Luyện Kim Cuồng Triều
Tập 58 : Vào Cửa (c571-c580)
❮ sautiếp ❯Chương 571: Vào Cửa
Một đám người đi đến cửa, từ đầu tới cuối tuy Sở Sơ Nhan không nói gì, nhưng nàng ta lặng lẽ đi theo đã chứng tỏ tất cả.
Đi tới cửa lớn, phát hiện nơi đó đã sớm tụ tập không ít người, toàn là người của Sở gia nghe tin tới xem náo nhiệt.
Dẫu sao diễm danh của Thu Hồng Lệ toàn bộ Minh Nguyệt Thành từ lão giả tám mươi tuổi cho tới trẻ con đít xanh, chỉ cần là nam, không có một ai không biết.
Cho dù Sở gia kỷ luật nghiêm minh, nhưng mọi người vẫn không nén được tò mò đến vây xem mỹ nhân tuyệt thế trong truyền thuyết này.
Dẫu sao với thân phận và thu nhập của bọn họ, thường ngày căn bản là không cơ hội nhìn thấy hoa khôi của Thần Tiên Cư.
– Bộ dạng này, dáng người này, chậc chậc!
– Nếu ta có thể có một lão bà như vậy… Không đúng, cho dù là có nàng ta một ngày, chết cũng cũng đáng.
– Thật sự rất đẹp, cảm giác không thua gì đại tiểu thư.
– Muốn chết à, dám lấy tiểu thư ra so sánh… Có điều đại tiểu thư quá lạnh lùng, Thu cô nương khi cười lên đích xác là trông xiêu lòng hơn.
– Nghe nói nàng ta là tới tìm cô gia, sao có thể như vậy được?
– Tình báo của ngươi quá lạc hậu rồi, cô gia ở phương diện này lợi hại lắm.
Đương nhiên cũng không phải tất cả mọi người đều hưng phấn như vậy, Sở Hồng Tài nghe thấy Thu Hồng Lệ tới, quả thực không thể tin được vào tai mình, ngay cả giầy cũng không đi đã vội vàng cảm thấy tới, quả nhiên nhìn thấy thân ảnh mà mình nhớ thương.
Một cái nhăn mày một nụ cười của đối phương cũng có thể khiến hắn thần hồn điên đảo, nhưng nữ nhân hoàn mỹ như vậy, hiện giờ lại nửa đêm tới tìm nam nhân khác.
Sở Hồng Tài cảm thấy tim mình giống như là đồ sứ từ trên cao rơi xuống sân, nháy mắt liền vỡ thành vô số mảnh nhỏ.
Quên đi, tựa như Ngọc Thành nói, tiện nghi cho A Tổ vẫn tốt hơn tiện nghi cho những nam nhân khác, ít nhất thì cũng coi như nước phù sa không chảy ra ruộng người ngoài.
Nhưng vì sao ta lại vẫn muốn khóc như vậy?
Nghe chung quanh lờ mờ truyền đến tiếng thì thầm to nhỏ, Thu Hồng Lệ không hề có dao động tâm lý, vẫn mặt mày tươi cười đứng đó, lẳng lặng chờ người đó đi ra.
Rất nhanh cửa lớn liền mở ra, nhìn thấy Sở Trung Thiên, đám hộ vệ lúc trước còn kích động đều thu hồi nụ cười, ai nấy ngẩng đầu ưỡn ngực mắt không nhìn nghiêng, không dám hồ ngôn loạn ngữ nữa.
Tần Vãn Như vốn nổi giận đùng đùng đi ra, đợi khi nhìn thấy Thu Hồng Lệ, nộ khí trong lòng giống như lập tức bị kẹt lại.
Trên đời sao lại có nữ nhân xinh đẹp đến như vậy?
Đại nữ nhi cũng vô cùng xinh đẹp, nhưng loại đẹp của nàng ta là không cốc u lan, có một loại cảm giác thoát ly thế tục.
Nhưng nữ nhân trước mắt này lại là loại cảm giác đẹp đến cực hạn trong hồng trần, hơn nữa toàn thân tràn ngập vị đạo nữ nhân, đừng nói là nam nhân, ngay cả nữ nhân nhìn thấy nàng ta cũng sẽ không kìm lòng được mà suy nghĩ vẩn vơ.
Có điều một giây tiếp theo nàng ta liền lập tức có phản ứng, ta việc gì phải khen ngợi một nữ nhân tới cướp nam nhân của nữ nhi?
Phì, hồ ly mị tử!
Nàng ta đang muốn nói, lại bỗng nhiên chú ý thấy trượng phu cũng nhìn đối phương chằm chằm, tức giận vội vàng đi tới âm thầm nhéo cho hắn một cái.
Mặt già của Sở Trung Thiên đỏ lên, mượn ho khan để che giấu sự xấu hổ của mình.
– Bái kiến Minh Nguyệt Công, Sở phu nhân, Sở tiểu thư.
Nhìn thấy bọn họ đi ra, Thu Hồng Lệ hơi có chút kinh ngạc, có điều không quá khẩn trương, mỉm cười hành lễ với mỗi người, trong mỗi cái giơ tay nhấc chân dáng vẻ ngàn vạn, khiến người ta không bới móc được gì.
Sở Trung Thiên chột dạ nhìn thê tử, nhưng dẫu sao hắn cũng là người đứng đầu một nhà, lúc này đương nhiên phải đáp lời, hắng giọng mở miệng nói:
– Thu cô nương đã trễ thế này rồi còn đến thăm, không biết có chuyện gì?
– Lần này Hồng Lệ tới có một số lời muốn nói với A Tổ, không ngờ lại kinh động tới lão gia phu nhân, thật sự vạn phần xin lỗi.
Thu Hồng Lệ cúi người tỏ vẻ áy náy, khiến nam nhân chung quanh thấy mà tim như tan ra, nào có tâm tư trách cứ.
– Ngươi tìm A Tổ có chuyện gì?
Tần Vãn Như bất mãn nói, nàng ta biết tính tình của nữ nhi xưa nay lạnh nhạt, có thể không giơ mặt ra mà nói gì, nàng ta làm mẹ tất nhiên phải giúp nói thay.
Ơ, nếu đổi lại là trước kia, có lẽ ta chỉ mong tên gia hỏa đáng ghét Tổ An này bị người ta mang đi, vì sao hiện tại lại lo lắng hắn bị người khác cướp đi?
Tần Vãn Như nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng dùng lý do này “Tổ An mà đi sẽ lại bị thế lực các phương lôi kéo, không chỉ phiền còn làm hỏng thanh danh của nữ nhi” để thuyết phục bản thân mình.
Hừ, hơn nữa, cho dù là một đống rác, cũng là của Sơ Nhan nhà chúng ta, há có thể tùy tiện để nữ nhân khác đoạt đi?
Nghe thấy nàng ta hỏi, Thu Hồng Lệ theo bản năng nhìn nhìn xung quanh, trên mặt lộ ra một chút do dự:
– Những lời này ta muốn nói riêng với A Tổ, nơi này sợ rằng không tiện lắm.
– Ồ!
Các nam nhân bàng quan chung quanh lộ ra biểu cảm ai cũng hiểu, nửa đêm nửa hôm cô nam quả nữ lén gặp mặt, muốn làm gì còn cần đoán sao.
Sở Hồng Tài vất vả lắm mới dán lại được trái tim vừa vỡ tan, kết quả nghe thấy tiếng cười ám muội của người chung quanh, trái tim đã vỡ lại bể tan tành.
Lý trí nói với hắn sớm rời khỏi nơi thương tâm này thì tốt hơn, nhưng trên tình cảm hắn lại không bỏ xuống được, cảm thấy ở lại nơi này nhìn bóng hình xinh đẹp đó thêm mấy lần cũng tốt.
Tần Vãn Như cố nén lửa giận:
– Người Sở gia chúng ta làm việc xưa nay luôn ngay thẳng rõ ràng, nào có gì không thể nói, rốt cuộc là có là chuyện gì!
Chương 572: Vào Cửa (2)
Thu Hồng Lệ chớp chớp mắt, có chút vô tội nói:
– Nhưng ta không phải người Sở gia.
Đôi mắt to lấp lánh đó khiến người ta muốn thương tiếc bao nhiêu có thương tiếc bấy nhiêu.
Hô hấp của Tần Vãn Như cứng lại, thầm nghĩ hồ ly tinh này, nếu ta là nam nhân thật đúng là cũng không nỡ nói gì.
Khi đang muốn phát tác, Thu Hồng Lệ lại đổi đề tài:
– Có điều lời ta muốn nói cũng không gì phải giấu phu nhân tiểu thư, có thể tìm chỗ yên tĩnh không?
Cho dù là đang trả lời Tần Vãn Như, nhưng hơn nửa tinh lực của nàng ta đều đặt ở trên người Sở Sơ Nhan.
Trước kia nàng ta vẫn có chút khó chịu Sở Sơ Nhan được công nhận là đệ nhất mỹ nhân của Minh Nguyệt Thành, chỉ cho rằng bởi vì nàng ta là thiên kim của phủ công tước.
Hôm nay vừa gặp, cho dù Thu Hồng Lệ có bới móc thế nào cũng không thể tìm ra được một chút tỳ vết gì trên người nàng ta.
Lãnh diễm, cao quý, càng khiến cho nàng ta hâm mộ là, cỗ khí chất xuất trần thoát tục trên người đối phương, là thứ mà nàng ta luôn thiếu.
Thầm thở dài trong lòng, ở loại địa phương như Thần Tiên Cư này, phải chu toàn giữa các nam nhân, trên người khó tránh khỏi sẽ có chút tục khí.
Khi Thu Hồng Lệ quan sát đối phương, Sở Sơ Nhan cũng đang quan sát nàng ta.
Vốn nghe thấy Tổ An kết giao rất thân với hoa khôi của Thần Tiên Cư, tuy nàng ta ngoài mặt có chút không vui, nhưng trên thực tế trong lòng căn bản cũng không để ý.
