- Home
- Truyện Hệ Thống
- [Dịch] Vừa Thành Tiên Thần Con Cháu Cầu Ta Đăng Cơ
- Tập 128 : Phúc Nguyên đạo, Bất Diệt Mệnh Chủ (2) (c1271-c1280)
[Dịch] Vừa Thành Tiên Thần Con Cháu Cầu Ta Đăng Cơ
Tập 128 : Phúc Nguyên đạo, Bất Diệt Mệnh Chủ (2) (c1271-c1280)
❮ sautiếp ❯Chương 1271 – Phúc Nguyên đạo, Bất Diệt Mệnh Chủ (2)
Lo lắng trong lòng Thiên Đế lần nữa bị dẫn ra, hắn bức thiết muốn đi trước vào Đại La tiên vực, truy cầu cảnh giới càng cao hơn.
Tên Phúc Nguyên thánh mẫu truyền khắp hết thảy thiên địa Tiên đạo, Phúc Nguyên đạo cũng khắc sâu khắc sâu vào trong lòng chúng sinh.
Đại La tiên vực, trước Chư Thiên Đại Đạo Thụ.
Vạn Phật thủy tổ, Bỉ Ngạn đạo quân, Bắc Đấu chân nhân, Huyền Đề tổ sư, Địa Tàng đại tôn trống rỗng xuất hiện, cùng nhau nhìn về phía Bạch Kỳ.
– Lực lượng công đức thật khổng lồ.
– Chuyện đương nhiên, trong năm tháng dài đằng đẵng, thánh mẫu tương trợ qua bao nhiêu sinh linh, trong đó bao gồm cả chúng ta.
– Đúng vậy, nàng nên có thiện quả này.
– Bất quá công đức của nàng có chút không đúng, Thiên Đạo là muốn trợ nàng đột phá?
– Tu vi của nàng tại tăng trưởng!
Các Đại La thấp giọng nghị luận, đều rất khiếp sợ.
Khí tức của Bạch Kỳ nhanh chóng tăng trưởng, đã vượt qua phần lớn Tiên Đế, khí tức của nàng không hoàn toàn là tu vi của mình, còn có Thiên Đạo oai.
Kiếm Thần cũng đang chú ý Bạch Kỳ, hắn bỗng nhiên có chỗ minh ngộ.
Sáng lập công đức giáo phái, nhìn như là vì chúng sinh, vì thôi động Tiên đạo, nhưng người được lợi có hạn, mà Phúc Nguyên đạo khác biệt, có thể bao trùm chúng sinh, bất kể cảnh giới nào, cho nên Bạch Kỳ nhận được phản hồi của Thiên Đạo lớn hơn.
Ở trong cảm giác của hắn, Bạch Kỳ hao hết lực lượng công đức của mình, lại đổi lấy Thiên Đạo công đức càng thêm bàng bạc, lực lượng Thiên Đạo công đức không còn vô hình vô sắc, có thể tăng lên thực lực của sinh linh.
Công đức cũng có thể khiến người ta mạnh lên?
Các Đại La mở rộng ánh mắt, càng thêm kính trọng Bạch Kỳ.
Bạch Kỳ đi con đường này thật không đơn giản, vì chúng sinh chúc phúc, này chính là một con đường trả giá không ngừng không nghỉ, Bạch Kỳ rất có thể sẽ hoang phế tất cả thời gian tu luyện, đây đối với Đại La mà nói là không thể bắt chước.
Thiên Đạo công đức buông xuống kéo dài nửa canh giờ, đợi Thiên Đạo công đức tán đi, Bạch Kỳ hiển lộ thân ảnh, sau đầu nàng lơ lửng một vòng sáng màu vàng kim, khuếch tán co vào vòng đi vòng lại.
Khí tức của Bạch Kỳ đã lột xác, trên người nhiều thêm một phần thánh khí, dù là Kiếm Thần đều có chút nhìn không thấu nàng.
Cũng không phải Bạch Kỳ đã đi đến Đại La, mà là nàng có công đức quá lớn, có thiên uy bảo hộ, dù cho Đại La cũng không thể nhìn trộm nàng.
Nói theo một ý nghĩa nào đó, người đi công đức chi lộ tương đương với thân tín, tôi tớ của Thiên Đạo, cho nên Thiên Đạo càng chiếu cố người tu hành công đức.
Phúc Nguyên đạo xem như được thành lập.
Bên trong Tử Tiêu cung phía xa xa, Khương Trường Sinh lộ ra nụ cười.
– Để ta dìu ngươi đi một đoạn.
Khương Trường Sinh yên lặng suy nghĩ, Bạch Kỳ có thể có tạo hóa như vậy, chỉ dựa vào công đức chi pháp của nàng cũng không đủ, ở trong đó có Khương Trường Sinh trợ giúp.
Hắn thu hồi ánh mắt, sau đó đem ánh mắt nhìn về phía chỗ sâu trong Đại Thiên thế giới, trực tiếp khóa chặt chiến trường lớn nhất giữa Đạo Diễn và Huyền Mệnh.
Phạm vi của chiến trường cực kỳ lớn, liên quan đến rất nhiều vị diện vũ trụ, nhiều vô số kể chiến trường lớn nhỏ, hình thành một vòng chiến vô biên vô tận.
Trận chiến này đã kéo dài trên vạn năm, Mệnh Thánh đối Diễn Thánh, Mệnh Quân cùng Diễn Quân thì suất lĩnh đại quân của riêng mình tung hoành giao chiến, số lượng thương vong của hai bên rất nhiều, nhưng vẫn không ngừng có viện quân liên tục lao đến.
Trước mắt, Đạo Diễn chiếm cứ ưu thế, nơi ưu thế phát ra ở chỗ chiến đấu của Thánh cảnh, một vị Diễn Thánh kiềm chế năm vị Mệnh Thánh, khiến cho tình hình chiến đấu cực kỳ không công bằng, thậm chí năm vị Mệnh Thánh đều rơi vào hạ phong, bị vị Diễn Thánh kia áp chế.
Khương Trường Sinh diễn toán một thoáng, vị giá trị hương hỏa của Diễn Thánh kia vượt qua ba trăm vạn Thiên Đạo giá trị, năm vị Mệnh Thánh đều thấp hơn trăm vạn Thiên Đạo giá trị hương hỏa, không phải đối thủ cũng bình thường.
Bất quá Diễn Thánh như thế nào mạnh hơn Mệnh Thánh nhiều như vậy?
Khương Trường mang Sinh cảm thấy có thể có quan hệ đến Đại Đạo sinh cơ.
Hắn không có lập tức ra tay, mà chú ý Thánh cảnh chiến đấu….
Cuồng phong đáng sợ bừa bãi tàn phá hư không, hai bóng người sóng vai trôi nổi, nhìn phương hướng sóng gió kéo tới.
Chính là Thần Thương, Kỷ Táng mà Khương Trường Sinh trước đó gặp phải trong Quỷ Vực, hai người trước khi đi còn truyền âm cho Khương Trường Sinh, tự xưng đến từ Động Ô Thần Đài.
– Đạo Diễn mạnh mẽ đã để vùng lĩnh vực này mất cân bằng, xem ra bọn hắn đã lợi dụng Đại Đạo sinh cơ, một khi Bất Diệt Mệnh Chủ của bọn hắn đột phá, đi đến Đạo Hư Tôn Chủ càng cao hơn, bọn hắn có tư cách bước ra vùng lĩnh vực này, siêu thoát đạo thống trong lĩnh vực xung quanh đều sẽ thành con mồi của bọn họ.
Kỷ Táng trầm giọng nói, ánh mắt lấp lánh.
Thần Thương lắc đầu nói:
– Ngươi ta tuyệt không phải đối thủ của vị Diễn Thánh kia, quên đi thôi, chúng ta về trước đi.
Kỷ Táng cau mày nói:
– Xuyên qua lĩnh vực, cần hao phí quá nhiều thời gian, chờ chúng ta trở lại, trăm vạn năm đã trôi qua, Đạo Diễn rất có thể đã tiêu diệt Huyền Mệnh, Trấn Xu, hoàn thành đạo thống lột xác.
Chương 1272 – Các phương cường giả, đục nước béo cò?
Đối với cường giả như bọn hắn mà nói, mấy trăm vạn năm không coi là cái gì, nhưng đối với tình thế bây giờ mà nói, mấy trăm vạn năm thay đổi sẽ tạo thành kết quả bọn hắn không thể coi nhẹ.
Hai người lâm vào trong yên lặng.
Bọn hắn tới vùng lĩnh vực này, chính là tính tới Đại Đạo sinh cơ nhưng có thể giáng sinh ở đây, nhưng khi bọn hắn mới đến, bị quỷ ma dây dưa, hãm sâu vào trong Quỷ Vực, nếu không phải gặp được Khương Trường Sinh, bọn hắn sẽ bị nhốt rất nhiều năm.
Một bên khác, có bảy thân ảnh đang đến gần chiến trường, chính là Trần Khư thất hung đã từng tập kích Hòa Quang Mệnh Quân, bị Khương Trường Sinh bắt.
Nghe nói ba đại siêu thoát đạo thống khai chiến, bọn hắn sao có thể bỏ lỡ.
– Ha ha ha, đại ca, thật là nhiều sinh khí, ăn bọn hắn, chúng ta tất có thể mạnh lên.
– Huyền Mệnh thật sự nhỏ yếu, lại bị Đạo Diễn đánh thành dạng này, Trấn Xu cũng là phế vật, cho Trần Khư truyền thừa của chúng ta, lại đánh không lại Đạo Diễn.
