi một góc độ khác mà nghĩ, thìmột chiêu này dường như là hữu hiệu nhất, một người cũng không lưu lại,hắc điếm có hắc đi nữa, thì có làm được gì đây?
Về phần tổ chiến đấu số 5 ở ngoài cửa thì cũng đã bắt đầu động thủ, hạcửa sắt ngoài sân của Đại Sâm Lâm xuống, giết sạch đám phục vụ nhânviên, nhân viên công tác và bảo an bên ngoài sân.
Trong nháy mắt, Tiêu Hoằng vừa nói một câu mà đã hoàn toàn khiến cho khách sạn Đại Sâm Lâm biến thành địa ngục nhân gian.
– Theo ý của ngươi, làm như vậy có phải sẽ an toàn hơn một chút hay không.
Tiêu Hoằng làm cho thanh băng nhận trong tay tan đi, sau đó đặt bàn tay hơi thô ráp lên trên vai Bạch Cáp Mô, cười nói.
Sau khi Tiêu Hoằng vỗ vai Bạch Cáp Mô, tên này liền run lên, giống nhưbị điện giật, sau đó dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn Tiêu Hoằng, cảm thấytoàn thân dường như hít thở không thông.
Hiện tại hắn mới coi như thực sự hiểu được, thủ đoạn của Tiêu Hoằng này rốt cuộc ác độc tới mức nào.
– Đại… đại… đại gia… Ngài…
Bạch Cáp Mô lắp bắp, hàm răng run rẩy, không thể nói rõ lời, hắn chỉ cảm thấy đứng bên cạnh Tiêu Hoằng, có một luồng uy áp đang ép cho hắn quỵxuống, trong căn phòng này rất ấm áp, nhưng bản thân hắn lại cảm giácnhư mình sắp bị đông cứng lại.
Ngày xưa lăn lộn trên đường, gặp đủ loại cường đạo, nhưng nếu so sánhcùng Tiêu Hoằng thì căn bản là không cùng một cấp bậc, những tên côn đồ, cùng với ác đồ kia, nhiều lắm được coi là ác quỷ, mà Tiêu Hoằng thìdường như là một tên ma, một tên ác ma khủng bố.
– Yên tâm, không phải sợ, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, ngươi sẽ khôngchết, đương nhiên, nếu ngươi ngầm mưu quỷ kế, nhìn đại sảnh này một cái, không cần ta nói thêm gì nữa chứ!
Tiêu Hoằng chỉ về phía đại sảnh loang lổ vết máu, nhẹ nhàng nói.
– Ta… ta hiểu…!
Bạch Cáp Mô sắc mặt tái nhợt, cố gắng nuốt một ngụm nước miếng.
Đại khái chỉ sau mười phút, tòa nhà cao mười tầng này đã hoàn toàn bị đồ sát, bất kể là phục vụ nhân viên, hay là khách nhân sống tại đây, thìđều bị giết hết.
Vẫn là câu nói kia, trong mắt Tiêu Hoằng, chỉ có người chết, mới là kẻ vô hại nhất.
Ngay sau đó, đội quân tù nhân kéo đám thi thể, ném vào trong sân, giống như người dọn vệ sinh ném rác vậy.
Nhìn từng cổ thi thể được kéo qua bên cạnh mình, Bạch Cáp Mô gần như sợ tới mức phải ngất đi.
Lần này, hắn đã hoàn toàn hiểu được, vì cái gì mà Tiêu Hoằng muốn chọnhắc điếm hắc nhất, bởi vì ở trong mắt Tiêu Hoằng, căn bản không phânchia ra hắc điếm hay bạch điếm, chỉ cần giết sạch người bên trong, thìsẽ đều giống nhau cả mà thôi.
Đáng sợ!
Đây là cảm thụ duy nhất của Bạch Cáp Mô đối với Tiêu Hoằng.
– Lão đại, nhìn xem những người này, nên xử trí như thế nào?
Thanh âm của Mặt Thẹo bỗng nhiên truyền đến, ngay sau đó tổ chiến đấuthứ 2 đã đưa hơn 50 nữ nhân ăn mặc hở hang, chỉ khoác khăn tắm, tớitrước mặt Tiêu Hoằng.
