Ma Ngân
Tập 57 : Phân Cao Thấp (c561-c570)
❮ sautiếp ❯Chương 561: Phân Cao Thấp
N
gười dịch: conmals
Sưu tầm:
Không cần tiểu thư hướng dẫn, một hàng bốn người Tiêu Hoằng liền trực tiếp đi tới lầu hai, nơi đây là một thị trường giao dịch tài liệu khổng lồ, bên trong có vô số người đang đi lại, vô cùng rộn ràng nhốn nháo, giống như một cái chợ to lớn vậy.
Điều duy nhất không giống chính là, mỗi người đều chỉ có hàng mẫu, bốn phía còn có một căn phòng cách âm nhỏ.
Đương nhiên, bất kể là một cái phòng nào, thì đều cần trả tiền thuê, phòng nhỏ rất rẻ, nhưng các căn phòng xa hoa thì lại có giá trên trời.
Đi vào bên trong thị trường giao dịch tự do, Tiêu Hoằng nhìn quanh một lát, sau đó liền nhập toàn bộ phẩm chất, trọng lượng từng gốc, thậm chí còn có cả hình ảnh của Tiên linh thảo vào trong Ma Văn tồn trữ tư liệu của thị trường tài liệu, dãy số Ma Văn thông tin được lưu lại chính là của Bác Sơn.
Sau đó, Tiêu Hoằng liền mang theo đám người Gia Nại Cầm tiến vào trong một căn phòng cách âm nhỏ, đối với loại ầm ỹ này, Tiêu Hoằng thật sự rất không thích.
Toàn bộ căn phòng nhỏ có diện tích đại khái chỉ có mười thước vuông, một bàn trà, một trường kỷ, đã không có thứ gì khác nữa.
Ở một bên còn có một Ma Văn gọi tiếp viên, có thể gọi cửa hàng Ma Văn Hán Nặc cung cấp đồ ăn và đồ uống, đương nhiên giá cả cũng gấp ba lần so với bên ngoài.
Một vài tiểu thương nhân thì phần lớn đều mang đồ ăn từ bên ngoài vào trong này.
– Muốn ăn cái gì thì tùy tiện gọi, ta mời khách.
Tiêu Hoằng nhẹ nhàng nói, sau đó liền ngồi vào một chỗ, lấy từ trong túi hành trang ra một quyển sách, bắt đầu tự mình yên lặng đọc.
Tuy rằng thân là Tướng quân, nhưng trong lòng Gia Nại Cầm vẫn có đặc tính của một thiếu nữ, nhất là lúc này, thói ăn vặt bắt đầu nổi lên.
Bởi vậy, nghe Tiêu Hoằng nói thế, Gia Nại Cầm cũng không chút khách khí, trực tiếp thông qua Ma Văn gọi tiếp viên, gọi một đống lớn đồ ăn.
Tuy rằng giá cả gấp ba lần bên ngoài, nhưng trên thực tế, gọi một đống lớn đồ ăn vặt thì cũng thật sự không tốn bao nhiêu tiền, một kim tệ là đã đủ rồi.
Một chút tiền như vậy, Tiêu Hoằng vẫn hoàn toàn có thể chịu được.
Về phần Bác Sơn ngồi ở cửa thì bắt đầu nối Ma Văn thông tin, hầu hết đều là các cuộc gọi ép giá, đối với những người này, Bác Sơn chỉ có thể uyển chuyển từ chối, còn có một số người chỉ mua một, hai gốc, Bác Sơn cũng lười quan tâm tới.
Nếu phần lớn đều chỉ thu mua một, hai gốc, vậy thì Tiêu Hoằng bán ra một vạn gốc, còn phải chờ tới khi nào mới xong?
Trên thực tế, chân chính có tài chính lập tức nuốt được một vạn gốc, cho dù chỉ là 100 gốc trở lên, thì phỏng chừng cũng rất ít, trừ khi là những đại thương nhân chuyên môn buôn bán dược liệu giữa các hành tinh thì mới được.
Nhưng mà điều này còn cần có vận khí mới được.
