Ma Ngân
Tập 78 : Đội Quân Tù Nhân! (c771-c780)
❮ sautiếp ❯Chương 771: Đội Quân Tù Nhân!
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 772:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 773:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 774:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 775:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 776: Huyễn Ma Chiến Văn
N
gười dịch: conmals
Trong một tháng này, binh sĩ Cao Tương sẽ không cung cấp cho tù nhân bất kỳ tiếp tế tiếp viện nào, nếu muốn đồ ăn thì tự mình tìm kiếm đi, muốn tìm đồ ăn, thì phải đánh với linh thú, đánh với linh thú thì nhất định phải phải ẩu đả chém giết.
Đây cũng là một loại thủ đoạn để binh sĩ Cao Tương bức bách tù nhân và linh thú phải sống mái với nhau.
Bên trong sơn động, Tiêu Hoằng nhìn Ốc Sư đang đứng ở cửa động một cái, liền bưng một chén canh nóng, một khối thịt nướng đi tới bên cạnh Phất Lạc. đọc truyện mới nhất tại tung hoanh . com
Giờ phút này Phất Lạc vẫn có vẻ vô cùng suy yếu, ngay khi Tiêu Hoằng chế văn trong hai giờ, Phất Lạc đã phải đi đại tiện ba lần, toàn bộ đều là độc tố màu xanh biếc.
Nhìn bộ dáng vô cùng suy yếu của Phất Lạc, Tiêu Hoằng không nói gì, chỉ dùng một tay nâng Phất Lạc dậy, bón canh nóng và thịt nướng cho hắn, đồng thời cho Phất Lạc dùng một viên Văn đan bổ huyết.
Thời điểm này Phất Lạc cần nhất chính là dinh dưỡng.
Về phần Phất Lạc, đối với bộ dáng của Tiêu Hoằng thì đã không còn vẻ căm thù như trước nữa, vẫn làm cho người ta có cảm giác giống như một con dã thú bị suy yếu.
Đối với điều này, Tiêu Hoằng cũng không quá để ý, điều này cũng là hiện tượng bình thường, thử nghĩ một chút, một người mỗi này phải đi thải mười mấy lần, cho dù có làm bằng sắt thì cũng chịu không nổi.
Bón đồ ăn xong, Tiêu Hoằng liền bắt đầu tiến hành kiểm tra thân thể cho Phất Lạc từ trên xuống dưới.
Trải qua nhiều ngày bài tiết chất độc, hiện giờ làn da mầu lục nhạt của Phất Lạc đã nhạt đi, lộ ra màu đồng cổ vốn có của thân thể, các vết thương cũng bắt đầu khép lại.
Hai mắt đục ngầu đã bắt đầu trở nên tỉnh táo hơn.
Hiển nhiên, đừng nhìn hiện tại thân thể Phất Lạc đang suy yếu, nhưng lại đang phát triển theo chiều hướng tốt.
Không có dừng lại nhiều, Tiêu Hoằng liền lấy ra từ trong đống tài liệu phía sau một ít thảo dược, bắt đầu điều chế, lần này, hắn cũng không phải phối chế dung dịch trừ độc, mà là dung dịch tẩm bổ chữa trị, chữa trị các tế bào trong cơ thể bị độc tố ăn mòn, hy vọng có thể khôi phục thêm một chút.
Đối với điều này thì Tiêu Hoằng cũng không có trăm phần trăm nắm chắc, tóm lại nếu thứ này không được, sẽ đổi các biện pháp khác.
Giải quyết xong chuyện Phất Lạc, Tiêu Hoằng liền không hề ngừng lại, bắt đầu tiếp tục ngồi trước bãi đá, chuyên chú chế tạo Viên Nguyệt Chiến Văn, đồng thời Tiêu Hoằng cũng lấy từ trong khe nứt không gian ra các chậu hoa, tổng cộng ba chậu, lần lượt trồng Quỷ anh thảo, Long cốt lan và Tử sắc thảo.
Hắn cũng đặt chúng trên bãi đá.
Dựa theo dự tính thì có Ám thổ nhưỡng tẩm bổ, những cây này sẽ trưởng thành xong trong vòng một tuần.
Kể từ đó, Tiêu Hoằng sẽ có thể bắt tay vào chế tạo Chiến Văn mà mình đã nghiên cứu rất lâu, tên là Huyễn Ma Chiến Văn, có thể nói, Tiêu Hoằng đã muốn có Chiến Văn này từ rất lâu rồi.
Cứ như vậy, một tuần thời gian vội vàng trôi qua, Tiêu Hoằng cùng với đội quân tù nhân của hắn cứ ở trong này.
Trong một tuần này, trên cơ bản Tiêu Hoằng không có làm việc gì khác, mà chỉ chế tạo Viên Nguyệt Chiến Văn.
Đồng dạng, sau khi 532 tên tù nhân được trang bị Viên Nguyệt Chiến Văn, thậm chí cá biệt còn có người được trang bị hai cái Chiến Văn, sức chiến đấu đáng sợ của đội quân tù nhân rốt cục cũng được hiện ra.
Loại đáng sợ này, tuyệt đối là quân đội bình thường khó có thể tưởng tượng nổi, tuy rằng chỉ có 532 người, nhưng lại có một loại tư thế quét ngang hết thảy mọi thứ.
Gần như chỉ trong một tuần này, linh thú bốn phía toà núi nhỏ này đã bị giết hại không còn, bất kể là Hắc xỉ lang cấp bậc Ngự Sư, hay là linh thú cấp bậc Đại Ngự Sư cấp ba, cấp bốn , thì đều như thế.
Những nơi đi qua không có một ngọn cỏ sót lại được.
Bốn phía rừng rậm cũng bị oanh kích tới mức chật vật không chịu nổi, cây cối bị cắt nát, trên mặt đất hình thành vô số mảnh vụn gỗ.
Đương nhiên, buồn bực nhất trong số này chính là Vương Quân, một Ngự Sư cấp ba duy nhất , lại không thể khởi động Viên Nguyệt Chiến Văn trong tay, chỉ có thể đứng mà nhìn, loại buồn bực này có thể nghĩ mà biết được.
