1. Home
  2. Truyện Tiên Hiệp
  3. [Dịch] Vô Tận Thần Công
  4. Tập 2: Sư Thừa Huyền Ưng (c11-c20)

[Dịch] Vô Tận Thần Công

Tập 2: Sư Thừa Huyền Ưng (c11-c20)

❮ sau

Chương 11: Sư Thừa Huyền Ưng, Hiệu Suất Lại Tăng Thêm

Lúc sáng sớm.

Sâu trong Yến sơn, sườn núi cách Trấn Quốc Công phủ xa nhất, khoảng tám mươi dặm.

Dương Thạc khoanh chân ngồi trên tảng đá to ở sườn núi, tu luyện Ưng Phục Thức. Chân khí Huyền Ưng Kình trong người Dương Thạc không ngừng vận chuyển, điên cuồng tăng tốc. Chỉ nói về tốc độ tăng chân khí thì Dương Thạc tu luyện Huyền Ưng Kình đủ vượt xa bất cứ cao thủ võ đạo cùng đẳng nào.

Dương Thạc vào Yến sơn đã được mười ngày.

Trong thời gian mười ngày này trừ tu luyện, săn bắt ra Dương Thạc còn liên tục vào sâu trong Yến sơn.

Yến sơn liên miên vài ngàn dặm, địa thế phức tạp, núi rừng rậm rạp. Trong đó có khá nhiều chim muông, ở mép ranh Yến sơn chỉ có một ít chim muông bình thường, càng vào sâu thì mãnh thú như sơn báo, mãnh hổ vân vân tăng lên nhiều.

Nếu vào sâu trong Yến sơn khoảng ngàn dặm, đến khu trung tâm thì sẽ gặp được một số kỳ trân dị thú.

Kỳ trân dị thú này có một số thậm chí có viễn cổ hồng hoang cự thú huyết mạch, sau khi trưởng thành thì huyết khí hùng hồn, thể phách cường đại, có thể so sánh với võ đạo tôn giả, thậm chí là cao thủ võ đạo cảnh giới đại tông sư. Có dị thú hiếm hoi có thực lực bằng với cường giả võ thánh.

Xuyên qua Yến sơn, lại đi hướng bắc là khu vực của người Bắc Khương, vùng hoang sơ chưa khai hóa.

Lần này Dương Thạc vào sâu trong Yến sơn một là vì tiềm tu, hai là trốn khỏi tai mắt của mẹ cả, tạm thời không thể để lão nô cả Trấn Quốc Công phủ, Lý Trung tìm được, bởi vậy Dương Thạc vẫn tiếp tục vào sâu trong Yến sơn hơn tám mươi dặm.

Chỗ Dương Thạc đang ở xem như là khu vực giáp ranh Yến sơn.

Xác suất gặp được dị thú khá nhỏ, thỉnh thoảng cho dù là gặp được một ít mãnh hổ, gấu chó vân vân thì Dương Thạc miễn cưỡng ứng đối được.

Mãnh hổ, gấu chó trưởng thành chỉ nói về lực lượng khí huyết, thực lực thì có thể so với cường giả võ đạo đỉnh tôi thể.

Mặc dù thực lực của chúng nó không tệ nhưng bình thường sẽ không chủ động công kích nhân loại, bởi vì nhân loại âm hiểm gian xảo, giỏi dùng kỳ quan cạm bẫy, hơn nữa có thể sử dụng cường cung lợi nỗ, trường đao đoản nhẫn, tổng hợp lại với nhau thì cường giả võ đạo trung giai tôi thể của nhân loại có thể lợi dụng vũ khí, trang bị trảm sát mãnh hổ gấu chó. Cho nên bình thường thì mãnh thú, gấu chó sẽ không hội chủ động trêu chọc nhân loại, gặp phải thì sẽ đi đường vòng. Nói tóm lại là xâm nhập vào Yến sơn tám mươi dặm đối với Dương Thạc xem như an toàn.

Đến vị trí này rồi thì Dương Thạc không chuẩn bị lại vào sâu hơn nữa.

Bởi vì ngày hôm qua Dương Thạc đến sườn núi này, thấy trên bầu trời có một con Huyền Ưng.

Huyền Ưng là ác điểu cùng cấp với mãnh hổ, gấu chó.

Dương Thạc tu luyện Huyền Ưng Kình là một vị võ đạo tiền bối quan sát trạng thái Huyền Ưng rình, bắt mồi sáng tạo ra một bộ thấp giai võ đạo công pháp.

Ở trong Yến sơn Dương Thạc thấy con Huyền Ưng kia, quan sát trạng thái Huyền Ưng tung cánh bay, hắn phát hiện lòng mình ngộ ra, càng hiểu sâu hơn chút về thần vận của Huyền Ưng Kình.

– Năm đó vị tiền bối võ đạo kia quan sát Huyền Ưng rình, bắt mồi mà lĩnh ngộ ra Huyền Ưng Kình. Bây giờ ta quan sát kỹ Huyền Ưng rình, bắt mồi, chắc chắn có ích lợi cho ta cảm nhận thần vận của Huyền Ưng.

Trong lòng nghĩ như vậy, Dương Thạc quyết định ở lại lâu một lúc, con Huyền Ưng sẽ thành sư phụ của hắn, để hắn lĩnh ngộ Huyền Ưng Kình càng tinh thâm thêm, lại tăng lên tốc độ tu luyện cho mình.

– Ngày hôm qua ta theo con Huyền Ưng suốt cả ngày.

– Mặc dù không thấy Huyền Ưng vồ mồi nhưng may là từ sau chạng vạng, theo con Huyền Ưng đi tới ổ của nó, quan sát trạng thái Huyền Ưng rình mồi.

Sau khi thấy Huyền Ưng thì Dương Thạc muốn xem nhất là cảnh Huyền Ưng vồ mồi.

Cả ngày hôm qua Dương Thạc lẽo đẽo đi theo Huyền Ưng, nhưng cố tình nó chẳng hề vồ con mồi nào. May là lúc xế chiều Huyền Ưng quay về ổ, Dương Thạc đi theo tới tận ổ của nó, trên một vách núi.

Trong tình huống không quấy rầy đến Huyền Ưng, Dương Thạc cách cự ly mười trượng quan sát Huyền Ưng ở trạng thái rình mồi suốt một đêm.

Quan sát một đêm khiến Dương Thạc càng hiểu sâu hơn về Ưng Phục Thức.

Sáng sớm hôm nay, Dương Thạc tiêu hóa thứ ngày hôm qua mình hiểu được, ứng dụng vào Ưng Phục Thức mình tu luyện.

Trong thời gian một buổi sáng, Dương Thạc vận chuyển chân khí Huyền Ưng Kình bảy chu thiên.

Trải qua vận chuyển bảy chu thiên, Dương Thạc rõ ràng phát hiện tốc độ tích lũy chân khí dường như tăng hơn trước một phần.

Ưng Phục Thức chính là pháp môn tu luyện chân khí, chỉ quan sát Huyền Ưng ở trạng thái rình mồi cả đêm mà đã cho Dương Thạc cảm ngộ càng tinh thâm hơn về Ưng Phục Thức, hiệu suất tu luyện tăng lên một phần, thành quả như vậy làm Dương Thạc không thể không giật mình.

Nhưng Dương Thạc rốt cuộc thì có độ phù hợp hoàn toàn với Huyền Ưng Kình, có thành quả như vậy cũng rất bình thường.

Độ phù hợp hoàn toàn có ý nghĩa gì?

Ý nghĩa Dương Thạc càng thích hợp tu luyện bộ công pháp này hơn là vị tiền bối võ đạo lúc trước sáng tạo ra Huyền Ưng Kình.

Vị tiền bối kia quan sát Huyền Ưng, có thể sáng tạo ra một bộ công pháp, mặc dù ngộ tính của Dương Thạc kém chút nhưng quan sát Huyền Ưng rình mồi làm tốc độ tu luyện của hắn tăng lên một phần là chuyện không có gì lạ.

– Quan sát một buổi tối cho ta tăng tốc độ tu luyện lên một phần!

Dương Thạc thầm nghĩ:

– Tối hôm qua ta quan sát Huyền Ưng rình mồi, thật ra thì còn rất nhiều chỗ không cảm ngộ quá rõ ràng, nếu có thể quan sát thêm vài buổi tối nữa, cảm ngộ càng sâu hơn thì tốc độ tu luyện của ta sẽ tăng mảng lớn, cuối cùng muốn tăng tốc độ tu luyện lên ba phần cũng không thành vấn đề.

Đến lúc đó hiệu suất Dương Thạc tu luyện Huyền Ưng Kình ít nhất tăng gấp ba lần.

– Ngày hôm qua cảm ngộ Huyền Ưng rình mồi khiến ta tăng nhiều tốc độ tu luyện.

– Không biết hôm nay có thể không quan sát đến Huyền Ưng vồ mồi hay không, cho ta cảm ngộ sâu hơn về Ưng Kích Thức.

Tu luyện chân khí tất nhiên là quan trọng.

Nhưng tích lũy chân khí cuối cùng vẫn là vì đả thông huyệt khiếu, đi vào tầng càng cao hơn. Ưng Kích Thức chính là chấn đãng huyệt khiếu, pháp môn tu luyện đả thông huyệt khiếu. Dương Thạc càng chú trọng vào Ưng Kích Thức hơn.

Trải qua vài ngày tu luyện, Dương Thạc cảm thấy tốc độ tích lũy chân khí của mình cực nhanh, khoảng chừng một tháng nữa là tổng số chân khí trong người Dương Thạc có thể sánh bằng cường giả cao giai. Cho nên nói Dương Thạc phải trong vòng một tháng đả thông mười hai đại huyệt khiếu, đến lúc đó tự nhiên sẽ đi vào tôi thể cao giai.

Quan sát Huyền Ưng săn bắn, thể ngộ Ưng Kích Thức có ích lợi rất lớn cho đả thông huyệt khiếu.

– Gru!

– Gru!

– Gru!

Đang lúc Dương Thạc suy nghĩ thì trên bầu trời có tiếng hú chói tai, một con ác điểu chim ưng màu xanh đen to lớn xuất hiện ở trên không trung.

– Là con Huyền Ưng kia, nó đang muốn đi săn ư? Chạy theo xem!

Thấy Huyền Ưng này thì mắt Dương Thạc sáng ngời, lập tức đứng dậy đi theo sát phía sau.

Chương 12: Mười Sáu Huyệt Khiếu Cùng Chấn

Huyền Ưng bay trên không trung, tốc độ cực mau, dù Dương Thạc có thúc ngựa đi cũng không đuổi kịp.

Cũng may là trong Yến sơn có nhiều rừng cây.

Chỉ có sườn núi nơi Dương Thạc ở là ít cây cối hơn, cỏ dại tươi tốt. Huyền Ưng muốn săn bắn chủ yếu là bắt giữ con mồi ở trên mặt cỏ chứ không phải chui vào rừng. Bởi vậy Huyền Ưng chủ yếu là xoay quanh trên không trung sườn núi, không bay ra khỏi tầm mắt của Dương Thạc.

– Huyền Ưng này xoay quanh chắc đang tìm mồi săn.

– Chờ ngay tại đây, đợi khi Huyền Ưng tìm ra con mồi thì dĩ nhiên sẽ sà xuống bắt lấy.

Dương Thạc ở trên cao sườn núi tìm một tảng đá to, khoanh chân ngồi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Huyền Ưng bay trên trời.

Huyền Ưng muốn săn bắn thì cuối cùng sẽ phải sà xuống sườn núi này.

Dương Thạc chờ trên cao, cả sườn núi đều nằm trong tầm mắt của hắn. Quá trình Huyền Ưng săn bắn sẽ không trốn thoát khỏi pháp nhãn của Dương Thạc.

Lần trước Dương Thạc bị nô bộc của Dương Tử Hi đá một cước, gáy đập xuống đất trúng huyệt khiếu nào đó, từ đấy hắn có được năng lực điều tra độ phù hợp của công pháp, thị lực và thính lực cũng tăng vọt, dù cách xa mười, trăm trượng cũng thấy rõ quá trình Huyền Ưng săn bắn.

– Gru gru gru gru gru!

– Gru gru gru gru gru!

Huyền Ưng ở trên không trung sườn núi xoay quanh khoảng hai khắc.

– Không lẽ con Huyền Ưng này không phải muốn đi săn?

Trong hai khắc này Dương Thạc nhìn thấy có ít nhất hai con thỏ mập béo chạy nhảy trên sườn núi nhưng Huyền Ưng không hành động. Lấy ánh mắt của Huyền Ưng thì nó không có khả năng không phát hiện ra hai con thỏ, nhưng nó không hành động. Điều này làm Dương Thạc nghi ngờ Huyền Ưng rốt cuộc có muốn săn bắn không.

– Gru gru gru gru gru!

Khi Dương Thạc nảacute; nghi ngờ thì Huyền Ưng rung cánh.

Phạch!

Hai cánh thu lại, Huyền Ưng như mũi tên từ trên trời lao vụt xuống, xé gió phát ra tiếng nổ bùm bùm trầm đục.

Chỉ một giây Huyền Ưng đã cách Dương Thạc ba mươi trượng, đến vùng trời rậm rạp cỏ. Hai cánh ‘phạch’ giương ra, ổn định thân hình. Hai móng vuốt của Huyền Ưng lấy thế sét đánh không kịp bưng tai chộp xuống, từ trong cỏ rậm bắt lấy con mãng xà to lớn dài một trượng có hoa văn xanh trắng.