Ước chừng trôi qua một giờ, trên cơ bản một cuộc giao dịch cũng không thành, nhưng mà cổ họng Bác Sơn đã sắp sưng lên rồi.
Hầu hết đều là tò mò, hỏi một, hai câu, hoặc là thử thu mua môt, hai gốc, đối với những người này, Bác Sơn chỉ có thể cự tuyệt, sau đó uống một ngụm đồ uống, tiếp tục nhẫn nại nối Ma Văn thông tin.
Trái lại thì Tiêu Hoằng có vẻ rất nhàn nhã, ngồi trong góc phòng, ánh mắt bình thản, lật xem cuốn sách trong tay, Gia Nại Cầm thường thường còn có thể đưa một vài thứ đồ ăn vặt gì đó, nhét vào trong miệng Tiêu Hoằng.
Tang Lâm nhìn thấy, có thể nói là vô cùng thèm thuồng, nhưng mà chỉ đành bất đắc dĩ vuốt qua vuốt lại hòm đựng Tiên linh thảo.
Cạch… cạch… cạch…
Đúng lúc này, liên tiếp có tiếng đập cửa mang hương vị có chút kiêu ngạo đột nhiên vang lên.
Tiêu Hoằng vẫn chưa nhúc nhích, mà Tang Lâm đứng trước cửa thì nhìn thoáng qua Tiêu Hoằng, sau đó mới chậm rãi mở cửa ra, chỉ nhìn thấy bên ngoài cửa xuất hiện bảy tám người, một số mặc trang phục vô cùng hoa lệ, dẫn đầu là một nam nhân hơi béo, làn da trắng nõn, mái tóc ngắn ngủn màu đen, trên mười ngón tay thì đều là các chiếc nhẫn bằng bảo thạch quý báu, trên cổ thì còn đeo một vòng vàng lớn bằng ngón tay, một thân trang phục rất hoa lệ.
– Vừa rồi trợ thủ của ta liên lạc cùng các ngươi một chút, định thu mua hai gốc, kết quả là các ngươi lại cảm thấy số lượng ít, nên cự tuyệt, khẩu khí thật là lớn a!
Tên béo đầu lĩnh nói, giọng điệu thâm trầm, lại hiện ra vẻ dị thường ngạo mạn.
– Xin hỏi ngài là…!
Tang Lâm ôm hộp Tiên linh thảo, hỏi thử, hắn cũng không muốn bại lộ thân phận Thánh Đàn, đây cũng là do Tiêu Hoằng khi trước đã dặn, để tránh gặp phải phiền toái không cần thiết.
– Thiếu chủ của Đông Doanh gia tộc, Đông Doanh Tương Nam.
Tên béo đầu lĩnh đáp, ánh mắt đảo qua căn phòng, ngắm vài lượt trên đôi chân dài đẹp của Gia Nại Cầm bên cạnh Tiêu Hoằng, dưới lớp vải che khuất, như ẩn như hiện, có một loại phong vị khác thường, cực kỳ mê người.
Nghe vậy, Tiêu Hoằng không có chút khác thường nào, Đông Doanh gia tộc? Tiêu Hoằng mới tới một tháng, cũng không biết.
Tuy nhiên, sắc mặt Tang Lâm thì lại có chút khẽ biến, Đông Doanh gia tộc thì Tang Lâm cũng đã nghe nói qua, ở Vĩnh Ngạn Tinh thì có một chút danh khí, thu nhập chủ yếu là từ chế tạo Dược Văn, cộng thêm vài thứ châu báu gì đó.
Trên cơ bản được cho là đại gia tộc trên Vĩnh Ngạn Tinh, thì đương nhiên vẫn không có cách nào bằng được những đại gia tộc trên các tinh cầu khác.
– Thì ra là Đông Doanh gia tộc thiếu chủ, hạnh ngộ, hạnh ngộ.
Tang Lâm vội vàng lên tiếng, thần sắc mặc dù không cung kính, nhưng vẫn cực kỳ khách khí, hắn biết rõ, thiếu chủ này ngày thường cuồng vọng, không nên đắc tội.