– Lão đại? Ngươi có thể lại cho ta chế tạo một cái Chiến Văn khác hay không?
Vương Quân hơi có chút cầu xin nói, ánh mắt mong chờ nhìn Tiêu Hoằng.
Giờ phút này Tiêu Hoằng đang xem xét Quỷ anh thảo trước mặt, đồng thời từ từ cắt các nụ hoa Quỷ anh thảo xuống, chỉ thấy toàn bộ nụ hoa đang từ từ tản ra khí vụ màu xanh, đây đúng là hiệu quả mà Ám thổ nhưỡng mang đến.
– Chế tạo cho một mình ngươi một cái Ngự Sư cấp ba? Huynh đệ, đừng phiền toái lão đại nữa, nhanh chóng cố gắng tu luyện, tới Ngự Sư cấp bốn chẳng phải sẽ tốt hay sao? Đây cũng là động lực để ngươi phấn đấu, hơn nữa, chỗ chúng ta cũng không có người nào trông cậy vào chút xíu sức chiến đấu của ngươi, trong lúc này, ngươi cứ làm tốt việc chiếu cố Phất Lạc đi.
Lạp Mỗ tựa vào cửa động , cười khanh khách.
Đối với hai người bọn họ nói chuyện, Tiêu Hoằng không có đáp lại, mà đặt thảo nụ hoa Quỷ anh trong một dụng cụ tinh hóa, sau đó dùng tiểu đao cắt ra.
Sau khi nụ hoa bị cắt ra, trong nháy mắt một luồng hương khí liền tràn ngập , đồng thời bên trong nụ hoa cũng chảy ra dung dịch đậm đặc màu đỏ sẫm, vẫn tản ra khí vụ màu tím.
Đối với điều này thì Tiêu Hoằng không có chút khác thường nào, vẫn vô cùng chuyên tâm, bắt đầu từ từ lấy niêm dịch ra, chế tạo thành Ma Văn dịch, chế tạo xong hơn hai mươi bình Ma Văn dịch, Tiêu Hoằng liền sử dụng kỹ thuật thẩm thấu năng lượng, tiến hành gia công Ma Văn dịch.
Đồng thời Tiêu Hoằng cũng lấy ra một khối Tái thạch Lưu quang duy nhất của mình.
Nắm lấy Cấp Hồn Điêu văn đao, lại lần nữa trầm tư một lát, Tiêu Hoằng ra sức ổn định tâm tình, sau đó quyết đoán xuống tay, tạo hình Để Văn.
Hơn nữa lần này Tiêu Hoằng dự định sử dụng kỹ thuật Để Văn tám hướng, trải qua nhiều ngày suy tư như vậy, Tiêu Hoằng đối với cảnh giới tối cao của Để Văn là kỹ thuật Để Văn tám hướng, thì gần như đã thông hiểu rồi.
Thậm chí ngay tại ngày hôm qua, Tiêu Hoằng còn luyện tập trên mấy khối Tái thạch Áo đinh, cuối cùng đạt được thành công.
Đương nhiên, lần này Tiêu Hoằng nhất định phải thật cẩn thận, bởi vì Lưu quang thạch cấp bậc Đại Ngự Sư cũng chỉ có một khối như vậy, không được phép thất bại.
Ước chừng dùng hơn hai giờ, Tiêu Hoằng mới tạo hình xong Để Văn tám hướng, toàn bộ quá trình vô cùng thuận lợi, đây có quan hệ chặt chẽ với tính năng trác tuyệt của Cấp Hồn Điêu văn đao.
Tại cửa sơn động, các tù nhân không có nhiệm vụ cảnh giới thì đều lẳng lặng nhìn, bọn họ biết, đây là Tiêu Hoằng đang chế tạo Chiến Văn cho bản thân, tinh tế mài cắt, chỉ là không biết sẽ chế tạo ra thứ gì, tuy nhiên, trong lòng mỗi người vẫn tràn ngập chờ mong.
Vừa thấy kia kỹ thuật Để Văn tám hướng, rạng rỡ hiện lên trên Tái thạch, trong lòng bọn họ vô cùng mừng rỡ.
Đối với phản ứng của mọi người, Tiêu Hoằng không có chút để ý nào, hắn bắt đầu tạo hình chủ văn, cùng với văn lộ kiểu văn trong văn, vẫn rất cẩn thận, văn lộ lại phức tạp đến mức làm cho người ta phải líu lưỡi, làm cho người ta có cảm giác, một đường văn lộ nhỏ bé cũng giống như hệ thần kinh của thân thể con người vậy.
Lúc bắt đầu, vài tên Chế văn sư còn có thể thấy rõ dụng ý của Tiêu Hoằng.
Nhưng tới lúc sau, bọn họ nhìn mà thấy u mê.
Không thể nghi ngờ, trình độ của bọn họ cùng Tiêu Hoằng căn bản là không cùng một cấp bậc, cho dù bọn họ cũng là Chế văn sư phi thường ưu tú.
Lại trôi qua vài giờ, Tiêu Hoằng vẫn không nhúc nhích ngồi trước bãi đá, vẻ mặt chuyên chú, bắt đầu từ từ rót đủ loại Ma Văn dịch vào trong văn lộ.
Rất nhanh, sau khi Tiêu Hoằng hoàn toàn kích hoạt Huyễn Ma Chiến Văn, Chiến Văn được tập hợp tất cả kỹ thuật của Tiêu Hoằng rốt cục cũng được chế tạo ra, thứ này gần như là Chiến Văn ưu tú nhất mà Tiêu Hoằng có thể chế tạo ra từ trước tới giờ.
Chậm rãi cầm Huyễn Ma Chiến Văn trong tay , toàn bộ Huyễn Ma Chiến Văn khác với các Chiến Văn khác của hắn, không có một lực lượng nòng cốt văn nào, gần như toàn bộ đều là chi nhánh.
Văn lộ màu đỏ rậm rạp, phủ đầy trên Để Văn Tái thạch, làm cho người ta có cảm giác, căn bản đây không phải là một cái Chiến Văn, mà ngược lại có vẻ giống như một bộ phận cơ thể con người, được phủ kín các mạnh máu.
