1. Home
  2. Khoa Huyễn
  3. Ma Ngân
  4. Tập 74 : Vô danh (c731-c740)

Ma Ngân

Tập 74 : Vô danh (c731-c740)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 731:

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 732:

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 733:

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 734:

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 735:

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 736:

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 737:

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 738:

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 739: Đối Chọi Gay Gắt

A

ds Đại khái chỉ qua mấy giờnghỉ ngơi, Ma Văn thời gian đã cho thấy chỉ còn lại một ngày rưỡi thờigian, Tiêu Hoằng liền lấy từ trong khe nứt không gian ra chuỗi trang sức Hoàng Kỵ, đặt Hàn Võ trong lòng bàn tay, sau đó chậm rãi nhắm lại haimắt, bắt đầu để cho Ngự lực trong cơ thể từ từ rót vào trong Hàn Võ.

Sau một lát, Tiêu Hoằng liền lại một lần nữa rõ ràng cảm nhận được bên trong Hàn Võ có một biển năng lương vô cùng mênh mông.

Đối với điều này, Tiêu Hoằng không dám tạm dừng quá nhiều, liền bắt đầusử dụng Ngự lực cấp bậc Đại Ngự Sư, rót vào trong năng lượng hải dươngnày, bắt đầu dần dần làm cho năng lượng bị “đóng băng” hòa tan ra, đểcho mình sử dụng.

Khác với trước kia là, lần này đối với biển năng lượng mênh mông, thìTiêu Hoằng cũng không phải hòa tan từng chút một như trước, mà trực tiếp hòa tan từng khối lớn.

Đồng thời một cỗ năng lượng khổng lồ dường như một cơn sóng thần cũng ập tới Tiêu Hoằng.

Thậm chí ngay lúc này, vẻ mặt bình thản của Tiêu Hoằng cũng không kiềm được giật giật.

Không thể nghi ngờ, hòa tan nhiều năng lượng như thế, Hàn Võ rốt cuộc có thể tăng lên bao nhiêu uy lực, đã không cần nói cũng biết.

Giờ khắc này, Tiêu Hoằng rõ ràng có thể cảm nhận được, mình đang đi trên phương hướng mà Cáp Thụy Sâm từng đi, ít nhất thì cũng giống hình ảnhmà khi trước Đại trưởng giả cho Tiêu Hoằng xem, khi mà Cáp Thụy Sâm vừamới thành danh, thì vẫn chỉ là Đại Ngự Sư mà thôi.

Chỉ trôi qua không đến nửa phút thời gian ngắn ngủn, Hàn Võ đã bị TiêuHoằng thăng cấp xong.

Đồng thời Ngự lực trong cơ thể hắn cũng tiêu haokhông ít.

Lại một lần nữa đặt Hàn Võ vào trong chuỗi trang sức Hoàng Kỵ, TiêuHoằng liền ném cả Ngự linh thủy và Ma Văn vụ luyện vào trong khe nứtkhông gian, sau đó tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

Đồng thời hắn cũng mượn thời gian thanh tĩnh ngắn ngủi này, bắt đầu suynghĩ về kỹ thuật Để Văn tám hướng sắp phá vỡ được kia, cùng với ChiếnVăn cấp bậc Đại Ngự Sư mà Tiêu Hoằng muốn thiết kế cho mình dùng.

Trong lúc vô tình, Tiêu Hoằng đã hoàn toàn đi vào giấc ngủ, dựa vào Ngựlực cấp bậc Đại Ngự Sư, thì Tiêu Hoằng vẫn sẽ luôn duy trì được trạngthái tinh thần tuyệt đối tỉnh táo.

Nhưng một khi Ngự lực bị vây trongtrạng thái bình hòa, thì sẽ dẫn tới mệt mỏi.

Nhất là trong mấy ngày nay, Tiêu Hoằng gần như không lúc nào là không ở trong trạng thái khẩntrương cao độ.

Nhất là trong Áp tải hạm, thì lại vô cùng gian nan.