Một số có thể nói là khá xinh đẹp, làn da vô cùng mịn màng, dáng ngườixinh đẹp, chỉ có đồng tử xanh sẫm kia thì lại đã thể hiện ra một sốđiều.
Đây cũng là tình cảnh phổ biến của người Lạc Đan Luân, nam nhân dũngmãnh quả cảm thì phần lớn đều đã bị đưa đến những chỗ giống như trại tập trung Tín Nghĩa, còn nữ nhân thì sẽ trở thành hàng hóa, bị bán tới đây.
Hơn nữa nữ nhân Lạc Đan Luân thường thường đều là phi thường được ưathích, nguyên nhân thì cũng đã nói qua, đại đa số nữ nhân Lạc Đan Luânđều vô cùng xinh đẹp.
Giờ phút này, những nữ nhân này thấy cảnh giết chóc, thân thể lạnh run,trong ánh mắt giống như tro tàn tràn ngập vẻ sợ hãi, nhưng lại khôngchảy ra một giọt nước mắt nào, dường như đang cố gắng giữ lại một tiakiên cường cuối cùng trong nội tâm.
– Không phải sợ, nhìn màu mắt của những người này đi!
Tiêu Hoằng chậm rãi đi tới trước mặt những nữ nhân này, nhẹ nhàng nói.
Những nữ nhân chịu đủ hãm hại, không ngừng bị bán trao tay này, nhìnTiêu Hoằng đầu đầy tóc bạc, khóe miệng lún phún râu một cái, sau đó lạinơm nớp lo sợ nhìn bốn phía một cái, thấy đồng tử của Mặt Thẹo, DiệpLâm, Thiết Nam đều có màu xanh sẫm.
– Oa…
Gần như ngay khi những nữ nhân này nhận ra màu mắt của đám người ThiếtNam, thì họ bỗng nhiên thất thanh khóc rống lên.
Giờ khắc này, phòngtuyến trong nội tâm họ, rốt cục đã hoàn toàn sụp đổ.
Thậm chí một số nữ nhân Lạc Đan Luân đã ôm lấy cổ đám người Thiết Nam,khóc nức nở, dưới loại hoàn cảnh này, đối với nữ nhân Lạc Đan Luân, chỉcần cùng chủng tộc thì chính là thân nhân, là người nhà.
Tròng mắt lạnh như băng của đám người Thiết Nam, Mặt Thẹo cũng đã cóchút ửng đỏ, gặp lại như vậy, bọn họ rất xúc động, nhưng lại càng nhiềuhơn là oán hận.
Một chủng tộc bị lưu lạc đến nước này, quả thật là rất đáng buồn, nhưngnếu vẫn có thể bảo trì niềm tin bất khuất, vậy thì rất đáng quý.
Ước chừng sau một lúc lâu, những nữ nhân này mới ngừng khóc, sau đó đồng loạt nhìn về phía Tiêu Hoằng.
Họ cũng không ngốc, tự nhiên có thể nhìnra được nơi này ai là lão đại, mà làm cho bọn họ e ngại chính là, đồngtử Tiêu Hoằng lại vẫn có màu đen.
Từ xa xưa tới nay gặp phải bi thảm, khiến cho họ tràn ngập cảnh giác vàsợ hãi đối với người không phải là Lạc Đan Luân, điều này dường như đãbiến thành một loại bản năng.
Tuy nhiên, những người Lạc Đan Luân này có thể nghe theo mệnh lệnh củaTiêu Hoằng, hiển nhiên Tiêu Hoằng hẳn là sẽ không thương tổn đến bọn họ.
Đối với hành động của những nữ nhân Lạc Đan Luân này, Tiêu Hoằng khôngchút để ý, nhìn một số người đã khóc như mưa, Tiêu Hoằng liền đặc biệttìm vài tên Lạc Đan Luân, phân phó:
– Tìm cho họ vài bộ quần áo mặc vào, sau đó tìm vài căn phòng tốt mộtchút cho họ ở, từ nay về sau, nơi này là địa bàn của chúng ta.
– Đã rõ, lão đại.
Vài tên Lạc Đan Luân đáp, sau đó đưa những nữ nhân này ra ngoài.