Trên Lưu quang thạch màu vàng nhạt, Để Văn màu lam sẫm, văn lộ có màu đỏ sẫm che phủ rậm rạp, thỉnh thoảng còn có thể phát ra ánh huỳnh quang màu xanh.
Rót Ngự lực vào trong đó, bên trong có 5000 cổ năng lượng, đây vẫn là số lượng có được sau khi sử dụng Hàn băng vạn năm, tuy nhiên, thế này đối với Tiêu Hoằng mà nói, thì đã khá là nhiều rồi, dù sao Huyễn Ma Chiến Văn này cũng khác với các Chiến Văn bình thường khác.
Các Chiến Văn bình thường như Viên Nguyệt Chiến Văn, thứ tấn công là thân thể con người, mà Huyễn Ma Chiến Văn do Tiêu Hoằng chế tạo ra thì lại tiến hành kích thíc trung khu thần kinh , kích phát một mặt yếu ớt nhất trong nội tâm của địch nhân, khiến cho đối thủ sinh ra ảo giác đáng sợ vô cùng vô tận, làm cho địch nhân trong một thời gian ngắn bị tan vỡ tinh thần.
Làm cho địch nhân trước khi chết phải chịu đủ sự tra tấn tinh thần một cách khủng bố.
Sau khi Tiêu Hoằng khởi động Huyễn Ma Chiến Văn, trên cánh tay hắn cũng không hình thành bất kỳ năng lượng văn nào, mà trên ngón trỏ trái đã hiện lên văn lộ màu đỏ rậm rạp, trên tay trái giống như bị một tầng huyết mạch bao phủ, đầu ngón trỏ thì lại giống như một điểm sáng màu đỏ rực rỡ.
Đơn thuần từ vẻ hoa lệ mà nói, thì Huyễn Ma Chiến Văn này gần như có vẻ phi thường không bắt mắt.
Nhưng các tù nhân đã được lĩnh giáo qua Tiêu Hoằng chế văn, thì lại không dám có chút khinh thường nào.
Trên thực tế, Tiêu Hoằng dường như đã vượt qua cảnh giới theo đuổi hoa lệ kia, hiện tại Tiêu Hoằng chỉ cần Chiến Văn thực dụng và tính năng tốt, còn hoa lệ phải xếp phía sau.
– Lão đại, đây là Chiến Văn gì? Biểu diễn cho mọi người xem một chút đi?
Mặt Thẹo hiếu kỳ nói.
– Chiến Văn này cũng không có uy lực trực tiếp, dựa theo lý luận của ta, nó thuộc loại tấn công mềm, chuyên môn phá hỏng tinh thần cùng ý thức của con người, làm cho hệ thần kinh của con người tan rã trong khoảng thời gian ngắn, hoàn toàn tan rã, thế nào, ngươi muốn đến thử xem hay không?
Tiêu Hoằng nói xong, chỉ ngón trỏ trái về phía Mặt Thẹo.
Mặt Thẹo vội vàng lùi sau hai bước, cái đầu lắc như trống bỏi, tuy rằng Tiêu Hoằng nói có chút nguy hiểm, nhưng Mặt Thẹo cũng không muốn làm con chuột bạch.
Những người khác, nhìn đầu ngón tay Tiêu Hoằng, lại tràn ngập tò mò.
Sau đó Tiêu Hoằng cũng không thí nghiệm Huyễn Ma Chiến Văn, sau này sẽ thư sau.
Ngay sau đó Tiêu Hoằng liền phân phó, tiếp tục nghỉ ngơi và hồi phục trong doanh địa hai ngày, chủ yếu là điều chỉnh trạng thái, sau đó tiếp tục xâm nhập vào hang động Tử Tinh, hướng về phía ánh lên ánh sáng bảy màu kia mà đi tới.
Đồng thời trong hai ngày này, Tiêu Hoằng cũng không nhàn rỗi, vẫn liều mạng chế tạo các loại Chiến Văn, bởi vì Tiêu Hoằng rất rõ ràng, những tù nhân có Ngự Sư đỉnh phong, thậm chí là cấp bậc Đại Ngự Sư này, một Chiến Văn chính là thủ đoạn công kích cơ bản, mỗi khi có nhiều thêm một Chiến Văn, thì có nghĩa là sẽ có thêm một loại thủ đoạn công kích, sức chiến đấu sẽ tăng lên một cấp bậc.
Khác trước kia là, lần này Tiêu Hoằng cũng bắt đầu lựa chọn chế tạo cho mỗi một tù nhân cấp cao một cái Chiến Văn sao cho thích hợp nhất, tuy rằng chậm một chút, nhưng lại có thể phát huy ra sức chiến đấu một cách tốt nhất.
Tải eBook tại:
Chương 777: Huyễn Ma Đáng Sợ
A
ds
Không chỉ vậy, Tiêu Hoằng còn chế tạo mười mấy Chiến Văn loại phòng ngự, dùng cho xử lý lúc có chuyện xảy ra, bởi vì thông qua nhiều ngày quan sát như vậy, Tiêu Hoằng cũng phát hiện được, sau khi không ngừng xâm nhập hang động Tử Tinh, cấp bậc linh thú dường như cũng sẽ càng ngày càng mạnh hơn.
Đồng thời Tiêu Hoằng cũng bắt đầu tiến hành biên chế những đội quân tù nhân này, tổng cộng chia ra năm tổ, mỗi một tổ có hơn một trăm người, thực lực thì chia đều, mỗi một tổ đều có quan chỉ huy riêng, đều là những kẻ có Ngự lực cường hãn, hơn nữa có suy nghĩ bình tĩnh.
Về phần Thiết Nam và Ốc Sư, thì đảm nhiệm chức sĩ quan phụ tá cho đội quân tù nhân.
Kể từ đó, đội quân tù nhân lúc trước còn hơi có chút hổn độn, nhưng lúc này đã hoàn toàn có vị trí, có thể dễ dàng điều động.
Đảo mắt, hai ngày đã trôi qua, vào sáng sớm, đám tù nhân trải qua gần mười ngày nghỉ ngơi và hồi phục, mỗi người đều có thay đổi rõ ràng.
Bên ngoài bộ quần áo rách tung toé thì còn khoác một cái túi do da Hắc xỉ lang chế tạo thành, tất nhiên là nhìn rất thô sơ, nhưng cũng có vẻ ra dáng một chút rồi.