Cả quá trình liền mạch.

Con mãng xà to lớn dài một trượng có hoa văn xanh trắng chỉ nói về thực lực đủ ngang ngửa với mãnh thú mãnh hổ, gấu chó vân vân, nhưng bị Huyền Ưng vồ xuống thì không có chút sức phản kháng, lập tức bị nắm đến giữa không trung.

Dương Thạc nhìn cả quá trình săn bắn, lòng máy động, dường như hiểu được điều gì.

Ngay sau đó, Huyền Ưng nắm con mãng xà to lớn có hoa văn xanh trắng bay lên trời tới độ cao mười trượng.

– Gri gri … Gri gri!

Dù con mãng xà to lớn có hoa văn xanh trắng bị Huyền Ưng bắt lấy nhưng hiển nhiên nó không bó tay chịu trói, thè lưỡi rít, vặn vẹo xoay người, dường như muốn tránh thoát khỏi vuốt nhọn của Huyền Ưng.

Nhưng giờ phút này Dương Thạc thấy rõ ràng hai vuốt của Huyền Ưng rung lắc tiết tấu cực kỳ huyền diệu theo con mãng xà to lớn có hoa văn xanh trắng vùng vẫy. Mỗi lần lắc lư là sẽ đánh tan một nửa sức vùng vẫy của con mãng xà to lớn có hoa văn xanh trắng, khiến nó không tránh thoát được.

Dương Thạc thấy tình cảnh đó thì lòng rung động.

– Đây chính là Huyền Ưng săn bắn sao?

– Ưng Kích Thức, không phải đánh ra một trảo là hoàn thành. Tung vuốt bắt lấy kẻ địch rồi còn phải dùng tiết tấu huyền diệu rung lắc đánh tan sức vùng vẫy của kẻ địch.

Trong Ưng Kích Thức phải thêm vào tiết tấu rung lắc.

Dương Thạc nghĩ tới đây lập tức khoanh chân ngồi, nhắm mắt lại, nhớ tới cách làm sao chấn động hai vuốt, đánh tan lực con mãng xà to lớn có hoa văn xanh trắng vùng vẫy.

Khoảng một canh giờ sau, Dương Thạc mạnh mở mắt ra.

– Dường như đã hiểu được đôi chút quy luật.

Nghĩ như vậy, Dương Thạc nhanh chóng đứng thành ‘Ưng Phục Thức’, dùng kiểu ‘Ưng Kích Thức’ đánh ra một trảo tới trước.

Chân khí trong người Dương Thạc chuyển động, có nhiều huyệt khiếu bị chấn rung động, hơi tê dại.

Sau khi đánh ra một trảo rồi Dương Thạc không thu chiêu ngay mà tham khảo quy luật hai trảo Huyền Ưng chấn động bắt đầu rung lắc gân cốt thân thể mình.

Vù vù vù vù!

Vù vù vù vù!

Vừa mới chấn động Dương Thạc lập tức phát hiện chân khí Huyền Ưng Kình trong người mình vận chuyển nhanh hơn rất nhiều. Chân khí trùng kích huyệt khiếu, huyệt khiếu trong người chấn động càng rõ ràng hơn. Trừ đả thông hai huyệt khiếu chỗ xương sống, bốn huyệt khiếu ở tứ chi ra, hai tay, hai chân, hai vai, hai bên hông, tám huyệt khiếu cộng với thiên trung huyệt ở ngực, đan điền ở bụng, tổng cộng mười huyệt khiếu đều ong ong cùng rung động.

Mười huyệt khiếu cộng với sáu huyệt khiếu đã đả thông, tổng cộng là mười sáu huyệt khiếu. Trong Huyền Ưng Kình ghi chép pháp môn tu luyện mười sáu huyệt khiếu này.

Bây giờ mười sáu huyệt khiếu cùng rung động?

Dương Thạc cảm giác cứ tiếp tục chấn động như vậy thì chờ lúc hắn tích lũy đủ chân khí sẽ một hơi đả thông hết mười huyệt khiếu khác, một hơi đi vào tôi thể cao giai!

Đi vào tôi thể cao giai trên thực tế chỉ cần đả thông mười hai đại huyệt khiếu là đến nơi.

Nhưng bốn huyệt khiếu ở hai vai, hai bên hông của Dương Thạc thật ra không cần đả thông. Bình thường cường giả võ đạo muốn tu luyện đến đỉnh tôi thể, đả thông bao mươi sáu chỗ huyệt khiếu mới đả thông được bốn huyệt khiếu này.

– Người khác đả thông mười hai chỗ huyệt khiếu đi vào tôi thể cao giai.

– Đợi khi ta đi vào tôi thể cao giai thì bởi vì có mười sáu huyệt khiếu cùng cộng hưởng lẫn nhau có thể đả thông hết mười huyệt khiếu còn lại.

– So với cường giả tôi thể cao giai bình thường thì đả thông nhiều hơn bốn huyệt khiếu, sau này thực lực của ta tuyệt đối vượt xa cường giả tôi thể cao giai bình thường.

Dương Thạc cảm nhận mười sáu huyệt khiếu cộng minh, thầm nghĩ.

Quy luật bình thường của võ đạo chính là đẳng cấp càng cao, cần đả thông càng nhiều huyệt khiếu, thực lực cũng càng mạnh hơn. Ở tôi thể cao giai đẳng cấp, người khác đều đả thông mười hai chỗ huyệt khiếu, Dương Thạc đả thông thêm bốn huyệt khiếu, chỉ tính lực lượng thì hắn tuyệt đối vượt qua cường giả tôi thể cao giai bình thường khác.

– Không ngờ chỉ quan sát Huyền Ưng đã mang tới công hiệu mạnh như vậy.

Bây giờ Dương Thạc rất là vui vẻ.

Quan sát Huyền Ưng rình mồi, tốc độ tu luyện chân khí tăng lên một phần, cuối cùng thậm chí có thể tăng lên ba phần.

Quan sát Huyền Ưng săn bắn, lĩnh ngộ “Ưng Kích Thức”, pháp môn chấn động huyệt khiếu khiến mười sáu huyệt khiếu cùng cộng hưởng, cuối cùng đả thông thêm bốn huyệt khiếu so với cường giả tôi thể cao giai bình thường.

Có thể nói con Huyền Ưng này là sư phụ tốt nhất của Dương Thạc.

Dương Thạc thầm nghĩ:

– Tiếp theo quan sát từng hành động của Huyền Ưng, hiểu nhiều hơn để Ưng Phục Thức, Ưng Kích Thức của ta càng thêm hoàn thiện! Trong vòng một tháng ta sẽ hoàn toàn đả thông mười sáu huyệt khiếu này, đi vào tôi thể cao giai.

Chương 13: Vẫn Quá Chậm

Bên mép Yến sơn, Trấn Quốc Công phủ.

Dương Thạc rời khỏi Trấn Quốc Công phủ, đi Yến sơn tiềm tu đã trôi qua mười ba ngày.

Tiểu khố phòng của Trấn Quốc Công phủ thay quản gia khác. Quản gia trướng phòng Lý Nghĩa bị một Dương Thạc đánh một kích trọng thương, tin tức này sớm truyền khắp Trấn Quốc Công phủ. Một số thứ tử, thứ nữ cũng bị quản gia trướng phòng Lý Nghĩa áp bức nghe nói về chuyện này cảm thấy rất thích. Đích tử, đích nữ của Dương gia thì chỉ xem chuyện này là giải trí lúc rảnh rỗi.

Dù sao tuy Dương Thạc đánh bị thương quản gia trướng phòng Lý Nghĩa nhưng biểu hiện ra thực lực chỉ cao hơn tôi thể trung giai đôi chút.

Đích tử, đích nữ của Dương gia ở vào tuổi Dương Thạc có ai không đạt tới đẳng cấp luyện khí?

Dương Thạc tu luyện tám năm chỉ dừng lại là tôi thể sơ giai, là phế vật. Chẳng sợ bây giờ Dương Thạc đột phá đến tôi thể trung giai thì cũng chỉ là phế vật.

Hơn nữa Dương Thạc rời khỏi Trấn Quốc Công phủ, tiến vào Yến sơn tiềm tu. Thúc thúc của quản gia trướng phòng Lý Nghĩa, Lý Trung cũng bế quan tu luyện. Mấy người đương sự không xuất hiện trong Trấn Quốc Công phủ, bởi vậy mọi người bàn tán chuyện này vài ngày rồi bỏ quên.

Trấn Quốc Công phủ, trong một tiểu viện người hầu ở lại.

Trong một căn phòng của hạ nhân truyền ra tiếng đảo hạt đậu, gân cốt ma sát kêu xèo xèo.

Trong căn phòng truyền ra tiếng hú dài.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Ngay sau đó, cửa phòng bị đá ra, từ trong bước ra một lão nhân hơi gầy, khoảng sáu mươi tuổi. Lão nhân này đúng là Lý Trung.

Mắt Lý Trung bắn ra tia sáng rực rỡ, có tu vi cực kỳ tinh thâm.

– Đột phá, lão phu rốt cuộc đột phá!

– Tu luyện mười ba ngày ta rốt cuộc đột phá, phu nhân ban cho tôi thể đan quả nhiên là thứ tốt. Lúc trước ta vốn đã đả thông toàn thân ba mươi lăm huyệt khiếu, chỉ còn một huyệt khiếu cuối cùng là sẽ tới đỉnh tôi thể. Đáng tiếc khổ tu hai mươi năm vẫn không thể đả thông huyệt khiếu này, ta vẫn kẹt ở tôi thể cao giai.

– Phu nhân ban tặng tôi thể đan, ăn vào rồi thì tôi luyện thể phách, bảo hộ kinh mạch, ta có thể vận chuyển chân khí, mạnh mẽ đả thông huyệt khiếu cuối cùng, đi vào cảnh giới đỉnh tôi thể. Chỉ tiếc, dựa vào đan dược mạnh mẽ đột phá thì rốt cuộc căn cơ không ổn, Lý Trung ta đây sẽ không còn cơ hội bước vào đẳng cấp luyện khí.

Lý Trung hưng phấn rồi bất đắc dĩ thở dài.

Trên mặt Lý Trung lộ vẻ độc ác:

– Vốn ở ta Lý gia, ngận nhi Lý Nghĩa của ta có cơ hội vào đẳng cấp luyện khí nhất, tiếc rằng … Dương Thạc, không phế đi ngươi thì Lý Trung thề không làm người!

– Lý quản gia, ngài đã đột phá rồi? Chúc mừng chúc mừng …

Đang lúc Lý Trung suy nghĩ chuyện này thì bỗng có mấy hạ nhân ùa vào trong tiểu viện.

Đám hạ nhân nghe Lý Trung hú dài, biết lão đã xuất quan nên mới chạy tới nịnh hót lão.

Lý Trung nghiêm nghị gật đầu với đám hạ nhân, cũng lên tiếng:

– Ừm! Các vị, lão phu bế quan mười ba ngày này không biết trong phủ có xảy ra chuyện gì không?

Lý Trung bế quan mười ba ngày, muốn biết nhất là Dương Thạc có về phu hay không.

Nhưng làm Lý Trung thất vọng rồi.

Chỉ nghe một hạ nhân nói với Lý Trung:

– Lý qunar gia, trong mấy ngày này trong phủ không xảy ra chuyện gì lớn.

Hạ nhân kia nói:

– Trong phủ của chúng ta thủ lĩnh thợ săn Dương Liệt cũng bế quan. Dương đầu lĩnh vốn là đỉnh tôi thể, lần này bế quan trùng kích luyện khí đẳng cấp. Dương đầu lĩnh bế quan, sau mười ngày thợ săn trong phủ muốn đi Yến sơn săn bắt đánh bắt món ăn cho phu nhân. Sợ là chuyến đi săn này sẽ lại phải tuyển ra người dẫn đội mới.

Nghe hạ nhân kia nói, lòng Lý Trung máy động:

– Dương Liệt bế quan?

Trong Trấn Quốc Công phủ có nuôi dưỡng một số thợ săn, mỗi qua một đoạn thời gian là sẽ vào trong Yến sơn đi săn, săn bắt món ăn dân dã cho các phu nhân, thiếu gia, tiểu thư trong phủ hưởng dụng.

Dương Liệt là thủ lĩnh trong đoàn thợ săn này, gần như mỗi lần đến Yến sơn đi săn là Dương Liệt sẽ dẫn đội đi.

Trong óc Lý Trung toát ra một ý nghĩ:

– Dương Liệt bế quan, chuyến đi săn tiếp theo không có ai dẫn đội, vừa lúc ta bẩm báo phu nhân do ta dẫn đội vào núi đi. Tới lúc đó nếu phát hiện trong Yến sơn có Dương Thạc thì nhân dịp đó chém chết hắn, sẽ không ai hay biết.

Ở Trấn Quốc Công phủ, dù Lý Trung dạy dỗ Dương Thạc thì cũng không dám làm hắn bị thương.

Nếu ở trong Yến sơn thì không nhất định.

Lý Trung lập tức ra quyết định:

– Phải đi bẩm báo cho phu nhân, mười ngày sau vào Yến sơn!

… .. … .. … … … .

Vực thẳm Yến sơn, Dương Thạc ở trên một ngọn đồi nhỏ.

Từ ngày Dương Thạc bắt gặp huyền Ưng kia đã trôi qua hơn mười ngày.