– Lão đại, vừa rồi chúng ta tìm qua toàn bộ tòa nhà, tổng cộng phát hiện 52 vạn kim tệ, cùng với đại lượng đồ ăn và vật phẩm tiếp tế, mặt kháccòn có Chiến Văn nữa.
Một thành viên đội quân tù nhân báo cáo với Tiêu Hoằng.
– Rất tốt, ra lệnh xuống, toàn thể đội quân tù nhân thay phiên cảnhgiới, những người khác chỉ ở từ tầng một đến tầng ba, đừng quá phân tán.
Tiêu Hoằng phân phó.
Sau khi Tiêu Hoằng hạ lệnh, đội quân tù nhân liền đi lên lầu, bắt đầu dùng tổ chiến đấu làm đơn vị, tìm kiếm phòng ở.
Trải qua mấy năm cực khổ tại trại tập trung Tín Nghĩa, lại trải qua mộtloạt giết chóc, có thể nói, những thành viên đội quân tù nhân này đã rất lâu chưa được ở trong một căn phòng ra hồn rồi.
Gần như toàn bộ bọn họ đều có chung một động tác, thả người xuống giường, sau đó thoải mái duỗi người một cái.
Ấm áp, thoải mái, đối với mỗi một thành viên đội quân tù nhân mà nói,dường như đã trở thành một loại xa xỉ, tuy nhiên, trong lòng bọn họ lạivĩnh viễn không quên cừu hận thấu xương kia, cùng với niềm tin bất khuất kia.
Ở bên kia, Tiêu Hoằng nâng Phất Lạc lên, đi tới tầng bốn, chọn một cănphòng tương đối xa hoa, để cho Phất Lạc nằm trên giường, đồng thời đắpmột cái chăn cho hắn.
Phân phó Vương Quân cẩn thận chăm sóc Phất Lạc, sau đó Tiêu Hoằng liềnđi ra phòng, đi tới bên cạnh một cái cửa sổ dọc hành lang, sắc trời đãhoàn toàn là một màu đen, các ngọn đèn cũng đã được bật lên, trên đườngphố có đủ loại người đang đi lại, thậm chí phía xa còn có ánh sáng Chiến Văn lóe lên, phỏng chừng là có người đang sống mái với nhau.
Nơi này chính là một thế giới không có trật tự, mà Tiêu Hoằng lại đanggấp gáp muốn chữa trị cho Phất Lạc, sau đó nhanh chóng nghĩ biện phápxông qua đủ loại phong tỏa, tiến vào trong Thiên Tế Tỉnh.
Tiêu Hoằng rất rõ ràng, đây tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng, nam bán cầu thì còn đỡ, nhưng tới bắc bán cầu, nhất là xung quanh Thiên TếTỉnh, quân đội Cao Tương siêu cấp tinh nhuệ sẽ nhiều tới mức không đếmxuể, muốn đột phá thì đã khó lại càng thêm khó.
Trên thực tế, từ góc độ trước mắt mà suy tính, chỉ có tiến vào được Thiên Tế Tỉnh, thì mới có thể có cơ hội thở dốc thật sự.
Vào 9 giờ tối, đại sảnh tại tầng một đã hoàn toàn được rửa sạch qua mộtlần, tất cả những thứ vô dụng đều bị ném vào trong sân, mà trong đạisảnh to như vậy được xếp từng chiếc bàn cực lớn, hơn 50 nữ nhân Lạc ĐanLuân đang vội vã bận rộn, chuẩn bị các loại đồ ăn.
Mỗi một loại đồ ăn thì đều rất tinh tế, ít nhất thì cũng là vậy khi so sánh với đồ ăn khi trước của đội quân tù nhân.
Các thành viên đội quân tù nhân nghỉ một lát, ngửi được mùi thơm, đều đi vào đại sảnh, nhìn thấy trên các chiếc bàn tràn ngập đồ ăn, không kiềmđược nuốt nước miếng.
Cho dù là Tiêu Hoằng, khi đi xuống tầng dưới, nhìn thấy các đồ ăn phongphú như thế, vẻ mặt cũng hơi đổi, xem ra có chút một số lúc, có nữ nhânthì sẽ khác hẳn.