Trong bạn cùng lứa tuổi, nàng ta có tuyệt đối tuyệt đối với bản thân, bất kể là tu vi hay là dung mạo.
Cho dù nghe thấy nhiều người tâng bốc Thu Hồng Lệ là đẹp nhất Minh Nguyệt Thành, nàng ta cũng chỉ cười trừ.
Nhưng hôm nay chính mắt nhìn thấy nữ nhân mỹ lệ tuyệt luân trước mắt này, nàng ta bỗng nhiên có chút hối hận, lúc trước mình để Tổ An tiếp xúc với đối phương, liệu có phải là một sai lầm không.
Tổ An ở bên cạnh đứng xem bỗng nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát, hắn không nhịn được mà nhìn nhìn xung quanh.
Ơ, rõ ràng là không có gió mà?
Tần Vãn Như nhìn nhìn xung quanh, ở nơi này đích xác tụ tập quá nhiều người, tuy thị vệ của Sở gia xưa nay trung tâm, nhưng vẫn khó bảo đảm bên trong không có gián điệp nhà khác xếp vào.
– Vậy đi vào rồi nói!
Lạnh lùng bỏ lại một câu, xoay người bước đi, thuận tay kéo cả trượng phu vẫn có chút ngơ ngẩn ở bên cạnh.
– Đa tạ phu nhân.
Thu Hồng Lệ mỉm cười, ra hiệu cho tùy tùng đồng hành cùng mình chờ ở bên ngoài, sau đó xách váy đi theo.
Tần Vãn Như thầm nghĩ cám ơn ta làm gì, bỗng nhiên biểu cảm cứng đờ, bởi vì nàng ta ý thức được một chuyện.
Như vậy có phải mình trên trình độ nào đó đã cho nàng ta vào cửa không?
Yêu tinh này đúng là giảo hoạt khiến người ta khó lòng phòng bị!
Có điều nhìn đối phương một cái, thấy thần sắc vẫn như thường, trong nhất thời lại không khỏi hoài nghi là mình nghĩ nhiều rồi.
Sau khi một đám người đi tới thư phòng, Tần Vãn Như đuổi hạ nhân xuống, nhìn nàng ta:
– Hiện tại có thể nói rồi chứ?
Thu Hồng Lệ mỉm cười, nhìn về phía Tổ An ở bên cạnh:
– A Tổ, nghe nói hôm nay ngươi bôn ba mệt nhọc, có phải đang tìm Uông gia thiếu gia không?
Tổ An gật đầu:
– Sao ngươi biết? Không sai, đáng tiếc ta tìm rất nhiều chỗ lại vẫn không tìm được bóng dáng của hắn.
Tần Vãn Như ở bên cạnh nhướng mày, có chút trách cứ vì sao hắn lại tiết lộ tình báo quan trọng như vậy cho người ngoài, nếu truyền ra để Uông Phúc biết, còn không lại chạy tới phủ làm ầm ĩ lên à.
Có điều hiện tại muốn ngăn cản cũng đã chậm rồi, chẳng lẽ vì giữ bí mật mà không cho Thu Hồng Lệ rời khỏi phủ à?
Hừ, vẫn những nam nhân trong phủ chắc là vui ngất trời.
Lúc này Thu Hồng Lệ mở miệng:
– Ta cũng có tin tức của Uông công tử, lo lắng ngươi sốt ruột, liền cố ý tới đây thông tri cho ngươi.
Lại nói bên kia trong Cự Kình Bang, thiếu nữ Bang chủ cũng hỏi một vấn đề tương tự:
– Không biết trại chủ giấu Uông Nguyên Long ở đâu?
Vẻ mặt Trần Huyền lạnh lùng:
– Bang chủ hỏi cái này là có ý gì?
Thiếu nữ mỉm cười:
– Trại chủ không cần khẩn trương, chỉ nghĩ đến hiện giờ toàn thành khẳng định đang điều tra tung tích của Uông Nguyên Long, trại chủ lại không tọa trấn trong thành, vạn nhất bị tìm được, giao dịch của chúng ta chẳng phải là bất ổn ư?
– Bang chủ không cần lo lắng, tất nhiên sẽ để người ta tìm thấy.
Trần Huyền ngạo nghễ nói.
– Như vậy thì tốt, thiếu nữ bỗng nhiên đổi đề tài,
– Đúng rồi, nghe nói trại chủ phóng ra tiếng gió, muốn giết một người tên là Tổ An à?
– Không sai!
Nghe thấy tên của Tổ An, da mặt Trần Huyền liền giật giật, vốn thù này là không đội trời chung.
Nhưng không ngờ mình ở Thần Tiên Cư lại không nhận ra cừu nhân, ngược lại mấy lần chịu thiệt trong tay tên gia hỏa đó, trong lòng liền rất hậm hực.
Đến từ Trần Huyền, điểm nộ khí +404!
Trần Huyền tính cách đa nghi không nhịn được nhìn nữ tử một cái:
– Vì sao Bang chủ lại đột nhiên nhắc tới người này?
Nữ tử mỉm cười:
– Chủ yếu là có chút tò mò, mấy năm nay chưa từng nghe qua Trần trại chủ phóng ra tiếng gió muốn giết một người nào, hơn nữa mấy ngày nay không ngờ vẫn chưa giết được, tên gia hỏa đó có ba đầu sáu tay sao?
Trần Huyền hậm hực hừ một tiếng:
– Ba đầu sáu tay thì không, có điều hắn có lão bà và nhạc phụ tốt, thân là con rể của Sở gia, không phải dễ giết như vậy.
Nghĩ đến mấy lần trước tên gia hỏa đó rêu rao khắp nơi, hắn cũng hoài nghi sau lưng có mai phục, chỉ một mực âm thầm theo dõi.
Đáng tiếc lại không điều tra ra được gì.
Điều này khiến hắn càng không dám tùy tiện xuất thủ.
Hắc Phong Trại có thể tiêu dao tung hoành nhiều năm như vậy, không phải bởi vì tu vi của hắn cao, mà là bởi vì hắn đủ cẩn thận.
Chương 573: Chuộc Thân
Vô cùng may mắn là cuối cùng tuy không giết được Tổ An, lại thuận thế bắt được Uông Nguyên Long.
– Đối với đứa con rể đó của Sở gia, ta cũng có biết một hai, hắn không chỉ được Sở gia che chở, còn có thân phận lão sư của Minh Nguyệt Học Viện, không biết trại chủ tính thông qua phương pháp gì để giết hắn?
Nữ tử hiếu kỳ nói.
– Sau khi giết hắn rồi, Bang chủ tất nhiên sẽ biết.
Trần Huyền đương nhiên không thể tiết lộ kế hoạch của mình, đồng thời cũng có mấy phần cảnh giác.
Cảm nhận được biến hóa trong ánh mắt của hắn, nữ tử mỉm cười:
– Trại chủ không cần khẩn trương, ta chỉ là nghĩ nơi này dẫu sao cũng không phải Hắc Phong Trại, xem Trần trại chủ có chỗ nào cần Cự Kình Bang tương trợ hay không?
Trần Huyền lắc đầu, lạnh lùng nói:
– Không cần, Trần mỗ muốn giết một người nào, vẫn không cần người khác xuất thủ.
– Vậy thì tốt, chúc trại chủ mã đáo thành công.
Trong mắt nữ tử lộ ra vẻ tươi cười, quả thật là đủ để hòa tan bất kỳ nam nhân nào.
Trần Huyền nhìn chằm chằm nàng ta, thật sự có một loại xung động bất chấp tất cả lao tới kéo khăn che mặt của nàng ta xuống, có điều cuối cùng vẫn là lý trí chiếm thượng phong, đứng dậy cáo từ:
– Đã bàn xong rồi thì Trần mỗ cáo từ trước.
Hắn ra ngoài đủ lâu rồi, có chút lo lắng trong thành sinh biến, cứ về sớm thì tốt hơn.
Về phần nữ nhân này, sớm muộn gì cũng có một ngày có được nàng ta.
– Trại chủ đi đường cẩn thận, ta thể tiễn xa, sau này gặp lại.
Nữ tử cúi người nói.
– Quan Bang chủ xinh đẹp như vậy, hai ta khẳng định sẽ còn gặp lại.
Trần Huyền cười ha ha, xoay người rời đi.
Đợi thân ảnh của hắn triệt để biến mất, nữ tử áo đỏ đó tháo khăn che mặt xuống, cười lạnh một tiếng:
– Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!
Nếu Tổ An ở đây, kiểu gì cũng sẽ giật mình, bởi vì nữ tử này là người quen, càng giật mình hơn là, khí chất hình tượng của nàng ta lúc này hoàn toàn khác với người mà mình quen thuộc.
Bên kia người Sở gia nghe thấy lời nói của Thu Hồng Lệ, đều kinh hãi, Sở Trung Thiên kinh hô thành tiếng:
– Gì cơ, Thu cô nương biết Uông Nguyên Long ở đâu?
Thu Hồng Lệ ngượng ngùng cười:
– Cũng không phải quá chắc chắn, chỉ có điều có người nhìn thấy Uông công tử hư hư thực thực bị mang tới chỗ nào.
Tần Vãn Như quýnh lên:
– Ngươi đã biết tung tích của hắn, vì sao không nói sớm?
– Vừa rồi bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, ta lo lắng nói ra sẽ bị người hữu tâm nghe thấy rồi truyền ra ngoài.
Ngoài ra ta cũng lo lắng sau này sẽ bị Trần Huyền trả thù…
Thu Hồng Lệ vừa nói mắt vừa đỏ lên, giống như đang sợ hãi.
Sở Trung Thiên nhìn thê tử một cái, mới ôn nhu nói với Thu Hồng Lệ:
– Thu cô nương không cần lo lắng, sau này chúng ta nhất định sẽ phái người bảo hộ an toàn cho cô nương.
Có điều có thể nói cho chúng ta biết trước địa chỉ không, chúng ta cứu người ra đã?