Trong mười ngày này Dương Thạc gần như ở chung một chỗ với Huyền Ưng. Huyền Ưng bay tới nơi nào là Dương Thạc đi theo đến đó, quan sát Huyền Ưng vồ mồi, nghỉ ngơi.

Trong mười ngày này có bảy lần Dương Thạc thấy Huyền Ưng vồ mồi.

Mỗi một lần quan sát Huyền Ưng vồ mồi là Dương Thạc sẽ có hiểu biết mới, tu luyện “Ưng Kích Thức” cũng càng tăng tiến hơn.

Mỗi khi đến ban đêm là Dương Thạc theo Huyền Ưng đến vách núi nơi nó nghỉ ngơi, từ xa quan sát trạng thái nghỉ của nó, cảm ngộ thần vạn của ‘Ưng Phục Thức’. Qua mười ngày quan sát, hiệu suất tu luyện của Dương Thạc lại tăng lên gấp ba lần.

Ngoài ra tiếp xúc hơn mười ngày khiến Dương Thạc và Huyền Ưng quen nhau.

Ban đầu khi Huyền Ưng thấy Dương Thạc thì rất cảnh giác, giờ hoàn toàn thả lỏng. Có khi nghỉ ngơi buổi tối Dương Thạc đi tới vách núi, cách ba, năm trượng quan sát nó, con Huyền Ưng không thèm để ý. Buổi sáng mỗi ngày Huyền Ưng sẽ kêu chào hỏi Dương Thạc, hắn cũng hú dài đáp lại.

Một buổi sáng nọ, Dương Thạc ngồi khoanh chân trên khối đá to bên dưới vách núi nơi Huyền Ưng nghỉ ngơi, tu luyện Ưng Phục Thức, tích súc chân khí.

Dương Thạc vừa tu luyện vừa thầm nghĩ:

– Tu luyện mười ngày, chân khí đã tích lũy khá nhiều trong người ta, nhưng cách tôi thể cao giai dường như phải qua đoạn thời gian dài, cứ tiếp tục tốc độ này thì khoảng hai mươi ngày nữa ta không tích đủ chân khí để trùng kích tôi thể cao giai.

Dương Thạc tu luyện Huyền Ưng Kình, độ phù hợp hoàn toàn, hiệu suất đã cực cao.

Hơn nữa Dương Thạc quan sát Huyền Ưng, cảm ngộ “Ưng Phục Thức”, tu luyện tăng hiệu quả gấp ba lần. Tốc độ tu luyện như vậy gần như vượt qua thiên tài bình thường gấp bốn, năm lần.

Vốn Dương Thạc nghĩ rằng cứ tiếp tục tu luyện như vậy thì trong một tháng sẽ dễ dàng bước vào tôi thể cao giai. Nhưng chân chính tu luyện thì Dương Thạc phát hiện không hề đơn giản như vậy. Trong mười ngày tu luyện, Dương Thạc cách tôi thể cao giai có cự ly rất lớn. Dương Thạc dự đoán tính từ lúc hắn mới đi vào tôi thể trung giai chắc cần năm mươi ngày mới đi vào tôi thể cao giai mới được.

– Tốc độ như vậy quá chậm.

– Năm mươi ngày đi vào tôi thể cao giai, nếu đi vào đỉnh tôi thể thì chẳng phải là cần ba, bốn tháng? Sau này còn có bốn cấp luyện khí, dựa theo tốc độ tu luyện trung bình thế này thì sợ là đến võ sư đẳng cấp phải chờ tới năm, sáu năm.

Dương Thạc nhíu chặt mày, không mấy hài lòng hiệu quả tu luyện của mình.

Thời gian năm, sáu năm đi vào võ sư đẳng cấp? Dương Thạc chờ được nhưng Tiểu Địch thì không.

– Lục ca là kỳ tài ngút trời, tu luyện công pháp cao nhất trong gia tộc, hao tổn nhiều thiên tài địa bảo đến bây giờ tổng cộng tu luyện mười một năm, cách võ sư đẳng cấp chỉ nửa bước.

– Mặc dù ta có Huyền Ưng Kình độ phù hợp hoàn toàn bù đắp chênh lệch tư chất, ngộ tính nhưng không có thiên tài địa bảo duy trì, muốn trong vòng hai năm đi vào võ sư đẳng cấp thật đúng như nằm mơ giữa ban ngày. Thiên tài địa bảo … Thiên tài địa bảo trong gia tộc thì ta không có tư cách hưởng dụng. Không biết trong Yến sơn có thiên tài địa bảo gì không, nhưng bình thường chúng nằm ở nơi cực kỳ bí ẩn, dù là cường giả đại tông sư cũng chưa chắc tìm ra được.

Trong óc Dương Thạc suy nghĩ nhiều chuyện.

Dương Thạc khẽ thở dài, biết rằng mình không phải là ‘địa đầu xà’ trong Yến sơn, muốn tìm được thiên tài địa bảo là rất khó khăn.

– Gru gru gru gru gru!

– Gru gru gru gru gru!

Khi Dương Thạc nghĩ như vậy thì trên đầu có tiếng Huyền Ưng hú.

Lúc sáng sớm con Huyền Ưng lại đi ra hoạt động.

Chương 14: Liên Hợp Diệt Kẻ Địch

Dương Thạc tiếp xúc với Huyền Ưng hơn mười ngày, đại khái hiểu biết quy luật hoạt động của nó.

Bình thường thì buổi sáng Huyền Ưng bắt mồi, giữa trưa trở lại vách núi nghỉ ngơi một lát, buổi chiều thì bay khỏi núi dạo vòng vòng sâu trong Yến sơn. Đợi đến tối Huyền Ưng bay trở về, nghỉ ngơi ở một góc trên vách núi gần đó.

Trừ bỏ buổi chiều ra, thời gian còn lại Dương Thạc và Huyền Ưng đều ở cùng nhau.

Bây giờ mới chỉ là sáng sớm, Huyền Ưng bay đi hiển nhiên là muốn vồ mồi.

– Gru gru gru gru gru!

– Gru gru gru gru gru!

Thấy Dương Thạc, Huyền Ưng thân thiện kêu hai tiếng.

Dương Thạc cũng hú dài hướng Huyền Ưng, chào hỏi nó.

Huyền Ưng sắp đi bắt mồi, Dương Thạc thì muốn tu luyện, một người một ưng không quấy rầy nhau. Huyền Ưng xoay quanh trên sườn núi khoảng một canh giờ mới bắt được một con thỏ hoang to mập, ăn xong Huyền Ưng trở lại trên vách núi nghỉ ngơi trong chốc lát, tới buổi chiều lại bay đi.

Lần này Huyền Ưng bay đi không dừng lại ở sườn núi nơi Dương Thạc đứng mà giương đôi cánh bay sâu vào Yến sơn.

Dương Thạc biết lúc chạng vạng thì Huyền Ưng sẽ bay trở về nên mặc kệ nó, tự mình ăn cơm trưa. Dương Thạc tìm khối đá to dưới vách núi Huyền Ưng nghỉ ngơi, khoanh chân ngồi, tu luyện.

Dương Thạc tu luyện mất ba canh giờ.

Sắc trời dần tối xuống, Dương Thạc nghe tiếng ưng hú, con Huyền Ưng đã trở về.

– Gru gru gru gru gru!

– Gru gru gru gru gru!

Nhưng khiến Dương Thạc lấy làm lạ là Huyền Ưng bay về tư thế xiêu vẹo, không có sự linh hoạt, hơi chật vật.

Huyền Ưng xoay quanh trên đầu Dương Thạc một lát, kêu rù rù, trong thanh âm có sự lo lắng và cầu xin. Sau đó Huyền Ưng không đáp xuống mà vỗ đôi cánh bay hướng bắc. Huyền Ưng bay một khoảng rồi lại lượn trở về, kêu rù rù với Dương Thạc, sau đó bay hướng bắc.

Lòng Dương Thạc máy động, chợt hiểu ra ý của Huyền Ưng:

– Huyền Ưng này muốn gọi ta theo nó đến hướng bắc?

Dương Thạc nhíu mày, hắn biết là càng hướng bắc thì càng vào sâu trong Yến sơn, xác suất gặp dị thú cường đại càng lớn hơn. Bây giờ đã là hoàng hôn, Dương Thạc theo Huyền Ưng đi hướng bắc thì sẽ tăng lớn mức độ gặp nguy hiểm.

Nhưng thấy vẻ lo lắng của Huyền Ưng, Dương Thạc cảm thấy nó muốn mnag hắn đi phương bắc chắn chắn là có chuyện quan trọng.

Huyền Ưng tốt xấu cũng là ác điểu, nó có sự kiêu ngạo, dù khá quen với Dương Thạc nhưng sẽ không dễ dàng xin giúp đỡ. Lần này Huyền Ưng xin Dương Thạc giúp đỡ, trừ phi hướng bắc có thứ gì tốt, nó không lấy được nên cần hắn giúp đỡ.

– Thực lực của Huyền Ưng này có thể so với cường giả võ đạo tôi thể cao giai, nếu hướng bắc sâu trong Yến sơn thật sự có thứ gì tốt hấp dẫn nó, có ích với nó thì chắc cũng rất giúp ích cho ta.

Trong lòng nổi lên suy nghĩ này, Dương Thạc lập tức quyết định đi theo Huyền Ưng nhìn thửt xem.

Dương Thạc tu luyện Huyền Ưng Kình, hiệu suất rất cao, nhưng chỉ dựa vào bộ công pháp này muốn trong vòng hai năm đi vào võ sư đẳng cấp gần như là chuyện không thể nào, trừ phi có thiên tài địa bảo phụ trợ.

Nếu Dương Thạc theo Huyền Ưng xâm nhập huyền Ưng Kình có thể tìm được một ít thiên tài địa bảo giúp ích cho hắn tu luyện, vậy thì chuyến đi này không uổng công.

Mặc dù không thể khẳng định trăm phần trăm đi theo Huyền Ưng thì chắc chắn có thể tìm được thiên tài địa bảo, nhưng chỉ cần có một phần hy vọng đã khiến Dương Thạc phải đi thử một lần.

– Cùng đi đi!

Dương Thạc thầm nghĩ, lắc người lao nhanh hướng bắc.

Huyền Ưng bay trên trời, Dương Thạc đi trong núi. Suốt cả đêm một người một ức tiến hướng bắc hơn ba mươi dặm.

Lúc bình minh Huyền Ưng rốt cuộc dừng lại ở trên bầu trời một sơn cốc, hiển nhiên chỗ này chính là mục đích của Huyền Ưng.

– Đi theo Huyền Ưng liên tục chạy cả đêm, thật là mệt.

Dương Thạc tiến vào sâu trong sơn cốc, đầu đầy mồ hôi, thở hồng hộc, mới khiến hồi phục thể lực một chút.

Sơn cốc này không tính lớn, ở mép sơn cốc có một cái hang, rộng một trượng chứa được ba, năm người cùng tiến vào một lúc. Cửa động tối đen, không biết bao sâu.

Khi Dương Thạc nhìn thấy cái hang thì con Huyền Ưng vỗ cánh đáp xuống cửa hang, ngồi xổm ở cửa hang, thì thầm kêu Dương Thạc đứng gần đó.

– Nó là muốn ta tiến vào hang này?

Dương Thạc hiểu được ý của Huyền Ưng, lập tức không chút do dự bước đến cửa hang. Thấy Dương Thạc chạy lại, Huyền Ưng hưng phấn đập cánh, giơ hai cái móng vuốt to, lắc lư chui vào trong hang trước.

Dương Thạc lập tức đi theo Huyền Ưng vào hang.

Ở trong hang đi khoảng mấy chục trượng thì trước mắt sáng hẳn lên, Dương Thạc phát hiện mình đứng ở hang ngầm cực kỳ rộng rãi, vì tia sáng u ám, dù hắn có thị lực rất mạnh nhưng chỉ có thể mơ hồ thấy đại khái tình huống trong hang. Hang có tiếng nước rơi tí tách bên tai Dương Thạc.

– Không biết Huyền Ưng này rốt cuộc muốn tìm cái gì trong hang đây.

Dương Thạc, Huyền Ưng cách nhau nửa trượng, sóng vai cẩn thận đi từng bước.

– Gri gri!

Dương Thạc mới đi được hai bước thì tai nghe tiếng rào rạo vang bên tai.

Dương Thạc lập tức cảm giác như bị rắn độc nhìn chằm chằm sau lưng, da đầu tê rần, cảm giác cực kỳ nguy hiểm sinh ra từ đáy lòng.

Cùng lúc đó, Huyền Ưng cảnh báo kêu một tiếng:

– Gru gru gru gru gru!

Ngay sau đó, một luồng sáng xanh bắn nhanh hướng Dương Thạc, chớp mắt đã tới trước mặt hắn. Dương Thạc có thể rõ ràng cảm giác được trong luồng sáng xanh ẩn chứa lực lượng khí huyết cường đại, thật giống như là võ đạo cảnh giới tôi thể trung giai dốc sức đánh ra một đấm.

Ưng Kích Thức!

Dương Thạc lập tức giơ vuốt hướng luồng sáng xanh.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Ầm ầm ầm ầm ầm!

– Grao!

– Grao!

– Grao!

Hổ báo lôi âm ầm vang, khí thế một trảo của Dương Thạc như nước lũ bùm đánh vào luồng sáng xanh. Một trảo kia đánh tan lực lượng khí huyết ẩn chứa trong luồng sáng xanh. Ngay sau đó, ánh sáng xanh rơi xuống đất, vặn vẹo vùng vẫy. Dương Thạc thấy rõ ràng đó mãng xà màu đen dài gần một trượng.