Sau đó đám người Tiêu Hoằng cũng không tạm dừng, tùy tiện tìm một cáirồi ngồi xuống, đương nhiên, mặc dù Tiêu Hoằng có thể cơ bản xác định,nữ nhân Lạc Đan Luân sẽ không hại người Lạc Đan Luân, nhưng Tiêu Hoằngvẫn dùng Ma Văn châm, tiến hành một chút kiểm tra với những đồ ăn này,xác định không có có chất độc, thì mới bắt đầu ăn.
Không thể phủ nhận, trù nghệ của những nữ nhân Lạc Đan Luân này, khi sovới đám người Tiêu Hoằng, thì không chỉ hơn một cấp bậc, nhất là mỗi một loại đồ ăn thì đều được chế biến rất tỉ mỉ, không giống như đám ngườiTiêu Hoằng, thịt nướng thì chỉ nướng lên, rắc ít muối là xong việc.
Tải eBook tại:
Chương 816: Lão Đại Nhâm Thu
S
au mười phút, mấy lần gió cuốn mây tan, trên bàn ăn đã chỉ còn sót lại mấy khúc xương, ăn đến mức căng bụng.
Đây gần như là lần đầu tiên trong vài năm qua, đám tù nhân này được ăn ngon như vậy, nhất là cùng bánh ngô khi trước mà so sánh, thì quả thực chính là vô thượng mỹ vị.
Ngay cả Bạch Cáp Mô bên cạnh Tiêu Hoằng, thì cũng là không ngừng ăn, liên tục gắp, hiện tại hắn cũng đã nghĩ kỹ, thà rằng bị giết chết, chứ tuyệt đối không làm quỷ chết đói.
Ngay khi đám người Tiêu Hoằng đang hưởng thụ bữa ăn ngon, trong một căn biệt thự cũ nát, không bắt mắt tại phía đông của Đông Giang Thành, một đám người đang ngồi quanh một cái bàn dài bằng kim loại, tổng cộng có 8 người, mỗi người đều có vẻ mặt bất thiện.
Nhất là nữ nhân ngồi trên ghế chủ tọa, đeo một tấm mặt nạ che nửa khuôn mặt, tuy rằng không nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt của nàng, nhưng một đôi mắt tản ra hào quang lại làm cho người ta có một loại cảm giác lạnh thấu tim.
Mà nữ nhân này chính là Nhâm Thu, lão đại của tổ chức Bạch Ti Đái.
Theo ánh sáng heo hắt của ngọn đèn, trên chiếc mặt nạ bằng bạc trắng này phản xạ ra ánh sáng lạnh như băng, làm cho người ta có một loại cảm giác tâm ngoan thủ lạt, mười ngón tay tinh tế, móng tay được vẽ đỏ tươi, trong bàn tay là một ly Hồng tửu đang uống dở.
Ngồi bên cạnh nàng là một đám nam nhân cao lớn thô kệch, tướng mạo thô cuồng, nhưng lại bày ra bộ dáng ngoan ngoãn, điều này cũng cho thấy, nữ nhân tên là Nhâm Thu này có thủ đoạn cao minh tới mức nào.
Những người này đều là thủ hạ tâm phúc của Nhâm Thu, trong đó hai gã nam nhân ngồi gần Nhâm Thu nhất là hai gã Đại Ngự Sư, tuy rằng chỉ là Đại Ngự Sư cấp một, nhưng cũng đã đủ để ngạo nghễ khắp cả khu Gia Tác rồi.
Lúc này, trước mặt Nhâm Thu có một bộ ảnh chụp, trong ảnh là cảnh tượng thi thể của 1200 người do Lý Lôi suất lĩnh đang nằm la liệt trên mặt đất.
Hình ảnh này cũng khiến cho các thành viên trung tâm Bạch Ti Đái của hơi kinh hãi.
Chỉ từ ảnh chụp mà bọn họ cũng đã cảm nhận được một luồng sát khí cuồn cuộn.
Đương nhiên, ngoài khiếp sợ thì trong lòng những người này còn có cả phẫn nộ, lập tức giết chết 1200 người của Bạch Ti Đái, chẳng lẽ Bạch Ti Đái có thể bỏ qua hay sao?
