Ma Ngân
Tập 76 : Khí Thế (Thượng) (c751-c760)
❮ sautiếp ❯Chương 751: Khí Thế (Thượng)
A
ds Ngay cả Ngô Quý Kỳ trên caonhìn xuống quan sát sân thể dục, nhìn thấy tên Mặt Thẹo bị quật ngãtrong nháy mắt, ánh mắt lạnh như băng và uy nghiêm không kiềm được hơiđổi.
Ngô Quý Kỳ không nghĩ tới, tên có khuôn mặt xấu xí kia lại đúng là có chút bổn sự.
Tuy nhiên, Ngô Quý Kỳ cũng không có chút tỏ vẻ nào, càng không có làmgì, chỉ lẳng lặng nhìn, giống như đang quan sát một hồi diễn xuất vậy.
Hắn biết rõ, kế tiếp Tiêu Hoằng phải đối mặt với cái gì, chính là phản kích của tù nhân Lạc Đan Luân.
Trên thực tế, ở trong này, Ngô Quý Kỳ làm được tất cả, nhưng điều duynhất không làm được chính là chia rẽ người Lạc Đan Luân, phá bọn họthành mảnh nhỏ, phân tách ra.
Đồng thời, trên sân thể dục, thấy tên tóc bạc trắng kia đánh gục MặtThẹo, các khuôn mặt vốn còn đang nhe răng cười, đã hoàn toàn biến thànhtàn nhẫn.
Sau đó đám người Lạc Đan Luân từ bốn phương tám hướng đã từ bốn phía sân thể dục rộng lớn, chạy về phía Tiêu Hoằng mà tụ tập, trên mặt khôngkiềm được hiện lên vẻ tàn nhẫn.
Đối với lai lịch của Tiêu Hoằng, bọn họ cũng không biết, duy nhất biết đến chính là Tiêu Hoằng đánh ngã một người Lạc Đan Luân.
Nhìn đám người Lạc Đan Luân từ bốn phương tám hướng, không ngừng tụ tậplại, điều này cũng hoàn toàn nằm trong dự kiến cho các tù nhân liên hợpthể, trong lòng càng thêm rõ ràng, Tiêu Hoằng đã xong đời.
Duy nhất chỉ có Ốc Sư vẫn đứng bên dưới một vách tường hợp kim, lẳnglặng nhìn xung quanh, nhìn tất cả trước mắt, vẫn không có ý định ra tay, làm cho người ta có một loại cảm giác không thèm đếm xỉa đến.
Về phần Tiêu Hoằng, nhìn mấy trăm tên Lạc Đan Luân đang không ngừng tớigần, hắn vẫn không có chút lùi bước, nheo mắt suy nghĩ, đồng tử khôngngừng quét qua trước mắt.
Vù, vù, vù.
Chưa từng có nhiều lời vô nghĩa, ngay lập tức đã có ba gã tù nhân LạcĐan Luân nhìn chằm chằm vào Tiêu Hoằng, trực tiếp chạy về phía hắn, động tác nhanh nhẹn, giống như ba con báo săn.
Nhanh như một tia chớp, ba gã người Lạc Đan Luân đã gần ngay trước mắt, không thèm nói gì với Tiêu Hoằng, lập tức đánh tới.
Ầm, ầm, ầm!
Nhưng ngay sau đó, Tiêu Hoằng cúi người, xoay tròn, làm ra một động tácné tránh đẹp mắt, ngay lập tức một gã tù nhân Lạc Đan Luân trực tiếp bịđánh bay ra, hai gã khác đã lại lần nữa nằm gục dưới chân Tiêu Hoằng,toàn bộ đều ôm bụng, đau đớn không chịu nổi.
Trong nháy mắt đã lại lần nữa đánh gục ba gã tù nhân Lạc Đan Luân.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, đám tù nhân liên hợp thể khẽ nhướng mày,giờ khắc này, bọn họ đột nhiên có một loại cảm giác, Tiêu Hoằng kia cũng không phải là đơn giản.
Ngay cả Ốc Sư cách đó thật xa, một tay che trước trán, nhìn thấy vậy, ánh mắt cũng hơi đổi.
Hắn lẩm bẩm:
– Tiêu Hoằng? Phương thức cách đấu của người Lạc Đan Luân? Tình huống gì vậy?
Không đợi Ốc Sư có quá nhiều phản ứng, lại có hơn mười tên tù nhân LạcĐan Luân cấp bậc Ngự Sư đỉnh phong hoặc Ngự Sư cấp năm, đã lao thẳng tới Tiêu Hoằng, lần này thì còn có vẻ hung ác hơn.
– Ta thật sự muốn nhìn một cái, tên tóc bạc trắng kia rốt cuộc có thể chống đỡ được bao lâu?
Ngô Quý Kỳ nhìn thấy cảnh này, cũng thì thào lẩm bẩm.
Vẻ mặt hắn cũng không có chút tức giận nào, mà là hơi chút nghiền ngẫm.
Thường thường các tù nhân liên hợp thể mới tới đều có chút lệ khí, nhưng bình thường đều bị người Lạc Đan Luân sửa chữa cho tới mức thành thật.Để tránh cho hắn phải tự mình động thủ, đây gần như cũng là một loạimượn đao giết người kiểu mới.
Đồng thời dưới tình huống không có Chiến Văn, bất kể là Đại Ngự Sư, haylà Ngự Sư đỉnh phong, thực lực đều đã bị suy yếu quá nhiều, có thể nóihoàn toàn chỉ là đánh lộn mà thôi.
Đối mặt với mười mấy người đồng thời tấn công, cho dù Tiêu Hoằng cótuyệt đối chân truyền của Đại trưởng giả, cho dù Tiêu Hoằng có Đại NgựSư Ngự lực, thì cũng phải chống đỡ vô cùng vất vả.
Trong nháy mắt, hai má, bả vai bị đánh trúng hai đòn, tuy nhiên, điềunày ngược lại còn khơi dậy ý chí chiến đấu của Tiêu Hoằng, bất kể TiêuHoằng có tình cảm gì với người Lạc Đan Luân, thì hắn vẫn rất rõ ràng,ngay cả những người Lạc Đan Luân trước mắt này mà còn không chinh phụcđược, vậy thì vẫn nên sớm đóng gói về quê thôi, còn đi Thiên Tế Tỉnh làm gì nữa?
Phù phù, phù phù, phù phù!
Mấy lượt chân tay va chạm nặng nề vang lên, hơn mười tù nhân Lạc ĐanLuân trước mắt này đã trực tiếp bị Tiêu Hoằng đánh gục xuống mặt đất,một số đã nằm rên rỉ xung quanh Tiêu Hoằng.
Mà trên mặt Tiêu Hoằng cũng đã xuất hiện một vết máu ứ, khóe miệng còndính máu, tuy nhiên, trên người hắn lại tản ra một loại ý chí chiến đấutrước nay chưa từng có.
Cũng giống như một dũng giả, muốn đi chinh phục một đám dã thú về làm việc cho mình.
Đối với dũng sĩ và dũng sĩ, nắm tay mới là thủ đoạn chinh phục tốt nhất, về phần cái gì mà chuỗi trang sức Hoàng Kỵ, về phần cái gì mà Duệ Cốt?Tiêu Hoằng hiện tại không cần những thứ kia, duy nhất cần chính là nắmtay và thực lực.
Nhìn thấy ước chừng gần hai mươi tên Lạc Đan Luân đã bị Tiêu Hoằng dùngnắm tay đánh gục, gần như tất cả tù nhân liên hợp thể đều hít ngược vàomột hơi khí lạnh.
Giờ khắc này, bọn họ có thể rõ ràng nhìn thấy, động tác của Tiêu Hoằngvừa hoa lệ vừa thực dụng, hoàn toàn là một kích “lấy mạng”, không để cho đối thủ chút cơ hội thở dốc nào, mà trọng yếu hơn là, cảm giác Ngự lựcbiến thái của Tiêu Hoằng, cũng giống như sau lưng hắn có thêm vài conmắt vậy.