– Đại mãng xà lực lượng khí huyết có thể so với tôi thể trung giai cường giả?

Dương Thạc thấy đại mãng xà màu xanh, lại nhìn Huyền Ưng cách không xa.

– Thực lực của con mãng xà màu xanh này có thể so với tôi thể trung giai cao thủ. Nhất là trong cái hang động rộng rãi này, nó chiếm ưu thế địa lợi, không dễ đối phó. Huyền Ưng có thực lực tôi thể cao giai, từ trên cao đánh xuống, dốc hết sức có thể so với một kích của cường giả đỉnh tôi thể. Tiếc rằng hang này khá rộng, hai trảo của Huyền Ưng không đi vững vàng, thực lực mười phần không thể phát huy ra một, dĩ nhiên không phải là đối thủ của mãng xà xanh.

Từ lúc này Dương Thạc rốt cuộc hiểu tại sao Huyền Ưng muốn hắn hỗ trợ nó, cùng nhau tiến vào hang động rộng lớn.

Hổ lạc bình dương bị khuyển khi, Huyền Ưng ở trong hang động rộng lớn này không phải là đối thủ của mãng xà xanh tôi thể trung giai.

Dương Thạc thì mặc dù cũng chỉ là tôi thể trung giai, nhưng hắn nắm trong tay thứ nhất trọng hổ báo lôi âm, đánh một vuốt hết sức có thể đánh tan khí của mãng xà tôi thể trung giai.

Đây là lý do Huyền Ưng khiến Dương Thạc tới trợ giúp nó.

– Gri gri … Gri gri …

Đang khi Dương Thạc suy nghĩ thì tiếng rào rạo khe khẽ lại vang lên.

– Không chỉ có một con mãng xà?

Da đầu Dương Thạc mát lạnh, lòng thít chặt.

Trong hang động rộng rãi tối như mực, thị lực của Dương Thạc có hạn, mặc dù biết xung quanh có nhiều mãng xà bao vây nhưng cụ thể ở vị trí nào, tấn công hắn từ bên nào thì không thể đoán được.

Lúc này lại vang tiếng Huyền Ưng kêu:

– Gru gru gru gru gru!

– Gru gru gru gru gru!

Huyền Ưng dựa vào năng lực nhìn bóng đêm siêu mạnh của nó cảnh báo cho Dương Thạc.

Chương 15: Linh Dược Tăng Tốc Độ Tu Luyện Gấp Hai Lần

Khi Huyền Ưng kêu cảnh báo thì lại một luồng sáng xanh bắn nhanh tới sau gáy Dương Thạc.

Lại một con mãng xà màu xanh.

Xung quanh Dương Thạc có ít nhất mười con mãng xà màu xanh, dù hắn có cẩn thạn hơn nữa cũng không thể phòng ngự bốn phương tám hướng, nhất là mãng xà màu xanh tấn công từ đằng sau, hắn không thể phát hiện ngay được.

May là có Huyền Ưng cảnh báo cho Dương Thạc.

Huyền Ưng hú một tiếng, thân hình Dương Thạc nhúc nhích, chuyển người, đánh ra một vuốt, một kích đập vào người của mãng xà màu xanh. Hổ báo lôi âm bùng phát, vèo một tiếng, một đốt xương sống của mãng xà màu xanh bị Dương Thạc đánh một kích vỡ thành mấy khúc, nổ lớn rơi xuống đất.

– Gri gri … Gri gri …

Mãng xà màu xanh bị đánh bay đi, lại có mấy mãng xà màu xanh nhanh chóng nhảy lên lao huướng Dương Thạc.

– Gru gru gru gru gru!

– Gru gru gru gru gru!

Huyền Ưng lại vội vàng kêu lên cảnh báo.

Bốn năm con mãng xà màu xanh cùng phát động công kích, Dương Thạc cảm thấy có lực lượng khí huyết cường đại từ bốn phía ùa tới, như bốn, năm tôi thể trung giai cường giả liên hợp lại công kích hắn. Trong chớp mắt Dương Thạc tăng lớn áp lực nhiều.

– Xuất trảo!

Lúc này Dương Thạc không có thời gian suy nghĩ cái gì khác, chỉ bản năng liên tục ra trảo.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Các trảo liên tục oanh kích, mãng xà màu xanh công kích Dương Thạc liên tục rớt xuống đất, mãng xà màu xanh dài nhất cũng chưa tới một trượng, có thể so với cường giả võ đạo tôi thể trung giai. Có một số chỉ dài nửa trượng, thực lực là tôi thể sơ giai, bị trảo của Dương Thạc công kích chỉ một chút đã bị chấn gãy xương sống, đánh tan khí kình, không còn sức sống.

– Gri gri … Gri gri …

Chính lúc này, mãng xà màu xanh tụ tập ngày càng nhiều. Cái hang lớn tối đen, Dương Thạc không thấy xa được, chỉ cảm giác trên mặt đất trong tầm mắt đều là mãng xà màu xanh, có ít nhất trăm con. Trong đó một số mãng xà màu xanh liên tục nhảy lên công kích Dương Thạc, một vài mãng xà màu xanh khác thì công kích Huyền Ưng. Bây giờ trên người Huyền Ưng quanh bốn, năm con mãng xà màu xanh. Huyền Ưng hét to, đập cánh hất văng đám mãng xà màu xanh, dù vậy thì có càng nhiều mãng xà màu xanh quấn lấy nó.

– Cứ công kích từng trảo như vậy không được.

Dương Thạc liên tục đánh ra mấy chục trảo, đánh bay mấy chục con mãng xà màu xanh, hắn phát hiện mình hết sức, thở hổn hển.

Cứ tiếp tục như vậy, công kích chừng hai mươi mãng xà màu xanh nữa là Dương Thạc sẽ kiệt sức, khi đó đám mãng xà màu xanh cùng ùa lên, hắn không có một chút khả năng chạy thoát được.

– Đám mãng xà này đều bò trên mặt đất, trực tiếp công kích mặt đất vậy!

Dương Thạc suy nghĩ mau chóng, lắc người, chân trái mạnh đạp một bước tới trước.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Chân trái đạp trên mặt đất, đất rung rinh.

Chính lúc này, Dương Thạc đột nhiên sử dụng ra “Ưng Kích Thức”, pháp môn chấn đãng huyệt khiếu, chấn động gân cốt toàn thân. Mượn lực đạp này khiến mặt đất xung quanh bàn chân đều lấy cách “Ưng Kích Thức” chấn động.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Mặt đất chấn động, trong phạm vi một trượng, bốn, năm mãng xà màu xanh bị chấn văng lên, ở giữa không trung vang tiếng xương sống kêu răng rắc, bị đánh tan nát.

Lực lượng một bước chấn động mặt đất, khiến Huyết Tinh Thạch Nhũ trong phạm vi một trượng bắn lên, xương sống tan nát.

– Có hiệu quả?

Dương Thạc thấy một bước của mình có hiệu quả thì mắt sáng lên.

Tâm tình Dương Thạc ổn định, hai chân liên tục đạp, mạnh giẫm mặt đất.

– Chấn cho ta, chấn, chấn!

Mỗi khi Dương Thạc bước ra một bước thì mặt đất sẽ bị chấn kêu ong ong, như là xảy ra động đất. Mãng xà màu xanh ở xung quanh bị chấn bay lên, trong thanh âm xương sống của chúng bị đánh nát, lại rớt xuống đất, mặc dù sự sống không hoàn toàn cắt đứt nhưng đã mất đi năng lực công kích.

Mỗi một bước đều có thể đánh chết bốn, năm mãng xà màu xanh.

Thỉnh thoảng có mấy con mãng xà màu xanh nhảy lên mặt đất, đám mãng xà màu xanh may mắn trốn khỏi chấn động cũng bị một vuốt oanh sát.

Tâm tình máy động, Dương Thạc thầm nghĩ:

– Lúc đó Huyền Ưng sử dụng cách chấn động, mãng xà màu xanh tôi thể cao giai cũng không thể vùng vẫy, bây giờ ta dùng cách này sử dụng ở chân, chấn động mặt đất. Mãng xà màu xanh từ tôi thể trung giai trở xuống bị đánh nát xương sống. Truyền rằng văn võ thánh cường giả ở chiến trường giẫm một cước thì lực lượng chấn động khiến vài ngàn binh tốt không đứng thẳng được, có tác dụng ‘Đạp cước chấn Càn Khôn’. Pháp môn giẫm chân của ta gọi là ‘Đạp Càn Khôn’ vậy.

Dương Thạc liên tục đạp mấy chục bước, hàng trăm con mãng xà màu xanh bị hắn tiêu diệt.

Dương Thạc liếc khóe mắt thấy Huyền Ưng vẫn đang bị mấy chục con mãng xà màu xanh quấn quýt, cắn xé. Lông chim toàn thân Huyền Ưng rối loạn, bị cắn miệng vết thương đầy rẫy. May mà mãng xà màu xanh không có độc, cho nên Huyền Ưng không bị nguy hiểm sinh mạng.

Dương Thạc hét to:

– Đám sâu này mau cút ra!

Dương Thạc đạp bước tới trước mặt Huyền Ưng, bùm bùm hai chân giẫm mặt đất. Huyền Ưng và mấy con mãng xà màu xanh bị chấn lắc lư. Đám mãng xà màu xanh rốt cuộc không siết Huyền Ưng được nữa, rớt xuống đất.

Dương Thạc sải bước bùm một tiếng giẫm nát mình một con mãng xà màu xanh, máu thịt nhầy nhụa.

Thấy Dương Thạc nhẹ nhàng đối phó mãng xà màu xanh, Huyền Ưng hưng phấn đập cánh, hét to:

– Gru gru gru gru gru!

Trong hang to này tuy có nhiều mãng xà màu xanh nhưng không phải vô cùng vô tận.

Bị Dương Thạc liên tục giết trăm con, còn thừa ba, năm chục mãng xà màu xanh không dám công kích hắn và Huyền Ưng nữa. Chúng nó thè lưỡi bỏ chạy ra xa.

Huyền Ưng hưng phấn nói:

– Gru gru gru gru gru!

Vuốt nhọn nhanh như chớp vạch xác một con mãng xà màu xanh, mổ bụng lấy ra mật rắn, nuốt cái ực.

– Má ơi, Huyền Ưng đến hang to này chắc không phải là vì giết mãng xà màu xanh, lấy mật rắn ăn đi?

Dương Thạc thấy Huyền Ưng ăn mật rắn thì nhức đầu, vốn tưởng đi theo nó tới có thể tìm được thiên tài địa bảo gì đó, không ngờ Huyền Ưng muốn ăn mật rắn. Mặc dù mật rắn cũng là thứ siêu bổ nhưng so với thiên tài địa bảo còn kém mười vạn tám ngàn dặm.

May là Huyền Ưng nuốt vào ba cái mật rắn xong thì ngừng ăn tiếp.

– Gru gru gru gru gru!

– Gru gru gru gru gru!

Huyền Ưng nuốt vào mật rắn, bổ sung thể lực xong lắc lư đi sâu vào hang.

Dương Thạc theo sát sau lưng.

Lại đi xa mấy chục trượng, Dương Thạc bỗng phát hiện đằng trước xuất hiện chút luồng sáng đỏ.

Huyền Ưng dẫn theo Dương Thạc ôm mối nghi hoặc đi hướng ánh sáng đỏ. Khi tới gần Dương Thạc mới phát hiện ánh sáng đỏ này phát ra từ nhũ thạch trên nóc hang. Các nhũ thạch như lưỡi kiếm đảo ngược, mỗi một nhũ thạch có màu đỏ sậm, óng ánh lóng lánh.

Dương Thạc cũng cảm giác được trong nhũ thạch đỏ toát ra mùi máu đậm đặc.

– Nhũ thạch đỏ toát ra mùi máu đậm đặc?

Chớp mắt Dương Thạc nghĩ rằng nhũ thạch này rất có thể là một loại thiên tài địa bảo.

– Linh dược này … Không lẽ là Huyết Tinh Thạch Nhũ trong truyền thuyết? Huyết Tinh Thạch Nhũ, linh dược cực phẩm của võ đạo, cường giả dưới đẳng cấp võ sư dùng Huyết Tinh Thạch Nhũ thì tăng tốc độ tu luyện gấp đôi. Huyết Tinh Thạch Nhũ kia chắc không phải là thứ đó đi?

Đầu óc Dương Thạc nhanh chóng suy nghĩ, hắn chợt nhớ tới một loại linh dược chí bảo.

Chương 16: Hấp Thu Khí Huyết, Hóa Thân Hành Long

Huyết Tinh Thạch Nhũ!

Khi Dương Thạc thấy nhũ thạch màu đỏ này thì nghi ngờ ngay, nhũ thạch đỏ sẫm rất có thể là một loại thiên tài địa bảo tăng hiệu suất tu luyện võ đạo, Huyết Tinh Thạch Nhũ.

– Điển tịch ghi chép, Huyết Tinh Thạch Nhũ chính là một loại thạch nhũ chứa lực lượng khí huyết rất cường đại, khá giống với nhũ thạch màu đỏ sậm này.

Dương Thạc cảm nhận từ nhũ thạch đỏ sậm phát ra lực lượng khí huyết, hơi kích động.

Nếu thật sự là Huyết Tinh Thạch Nhũ thì đó tuyệt đối là chí bảo vô giá với Dương Thạc.