Ngay khi trong căn phòng đang tràn ngập sát khí, cánh cửa đại sảnh đã chậm rãi mở ra, ngay sau đó có một gã thanh niên đại khái chỉ hơn hai mươi tuổi đang cẩn thận đi tới, bày ra một bộ dáng vô cùng hèn mọn.
– Du Bình, điều tra như thế nào rồi?
Một nam nhân ngồi bên trái Nhâm Thu, khoảng hơn bốn mươi tuổi nói, trên mặt phủ đầy vết thương, có một chùm râu quai nón, mà hắn chính là một gã Đại Ngự Sư của Bạch Ti Đái, tên hiệu là Quỷ Diện.
– Ách, Quỷ gia, có chút tin tức mới, ngài xem một chút đi!
Thanh niên tên là Du Bình kia nói, sau đó vô cùng thật cẩn thận đặt mấy cái ảnh chụp vào tay Quỷ Diện, đồng thời cung kính cúi người trước Nhâm Thu.
Quỷ Diện mở ra ảnh chụp, hắn có thể nhìn thấy rất rõ, Tiêu Hoằng cưỡi Thiết cước mã, đường phố xuyên qua Đông Giang Thành, phi thường bắt mắt, một thân áo trắng, mái tóc bạc, cưỡi một con ngựa cao to.
Ở phía sau hắn là đó là đội quân tù nhân cũng cưỡi Thiết cước mã.
Trong đó một con Thiết cước mã còn chở cả Bạch Cáp Mô bị trói gô lại.
Bạch Cáp Mô ở Đông Giang Thành thì quả thật không có thế lực gì, nhưng hắn lại khá láu cá, hơn nữa có thể nịnh nọt, nên cũng được coi là có chút tên tuổi, trên cơ bản trong mười lão đại thì có tới chín người biết tới hắn.
Hơn nữa chủ ý cướp bóc Thiết cước mã thì chính là Bạch Cáp Mô bày ra, mà hắn chỉ cần năm kim tệ tiền công, vô cùng biết điều.
Bạch Cáp Mô, hơn năm trăm Thiết cước mã, hiển nhiên, cái chết của đám người Lý Lôi có thể nói là trăm phần trăm do những người này làm ra.
Nhìn Tiêu Hoằng một thân áo trắng, một mái tóc bạc, Nhâm Thu quan sát một hồi lâu, mới hơi nhìn Du Bình, hỏi tiếp:
– Những người này đi tới đâu?
– Vài tên thuộc hạ của ta nhìn thấy bọn họ tiến vào khách sạn Đại Sâm Lâm.
Du Bình thật cẩn thận báo cáo Nhâm Thu, thanh âm rất nhẹ, có vẻ rất cẩn thận.
– Tiến vào khách sạn Đại Sâm Lâm? Những kẻ này thật đúng là biết chọn chỗ, tám phần là không cần chúng ta động thủ nữa.
Quỷ Diện nghe vậy, trong ánh mắt lạnh như băng toát ra một chút ý cười dữ tợn.
Hiển nhiên, đối với địa bàn của Hắc Quả Phụ, gần như mỗi người đều thấy cố kỵ, nên biết rằng, khách sạn Đại Sâm Lâm kia cùng Chính thính có quan hệ chặt chẽ, đồng thời quan hệ với ba thế lực lớn tại Đông Giang Thành cũng không tồi, thường xuyên có hiếu kính, dưới tình huống không có xung đột lợi ích, thì không người nào nguyện ý trêu chọc, coi như là có thể sống giữa các kẽ hở.
Sở dĩ có chút cố kỵ là bởi vì Quỷ Diện đã tận mắt chứng kiến Triệu Tịnh kia đối phó khách nhân như thế nào, có thể nói là vô cùng âm độc, trên cơ bản một khi tiến vào khách sạn Đại Sâm Lâm, thì khắp nơi đều là bẩy rập, một khi không cẩn thận, cho dù là Đại Ngự Sư thì cũng đừng có mong được toàn thân trở ra.
Nhâm Thu từ chối cho ý kiến, bình tĩnh suy tư một hồi lâu, mới làm ra lệnh:
– Đi, phái người đến bên ngoài khách sạn Đại Sâm Lâm cẩn thân quan sát một chút, không biết vì sao, những người này đến làm cho ta có một loại cảm giác bất an.