Toàn bộ tù nhân Ngự Sư đỉnh phong được trang bị hai Chiến Văn, Ngự Sư cấp bốn thì ngoài Viên Nguyệt Chiến Văn ra, còn được trang bị một cái Chiến Văn kỵ sĩ thuẫn.
Ngoài ra, Ốc Sư nhàn rỗi dùng gỗ để chế tạo một cái Ma Văn Xa giản dị, do Vương Quân lái, có thể để cho Phất Lạc vẫn suy yếu nằm lên trên.
Đồng thời có thể chở được một số lượng lớn tài liệu, cùng với một số lớn Tái thạch Áo đinh, dù sao vẫn còn phải đi về phía trước, có trời mới biết còn có Tái thạch nữa hay không.
Mà bước tiếp theo, Tiêu Hoằng cũng rất rõ ràng, đó chính là cần phải trang bị toàn bộ Lưu Văn cho những người này, gia tăng tính cơ động.
Thu hộp kim loại cùng với ba cái “chậu hoa” vào trong khe nứt không gian, xác định không có gì quên nữa, Tiêu Hoằng liền chậm rãi đi ra sơn động.
Lúc này, Tiêu Hoằng liền có thể rõ ràng nhìn thấy, đội quân tù nhân mặc bì giáp đã xếp hàng xong, tuy rằng đội ngũ không quá tinh tế, nhưng Tiêu Hoằng lại có thể cảm nhận được, đội quân tù nhân một lần nữa có được “răng nanh”, trên người mỗi người đều tản ra một cỗ khí thế dữ tợn, trên mặt có vẻ hung tàn, cũng tràn ngập vẻ kiên nghị.
Phía sau bọn họ là Vương Quân, hắn đang lái một chiếc Ma Văn Xa cực kỳ giản dị, làm cho người ta có cảm giác nó sắp bị vỡ ra thành từng mảnh.
Phất Lạc đang nằm ở trong xe, tuy rằng vẫn còn có chút suy yếu, nhưng trải qua Tiêu Hoằng trị liệu trong một đoạn thời gian, thì đã tốt hơn trước kia nhiều, tối thiểu thì ánh mắt cũng tỉnh táo, không còn phát cuồng nữa.
Chỉ là hắn dường như vẫn có chút mơ hồ, giống như si ngốc, hiện tại Tiêu Hoằng cũng đang tích cực suy nghĩ tìm biện pháp hoàn toàn trị liệu cho Phất Lạc.
– Các đơn vị chú ý, phương hướng phía nam, xuất phát.
Tiêu Hoằng phát ra mệnh lệnh , sau đó từ trên đỉnh núi, trực tiếp nhảy xuống, đi tới phía trước đội ngũ.
Thiết Nam, Ốc Sư vẫn ở cạnh Tiêu Hoằng, các tù nhân khác thì bao quanh chiếc Ma Văn Xa bằng gỗ này, đồng thời khởi động Chiến Văn, lại một lần nữa xuất phát vào chỗ sâu trong hang động Tử Tinh, lúc nào cũng đề phòng đại hình linh thú bỗng nhiên giết tới.
Quả nhiên, ngay khi đám người Tiêu Hoằng vừa mới đi được gần hai cây số , đám người Tiêu Hoằng chỉ cảm thấy trên mặt đất đột nhiên truyền đến chấn động, phía trước mấy trăm thước có vô số chim chóc bị kinh động, bay ra.
Sau một lát, thần sắc mọi người không kiềm được khẽ biến, trong rừng cây phía xa đột nhiên có vô số xúc tua giống như cự xà thò ra, có độ cao khoảng 50 thước, trên đầu có chứa cốt nhận vô cùng sắc bén, độc dịch màu xanh biếc không ngừng nhỏ từ trong cốt nhận xuống mặt đất, trong nháy mắt, một thân cây đã bị hòa tan, đồng phát ra tiếng vang két két.
– Chết tiệt! Lục huyết trùng.
Thiết Nam nhìn phía xa, không kiềm được thốt lên.
Loại Lục huyết trùng này là một loại linh thú chỉ có tại Ma Duệ Tinh, cực kỳ khó đối phó, chủ yếu là luồng độc dịch phiền toái kia, những vật thể giống như cự xà kia chính là xúc tua của nó, độc dịch kia chính là dịch tiêu hóa của bọn chúng, một khi một cái xúc tua bị chém đứt, hoặc là nhận được thương tổn, xúc tua sẽ tự mình bành trướng rồi nổ tung, độc dịch bắn tung tóe ra, khi đó thì hậu quả có thể nghĩ mà biết.
Cho dù Ngự lực cao thâm, hoặc nhiều hoặc ít, thì cũng không tránh được bị thương tổn.
Còn có sọ não được lớp xương dày hơn nửa thước bọc lại kia, thì lại vô cùng cứng rắn, không thể dễ dàng xuyên thủng được.
Mà loại linh thú này cũng có thực lực Đại Ngự Sư cấp cấp bốn, nhưng lại càng thêm khó đối phó hơn so với các linh thú Đại Ngự Sư cấp bốn khác, càng không có người nào dám tùy tiện động vào, cho dù Ngự Hồn lão quái thấy nó, thì thường thường cũng trốn tránh đi, giống như đi trên đường thấy một con rắn độc, tuy rằng một hòn đá là có thể đập chết được nó, nhưng lại không ai muốn đi trêu chọc cả, miễn cho rước lấy phiền toái.
Chỉ là trước mắt, Lục huyết trùng này vắt ngang qua tuyến đường đám người Tiêu Hoằng đi về phía trước, muốn tránh cũng không thể tránh được.
– Lão đại, đây là Lục huyết trùng, cơ thể dài tới 100 thước, ít nhiều có chút khó đối phó, nếu đánh bừa, xử lý không thành vấn đề, nhưng là ít nhiều cũng sẽ bị thương, độc dịch kia mà dính phải, thì làn da sẽ trực tiếp hư thối, mặc dù cách mấy trăm thước, độc dịch cũng sẽ phun tung toé tới đây, giống như trời mưa vậy.