Huyết Tinh Thạch Nhũ, có thể trên diện rộng tăng tốc độ tu luyện võ đạo.

Cường giả từ võ thánh trở xuống dùng Huyết Tinh Thạch Nhũ thì tốc độ tu luyện tăng theo độ nhất định. Huyết Tinh Thạch Nhũ đối với cường giả từ đẳng cấp võ sư trở xuống càng có hiệu quả rõ rệt, rất có thể tăng gấp đôi tốc độ tu luyện.

Vốn tu luyện mười năm có thể đi vào võ sư đẳng cấp, nếu dùng Huyết Tinh Thạch Nhũ thì chỉ cần năm năm liền có thể đột phá.

– Ta muốn đi vào võ sư đẳng cấp trong vòng hai năm. Dù có công pháp độ phù hợp hoàn toàn tu luyện vẫn khó như lên trời. Nếu cái này thật sự là Huyết Tinh Thạch Nhũ, có nó phụ trợ tu luyện, hiệu suất tăng gấp đối, ngày đi vào võ sư đẳng cấp liền sắp tới rồi!

Mắt Dương Thạc sáng ngời nhìn chằm chằm vào nhũ thạch đỏ sậm trên hang động.

Dương Thạc suy nghĩ, chợt nghe tiếng kêu hưng phấn của Huyền Ưng:

– Gru gru gru gru gru!

– Gru gru gru gru gru!

Hai cánh rung lên, Huyền Ưng lập tức bay tới đỉnh hang cao một trượng, cái mỏ nhọn mổ ra một khối nhũ thạch đỏ sậm cỡ bàn tay.

Dương Thạc đi tới, nhặt nhũ thạch đó lên.

Dương Thạc nắm nhũ thạch màu đỏ sậm này, cảm thấy bên trong ẩn chứa lực lượng khí huyết hùng hồn, lực lượng này cực kỳ cuộn trào, như là trái tim động vật đập thình thịch.

Dương Thạc nhìn kỹ nhũ thạch thì phát hiện bên trong khối nhủ thạch nhỏ này có hoa văn như là mạch máu, hình như là mạch máu sinh ra ở bên trong nhũ thạch. Trong nhũ thạch này ẩn chứa lực lượng khí huyết dọc theo kinh mạch nhẹ nhàng chảy xuôi.

– Là Huyết Tinh Thạch Nhũ! Tuyệt đối là Huyết Tinh Thạch Nhũ, trừ bỏ Huyết Tinh Thạch Nhũ ra thì nhũ thạch khác không có khả năng sinh ra kinh mạch như vậy!

Khi thấy kinh mạch trong nhũ thạch thì Dương Thạc gần như có thể khẳng định nhũ thạch đỏ sậm này đúng là Huyết Tinh Thạch Nhũ.

Trước kia Dương Thạc có đọc vài quyển sách ghi chép về Huyết Tinh Thạch Nhũ, Huyết Tinh Thạch Nhũ trừ bỏ ẩn chứa lực lượng khí huyết cường đại ra còn có đặc điểm lớn nhất là bên trong sẽ nảy sinh một ít huyết mạch kinh lạc.

– Huyết Tinh Thạch Nhũ được cho là chí bảo cao nhất võ đạo, rất nhiều cao thủ đại tông sư đẳng cấp chưa chắc thấy được một khối Huyết Tinh Thạch Nhũ. Không ngờ ta tại đây trông thấy Huyết Tinh Thạch Nhũ.

Bây giờ Dương Thạc không thể kiềm nén nỗi lòng kích động.

Tìm được Huyết Tinh Thạch Nhũ nói đến thì không xem như là công của Dương Thạc. Nếu không có Huyền Ưng dẫn đường thì Yến sơn lớn như vậy, dù Dương Thạc tốn mấy chục năm cũng chưa chắc tìm ra hang đá to này.

Dù Huyền Ưng có thể tìm được hang này nhưng ở trong hang nếu không có Dương Thạc giúp đỡ thì nó căn bản không có khả năng là đối thủ của mãng xà màu xanh. Huyền Ưng muốn có được Huyết Tinh Thạch Nhũ, gần như là không có khả năng. Có thể nói Dương Thạc và Huyền Ưng đôi bên cùng cõ lợi.

– Chỗ này có mười mấy khối Huyết Tinh Thạch Nhũ.

Dương Thạc ngẩng đầu nhìn đỉnh hang, tổng cộng thấy được mười ba, bốn khối Huyết Tinh Thạch Nhũ.

Huyết Tinh Thạch Nhũ nhỏ nhất cỡ bàn tay, lớn nhất thì dài cỡ hai thước, rộng một tấc, treo trên nóc hang như một thanh kiếm sắc bén.

Dương Thạc suy tính, có nhiều Huyết Tinh Thạch Nhũ như vậy, chia cho Huyền Ưng một nửa, số còn thừa cũng đủ để cung ứng cho hắn tu luyện đến võ đạo tôn giả cảnh giới.

– Phải lấy hết Huyết Tinh Thạch Nhũ.

Lòng máy động, Dương Thạc sải bước nhanh tới trước, nghĩ cách hái xuống Huyết Tinh Thạch Nhũ.

Hang này cao một trượng, nhưng Dương Thạc dù gì cũng là tôi thể trung giai võ đạo cao thủ, dốc hết sức nhảy lên có thể nhẹ nhàng chạm tới một trượng. Huống chi có Huyền Ưng giúp đỡ, Dương Thạc muốn lấy các Huyết Tinh Thạch Nhũ cơ bản không có cái gì khó khăn.

Dương Thạc đi tới bên dưới một khối Huyết Tinh Thạch Nhũ lớn nhất, hít sâu một hơi, hai chân giẫm mạnh vọt lên.

– Rớt xuống cho ta!

Dương Thạc bay lên cao nửa trượng, đánh ra một đấm thẳng hướng góc một khối Huyết Tinh Thạch Nhũ.

Huyền Ưng có thể mổ một cái lấy ra một khối Huyết Tinh Thạch Nhũ đã nói lên Huyết Tinh Thạch Nhũ không cứng chắc, uy lực một đấm của Dương Thạc nên đánh rơi khối Huyết Tinh Thạch Nhũ này.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Vang tiếng nổ điếc tai, Huyết Tinh Thạch Nhũ từ phần gốc bị Dương Thạc đánh gãy rớt xuống mặt đất nhưng không vỡ ra.

Dương Thạc đáp xuống đất lấy khối Huyết Tinh Thạch Nhũ này.

– Gri gri!

– Gri gri!

Khi tay phải của Dương Thạc sắp chạm vào Huyết Tinh Thạch Nhũ thì bỗng vang tiếng rào rạo.

Trong khoảnh khắc Dương Thạc thật giống như là bị hồng hoang mãnh thú nhìn chằm chằm, cảm giacs cực kỳ nguy hiểm dâng lên từ đáy lòng hắn, tóc gáy toàn thân hắn dựng đứng.

– Có nguy hiểm!

Trong óc hiện lên ý nghĩ này, Dương Thạc vẫn cố lấy đi khối Huyết Tinh Thạch Nhũ, lăn ra bốn, năm trượng.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Cùng lúc đó, một cái đuôi mãnh thú như roi dài quất tới, vị trí ban đầu Dương Thạc đứng liên tục bị đập ba lượt, trong tiếng nổ đá vụn bay đầy, nơi đó bị đập ra ba cái hố sâu nửa thước.

Huyền Ưng hét to:

– Gru gru gru gru gru!

Dương Thạc nhìn lại chỗ ban đầu mình ở, chỉ liếc một cái hắn thấy da đầu mát lạnh, hút ngụm khí lạnh.

Một mãnh thú dài khoảng hai trượng, như con rắn to xuất hiện ở vị trí ban đầu Dương Thạc đứng.

Mãnh thú dài hai trượng, to như cái lu, cả người màu xanh, rất giống với mãng xà màu xanh lúc trước bị Dương Thạc giết. Chẳng qua khác với mãng xà màu xanh là trên người mãnh thú có từng kinh mạch màu đỏ, dưới bụng nó sinh ra hai cái chân nhỏ xíu, ở trán nhô ra hai cục màu đỏ nhỏ.

Trong người mãnh thú toát ra lực lượng khí huyết cường đại, vượt xa cường giả đỉnh tôi thể. Dương Thạc đoán mãnh thú ít nhất đạt tới luyện khí sơ giai đẳng cấp!

– Mãnh thú này … Là chủng loại mãng xà màu xanh trước kia!

Lòng máy động, một suy nghĩ toát ra từ óc Dương Thạc.

– Không đúng, nên nói rằng mãnh thú là từ mãng xà màu xanh tiến hóa thành.

– Chỗ này không thiếu Huyết Tinh Thạch Nhũ, nó là cắn nuốt Huyết Tinh Thạch Nhũ, hấp thu lực lượng khí huyết ở bên trong. Khí huyết trong người đậm đặc thì thậm chí có thể giống như thằn lằn, tái sinh tay chân bị gãy. Không ngờ mãng xà màu xanh này có chân sau, đỉnh đầu cũng mọc ra hai sừng, không lẽ nó muốn dựa vào lực lượng khí huyết cường đại hóa thân uy long sao?

Chương 17: Cuồng Tiêu Khí Huyết

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Mãng xà màu xanh có hai cái chân sau này vừa xuất hiện thì Dương Thạc cảm thấy lực lượng khí huyết đậm đặc phát ra từ người nó, như tiếng sấm trầm đục chớp mắt đập vào mặt hắn.

Lực lượng khí huyết này ít nhất đủ để so với luyện khí sơ giai cường giả. Bây giờ Dương Thạc chỉ là tôi thể trung giai, so với luyện khí sơ giai thì kém tới ba đẳng cấp. Dương Thạc cảm giác lấy thực lực hiện tại của mình căn bản không cách nào chống đỡ mãng xà màu xanh này.

– Lực lượng khí huyết thật cường đại!

– Lui!

Dương Thạc lập tức bay lùi ra sau, thân hình vèo một tiếng đã vọt tới vài chục trượng.

Dương Thạc liếc nhìn mười mấy khối Huyết Tinh Thạch Nhũ, trong mắt có sự lưu luyến.

Dương Thạc thầm nghĩ:

– Huyết Tinh Thạch Nhũ này mỗi một khối ẩn chứa lực lượng khí huyết cường đại, có lẽ sau khi nuốt mãng xà màu xanh Huyết Tinh Thạch Nhũ thì tăng vọt huyết khí, mới sinh ra hai chân sau.

Khí huyết cường đại, sinh mệnh lực cũng cường đại theo!

Nếu như khí huyết cường đại tới trình độ nhất định gần như có thể chết mà sống lại, xương cốt sinh thịt. Trong truyền thuyết có một loại sinh vật có khí huyết mạnh nhất, có tên là Thiên Tinh ở trong Đông Hải, hình dạng như sao năm cánh. Xé rách Thiên Tinh xé rách thành bốn năm đoạn, mỗi một đoạn đều có thể sinh trường thành một tân “Thiên Tinh” . Lực lượng khí huyết như vậy dù là đỉnh võ thánh cường giả cũng không thể so sánh bằng.

Mãng xà màu xanh nuốt vào Huyết Tinh Thạch Nhũ, thu được lực lượng khí huyết cường đại, sinh ra chân sau, tiến hóa theo hướng giao long.

Chỉ một điểm này đủ nói lên tác dụng cường đại của mãng xà màu xanh.

– Gru gru gru gru gru!

– Gru gru gru gru gru!

Huyền Ưng thấy con mãng xà màu xanh thì vỗ cánh, bay lướt hướng cửa hang.

– Gri gri … Gri gri …

Mãng xà màu xanh thè lưỡi, hai chân sau mạnh nhún bay vọt lên trời, khoảng cách mười truượng chớp mắt tới nơi. Mãng xà màu xanh như tia chớp chạy tới trước mặt Dương Thạc, Huyền Ưng. Đuôi to vung mạnh đập hướng Dương Thạc, Huyền Ưng.

Dương Thạc biến sắc mặt nói:

– Tốc độ nhanh quá!

Dương Thạc không rảnh né tránh, lắc người lăn ra bay, tám trượng mới miễn cưỡng trón thoát cái đuôi của mãng xà màu xanh công kích. Huyền Ưng liên tục đổi hướng mới không bị đuôi của mãng xà màu xanh quất trúng.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

vang tiếng nổ điếc tai, cái đuôi của mãng xà màu xanh quất mạnh vào mặt đất, đá vụn bay đầy. Đất bằng đá bị nó đập ra cái khe dài năm thước, sâu một thước.

Mãng xà màu xanh có uy thế như vậy, lực lượng ít nhất là luyện khí sơ giai đẳng cấp, làm Dương Thạc, Huyền Ưng không thể chống lại, thậm chí không thể ngăn cản một kích của mãng xà màu xanh.

– Mau lui lại!

– Gru gru gru gru gru!

– Gru gru gru gru gru!

Dương Thạc và Huyền Ưng liếc nhau, cùng lùi lại tránh né.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Mãng xà màu xanh một đường nghiền áp, dù gặp được một số cột đá trong hang lớn cản đường cũng bị nó đánh nát. Trong tiếng nổ ầm ầm, cột đá vỡ nát, đá vụn bắn tứ tung đập vào lưng Dương Thạc, hắn cảm thấy lưng đau rất.

– Đằng trước là lối ra cái hang!