– Hạnh ngộ thì miễn đi, các ngươi đã nói rằng không bán giá nhỏ lẻ, ta hôm nay thật sự muốn xem một chút, các ngươi có bao nhiêu?
Đông Doanh Tương Nam nói xong, liền trực tiếp ngồi trên trường kỷ, trực tiếp hướng ánh mắt về phía Tiêu Hoằng đang đọc sách trong góc.
Thân là thiếu chủ, hắn tự nhiên kiến thức uyên bác, bên cạnh có siêu cấp đại mỹ nữ hầu hạ, biểu tình thản nhiên, vừa thấy đã biết chính là lão đại chân chính phía sau màn.
Thấy Đông Doanh Tương Nam hướng ánh mắt về phía mình, Tiêu Hoằng thần sắc bình thản, hơi buông bộ sách xuống, ngồi thẳng lại, sau đó mới hướng ánh mắt về phía Đông Doanh Tương Nam, nhẹ nhàng nói:
– Xem ra vị thiếu chủ này, là tính toán thu mua số lượng lớn ư? Nói một câu đi, ngươi định thu mua bao nhiêu?
– Ngươi có bao nhiêu, hôm nay ta sẽ mua bấy nhiêu!
Đông Doanh Tương Nam hơi nhìn cái mũ cỏ nhỏ bên cạnh Tiêu Hoằng, nhẹ nhàng nói, một thân ăn mặc này của Tiêu Hoằng, nói thật ra thì rất không xuất chúng, mặc dù quần áo thì giống kiểu của Thánh Đàn, nhưng bởi vì nguyên nhân địa lý, nên ăn mặc như vậy tại Vĩnh Ngạn Tinh vẫn vô cùng phổ biến, xem như là một loại trào lưu.
Nói đúng ra, mặc dù thế nào, thì bộ quần áo này của Tiêu Hoằng cũng chỉ thể hiện thân phận ngoại đồ mà thôi.
– Không phải chỉ là 2000 kim một gốc thôi sao? Ngươi có bao nhiêu, ta muốn bấy nhiêu!
Đông Doanh Tương Nam hơi có chút khinh thường, một lần nữa nhắc lại.
Nghe vậy, Tiêu Hoằng không nói thêm gì nữa, biểu tình lạnh nhạt, sau đó chậm rãi vươn một ngón tay, giơ ra trước mặt Đông Doanh Tương Nam, trên mặt không có chút dao động nào.
Nhìn thấy Tiêu Hoằng chỉ vươn ra một ngón tay, sắc mặt Đông Doanh Tương Nam thoáng có một ít nghi hoặc, sau đó hỏi thử:
– Ngươi có mười gốc Tiên linh thảo loại này ư?
Tiêu Hoằng không trả lời, hơi lắc lắc đầu, một ngón tay vẫn giơ ra trước mặt thiếu chủ Đông Doanh Tương Nam, thần sắc bình thản.
Chỉ là khi Tiêu Hoằng lắc đầu, sắc mặt Đông Doanh Tương Nam đã có chút không bình tĩnh, không phải một gốc, không phải mười gốc, mà một ngón tay này có có nghĩa là gì?
– Đừng bảo rằng tiểu tử này lại có 100 gốc Tiên linh thảo loại này đó!
Đông Doanh Tương Nam hỏi thử, trong lòng ít nhiều có chút kinh ngạc, hắn có chút không nghĩ tới, tiểu tử tóc bạc trắng, thoạt nhìn vô cùng bình thường trước mắt này lại có nhiều Tiên linh thảo như vậy.
Trái lại, Tiêu Hoằng vẫn tươi cười, sau đó nhẹ nhàng lắc lắc đầu, cũng quơ quơ ngón tay kia.
Lần này, Đông Doanh Tương Nam coi như hoàn toàn kinh sợ rồi, không phải 100 gốc? Chẳng lẽ là…
– Ngươi có 1000 gốc? Định đùa ta hay sao!