Nhìn thấy trượng phu bởi vì nữ nhân khác mà lườm mình, trong lòng Tần Vãn Như lại nổi lửa, có điều hiện giờ cứu Uông Nguyên Long quan trọng hơn, nàng ta cũng chỉ đành nín nhịn không phát tác, trước tiên chờ đáp án của nàng ta đã.
Ai ngờ Thu Hồng Lệ lại mím môi lắc đầu.
– Đây là Thu cô nương có ý gì?
Sở Trung Thiên nghi hoặc nói.
Thu Hồng Lệ do dự một chút, nói:
– Ta chỉ muốn nói với A Tổ.
Thấy tầm mắt mọi người đều nhìn về phía mình, Tổ An sửng sốt:
– Thế thì có khác gì, nói với ta cũng như nói với bọn họ mà, dù sao ta cũng sẽ nói với bọn họ.
– Khác.
Thu Hồng Lệ lắc đầu, vẻ mặt kiều mỵ thường ngày lúc này lại trở nên kiên định một cách khó hiểu.
Tổ An ngây đơ, thật sự không nghĩ ra rốt cuộc là có gì khác.
Sở Sơ Nhan lại như hiểu ra:
– Rốt cuộc là vì sao Thu cô nương lại đối đãi với A Tổ đặc biệt như vậy?
Thu Hồng Lệ lặng lẽ nhìn Tổ An một cái, sau đó thẹn thùng nói:
– Bởi vì ta thích hắn.
Sở Trung Thiên vốn đang uống nước, nghe thấy vậy thiếu chút nữa thì trực tiếp phun ra.
Tần Vãn Như thì choáng váng, phản ứng đầu tiên là mình nghe lầm.
Sở Sơ Nhan cũng trợn trừng mắt, hiển nhiên không ngờ lại nghe thấy đáp án này.
Tổ An cũng quay cuồng trong gió, nữ nhân này rốt cuộc muốn làm gì.
Sau khi trải qua một thoáng khiếp sợ lúc ban đầu, Tần Vãn Như khôi phục lại trước tiên, sắc mặt lập tức lạnh xuống:
– Thu cô nương, ngươi có biết ngươi đang nói gì không?
Thu Hồng Lệ gật đầu:
– Ta tất nhiên là biết, từ lần khi ta nhìn thấy hắn, đã bị tài hoa, cơ trí và nhân phẩm của hắn thuyết phục, đã yêu hắn không thể tự thoát ra.
Sở Trung Thiên day day lỗ tai, hình tượng tình lang hoàn mỹ trong miệng Thu Hồng Lệ là nói Tổ An à?
Cho dù hắn không quá ghét bỏ đứa con rể này, nhưng thật lòng mà nói, tuy hắn không phải phế vật như mọi người nói, nhưng cách hoàn mỹ vẫn thiếu mười vạn tám ngàn dặm.
Tần Vãn Như cũng cau mày nhìn Thu Hồng Lệ, nữ nhân này nhìn thì rất xinh đẹp thông minh, nhưng mắt lại mù à?
Trong đây người không bất ngờ nhất ngược lại là Sở Sơ Nhan, bởi vì nàng ta biết rõ bản sự của Tổ An hơn người khác.
Nhưng nữ nhân này rốt cuộc là vì sao, chẳng lẽ cũng nhìn ra sự bất phàm của hắn à?
Nghĩ đến bí mật vốn chỉ có một mình mình biết lại bị người ta biết, trong lòng nàng ta theo bản năng có một loại cảm giác không thoải mái.
Lúc này Thu Hồng Lệ lại mở miệng:
– Đương nhiên ta biết với thân phận của mình, là khẳng định không có tư cách tranh với đại tiểu thư, yêu cầu của ta chỉ là có thể lặng lẽ đứng bên cạnh A Tổ là được rồi, làm thiếp cũng được, làm nô làm tỳ cũng không sao, ta đều cam tâm tình nguyện.
Sở Trung Thiên:
– …
Tần Vãn Như:
– …
Sở Sơ Nhan:
– …
Chương 574: Chuộc Thân (2)
Tần Vãn Như có chút chưa phục hồi tinh thần, trên đời này có kẻ ở rể trâu bò như vậy à? Mới vào cửa mấy ngày, đã có nữ nhân tìm tới cửa thì không nói, còn luôn miệng xin gả cho hắn làm thiếp?
Nếu là nữ tử bình thường, nàng ta nói không chừng đã trực tiếp phái người đuổi ra, nhưng thanh danh của Thu Hồng Lệ ở Minh Nguyệt Thành rất vang, bộ dạng cũng rất đẹp, khiến nàng ta trong nhất thời không thể hạ quyết tâm để dựa theo biện pháp thường quy mà xử lý.
Nhưng nữ tử mỹ lệ đến mức khiến nàng ta cũng phải khen ngợi, vì sao lại coi trọng tên gia hỏa Tổ An đó?
Thậm chí ngay cả bản thân Tổ An cũng có chút ngây đơ, hai người lúc trước ở trong Thần Tiên Cư có chút ám muội, nhưng vẫn còn lâu mới tới mức bàn tới cưới gả, hơn nữa mọi người không phải đều có ý xấu ư, sao ngươi lại ra bài không theo lẽ thường như vậy?
Sở Trung Thiên ho khẽ một tiếng:
– Thu cô nương, ngươi nói muốn gả cho … Tổ An làm thiếp à?
Hắn tất nhiên sẽ không coi làm nô làm tỳ là thật, với thân phận của Thu Hồng Lệ, sao lại làm nô tỳ được?
Nhưng hắn thật sự vẫn nghĩ không thông, những năm gần đây không biết bao nhiêu quan to hiển quý bị dung mạo của nàng ta khiến cho khuynh đảo, đều muốn nạp nàng ta làm thiếp, nhưng ai nấy đều bị uyển chuyển cự tuyệt, mọi người âm thầm suy đoán, rốt cuộc là loại nam nhân nào mới có thể lọt vào mắt xanh của nàng ta.
Trong giới cao tầng của Minh Nguyệt Thành thậm chí suy đoán nàng ta hơn phân nửa là muốn làm chính thê, chắc sẽ gả cho một chàn trai trẻ tuổi đầy hứa hẹn nhưng vẫn chưa phát đạt.
Nhưng nàng ta chọn đi chọn lại, kết quả lại muốn làm thiếp thất cho một kẻ ở rể là thế quái nào?
– Không sai.
Thu Hồng Lệ ngẩng đầu, ngữ khí kiên định, giống như là đang nói một chuyện vô cùng kiêu ngạo.
Tần Vãn Như không nhịn được nữa:
– Đừng đùa nữa, Thu cô nương là nhân vật nào, muốn trượng phu gì mà không tìm được, sao lại chạy tới làm thiếp cho A Tổ!
Tổ An ở bên cạnh lập tức bực mình, ăn nói kiểu gì vậy, nói cứ như ta là rác rưởi vậy?
Thu Hồng Lệ mỉm cười:
– Không sai, bên cạnh ta có rất nhiều lựa chọn, nhưng ta chọn người chỉ chú trọng tài hoa và nhân phẩm, nhiều năm qua chỉ có duy nhất một mình A Tổ là nam nhân khiến ta động lòng, từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn ta đã biết hắn là nam nhân được định trước trong số mạng của ta rồi.
Tổ An thầm nghĩ ta tin ngươi mới là lạ, lần đầu tiên ngươi nhìn thấy ta rõ ràng là có các loại tính toán.
Nhưng mấy người còn lại vẫn rơi vào trong khiếp sợ chưa khôi phục lại, phải biết rằng bọn họ đều là người sinh ra và lớn lên ở Minh Nguyệt Thành, tất nhiên biết thanh danh của Thu Hồng Lệ trong mấy năm nay vang dội tới mức nào, cho dù họ có nghĩ vỡ cả đầu cũng không nghĩ thông được thế này rốt cuộc là sao.
Thu Hồng Lệ nói tiếp:
– Đương nhiên ta cũng biết thân phận của A Tổ có chút mẫn cảm, mấy năm nay ta cũng coi như có chút danh bạc, cũng tích góp được chút tiền tài, nếu lão gia phu nhân không ngại, ta muốn chuộc thân cho A Tổ, giúp hắn khôi phục tự do.
Tổ An thiếu chút nữa thì phun máu, ai chuộc thân cho ai vậy!
Tần Vãn Như thầm cười lạnh, nữ nhân này cuối cùng cũng nói ra ý đồ đến của nàng ta rồi, lúc trước cái gì mà nguyện ý làm nô làm tỳ đều là mượn danh nghĩa, với thân phận của Thu Hồng Lệ nghĩ lại là không thể.
Hiện giờ đây mới là mục đích thực sự của nàng ta?
Cướp nam nhân cũng cướp tới Sở gia, đúng là muốn phản rồi!
Tần Vãn Như cố nén nộ khí trong lòng, không phát tác ngay lập tức, mà là cười tủm tỉm nhìn Tổ An:
– Sở gia chúng ta đều là người giảng đạo lý, mấy năm nay không truyền ra chuyện dựa vào quyền thế ức hiếp bách tính, cho nên cái này chủ yếu vẫn phải xem bản thân A Tổ có nguyện ý hay không.
Nàng ta cũng không muốn thanh danh của Sở gia có tổn hại, dẫu sao đây là chuyện hắn gây ra, để tự hắn giải quyết là tốt nhất.
– Nguyện ý, sao lại không nguyện ý chứ?
Tổ An thốt lên, có thể khiến một hoa khôi xinh đẹp như vậy chủ động đến chuộc thân cho ta, sau này xin hãy gọi ta là vua bám váy đàn bà!
Ơ, sao lời này nghe giống như đang mắng người vậy?
Tuy hắn không ngại bám váy đàn bà, có điều lần trước cãi nhau với Tần Vãn Như, khiến hắn ý thức được trên thế giới này địa vị của người ở rể là quá thấp, hoàn toàn là phải phụ thuộc của nhà vợ, các loại pháp luật đều không bảo hộ.
Nghĩ như vậy chẳng thà sớm thoát ly thân phận này một chút cho thỏa đáng.