Mà ở trong này, Tiêu Hoằng cũng đã nhận ra, bất kể chết sống, chỉ cầnthời gian chưa tới, thì bọn họ sẽ không mở căn phòng cấm bế này ra.

Cứ như vậy, một ngày rưỡi thời gian, Tiêu Hoằng gần như đều nghỉ ngơi,ngẫu nhiên sẽ ăn một ít Văn đan bổ huyết, đối với việc không có đồ ăn,thì Tiêu Hoằng cũng không quá lo lắng, bởi vì đối với người trở thànhĐại Ngự Sư mà nói, mặc dù mười ngày không ăn cái gì, thì cũng sẽ khôngtạo thành ảnh hưởng xấu đối với thân thể, chỉ là sẽ có cảm giác đóikhát, nếu vượt qua mười ngày, sức chiến đấu mới có thể dần dần giảmxuống.

Nhìn Ma Văn thời gian từ từ đến gần thời gian mở ra, Tiêu Hoằng trong mơ màng đã thức tỉnh, chậm rãi đứng dậy, thu Ma Văn thời gian và Ma Vănkính mắt nhìn ban đêm vào trong khe nứt không gian.

Đồng thời trước mắt cũng lại lần nữa lâm vào trong bóng tối vô tận, thòtay không thấy năm ngón, rất khó tưởng tượng nếu cái gì cũng không thấy, thì năm ngày thời gian sẽ khó vượt qua tới mức nào.

Tuy nhiên, vì cam đoan giấu giếm tốt mọi sơ hở, Tiêu Hoằng cuối cùng vẫn cố “bĩnh” ra một bãi đại tiện trước khi hết thời gian cấm bế khoảngmười phút.

Đương nhiên, lần này Tiêu Hoằng cũng rõ ràng hiểu được, phòng cấm bế rốt cuộc đáng sợ tới mức nào, gần như chỉ trong nháy mắt, mùi thối đã trànngập bốn phía, làm cho Tiêu Hoằng có một loại cảm giác hít thở khôngthông.

May mà, ngay khi mùi thối này tràn ngập được vài phút, dưới chân TiêuHoằng đã chậm rãi xuất hiện một luồng ánh sáng, sau đó phòng cấm bếgiống như một cái chuông lớn đã chậm rãi dâng lên, một chút ánh mặt trời bắn thẳng vào, không khỏi làm cho Tiêu Hoằng nheo mắt.

Cùng lúc đó, ngay khi phòng cấm bế của Tiêu Hoằng vừa mới được nâng lên, vây trước mặt Tiêu Hoằng là bốn gã binh sĩ Cao Tương, thần sắc tàn nhẫn đột nhiên biến đổi, trong nháy mắt, chỉ cảm thấy Tiêu Hoằng có chútkhông thích hợp, luôn có thể lờ mờ cảm nhận được một cỗ khí thế khôngnói nên lời đang tản ra từ trong phòng cấm bế.

Cùng với khí thế như ẩn như hiện này, đám binh sĩ Cao Tương liền nhíunhíu mày, bởi vì bọn họ đã ngửi được một mùi rất nặng, hơn nữa còn khámới mẻ.

– Thật sự là ghê tởm.

Một gã binh sĩ Cao Tương thốt lên, lập tức kéo Tiêu Hoằng Tiêu Hoằng từbên trong ra, chỉ có điều ngay khi binh sĩ Cao Tương này vừa mới chạmvào thân thể Tiêu Hoằng, lại đột nhiên cảm nhận được chỗ khác lạ, chỉ là cấp bậc Ngự lực của hắn còn thấp, chỉ có trình độ Ngự Giả cấp một, cănbản không thể cảm nhận được cụ thể cái gì khác lạ, chỉ cảm thấy mìnhkhông phải đang kéo một người, mà là một cỗ năng lượng vô cùng khổng lồ, dường như muốn hoàn toàn bao phủ hắn.

Trong các phòng cấm bế khác, Ai Thác cũng bị kéo từ bên trong ra, nhìnqua, sắc mặt cực kỳ tiều tụy, hai mắt tràn ngập mờ mịt và sợ hãi.