– Không có cảm nhận được khí tức của tên kia, xem ra hắn thật không thuộc về ba phe siêu thoát đạo thống.
– Đừng đề cập tên kia, thật sợ hắn đột nhiên xuất hiện, ta cũng không muốn lại vào chiếc đỉnh kia.
Trần Khư thất hung một bên tiến lên, một bên nghị luận, bọn hắn tham lam ngửi ngửi khí tức sinh linh phía trước, nhanh chóng tới gần vòng chiến.
Cuộc chiến giữa Huyền Mệnh và Đạo Diễn còn hấp dẫn thế lực khác trong hư không, phần lớn đều là Siêu Thoát giả lấy lực chứng đạo, đã bỏ qua đạo thống của mình, trong đó bao gồm cả võ đạo.
Tiên đạo cũng tới, tới đều là tiên đế.
Bọn họ đều là tu vi đi đến bình cảnh, nghĩ đến bảo vật của Huyền Mệnh, Đạo Diễn, tìm kiếm Thiên Cơ.
Số lượng sinh linh chuyển động ở rìa vòng chiến cực kỳ khổng lồ, ngoại trừ chiến trường Thánh cảnh, cơ hồ đều có thân ảnh bọn hắn đục nước béo cò.
Khương Trường Sinh nhìn xem những người tu tiên kia biểu hiện, chưa nói tới hài lòng, cũng chưa nói tới thất vọng, dù sao siêu thoát đạo thống chiến tranh rất nguy hiểm, Tu Tiên giả có thể tham gia trong đó, đã rất khó được, thời gian Đạo Diễn, Huyền Mệnh phát triển sao mà dài đằng đẵng, Tiên đạo không đến hai trăm vạn năm có thể tham gia vào cuộc tranh phong của bọn hắn, đã rất không tệ.
Ngoại trừ Tu Tiên giả, Khương Trường Sinh còn nhìn thấy một chút tồn tại nhìn quen mắt.
Đến từ hai vị sinh linh Động Ô Thần Đài, Trần Khư thất hung, Võ đạo võ giả, Khương Trường Sinh thậm chí còn cảm nhận được một vài khí tức của đạo thống quen thuộc.
Tỷ như Cổ Thuật, Nguyên Thuật, Thần Đạo các loại, thì ra, các đạo thống đã từng xưng bá qua Hư Không Vô Tận, cũng khai chi tán diệp tại Đại Thiên thế giới, mặc dù không kịp ba đại siêu thoát đạo thống, nhưng những Siêu Thoát giả lấy lực chứng đạo cũng sẽ truyền thừa tiếp phương pháp tu hành của đạo thống.
Khương Trường Sinh phát hiện một điểm, chính là Đại Thiên thế giới vẫn như cũ dùng nhân tộc làm chủ, ba đại siêu thoát đạo thống đều là nhân tộc, điều này nói rõ Đại Thiên thế giới từng xảy ra qua cuộc chiến giữa các chủng tộc, nhân tộc đứng ở đỉnh phong, dĩ nhiên, cũng có khả năng chẳng qua là chỗ lĩnh vực của hắn như thế, có khả năng ở trong hư không lĩnh vực rộng lớn hơn sẽ không phải nhân tộc làm chủ.
Ánh mắt của hắn rơi vào trong chiến đấu của Thánh cảnh.
Từ thực lực những Thánh cảnh này đến xem, vô luận Mệnh Thánh, Diễn Thánh đều rất khó vượt qua một ngàn vạn Thiên Đạo giá trị hương hỏa, chênh lệch thật sự quá lớn, nếu như vượt qua ngàn vạn Thiên Đạo giá trị hương hỏa, không nên cùng cấp với Thánh cảnh, đến mức Đạo Diễn, Huyền Mệnh có tồn tại vượt qua ngàn vạn Thiên Đạo hương hỏa giá trị hay không, Khương Trường Sinh cảm thấy chưa hẳn không có.
Tựa như Đạo Diễn, tám mươi mốt vị Diễn Thánh, mong muốn tập trung quyền lực, tất nhiên có tồn tại mạnh hơn trấn áp.
Thời gian nhanh chóng trôi qua.
Đợi Hòa Quang Mệnh Quân trở về chiến trường, Khương Trường Sinh vẫn không có ra tay, cái này khiến Hòa Quang Mệnh Quân rất hoài nghi thành ý của Khương Trường Sinh, nhưng chuyện cho tới bây giờ, hắn cũng không quản được Khương Trường Sinh, chỉ có thể tham chiến.
Một vị Mệnh Quân gia nhập cũng không khó cải biến xu hướng của cuộc chiến giữa hai siêu thoát đạo thống.
Mấy trăm năm về sau, lại thêm một vị Diễn Thánh buông xuống, trong nháy mắt cải biến tình hình chiến đấu, ngay khi Khương Trường Sinh chuẩn bị ra tay, bốn vị Mệnh Thánh đến, ổn định tình hình chiến đấu.
Bây giờ là hai vị Diễn Thánh đại chiến chín vị Mệnh Thánh, vị Diễn Thánh thứ hai đến kém xa vị Diễn Thánh đang quyết chiến, cùng chênh lệch không lớn hơn Mệnh Thánh, mà tình hình chiến đấu đang dần thay đổi, Đạo Diễn bắt đầu rơi vào hạ phong.
Như thế để Khương Trường Sinh xem trọng Huyền Mệnh hơn, ba đại siêu thoát đạo thống có thể cản tay nhiều năm, nội tình tất nhiên chênh lệch không lớn.
Khương Trường Sinh chuyển dời ánh mắt, nhìn về phía chiến trường càng xa xôi.
Phiến chiến trường này mặc dù hùng vĩ, nhưng tuyệt không phải chiến trường lớn nhất, Đạo Diễn mở ra vô số chiến trường, có chiến trường phân biệt đối kháng Huyền Mệnh, Trấn Xu, mà chiến trường lớn nhất ở vào một chỗ khác của hư không, chủ lực của ba phương siêu thoát đạo thống hội tụ ở này, có thể nói là Thần Ma đại chiến, vượt qua trăm vị Thánh cảnh tồn tại đang đại chiến, trong những năm này, uy áp của chiến trường kia đã truyền đến Đại La tiên vực, càng có uy phong đáng sợ cuốn tới.
Chương 1273 – Đại Dục Diễn Thánh, bí pháp của Đạo Diễn (1)
Ở trong mảnh chiến trường lớn nhất này, Khương Trường Sinh nhìn thấy Diễn Thánh càng cường đại hơn, phạm vi hệ thống diễn toán đã bao trùm chiến trường kia.
Sáu trăm năm mươi vạn Thiên Đạo giá trị hương hỏa.
Giá trị hương hỏa như vậy đã đủ để quét ngang Quỷ Vực.
Nhưng hắn vẫn như cũ là Diễn Thánh, cái này khiến Khương Trường Sinh càng thêm chắc chắn chủ nhân Đạo Diễn vượt qua ngàn vạn giá trị hương hỏa, chẳng qua không ở trong phạm vi hệ thống dò xét mà thôi.
Khương Trường Sinh phát hiện, phạm vi Tu Tiên giả sôi nổi thật to lớn, khắp nơi đều có Tu Tiên giả, sinh linh mạnh mẽ mà bản thổ Đại La tiên vực đản sinh cũng bắt đầu xông xáo hư không, thậm chí còn khai thiên tích địa tại nơi khác, phồn diễn sinh sống.
Như thế là chuyện tốt, chờ sinh linh của Tiên đạo trải rộng Đại Thiên thế giới, Tiên đạo sẽ rất khó vong, còn có thể thúc đẩy Tiên đạo phát triển tốt hơn.
Cứ như vậy, Khương Trường Sinh một mực ở vào trạng thái quan chiến.
Đại chiến giữa siêu thoát đạo thống có thể nói trầm bổng chập trùng, hiểm tử hoàn sinh, tình hình chiến đấu một mực thay đổi, vô luận người nào rơi xuống hạ phong đều có thể thay đổi tình huống, Khương Trường Sinh thấy được những lực lượng khác của ba đại siêu thoát đạo thống, bọn hắn cũng có trận pháp cùng với bảo vật của mình, thậm chí còn có bí pháp.
Tỷ như Đạo Diễn, bọn hắn có khả năng tập trung những người có cùng một cảm xúc thiên phú, truyền thiên phú lực lượng cho một người, để bọn hắn có thể tạm thời sinh ra mấy vị chiến lực Diễn Thánh, chẳng qua là thời gian kéo dài không lâu.
Bí pháp của Huyền Mệnh thì là rất khó hoàn toàn chết đi, Khương Trường Sinh thấy không ít người Huyền Mệnh phục sinh, ngay cả hồn phách cũng có thể tái sinh.
Đến mức Trấn Xu, tạm thời không nhìn ra, quá đúng quy đúng củ, bất quá so với Huyền Mệnh, Đạo Diễn, đại quân của Trấn Xu có tính ổn định mạnh hơn, đại quân Trấn Xu ở các phương chiến trường chưa bao giờ loạn trận qua, cứng như bàn thạch, mặc dù đồng bào chết đi càng ngày càng nhiều, bọn hắn cũng chưa từng bối rối, mặc dù một mực liên tục lùi về phía sau, bọn hắn còn đang tử chiến.
Trong hư không phá toái, các loại hàn phong bừa bãi tàn phá, hình thành từng đầu trường long kinh khủng, điên cuồng xoay chuyển thân thể.