Dù sao với mị lực của ta, đổi thân phận cũng không ngại bám váy đàn bà… A phì phì phì, cái gì mà bám váy đàn bà.
Nam nhân của mị lực như ta, bất tri bất giác cũng khiến nữ nhân vừa mỹ lệ lại có tiền yêu thích, là ta sai sao?
Tần Vãn Như:
– …
Đến từ Tần Vãn Như, điểm nộ khí +666!
Nàng ta vốn tưởng rằng Tổ An sẽ tìm lý do uyển chuyển cự tuyệt đối phương, theo nàng ta, không có nam nhân nào lại vì một nữ tử thanh lâu mà từ bỏ Sơ Nhan thân phận cao quý mà lại mỹ lệ, cho dù đối phương là hoa khôi khiến ngàn vạn nam nhân say đắm.
Hơn nữa vừa hay nhân cơ hội này làm dịu đi quan hệ của mọi người.
Nào ngờ tên này hoàn toàn là ra bài không theo lẽ thường!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hiện tại nếu nuốt lời, ta đường đường là công tước phu nhân thì còn mặt mũi gì nữa?
Khi đang tiến thối lưỡng nan, Sở Sơ Nhan bỗng nhiên mở miệng:
– Ta không đồng ý!
Sở Trung Thiên và Tần Vãn Như cũng có chút bất ngờ, không ngờ nữ nhi lại trực tiếp cự tuyệt như vậy.
Sở Trung Thiên thì cũng thôi, Tần Vãn Như biết một số chuyện giữa hai người, thầm nghĩ chẳng lẽ nữ nhi thật sự thích Tổ An rồi?
Chương 575: Thà Làm Thiếp Cho Anh Hùng, Không Làm Vợ Kẻ Bình Thường
Nghĩ đến nữ nhi giống như thiên tiên và Thu Hồng Lệ diễm danh khắp thiên hạ hiện tại cùng tranh một nam nhân, người không biết còn tưởng rằng nam nhân này là tồn tại bất thế cỡ nào.
Tổ An hắn có đức hạnh tài năng gì?
Đến từ Tần Vãn Như, điểm nộ khí +233!
Thu Hồng Lệ có chút bất ngờ nhìn nàng ta:
– Vì sao Sở tiểu thư lại cự tuyệt, theo ta được biết, tình cảm của hai người các ngươi dường như không tốt lắm, hơn nữa địa vị của A Tổ ở nhà các ngươi cũng rất hèn mọn, nếu tiếp tục thì đối với hai bên đều là một loại tra tấn.
Tổ An thầm cảm thán, nữ nhân này đúng là nói chữ nào chữ nấy đều ăn sâu vào trong lòng ta.
Thầm nghĩ nếu không phải lúc ban đầu biết nữ nhân này dụng tâm kín đáo, hiện tại sợ rằng đã sớm bị nàng ta khiến cho cảm động rồi.
– Những lời này là Tổ An nói với ngươi sao?
Sắc mặt Sở Sơ Nhan có chút khó coi.
Đến từ Sở Sơ Nhan, điểm nộ khí +587!
Tổ An ở bên cạnh thầm nghĩ lão bà là tức giận thật sự rồi, ngay cả A Tổ cũng không gọi.
Thu Hồng Lệ lắc đầu:
– Kỳ nam tử như A Tổ sao lại ở sau lưng nhai lưỡi ngắn như vậy, chỉ có điều những lời này không cần hắn nói, toàn bộ Minh Nguyệt Thành ai mà chẳng biết.
Kỳ nam tử?
Biểu cảm của Sở Trung Thiên và Tần Vãn Như có chút cổ quái, không phải ngươi có hiểu lầm gì đối với từ này chứ?
Trong lòng Sở Sơ Nhan lại run lên, kỳ thật lúc trước nàng ta cũng có thể đoán được một hai, nhưng theo bản năng lảng tránh nghĩ tới mấy vấn đề này.
Hiện giờ nghe thấy từ trong miệng người khác, mới ý thức được trong thời gian qua A Tổ phải chịu bao nhiêu ủy khuất, lại bị bao nhiêu người xem thường.
– Ai nói tình cảm của chúng ta không tốt.
Vừa nghĩ tới những cái này trong lòng Sở Sơ Nhan càng lúc càng áy náy, trực tiếp tiến lên quàng lấy tay Tổ An, bộ dạng giống như chim nhỏ nép vào người hắn,
– Chúng ta chung sinh tử cùng hoạn nạn trong Dao Quang Bí Cảnh, tình cảm vô cùng hài hòa, A Tổ, ngươi nói có phải không?
Tuy trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, nhưng tay kia lại lặng lẽ nhéo vào hông hắn, ý uy hiếp rất rõ ràng.
Sở Trung Thiên giật mình nhìn nữ nhi thân mật với Tổ An như vậy, theo bản năng nhìn về phía, trong ánh mắt lộ ra vẻ nghi hoặc: Có phải ta có chuyện gì không biết không?
Nào ngờ Tần Vãn Như cũng rất bất ngờ, đây hoàn toàn không giống tính tình của nữ nhi.
Cảm nhận được sát ý bên cạnh, Tổ An mỉm cười:
– Không sai, tình cảm vợ chồng chúng ta đích xác rất tốt, ta cũng không nỡ rời khỏi thê tử, Hồng Lệ ngươi chỉ có thể làm thiếp.
Với tính tình của hắn sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy?
Vừa nói vừa vươn tay ra thuận thế ôm eo Sở Sơ Nhan, cảm giác đúng là khiến người ta rung động.
Nhận thấy động tác trên tay hắn, cả người Sở Sơ Nhan cứng đờ, trong nháy mắt đó giống như lập tức muốn bùng nổ.
Có điều chung quy nàng ta vẫn không nói gì, mấp máy môi một lúc rồi cả người lại thả lỏng.
Sở Trung Thiên và Tần Vãn Như vốn nghe thấy hắn trực tiếp bảo Thu Hồng Lệ làm thiếp thì thiếu chút nữa phun ra máu, bộ dạng không biết xấu hổ của tên này thực sự là khiến mọi người có nhận thức mới.
Có điều lập tức chú ý thấy sự dị thường của hai người, nhìn chằm chằm bàn tay trên eo của nữ nhi, thấy nàng không có ý phản kháng, không kìm lòng được mà nhìn nhau, thầm nghĩ chẳng lẽ nữ nhi và hắn đã làm vợ chồng chân chính rồi à?
Sở Trung Thiên thường ngày cũng coi như là hòa ái khách khí với Tổ An, nhưng đây chỉ là vì hàm dưỡng của hắn, hiện giờ vừa nghĩ tới nữ nhi bảo bối được mình khổ cực che chở nuôi lớn lại bị lợn ôm, loại cảm giác mất mát và buồn bực này chắc hẳn chỉ người làm phụ thân mới có thể hiểu được.
Đến từ Sở Trung Thiên, điểm nộ khí +211!
So sánh mà nói thì Tần Vãn Như vẫn dễ chấp nhận hơn, dẫu sao lúc trước từ trong miệng nữ nhi biết được hai người thoát y chữa thương, cũng coi như đã có chuẩn bị tâm lý nhất định.
Thu Hồng Lệ nhìn hai người ôm nhau, bên môi hiện lên một nụ cười như có như không:
– Hồng Lệ há lại là loại nữ nhân không biết thẹn mà chia rẽ gia đình người ta…
Nghe thấy lời nói của nàng ta, Tần Vãn Như gắt thầm, nghĩ chẳng lẽ ngươi lại không phải à?
Sở Sơ Nhan cũng sầm mặt, hiển nhiên tâm tình cũng không tốt lắm.
Thu Hồng Lệ nói tiếp:
– A Tổ đã không nỡ rời khỏi Sở tiểu thư, ta cũng không nỡ rời khỏi ngươi, hay là ta làm muội muội cho Sở tiểu thư đi, không biết Sở đại tiểu thư có nguyện ý hay không?
– Ta đã có muội muội rồi!
Sơ Nhan rất muốn trực tiếp trả lời một tiếng không muốn, có điều nàng ta lo lắng cho tiền cảnh của Sở gia, lý trí vẫn chiếm thượng phong, lạnh lùng bổ sung một câu,
– Nếu ta nói không muốn, có phải Thu cô nương sẽ không nói ra tung tích của thiếu gia Uông gia không?
– Sở tỷ tỷ nói như vậy đúng là khiến ta có chút xấu hổ, chỉ có điều người cơ khổ như chúng ta, để theo đuổi tình yêu đời mình, khó tránh khỏi sẽ dùng chút thủ đoạn, hy vọng tỷ tỷ đừng để ý.
Thu Hồng Lệ cũng thẳng thắng, rất xứng với ngoại hình tuyệt mỹ đó của nàng ta, rất có khí chất lực tương tác, thật sự khó khiến người ta cảm thấy ác cảm.
Chỉ có điều Sở Sơ Nhan vẫn có chút không thoải mái, bởi vì vừa rồi nàng ta ngay cả tỷ tỷ cũng gọi rồi!
Đến từ Sở Sơ Nhan, điểm nộ khí +369!
Nàng ta hít sâu một hơi, trầm giọng nói:
– Với thanh danh và dung mạo của Thu cô nương, trên đời có không biết bao nhiêu người nguyện ý cưới ngươi làm chính thê, giờ làm thiếp của A Tổ chúng ta, liệu có ủy khuất quá không?
Nói thật nàng ta cũng không nghĩ thông, cho dù A Tổ có ưu tú tới mấy, ở trong mắt người đời cũng chỉ là ở rể địa vị thấp kém, nàng ta rốt cuộc có mưu đồ gì?
Chương 576: Hậu Viện Cháy Rồi
– Không ủy khuất!
Thu Hồng Lệ lắc đầu, sau đó tình thâm chân thành nhìn Tổ An,
– Thà làm thiếp của anh hùng cũng không làm vợ kẻ tầm thường, có thể trở thành nữ nhân của A Tổ là phúc khí lớn nhất đời ta, sao lại nói là ủy khuất.