Khác với Tiêu Hoằng, năm ngày này đối với hắn mà nói, quả thực giống như địa ngục, không có ánh sáng, không có âm thanh, không có đồ ăn, nhìnkhông thấy mọi thứ xung quanh, dường như bị giam cầm trong một thế giớicô độc vậy, cảm thụ đáng sợ như thế, chỉ có tự mình trải nghiệm thì mớihiểu nổi.

Hơn nữa bởi vì thời gian dài không có đồ ăn, thân thể Ai Thác cũng trở nên vô cùng suy yếu.

Tuy nhiên, ngay khi Ai Thác cảm thấy mê mang, lại phát hiện bả vaitruyền đến dị động.

Quay đầu, Ai Thác liền nhìn thấy, Tiêu Hoằng nhẹnhàng đưa tay đặt trên vai hắn, ánh mắt kiên nghị, đồng thời gật gật đầu với hắn.

Tuy rằng chỉ một động tác nhẹ nhàng này và một ánh mắt thôi, nhưng AiThác lập tức đã cảm nhận được một loại kiên định, dường như linh hồnphiêu đãng của mình lại lần nữa trở về vị trí cũ.

Chưa nói gì nhiều, Ai Thác liền gật gật đầu với Tiêu Hoằng.

– Nhớ kỹ, không được quên tự do.

Tiêu Hoằng chỉ để lại những lời này cho Ai Thác, sau đó bị vài tên binhsĩ Cao Tương áp giải, đi về sở giam giữ số 4, Ai Thác có chút mềm chân,nhưng vẫn theo sát phía sau.

Cùng lúc đó, ở trong Sở giam giữ số 4, Thiết Hách, Nạp Ni cùng với hơnmười Á Tế Á binh sĩ đã lại lần nữa dồn Vương Quân vào góc tường, quyềncước tới tấp.

Có thể nói, từ khi biết Vương Quân là bằng hữu của Tiêu Hoằng, là hỗnđản của Gia Đô liên hợp thể, trên cơ bản mỗi ngày vừa đến thời gianthông khí, Thiết Hách liền trút sự khinh nhục của người Á Tế Á lên đầuVương Quân.

– Là bằng hữu của Tiêu Hoằng thì chính là ngươi xui xẻo, đám hèn nhát Gia Đô liên hợp thể các ngươi!

Thiết Hách vung một cước đạp tới Vương Quân đang cuộn mình trong góc, sau đó tàn nhẫn nói.

– Ta cảnh cáo các ngươi, không nên khinh người quá đáng, cẩn thận TiêuHoằng trở lại, sẽ làm thịt đám nhóc con các ngươi, quên quân đoàn cấp Acủa Thụy Lạp Tinh Quần Quốc lúc trước sao? Đã quên Duy Lâm Công Quốc bịTiêu Hoằng đánh cho không khác gì lũ chó hay sao?

Vương Quân cuộn mình trong góc, hai tay ôm đầu, trong lòng lại tức giận, hét lên.

Dù sao hắn cũng đã nhìn ra, không nói lời nào thì cũng bị đánh, nóichuyện cũng bị đánh, vậy thì dứt khoát mắng chửi cho sướng miệng đã.

– Hừ! Không thể tưởng được ngươi còn dám nói tới Tiêu Hoằng trước mặtta? Ngươi có ý gì vậy? Chỉ là tù nhân mà thôi, hiện tại ta sẽ ở chỗ nàychờ hắn, để cho hắn nhìn một cái thực lực chân chính của Tướng quân Á Tế Á, chỉ cần hắn dám xuất hiện, có tin ta sẽ giết chết hắn ngay tại chỗhay không!

Thiết Hách lạnh lùng nói.

Mà đối với tất cả việc này, các tù nhân trung lập đều có thể thấy rõ,hiện tại người Á Tế Á đang giảm bớt nhân số trong Sở giam giữ số 4,nhưng trước mắt lại có thêm một tên Thiết Hách, thực lực tuyệt đối chỉcó tăng mà không giảm.

Mà trọng yếu hơn là, tất cả những gì mà Thiết Hách làm, thì binh sĩ CaoTương đều nhìn như không thấy, đây là một loại đồng ý ngầm, một loại đặc quyền.