Hòa Quang Mệnh Quân ổn định thân hình, vẻ mặt cực kỳ khó coi, Lam Châu dưới chân đã sinh ra vết rách, hắn không kịp điều chỉnh khí tức, một đạo lãnh quang chạy nhanh đến, hắn vội vàng xoay người tránh né.
Ầm!
Một thân ảnh trống rỗng xuất hiện trước người hắn, một chưởng đánh trúng bộ ngực của hắn, đánh hồn phách của hắn ra khỏi thân thể.
Mấy tên Mệnh Quân đi theo đánh tới, vây công vị Diễn Quân đã đánh Hòa Quang Mệnh Quân trọng thương.
– Hừ! Mệnh số của Huyền Mệnh đã định, các ngươi phí công giãy dụa, sẽ chỉ làm mình càng thêm tuyệt vọng.
Vị Diễn Quân này cười lạnh nói, hai mắt tràn ra khí diễm màu xanh lam, song chưởng nâng lên, trong chốc lát, vùng hư không này biến sắc, đếm không hết Thanh Lam liệt diễm đốt cháy hư không, đó là cảm xúc biến thành, đại biểu cho nội tâm của hắn.
Các Mệnh Quân không có bối rối, lưng tựa lưng, thi triển thủ đoạn, thần lực bàng bạc trùng kích bốn phương tám hướng, muốn phá lĩnh vực mà vị Diễn Quân này bố trí.
Một bên khác.
Côn Luân giáo chủ cũng đang tham chiến, khoảng cách Hòa Quang Mệnh Quân không tính quá xa, tay phải hắn cầm phất trần, đối chiến mười mấy vị Diễn Thiên, trong lòng bàn tay trái có vài vị Diễn Thiên bị nhốt, không thể nhảy ra trong lòng bàn tay của hắn.
Oanh —
Hư không vặn vẹo, một cỗ áp lực mênh mông đáng sợ kéo tới, Côn Luân giáo chủ quay người, nhanh chóng vung lên phất trần, phất trần như bút lông vung vẩy, lại vạch ra một dãy núi vĩ ngạn vô song nằm ngang ở phía trước hắn.
Nương theo một tiếng nổ vang rền càng thêm đinh tai nhức óc vang lên, dãy núi vĩ ngạn lay động kịch kiệt, không đến một hơi thời gian liền bị đập tan.
Một đạo thân ảnh xuyên qua vô số đá vụn, thẳng hướng Côn Luân giáo chủ, con ngươi Côn Luân giáo chủ co rụt lại, sau đầu bay lên một tòa Kim Chuông, bắn ra hư ảnh, cấp tốc bao hắn lại.
Người đến chém tới một đao, không có đánh nát hư ảnh kim chuông, lại đánh Côn Luân giáo chủ bay ra ngoài.
Sắc mặt Côn Luân giáo chủ tái đi, khóe miệng tràn ra máu tươi, không chỉ là thân thể thụ thương, ngay cả linh hồn đều gặp chấn thương.
Hắn chăm chú nhìn thân ảnh đang nâng đao phương xa, đối phương đang bễ nghễ nhìn hắn.
– Bò sát từ đâu tới, cũng dám nhúng tay vào tranh đấu của siêu thoát đạo thống, ta nhớ kỹ khí tức của ngươi, về sau nhìn thấy cùng ngươi đồng đạo của người, ta đều sẽ sẽ giết.
Thân ảnh nâng đao dứt lời, lần nữa lao thẳng đến Côn Luân giáo chủ.
Thân là tồn tại số một số hai trong Tiên Đế, hắn còn gặp được khốn cảnh, chớ nói chi các Tiên Đế khác.
Đạo Diễn bắt đầu thanh lý những sinh linh mong muốn đục nước béo cò, không chỉ Tiên đạo gặp phải đả kích, thế lực khác cũng giống như thế.
Một bên khác của chiến trường, võ đạo cũng giống như thế, thậm chí thảm hại hơn, dù sao võ đạo yếu hơn Tiên đạo.
Võ Chiến thần thánh cùng mười mấy vị Thần Thánh bảo hộ lấy đám võ giả Võ đạo Thiên cảnh, bọn hắn bị một vị Diễn Quân trấn áp, tình huống nguy cấp.
Chương 1274 – Đại Dục Diễn Thánh, bí pháp của Đạo Diễn (2)
Kỷ Táng, Thần Thương đến từ Động Ô Thần Đài cũng không có gặp nạn, thực lực bọn hắn mạnh mẽ, Diễn Quân bình thường đều không phải đối thủ của bọn họ.
– Trận chiến này nên chung kết, Đạo Diễn nghe lệnh, kính dâng ra lực lượng của các ngươi, kết thúc trận chiến tranh sớm nên kết thúc này.
Một đạo âm thanh vang dội vang vọng hư không, trong giọng nói ẩn chứa lửa giận.
Côn Luân giáo chủ đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại, đỉnh hư không như mặt kính bị phá toái, mười một tôn thân ảnh tản ra khí tức khủng bố buông xuống, chín bóng người trong đó vây công hai thân ảnh bên trong, chiêu thức của bọn hắn rung chuyển lực lượng Đại Đạo.
Theo đỉnh hư không phá toái, bầu trời hư không giống như bị cất cao vô số lần, ngẩng đầu nhìn lại, ngay cả Tiên Đế đều cảm thấy cao không bờ bến, Diễn Thánh, Mệnh Thánh cách bọn họ xa xôi, nhưng thị lực của bọn họ có thể thấy thân ảnh Diễn Thánh, Mệnh Thánh.
– Rút lui!
Côn Luân giáo chủ lúc này cao giọng quát, thân ảnh đao nâng ở trước mặt hắn vẫn đang dây dưa hắn, đao khí xen lẫn hận ý mảnh liệt bộc phát ra thế công hung mãnh, căn bản không cho hắn không gian xê dịch.
Thân ảnh nâng đao lần nữa vung đao, một đao này giống như trảm không gian trước mắt Côn Luân giáo chủ ra làm hai nửa, Côn Luân giáo chủ vung ra mười hai viên ngọc châu, hình thành trận pháp ngăn cản, nhưng bị một đao này dễ dàng đánh tan, dẫn tới thân thể hắn cũng bị trảm diệt, cũng may hồn phách trốn được nhanh.
Thân ảnh nâng đao không tiếp tục truy đuổi, mà giơ cao đao trong tay, truyền đi sự thù hận của của mình sang chỗ khác.
Hư không có các loại khí tức bay lên, dùng tốc độ cực nhanh xông đến một vị Diễn Thánh phía trên, các Mệnh Thánh cũng không cách nào ngăn cản Đạo Diễn truyền thâu thần lực, lực lượng của bọn hắn không thể đụng vào, bọn hắn chỉ có thể tăng tốc thế công, nhanh chóng trấn áp hai vị Diễn Thánh.
Diễn Thánh đang hấp thu lực lượng tộc nhân ở bốn phương tám hướng tên Đại Dục Diễn Thánh, thân hình cường tráng, khoác lên hắc giáp, quanh thân lượn lờ khói đen mang theo khí tức Đại Đạo, hắn một bên chống cự nhóm Mệnh Thánh công kích, một bên tham lam hấp thu lực lượng trên người đồng đạo.
Diễn Thánh bên cạnh dùng hết toàn lực, tranh thủ thời gian cho hắn.
Ngoại trừ ứng đối thế công bá đạo của chín vị Mệnh Thánh, bọn hắn vẫn phải phòng bị thân ảnh không cùng thời không đánh tới, những thân ảnh này sẽ trống rỗng xuất hiện ở trước mặt bọn hắn, căn bản không có cách phán đoán trước.
Thánh cảnh của các Đạo thống chiến đấu tạo ra uy áp để toàn bộ sinh linh có loại sắp cảm giác không thở nổi, vô cùng lo sợ, bọn hắn dồn dập rời xa, dù cho là Diễn Quân, Mệnh Quân, đều không dám tới gần.
Thánh và Quân chênh lệch lớn biết bao.
Dưới cái nhìn soi mói của bọn hắn, Đại Dục Diễn Thánh cao cao tại thượng điên cuồng hấp thu Đạo Diễn thần lực, thân hình lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được cấp tốc bành trướng, trong chớp mắt đã giống như Sáng Thế thần, giống như mới buông xuống từ đỉnh của vũ trụ, ở trước mặt hắn, những Hung thú hư không khổng lồ hơn các đại thiên địa đều lộ ra nhỏ bé như hạt bụi.
– Đáng chết, sao hắn lại có thể hấp thu nhanh như vậy?
– Tất nhiên là Đại Đạo sinh cơ, chỉ có một khả năng này.
– Không được, không thể lại để cho hắn hút tiếp, bằng không chúng ta đều phải chết.
– Đáng giận, chỉ kém một chút, lúc trước kém một chút đã phong ấn được hắn.
– Chính là bởi vì kém một chút, cho nên hắn mới điên cuồng không kiêng kỵ hấp thu cảm xúc của chúng sinh Đạo Diễn, hắn cũng sẽ tiếp nhận cái giá cực lớn.
Nhóm Mệnh Thánh tức miệng mắng to, không thể bảo trì thong dong, mặc cho bọn hắn tiến công như thế nào, vẫn rung chuyển không được thân hình Đại Dục Diễn Thánh, chỉ có thể đưa mắt nhìn Đại Dục Diễn Thánh càng ngày càng mạnh, đáy lòng của bọn hắn bắt đầu rơi xuống thâm uyên tên là Tuyệt Vọng.
– Xong…
Hòa Quang Mệnh Quân nhìn thân ảnh rung động của Đại Dục Diễn Thánh, mặt mũi tràn đầy vẻ tuyệt vọng.