Sở Sơ Nhan:
– …
Sở Trung Thiên:
– …
Tần Vãn Như:
– …
Chỉ có một mình Tổ An là ở đó cười không khép miệng lại được, giống như nhi tử ngốc nhà địa chủ vậy.
Sắc mặt Sở Sơ Nhan biến ảo bất định, một lúc sau mới nói:
– Ta có vấn đề muốn thỉnh giáo Thu cô nương, rốt cuộc là làm sao mà biết được tung tích của Uông công tử, phải biết rằng Sở gia chúng ta động viên vô số nhân lực vật lực cũng vẫn không tra được tung tích của hắn.
– Đây là tỷ tỷ đang hoài nghi ta phái người cướp Uông đại thiểu gia sao? Hồng Lệ làm gì có gan mà dám làm chuyện như vậy.
Thu Hồng Lệ mỉm cười,
– Chỉ có điều mèo có đạo của mèo, chuột có đạo của chuột, ở Thần Tiên Cư khách nhân thiên nam địa bắc đều có có, tốc độ lưu thông của các loại tình báo đều nhanh hơn nơi khác một chút, ta cũng là tình cờ nghe thấy mà thôi.
Sở Sơ Nhan hơi gật đầu, xem như chấp nhận cách giải thích của nàng ta:
– Được, ta đồng ý để ngươi vào cửa, đến lúc đó Sở gia cũng sẽ phái người đến Thần Tiên Cư chuộc thân cho ngươi, phong quang đón ngươi vào nhà, hiện tại ngươi có thể nói với chúng ta Uông công tử đang ở đâu rồi chứ?
Nghe thấy lời nói của nàng ta, Sở Trung Thiên và Tần Vãn Như ở bên cạnh vô cùng sợ hãi.
Tần Vãn Như vội vàng chạy tới kéo nữ nhi sang một bên:
– Sơ Nhan ngươi đừng xung động, chúng ta nghĩ biện pháp khác.
Sở Trung Thiên thì dùng một loại ánh mắt phức tạp nhìn Tổ An, con rể của mình đúng là thần nhân.
Rõ ràng là một lần dân thường, một phế vật trong mắt mọi người, vốn tưởng rằng có thể lấy được nữ nhi bảo bối của mình đã là một tổ bốc khói rồi.
Kết quả hiện tại không ngờ còn được Thu Hồng Lệ diễm danh khắp thiên hạ ưu ái.
Đây há chỉ là mộ tổ bốc khói, quả thực là đã cháy luôn rồi!
Ài, cho dù ta thân là Minh Nguyệt Công, trừ khi sử dụng quyền thế vũ lực, nếu không cũng không thể nạp nữ tử như Thu Hồng Lệ làm thiếp.
Vì sao nghĩ thấy có chút chua chua?
Tổ An Thân là nhân vật chính của sự kiện, lúc này lại trong đầu toàn là những phim truyền hình đã xem kiếp trước, rất nhiều lúc nhân vật chính bị bắt, sau đó hồng nhan tri kỷ vì cứu hắn, không thể không đáp ứng điều kiện của nhân vật phản diện, trao thân cho hắn.
Hiện tại Thu Hồng Lệ chính là nhân vật phản diện đó, ta chính là hồng nhan tri kỷ đó à?
Có điều vì sao trong lòng ta lại một chút ủy khuất cũng không có?
Chuyện tốt như vậy, xin cho ta một tá đi!
Lúc này Sở Sơ Nhan cũng mở miệng:
– Mẹ, trong lòng ta tự có tính toán.
Mấy năm nay rất nhiều nghiệp vụ của Sở gia đều do Sở Sơ Nhan lo liệu, trên trình độ nào đó thì nàng ta cũng coi như là một nửa chủ nhân của Sở gia.
Nghe nàng ta đã quyết định, Tần Vãn Như cũng không tiện nói gì.
Có điều vì sao trong lòng lại không được tự nhiên như vậy?
Toàn bộ Minh Nguyệt Thành, không đúng, toàn bộ Đại Chu triều, kẻ ở rể nhà ai lại kiêu ngạo như vậy?
Mới ở rể mấy ngày, nhanh như vậy đã nạp thiếp rồi?
Nhưng có kẻ ở rể có thể nạp thiếp sao?
Còn là thê tử trong nhà giúp hắn!
Sao cảm thấy người nào cũng có thể đến bắt nạt Sở gia chúng ta vậy, rốt cuộc ai mới là phủ công tước!
Đến từ Tần Vãn Như, điểm nộ khí +66+66+66…
Nghe thấy Sở Sơ Nhan đồng ý, Thu Hồng Lệ cũng thở phào, hôm nay nàng ta tới đây có chút đi nước cờ hiểm, tuy có hơn nửa nắm chắc, nhưng vạn nhất bên Sở gia thật sự không đồng ý, vậy về sau sẽ rất phiền.
Nàng ta cũng thức thời, đối phương đã đáp ứng, nàng ta cũng không lằng nhằng gì nữa, vội vàng nói ra tung tích của Uông Nguyên Long để bình ổn lửa giận của người Sở gia:
– Lúc trước nhận được tin tức, thiếu gia Uông gia dường như bị nhốt ở Diệu Ngọc Phường.
– Diệu Ngọc Phường!
Đám người Sở Trung Thiên thầm nghĩ chẳng trách có thế nào cũng không tìm thấy, Uông Nguyên Long không ngờ bị giấu ở một thanh lâu!
Đám người bọn họ đều tới điều tra những nơi kín đáo hẻo lánh, kết quả người ta lại ở ngay nơi đông đúc.
– Nhạc Sơn!
Sở Trung Thiên vội vàng hạ lệnh, đã biết tung tích của Uông Nguyên Long, vậy chuyện còn lại rất đơn giản?
Chuyện như vậy vẫn chưa cần phiền tới hắn tự thân xuất mã, có Nhạc Sơn dẫn theo một đám tinh nhuệ trong phủ, cho dù là gặp phải Trần Huyền cũng đủ để xử lý.
Rất nhanh Nhạc Sơn liền lĩnh mệnh mà đi, tiếp theo Sở Trung Thiên thì mắt to nhìn mắt nhỏ, nhìn chằm chằm Thu Hồng Lệ.
Dẫu sao so với Uông Nguyên Long, bọn họ quan tâmtới hạnh phúc của nữ nhi hơn.
Sở Trung Thiên châm chước một chút:
– Thu cô nương đó, vì sao ngươi lại coi trọng… Coi trọng A Tổ như vậy? Nói thật, đến bây giờ ta vẫn cảm thấy có chút không dám tin.
Tần Vãn Như và Sở Sơ Nhan ở bên cạnh cũng gật đầu đồng ý, cũng không phải nói Tổ An không tốt, chỉ là việc này cũng quá ly kỳ.
– Hồi bẩm Minh Nguyệt Công, kỳ thật ta cũng không rõ, tình yêu tới vô thanh vô tức, những ngày này trong lòng chỉ có một suy nghĩ, chính là bất chấp tất cả cũng phải gả cho hắn.
Thu Hồng Lệ ngượng ngùng nói.
Sở Sơ Nhan hung hăng lườm Tổ An một cái, tên này cũng không biết là dùng thủ đoạn gì mà lừa người ta.
Đến từ Sở Sơ Nhan, điểm nộ khí +33+33+33…
Nhìn thấy điểm nộ khí lục tục thu được, Tổ An thầm bật cười, bộ dạng ghen tuông của lão bà cũng rất khả ái.
Sở Trung Thiên cũng trợn mắt há hốc mồm, một lúc sau mới thở dài một hơi:
– Nếu sau khi thành công cứu về Uông Nguyên Long, Thu cô nương là tính lúc nào thì rời khỏi Thần Tiên Cư, để ta cũng tiện phái người tới chuộc cô nương ra.
Chương 577: Hậu Viện Cháy Rồi (2)
Tần Vãn Như ở bên cạnh ở dưới bàn hung hăng đá cho trượng phu một cước, khiến Sở Trung Thiên ngây đơ, vội vàng truyền âm hỏi:
– Làm sao vậy phu nhân?
Tần Vãn Như truyền âm trả lời:
– Ngươi việc gì phải tích cực như vậy, khẩn cấp muốn đón người ta về phủ?
Sở Trung Thiên vội vàng giải thích:
– Phu nhân ngươi nói thế, dẫu sao chúng ta cũng đã đáp ứng người ta trước, Sở gia mấy trăm năm đều đã nói là giữ lời, ta không muốn thanh danh của Sở gia lại bị hư hại trong tay chúng ta.
– Ngươi rốt cuộc còn thương nữ nhi không, vội vã đón hồ ly tinh này về phủ để tranh cướp tình cảm với nàng ta,
Trên chân Tần Vãn Như càng lúc càng dùng sức,
– Rốt cuộc là đón cho Tổ An hay là đón cho chính ngươi?
Sở Trung Thiên cười khổ:
– Phu nhân ngươi cũng không phải không biết tình huống của ta, sao ta có thể có suy nghĩ như vậy.
Sắc mặt Tần Vãn Như đỏ lên, cũng biết mình ăn dấm chua là không có đạo lý, có điều tính tình nàng ta xưa nay là như vậy, cũng không nguyện ý chịu thua, tiếp tục lẩm bẩm nói:
– Tuy không thể đụng vào, nhưng nhìn thôi cũng là một loại hưởng thụ, hồ ly mị tử này ngay cả ta là nữ nhân nhìn cũng động lòng, huống chi là nam nhân các ngươi!
Sở Trung Thiên:
– …
Hắn ý thức được giảng đạo lý với lão bà thật sự là không sáng suốt, nói càng nhiều lại càng sai nhiều, dứt khoát ngậm miệng lại.
Thu Hồng Lệ nhìn hai người một cái, giống như đoán được đối thoại giữa bọn họ, mỉm cười:
– Không dám làm phiền Minh Nguyệt Công, kỳ thật những năm qua ta cũng có chút tích góp, hơn nữa đã sớm nói rõ với Hoa mụ mụ của Thần Tiên Cư, tự chuộc thân cho mình vẫn không thành vấn đề.