Tính thời gian, thì Tiêu Hoằng cũng nên trở lại rồi, không thể nghi ngờ, trong mắt những tù nhân trung lập này, Tiêu Hoằng sẽ gặp phiền toáilớn, đối mặt với Thiết Hách cùng với Nạp Ni có thực lực siêu cao, támphần là sẽ dữ nhiều lành ít.

Nhất là sự tàn nhẫn của Thiết Hách, ở trong các tù nhân già đời thì cũng có tên tuổi, tất cả tù nhân trung lập đều gần như đã có thể đoán đượckết quả, Tiêu Hoằng cũng sẽ bị đánh cho tàn phế.

Bởi vì bọn họ từng tận mắt nhìn thấy, Thiết Hách dùng một quyền đã đánhnát đầu của một tên Ngự Sư cấp một, nắm tay kia giống như sắt thép vậy.

Thiết Hách vẫn đang đấm đá Vương Quân, căn bản không có ý dừng tay, Nạp Ni một bên cũng lớn tiếng răn dạy:

– Đừng tưởng rằng tên Tiêu Hoằng kia đánh thắng chúng ta, thì sẽ làthiên hạ vô địch, có tin hay không, chỉ cần Thiết Hách ở đây, thì TiêuHoằng kia cũng chỉ là một đống rác rưởi mà thôi, người của Gia Đô liênhợp thể đều là lũ hèn nhát, chiến đấu gien so với người Á Tế Á chúng ta, quả thực chính là cách biệt một trời một vực.

Cùng lúc đó, Tiêu Hoằng đã dưới sự áp giải của vài tên binh sĩ CaoTương, quay về Sở giam giữ số 4, cách rất xa, Tiêu Hoằng đã có thể ngheđược, trên sân thể dục đang vang lên một loạt tiếng mắng chửi mình.

Đốivới điều này, Tiêu Hoằng cũng không bất ngờ, người Á Tế Á nhân chắc chắn sẽ ngóc đầu trở lại, đây cũng là bản tính trước sau như một của liênhợp thể bọn chúng.

– Ngươi, đi vào.

Một gã binh sĩ Cao Tương với nói một câu Tiêu Hoằng, liền trực tiếp đẩy Tiêu Hoằng và Ai Thác vào trong sân thể dục.

Đồng thời, lúc này Tiêu Hoằng cũng có thể rõ ràng nhìn thấy, bên tronggóc, đám người Á Tế Á lấy Thiết Hách cầm đầu đang quần ẩu Vương Quân.

Bộ dáng vốn bình thản của Tiêu Hoằng không kiềm được trở nên lạnh nhưbăng.

Hắn cùng Vương Quân tiếp xúc không lâu, nhưng tại địa phương xa lạ này, cái gọi là bằng hữu, cũng là vô cùng quý báu.

Các tù nhân trung lập khác tự nhiên cũng thấy được Tiêu Hoằng xuất hiện, bộ dáng vốn khá bình thản không kiềm được khẽ biến, lần này thì hayrồi, chủ nợ xuất hiện, Tiêu Hoằng tám phần sẽ có phiền toái lớn.

Huống chi, đối mặt với Thiết Hách ra tay, binh sĩ Cao Tương căn bản làmặc kệ, kể từ đó, đừng nói là đánh Tiêu Hoằng cho tàn phế, cho dù đánhchết thì cũng đều có khả năng, hơn nữa đừng nhìn Thiết Hách và TiêuHoằng có cấp bậc Ngự lực ngang nhau, nhưng lại có thêm một tên Nạp Ni,cùng với hơn mười người Á Tế Á, ai mạnh ai yếu, không cần nói cũng biết.

Nhất là nhìn thấy Ai Thác, sắc mặt trắng bệch, hai chân xiêu vẹo, cảmgiác đầu tiên của đám tù nhân trung lập là, lần này Tiêu Hoằng hoàn toàn bị phế đi rồi.

Thiết Hách đang không ngừng đánh chửi ở trong góc, khóe mắt cũng chú ýtới Tiêu Hoằng xuất hiện tại cửa, khóe miệng không kiềm được hơi conglên.

