- Home
- Truyện Hệ Thống
- [Dịch] Vừa Thành Tiên Thần Con Cháu Cầu Ta Đăng Cơ
- Tập 125 : Đại Ám Thừa Thiên (2) (c1241-c1250)
[Dịch] Vừa Thành Tiên Thần Con Cháu Cầu Ta Đăng Cơ
Tập 125 : Đại Ám Thừa Thiên (2) (c1241-c1250)
❮ sautiếp ❯Chương 1241 – Đại Ám Thừa Thiên (2)
Vạn Phật thủy tổ chấp tay hành lễ, nói:
– A Di Đà Phật, vinh hạnh đến cực điểm.
Hai vị Đại La đạt thành nhất trí, sau đó trực tiếp ra tay, bọn hắn đầu tiên xuất ra pháp bảo của riêng mình, Vạn Phật thủy tổ trước tiên bày ra thế công, Bắc Đấu chân nhân thì bố trí Bắc Đẩu Thời Không Đại Trận.
Oanh!
Cuộc chiến của Đại La kinh động Sâm La Vạn Tượng Thiên Trợ Trận, trận pháp hiện ra hồng quang, kịch liệt gợn sóng, các trong Đại La tiên vực bị kinh động, dồn dập đưa thần niệm tới, rất nhanh bọn hắn đã bị chiến đấu kinh động đến.
– Là Vạn Phật thủy tổ cùng Bắc Đấu chân nhân, hai vị Đại La vậy mà tham chiến, địch nhân là người nào?
– Sát ý thật đáng sợ, thần niệm của ta không ngờ lại không thể bắt được thân ảnh của hắn.
– Trật tự thời không đang thao túng lực lượng Đại Đạo, là Bắc Đẩu Thời Không Đại Trận của Bắc Đấu chân nhân, trận pháp này mạnh hơn trước rất nhiều, hoàn toàn không phải một trận pháp cấp thấp.
– Đây là sự mạnh mẽ của Đại La à, mặc dù thấy không rõ cụ thể tình huống chiến đấu, nhưng uy áp này thật quá khó tin.
Các Tiên Đế dồn dập tụ tập cùng một chỗ, cùng nhau thảo luận trận chiến này.
Đối mặt Đại Thiên thế giới không biết, trong lòng bọn họ khó tránh khỏi có chút khẩn trương.
Đến cùng là tồn tại cường đại như thế nào mới cần hai vị Đại La hợp lại?
Khương Trường Sinh cũng đang xem chiến, lúc Mộ Linh Lạc bị kinh động, hắn xuất ra Thiên Hỏa âm Dương Đại Diệt Kính, để mặt kính hiện ra tình hình chiến đấu.
Bạch Kỳ cũng lại gần xem chiến, thỉnh thoảng hét lên kinh ngạc.
Dưới Chư Thiên Đại Đạo Thụ.
Khương Nghĩa, Khương Thiện nhìn phương xa, ánh mắt đầy sắc bén.
Thiên Cơ huyền lão cảm nhận được một cỗ khí tức trong đó, sắc mặt kịch biến, run giọng nói:
– Là kẻ săn thú hư không, hỏng bét, lại bị bọn hắn để mắt tới, cỗ khí tức đi săn này đến tột cùng là…
Khương Nghĩa liếc mắt nhìn hắn, hỏi:
– Chớ muốn sốt sắng, nói rõ ràng.
Thiên Cơ huyền lão hít sâu một hơi, nói:
– Trong Đại Thiên thế giới có tồn tại kẻ săn thú, dựa vào thôn phệ đạo thống của người tu hành mạnh lên, bởi vì thôn phệ quá nhiều, trên người bọn họ sẽ hình thành một cỗ sát cơ quỷ khí cùng loại, bị quỷ khí quấn quanh, mặc dù đào thoát, cũng sẽ bị vận rủi quân thân.
– Ta trước kia đụng phải một kẻ săn thú, kém xa cỗ khí tức này…
Nói xong lời cuối cùng, hắn nhịn không được thân thể run lên.
Khương Thiện khẽ cười nói:
– Yên tâm đi, gia gia cũng còn không có ra tay, sợ cái gì? Đừng xem nhẹ Đại La.
Diệp Tầm Địch lại gần, cười nói:
– Chờ hai người các ngươi thành tựu Đại La, các ngươi sẽ thành tồn tại càng đáng sợ hơn kẻ săn thú.
Khương Nghĩa không thể phủ nhận, mà ánh mắt Khương Thiện thì hiện ra vẻ chờ mong.
Đại chiến kéo dài.
Nương theo lấy Bắc Đẩu Thời Không Đại Trận kết trận, trong trận hư không biến hóa khó lường, trật tự thời gian bắt đầu quấy nhiễu Đại Ám Thừa Thiên.
Đại Ám Thừa Thiên một mực đang né tránh, mặc dù thần thông của Vạn Phật thủy tổ lao đến, lại không đả thương được hắn một chút, mỗi lần sắp đụng phải Đại Ám Thừa Thiên, Đại Ám Thừa Thiên sẽ huyễn hóa thành một đoàn khói đen tán đi.
Vạn Phật thủy tổ rõ ràng cảm giác được một cỗ lực lượng vô hình cuốn lấy thân thể của mình, cùng loại với nhân quả, vận rủi, rất âm độc.
Vạn Phật thủy tổ công lâu vô hiệu, lúc này dừng lại, xếp bằng ở trên Kim Liên, bắt đầu niệm kinh, phật âm rung chuyển hư không, khiến cho con ngươi Đại Ám Thừa Thiên co rụt lại.
Đúng lúc này, Bắc Đấu chân nhân mang theo ba phân thân đột kích, cùng nhau huy kiếm, kiếm thế ẩn chứa sự kỳ diệu của thần thông, mới đầu cũng không có hiệu quả, bị Đại Ám Thừa Thiên đùa bỡn xoay quanh, nhưng rất nhanh, tốc độ Đại Ám Thừa Thiên tránh né chậm lại, Bắc Đấu chân nhân có một kích thành công, đánh xuống mặt nạ đồng xanh của Đại Ám Thừa Thiên.
Sau khi Mặt nạ đồng xanh vỡ vụn, vô tận khói đen bay ra, bao phủ hai mắt Đại Ám Thừa Thiên.
– Rất tốt, các ngươi đủ tư cách trở thành thức ăn của ta, cảm thụ khí tức hắc ám chí cực đi!
Đại Ám Thừa Thiên giang hai cánh tay ra, thân ảnh hắn vẫn như cũ đang treo ngược, nhưng vô tận khói đen cuồng bạo rơi ra, cấp tốc bao phủ Bắc Đẩu Thời Không Đại Trận trong hư không.
Đây chính là quỷ khí mà Thiên Cơ huyền lão nói tới.
Bắc Đấu chân nhân nhíu mày, giác quan của hắn biến mất, thần niệm cũng không cách nào dò xét tình huống xung quanh, giống như bản thân đi vào trong bóng tối tuyệt đối.
Hắn cũng không có bối rối, vẫn như cũ huy kiếm, thi triển thần thông của mình.
Vạn Phật thủy tổ cũng đứng trước khốn cảnh này.
Khương Trường Sinh lại nhìn thấy Đại Ám Thừa Thiên chạy ra Bắc Đấu Thời Không Đại Trận, đi tới Đại La tiên vực.
Mục tiêu của tên này không phải hai vị Đại La, mà là Đại La tiên vực? Khương Trường Sinh lúc này ra tay, lúc Đại Ám Thừa Thiên sắp đi vào trong Sâm La Vạn Tượng Thiên Trợ Trận, một đại đỉnh trống rỗng xuất hiện, đập trúng thân thể hắn, thân thể hắn trong nháy mắt bị đánh thành quỷ khí.
Đại Ám Thừa Thiên lần nữa ngưng tụ ra thân hình, hắn treo ngược thân thể, diện mạo bị vô tận quỷ khí che đậy, hắn mở miệng quát:
– Người nào?
Ngữ khí của hắn lần đầu tiên xuất hiện vẻ bối rối.
Bị Vạn Vật Tam Thiên Đỉnh đập trúng trong nháy mắt, trên người hắn bản nguyên quỷ khí vậy mà tiêu tán không ít.
Chương 1242 – Vô Tướng Vô Hình Hóa Tự Tại Pháp (1)
Đối mặt Đại Ám Thừa Thiên quát hỏi, Khương Trường Sinh trống rỗng xuất hiện trên Vạn Vật Tam Thiên Đỉnh, chân hắn đạp miệng đỉnh, Chí Dương thần quang trôi nổi sau lưng, hào quang vạn trượng, che đậy mặt mũi của hắn.
Đại Đạo linh khí dị động tạo thành cuồng phong quét qua bóng tối, ánh mắt Đại Ám Thừa Thiên rơi vào trên người Khương Trường Sinh, cho dù là hắn, cũng không cách nào nhìn thấu hình dáng của Khương Trường Sinh, nhưng Khương Trường Sinh mang cho hắn áp lực vô hạn.
Đại Ám Thừa Thiên cũng sẽ không e sợ, thân thể đang treo ngược của hắn lấy bỗng nhiên đứng lên, vô tận quỷ khí ngưng tụ quanh thân hắn thành một bộ hắc giáp, xung quanh hắc giáp tràn đầy phù văn, ẩn chứa dày đặc khí tức Đại Đạo.
– Thi triển toàn lực đi, để ta nhìn một chút sao ngươi dám đến đây.
Khương Trường Sinh từ trên cao nhìn xuống Đại Ám Thừa Thiên, lạnh lùng nói.