Trận chiến này, sinh linh Đạo Diễn sao mà nhiều, nếu như bọn hắn hội tụ toàn bộ lực lượng vào một chỗ, sẽ mạnh bao nhiêu?
Những sinh linh Huyền Mệnh điên cuồng nhân cơ hội này đồ sát những sinh linh Đạo Diễn kính dâng ra lực lượng, trong lúc nhất thời, số lượng lớn sinh linh Đạo Diễn ngã xuống, bất quá Diễn Quân cùng một vài Diễn Thiên cũng không có bởi vì kính dâng cảm xúc lực lượng mà mất đi sức chiến đấu, mặt khác, theo khí thế Đại Dục Diễn Thánh càng ngày càng mạnh, cũng có rất nhiều sinh linh Huyền Mệnh mất đi đấu ý chí, dồn dập bắt đầu rời xa chiến trường.
Huyền Mệnh còn như vậy, huống chi những sinh linh các đạo chạy tới vì lợi ích, Tiên đạo, võ đạo đều đang rút lui.
– Dám chống lại Đạo Diễn, người nào cũng đừng hòng trốn, cùng nhau yên diệt theo vùng hư không này đi.
Đại Dục Diễn Thánh lạnh giọng cười nói, song chưởng hắn hợp lại cùng nhau, quanh thân không ngừng tóe hiện thần lực quang hồng, đánh tan từng tôn thân ảnh khác thời không trống rỗng xuất hiện, mà lực lượng của chín vị Mệnh Thánh đã không thể rung chuyển hắn.
Thấy thế, chín vị Mệnh Thánh lập tức kết trận, hồn phách của bọn hắn toát ra từ trong cơ thể, dồn dập bắt đầu điều động thần lực, thần lực của bọn hắn bùng nổ, hình thành màn sáng bay lên, trong thời gian cực ngắn ngưng tụ thành cột sáng, trên không bờ bến, cho tới sâu trong bóng tối.
Chương 1275 – Tiên đạo Đạo Tổ, thay trời hành đạo (1)
Huyền Mệnh đại trận, ánh vàng lập lòe, ẩn chứa nhiệt độ cao đến cực hạn, khiến cho lực lượng ba ngàn Đại Đạo rung động, lại mơ hồ hiện hình, tựa như ba ngàn thần lôi đang nhấp nháy.
Trong Huyền Mệnh đại trận, thân hình Đại Dục Diễn Thánh không có bị hoàn toàn che giấu, bị đại trận cắt ra, Đại Dục Diễn Thánh lộ ra càng thêm khủng bố, giống như một tuyệt thế Ma Thần bị phong ấn sắp giết ra khỏi trận.
Oanh!
Một cỗ uy áp càng cường đại hơn buông xuống, khiến cho chín vị Diễn Thánh động dung, những sinh linh đang chạy trốn đều dừng lại, không phải bọn hắn không muốn trốn, mà có một bàn tay vô hình nắm lấy bọn hắn, quả thực để bọn hắn không thể động đậy.
– Làm sao có thể, đây là lực lượng gì?
Hồn thể Côn Luân giáo chủ run rẩy, trong lòng tràn ngập hối hận.
Hắn không nên cuốn vào trận chiến này, có lẽ hắn nên khổ tu thêm trăm vạn năm đã chứng được Đại La.
Hắn còn như vậy, huống chi những sinh linh khác, phàm là sinh linh không thuộc về ba đại siêu thoát đạo thống đều đang hối hận.
Tham lam hại bọn hắn, trước khi ba đại siêu thoát đạo thống khai chiến, đại bộ phận người trong bọn họ đều không dám trêu chọc siêu thoát đạo thống.
Những sinh linh không hối hận thì đang giận mắng, tỷ như Trần Khư thất hung, Động Ô thần đài Kỷ Táng, Thần Thương.
– Tên đó thật muốn hủy diệt vùng hư không này.
Thần Thương trợn trừng hai mắt, nghiến răng nghiến lợi nói.
Trước đó chẳng qua là lo lắng Đạo Diễn quá mạnh, về sau sẽ uy hiếp được Động Ô thần đài, bây giờ thấy Đạo Diễn hành động, hắn thật sự nổi giận.
Hủy diệt hư không, đó là tội lỗi lớn.
Động Ô thần đài kính sợ hư không cùng Đại Đạo nhất, cho rằng vô luận mạnh cỡ nào, đều không thể bỏ qua hư không tồn tại, dù sao bọn hắn mạnh hơn, cũng phải sinh tồn ở hư không.
Ánh mắt Kỷ Táng đầy âm lãnh, bất đắc dĩ nói:
– Bằng vào thực lực của chúng ta, căn bản ngăn cản không được hắn, hiện tại chỉ có thể cầu nguyện Huyền Mệnh còn có người mạnh hơn ra tay.
Khí tức của Đại Dục Diễn Thánh đã vượt qua Thánh cảnh bình thường, dù có Mệnh Thánh tới, vẫn không đủ để thay đổi càn khôn, bọn hắn hiện tại chỉ có thể chờ mong chủ nhân Huyền Mệnh đến, thế nhưng mọi người rất rõ ràng chủ nhân Huyền Mệnh rất khó đến, bởi vì chiến trường không chỉ ở nơi này.
– Không được! Ngăn không được!
Một Mệnh Thánh cắn răng hô, mặt mũi tràn đầy vẻ lo lắng.
Sắc mặt tám vị Mệnh Thánh khác cũng khó coi, một khi trận chiến này bị Đạo Diễn chung kết, chiến trường còn lại lại có thể chống bao lâu?
Oanh!
Đại Dục Diễn Thánh trong Huyền Mệnh đại trận đã đi đến mức độ sắp chèn phá trận pháp, không sai, là thân hình sắp vượt qua đường kính của đại trận, phải biết là mặt ngoài phạm vi của đại trận đủ để chứa mấy chục phương Đại La tiên vực.
– Mệnh Thánh các ngươi còn muốn giãy dụa, thật sự hài hước! Đi theo vùng hư không này cùng nhau yên diệt đi!
Âm thanh của Đại Dục Diễn Thánh lần nữa vang lên, trong giọng nói tràn ngập thoải mái.
Toàn bộ sinh linh trên chiến trường đều có thể cảm nhận được một cỗ khí tức hủy diệt khó có thể tưởng tượng sắp bùng nổ.
Hòa Quang Mệnh Quân triệt để hết hy vọng, mặt xám như tro cùng đợi bi kịch buông xuống, hắn thậm chí quên đi cường giả trước kia mà hắn thỉnh qua.
– Hừ!
Một tiếng hừ lạnh truyền đến, khiến cho cỗ khí thế khủng bố đang tăng vọt kia hơi ngưng lại, lực lượng trói buộc trên người chúng sinh yếu bớt, một luống ánh sáng chói mắt từ sâu trong hư không truyền đến, xua tan hắc ám, chiếu rọi hư không phá toái, trong hư không giống như có vô số mảnh vỡ của mặt kính nổi lơ lửng, phản chiếu bộ dáng của chúng sinh.
Trong cường quang kia, một thân hình hiện ra, đó là một thân ảnh ngồi trên thần tọa.
Côn Luân giáo chủ cùng với những Tu Tiên giả khác trừng to mắt, tất cả đều phấn khởi.
– Tiền bối!
Hòa Quang Mệnh Quân mừng rỡ kêu lên, hắn không ngờ đối mặt mạnh mẽ Diễn Thánh như thế, Khương Trường Sinh còn dám đến.
Võ đạo một phương, Thương Thủy Thiên nhận ra thân ảnh của Khương Trường Sinh, Đạo Tổ trong truyền thuyết ra tay đều là ngồi trên thần tọa, mà hắn thấy được những người tu tiên kia đanh lộ ra vẻ sùng bái.
Như thế xem ra, vị này là vị trước đó gặp phải trong Quỷ Vực kia.
Sắc mặt Thương Thủy Thiên vô cùng phức tạp, nhìn thân ảnh Khương Trường Sinh, cả người lâm vào trong hoảng hốt.
Đệ nhất thiên tư của Võ đạo – Võ Tắc nhìn Khương Trường Sinh, trong mắt tràn đầy vẻ hướng tới.
Trong tuyệt cảnh, dáng người này thật sự làm cho người ta tâm trí hướng về, nhất người mà trong lòng mang theo tâm thái truy đuổi mạnh nhất.
Trần Khư thất hung nhìn thấy Khương Trường Sinh, bị dọa đến run lẩy bẩy, dồn dập lui lại.
Kỷ Táng cùng Thần Thương thì kinh hỉ quá đỗi, bọn hắn không ngờ ở trong đây còn có thể gặp được ân nhân cứu mạng mình.
Khương Trường Sinh thi triển Pháp Thiên Tướng Địa, dáng người hắn không thấp bé hơn Đại Dục Diễn Thánh, lại thêm Đại Đạo Càn Nguyên Thần Tọa bộc phát thần quang, khí thế của hắn thậm chí càng mạnh, Thái Cực Huyền Đạo Tướng từ từ bay lên ở phía sau thần quang, Hồng Mông Thần Nguyên Khí toát ra từ dưới đáy thần tọa, vờn quanh thần tọa, đủ loại hình ảnh lộ ra để hô hấp của chúng sinh dồn dập.
Người đến thật không đơn giản.
Chỉ xem trận thế đã rất khó lường.
Huyền Mệnh không xác định Khương Trường Sinh có phải đồng minh là hay không, nhưng Đạo Diễn hết sức xác định Khương Trường Sinh là địch nhân, bằng không cũng sẽ không nhảy ra tại lúc này, tranh phong cùng Đại Dục Diễn Thánh.