Thiết Nam dán bên tai Tiêu Hoằng, nhẹ giọng nói.
Đối với Lục huyết trùng, tuy rằng Tiêu Hoằng không biết nhiều lắm, nhưng tư liệu cơ bản thì vẫn có thể biết được một chút từ trong điển tịch của Ma Duệ Tinh, nó là thứ phi thường khó đối phó, nếu muốn không thương vong mà xử lý, thì chỉ có một biện pháp, đó chính là một kích trực tiếp chặt đứt trung khu thần kinh của nó.
Nhưng nói tới nói lui, nếu muốn làm được, thì độ khó cũng không phải lớn một cách bình thường a.
– Tổ một đến tổ bốn, các ngươi phụ trách hấp dẫn lực chú ý của Lục huyết trùng kia, tổ năm lưu lại thủ hộ Phất Lạc và xe tài liệu, các thứ khác thì giao cho ta.
Tiêu Hoằng hơi quay đầu phân phó:
– Nhớ kỹ không nên phát động tiến công.
– Giao cho ngài?
Nghe Tiêu Hoằng nói như vậy, trong ánh mắt nghiêm trọng của đám tù nhân hiện lên một chút nghi hoặc.
Bọn họ không biết Tiêu Hoằng rốt cuộc muốn làm gì, hơn nữa còn muốn dùng biện pháp gì.
Ầm ầm!
Đúng lúc này, tại phía xa, Lục huyết trùng dường như ngửi được mùi gì đó, thân thể đã đột nhiên trực tiếp trồi lên từ dưới mặt đất, toàn bộ thân thể được cốt giáp cứng rắn bao phủ kín.
Nhìn qua nó rất giống với một con tôm hùm siêu lớn, chỉ là có thêm các xúc tua rậm rạp đang thò ra ngoài.
– Chấp hành mệnh lệnh, xuất phát!
Nhìn Lục huyết trùng chui từ dưới đất lên, Tiêu Hoằng cũng không muốn nói lời vô nghĩa nữa, quyết đoán ra mệnh lệnh.
Đối mặt với mệnh lệnh của Tiêu Hoằng, tuy rằng trong lòng đội quân tù nhân tràn ngập nghi hoặc, nhưng vẫn nghiêm khắc dựa theo mệnh lệnh của Tiêu Hoằng, cùng lúc tấn công, rất nhanh chạy ra hai bên của rừng cây, đồng thời ra sức hấp dẫn lực chú ý của Lục huyết trùng về phía hai bên, giao phần trung tâm cho Tiêu Hoằng.
Khi đám tù nhân cách Lục huyết trùng không đủ trăm thước, Lục huyết trùng đột nhiên trở nên cảnh giác, ước chừng có trên trăm xúc tua nhanh chóng di chuyển về phía hai bên, tìm kiếm mục tiêu.
Vài giây sau, chúng liền từ trên cao lao xuống, nhanh chóng đâm về phía đám tù nhân.
Tuy nhiên, loại thủ đoạn công kích này mà muốn đánh trúng tù nhân, thì ít nhiều cũng có chút mộng tưởng rồi.
Gần như ngay khi lực chú ý của Lục huyết trùng tập trung sang hai bên, Tiêu Hoằng đã khởi động Lưu Văn, gia tốc một cái, trong nháy mắt đã hình thành vô số tàn ảnh, lập tức lao tới chỗ Lục huyết trùng.
Nhanh như một tia chớp, đổi hướng bảy, tám lần trong rừng cây, Tiêu Hoằng đã cách Lục huyết trùng không đến mười thước.
Từ rất gần quan sát Lục huyết trùng, Tiêu Hoằng không khó để phát hiện ra, Lục huyết trùng này gần như đều được các cốt giáp hình vảy bao phủ, trong ngoài ba tầng, chỉ lộ ra một đôi mắt to như quả cầu thủy tinh.
Thấy Tiêu Hoằng lao tới, Lục huyết trùng không kiềm được phát ra vài tiếng kêu quái dị, giống như tiếng ve kêu vậy, phi thường chói tai, ngay sau đó nó lập tức vung hai cái xúc tua, đâm thẳng về phía Tiêu Hoằng.
Ầm, ầm!
Ngay sau đó, cốt nhận trên đầu xúc tua của Lục huyết trùng đã cắm sâu vào trong mặt đất, còn Tiêu Hoằng thì mặt vẫn không đổi sắc, vòng qua đợt tấn công này, xuất hiện cách Lục huyết trùng không đến năm thước, trên ngón trỏ trái đã ánh lên hồng quang, đồng thời chỉ về phía đầu của Lục huyết trùng, đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm lên trên trán Lục huyết trùng.
Không có bất kỳ thứ gì vỡ nát, cũng không có bất kỳ tiếng vang nào, Lục huyết trùng cũng không có bất kỳ vẻ đau đớn gì, nhưng ngay sau đó, một luồng ánh sáng màu đỏ thật nhỏ đã trực tiếp xuyên qua từ sau gáy của Lục huyết trùng.
Ngay khi Lục huyết trùng còn muốn phát động tiến công với Tiêu Hoằng, thì tất cả xúc tua của Lục huyết trùng đều dừng lại, không chút nhúc nhích nào, đồng tử hình thoi cũng ngừng di chuyển, giống như một pho tượng, đại não dường như lâm vào trong ảo giác vô cùng vô tận.
Tuy rằng Lục huyết trùng là linh thú, nhưng chỉ cần có suy nghĩ, có đại não, thì không thể chạy thoát được Huyễn Ma Chiến Văn tấn công, thời gian kéo dài khoảng năm phút đồng hồ, làm cho nó lâm vào trong ảo giác đáng sợ vô cùng vô tận , giống như một cơn ác mộng.
Thấy tất cả động tác của Lục huyết trùng đều ngừng lại, Tiêu Hoằng không kiềm được hơi thở phào nhẹ nhõm, sau đó bắt đầu không chút hoang mang, rút ra Nhược Thủy đoản đao, bắt đầu từ từ cắt sọ não của Lục huyết trùng ra.