Đại Ám Thừa Thiên lúc này nâng lên song chưởng, đánh tới Khương Trường Sinh, trong chốc lát, vô tận quỷ khí như gió lốc bao phủ tới Khương Trường Sinh, trong quỷ khí mênh mông lộ ra vô số vong hồn, giương nanh múa vuốt lao thẳng đến Khương Trường Sinh.
Khương Trường Sinh rõ ràng cảm giác được có lực lượng vô hình như là ngàn tỉ châm nhọn đâm tới hồn phách của mình, loại phương thức công kích này là mắt trần khó mà bắt, cũng rất khó chống cự.
Đáng tiếc, tại trong mắt Khương Trường Sinh, công kích như vậy quá mức vụng về!
Vạn Vật Tam Thiên Đỉnh dưới chân bắn ra thần uy, vô tận quỷ khí bị miệng đỉnh hấp thu, mà Khương Trường Sinh đứng ở phía trên chiếc đỉnh lớn chậm rãi bay lên, hắn nâng tay phải lên, trực tiếp bắt Đại Ám Thừa Thiên tới, thu vào trong lòng bàn tay.
– Nếu ngươi tới sớm trăm vạn năm, có lẽ còn có thể cho ta thêm chút phiền toái.
Khương Trường Sinh nhìn xuống Đại Ám Thừa Thiên trong lòng bàn tay, yên lặng suy nghĩ.
Hắn phát hiện, tần suất gặp được phiền toái ở Đại Thiên thế giới ít hơn Hư Không Vô Tận rất nhiều, nhưng phiền toái sẽ không dừng lại, luôn có tồn tại cường đại đến đây, có lẽ đây là ba nguyên nhân đại siêu thoát đạo thống luôn chuyển động, bọn hắn sẽ không đặt đạo thống của của mình ở một chỗ cố định.
Khương Trường Sinh cũng không khỏi sinh ra một ý nghĩ to gan, có cần để Đại La tiên vực đi theo du đãng trong Đại Thiên thế giới?
Đại Ám Thừa Thiên bị Chưởng Trung Càn Khôn thu nhỏ, vừa kinh vừa sợ.
Một cỗ khí tức vô cùng cường đại bùng nổ, rung chuyển toàn bộ Đại La tiên vực.
Hư không kịch liệt vặn vẹo, đếm không hết hư ảnh mang mặt nạ đồng xanh xuất hiện, trải rộng toàn bộ hư không, những Tiên Đế trong Đại La tiên vực cũng cảm nhận được khí thế của Đại Ám Thừa Thiên, ai nấy đều cảm thấy kinh hãi.
Khương Trường Sinh hừ lạnh một tiếng, nâng tay trái lên, thi triển Đại Thiên Tru Đạo Chỉ vào lòng bàn tay phải, một đạo kình khí bắn ra, ngay sau đó, khí tức khủng bố bao phủ hư không trong nháy mắt tan biến.
Dùng đạo hạnh của hắn bây giờ, có thể hoàn mỹ khống chế pháp lực, khiến cho Đại Thiên Tru Đạo Chỉ cũng không có đả thương cùng lòng bàn tay của mình, chẳng qua vừa đủ để trấn sát Đại Ám Thừa Thiên.
Khương Trường Sinh không có rời khỏi, đợi Vạn Vật Tam Thiên Đỉnh thôn phệ xong hết thảy quỷ khí, hắn vừa hạ xuống, một lần nữa đứng ở miệng đỉnh, hai tay tự nhiên rủ xuống, nhìn Vạn Phật thủy tổ, Bắc Đấu chân nhân còn bị lĩnh vực quỷ khí vây khốn ở phương xa.
Các Tiên Đế trong Đại La tiên vực cũng nhìn thấy thân ảnh của Đạo Tổ, Đạo Tổ đứng ở phía trên chiếc đỉnh lớn, đưa lưng về phía bọn hắn, hơn phân nửa thân thể bị thần quang che đậy mang cho bọn hắn cảm giác an toàn vô hạn.
– Kẻ địch được giải quyết?
– Khẳng định, Đạo Tổ ra tay, tự nhiên dễ dàng.
– Đáng tiếc, không có thấy rõ diện mạo thật của kẻ địch.
– Lúc trước trận thế kia, nếu để cho ngươi thấy rõ, địch nhân đã giết tới trước mặt ngươi.
– Xem ra muốn đi ra Đại Thiên thế giới xông xáo, thực sự chứng Đại La mới được.
Các Tiên Đế nghị luận ầm ĩ, mà Vạn Phật thủy tổ, Bắc Đấu chân nhân còn không biết địch nhân đã bị tru diệt.
Đại Ám Thừa Thiên mặc dù bị diệt, nhưng quỷ khí của hắn không có tùy theo hắn chết mà tán đi, đây cũng là sự mạnh mẽ của cảnh giới cao.
Khương Trường Sinh sở dĩ không có trợ giúp hai vị Đại La thoát khốn, là muốn xem xem biểu hiện của bọn hắn.
Cho tới nay, hắn đều không rõ ràng thực lực bản thân ở chỉ số giá trị hương hỏa của Tiên đạo cùng với những giá trị hương hỏa của các Đại Đạo khác thì có bao nhiêu sai biệt, dù sao thì địch nhân hắn gặp phải đều bị hắn cường thế trấn sát, nếu trêu chọc tồn tại đánh không lại, hắn cũng sẽ không cứng đối cứng, Côn Luân giới chính là bởi vậy mà được sinh ra.
Thời gian nhanh chóng trôi qua.
【 Tiên tuế năm một trăm bốn mươi tám vạn ba ngàn bốn trăm năm mươi bảy (1483457), Đại Ám Thừa Thiên bị khí tức Đại La hấp dẫn tới, muốn thôn phệ Đại La tiên vực, ngươi thành công sinh tồn sau khi chịu công kích của hắn, vượt qua một trường kiếp nạn, thu hoạch được sinh tồn ban thưởng, Thiên Đạo tuyệt học – Vô Tướng Vô Hình Hóa Tự Tại Pháp 】
Nhìn dòng nhắc nhở trước mắt, tâm tình Khương Trường Sinh trở nên tốt đẹp.
Tên dài như vậy, đoán chừng giá trị rất cao.
Hắn tiếp tục chờ đợi.
Chương 1243 – Vô Tướng Vô Hình Hóa Tự Tại Pháp (2)
Một lúc lâu sau, Vạn Phật thủy tổ phá vỡ quỷ khí, giết ra, khi hắn không cảm giác được khí tức Đại Ám Thừa Thiên, nhăn mày, thần niệm quét ngang, bỗng nhiên bắt được thân ảnh của Khương Trường Sinh, sắc mặt hắn biến hóa, lập tức bay về phía Khương Trường Sinh.
Hắn tới đến trước mặt Khương Trường Sinh, cung kính hành lễ.
– Đạo Tổ, kẻ địch…
Vạn Phật thủy tổ cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Khương Trường Sinh nâng tay phải lên, ngửa lòng bàn tay ra cho Vạn Phật thủy tổ xem, trong lòng bàn tay còn có một tia quỷ khí đang cuộn trào, hắn bình tĩnh nói:
– Đã chết trong tay ta.
Vạn Phật thủy tổ nghe xong, trong lòng kinh hoàng.
Hắn đã sớm dự liệu được mình dù chứng được Đại La, cũng không có khả năng so cùng Đạo Tổ, nhưng lúc chân chính so sánh, hắn mới biết được chênh lệch.
Trách không được hắn có thể giãy dụa lâu như vậy trong quỷ khí, thì ra là Đạo Tổ đang khảo nghiệm hắn.
Hắn liếc mắt nhìn sang một chỗ khác trong hư không, trong quỷ khí cuồn cuộn, Bắc Đấu chân nhân còn đang quyết chiến.
Thời gian một nén nhang về sau, Bắc Đấu chân nhân mới giết ra, khí tức hắn hỗn loạn, tư thái hơi lộ ra chật vật, khi hắn trông thấy Đạo Tổ lúc, cũng cấp tốc bay tới, sau đó hành lễ.
Biết được Đại Ám Thừa Thiên đã chết, Bắc Đấu chân nhân cũng không có sợ hãi như Vạn Phật thủy tổ, mà dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía Đạo Tổ.
Khương Trường Sinh cũng không ngờ vị hậu bối này kính ngưỡng hắn mênh mông như thế, mặc dù chứng được Đại La, phần kính ngưỡng này không chỉ không có yếu bớt, ngược lại càng thêm mãnh liệt.
– Về sau, Đại La tiên vực vẫn phải đối mặt với rất nhiều phiền toái, các ngươi lại không có thể bởi vì chứng được Đại La mà kiêu căng, phải gìn giữ đạo tâm cần cù tu luyện.
Khương Trường Sinh căn dặn, hai vị Đại La gật đầu, bọn hắn quả thật bị Đại Ám Thừa Thiên đánh thức.
Vừa thành Đại La, lúc đưa ra ý chí, bọn hắn cảm giác mình không gì làm không được, kết quả đối mặt quỷ khí thần bí, bọn hắn không ngờ lại phí nửa ngày mới thoát khỏi khốn cảnh, nếu như không có Đạo Tổ ra tay, hậu quả khó mà lường được.
– Bất quá biểu hiện của các ngươi vượt qua dự liệu của ta, dù sao thì kẻ địch này cũng không phải các ngươi hiện tại có thể địch, Tiên đạo có các ngươi, ta hết sức an tâm, ta cũng rất chờ mong các ngươi sau này.