Ngay cả Ngô Quý Kỳ trên cao nhìn náo nhiệt, thấy bốn phía Tiêu Hoằng nằm gần hai mươi tên tù nhân Lạc Đan Luân, trên mặt cũng không nhìn đượchiện lên một chút giật mình.
Từ khi hắn tiếp nhận khu nhà giam chữ Giáp đến bây giờ, có thể chỉ bằngthực lực bản thân, chỉ bằng nắm tay, không cần Chiến Văn, mà đánh ngãđược gần hai mươi tên tù nhân Lạc Đan Luân, thì đây vẫn là lần đầu tiênxuất hiện.
– Tên tóc bạc trắng kia, rốt cuộc có lai lịch gì?
Ngô Quý Kỳ không kiềm được thốt lên, tuy nhiên, hiện tại nên muốn trađược lai lịch của Tiêu Hoằng thì đã không còn có khả năng nữa.
Bởi vì một khi bị sung quân đến Ma Duệ Tinh, tư liệu về nhân thân sẽ bịliên hợp thể hoàn toàn xóa đi, hơn nữa những tù nhân này chính là dùngđể làm nhân ngẫu, cũng giống như một con heo chó, thử hỏi một chút, chếtạo thịt gà thì còn phải ghi lại ngày nó được sinh ra nữa hay sao?
Về phần tù nhân Lạc Đan Luân, nhìn thấy một màn trước mắt, sắc mặt cũngkhông kiềm thay đổi, gần hai mươi người, vậy mà lại không thể đánh đượcmột người, với kinh nghiệm của bọn họ thì việc này tuyệt đối không cónhiều.
Những người Lạc Đan Luân này không kiềm được nhìn Tiêu Hoằng với ánh mắt có chút thay đổi, từ khinh miệt ban đầu biến thành cừu thị, lại từ cừuthị, biến thành nghiêm túc như lúc này.
Nhìn Tiêu Hoằng giống như một bức tưởng, khẽ cúi đầu, đứng trước mặt bọn họ, mái tóc bạc hơi có chút rối loạn đã che phủ hai mắt, không khỏi làm mỗi một tên Lạc Đan Luân đều cảm nhận được một luồng sát khí.
Tuy nhiên, điều này cũng không làm cho tù nhân Lạc Đan Luân có chút ýđịnh lùi bước.
Chỉ tạm dừng một lát, ước chừng hơn hai mươi tên tù nhânLạc Đan Luân bắt đầu đồng loạt lao về phía Tiêu Hoằng, mỗi một đều mangánh mắt lăng lệ.
Các tù nhân liên hợp thể khác, trong lòng trở nên lạnh lẽo.
Bọn họ tựnhiên hiểu được, hơn hai mươi người vây công một mình Tiêu Hoằng, gầnnhư đã là cao nhất rồi, nhiều người hơn nữa cũng không có chỗ để thò tay vào được.
– Lần này, ta không tin tên tóc bạc trắng kia không ngã.
Ngô Quý Kỳ đứng dậy, nhìn thấy hình ảnh như vậy, nheo mắt suy nghĩ, khẽ lẩm bẩm.
Tiêu Hoằng đối mặt với hơn hai mươi người lao tới, đồng thời mỗi mộtngười đều có Ngự lực cao thâm, ngoài Ngự Sư đỉnh phong thì chính là NgựSư cấp năm, điều này đã mang đến cho Tiêu Hoằng áp lực cực lớn.
Chỉ là trên mặt Tiêu Hoằng không có chút e ngại ngòa, không chút lùibước, ngược lại xuống tay còn lăng lệ hơn, nặng tay hơn trước một chút.
Tuy rằng trên mặt, trên bụng liên tục trúng vài quyền, nhưng là nắm tayphản kích của Tiêu Hoằng cũng tàn nhẫn hơn trước kia khá nhiều.
Thậm chí trong hai mắt Tiêu Hoằng còn bắn ra hàn mang, truyền vào trongmắt tù nhân Lạc Đan Luân, không khỏi làm cho đám người Lạc Đan Luântrong lòng phát lạnh, sau đó lập tức bị một quyền đánh gục.
Lần này, tù nhân Lạc Đan Luân bị đánh ngã đã không còn biết đau khổ giãy giụa nữa, mà đã trực tiếp bị Tiêu Hoằng đánh cho hôn mê bất tỉnh.
Ước chừng trải qua năm phút đồng hồ giao chiến, hơn hai mươi tên tù nhân đều ngã xuống bốn phía thân thể Tiêu Hoằng.
Đám tù nhân liên hợp thểbốn phía đều há hốc mồm, hai mắt trợn lên.
Chỉ bằng lực lượng bản thân, đánh gục hơn bốn mươi tên tù nhân Lạc Đan Luân, điều này có chút không thật thì phải.
Bọn họ đã ngây người ở trong này có khá nhiều năm rồi, tự nhiên rõ ràng, thực lực của tù nhân Lạc Đan Luân rốt cuộc đáng sợ tới mức nào.
Đừngnói một lần đánh gục hơn bốn mươi tên, cho dù có mười người thì bọn họcũng còn chưa dám nghĩ tới.
Mà lúc này, trên mặt Tiêu Hoằng cũng có từng mảng máu ứ, trên hai nắmtay cũng dính đầy vết máu, giống như hai thanh đồ đao đã giết quá nhiềungười, đồng thời trên thân thể hắn cũng tản ra một cỗ khí thế khiếpngười, khiến cho người ta có một loại cảm giác không rét mà run.
Đám tù nhân Lạc Đan Luân xung quanh Tiêu Hoằng tự nhiên có thể cảm nhậnđược khí thế phát ra quanh người Tiêu Hoằng.
Những tù nhân Lạc Đan Luânnày đều đã trải qua vô số lần chiến đấu, nhưng chưa từng có một lần nàophải đối mặt với khí thế như thế, có thể làm cho bọn họ sinh ra cảm giác lùi bước, hoặc là thần phục.
Thậm chí một số người Lạc Đan Luân còn loáng thoáng cảm nhận từ trênthân thể Tiêu Hoằng một cỗ khí tức khác với các tù nhân khác, loại khítức này làm cho bọn họ không kiềm được có một loại cảm giác muốn thầnphục, cũng giống như quỳ gối trước Ma Đỉnh Phong, chính là khí tức từ Ma Đỉnh Phong kia phát ra.
Mà Ma Đỉnh Phong kia chính là Thánh sơn của người Lạc Đan Luân, là đỉnhnúi được đặt vương tọa đã đóng băng của Cáp Thụy Sâm, cùng với thi thểcủa Cáp Thụy Sâm.
– Không, đây tuyệt đối không có khả năng, đây nhất định là ảo giác, đúng, là ảo giác.
Trong lòng một số tù nhân Lạc Đan Luân không tự chủ được thốt lên.
Đồng dạng dưới trạng thái thiêu đốt này, vẻ mặt Tiêu Hoằng cũng từngchút một trở nên dữ tợn, đúng thời điểm này, Tiêu Hoằng đột nhiên pháthiện ra, vật thể hình quả trứng trong bụng lại lần nữa trở nên dao động, không ngừng giãy giụa ở trong cơ thể.
Bá…
Trong phút chốc, Tiêu Hoằng chỉ cảm thấy vật thể hình quả trứng đangkhông ngừng giãy giụa trong bụng lại một lần nữa tản ra một cỗ Ngự lực,trực tiếp hòa tan vào trong Ngự lực của Tiêu Hoằng, điều này không khỏilàm cho Tiêu Hoằng cảm thấy Ngự lực dường như lại tăng mạnh một chút.
Đồng thời, cổ Ngự lực, này dường như cũng làm cho khí thế trên thân thểTiêu Hoằng trở nên càng tràn đầy hơn, đó là một cỗ khí thế cao cao tạithượng, bất khả xâm phạm!
Tải eBook tại:
Chương 752: Khí Thế (Hạ)
G
ần như ngay tại giờ khắc này, tất cả tù nhân Lạc Đan Luân đều lui về phía sau nửa bước, thậm chí trong lòng mỗi một người Lạc Đan Luân đều lờ mờ cảm nhận được một thanh âm trầm thấp và tràn ngập vô tận uy nghiêm truyền tới: Quỳ xuống!
Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, thanh âm này nhất định là giả, là ảo giác!
Trong lòng các tù nhân Lạc Đan Luân không kiềm được thốt lền, đồng thời dùng sức lắc lắc đầu.
Nhìn thấy Tiêu Hoằng trực tiếp đánh gục hơn bốn mươi tù nhân, đồng thời tù nhân Lạc Đan Luân lại có cảm giác muốn lùi bước, Ngô Quý Kỳ đứng trên đài cao đã hơn mở to mắt, vẻ kinh ngạc dần hiện lên trên mặt hắn.
Không nói tới việc một người đánh gục hơn bốn mươi tù nhân Lạc Đan Luân thì tốt cuộc cường hãn tới mức nào.
Chỉ riêng việc khiến cho tù nhân Lạc Đan Luân luôn luôn bất khuất này xuất hiện dấu hiệu lùi bước, thì cũng đã là chuyện có một không hai rồi.
– Tại sao có thể như vậy được?
Ngô Quý Kỳ không kìm được thốt lên, hắn lờ mờ có cảm giác, kia Tiêu Hoằng tên có chút không tầm thường, cũng không phải là kẻ sinh ra dược tính kháng thể bình thường khác, bị ném tới khu nhà giam chữ Giáp.
Trái lại trên mặt sân thể dục, một số tù nhân liên hợp thể ngày thường bị người Lạc Đan Luân khi dễ, đồng thời không dám trả đòn, nhìn thấy Tiêu Hoằng trực tiếp đánh gục hơn bốn mươi tên Lạc Đan Luân, vẻ mặt không kiềm được tràn ngập hưng phấn, thậm chí hô to:
– Tóc bạc trắng kia, cố lên, ta ủng hộ ngươi.
Đánh gục toàn bộ tù nhân Ma tộc đi!
Nghe thấy vậy, ánh mắt lạnh như băng và linh hoạt, sắc bén của Tiêu Hoằng hơi nhìn lại, hướng về phía một tên tù nhân đang ngồi xổm trong góc, tên này nói với Tiêu Hoằng như vậy, hiển nhiên là đã từng bị người Lạc Đan Luân khi dễ rồi.
Nhưng mà Tiêu Hoằng lại không chút vui vẻ với lời “cổ vũ” này, bởi vì cụ thể là chuyện gì đang xảy ra, chỉ có trong lòng Tiêu Hoằng là rõ ràng nhất.
Hắn bày ra bộ dáng hung ác với tên tù nhân trong góc kia, quát lớn:
– Ngươi câm miệng cho ta!
Cảm giác giống như đang đánh đòn lũ trẻ nhà mình, không tới lượt hàng xóm “chõ mõm” vào nói này nói nọ.
Thấy vẻ mặt này của Tiêu Hoằng, tên tù nhân trong góc không kiềm được khẽ giật mình, trong nháy mắt đã bị khí thế cuồn cuộn của Tiêu Hoằng bao phủ, chỉ cảm thấy toàn thân trở nên lạnh như băng.
– Còn có ai lên nữa! Ta nói cho các ngươi biết, lần này, ta sẽ không tiếp tục thủ hạ lưu tình nữa, kẻ nào lên thì chắc chắn sẽ phải chết!
Tiêu Hoằng hơi nhìn mấy trăm tù nhân Lạc Đan Luân trước mặt này một cái, nói từng câu một, giọng điệu trầm thấp.
Đồng thời hắn lại bước lên một bước.
Mà thanh âm trầm thấp này của Tiêu Hoằng lại làm cho tất cả tù nhân Lạc Đan Luân thấy phát lạnh, bởi vì thanh âm này giống như đúc với âm thanh vừa rồi vang lên trong đầu bọn chúng, làm cho người ta một loại cảm giác cao cao tại thượng, thần thánh mà không thể xâm phạm, dưới loại khí thế này áp bách, các tù nhân Lạc Đan Luân đều không khỏi lui về phía sau.
Loại khí thế quen thuộc này thậm chí còn làm cho bọn họ không dám tiếp tục nhìn thẳng vào ánh mắt Tiêu Hoằng, cũng giống như những con dã thú nhìn thấy vạn thú chi vương vậy!
Trong nháy mắt, tuy rằng Tiêu Hoằng chỉ có một mình, nhưng khí thế cuồn cuộn đã hoàn toàn áp chế khí thế của tất cả tù nhân Lạc Đan Luân xuống, hơn nữa bản thân Tiêu Hoằng cũng đều cảm nhận được, vật thể hình quả trứng trong cơ thể mà giãy giụa càng kịch liệt, thì luồng khí thế này sẽ lại càng cường đại hơn.
Ngô Quý Kỳ ở trên cao, nhìn thấy cảnh tượng phía dưới, không kiềm được nheo mắt suy nghĩ, lần này hắn dường như có một loại cảm giác, tên tóc bạc trắng kia chính là không có ý tốt gì khi tới đây, thậm chí rất có một loại tư thế chinh phục tù nhân Lạc Đan Luân, đây chính là điều mà Ngô Quý Kỳ không muốn nhìn thấy, không thể để cho những tù nhân Lạc Đan Luân này có thủ lĩnh mà bản thân mình không thể khống chế được.
Chỉ hơi trầm tư một lát, Ngô Quý Kỳ tràn đầy hiểu biết về người Lạc Đan Luân đã lấy ra một cái cái còi, đặt vào miệng, thổi lên.
Tiếng còi rất mảnh, âm điệu rất cao, truyền vào trong tai mọi người, không khỏi làm cho trong lòng mọi người đều có một loại cảm giác vô cùng khó chịu.
Bất kể là tù nhân Lạc Đan Luân hày là tù nhân liên hợp thể, tự nhiên hiểu được thanh âm như vậy đại biểu cho cái gì, đó chính là cảnh cáo.
Đông đảo tù nhân Lạc Đan Luân hơi quay người nhìn lại, nhìn thấy Ngô Quý Kỳ, ánh mắt hiện lên một chút phức tạp, có phẫn hận, bất khuất, nhưng lại có e ngại và khuất phục không cam lòng.
Sau đó tù nhân Lạc Đan Luân lại lần nữa e ngại nhìn về Tiêu Hoằng một cái, chậm rãi lui ra phía sau, rồi tản ra.
– Khụ khụ.
Thấy đám người Lạc Đan Luân thối lui, Tiêu Hoằng không kiềm được ho nhẹ hai tiếng, ánh mắt lăng lệ cũng không nhịn được hiện lên một chút thống khổ, dù sao nắm tay của đám người Lạc Đan Luân kia cũng không phải là chuyện đùa, tuy nhiên, vẻ thống khổ như vậy cũng không được biểu lộ quá rõ.
Ngay sau đó, Tiêu Hoằng đột nhiên hơi hạ thấp người, nhấc lên một tên tù nhân Lạc Đan Luân đang mang vẻ mặt rất đau đớn.
Nhìn thấy ánh mắt Tiêu Hoằng, tên tù nhân Lạc Đan Luân đang đau đớn này lại có cảm giác khuất phục, chỉ là khóe miệng vẫn không ngừng đau đớn mà co rút lại.
Đối với điều này, Tiêu Hoằng không có nhiều lời, trực tiếp ấn hai cái lên bụng của tên tù nhân Lạc Đan Luân này.
Trong nháy mắt, phần bụng đang vô cùng đau đớn của tù nhân Lạc Đan Luân này lại giảm bớt đi rất nhiều, vẻ thống khổ trên mặt cũng nhạt đi, biến thành vẻ kinh ngạc, hắn không nghĩ tới, Tiêu Hoằng lại giúp hắn chữa thương như vậy.
– Đi.
Tiêu Hoằng chỉ khẽ nói với tên tù nhân Lạc Đan Luân này, sau đó hơi buông tay ra.
Tên Lạc Đan Luân này vội vàng cẩn thận lui ra.
Ngô Quý Kỳ ở trên cao tự nhiên có thể nhìn thấy hành động của Tiêu Hoằng, theo hắn thấy, đây là Tiêu Hoằng đang muốn thu mua lòng người, biến chiến tranh thành tơ lụa với đám tù nhân Lạc Đan Luân.