Đông Doanh Tương Nam hỏi thử, trong lòng ít nhiều có chút chột dạ, 1000 gốc có tổng giá trị 200 vạn kim, mặc dù Đông Doanh Tương Nam rất hùng hổ, nhưng mà đối với thiếu chủ của đại gia tộc, con số này cũng tuyệt đối không phải là nhỏ, tuy rằng có thể bán qua tay, nhưng cũng cần phải có đủ tiền để mua đã mới được a!
200 vạn kim, đúng vậy, Đông Doanh Tương Nam vẫn có thể kiếm ra được, nhưng đây là tổng số tiền mà hắn có để mua trong ngày hôm nay, nếu lấy ra toàn bộ, thì sẽ không mua được gì khác nữa, hơn nữa hiện tại Đông Doanh gia tộc cũng không phải có quá nhiều tài chính lưu động để mua như vậy.
Mà trọng yếu hơn là, Đông Doanh Tương Nam này cực kỳ thích phô trương giàu sang, lại còn rất coi trọng mặt mũi, vừa rồi còn cuồng ngôn, đã nói ra rồi, hiện giờ làm sao có thể một lần nữa nuốt trở về được.
Đám thuộc hạ của Đông Doanh Tương Nam lúc này cũng cảm thấy có chút khó giải quyết, trong lúc nhất thời hai mặt nhìn nhau.
Chỉ là điều khiến cho Đông Doanh Tương Nam nằm mơ cũng không nghĩ là, khi hắn nói ra con số 1000 gốc đã khó có thể tưởng tượng được này, thì Tiêu Hoằng vẫn nhẹ nhàng lắc lắc đầu.
– Không phải một ngàn gốc, mà là một vạn gốc, nếu ngươi còn muốn, ta có thể cung cấp cho ngươi một vạn năm ngàn gốc!
Tiêu Hoằng vẫn dùng giọng điệu bình thản để nói, thần sắc dị thường bình thản, không có chút khoa trương nào, phi thường lạnh nhạt.
Chỉ là, khi câu nói nhàn nhạt này của Tiêu Hoằng rơi vào trong tai của Đông Doanh Tương Nam, thì lại không khác gì một bàn tay khổng lồ trực tiếp nắm lấy trái tim ngạo mạn của Đông Doanh Tương Nam.
Trong nháy mắt, sắc mặt Đông Doanh Tương Nam trở nên một mảnh tái nhợt, trái tim dường như tạm dừng một chút, giọng điệu vốn cuồng vọng lập tức đã bị vẻ kinh ngạc bao phủ kín.
Một vạn gốc, đó chính là 2000 vạn kim, không chút nào khoa trương mà nói, Đông Doanh gia tộc mà muốn thu mua toàn bộ được, thì trên cơ bản sẽ cần bán các của cải để tập hợp tiền mặt, thì mới mang ra được, còn vốn lưu động của họ thì căn bản không có nhiều như vậy.
Huống chi, còn có một câu sau cùng của Tiêu Hoằng, nếu nhu cầu nhiều hơn, thì còn có thể cung cấp một vạn năm ngàn gốc nữa.
Đông Doanh Tương Nam không kìm được toàn thân hóa đá ngay tại chỗ, trên trán đã chảy ra một lớp mồ hôi mỏng, không biết nên nói như thế nào, gật đầu đáp ứng cũng không được, cự tuyệt cũng không được.
Về phần thuộc hạ của Đông Doanh Tương Nam, lúc này cũng có chút ngẩn người, trước đây khi tới mua sắm, bằng vào tài chính khổng lồ, cùng với thế lực của gia tộc, thường thường đều có thể đi ngang, nhưng mà trước mắt, dường như đã đụng phải một cái đinh rồi.
– Một… một vạn gốc? Ngươi thực sự có nhiều như vậy? Không phải là phùng má giả làm người mập, định chơi ta đây chứ?
Qua một hồi lâu, Đông Doanh Tương Nam mạnh mẽ trấn định lại, nghi ngờ hỏi.