– Tiêu Hoằng, thật là oan gia ngõ hẹp a.

Thiết Hách nhẹ nhàng cười, xoay người, vẻ mặt khinh miệt nói với Tiêu Hoằng.

Tải eBook tại:


Chương 740: Hành Hạ Đến Chết

A

ds Tiêu Hoằng không đáp lại, ánh mắt trực tiếp bỏ qua Thiết Hách, mà nhìn về phía Vương Quân người đầy máu, khẽ nheo mắt.

– Vài ngày trước, nghe nói ngươi đánh toàn bộ người Á Tế Á một lần, thật to gan a, cũng dám thừa dịp ta không ở, khi dễ đồng bào của ta, có tinhay không, ta sẽ làm cho nơi này biến thành phần mộ của ngươi.

Thiết Hách nhìn Tiêu Hoằng rồi nói, đồng thời từ từ xoay người, đối mặt với Tiêu Hoằng.

Đồng thời hắn khẽ bẻ đốt ngón tay, phát ra tiếng xương cốt lách cách,phía sau hắn còn có đám người Á Tế Á, có Thiết Hách làm chỗ dựa, lo lắng của bọn chúng đã biến mất đi đâu không rõ.

Nhìn thấy tình hình như thế, toàn bộ sân thể dục đã trở nên lặng ngắtnhư tờ, ánh mắt không ngừng lướt qua Tiêu Hoằng và Thiết Hách.

Bọn họ mơ hồ có một loại dự cảm, Tiêu Hoằng đã chạy trời không khỏinắng.

Nên biết rằng, đối thủ chính là Thiết Hách a.

Đừng nói ở Sở giamgiữ số 4, cho dù ở toàn bộ khu nhà giam chữ Bính, thì Thiết Hách đều làtồn tại đỉnh cao, bách chiến bách thắng, thủ đoạn tàn nhẫn.

Xem dáng người gần hai thước kia, cùng với Ngự lực trình độ Ngự Sư đỉnhphong, nên biết rằng, dưới tình huống không có Chiến Văn, Ngự lực ngangnhau, thì thân thể sẽ chiếm địa vị chủ đạo.

– Phía trước nghe nói ngươi còn nói, ở Phục Thản Đế Quốc có thể đánhngười Á Tế Á, ở trong này thì vẫn có thể? Khẩu khí thật lớn a, có muốnhai ta so tài một chút hay không?

Thiết Hách khiêu khích nói, sau đó đi về phía Tiêu Hoằng hai bước.

Các tên Á Tế Á khác thì khuôn mặt đã hiện lên vẻ tàn nhẫn, kèm theo đắcý, còn cả sự khinh miệt đối với Tiêu Hoằng, đúng vậy, trước kia bọn họkhông đánh lại Tiêu Hoằng và Ai Thác.

Nhưng hiện tại có Thiết Hách, Ai Thác dường như cũng không cách nào khôi phục sức chiến đấu trong thời gian ngắn, chỉ lưu lại một mình TiêuHoằng vừa mới kết thúc năm ngày cấm đoán, đủ loại hoàn cảnh đều tuyệtđối bất lợi cho Tiêu Hoằng.

– Người Á Tế Á, còn có người của các liên hợp thể khác, ta coi như đãnhìn thấu, đều là lũ ngu như heo, đối mặt với áp bách của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc, các ngươi không có chút phản kháng và hận ý nào, kết quảlại nội chiến ở trong này, thật sự là buồn cười.

Đối mặt với Thiết Hách, Tiêu Hoằng không chút kích động nào, nói rõ từng câu một.

– Thúi lắm, ở trong này, còn không tới phiên ngươi tới giáo huấn lão tử, muốn dời lực chú ý ư? Nói cho ngươi biết, Cao Tương Chân Nghĩa Quốc vĩđại đang phải chịu đủ loại áp bách, đang ngoan cường bất khuất phảnkháng, ta muốn chiến đấu cho nó, nhưng trước đó, ta muốn thanh toán hếtnợ cũ và thù mới vài ngày trước của Á Tế Á liên hợp thể, có tin haykhông, hiện tại ta chỉ cần hai hiệp, là đã có thể đánh ngươi thành thịtnát!