Hành động như vậy, Ngô Quý Kỳ sẽ không để cho hắn thực hiện được.
Đương nhiên, tên này cũng không đi bên ngoài ngăn cản, bởi vì việc này trong mắt Ngô Quý Kỳ chính là một hành động rất ngu xuẩn.
Nhìn về phía Tiêu Hoằng, Ngô Quý Kỳ chỉ khẽ cười âm lãnh, sau đó hắn lui về phía sau mấy bước, đi về phía văn phòng của mình, gọi trợ thủ tới.
Ước chừng trải qua nửa tiếng đồng hồ, đám người Lạc Đan Luân đang ngã trên mặt đất, hoặc hôn mê, hoặc thống khổ, đã đều được Tiêu Hoằng điều trị hết, tất cả đều đã đứng dậy, ra sức tránh xa Tiêu Hoằng một chút.
Nếu thủ đoạn vừa rồi của Tiêu Hoằng làm cho bọn họ cảm thấy e ngại, như vậy thì luồng khí thế kia lại là một loại uy áp đối với linh hồn bọn họ, làm cho bọn họ không dám tùy tiện làm càn nữa.
Cuối cùng, Tiêu Hoằng với bộ mặt đầy vết máu ứ, chậm rãi đi tới trước người Mặt Thẹo, từ trên cao nhìn xuống.
Mặt Thẹo đang ôm bụng, nhìn thấy bộ dáng trầm tĩnh mà toát ra vô tận uy nghiêm của Tiêu Hoằng, hắn liền không tự chủ được lùi hai bước, ra sức cách xa Tiêu Hoằng, nhưng chỉ cần vừa động đậy, trên bụng sẽ truyền đến một trận đau nhức.
Sau một lát, Tiêu Hoằng nhìn chằm chằm vào Mặt Thẹo, từ từ ngồi xuống, cũng chậm rãi vươn tay, nắm lấy vạt áo Mặt Thẹo, nhấc hắn lên.
Mặt Thẹo nhìn Tiêu Hoằng với vẻ hết sức phức tạp, có oán hận, có bất khuất, cũng có như vậy một tia sợ hãi như có như không, tuy nhiên, đúng lúc này, Mặt Thẹo lại đột nhiên phát hiện ra, Tiêu Hoằng đã chậm rãi nâng lên một bàn tay khác, khuôn mặt không chút thay đổi, lập tức tát vào hai mặt của hắn.
Ba!
Một cái tát này tuy rằng không nặng, nhưng lại vô cùng vang, thậm chí cách rất xa thì vẫn nghe thấy rõ ràng.
Trái lại Mặt Thẹo, chỉ cảm thấy trên mặt nóng và rát, còn muốn trừng mắt nhìn Tiêu Hoằng, nhưng lại phát hiện ra Tiêu Hoằng đã tiếp tục vung lên một cái tát nữa.
Lặp lại như thế nhiều lần, Mặt Thẹo đã không dám nhìn thẳng vào Tiêu Hoằng nữa, điều này dường như chính là một loại khuất phục.
Thấy Mặt Thẹo không còn phản kháng, Tiêu Hoằng nhìn chằm chằm Mặt Thẹo, đột nhiên xoa bóp vài cái trên bụng của hắn, sau đó vỗ một chút lên đầu Mặt Thẹo, ý bảo hắn có thể rời đi.
Nhưng mà, ngay khi Tiêu Hoằng vừa mới đứng dậy, chuẩn bị đi vào trong góc kiểm tra vết thương cho bản thân, thì vẻ mặt hắn lại bỗng nhiên hơi đổi, hắn chỉ nhìn thấy dưới chân mình lại có một cái Ma Văn, trên bề mặt đã bị bụi đất do cuộc ẩu đả khi nãy bám đầy.
Nhìn quanh bốn phía, thấy không có binh sĩ Cao Tương nào nhìn về phía này, Tiêu Hoằng mới chậm rãi cầm lấy Ma Văn, đây là một cái tồn trữ Ma Văn.
Chỉ có điều, ngay khi Tiêu Hoằng cầm chiếc tồn trữ Ma Văn hơi có chút cổ xưa lên, hắn lại bỗng nhiên phát hiện ra, có một gã thanh niên Lạc Đan Luân, mái tóc đen, làn da trắng nõn, bỗng nhiên chạy vội tới phía Tiêu Hoằng, tuy nhiên, khi cách Tiêu Hoằng khoảng năm thước, hắn liền ngừng lại.
Mà tên Lạc Đan Luân thanh niên tù nhân này tên là Lạp Mỗ, chính là một gã Trung đội trưởng trên Thiên Tế Tỉnh, có thực lực Ngự Sư cấp bốn, khóe miệng còn có một khối máu ứ, chính là bị Tiêu Hoằng đánh mới như vậy.
– Nó là của ta, mong hãy trả lại nó cho ta, nó rất trọng yếu đối với ta.
Lạp Mỗ hơi có chút sợ hãi, nhìn về phía Tiêu Hoằng, khẩn cầu.
– Trong này là cái gì?
Tiêu Hoằng nhìn Ma Văn cũ nát trong tay, vẫn có vẻ dùng được, hắn chậm rãi nhìn về phía Lạp Mỗ, lên tiếng hỏi.
Nghe Tiêu Hoằng hỏi như vậy, Lạp Mỗ nhìn Tiêu Hoằng, lại nhìn tồn trữ Ma Văn trong tay Tiêu Hoằng, thoáng do dự một chút, mới mở miệng:
– Quân ca cả Lạc Đan Luân đế quốc, cũng là quân hồn của chúng ta, mong hãy trả lại nó cho ta.
– Không có Ma Văn truyền phát khí, ngươi lưu trữ nó có thể làm được gì? Từ giờ trở đi, nó là của ta.
Tiêu Hoằng hơi nhìn Lạp Mỗ một cái, trực tiếp bỏ tồn trữ Ma Văn này vào trong túi áo.
Nhìn thấy tồn trữ Ma Văn đã làm bạn với mình hơn một năm, lúc này bị Tiêu Hoằng thu đi, Lạp Mỗ còn muốn nói cái gì đó cùng Tiêu Hoằng, nhưng lại phát hiện ra, trong sân thể dục đã vang lên một tiếng chuông, sau đó các cánh cửa phòng giam đều được mở ra.
Thời gian thông khí đã hết!
– Thứ tốt, thì nên biết chia xẻ, biết không? Ngươi mà cứ cầm nó, thì nó chỉ là vật chết mà thôi!
Tiêu Hoằng nhẹ nhàng nhìn vẻ mặt không cam lòng của Lạp Mỗ một cái, lạnh nhạt cười, sau đó liền đi tới phòng giam của mình.
Quay vào trong căn phòng lạnh như băng và ẩm ướt, các cánh cửa phòng giam đều tự động đóng kín lại, so với các khu giam giữ khác thì nó còn tiên tiến hơn, khả năng phòng hộ cũng càng thêm nghiêm mật.
Tựa lưng trên cánh cửa kim loại, Tiêu Hoằng liền từ từ ngồi trên mặt sàn ướt sũng, vẻ lăng lệ vừa rồi bỗng xen lẫn với một chút đau đớn.
Không chỉ trên mặt, bả vai và đùi cũng đều có mấy chỗ máu ứ, mặc dù không có trở ngại, nhưng đau đớn thì vẫn không thể tránh được.
Thật cẩn thận mở ra chiếc huy chương rách nát, Tiêu Hoằng liền lấy từ bên trong ra một viên Văn đan bổ huyết, cùng một viên Văn đan lưu thông máu, trực tiếp ném vào trong miệng nuốt xuống, sau đó bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Xoạch.
Đúng lúc này, một tiếng vang nhỏ bỗng nhiên theo cửa thông gió truyền đến, mở mắt ra, Tiêu Hoằng có thể rõ ràng nhìn thấy, có một túi nhựa nhỏ được ném tới.
Đồng thời, Tiêu Hoằng cũng hơi quay đầu, nhìn về phía Ốc Sư.
Tải eBook tại:
Chương 753: Thiết Nam
T
huốc chữa thương, trị liệu ngoại thương cũng có chút hiệu quả.