Chương 1276 – Tiên đạo Đạo Tổ, thay trời hành đạo (2)
Oanh!
Huyền Minh đại trận bỗng nhiên nổ tung, khí tức màu vàng kim kinh khủng bùng nổ, chấn động đến tám vị Mệnh Thánh biến thành tro bụi, cơ hồ trong nháy mắt, một đạo quang mang dùng tốc độ nhanh hơn lao đến, chiếu rọi thân hình của chúng sinh.
Chỉ thấy Thiên Hỏa âm Dương Đại Diệt Kính lơ lửng trước mặt Khương Trường Sinh, mặt kính bắn ra ánh sáng, chỗ mà luồng ánh sáng chiếu tới, sinh linh ở trong đó đều được bảo hộ, chống cự khí tức màu vàng đốt cháy.
Trong kim diễm cuồn cuộn, Đại Dục Diễn Thánh bước ra, tay phải nắm lấy một thanh đại đao do khí diễm màu vàng kim ngưng tụ mà thành, lưỡi đao là khí diễm, cháy hừng hực, ý chí vặn vẹo, ánh mắt của hắn khóa chặt Khương Trường Sinh, chau mày.
Lực lượng của hắn là hấp thu tới, cũng không phải thuộc về mình, cho nên cảnh giới của hắn không có tăng lên, hắn nhìn không thấu Khương Trường Sinh rốt cuộc mạnh cỡ nào, nhưng trực giác nói cho hắn… Đối phương rất mạnh.
Diễn Thánh đứng ở phía sau Đại Dục Diễn Thánh hoảng hốt đến cực điểm, chúng sinh Đạo Diễn không có lực lượng của cảm xúc, càng có thể cảm thụ được Khương Trường Sinh mạnh mẽ.
– Ngươi đến từ đạo thống phương nào?
Đại Dục Diễn Thánh lạnh giọng hỏi.
Ở đây nhiều như vậy sinh linh, Khương Trường Sinh đương nhiên sẽ không trang điệu thấp.
– Ta chính là Tiên đạo Đạo Tổ, sinh tại vùng hư không này, ta không cho phép ngươi hủy diệt nó, ngươi mạo phạm Đại Đạo, ta sẽ đại biểu Thiên Đạo tru diệt ngươi.
Âm thanh của Khương Trường Sinh vang lên, trong đạm mạc lộ ra cường thế ngoài ta còn ai.
– Tru diệt ta? Hài hước! Tiên đạo từ đâu tới, ta chưa từng nghe tới, chịu chết đi!
Đại Dục Diễn Thánh tức giận quát, ngàn tỉ cảm xúc dung nhập vào trong cơ thể hắn, dẫn đến hắn đã không thể bảo trì lý trí, trong lòng hắn chỉ có một ý nghĩ, đó chính là hủy diệt hết thảy, chung kết chiến trường nơi đây, người nào đến, người đó đều phải chết.
Hắn giơ lên đại đao trong tay, gào thét chấn động hư không, hư không phá toái phía sau đều biến thành màu tím sậm, u ám đến cực điểm, ngay sau đó, vô tận sóng lửa màu vàng lao tới bao phủ toàn bộ hư không, nhanh chóng lướt qua hắn.
Này sóng lửa cao không bờ bến, cũng không nhìn thấy đáy, có thể thôn phệ hết thảy ở dọc đường, không có khe hở chạy trốn.
Khương Trường Sinh mở miệng nói:
– Chống lại lực lượng của Thiên Đạo, không nên còn tồn tại.
Vừa dứt lời, một chùm sáng khủng bố lướt qua từ đỉnh đầu hắn, dùng tốc độ mà Diễn Thánh, Mệnh Thánh đều không kịp phản ứng xuyên thủng sóng lửa, trực tiếp đánh sóng lửa xơ xác.
Đại Thiên Tru Đạo Chỉ.
Ngôn Xuất Pháp Tùy.
Sau khi sóng lửa bị đánh tan, thân ảnh Đại Dục Diễn Thánh xuất hiện, bộ ngực của hắn bị xuyên thủng ra một lỗ thủng to, toàn thân hắn cứng đờ, khó tin nhìn về phía người mình.
Không có khả năng.
Đại Dục Diễn Thánh ở trong lòng gào thét, hắn có thể cảm nhận được một cỗ lực lượng cực kỳ đáng sợ muốn phá hủy toàn bộ thân thể của hắn, hắn cấp tốc xua tan thân thể tàn phá, hóa thành Đạo Diễn Thần lực, hình thành khí hải huyễn lệ bảy màu, cấp tốc bao phủ tới Khương Trường Sinh.
Trong khoảnh khắc, chúng sinh đều bị thần lực của Đại Dục Diễn Thánh ảnh hưởng cảm xúc, thất tình lục dục nổi lên trong lòng, đủ loại cảm xúc đều có.
Khương Trường Sinh đưa tay, Vạn Vật Tam Thiên Đỉnh bay ra trong lòng bàn tay, miệng đỉnh bắn ra hấp lực bá đạo, đột nhiên thôn phệ hết khí hải bảy màu tràn ngập trong hư không.
Không đến hai hơi thời gian, toàn bộ khí hải bảy màu đều bị Vạn Vật Tam Thiên Đỉnh thôn phệ, hư không khôi phục thành bộ dáng phá toái, một đường ranh cực hạn màu đen phân hư không một thành hai, chính là phá hư do Đại Thiên Tru Đạo Chỉ tạo thành, giống như vẽ cho hư không một tia hắc tuyến, rất khó bị xóa đi.
Các Diễn Thánh con dư lại cấp tốc lấy lại tinh thần, quay người muốn trốn.
Kết quả, vừa quay người, bọn hắn đã cảm giác trời đất quay cuồng, ngay sau đó liền rơi vào trong Vạn Vật Tam Thiên Đỉnh.
Tám vị Mệnh Thánh bị diệt thân thể đã khôi phục hồn thể, bọn hắn nghẹn họng nhìn trân trối nhìn về phía Khương Trường Sinh, khó mà bình phục cảm xúc.
Chúng sinh cũng chưa có lấy lại tinh thần, hết thảy đến quá nhanh, kết thúc quá đột ngột, bọn hắn thậm chí không có ý thức được Đại Dục Diễn Thánh đã chiến bại.
Toàn thân Kỷ Táng run rẩy, hắn bắt lấy tay của Thần Thương, run giọng nói:
– Đạo Hư Tôn Chủ nhất định là Đạo Hư Tôn Chủ…..
Thần Thương không có phản bác, cũng không có đồng ý, chẳng qua là ngây ngốc nhìn Khương Trường Sinh.
Lúc này, Đại Đạo Càn Nguyên Thần Tọa thay đổi hướng đi, mang theo Khương Trường Sinh rời khỏi, chúng sinh nhìn thần tọa lướt đi mới thanh tỉnh lại.
– Diễn Thánh bại?
– Ti — Làm sao có thể! Vị Diễn Thánh vừa rồi kia bộc phát ra khí thế cường đại dường nào.
– Tiên đạo Đạo Tổ, các ngươi có từng nghe tới?
– Tiên đạo, không phải chính là đám người dựa vào ngoại vật kia sao?
– Thật cường đại, Thiên Đạo Tiên đạo chẳng lẽ cũng là siêu thoát đạo thống?
Chúng sinh kinh hô, đám tu tiên giả thì cảm giác vinh hạnh, ngẩng đầu ưỡn ngực.
Võ đạo một phương kinh ngạc nhất, Tiên đạo hai chữ đối với bọn hắn mà nói, quá nhạy cảm.
Toàn thân Võ Tắc run rẩy, lúc trước hắn một mực dùng việc hạ gục Đạo Tổ làm mục tiêu tu hành, mặc dù bị mang đến Đại Thiên thế giới, trong lòng hắn vẫn kìm nén cỗ năng lực này.
Nhưng hiện tại…
Chương 1277 – Thất thải Lưu Ly Kiều, đại thiên náo loạn (1)
Nhìn Tiên đạo Đạo Tổ tan biến tại sâu trong hư không, phần lớn người tham chiến vẫn chưa có lấy lại tinh thần, chín vị Mệnh Thánh cùng các Mệnh Quân dồn dập bày ra thế công, diệt trừ sinh linh Đạo Diễn.
Sau khi bị Đại Dục Diễn Thánh hấp thu cảm xúc lực lượng, lực lượng đại quân Đạo Diễn không lớn bằng lúc trước, huống chi giờ phút này sĩ khí tán loạn.
Càng ngày càng nhiều sinh linh đầu nhập vào trong đại chiến, nhóm Diễn Quân còn lại tuyệt không phải đối thủ của chín vị Mệnh Thánh, bọn hắn lúc này ra lệnh rút lui, người phía dưới có thể rút lui, bọn hắn thối lui không được.
Đại Dục Diễn Thánh chẳng qua là ví dụ rất ít, nhận được lực lượng Đại Đạo sinh cơ mới mạnh như vậy, thực lực của phần lớn Diễn Thánh, Mệnh Thánh sai biệt không lớn.
– Tiên đạo Đạo Tổ, người này tuyệt đối là tồn tại cường đại nhất vùng hư không này.
– Có cường giả như vậy đối phó Đạo Diễn, hư không phải đổi chủ rồi.
– Vị Đạo Tổ này rất không tệ, ta biết một vị Tu Tiên giả, trước kia ta còn cảm giác truyền thuyết về Đạo Tổ quá khuếch đại, hôm nay gặp mặt, ngược lại đánh giá thấp hắn.