Mấy người nghe ngơ ngác nhìn nhau, ngay cả Tần Vãn Như cũng bội phục, đã thấy bù tiền, nhưng chưa từng thấy bù tiền như vậy.
Vốn lúc trước gả nữ nhi cho Tổ An, đã cảm thấy Sở gia rất lỗ rồi, nhưng so sánh với Thu Hồng Lệ người ta, cái này có tính là gì.
Có điều nghĩ đến một nữ tử thanh lâu cũng muốn tranh giành nam nhân với nữ nhi của mình, trong lòng Tần Vãn Như càng lúc càng khó chịu, lạnh lùng nói:
– Chút tiền ấy Sở gia chúng ta vẫn bỏ ra được, nếu để Thu cô nương tự mình bỏ tiền chuộc thân, nói ra sẽ khiến người khác chê cười Sở gia chúng ta.
Thu Hồng Lệ lắc đầu:
– Sở phu nhân, ta muốn thanh minh một chút, ta không phải gả vào Sở gia, không phải người của Sở gia, mà là người của A Tổ, cho nên thật sự không dám mặt dày để lão gia phu nhân tiêu tốn.
Tần Vãn Như:
– …
Sở Trung Thiên:
– …
Sở Sơ Nhan:
– …
Ngay cả Tổ An cũng không nhịn được mà cảm thán nói:
– Hồng Lệ, ngươi đối với ta thật sự quá tốt.
– Ngươi câm miệng!
Sở Sơ Nhan và Tần Vãn Như đồng loạt lườm hắn một cái.
Đến từ Sở Sơ Nhan, điểm nộ khí +250!
Đến từ Tần Vãn Như, điểm nộ khí +250!
Tổ An rất thông minh ngậm miệng lại, được tiện nghi còn khoe mã, đích xác có chút gợi đòn.
Thu Hồng Lệ giống như cũng bị dọa cho giật mình, có chút rụt rè nhìn Tổ An, ánh mắt lướt tới lướt lui trên người người Sở gia, vẻ mặt đó muốn điềm đạm đáng yêu bao nhiêu có điềm đạm đáng yêu bấy nhiêu.
Trong lòng Sở Sơ Nhan rất bực bội, thầm nghĩ ta cũng không phải ngươi hung dữ, phản ứng này của ngươi là làm cho ai xem.
Tần Vãn Như cũng vô cùng khó chịu, làm cứ như bọn họ là đại ác nhân đang ỷ thế hiếp người, nhưng chuyện như vậy lại không dễ giải thích.
Đều do tên gia hỏa Tổ An đó!
Hai người không hẹn mà cùng lại lườm Tổ An một cái.
Đến từ Sở Sơ Nhan, điểm nộ khí +444!
Đến từ Tần Vãn Như, điểm nộ khí +444!
Nhìn thấy điểm nộ khí mới thu được, Tổ An bỗng nhiên linh quang chợt lóe, lại tìm được một phương pháp kiếm điểm nộ khí rồi.
Xem ra tìm nhiều hồng nhan tri kỷ không chỉ có thể khiến người ái mộ của bọn họ cống hiến điểm nộ khí, còn có thể khiến canh tranh giữa của hồng nhan tri kỷ cũng cống hiến rất nhiều.
Người ta mở hậu cung, ai nấy sợ giữa nữ nhân không hài hòa, nhưng ta thì khác, giữa bọn họ càng đấu hăng thì càng tốt, như vậy bọn họ sẽ càng tức giận, ta cũng có nhiều điểm nộ khí hơn.
Ta con mẹ nó đúng là thiên tài!
Sở Sơ Nhan cố nén lửa giận, thản nhiên nói:
– Thu cô nương không muốn trở thành người của Sở gia, nhưng A Tổ lại là người của Sở gia, cái khác không nói, đến lúc đó Thu cô nương chuẩn bị sống ở đâu?
– Tỷ tỷ dạy rất phải, là ta nghĩ quá đương nhiên.
Thu Hồng Lệ mỉm cười,
– Về phần sống ở đây, đương nhiên là A Tổ sống ở đâu ta sẽ sống ở đó.
Có điều nếu A Tổ thường ngày ở cùng một chỗ với tỷ tỷ, vậy coi như ta chưa nói gì, cứ an bài cho ta một căn phòng nhỏ là được.
Sở Sơ Nhan tức lắm, nhân này biết rõ ta và Tổ An không ở cùng nhau, nói như vậy không phải đang chọc tức nàng ta sao?
– Nhất định là tên A Tổ này kể khổ ở chỗ nàng ta rồi, bằng không sao nàng ta lại biết rõ ràng như vậy!
Sở Sơ Nhan oán hận nhiên lườm Tổ An một cái.
Đến từ Sở Sơ Nhan, điểm nộ khí +666!
Tần Vãn Như ở bên cạnh thầm cười lạnh, nữ nhân này quả nhiên không hổ là xuất thân từ loại địa phương như Thần Tiên Cư, thủ đoạn rất cao minh, nữ nhi thuần khiết như hoa trắng của ta làm sao có thể là đối thủ của nàng ta, sau này ta phải giúp đỡ nữ nhi nhiều hơn một chút.
Tổ An vội vàng xoa dịu bầu không khí:
– Kỳ thật ta sống ở đâu cũng không sao cả, ha ha!
Hắn thầm nghĩ ba chúng ta ở cùng nhau cũng được, chỉ có điều hắn vì giữ được cái đầu trên cổ, lời này vẫn sáng suốt không nói ra.
Tần Vãn Như mở miệng:
– Thu cô nương, hôm nay sắc trời không còn sớm, việc này chúng ta để sau rồi từ từ nói đi.
Chương 578: Hậu Viện Cháy Rồi (3)
Gừng càng già càng cay, nàng ta tính hạ lệnh đuổi nữ nhân này đi trước, mọi người lại thương lượng một chút nên làm gì.
Ai ngờ sắc mặt Thu Hồng Lệ lại ửng đỏ nói:
– Kỳ thật ta có thể không quay về, dù sao… Dù sao ta cũng là người của A Tổ rồi.
– Tổ An!
Sở Sơ Nhan bỗng nhiên đứng dậy, không nhịn được nữa, một cỗ khí thế cực kỳ băng hàn đột nhiên tỏa ra bốn phía.
Đến từ Sở Sơ Nhan, điểm nộ khí +1024!
Đang muốn nói, bỗng nhiên sắc mặt hiện lên một chút đỏ sẫm không bình thường, sau đó oa một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, cả người không có sức ngã xuống.
Máu tươi còn chưa rơi xuống đất đã hóa thành từng bông tuyết.
– Lão bà!
Tổ An kinh hãi, thay hẳn vẻ cười đùa cợt nhả lúc trước, vội vàng ôm lấy nàng ta.
Thu Hồng Lệ biến sắc, giang hồ đồn đại Sở Sơ Nhan bị nội thương rất nặng, nhưng lại có người nói kỳ thật nàng ta không có trở ngại, hiện giờ vừa thấy, nào ngờ nàng ta lại bị thương nặng hơn lời đồn.
– Cút ngay! Đều là ngươi làm hại nàng ta như vậy, ngươi còn không biết xấu hổ mà chạm vào nàng ta à?
Tần Vãn Như vừa tức vừa vội, vươn tay ra đẩy hắn.
Đến từ Tần Vãn Như, điểm nộ khí +678!
Tổ An lạnh lùng nói:
– Hiện tại chỉ có ta mới có thể cứu nàng ta, ngươi rốt cuộc là muốn xả giận hay là muốn cứu Sơ Nhan?
Tần Vãn Như giật mình, nghĩ đến nữ nhi từng nhắc tới, mấy ngày này đích xác là hắn đang trị liệu, trong nhất thời không ngờ không thể phản bác.
Tổ An bế Sở Sơ Nhan lên, vội vàng chạy tới phòng nàng ta, Tần Vãn Như cũng lòng nóng như lửa đốt đuổi theo.
Sở Trung Thiên thấy Tổ An nói cứu Sơ Nhan, thê tử không ngờ không dị nghị, trong lòng biết khẳng định có chuyện giấu hắn, có điều hắn tin vào phán đoán của thê tử.
Hắn thì ở lại giải quyết hậu quả:
– Thu cô nương, hiện tại sắc trời đã muộn, gần đây trong thành cũng không quá thái bình, đêm nay cứ nghỉ ngơi trong phủ đi.
Thu Hồng Lệ biết hắn là lo lắng mình ra ngoài tiết lộ thương tình thực tế của Sở Sơ Nhan, hơi cúi người nói:
– Đa tạ Minh Nguyệt Công, chuyện hôm nay thật sự xin lỗi.
– Cái này cũng không thể trách ngươi.
Trung Thiên có chút buồn bực xua tay,
– Người đâu, dẫn Thu cô nương xuống nghỉ ngơi.
Hắn lo lắng tới thương tình của Sở Sơ Nhan, cũng vội vã đi xem, không còn tâm tư chu toàn với nàng ta.
– Vâng.
Rất nhanh có gia đinh đến mời Thu Hồng Lệ xuống.
Trên đường Thu Hồng Lệ bỗng nhiên cười:
– Vị tiểu ca này, ngươi định dẫn ta tới phòng nào?
– Đương nhiên là phòng khách.
Gia đinh bị nụ cười minh diễm của nàng ta khiến cho cả người hồn vía lên mây.
– Không bằng dẫn ta tới phòng của cô gia các ngươi đi.
– Thế không thích hợp lắm!
– Vừa rồi không phải lão gia phu nhân đã nói với ngươi rồi à, bọn họ chính là an bài cho ta như vậy mà?
– Ồ, thế à, vậy được rồi.
Một gia đinh bình thường làm sao chống đỡ được mị thuật của Thu Hồng Lệ, hơi thi triển chút thủ đoạn liền khiến đối phương nói gì nghe nấy.