Ốc Sư nhìn Tiêu Hoằng, dùng thủ ngữ để nói.
Tiêu Hoằng lại nhìn Ốc Sư một cái, sau đó cầm lấy túi nhựa nhỏ này, sau khi mở ra hắn liền nhìn thấy bên trong là một khối thuốc mỡ nhỏ màu vàng, tản ra một mùi thuốc.
– Đây là ngươi phối chế ra ư?
Tiêu Hoằng lấy thủ ngữ hỏi.
– Coi như vậy đi, điều kiện có hạn, không kiếm được thứ gì tốt cả!
Ốc Sư đáp.
– Ngươi là Dược sư?
Tiêu Hoằng tiếp tục truy hỏi.
– Coi như vậy đi, gà mờ mà thôi.
Ốc Sư khiêm tốn cười, khoa tay múa chân.
Đối với lời của Ốc Sư, Tiêu Hoằng cũng chỉ khẽ cười nhạt, sau đó dùng Ma Văn châm cực kỳ bí ẩn kiểm nghiệm một chút, xác định không có độc tố, lại ngử mùi hương, xác định có thể dùng được, thì mới từ từ bôi một chút lên chỗ bị ứ máu, trong nháy mắt các vị trí này truyền đến một luồng cảm giác ấm áp, rất thoải mái.
– Hôm nay ta phát hiện ra quyền pháp giao chiến của ngươi dường như có chút quan hệ với người Lạc Đan Luân, vì sao không nói cùng bọn chúng? Tuy rằng người Lạc Đan Luân có tính bài ngoại, nhưng vẫn khá là hữu hảo, vẫn có bằng hữu là người của các liên hợp thể khác.
Ốc Sư nghi hoặc nói.
– Ta không muốn nói, đối với dũng sĩ, nắm tay là thứ tin cậy nhất, không phải vậy sao? Nếu ta nói cho bọn họ, có lẽ bọn họ sẽ có chút lễ phép với ta, nhưng ta cũng sẽ không có quyền uy tuyệt đối, bọn họ sẽ không kính sợ đối với ta từ tận đáy lòng!
Tiêu Hoằng cũng vung tay nói.
– Nhưng, hiện tại bọn họ dường như đối với ngươi cũng chỉ có e ngại, mà không có kính sợ, thậm chí chuyện này còn không hoàn toàn chấm dứt, bởi vì người Lạc Đan Luân chân chính đáng sợ còn chưa xuất hiện đâu.
Ốc Sư cũng vung tay nói.
Vẻ mặt cũng không quá lạc quan với tình cảnh của Tiêu Hoằng.
Tiêu Hoằng không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ cười nhạt, rồi chậm rãi đứng dậy, bắt đầu thu xếp các bó củi dưới thấp, đặt lên chỗ cao một chút, chờ cho nó khô.
Mà vị trí này có vẻ như khi trước được lắp ráp dụng cụ to lớn gì đó, hiện giờ đã bị tháo đi, bởi vì Tiêu Hoằng rõ ràng có thể nhìn thấy trên vách tường còn có mấy lỗ đinh dùng để cố định.
Cùng lúc đó, bên ngoài phòng giam, vẻ mặt Ngô Quý Kỳ lạnh như băng, chắp tay sau lưng, cầm cao áp Ma Văn côn đi theo thang cuốn, từ từ chậm rãi đi tới tước cửa một phòng giam đặc chế.
So với các phòng giam khác, phòng giam này còn rộng hơn một ít, bố trí bên trong cũng hơi đầy đủ hơn một chút, đương nhiên cánh cửa phòng giam cũng chắc chắn hơn.
Mà bên trong phòng giam này, một nam nhân dáng người cường tráng, cái đầu bóng lưởng, hai mắt hơi nhỏ, trong mắt tràn ngập vẻ lạnh lẽo, đang ngồi ở trong đó, đồng thời nam nhân này cũng có đồng tử màu xanh sẫm, chỉ có điều, khi trước hắn cũng không xuất hiện trên quảng trường.
Hắn tên là Thiết Nam, là lão đại của những tù nhân Lạc Đan Luân này, cũng là người có quân hàm cao nhất trong số những tù nhân này, khi còn ở trên Thiên Tế Tỉnh, hắn cũng được coi như một nhân vật cấp bậc Tướng quân, có thực lực Đại Ngự Sư cấp một.
Lúc trước vì bắt sống hắn, Cao Tương Chân Nghĩa Quốc từng vận dụng tận 1 vạn binh lực mới thành công.
Cạch… cạch… cạch…
Ngay khi Ngô Quý Kỳ đi tới trước cửa phòng giam của Thiết Nam, Ma Văn côn trong tay hắn vô cùng tùy ý gõ vài cái trên lan can.
Nghe vậy, Thiết Nam hơi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Ngô Quý Kỳ đứng ngoài cửa, trong mắt hiện lên vẻ vô tận sợ hãi và khiếp đảm, trong đầu hắn cũng không ngừng hiện lên các thủ đoạn tàn khốc của Ngô Quý Kỳ.
Trên thực tế, phương pháp Ngô Quý Kỳ khống chế tù nhân Lạc Đan Luân chính là chỉ khống chế một người trong đó, để cho một người này đi khống chế toàn bộ đám người Lạc Đan Luân, mà hiện giờ người này chính là Thiết Nam.
– Ngươi có thể dùng bản thân để thay cho đám tù nhân Lạc Đan Luân tiếp nhận cấm đoán, ta cũng phi thường cảm động, cũng phi thường khâm phục khí chất “lão đại” của ngươi, nhưng là có lẽ ngươi còn không biết? Ngay vừa rồi, Lạc Đan Luân thuộc hạ của ngươi, đã bị người khác đánh cho hầu như không dám ngẩng đầu lên rồi.
Ngô Quý Kỳ không nhìn Thiết Nam trong phòng, hắn chỉ khẽ nghiêng người, đứng ở cửa, nhẹ nhàng nói.
Thiết Nam vẫn có vẻ vô cùng trầm tĩnh, nghe vậy, lập tức ngẩng đầu lên, hướng ánh mắt về phía Ngô Quý Kỳ, trong mắt nổi lên một chút linh hoạt, sắc bén.
– Hơn nữa người này cũng không phải là người Lạc Đan Luân, là một tên từ liên hợp thể khác, ta có thể cho ngươi một cơ hội trút giận thay thuộc hạ, tự ngươi suy nghĩ đi, hôm nay toàn thể tù nhân ở nhà ăn có thể nhận thêm cơm.
Ngô Quý Kỳ vẫn không nhìn Thiết Nam, chậm rãi cầm Ma Văn côn lên, khẽ gõ nhẹ một chút lên lan can.
– Nhớ kỹ, vẫn là câu nói kia, chỉ có ngươi nghe theo mệnh lệnh của ta, mặc cho ta bố trí, ngoan ngoãn nghe theo, thì đám người Lạc Đan Luân sẽ không phải chịu vô tận tra tấn và bức hại, làm cho bọn họ quên đi cái gọi là bất khuất và phản kháng chết tiệt kia đi.
Nói xong, Ngô Quý Kỳ liền chậm rãi chắp tay sau lưng, trực tiếp rời khỏi.
Sau đó, hắn lại bắt đầu tuần tra một vòng tại các phòng giam gần đó, so với Thiết Nam, các tù nhân Lạc Đan Luân khác trong phòng giam khi nhìn thấy Ngô Quý Kỳ thì đều có chút phức tạp, có chút e ngại, nhưng vẫn có chứa một chút bất khuất như trước.
Đối với người Cao Tương, đối với Xích Nghĩa liên hợp thể, người Lạc Đan Luân đã thống hận tới mức cực điểm.
Trái lại Tiêu Hoằng ở trong phòng đã thu dọn đống rác rưởi kia xong xuôi, đặt chúng trong căn phòng ẩm ướt đó.
Ngay sau đó, Tiêu Hoằng liền nằm trên cái giường gỗ lạnh lẽo, nhắm mắt dưỡng thần, đồng thời thông qua điều tức Ngự lực, làm cho các chỗ máu tụ tan đi, sau đó vô tình rơi vào giấc ngủ.