Nói xong nói lời này, Khương Trường Sinh hư không biến mất.
Vạn Phật thủy tổ, Bắc Đấu chân nhân sục sôi cảm xúc, có thể được Đạo Tổ tán dương, sự không cam lòng trong lòng bọn họ lập tức bị kinh hỉ thay thế.
Sau ki trở thành Đại La, bọn hắn không có đối tượng tham chiếu, mà Đạo Tổ có quyền lên tiếng lớn nhất, bọn hắn tự nhiên tin tưởng Đạo Tổ.
– A Di Đà Phật, Bắc Đẩu đạo hữu, về sau chúng ta vẫn phải cố gắng hơn nữa.
Vạn Phật thủy tổ nghiêm túc nói.
Bắc Đấu chân nhân gật đầu nói:
– Lần này là đạo hữu trước hết giết ra khốn cảnh, nhưng lần sau, ta sẽ không lạc hậu hơn đạo hữu.
Nghe vậy, Vạn Phật thủy tổ cười to, quan hệ của hai người lập tức rút ngắn đi không ít….
Trở lại trong Tử Tiêu cung, Mộ Linh Lạc, Bạch Kỳ tò mò truy vấn, Khương Trường Sinh không có giấu diếm, đại khái nói quá trình chiến đấu một lần.
– Chủ nhân, ngài thật là bắt kẻ địch đặt ở trong lòng bàn tay, sau đó đâm chết, quá sức tưởng tượng…
Bạch Kỳ cảm khái từ đáy lòng.
Đại năng tiên đạo rất thích trang bức, nàng nghiêm trọng hoài nghi truyền thống này là truyền xuống từ trên người của chủ nhân.
Khương Trường Sinh liếc nàng một cái, dọa nàng vội vàng né tránh.
Sau đó, hắn cùng Mộ Linh Lạc hàn huyên vài câu, bắt đầu quan sát lòng bàn tay phải.
Sợi quỷ khí kia cũng không phải hắn tận lực lưu lại, mà là Đại Ám Thừa Thiên sau khi chết lưu lại, hắn là còn không thể xua tan trong một đoạn thời gian ngắn.
Thủ đoạn như vậy, lúc trước hắn trải qua, trước đó chính là nguyền rủa, lần này lại là cái gì?
Khương Trường Sinh ở trong lòng diễn toán:
– Khí tức này dẫn tới người mạnh nhất mạnh bao nhiêu?
Đã nhiều năm trôi qua, phạm vi hương hỏa diễn toán của hệ thống đã xưa đâu bằng nay, mặc dù không thể hoàn toàn tính hết, nhưng trong phạm vi đã biết đã xuất hiện cường giả vượt qua trăm vạn Thiên Đạo giá trị hương hỏa, còn không chỉ có một vị.
【 Cần tiêu hao 152 vạn Thiên Đạo giá trị hương hỏa, có hay không tiếp tục 】
Không.
Mạnh như vậy.
Khương Trường Sinh mặc dù kinh ngạc, nhưng trong lòng cũng thở dài một hơi.
Nếu xuất hiện tồn tại ngàn vạn Thiên Đạo giá trị hương hỏa, hắn phải chạy trốn, chẳng qua là trăm vạn, không cần hoảng hốt.
Khương Trường Sinh lại diễn toán một vài vấn đề mới thôi, bắt đầu tiếp nhận truyền thừa Vô Tướng Vô Hình Hóa Tự Tại Pháp.
Vô Tướng Vô Hình Hóa Tự Tại Pháp, là Đại La chiếu ý chí kéo dài tới, thi triển pháp này, sẽ sáng tạo ra muôn vàn sự vật, mà không bị người phát giác, nhưng những vật này cũng không phải tồn tại Vĩnh Hằng, một khi bản thể hình thần câu diệt, hết thảy sự vật biến thành đều sẽ yên diệt.
Cùng loại với phân thân, lại cao hơn phân thân, hắn dùng pháp sáng này tạo sự vật sẽ sinh ra linh trí của mình, lại không thể thoát khỏi hắn, đồng sinh cộng tử với hắn.
Tuyệt học như thế để Khương Trường Sinh suy nghĩ đến những tồn tại như Sáng Thế thần, Sáng Thế chủ.
Chương 1244 – Lửa giận của Đạo Diễn (1)
Nếu như thật có Sáng Thế thần, sẽ không phải lợi dụng thủ đoạn như vậy chứ?
Sáng Thế thần sáng tạo chúng sinh, nhưng nếu Sáng Thế thần chết rồi, hết thảy hắn sáng tạo đều sẽ không còn tồn tại.
Khương Trường Sinh cảm thấy pháp này không có tăng lên rõ rệt cho thực lực bản thân, nhưng hắn vẫn lựa chọn học tập, trước nắm giữ lại nói.
Đại Ám Thừa Thiên tập kích lại kết thúc quá nhanh, nên không có để cho các chúng sinh trong Đại La tiên vực hoảng hốt, các Tiên Đế tiếp tục bế quan chiến đấu cho vị Đại La thứ ba.
Mà sinh linh bản thổ do Đại La tiên vực dựng dục cùng với các tinh quái mà đám Tiên Đế điểm hóa cũng đang trưởng thành, Đại La tiên vực càng ngày càng nhiều khí tức sinh mệnh.
Đầu tiên là hoa cỏ cây cối thành tinh, lại sinh ra trùng chim, đến đằng sau, ngay cả ngọn núi nham thạch, dòng sông đều có thể thai nghén ra linh trí của mình, tạo hóa như thế chủ yếu là bởi vì Đại Đạo linh khí, một trong những nguyên nhân khiến Đại Đạo linh khí mạnh hơn thiên địa linh khí chính là có lực lượng Tạo Hóa mạnh hơn.
Thời gian cực nhanh.
Bốn vạn năm sau, vị Đại La thứ ba cuối cùng được sinh ra.
Cũng không phải Kiếm Thần, Tiêu Hòa nương nương mà Khương Trường Sinh ký thác kỳ vọng, mà là Bỉ Ngạn đạo quân.
Đối với Bỉ Ngạn đạo quân, Khương Trường Sinh không chỉ một lần bị kinh động, sau khi vị Võ Tổ võ đạo này chuyên tu tiên đạo, không ngờ lại thể hiện ra ngộ tính siêu phàm, thiên tính của hắn rất thích hợp tu tiên.
Về sau không đến trăm năm, Huyền Đề tổ sư thành tựu Đại La, các Tiên Đế không khỏi tiếc hận cho hắn khi kém trăm năm, bỏ lỡ pháp bảo mà Đạo Tổ ban ân.
Một ngày này, Vạn Phật thủy tổ, Bắc Đấu chân nhân, Bỉ Ngạn đạo quân được Đạo Tổ triệu hoán, đi tới Tử Tiêu cung bái phỏng, nửa ngày sau mới rời khỏi, sau này trong Thần Du đại thiên địa có người hiểu chuyện lưu lại rất nhiều lời đồn, người hiểu chuyện này tự nhiên là Bạch Kỳ.
– Nghe nói ba vị tiến vào Đại La trước nhất đạt được chí bảo củaĐạo Tổ, mỗi người ba kiện.
– Không phải đạt được truyền thừa sao?
– Bây giờ Đại La tiên vực có bao nhiêu vị Đại La?
– Vạn Phật thủy tổ, Bắc Đấu chân nhân, Bỉ Ngạn đạo quân, Huyền Đề tổ sư, Địa Tàng đại tôn, hết thảy năm vị.
– Đạo Môn ta có Đại La, người vào Đạo Môn ta, đều có thể lĩnh hội Đại La chi đạo.
Phần lớn các tín đồ trong Thần Du đại thiên địa cũng đang thảo luận Đại La tồn tại, từ Thái Ất cảnh giới, cho tới Tu Tiên giả thế gian, tất cả đều tâm trí hướng về.
Lúc đầu, Thần Du đại thiên địa đã hình thành hàng rào cấp độ khác biệt, nhưng Đại La trùng kích thật sự quá nhiều, cho nên truyền đi cực lớn.
Theo Vạn Phật thủy tổ, Bỉ Ngạn đạo quân thành tựu Đại La, hơn nữa còn là ba vị bước vào Đại La trước nhất, Phật môn cùng Đạo môn chi tranh trở nên càng thêm kịch liệt, theo hiện thực đã lan tràn đến Thần Du đại thiên địa.
Trừ cái đó ra, giáo phái của Huyền Đề tổ sư cũng bắt đầu quật khởi, Bắc Đấu chân nhân cùng Địa Tàng đại tôn không có giáo phái, rời xa tranh phân.
Địa Tàng đại tôn là người chứng được Đại La sau Huyền Đề tổ sư, là người thứ năm thành tựu Đại La trong ngàn năm, rất điệu thấp, chẳng qua bị Bạch Kỳ để lộ ra, ngoại trừ ba vị Đại La trước nhất, Đạo Tổ cũng đơn độc gặp mặt Huyền Đề tổ sư cùng Địa Tàng đại tôn.
Pháp bảo mà Khương Trường Sinh cho ba vị đến Đại La trước nhất là Thiên Đạo linh bảo, còn chế tạo riêng công pháp công đức cho bọn họ, mà đối với Huyền Đề tổ sư, Địa Tàng đại tôn thì chỉ truyền công đức chi pháp.
Đại Công Đức Thần Pháp diễn hóa muôn vàn công đức chi pháp, đại năng gánh chịu trách nhiệm của Tiên đạo tất sẽ đạt được công đức, không dùng thì phí.