Thiết Hách độc ác nói.

Các khác tù nhân nhìn thấy bộ dáng như thế của Thiết Hách, trong lòngkhông kiềm được phát lạnh, lần này bọn họ rất rõ ràng, Tiêu Hoằng támphần hẳn phải chết chắc, trên thực tế, cho tới bây giờ, các cao thủ trực tiếp hoặc gián tiếp chết dưới tay Thiết Hách đã là vô số kể.

Nếu không thì hắn cũng sẽ không được Sở thực nghiệm linh hồn lựa chọn.

Mà sở dĩ Trại tập trung Tín Nghĩa để mặc cho đánh nhau, đây cũng là một trong các mục đích, tuyển ra kẻ ưu tú nhất.

– Lần này, tên tóc bạc trắng kia coi như chạy trời không khỏi nắng rồi.

– Rõ ràng là vậy! Ở trong này đấu với ai, thì cũng không có thể đấu với đám người Á Tế Á, đó chẳng phải là muốn chết hay sao?

Các tù nhân trung lập không kiềm được bắt đầu nghị luận.

– Đánh ta đánh thành thịt nát ư? Có bản lĩnh, ngươi lại đây thử xem a.

Tiêu Hoằng nghe Thiết Hách nói như vậy, nhẹ nhàng nói.

Trái lại Ai Thác, đối mặt với Thiết Hách và đám người Á Tế Á, liền cốsức vét nốt một tia khí lực cuối cùng trên người, muốn kề vai chiến đấucùng Tiêu Hoằng, kết quả lại bị Tiêu Hoằng chậm rãi vươn tay, chỉ sangmột bên, cũng ý bảo đi xem Vương Quân như thế nào?

– Tiêu Hoằng, ngươi muốn một mình đấu ư?

Nhìn thấy Tiêu Hoằng hành động như thế vậy, Thiết Hách liền hỏi, đồng thời từ từ bước về phía Tiêu Hoằng.

– Không sai, hôm nay một mình ta sẽ đánh với đám người các ngươi!

Tiêu Hoằng thần sắc bình thản, gằn từng chữ một.

– A, không thể tưởng được khoác lác cũng có thể tới mức này, chỉ bằngngươi một người, cũng muốn đánh với một đám chúng ta ư? Quả thực chínhlà nói đùa, có phải ngại mình sống rất thoải mái hay không vậy?

Trên mặt Nạp Ni lộ ra vẻ khinh thường.

Mấy tên Á Tế Á khác cũng toát ra tiếng cười khinh thường.

Đồng thời bọn chúng cũng dần dần bao vây Tiêu Hoằng, bốn phương tám hướng, tất cả đều là người.

– Nói cho Tiêu Hoằng ngươi biết, hôm nay ngươi không trốn thoát đượcđâu, ta rất muốn nhìn một cái, ở trong này, ngươi dựa vào cái gì mà dámnói rằng còn có thể đánh người Á Tế Á!

Thiết Hách bỗng nhiên cao giọng nói, không chút để ý tới binh sĩ CaoTương trên nóc nhà.

Hắn vung lên nắm tay giống như cục sắt, trực tiếpđánh về phía khuôn mặt của Tiêu Hoằng.

Dáng người cao lớn, không nhìn ra chút cồng kềnh nào, những nơi đi qua,thậm chí còn bí mật mang theo làn gió do sóng Ngự lực phát ra, khí thếcuồn cuộn.

Thấy vậy, trong lòng những người khác không kiềm được trở nên căngthẳng, Ai Thác đang kiểm tra thương thế cho Vương Quân, trong lòng cũngrun lên.

Không hề nghi ngờ, trong mắt Ai Thác thì thực lực của tên Thiết Hách kia chỉ sợ là ở trên Tiêu Hoằng.