Đối mặt với nghi ngờ của Đông Doanh Tương Nam, Tiêu Hoằng không có phản ứng quá lớn, cũng không lên tiếng giải thích, chỉ hơi vươn tay về phía Gia Nại Cầm.
>
Tải eBook tại:
Chương 562: Thương Nhân Vưu Kim
N
gười dịch: conmals
Sưu tầm:
Ngay sau đó, Gia Nại Cầm liền phi thường nhanh chóng lấy từ trong túi tùy thân của mình ra hai bản hợp đồng mua sắm đã chuẩn bị tốt từ trước, sau đó đặt vào tay Tiêu Hoằng, làm cho người ta có cảm giác, giờ khắc này, đường đường một Thượng tướng quân của Thượng Tri Tự Do Quốc lại đã biến thành tiểu trợ lý của Tiêu Hoằng.
Lấy ra hai bản mua sắm hiệp nghị, Tiêu Hoằng liền viết lên chỗ số lượng mua sắm là một vạn gốc, thời gian giao hàng là trong vòng hai ngày sau, rồi lập tức ký tên mình vào, giá tiền bồi thường vi phạm hiệp nghị lên tới 200 vạn kim.
Sau khi Tiêu Hoằng ký xong hai bản mua sắm hiệp nghị, liền chậm rãi đưa cả bút vào hai bản này tới trước mặt Đông Doanh Tương Nam, làm ra một thủ thế “mời”.
Nhìn thấy hiệp nghị ghi rành mạch một vạn gốc, con số 2000 vạn kim chữ, tiền phạt vi phạm cao tới 200 vạn kim, lần này Đông Doanh Tương Nam coi như đã hoàn toàn sửng sốt tới mức ngây người.
Khi trước đã mạnh miệng nói ra, có bao nhiêu sẽ mua bấy nhiêu, hiện tại Tiêu Hoằng hoàn toàn thỏa mãn hắn, nhưng mà đây là 2000 vạn kim a, Đông Doanh gia tộc đúng là có nhiều tiền như vậy, nhưng lại không có nhiều tiền mặt như vậy a.
Một khi ký tên, hậu quả có thể nghĩ mà biết, mà trọng yếu hơn một chút là, tiền vi phạm lại lên tới 200 vạn kim, đây cũng tuyệt đối là đủ độc, cũng dùng hành động thực tế hoàn toàn đánh nát nghi ngờ khi nãy của Đông Doanh Tương Nam.
Nhìn hai bản tư liệu đặt trước mặt mình, hai tay Đông Doanh Tương Nam không kìm được hơi run lên, biểu tình có thể nói dị thường xấu hổ, lần này thì xong rồi, vốn còn muốn khoác lác một phen, không nghĩ tới, Tiêu Hoằng trực tiếp đã ném hắn vào trong đống lửa.
– Cái kia… ta…
Đông Doanh Tương Nam có chút ấp úng, hồi lâu cũng không nói ra được, có lòng muốn từ chối, nhưng ngại mặt mũi, không nói ra được, nếu việc này truyền ra ngoài, về sau hắn còn lăn lộn thế nào được nữa?
Ngay khi Đông Doanh Tương Nam đang lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, trong một căn phòng xa hoa khác, một nam nhân mặc bộ trang phục nghiêm chỉnh màu đen, tuổi tác đại khái khoảng hơn bốn mươi tuổi, đang lật xem tin tức bán ra của thị trường giao dịch tài liệu.
Đặc thù rõ rệt nhất trên người nam nhân này là trên mắt có đeo một bộ kính mắt hình tròn màu trà, vừa chuẩn che kín con mắt, trên cằm còn có một chòm râu rậm màu đen.
Dáng người của hắn rất bình thản và trầm ổn, chỉ có thứ duy nhất thể hiện thân phận bất phàm, đó là huy chương trên ngực của hắn, giống như đúc với huy chương mà Tiêu Hoằng nhìn thấy trên chiếc vận chuyển hành khách hạm siêu xa hoa khi vừa đến kia.