Huyền Đề tổ sư, Địa Tàng đại tôn cũng cực kỳ cảm kích Khương Trường Sinh, cảm nhận được Đạo Tổ kỳ vọng bọn hắn rất cao.
Từ nơi sâu xa, nhân quả giữa bọn họ và Đạo Tổ trở nên càng thêm chặt chẽ.
Đã nhiều năm trôi qua, nhân quả cắn trả do Khương Trường Sinh dời đi thiên địa của Viễn Cổ Tiên Đạo mang tới mặc dù không có hoàn toàn tan biến, nhưng ảnh hưởng đối với hắn đã không lớn, tình cờ nhìn một vài sinh linh đến từ Thiên Giới thứ tư, ảnh hưởng cũng không lớn.
Sau khi năm vị Đại La sinh ra, không có Đại La mới sinh ra, có vài đại năng quá nóng vội, ngược lại không thành được, tỷ như Côn Luân giáo chủ, người đã từng là cường giả thứ hai của Tiên đạo.
Chuyện về Đại La, Khương Trường Sinh cũng không cách nào chỉ điểm, hắn nên giảng đều đã giảng, còn lại chỉ có thể xem chính bọn hắn.
Đương nhiên, đối với người bên cạnh mình, Khương Trường Sinh vẫn sẽ tận lực dìu dắt.
Tỷ như Mộ Linh Lạc, Kiếm Thần.
Từ khi Kiếm Thần thể hiện ra tạo nghệ Kiếm đạo siêu tuyệt, sau khi Khương Trường Sinh tu luyện đều sẽ báo mộng cho hắn, giảng giải Đại La chân nghĩa.
Khương Trường Sinh thật hy vọng trong các cố nhân của mình có thể sinh ra một vị Đại La, bất quá đề bạt phàm linh, vốn là một chuyện nghịch thiên….
Trong hư không tối tăm, một con đường bằng ánh sáng bảy màu tung hoành đến chỗ vô cùng sâu, trong con đường ánh sáng kia có sao trời đủ mọi màu sắc, hội tụ vào một chỗ, hình thành tinh quang sáng chói xinh đẹp, chiếu sáng mảnh hư không hắc ám này.
Chương 1245 – Lửa giận của Đạo Diễn (2)
Một đạo thân ảnh đi trên con đường ánh sáng bảy màu, chính là Thế Diễn Thiên lúc trước mong muốn cứu vớt Khương Trường Sinh.
Thế Diễn Thiên thoạt nhìn không có gì khác hơn một triệu năm trước, trên mặt hắn mang vẻ từ bi, mi tâm của hắn bởi vì thói quen cho nên xuất hiện nếp nhăn.
Đi đi, trên con đường ánh sáng bảy màu dần dần hiện ra các thân ảnh khác, tất cả đều là bộ dáng nhân tộc, chẳng qua là hỉ nộ ái ố biểu hiện rõ ràng, Thế Diễn Thiên bình tĩnh đi, không chào hỏi ai.
Rất lâu.
Một đạo thân ảnh bỗng nhiên đụng vào Thế Diễn Thiên, nhưng chỉ va chạm nhẹ nhàng, cũng không có ác ý, Thế Diễn Thiên liếc mắt nhìn sang, hỏi:
– Ngươi tới làm cái gì? Bây giờ ta là người mang tội.
Người tới là một thiếu niên, người mặc áo trắng đai lam, phong thần tuấn dật, trên mặt tràn đầy nụ cười.
– Tội kia của ngươi tính là gì, huống chi bây giờ Đạo Diễn có việc lớn muốn hành động, đều điều động ngươi, sợ gì tội lỗi.
Thiếu niên cười nói.
Sự xuất hiện của hắn hấp dẫn ánh mắt không ít người tu hành Đạo Diễn xung quanh.
Thế Diễn Thiên khẽ nói:
– Tội lỗi của ta xác thực có thể bị xem nhẹ, nhưng ngươi là Tiểu Diễn Thánh, ngươi tới gần ta, tất sẽ bị người có ý lợi dụng, sẽ nhắc lại chuyện xưa cho phía trên.
Thiếu niên được xưng là Tiểu Diễn Thánh thân cận ôm bờ vai của hắn, cười nói:
– Tiểu Diễn Thánh, cuối cùng vẫn có chữ ‘tiểu’, ngươi đến cùng làm sao vậy, từ khi sau khi trở về, ngươi giống như biến thành người khác, trước kia ngươi muốn cứu vớt ta, đều là ngươi dây dưa ta, hiện tại làm sao trái ngược, chẳng lẽ ngươi biết được Lục Diêm Diễn Thiên là chết như thế nào?
Nhắc đến Lục Diêm Diễn Thiên, không ít người nhìn sang.
Thế Diễn Thiên mặt không đổi sắc, nói:
– Không biết, cho dù biết được, ta cũng sẽ không nói, tội nghiệt của Đạo Diễn đã rất sâu nặng, không thể tái tạo mầm tai vạ.
Tiểu Diễn Thánh bĩu môi nói:
– Ngươi nha ngươi nha, đi lầm đường, nếu không phải chúng ta thuộc về Đạo Diễn, với hành động của ngươi, đặt ở các đạo thống khác, phải chết bao nhiêu lần?
Đạo Diễn làm việc bá đạo, nhưng bên trong lại rất khai sáng, ngoại trừ cần thiết phục tùng ra, quyền nói chuyện là hết sức tự do, người từ bi, ưu sầu giống như Thế Diễn Thiên cũng không phải số ít, thậm chí có người càng bi quan khoa trương hơn, vô luận nói cái gì, đều không đến mức bị trừng trị, Đạo Diễn thậm chí còn có thể kích thích thiên phú tâm tình của bọn hắn.
Thế Diễn Thiên cười cười, lười nhác phản bác.
Con ngươi Tiểu Diễn Thánh đảo một vòng, nói:
– Ngươi muốn biết lần hành động này cần làm chuyện gì?
– Chuyện gì?
– Liên quan tới Đại Đạo sinh cơ, liên quan tới phản kích đối với Huyền Mệnh, Trấn Xu, lần này, phía trên thật sự tức giận, Kiếm Đố Diễn Thánh ngã xuống đến nay vẫn là cái gai của Đạo Diễn.
Tiểu Diễn Thánh nghiêm túc nói, lời nói tràn ngập hưng phấn.
Nhắc đến Kiếm Đố Diễn Thánh, Thế Diễn Thiên cũng lộ ra vẻ ưu sầu.
Kiếm Đố Diễn Thánh vẫn lạc tạo thành chấn động trong Đạo Diễn lớn ra sao, chỉ có bọn hắn rõ ràng, đây chính là Diễn Thánh, hàng ngàn vạn năm đến này, lần đầu tiên có Diễn Thánh ngã xuống, còn là dưới tình huống Huyền Mệnh, Trấn Xu đang vây công Đạo Diễn.
Trăm vạn năm qua, Đạo Diễn đang một mực tích súc lửa giận.
Tiểu Diễn Thánh tiếp tục nói:
– Căn cứ theo ta hiểu rõ, Đạo Diễn đã có ba ngàn vạn năm không có triệu tập hết thảy Diễn Thánh, Diễn Quân, Diễn Thiên giống như vậy, đây là muốn làm đại sự, đại loạn nhất định ra anh hùng, lần này đại chiến, ta nhất định phải gỡ xuống chữ ‘tiểu’ của ta.
Thế Diễn Thiên vừa nghĩ tới sắp đại chiến, hắn càng sầu lo, tiếp theo lại phải chết bao nhiêu người?
Hắn không khỏi suy nghĩ đến Đạo Tổ trong Hư Không Vô Tận.
Đã nhiều năm trôi qua, cũng không biết Đạo tổ đã mạnh bao nhiêu?
Hắn chỉ biết hiểu Nộ Diễm Diễn Quân là bởi vì Lục Diêm Diễn Thiên mà chết, chết trong tay Đạo Tổ, mà Kiếm Đố Diễn Thánh, hắn không biết được, hắn nghĩ tới có phải Đạo Tổ hay không, nhưng lại cảm thấy không thực tế.
Càng ngày càng nhiều Diễn Thiên buông xuống, phần lớn đều vội vàng bước đi, phần cuối thất thải quang đạo bắt đầu xuất hiện một cánh cửa ánh sáng.
Tiểu Diễn Thánh nói không ngừng, nhưng Thế Diễn Thiên đã nghe không vào, tâm tư bắt đầu tung bay….
Từ khi Đại La tiên vực sinh ra năm vị Đại La, tâm tư Khương Trường Sinh càng định, hắn cũng không có đặc biệt chờ mong vị Đại La kế tiếp, cho nên an tâm tu luyện.
Trên thực tế, sau khi ba vị Đại La sinh ra trước nhất, cũng làm cho tâm những Tiên Đế đang căng cứng kia thư giãn, dẫn đến một đoạn năm tháng dài đằng đẵng về sau, một mực không có Đại La sinh ra.
Mỗi năm đi qua.
Khương Trường Sinh đột nhiên mở mắt, hắn bấm ngón tay tính toán, lần này bế quan lại có mười một vạn năm thời gian.
Ánh mắt của hắn nhìn về phía bên ngoài Sâm La Vạn Tượng Thiên Trợ Trận, giờ phút này đang có người đang chiến đấu, chính là Kiếm Thần, hắn đang chiến đấu cùng một sinh linh có khí tức cùng loại Đại Ám Thừa Thiên.