Trái lại Tiêu Hoằng, đối mặt với Thiết Hách đang lao tới, dưới chânkhông chút nhúc nhích, chỉ nhằm đúng thời cơ, nâng lên tay phải, đấmthẳng tới yết hầu của Thiết Hách.

– Không thể tưởng được động tác của ngươi còn rất nhanh, nhưng ngươi cho rằng thứ này hữu dụng hay sao? Có lẽ ngươi còn không biết lực lượng của ta đi!

Thiết Hách đối mặt với một quyền rất nhanh của Tiêu Hoằng, trong ánh mắt cũng không có chút vẻ lùi bước nào.

Đón lấy nắm tay Tiêu Hoằng, đồngthời vung lên nắm tay, đánh tới, ý đồ dùng quyền đối quyền:

– Hôm nay ta sẽ để cho ngươi kiến thức một chút, của ta…

Ầm…

Không đợi Thiết Hách nói hết câu, nắm tay Tiêu Hoằng và Thiết Hách đã va chạm cùng một chỗ.

Nhưng đúng lúc này, vẻ mặt đầy khinh thường củaThiết Hách không kiềm được thoáng đổi, toát ra một chút kinh dị, trongnháy mắt, Thiết Hách chỉ cảm thấy nắm tay của mình bị một luồng Ngự lựccường đại đến mức không thể kháng cự xông vào.

Càng làm cho Thiết Háchcảm thấy đáng sợ chính là, đối mặt với loại Ngự lực thẩm thấu này, Ngựlực của hắn có vẻ như không chịu nổi một kích, hoàn toàn là hai cái cấpbậc khác nhau.

– Ngươi…

Thiết Hách không kiềm được thốt lên.

Trái lại Tiêu Hoằng, mặt không đổi sắc, không đáp lại, chỉ nheo mắt, sau đó điều khiển Ngự lực vừa xâm nhập vào trong cơ thể Thiết Hách, độtnhiên bành trướng, nổ tung!

Răng rắc!

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủn, tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên.

Cánhtay phải của Thiết Hách giống như một cây cầu bị sụp xuống, trực tiếp vỡ vụn, làn da vỡ tan, tiên huyết phun ra, giống như một con đê vỡ.

– Cái gì…

Nhìn thấy hình ảnh như thế, các tù nhân vốn nhận định Tiêu Hoằng hẳnphải chết, liền thốt lên, một số kẻ thì hai mắt đã trợn lên, hoàn toànsửng sốt ngây người.

Không đợi những tù nhân này có quá nhiều phản ứng, Tiêu Hoằng đã nhanhnhẹn xoay người, một cước trực tiếp đá vào bụng Thiết Hách.

Cùng với một tiếng vang nặng nề, một màn làm cho mọi người cảm thấy khiếp sợ đã xuất hiện.

Thiết Hách còn đang có bộ dáng giương nanh múa vuốt, lập tức giống nhưmột quả đạn pháo, dưới một cước của Tiêu Hoằng, trực tiếp bay ngược rangoài, hơn nữa loại tốc độ này còn nhanh quá mức tưởng tượng.

Căn bản không giống như bị đá ra, mà là một viên đạn bị bắn ra vậy.

Ầm ầm!

Ngay sau đó, thân thể Thiết Hách dính một đòn cực nặng của Tiêu Hoằng,trực tiếp đâm đổ một vách đá rất dày, cả người lẫn tường đá rơi xuốngđất.

Tĩnh mịch!

Nhìn thấy cảnh tượng như thế, tất cả tù nhân trên sân thể dục lập tứctrở nên tĩnh mịch, đã không có tiếng nghị luận như vừa rồi nữa, đã không có khinh miệt cùng với lo lắng cho Tiêu Hoằng, mà có chỉ có một vẻ mặt, đó chính là rung động, khóe miệng mọi người gần như đồng thời mở ra,ánh mắt đầy vẻ khó tin nhìn về phía Tiêu Hoằng.

Khi trước bọn họ từng nghĩ đến đủ loại tình huống, Tiêu Hoằng và ThiếtHách triền đấu một phen, hoặc là trực tiếp bị Thiết Hách quần ẩu, duynhất không nghĩ tới chính là vưa ra tay, Thiết Hách đã không kịp trảđòn, trực tiếp bị đánh văng ra ngoài.