Ngoài ra, rốt cuộc đã không nhìn ra chút gì khác với người thường cả, ngay cả khí chất cũng vậy, ngoài vẻ trầm ổn và sâu không lường được, thì đã không thấy chút khác thường nào nữa.
– Vưu Kim tiên sinh, Cách Lâm Hào của chúng ta đã tiếp tế xong, bất cứ lúc nào cũng có thể quay về Á Bình Trữ Liên Hợp Thể.
Đúng lúc này, một hắc y nhân đeo kính râm đi tới bên cạnh nam nhân đeo cặp mắt kính nhỏ này, cung kính nói.
– Ừ, phân phó một chút, một giờ sau, chúng ta…
Không đợi nam nhân được gọi là Vưu Kim này nói xong, thần sắc hắn lại bỗng nhiên hơi biến đổi, chỉ thấy trên màn hình trước mặt hắn, có một gốc Tiên linh thảo to lớn, tin tức trên bề mặt ghi rất chi tiết.
Không hề nghi ngờ, loại Tiên linh thảo này ở Thái Qua Vũ Trụ, căn bản là không gặp nhiều lắm, thậm chí là một loại có một không hai, hơn nữa điều hấp dẫn Vưu Kim nhất chính là, trong tư liệu ghi rõ là đại lượng bán ra.
– Ta muốn gặp người bán này một lần!
Trầm tư một lát, Vưu Kim nhẹ nhàng nâng cặp kính, phân phó một gã hắc y nhân.
– Vâng, tiên sinh!
Hắc y nhân này đáp lại một tiếng, liền rời khỏi căn phòng xa hoa, dựa theo số phòng trong tư liệu, đi tới tìm gặp.
Cùng lúc đó, trong căn phòng nhỏ của Tiêu Hoằng, thế cục vẫn đang giằng co, Đông Doanh Tương Nam chậm chạp không chịu động bút, trên thực tế là không dám viết, đây là 2000 vạn kim tệ, con số này đối với hắn mà nói, thậm chí là với toàn bộ Đông Doanh gia tộc mà nói, tuyệt đối là một con số khổng lồ, trên thực tế, giao dịch lớn như vậy thì thật sự hắn không làm chủ được.
– Này, tên mập mạp nhà ngươi không phải mới vừa rồi còn rất dõng dạc hay sao? Hiện tại sao lại giống một tiểu cô nương xấu hổ như vậy, ngươi rốt cuộc có thể thu mua được hay không? Không mua được thì rời đi đi!
Gia Nại Cầm rốt cục có chút không chịu nổi, trực tiếp lên tiếng thúc giục, trên thực tế, đây mới là tính cách chân thật của Gia Nại Cầm.
Bị đại mỹ nhân Gia Nại Cầm trào phúng khinh bỉ, không thể phủ nhận, mặt mũi của Đông Doanh Tương Nam ít nhiều đã có chút không giữ được nữa, hắn rất muốn cầm bút trực tiếp ký vào, nhưng bình tĩnh nghĩ lại, thì quyết định lùi bước.
Đúng lúc hai bên đang giằng co, tại cửa bỗng nhiên xuất hiện một gã hắc y nhân, mái tóc cắt ngắn, đeo kính râm màu đen, trên mặt không có chút biểu tình nào.
– Các ngươi là người bán ra loại Tiên linh thảo lớn này phải không, tiên sinh của ta cho mời.
Hắc y nhân nói, giọng điệu vẫn vô cùng nghiêm túc, làm cho người ta có cảm giác giống như một người máy không có tình cảm vậy.
Hơi nhìn hắc y nhân kia một cái, Tiêu Hoằng ít nhiều cũng có chút kinh ngạc, trong mắt tràn ngập vẻ cẩn thận, mở miệng hỏi:
– Tiên sinh của ngươi? Tiên sinh của ngươi có tôn tính đại danh là gì?
– Tính danh không quan trọng, quan trọng là… hắn có ý thu mua hàng hóa ngươi bán ra, hơn nữa là toàn bộ.
Hắc y nhân tiếp tục nói với giọng rất nghiêm túc.