Trong những năm tháng hắn bế quan, thường xuyên có sinh linh tới gần Đại La tiên vực, phần lớn đều lựa chọn lách qua, nhưng luôn có tồn tại không có mắt, bất quá đều bị các Tiên Đế trấn áp, Đại La cũng không có ra tay.
Tồn tại khủng bố giống như Đại Ám Thừa Thiên cũng ít khi thấy, cho nên Khương Trường Sinh một mực không có mở mắt.
Chương 1246 – Nhờ Bạch Kỳ truyền lời
Chẳng qua lần này lại xuất hiện quỷ khí tồn tại, điều này nói rõ tồn tại sau lưng Đại Ám Thừa Thiên có khả năng đã để mắt tới Đại La tiên vực.
Khương Trường Sinh bắt đầu diễn toán người mạnh nhất trong từng phạm vi.
Người mạnh nhất trong phạm vi đã biết đi đến một trăm chín mươi sáu vạn Thiên Đạo giá trị hương hỏa, đối phương cũng không có ở gần đó Đại La tiên vực.
Bạch Kỳ nhìn thấy Khương Trường Sinh tỉnh lại, lúc này lại gần, thận trọng nói:
– Chủ nhân, có một chuyện, ta không biết có nên nói hay không.
– Nói đi.
Khương Trường Sinh bình tĩnh nói, trong lòng bắt đầu nghe tiếng lòng của chúng sinh, đây cũng là thói quen của hắn, dùng cái này để xác định Tiên đạo không có đi sai đường, không có cô phụ chúng sinh.
Bạch Kỳ thở dài nói:
– Chủ nhân, ngài hẳn biết được Côn Luân giáo chủ, hắn bởi vì không có chứng được Đại La, một mình rời khỏi Đại La tiên vực, đi tới Đại Thiên thế giới xông xáo, hành vi của hắn sẽ không khiến cho càng nhiều Tiên Đế trốn đi đó chứ? Đại La xác thực quá khó khăn.
Trước khi không có năm vị Đại La sinh ra, các Tiên Đế nhóm đều mang hi vọng trong lòng, kìm nén một cỗ năng lực, bây giờ có năm vị Đại La sinh ra, có so sánh, bọn hắn mới cảm nhận được tuyệt vọng.
Tựa hồ bọn hắn một mực tu luyện, cũng không thể đi đến Đại La.
Tâm tính như thế để tâm thái không ít Tiên Đế sinh ra biến hóa, có người không muốn từ bỏ bắt đầu đi con đường cực đoan, tỷ như Côn Luân giáo chủ, cũng có bắt đầu nghiên cứu công đức, khí vận chi pháp, cũng có bắt đầu trở về Thái Ất Tiên Vực, ngược lại Tiên Đế vạn kiếp bất tử, so với việc lãng phí thời gian trong Đại La tiên vực, không bằng trở lại Thái Ất Tiên Vực hưởng thụ nhân sinh.
Khương Trường Sinh nói:
– Nếu có người muốn đi ra ngoài xông xáo, liền đi thôi, Tiên Đế đi vào Đại Thiên thế giới cũng không phải không có năng lực sinh tồn, đến mức ảnh hưởng, ta để ý không phải hiện tại có bao nhiêu Tiên Đế, để ý tương lai còn có thể sinh ra bao nhiêu Tiên Đế.
Bạch Kỳ nghe được lời này, kính nể không thôi.
Cách cục của chủ nhân luôn lớn hơn so với nàng tưởng tượng.
Khương Trường Sinh còn nói thêm:
– Nói cho Tử Ngọc, từ nay về sau, phi thăng giả không thể lại trở về, người vi phạm, gạt bỏ Tiên Đế đạo quả của hắn.
Nghe vậy, Bạch Kỳ gật đầu, lập tức nhích người đi tới Phi Thăng đài.
Khương Trường Sinh mặc dù có khả năng trực tiếp liên hệ Thiên Đế, nhưng giao chuyện này cho Bạch Kỳ đi truyền đạt, cũng có thể tăng lên địa vị của Bạch Kỳ, cũng có thể để tầm quan trọng của chuyện này tăng lên.
Đạo Tổ truyền âm cho Thiên Đế, cùng Đạo Tổ phái người đi gặp Thiên Đế, hoàn toàn là hai khái niệm.
Sau khi Bạch Kỳ rời khỏi, Khương Trường Sinh đột nhiên mong muốn tu hành Vô Tướng Vô Hình Hóa Tự Tại Pháp, vừa hay để Đại La tiên vực tăng thêm một chút sinh khí, thuận tiện điều động một vài tồn tại thu thập tình báo về Đại Thiên thế giới cho hắn.
Hắn luôn cảm thấy Vô Tướng Vô Hình Hóa Tự Tại Pháp còn có ảo diệu cao thâm hơn, chỉ có chân chính tu hành cùng thi triển mới có thể hiểu rõ.
Hắn bắt đầu dựa theo trí nhớ truyền thừa vận công, hắn quên mất xung quanh, chuyên tâm tu hành tuyệt học của Thiên Đạo.
Vô Tướng Vô Hình Hóa Tự Tại Pháp gian nan hơn nhiều nếu so với dự đoán của hắn, cần thời gian dài hơn so các Thần Thông mà lúc trước hắn tu luyện, hắn giống như tu lại Đạo Pháp Tự Nhiên Công một lần.
Qua đi vạn năm, hắn mới nhập môn Vô Tướng Vô Hình Hóa Tự Tại Pháp.
Hắn chuẩn bị trước sáng tạo một nhánh chủng tộc, một nhánh chủng tộc cùng loại như thần linh vậy, trời sinh ẩn chứa lực lượng cường đại, nhưng không có năng lực sinh sôi.
Một ngày này, Đại La tiên vực rơi xuống một trận mưa to bàng bạc trước nay chưa từng có, bao trùm chín thành đất đai, vô số hồ nước, đại dương mênh mông đều nổi lên gợn sóng, chúng sinh hưởng thụ lấy trận mưa lớn này.
Một vài Tiên Đế cũng đang nhìn mưa rơi, cảm ngộ đạo pháp tự nhiên.
Mưa to huyên náo, nhưng cũng mang đến an bình cho chúng sinh, những Tiên Đế đang vì Đại La mà hấp tấp nhìn mưa rơi lại thấy tâm trở nên yên tĩnh, riêng phần mình nhìn xem trận mưa to trăm vạn năm không có này.
Mưa to liền mấy ngày, sau cơn mưa trời lại sáng, mặt trời mọc, chiếu rọi thiên hạ, phía trên đám mây hiện ra cầu vồng vượt ngang sông núi, tráng lệ vô song.
Trong từng đám từng đám mây bỗng nhiên lần lượt hiện ra từng bóng người, tất cả đều là thiếu niên thiếu nữ, người mặc vân vụ hà y, bọn hắn tự do bay lượn, mười phần hoạt bát.
Khương Trường Sinh nhìn hết một màn này ở trong mắt.
Khương Trường Sinh nhìn chủng tộc mình sáng tạo, không tính đặc biệt hài lòng, nhưng cũng không có thất vọng, dù sao cũng là mới nếm thử.
Hắn tiêu hao không chỉ pháp lực, còn có lực lượng công đức của bản thân.
Thân là người sáng tạo Tiên đạo, công đức của hắn tự nhiên nhiều nhất, bất kỳ sinh linh gì tạo ra công đức, hắn cũng bởi vậy đạt được bộ phận công đức.
Ngoại trừ công đức, hắn còn có khả năng lợi dụng hết thảy của mình thi triển Vô Tướng Vô Hình Hóa Tự Tại Pháp.
Như thế nào vô tướng vô hình, nói cũng không phải là sự vật hắn sáng tạo, mà là liên hệ giữa sự vật hắn sáng tạo và hắn là vô tướng vô hình, không thể bắt, không thể thôi diễn.
Chương 1247 – Tham Mộng Diễn Thánh, đột phá thời khắc (1)
Hắn bắt đầu quan tâm chủng tộc mình sáng tạo, đồng thời, hắn phát hiện nương theo lấy trận mưa tràn đầy linh khí bàng bạc, tinh quái trong thiên địa được tiến hóa, cũng có rất nhiều sinh linh mới sinh ra.
Theo sinh linh giữa thiên địa càng ngày càng nhiều, các Tiên Đế nhóm bắt đầu thu đồ đệ, theo bọn hắn nghĩ, sinh linh Đại La tiên vực làm sao thì cũng có tư chất mạnh hơn sinh linh ở Thái Ất Tiên Vực.
Chủng tộc Khương Trường Sinh sáng tạo cũng dần dần bị càng ngày càng nhiều Tiên Đế phát hiện, bọn hắn cũng có tên của mình.
Tiên Linh tộc.
Tiên Linh tộc sinh ra chính là Địa Tiên, có thể thao túng thiên tượng, có thể huyễn hóa vạn vật, bởi vì Tiên Linh tộc không thể sinh sôi, dẫn đến các Tiên Đế cũng sẽ không kiêng kị bọn hắn, ngược lại cảm khái Thiên Đạo công chính.
Trong năm tháng về sau, Tiên Linh tộc trở thành đối tượng mà các Tiên Đế tranh đoạt, cơ hồ mỗi một vị Tiên Đế đều thu Tiên Linh làm đệ tử.
Khương Trường Sinh cũng sáng tạo ra chủng tộc thứ hai, bất quá chi chủng tộc này cũng không phải lưu lại Đại La tiên vực trong, mà là ở hư không Đại Thiên thế giới.
Tiệc vui chóng tàn.
Vừa thả ra mấy ngàn năm, chi chủng tộc này đã bị diệt sạch.