Không thể phủ nhận, liên tiếp tổn hao thật sự làm cho thân thể Tiêu Hoằng cảm thấy rất mệt mỏi, toàn thân thoạt nhìn càng ngày càng giống tù nhân, mái tóc bạc mấy tháng không được sửa sang, gần như đã dài quá vành tai, rối bời, chòm râu trên khóe miệng cũng như vậy, đã dài hơn 1cm rồi.
Nhìn qua bóng lưng lạnh lẽo, chỉ lưu lại cảm giác vô tận tang thương, nhất là khi Tiêu Hoằng ngủ, lại càng có vẻ cô liêu.
Thêm chi không khí âm lãnh bốn phía lại càng làm cho cảm giác này nên đậm hơn.
Tuy rằng đã bị rất nhiều quốc gia coi là tù chiến tranh, đại ma đầu, rất nhiều người biết rõ Tiêu Hoằng đều cảm giác Tiêu Hoằng rất cao cao tại thượng, nhưng nếu so sánh với những người ở cạnh lò sưởi, cả gia đình theo dõi Ma Văn truyền hình, thì Tiêu Hoằng lại có vẻ rất đáng thương.
Rầm… rầm… rầm…
Ngay khi mặt trời ngả về tây, thời gian đi vào buổi chiều, một tiếng cánh cửa phòng giam mở thật mạnh bỗng nhiên vang lên, Tiêu Hoằng đang lơ mơ ngủ, không kiềm được mở ra hai mắt, nhìn về phía cửa.
Chỉ thấy ngoài cửa, từng gã tù nhân đã đi ra.
Đối với cảnh tượng như vậy, Tiêu Hoằng cũng không bất ngờ, chỉ là không nghĩ tới mình ngủ một lát mà đã tới 4h chiều rồi.
Chậm rãi từ trên giường đứng lên, Tiêu Hoằng chỉ cảm thấy toàn thân lạnh như băng, tuy nhiên, hắn vẫn đi ra khỏi phòng.
Căn cứ giới thiệu của Tào Đông về khu nhà giam chữ Giáp, tù nhân chữ Giáp khu cũng không phải là được ở yên, mỗi ngày còn phải đi ra ngoài làm việc, có khi thậm chí còn phải làm phu khuân vác.
Rất nhanh, khi Tiêu Hoằng đi ra phòng giam, hắn đã có thể rõ ràng nhìn thấy, một số tù nhân đang tụ tập trên sân thể dục, đang ở rửa sạch các tạp vật trên sân thể dục, còn có một vài tù nhân thì được binh sĩ Cao Tương giám thị, thanh tẩy cầu thang nhỏ và tay vịn giữa các tầng.
Duy nhất có một người không làm một chuyện gì, đó chính là Thiết Nam, giờ phút này hắn đang ngồi trên một ngọn núi giả, dường như đây là một cái vương tọa, ánh mắt nghiêm túc, quan sát đám tù nhân đang vội vã bận rộn.
Cho dù là tù nhân Lạc Đan Luân, nhìn thấy Thiết Nam, thì trong ánh mắt cũng tràn ngập vẻ kính sợ, dù sao ở trong này, cho dù là sức chiến đấu, hay là lai lịch trên Thiên Tế Tỉnh, thì Thiết Nam đều là cao nhất trong số các tù nhân Lạc Đan Luân.
Đồng thời cũng chính vì Thiết Nam có quyền uy cưc lớn, thì mới làm cho đám người Lạc Đan Luân trở nên thành thật như vậy.
Sẽ không dễ dàng phản kháng, không thể phủ nhận, một chiêu này Ngô Quý Kỳ dùng phi thường xảo diệu.
Vừa mới đi vào sân thể dục, Ốc Sư đã vươn bàn tay to ra, trực tiếp kéo Tiêu Hoằng sang một bên, sau đó ấn Tiêu Hoằng ngồi xuống, yên lặng nhặt các rác rười trên mặt đất.
– Nhớ kỹ a, huynh đệ, đừng nháo sự nữa, khiêm tốn, khiêm tốn mới là vương đạo.
Ốc Sư cúi đầu, nói với Tiêu Hoằng:
– Nhìn thấy tên đầu bóng lưởng trên ngọn núi giả kia không? Hắn chính là kẻ mà ta đã nói với ngươi, người Lạc Đan Luân phi thường lợi hại, chính là Đại Ngự Sư cấp một lâu năm, rất không dễ chọc vào.
Tiêu Hoằng không lên tiếng trả lời, hơi nhìn Thiết Nam một cái, liền cùng Ốc Sư cúi đầu, bắt đầu yên lặng nhặt các rác rưởi và đá vụn trong góc.
Về phần các tù nhân Lạc Đan Luân khác, nhìn thấy thân ảnh Tiêu Hoằng, gần như không kiềm được toát ra bộ dáng vô cùng cảnh giác, sau đó ra sức đứng cách Tiêu Hoằng xa một ít, không người nào dám tùy tiện tới mạo phạm nữa.
Màn biểu diễn hung tàn vừa rồi của Tiêu Hoằng đã làm cho trong lòng tù nhân Lạc Đan Luân tràn ngập sợ hãi.
Mà Tiêu Hoằng đang ngồi xổm trên mặt đất, mặc dù vẫn đang nói chuyện với Ốc Sư, tìm hiểu một ít tình huống nơi này, nhưng ánh mắt lại bắt đầu dần dần hình về phía phòng giam của Phất Lạc.
Lúc phút này Phất Lạc đang ngồi xếp bằng trong nhà giam, thân thể hắn làm cho người ta có cảm giác như đã bị vỡ thành các mảnh nhỏ, bởi vì thời gian dài bị rót linh hồn rửa sạch dịch vào người, nên làn da cũng đã biến thành màu xanh biếc, trên mặt càng không cần phải nói, đã tàn phá không chịu nổi, giờ phút này Phất Lạc đang cầm lấy một đống dính dính gì đó mà ăn.
Trong ánh mắt hắn, tính người đã còn rất ít, trên thực tế, Đại trưởng giả cũng từng nhắc tới Phất Lạc cho Tiêu Hoằng biết, tên này được cho là một thế hệ người trẻ tuổi nổi bật của Tống Táng kỵ sĩ đoàn lúc ấy, chỉ là không nghĩ tới, hắn lại biến thành bộ dáng ngày hôm nay, ngay cả tù nhân Lạc Đan Luân cũng không dám tới gần, bởi vì hiện giờ Phất Lạc đã không có lý trí tối thiểu của một con người nữa, mà giống như một con dã thú, nói không chừng sẽ có lúc phát cuồng, căn bản sẽ không phân biệt được ai là ai nữa.
Nhìn thấy Phất Lạc như vậy, Tiêu Hoằng không kiềm được, sờ vào một lọ linh hồn rửa sạch dịch trong túi áo, đây chính là thứ lấy từ chỗ Tào Đông ra.
Đại khái chỉ nhặt rác trên sân thể dục khoảng mười mấy phút, tất cả tù nhân đều tụ tập tại trung tâm quảng trường, xếp thành một đội hình rời rạc, Tiêu Hoằng và Ốc Sư đều đứng ở cuối đội ngũ.
Đối với việc tiếp theo là cái gì, Tiêu Hoằng cũng không xa lạ, đó chính là tiến vào trong hang động Huyết Sắc, đi thu thập một loại Anh huyết khoáng thạch quý báu.
Bởi vì hang động Huyết Sắc ở trong lòng đất, nhiệt độ cao tới hơn sáu mươi độ, có vài lúc thì thậm chí còn cao tới bảy mươi độ, bởi vậy ngoài những người là Ngự Sư cấp bốn trở lên, thì người thường căn bản không thể ở lâu bên trong được.
Bởi vậy, tù nhân của khu nhà giam chữ Giáp liền đảm nhiệm công việc này, dựa theo Ngô Quý Kỳ giải thích, trước khi linh hồn rửa sạch dịch kiểu mới chưa được nghiên cứu chế tạo ra, thì để cho bọn họ đi làm thợ mỏ, coi như chút tác dụng nho nhỏ mà thôi.