Hơn nữa là cả người lẫn tường đổ xuống, chênh lệch Ngự lực như vậy, trên cơ bản đã không phải về cấp bậc nữa, mà là về cảnh giới.

Nhưng điều này làm sao có thể được?

Khi trước bọn họ rõ ràng thấy được, Tiêu Hoằng chỉ là Ngự Sư đỉnh phong, nhưng trước mắt Tiêu Hoằng lại biểu hiện ra thực lực cấp Đại Ngự Sưkhông thể chối cãi.

Ngay cả Ai Thác một bên cũng không nhịn được run lên, giờ khắc này, cảmgiác trực quan nhất mà Tiêu Hoằng làm cho Áo Thác chính là, sau năm ngày cấm đoán, thực lực chẳng những không yếu bớt, ngược lại càng thêm biếnthái, đây rõ ràng là thực lực Đại Ngự Sư, siêu thoát thực lực của phàmnhân.

Binh sĩ Cao Tương đứng ở nóc nhà, mười người thì cũng có tám kẻ phảisửng sốt ngây người, có thể thoải mái đánh bại Thiết Hách như thế, vậythì phải có thực lực cấp bậc Đại Ngự Sư, nhưng trở thành Đại Ngự Sư, ởTrại tập trung Tín Nghĩa thì tuyệt đối là hàng hóa bán ra quý giá, làmsao có thể để ở trong này, đó là phải bị đưa vào khu nhà giam chữ Giápmới đúng.

Đám người Á Tế Á vốn còn dựa vào Thiết Hách, nhìn thấy hình ảnh như vậy, trong lúc nhất thời cảm thấy có chút phát mộng, đại não đã lâm vào đình trệ, bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới, cục diện lại như thế này.

Đồng thời, Tiêu Hoằng đã không để cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội phản ứng,bước ra một bước, giống như một tia chớp, hóa thành vô số tàn ảnh ởtrước mắt mọi người, ngay sau đó, Tiêu Hoằng đã xuất hiện tại vách tường đổ, một cánh tay đã nắm lấy y phục của Thiết Hách.

Lúc này Thiết Hách dường như ý thức được cái gì, nhìn thấy ánh mắt vừabình tĩnh và dữ tợn kia của Tiêu Hoằng, hắn không kiềm được da đầu runlên, trong lòng lại liên tục rung động, những khinh miệt, khinh thườngphía trước đã hoàn toàn không còn sót lại chút gì, lại biến thành khiếpsợ và e ngại.

Một cước khi nãy của Tiêu Hoằng đã làm cho Thiết Hách cảmnhận được, hắn và Tiêu Hoằng căn bản là không ở cùng một cấp bậc.

Tuy nhiên, khiến cho Thiết Hách cảm thấy kinh ngạc chính là, nếu là một Đại Ngự Sư, tại sao lại có thể xuất hiện ở trong này?

– Lúc trước ta đã nói rồi, ở Phục Thản Đế Quốc ta có thể đánh các ngươi, tới đây, cũng có thể làm được.

Đây là số mệnh ti tiện của người Á Tế Á, không trốn thoát được đâu, mà hiện tại, ngươi có thể đi chết!

Tiêu Hoằng bình thản nhìn Thiết Hách, ánh mắt tàn nhẫn, sau đó nâng lên nắm tay, đánh ra một quyền về mặt Thiết Hách.

Nắm đấm của Đại Ngự Sư đã không còn giống như Ngự Sư nữa, gần như chỉbằng một quyền này, Thiết Hách đã rõ ràng có thể cảm nhận được, một cỗlực lượng không thể kháng cự đang đột nhiên đánh úp lại, ngay sau đóThiết Hách liền cảm thấy trước mắt trở nên tối sầm.

Một quyền đánh xuống, cái đầu của Thiết Hách đã biến dạng, cái mũi trựctiếp gãy sang một bên, cái đầu hình cầu đã gần như bị đập bẹp thành cáiđĩa.

Tải eBook tại:

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box