Xem ra muốn sáng tạo chủng tộc đi tới Đại Thiên thế giới thu thập tình báo, không đủ hợp lý.
Vô Tướng Vô Hình Hóa Tự Tại Pháp của Khương Trường Sinh tạm thời còn không thể trực tiếp sáng tạo ra chủng tộc cường đại, mà không gian sinh tồn trong Đại Thiên thế giới cũng không có quá lớn.
Khương Trường Sinh chỉ có thể tạm thời từ bỏ ý nghĩ này, hắn tiếp tục bế quan tu luyện.
Tu hành Vô Tướng Vô Hình Hóa Tự Tại Pháp khiến cho hắn thu hoạch được không ít cảm ngộ, lúc đầu hắn cách đột phá đã rất gần, bây giờ càng chỉ kém một hàng rào.
Đợi hắn đột phá đến tầng cảnh giới tiếp theo, hắn sẽ tuyên bố cho các Tiên Đế về cảnh giới Đại La phân hoá.
Theo Khương Trường Sinh bắt đầu bế quan trùng kích cảnh giới cao hơn, Đại La tiên vực nghênh đón thịnh thế trước nay chưa từng có, càng ngày càng nhiều Tiên Đế bắt đầu xuất quan, hành tẩu thiên địa, truyền đạo bốn phía, điểm hóa sinh linh, để Đại La tiên vực càng ngày càng địa nhiệt náo.
Vạn năm sau, khắp nơi trên đất Đại La tiên vực đều là sinh linh, sinh cơ bừng bừng.
Cùng lúc đó, chiến đấu ở thiên ngoại Đại La tiên vực lại càng ngày càng tấp nập, các Hư Không cường giả muốn xâm lấn Đại La tiên vực càng ngày càng nhiều, thậm chí còn kinh động tồn tại Đại La, Bắc Đấu chân nhân ra tay, cũng có Tiên Đế bị trọng thương.
Dần dần, Tà Ma Thiên Ngoại mạnh mẽ đi sâu vào trong lòng chúng sinh Đại La tiên vực.
Một bên khác.
Từ khi Thiên Đế truyền ra thiên quy của Đạo Tổ, phi thăng giả không chỉ giảm bớt, ngược lại tăng nhiều.
Tồn tại có thể tu luyện tới Tiên Đế cảnh đều đã hưởng thụ qua nhân sinh, đứng ở đỉnh điểm một giới, trong lòng bọn họ tự nhiên còn giấu hi vọng cùng lòng tin to lớn, bọn hắn cảm giác mình còn có thể lại hướng lên trên.
Nương theo Tà Ma Thiên Ngoại càng ngày càng nhiều, một vài Tiên Đế trong Đại La tiên vực cũng bắt đầu xông ra uy danh của mình.
Mà trong Thái Ất Tiên Vực, thanh danh lớn nhất chính là Đấu Chiến tiên thánh Tô Dần.
Tô Dần thành tựu Tiên Đế, lại thêm đại thành Bất Diệt Kim Thân, tung hoành vô địch, hắn đã trừng trị rất nhiều đại năng làm chuyện bất chính, uy danh của hắn từ Thiên Đình Tiên Đế, cho tới phàm linh chúng sinh, đều xem hắn như anh hùng.
Trong hư không, khắp nơi đều là thân ảnh đang giao chiến, Khương Tiển đứng ở đỉnh đầu một đầu Giao Long màu vàng kim, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt nhìn chằm chằm đang Đồng Tứ, Đồng Tuyết chiến đấu.
– Thiên kiêu Huyền Mệnh xác thực cao minh, mặc dù chuyển tu tiên đạo, cũng có năng khiếu rất cao.
Trong lòng Khương Tiển cảm khái nói, thời gian lúc trước hắn đều bế quan tu luyện, nửa năm gần đây khó có được thời gian đi ra, bồi hai vị đồ nhi chiến đấu, Đồng Tứ, Đồng Tuyết cho hắn kinh hỉ rất lớn.
Chẳng qua là.
Khương Tiển đưa ánh mắt nhìn về phía những Tà Ma Thiên Ngoại, trong lòngcảm thấy rất lo lắng.
Gần đây, tần suất Đại La tiên vực gặp phải tập kích càng ngày càng cao, số lượng của địch nhân cũng đang tăng nhiều, phần lớn là đi ngang qua nơi này, cảm thấy trong Đại La tiên vực có giấu đại cơ duyên, cho nên muốn mạnh mẽ xông tới.
Nhưng nhiều sinh linh như vậy lang thang cùng một chỗ, bản thân chuyện này mang ý nghĩa hư không có việc lớn xảy ra.
Hôm nay, hắn càng phát hiện tồn tại của Đạo Diễn.
Đối thủ của Đồng Tứ, Đồng Tuyết chính là bốn vị sinh linh Đạo Diễn, bốn vị Diễn Thiên.
Khương Tiển sống ở trong Huyền Mệnh lâu như vậy, tự nhiên hiểu ba đại siêu thoát đạo thống tranh đấu, hắn lo lắng chiến hỏa ảnh hưởng đến Tiên đạo.
– Không ngờ hai vị thiên kiêu Huyền Mệnh lại trốn ở chỗ này, chẳng lẽ trong đại trận kia cất giấu bí mật của Huyền Mệnh?
Một Diễn Thiên diện mạo dữ tợn nói, sát ý tăng vọt, để khí thế của hắn đã vượt qua Tự Tại Thiên.
Đồng Tứ hừ lạnh nói:
– Ta cũng không ngờ người Đạo Diễn còn dám ra đây.
Sát Ý Diễn Thiên cười to nói:
– Ha ha ha, xem ra các ngươi còn không biết được tình huống, Huyền Mệnh các ngươi sắp bị Đạo Diễn công phá, Trấn Xu cũng tự lo không xong.
Chương 1248 – Tham Mộng Diễn Thánh, đột phá thời khắc (2)
Nghe vậy, Đồng Tứ, Đồng Tuyết nhíu mày, trong nháy mắt bọn hắn phân thần, một cây gậy màu bạc từ sâu trong hư không quét ngang tới, tốc độ cực nhanh, sắc mặt hai người kịch biến, đã không kịp né tránh, chỉ có thể theo bản năng điều động pháp lực.
Cạch!
Khương Tiển xuất hiện trước mặt Đồng Tứ, cánh tay phải ngăn lại cây gậy màu bạc, hai cỗ lực lượng cường đại chạm vào nhau sinh ra tiếng nổ vang rền đinh tai nhức óc, đếm không hết lôi điện theo cây gậy màu bạc bắn ra, muốn xâm chiếm lên trên người Khương Tiển.
– Hừ!
Thụ nhãn trên trán Khương Tiển bắn ra kim quang, xua tan lôi điện quanh thân, đẩy lui cây gậy màu bạc.
Hắn liếc mắt nhìn một bóng người đang đứng ở sâu trong hư không, thân hình cường tráng, khuôn mặt già nua, duy trì tư thế nắm côn, chẳng qua cây gậy màu bạc cũng không có ở trong tay hắn, mà là cách không thao túng.
– Đồ Diễn Quân, không ngờ còn có thể gặp được ngươi ở đây!
Khương Tiển híp mắt nói, không có ẩn giấu sát ý.
Đồ Diễn Quân thu tay lại, một cây gậy màu bạc trống rỗng xuất hiện sau lưng, mặt hắn không biểu tình, nói:
– Khương Tiển, dị đạo thiên kiêu của Huyền Mệnh, ta hết sức tán thưởng ngươi, rời khỏi Huyền Mệnh, hiệu lực cho ta đi, mệnh số Huyền Mệnh đã không nhiều, Đạo Diễn sẽ tru diệt Huyền Mệnh, Trấn Xu, gia nhập dưới trướng ta, ta có thể mang ngươi đi được càng xa, kiến thức thiên địa rộng lớn hơn.
Khương Tiển xuất ra Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao, lạnh lùng nói:
– Nói như vậy, ta nghĩ đến chính các ngươi đều không tin.
Dứt lời, hắn thả người vọt lên, giống như thuấn di xuất hiện trước mặt Đồ Diễn Quân, một đánh xuống đao, hư không rung chuyển.
Đồ Diễn Quân cấp tốc tránh né, sau đó phát động thế công, hai vị cường giả lâm vào trong kịch đấu, thân hình không ngừng xê dịch, chiến đấu sinh ra sóng xung kích thần lực lan ra phạm vi cực lớn, giống như hư không đang không ngừng nổ tung.
Đồng Tứ, Đồng Tuyết quay người nhìn về phía chiến cuộc khác.
Càng ngày càng nhiều Tiên Đế bay ra từ bên trong Đại La tiên vực, gia nhập chiến trường, nhưng tình hình chiến đấu không quá lạc quan, chiến đấu không có nhanh chóng kết thúc, ngược lại lâm vào giằng co, không chỉ Tiên đạo một phương tăng nhiều số lượng, số lượng sinh linh xâm lấn cũng đang tăng trưởng.
Mấy canh giờ sau.
Sâu trong hư không, xuất hiện từng vòng sáng màu tím, cấp tốc mở rộng, đếm không hết sao trời, đại địa bay ra, phía trên tất cả đều là Đạo Diễn Thần quân.
Trong một đại lục trong đó, trên núi cao, một nữ tử khoác trường bào hoa lệ, trên mặt bị sương mù màu xanh sẫm lượn lờ bao quanh đang ngồi trên ghế đá, trên áo bào của nàng tràn đầy phù văn đồ văcổ quái n, đầu đội mũ miện như hai lợi trảo tạo thành, nàng bày ra tư thái lười biếng, giống như đang nghỉ ngơi.