– Trận chiến này có lẽ có thể thay đổi cách cục Đại Thiên thế giới, ít nhất thì Đạo Diễn có thể sẽ bị trọng thương.
– Bí pháp kính dâng cảm xúc của Đạo Diễn thật sự quá nguy hiểm, không thể lưu bọn hắn sống sót.
Nhóm sinh linh một bên kinh ngạc tán thán, một bên truy sát Đạo Diễn, bọn hắn bắt đầu nhằm vào Đạo Diễn.
Kỷ Táng, Thần Thương cũng đang cảm khái.
Bọn hắn đến từ đạo thống mạnh hơn, kiến thức rộng rãi, nhận định Khương Trường Sinh đã đạt đến cảnh giới Đạo Hư Tôn Chủ.
Dù sao thì trong Động Ô thần đài chỉ có Đạo Hư Tôn Chủ, đối với bọn hắn mà nói, cũng thuộc về nhân vật thần thoại, chỉ thấy qua một lần.
Một bên khác.
Khương Trường Sinh đã trở lại Tử Tiêu cung, một trận chiến này không tệ, chẳng qua là vùng hư không kia bị phá hư tương đối nghiêm trọng, cần rất nhiều thời gian khôi phục.
Hắn đưa thần niệm nhìn vào Vạn Vật Tam Thiên Đỉnh, hai vị Diễn Thánh còn đang giãy dụa, chẳng qua là phí công.
Dù sao cũng là Diễn Thánh, giữ lại để Vạn Vật Tam Thiên Đỉnh luyện hóa, còn có thể hấp thu lực lượng của bọn hắn hình thành cấm chế mới.
Ánh mắt Khương Trường Sinh một lần nữa nhìn về phía chiến trường, sau khi mất đi Diễn Thánh, quân lính Đạo Diễn tan rã, đã phân ra ngàn vạn con đường chạy trốn.
– Trường Sinh ca ca lúc trước xảy ra chuyện gì?
Mộ Linh Lạc hỏi.
Khí thế của Đại Dục Diễn Thánh thật sự quá mạnh, mạnh đến ngay cả Đại La tiên vực đều bị kinh động, nàng mới bừng tỉnh từ trạng thái tu luyện, sau đó thấy Khương Trường Sinh tan biến, trong nội tâm nàng không khỏi khẩn trương, cũng may Khương Trường Sinh trở về.
Bạch Kỳ cũng lại gần, khẩn trương lại chờ mong.
Khương Trường Sinh mở miệng nói:
– Đạo Diễn cùng Huyền Mệnh đang đại chiến, một vị Diễn Thánh hấp thu lực lượng đại quân Đạo Diễn, ta vừa đi ngăn cản.
Nghe vậy, hai nữ thở dài một hơi, giải quyết thì tốt, lúc trước Đại Dục Diễn Thánh tỏa ra uy áp thật sự quá đáng sợ, không chỉ các nàng, toàn bộ Đại La tiên vực cùng Linh giới đều ở vào trong xao động lo lắng, ngay cả những Đại La đều bị kinh động.
Thấy Khương Trường Sinh tựa hồ còn đang chăm chú cái gì, hai nữ không dám quấy rầy, Mộ Linh Lạc tiếp tục tu luyện, Bạch Kỳ thì tiến vào Thần Du đại thiên địa, chuẩn bị lại biên một thần thoại cho Đạo Tổ.
Một lát sau.
【 Tiên tuế năm một trăm tám mươi mốt vạn chín ngàn hai trăm sáu mươi bảy (1819267), Đại Dục Diễn Thánh muốn phá hủy hư không, ngươi kịp thời ra tay, ngươi thành công sinh tồn dưới công kích của hắn dưới, vượt qua một trường kiếp nạn, thu hoạch được sinh tồn ban thưởng, Hỗn Độn linh vật – Thất Thải Lưu Ly Kiều 】
Nhìn xem dòng nhắc nhở này, Khương Trường Sinh lộ ra nụ cười, hắn thật sợ Đại Dục Diễn Thánh không thể mang đến cho mình sinh tồn ban thưởng.
Cái tên này mặc dù thu được lực lượng vượt xa Diễn Thánh, nhưng cảnh giới, bản chất sinh mệnh cùng Mệnh Thánh, Diễn Thánh.
Khương Trường Sinh bắt đầu truyền thừa Thất Thải Lưu Ly Kiều.
Thất Thải Lưu Ly Kiều, cũng không phải pháp bảo, lại có pháp bảo oai, có năng lực xuyên qua thời không, truyền tống, đồng thời cũng có lực lượng sát phạt, nếu để cho kẻ địch đi vào trong đó, trong lặng yên không một tiếng động rút đi tuổi thọ của địch nhân, đi trên cầu càng xa, khoảng cách đến đại nạn càng gần.
Khương Trường Sinh xuất ra Thất Thải Lưu Ly Kiều, một cây cầu ánh sáng bảy màu sặc sỡ xuất hiện trong lòng bàn tay, hắn bắt đầu luyện hóa cấm chế bên trong.
Mặc dù không phải pháp bảo, lại có lực lượng của pháp bảo, có thể chưởng khống, mà Thất Thải Lưu Ly Kiều còn có thể tự mình trưởng thành, như là Chư Thiên Đại Đạo Thụ, Bàn Cổ thụ các loại, cũng mang ý nghĩa nó có thể tru diệt kẻ địch càng mạnh….
Trăm năm sau, Tu Tiên giả tham gia cuộc chiến giữa Huyền Mệnh và Đạo Diễn bắt đầu lần lượt trở về, những người tu tiên này đều là Tiên Đế đỉnh tiêm, bằng không cũng không thể nhanh như vậy, bọn hắn cũng truyền ra trận chiến năm đó.
Tiên đạo Đạo Tổ xem như nhất chiến thành danh, Khương Trường Sinh có thể cảm giác được tín đồ của của mình đã thắp sáng trong Đại Thiên thế giới, chẳng qua là Đại Thiên thế giới cũng không phải Phàm giới, độ khó thu hoạch được tín đồ càng cao.
Chương 1278 – Thất thải Lưu Ly Kiều, đại thiên náo loạn (2)
Theo nhóm Tu Tiên giả đầu tiên trở về, Khương Trường Sinh cũng cảm nhận được khí tức khác, tỷ như hai vị cường giả đến từ Động Ô thần đài.
Thực lực hai người này không tầm thường, mạnh hơn Mệnh Quân, nhưng không bằng Mệnh Thánh, Khương Trường Sinh cảm thấy rất hứng thú về Động Ô thần đài.
Đại Thiên thế giới hết sức quỷ dị, vùng hư không vị trí của hắn vô biên vô hạn, ngay cả thần niệm của Đại La Thần Tướng đều không thể hoàn toàn bao trùm, mà phạm vi hoạt động của ba đại siêu thoát đạo thống lại cực kỳ bao la, hắn tạm thời không làm rõ ràng được siêu thoát đạo thống khác ở hư không bao xa.
Trực giác nói cho hắn biết, Đại Thiên thế giới cũng không phải một vị diện, có lẽ vị trí hư không mà Động Ô thần đài đang ở căn bản kết nối không đến chỗ hư không của Đại La tiên vực, hai phiên hư không đều thuộc về Đại Thiên thế giới, nhưng chúng nó cũng không phải một thể.
Kỷ Táng, Thần Thương không dám tùy tiện tiến vào Đại La tiên vực, bởi vì Đại La tiên vực trước mắt còn không cho phép sinh linh đạo thống khác tiến vào, dễ dàng bị xem như Thiên Ma, bọn hắn đặt chân tại một mảnh thiên địa hoang vu ngoài Sâm La Vạn Tượng Thiên Trợ Trận.
Các Tiên Đế khai thiên tích địa, càng nhiều hơn chính là vì cảm ngộ, công đức, rất ít Tiên Đế chân chính phát triển thiên địa, cho nên dẫn đến ngoài trận xuất hiện rất nhiều thiên địa không người quản.
Bọn hắn ngồi tĩnh tọa ở bên cạnh một con sông lớn, đang thương lượng như thế nào mới có thể nhìn thấy Đạo Tổ.
Mặt trời lặn xinh đẹp, giang hà mãnh liệt.
Phiến thiên địa này tự có Nhật Nguyệt quay quanh, mặc dù tạm thời không có sinh linh sinh ra, nhưng phong cảnh hết sức đẹp đẽ.
– Nếu như là không thể thỉnh Đạo Tổ ra tay, chỉ sợ Đạo Diễn sẽ diệt hư không còn lại, ta xem như hiểu rõ, Đạo Diễn đã muốn bỏ qua vùng hư không này.
Vẻ mặt Kỷ Táng khó coi nói.
– Đã như vậy, vì sao không mời Động Ô thần đài ra tay?
Một âm thanh truyền đến, Kỷ Táng, Thần Thương nghe được vội vàng đứng lên, bọn hắn ngẩng đầu nhìn lại, một đạo thân ảnh quen thuộc xuất hiện phía trên giang hà.
Hai người bị dọa đến vội khom lưng hành lễ, người đến chính là Khương Trường Sinh.
Khương Trường Sinh lơ lửng giữa không trung, sau lưng có hạo nhật, ánh nắng che đậy khuôn mặt, thần thánh mà uy nghiêm.
– Hồi bẩm Đạo Tổ, chúng ta cũng muốn, nhưng đến lúc này trở lại, mấy trăm vạn năm qua đi, chỉ sợ…
Kỷ Táng giải thích.