Tải eBook tại:
Chương 754: Vật Lộn
S
au khi cánh cửa kim loại chậm rãi được nâng lên, đám tù phạm liền từng bước đi ra ngoài dưới sự giám thị của binh sĩ Cao Tương.
Mặc dù cách khu nhà giam chữ Giáp một đoạn, nhưng bên ngoài khu giam giữ lại còn được phòng hộ nghiêm mật hơn.
Đồng thời hang động Huyết Sắc kia chỉ cách khu nhà giam chữ Giáp đại khái không đến 100 thước, cửa vào rộng khoảng một thước, bị một cánh cửa kim loại đóng kín.
Khi cánh cửa kim loại bị binh sĩ Cao Tương chậm rãi mở ra, bên trong lập tức bốc lên một luồng nhiệt khí màu trắng, bay giữa không khí, cũng giống như vừa mở ra một cái lồng hấp vậy.
Nếu là tù nhân bình thường, nhìn thấy hình ảnh như vậy, tuyệt đối sẽ mang vẻ mặt nghiêm trọng, nhưng hầu hết tù nhân nơi này đều là trình độ Ngự Sư cấp năm, hơn nữa cũng không phải là lần đầu tiên đi vào, bởi vậy có thấy nhưng cũng không e ngại gì cả.
Ngay sau đó mỗi một tù nhân nhận lấy một cái túi da cùng với một cái cuốc chim nhỏ dài khoảng một thước, khẽ khom người tiến vào trong đó.
Mỗi người đều phải lấy đầy một túi to thì mới tính là hoàn thành nhiệm vụ, cho phép đi ra, nếu không thì sẽ phải tiếp tục ở lại trong đó.
– Ài! Ta ngày thường ghét nhất chính là việc này, ta cũng không lành nghề đối với việc tìm kiếm khoáng thạch.
Ốc Sư đứng bên cạnh Tiêu Hoằng, hơi có chút nghiêm trọng nói.
Tiêu Hoằng không lên tiếng trả lời, cứ như vậy mà lẳng lặng đứng, hơi cúi đầu.
Rất nhanh, liền đến lượt Tiêu Hoằng và Ốc Sư, mỗi người được nhận một cái bao dài hơn một thước, cùng một cái cuốc chim nhỏ, đồng thời trên mắt cá chân của Tiêu Hoằng và Ốc Sư đều được buộc một cái vòng theo dõi, như vậy sẽ có thể vị trí cụ thể của bọn họ vào bất cứ lúc nào.
Sau đó Tiêu Hoằng và Ốc Sư liền lần lượt bị đẩy vào trong hang động.
Xuyên qua đường hầm hẹp dài khoảng mười thước, khi Tiêu Hoằng tiến vào bên trong, thì có một khoảng không khá rộng, hang động rộng đại khái hơn ba thước, đồng thời giống như các mạch trên lá cây, phân tán ra xung quanh.
Đồng dạng, một luồng sóng nhiệt cũng theo sát Tiêu Hoằng mà tới, đập vào mặt hắn, khiến cho Tiêu Hoằng và Ốc Sư không thể không điều động Ngự lực cường hãn trong cơ thể, tiến hành ngăn cản.
Về phần các tù nhân khác thì đã đi khắp các hang động này, ra sức tìm kiến Anh huyết khoáng thạch một cách nhanh nhất.
– Hiện tại nên làm cái gì bây giờ? Đám người Lạc Đan Luân hiểu được hợp tác lẫn nhau, nhưng các tù nhân liên hợp thể thì đều tự mình hành động!
Ốc Sư nhìn nhìn cảnh tượng bốn phía một cái, nói với Tiêu Hoằng.
Vừa tiến vào trong hang động Huyết Sắc, tù nhân Lạc Đan Luân đã đã nhanh chóng tập hợp các túi đựng với nhau, sau đó phân công hợp tác.
– Không đi quan tâm tới bọn họ.
Đi theo ta.
Tiêu Hoằng nói xong, liền xách theo cái cuốc chim nhỏ, mang theo Ốc Sư chậm rãi đi vào trong một hang động, một đôi mắt giống như dụng cụ thăm dò, bắt đầu quét qua vách đá bốn phía.
Ốc Sư cũng không lành nghề đối với thứ này, chỉ đành đi theo phía sau Tiêu Hoằng.
Rất nhanh, đại khái chỉ sau năm phút đồng hồ, Tiêu Hoằng đã ngừng lại trước một đường hầm hẹp dài, hơn nữa còn có chút bí ẩn, sau đó quay đầu lại nhìn Ốc Sư vẫn mang vẻ mặt mờ mịt, cầm lấy cái cuốc chim nhỏ, ra sức gõ xuống, sau khi bóc ra lớp nham thạch ngoài cùng, thì Ốc Sư lại ngạc nhiên phát hiện ra, ngay dưới tầng nham thạch chính là một tảng lớn Anh huyết thạch màu đỏ sẫm, mỗi một viên đều lớn bằng nắm tay.
– Thứ… thứ này… Ngươi làm như thế nào vậy!
Ốc Sư đứng ở phía sau Tiêu Hoằng, nhìn thấy một màn như vậy, hơi có chút ngạc nhiên thán phục.
– Trước đây đã từng làm ba năm thợ mỏ.
Tiêu Hoằng trả lời phi thường đơn giản, sau đó lại dùng cuốc chim, phi thường linh hoạt tách tất cả Anh huyết khoáng thạch ra, cho vào trong cái tui, sau đó đưa cái túi căng đầy này cho Ốc Sư, nói:
– Cho ngươi.
– Cái này…
Ốc Sư thấy hành động của Tiêu Hoằng, ít nhiều có chút do dự, tuy nhiên, hắn vẫn cảm kích nhận lấy, tuy nhiên cũng không rời đi, mà là đi theo phía sau Tiêu Hoằng, đi tới một chỗ quặng mỏ khác.
Sau khi đào lên thì thấy bên trong là ba, bốn khối Anh huyết thạch, cùng với một nắm Tử sa.
Nhìn thấy loại đồ vật này, Tiêu Hoằng gần như đã có thể xác minh được một chút, đó chính là nơi này cũng không phải chỉ có một loại vật chất là Anh huyết khoáng thạch.
Phát hiện này làm cho thần sắc Tiêu Hoằng không khỏi hơi biến đổi, sau đó Tiêu Hoằng liền bỏ một nắm Tử sa này vào trong đế giày của mình.
Sau đó hắn lại bắt đầu tìm kiếm, quả nhiên ngoài Anh huyết thạch, trong vòng nửa tiếng thì Tiêu Hoằng đã phát hiện ra mười mấy loại Ma Văn tài liệu là quặng mỏ khác nhau.
Thậm chí Tiêu Hoằng còn phát hiện trong một số nham thạch một ít thực vật chịu đựng được nhiệt độ cực nóng, tuy rằng chủng loại không nhiều lắm, nhưng cũng là thảo dược chữa thương không tồi.
– Thuốc chữa thương mà ngươi cho ta, hẳn là phát hiện ở trong này phải không?
Tiêu Hoằng quay đầu lại, nhìn Ốc Sư một cái.
Ốc Sư khẽ cười, cũng không đáp lại, gần như là ngầm thừa nhận.
Lúc này tóc, râu của hắn đã bị mồ bết thành một đống, đồng thời mồ hôi cũng không ngừng theo các chòm râu này mà nhỏ xuống mặt đất.
Tiêu Hoằng cũng như vậy.
Dù sao trình độ nóng bức bên trong cũng không phải là thứ người thường có thể chịu được.
Bỏ loại thực vật này vào trong chiếc giầy, Tiêu Hoằng lại nhìn túi da trong tay, đã gần như đựng đầy rồi, hắn liền bảo Ốc Sư có thể rời đi được rồi.
Dù sao dừng lại ở trong này mỗi một phút, một giây, thì cũng đều tiêu hao đại lượng Ngự lực để chống cự lại loại môi trường cực nóng này.
Chỉ là ngay khi Tiêu Hoằng đi ra khỏi nhánh hang động, bước về phía lối ra, vẻ mặt Tiêu Hoằng và Ốc Sư lại đồng loạt biến đổi.