Một nam tử trống rỗng xuất hiện ở trước mặt nàng, trầm giọng nói:
– Thánh Tôn, đại thiên địa phía trước quả nhiên có quan hệ cùng Huyền Mệnh như ngài phỏng đoán, chúng ta gặp hai vị thiên kiêu của Huyền Mệnh, tạm thời không rõ ràng trong phương thiên địa kia còn cất giấu bao nhiêu cường giả.
Vị nữ tử thần bí này chính là Đạo Diễn Diễn Thánh, tên Tham Mộng Diễn Thánh, nhóm Diễn Quân chi chúng này chính là do nàng chưởng khống.
Tham Mộng Diễn Thánh chậm rãi ngẩng đầu, nói:
– Giấc mộng này thật sự là không đủ thanh tĩnh, nếu có quan hệ cùng Huyền Mệnh, vậy thì diệt đi, sớm ngày tụ hợp cùng với những Diễn Quân khác, cùng nhau tiêu diệt Huyền Mệnh.
– Tuân mệnh.
Nam tử lúc này tan biến tại chỗ.
Tham Mộng Diễn Thánh nâng lên hai tay, duỗi cái lưng mệt mỏi, giãn ra dáng người uyển chuyển của mình.
– Trước khi các ngươi chết, làm một giấc mộng hoang đường đi.
Vừa dứt lời, sương mù trên mặt Tham Mộng Diễn Thánh hóa thành vô hình, hiển lộ ra một gương mặt đẹp đẽ đang lộ ra ý cười thanh lãnh, đồng tử của nàng sáng ngời, giống như ẩn chứa cả Tinh Hải ở bên trong.
Cùng lúc đó.
Tam Thập Tam Trọng Thiên, trong Tử Tiêu cung.
Khương Trường Sinh mở mắt, hắn hơi nhíu mày, thầm nghĩ:
– Đây là lực lượng Đại Đạo gì?
Hắn có thể cảm giác được có một cỗ lực lượng mong muốn đưa hắn vào trong mộng cảnh, Sâm La Vạn Tượng Thiên Trợ Trận có một lỗ hổng thông ra thiên ngoại, cho nên trận này không thể hoàn toàn ngăn cản lực lượng từ ngoài đến.
Tâm thần hắn khẽ động, triệt tiêu cỗ lực lượng kia, hắn không có ý xuất thủ, trước hết để cho Đại La tiên vực đối mặt.
Mà hắn muốn chuẩn bị đột phá.
– Khoảng cách lần trước đột phá đã qua một trăm sáu mươi vạn năm, thật là lâu, sắp quên đi mùi vị đột phá.
Trên mặt Khương Trường Sinh hiện ra vẻ tươi cười, gần đây hắn cũng cảm giác được hư không có việc lớn muốn xảy ra, hắn đã không chỉ một lần cảm nhận được có tồn tại siêu cường đang chiến đấu ở chỗ cực xa.
Rất rõ ràng, đại chiến giữa các siêu thoát đạo thống tiến vào giai đoạn mới.
Lúc Khương Trường Sinh suy nghĩ đến đột phá, chúng sinh trong Đại La tiên vực dần dần lâm vào ngủ say.
– A Di Đà Phật.
Một âm thanh trang nghiêm vang lên, nương theo tiếng chuông lớn vang vọng, tâm thần chúng sinh trong nháy mắt tỉnh táo.
Rìa Đại La tiên vực, bốn bóng người trống rỗng xuất hiện, chính là Bỉ Ngạn đạo quân, Bắc Đấu chân nhân, Địa Tàng đại tôn, Huyền Đề tổ sư.
– Cứ để Vạn Phật đạo hữu thủ hộ Tiên Vực đi, chúng ta cũng nên ra tay chiến một trận.
Bỉ Ngạn đạo quân mở miệng nói.
Huyền Đề tổ sư vuốt râu cười nói:
– Gần đây, ta vừa lĩnh ngộ một chiêu thần thông điên đảo quá khứ, tương lai, vừa hay thử một chút..
Chương 1249 – Phật Tổ chấn kinh, bắt đầu đột phá (1)
Sau khi bước vào cảnh giới Đại La, đám người Huyền Đề tổ sư cũng không có mất đi mục tiêu, ngược lại đi tắm ở trong ảo diệu của Đại La, trong khoảng thời gian này, thực lực của bọn hắn nhanh chóng trưởng thành, cũng dần dần thành Đại La chân chính.
Huyền Đề tổ sư ngộ được thần thông điên đảo quá khứ, tương lai, Bắc Đấu chân nhân, Địa Tàng đại tôn, Bỉ Ngạn đạo quân cũng không kém, trên người mỗi một vị Đại La đều tản ra tự tin tuyệt đối.
Bọn hắn lúc này đi đến chiến trường, rất nhanh, uy áp của chiến đấu mạnh hơn truyền đến, theo chân trời góc biển Đại La tiên vực nhìn lại, hư không bị hào quang bảy màu chiếu sáng, giống như phần cuối vũ trụ đang ở phía trước, nơi đó là phần cuối mà phàm linh không thể tưởng tượng nổi.
Ở sâu trong hư không phía xa, Tham Mộng Diễn Thánh bỗng nhiên nhíu mày, nàng đứng lên từ trên ghế đá, mặt lộ ra dị sắc.
– Huyền Mệnh lại còn có tồn tại bực này, có ý tứ, trách không được có trận pháp, xem ra nơi này là địa phương quan trọng của Huyền Mệnh.
Tham Mộng Diễn Thánh nâng tay phải lên, nhẹ nhàng nắm một cái, một tấm lệnh bài trống rỗng xuất hiện tại trong tay nàng, trong miệng nàng lẩm bẩm cái gì, ngay sau đó ánh mắt sinh ra biến hóa….
Trong Tử Tiêu cung.
Khương Trường Sinh ngồi trên Đại Đạo Càn Nguyên Thần Tọa, bắt đầu suy tư một vấn đề.
Chính là tiếp theo đi đâu độ kiếp.
Về sau, mỗi một lần đột phá đều là trải nghiệm không biết, hắn nhất định phải chuẩn bị kỹ càng cho mọi tình huống, mà điều kiện tiên quyết là không ảnh hưởng đến Đại La tiên vực.
Rời khỏi Đại La tiên vực, hắn lại sợ khi đột phá sẽ có cường địch tập kích Đại La tiên vực, dù sao gần đây người xâm nhập càng ngày càng nhiều, không thể dùng tình huống trước kia đi cân nhắc.
Khương Trường Sinh thử thôi diễn nhân quả, nhưng liên quan đến tồn tại không yếu hơn mình nhưng không ở trong Tiên đạo, nhân quả rất mơ hồ.
Nhưng phàm là nhân quả mơ hồ, đều mang ý nghĩa biến số.
Xem ra, Đại La tiên vực gần đây sẽ gặp phải đại kiếp.
Khương Trường Sinh thi triển Thiên Địa Vô Cực Nhãn, nhìn về phía chỗ sâu trong Đại Thiên thế giới, đồng thời chờ đợi cuộc chiến ở thiên ngoại kết thúc.
Sau khi bốn vị Đại La ra tay, tình hình chiến đấu đã sinh ra biến hóa to lớn, mặc dù có Đạo Diễn Diễn Quân đến giúp, vẫn đánh không lại thần thông của Đại La.
Bắc Đấu chân nhân bày ra Bắc Đẩu Thời Không Đại Trận để mười mấy Diễn Quân tốc trở nên già nua, sinh cơ lại trôi qua, tươi sống chịu chết tại trong trận.
Huyền Đề tổ sư không có hiện thân, nhưng có rất nhiều kẻ địch biến mất khỏi hư không.
Địa Tàng đại tôn siêu thoát vong linh, sáng tạo luân hồi niết bàn, khí thế vô song.
Bỉ Ngạn đạo quân thì hành tẩu ở trong chiến trường, vung động phất trần trong tay, không ai có thể ngăn cản đạo pháp của hắn.
Ngoại trừ Bắc Đấu chân nhân ra, ba vị Đại La khác biểu hiện ra thực lực không mạnh, không bằng các Tiên Đế, ít nhất thoạt nhìn như thế, nhưng các Tiên Đế đều bị chấn kinh, bởi vì thủ đoạn của Đại La quá mức không thể tưởng tượng nổi, rất nhiều kẻ địch biến mất làm bọn hắn rùng mình.
Đồng Tuyết còn đang quyết chiến, kẻ địch bỗng nhiên dừng lại, thân thể cấp tốc hóa thành tro bụi, nàng thấy mà sửng sốt, trong con mắt nàng còn phản chiếu diện mạo đầy hoảng sợ của kẻ địch.
– Chẳng lẽ là…
Đôi mắt đẹp Đồng Tuyết nhìn về phía các cường giả Đại La thế không thể đỡ phương xa.
Một Diễn Quân bỗng nhiên lao thẳng đến Bắc Đấu chân nhân, nhưng Bắc Đấu chân nhân rõ ràng sớm phát giác được hắn, khi hắn vừa lấn người lên đã bị Bắc Đấu chân nhân tung một chưởng đánh trúng lồng ngực.
Một chưởng này trực tiếp đánh hồn phách Diễn Quân bay ra ngoài thân, mặt Diễn Quân lộ ra vẻ không thể tin được.
Bắc Đấu chân nhân vung tay áo cuốn đi hồn phách của hắn, tay trái vồ một cái, thu thân thể hắn vào trong trong đầu tóc, hóa thành một cây Ngọc Trâm.