Đám tù nhân tự nhiên có thể nhìn thấy hành động này, tất cả động tác của Lục huyết đều ngừng lại, một vài tù nhân còn có thể nhìn thấy ánh sáng không bắt mắt vừa rồi kia, xuyên qua đại não của Lục huyết trùng, nhưng không lưu lại cho Lục huyết trùng bất kỳ vết thương nào bên ngoài cả, kiểu tấn công như vậy, trong mắt đám tù nhân thì đã vô cùng huyền diệu rồi.
Hiển nhiên, kỹ xảo chế văn của Tiêu Hoằng đã bắt đầu thay đổi về chất, từ tấn công thân thể một cách cứng nhắc thăng hoa tới tấn công vào hệ thần kinh và ý thức.
Đối với bộ dáng kinh ngạc của đám tù nhân, Tiêu Hoằng cũng không để ý đến, sử dụng Nhược Thủy đoản đao vô cùng sắc bén đi cắt ra lớp vảy xương, mở ra sọ não, Tiêu Hoằng liền có thể rõ ràng nhìn thấy, đại não của Lục huyết trùng đang điên cuồng nhảy lên, hiển nhiên là dưới kích thích của Huyễn Ma Chiến Văn, nó đang ở trong một sự khẩn trương cao độ.
Đối với điều này, Tiêu Hoằng cũng không có quá nhiều để ý , tìm đúng vị trí trung khu thần kinh của Lục huyết trùng, trực tiếp cắt đứt.
Ngay sau đó, Lục huyết trùng đang cứng ngắc, các xúc tua treo lơ lửng giữa trời, đều giống như vật chết rơi xuống, vẫn không nhúc nhích, Lục huyết trùng đã chết trong một cơn ác mộng.
Ngay sau đó, Tiêu Hoằng đã không làm thì thôi, nhưng đã làm là phải làm đến cùng, lấy ra tuỷ não của Lục huyết trùng, liền ý bảo đội quân tù nhân tập hợp, chuẩn bị.
Sau khi đám tù nhân quay về từ trong rừng cây, trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ khó tin, ánh mắt cố ý vô tình nhắm ngay đầu ngón tay trái đỏ như máu của Tiêu Hoằng, vẻ mặt liên tục thay đổi, lúc này bọn họ rốt cục cũng được kiến thức sự lợi hại của Huyễn Ma Chiến Văn, nhìn như không bắt mắt, cũng chưa nói tới uy lực quá lớn tới mức nào, nhưng lại làm cho người ta không kìm được phải hoảng sợ.
Tải eBook tại:
Chương 778: Giải Trừ Gông Xiềng
Đ
ối với bộ dáng của đám tù nhân, Tiêu Hoằng chưa từng để ý tới, thấy mọi người đã tập hợp chỉnh tề, lại nhìn vòng cổ thuốc nổ đeo trên người đám tù nhân cổ, hắn nghĩ một chút, rồi xoay người, tiếp tục tiến lên phía trước.
Ước chừng đi được cả ngày, thấy ánh sáng trên đỉnh hang động có chút ảm đạm, đám người Tiêu Hoằng liền ngừng lại tại một sườn núi.
Trên đường tuy rằng đụng phải mấy chục con linh thú loại lớn, Tiêu Hoằng không ra tay nữa, mà chúng đã trực tiếp bị đội quân tù nhân tiêu diệt, mỗi một lần ra tay, gần như đều có thể nó là vô cùng tàn bạo.
Ra tay như vậy thì ít nhiều cũng ảnh hưởng tới việc thu thập tài liệu, tuy nhiên, Tiêu Hoằng cũng không ngăn cản.
Mà trước mắt, khu vực mà Tiêu Hoằng đang ở không thể so được với lúc trước, đây chỉ là một sườn dốc hơi thoải, chỗ tốt duy nhất chính là cây cối bốn phía hơi có vẻ thưa thớt, có lợi cho việc quan sát bốn phía.
Đồng thời tiếng gầm rú của linh thú bốn phía cũng bắt đầu vang lên không dứt bên tai, làm cho người ta có cảm giác trực quan nhất chính là, đám người Tiêu Hoằng đã bị đám linh thú hung tàn bao vây lại, tuy nhiên, đối mặt với cảnh này, không người nào e ngại cả, nếu không phải hiện tại tài liệu không có chỗ để chứa nữa, thì những tù nhân này thật sự đã lao lên tát chết mấy con mang về rồi.
Sau khi chậm rãi ngồi trên một khối cự thạch, Tiêu Hoằng liền gọi Ốc Sư tới.
– Lão huynh, chuyện gì?
Ốc Sư hỏi, trong tay nắm một cây pháp trượng phủ đầy Ma Văn.
Tiêu Hoằng không đáp lại, mà là tỉ mỉ quan sát một chút vòng cổ trên cổ Ốc Sư, nó giống cái của mình như đúc, hiển nhiên, những thứ này đều là do Cao Tương Chân Nghĩa Quốc đại lượng sản xuất ra.
Thấy vậy, trên mặt Tiêu Hoằng không kiềm được hiện lên một chút thoải mái.
Nếu là một cái vòng cổ thuốc nổ, thì cũng đủ làm cho Tiêu Hoằng gặp phiền toái rồi.
Không chỉ cần phải chế tạo rất nhiều Ma Văn giải khóa, hơn nữa còn không được phép sai lầm, một sai lầm thì chính là một mạng người.
Hơi thở ra, Tiêu Hoằng liền từ bên trong túi áo ra Ma Văn phá giải, nhẹ nhàng trượt qua cổ của Ốc Sư.
Rắc…
Ngay sau đó, Ma Văn vòng cổ thuốc nổ của Ốc Sư liền trực tiếp mở ra.
Nhìn thấy một màn như thế, thần sắc Ốc Sư không kiềm được khẽ nhúc nhích, sau đó liền ngay lập tức tháo vòng cổ thuốc nổ xuống khỏi cổ mình.
Có thể nói, vòng cổ thuốc nổ này là thủ đoạn cuối cùng để hạn chế những tù nhân này.
Nó cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến cho các tù nhân không dám dễ dàng hành động thiếu suy nghĩ.
Gỡ xuống nó, dường như đã cách tự do không con xa xôi nữa.
– Vòng cổ thì tạm thời không nên vứt bỏ, lấy kích nổ Ma Văn cùng thuốc nổ bên trong ra là được rồi.