Tổ An ôm Sở Sơ Nhan một đường chạy về phòng nàng ta rồi đặt xuống giường, sau đó đẩy Tần Vãn Nhưra cửa:
– Nhạc mẫu đại nhân, ngươi canh cửa giúp ta, không cho bất kỳ ai tiến vào.
Tần Vãn Như không ngờ khí lực của hắn lại lớn như vậy, còn chưa phục hồi tinh thần đã bị đẩy ra cửa:
– Ta đã gọi ngươi đi thông tri cho Bao đại phu và Kỷ thần y rồi, ngươi trước tiên tạm thời ổn định tình huống của Sơ Nhan là được rồi.
Tổ An lắc đầu:
– Không kịp, hơn nữa với tình huống thân thể hiện giờ của Sơ Nhan, cho dù hai người bọn họ tới cũng vô dụng.
Tần Vãn Như nổi giận:
– Bọn họ là hai vị có y thuật cao minh, bọn họ không được thì chẳng lẽ ngươi được à?
Nghĩ đến chính là tên này dẫn tới một ả hồ ly tinh tới làm hại nữ nhi của mình thảm như vậy, nàng ta lập tức lại giận dữ.
Đến từ Tần Vãn Như, điểm nộ khí +787!
Tổ An vội vàng nói:
– Bệnh khác thì ta khẳng định không bằng hai vị thần y, nhưng tình huống của Sơ Nhan, không ai hiểu biết hơn ta.
Ngươi canh ở cửa, ngàn vạn lần đừng cho người khác tiến vào quấy rầy, ta không thể phân thần một chút nào.
Nói xong cũng không đợi nàng ta phản bác, trực tiếp rầm một tiếng đóng cửa lớn lại.
Tần Vãn Như thiếu chút nữa thì bị dập mũi, đang muốn phát tác, bỗng nhiên nghĩ đến bất kể là đại nữ nhi hay là tiểu nữ nhi, đều từng nhắc tới chuyện hắn trị liệu.
Hơn nữa đoạn thời gian trước cũng đã chứng minh đích xác là hữu hiệu.
Nghĩ đến khi hắn trị liệu cần thoát y, cảnh tượng đó đích xác không thể để người ngoài thấy.
Thế là đành phải canh ở cửa, tính trước tiên để hắn cứu nữ nhi đả rồi chậm rãi tính sổ với hắn sau!
Lúc này đám người Sở Hoàn Chiêu và Sở Trung Thiên cũng nghe tin chạy tới, hai người vội vã muốn vào phòng xem tình huống, lại bị Tần Vãn Như ngăn cản.
– Đừng vào, không tiện.
Tần Vãn Như nói.
Sở Trung Thiên:
-???
Ta thăm nữ nhi của mình thì có gì mà không tiện?
Sở Hoàn Chiêu cũng có phản ứng:
– Tỷ phu đang ở bên trong cứu tỷ tỷ à?
Tần Vãn Như ừ một tiếng.
Sở Hoàn Chiêu thở phào nhẹ nhõm:
– Vậy Tỷ tỷ chắc không sao rồi.
Tần Vãn Như nhướng mày, vì sao nhị nữ cũng tín nhiệm Tổ An như vậy? Thậm chí có một chút cảm giác giống như sùng bái.
– Có phải có chuyện gì mà ta không biết không?
Sở Trung Thiên nghĩ đến lúc trước khi trao đổi với Thu Hồng Lệ, phản ứng của mẹ con bọn họ cũng rất kỳ quái.
Tần Vãn Như do dự một chút vẫn nói lại chuyện Tổ An chữa bệnh cho nữ nhi.
– Thì ra lúc trước Sơ Nhan có chuyển biến tốt là nhờ hắn.
Sở Trung Thiên bỗng nhiên sửng sốt,
– Đợi đã, ngươi nói bọn họ khi trị liệu phải cởi quần áo à?
Chương 579: Thần Tiên Khó Cứu
Tần Vãn Như gật đầu:
– Đích xác là như vậy, bởi vì phải dùng châm cứu khai thông ra hàn khí trong cơ thể Sơ Nhan.
Sở Trung Thiên một lúc sau vẫn chưa phục hồi tinh thần, nghĩ đến cải trắng vất vả lắm mới nuôi lớn được lại bị lợn ôm, tâm tình cũng thể tốt được:
– Quan hệ của bọn họ đã… Thân mật đến trình độ này rồi à?
– Chắc là sự cấp tòng quyền thôi…
Ngữ khí của Tần Vãn Như cũng có chút không quá chắc chắc, vốn nàng ta không tin nữ nhi sẽ coi trọng Tổ An.
Nhưng phản ứng ghen tuông của nữ nhi vừa rồi không qua được mắt nàng ta, đồng thời nghĩ đến ngay cả loại nữ nhân ưu tú như Thu Hồng Lệ cũng tự tìm tới cửa, nữ nhi coi trọng hắn hình như cũng không phải là chuyện khó có thể chấp nhân.
Nhưng vì sao nàng ta lại thủy chung không nghĩ ra Tổ An có đức hạnh tài năng gì mà có thể hấp dẫn được những nữ tử ưu tú như vậy, ngay cả tiểu nữ nhi của mình cũng ngoan ngoãn nghe lời hắn.
Chẳng lẽ tên này còn có sở trường gì mà ta không biết sao?
Lúc này Tổ An đang ở trong phòng xem xét thương tình của Sở Sơ Nhan, từ khí cơ nhận thấy hàn khí trong cơ thể nàng ta đang càn quét tới rối tinh rối mù.
Lúc trước những ngày trước vất vả lắm mới xử lý được cho nàng ta đều kiếm củi ba năm thiêu một giờ, hơn nữa hiện giờ tình trạng thân thể của nàng ta còn xấu hơn lúc chưa trị liệu.
Trong cơ thể giống như dâng lên bão tuyết cuồng bạo, tùy thời đều có khả năng vẫn diệt sinh cơ của nàng ta.
– Ngươi tránh ra, ta không cần ngươi cứu.
Sở Sơ Nhan vươn tay ra muốn đẩy hắn, đáng tiếc trên người lại một chút khí lực cũng không có, ngược lại ngã vào trong lòng hắn.
– Ngươi đừng kích động, tình huống thân thể hiện tại của ngươi rất không ổn, tùy thời đều có khả năng sẽ chết.
Tổ An vội vàng đỡ nàng ta.
– Chết có gì không tốt, dù sao ta đã sớm nên chết rồi.
Ngữ khí của Sở Sơ Nhan lạnh lùng, không hề có cảm giác sinh cơ bừng bừng của người trẻ tuổi.
Tổ An quýnh lên:
– Trong bí cảnh ta cửu tử nhất sinh mới cứu được ngươi về, ngươi sao có thể tự mình từ bỏ!
Nghe thấy hắn nhắc tới chuyện trong bí cảnh, biểu cảm của Sở Sơ Nhan nhu hòa hơn một chút, chỉ có điều nghĩ đến chuyện vừa rồi, nàng ta lại nhíu mày.
Lúc này Tổ An đang bắt mạch cho nàng ta, chú ý chặt chẽ tình huống thân thể.
Cảm thấy khí tức trong cơ thể nàng ta lại dao động, vội vàng nói:
– Ngươi không phải vì chuyện vừa rồi mà tức giận chứ, thật sự không phải như ngươi nghĩ đâu.
– Ta có gì mà tức, dù sao sau khi ta chết, vừa hay khôi phục thân tự do cho ngươi, đồng thời cũng thành toàn cho ngươi và vị Thu cô nương kia.
Không biết có phải bởi vì thân thể quá yếu ớt hay không? Sở Sơ Nhan phát hiện mình rất khó khống chế cảm xúc giống như thường ngày.
Tổ An không nhịn được mà mỉm cười:
– Thì ra lão bà ngươi cũng biết ghen.
– Nói hưu nói vượn, ta ghen cái gì.
Sắc mặt Sở Sơ Nhan đỏ lên, quay đầu sang bên không nhìn hắn nữa.
Đồng thời trong lòng cũng thầm kỳ quái, mình bị làm sao vậy? Vì sao lại tức giận như thế, không giống tính cách của ta chút nào.
Chẳng lẽ đúng là vì hắn?
Tổ An không nhịn được nói:
– Lão bà, nếu ta nhớ không lầm thì trước kia mấy lần ta hỏi ngươi, ngươi đều nói không ngại ta tìm nữ nhân khác mà?
Sắc mặt Sở Sơ Nhan lạnh lùng:
– Không sai, ta đích xác từng nói như vậy.
Nhưng có thể như vậy sao, khi đó hai ta cũng chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, vốn không có cùng tiếp xúc gì, tất nhiên không muốn ích kỷ trói buộc trụ như vậy.
Nhưng hiện giờ hai người đều…
Đến từ Sở Sơ Nhan, điểm nộ khí +233!
– Lão bà ngươi quả nhiên đang ghen.
Tổ An nhẹ nhàng ôm nàng ta vào lòng, hiện giờ thân thể của nàng ta rét lạnh giống như một khối băng, có điều lại không cứng như băng, ngược lại còn mềm như bông.
Sở Sơ Nhan đang muốn phản kháng, lại nghe thấy hắn nói tiếp:
– Ta và Thu Hồng Lệ đó thật sự không có gì phát sinh, ta cũng không biết vì sao nàng ta lại nói như vậy, có thể là mị lực của ta quá lớn, dẫn tới nàng ta thèm muốn thân thể ta, nhưng ta tuyệt đối không… Không làm chuyện gì có lỗi với ngươi cả, ta có thể thề!
Hắn nói đến một nửa bỗng nhiên nhớ tới chuyện lúc trước với Tuyết Nhi, vội vàng đổi giọng thật nhanh.
– Thật à?
Lực lượng khế ước của Thế giới này rất cường đại, Sở Sơ Nhan theo bản năng cũng tin tám phần.
Có điều nghe thấy hắn nói Thu Hồng Lệ thèm muốn thân thể hắn, sao lại muốn đánh hắn thế?