Một màn này triệt để hù đến một phương Đạo Diễn.
Mạnh như Diễn Quân, không ngờ lại không có chút lực lượng chống đỡ nào.
Cũng không lâu lắm, đại quân của Đạo Diễn tựa hồ nhận được mệnh lệnh, dồn dập bắt đầu rút lui, những sinh linh lang thang cũng đi theo thoát khỏi nơi này, Tiên đạo một phương không có theo đuổi không bỏ, đưa mắt nhìn bọn hắn rời khỏi.
– Các ngươi thấy rõ ràng chưa?
– Không có, nhưng lúc trước ta một mực có cảm giác rợn cả tóc gáy.
– Đúng vậy, giống như bị một loại tồn tại kinh khủng nào đó nhìn chằm chằm.
– Thái Ất Kim Tiên cùng Đại La chênh lệch thật sự khó có thể tưởng tượng.
– Ta cũng tò mò, lúc trước địch nhân đến từ phương thế lực nào, bọn hắn rõ ràng có trật tự, nên là một phương thế lực của Đại Thiên thế giới, chẳng lẽ chính là Đạo Diễn?
Các Tiên Đế nghị luận ầm ĩ, có người đang thán phục Đại La mạnh mẽ, cũng có đang lo lắng kiếp nạn sau này.
Bốn vị Đại La tụ tập tại cùng một chỗ, bọn hắn cũng đang thảo luận kiếp nạn này.
– Mạnh nhất trong bọn họ không có ra tay, thật không cần truy kích sao?
Bắc Đấu chân nhân nhíu mày hỏi, hắn khuynh theo hướng chủ động xuất kích, triệt để tiêu diệt địch nhân.
Bỉ Ngạn đạo quân lắc đầu nói:
– Bọn hắn đến từ Đạo Diễn, thủ đoạn không thể đánh giá thấp, ngông cuồng đuổi theo có thể sẽ trúng kế, hoặc là chúng ta gặp bất trắc, hoặc là Đại La tiên vực bị vây công.
Chương 1250 – Phật Tổ chấn kinh, bắt đầu đột phá (2)
Địa Tàng đại tôn cười ha hả nói:
– Đại La tiên vực làm sao có thể xảy ra chuyện?
Huyền Đề tổ sư vuốt râu nói:
– Nếu lại phải để Đạo Tổ ra tay, vậy ý nghĩa bọn ta thành tựu Đại La ở đâu? Lúc trước chỉ có Đạo Tổ là một vị Đại La, ngài đã có thể một mình bảo hộ Tiên đạo, vì sao chúng ta thành tựu Đại La, vẫn còn cần làm phiền ngài?
Lời hắn để Bắc Đấu chân nhân, Bỉ Ngạn đạo quân cảm thấy có lý, Địa Tàng đại tôn suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy có lý, bọn hắn phải cân nhắc hết thảy tình huống khi không có Đạo Tổ ra tay.
Bốn vị Đại La trò chuyện trong chốc lát, riêng phần mình trở về đạo tràng.
Khương Tiển, Đồng Tứ, Đồng Tuyết nhìn bóng lưng bọn hắn rời khỏi, ánh mắt đều hết sức phức tạp.
– Sư phụ, khi nào ngài mới có thể chứng được Đại La? Ngài cảm thấy hai huynh muội chúng ta có cơ hội không?
Đồng Tứ cố nén xúc động hỏi.
Đồng Tuyết cảm khái nói:
– Ta thế nào cảm giác Đại La còn mạnh mẽ hơn Huyền Thánh? Đại quân quy MÔ Như lúc trước, tất có Diễn Thánh đang chỉ huy, có thể dọa được Diễn Thánh không dám hiện thân, Đại La ít nhất đã có thể so với Diễn Thánh, nếu như như thế, bốn vị Đại La dọa lùi Diễn Thánh, vậy chẳng có gì lạ.
Khương Tiển nhìn Đại La tiên vực, đột nhiên cảm giác được phiến thiên địa này có chút lạ lẫm.
Hắn thậm chí cảm giác mình những năm nay lựa chọn sai lầm, lúc trước trải qua Thối Mệnh trì, hắn trở về là được rồi, nhưng hắn lại động tâm đối với Huyền Mệnh, muốn muốn tiếp tục nhanh chóng mạnh lên, trên thực tế hắn làm được, trước khi đám người Vạn Phật thủy tổ chứng được Đại La trước, đều không như hắn.
Nhưng Đại La thật chính là hào rộng không thể vượt qua.
Hắn hiện tại mặc dù tu luyện rất khắc khổ, nhưng khoảng cách đến Đại La, còn rất xa xa khó vời.
Ngay cả hắn cũng không có lòng tin, hắn như thế nào cho các đồ nhi hi vọng?
Cảnh giới Tiên Đế, dựa vào cơ duyên thì có thể đền bù tư chất chênh lệch, mà Đại La thật chính là xem mệnh.
Ít nhất Khương Tiển hiện tại cảm giác tư chất của mình còn chưa đủ để thành tựu Đại La….
– Chủ nhân, Đạo Diễn sẽ không để mắt tới chúng ta chứ?
Bạch Kỳ ghé vào một bên lan can Đại Đạo Càn Nguyên Thần Tọa, khẩn trương hỏi.
Trận chiến lúc trước tỏa ra quá nhiều khí tức cường đại, nàng dùng thần niệm đi nhìn trộm, bị thanh thế củ Đạo Diễn hù dọa.
Đạo Diễn nhiều vô số kể cường giả, nếu không phải Đại La ra tay, chỉ sợ các Tiên Đế của Đại La tiên vực rất khó ngăn cản.
Khương Trường Sinh nhìn phương xa, nói:
– Xem như thế đi, chuẩn xác mà nói, Đạo Diễn để mắt tới vùng hư không này.
Trong lúc dùng Thiên Địa Vô Cực Nhãn tìm kiếm địa điểm thích hợp để độ kiếp, Khương Trường Sinh nhìn thấy rất nhiều chiến trường, chợt nhìn, giống như Đại Thiên thế giới nghênh đón đại kiếp.
– Vậy làm sao bây giờ?
Bạch Kỳ càng căng thẳng hơn.
Khương Trường Sinh nhẹ giọng cười nói:
– Tránh thôi, còn có thể làm sao?
Thừa dịp hết thảy Tiên Đế đã trở về Đại La tiên vực, hắn bắt đầu thao túng Đại La tiên vực tiến hành chuyển di, có Sâm La Vạn Tượng Thiên Trợ Trận tại, sinh linh trong trận không phát hiện được đại trận di chuyển, bao gồm cả năm vị Đại La kia.
Đạo Diễn điên cuồng như vậy, Khương Trường Sinh lại đứng trước đột phá, trước tiên cần phải tránh một chút.
Chờ hắn đột phá thành công, lấy nắn Đạo Diễn.
– Tránh?
Bạch Kỳ kinh ngạc, suy nghĩ cái gì, lập tức bừng tỉnh đại ngộ.
Từ Thái Hoang đến Côn Luân giới, Côn Luân giới lại chuyển vị trí, chuyện như vậy đã không phải lần đầu tiên xảy ra, Bạch Kỳ cũng không có cảm thấy không ổn, ngược lại cảm thấy rất ổn.
Chủ nhân chính là ổn trọng, không tung bay.
Đúng như thế, chính là bởi vì chủ nhân đầy đủ ổn trọng, Tiên đạo mới có thể có hôm nay, từ xưa đến nay, bao nhiêu đạo thống bị võ đạo trấn áp, lại có bao nhiêu đạo thống có thể từ Đại Đạo hư không giết tới Đại Thiên thế giới?
Nghĩ được như vậy, ánh mắt nàng nhìn về phía Khương Trường Sinh lần nữa tràn ngập sùng bái.
Đối với cường giả mà nói, tránh né mũi nhọn có đôi khi càng khó, nhất là cường giả chưa từng bại trận.
– Đúng rồi, chủ nhân, nếu Kiếm Thần thật có thể thành tựu Đại La, ngài có nghĩ nên luyện chế cho hắn một món pháp bảo không?
Bạch Kỳ ngược lại hỏi.
Khương Trường Sinh liếc nhìn nàng, nàng vội vàng giải thích.
– Ta không có ý tứ gì khác, dù sao đây là vị Đại La thứ nhất của Long Khởi sơn chúng ta trừ ngài ra, ta không muốn Kiếm Thần làm mất mặt ngài, không phải sao? Khương tộc tạm thời không có Đại La, Côn Luân giới cũng không có, phía dưới đoán chừng cũng sẽ suy nghĩ nhiều.
Nói đến việc này, trong nội tâm nàng vạn phần cảm khái, nàng trước kia không ngờ Kiếm Thần sẽ là lực lượng mới xuất hiện.
Cái này khiến nàng có nhận thức mới về Đại La.
Khương Trường Sinh cười cười, không có nói tiếp, trên thực tế, hắn cũng có tâm tư như vậy, hắn sẽ luyện chế pháp kiếm chuyên môn cho Kiếm Thần.
Bạch Kỳ thấy hắn cười, đã biết được mình không có đoán sai, lá gan của nàng lập tức lớn hơn, bắt đầu nói về chuyện cũ.
Khương Trường Sinh hiện tại cũng nhớ lại những chuyện trước kia, hồi ức đi qua có thể làm cho hắn nhớ rõ tâm thái ban đầu, nhớ được bản thân là bắt đầu từ đâu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