Tiêu Hoằng nhẹ giọng nói với Ốc Sư.
Ốc Sư tự nhiên hiểu được ý của Tiêu Hoằng, hắn liền dùng Ma Văn đao trong tay móc kích nổ Ma Văn và thuốc nổ ra, sau đó lại một lần nữa đeo vòng cổ lên.
Chiếc vòng cổ này, Ốc Sư đã đeo khoảng mười năm rồi, bởi vậy trên phần cổ đã hình thành một ấn ký màu trắng thật sâu, vây quanh cổ đúng một vòng, đây là kết quả do thời gian dài không được chiếu sáng.
Ngay sau đó, Tiêu Hoằng không chần chừ nữa, mở ra toàn bộ vòng cổ của tất cả tù nhân ra, móc kích nổ Ma Văn đối diện yết hầu và thuốc nổ đi.
Sau đó bọn họ lại dựa theo Tiêu Hoằng phân phó, một lần nữa đeo chiếc vòng cổ không hề có uy hiếp gì này vào chỗ cũ.
Gần như ngay khi thuốc nổ trong vòng cổ được lấy ra, tảng đá vẫn đè nặng trong lòng một một tù nhân thì coi như đã hoàn toàn biến mất.
Nếu quay về trại tập trung Tín Nghĩa, bọn họ sẽ có thể không kiêng nể gì mà tiến hành giết chóc, không hề có bất kỳ cố kỵ nào nữa.
Khu nhà giam chữ Giáp chỉ có mấy ngàn tên binh sĩ Cao Tương, dưới tình huống được trang bị đầy đủ, thì trong mắt đám tù nhân, lũ binh sĩ này chỉ bằng một cái rắm mà thôi.
Sau khi tất cả thuốc nổ trong vòng cổ của đám tù nhân được lấy ra, lúc này, gần như tất cả tù nhân đã giống như các con dã thú được hoàn toàn tháo đi gông xiềng, ít nhất thì trong nội tâm của bọn họ đã bắt đầu có cảm giác tự do, không chịu bất kỳ hạn chế nào nữa.
Trái lại Tiêu Hoằng, lúc này lại chỉ ngồi trên một tảng đá lớn, bắt đầu sử dụng Áo đinh thạch và tài liệu trong tay, chế tạo Lưu Văn, loại Ma Văn tăng cường tính lưu động.
Ngay khi Tiêu Hoằng không ngừng chế tạo Lưu Văn , bỗng nhiên Thiết Nam đi tới bên cạnh Tiêu Hoằng, thấp giọng nói:
– Lão đại, vừa rồi ta tuần tra bốn phía, tại gần đây có phát hiện một đàn Thiết cước mã.
Nghe Thiết Nam nói như vậy, Tiêu Hoằng hơi ngẩng đầu lên, Thiết cước mã này thì Tiêu Hoằng tự nhiên rất rõ ràng, là một loại linh thú ăn cỏ Ngự Sư cấp hai, bản thân không có tính công kích, dịu ngoan giống như các cô gái nhu nhược, ưu thế duy nhất chính là tốc độ chạy trốn đặc biệt nhanh, thậm chí so với Lưu Văn thì còn nhanh hơn rất nhiều.
Tối mấu chốt là Lưu Văn cần phải hao phí Ngự lực, nếu cưỡi đàn Thiết cước mã này thì sẽ không cần, đồng thời có thể chuyên chở thêm nhiều vật tư và tài liệu nữa.
Chỉ có điều, Thiết cước mã bởi vì tốc độ cực nhanh, lá gan lại rất nhỏ, nên phi thường khó có thể bắt giữ được, trên thực tế, ở các tinh cầu khác, loại Thiết cước mã này cũn rất được những quý tộc hoan nghênh, thường thường có thể bán được mười đến hơn một trăm kim tệ.
– Ở chỗ nào! Đi, đi xem.
Đối với Thiết cước mã, Tiêu Hoằng cũng có ít nhiều một chút hứng thú.
Hắn nói với Thiết Nam, sau đó liền mang theo Ốc Sư và hơn mười tên tù nhân, đi theo phía sau Thiết Nam, xuyên qua một rừng cây nhỏ, ngồi xổm dưới bụi cây thấp bé.
Phía trước đám người Tiêu Hoằng là một đồng cỏ rộng lớn, một đoàn Thiết cước mã đang gặm cỏ xanh, trên người mỗi một con Thiết cước mã thì có hai màu rõ rệt, các đốm màu đen, nhìn qua giống như vải nhuộm, bốn chân khỏe mạnh, trên chân còn được bao phủ lớp chất sừng rất dày.
Số lượng ước chừng có gần 600 con, hơn nữa phẩm chất vô cùng tốt.
– Hiện tại số lượng Lưu Văn của chúng ta không nhiều lắm, trong khoảng thời gian ngắn tuyệt đối là công cụ thay đi bộ rất tốt, chỉ là muốn lập tức bắt được nhiều như vậy, có chút khó khăn a, chúng nó rất dịu ngoan, nhưng lá gan cũng rất nhỏ.
Thiết Nam ra sức hạ giọng, nói khẽ với Tiêu Hoằng.
– Xem ra, chỉ có thể để cho người của chúng ta vây kín nơi này, sau đó bắt lấy từng con mà thôi.
Tiêu Hoằng thấp giọng nói.
– Không cần phiền toái như vậy, để ta tới đi.
Ốc Sư thấy Tiêu Hoằng và Thiết Nam thương lượng biện pháp, liền chậm rãi đứng lên nói, sau đó liền lấy từ phía sau ra ba cây Đồ Đằng Ma Văn nhỏ, sau đó từng bước một đi từ trong bụi cây ra ngoài, không đợi Thiết cước mã hoàn toàn kịp phản ứng, cánh tay nắm Đồ Đằng Ma Văn của Ốc Sư đột nhiên run lên.
Trong nháy mắt ba chiếc Đồ Đằng Ma Văn trong tay Ốc Sư trực tiếp bay về phía không trung, sau đó bày ra hình tam giác, trực tiếp cắm vào trong đàn Thiết cước mã.