– Đương nhiên là thật, trong nhà có lão bà giống như thiên tiên, sao ta lại đi để ý đến nữ nhân khác.
Tổ An cười nói.
Sắc mặt Sở Sơ Nhan đỏ lên:
– Thu cô nương người ta rõ ràng cũng rất đẹp.
– Mục đích của nàng ta sợ rằng không được đơn thuần, chỉ là hiện tại ta vẫn chưa rõ rốt cuộc nàng ta đang mưu cầu gì.
Tổ An trầm giọng nói.
Sở Sơ Nhan cũng dần dần thoát khỏi phẫn nộ lúc trước, lý trí một lần nữa chiếm thượng phong:
– Ngươi nói như vậy đích xác có chút khác thường, người như nàng ta sao lại coi trọng ngươi.
Tổ An:
– …
Ta hảo ý an ủi ngươi, ngươi lại lên tiếng đả thương người như vậy là không đúng đâu.
Nhìn thấy phản ứng của hắn, Sở Sơ Nhan cười một tiếng, quả thật là giống như băng tuyết mới tan:
– Được rồi, biết mị lực của ngươi lớn rồi, có lẽ người ta chỉ đơn thuần là thích ngươi.
– Thế nghe còn được.
Tổ An hừ một tiếng, có điều rất nhanh lại nhíu mày nói,
– Lão bà, hiện tại tình huống trong cơ thể ngươi không quá ổn.
Sở Sơ Nhan cũng thu hồi nụ cười, thân là một người tu hành, sao nàng ta không biết tình huống của mình lúc này, hơi lắc đầu, lạnh lùng nói:
– Chính như có câu sinh tử đều có định số, lúc trước ta nên chết rồi, hiện tại sống lâu thêm mấy ngày cũng là may mắn.
Chỉ tiếc hiện giờ Sở gia gió thổi mưa phun, Tiểu Chiêu lại không hiểu chuyện…
Chương 580: Thần Tiên Khó Cứu (2)
Tổ An không nhịn được cắt ngang lời nàng ta:
– Giờ là lúc nào rồi, ngươi còn ở đây quan tâm tới người khác.
– Để ta nói hết đã, bằng không sẽ không cơ hội đâu.
Sở Sơ Nhan gắng gượng nói:
– Hiện giờ Sở gia chúng ta bị kẹp giữa Hoàng thượng và Tề Vương, đây là đang đi ngược đại thế, đáng tiếc chúng ta có truyền thống và vinh quang gia tộc ngàn năm phải giữ gìn, không muốn bị bất kỳ một phương nào thôn tính, cho nên kết cục đã được định trước.
– Vốn có ta ở đây, còn có thể thử xem có thể kiên trì đến khi tân hoàng đăng cơ hết cùng lại thông hay không, nhưng hiện tại xem ra là không có cơ hội rồi, chỉ dựa vào cha mẹ ta thì một cây chẳng chống vững nhà.
– A Tổ, sau khi ta ra đi, ngươi có thể giúp Sở… Ài, thôi, ngươi sống ở Sở gia quả thật không vui, ta yêu cầu như vậy là rất ích kỷ.
– Có điều vẫn hy vọng ngươi đáp ứng ta một chuyện, tương lai nếu Sở gia thật sự có chuyện không hay xảy ra, ngươi nể tình Tiểu Chiêu đối đãi với ngươi không tệ, giúp ta chiếu cố nàng ta.
Ngoài ra ta còn có muội… Khụ khụ, ta còn có đệ đệ ở kinh thành đọc sách làm con tin, nếu có thể thì ngươi cũng giúp ta cứu hắn khỏi khổ hải.
Nghe thấy nàng ta dùng ngữ khí yếu ớt bình thản nói những cái này, Tổ An vừa buồn cười vừa đau lòng:
– Sao lại ở đây nói di ngôn, ai bảo ngươi sẽ chết?
Sở Sơ Nhan cười buồn bã:
– Ta tu luyện nhiều năm như vậy, chút phán đoánnày vẫn phải có, hiện giờ với tình huống này của ta, cho dù thần tiên tới cũng không cứu được, biện pháp châm cứu bài hàn của ngươi lúc trước hiện tại cũng không dùng được.
Lúc trước hàn khí trong cơ thể nàng ta chỉnh thể vẫn ở trong phạm vi có thể khống chế, cho nên có thể thông qua loại phương thức tế thủy trường lưu này để bài ra ngoài cơ thể từng chút một.
Nhưng hiện giờ hàn khí trong cơ thể nàng ta đã triệt để tràn ra, trở thành một mảng biển rộng, châm cứu hút ra chút hàn khí căn bản là vô ích.
– Thần tiên tới không cứu được nhưng ta lại có thể, chắc ngươi biết còn có một biện pháp.
Tổ An nhìn con mắt mỹ lệ của nàng ta, nói.
Sở Sơ Nhan đầu tiên là ngẩn ra, qua một lúc cuối cùng cũng có phản ứng, khuôn mặt vốn yếu ớt tái nhợt lập tức đỏ bừng:
– Không được, tuyệt đối không được!
– Chẳng lẽ ngươi thà chết cũng không muốn sao?
Tổ An có chút mất mát.
– Đương nhiên!
Sở Sơ Nhan theo bản năng đáp, có điều lập tức cũng ý thức được có vấn đề, vội vàng giải thích,
– Không phải ta bởi vì ngươi…Ái dà, tóm lại loại chuyện này ngươi bảo ta đáp ứng thế nào được.
– Nhưng chúng ta vốn chính là vợ chồng.
Tổ An lộ ra vẻ tươi cười.
– Chúng ta chỉ một đôi vợ chồng giả.
Sở Sơ Nhan vội vàng sửa đúng lại.
– Giả à?
Tổ An không nhịn được nói,
– Về danh, chúng ta đã cưới hỏi đàng hoàng, tất cả mọi người của Minh Nguyệt Thành đều biết chúng ta là vợ chồng; về thực, chúng ta đã sớm làm chuyện vợ chồng…
Sở Sơ Nhan vội vàng muốn giải thích, Tổ An lại nói:
– Về tâm, nếu ngươi thật sự không muốn, vậy vừa rồi vì sao biết chuyện của ta và Thu Hồng Lệ lại tức giận như vậy?
– Ta…
Sở Sơ Nhan ngỡ ngàng, trong lòng loạn thành một đống, nàng ta cũng không rõ mình rốt cuộc là nghĩ như thế nào.
Thấy nàng ta thất thần, Tổ An liền thuận thế cúi đầu hôn tới, lúc này cần nam nhân chủ động.
Rất nhiều chuyện quan hệ nam nữ chỉ cách một lớp giấy, nếu như đâm thủng rồi, rất nhiều chuyện sẽ thuận lý thành chương, nếu một mực duy trì, chắc cuối cùng ngược lại sẽ càng lúc càng xa.
Môi bị, hai mắt Sở Sơ Nhan trợn tròn, hai tay cũng nắm chặt vạt áo của hắn.
Lúc này đại phu Bao Hữu Lộ của Sở phủ vội vàng chạy đến, đang muốn đẩy cửa vào, lại bị Tần Vãn Như cản lại.
– Phu nhân, đây là ý gì? Tiểu thư không phải đang bệnh nặng sao?
Bao Hữu Lộ tò mò hỏi.
Sắc mặt Tần Vãn Như đỏ lên:
– Bên trong có người, hiện tại sợ rằng không tiện lắm.
– Ơ, chẳng lẽ là Kỷ thần y tới trước rồi?
Nhìn thấy vẻ thẹn thùng lướt qua trong giây lát trên mặt đối phương, Bao Hữu Lộ theo bản năng vuốt râu, thầm nghĩ phu nhân đúng là kiều diễm như hoa, nếu ta trẻ lại hai mươi tuổi, nói không chừng cũng sẽ động lòng với nàng ta.
Sở lão gia phúc khí tốt thật, chỉ tiếc…
Ài, tạo hóa trêu người.
– Vậy cũng không phải, có người khác, làm phiền Bao tiên sinh chờ một chút.
Tần Vãn Như giải thích.
– Ơ? Chẳng lẽ trong Minh Nguyệt Thành này còn có cao nhân y thuật khác à? Vậy đợi lát nữa lão phu cũng rất muốn kiến thức một chút.
Bao Hữu Lộ tò mò nhìn vào trong phòng.
Tần Vãn Như có chút xấu hổ, thầm nghĩ đợi lát nữa mạnh giải thích như thế nào.
Sở Trung Thiên từ ban đầu đã lo lắng đi tới đi lui, lúc này không nhịn được nữa, kéo thê tử sang một bên hỏi:
– Phu nhân, A Tổ rốt cuộc là có đáng tin hay không? Hay là chúng ta cứ để Bao tiên sinh vào xem đi, hoặc là đi mời Kỷ thần y?
Câu sau hắn nói rất khẽ, để tránh làm tổn thương đến mặt mũicủa Bao Hữu Lộ.
Tần Vãn Như cũng không dám xác định:
– Cũng không biết, nhưng Sơ Nhan dường như rất tín nhiệm hắn, chắc là đáng tin.
Sở Hoàn Chiêu ở bên cạnh lập tức kêu lên:
– Ta cũng rất tín nhiệm tỷ phu, hắn nhất định có thể trị khỏi cho tỷ tỷ!
Tần Vãn Như dùng ngón tay ấn vào đầu nữ nhi, hừ một tiếng:
– Tiểu nha đầu lừa đảo ngươi góp vui cái gì!
Sở Trung Thiên nghe mà trợn mắt há hốc mồm:
– Thì ra ngươi cũng không chắc chắn, không ngờ lại dám để cho hắn trị?
– Được rồi được rồi,
Trong lòng Tần Vãn Như rất bực bội,
– Ngươi an bài cho hồ ly mị đó thế nào rồi?
– Hồ ly mị tử?
Sở Hoàn Chiêu sửng sốt, tò mò nhìn chằm chằm hai người.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