– A, lại có thêm một tên khoác lác nữa, ta đề nghị ngươi về nhà nói cho chủ tử của ngươi, chúng ta có một vạn gốc, thậm chí còn nhiều hơn, bảo hắn nghĩ cho kỹ, sau đó hãy phái ngươi tới đây.
Gia Nại Cầm nói với vẻ không thèm để ý.
Đối mặt với lời nói khinh thường của Gia Nại Cầm, hắc y nhân không có chút vẻ khác thường nào, cũng không đáp trả, mà chỉ bày ra một tư thế “mời” về phía Tiêu Hoằng, sau đó nhẹ nhàng nói:
– Những điều này thì tiên sinh có thể yên tâm, chúng ta ở ngay sát vách, không có cái ác ý gì, chúng ta chỉ là thương nhân mà thôi.
Thấy vậy, Tiêu Hoằng lại lần nữa dừng một chút, cẩn thận tính toán, lại nhìn hắc y nhân một cái, cuối cùng mới hơi đứng dậy, thu thập vài thứ của mình vào trong túi hành trang, đi ra khỏi phòng, đồng thời đám người Gia Nại Cầm và Bác Sơn cũng thu thập một chút đồ vật này nọ, sau đó đi ra ngoài, trực tiếp gạt Đông Doanh Tương Nam ra một bên.
Căn phòng lớn xa hoa của Vưu Kim cũng không cách xa căn phòng nhỏ của Tiêu Hoằng, chỉ hai mươi mấy thước mà thôi.
Khi hắc y nhân chậm rãi đẩy cửa phòng ra, Tiêu Hoằng liền có thể nhìn thấy rõ, một bên chiếc bàn hình ovan, có một nam nhân đeo cặp kính mắt màu trà đang ngồi đó, thoạt nhìn thì rất bình thường, cũng không có khí thế của những người mang Ngự lực cường hãn, cảm giác lớn nhất mà Tiêu Hoằng cảm thấy là trầm ổn, một loại trầm ổn giống như đáy biển sâu, ngồi ở chỗ đó, giống như bàn thạch không chút nhúc nhích.
Ngược lại bên cạnh hắn có hai gã mặc hắc y, khiến cho Tiêu Hoằng cảm nhận được một cỗ khí thế khiếp người, hiển nhiên là bảo tiêu, hơn nữa cấp bậc Ngự lực tuyệt đối cao hơn Tiêu Hoằng.
Đối với điều này, trong lòng Tiêu Hoằng hơi có chút cảnh giác, tuy nhiên hắn vẫn là cất bước đi vào, đồng thời chậm rãi ngồi đối diện với Vưu Kim, khoảng cách đại khái có bốn, năm thước.
Theo sát phía sau là Gia Nại Cầm đội mũ rơm, giả nam trang, cùng với đám người Bác Sơn.
Tuy nhiên, khi Gia Nại Cầm vừa mới bước vào phòng, nhìn lướt qua Vưu Kim, thần sắc vốn lạnh nhạt lại đột nhiên biến đổi, trong mắt hiện lên một chút khác thường.
Chẳng lẽ là tên kia, tại sao lại ở trong này? Trong lòng Gia Nại Cầm không kìm thốt lên, tràn ngập vẻ kinh ngạc.
Thần sắc vốn còn khinh thường và không kiên nhẫn, lúc này đã hoàn toàn không còn sót lại chút gì, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
– Tiên linh thảo của ngươi, ta rất có hứng thú, 2000 kim một gốc, ngươi có bao nhiêu?
Vưu Kim hai tay giao nhau, hơi chống cằm, nói thẳng, biểu tình không có chút biến hóa nào, tuy nhiên trên người hắn lại phát ra các làn sóng Ngự lực khác với người thường, làm cho người ta có một loại cảm giác sâu không lường được.
Nhất là một đôi mắt kính nhỏ kia, lại tăng thêm một bộ cảm giác thần bí, nói chuyện không có chút chần chừ nào.
– Một vạn gốc, ngươi muốn càng nhiều hơn thì vẫn còn có!