May là hang không sâu, Dương Thạc, Huyền Ưng chỉ xâm nhập hơn trăm trượng, mới mấy giây thì một người một ưng đã chạy tới lối ra hang động. Một chút ánh sáng hiện ra trong tầm mắt của Dương Thạc.

Dương Thạc nhảy vọt lên chui ra khỏi hang.

Huyền Ưng cũng bay sát theo sau, lướt qua đầu Dương Thạc, duỗi hai móng vuốt cắp hai tay của hắn, mạnh vỗ hai cánh, kéo hắn bay lên.

Cùng lúc đó, mãng xà màu xanh cũng vèo một tiếng vọt ra khỏi hang, người rớt xuống vị trí ban đầu Dương Thạc đứng, dấy lên bụi đất. Mãng xà màu xanh thấy Dương Thạc, Huyền Ưng bay lên cao hơn mười trượng thì nó rít gào, cái đuôi vung vẩy. Vang tiếng nổ ầm ầm, cửa hang bay đầy đá vụn, hỗn độn.

Dương Thạc từ xa nhìn mãng xà màu xanh ở trên mặt đất phát điên, thở ra một hơi.

– Thật là nguy hiểm!

– Ban đầu cứ nghĩ trong hang chỉ có mãng xà màu xanh bình thường, thực lực chỉ là tôi thể trung giai, ai dè chỗ này còn có một mãng xà màu xanh thực lực đạt tới luyện khí đẳng cấp, thậm chí sinh ra chân sau.

Dương Thạc thầm nghĩ.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì trong hang lớn có cực phẩm chí bảo Huyết Tinh Thạch Nhũ, dù ban đầu chỉ có mãng xà màu xanh bình thường nhưng nếu có một con nuốt một khối Huyết Tinh Thạch Nhũ, thực lực nó tăng vọt, từng bước đi vào đến tôi thể cao giai, đỉnh, luyện khí đẳng cấp, thậm chí là đẳng cấp càng cao.

– Thực lực của mãng xà màu xanh rất mạnh, xem ra trừ phi ta đi vào luyện khí đẳng cấp mới có lực lượng chống lại mãng xà màu xanh, nếu không thì căn bản không có khả năng lấy hết Huyết Tinh Thạch Nhũ trong hang.

Dương Thạc xem như tự lượng sức mình, lần này vào trong hang có thể sống sót chạy ra xem như may mắn rồi, nếu muốn lấy hết Huyết Tinh Thạch Nhũ thì phải có thực lực luyện khí đẳng cấp, đè ép thậm chí giết chết mãng xà màu xanh mới được.

Dường như luyện khí đẳng cấp không khó đạt tới.

Lấy thực lực hiện tại của Dương Thạc, đi vào luyện khí đẳng cấp là chuyện sớm hay muộn, huống chi trong tay hắn có một khối Huyết Tinh Thạch Nhũ to cỡ bàn tay.

Khối Huyết Tinh Thạch Nhũ này là ban đầu Huyền Ưng mổ ra, Dương Thạc vẫn nắm lấy nó, cho dù mới nãy bị mãng xà màu xanh truy kích vẫn không vứt bỏ. Có khối Huyết Tinh Thạch Nhũ này hỗ trợ thì tốc độ tu luyện tăng lên gấp đôi, Dương Thạc có tự tin trong vòng đi vào luyện khí đẳng cấp!

– Đợi khi ta đi vào luyện khí đẳng cấp thì sẽ lại đến nữa!

Dương Thạc nhìn Huyết Tinh Thạch Nhũ trong tay, thầm nghĩ.

… .. … .. … …

Yến sơn, trên vách núi Huyền Ưng nghỉ ngơi.

Dương Thạc khoanh chân ngồi, Huyền Ưng thì ngồi xổm trước mặt hắn. Mặt đất giữa một người một ưng đặt một khối tinh thạch màu đỏ nhạt to cỡ bàn tay.

– Không biết công hiệu của Huyết Tinh Thạch Nhũ có cường đại như trong truyền thuyết không.

Dương Thạc lấy ra một thanh chủy thủ, nhẹ vạch một đường trên tinh thể đỏ, lấy ra một khối cỡ đốt ngón tay. Dương Thạc đưa khối tinh thể này cho Huyền Ưng trước, chờ nó nuốt rồi hắn mới cắt một khói kích cỡ tương tự bỏ vào miệng mình.

Huyết Tinh Thạch Nhũ vào miệng nhanh chóng hòa tan, biến thành lực lượng khí huyết đậm đặc dung nhập vào mạch máu của Dương Thạc.

Thình thịch thình thịch!

Ngay sau đó, Dương Thạc cảm thấy toàn thân máu chạy rần rần, mỗi một tấc cơ thể, mạch máu như biến thành từng trái tim đập thình thịch.

Mỗi lần cơ bắp, mạch máu của Dương Thạc nhảy là hắn cảm giác được lực lượng khí huyết trong người biến đổi kịch liệt, tăng vọt. Gấp đôi, gấp hai, gấp ba, chỉ chớp mắt tổng số lượng khí huyết trong người Dương Thạc tăng gấp ba lần, lực lượng khí huyết vẫn đang tăng lên.

Chương 18: Lại Đột Phá, Loa Toàn Ưng Kích

Gấp ba, gấp bốn, gấp năm.

Lực lượng khí huyết của Dương Thạc tăng từng bước.

Nửa canh giờ sau, Dương Thạc cảm giác lực lượng khí huyết trong người không tăng lên nữa. Từ khi Dương Thạc ăn vào Huyết Tinh Thạch Nhũ cho đến bây giờ thì lực lượng khí huyết của hắn tăng lên tám phần, gần như gấp vô số lần.

Bây giờ Dương Thạc cảm giác mỗi một cơ bắp, mỗi một mạch máu trong người như là trái tim đập thình thịch.

Khí huyết cường đại, sinh mệnh lực cũng cường đại theo.

Một số loài thú cường đại bị moi tim thì trái tim vẫn đập thình thịch, một, hai canh giờ không ngừng đập. Bây giờ khí huyết của Dương Thạc tràn đầu, sinh mệnh lực cường đại không kém gì loài thú.

Mặc dù khí huyết gia tăng, không có trực tiếp tăng phúc cho lực lượng nhưng Dương Thạc đã thấy đủ, lấy khí huyết cường đại như vậy làm cơ sở tu luyện thì hiệu suất to lớn. Hơn nữa cơ bắp, mạch máu của Dương Thạc nhảy thình thịch kéo dài mười sáu huyệt khiếu chấn động, tạo thành trùng kích huyệt khiếu. Chờ khi Dương Thạc tích súc đủ chân khí rồi thì muốn một hơi đả thông những huyệt khiếu cũng dễ hơn.

– Tu luyện!

– Sớm ngày tu luyện đến luyện khí đẳng cấp thì càng sớm đoạt lại hết Huyết Tinh Thạch Nhũ.

Dương Thạc biết là khối Huyết Tinh Thạch Nhũ nhỏ trong tay hắn không đủ cung ứng tu luyện thời gian dài.

Dương Thạc phải mau chóng đạt tới luyện khí đẳng cấp rồi quay về trong động, cướp lấy Huyết Tinh Thạch Nhũ.

Nếu như không có Huyết Tinh Thạch Nhũ thì hiệu quả tu luyện của Dương Thạc sẽ giảm mạnh, muốn trong vòng hai năm đi vào võ sư đẳng cấp gần như là chuyện mơ tưởng viễn vông.

Dương Thạc khoanh chân ngồi, nhắm mắt lại, vận chuyển chân khí trong người, tu luyện “Ưng Phục Thức” .

Mới bắt đầu tu luyện Dương Thạc liền cảm giác được mỗi lần hắn vận chuyển chân khí, trong người tồn trữ nhiều lực lượng khí huyết liền trực tiếp chuyển hóa thành chân khí, mau chóng dung nhập vào kinh mạch. Hiệu suất chuyển hóa cực nhanh, gấp hai lần trước kia hắn tu luyện.

Vốn tu luyện Huyền Ưng Kình chính là chuyển hóa lực lượng khí huyết trong người khiến nó biến thành chân khí, bởi vậy Dương Thạc mới cần ăn nhiều để bảo đảm cung ứng khí huyết.

Bây giờ trong người Dương Thạc tồn trữ nhiều lực lượng khí huyết, trực tiếp chuyển hóa là được, hiệu suất rất cao.

– Dựa theo tốc độ này, nhiều nhất thêm năm ngày là ta có thể đi vào tôi thể cao giai.

Cảm nhận tốc độ tu luyện của mình tăng rõ rệt, Dương Thạc tràn đầy tự tin.

… .. … .. … …

Trấn Quốc Công phủ, phía bắc năm mươi dặm, trong rừng núi Yến sơn.

Một tiểu đội sáu người lao nhanh trong rừng.

Trong sáu người này có năm người khoảng ba mươi tuổi, thân hình vạm vỡ, mặc đồ dày, hông giắt trường đao, rìu, lưng cõng vũ khí trường cung, lợi nỗ, bộ dạng như thợ săn. Còn một người khác là lão nhân hơn sáu mươi tuổi, hơi gầy, cũng mặc đồ dày, eo treo một thanh trường đao. Nếu Dương Thạc có ở đây thì chắc chắn sẽ nhận ra lão nhân chính là thúc thúc của quản gia trướng phòng Lý Nghĩa, Lý Trung.

Sáu người này là tiểu đội thợ săn của Trấn Quốc Công phủ vào trong Yến sơn đi săn, Lý Trung là thủ lĩnh của tiểu đổi.

Lý Trung là đỉnh tôi thể, còn năm tên thợ săn đều có tu vi tôi thể cao giai.

– Gâu gâu gâu gâu gâu!

Đằng trước tiểu đội, hai thợ săn dắt mỗi con ngao khuyển khổng lồ. Ngao khuyển khí huyết chi tràn đầy, so với mãnh hổ, gấu chó cũng không kém là bao, có tu vi ngang ngửa cường giả tôi thể cao giai.

– Lý quản gia, ngươi mang chúng ta xâm nhập vào Yến sơn là muốn đi đâu?

– Sâu trong Yến sơn có nhiều mãnh thú, lại vào sâu bên trong nói không chừng sẽ gặp nguy hiểm gì, ta thấy chúng ta mau chóng quay về đi, tìm con mồi bình thường trở về báo cáo kết quả công tác là vđược.

Mặc dù đám thợ săn theo sau Lý Trung nhưng rõ ràng không muốn vào sâu trong Yến sơn.

– Con mồi bình thường?

Lý Trung mỉm cười nói:

– Các vị, các phu nhân, công tử không có hứng thú với mấy gà rừng, thỏ hoang. Theo lão phu thấy thì chúng ta cứ vào sâu bên trong, tìm dị thú quý hiếm mang về thì phu nhân mới vừa lòng, không chừng sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho chúng ta.

– Lý quản gia, theo ta thấy ngươi không thật lòng nghĩ như vậy.

Lý Trung mới dứt lời thì một thợ săn hừ lạnh một tiếng:

– Lần trước đại công tử từ nam tỉnh đưa về một con khỉ sống, phu nhân hưởng dụng óc khỉ xong khen không ngớt, kêu chúng ta vào núi đi săn chú ý con khỉ. Mới nãy chúng ta đã bắt được một con, ngươi kêu chúng ta bỏ qua muốn vào sâu trong Yến sơn, ta thấy Lý quản gia ngươi là ý không ở trong lời nói!

Bị thợ săn nói trúng điểm yếu, Lý Trung biến sắc mặt nói:

– Câm mồm!

Lý Trung lạnh lùng liếc thợ săn kia, trầm giọng nói:

– Lần này vào núi do lão phu lĩnh đội, tất cả nghe theo lão phu. Các ngươi cãi lời, chẳng lẽ muốn tạo phản sao?

Bị Lý Trung quát to, mấy thợ săn hơi run lên, không dám nói gì nữa.

Mấy người tiếp tục tiến lên, chỉ một lát sau trong rừng núi đằng trước có khoảng đất trống, có đống tro tàn.

– Lửa trại? Có người từng đến đây, tám phần là tiểu súc sinh Dương Thạc kia?

Trông thấy lửa trại thì mắt Lý Trung sáng lên.

– Tiểu súc sinh này đi tới đâu thì chắc chắn để lại hơi thở, khiến ngao khuyển theo mùi truy đuổi, nhiều nhất là ba, năm ngày sau chắc chắn có thể tìm được tiểu súc sinh nhà ngươi!

… .. … .. … …

Dương Thạc tu luyện trôi qua năm ngày.

Bởi vì khí huyết trong người dư thừa nên hắn không ăn cái gì, chỉ trông vào lực lượng khí huyết kéo dài tu luyện. Trong thời gian năm ngày này Dương Thạc tích súc nhiều chân khí, mười chỗ huyệt khiếu chưa được đả thông cũng bị chấn lỏng lẻo, gần như chạm vào liền vỡ.

Giữa trưa ngày thứ năm, Dương Thạc hết sức trùng kích mười chỗ huyệt khiếu này.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Dương Thạc liên tục đánh ra Ưng Kích Thức.

Chân khí trong người Dương Thạc trùng kích huyệt khiếu, mỗi một lần chân khí trùng kích thì hắn cảm thấy huyệt khiếu kêu ù ù, chỉ còn một tầng màng bị đâm thủng là sẽ đả thông huyệt khiếu ngay.

– Tăng mạnh mức độ tùng kích chân khí.