– Vài tên thuộc hạ tâm phúc của ta đã đi rồi, phỏng chừng rất nhanh sẽ biết đám người kia sống hay chết.
Du Bình thật cẩn thận báo cáo.
– Tốt lắm, ta rất muốn biết tình hình hiện tại của bọn họ, không biết Hắc Quả Phụ có thể ám toán bọn họ như thế nào, nếu biến bọn họ thành nửa chết nửa sống, chúng ta cũng có thể cho bọn hắn một cái chết thống khoái.
Nhâm Thu lên tiếng dưới lớp mặt nạ, chỉ có thể nhìn thấy nửa trên của khuôn mặt, hiện ra một vẻ âm lãnh.
– Hiện tại, để cho đám thuộc hạ gần đây của chúng ta tập hợp tới đây, vô duyên cớ vô cớ giết chết hơn 1000 người của chúng ta, mối thù này là phải báo, nếu không sau này chúng ta để mặt mũi vào đâu?
Nhâm Thu nói tiếp, đối với cái chết của Lý Lôi thì cũng không có quá nhiều thương cảm, ít nhiều có chút vô tình.
Điều này cũng không kỳ quái, thế lực tạo thành ở trong này cũng không phải tình như thủ túc giống đội quân tù nhân của Tiêu Hoằng, mà là một loại tập thể do lợi ích kết hợp lại.
Nhưng ngay khi Nhâm Thu vừa nói xong, chỉ trong nháy mắt, Ma Văn thông tin của Du Bình lại rung lên, người gọi tới là một thủ hạ tâm phúc của Du Bình.
Tuy nhiên, ngay khi Du Bình vừa mới nối liên lạc, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Du Bình là vẻ mặt sợ hãi, tái nhợt của tên thuộc hạ kia.
– Trần Trùng, chuyện gì vậy? Sao lại có vẻ mặt này, ta bảo ngươi xem xét tình huống của Đại Sâm Lâm, tiến hành như thế nào rồi?
Du Bình lên tiếng hỏi.
– Rất thảm, toàn bộ đã chết, rất đáng sợ.
Người tên là Trần Trùng này mang vẻ mặt tái nhợt, hàm răng run lập cập nói.
– Toàn bộ đã chết? Ngươi nói những người cưỡi ngựa kia ư? Không thể nào.
Khi nào thì Hắc Quả Phụ kia lại cường đại tới mức này?
Du Bình có chút kinh ngạc.
Không chỉ hắn, Nhâm Thu, Quỷ Diện, cùng với Ba Ước, một tên Đại Ngự Sư khác, cũng hiện lên vẻ kinh ngạc.
– Không phải.
Ta nói chính là, Hắc Quả Phụ cùng với toàn bộ mọi người trong khách sạn Đại Sâm Lâm đã chết, những người cưỡi ngựa kia tàn bạo tới mức làm cho người ta phải giận sôi, vừa đi vào thì đã bất chấp tất cả, trực tiếp huyết tẩy toàn bộ khách sạn Đại Sâm Lâm, không người nào may mắn thoát khỏi.
Trần Trùng đáp lại tỉ mỉ, giọng điệu tràn ngập vẻ kinh hãi, dường như đã thấy một hình ảnh cực kỳ khủng bố nào đó.
– Hả…
Ngay khi câu này được phát ra, Du Bình và đám người Nhâm Thu ngồi cách đó không xa, đều giống như bị một cơn gió lạnh quất vào mặt.
Sắc mặt đồng loạt tái nhợt, cơ thể cứng lại.
Đến một chỗ, chuyện thứ nhất chính là giết hại.
Bọn họ vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, loại trình độ tàn bạo này thật sự khiến cho người ta phải sợ hãi, mọi người không kiềm được nhìn nhau.
Nhưng đây vẫn chỉ còn là bắt đầu, ngay sau đó Trần Trùng đã truyền hình ảnh mà hắn thu được tới đây, trên sân có thể thấy cả núi thi thể bị hành hạ đến chết, chất thành một đống lớn.