Tiêu Hoằng cũng mang vẻ mặt nghiêm túc, phi thường bình thản nói.
– Nói đi, nhiều nhất là bao nhiêu?
Vưu Kim vẫn mang một bộ dáng bình thản, mở miệng hỏi.
– Một vạn bảy ngàn gốc, tổng cộng 3400 vạn kim, chỉ là không biết, ngươi có thể lập tức lấy ra được hay không, hơn nữa ta nghe khẩu âm của ngươi, hình như là người của Á Bình Trữ phải không!
Tiêu Hoằng cẩn thận lên tiếng, ánh mắt một khắc không ngừng, nhìn chằm chằm vào Vưu Kim phía trước mặt.
– Tuy rằng ta vội vàng tới đây, không mang nhiều tiền mặt lắm, nhưng 3400 vạn kim thì ta vẫn còn lấy ra được!
Thân thể Vưu Kim vẫn không chút nhúc nhích, trả lời.
Đồng thời, một gã hắc y nhân bên cạnh cũng phi thường kịp thời, lấy ra một hộp kim loại lớn, sau đó mở ra trước mặt Tiêu Hoằng, bên trong toàn bộ đều là trữ kim văn màu vàng, đồng thời còn có niêm phong, đại biểu cho việc chưa từng bị sử dụng qua.
Mỗi một cái trữ kim văn màu vàng liền đại biểu cho có 100 vạn kim, mà một thùng kia, không sai biệt lắm có hơn 100 cái.
Một ức kim!
Số tiền này gần như có thể tùy tiện mua được cả Đông Doanh gia tộc rồi.
Tùy tiện xuất môn mà mang theo nhiều kim tệ như vậy? Chẳng lẽ là đùa nhau sao? Bác Sơn nhìn thấy đống trữ kim văn kia, ánh mắt có chút đăm chiêu, mà trọng yếu hơn là, Bác Sơn dám khẳng định, đây vẫn chỉ là một bộ phận nhỏ của nam nhân đeo kính mắt kia mà thôi.
– Tiền ở trong này, hàng hóa thì ta có thể xem một chút được không!
Vưu Kim nói tiếp.
Tiêu Hoằng không đáp, cũng có vẻ phi thường sảng khoái, vô cùng chuẩn xác trực tiếp đặt hộp gỗ có Tiên linh thảo lên trước mặt Vưu Kim.
Vưu Kim vẫn không hề động đậy, chỉ nhẹ nhàng nhìn Tiên linh thảo to lớn kia một cái, một cỗ dược hương đồng thời xông vào mũi hắn.
– Khi nào giao hàng?
Đại khái chỉ tạm dừng không đến nửa phút, Vưu Kim hỏi tiếp.
– Tối đa là hai ngày.
Tiêu Hoằng phi thường sảng khoái đáp.
– Đồng ý giao dịch.
Vưu Kim cũng có vẻ phi thường sảng khoái, nhẹ nhàng nói.
Sau đó hai bên ký kết mua sắm hiệp nghị, ước định địa điểm giao dịch, Tiêu Hoằng liền chuẩn bị rời đi, không muốn trì hoãn gì nhiều.
– Sắp khi rời đi, có thể biết tôn tính đại danh của tiên sinh không!
Tiêu Hoằng hơi đứng lên, nhẹ nhàng hỏi.
– Tên rất trọng yếu sao? Chỉ cần tiền là thật, hàng hóa là thật, thế là được, ta chỉ là một thương nhân nhỏ bé không đáng kể trong tinh không mênh mông mà thôi, ngoài tiền ra, thì chỉ là hai bàn tay trắng.
Vưu Kim mặt không đổi sắc, nhẹ nhàng đáp, sau đó vươn tay, nâng mắt kính lên, dường như có chút sợ hãi khi người khác nhìn thấy tình huống chân thật trong ánh mắt của hắn.
>
Tải eBook tại:
Chương 563:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 564:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 565:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 566:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 567:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 568:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 569:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 570:
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