– Mấy ngày nay ta liên tục chấn động tôi luyện huyệt khiếu, khiến huyệt khiếu trở nên mềm mỏng mà dai, tăng mạnh mức độ chân khí trùng kích cũng sẽ không tổn thương huyệt khiếu.

Trong lòng nghĩ như vậy, Dương Thạc tăng mức độ trùng kích chân khí.

Gấp một lần, hai lần, ba lần.

Khi Dương Thạc tăng lớn chân khí đến gấp ba lần thì cảm giác người vang tiếng nổ bùm bùm, mười chỗ huyệt khiếu rốt cuộc không chịu nổi trùng kích, tấm bình phong cuối cùng bị oanh phá. Chân khí trong người Dương Thạc trùng kích huyệt khiếu này, chảy xuôi đến hai vai, hai bên hông, thậm chí là hai tay, hai chân.

– Ưng Kích Thức!

Mười chỗ huyệt khiếu đả thông, Dương Thạc cảm như thoát khỏi dây thừng trói buộc mình, rất thoải mái. Dương Thạc bất giác quát khẽ, đánh ra một chiêu Ưng Kích Thức.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Ầm ầm ầm ầm ầm!

– Grao!

– Grao!

Một chiêu Ưng Kích Thức đánh ra, tiếng hổ báo lôi âm vang vọng.

Vù vù vù vù!

Vù vù vù vù!

Cùng lúc đó, Dương Thạc còn cảm giác đánh ra chiêu Ưng Kích Thức này chân khí trong người dọc theo kinh mạch vọt nhanh tới vuốt phải hắn đánh ra. Chân khí có hình dạng xoắn ốc, vù một tiếng từ bàn tay xuyên thấu ra ngoài.

Đánh ra một chiêu Ưng Kích Thức còn mang theo khí kình xoắn ốc?

Dương Thạc cảm giác rõ ràng chân khí tụ tập hình thành khí kình xoắn ốc, khiến uy lực nắm đấm của hắn lại tăng lên gấp ba. Có khí kình xoắn ốc kèm theo, lực xuyên thấu của chiêu Ưng Kích Thức này cũng mạnh hơn.

Chương 19: Tiểu Súc Sinh Có Rắp Tâm Gì!

Chân khí phóng ra ngoài, loa toàn ưng kích?

Một chiêu Ưng Kích Thức của Dương Thạc khiến chân khí phóng ra ngoài, đánh ra khí kình xoắn ốc, đây là điều hắn không ngờ tới. Có chân khí xoắn ốc tăng phúc, uy lực một kích lại tăng gấp ma, đạt tới cảnh giới cực kỳ khủng bố.

Từ tôi thể trung giai đột phá đến tôi thể cao giai, trong người Dương Thạc tổng cộng đả thông mười sáu huyệt khiếu, so với cao thủ võ đạo bình thường tôi thể cao giai thì hơn bốn huyệt khiếu. Bởi vậy thực lực của Dương Thạc vượt xa cường giả võ đạo tôi thể cao giai bình thường.

Bình thường thì từ tôi thể trung giai đột phá đến tôi thể cao giai tăng phúc lực lượng gấp năm lần.

Dương Thạc cảm giác được sau khi mình đột phá, so sánh với tôi thể trung giai thì lực lượng tăng gấp tám lần. Bây giờ lực lượng của Dương Thạc so với cường giả tôi thể cao giai bình thường hơn hai phần.

Huống chi Dương Thạc còn có thứ nhất trọng hổ báo lôi âm bí pháp, uy lực một kích tăng gấp ba lần.

Bây giờ cộng thêm khí kình xoắn ốc tăng phúc, uy thế lại thêm ba lần. Mười sáu huyệt khiếu, hổ báo lôi âm, khí kình xoắn ốc, ba tầng tăng phúc, có thể nói chỉ tính lực lượng thì Dương Thạc đánh ra một đấm uy lực so với đồng giai cường giả thì gần như gấp đôi. Dù so với cường giả đỉnh tôi thể thì Dương Thạc chỉ mạnh hơn chứ không kém cạnh gì.

– Khí kình xoắn ốc, chân khí phóng ra ngoài, đây là bí pháp chỉ luyện khí đẳng cấp mới nắm giữ được.

Một nắm tay siết chặt, Dương Thạc nhìn chằm chằm vào nắm đấm của mình, không thể kiềm nén nỗi lòng kích động.

Chân khí phóng ra ngoài là pháp môn chỉ luyện khí đẳng cấp cường giả mới nắm giữ được.

Luyện khí đẳng cấp cường giả đả thông toàn thân bảy mươi hai huyệt khiếu, có thể khống chế lỗ chân lông khép mở, câu thông với thiên địa chi khí. Chỉ khi đạt tới đẳng cấp này mới có thể đánh ra chân khí trong người, phát huy ra uy lực cường đại.

Còn về phát huy ra uy lực chân khí như thế nào thì thuộc phạm trù võ kỹ.

Dương Thạc chỉ tôi thể cao giai nhưng cũng có thể phóng ra chân khí, đánh ra khí kình xoắn ốc khiến uy lực của Ưng Kích Thức tăng gấp ba lần. Dương Thạc không cần tưởng tượng cũng biết đó là do hắn tu luyện Huyền Ưng Kình có độ phù hợp hoàn toàn, sau khi đột phá xúc phát tầng bí pháp này.

Lần trước đột phá đến tôi thể trung giai, xúc phát thứ nhất trọng hổ báo lôi âm.

– Lần này đột phá đến tôi thể cao giai, lại xúc phát xoắn ốc ưng kích khí kình!

Độ phù hợp hoàn toàn thật không giống bình thường, Dương Thạc chỉ biết chép miệng tán thán.

Chỉ tính tới xúc phát hai bí pháp này thì giá trị của bộ Huyền Ưng Kình đã vượt qua thần công bí điển bình thường. Thấp giai công pháp? Cho dù có thấp hơn thì sao? Nó ở trong tay Dương Thạc phát huy ra công hiệu lớn như vậy thì nó chính là đứng đầu tuyệt thế thần công!

– Tiếc rằng bộ công pháp này chỉ có thể tu luyện mười sáu huyệt khiếu, ta muốn tu luyện ba mươi sáu huyệt khiếu, đi vào đỉnh tôi thể đẳng cấp thì phải tìm một bộ công pháp có độ phù hợp cao.

Dương Thạc không biết nên chọn lựa thế nào.

May là trong Tàng Thư Các của Trấn Quốc Công phủ có vô số công pháp.

Trừ bỏ năm trăm bộ thấp giai công pháp ra còn có hàng trăm bộ trung giai công pháp, ba mươi bộ cao giai công pháp, thậm chí là vài bộ tuyệt đỉnh công pháp. Cho dù trong thấp giai công pháp này không có thứ phù hợp Dương Thạc thì hắn nghĩ cách tìm kiếm trung giai, cao giai công pháp.

Đương nhiên không đến lúc bất đắc dĩ thì Dương Thạc không nghĩ tiếp xúc với trung giai, cao giai công pháp.

Lấy tiềm lực của Dương Thạc là không có tư cách tiếp xúc với trung giai, cao giai công pháp, cũng không phải không thể chạm vào nhưng hắn cần lộ ra thực lực của mình, được đến gia tộc tán thành mới có tư cách tiến vào tầng thứ hai, ba Tàng Thư Các.

Bây giờ Dương Thạc dù gì chỉ là tôi thể cao giai.

thực lực như vậy hơi kém, không bằng cả đệ tử cùng tuổi của Dương Thạc có tư chất bình thường tại Dương gia. Lộ ra thực lực của mình quá sớm là tai hại, vô ích với Dương Thạc.

– Cho dù không đi tìm trung giai, cao giai công pháp thì trong số năm trăm bộ thấp giai công pháp chưa chắc không có vượt qua độ phù hợp hoàn toàn.

Một tháng trước Dương Thạc ở trong Tàng Thư Các tìm công pháp đúng là không thấy có độ phù hợp vượt qua hoàn toàn.

Nhưng tình huống hiện giờ không giống với lúc đó.

Trên thực tế thì độ phù hợp giữa công pháp và võ giả có rất nhiều nhân tố ảnh hưởng.

Ví dụ như một võ giả cùng với một bộ công pháp đặc tính băng có độ phù hợp là bảy phần, khi hắn tu luyện một bộ công pháp đặc tính hỏa, trong người có nhiều chân khí đặc tính hỏa thì thể chất đã bị cải tạo, sau đó hắn muốn chuyển sang tu bộ công pháp đặc tính băng thì có lẽ độ phù hợp cũng chỉ còn lại một phần …

Trước kia Dương Thạc chỉ có thực lực tôi thể sơ giai, tu luyện là Man Ngưu Kính.

Bây giờ thực lực của Dương Thạc đến tôi thể cao giai, tu luyện công pháp cũng biến thành Huyền Ưng Kình, lại đi điều tra độ phù hợp của thấp giai công pháp thì sẽ được đến kết quả khác biệt.

Dương Thạc thầm nghĩ:

– Tóm lại là về Trấn Quốc Công phủ trước, đi xem trong thấp giai công pháp có thứ phù hợp với ta nhất không.

Dương Thạc nghĩ như vậy, chuyển ánh mắt qua người Huyền Ưng.

Dương Thạc nuốt vào Huyết Tinh Thạch Nhũ, tu luyện năm ngày, đi vào đến tôi thể cao giai. Trong đoạn thời gian này Huyền Ưng cũng giống như Dương Thạc, nuốt vào Huyết Tinh Thạch Nhũ, tiến hành tu luyện.

Trong thời gian năm ngày này Huyết Tinh Thạch Nhũ cỡ ngón tay cái đã bị Huyền Ưng tiêu hao sạch, nó khác với trước rất nhiều, lông chim màu xanh đen càng sáng hơn, mỏ nhọn, trên vuốt bén chớp lóe tia sáng, hiển nhiên thực lực của Huyền Ưng tăng lớn trên diện rộng.

– Gru gru gru gru gru!

– Gru gru gru gru gru!

Huyền Ưng kêu rù rù với Dương Thạc mới đột phá xong.

Huyền Ưng vỗ cánh, hai mắt nhìn chằm chằm vào khối Huyết Tinh Thạch Nhũ trước mặt Dương Thạc, hình như muốn khiến hắn cắt một khối nữa cho nó nuốt vào, hấp thu khí huyết bên trong để tu luyện.

– Đừng gấp, cắt cho ngươi đây.

Dương Thạc mỉm cười lấy chủy thủ ra, chuẩn bị cắt Huyết Tinh Thạch Nhũ cho Huyền Ưng.

– Gâu gâu gâu!

– Gâu gâu gâu!

Chính lúc này chợt có tiếng chó sủa dữ dội từ xa nhanh chóng lan tới gần.

– A?

Dương Thạc kinh ngạc, nhíu mày, đứng bật dậy.

Chính lúc này, Dương Thạc trông thấy đường dốc vách núi nơi hắn và Huyền Ưng ở có hai ngao khuyển to lớn, khí huyết tràn đầy cất tiếng sủa, phóng tới đỉnh vách núi. Hai con ngao khuyển như phát điên, hình như muốn xông lên vách núi một hơi nuốt Dương Thạc vào.

Nhìn thấy hai con ngao khuyển này, lòng Dương Thạc giật thót:

– Có người đến!

Hai con ngao khuyển thể hình to lớn, lông sáng bóng, khí huyết có thể so với tôi thể trung giai cường giả, hiển nhiên không phải người bình thường nuôi được. Sau lưng chúng nó tuyệt đối còn có người khác!

– Gâu gâu gâu gâu gâu!

– Gâu gâu gâu gâu gâu!

Trong lòng Dương Thạc nghĩ như vậy, hai con ngao khuyển đã nhảy lên vách núi nhào hướng Dương Thạc.

Dương Thạc đối mặt hai con ngao khuyển, khẽ quát:

– Muốn chết!

Dương Thạc không thèm tránh né, đánh ra một đấm vào óc một con ngao khuyển.

Két!

Một tiếng giòn vang, vỏ não ngao khuyển bị Dương Thạc đánh nát, óc văng ra. Ngao khuyển té xuống, người co giật hai cái rồi không còn sự sống.

Cùng lúc đó, Huyền Ưng cũng kêu lên:

– Gru gru gru gru gru!

Huyền Ưng vỗ đôi cánh, cực nhanh nhào tới trước mặt một con ngao khuyển, hai vuốt bắt lấy nó. Không chờ ngao khuyển vùng vẫy thì Huyền Ưng đã quăng nó xuống vách núi. Ngao khuyển thảm kêu ngã xuống sườn núi, té tan xương nát thịt.

– Hay cho tiểu súc sinh!

Trong khi Dương Thạc, Huyền Ưng giết hai con ngao khuyển nhanh như tia chớp thì có tiếng điếc tai vang lên.

– Dương Thạc, lão phu phụng mệnh của phu nhân mang thợ săn trong phủ ra ngoài đi săn, vốn định bắt vài con mồi hiếu kính phu nhân, không thể ngờ rằng ngươi giết hai con ngao khuyển lão phu mang đi. Ngươi quấy rầy chúng ta đi săn, không lẽ là vì oán giận phu nhân nên muốn báo thù? Tiểu súc sinh, ngươi rốt cuộc có rắp tâm gì? Ngươi không để phu nhân vào mắt sao?

Thanh âm từ xa đến gần, ngay sau đó có một lão nhân mặc đồ dày nhảy tới vách núi.

Chương 20: Ngao Khuyển Như Con Chó Già

– Lý Trung?

Thấy lão nhân khô gầy làm Dương Thạc nhíu mày.