Xuyên thấu qua đại sảnh, còn có thể nhìn thấy Tiêu Hoằng một thân áo trắng, đang đứng tại cửa đại sảnh, còn vài nữ nhân Lạc Đan Luân đang ôm lấy đám người Thiết Nam.
Lúc này, bọn họ đã nhận ra, phần lớn những kẻ cưỡi ngựa kia đều là người Lạc Đan Luân.
Tuy nhiên, lực chú ý của Nhâm Thu cũng không phải ở trên người Lạc Đan Luân, mà là đống thi thể trước cửa.
Thật sự rất tàn bạo!
Hình ảnh như vậy, ngay cả Quỷ Diện và Ba Ước đều đã giết chóc vô số, nhưng trong lòng vẫn có chút sợ hãi, đay quả thực không phải là hành vi của nhân loại.
– Phân phó xuống, trong số các thuộc hạ của chúng ta ở gần đây, lựa chọn ra 5000 tinh nhuệ, tiến vào trong Đông Giang Thành.
Sắc mặt Nhâm Thu hơi có chút nghiêm trọng, phân phó.
Đảo mắt, một ngày đã trôi qua, Tiêu Hoằng nghỉ ngơi một ngày, sau đó đi vào trong phòng của Phất Lạc.
Nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Phất Lạc, Tiêu Hoằng lại sờ lên trán, đã bắt đầu xuất hiện sốt cao, hơn nữa liên tục hai ngày không ăn được cái gì, đây tuyệt đối không phải một hiện tượng tốt.
– Bỏ cuộc… đi…!
Ngay khi Tiêu Hoằng xuất hiện bên cạnh Phất Lạc, Phất Lạc mở ra hai mắt đục ngầu, thều thào nói với Tiêu Hoằng.
– Không được.
Tiêu Hoằng chỉ trả lời hai chữ như vậy, lập tức xoay người đi ra ngoài.
Đi vào tầng ba, Tiêu Hoằng liền trực tiếp lôi Bạch Cáp Mô ra, sau đó mệnh lệnh tổ số 1 và số 2, tổng cộng có hơn 200 người đi cùng hắn, lưu lại 300 người canh giữ tại đây.
– Chúng ta muốn là đâu vậy?
Gặp Tiêu Hoằng trực tiếp lôi mình lên ngựa, Bạch Cáp Mô hỏi.
– Sở điều trị Đông Đế, ngươi dẫn đường.
Tiêu Hoằng nghiêm túc ra lệnh, bởi vì Tiêu Hoằng rất rõ ràng, Phất Lạc không thể cứ kéo dài thế này mãi, nói tóm lại, hắn phải cứu sống Phất Lạc.
– Cái gì? Hiện tại đi? Các ngươi vừa mới giết nhiều người của Bạch Ti Đái như vậy? Người ta không đến tìm chúng ta gây phiền toái là may rồi, bây giờ còn muốn đi chui đầu vào lưới ư?
Bạch Cáp Mô kinh ngạc.
– Phiền toái? Ở trong này, ta không có phiền toái, chỉ có gây phiền toái cho người khác mà thôi.
Tiêu Hoằng đáp một tiếng, trực tiếp cưỡi Thiết cước mã, chạy như điên ra ngoài, phía sau hắn thì Diệp Lâm, Mặt Thẹo theo sát phía sau.
Sở điều trị Đông Đế nằm tại trung tâm Đông Giang Thành, diện tích cũng không nhỏ, tổng cộng do ba tòa nhà cao tạo thành, chiều cao không giống nhau, sắp xếp theo hình chữ “phẩm”.
Hơi ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Sở điều trị Đông Đế, Tiêu Hoằng hơi nhíu nhíu mày, kỳ thật cử chỉ sáng suốt thì Tiêu Hoằng không nên đến đây, hẳn nên lựa chọn ẩn nhẫn đã, nhưng vì Phất Lạc, Tiêu Hoằng cũng không có cách nào khác, chỉ có thể bày ra phong cách khi xưa.
Tải eBook tại:
Chương 817: Sở Điều Trị Đông Đế
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 818: Đánh Thẳng Hang Ổ
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 819: Đối Đãi Thô Bạo
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 820: Dầu Muối Không Vô
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