Hành động này tất nhiên làm cho đàn Thiết cước mã bị kinh động, chúng lập tức trở nên cảnh giác, sau đó chạy trốn, kết quả đã có mấy con trong đó không cẩn thận đụng vào Đồ Đằng Ma Văn.
Trong nháy mắt, ba cái Đồ Đằng Ma Văn đã lần lượt phát ra ba làn sóng năng lượng màu lam nhạt, giống như một cơn sóng tràn ra ngoài.
Ngắn ngủn hai giây trôi qua, gần 600 con Thiết cước mã này đã trực tiếp giống như pho tượng, ngừng lại ngay tại chỗ, sau đó cùng lúc nằm xuống đất, giống như xác chết vậy.
– Thu phục rồi.
Ốc Sư hơi xoay người, nhìn Tiêu Hoằng cùng Thiết Nam đang ngồi xổm dưới bụi cây.
– Ngươi giết bọn chúng ư?
Thiết Nam đứng lên, nhìn một mảnh Thiết cước mã nằm la liệt, lên tiếng hỏi, nên biết rằng Thiết cước mã này một khi chết, thì ngoài dùng để ăn thịt, đã không có tác dụng gì khác nữa.
– Không, vừa rồi chỉ là sóng chấn động mà thôi, những Thiết cước mã này đều bị chấn ngất đi.
Ốc Sư mỉm cười nói:
– Thời gian ngất đại khái chỉ có thể duy trì bảy tám phút.
Hiện tại có thể cho người của chúng ta đến dẫn ngựa đi, mỗi người một đám, có thể tăng mạnh tốc độ hành động của chúng ta, cùng với lượng hàng hóa chuyên chở được.
Nghe vậy, vẻ mặt Tiêu Hoằng hơi giật giật.
Tuy rằng Ốc Sư chỉ nói vài ba câu, nhưng Tiêu Hoằng có thể cảm nhận được.
Đồ Đằng Ma Văn mà Ốc Sư chế tạo ra kia, nếu ở trên chiến trường, thì tuyệt đối có tác dụng cực lớn.
Thử nghĩ một chút, ba cây đồ đằng đã có thể làm cho một tảng lớn địch nhân bị chấn ngất, loại sức chiến đấu này là kinh người cỡ nào a, nhất là khi muốn bắt sống thì lại càng hữu hiệu hơn.
Hơn nữa trải qua thời gian tiếp xúc dài như vậy, cùng với hoàn toàn làm cho đám tù nhân trở về tự do, Tiêu Hoằng rõ ràng có thể phát hiện ra, những tù nhân này khác với các quân đội bình thường, ngoài việc có thể đánh đấm, tính cách hung tàn ra, thì gần như mỗi người đều có một vài đặc điểm riêng, hoặc cũng có thể nói là có chút tuyệt chiêu nhỏ.
Không dừng lại lâu, Tiêu Hoằng liền phát ra một quả Ma Văn tín hiệu màu đỏ lên trên không trung, sau một lát, gần như tất cả tù nhân liền tập trung tới đây, cũng dừng lại trước bãi cỏ, hơi mờ mịt nhìn về một đám Thiết cước mã đang nằm la liệt kia.
– Mỗi người một con, nhiều hơn thì cũng lưu lại, dùng để thay đi bộ và chở hàng hóa.
Tiêu Hoằng phân phó.
Sau một lát, đám tù nhân đã bắt đầu bước lên, tiện tay xé xuống mấy sợi dây mây trên thân cây, hoặc là sử dụng dây thừng được bện mấy ngày trước, buộc lại đám Thiết cước mã này.
Cứ như vậy, dưới tình huống không có Lưu Văn, tốc độ hành động của đội quân tù nhân sẽ được tăng cao, đồng thời cũng có thể chuyên chở càng nhiều tài liệu hơn.
Mười mấy phút trôi qua, đám Thiết cước mã bị bắt đã lắc lắc giãy dụa vài cái, thấy không thể thoát khỏi được, liền hoàn toàn thuận theo, đây cũng chính là một đặc tính của loại linh thú này, cực kỳ dễ thuần hóa nuôi dưỡng.
Dẫn đàn Thiết cước mã tới gần doanh địa, buộc dây vào cây, Tiêu Hoằng liền tiếp tục ngồi trước bãi đá, chế tạo Lưu Văn dưới sự hỗ trợ của ba gã Chế văn sư.
Các tù nhân khác thì vẫn tuần tra xung quanh.
Tuy nhiên, ngay vào lúc đêm khuya, ánh sáng trên đỉnh hang động trở nên cực kỳ bé nhỏ, bỗng nhiên có vài tên tù nhân xuất hiện bên cạnh Tiêu Hoằng, sau đó cầm bảy tám cái tàn phiến trong tay, đặt tới trước mặt Tiêu Hoằng.
– Lão đại, những tàn phiến này đều được phát hiện ở phụ cận!
Trong đó, Lạp Mỗ nói với Tiêu Hoằng.
Kỳ thật, một đường đi tới, đám người Tiêu Hoằng cũng đã phát hiện bốn năm khối tàn phiến như vậy, hơn nữa sau khi không ngừng vào sâu trong hang động, mật độ phát hiện tàn phiến cũng lại càng cao thêm.
Hướng ánh mắt về phía tàn phiến, dưới ánh sáng mờ ảo, mấy khối trong đó đã có thể ghép lại được cùng nhau, Tiêu Hoằng cũng cơ bản có thể kết luận được, những tàn phiến này tuyệt đối là vào hơn 1000 năm trước lưu lại.
Thủ pháp tạo hình cũng là phong cách điển hình của Lạc Đan Luân.
– Những tàn phiến này rốt cuộc là muốn làm gì a?
Tiêu Hoằng không kiềm được thốt lên, đồng thời bắt đầu kích thích tàn phiến, ý đồ ghép lại, nhưng không có kết quả, mà một màn như vậy cũng hoàn toàn làm cho Tiêu Hoằng hạ quyết tâm, đi về phía địa phương phát ra ánh sáng bảy màu kia để nhìn một cái.
Tải eBook tại:
Chương 779: Di Tích Cáp Thụy Sâm
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 780: Thế Giới Của Cáp Thụy Sâm!
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