Khương Trường Sinh bễ nghễ bọn hắn, hỏi:
– Chẳng lẽ Động Ô thần đài còn không thể nhảy vọt hư không?
Kỷ Táng cười khổ nói:
– Tự nhiên không thể, chẳng lẽ Tiên đạo đến từ hư không khác?
Vừa hỏi ra lời này, hắn liền hối hận, sợ mạo phạm đến Đạo Tổ.
Thần Thương lúc này bù một câu, nói:
– Đạo Diễn nhận được Đại Đạo sinh cơ, lại có lòng bỏ qua hư không, nếu Đạo Tổ không ra tay, hậu quả khó mà lường được, chúng ta thừa nhận, chúng ta là tới tìm hiểu tình báo, nhưng chúng ta cũng không phải ham vùng hư không này, chỉ sợ ba đại siêu thoát đạo thống quật khởi, mang đến cho Động Ô thần đài trải qua thật không tốt giống như Trần Khư trước đó, chúng ta không muốn xâm lấn vùng hư không này, nhưng cũng không hy vọng bị xâm lấn, cho nên để Đạo diễn ngã xuống, đối với hai bên chúng ta mà nói, đều có chỗ tốt.
Hắn không có rõ ràng, nhưng hắn tin tưởng Tiên đạo không có khả năng sống lâu phía dưới Đạo Diễn, càng không khả năng ngồi nhìn Đạo Diễn hủy diệt vùng hư không này.
Khương Trường Sinh bình tĩnh nói:
– Ta không cần đi tìm Đạo Diễn, bọn hắn tự sẽ ra tay với Tiên đạo, ta đang muốn hiểu hơn về Đại Thiên thế giới cùng với Động Ô thần đài.
Hai tôn Diễn Thánh chết, còn có đếm không hết Diễn Quận, Diễn Thiên chôn cùng, Đạo Diễn làm sao có thể bỏ qua cho hắn?
Hắn đã cảm giác được có tồn tại mong muốn tính nhân quả của hắn, mong muốn đi tìm quá khứ của hắn, nhưng hắn chính là Đại La, không thể bắt, những lực lượng kia chỉ có thể lần lượt thất bại, không công mà lui.
Không được bao lâu, lửa giận của Đạo Diễn sẽ buông xuống.
Khương Trường Sinh sở dĩ không có trước tiên ra tay, là hi vọng Huyền Mệnh, Trấn Xu tiếp tục đối chiến cùng Đạo Diễn, suy yếu lẫn nhau, bằng không hắn diệt Đạo Diễn, Huyền Mệnh, Trân Xu lại sẽ nhằm vào Tiên đạo, mặc dù hắn không sợ, nhưng cục diện như vậy quá phiền toái, ảnh hưởng đến hắn tu luyện.
Đạo Diễn đã có thể trấn áp Huyền Mệnh, Trân Xu, Huyền Mệnh, Trấn Xu hợp lại mang tới sinh tồn ban thưởng cũng rất khó vượt qua Đạo Diễn đơn độc mang tới, cho nên hắn chỉ cần mong đợi Đạo Diễn tiến công tiếp theo.
Kỷ Táng, Thần Thương sửng sốt, có chút không hiểu rõ ý của Khương Trường Sinh, hiểu rõ Động Ô thần đài, bọn hắn có thể hiểu được, hiểu rõ Đại Thiên thế giới…..
Sao chúng ta có thể hiểu càng nhiều hơn ngài?
Khương Trường Sinh nói:
– Nói cho ta, vì sao các ngươi vừa đi vừa về muốn mấy trăm vạn năm, ta muốn biết hư không phân bố trong Đại Thiên thế giới.
Hắn không muốn sưu hồn, dù sao hai người này cũng không phải địch nhân của hắn, mà lại liên quan đến trí nhớ, dễ dàng nhìn trộm đến tồn tại cường đại còn mạnh hơn ba đại siêu thoát đạo thống của Động Ô thần đài, quỷ mới biết sẽ cất giấu tồn tại như thế nào.
Chương 1279 – Tìm hiểu về hư không, Tiên đạo nổi danh
Kỷ Táng, Thần Thương liếc nhau, kiềm chế lại hoang mang trong lòng, bắt đầu giới thiệu về Đại Thiên thế giới.
Thì ra Đại Thiên thế giới có rất nhiều, chỗ hư không ba đại siêu thoát đạo thống là Đại Thiên thế giới, nhưng chỉ là một trong Đại Thiên thế giới, đại thiên đại biểu cho vô cùng vô tận, mà ở giữa mỗi một phe Đại Thiên thế giới sẽ tồn tại khu vực tịch diệt, trật tự thời không nơi đó hỗn loạn, mà lại không thể bị nhìn trộm, hai người Kỷ Táng nếu trở về, mấy trăm vạn năm chẳng qua là suy đoán, đây cũng là nguyên nhân lĩnh vực hư không khác biệt rất ít xâm lấn lẫn nhau.
Không chỉ như thế, khu vực tịch diệt sẽ còn phản chiếu lấy cảnh tượng các phương Đại Thiên thế giới, nếu tới gần, giống như đạo thống khác đang ở phía trước, rất khó phân biệt thật giả, những cảnh tượng này lại không ngừng biến ảo, điều này cũng làm cho mỗi một phe Đại Thiên thế giới lộ ra vô biên vô hạn.
Khương Trường Sinh suy nghĩ đến những đại thiên địa trong trí nhớ của Cừu Hung, cũng không biết cái nào là huyễn tượng.
Liên quan tới Động Ô thần đài, Kỷ Táng hai người nói rất đơn giản, nhưng cũng làm cho Khương Trường Sinh biết được thực lực đại khái của Động Ô thần đài, Động Ô thần đài tương đương với Trần Khư trước kia, độc bá một phương hư không, lịch sử lâu đời.
Khương Trường Sinh tiếp tục hỏi thăm, hai người Kỷ Táng cẩn thận đáp trả, sợ làm hắn không vừa lòng, lại sợ dẫn đến phiền toái cho Động Ô thần đài.
Sau nửa canh giờ.
Khương Trường Sinh đột nhiên thi triển Đại Đạo Chi Nhãn, xóa đi đoạn trí nhớ vừa rồi, làm như vậy cũng sẽ không khiến cho một ít tồn tại cường đại nhìn trộm thấy hắn từ chỗ sâu trong trí nhớ của hai người.
Kỷ Táng, Thần Thương chỉ cảm thấy hoảng hốt một thoáng, hai người nhìn xem lẫn nhau, đột nhiên lời có chút không khớp.
– Có chút không đúng…
Kỷ Táng cau mày nói, Thần Thương cũng có cảm giác như vậy.
Hai người xoắn xuýt trong chốc lát, cuối cùng vẫn rời khỏi.
Bọn hắn càng hoảng sợ kính trọng Khương Trường Sinh hơn, dù sao bọn hắn đã nhìn thấy phong cách hành sự của Khương Trường Sinh ở trong Quỷ Vực, đã có cảm giác không tốt lắm, vậy thừa dịp chưa thấy mà mau chóng rời khỏi.
Sau khi Kỷ Táng, Thần Thương rời khỏi, Khương Trường Sinh lại đầu nhập vào trong tu hành, thuận tiện chờ đợi Đạo Diễn tới tìm hắn để gây sự.
Theo danh tiếng Tiên đạo Đạo Tổ truyền ra hư không, càng ngày càng nhiều Tu Tiên giả bắt đầu bước ra Đại La tiên vực, lịch luyện trong Đại Thiên thế giới.
Vùng hư không này mặc dù dùng ba đại siêu thoát đạo thống làm bá chủ, nhưng thế lực nhiều như cá trong biển, tuyệt đại đa số đều là bá chủ một phương Đại Đạo hư không, chỉ là không có sống qua đại kiếp, siêu thoát thất bại.
Nương theo tin tức Tiên đạo Đạo Tổ tru diệt Đại Dục Diễn Thánh truyền ra, những đạo thống, chủng tộc kia bắt đầu rục rịch, bọn hắn giống như thấy dấu hiệu ba đại siêu thoát đạo thống tan rã.
Hao tổn hai vị Diễn Thánh, cũng không có để Đạo Diễn tan tác, những chiến trường khác vẫn đang chinh chiến.
Giờ phút này, trong một chỗ tinh không thần bí, mười mấy đạo thân ảnh đứng ở dưới tinh hải (biển sao) sáng chói, bọn hắn đứng vòng đứng quanh, mặt hướng về phía nhau, tất cả bọn hắn đều lóng lánh thần quang, làm cho không người nào có thể nhìn trộm được hình dáng.
– Như thế xem ra, tồn tại thần bí trước đó tru diệt Kiếm Đố Diễn Thánh chính là Tiên đạo Đạo Tổ, Tiên đạo thay thế Võ đạo, mà trong trận đại kiếp kia, có hai vị Diễn Thiên bước chân vào trong.
Một vị Diễn Thánh mở miệng nói, ngữ khí đầy ngưng trọng.
Diễn Thánh khác mở miệng, phát biểu cái nhìn của mình.
– Vô luận có phải là hắn hay không, Đại Dục Diễn Thánh gánh chịu rất nhiều kỳ vọng của Đạo Diễn, hắn chết như thế là không thể bỏ qua.
– Đại Dục Diễn Thánh nhận được lực lượng của Đại Đạo sinh cơ, đã vượt qua đạo thống Thánh cảnh, loại tồn tại này bị Đạo Tổ tuỳ tiện tru diệt, chúng ta như thế nào đối phó Tiên đạo Đạo Tổ?