Lão nhân khô gầy này không phải là ai khác, đúng là thúc thúc của quản gia trướng phòng Lý Nghĩa, lão nô của Trấn Quốc Công phủ, Lý Trung. Từ lúc Dương Thạc đánh bị thương quản gia trướng phòng Lý Nghĩa, chặt đứt gân tay, chân của gã, hắn biết chắc Lý Trung sẽ đi tìm hắn báo thù. Nhưng Dương Thạc không ngờ Lý Trung theo tới sâu trong Yến sơn.

Không cần tưởng tượng Dương Thạc cũng biết chắc chắn Lý Trung đuổi theo dấu vết của hắn, chuyên môn đến tìm hắn.

Bây giờ Lý Trung đứng ở đường dốc vách núi, cách ba, bốn trượng, mắt nhìn chằm chằm vào Dương Thạc. Từ trên người Lý Trung toát ra khí thế cường đại, dù Dương Thạc đã vào tôi thể cao giai nhưng khi đối mặt lão thì cảm thấy hơi bị áp lực.

– Đỉnh tôi thể? Lý Trung này đã đả thông huyệt khiếu cuối cùng, đi vào cảnh giới đỉnh tôi thể sao?

Lấy tu vi hiện tại của Dương Thạc, cường giả tôi thể cao giai bình thường căn bản không thể khiến hắn thấy áp lực.

Rõ ràng là Lý Trung đã vào đỉnh tôi thể.

Vù vù vù vù!

Vù vù vù vù!

Khi Lý Trung tới thì trên đường núi lại vang mấy tiếng, năm tên đàn ông vạm vỡ có mặt.

Năm nam nhân này hoặc là nắm đoản nhẫn, hoặc là vác trường đao, có khi xách trường cung, lợi nỗ. Năm người bày thế hình quạt đứng cách sau lưng Lý Trung không xa, đứng chật một bên đường núi. Dương Thạc, Huyền Ưng ở vị trí vách núi một bên là vực thẳm, bên kia là đường dốc. Lúc trước có ngao khuyển, hiện tại có Lý Trung, năm gã đàn ông đều ở chỗ đường dốc này. Năm gã đàn ông và Lý Trung đứng đầy đường dốc, gần như chặn đứt đường lui của Dương Thạc.

– Thợ săn của Trấn Quốc Công phủ?

Dương Thạc thấy năm gã đàn ông vạm vỡ liền nhận ra họ chính là thợ săn của Trấn Quốc Công phủ.

Hiển nhiên Lý Trung lấy danh nghĩa đi săn dẫn năm tên thợ săn tiến vào Yến sơn.

Đầu tiên là Lý Trung khiến ngao khuyển nhảy lên vách núi công kích Dương Thạc, tiếp theo dẫn năm tên thợ săn lên theo, rõ ràng dùng việc công báo thù riêng!

– Ui, thủ đoạn thật độc ác!

Năm tên thợ săn đi tới sau lưng Lý Trung mới thấy một con ngao khuyển lúc trước lên núi xương đầu vỡ vụn, chết dưới chân Dương Thạc. Con ngao khuyển khác thì không biết đi đâu, hiển nhiên dữ nhiều lành ít. Năm tên thợ săn hút ngụm khí lạnh.

Mấy tên thợ săn nhìn Dương Thạc, ánh mắt tăng phần kiêng dè.

Dương Thạc cụp mắt xuống, không thèm nhìn đám người. Huyền Ưng thì bay lên trời cao ngàn thước, vừa nhìn đám người Lý Trung vừa xoay quanh.

Lý Trung nhìn chằm chằm vào Dương Thạc, giọng điệu âm trầm:

– Các vị, tiểu súc sinh này giết hai ngao khuyển của Trấn Quốc Công phủ ta, ý định quấy nhiễu chúng ta đi săn. Thiếu hai con ngao khuyển thì chúng ta không bắt được mồi săn làm phu nhân vừa lòng, sau khi trở về chắc chắn chúng ta sẽ bị phu nhân trách phạt. Huống chi hai con ngao khuyển là loài chó thượng đẳng, một con ít nhất giá trị mười kim, hiện tại có hai con chết, chúng ta không đền nổi.

Lý Trung ra lệnh với năm tên thợ săn sau lưng mình:

– Các vị còn không mau ra tay bắt giữ tiểu súc sinh này?

Năm tên thợ săn mặc dù không chính mắt thấy Dương Thạc giết chết ngao khuyển, nhưng một con chết dưới chân hắn, họ biết là tình huống gì. Bây giờ Lý Trung kêu năm thợ săn bắt giữ Dương Thạc, bọn họ bản năng định ra tay.

Chính lúc này, Dương Thạc hét to:

– Lý Trung, con chó già nhà ngươi cũng mơ sai người bắt bổn thiếu gia?

Dương Thạc híp mắt chợt trợn to, hai luồng sáng bắn ra nhốt chặt Lý Trung.

– Hay cho con chó già này, ta là thiếu gia thứ tử của Dương gia Trấn Quốc Công phủ, là thứ người như ngươi có thể bắt giữ sao? Ngận tử Lý Nghĩa của ngươi lấy hạ phạm thượng, bị ta chặt đứt gân tay, gân chân, không lẽ ngươi muốn nối gót theo ngận tử của ngươi sao?

– Hừ, bởi vì bản thiếu gia giết hai con ngao khuyển là ngươi dám bắt giữ ta? Cho ngươi biết, cho dù hai con ngao khuyển này có hung mãnh hơn, dù quý giá hơn nữa cũng chỉ là hai con chó của Dương gia. Chó muốn cắn chủ sẽ bị giết ngay, đừnng ói là hai con ngao khuyển này, cho dù là Lý Trung ngươi chỉ là con chó già của Dương gia ta. Chó chỉ là chó, muốn sủa trước mặt bản thiếu gia sao? Lại còn dám ra lệnh cho thợ săn của Dương gia ta không lẽ con chó già nhà ngươi muốn xoay người làm chủ tử sao?

Dương Thạc liên tục phun lời lật ngược lại bản án.

– Ngươi!

Nghe Dương Thạc nói hàng loạt lời, người Lý Trung run lên, mặt lúc xanh lúc trắng.

Năm tên thợ săn cùng ngừng bước, liếc nhau, không đi tới tiếp.

Thiếu niên này lại là thứ tử thiếu gia của Trấn Quốc Công phủ? Vốn năm tên thợ săn gần như không tiếp xúc gì với thứ tử thiếu gia nên không nhận ra Dương Thạc, nhưng khi hắn nói thẳng ra thì năm tên hiểu ngay. Thiếu niên mười bốn, lăm tuổi trước mắt chính là Dương Thạc cắt đứt gân tay của quản gia trướng phòng Lý Nghĩa, có mối thù sâu nặng với Lý Trung.

Lý Trung và Dương Thạc có thù oán, mà năm tên thợ săn thì không có mối hận gì với hắn.

Dù lần này vào Yến sơn thì Lý Trung là thủ lĩnh dẫn đội, nhưng năm tên thợ săn không phải là thuộc hạ dưới tay của lão, không cần bán mạng cho lão.

Thấy năm tên thợ săn dừng bước, Lý Trung lớn tiếng trách mắng:

– Các vị, sao không mau ra tay bắt giữ tiểu súc sinh này!

Một tên thợ săn hừ lạnh một tiếng, ngoài cười nhưng trong không cười nói:

– Hừ! Lý Trung, ngận tử của ngươi bị thiếu gia Dương Thạc phế, ngươi và thiếu gia Dương Thạc có thù riêng thì tự mình báo đi, cần gì dính đến chúng ta?

Lý Trung nhíu mày, hung tợn trừng năm tên thợ săn:

– Các ngươi … !

– Tốt, tốt!

Lý Trung lạnh lùng cười:

– Các ngươi không ra tay chứ gì?. Cũng được, vậy thì để lão phu tự bắt giữ tiểu súc sinh này! Phu nhân đã sớm dặn dò là sau khi bắt giữ tiểu súc sinh thì mặc cho lão phu xử lý, nếu các vị không muốn nhúng tay thì hãy ngoan ngoãn đứng im như tượng đi!

Lý Trung nói xong liếc Dương Thạc, lắc người vọt tới trước mặt hắn.

Lý Trung cảm thấy dù Dương Thạc có lợi hại tới đâu, có thể dễ dàng bị thương ngận tử của lão nhưng cùn lắm chỉ là tôi thể cao giai. Giờ phút này, Lý Trung đã đột phá tới đỉnh tôi thể, muốn bắt Dương Thạc là chuyện cực kỳ đơn giản.

Dương Thạc thấy Lý Trung bay nhanh tới thì hơi nheo mắt lại.

Mẹ cả sai Lý Trung bắt giữ mình? Mặc lão xử lý?

Không ngờ mẹ cả tàn nhẫn đến mức này, tiếc rằng bà ta tưởng Lý Trung nho nhỏ có thể dễ dàng áp chế mình sao?

– Tiểu tử, ngoan ngoãn chịu trói đi, để lão phu cắt đứt gân tay, chân của ngươi, rồi đánh gãy tứ chi của ngươi ném xuống vách núi. Nếu may mắn thì nói không chừng ngươi còn có thể nhặt lại sinh mạng, nếu phản kháng thì lão phu sẽ thay phu nhân diệt ngươi ngay tại chỗ!

Huyền Ưng bay nhanh đi, chớp mắt đã tới trước mặt Dương Thạc.

– Ủa, đó là cái gì … ?

Lý Trung bay tới cách Dương Thạc không xa thì khóe mắt liếc thấy sau lưng hắn có một tảng đá to, bên trên đặt một tinh thể màu đỏ. Trong tinh thể đỏ toát ra lực lượng khí huyết.

Người Lý Trung mạnh rung lên, gã không để ý tới việc bắt giữ Dương Thạc nữa, bật thốt:

– Huyết Tinh Thạch Nhũ!

– Không ngờ là Huyết Tinh Thạch Nhũ? Sao có thể … Sao ngươi có thể tìm được chí bảo này?

Mắt Lý Trung lóe tia sáng kỳ dị, khó tin nhìn Huyết Tinh Thạch Nhũ nằm trên tảng đá to.

Khi Lý Trung thốt lời thì lòng Dương Thạc chìm xuống.

“Con chó già này nhận ra Huyết Tinh Thạch Nhũ?”

❮ sau

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Không phải là lỗi nhé bạn ^^!Mà dạo Hội của mình tập trung fix lại audio + làm audio theo yêu cầu chưa up truyện để anh em và chư vị đạo hữu thẩm được...Thật có lỗi :)Tụn mình sẽ cố gằng up full bộ truyện này trong thời gian sớm nhất nhé.Đạ tạ
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn đã thông báo SV 1 bị lỗi nhưng thật may mắn sv2 vẫn hoạt động bình thường nhé bạn ^^!Mình cũng tiện fix lại sv1 nhé :)
https://audiosite.net
KeoSua 4 ngày trước
Mấy truyện về thập niên 5x đến 9x ít quá,tứ hợp viện khá ổn mà út quá mong tác giả viết nhiều truyện hơn
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ^^!
https://audiosite.net
Đoạn cuối tập 185 ( đã full nhé bạn )CÒn 186 là ngoại truyện nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bên mình không có app nhé bạn :)
https://audiosite.net
Lê Tài 2 tuần trước
Mình gắng nghe hết rồi nhưng chắc đợi sửa xong nghe lại vì lỗi bị từ hơi sớm đến hết truyện(tầm chương 70 đến cuối bị hết). Hơi dính bộ này 🤣 cám ơn và chúc trang phát triễn
https://audiosite.net
Alex tran 2 tuần trước
Web có app ko ad nhỉ 😙
https://audiosite.net
Tun 2 tuần trước
full cả bộ r ạ?
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn đã thông báo tập 191 trờ đi mình đã fix lại ^^!Ngoài ra sever 2 ( Dự phòng hoạt động bình thường nhé )^.^
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn đã góp ý :)☣ Mình cũng không rõ lém, mình cũng check qua bên gốc truyện sơ bộ đúng là có chút nhầm lẫn..!☣ Mình đã bảo các bạn ý bạn chút thời gian làm lại bộ này rồi nhé ^^!☣ Trên FB mình cũng có nói do quá trình dung hợp 1 số trang khác thành 1 nhóm hội mê truyện mấy anh em cùng đam mê quy về 1 mốt toàn gà nên sảy ra mất audio và truyện gần như up lại đó bạn :).☣ Số lượng tuy lớn nhưng vấn đề nằm khâu đoạn di chuyển, nhóm mình khá nhiều bạn chỉ chuyên yotube không bị sửa audio hay up lên website đôi khi còn xóa nhầm dẫn đến việc phục hồi cũng phát triển thành 1 cộng đồng dành cho các đạo hữu mê truyện trở nên khá khó khăn.☣Rất mong bạn và chư vị đạo hữu khác thông cảm ^^!
https://audiosite.net
Lê Tài 2 tuần trước
Mình toàn nghe sv 2. Nhưng k phải lỗi loạn chương. Mà bị loạn câu trong chương á b. Từ chương tầm 70 về cuối là bị hết. K chương nào k bị. Kiểu mở bài nằm ở thân bài mà kết bài lại nằm ở mở bài còn thân bài lại nằm ở đâu đâu. Đôi khi còn loạn 2 chương sát nhau làm thành 1 chương loạn đầu mở kết 😂 mình thấy sửa lại chắc củng mệt mõi nhĩ 🤣