Chỉ thấy ở chỗ lối ra, Thiết Nam đang tựa vào vách đá, khóe miệng ngậm một cây cỏ héo rũ, hai tay ôm ngực, nhìn qua thì có vẻ rất thản nhiên, tuy nhiên, trên thân thể lại lờ mờ tản ra một luồng lệ khí.
Dường như Tiêu Hoằng đã lờ mờ dự cảm được điều gì đó, tuy nhiên, hắn cũng không quá để ý tới, hơi bước nhanh hơn một chút, chuẩn bị cùng Ốc Sư rời đi.
– Chờ một chút.
Ngay khi Tiêu Hoằng vừa mới chuẩn bị đi ngang qua Thiết Nam, Thiết Nam lại bỗng nhiên thốt lên, thanh âm rất nhẹ, nhưng lại có vẻ vô cùng thâm trầm, có thêm một luồng sát khí.
– Làm gì?
Tiêu Hoằng nhìn Thiết Nam một cái, nhẹ nhàng hỏi.
– Lưu lại thứ trong túi da của ngươi, còn ngươi thì tiếp tục vào trong lấy quặng.
Thiết Nam không nhìn Tiêu Hoằng, vẫn hơi cúi đầu, nói với Tiêu Hoằng, cây cỏ khô trong miệng khẽ rung rung theo giọng nói, khiến cho hắn có một cảm giác rất mang tính khiêu khích.
– Quặng mỏ là do bản thân ta đào được, dựa vào cái gì phải được cho ngươi?
Tiêu Hoằng nheo mắt suy nghĩ, chiếc cuốc chim đang cầm theo cũng từ từ được nắm chặt lại.
Gần như ngay khi Tiêu Hoằng vừa nói xong, hắn lại đột nhiên phát hiện ra, cái cuốc chim trong tay Thiết Nam đã đột nhiên bị ném ra, bay thẳng tới mặt Tiêu Hoằng, tốc độ cực nhanh.
Tiêu Hoằng đã sớm có chuẩn bị, động tác cũng rất nhanh nhẹn, lắc mình một cái đã tránh được.
Nhưng mà, ngay khi Tiêu Hoằng vừa mới tránh thoát, Thiết Nam đã phun cây cỏ trong miệng ra, vung tay đánh về phía Tiêu Hoằng.
Ầm…
Ngay sau đó, một quyền của Thiết Nam đã mãnh mẽ đánh trên bụng Tiêu Hoằng, trực tiếp đánh văng Tiêu Hoằng ra ngoài, mãi cho tới khi chạm vào vách đá thì mới ngừng lại được.
Đồng thời Tiêu Hoằng chỉ cảm thấy phần bụng giống như bị một chiếc xe tải nặng nề va chạm vào, trong bụng vô cùng đau nhức, túi da căng phồng trong tay cũng đã lập tức bay ra ngoài.
Không hề nghi ngờ, chỉ riêng nói về giao chiến tay không, Thiết Nam tuyệt đối có thể nói là đỉnh cấp trong số Đại Ngự Sư cấp một, tốc độ, lực lượng được kết hợp rất hoàn mỹ.
– Nghe nói ngươi đánh thuộc hạ của ta, còn nói chọc giận ngươi hẳn phải chết, khẩu khí không nhỏ a, có bản lĩnh thì bước qua một cửa này của ta rồi nói sau, phế vật!
Thiết Nam từ trên cao nhìn xuống nhìn Tiêu Hoằng, sau đó nâng một chân, đá vào người Tiêu Hoằng.
Thấy Thiết Nam lại lần nữa tấn công, cặp lông mày của Tiêu Hoằng hơi nhăn lại, sau đó lắc người tránh thoát đòn tấn công của Thiết Nam, đồng thời đứng dậy.
Cùng lúc đó, vách tường vừa rồi đã bị đá cho dập nát, làm cho người ta có cảm giác, hòn đá cứng rắn bỗng trở nên giòn như thạch cao vậy.
Tiếng giao chiến nặng nề như vậy tất nhiên đã đưa tới vô số ánh mắt, trong lúc nhất thời, đám tù nhân trong đường hầm đều quay đầu nhìn về nơi này.
Nhìn thấy Thiết Nam đứng ở trước mặt Tiêu Hoằng, còn có bộ dáng hơi chật vật của Tiêu Hoằng, vẻ mặt mọi người cùng lúc hơi động, trong lòng lại không kiềm được trở nên căng thẳng.
Thiết Nam lợi hại, toàn bộ tù nhân khu nhà giam chữ Giáp đã thấy rất rõ, thực lực tuyệt đối còn cao hơn một khoảng lớn so với các tù nhân khác, thường thường Thiết Nam ra tay, chỉ có hai ý nghĩa, thứ nhất là đối thủ đã cấu thành uy hiếp, thứ hai, đối thủ chết chắc rồi.
Bởi vì bọn họ đã từng tận mắt nhìn thấy, Thiết Nam dùng nắm tay đánh chết một tên Đại Ngự Sư cấp một, bằng vào thực lực cường hãn, trong cảm nhận của tù nhân Lạc Đan Luân thì Thiết Nam chính là một cây trụ để dựa vào.
Điều duy nhất không biết, có lẽ chính là Thiết Nam đã bị Ngô Quý Kỳ biến trở thành một quân cờ trọng yếu rồi.
Chậm rãi vươn tay, cầm cái cuốc chim đã cắm sâu vào trong vách đá, Thiết Nam liền dùng một chút lực, rút cái cuốc chim ra, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiêu Hoằng:
– Tóc bạc trắng, trước kia nghe nói ngươi rất kiêu ngạo a, hôm nay cho ngươi biết, cái gì gọi là lợi hại.
Nói xong, Thiết Nam đã lại lần nữa xông tới, tuy rằng dáng người to lớn, nhưng hành động lại vô cùng nhanh nhẹn, nhanh như một tia chớp đã xuất hiện trước mặt Tiêu Hoằng, mũi cuốc chim sắc nhọn bổ thẳng vào mặt Tiêu Hoằng, hiển nhiên, đây là muốn đánh Tiêu Hoằng tới chết.
Đối với điều này, Tiêu Hoằng tất nhiên đã nhận ra, trong hai mắt không kiềm được nổi lên vẻ lạnh như băng, nheo mắt suy nghĩ, cúi người một cái, sau đó đột nhiên xoay người, lưu loát tránh thoát đòn tấn công của Thiết Nam, đồng thời cũng không cam lòng yếu thế, cái cuốc chim trong tay đã bổ thẳng vào gáy của Thiết Nam.
Đối mặt với cảnh này, Thiết Nam trong lòng hơi biến đổi, Tiêu Hoằng này không thể so với các tù nhân khác được, phảng phất giống như con cá chạch, đồng thời các chiêu thức cũng có chứa hương vị của Lạc Đan Luân, chỉ là lúc này Thiết Nam đã không rảnh rỗi bận tâm nữa, ra sức dùng tốc độ nhanh nhất, đột nhiên xoay người một cái, tránh thoát một đòn trí mạng của Tiêu Hoằng!
Ầm…
Gần như ngay khi Thiết Nam vừa mới xoay người, nắm tay trái của Tiêu Hoằng đã lao tới, không để cho Thiết Nam có chút thời gian phản ứng nào, một quyền này đã trực tiếp đánh vào dưới cằm Thiết Nam, một quyền này có thể nói là rất nặng.
Đồng thời sau khi dính một quyền này, vẻ mặt lạnh như băng, uy nghiêm, cao cao tại thượng của Thiết Nam cũng đột nhiên đọng lại trên mặt, hắn vạn lần không ngờ tới, trình độ cận chiến của Tiêu Hoằng lại cao như vậy.
Tải eBook tại:
Chương 755:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 756:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 757:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 758:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 759:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 760:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Đế Tôn [Dịch] Đế Tôn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/01/De-Ton-Audio-Podcast.jpg)



![[Dịch] Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu [Dịch] Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Cau-Tha-Tu-Luyen-Ben-Nguoi-Nu-Ma-Dau-Audio-Truyen.jpg)