– Nhất định phải nắm chặt thời gian kết thúc những chiến trường khác, tập trung lực lượng.
– Thế này không được, dễ dàng bị một mẻ hốt gọn, Huyền Mệnh, Trấn Xu không có khả năng dừng tay tại lúc này.
– Chờ tôn chủ xuất quan đi, Đại Đạo sinh cơ trong tay hắn, chỉ có thể do hắn đi đối phó Đạo Tổ.
Đối với Tiên đạo Đạo Tổ, bọn hắn đều biểu đạt ra kiêng kị lớn nhất, không dám tùy tiện báo thù.
Một vị Diễn Thánh thân hình nhỏ nhắn xinh xắn mở miệng nói:
– Trấn Xu chưa hẳn sẽ không bỏ qua.
Âm thanh của nàng hết sức dễ nghe, lập tức hấp dẫn ánh mắt của các Diễn Thánh khác.
Nàng tiếp tục nói:
– Ta có quan hệ không tệ với một vị Xu Thánh trong Trấn Xu, ta biết được Trấn Xu cũng muốn rời khỏi nơi này, không muốn tiếp tục hao tổn xuống, ba đại siêu thoát đạo thống tranh đấu nhiều năm, bây giờ Đại Đạo sinh cơ bị chúng ta đoạt được, chẳng biết lúc nào mới có thể lại xuất hiện, Trấn Xu cũng muốn tìm kiếm một đầu con đường mới, mà không phải cùng chết với chúng ta.
Vừa dứt lời, bầu không khí trong các Diễn Thánh lập tức hòa hoãn, bắt đầu truy vấn vị Xu Thánh kia còn nói cái gì….
Trong một đạo quan tràn ngập đàn hương, Tiêu Hòa tiên tử ngồi tĩnh tọa ở trên bồ đoàn, y phục hơi lay động.
Nàng mở mắt, đôi mắt thanh lãnh như là nước giếng, thâm thúy mà thăm thẳm, nàng bấm ngón tay tính toán, lúc này đứng dậy, đi ra cửa lớn.
Chương 1280 – Chân chính phi thăng (1)
Sau khi đi ra đạo quan, nàng ngẩng đầu nhìn lại, một đạo thân ảnh từ trên trời giáng xuống, chính là Bạch Kỳ.
Bạch Kỳ người khoác y phục công đức, sau lưng càng có công hơn đức kim quang đang nhấp nháy, khí chất siêu nhiên, tư thái cũng hết sức đoan trang.
– Bái kiến thánh mẫu.
Tiêu Hòa tiên tử cười hành lễ.
Bạch Kỳ bắt lấy nàng tay, cười nói:
– Tiêu Hòa, giữa ngươi và ta mà còn làm lễ thế này, ngươi đang trêu ghẹo ta à.
Bạch Kỳ giao hảo cùng Linh Tiêu giáo chủ năm đó, được cho là trưởng bối của Tiêu Hòa tiên tử, nhưng Bạch Kỳ lại quan hệ rất gần cùng với nàng, chủ yếu là Bạch Kỳ hết sức chủ động.
Tiêu Hòa tiên tử cười hỏi:
– Ta đây cũng là hành lễ cho Thiên Đạo, không biết Thánh mẫu đến đây cần làm chuyện gì?
Bạch Kỳ kéo nàng đi tiểu đình đến trong sân, ngồi xuống, cười tủm tỉm nói:
– Có muốn đi con đường công đức?
Sau khi biết được Diễn Thánh bị Khương Trường Sinh tru diệt, Bạch Kỳ đã ý thức được vùng hư không này có khả năng không có người nào là đối thủ của chủ nhân, cái này mang ý nghĩa tương lai Tiên đạo sẽ nghênh đón bay lên.
Trong đại thế dạng này, nàng tự nhiên muốn chiếu cố người của mình, để cho vòng quan hệ trong Tiên đạo của mình bảo trì tại giai tầng nhất lưu, mà Tiêu Hòa tiên tử tự nhiên là người nàng trọng điểm chiếu cố.
Nàng có dự cảm, tương lai Tiêu Hòa tiên tử sẽ cho nàng phản hồi to lớn, không chỉ Tiêu Hòa tiên tử, chủ nhân cũng lại bởi vậy mà khen thưởng nàng, nàng thậm chí đã bắt đầu huyễn tưởng mình sẽ được chí bảo gì.
– Công đức chi lộ?
Tiêu Hòa tiên tử lâm vào trong suy tư, không trả lời ngay, đối với công đức, nàng xác thực từng có ý nghĩ, nhưng lại cảm thấy pháp lực dựa vào công đức tăng lên không chân thật bằng tự mình tu luyện ra, huống hồ nàng cũng không có đi đến bình cảnh, nàng cảm giác mình cách Đại La càng ngày càng gần.
Nhưng ý nghĩ này không thể nói thẳng ra, nàng sợ đả thương tâm Bạch Kỳ, dù sao hai người kết bạn lâu như vậy, nàng rất hiểu thiên tư của Bạch Kỳ.
Bạch Kỳ hạng gì khôn khéo, gặp nàng yên lặng, đã biết nàng không muốn, nàng mở miệng hỏi:
– Thật ra ngươi không cần giống ta, đạo công đức của ta là không rảnh tu luyện, ngươi có khả năng đi một đường có công đức khác, lại có thể tu luyện, công đức có thể để ngươi cảm ngộ Thiên Đạo, có trợ giúp ngươi chứng được Đại La, sớm ngày chứng được Đại La, còn có thể vào Tử Tiêu cung.
Đạo Tổ từng nói, chỉ cần có chín vị Đại La liền sẽ giảng đạo, ý vị này là chín vị Đại La được Đạo Tổ thưởng thức.
Tiêu Hòa tiên tử nghe xong, lập tức động tâm, chủ yếu là đi Tử Tiêu cung.
Nàng mong muốn xác nhận một việc.
Nàng rất có tự mình hiểu lấy, nàng mặc dù cảm giác mình có hi vọng chứng được Đại La, nhưng toàn dựa vào bản thân mình tu luyện, gần như không có khả năng trở thành vị trí Đại La thứ chín.
– Ta nên đi công đức chi lộ gì? Lập giáo phái sao?
Tiêu Hòa tiên tử hỏi.
Bạch Kỳ cười nói:
– Điểm hóa sinh linh đim tuy có đại năng điểm hóa sinh linh, nhưng phần lớn đều là nhất thời hứng khởi, mà lại điểm hóa ít sinh linh, cũng sẽ không có công đức, ta sẽ dùng công đức bản thân giúp ngươi, đi điểm hóa Linh giới đi, để Linh giới tràn ngập sinh khí.
Tiêu Hòa tiên tử do dự nói:
– Làm như vậy, có thể tiêu hao công đức của ngươi hay không?
Bạch Kỳ đắc ý cười nói:
– Muội muội, ta cái gì đều thiếu, chính là không thiếu công đức, đi thôi, sớm ngày chứng được Đại La, trong lòng ta mới chân thật, về sau có thể chiếu cố cho ta.
Tiêu Hòa tiên tử cũng không ưỡn ẹo, lúc này đồng ý.
Hai nữ rất nhanh rời khỏi, đi tới Linh giới.
Hư Không Vô Tận, Thái Ất Tiên Vực.
Thiên Đình, bên trong Lăng Tiêu bảo điện.
Thiên Đế ngồi trên đế tọa, mặt ủ mày chau, thậm chí bắt đầu xuất thần, giờ phút này nhóm tiên thần đang đang thảo luận một ân oán của đại thiên địa, chuyện làm lớn, theo thế gian đến Tu Tiên giới, lại đến Thiên Giới.
Chuyện như vậy dẫn động tới chúng sinh, nhưng theo Thiên Đế thấy, đây chỉ là một chuyện nhỏ, hơn nữa còn là chuyện thường gặp, cơ hồ có thể nói, một chuyện cách ngàn năm sẽ gặp.
Dưới tình huống không có ngoại địch, mâu thuẫn giữa phàm linh sẽ Tu Tiên giả càng tăng cao, mỗi lần gặp được chuyện như vậy sẽ hình thành truyền thuyết, thần thoại, nếu Thiên Đình xử lý không thích đáng sẽ để tiếng xấu muôn đời, tựa như Thiên Đế, hạ phàm coi trọng một phàm nữ lại không mang đến Thiên Đình, đã trở thành truyền thuyết nổi danh nhất của hắn, hắn còn không thể làm gì, bởi vì quá nhiều người tuyên truyền việc này, hắn tìm không thấy đầu nguồn.
Dần dần, hình ảnh của Thiên Đế không còn mạnh mẽ, mà là trở nên bình thường lại đa tình, hắn hoài nghi có người trong bóng tối bôi đen hắn, sau đó tính toàn bàn lớn cờ hơn, nhưng hắn cũng không có để ở trong lòng, ở trong Hư Không Vô Tận, ai có thể mưu phản hắn?.
Huống hồ, hắn xác thực cảm thấy chán ngán đối với việc xử lý chuyện thế gian, hắn cảm thấy loại chuyện này không nên lên thiên đình, nhưng ngoại trừ những việc này, Thiên Đình không có việc lớn gì để bàn.
Thái bình lâu, cũng không phải chuyện tốt.
Đột nhiên.
Ầm ầm —
Lăng Tiêu bảo điện bắt đầu rung động, cắt ngang nhóm tiên thần nghị luận, Thiên Đế cũng híp mắt mắt nhìn tới, nhìn về phía ba ngàn đại thiên địa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










